Khác NỮ HOÀNG CỦA HƯ VÔ [THE QUEEN OF NOTHING - HOLLY BLACK]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
377800840-256-k417085.jpg

Nữ Hoàng Của Hư Vô [The Queen Of Nothing - Holly Black]
Tác giả: yuicyinred
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nguyên tác: The Queen of Nothing - The Folk of the Air #3

Tác giả: Holly Black
Nó sẽ là kẻ hủy diệt vương miện và là tai ương dẫn đến thảm họa diệt vong của ngai vàng.

Quyền lực thì dễ giành nhưng khó giữ.

Jude đã thấm thía bài học ấy khi cô buông bỏ quyền kiểm soát đối với vị vua độc ác Cardan, đổi lại là một thứ quyền lực vô hạn không thể đong đếm.

Giờ đây, với thân phận Nữ hoàng Faerie phàm nhân bị lưu đày, Jude chẳng còn gì và vẫn choáng váng trước sự phản bội của Cardan.

Cô kiên nhẫn chờ đợi thời cơ, quyết tâm giành lại tất cả những gì mà hắn đã cướp khỏi tay mình.

Và cơ hội ấy đến dưới hình hài người chị sinh đôi đầy dối trá của cô, Taryn, người mà mạng sống đang rơi vào hiểm cảnh.

Để cứu chị gái mình, Jude buộc phải mạo hiểm quay trở lại Triều đình Faerie đầy cạm bẫy, đồng thời đối mặt với những cảm xúc còn chưa nguôi ngoai dành cho Cardan.

Nhưng Elfhame đã không còn như ngày cô rời đi.

Chiến tranh triền miên đang âm ỉ bùng phát.

Khi Jude lặng lẽ xâm nhập sâu vào lãnh thổ của kẻ thù, cô đã bị cuốn chặt vào vòng xoáy những mưu mô chính trị đẫm máu của cuộc xung đột.

Và khi một lời nguyền tưởng như đã ngủ quên nhưng vô cùng hùng mạnh bị giải phóng, nỗi hoảng loạn lan tràn ra khắp vùng đất, buộc Jude phải đưa ra lựa chọn giữa tham vọng và phần nhân tính còn sót lại của mình...



romance​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nữ Hoàng Của Hư Vô [The Queen Of Nothing - Holly Black]
Prologue


Nhà chiêm tinh hoàng gia Baphen nheo mắt nhìn vào bản đồ sao và cố không rùng mình khi có cảm giác như hoàng tử út của Elfhame sắp bị "thả rơi" thẳng xuống đầu mình.

Một tuần sau khi Hoàng tử Cardan chào đời, cuối cùng đứa bé cũng được đưa đến trước mặt Đức Vua Tối Cao.

Năm người con trước đó đều đã được diện kiến ngay từ lúc vừa mới sinh ra, còn đỏ hỏn và khóc ré lên, nhưng phu nhân Asha thì lại ngăn không cho Đức Vua Tối Cao đến thăm cho đến khi bà cảm thấy mình đã hồi phục đủ sau kỳ sinh nở.

Đứa bé gầy gò và nhăn nheo, im lặng dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Eldred.

Cái đuôi nhỏ như roi của nó quất mạnh đến mức tấm khăn quấn suýt nữa bung ra.

Phu nhân Asha trông chẳng có vẻ gì là biết cách phải bế con mình thế nào.

Quả thật, bà ôm đứa trẻ như thể chỉ mong có ai đó sớm đến và nhận lấy gánh nặng này ra khỏi tay mình.

"Hãy nói cho chúng ta biết về tương lai của nó," Đức Vua Tối Cao cất lời thúc giục.

Chỉ có vài faerie hiện diện để chứng kiến buổi ra mắt vị hoàng tử mới - Val Moren người phàm, vừa là Thi nhân, vừa là Tổng quản của Triều Đình cùng hai thành viên của Hội đồng Chấp chính: Randalin, Đại Thần Giữ Khóa và Baphen.

Trong đại sảnh trống vắng, lời nói của Đức Vua Tối Cao vang vọng.

Baphen ngập ngừng do dự, nhưng ngoài việc trả lời thì ông chẳng thể làm gì khác.

Trước Hoàng tử Cardan, Eldred đã được ban phước cho năm người con, một sự sung mãn đáng kinh ngạc đối với người faerie vốn mang trong mình dòng máu loãng và hiếm khi sinh nở.

Các vì sao đã từng hé lộ số mệnh đã được định sẵn của từng hoàng tử, công chúa: những thành tựu trong thơ ca và âm nhạc, trong chính trị, trong đức hạnh và thậm chí cả trong tội lỗi.

