Khác [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
150353214-256-k429225.jpg

[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
Tác giả: trangxubi2
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: nữ phụ, ít hành động.

Truyện đầu tay nên có hơi nhảm,trong chuyện có một vài chỗ sai với phần giới thiệu nên mọi ng cố gắng châm trước

"Lãnh Thiên Băng một trong những lão đại của thế giới ngầm, một chủ tịch có sức ảnh hưởng với nền kinh tế nhiều nước.

Nhưng điều đáng nói đến là cô sau một đêm chìm sâu vào giấc ngủ thì phát hiện ra mk đang ở một ko gian lạ ...."

Tiếp tục vào truyện theo dõi ha



nuphu​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • TÂM CƠ [Nuthong+Williamest]
  • [Nữ nam] An Sinh
  • TÂM CƠ [Nuthong+Williamest]
  • [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 1: Xuyên ko


    Trong một không gian đa chiều có một cô gái với mái tóc bạch kim, đôi mắt lạnh nhạt nhìn đánh giá xung quanh chỗ mình đang đứng

    Đang nhìn xung quanh thì bỗng có một luồng sáng léo lên khiến cô hơi nheo mắt lại, từ trong luồng sáng đó bước ra một người con gái , nhưng cô không nhìn rõ được khuôn mặt của cô ấy.

    Người con gái đó đi đến trước mặt cô và nói :

    -" Thiên Băng ,xin cô hãy giúp tôi"

    Cô lạnh nhạt ánh mắt hờ hững như có như ko rơi nhìn ng con gái đó mà không trả lời.

    Như hiểu ý, cô gái lại tiếp tục:

    - " cô chỉ cần giúp tôi trả thù bọn người đã khiến tôi sống không bằng chết và xin cô hãy tìm ra sự thật về ba mẹ tôi"_ nói đến đây nước mắt của cô gái ấy khôngtự chủ được mà tuôn trào.

    Cô lười nhác mở miệng:

    - " vì sao lại là tôi???

    " _ giọng nói của cô cất lên khiến cho cô gái kia có hơi giật mình, không rét mà run.

    Nhưng cô gái đó vẫn cố gắng mở miệng cầu xin.

    - " vì có mỗi mình cô mới có thể giúp được tôi, chắc vì tôi và cô có điểm gì đó giống nhau đi.

    " _ nước mắt lại không tự chủ được mà rơi nhiều hơn dù cô gái ấy đã cố kìm nén.

    Cô hơi níu mày cô ghét nhất là nc mắt vì nó khiến cảm thấy mình thật yếu đuối.

    Cho nên từ lúc cha mẹ mất cô thề là sẽ ko bao giờ khóc nữa.

    Nhưng nhìn cô gái này trong lòng cô có cảm giác gì đó rất lạ.

    -" được thôi"- cô suy nghĩ một lúc rồi cx gật đầu đồng ý.

    Nhận đc sự đồng ý cũa cô, cô gái ấy vui mừng lau đi những giọt nc mắt còn đọng trên mi mỉm cười và cảm ơn cô.

    Cô vẫn ko ns j ánh mắt vẫn là một mảng lạnh nhạt hờ hững như có như ko nhìn cô gái vô danh kia, rồi đột nhiên cô cảm thấy buồn ngủ hai mắt níu xuồng r cô ngủ thiếp đi

    __________ta là dải phân cách xinh xắn ___________________________

    Cô khó chịu mở mắt thứ đầu tiên đập vào mắt cô chính là trần nhà màu đỏ.

    Ôi trời ơi cái quái j đây nhìn xung quanh thứ j cx màu đỏ cả, cô gái này cuồng màu đỏ????

    Nghĩ đến đây cô hơi níu mày cô ko thích màu đỏ .

    Đag ngồi suy nghĩ miên man về vấn đề cuồngđỏ của cô gái kia thì đột nhiên đầu đau như búa bổ một đoạn kí ức ùa về.

    Trong đoạn kí ức đó cx chẳng j hay ho chỉ có lai lịch cũa cô gái kia, những ng xung quanh cô ầy và những chuyện mà họ lm vs cô ấy.

    Sờ tay lên ngực rồi lẩm bẩn nhưng ko thành tiếng :.

    - "yên tâm đi" ( *.* nói một mình mà cũng kiệm lời nữa híc...)

    ______________________________________

    Sr nha hơi ngằn😂😂😂😂
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Giới thiệu nhân vật


    Cô: Lãnh Thiên Băng. chủ tịch dấu mặt của công ty đứg đầu thế giới về mọi mặt, là lão đại của bang Dark Angel.

    Nhưng cô ko thích gò bó nên chỉ những việc mà quan trọng mà những cận vệ của cô ko giải quyết đc thì cô mới xuất hiện để giải quyết.

    Chỉ có 2 cận vệ thân cận mới thấy đc khuôn mặt thật cũa cô

    _ tính cách : lạnh, lạnh và lạnh hầu như chưa bao giờ trên khuôn mặt cô xó một biểu cảm khác.

    Ít nói, kiệm lời và ghét nc mắt, dài dòng, ồn ào.

    _ sở thích: thích chế tạo tất cả từ vũ khí cho đến chất độc.

    Vũ khí lun Mag theo là dao găm và súng ngắn.

    nữ phụ :

    chùng tên vs cô Lãnh Thiên Băng.

    Là một nữ phụ lẵng lơ, ngu ngốc luôn luôn đễ cho nữ chính gài bẫy hãm hại mk, và nam chính hành hạ có một cái chết thê thảm nhất.

    Là con trong một gia đình có ba là chủ tịch tập đoàn lớn nhất VN nên mới kiêu ngạo ( đó chỉ là do ba cô lừa đc một phần của mẹ cô thôi?) Và cô nữ phụ này cx ko biết là ng giết mẹ mk là ai.

    Sau khi xuyên không.

    Nữ chính: lãnh Ngọc Linh là con gái ngoài rã thú của cha nữ phụ, chua ngoa khi ko có nam chính ở bên cạnh; tiểu bạch thỏ, luôn yếu đuối khi bên cạch nam chính.

    Luôn hãm hại Lãnh Thiên Băng đễ đc lòng các nam chính.

    Độc ác nham hiểm * con ng thật cũa nữ chính*

    Nam chính:

    1: Hàn Thiên Phong : là chủ tịch tập đoàn lớn thứ 2 tg về đá quý.

    Tính cách lạnh lùng, cx ít ns < ko bắng chị Băng>

    Nhưng cx rất nuông chiều nữ chính.

    IQ cao, giỏi các loại võ, bít dùng các loại vũ khí, là banh chủ của bang Death đứng đầu thế giới ngầm.

    2: Nam cung Thần là chủ tịch tập đoàn kinh doanh lớn thứ hai tg.

    Tính cách kiêu ngạo, đào hoa, nhưng khi bên cạch nữ chính thì luôn thương yêu hết mực, mà chiều chuộng.

    Là bang phó cũa bang Death

    3: Lâm Vũ chủ tịch tập đoàn Maketing lớn thứ hai thế giới.

    Có tính cách ầm áp, hòa đồng, có nụ cười toả nắng.

    Là phó bang chủ cũa bang Death.

    Thương yêu nữ chính.

    4.

    Trần Hạo : đại thiếu gia nhà họ Trần nhìn vẻ ngoài vui vẻ, phong lưu nhưng bên trong chính là một con cáo già đúng chất .

    Phó bang chuyên về pha chế thuốc độc kiêm bác sĩ cho cả nhóm.

    Yêu nữ chính từ cái nhìn đầu tiên.

    5.

    Lãnh Tuấn Kiệt_ Lãnh Tuấn Khang : hai anh em nhà họ lãnh.

    Tuy là hai ae sinh đôi nhưng lại có tính cách trái ngược nhau.

    Lãnh Tuấn Kiệt thì ảm đạm còn Lãnh Tuấn Khang thì hoà đồng.

    Hai ng cx là phó bang chuyên về chế tạo vũ khí bom đạn.

    ______________________________________

    Nv khác:

    Leo: cận vệ của Băng lạnh lùng, giỏi tất cả mọi thứ, đc Thiên Băng chế tạo ra.

    Là một cỗ máy nhưng cx ăn uống và đc cô lấy da nhân tạo đắp vào nên giống ng thật 100%

    Ley : cx là một trong hai thuộc hạ thân cận của cô, hòa đồng.

    Cx là một cỗ máy giống như leo.

    ---------------_----------------------------------------

    Sau này sẽ có thêm nv khác và sẽ gt sau nha 😄😄😄
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 3: gia đình???


    Cô khó nhọc đứg dậy đi thẳng vào nhà tắm, cô cx muốn nhìn xem ng nữ phụ này xinh đẹp cỡ nào .

    Trước gương trong nhà tắm là một cô gái có mái tóc bạc kim, làn da đẹp trắng noãn ko tì vết, cô cao tầm m65, umk cx ko phãi là thấp lắm.

    Vệ sinh cá nhân, tắm rửa xong cô bước ra ngoài cx vs một cái khăn tắm cuốn quanh ng.

    Thói quen cô là như vậy.

    Đi gần lại chỗ tủ quần áo lớn đỏ tròi ỡ phía trc mở ra....

    Khuôn mặt cô đen xì, hàn khí tỏa ra nghi ngút.

    Cái quái j đây thực con mẹ nó nguyên một tủ quần áo toàn là màu đỏ tươi, cô nữ phụ này thực muốn giết ng ta bằng mắt đây mà.

    Sau một hồi vật lộn vs mớ quần ko ra quần, áo ko ra áo thì cô cx chọn đc một bộ vừa ý nhất.

    Cũng vừa lúc ng hầu lên gọi cô xuống ăn sáng.

    Cô ko nhanh ko chậm bước xuống phòng bếp, theo như những gì cô đc biết là Ngọc Linh và mẹ cô ta đã hãm hại mẹ cô chết rồi bước vào trong ngôi nhà này với tư cách vk hai.

    Nhưng sự thật là :lời tác giả

    [cô Lãnh Thiên Băng và mẹ cô Bạch Dĩ Thuần đc Hàn Lâm tức cha của Ngọc Linh cưu mang trong một lần bị người khác ám sát.

    Mẹ của cô cx đã có trả ơn bằng cách lấy cổ phần của mình đang có cùng cổ phần của Hàn Lâm và xây dựng công ty cho ông ấy.

    Và một vài chuyện gì đó khiến cho mẹ cô phải nhờ Hàn Lâm che giấu thân phận thật và nói vs mn rằng mẹ cô là vk chính thức và cô là con ruột của mk .

    Còn mẹ con nhà Ngọc Linh là vk lẻ .

    Từ đó Ngọc Linh đâm ra ghét cô và luôn hãm hại cô dạy cô bôi phấn chét son, ăn mặc hở hang cháy bỏng.

    Còn mẹ của cô ấy tức Lăng Nguyệt cx biết bí mật đó và đc phân công là đóng vai bà mẹ kế ác độc luôn hãm hại mẹ con Thiên Băng để che giấu bí mật động trời này.

    Hàn Lâm sau này cx đổi họ thành họ Lãnh để cx họ vs cô.

    Ko lâu sau mệ cô bị bệnh qua đời do bất cẩn nên cô bị ngã đầu bị tổn thương nặng nên cô quên hết kí ức xưa và từ đó cô cx chỉ biết mẹ con Ngọc Linh là kẻ hại chết mẹ mk, là những người phá hoại hạnh phúc gia đình nhà cô.

    Mà lại ko biết rằng chính mk mới là người khiến gđ nhà khác bị đảo lộn.]

    Sau một hồi suy nghĩ thì cô cũg đã tới phòng bếp.

    Trong đó có cha cô đag ngồi đọc báo ỡ chính giữa bàn ăn còn ng hầu đag dọn bữa sáng lên.

    Cha sao hừ cô nhớ ko nhầm thì ng cha này đã ko coi cô nữ phụ này là con từ khi sinh ra rồi.

    Cô bước vào phòng ăn ko lạnh ko nhạt ngồi xuống cũng ko thèm chào ai lấy một tiếng.

    Thấy thái độ của cô vậy ba cô liền tức giận mà quát

    - " mày ko biết lễ phép là j ak, ko thấy cha mày ngồi ỡ đây hã hay lại hc theo con mẹ mày rồi hã ".

    Cô chau mày lại.. cô ghét nhất là có ng đụng đến mẹ cô á dù ỡ thế giới trước hay thế giới này đi nx.

    Cô bắt đầu tỏa ra hàn khí khiến ông ta và mọi ng trong phòng ko rét mà run, ai cũg có một suy nghĩ là 'quá kinh khủng đi'.

    Ko ns j vơ đại cốc cà phê đen ko đường r Mag lên phòng uống.

    Cô vừa đi khuất thì mọi người mới thở phào đúng là rất ngột ngạt mà.

    Cô vào phòng đóng cửa lại tiến đến cái bàn hc phía trc mà ngồi nhâm nhi táck cà fê lúc nãy.

    Như nhớ ra chuyện j đó cô đứng dậy vẫn tác phong lười biếng ấy đi lại chỗ tủ đầu giường lấy ra một cái hộp hình vuông nhỏ bằng bàn tay, đc khắc họa rầt sắc sảo, đảm bảo là ko có cái thứ hai trên thế giới này.

    Nhấn vào cái nútđỏ ở trên hộp tự nhiên chiếc hộp léo sáng rồi xuất hiện hai ng con gái.

    Ko ai khác chính là hai cận vệ thân phận của cô ở kiếp trước leo và Ley.

    Hai ng ấy đi lại chỗ cô đag ngồi quỳ một chân xuống để chào cô và ns :

    -"lão đại có j căn dặn "

    Mn đừng thắc mắc vì sao cô xuyên rồi mà họ vẫn nhận ra cô.

    Vì ko có ai có thể mở đc chiếc hộp đó ngoài cô.

    Ko phải chỉ cần nhấn vào nút đỏ mà có thể mỡ đc mắp hộp mà phải có cái j đó lm tín hiệu thì ms có thể mở ra. < đó là chiếc nhẫn đc khắc tinh sảo hình hoa laveder rất đẹp.

    Nó ko chỉ là nhẫn thôi mà còn là vũ khí có thể giết chết một mạg ng trong chớp mắt đó.

    Cô phẩy tay ý bảo đứg lên, vì là thuộc hạ thân cận của cô và cx là người do cô chế tạo ra nên cx rất hiểu ý cô.

    Nhiều khi chỉ cần nhìn mặt cô là họ có thể hiểu cô mún j nx.

    Cô phẩy tay ra hướng cửa sổ hai ng cx hiểu ý mà cúi chào ròi cùng nhau theo hướng cửa sổ mà nhảy ra rồi đi mất dạng.

    Cô vẫn ngồi đó ánh mắt lỡ đễnh mà nhìn xa xăm và cx chẳng ai biết hai người kia đi đâu và cx ko bít cô đang nghĩ và làm j cả...
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Bỏ đi (1)


    Sau khi hai người kia đi được một lúc thì ở ngoài cửa vang lên tiếng của cô hầu:

    -" thưa cô chủ ông chủ bảo muốn gặp cô chủ, mời cô xuống phòng khách ạ"

    Cô không nói j bước từng bước ra cửa rồi vẫn dáng vẻ lười nhác ấy mà tiến thẳng đến phòng khách.

    Vừa đi vừa nhếch môi lẫm bẩn ''đến??

    ".

    Đúng như cô nghĩ ở dưới phòng khách có rất nhiều người a~.

    Ưm để coi oh~ rất đầy đủ nha, người cha iu quý của cô đag ngồi trên sofa uống trà, hai mẹ con nhà nữ chính ak không phải gọi là mẹ trẻ và chị hai chứ nhỉ đag ngồi nói chuyện với a~ 6 nam chính.

    Umk rầt đầy đủ ko tệ.

    Những bước chân cứ như vậy mà tiến đến phòng khách.

    Họ đang ngồi nói chuyện rất vui vẻ rhì cảm nhận được không khí có j đó lành lạnh làm họ không tự chủ mà bất giác run nhẹ một cái.

    Cô xuồng đến nơi không nói j tự tiện ngồi xuống chỗ trống còn lại.

    Thấy cô xuống những nụ cười vui vẻ lúc nãy đã thay bằng những ánh mắt khinh bỉ, có những người hầu quanh đó cũng bắt đầu bàn tán nói xấu cô.

    Cô biết hết nhưng cũng chã thèm quan tâm j với tay lấy li cafe mà nhâm nhi.

    Mọi người trong phòng cũng rất ngạc nhiên đây là Lãnh Thiên Băng sao???

    Sao hôm nay cô ta khác thế, trên mặt không còn cả kilo phấn nữa mà thay vào đó là một khuôn mặt mộc.

