Ngôn Tình Nữ Diễn Viên Tuyệt Nhất

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,274,200
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaU7C_72WpLXjGWf_3sXER6Hc2_p4pUvPZpDtezo4pQ35Yut9PjCXK02DK2hrjKtFVTyTtgF6dbgN-gTEaoCJYRSDa0l1vjk1H7WVR6jfr7gg8cWY9k2jVtQ2Pit4gE963vc-oPNH-GJ7xgAeeDJkhcn=w215-h322-s-no

Nữ Diễn Viên Tuyệt Nhất
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

NỮ DIỄN VIÊN TUYỆT NHẤT

Tác giả: 平生欢
Biên tập: Mỏng
Thể loại: Showbiz, yêu thầm, HE.

+++++

Tin tức tôi yêu thầm đạo diễn Hạ Thừa Niên đã đứng đầu tìm kiếm hot search.

Một blog phụ ghi lại nhật ký ba năm yêu thầm bị người ta phơi bày trước ánh sáng.

Mọi người đều nói tôi không xứng với Hạ Thừa Niên. Tôi lướt qua hàng ngàn bình luận, thở phào nhẹ nhõm, may là họ nhận nhầm nam chính.
Anh H trong nhật ký thật ra là ảnh đế Tống Hách Nam.

Ngay khi người quản lý khẩn cấp liên lạc với ekip bàn bạc giải pháp, Hạ Thừa Niên vạn năm không đăng bài đã đăng một câu:
“Thật trùng hợp.”

… Cái gì trùng hợp?​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tiểu Thứ Nữ
  • Lão Nương Chuyển Sinh Rồi
  • Chủ Thần Không Muốn Chơi Nữa
  • Nụ Cười Của Hoa Hướng Dương
  • Nương Tử À, Vi Phu Biết Sai Rồi
  • Nữ Diễn Viên Tuyệt Nhất
    Chương 1


    1.

    Khi bài viết tôi yêu thầm đạo diễn Hạ Thừa Niên xông lên hot search, người quản lý mới vừa đưa tôi đến bệnh viện.

    Đạo cụ phim trường có vấn đề, trong cảnh cháy nổ tôi bị mảnh vỡ cắt ngang qua đuôi lông mày, không cầm được máu. Trong phòng bệnh, sau khi băng bó xong, người quản lý hỏi đi hỏi lại bác sĩ để chắc chắn tôi không bị sẹo thì mới yên lòng.

    Lúc này, tôi nhìn thấy hot search: “Thích Tuệ yêu thầm Hạ Thừa Niên.”

    Tim tôi ngừng đập.

    Tôi nhìn tài khoản phụ bị trưng ra, ảnh chụp màn hình đã bị chia sẻ vô số lần cùng bóng người mờ ảo sau tấm kính, đầu ngón tay lạnh toát.

    Sau khi lướt qua hàng nghìn bình luận, mọi người đều nói Thích Tuệ “bậc thầy trà xanh” không xứng với Hạ Thừa Niên, càng không xứng yêu thầm anh.

    Nhịp tim căng thẳng ngay tức khắc thả lỏng, may mà họ nhận nhầm nam chính. Anh H trong nhật ký chưa bao giờ là Hạ Thừa Niên mà là ảnh đế Tống Hách Nam.

    Sở dĩ cư dân mạng nhận nhầm là do bức ảnh tôi đăng cách đây nửa tháng. Tôi chụp hình ảnh phản chiếu từ tấm kính sau lưng anh, còn xử lý làm mờ nó đi. Ban đầu họ cũng không đoán ra đó là ai, từ bảng phân tích tỉ lệ cơ thể của tất cả sao nam họ H trong giới cho đến mọi tham số tin tức vẫn không thể đoán được là ai.

    Mãi đến khi có một cư dân mạng đăng bức ảnh cùng thời gian, địa điểm nhưng từ góc độ khác, người đó nói: “Hôm đó đúng lúc tôi cũng ở đó, tình cờ nhìn thấy đạo diễn Hạ Thừa Niên!!!”

    Vì vậy nhanh chóng phá án, họ xác định người trong nhật ký yêu thầm ba năm của tôi chính là Hạ Thừa Niên. Thậm chí có người bắt đầu tìm tòi những bức ảnh mà tôi và Hạ Thừa Niên cùng có mặt trong khung hình, phân tích ánh mắt, ngôn ngữ cơ thể của tôi.

    Tôi tìm một bức ảnh chụp bóng lưng Hạ Thừa Niên, so sánh kỹ lưỡng với ảnh của Tống Hách Nam, phát hiện đúng là bóng lưng của họ đúng là giống nhau đến 80%.

    Nhưng một tấm ảnh mà hàng ngàn người nhận nhầm, chính chủ cũng sẽ nhầm sao?

    Tôi thấp thỏm mở khung chat wechat với Tống Hách Nam, do dự không biết nên hỏi thế nào, nhưng khi tôi vừa định gõ chữ thì bên đối diện hiện lên dòng tin nhắn: “Thích Tuệ, thì ra cô thích Hạ Thừa Niên!”

    Có lẽ là may mắn và tiếc nuối khi mối tình đơn phương không bị phát hiện, cũng có lẽ là do sâu thẳm trong lòng tôi có sự mất mát lẫn thăm dò, tóm lại khi tôi nhìn thấy tin nhắn, phản ứng chậm chạp mà đáp lại: “Ừ.”

    Khung chat hiển thị “… đang soạn tin” hồi lâu, cuối cùng xuất hiện một câu: “Cố lên! Chúc cô được như ước nguyện!”