Nhưng lần này, điều ông thấy nơi những tinh tú trên bầu trời lại hoàn toàn khác.

"Hoàng tử Cardan sẽ là đứa con máu mủ cuối cùng của bệ hạ," Nhà Chiêm tinh Hoàng gia nói.

"Nó sẽ là kẻ hủy diệt vương miện và là tai ương dẫn đến thảm họa diệt vong của ngai vàng."

Phu nhân Asha hít vào một hơi thật sâu.

Lần đầu tiên, bà ôm lấy đứa trẻ sát vào mình với vẻ che chở bảo vệ.

Nó cựa quậy trong vòng tay bà.

"Ta tự hỏi không biết người nào đã tác động để khiến ông diễn giải các điềm báo theo cách như vậy.

Có lẽ Công chúa Elowyn đã nhúng tay vào.

Hoặc Hoàng tử Dain."

Có lẽ sẽ tốt hơn nếu bà làm rơi nó đấy, Baphen nghĩ một cách cay nghiệt.

Đức Vua Eldred đưa tay xoa cằm.

"Chẳng lẽ không có cách nào để ngăn chặn điều này sao?"

Việc các vì sao mang đến cho Baphen quá nhiều câu đố nhưng lại có quá ít câu trả lời vừa là phúc là họa.

Ông thường ước mình có thể nhìn thấu mọi sự rõ ràng hơn, nhưng không phải lần này.

Ông cúi đầu để có cớ không phải đối mặt với ánh nhìn trực diện của Đức Vua Tối Cao.

"Chỉ khi máu của hoàng tử đổ xuống, một bậc quân vương vĩ đại mới có thể trỗi dậy, song điều đó sẽ không xảy ra cho đến khi lời thần nói hôm nay trở thành hiện thực."

Eldred quay sang phu nhân Asha và đứa con của bà, điềm báo của vận rủi.

Đứa bé im lặng như đá, không khóc cũng chẳng ê a, chỉ có cái đuôi vẫn quẫy quật liên hồi.

"Hãy đưa thằng bé đi," Đức Vua Tối Cao ra lệnh.

"Cứ nuôi dạy nó theo cách mà nàng thấy phù hợp."

Phu nhân Asha không hề nao núng.

"Thiếp sẽ nuôi dạy nó sao cho xứng đáng với địa vị của mình.

Dẫu sao nó cũng là một hoàng tử, và là con trai của bệ hạ."

Trong giọng điệu bà là một vẻ cứng rắn mỏng manh, khiến Baphen không khỏi khó chịu mà chợt nhận ra rằng, có những lời tiên tri lại được ứng nghiệm bởi chính những hành động vốn được cho là để ngăn chặn chúng.

Trong vài giây ngắn ngủi, tất cả mọi người đều đứng lặng.

Rồi Eldred gật đầu ra hiệu cho Val Moren, người rời khỏi bục cao và quay trở lại với một chiếc hộp gỗ mảnh, trên nắp khắc họa hoa văn những đường rễ đan xen.

"Là một món quà nhỏ," Đức Vua Tối Cao nói, "để ghi nhận công lao đóng góp của nàng cho dòng dõi Greenbriar."

Val Moren mở chiếc hộp ra, để lộ một chuỗi vòng cổ đẹp tuyệt mỹ bằng những viên ngọc lục bảo nặng trĩu.

Eldred nhấc chuỗi ngọc lên và đặt qua đầu phu nhân Asha.

Ông khẽ chạm lên má bà bằng mu bàn tay.

"Ngài thật quá đỗi hào phóng, thưa bệ hạ" bà nói, giọng đã dịu đi phần nào.

Đứa bé nắm chặt lấy một viên đá trong cái bàn tay nhỏ xíu đó, ngước mắt lên nhìn cha mình bằng đôi mắt sâu thẳm không đáy.

"Giờ nàng hãy lui về và nghỉ ngơi đi," Eldred nói, giọng ông dịu đi.

Lần này, bà thuận theo.

Phu nhân Asha ngẩng cao đầu rời đi, vòng tay siết chặt đứa trẻ hơn.

Cùng lúc đó, Baphen cảm thấy một cơn rùng mình kỳ lạ của linh cảm, một điềm báo chẳng hề liên quan gì đến các vì sao.

Kể từ hôm đó, Đức Vua Eldred không bao giờ đến thăm phu nhân Asha thêm một lần nào nữa, cũng chẳng cho gọi bà đến bên mình.