    Tuy nói là mặt mộc nhưng nó ko thể làm mất đi vẻ xinh đẹp đến mê lòng người của cô.

    Nhưng có một thứ rất khác ở đây là khí chất ở trên người cô là j vậy nó làm cho mọi người ở đây cảm thấy phãi e dè ko giám nhìn thẳng vào cô.

    Giống như cô là nữ hoàng và họ là quân thần vậy thực ko giám so bề mà.

    Đôi mắt của cô của ko còn sự mê luyền khi thấy họ nữa ko còn sự lẳng lơ mà thay vào đó là sự lạnh lùng, cao ngạo khiếm bọn họ thực ko giám nhìn.

    Thấy cô như vậy làm 6 nam chính cứ nhìn hoài và suy nghĩ j đó nhưng họ có một cảm giác chung khi thấy cô như vậy đó là khó chịu.

    Còn nữ chính thấy nam nhân của mình có dáng vẻ như vậy thì rất khó chịu.

    Khuôn mặt xinh xắn vì tức giận mà vặn vẹo méo mó trông mà xấu xí, trong mắt ko giấu nỗi những tia ghen tuông rõ rệt.

    Cô cũng ko thèm đoái hoài j đế họ vẫn dáng vẻ lười biếng thả người dựa vào ghế sofa ánh mắt bắt đầu hiện lên tia mất kiên nhẫn nhìn chằm chằm vào ông ta.

    Lãnh Hàn Lâm khi thấy ánh mắt của cô như vậy mà bất giác giật mình một cái ròi vào thẳng vấn đề chính, cũng wên đi ko trách cô cái tội vô lễ ko chịu chào ai.

    Lăng Nguyệt (mẹ nữ chính) khi thấy ông ta ko dám trách mắng Thiên Băng thì khuôn mặt tối sầm lại trông có vẻ rất tức khi cô ko bị j.

    Thấy ánh mắt ko có kiên nhẫn của cô như vậy ông cũng nhanh chóng nói vào vấn đề chính

    -"hôm qua con đã làm chị con ngã mau đi lại xin lỗi chị đi "_ giọng ông đều đều nói.

    Cô nhếch mép khinh thuờng một cái ko nòi ko rằng đứng lên định bụng sẽ lên lầu, ông thấy thái độ cô như vậy liền tức giận mà cho cô một bạt tai thật mạnh.

    " chát... tao nói mà mày ko nghe hả??..

    " ông tức giận mắt trừng trừng nhìn cô nghiến răng mà nói.

    Còn cô lúc ông đánh cô thì cô ko né vì coi như cái tát này là trả công cho việc ông ta góp sức để sinh ra nữ phụ này vậy.

    Coi như từ nay ko còn dính líu j đến ông ta nữa.

    Cô đứng lên ánh mắt vẫn ko có cái j mà gọi là giao động hay là tức giận chân vẫn đều đều bước về phía trước nhưng bước chân cô chợt khựng lại khi nghe Lăng Nguyệt ns

    -" mẹ mày dạy mày thái độ như vậy vời đằng trên hã.

    Đồ cái thứ lẳng lơ mày cũng chẳng khác j mẹ mày cả"_ trong lúc tức giận vs thái độ cũa cô như vậy nên Lăng Nguyệt buột miệng nói ra.

    Sau khi phát hiện ra được tình hình thì mới lấy tay bịt miệng lại.

    Nữ chính ngồi bên cạnh mẹ mình mà mặt đổi sắc, nhưng cũng ko thể giúp được j.

    Còn về Thiên Băng khi nghe được những từ đó thì hàn khí từ người cô phát ra nhiều hơn, mắt cô bây giờ lại càng lạnh khiến cho mấy người kia ko bit tự nhiên cảm thấy ngột ngạt mồ hôi ko tự chủ mà rịn ra.

    Nâng bước gần lại chỗ bà ta bàn tay nhẹ nhàng nâng cằm bà ta lên, đôi mắt ngày càng sắc lạnh môi xinh phát ra từng từ khiến ai cũng đổ mồi hôi lạnh

    -" chê sống???

    "_ bàn tay cô di dần xuống cổ của bà ta dùng lực bóp cổ bà ta lại.

    Bà ta giật mình tỉnh táo lại khi nghe giọng của cô ,khó khăn mở miệng:

    -" dì..

    Xin..

    Lỗi...

    Tại dì...

    Kích động quá thôi...!!

    "_ mặt nhăn nhó lại vì đau.

    Mở miệng nói vậy thôi chứ trong mắt Lăng Nguyệt ko chỉ có đau đớn mà còn xen lẫn cả tức giận.

    Ngọc Linh thấy mẹ mk như vậy thì ánh mắt xẹt qua tia sảo quyệt rồi lập tức chồm hai tay giữ tay của cô lại, nước mắt trực trào cầu xin cô :

    -" Băng Băng àk chỉ là mẹ lỡi lời thôi mà, cái này là em sai thật sự".

    Tốt chỉ một câu nói mà đổ hết lỗi lên người cô quả nhiên cô ta cao tay.
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Bỏ đi (2)


    Cô hất tay ả ra nhưng ả lại nhào ra sàn rồi vừa khóc vừa luôn miệng xin cô:

    -"Băng Băng àk mau buông mẹ ra đi mà"

    Đám nam chính thấy vậy liền chạy ra đỡ ả dậy nhìn cô bằng ánh mắt giận dữ.

    Nhưng cô nào thèm để ý, lực như tay cô càng mạnh hơn khiến cho mặt bà ta trắng bệch ko còn giọt máu, miệng mở to để thở vì thiếu ôxi.

    Hàn Lâm thấy vậy liền nhăn mặt quát :

    -" mau bỏ tay ra "_ đồng thời hất mạnh tay cô ra khỏi cổ của Lăng Nguyệt , rồi ôm bà ta lại mà vuốt ve lưng bà.

    Còn Lăng Nguyệt khi tay cô bị hất ra thì há hốc mồm ra sức hít thở.

    Còn cô bị hất tay ra thì cũng ko bóp cổ bà ra lại nữa mà quay đi lên phòng mình.

    Cô lên phòng thu gọn những thứ cần thiết vào vali.

    Vừa dọn xong thì cũng là lúc cô ng hầu gõ cửa gọi cô xuống dưới nhà.

    Cô mang vali xuống cùng để sẵn tiện đi luôn.

    Thấy cô xuống ông Lâm tiến lại lôi cô ra trước mặt mẹ con nhà kia

    -" quỳ xuống xin lỗi dì và chị của mày ngay"_ giọng ông đầy giận dữ nhưng mà cô đâu có quan tâm, ngồi xuống ghế vắt chéo chân ,tay với lấy li cafe mà nhấm nháp.

    Điều đó lại càng làm cho bọn họ tức thêm.

    Hàn Lâm thấy vậy liến giơ tay lên tát cô thế nhưng đời đâu như mơ cô bắt lấy tay ông dồn lực mà nắm khiến cho ông ta nhăn mặt vì đau, sau đó cô hất ông ta ngã xuống sàn.

    Ả thấy vậy liền chạy lại đỡ ông đứng lên

    -" Băng Băng e điên ak đó là ba em đó"_ ả ns

    Hàn khí trong cô một ngày nhiều, ko lạnh ko nhạt mỡ miệng

    -"bà??

    Sau cái tát lúc nãy thì tôi đã chẳng cón ba "_ .

    Ông nghe vậy liền tức giận, mắt hằn lên những tia máu, nói lắp

    -" mày.....

    Mày... cút ra khỏi nhà tao mau tao ko có đứa con như mày"

    Chỉ chờ có vậy cô xách vali lên đi ra ngoài thì bị giọng nói của Nam Cung Thần gọi dừng lại.

    -" khoan, cô bây giờ đã không phải là người nhà Hàn Lâm nx, tôi muốn hủy hôn với cô.

    "

    -" Tùy "_ lạnh nhạt phun ra một từ rồi cô lôi trong túi ra một mảnh ngọc màu xanh bích hình dạng là nữa hình trái tim.

    Đó là vật mà lúc hai nhà có hôn ước với nhau mà trao lại cho hai đứa.

    Cô ném về phía của Nam Cung Thần rồi ko thèm nhìn xem có bắt được hay ko cô trực tiếp bước qua bọn họ rồi đi ra cổng nơi có một chiếc siêu xe có hạn đang đợi cô nãy giờ.

    Bọn người kia thấy vậy thì vô cùng ngạc nhiên

    Từ trong xe hai cô gái bước đến chỗ cô một người xách hộ vali còn một người cẩn thận mở cửa xe rồi đỡ cô vào trong xe ngồi.

    Xong xuôi hai người họ cũng ngồi vào hàng ghế đầu tiên rồi chở cô đi xa ngôi nhà đó.

    Để lại những người ngồi trong nhà dếu có chung một suy nghĩ đó là hai người kia là ai và cô làm sao quen được họ

    ______________________________________

    Ở một ngôi biệt thự to ỡ vùng ngoại ô trong phòng khách có một người con gái có mái tóc bạch kim được cột cao kiểu đuôi ngựa đang ngồi nhâm nhi ly cafe đen ko đường trên tay là cái máy tính xách tay hàng hiệu.

    Đối diện với cô là hai cô gái 1 lạnh lùng và 1 hòa đồng.

    -" thưa lão đại theo như điều tra thấy số cỗ phần mà lão đại nắm giữ trong công ty Hàn gia 68% trong tỷ lệ 85% "_ Leo lạnh lùng báo cáo.

    -" toàn bộ cỗ phần của lão đại sẽ đc chuyển nhượng lại khi đến sinh nhật 18 của lão đại.

    17% còn lại sẽ là phần của Hàn Lâm.

    Nhưng theo em đuợc bit thì dạo gần đây công ty đang gặp phãi nhiều khó khăn, cỗ phiếu đột nhiên rớt giá rất nhanh và kèm theo đó là nhiều dữ liệu của công ty bị hacker ăn cắp.

    Nếu tình hình này ko khắc phục thì e rằng khó mà giữ lại đc cái công ty này "_ ley tiếp lời leo rồi thao thao bất tiệt.

    -" vậy thì chăm sóc công ty đó cho tốt vào"_ cô nhàn nhạt mở miệng.

    Nhận được lệnh 2 người cúi chào cô rồi đi ra làm nhiệm vụ của mình

    Đừng thắc mắc vì sao cô lại giúp họ ko phãi vì cô tiếc 78% cỗ phần trong cái công ty ấy mà giúp, mà là cô còn mún chơi một chút vs bọn họ.

    Cô sẽ trả lại tất cả cho họ.

    Căn phòng lại chìm trong im lặng và sự lạnh lẽo vốn có cũa nó.

    Cô tiêu sái bước lên phòng để chuẩn bị vì ngày mai cô còn phãi đi học nữa hừmmm...

    đúng là phiền phức.

    Cô ghét nhất là ồn ào mà trường học thì ko tránh khỏi.

    Đúg là mệt mỏi...
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 6: đi học


    Sáng hôm sau cô dậy từ lúc 4:30 vì cô có thói quen dậy sớm nên đến giờ đó là ko thể ngủ đuợc .

    Vscn xong mặc một bộ quần áo thể thao: quần đùi ngắn màu đen, áo dài qua quần một chút,cx màu đen nốt, chân đi đôi giày thể thao sọc đen,tai đeo heatphon, tóc vẫn như thường cột cao.

    Xong xuôi cô bắt đầu đi chạy bộ , vì muốn có một cơ thể khỏe mạnh nên cô sẽ phải rèn luyện từ cơ bản

    5:30 cô về nhà tắm rửa thay bộ đồng phục của trường vào nhưng mà là bộ đồ thể dục, xuống ăn sáng qua loa cùng vs Leo và Ley rồi cả ba đi đến trường.( Leo và Ley mặc váy nhé)

    ________gt một chút nhé______________

    Trường Royal là một ngôi trường rộng lớn vs quy mô hàng ngàn hecta.

    Đó là một ngôi trường quý tộc dành cho các công tử, tiểu thư nhà giàu có.

    Nhưng phải có IQ cao đủ để qua đc bài kiểm tra khảo sát thì mới đc nhận vào.

    Trường này cũng như bao trường khác đó chính là phân biệt giai cấp.

    Nói trường quý tộc dành cho những nhà giàu có, có tiếng trong xã hội nhưng mà cũng có riêng một khối dành cho HS nghèo nhưng mà nhận đuợc học bổng để vào.

    Trường được chia làm 3 khối tượng chưng cho 3 giai cấp: khối A là dành cho những hs giỏi nhất trường mà có gia thế giàu có hiểm hách hoặc là loại có IQ phải là loại 3 chữ số thì mới được học ở khối này.

    Khối B : dành cho nhưng hs con nhà giàu nhưng ko nổi lắm hoặc công ty nhỏ IQ thấp thì được vào.

    Khối C : dành cho những hs nhận đc học bổng,gđ nghèo IQ cao

    Để phân biệt được hs của ba khối thì chính là bộ đồng phục.

    Khối A : nữ: áo tay dài màu trắng tinh khôi, váy ngắn sọc caro đen đỏ, áo vest nữ màu đen có viền màu đỏ nốt ( áo vest là loại bó sát cơ thể),nơ ở cổ áo; đồ thể dục: áo khoác dài tay màu xanh, quần cx dài màu xanh nốt.

    Nam: quần tây đen, áo tay dài màu trắng vào áo vest nam đen viền đỏ , đeo calavat màu đen; đồ thể dục giống nữ.

    Khối B : nữ: áo tay ngắn, áo vest nữ bó có màu xanh dương đậm, viền màu trắng, váy ngắn xanh sọc trắng, có dây nhỏ đc cột hình nơ; đồ thể dục: áo phông tay ngắn màu trắng quần đùi ngắn màu xanh.

    Nam: áo trắng, vest cũng xanh viền trắng, quần tây xanh cùng màu áo calavat màu xanh; đồ thể dục: áo phông trắng tay ngắn quần dài giản.

    Khối C: nữ: áo dài tay màu trắng,vest trắng viền nâu, váy ngắn nâu sọc xanh dương,đeo calavat ngắn.

    Nam: quần tây nâu, áo vest màu giống nữ.

    Đồ thể dục: áo phông trắng quần đùi đen ( cả nam nữ).

    Vì khối A là còn nhà giàu nên có thể mặc đồng phục hs hoặc đồng phục thể dục cũng được , có thể chỉnh sửa với bộ đồng phục nhưng tuyệt đối ko đc làm khác màu hay ko mặc đồng phục.

    _______quay trở lại truyện nào________

    Đáng lẽ 7:30 trường ms vào nhưng vì chuyện thu mua lại ngôi trường đó nên cô phải đến sớm hơn để làm một vài thủ tục.

    6:30 Chiếc xe Lamborghini Veneno Roadster màu đen đổ xịch trước cổng trường Royal .

    Trong trường ko có một bóng dáng của hs nào chỉ có vài lao công của trường tới dọn dẹp thôi.

    Từ trên xe bước xuống là hai cô gái rất giống nhau nhưng biểu cảm trên gương mặt lại hoàn toàn trái ngược nhau , một hoà đồng và một lãnh đạm.

    Nhưng nó lại ko làm cho hai cô gái vơi bớt đi sự xinh đẹp của mk.

    Quá mãn nhãn và đó ko ai khác chính là Leo và Ley .

    Ley vòng ra đường ghế sau xe cúi gập ng 30° vươn tay mở cửa xe một tay che ở trên để tránh người trong xe va đầu vào thành xe.

    Từ trong ghế sau xe bước ra là một cô gái còn trên cả là xinh đẹp, cô có một khuôn mặt ko khác j là thiên thần nhưng khí chất trên ng cô lại khiến cho ng khác khiếp sợ mà phải nhún nhường ,vâg đó chính là chị Thiên Băng của chúng ta.

    Nhìn lướt qua ngôi trường to lớn đồ sộ ngay trước mặt rồi ko nán lại lâu mà dảo bước thẳng vào phòng hiệu trưởng.

    ' cốc cốc..' tiếng gõ cửa khô khốc vang lên trong ko khí yên lặng của buổi sáng.

    -" mời vào"_ một giọng nói nghiêm nghị vang lên

    Cánh cửa mở ra bước vào là 3 cô gái.

    Ông hiệu trưởng thôi ko nhìn vào màn hình máy tính nx chuyển hướng tầm nhìn sang ba cô gái vừa vào.

    -" chào ngài" _ leo lịch sự chào hỏi,ley gật đầu, còn cô thì ko thèm liếc nhìn rất tự nhiên mà ngồi xuống bộ ghế sofa trong phòng , Ley nhanh chóng đi tới rót trà cho cô.

    - " mời ngồi"_ thấy cô như vậy thì ko nói j lịch sự mời hai người còn lại ngồi.