    Khi người quản lý lo lắng xách theo hộp thuốc mở cửa phòng bệnh, tôi đang ngẩn người nhìn wechat.

    Cô ấy hỏi tôi: “Thật hay giả?”

    Tôi tắt màn hình, ngẫm nghĩ, nhìn cô ấy nói: “Nhật ký yêu thầm là thật, người yêu thầm là giả.”

    Hiệu suất của cô ấy cực cao liên lạc với ekip tiến hành phân tích ưu - nhược điểm của lần lên hot search này, đồng thời thảo luận phương án duy trì tiếp theo để giữ hình tượng.

    Hot search lại bùng bổ.

    Từ khi lập tài khoản đến nay chỉ đăng một bài - Hạ Thừa Niên đăng: “Thật trùng hợp.”

    2.

    Không ai biết ý nghĩ sâu xa của mấy chữ “thật trùng hợp” này là gì.

    Mọi người dựa vào thời gian đăng bài, IP hiển thị, cùng với bộ phim đang quay gần đây mà tiến hành suy luận 360 độ.

    Ngay cả người quản lý đang thảo luận kế hoạch với ekip cũng đột nhiên ngừng lại, hỏi tôi: “Anh ấy…”

    “Không phải.” Tôi đoán ra ý nghĩ của cô ấy, lắc đầu phủ nhận.

    Từ khi gia nhập làng giải trí đến nay, tôi và Hạ Thừa Niên chỉ tiếp xúc với nhau hai lần. Một lần là anh ấy đóng vai nam chính của ‘ánh trăng sáng’ trong phim của mình, xuất hiện chỉ ba mươi giây rồi rơi xuống biển chết.

    Có lẽ vì Hạ Thừa Niên nắm bắt tâm lý diễn viên, bối cảnh, ngữ điệu, bầu không khí và bố cục nên chỉ xuất hiện trong video 30 giây trong trailer kia mà lập tức bùng nổ.

    Tôi mới xuất hiện ra mắt được ba tháng, lần đầu tiên quay phim, do video đó nổi tiếng mà được phong danh hiệu “Ánh trăng sáng quốc dân”.

    Tuy nhiên, trong giới giải trí, khi một người mới có được sự khen ngợi không tương xứng với thực lực của mình thì vào thời điểm quan trọng, lời khen đó sẽ bị đảo ngược.

    Chẳng mấy lâu sau, tôi hợp tác với anh ấy lần thứ hai, vinh quang nhận được danh hiệu “bậc thầy trà xanh”. Lần đó tôi nhận được vai diễn ba phút, đóng ‘thanh mai’ của nam chính.

    Khi đó người đóng nam chính là Giang Châu, một diễn viên cực kỳ kinh nghiệm, trong quá trình đóng phim đã hướng dẫn tôi rất nhiều, nghiễm nhiên là một vị đàn anh kiên nhẫn ôn hòa.

    Đến giờ nghỉ giải lao, trợ lý của anh ta đưa cho tôi một tấm thẻ phòng, cười nửa miệng nói với tôi: “Cô Thích, nắm chắc cơ hội này đi.”

    Ban đầu tôi không hiểu ý anh ta, chỉ theo bản năng cảm giác việc này không ổn nên từ chối.

    Sau đó, Giang Châu đích thân đến nói muốn hướng dẫn tôi, trong quá trình thường làm ra nhiều hành vi vượt mức cho phép, tôi giơ tay tát anh ta một cái.

    Anh ta không giận mà còn cười, thản nhiên nhìn tôi: “Thích Tuệ, ở với tôi một đêm thì tôi xem như cái tát này chưa từng xảy ra.”

    Khi đó còn trẻ tuổi không hiểu đời, không chỉ từ chối anh ta mà còn ném lại câu “Đồ khốn.”

    Ngày hôm sau, tìm kiếm “Thích Tuệ - bậc thầy trà xanh” luôn nằm trên top hot search suốt 24 giờ. Mỗi bức ảnh đều chụp đúng góc độ tôi quyến rũ Giang Châu.

    Danh tiếng tôi lập tức đảo chiều.

    Sự thật chứng minh fans của một tân binh không có tác phẩm gì cùng một ekip non nớt không có khả năng phản kháng trước Giang Châu. Thậm chí anti-fan còn vận động những người trung lập yêu cầu hãng phim thay thế tôi, nếu không sẽ tẩy chay phim.

    Đó là lần đầu tiên tôi đối mặt với bạo lực mạng, tay chân lạnh toát ngồi suốt 6 tiếng đồng hồ trong khách sạn, sau đó nhận được tin nhắn từ một dãy số lạ: “6031.”

    Tôi nhìn dãy số này chằm chằm suốt nửa tiếng, đứng dậy trang điểm thay quần áo, sau đó mang giày cao gót đi qua.

    Tất cả thiết bị điện tử mang theo đều bị trợ lý của Giang Châu thu hết từ khi còn cách cửa phòng nửa mét, sau đó Giang Châu với vẻ mặt “còn không phải cũng đến sao” đi ra mở cửa.

    Tôi nhìn anh ta chỉ quấn chiếc khăn tắm ngang lưng, mái tóc ngắn còn nhỏ nước, mỉm cười nhấc chân mang đôi giày cao gót 8cm đá mạnh vào cẳng chân anh ta, nhắm mắt giật chiếc khăn tắm anh ta xuống, trước khi quay đầu bỏ chạy còn ném lại câu “Đồ khốn nạn.”

