Cập nhật mới

Khác Nữ Pháp Sư

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
363131720-256-k124960.jpg

Nữ Pháp Sư
Tác giả: devil0143
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện kể về Mai một cô gái 18 tuổi có khả năng nhìn thấy các linh hồn và cô ấy phải tìm cách bảo vệ mình khỏi những ác linh tà ác.



tâmlinh​
 
Nữ Pháp Sư
Chương 1


Tôi là Mai một con nhỏ bất bình thường nói đúng hơn là lập dị, tôi không khó chịu đối với những lời trêu chọc ấy bởi vì tôi lập dị thiệt.

Tôi có một khả năng trời cho mà tôi cũng không biết nó là một món quà hay là một căn bệnh nữa .

Năng lực này có từ lúc tôi mới sinh ta , nhưng lúc ấy tôi chưa ý thức được mãi đến khi lên bảy, tôi thường xuyên nói chuyện một mình cha mẹ tôi cho rằng tôi đang nói chuyện với người bạn mà mình tưởng tượng ra.

Nhưng không hề thứ mà tôi nói chuyện và chơi cùng đó là hồn ma của một đứa trẻ chết trên mảnh đất này cách đây không lâu nhưng cha mẹ bạn ấy đã chuyển đi nhưng còn linh hồn của bạn ấy thì bị vướng lại nơi đây.

Rồi tần xuất mà tôi nói chuyện một mình ngày càng nhiều , cha mẹ tôi cũng sinh nghi .

Mẹ tôi mời nguyên một ông thầy về nhà múa may quay cuồng một hồi, ông ta nói tôi kiếp trước có nghiệp gì đó nên kiếp này phải gánh nghiệp do lúc đó còn nhỏ nên tôi không hiểu ông ta nói gì hết.

Chỉ biết ông ta đưa cho tôi một một sợi dây chuyền trên đó có một lá bùa ,nói là tạm thời nó có thể bảo vệ tôi khỏi ác linh rồi từ đó tôi không bao giờ thấy ông ấy xuất hiện nữa .

Tính ra cái khả năng nhìn thấy ma này lúc đầu thì đáng sợ thật nhưng mà nhìn riết rồi cũng quen tôi cũng có thể nói chuyện với các linh hồn mà mình nhìn thấy .

Và đa phần các linh hồn mà tôi tiếp xúc đều là những bóng ma bình thường chớ không phải yêu tinh quỷ quái ghê rợn, cha mẹ tôi lâu lâu cũng thắt mất:

- Suốt ngày mày nhìn thấy bóng ma cô hồn ngạ quỷ vậy rồi mày có sợ không con?

Tôi thản nhiên đáp!

-Con nhìn riết rồi cũng quen có gì đâu mà sợ.

Cha mẹ nghe tôi nói vậy thì cũng chỉ biết lắc đầu rồi ôm tôi.

Dĩ nhiên là họ cũng muốn tôi không nhìn thấy nó nữa nhưng mời biết bao nhiên thầy về rồi cũng vô phương cứu chữa .

Bởi đây là nghiệp trời có tránh cũng không khỏi nên họ không giúp được, nên cha mẹ tôi cũng nản lòng thôi tới đâu hay tới đó.

Ở trường thì thôi khỏi nói, tụi nó coi tôi như đứa dở hơi tâm thần phân liệt.

Tôi hay nói chuyện một mình nên người ta thấy sợ là đúng , lúc đầu thì tôi cũng ức lắm chỉ muốn đấm thẳng vào mồm tụi nó cho bỏ tức nhưng không dám đành sách cập về nhà mách mẹ, mẹ nói với tôi.

- Lần sau có mấy đứa nói con vậy thì con cứ coi như chó sủa ngang tai đừng để ý chi cho nhọc lòng.

Vậy là tôi làm thiệt tôi coi tụi nó như không khí, rồi tôi cũng thành công trở thành không khí luôn .
 