    -" đây là hợp đồng và một số giấy tờ thủ tục còn lại ngài có thể xem qua trước và ký nếu ko đồng ý chỗ nào thì ngài nói thẳng ra nếu đuợc bên chúng tôi sẽ sửa lại"_ ko vòng vo dài dòng Leo trực tiếp vào vấn đề chính.

    Hiệu trưởng có chút bất ngờ về phong thái lm việc của Leo nhưng cũng rất hài lòng về các này ko dài dòng nữa cầm giấy tờ lên xem qua một lượt gật đầu tỏ ý rất tốt ko có j phải sửa nữa trực tiếp cầm bút ký tên và đánh dấu.

    - " thành giáo"_ giọng nói lãnh khốc của cô vang lên đặt tách trà xuống rồi ko nói ko giằng đứng lên bước ra ngoài.

    Ley và Leo ở lại làm một số giấy tờ và căn dặn một vài điều với hiệu trưởng.
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 7


    Sau khi rời khỏi phòng của hiệu trưởng cô đi thẳng lên sân thượng.

    Vừa mới vào ngôi trường này cô đã để ý ngay cái sân thượng rồi.

    Ngôi trường này có 5tầng nên sẽ rất mát nga~.

    Chậc..leo đc lên cái sân thượng cx mệt lắm chứ bộ, cô vẫn chăm chỉ leo mà ko bit ở một góc khuất gần đó có một cái thang máy {ko bit con của mk lúc đó chất xám nó bỏ ở đâu nữa.. có thang máy mà ko chịu quan sát}.

    Sau một hồi vật lộn với cầu thang bộ cuối cùng cô cũng lên được tới nơi.

    Quả như cô nghĩ ở trên đây rất mát , những cơn gió táp thắng vào khuôn mặt xinh đẹp, luồn qua những sợi tóc bạch kim xuôn mượt đang được cột cao khiến cho nó bay bay trong gió.

    Mắt nhắm hờ hờ để cảm nhận được những cơn gió mát.

    Khung cảnh lúc ấy thật là yên bình và tĩnh lặng cho tới khi những tiếng la lớn từ cổng trường vang lên.

    - " aaaaa....

    Nam thần với nữ thần đến rồi kìa mọi người ơi"_ nam nữ sinh trong trường la lên.

    -" oa nữ thần thiệt là đã quá đi được đi chung với nam thần kìa"_ nữ sinh 1 ánh mắt ngưỡng mộ ns.

    -" các nam thần ưi e iu tất cả các anh nhìn em một lần đi" _ nữ sinh 2 ns

    -" nữ thần ak theo anh về đi, nhìn anh một lần đi"_ nam sinh 1 lên tiếng.

    -" nữ thần xinh ghê mk mún được hẹn hò vs cô ấy"_ nam sinh 2 ao ước

    .....bla...bla...

    Rất nhiều lời bàn tán về nam nữ chính.

    Các nam chính thì thờ ơ ko quan tâm j đến bọn nhao nhao kia, còn nữ chính thì cười cười đúng chuẩn tiểu bạch thỏ.

    Cô từ trên cao nhìn xuống thấy vậy cũng ko thèm để ý nữa quay lại với công việc cũ đó là hóng gió.

    Đúng thật là ồn ào hơi níu níu mày ánh mắt xẹt qua tia chết chóc xong rồi lại trở lại như cũ như ko có j.

    Reng....Reng....

    Tiếng chuông vào học cô đi lại chỗ góc khuất đi vào thang máy để đi xuống .

    Đừng hỏi vì sao cô biết lúc nãy lúc nhìn xuống sân trường thì cô có liếc qua một lượt thì với trí thông minh của mình cô thừa biết được đó chính là cái thang máy òi.

    Cô ko đợi hai người kia mà đi thẳng vào lớp luôn , vì nguyên chủ ngồi cuối lớp nên cô đi vào chỗ của mình.

    Cô nghĩ càng tốt đỡ phải xin chuyển chỗ.

    Vừa bước vào lớp là những lời bàn tán về cô...

    -" uể đó là ai mà xinh quá zợ tụi bây"_ nam sinh trong lớp bắt đầu bàn tán.

    -" còn ai nx đó là con Thiên Băng chứ ai vào đây"_ nữ sinh thì dùng ánh mắt ghen tị lẫn ghen ghét nhìn cô.

    -" hả..!!. thật...???

    Sao hôm nay cô ta xinh dữ vậy"_ nam sinh giật mình hỏi lại. ko thể tin nổi người con gái ngày ngày chét cả tá phấn lên mặt mà hôm nay lại đẹp dữ.

    Đã vậy còn mặc đồ kín đáo như vậy chậc....nghi nghi nha.

    Nữ sinh thấy vậy bĩu môi ns:

    -" sời chắc lại tính lạt nềm cột chặt với các nam thần chứ j nữa"

    Nữ chính nghe thấy vậy thì cười thầm trong bụng # hừ muốn đấu vs cô??

    Còn thua xa lắm# .

    Về phần cô thấy họ nói vậy thì cũng ko quan tâm lắm nhưng mà điều khiến cô khó chịu đó là sự ồn ào của cái lớp này.

    Càng nghe cô càng tỏa ra sát khí nồng đập nhiệt độ trong lớp đột nhiên giảm xuống làm cho bọn học sinh trong lớp bỗng im bặt vì thấy đc sát khí trong ng cô đag có chiều hướng tăng dần đều.

    Không khí lớp bỗng nhiên nặng nề hơn cho đến khi gvcn bước vào.

    -" hôm nay lớp chúng ta sẽ có hai học sinh..."_ cô dừng lại để xem biểu hiện của các học sinh.

    -" ai ai đó cô trai hay gái, già hay trẻ,gay hay less..."_ học sinh bắt đầu nhao nhao lên

    -" rầm. .. các em trật tự đi nào.

    "Quát lớp xong quay ra cửa" các em vào đi"

    Từ ngoài cửa bước vào là hai cô gái xinh đẹp ngang hàng vs nữ chính của chúng ta.

    -" oa ai mà xinh vậy hơn cả nữ thần òi"_ nam sinh 1 lên tiếng

    -" em ơi có mún về lm vk anh ko"_ nam sinh 2 ns

    -" gì chứ toàn là dao kéo cả"_ nữ sinh ghen ghét lên tiếng.

    Còn nữ chính thì tức giận nhưng ko giám lm j vì sợ các nam chính thấy.

    -" các em gt đi"_ cô giáo lên tiếng

    -" hi.. mk tên là Ley du học sinh rất mong mn giúp đỡ nhiều nha"_ rồi nở một nụ cười tươi ơi là tươi làm cho hs nam đơ ra một lúc.

    -" Leo ...du học sinh"_ ngắn gọn, chất giọng lạnh tanh làm cho nam sinh đag trong trạng thái đơ thì bừng tỉnh.

    -" rồi các e ngồi xuống trước bàn của bạn Thiên Băng đi"_ cô giáo nói

    Hai người đi xuống chỗ ngồi.

    Từ đầu đến cuối cô vẫn giữ tư thế úp mặt xuống bàn ngủ.

    Còn nam chính thì cũng ko khác cô là nhiêu cũng ko thèm liếc nhìn hai học sinh mới chuyển đến mà thỉnh thoảng có liếc nhìn về phía của cô.

    Hôm nay họ thấy cô rất khác,ko còn ăn mặc hở hang, chét thật nhiều phấn vào mặt, ngã ngớn và dùng ánh mắt lẳng lơ với họ nữa.

    Cảm giác có chút j đó ko quen, nghĩ đến đây họ liền gạt bỏ ngay ý định đó của mình và cho rằng cô lại lạt nềm cột chặt với họ đi.

    Còn về nữ chính thấy hôm nay cô khác thì luôn dùng ánh mắt ghen ghét về phía cô mà khi thấy nam chính nhìn mình thì lại vờ như là đang lo lắng cho cô không biết sao cô lại nằm ở ban như vậy.

    Cô giáo cất tiếng:

    -" hôm nay nhà trường có việc nên các em tự học nhé"

    -"vâng thưa cô"_cả lớp đồng thanh trừ cô, các nam chính, Leo và Ley.

    Sơ đồ lớp:

    ___. ____. ___. ___. ___. __

    ___. ___. ___. ___. ___. __

    ___. ___. ___. ___. ___. __

    Leo.

    Ley.

    Linh.

    Thần.

    Kiệt.

    Khang

    Băng.

    Phong.

    Vũ.

    Hạo
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 8 : phiền phức


    Sau khi nghe cả lớp trả lời thì cô giáo liền đi ra khỏi lớp.

    Cô vừa đi thì nữ chính liền phi về phía cô mà hỏi han như quan tâm lắm:

    -" Băng nhi em sao vậy có chỗ nào không khỏe hả??

    Có phải tại hôm qua em bị đuổi ra khỏi nhà nên không có chỗ ở để hôm nay cảm rồi phải không"_ trên lý thuyết thì như là quan tâm lắm nhưng sâu xa đó chính là công bố cho mọi người trong lớp biết cô bị đuổi ra khỏi nhà, chậc...đúng là thâm mà .

    Cô đang ngủ liền bị Ngọc Linh lấy cho tỉnh dậy,nét mặt cô có vẻ không tốt là bao, Leo và Ley thấy vậy thì biết chắc rằng cô đang rất khó chịu nga~ nên đã có lòng tốt mà nhắc nhở cô ta:

    -" vị bạn học này tốt nhất đừng giả tạo như vậy, học sinh tiểu học đến cũng biết là cậu ấy đang ngủ.

    Không nhẽ thật sự cô không nhận ra?"_ Ley cất tiếng

    -"sao...

    Sao...không phải chắc tại mình lo lăng cho e ấy quá mà hồ đồ rồi.

    Dù sao mặt em ấy cũng có chút xanh mà"_ cô ta không thấy cô phản ứng gì mà có người nói giúp nên càng gắt gao ôm chặt cánh tay của cô hơn một tay thì ra sức bấu lấy cánh tay đó chủ ý là để cô đau mà hất cô ta ngã và. ..

    Thế nhưng đời có như là mơ chỉ một chút sức cỏn con đó cũng không đủ gãi ngứa cho cô nhưng lại rất phiền.

    Ngẩng đầu lên vẫn chất giọng lạnh băng ko hơi ấm ánh mắt có tia khinh bỉ nhìn cô ta:

    -" buông,..."

    Nghe câu đó cô ta ko tự chủ mà giật mình buông tay cô ra .

    Sau câu đó cô đã thành công thu hút tất cả ánh nhìn của cả lớp dồn về phía cô.

    Từ ngạc nhiên cho đến nghi hoặc và cuối cùng là khinh bỉ :

    -" gì chứ cô ta lại làm cái trò mèo gì vậy"_ hs1

    -" lại giám nói nữ thần như vậy cô ta chán sống rồi ak"_ hd2 tiếp lời

    -" lại định lạt nềm cột chặt vs các nam thần sao??"_ hs3 nói

    -" lần này cô ta chết chắc rồi haha"_hs4 nói và sau đó là một tràng cười mỉa mai cô

    Nữ chính thấy vậy liền không để mất thời cơ liền ngồi bệt xuống đất mà khóc:

    -" Băng nhi ak.. hức hức... chị biết... hức hức... là em không thích chị... hức.. nhưng mà chị.. hức .. cũng là chị của... hức..em mà.. hức...sao em lại lạnh lùng.. hức.. với chị như vậy.. hức... chị chỉ là hỏi .. hức... thăm em chút thôi mà...huhu"_ nói xong cô ta òa khóc rồi rướn người về phía Thiên Phong đag ngồi bàn bên cạnh mà khóc.

    -" Thiên Băng lâu nay tôi chưa đụng đến cô nên cô ngứa sương phải không"_ Thiên Phong thấy bảo bối của mình như vậy liền lạnh lùng lên tiếng dọa nạt cô.

    -" Thiên Băng cô có tin tôi sẽ cho cô một vé đi chầu diêm Vương không"_Nam Cung Thần thấy Nhi nhi của mình khóc mà trong lòng đau nhói cất giọng lạnh nói.

    Mấy nam chính còn lại cũng tức giận gật đầu phụ họa.

    - "rất mong đợi"_ nhếch môi khiêu khích, chất giọng vẫn không đổi, nói xong ko thèm liếc nhìn ai đứng lên đi thẳng về nhà.

    Leo và Ley thấy cô đi về thì cũng không đi theo vì họ biết cô có việc bận và cần ở riêng .

    Đối với cô ,Leo và Ley không những là hai trợ thủ,hai thuộc hạ mà còn là người bạn tuy cô không nói ra nhưng họ cũng thừa chất xám mà hiểu được chuyện này.

    Lúc ở công ty hai người gọi cô là boss, ở bang thì gọi là lão đại, còn khi bình thường như vậy thì họ lại coi nhau như bạn bè vậy , những cử chỉ rất thân mật xưng hô bằng cậu tớ.

    Sau khi rời đi cô lái xe đi thẳng về nhà để ngủ.

    Vì sao ư,?

    Ak là vì lúc nãy xem tin tức nên cô biết tối nay sẽ có hai bang đánh nhau nga~ vì sao cô lại phải ngủ vì tối nay cô sẽ đi thu phục thêm người vào bang mới lập của mình.[ Thiên Băng: muahaha mình giỏi giữ ta.

    Ad: ừa ừa bit mà 😄😄😄]

    Còn ở lớp sau khi cô đi thì Nam Cung Thần liền rút điện thoại ra gọi cho thuộc hạ của mình căn dặn vài điều rồi cúp máy , nói nhỏ cho các nam chính nghe, nhưng Leo, Ley là ai là sát thủ đọ nên cũng nghe được từng chữ một:

    -" hừ... giám làm Nhi nhi khóc, dám thách thức sự kiên nhẫn của tôi.

    Để xem lần này tôi chỉnh cô như thế nào"_ chất giọng vẫn pha lẫn sự tức giận.

    Leo và Ley nghe được mà chỉ biết cười khinh bỉ.

    Họ nghĩ cô là ai mà lại để cho một mớ nhoi nhoi đụng vào mình được.

    Đúng là không động não mà.

    Nghĩ thì cũng nghĩ vậy thôi chứ cũng không có nói ra cho họ nghe vì hai cô đang nghe trộm mà hí hí.

    Xong xuôi rồi họ cũng về chỗ ngồi để ngủ tiếp, chỉ có nữ chính gương mẫu nên phải ngồi giả vờ như đang học mà không được làm việc riêng để mọi người phải luôn nghĩ cô là người con gái ngoan hiền.

    Cả lớp đang học thì bỗng có người bước vào và nói:

    ______________________________________

    Mọi người đoán xem người vừa bước vào đó là ai nào...

    Kết quả thì chờ chap sau nha.
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 9 : xinh nhưng nguy hiểm


    Cả lớp vừa ổn định chỗ ngồi thì có người bước vào:

    -" lớp trưởng trong lúc cô đi khỏi lớp có ai ồn không"_ vâng ko ai khác đó chính là cô giáo chủ nhiệm của chúng ta

    -" dạ ...dạ.. thưa cô.... có.. có..."_ thấy cô giáo vào thì cô ta cười thầm trong bụng vì cô giám bỏ tiết nên đóng giả như là nói tên cô ra thì cô ta sẽ bị cô đánh vậy.

    Thấy nữ chủ cứ nói như là sợ bị ai đó bắt nạt thì cô giáo nói:

    _" ai??"

    -" là Hàn Thiên Băng thưa cô"_ thấy nữ chủ không nói,có ý bảo vệ cô thì Nam Cung Thần tố cáo cô.

    Cô giáo nghe xong thì ko khỏi tức giận :

    -" lại là em ấy sao thật là ko coi ai ra j mà"_ ánh mắt của cô giáo không khỏi hắn lên tia tức giận và tính toán.

    Còn về nữ chủ nhận được kết quả như mơ mà ko khỏi cười vui trong lòng.

    Các nam chính cũng thấy vậy mà cũng không khỏi nhếch môi cười nhạt, lần này thì cô ta chết chắc.

    Quay lại với cô thì vẫn ngon lành ngủ mà như chưa có gì sảy ra.

    Tua tua và tua

    23:59pm ở tại một mảnh đất hoang bên ngoài nơi thành phố sa hoa kia đang có một cuộc chiến khốc liệt giữa hai bang với nhau nhưng dưới con mắt của người con gái đang ngồi vắt vẻo trên cây cổ thụ đằng xa kia thì vô cùng nhàm chán.

    Và ko để cô đợi lâu giữa cuộc chiến ấy cuối cùng cũng đã có hồi kết.

    -" hừ..theo như luật bây giờ địa bàn của các ngươi chính là của tụi tao"_ tên cầm đầu của nhóm thắng nói vs giọng đắc ý.

    -" các ngươi dám chơi xấu mà còn già mồm"_ tên cầm đầu của bang thua cuộc đốp lại.