    Ngày hôm sau, tôi chủ động từ chối vai diễn vì không muốn liên lụy đến Hạ Thừa Niên, cũng không muốn làm uổng phí tâm huyết của những diễn viên khác.

    Nhưng sau khi tôi bỏ vai diễn không lâu, Hạ Thừa Niên đăng động thái đầu tiên trong đời: “Đoàn phim ‘Phong lưu hồi’ chấm dứt hợp tác với Giang Châu.”

    Sức nóng thảo luận việc này của cư dân mạng càng lúc càng tăng, mãi đến khi Giang Châu đăng tấm ảnh chân bị thương thì tình hình hỗn loạn mới lắng xuống.

    Khi đó đúng lúc tôi lướt thấy một ID tên “Sa điêu thám tử” bình luận: “Tôi cứ cảm thấy có tin tức gì đó quan trọng bị bỏ lỡ”.

    Nhưng nó nhanh chóng bị những bình luận mới che phủ.

    3.

    Trên thực tế Hạ Thừa Niên khi đó chỉ là một đạo diễn mới, chỉ có điều là hai bộ phim do anh đạo diễn liên tiếp thành công vang dội, nhưng còn chưa đủ vốn lẫn thực lực để đứng vững gót chân trong làng giải trí ăn thịt người này.

    Một thời gian dài sau đó, tôi và Hạ Thừa Niên đều bị fans của Giang Châu bị đuổi theo mắng, mắng tôi quyến rũ Giang Châu, còn muốn dựa hơi nổi tiếng của anh ta, mắng Hạ Thừa Niên không bảo vệ tốt Giang Châu, để anh ta bị thương.

    Nhưng thực tế cả hai việc đều vì tôi gây nên, có lẽ do lương tâm cắn rứt, tôi không bao giờ gặp mặt Hạ Thừa Niên, cho dù cùng xuất hiện thì tôi cũng sẽ chủ động tránh mặt đi.

    Sau đó tôi nhìn những bộ phim mà anh đạo diễn lần lượt giành lấy những giải thưởng, cuối cùng anh cũng trở thành người có thể quyết định số phận của một diễn viên chỉ bằng một câu nói.

    Tốc độ phát triển của anh khiến người khác theo không kịp.

    Nhưng tôi vẫn nhớ rõ sau sự việc đó, ngày kết thúc quay phim ở một đoàn làm phim mới khác, đạo diễn đưa tôi một tờ giấy gấp, nói bạn anh ấy là đạo diễn Hà đưa cho tôi.

    Tôi mở ra, trên đó ghi hai dòng chữ với nét chữ cứng cáp.

    “Xin lỗi.”

    “Giữ gìn sơ tâm, được như ước nguyện.” (Sơ tâm: Tâm nguyện/lòng dạ ban đầu)

    Sau đó công ty nương theo độ hot vì bị mắng của tôi, ấn định hình tượng tôi thành “bậc thầy trà xanh”.

    ‘Ánh trăng sáng’ dễ bị người ta quên đi, nhưng ‘kỹ nữ trà xanh’ làm người ta căm ghét, chỉ cần tâm trạng không tốt thì tới mắng một câu, điều này có thể giữ được độ hot.

    Nhưng thực ra tôi có làm gì đâu, một khi người ta đã ghét thì làm gì cũng đều là sai, cư dân mạng sẽ phân tích quá mức từng câu tôi nói, cắt ghép biên tập đầy ác ý những video bình thường, những tài khoản marketing cũng loạn nhịp.

    Tất cả đều cố gắng chứng minh tôi thật sự là một ả ‘trà xanh’, mà điều tôi có thể làm chỉ là vui vẻ chấp nhận, sau đó nắm bắt mọi cơ hội để thể hiện tốt mỗi nhân vật. Cho dù tôi đã từng vì những chuyện này mà ba ngày ba đêm không dám ra khỏi cửa.

    Năm thứ ba trong giới, tôi nhờ vào các vai diễn nữ phụ mà giành được giải thưởng “Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất”, cho dù danh hiệu ‘bậc thầy trà xanh’ vẫn chưa bị lãng quên.

    Cũng trong năm đó, tôi nhận được một kịch bản điện ảnh đóng vai nữ phụ yêu thầm nam chính, lần duy nhất tôi không xem kịch bản mà lập tức đồng ý.

    Vì người đóng vai nam chính là Tống Hách Nam.

    Có lẽ vì trước giờ luôn bị mắng nên vận may lúc này đã đến. Bộ phim không chỉ bùng nổ mà tôi còn được quen biết với Tống Hách Nam, cũng được thông tin liên lạc của anh. Thậm chí trên mạng còn có video CP tôi và Tống Hách Nam.

    Mặc dù lượt chia sẻ rất ít nhưng nó vẫn được tôi lưu vào máy tính.

    Tôi ghi lại mọi tâm tình của mình vào một tài khoản phụ, cố gắng làm mờ mọi thông tin. Tôi cứ tưởng tình yêu thầm kín của mình sẽ mãi mãi không thấy ánh mặt trời, không ngờ có ngày lại bị phơi bày ra trước mặt mọi người.

    Trong phòng bệnh, TV đang chiếu bộ phim do Hạ Thừa Niên đạo diễn, tình cờ lại là bộ phim mà tôi đã xin nghỉ diễn.

    Tôi bất đắc dĩ thở dài.

    Lần này, dường như tôi lại liên lụy Hạ Thừa Niên.

    4.