Nữ Pháp Sư
Chương 2


Suốt năm lớp 11 tôi như là vong hồn trong lớp thậm chí còn có vài đứa quen tên tôi, may là thành tích của tôi vẫn ổn nên giáo viên còn nhớ đến không thôi thì có mà vô hình thật ,còn mười ngày nửa là kết thúc kỳ nghỉ hè tôi chuẩn bị lên 12 mà chắc cũng không khá khẩm gì hơn.

"Mai ơi dậy con ơi trễ học bây giờ"

Tôi lờ mờ mở mắt ra thì hai cái nắp nồi đập một cái đùng tạo ra âm thanh nhức óc vô cùng xíu nữa là xuất hồn luôn rồi, mẹ nhéo tai tôi đau điếng.

" Mày làm cái quái gì giờ này mày mới thức coi điện thoại cho lắm vào rồi dậy trễ"

"Con thức ôn bài thôi chớ có chơi điện thoại gì á đâu"

"Ừ mày liệu hồn mày với mẹ nhe con , thôi lẹ đi trễ bây giờ"

Ừm thì mẹ tôi nói đúng thiệt, tôi mãi xem máy cái bùa chú trên mạng mê quá lướt tới nữa đêm nên thành ra giờ mắt như gấu trúc, rồi tôi đẩy mẹ ra khỏi phòng để bà chửi một hồi chắc điên người.

Đánh răng rửa mặt thay đồ xong tôi đứng ngắm mình trước gương, xét về ngoài hình thì cũng không phải là xấu lắm da trắng mắt hai mí cũng coi là ưa nhìn nhưng tôi đã phong ấn nó lại bằng cặp kính ,theo tôi càng đẹp càng rắc rối nên vậy là được ời.

Nhìn một hồi quên mất mình đang trễ giờ học, tôi đeo cặp chạy nhanh ra khỏi nhà.

"Mai ăn sáng đã con để xĩu bây giờ"

"Dạ cha mẹ ăn đi ,lên trường rồi con ăn "

Tôi lật đật chạy một mạch tới trường hên là nhà tôi gần trường không thôi thì toang.

Nói về trường tôi thì cũng không có gì đặt biệt chỉ là trường cấp ba bình thường ở quê ,ngoại trừ một thằng âm binh đầu đinh thắt bính , nó mới chuyển từ thành phố về đây từ năm 11, tụi con gái mê thằng này như điếu đổ, cũng phải vì thằng quỷ này đẹp trai nhà giàu không mê mới lạ ,nhưng tính nó oái oăm lắm, sau ngày đầu tiên chuyển về nó đã quen được con Hương hoa khôi của trường, nhỏ này phải gọi là đẹp nhức nách ,nhưng chảnh lắm trong trường có đứa con trai nào cua được nó đâu, vậy mà nó cua được ẻm mới ghê chứ đúng là dân sì phố có khác.

Nhưng mà được voi đòi hai bà Trưng nó vẫn chưa thỏa mãn đam mê quen hẳn hai em mới chịu, làm mấy ẻm hẹn nhau ra sau trường quánh ghen còn nó thì đứng nhìn đặc biệt trong đám đó có cả cô dạy Anh nữa mới ghê vãi chưa.

Còn tôi thì không phải đang không mà ghét người ta cái gì thì cũng có lý do hết có lửa thì mới có khói.

Nỗi lần tôi quét lớp thì y như rằng nó xã cho một đóng rác đẹp trai mà ở dơ, tôi nói với nó bớt xã lại thì nó nghênh mặt lên.

"Hôm nay bà trực lớp nên tôi tạo công ăn việc làm cho bà thôi"

Coi tức chưa muốn đấm vô mỏ nó ghê, chưa hết tôi còn nghe nó nói với mấy đưa bênh cạnh nhìn tôi dở hơi nữa mới ghê rồi tụi nó cười phá lên , tôi thề duyên chết liền.
 
Back
Top Bottom