    -" kẻ thắng làm vua kẻ thua làm giặc "_ tên cầm đầu bang thắng nói xong thì cả bang đó cười ha hả rồi bỏ đi.

    -" mẹ kiếp"_ tên cầm đầu kia ko khỏi phun ra câu chửi thề.

    -" muốn trả thù??" _ một giọng nói lãnh khốc vang lên khiến cho cả bọn đang nằm la liệt dưới đất cũng phải lồm cồm bò dậy xem.

    -" này em gái anh nghĩ em nên về với mẹ mình đi chứ đừng ở đây làm người lớn nữa coi chừng có ngày lại khóc đó"_ mốt tên đàn em dù đau nhưng thấy cô cũng không ngại mà lên tiếng trêu ghẹo

    -" nếu em muốn làm người lớn từ bây giờ thì đi với anh đi anh dạy cho.

    Haha....."_ lại một tên nữa không biết điều mà chọc cô.

    Sau câu nói đó thì cả đám phá lên cười, cô nghe thấy vậy thì sát khí lại càng tăng lên.

    Nãy giờ tên cầm đầu ko nói gì thấy cô tỏa sát khí thì lại càng chứng minh cô không phải là ng bình thường nên lên tiếng.

    -" tụi bây câm chưa??"_ giọng nói đe dọa vang lên.

    Nghe vậy bọn đàn em đều câm nín ko hó he gì nữa.

    -" cô là ai??"_ tên cầm đầu lên tiếng, ánh mắt nghi hoặc nhìn cô.

    -"Kisd"_ ( tên trong bang của cô) lạnh lùng phun ra một câu ko thừa cũng không thiếu khiến cho bọn đàn em kia phải lạnh sống lưng.

    -"cô có ý j"_ tên kia đề phòng

    -" gia nhập bang của tôi"_ vẫn ngữ điệu bất cần ấy, giọng như ra lệnh.

    Nghe thấy thế bọn kia ko khỏi bực tức.

    Cô là ai mà giám ra lệnh cho họ chứ, cũng chỉ là một con nhỏ vắt mũi chưa sạch mà đòi ra lệnh cho họ.

    -" hừ mày thì có j mà dám ra lệnh, lên mặt vs tụi này chứ hả?"_ một tên đàn em lên tiếng bất bình.

    Vụt...hự...áaaaaaaa. một loạt tiếng động khiến cho bọn họ sởn tóc gáy.

    Vụt là một viên đá nhỏ từ chỗ cô bay xuống với tốc độ ko thể thấy rõ, hự là tiếng có tên vừa nói khi bị viên đá bay vào ngay khớp ở cổ tay, áaaaaa chính là tiếng la thất thanh của tên đó khi cảm nhận đc cái tay của mình đã bị gãy.

    Sau khi chứng kiến vụ vc thì bọn đàn em và thằng cầm đầu đều nhìn về phía cô bằng ánh mắt không thể tin nổi, mắt mở to hết cỡ luôn.

    -" đã đủ tiêu chuẩn chứ"_ nhếch mép thành một nụ cười nhạt mà hiếm thấy khiến trong đêm tối như có mặt trời bừng sáng vậy.

    Lời nói của cô bỗng nhiên có sức thuyết phục mà ai cũng phải nghe theo.

    Sau câu nói đó tất cả bọn chúng đều quỳ dạp xuống đất hô to:

    -" lão đại"_ ngay cả tên cái tay bị gãy cũng quỳ xuống khuất phục.

    Thật sự là họ chưa bao giờ thấy có người nào giỏi như cô, chỉ cần một viên đá nhỏ cũng khiến cho cái tay gãy đc thật tài giỏi.

    -" tối mai 22h đường XX sẽ đi huấn luyện"_ bỏ lại câu đó cô liền biến mất khi có một cơn gió thổi qua.

    Không để cho bọn đàn em hó hé được j

    Sau khi rời khỏi chỗ đó cô liền phi xe về nha để ngủ.

    Vì cô biết mai đến trường sẽ phải nhức đầu với bọn nhoi nhoi kia ( nam nữ chủ) và cả bà cô già kia nx, hazzz dúg là một ngày mệt mỏi mà.

    -" càng xinh càng nguy hiểm mà..hazzz"_ cô vừa đi thì một tên đàn em bất giác thốt lên một câu mà ai cũng tán thành.
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 10: tha cho em ấy đi


    Hôm nay cũng như mọi ngày cô đến trường cùng với Leo và Ley và cũng như bao ngày những lời bàn tán, khinh bỉ về cô lại ngập trường...hazzz đúng là phiền phức,* đó là nỗi lòng của hai vị mỗ nữ nào đó*, vậy mà nhìn cô kìa chậc...đúg là tr có sập cũng không hề có biểu cảm khác mà... nghĩ cũng nghĩ vậy thôi chứ hai người cũng đâu giám nói hẳn ra.

    Còn cô thì vẫn như vậy một tảng băng di động ko hơn ko kém, ánh mắt thờ ơ như có như không và chẳng có vẻ là quan tâm j lắm với những lời bàn tán về mình.

    Thẳng tiến đến lớp ko thèm quan tâm đến những ánh mắt ngạc nhiên có, khinh bỉ có,ghen ghét có:

    -" trội ôi sao hôm nay cô ta hiền chưa kìa"_ hs1 lả lớt giọng chua lét lên tiếng

    -" ko phải mọi hôm là sẽ nhảy bổ vào mà túm tóc tạt tai tát tới tấp sao.."_ hs2 lên tiếng

    -" chắc là bit sợ rồi..hahaha"_ sau câu nói đó là một tràng cười khả ố vang lên khắp trường.

    Nam nữ chính nghe thấy thì cũng cười nhạt, ánh mắt ko giấu sự khinh bỉ dành cho cô

    -" các cậu đừng có nói em ấy như vậy con người cũng có lúc làm sai chứ, chỉ là mọi lần em ấy có hơi quá thôi mà"_ nữ chính thấy mn nói vậy thì cười thầm sau đó lại giả nhân giả nghĩa nói giúp cô, ánh mắt nhút nhát , rồi trốn đằng sau Lâm Vũ , ánh mắt nhìn về phía cô như sợ cô mà nghe thấy liền quay lại mà đánh mà chửi cô ta vậy.

    Cô ta nói như vậy theo nghĩa bóng là đã khẳng định cô chính là người luôn luôn gây ra lỗi đã vậy mà không nhận luôn ức hiếp người khác làm theo ý mình, nhưng theo nghĩa đen thì là đang nói tốt, nói giúp cho cô.

    Reng...reng... chuông học vang lên làm cho tất cả hs trong trường phải bỏ về lớp vì nếu bị trường đuổi thì sẽ ko còn trường nào dám nhận họ nữa.

    Nam nữ chủ thấy vậy cũng đi vào lớp.

    -" Hàn Thiên Băng"_ cô giáo vừa vào lớp thấy cô đang ngủ thì nhớ tới chuyện hôm qua nên tức giận quát.

    Ko thấy cô phản ứng j liền bước nhanh xuống chỗ cô lấy thước gõ mạnh vào bán khiến cô ko khỏi chau mày mà thức dậy.

    Thấy cô dạy cô ta liền quát:

    -" em có coi tôi ra gì ko hả hôm qua thì dám bỏ tiết, hôm nay vừa vào học lại nằm ườn ra bàn mà ngủ, tôi thật ko hiểu con người em là cái gì nx....

    Đi học mà ko ngủ, thì cx bỏ tiết, ko bỏ tiết thì cx đến ve vãn bạn trai của các bạn nữ trong trường , học hành thì kỳ nào cũng nhờ thầy cô vớt vát để lên lớp...v.v bộ em ko biết nhục với các bạn hả.

    Hôm nay tôi sẽ cho em làm bài kiểm tra khảo sát nếu em qua thì tôi sẽ cho em ở lại trong cái trường này còn nếu ko đạt thì mời em cuốn gói CUT, nộp đơn xin nghỉ học...ok"_ bà cô tức giận ko kiếm chế đc nên mắng cô te tát , tuôn ra một loạt từ ngữ .

    Có thể thấy đc bà này cx rất ghét cô vì dám ve vãn nam thần trong trường nên mới chửi cô như vậy.

    Vậy mà nhìn đi, nhìn cô kia kìa bị như vậy mà lại nở nụ cười nhạt hay còn gọi là nhếch mép.

    Nhưng hơn ai hết Leo và Ley biết rất rõ khi cô cười thì chính sác sẽ có người gặp nạn và bà cô đó chính là nạn nhân của những việc mà cô sẽ làm sắp tới đây.

    -" nếu em qua thì cô sẽ phải cuốn gói BIẾN khỏi trường"_ đó chính là một câu khẳng định và thông báo cho bà cô kia biết nếu cô qua thì bà ta khó mà có thể ở lại ngôi trường này.

    Giọng nói lãnh khốc như ra lệnh của cô vang lên khiến bà cô ko phải giật mình chột dạ.

    -" đc quyết định vậy đi"_ sau khi ổn định tinh thần bà cô hùng hồn nói.

    Ai mà tin đc một đứa lúc nào cũng xếp cuối và luôn luôn đút tiền để đc ngồi vào cái lớp này mà có thể vượt qua bài kiểm tra loại khó sắp tới chứ hahaha chẳng bao giờ đc.*suy nghĩ của cả lớp*

    -" ây da như vậy ko phải là làm khó cho cậu ấy rồi sao hả cô, cô cũng biết thực lực của cậu ấy mà"_ hs 1 bắt đầu mỉa mai.

    -" đúg á cô ai chả biết cậu ấy là người học ngu nhất lớp chứ"_ HS nam lên tiếng.

    Nữ chủ thấy vậy liền ko bỏ qua thời cơ:

    -" cô ơi hay là cô tha cho em ấy đi, chắc là em ấy có lí do riêng của mk mà"_ oh~ rất có lòng tốt xin xỏ cho cô

    -" em ko phải nói giúp cho em ấy, lần này là ko có nhân nhượng j nữa hết ak"_ thấy cô ta có vẻ như nói giúp cho cô thì cô giáo liền dứt khoát ko để cho cô ta nói nx.

    -" lằng nhằng, lm luôn đi"_ Nam Cung Thần thấy vậy liền lên tiếng thúc dục.

    -" cả lớp ra ngoài hành lang để mk Thiên Băng ở lại làm bài kiểm tra"_ thấy bọn hắn mất kiên nhẫn nên cô giáo liền vào chủ đề lun.

    Cả lớp lần lượt đứng lên ra ngoài hành lang còn cô thì lên bàn đầu tiên ngồi cho vc giám sát đc dễ dàng hơn.

    Cô giáo phát đề ra cho cô một tập để ba trang giấy nhưng thời gian chỉ có 60' thôi.

    Cô cầm tập đề lên đọc mà ko khỏi chau mày....

    ______ gt tập sau một chút nè______

    -" Thiên Băng cậu nhất định phải nghỉ học ở trường này thì mới đc sao"_ Ley nc mắt dưng dưng níu lấy cánh tay cô lại...

    Hứa hẹn Chương sau sẽ có bất ngờ nhé.

    Có chút đc gọi là' ngược' băng băng chúng ta 😄😄😄
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 11: kiểm tra


    Đề vừa mới phát ra cầm lên đọc khiến cho cô không khỏi chau mày* ko phải chứ bà cô này liệu có phát nhầm đề ko vậy...dễ như vậy mà dám đưa cho cô làm là đg kinh thường cô chắc* .

    Cái chau mày của cô lại khiến cho những người ngoài kia nghĩ rằng là đề quá khó khiến cho cô không biết làm sao thì không khỏi cười thầm trong lòng.

    Nếu cô rời khỏi trường này thì họ sẽ ko phải nhìn thấy cái bản mặt kinh tởm của cô nx, ngày cô rời đi chắc chắn họ sẽ mở một buổi tiệc ngoài trời tại trường để ăn mừng quá hahaha.

    Đó là suy nghĩ của bọn hs còn nam nữ chính thì sao nhỉ.

    Nữ chủ* hahaha lần này cô chắc chắn sẽ phải biến khỏi cái trường này lúc đó chắc chắn sẽ chẳng còn ai tranh giành nam thần của cô, ko còn ai giành chức nữ thần của cô, ko còn ai cản chở con đường đến vinh hoa của cô..v..v .

    Lãnh Thiên Băng lần này thì cô chết chắc, chắc chắn lần này sẽ ko có ai có thể giúp đc cô ta (LTB) đâu hahaha*

    * Hừ....

    Đúng thật ko biết lượng sức mình đã dốt lại còn muốn làm cao để xem lần này mặt mũi của cô để đi đâu*_ đó là suy nghĩ của Nam Cung Thần.

    Lâm Vũ_* sao thì sao miễn là đừng đụng đến Linh nhi của tôi ko thì cô khó mà sống*

    Trần Hạo_* cô ta không hề bình thường,dạo gần đây cô ta thay đổi lạ thường e rằng lần này bà cô kia khó mà sống yên ổn*_ cậu ta bắt đầu nghi ngờ về sự thay đổi của cô.

    Lãnh Tuấn Kiệt_ Lãnh Tuấn Khang_* cô chị họ này thay đổi rồi biểu cảm như vậy e rằng là bài kiểm tra kia ko làm khó gì đc cô ta.

    Sao thì sao nhưng đừng mơ mà dám đụng vào bảo bối của họ.

    Nếu mà có gan dám đụng vào thì hãy cầu trời mà có thể thoát khỏi cái chết đi*

    Hàn Thiên Phong_* đã ko còn đơn giản*.

    Quay về vs cô nghĩ thì cũng nghĩ rồi cũng bắt đầu cầm bút để lm bài, bây giờ là cô rất mệt rồi nha nhanh nhanh để còn làm thủ tục nhập học sang trường Gigli nx.

    Sau 15' cuối cùng cô cũng xong, cô đang suy nghĩ có nên nộp bây giờ ko chỉ sợ sẽ làm cho bà cô kia đột quỵ thôi.

    Ngồi nhìn chằm chằm vào bài kiểm tra một tay cầm bút đưa lên trc mặt như đag suy nghĩ về bài kiểm tra nhưng thực chất cô đag nghĩ về vụ vc cái chết của mẹ nguyên chủ 15 năm trc .

    Nguyên chủ đã nhờ cô tìm ra sự thật về cái chết của mẹ cô ấy bởi vì nguyên chủ nghĩ mẹ cô chết ko đơn giản là tai nạn giao thông mà chắc chắn có người nhúng tay vào.

    Vì vậy cô quyết định chuyển sang trường Gigli để điều tra về những ng bạn thân của mẹ cô ấy hồi còn đi hc.

    Kết thúc hồi tưởng cô quyết định nộp bài để nhanh chóng lm thủ tục nghỉ học ở trường này.

    Vì cô ko muốn tự tìm hiểu nên có lẽ Leo và Ley sẽ vẫn học tại đây để ko bị nghi ngờ.

    Còn về bà cô thấy cô có những hành động như vậy thì ko khỏi vui sướng vì chắc chắn cô sẽ ko làm đc bài kiểm tra này, bài kiểm tra này là đề thi đại học của trường nổi tiếng nhất thành phố này, với loại đầu óc của cô thì nằm mơ cũng ko thể giải đc.

    -" có thể nộp bài??" _ giọng nói của cô vang lên lm cho mn ko khỏi một phen giật mình.

    -" gì chứ mới đc 20' mà đã xong rồi sao?"_ một hs thốt lên ngạc nhiên

    -" ha chắc chắn là cô ta k lm đc nên phải nộp chứ gì nx haha"_ hs2 lên tiếng mỉa mai

    -" đúng là vậy rồi lúc nãy còn ngồi cắn bút thì làm sao có thể xong đc chứ*_ hs3 tiếp lời

    -" chắc là lại vẽ bậy vào đó chứ lm j loại cô ta mà làm đc bài kiểm tra này thì tôi cũng sẽ nghỉ học luôn ở trường này"_ hs4 hùng hồn thề thốt

    -" ko biết em ấy có làm đc ko nx lúc nãy còn ngồi suy nghĩ mà bây giờ đã nộp rồi liệu em ấy có thực sự là sẽ làm đc ko hay....

    Chắc là em ấy sẽ làm đc thôi đúng ko các anh"_ cô ta thấy cô nộp như vậy liền lên tiếng hỏi han lo lắng nhưng ai biết đc sâu trong lòng cô ta chính là đang khinh thường cô, loại như cô mà đòi làm song bài kiểm nhanh như thế thì có mà trời sập.

    Rồi quay sang chỗ mấy chàng trai nói, ý để cho họ biết mình lo lắng cho cô như thế nào.