    5h30 sáng, hot search yêu thầm cuối cùng cũng hạ nhiệt.

    Bầu trời bên ngoài cửa sổ sáng lên màu xanh nhạt, tôi tìm kiếm phương thức liên lạc của Hạ Thừa Niên trong vòng bạn bè trong giới rất lâu, cuối cùng vẫn từ bỏ.

    Nếu người không quen mà tùy tiện add wechat người ta, có lẽ khá mất lịch sự, ngẫm nghĩ, tôi viết một email xin lỗi.

    Sau khi gửi thành công, tôi bấm vào video của tôi và Tống Hách Nam mà ban đầu tôi đã lưu. Đây là đoạn clip tôi chậm rãi đi theo anh trên con đường phủ đầy lá khô, lặng lẽ nhìn theo anh. Video ngắn, rất ngắn, chỉ tầm nửa phút.

    Khi đó, bên dưới chỉ có một bình luận: “Có lẽ kỹ năng diễn xuất của cô ấy quá tốt, tôi như nhìn thấy hình bóng bản thân thời còn trung học.”

    Điều này làm tôi nhớ đến lần đầu tiên gặp Tống Hách Nam, cũng là thời cấp 3.

    Thiên chi kiêu tử niên thiếu thành danh, Tống Hách Nam.

    Khi đó anh mới ra mắt không lâu, đến trường chúng tôi quay bộ phim thanh xuân vườn trường. Trong giờ nghỉ, anh ở phòng nhạc không một bóng người đàn một bài nhạc.

    Tôi không hiểu về âm nhạc, chỉ biết ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính, chiếu vào những ngón tay thon dài sắc nét của anh, một giai điệu u sầu tuôn chảy dưới đầu ngón tay anh hoàn toàn tương phản với vẻ ngoài trong sáng, sạch sẽ của anh.

    Tôi hơi tò mò, khi đi ngang qua hành lang không khỏi chậm bước nhìn qua, sau đó nghe thấy nốt nhạc cuối cùng rơi xuống, anh quay đầu nhìn qua.

    Áo sơ mi trắng trẻ trung thoải mái, hai nút áo trên cùng để mở, mái tóc ngắn đen nhánh mềm mại dưới hoàng hôn, mặt mũi sáng ngời, vóc người cao ráo… nhìn bề ngoài thì anh lớn hơn tôi tầm một hai tuổi.

    Khi đó tôi nghĩ anh là học sinh của lớp nào đó, mãi đến mấy ngày sau gặp lại anh mới biết trang phục của anh không giống với học sinh trong trường, giữa mày lộ ra vẻ thành thục không tương xứng với lứa tuổi.

    Có lẽ vết nước mắt trên mặt tôi quá rõ ràng, hoặc số điểm trên bài thi trong bàn tay siết chặt của tôi quá chói mắt, anh không xuống cầu thang nữa, khom lưng ngồi xuống cạnh tôi trên bậc thang, rút bài thi trong tay tôi, cười khẽ: “Anh dạy em.”

    Nói rồi anh lấy trong túi ra một cây bút, vừa viết vừa nói, thỉnh thoảng quay sang hỏi tôi có hiểu không.

    Thật ra tôi hơi kinh ngạc, nhưng không hiểu sao không bỏ đi mà ngồi yên nhìn anh đang tập trung.

    Đến khi người quản lý đến gọi anh: “Hách Nam, Tống Hách Nam. Không phải nói là đi vệ sinh sao? Đi nhanh đi, sắp đến lượt cậu diễn rồi.”

    Anh trả lại bài thi cho tôi, cả cây bút kia, sau đó đứng dậy đi hai bước, quay lại cúi mắt nhìn tôi: “Làm nhiều thì sẽ biết, trên thế giới này còn nhiều chuyện khó khăn hơn toán học, cố lên!”

    Hình bóng anh dần biến mất trong tầm mắt tôi, nhưng tên thì ở lại.

    Tống Hách Nam.

    Sau khi bộ phim công chiếu, anh nổi tiếng. Nổi tiếng đến mức đi trên đường, chỉ cần ngước lên là nhìn thấy biển quảng cáo in hình anh, quay người lại là nghe người bên đường bàn tán về anh, trên video quay vô số cô gái hú hét gọi tên anh. Các tay săn ảnh bám sát anh 24/24 chỉ để moi ra những tin tức độc nhất vô nhị, đến cả gia cảnh của anh cũng bị bới ra không còn sót lại gì.

    Mẹ là giáo viên dạy khiêu vũ, cha là doanh nhân.

    Thiếu gia nhà giàu, thiên chi kiêu tử… vô số danh hiệu được gán lên người anh. Bất kể cái nào cũng là cao không thể với tới.

    Tôi từng một mình mua vé vào xem phim, sau đó ngồi trong góc xem cả bộ phim. Lúc đó tôi đã nghĩ, anh như ngôi sao băng, vụt lướt qua cuộc đời tôi, lộng lẫy, rực rỡ.

    Một cái liếc mắt vội vàng, có lẽ tôi đã bị quên đi trong biển người từ lâu, không ngờ khi gặp lại trong phim trường, anh cười hỏi tôi:

    “Toán khó hơn hay diễn xuất khó hơn?”
     
    Nữ Diễn Viên Tuyệt Nhất
    Chương 2


    5.

    Tôi không đợi Hạ Thừa Niên trả lời.