Có lẽ ông nên gạt bỏ sự bất mãn sang một bên và vun bồi cho đứa con trai nhỏ của mình.

Nhưng nhìn vào Hoàng tử Cardan chẳng khác nào nhìn thẳng vào một tương lai bất định, và vì thế ông đã né tránh.

Phu nhân Asha dẫu không nhận được sự trọng vọng từ phía Đức Vua Tối Cao nhưng với tư cách là mẹ của một hoàng tử, bà vẫn trở thành người rất được Triều đình săn đón.

Vốn bản tính nông nổi và ham mê phù hoa, bà khao khát được quay lại cuộc sống vui vẻ của một cận thần nơi triều đình.

Bà không thể tham dự các buổi vũ hội khi phải bồng bế theo một đứa trẻ sơ sinh nên đã tìm một con mèo có lứa con vừa chết yểu để làm vú nuôi cho thằng bé.

Sự sắp xếp ấy kéo dài cho đến khi Hoàng tử Cardan biết bò.

Khi đó, mèo mẹ đã mang thai lứa con mới còn cậu thì bắt đầu giật đuôi nó.

Nó hoảng sợ bỏ chạy và trốn vào trong chuồng ngựa, một lần nữa bỏ rơi cậu bé.

Và thế là cậu lớn lên trong cung điện, không được ai yêu thương cũng chẳng bị ai uốn nắn.

Ai lại dám ngăn một hoàng tử lén trộm lấy thức ăn từ những bàn tiệc lớn, rồi chui xuống gầm bàn mà ngấu nghiến như chiến lợi phẩm bằng những nhát cắn hoang dại chứ?

Các anh chị của cậu thì chỉ cười, chơi đùa với cậu chẳng khác nào chơi với một chú cún con.

Cậu chỉ thỉnh thoảng mới mặc quần áo, thay vào đó là đội những vòng hoa và thường ném đá mỗi khi lính canh cố lại gần.

Không ai ngoài mẹ cậu có thể ảnh hưởng đến cậu, mà bà thì lại hiếm khi nào cố gắng tìm cách để kiềm chế những hành vi thái quá của con, thậm chí còn ngược lại.

"Con là hoàng tử," bà nói dứt khoát mỗi khi cậu né tránh một cuộc xung đột hay không dám đòi hỏi điều gì.

"Mọi thứ đều là của con.

Con chỉ cần lấy nó."

Và đôi khi là "Ta muốn thứ đó.

Hãy đi lấy nó về cho ta."

Người ta thường nói rằng trẻ con faerie không giống trẻ con phàm trần.

Chúng cần rất ít tình yêu thương.

Chúng không cần được dỗ ngủ mỗi đêm mà vẫn có thể cuộn mình ngủ ngon lành trong tấm khăn trải bàn ở một góc lạnh lẽo của phòng khiêu vũ.

Chúng cũng không cần được cho ăn, chỉ cần liếm sương mai và lén lấy bánh mì cùng kem từ nhà bếp là đủ mãn nguyện.

Chúng cũng chẳng cần được vỗ về, bởi chúng hiếm khi nào khóc.

Nhưng nếu trẻ con faerie cần rất ít tình yêu thương, thì các hoàng tử faerie lại cần đến sự chỉ dẫn.

Thiếu điều đó, khi người anh lớn của Cardan đề nghị bắn một quả óc chó đặt trên đầu một người phàm, Cardan đã không đủ khôn ngoan để từ chối.

Thói quen của cậu là bốc đồng, còn phong thái hành xử thì độc đoán hống hách.

"Khả năng thiện xạ sắc bén sẽ khiến cha chúng ta ấn tượng lắm đấy," Hoàng tử Dain nói với nụ cười khẽ đầy trêu chọc.

"Nhưng có lẽ việc ấy quá khó.

Thà đừng thử ngay từ đầu còn hơn là thử rồi lại thất bại."

Với Cardan, kẻ không sao giành được thiện cảm của cha mình và lại khao khát nó đến tuyệt vọng thì viễn cảnh ấy thật sự quá khó cưỡng.

Cậu không hề tự hỏi người phàm kia là ai hay vì sao ông ta lại có mặt ở Triều đình này, lại càng không ngờ rằng người đàn ông ấy lại là người được Val Moren hết mực yêu quý, và rằng vị Tổng quản sẽ phát điên vì đau khổ nếu như người kia chết.

Và cứ như vậy, Dain sẽ được tự do chiếm lấy một vị trí nổi bật hơn bên phải Đức Vua Tối Cao.

"Quá khó ư?

Thà đừng thử sao?