    _" bảo bối em ko cần lo cho loại người như cô ta đâu, anh tin chắc là cô ta sẽ ko lm đc dù chỉ là một câu trong bài kiểm tra đó"_ Lâm Vũ ở ngay cạnh cô ta thuận tay khéo cô vào lòng mà nói.

    Vì là trường học nổi tiếng nên các thiết bị cũng tiên tiến hơn các bài kiểm tra chỉ cần đợi vài phút là sẽ có kết quả.

    Cô nộp bài xong liền xách cặp đi thẳng xuống phòng hiệu trưởng mà ko quên tặng cho cô giáo một câu:

    -" cứ thế mà thực hiện đi"

    Lướt qua chỗ nữ sinh lúc nãy thề thốt mà ko quên nhắc nhở lại cô ta chuyenj vừa ns

    -" ng VN nói là lm"_ khiến cho nữ sinh đó ko khỏi giật mình mà đơ cơ mặt.

    -" loại người như tôi thế nào cx ko đến lượt cặn bã phán xét" _ qua chỗ đám nam nữ chủ cô ko ngại mà để lại một câu rồi trực tiếp lướt qua xuống phòng hiệu trưởng.

    Leo và Ley thấy cô đi cx nối bước theo sau.

    -" cô..." _ bị cô nói như vậy Lâm Vũ tức tối định với theo để chửi nhưng quay lại thì cô đã đi mất dạng rồi đành ôm hận trong lòng.

    -" j chứ ý cô ta như vậy là sao làm như cô ta sẽ đạt đc bài kiểm tra đó vậy"_ hs nữ bị cô ns thì có chút lo sợ nhưng lại gạt ngay ra mạnh miệng nói.

    Sau câu nói đó là một loạt sự đồng tình của cả lớp.

    _________hết_____&&&&

    Trang định viết cho xong đến câu hôm qua nhưng mà ko ngờ lại dài như vậy nên đành ủy khuất đến cháp sau ha 😄😄😄
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 12: chuyển trường


    Hs nữ vừa dứt lời thì tiếng của cô giáo thốt lên làm cho cả lớp phải giật mình ngoái đầu lại nhìn:

    -" ko thể như thế đc"_ bà cô nhìn bài kiểm tra đã có kết quả của cô mà như ko tin vào mắt mình nữa .

    Sao cô.. cô có thể làm đc như vậy chứ nhìn đi nhìn cho kĩ vào ko sai một chữ , bài làm còn hay hơn cả bài của người đứng đầu toàn trường này nữa.

    Thật ko thể tin vào mắt của mình nữa mà.

    Sau đó bà cô đành phải theo lời hứa viết đơn xin nghỉ việc rồi nộp cho hiệu trưởng.

    Đừng thắc mắc tại sao bà cô đó lại phải làm như vậy mà ko hủy bài kiểm tra hay chối bỏ lời hứa với cô, vì mọi chuyện xảy ra toàn trường đều biết ngay cả hiệu trưởng không ra mặt để bác bỏ chuyện này thì chứng tỏ việc này đã được ông ấy đồng ý thế nên ko thể nào bà cô có thể xí xóa chuyện này đc.

    Thấy bà cô thu dọn đồ đạc rồi đi khỏi thì cả lớp lại đc một phen nhốn nháo , một hs thấy thế thì liền cầm tờ giấy kiểm tra của cô mà xem.

    Đúng là sốc mà bài kiểm tra này đúng 100% luôn.

    -" bài kiểm tra đúng hết lun mn ơi"_ hs đó ko để mn phải chờ lâu liền đọc kết quả cho cả lớp nghe.

    -" trời bài làm còn hay hơn cả bài kiểm tra của hội trưởng Trần Hạo nữa kìa."_ hs đó ns tiếp.

    Trần Hạo nghe thấy vậy thì nụ cười trên môi chợt tắt.

    Anh đang ngồi nói chuyện với nữ chính rất vui vẻ thì nghe thấy hs đó nói như vậy thì giật mình một đứa con gái chu ngoa, lẳng lơ ,lại còn học dốt nhất lớp ;nay lại làm bài kiểm tra hay hơn bài của mình thì liền đứng dậy lấy lại tờ kiểm tra của cô mà xem.

    Đúng là vậy rồi, ko những hay hơn mà thời gian làm cx ngắn hơn hắn nx kìa.

    Hắn lm mất tận 45' lận mà cô chỉ làm trong 15' thôi trong khi đó lại còn làm rất từ tốn nx chứ thật ko thể tin nổi mà.

    Quay lại với cô________

    Sau khi làm xong bài kiểm tra cô liền nhanh chóng xuống phòng hiệu trưởng để làm thủ tục chuyển trường.

    Hiệu trưởng cx bất ngờ nhưng cx ko giám hs vì cô là cấp trên của ông mà.

    -" chủ tịch thủ tục chuyển trường đã xong rồi, cô còn j căn dặn nx ko"_ hiệu trưởng nhún nhường hs cô.

    -" nc chưa đủ nóng"_ cô cx ko thèm trả lời câu hỏi của lão hiệu trưởng kia mà nói như không hài lòng với cái ấm trà cô đag uống.

    Ông hiệu trưởng thấy vậy chỉ biết cười trừ cho qua chuyện.

    -" Leo giúp tôi nộp đơn"_Ko nán lại lâu cô trực tiếp đứng lên để đi về còn mấy chuyện còn lại thì để cho hai cô kia tự xử lý.

    -" Thiên Băng cậu nhất định là phải nghỉ học ở trường này sao"_ sau khi vừa từ phòng hiệu trưởng ra Ley đôi mắt long lanh nhìn cô như chú cún bị bỏ rơi vậy.

    Cô ko ns j mà chỉ nhún vai như là đúng vậy.

    -" hay là cho tụi mình theo vs nha nha nha"_ Ley tiếp tục thuyết phục.

    -" khỏi"_ cô dứt khoát ko cho Ley nói thêm câu nào nx

    Ley biết là mk ko thể xin cô cho đi cùng thì đành im lặng ko giám nói thêm j nx, biết là nếu nói thêm thì cô cx sẽ ko cho đi, đang ko có khi cô mà giận thì toi luôn chứ chẳng đùa.

    -" vậy thì cậu nhớ phải biết chăm sóc cho bản thân mình á, ko đc nhịn đói, ăn cơm đúng bữa, ko đc thức khuya lm vc quá sức, ko đc giao du vs ng lạ,......v..v +lược bỏ nghìn từ đằng sau nx+"_ Leo lên tiếng dặn dò khi thấy cô chuẩn bị đi như bà mẹ trẻ khi phải sa con mk ko bằng á.

    Cô nghe thấy Leo lên tiếng thì liền nhanh chân rời đi ko quên làm một động tác mà khiến cho 2ng phải bật cười vì sự đáng yêu vô đối của cô :

    -" Dạ"_ cô đứng hai chân song song, tay khoanh trước ngực, môi mím chặt, mắt long lanh như đang bị mẹ trách phạt khiến cho Leo và Ley phải bật cười vì sự đáng yêu của cô.

    Phải nói là hiếm lắm họ mới thấy dc gương mặt này của cô.

    Chỉ có Leo và Ley mới thấy đc hành động đáng yêu như vầy của cô thôi , Sống chung vs cô bao nhiêu năm mà họ thấy được hành động như vậy của cô có thể đếm trên đầu ngón tay chứ chẳng đùa.

    Nhưng mà vì họ vui quá nên ko biết đã có một người đứng đó từ rất lâu rồi, từ lúc mà ba người vừa mới ra từ phòng hiệu trưởng bước ra thì người đó đã có mặt ở đó và cx đã chứng kiến đc tất cả mọi hành động, lời ns của ba người.

    Và ko ai khác, người có thể đứng xem ba ng kia nói chuyện mà ko bị phát hiện đó chính là Hàn Phong .

    Anh đã đi theo cô từ lúc cô vừa rời khỏi phòng học.

    Đang đi theo thì bị một cô giáo nhờ mang chồng vở lên tầng trên nên chậm một chút.

    Ai ngờ vừa đi đến hành lang phòng hiệu trưởng thì liền gặp ngay ba người từ phòng hiệu trưởng bước ra và ns chuyện vui vẻ vs nhau.

    Đã vậy trời ko phụ lòng người vừa lúc anh định quay đi thì liền thấy hành động đó của cô lm cho mọi tế bào trên người anh ngưng hoạt động, đứng đờ người ra.

    Thật sự là hành động đó nhìn cô rất đáng yêu, ko phải cười , ko phải làm nũng mà là giống như bị la hay bị phạt mà cx khiến cho anh ko khỏi ngây ngốc vài giây sau đó là bật cười nhưng ko thành tiếng.

    Cô lúc đó đã thành công làm tim anh như muốn dụng dời vậy .

    Nhưng hành động đó lại ko dành cho anh mà lại dành cho ng khác khiến anh ko khỏi cảm thấy khó chịu.

    Gạt phăng ý nghĩ điên rồ đó quay gót bước về lớp.

    Còn cô thì sau khi nghe hai cô nàng kia cười vui vẻ , lm đủ thứ thì cx nhanh chóng đi về dọn dẹp đồ thứ để chuyển nhà..

    Tự nhiên hôm nay cô lại nổi hứng vui đùa một chút vs hai đứa kia.

    Vì trường Gigli ở thành phố bên cạnh nên cô phải chuyển nhà sang bên đó để tiện đường đi lại.

    Còn về hai đứa kia thì cô vẫn cho họ ở lại đây học thỉnh thoảng thì về thăm sau , cô muốn tự mình sẽ tìm ra người đứng sau vụ việc của mẹ nguyên chủ.
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 13: trường mới


    Trường Gigli là một ngôi trường nổi tiếng của thành phố B, với nền giáo dục tiên tiến không khác gì trường Royal chỉ có bằng hoặc hơn chứ không có kém nha.

    Ngôi trường này đc thành lập từ rất lâu rồi cho nên nội quy của trường cũng rất gắt nên hs ở đây đều rất ngoan ngoãn,ko có ăn chơi như trường Royal...

    Đồng phục của trường cũng như bao trường khác nhưng có một điều cấm kỵ là phải mặc đúng đồng phục thì mới đc vào trường, ko đc mặc quần áo hay..v..v.

    Và cô cũng ko ngoại lệ, dù ai có gia thế như thế nào đi nữa thì khi vào trường này cũng đều phải như nhau tuân theo quy định của nhà trường.

    ____________'tuatua_________

    Bước đến cổng trường là 8:15' , chính thức là cô đã đi muộn mất 15' cổng trường đã bị đóng nhưng cái đó thì chẳng làm khó gì đc cô cả.

    Với lấy thanh ngang phóng qua tường với một cách dễ dàng.

    Nhưng dù võ công có thâm hậu đến đâu thì cô cx ko thể ngờ rằng mk sẽ đụng trúng một người vừa vượt qua chỗ đó 3' trc :

    -" cô ko có mắt ak?"_ 1 giọng nói lạnh tanh

    -" mắt tôi ko để dưới bàn chân"_ ko thèm nhìn đứng dậy lấy cặp bước đi.

    -" cô ko xin lỗi?"_ vẫn chất giọng đó

    -"ko"_ trực tiếp bỏ qua lên lớp.

    Lớp 10k9( lớp dành cho hs hc bổng)

    -" chào thầy"

    -" em là..."

    -" học sinh mới"

    -" ak ak em có biết là mk đã muộn 18' rồi không, mới ngày đầu đi học mà đã vô kỷ luật như vậy rồi ak ....( ông thầy này nổi tiếng là người nghiêm khắc vs những hs sinh học bổng trong trường)

    -" nếu thấy tiếp tục nói nữa thì tiết học này coi như hết, thầy có thấy ngại ko còn em thì rất sẵn lòng đó

    .."_ cô trực tiếp lên tiếng cướp lời của ông thầy.

    -" em...em.."_ ông thầy bị chặn họng thì tức tối ko nói thêm đc j.

    -" em nghĩ thầy nên tiếp tục dạy đi, chỗ thì em tự tìm"_ nói rồi cô trực tiếp bước vào cái bàn cuối lớp cạnh cửa sổ mà ngồi.

    Reng.... reng giờ ăn trưa

    Tai phôn nhét lỗ tai tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Cô đã duy trì trạng thái này từ tiết của ông thầy khắc nghiệt kia cho đến tận bây giờ.

    Có tiếng bước chân đi tới

    -" chào bạn cho mk làm quen"_ một tên con trai đi t
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 14: trường mới ( tiếp)


    Vì một số lỗi kỹ thuật nên chương trc ta có đăng dở dang nên chương này ta sẽ viết tiếp phần còn lại nhá...

    Xin lỗi mn nhiều 😅😅😅

    Ak ta cx thông báo cho mn biết nữ chính của chúng ta sẽ thay đổi một chút: sẽ nói nhiều hơn một chút nha

    ____&&&&& zô truyện &&&&________

    -" chào bạn, cho mk làm quen nha"

    -...

    -" sao vậy, bạn ngại sao??

    Ko sao chúng ta là bạn cùng lớp mà đứng ngại ha!

    Sau này sẽ giúp đỡ nhau nhiều hơn hihi"_ tên đó vẫn mặt dày ns

    -" ng cần giúp đỡ là các cậu, biến"_ vẫn chất giọng lạnh tanh thường dùng.

    Cô ghét nhất là cái thể loại mặt dày như vậy á.

    -" hihi em lm j mà nóng thế đại ca chỉ muốn lm wen vs em thôi mà"_ một tên từ đâu nhảy bổ vào nói.

    -" đúng đấy em lm gì mà dữ vậy, công nhận em xih thật"_ lại một tên tâm thần.

    -" tụi bây im hết hết.

    Hi lúc nãy bạn vẫn chưa giới thiệu tên, tên bạn là gì vậy?

    Mk tên là Thái Nhất Bảo con trai độc nhất của chủ tịch tập đoàn Thái Nhất.

    Chắc bạn cũng có nghe qua"_ Thái Nhất nói với giọng tự tin.

    -" ko biết ko quan tâm"

    Ko còn đủ kiên nhẫn vs bọn thần kinh kia cô trực tiếp bỏ ra ngoài để cả bọn kia trong lớp ngồi ngây ngốc nhìn theo cô.

    Sân thượng...

    Trường này rất cao nên sân thượng rất mát.

    Tự nhiên cô cảm thấy muốn bay nên dang hai tay ra để đón gió.

    Đột nhiên có một cơn gió mạnh thổi qua lm tốc váy của cô lên, vừa ngay lúc đó thì bỗng có một ng bước ra, và...

    -" màu trắng"

    -"..."

    -" mắt tôi cx ko để ở dưới chân"

    -" anh..."

    -" Gia Bảo"_ khi cô định lên tiếng thì có một giọng nói làm cắt ngang lời của cô.

    Có người bước vào lại thêm một thằng con trai.

    -" mày ở trên đây làm gì vậy Bảo"

    -" xem kịch hay"

    -" đâu đâu, .. chà.. là 1 đại mĩ nữ nha.

    Ủa nhưng mà chưa thấy qua thì phải."_ nói xong thì đi lại gần chỗ cô.

    Lại gần rồi Khang ms bit cô rất xinh đẹp nha.

    Làn da trắng hồng, mái tóc bạch kim đc buộc cao gọn gàng lm lộ ra cái cổ trắng ngần.

    Nhưng khi nhìn đến đôi mắt lạnh tanh của cô thì Khang giật mình vì sự thất lố của mk liền nở một nụ cười mà anh coi là sát gái nhất:

    -" chào bạn, mk là Hoàng Khang hội trưởng hội học sinh trường mk.

    Chắc bạn đây là hs mới phải ko?"

    -" ..."

    Cô vẫn không trả lời chỉ soái tia lạnh lùng vào Khang khiến cho anh càng ngại.

    Thật sự là anh chưa từng gặp phải trường hợp như vậy.

    Gia Bảo cx rất bất ngờ có thể cưỡng lại trước nụ cười sát gái của Khang thì đúng là ko phải ng bình thường mà.

    Khang huých nhẹ vai Gia Bảo

    -" này mày quen cô gái này hả"

    -" ko"

    -" vậy sao lúc nãy có nói chuyện mà"

    -" chả thấy liên quan"

    -" tk hâm này ko quen sao nói chuyện chứ"

    -" ehem"_ cô ho khan

    -" cậu là hội trưởng?"_ vẫn ngữ điệu lạnh lùng ấy

    -" đúng vậy"_ Khang mỉm cười

    -" hội trưởng thì có nghĩa vụ chỉ đường cho hs mới?"_ vẫn tiếp tục hỏi

    -" đúng là vậy"_ Khang trả lời

    Cô chỉ chờ có vậy ko vòng vo dài dòng vào thẳng vấn đề

    -" tốt, vậy cậu chỉ cho tôi đường đi đến phòng tư liệu của trường"

    -" cái này e là ko dc rồi.