    Nhưng ba ngày sau, tôi gặp anh ấy tại bữa tiệc rượu mà người quản lý tôi mời đi. Thật ra đã hai năm từ lần cuối cùng tôi nói chuyện với anh ấy, mà hot search tôi yêu thầm anh cũng đã biến mất từ lâu.

    Nhưng có lẽ vì chột dạ và áy náy vì đã không làm sáng tỏ mọi việc nên khi tôi bước vào, nhìn thấy anh cầm ly rượu nói chuyện với người khác, tôi vẫn hơi khựng lại.

    Trong buổi tiệc toàn những ngôi sao tụ họp, tướng tá anh tuấn của anh không hề thua kém, vai rộng eo thon, đường nét quai hàm góc cạnh rõ ràng, mặt mày sâu sắc, cẩn trọng, giơ tay nhấc chân đều mang vẻ tao nhã, hờ hững.

    Khoảng một năm trước, từng có một hot search: “Mất mát lớn nhất trong ngành giải trí: Hạ Thừa Niên không ra biểu diễn.”

    Khi đó một video Hạ Thừa Niên hướng dẫn diễn viên diễn xuất được chia sẻ điên cuồng trên mạng, chắc do diễn viên không hiểu nên anh mới tự mình lên sân khấu đóng vai nằm vùng.

    Ở nơi giao dịch ngợp trong vàng son, sóng ngầm mãnh liệt, anh lạnh lùng, xa cách, say rượu ngồi dựa vào ghế sô pha, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, áo sơ mi hơi mở ra, yết hầu trượt lên xuống theo động tác uống rượu, dưới ánh đèn lờ mờ, ánh mắt mơ màng mà lạnh nhạt, mê hoặc, ph óng đãng.

    Đoạn video đó không biết ai quay rồi tung lên mạng, có lẽ vì trước giờ anh quá khiêm tốn, luôn ở phía sau hậu trường, cho dù lên sân khấu nhận giải cũng tuyệt đối không dừng lâu một giây, vì vậy khi anh xuất hiện trước công chúng với sự tương phản chết người này đã khiến cư dân mạng phát cuồng.

    Nhưng cho dù vậy, anh vẫn chưa từng nói câu nào trên mạng, càng đừng nói đến việc bận tâm cái nhìn của người ngoài giới với mình. Thậm chí sau khi được chú ý cũng chưa bao giờ có gánh nặng tâm lý, khi ở đoàn phim vẫn mặc áo phông đơn giản bình thường nhất, mái tóc ngắn không chải chuốt lòa xòa trước trán, anh ngồi trước màn hình, ánh mắt tập trung nghiêm túc.

    Vòng qua đám người, tôi đi ra vườn hoa, nghĩ đến email xin lỗi kia, không biết anh có đọc không, nhưng cho dù có đọc thì chắc cũng không bận tâm, dù sao thì với khoảng cách giữa tôi với anh, tôi nghĩ, “Thích Tuệ là ai” có lẽ là suy nghĩ của anh khi nhìn thấy hot search.

    Giới giải trí là vậy, thực tế đến tàn nhẫn, có người nổi tiếng, có người vô danh, khi bạn không có thành tựu thì cho dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi số phận bị lãng quên hoặc phớt lờ.

    Khác với Tống Hách Nam, người sinh ra đã có tất cả mọi thứ, Hạ Thừa Niên xem như thực sự từ tầng thấp nhất đi từng bước một lên đến đỉnh núi, mà trên người anh cũng có hơn một phần cố chấp, tàn nhẫn so với Tống Hách Nam.

    Gió đêm lành lạnh, tôi uống hết ly nước ép, quay người chuẩn bị về thì bỗng phát hiện bên ngoài cửa kính có một bóng người cao cao đang đứng tựa vào đó.

    Là Hạ Thừa Niên.

    Tôi không biết anh đứng đó đã bao lâu, càng không biết khi nhìn tôi thì anh đang nghĩ gì, tóm lại khi tôi xoay người nhìn thấy anh thì hơi thở ngừng lại, đờ người đứng yên tại chỗ.

    Yên lặng vài giây, anh thong thả bước đến gần tôi, đặt cánh tay lên lan can sắt, quay sang nhìn tôi cười nhẹ: “Không phải muốn xin lỗi sao? Định xin lỗi thế nào?”

    6.

    Khi người quản lý nghe nói tôi được Hạ Thừa Niên mời đi đóng phim mới của anh ấy, phản ứng đầu tiên là hỏi lại tôi: “Em chắc là câu ‘thật trùng hợp’ kia không liên quan gì đến em không?”

    Tôi lại lần nữa lắc đầu khẳng định, không có.

    Thực tế không phải tôi được mời, mà vì để tỏ thành ý xin lỗi thì giúp anh một việc. Một diễn viên đột nhiên đổ bệnh phải ra nước ngoài, cách cảnh quay chỉ có năm phút.

    Tôi vào vai một người bạn gái cũ kiêm kẻ thù nam chính - bên ngoài thùy mị bên trong điên cuồng - từng bước đẩy nam chính xuống vực sâu, người trước thì dịu dàng không hại người, không dính khói lửa nhân gian, người sau nguy hiểm quyến rũ, hút thuốc uống rượu.

    Vì báo thù, cô ấy đến gần nam chính đơn thuần, cứu nam chính khỏi vũng lầy, lại đẩy anh vào bóng tối sâu hơn, cô cũng chìm trong yêu hận đan xen, vừa trầm luân vừa không ngừng cố gắng giữ mình tỉnh táo.