Đó chỉ là lời của một kẻ hèn nhát," Cardan nói, tràn đầy sự liều lĩnh khoa trương trẻ con.

Thực ra, anh trai khiến cậu khiếp sợ, nhưng điều đó chỉ càng khiến cậu thêm khinh miệt hơn.

Hoàng tử Dain mỉm cười.

"Vậy thì ít nhất chúng ta hãy đổi mũi tên cho nhau.

Như vậy nếu cậu bắn trượt, cậu có thể nói rằng mũi tên đã đi chệch hướng đó là của ta."

Hoàng tử Cardan lẽ ra đã phải nghi ngờ sự tử tế này, nhưng từ trước đến giờ cậu đã nhận được quá ít những thứ chân thật để có thể phân biệt được đâu là thật và đâu là giả.

Thay vào đó, cậu lắp mũi tên của Dain lên dây và kéo căng cánh cung, nhắm thẳng vào quả óc chó.

Một cảm giác trĩu nặng dâng lên trong lòng.

Cậu có thể sẽ không bắn trúng.

Cậu có thể làm người đàn ông kia bị thương.

Nhưng ngay sau đó, một niềm khoái trá giận dữ bùng lên trước ý nghĩ làm ra điều gì đó kinh khủng đến mức cha cậu không thể tiếp tục làm ngơ được nữa.

Nếu không thể giành được sự chú ý của Đức Vua Tối Cao bằng những điều tốt đẹp, vậy thì biết đâu cậu lại có thể có được nó bằng một điều gì đó thật sự, thật sự tồi tệ thì sao.

Bàn tay Cardan run rẩy.

Đôi mắt ướt long lanh của gã phàm nhân dõi theo cậu trong nỗi sợ hãi đông cứng.

Dĩ nhiên là bị mê hoặc rồi, chẳng ai lại tự nguyện đứng yên như thế cả.

Chính điều đó đã khiến cậu quyết định.

Cardan nở nụ cười gượng khi nới lỏng dây cung và để mũi tên rơi ra khỏi rãnh.

"Ta chỉ đơn giản là sẽ không bắn trong những điều kiện như thế này," cậu nói, cảm thấy mình thật lố bịch vì đã chùn bước.

"Gió từ hướng bắc đang thổi và làm rối tóc ta.

Nó tạt cả vào mắt ta rồi."

Nhưng Hoàng tử Dain đã giương cung lên và bắn chính mũi tên mà Cardan đã đổi cho hắn.

Nó găm thẳng vào cổ họng gã người phàm và ông ta gục xuống, gần như không phát ra tiếng động nào, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhưng giờ đây chỉ còn nhìn vào khoảng không vô định.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh đến nỗi Cardan không kịp kêu lên, cũng chẳng kịp phản ứng.

Cậu chỉ biết đứng trân trân nhìn anh trai mình, trong khi một sự vỡ lẽ chậm chạp và khủng khiếp ập đến, cuốn trùm và đè nặng lấy tâm trí cậu.

"À," Hoàng tử Dain nói với nụ cười mãn nguyện.

"Thật đáng tiếc.

Có vẻ như mũi tên của cậu đã đi chệch hướng mất rồi.

Có lẽ cậu có thể than phiền với cha về mớ tóc che mắt ấy đấy."

Sau đó, dù Cardan có chối cãi thế nào đi chăng nữa cũng chẳng ai chịu lắng nghe câu chuyện từ phía cậu.

Dain đã lo liệu điều đó.

Hắn kể lại câu chuyện về sự liều lĩnh của vị hoàng tử út, về thói kiêu ngạo của cậu, về mũi tên của cậu.

Đức Vua Tối Cao thậm chí còn không cho phép Cardan được yết kiến.

Bất chấp những lời cầu xin xử tử của Val Moren, Cardan bị trừng phạt cho cái chết của người phàm kia theo cách mà các hoàng tử vẫn thường phải chịu.

Đức Vua Tối Cao cho giam phu nhân Asha vào Tháp Lãng Quên thay cho Cardan, một việc mà Eldred cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có được cái cớ để làm, bởi ông thấy bà vừa phiền phức lại vừa rắc rối.

Việc chăm nom Hoàng tử Cardan được giao lại cho Balekin, người anh cả trong số các anh em, tàn nhẫn nhất, và cũng là kẻ duy nhất sẵn lòng nhận lấy cậu.

Và thế là thanh danh của Hoàng tử Cardan đã được định hình, và cậu cũng chẳng còn mấy việc để làm ngoài việc tiếp tục góp phần bồi đắp củng cố danh tiếng đó.
 
Back
Top Bottom