    Phòng tư liệu của trường có cất giữ rất nhiều tài liệu quan trọng nên học sinh ko đc sự cho phép của hiệu trưởng thì ko đc vào đó.

    Đó còn chưa kể đường đi đến phòng tư liệu cũng rất khó phải có người dẫn đi chứ không thì có thể bị lạc."_ Khang rất bất ngờ trước câu hỏi của cô , nhưng chủ chốt vẫn là ko thể cho cô biết

    Ko nói gì thêm khoé miệng nhếch lên thành nụ cười nửa miệng, gật đầu như đã hiểu, quay gót bước đi.

    Khang đứng ngơ ra đó một lúc mới quay sang hỏi Gia Bảo

    -" ê mày biết con nhỏ giống ai ko"

    -" ai?"

    -" mày chứ ai"

    -...

    -" thật đấy từ cách ăn nói cho đến nụ cười nửa miệng"

    Gia Bảo ko nói gì chỉ nhếch mép cười khiến cho Khang ko khỏi ớn lạnh.

    -" đó chính là cái nụ cười đó đó.

    Thằng hâm tự nhiên cười giống con nhỏ đó vậy"

    -" hey, tao về trc đây"

    -" ơ sao tự nhiên lại về"

    -" tối sẽ có trò hay"

    Nói xong Gia Bảo còn ko quên quay lại nháy mắt với Khang.

    Trời dù Khang là con trai lại còn là bạn thân của Gia Bảo thì khi thấy hành động đó tim bất giác đập nhanh,5s sau mới bừng tỉnh tự đập đầu vào tường gọi với theo

    -" cái thằng trời đánh từ nay đừng có dùng cái này với tao nữa nghe chưa"

    ___&&&&&_____

    23:15' trường học

    Có một bóng đen đang lao qua các dãy hành lang và dừng lại ở hành lang thứ 4 .

    Cửa khóa, nhanh chóng nhảy qua lan can bám vào gờ tường , phi người lao qua cái cửa sổ bị tán cây che khuất.

    Bên trong tối thui nhờ có ánh trăng từ ngoài dọi vào căn phòng đầy bụi bẩn bóng đen đó tiến về phía kệ sách ghi,dò tìm tư liệu năm 1980 ở trên cùng của giá sách.

    Với lấy cái thang cũ kỉ gần đó, leo lên thì...

    -" Này'

    Rầm
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 15: chuyện vui bắt đầu


    -" uida"

    -...

    Tình hình là thế này: vì chiếc thang cũ nên ko chịu đc sức nặng nên đã gãy ,vs võ công của cô thì có thể tránh được dễ dàng .

    Khi chiếc thang gãy cô đã phóng người ra trước, nhưng ai ngờ tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, điểm phóng ra của cô lại chính là chỗ mà Gia Bảo đang đứng.

    Và thế là cô nằm đè lên Gia Bảo, trán kề trán, ngực kê ngực ( đề nghị ko đc nghĩ bậy nha-.-).

    Trong phòng im phăng phắc,hai ng cứ " giữ nguyên tư thế đó "nhìn nhau.

    Bây giờ cô mới nhìn thẳng vào Gia Bảo, tóc mái lòa xòa trước trán che hờ đôi mắt sống mũi cao, khuôn mặt đầy vẻ lạnh lùng nam tính...

    -" này nặng quá đó"

    Cô bừng tỉnh chống tay ngồi dậy.

    Mặt cô thoáng đỏ

    -" lần thứ hai"_ Gia Bảo giơ hai ngón tay lên hình chữ V

    -" hở?"

    -" nằm đè lên tôi"

    -" đừng nói chuyện dễ hiểu lầm như vậy.

    Chính xác là anh đứng ko đúng nơi đúng chỗ nên mới bị tôi va vào"

    -" ngụy biện"

    -" anh..."_ cô chưa kịp nói xong thì Gia Bảo đột nhiên ép sát cô vào tường, tay thì bịt chặt miệng cô lại.

    -" suỵt nếu ko muốn bảo vệ thấy thì im lặng"

    Một tia sáng lia qua căn phòng, cô ko thể đẩy Gia Bảo ra đc nên đành để im.

    Giờ hai người rất sát nhau, cô còn có thể nghe thấy dc hơi thở nam tính của Gia Bảo, cảm nhận được lồng ngực ấm áp, mùi hương cam chanh thơm mát.

    Yên tĩnh quá, bất giác tim nó đập mạnh, mạnh đến nỗi cô nghĩ là bảo vệ có thể nghe thấy tiếng tim nó đập nx.

    Mấy phút trôi qua, ánh đèn xa dần ,Gia Bảo buông tay ra

    -" tim đập mạnh thế"_ Gia Bảo níu mắt hỏi

    -" thì sao"_ cô quay sang phía khác tản lờ.

    -" chẳng lẽ....."

    -" đừng tưởng bở"_ cô lên tiếng chặn họng Gia Bảo

    -" cô đang nghĩ gì thế , ý tôi là ko lẽ cô sợ đến vậy"_ Gia Bảo vẫn điềm tĩnh nhìn mắt cô, môi nở một nụ cười nửa miệng.

    -" tôi ko có thời gian nói chuyện nhảm nhí"_ nói rồi quay lại kệ sách kia để che giấu sự bối rối.

    -" cô ko hỏi vì sao tôi lại ở đây?"

    -" anh cx ko hỏi vì sao tôi lại ở đây?"_ ko quay người lại, cô vẫn cố nhón chân lên để với đến giá sách trên cùng.

    Giá sách ở đây đều cũ kỹ hết rồi nên cô ko thể trèo lên đc.

    Gia Bảo cười hắt ra 1 tiếng, đi lại chỗ cô đang cố gắng với lấy giá sách,bế bổng cô lên.

    Lúc đầu côbcó thoáng bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng với tay lấy cuốn kỉ yếu xuống

    &" Cảm ơn

    "_ nói xong toan trèo qua cửa sổ thì

    -" muốn cảm ơn thì phải cùng tôi tham gia lễ hội của trường hàng năm"

    -" tại sao khi tôi lại ko nhờ anh giúp"

    -" oh hóa ra cô là một người bội bạc đến thế sao"

    -" tùy nghĩ"_cô dửng dưng quay người đi

    -" cuốn kỉ yếu 1980 bị mất, đồn ra bên ngoài thì sẽ khiến cho ng ta cảnh giác.

    Tôi nghĩ cô thừa thông minh để hiểu.

    Dù có hay ko có kế hoạch gì thì việc thực hiện chắc chắn sẽ rất khó."_ Gia Bảo điền nhiên nói, ngón tay còn lướt qua giá sách đầy bụi bẩn.

    -" anh rốt cuộc biết được những gì"_ cô hơi bất ngờ nhìn chăm chăm vào anh

    -" ko gì, chỉ đơn giản là dùng cái đầu để tư duy"_ nói xong còn lấy tay chỉ vào thái dương.

    Cô nhìn anh đây ko phải là một ng bình thường, anh nói đúng cô ko muốn dứt dây động rừng.

    -" lễ hội gì?"_ cô miễn cưỡng gật đầu

    -" ko biết chủ đề mỗi năm một khác"_ Gia Bảo nhún vai.

    -" -.-' ..."

    -"Đc rồi móc ngoéo"

    -" hả, hừ.."_ cô móc ngón út vào tay của Gia Bảo, lòng tự nghĩ ko biết sao tự nhiên là làm trò trẻ con này với anh ta nx.

    ________&&&___'___

    Về nhà cô mở quyển kỉ yếu ra, 4học viên mới nhập học 2 gái 2trai ,mẹ của cô: Bạch Dĩ Thuần, ông ta: Hàn Lâm, mẹ Ngọc Linh: Lăng Nguyệt và một người nx: Lãnh Hùng.

    Họ đều là bạn thân của nhau , Lăng Nguyệt là con của một nhà kinh doanh lớn, xinh đẹp, thông minh nhưng hiếu thắng.

    Mẹ cô Dĩ Thuần một người hoạt bát, vui, hình tượng ' thánh nữ' của trường Gigli.

    Hàn Lâm một ng nhiệt tình, tài hoa.

    Lãnh Hùng một người có tính cách lạnh lùng.

    Ngoài ra còn ko ghi chép j thêm.

    Đóng quyển kỉ yếu lại cô bắt đầu suy nghĩ" Lãnh Hùng??

    Lãnh Thiên Băng??

    Ko lẽ??".

    Như đã hiểu ra đc phần nào vấn đề cô liền tắt đèn đi ngủ.

    _&&&__________

    _ sáng t2 => trường Gigli

    -" chào các bạn hôm nay hội học sinh sẽ công bố chủ đề của lễ hội hằng năm trường chúng ta.

    Năm nay sẽ hứa hẹn là một chủ đề vô cùng hấp dẫn và có những phần quà khiến cho chúng ta khó có thể quên."_ tên Lap phó hội trưởng mới sáng sớm đã cầm cái loa bô lô ba la..

    Lễ hội của trường Gigli là một lễ hội truyền thống nên rất đc quan tâm , đã vậy năm nay còn đặc biệt đc phó hội trưởng Lap P.R như vậy thì ko khỏi khiến cả dân tình xôn xao một phen.

    Cô cũng ko hơi đâu mà để ý nhưng lỡ hứa vs tên kia rồi nên cũng lại gần để xem.

    -" dc rồi các học viên thân yêu đừng xen lấn nữa, tôi tin chắc các bạn có đứng ở ngoài cổng trường cũng có thể thấy rõ mà.

    Và bây giờ xin công bố chủ đề của lễ hội năm nay là..."

    Một tấm phông in cỡ chữ super big , hắn nói ko sai đứng ở cổng trường cũng có thể nhìn thấy đc.

    Một hành chữ đập ngay vào mắt Thiên Băng..

    @"WEDDING'S FESTIVAL"@

    -" mẹ kiếp..."_ cô chửi thầm..

    __&&&&___________

    Mọi người cho mình xin chút ý kiến đi ạ 😭😭😭
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 16: WEDDING'S FESTIVAL


    -" chủ đề gì vậy"

    -" nghe cx hấp dẫn đấy chứ"

    -" hội học sinh lúc nào cx sáng tạo cả"

    -" thú vị rồi đấy"

    Toàn trường sau khi biết được chủ đề lễ hội thì bắt đầu nhao nhao lên.

    Đa phần thì ai cx cảm thấy hứng thú với chủ đề này.

    Sai một lúc thì phó hội trưởng Lap lại cất giọng oanh oanh của mk lên:

    -" Đc rồi ,còn bây giờ xin mời các học viên đến trung tâm ở hội trường để nghe hội trưởng phổ biến'luật chơi', bạn nào mà ko đến ko nghe đc khi chơi mà phạm luật thì sẽ bị tước quyền thi đấu đó"

    -" oa hội trưởng đích thân phổ biến sao"

    -" lễ hội năm nay thiệt là hoành tráng nha"

    -" mau mau đến hội trường thôi"

    Phó hội trưởng Lap vừa dứt lời thì ở dưới lại bắt đầu nhốn nháo, sau đó hs kéo nhau đến hội trường.

    Cô ngán ngẫm ko còn tâm trạng để đi xem nx quay ngược hướng đi lên sân thượng hóng mát.

    Bây giờ cô cần yên tĩnh , gió sẽ giúp cô giảm bớt cảm giác muốn giết người, tự nhiên lại rước phiền phức cho mình.

    -" chào các bạn mk là Hoàng Khang hội trưởng hội học sinh, hôm nay mình sẽ phổ biến về lễ hội của trường năm nay..."

    Thiên Băng giật mình quay lại nhìn vào một góc có một cái loa to ở đó " mk đã đi đến đây rồi mà vẫn còn phiền phức vậy mà tên Lap kia ns phải đến hội trường ms nghe đc đúng là ba hoa mà."

    -" như các bạn đã biết trường Gigli của chúng ta là một trường có truyền thống lâu đời và dc xây dựng từ một cuộc hôn nhân.

    Để mừng ngày trường Gigli của chúng ta tròn 100 tuổi hội học sinh chính thức chọn chủ đề của lễ hội năm nay là wedding's ( hôn lễ) ."

    Sau câu nói của Khang là một loạt tiếng vỗ tay nồng nhiệt của các học viên.

    -" lễ hội sẽ đc tổ chức trong 3ngày vì là chủ đề wedding_ nên các trò chơi cùng sẽ xoay quanh về tình yêu.

    Vì là lễ hội lớn nên tất cả học viên đều phải tham gia, ai ko tham gia thì sẽ bị kĩ luật nặng.

    Bây giờ phần quan trọng nhất, cuộc thi diễn ra trong 3 ngày thì sẽ tương ứng vs 3 thử thách.

    Thử thách thứ nhất là dành cho các "chú rể" của chúng ta ,các bạn có thể tùy chọn" cô dâu" mà mình thích ghi tên của cô ấy vào giấy rồi bỏ vào thùng phiếu này.

    Các bạn nữ được ghi tên dù muốn hay không thì cx phải đồng ý thành một cặp.

    Xin lỗi vì đây là luật chơi"_ Khang bắt gặp ánh mắt của các bạn nữ mà chỉ biết cười trừ cho qua chuyện.

    -" các bạn đừng lo vì ngày thứ hai sẽ dành cho các bạn.

    Nếu các bạn suất sắc vượt qua được thử thách thì các bạn cx sẽ đc cặp chung vs hoàng tử trong mơ của mk.

    Tóm lại luật chơi là như vậy còn chi tiết hơn thì để đến từng hôm thi.

    Bây giờ các bạn nam nhanh chóng bỏ phiếu đi, lễ hội wedding's festival ngày mai chính thức dc bắt đầu"_ Khang vừa dứt lời thì cả hội trường tràn ngập tiếng vỗ tay, có thể thấy đc sự hưng phấn của mn cx ko nhỏ.

    Thiên Băng đứng trên sân thượng mà ko khỏi thở dài* ko biết tại sao mà mình lại vướng vào mớ rắc rối này nx, thật là phiền phức*

    -" thật đáng mong chờ"

    Ko cần quay lại cô cũng biết là ai.

    Ko thèm để ý cô ngước mặt lên trời nhìn vào khoảng trời vô định.

    Gia Bảo cx đoán trc được phản ứng của cô nên cx ko mấy là ngạc nhiên.

    -" hi vọng là cô ko quên lời hứa"

    -"Anh muốn tôi giữ lời thế nào?"_ cô hỏi ngược lại

    -" đơn giản thôi, tôi dành lấy cô, và cô dành lấy tôi"_ Gia Bảo nói bằng giọng thản nhiên.

    Lần này đến cô phải kinh ngạc, phóng ánh mắt vào người đang vô cùng thản nhiên hóng gió kia.

    -" chỉ là trò chơi thôi mà có cần phải nhìn tôi như vậy ko"

    Ngừng một lúc như chợt nhớ ra điều gì Gia Bảo lại tiếp tục nói

    -" à mà tôi còn chưa biết tên cô nx làm sao ghi được vào đây đây" _ vừa nói anh vừa quơ quơ tờ giấy trong tay.

    -" thử đoán xem, tôi là cô dâu của anh cơ mà"_ nói xong quay bước đi, còn ko quên khuyến mãi cho Gia Bảo một cái nhếch mép đầy thách thức.

    Nhìn theo bóng cô dần khuất sau cánh cửa, Gia Bảo nhẻo miệng cười

    -" thú vị lắm Lãnh Thiên Băng"

    Cô đi đến cuối cầu thang thì lại gặp phải người quen

    -" oh lại gặp nhau rồi"_ Khang mỉm cười

    -" ờ"_ cô ậm ừ cho qua ,bước nhanh qua Khang để về lớp.

    -"sao vội vàng thế, nói chuyện chút đi"_ Khang vội vàng đuổi theo

    -" tôi vs anh có chuyện gì để nói sao"

    -" anh thì có chuyện muốn nói với em đấy"

    Cô khựng lại hôm nay đúng là thật nhiều phiền phức mà.

    -" đừng khó chịu, em mới lớp 11 kém anh một tuổi xưng anh em là đúng rồi, Lãnh Thiên Băng"_ Khang nghiêng đầu cười ranh mãnh

    -" vậy chẳng hay hội trưởng Hoàng Khang muốn nói j vs tôi?"_ cô lạnh nhạt hỏi

    -" hẹn hò với anh nhé"

    -".."

    -" chỉ một ngày thôi"

    -" xin lỗi,ko thể"_ cô nhìn thẳng vào Khang tl

    -" em càng như vậy thì tôi càng thích em hơn, tôi nhất định sẽ giành đc em."_ Khang nhìn theo bóng lưng của cô nghĩ thầm.

    Cô vừa bước chân vào lớp thì lại gặp ngay một đám con gái' ngày gì thế này' _ cô ngán ngẫm.