    Thành thật mà nói, tôi chưa bao giờ tiếp xúc với nhân vật phức tạp đa chiều như vậy, trước giờ hoặc là hoàn toàn hư hỏng hoặc hoàn toàn lẳng lơ, hoặc không có gì nổi bật đến nỗi không thể nhớ tên.

    Vì vậy khi nhận kịch bản, tôi hơi lo lắng bất an, sợ diễn xuất mình thất bại. Suy nghĩ kỹ càng thì quyết định đi tìm Hạ Thừa Niên, thẳng thắn nói với anh tôi diễn không tốt.

    Nhưng anh nghe tôi nói xong cũng không có phản ứng ngay, mày nhíu lại, ngón tay thon dài gõ gõ đều đặn trên mặt bàn gỗ, sau đó quay qua hỏi tôi:

    “Bản chất con người vốn phức tạp, thiết kế nhân vật quá mỏng manh, không có điểm sáng, không thực tế, Thích Tuệ, cô muốn mãi mãi dậm chân tại chỗ sao?”

    Dừng một lúc, anh tiện tay cầm kịch bản lật đến phân cảnh của tôi, giơ lên trước mặt tôi hỏi: “Không muốn khiêu chiến chút sao?”

    Phải thừa nhận tôi bị anh thuyết phục.

    Nhưng quả nhiên người phải tự lượng sức mình. Trong quá trình quay phim, bất kể là cảm xúc, ngôn ngữ, hay là tâm lý, hành động, tôi tìm không đạt được trạng thái tốt, chỉ có thể liên tục xin lỗi bạn diễn, xin lỗi nhân viên trong ekip làm phim.

    Còn Hạ Thừa Niên chăm chú nhìn màn hình camera, lặp đi lặp lại: “Cắt, làm lại.”

    Tình trạng này kéo dài khoảng một tuần, phần kịch bản ngắn ngủi phân cảnh của tôi đã bị tôi xem đi xem lại đến mòn, nhưng mỗi lần diễn, tôi luôn thấy thiếu chút cảm giác cần thiết, người quản lý quay lại từng cảnh thất bại của tôi.

    Tôi xem loạt video đó rất lâu nhưng vẫn không hiểu thiếu cái gì, áp lực tâm lý quá lớn khiến ý nghĩ “muốn bỏ cuộc” xuất hiện trong đầu tôi không dưới một lần.

    Cho đến khi Hạ Thừa Niên nói với tôi: “Thích Tuệ, cô phải là ‘cô ấy’ chứ không phải thông qua kinh nghiệm và khả năng diễn xuất để đóng vai cô ấy.”

    May mắn là cuối cùng tôi đã đạt được yêu cầu tối thiểu mà Hạ Thừa Niên có thể chấp nhận được, cũng không hạ thấp tiêu chuẩn phim của anh ấy.

    Không có gì phải nghi ngờ, sau khi bộ phim công chiếu thì nó vẫn duy trì đỉnh cao trước đó. Mà bất ngờ là mục “Kỹ năng diễn xuất của Thích Tuệ” đã vươn lên đứng đầu trên hot search, trong vòng nửa giờ đã bùng nổ.

    Đây là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất tôi lên hot search nhờ khả năng diễn xuất. Từ khi rơi khỏi vị trí “ánh trăng sáng quốc dân”, mỗi lần tôi lên hot search đều là “Giả dối”, “Tự phụ”, “trà xanh”, vô số lời lẽ xúc phạm khiến tôi từ sự suy sụp ban đầu dần dẫn đến chết lặng.

    Bây giờ nhìn thấy mục “Kỹ năng diễn xuất của Thích Tuệ”, rốt cuộc tôi cảm giác như mình được công nhận, không kìm được mà đỏ hoe mắt. Giống như sau khi trải qua vô số tổn thương, những ánh mắt lạnh lùng, bỗng có người đi đến nhẹ nhàng an ủi mình.

    Tôi đem mục này đi cảm ơn Hạ Thừa Niên, dưới ánh đèn dìu dịu, anh chậm rãi khuấy tách café trong tay, khẽ mỉm cười: “Cảm ơn tôi cái gì?”

    “Về nhân vật đó.”

    Những ngón tay đang cầm chiếc thìa kim loại khựng lại, bỗng đổi chủ đề, nói: “Lần sau đừng gọi tôi là đạo diễn.”

    Tôi chần chừ vài giây, hơi khó hiểu, sau đó ngập ngừng nói: “Vậy… ngài Hạ?”

    “Hạ Thừa Niên.”

    7.

    Danh tiếng tôi lại một lần nữa thay đổi, vô số antifan chuyển thành fan, ngay cả nhật ký yêu thầm bị chế giễu trước đây cũng thành thâm tình nhiều năm không đổi.

    Một số người còn nghi ngờ, anh H có thực sự là Hạ Thừa Niên hay không, dù sao thì tôi không hề có ý kiến, cũng không có bằng chứng gì chắc chắn.

    Mọi người dường như nghĩ lại, những sự kiên định trước đây cũng bắt đầu dao động, một lượng lớn người hâm mộ bị thu hút bởi kỹ năng diễn xuất của tôi bắt đầu giúp tôi làm sáng tỏ, cũng làm mục “Kỹ năng diễn xuất của Thích Tuệ” cuối cùng bị thay thế bằng “Anh H bí ẩn.”

    Đến đây thì chuyện tôi yêu thầm Hạ Thừa Niên xem như kết thúc.

    Còn tôi cuối cùng đã thoát khỏi tình cảnh khó khăn của vai nữ thứ hai, thứ ba, bắt đầu đảm nhận vai nữ chính.

    Đối mặt với chồng kịch bản, không hiểu sao tôi bỗng nhớ đến lời Hạ Thừa Niên nói với tôi, sau khi suy nghĩ kỹ, tôi chọn bộ phim mình muốn đóng.

    Điều tôi không ngờ đến là ngày bắt đầu khởi động máy tôi mới biết vai nam chính do Tống Hách Nam đóng. Tuy cùng trong giới giải trí nhưng chúng tôi có rất ít cơ hội để gặp nhau, chỉ thỉnh thoảng nói vài câu trên wechat cũng đủ làm tôi hạnh phúc trong thời gian dài.

    Trong ấn tượng, chúng tôi tiếp xúc gần gũi nhất là lần tôi trợ diễn cho anh, sau này chỉ còn tôi âm thầm dõi theo mọi diễn biến của anh. Tôi là một trong hàng triệu người hâm mộ của anh, thích anh, chú ý đến anh, vui mừng khi anh giành được giải thưởng, thanh minh cho anh khi bị vu oan, bôi nhọ.

    Sau này, tôi nhìn thấy một góc bóng tối của ngành công nghiệp giải trí xa hoa hào nhoáng, bất ngờ phát hiện trong thế giới tràn ngập phù hoa cám dỗ danh lợi này, có vô số người trước mặt thì vẻ vang đẹp đẽ, bên trong thì mục nát từ trong xương tủy.

    May mắn thay, Tống Hách Nam không giống họ. Anh trước mặt chân thành, tốt bụng, rất có giáo dục, sau lưng cũng vậy, thậm chí không có bất kỳ tai tiếng nào.

    Lần trợ diễn trước, anh có nhiều chỉ dẫn cho tôi, giúp tôi xây dựng những động tác và biểu cảm nhỏ, cũng kiên nhẫn chờ tôi nhập vai.

    Điều khiến tôi khắc sâu trong ký ức là khi mới vào đoàn, tôi có rất nhiều điều bỡ ngỡ, so với những diễn viên nổi tiếng, gạo cội thì tôi chỉ có thể tạm xem là một hậu bối tầm thường.

    Một lần quay cảnh dưới nước, thời tiết âm 5 độ, vì phối hợp với diễn viên nữ chính mà tôi liên tục nhảy cầu. Cuối cùng sức khỏe không chống đỡ nổi, tôi rơi xuống nước rồi không còn sức bò lên bờ. Anh là người đầu tiên phát hiện nhảy xuống vớt tôi lên, cũng lạnh lùng nói với nữ diễn viên chính: “Không diễn được thì đổi người!”

    Đêm đó tôi sốt cao, người quản lý ra ngoài mua thuốc, Tống Hách Nam đến hỏi thăm thấy tình trạng tôi đã đưa tôi đến bệnh viện.

    Trong lúc mơ mơ màng màng ngồi trong xe, tôi đã nói rất nhiều lời không kiểm soát, vừa cảm ơn vừa khen anh, nào là đẹp trai, kỹ năng diễn xuất giỏi, nhân cách tốt.

    Khi đó anh như giễu cợt hỏi: “Thật sao?”

    “Đương nhiên, anh khác với bọn họ…”

    Sau đó, ý thức tôi càng mơ hồ, trước khi hôn mê dường như nghe anh nói khẽ: “Thích Tuệ, tôi giống với họ.”

    8.

    Bộ phim đầu tiên trong đời tôi đóng vai nữ chính được quay cùng Tống Hách Nam, điều này làm tôi vui mừng.

    Có lẽ do trước đây Hạ Thừa Niên đã hướng dẫn cùng chỉ bảo nên lần quay phim này của tôi diễn ra thuận lợi, không những được đạo diễn khen ngợi mà ngay cả Tống Hách Nam cũng ngạc nhiên cảm thán: “Thích Tuệ, cô tiến bộ quá nhanh!”

    Chúng tôi đóng phim cùng nhau đến tháng thứ hai, có mấy cảnh quay trên núi, báo chí đưa tin mấy ngày đó trùng hợp sẽ có mưa sao băng. Vì vậy một đêm sau khi kết thúc cảnh quay, chúng tôi cùng những diễn viên khác, hoặc vì tò mò, hoặc vì tham gia cho vui, cùng tìm một địa điểm có tầm nhìn đẹp chờ xem mưa sao băng.

    Trong lúc chờ, Tống Hách Nam hỏi tôi muốn ước gì, tôi suy nghĩ rồi nói với anh ấy: “Nói ra là không linh.”

    Anh cười nhẹ, không hỏi thêm nữa.

    Đến khi sao băng xuất hiện, tôi nhắm mắt ước một điều, mong rằng mọi việc sẽ thành hiện thực, tình yêu sẽ được đáp lại, mở mắt ra lại thấy Tống Hách Nam đang nhìn mình.

    Gió núi mát rượi không dưng làm lòng bồn chồn khó tả, tôi buột miệng: “Đừng nhìn tôi, nhắm mắt lại ước nguyện.”

    Anh ấy bình tĩnh thu hồi tầm mắt: “Tôi không có ước nguyện.”

    Nghe vậy, tôi hơi sửng sốt, nghĩ lại thì đúng là vậy. Anh sinh ra đã có được những thứ mà người khác cố gắng thế nào cũng không có được, sau lại được vạn người chú ý, tựa như thật sự không c ần sao băng để thực hiện nguyện vọng gì.