    -" đi theo bọn tao"_ một đứa con gái trông như chị hai lên tiếng

    -" ko"

    -" a, con này láo , mày chán sống rồi hả"_ một nhỏ khác giọng chua như giấm lên tiếng

    -" vẫn chưa"

    -" ôi trời, chịu hết nổi rồi, xử nó tại đây luôn"_ đứa chị hai hét lên

    Cả lớp thấy vậy thì chạy biến ra ngoài.

    Đứa chị hai nói với giọng xấc xược:

    -" mày là cái thá j mà giám làm giá vs anh Khang chứ, Lãnh Thiên Băng."

    -" đừng gọi tên tôi bằng cái miệng dơ bẩn của cô"_ cô lạnh lùng nói

    -" tao cứ thích gọi đây Thiên Băng, Thiên Băng, Thiên Băng một cái tên tầm thường dành cho những đứa tầm thường."_ nói xong bọn con gái cười rộ lên.

    -" mày cũng chỉ là một con nhãi ranh, còn chưa đủ trình để tao để vào mắt.

    Mày còn giám mơ tưởng trèo cao, khôn hồn thì tránh sa anh Khang của tao ra."

    Cô im lặng, nhìn thẳng vào mắt ả , nhàn nhạt cất tiếng:

    -" có lẽ cô cần hóng gió một chút nhỉ"

    Lũ kia chưa kịp load thì đã thấy cô túm cổ đứa chị hai lôi đến bên lan can cho cả nữa người ả ra bên ngoài .

    -" tốt nhất là im lặng, đừng để tôi" trượt tay" e là khó sống đó"_ môi cô nhếch lên một nụ cười nhạt khiến cho tất cả mọi người phải phát run theo.

    Cả bọn ở đằng sau định vọt lên thấy cô nói như vậy thì ko dám lên nữa.

    Đứa chị hai bị như vậy thì mặt cắt ko còn giọt máu kém theo cái cổ bị cô bóp sắp đứt đến nơi cất giọng khàn khàn:

    -" tôi tôi...

    Xin lỗi,.. mau... thả..ra sắp... sắp ko.. chịu..

    đc rồi..huhu.."

    -" sau này đừng có kiếm chuyện vs tôi và gọi tên tôi.

    Tôi ko chắc con nhãi này có thể giữ được mạng cô lâu hơn hôm nay đâu.

    Hiểu??"_ càng nói sát khí trên người cô càng tỏa ra.

    -" hiểu.. hiểu rồi.."_ cô ta càng nói giọng càng nhỏ gần như là ko còn nghe thấy tiếng nx.

    Cô lôi ả vào rồi phủ tay đi về. *Đúng là mâts thời gian* cô lướt qua bọn con gái mà ko khỏi thở dài.

    Về nhà cô đánh một giấc đến sáng hôm sau.
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 17: ngày thứ nhất_ boy


    Được rồi các học viên sau đây W WEDDING'S FESTIVAL chính thức được khai mạc.

    -" sau khi tổng hợp các phiếu của các bạn nam thì thật bất ngờ chỉ có 50bạn nữ được lựa chọn.

    Có bạn nữ thì được gần 50 bạn nam lựa chọn.

    Chà chà đây sẽ là một cuộc chiến đầy cam go đây.

    Bây giờ mình sẽ đọc tên những bạn được lựa chọn nhé.

    Ai được đọc tên thì bước lên sân khấu nhé: Phương Khả Vy 12K1, Lâm Tố Tố 11k7,...."

    Phó hội trưởng Lap lần lượt đọc tên của những mĩ nhân lên khiến ở dưới bọn con trai hò hét, huýt sáo tán thưởng.

    Thiên Băng đứng dưới một gốc cây tự nguyền rủa sao mk lại đi hứa vs tên kia làm j chứ , thật là phiền phức mà.

    Đang suy nghĩ miên man thì bỗng ở một góc sân đầy tiếng la hét chủ yếu là của con gái.

    Hướng ánh mắt về phía đó à thì ra là hai tên gia hỏa Gia Bảo, Hoàng Khang.

    Khang vừa đi vừa mỉm cười vui vẻ còn Gia Bảo thì vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng mà ko thèm để ai vào mắt.

    -" ôi đẹp chết mất"_ nữ sinh 1

    -" skys hôm nay phong độ quá đi"_nữ sinh 2( skys là tên mà nữ sinh trong trường đặt cho hai người)

    -" mình nhất định giành chiến thắng để anh Gia Bảo làm " chú rể" của mình"_ nữ sinh 1

    -" đừng mơ anh Gia Bảo là của tao"_ nữ sinh 3

    -" của tao, của tao...."_ nữ sinh 456..

    Hai người đi mà để lại phía sau một mớ hỗn chiến.

    -" ko biết hai anh ấy chọn ai cx tham gia lễ hội nhỉ"_ nữ sinh n nói

    -" chắc là Pương Khải Vy rồi cô ta xinh nhất trường rồi còn gì nx"_ ns khác chen vào.

    -" Uầy ko phải chứ vậy thì tôi làm gì có cơ hội"_ nam sinh 1

    Bây giờ thì cô mới biết mình vừa vướng phải 2 đứa rắc rối nhất trường.

    Đưa tay lên day day hai bên thái dương.

    -" sao đấy mệt hả"_ một giọng nói ân cần vang lên.

    Cô ngước mắt lên nhìn thì thấy tên Gia Bảo đang đứng trước mặt.

    Nhưng giọng nói ko phải của hắn.

    -" ko sao"_ cô đáp lại Khang

    -" ak chuyện hôm qua..."_

    -" ... và cuối cùng là Lãnh Thiên Băng lớp 10K9"

    Cô nhìn lên sân khấu tên hội phó đang đọc tên mình.

    Miễn cưỡng bước lên, cô vừa bước lên thì bọn con trai trong trường nhìn cô ko chớp mắt, ngay cả tên hội phó cũng phải đơ mất vài giây.

    Cô đang rất khó chịu rồi nha những tưởng đến đó được yên ai ngờ tên Lap lại to mồm nói tiếp:

    -" bạn Thiên Băng xinh đẹp này là trường hợp đặc biệt vì được cả hai hot boy trường Gigli chọn.

    Có vẻ như hôm nay hai người phải chở mặt thành thù để tranh giành lấy lấy người đẹp này rồi."

    Tên Lap vừa dứt lời thì bh ko còn bọn con trai nữa mà toàn trường đều dồn ánh mắt về chỗ cô.

    Cô thật là muốn một dao chém chết tên hội phó kia mà.

    Cô ngán ngẫm, toàn trường lại nhìn về phía chỗ hai người kia, hai người cũng quay lại nhìn nhau.

    Và bây giờ trò chơi chính thức bắt đầu.

    -" thời gian bắt đầu là lúc 7pm , trong khoản thời gian đó thì đề nghị các bạn nam về nhà, còn các bạn nữ đi theo cô Hạ để chuẩn bị cho phần thi.

    Đc rồi giải tán."

    .....

    Cô cũng bọn con gái trong trường đến phòng trang điểm, ở đây có rất nhiều nhà tạo mẫu tóc chuyên nghiệp.

    Cô được đưa đến bàn của một người phụ nữ cắt tóc kiểu VIC , nhuộm xám chắc cũng đã ngoài 45 .

    Người phụ nữ khẽ ngắm nhìn cô, kéo ghế cho cô ngồi xuống, cô ngồi ở trước bàn trang điểm có cái gương đc gắn nhiều đèn xung quanh.

    Người phụ nữ bắt đầu tạo kiểu các ngón tay thon dài luồn vào những cọng tóc mềm mại của cô khiến cô rất dễ chịu vô thức khép mắt hưởng thụ.

    -" rất xinh đẹp nhưng phải cưới nhiều lên"_ giọng người phụ nữ thì thầm bên tai cô.

    Cô mở mắt nhìn mình trong gương mà ko khỏi bất ngờ.

    .....

    Tóc ngắn, tóc ngắn, đâu đâu cũng là những cô gái tóc ngắn.

    -" nào những chàng trai Gigli, đây là toàn bộ những bạn gái trong trường của chúng ta được trang điểm, kiểu tóc, quần áo giống nhau.

    Nhiệm vụ của các bạn là tìm ra cô gái của mình trong vòng một tiếng.

    Ở trong trường có rất nhiều máy theo dõi nên đừng nghĩ đến việc dan lận nhé .

    Và trò chơi bắt đầu."_ vừa nói Lap vừa chỉ về phía của các bạn nữ đang đi lang thang trong khắp khu vực trường.

    -" ak cho mình bổ sung thêm các bạn ko được tháo mặt nạ của các bạn nữ cho đến khi cột dải băng có ghi tên mình vào tay bạn nữ ấy nhé"

    Lap vừa dứt lời thì bọn con trai định lấy đá ném chết tên đó nhưng thời gian ko có hạn nên tạm thời tha cho tên đó.

    Bọn con trai cx dần dần tản đi.

    Bây giờ chỉ còn Khang và Gia Bảo.

    -" ko ngờ mày lại hứng thú với cô ấy."_ Khang lên tiếng trước

    -" tao biết mày thích cô ấy"_ Gia Bảo điền nhiên

    -" sao mày còn.."_ Khang bắt đầu thấy nóng.

    -" nhưng cô ấy cũng rất quan trọng với tao"

    Khang ko ngờ Gia Bảo cũng thích....

    -" quan trọng ko phải là thích đâu tk hâm ạ"_ Gia Bảo chặn ngay suy nghĩ của Khang

    -" Rốt cuộc là thế nào.."

    -" nói chung là tao sẽ ko nhường mày đâu, GOODLUCK"_ nói xong Gia Bảo chạy trước không quên quay lại đá lông nheo với Khang.

    -"..."_ Khang đơ vài giây."

    Đã bảo là ko được chơi trò ấy nữa rồi mà tk kia"_ Khang gào theo.

    Sân thượng....

    Một người con gái đang dựa vào lan can ngắm bầu trời đêm tĩnh mịch.

    Cô mặc một chiếc váy dài tay chấm đất che hết làn da của cô nhưng chỉ duy nhất cái cổ trắng ngần được lộ ra dưới bộ tóc ngắn.

    Có tiếng người đi tới, quay người lại có chút ngạc nhiên hiện lên đôi mắt sau chiếc mặt nạ.

    -" lại gặp nhau rồi"_ Khang mỉm cười

    -"..."

    -" anh nghĩ là em sẽ ở trên đây ko ngờ đúng thật"_ Khang tiếp tục nói.

    Cô gái vẫn ko nói gì quay bước đi thì đột nhiên cánh tay bị kéo lại, một miếng vải nhẹ nhàng được cột vào cổ tay của cô.

    Cô mở mắt to hết cỡ rồi nhanh chóng có có sự tuyệt vọng , nuối tiếc trong đôi mắt kia.

    Đài vọng nguyệt...

    Bình thường nơi đây chẳng mấy ai lui tới vậy mà hôm nay cũng có 3 4cô gái qua lại.

    Trước mặt Gia Bảo là 3 cô gái đứng quay lưng lại vs anh ( khó àh nghen) .

    Vừa lúc đó Thái Nhất Bảo cũng đi đến

    -" chà chà ba cô gái ai cx đều có dáng đẹp."_ Nhất Bảo xoa cằm nói

    -" anh Gia Bảo ko phiền nếu em được chọn trước chứ"

    -"..."_ Gia Bảo cũng chỉ thờ ơ nhún vai.

    Nhất Bảo vuốt cằm suy nghĩ ko biết nên chọn cô gái nào.

    Một cơn gió bỗng thổi qua, Gia Bảo nở nụ cười rồi nhanh như cắt chạy lại ôm cô gái mà bị tên háo sắc kia sắp sửa chọn chúng.

    Ba người ngơ ngác nhìn cảnh kia, 2 người kia thì vẫn đứng yên như tượng.

    -" anh Gia Bảo đó là cô gái em chọn trước mà"_ Nhất Bảo gào lên.

    Gia Bảo nhanh chóng đẩy cô gái đó cho Nhất Bảo rồi nhanh chóng chạy vào khu rừng trước mặt.

    Gia Bảo chống hai tay mình vào thân cây ko để cho cô gái trc mặt mình có ý định chạy thoát.

    Dần dần áp mặt mình vào cô gái ấy, nhẽo miệng cười ma mãnh.

    -" tìm thấy rồi"

    Thiên Băng ngạc nhiên, trong cả khu rừng tối nụ cười của Gia Bảo như ánh mặt trời chiếu rọi cả khi rừng khiến cho cô ngẩn ngơ một lúc mà quên cả việc hai người đang kề mặt vs nhau.

    -" ngắm đủ chưa."_ Gia Bảo cất tiếng

    -"..."_ Thiên Băng cười hắt ra một hơi quay mặt ra chỗ khác để che đi khuôn mặt đỏ của mình hằn giọng lại nói

    -" thả tay ra"

    -" không"

    -"..."_ cô nhíu mày tỏ ý thắc mắc

    -".."_ Gia Bảo im lặng vẫn soái tia nhìn về chỗ cô

    Cô rủa thầm định dùng sức đẩy Gia Bảo ra thì hai tay cô bị Gia Bảo nắm chặt, một tấm vải nhẹ nhàng được cột vào cổ tay mến mại của cô.

    -" làm gì vậy"_ cô níu mày

    -" cô chưa được phổ biến luật chơi sao"_ Gia Bảo thanè nhiên

    -" nhưng tôi ko biết là phải cột cả hai tay đấy"_ cô nhìn hắn đầy 'hận thù'

    -" vậy chắc cô chưa biết tôi là người luôn phá luật rồi"_ vừa nói Gia Bảo vừa đưa tay lên gỡ mặt nạ của cô xuống.

    Ngẩn ngơ là từ miêu tả chính xác biểu cảm của Gia Bảo nhất.

    Mái tóc ngắn ôm trọn lấy khuôn mặt trái xoan, đôi mắt xám tro to tròn đang nhìn anh đầy 'trìu mến' , làn da trắng hồng,đôi môi nhỏ nhắn đang mím chặt đấy tức giận.

    Tất cả những điều đó đã tạo cho cô một vẻ đẹp đáng yêu như một đứa trẻ chứ ko còn băng lãnh như mọi ngày.

    Bất giác Gia Bảo bước gần lại, gần hơn nữa.

    Mỗi lần bước của Gia Bảo là một ánh mắt đầy cảnh cáo của cô nhưng tất cả đều vô ích.

    -" anh đừng có m.."_ cô chưa nói hết câu thì Gia Bảo đột nhiên cúi người xuống và...

    ______ cắt cắt____

    Ôi tr mất máu chết mất hehe chương sau sẽ rất thú zị đọ 😆😆
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 18: ngày thứ hai__ girl


    -" anh đừng có m.."_ cô chưa kịp nói hết câu .

    Gia Bảo đột nhiên nhanh như cắt cúi đầu xuống nhằm môi cô mà tiền thẳng.

    Thiên Băng giật mình bất giác nhắm mắt lại, vẫn ko thấy gì, mắt vẫn nhắm chặt .

    1mm là khoảng cách của môi cô và môi Gia Bảo, Anh ta nhếch mép cười chuyển hướng môi sát đến gần tai cô nói nhỏ.

    -" tôi vẫn thích cô để tóc dài hơn"_ nói xong với tay dựt phăng bộ tóc giả của cô xuống.

    Hành động của Gia Bảo nhanh quá khiến cô không kịp định hình,khi mở mắt ra thì mài tóc đã rủ xuống.

    Gia Bảo cũng chỉ muốn đùa cô một chút ai ngờ 'cái tật hại cái tim' , mái tóc bạch kim của cô rũ xuống như thác nước lại càng làm cho cô trở nên xinh đẹp hơn ko còn vẻ dễ thương như đội tóc ngắn nữa mà biến thành một nữ thần đầy quyến rũ.

    Mặt Gia Bảo bất giác nóng lên,tim đập mạnh hơn.

    Gia Bảo định quay đầu ai ngờ lúng túng đâu lại thành ra...

    -" làm..j.. thế.."_ Thiên Băng gằn từng chữ đầy tức giận.

    Ai ngờ lúng túng đâu lại thành ra Gia Bảo che mắt cô lại { cạn..}

    -" cô xoã tóc ra xấu quá ,ko mún nhìn"_ Gia Bảo lạnh nhạt đáp

    -" sao che mắt tôi mà ko che mắt anh"_ cô vẫn tức giận

    -" tay cô bị trói, mắt tôi bị che thì làm sao đối phó với đám sắp bu tới đây được."_ vẫn bình thản đáp lại

    Ngay tức khắc có tiếng lao xao của người bước đến.

    Cả đám chứ chẳng ít, Gia Bảo nhanh tay đội tóc giả lại cho cô ko quên biện minh.

    -" tôi ko muốn có người bị đột quỵ"

    -" vậy là chúng ta đã tìm được người chiến thắng"_ Lap từ đâu phóng ra ba la bô lô

    -" ko hổ danh Gia Bảo của chúng ta đã tìm được người đẹp trong tích tắc và phần thắng của ngày hôm nay thuộc về cặp đôi trai tài gái sắc Gia Bảo và Thiên Băng"_ Lap tiếp tục tâng bốc đủ kiểu bọn hs đứng ngoài cũng hùa theo.

    Ko nán lại lâu liếc một cái sắc lẻm về mấy đứa lắm chuyện kia làm họ phải im bặt.

    Cô nhanh chóng rẻ đám đó ra thẳng tiến đi về.

    Gia Bảo thấy vậy cũng nối bước theo sau.

    Về đến nhà cô liền gọi cho Leo và Ley:

    -" điều tra người tên Lãnh Hùng học trường Gigli năm 1980"

    -" vâng thưa lão đại, "_ Leo kính cẩn.

    -" mọi chuyện vẫn ổn??"_ cô hỏi

    -" ko có gì, vẫn ổn nhưng nghe nói bọn họ sắp tới đây sẽ đi đâu đó"_ Leo nói tiếp

    -" tốt..trong bang??"

    -" đã thu thập đủ số người và đã cho họ ra côn đảo để huấn luyện rồi thưa lão đại"

    -" umk"_ nói xong cúp máy đi ngủ

    ______________________________________

    Ngày thứ hai___ girl

    -" vậy là các nam sinh của Gigli đã tìm được một nửa để đến đêm dạ hội rồi phải ko nào"

    Lap vừa dứt lời thì tiếng kêu, tiếng than thở của mn lại vang lên.

    Thái Nhất Bảo mặt méo xệch liếc nhìn về phía cô gái đang khoác tay mình cười híp mắt lộ hai cái răng còn sót lại ( cô gái mà Gia Bảo đẩy cho ) mà càng gào to lên phản đối.

    -" được rồi thấy các bạn gào to như vậy là mình mừng rồi.

    Quay lại với chủ đề của ngày hôm nay dành cho các bạn nữ.

    Trong khuôn viên trường của chúng ta đều có dải rác rất nhiều đồ của nam sinh.

    Nếu bạn nào tìm được đồ của nam sinh nào thì nam sinh đó sẽ làm chú rể của các bạn và sẽ cùng nhau đi dạ hội.

    Còn nếu mà chúng đồ của người đã có cặp thì các bạn có quyền một là bốc thăm hai là thách đấu.

    Nào nào,cơ hội để được dạ hội cùng với skys

    Chọc đúng dây của bọn con gái thế là sau một hồi hò hét họ cũng bắt đầu tìm kiếm.

    Rõ là nhàm chán nhưng mà cô cũng phải làm vì đã hứa rồi mà.

    Ở ngóc ngách nào của trường cũng có người đào đào bới bới.

    Cô chỉ cần đụng vào cái gì đó là y như rằng có một đám xúm đến tranh giành cho bằng được.

    Chắc là họ đang trả thù việc mà cô được cả hai người kia chọn.

    Lại còn được đi dạ hội với Gia Bảo nữa chứ nên đây chính là cơ hội để đạt lại .

    Cô chán nản rẽ vào một góc vườn, nơi đây có rất nhiều bóng cây mát mẻ,ko khí rất yên tĩnh.

    Hít một hơi thật sâu Thiên Băng bất giác đi vào sâu hơn , ở dưới một cái cây có chỗ đã bị đào bới vậy là đã có người đến trước cô.

    Thiên Băng thở hắt ra một hơi bất chợt nhìn lên cành cây, như một cơn gió, thoáng cái cô đã ngồi vắt vẻo trên cây.

    Là một chiếc kẹp?

    A là chiếc kẹp mà dữ bộ tóc giả hôm qua của cô.

    Một niềm vui khẽ thoáng qua môi cô, đúng như người ta nói khi vui vẻ thì ko hề để ý xung quanh.

    Đột nhiên cái cây bị rung lắc dữ dội, thế là Thiên Băng đang ở trạng thái rơi tự do nhưng với võ công của cô thì việc tiếp đất bằng hai chân cũng là chuyện bình thường không đáng kể.

    -" cũng khá đấy"_ một giọng nói chua chát vang lên

    Nhìn là biết không phải loại tử tế gì nên cô trực tiếp bỏ qua,

    -" đây là cách tiếp chuyện với đàn chị sao, thật là vô giáo dục"_ giọng nói đó cất lên lần nữa.

    -" vậy thì hành động của cô thì có giáo dục??

    Vậy tôi thà làm người vô giáo dục còn hơn 'chị Phương Khả Vy ạ' "_ cô nhấn mạnh mấy chữ cuối.

    -" miệng lưỡi cũng sắc đấy, ko nói nhiều đưa cái kẹp đó đây"_ ko vòng vo cô ta trực tiếp vào đề.

    -" lí do.."_ cô chậm rãi mở miệng

    -" mày ko có tư cách"

    -" tư cách của tôi ko đến lượt cô quan tâm"

    -" một đứa nhận học bổng để vào trường này thì lấy cái gì mà vênh váo chứ"_ Khả Vy chuẩn bị tư thế để quyết một chận thắng thua thì..

    -" đây"_ cô ném chiếc kẹp về phía Khả Vy

    -" biết thân biết phận là tốt"_ dù có hơi bất ngờ nhưng Khả Vy cx ko quan tâm lắm.

    Nhìn đám người kia đi khuất miệng cô nở một nụ cười bán nguyệt.{ Ớn lạnh huhu}

    ........................................

    -" vậy là phần thi đã xong nhưng thật bất ngờ Khả Vy lại tìm được đồ của Gia Bảo trước.

    Nhưng hai người đều đã có cặp trước rồi."_ Lap thông báo kết quả

    -" tôi từ chối Khả Vy"_ Khang nhanh chóng bắt lấy cơ hội để được cùng Thiên Băng tham gia dạ hội

    Khả Vy dù có bị xúc phạm nhưng cũng ko thấy buồn mà lại rất vui vẻ vì sắp được cùng Gia Bảo dự dạ hội.

    -" bên Khả Vy đã giải quyết xong vậy còn bên người đẹp Thiên Băng thì sao?"_ Lap hỏi

    -" tôi thách đấu"

    Gia Bảo nhếch mép cười nhìn về phía người vừa cất tiếng, Thiên Băng dửng dưng nhìn vào khoảng trời đầy gió kia.

    -" oh có phải tôi vừa nghe được một lời thách đấu.

    Tốt cuộc thi càng ngày càng hấp dẫn rồi.

    Cuộc chiến giữa hai nàng công chúa giành lại một chàng hoàng tử thật là đáng mong chờ phải ko.

    Được rồi quyết định tối ngày mai cuộc thách đấu giữa hai nàng công chúa sẽ được bắt đầu."_ Lap vừa dứt lời ở dưới bắt đầu tiếng hò hét của hs trường Gigli.

    -' thật đáng monh đợi"& Gia Bảo nhàn nhạt dựa lưng vào tường nhếch mép cười bất giác nhìn về phía cô.
     
    [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
    Chương 19: thử thách_ công chúa đến đánh thức hoàng tử


    -" thật đáng mong đợi"_ Gia Bảo dựa lưng vào tường nhếch mép cười bất giác nhìn về phía cô.

    -" người đẹp bản lĩnh lắm, cố gắng lên nhé"_ Lap quay lại giơ ngón tay về phía cô.

    -" cảm ơn"_ cô lạnh nhạt tl, thật lòng cô chẳng ưa tên lắm mồm này chút nào.

    Rồi cô lại nhìn về phía Gia Bảo thắc mắc tại sao anh ta lại lấy chiếc kẹp đó làm..., đột nhiên Gia Bảo cx nhìn về phía cô, bốn mắt giao nhau chuyện về buổi tối hôm qua lại hiện về khiến cho cả hai đỏ mặt quay qua chỗ khác.

    Cô thầm nghĩ nếu mk phản ứng như thế thì sẽ khiến cho Gia Bảo hiểu lầm là mk thích hắn nên cô trực tiếp quay mặt lại thì giật mình khi Gia Bảo đang đứng sờ sờ trước mặt.

    Theo phản ứng cô lùi lại ko may vấp phải cục đá nên ngã người lại phía sau,Gia Bảo theo phản xạ giơ tay ôm eo cô lại khoảng cách hai người lại như ngày hôm qua.

    Cô giật mình đỏ mặt muốn trốn tránh thì Gia Bảo lại nổi hứng đùa với cô cúi đầu xuống gần với cô hơn nữa, cô bất giác nhắm chặt mắt lại, Gia Bảo cười cười nói nhỏ:

    -" mong đợi lắm phải không"

    Cô theo phản xạ đẩy Gia Bảo ra, toan bước đi thì cánh tay lại bị Gia Bảo níu lại.

    -" lấy được trước sao lại đưa cho cô ta"

    -" như vậy chẳng phải thú vị hơn sao"

    -" thú vị?"

    -" thi đấu mà ko tranh giành thì rất nhàm chán đó"_ cô cười cợt.

    Gia Bảo chẳng biết phải nói gì với cô nữa xem anh là phần thưởng hay sao mà tranh giành.

    Nếu đã như vậy thì anh phải làm cho trò chơi này tăng thêm phần hấp dẫn mới được.

    ______________19:00__________

    Ngày thứ ba_ couple

    -" chào mừng các bạn đến với buổi dạ hội đêm nay và thử thách cuối cùng của lễ hội wedding's festival.

    Ko để các bạn chờ lâu sau đây là màn thử thách cuối cùng, luật chơi gồm có ba bạn: Gia Bảo, Thiên Băng and Khả Vy.

    Nhưng chơi chính thức thì chỉ gồm có hai bạn nữ xh đẹp thôi còn Gia Bảo ca ca sẽ là ban giám khảo, trực tiếp chọn ra cô gái thắng cuộc.

    Luật chơi rất đơn giản chỉ cần một trong hai bạn làm cho anh Gia Bảo động lòng thì người đó thắng cuộc."

    Lap vừa dứt lời thì cả hội trường đều xôn xao, ai mà chẳng biết để Gia Bảo chú ý thôi thì cũng là một kì tích rồi chứ nói gì mà động lòng chứ.

    -" để ko bị coi là thiên vị thì bạn nữ đó cũng phải làm cho tất cả các học sinh trong trường đây động lòng ( động lòng theo nghĩa biểu cảm trên khuôn mặt mặt nhé).

    Được rồi hai bạn có 30' để chuẩn bị."

    Phương Khả Vy mắt sáng như đèn pha ô tô rút điện thoại gọi cho ai đó ra một loạt mệnh lệnh rồi nhanh chóng bước vào trong để trang điểm chuẩn bị.

    Khi lướt qua chỗ cô còn ko quên tặng cho cô một ánh nhìn đắc thắng...

    30' trôi qua.

    -" và chiến dịch chinh phục hoàng tử past 1 chính thức dc bắt đầu.

    Xin mời bạn Phương Khả Vy lớp 11K1 "_ tên hội phó lại làm màu .

    Phương Khả Vy bước ra sân khấu vận trên mk là chiếc đầm trắng tinh khôi, mái tóc đỏ dài ngang lưng được thả tự do làm cho bọn con trai ở phía dưới nc giải chảy ướt hết cả áo.

    Gia Bảo cũng chỉ thờ ơ lướt mắt qua.Bước đến gần Gia Bảo cất tiếng nói ngọt ngào; tha thiết

    -" từ ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường này nhìn thấy anh,em đã quyết tâm chinh phục được anh.

    Dù anh có hay lạnh lùng,thờ ơ với em nhưng chỉ cần ánh mắt anh nhìn lướt qua em thôi thì cũng đủ làm cho em cảm thấy hạnh phúc biết bao.

    Em ko dám mơ mộng sẽ được anh yêu thương, chiều truộng nhưng chí ít anh hãy để cho em được yêu thương anh,lo lắng cho anh ở bên cạnh anh như một người bạn gái..."

    Gia Bảo ngồi nghe cô ta tỏ tình mà da gà da vịt nổi hết cả lên, khuôn mặt gần như tái mét.

    Thiên Băng đứng trong cánh gà nhìn thấy cảnh này thì không khỏi cười vui một tiếng khi thấy tên gia hỏa kia gặp nạn.

    Nhạc đột nhiên nổi lên một bài hát đại khái về tình yêu gì gì đó Khả Vy hát theo nhạc, giọng hát ngọt ngào say đắm làm cho nam sinh ở dưới ko khỏi đê mê.

    Kết thúc bài hát Khả Vy tiến lại gần chỗ Gia Bảo hơn quỳ một gối xuống trên tay cầm một chiếc nhẫn sáng lấp lánh 'cầu hôn' Gia Bảo.

    -" làm bạn trai em nhé"

    Sau câu nói đó đã thành công làm cho khán giả ở phía dưới vỗ tay ầm ĩ.

    Chỉ có nhân vật chính thì vẫn trưng ra cái bộ mặt lạnh như tượng khiến cho Khả Vy ko khỏi thất vọng.

    Gia Bảo bất giác liếc ra chỗ Thiên Băng đang đứng mối thù hôm qua lại hiện về trong lòng Gia Bảo.

    Như nghĩ ra chuyện gì đó thú vị môi Gia Bảo thoáng qua nụ cười mà theo như cô thấy là nụ cười đểu level max .

    -" 8,5đ "_ giọng nói lạnh lùng của Gia Bảo cất lên khiến cho Khả Vy ko khỏi vui sướng trong lòng.

    Bước vào trong nở một nụ cười đắc thắng.

    Thiên Băng dở khóc dở cười trong lòng.

    Gì chứ tên này mà cũng thù dai như vậy sao.

    Lúc nãy thấy nụ cười của tên đó là có là cô cảm thấy không ổn rồi mà.

    Thôi thì đến đâu thì đến.

    -" woa.. thật quá tuyệt vời mà.

    Số điểm mà bạn Khả Vy xinh đẹp nhận được là 8.5đ một số điểm không hề thấp.

    Vậy bạn Thiên Băng của chúng ta sẽ làm thế nào để vượt qua được số điểm này của bạn Khả Vy đây.

    Không chờ lâu nữa chiến dịch chinh phục hoàng tử past 2 - Lãnh Thiên Băng 10K9 chính thức bắt đầu"_ tên Lap tiếp tục ba la bô bô.

    Thiên Băng bước ra sân khấu, vẫn là bộ váy đồng phục, mái tóc bạch kim như mọi ngày cột cao đuôi ngựa, vẫn khuôn mặt lạnh lùng như băng ấy nhưng lại không làm cho cô xấu đi mà khiến cho cô càng thêm xinh đẹp, mang lại cho cô một nét gì đó trong sáng như một nữ sinh.

    Thực ra thì cô cũng chẳng có ý tưởng gì cả thôi thì đến đâu thì đến

    -" à xin lỗi mọi người lúc nãy ban tổ chức có đưa ra một món quà dành cho bạn nào thua cuộc đó là nhảy múa xung quanh sân trường với bộ dáng khiêu gợi - mặc đồ hai mảnh"_ Lap nói xong thì bọn con trai ở dưới la hét ầm ĩ lên.

    Cô thật là muốn giết chết tên nào nghĩ ra ý này thật chứ.

    Đã như vậy thì cô lại càng không thể thua được rồi.

    Tại tên Gia hoả kia hết dám chơi cô chứ gì được cô sẽ trả cả gốc lẫn lãi.

    Liếc một cái sắc lẻm về phía Gia Bảo và tên hội phó Lap đồng loã với nhau kia khiến cho hai người không khỏi ớn lạnh sống lưng.

    Hít một hơi mạnh cô tiến dần về phía Gia Bảo đang ngồi.

    Cả hội trường im lặng chờ đợi nhìn về phía cô.

    Vì Gia Bảo đang ngồi nên cô dễ dàng chụp lại cổ của Gia Bảo kéo lại gần, gần nửa , gần hơn nữa...1mm là khoảng cách giữa hai môi của cô và Gia Bảo ( ôi trời lại nx rồi máu mũi > < ầm ầm>

    Đây chính là đòn quyết định, tất cả học viên từ nam cho đến nữ đổ gục gần hết những đứa còn lại thì đứng lên hò hét chói tai:

    -" so romantic"

    -" Thiên Băng ơi cậu đáng yêu quá"

    ....v...v....

    Nhưng cũng không thiếu người tức hộc máu ra trong đó có cả Phương Khả Vy nx.

    'Sao lúc đó mình không tấn công luôn đi chứ' cô ta nghĩ ( đâu dễ ple ple>
     
    Back
    Top Bottom