    Không hiểu xuất phát từ tâm lý gì, tôi giải thích: “Tôi biết sao băng không thể giúp tôi thực hiện nguyện vọng của mình, tôi cũng không muốn không làm mà hưởng, nhưng tôi muốn gửi gắm chút ít ước mơ.”

    Đó có lẽ là khoảng thời gian mà tôi không thể nào quên, mỗi ngày ở cạnh Tống Hách Nam. Quen nhau lâu rồi, tôi cũng từng có ý nghĩ ảo tưởng, có thể anh cũng có một tia tình cảm thích tôi.

    Vì vậy sau khi đóng máy không lâu, trong một lần ăn cơm, tôi bày tỏ với anh tình cảm của mình. Không phải xúc động bốc đồng, cũng không phải say rượu lỡ lời, chỉ là tôi muốn nói với anh việc mình thích anh, cho dù sau lần hiểu lầm vụ hot search anh còn chúc mừng tôi, nhưng tôi vẫn muốn thực sự thử một lần.

    Đáng tiếc kết quả giống nhau, yêu thầm đều vô cớ kết thúc.

    Ngay khi tôi nói câu “Anh H không phải Hạ Thừa Niên, mà là anh”, ngón tay cầm ly của anh siết chặt lại, trầm lặng trong vài giây.

    Sau này nhớ lại, tôi đoán vài giây đó anh chắc chắn rất khó xử, suy nghĩ nên từ chối tôi thế nào mới tốt.

    Một lúc lâu sau, anh mỉm cười, lịch sự hỏi: “Thích Tuệ, có phải tôi đã làm gì khiến cô hiểu lầm không?”

    Tôi chưa kịp trả lời thì anh bỗng đứng dậy, đi vòng qua con đường gỗ cổ kính, nắm tay một cô gái đi qua.

    Cô ấy tên Lê Mạn, vẻ đẹp khác với những nữ diễn viên ngôi sao, cô ấy đẹp dịu dàng, nụ cười cởi mở, mái tóc dài đen dày óng ả buông xõa sau lưng, mặt không trang điểm, cả người toát lên khí chất thư hương độc đáo.

    Cha mẹ cô ấy và gia đình Hạ Thừa Niên là bạn bè nhiều năm, hai người quen nhau từ bé, thanh mai trúc mã, thực sự môn đăng hộ đối.

    Phải nói rằng Tống Hách Nam bảo vệ cô ấy rất tốt, mặc dù khi đó lai lịch, thân thế cha mẹ anh đều bị lộ hết ra nhưng cô gái tên Lê Mạn này chưa từng bị nhắc đến một câu.

    Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình chật vật như thế.

    Nhưng tôi vẫn phải giữ nụ cười khéo kéo, nghe Tống Hách Nam giới thiệu: “Mạn Mạn, đây là bạn anh, Thích Tuệ. Đây là Lê Mạn.”

    Hai người đan tay vào nhau, cách Tống Hách Nam nhìn cô ấy, lời anh ấy giới thiệu chúng tôi, mỗi thứ đều như một thanh gỗ nặng nề nện vào tim tôi.

    Vào giây phút đó, tôi biết rõ rằng mối tình từ thời niên thiếu của tôi cuối cùng đã đến hồi kết thúc.
     
    Nữ Diễn Viên Tuyệt Nhất
    Chương 3


    9.

    Nếu như trước đây một phần động lực cho những nỗ lực của tôi là hy vọng có thể đứng ngang tầm với Tống Hách Nam, như vậy sau này nỗ lực của tôi chỉ là vì đạt đến ước mơ của mình.

    Thực ra bị Tống Hách Nam từ chối không đau khổ như tôi tưởng, chỉ là trong giây phút quay người rời đi, nỗi buồn hụt hẫng và trống rỗng khi buông bỏ mối tình thầm kín bao năm không kiềm chế được dâng đầy trong lòng.

    Tôi ngồi trong đêm tối rất lâu, lau đi những giọt nước mắt lăn dài, cuối cùng quyết định xóa đoạn video ngắn ngủi kia.

    Từ đó, tôi toàn tâm toàn ý cho công việc, sau khi thương lượng với người quản lý, tôi chọn phim có cảnh quay ở cổ trấn.

    Ở đó, tôi gặp Hạ Thừa Niên.

    Sau mười ngày quay phim, sau khi kết thúc một ngày quay. Tôi một mình đi lang thang vào lúc chạng vạng chiều. Lần đầu tiên tôi đến thị trấn cổ kính như thế này, bên tai tiếng nước róc rách, tiếng mái chèo êm ả, mặt nước lấp loáng ánh sáng, hoàng hôn bao phủ bầu không khí yên ả nơi cổ trấn.

    Đến khi tôi nhận ra mình lạc đường trong những ngõ nhỏ thì còn xui xẻo hơn là bị trẹo chân trong lúc loay hoay tìm đường về dưới cơn mưa phùn.

    Tôi trốn dưới một mái hiên tránh mưa, ôm chặt mắt cá chân mình thì một đôi chân bỗng xuất hiện trước mắt tôi. Tôi nhìn dọc theo đôi chân dài trong chiếc quần tây đen nhìn lên, còn chưa kịp thấy được mặt người đó thì người đó đã ngồi xổm xuống, nhìn từ đầu đến mắt cá chân tôi hỏi: “Ngoài chân bị bong gân ra thì còn có bị thương ở đâu khác không?”

    Tôi nhìn Hạ Thừa Niên đột ngột xuất hiện ở đây, cắn môi lắc lắc đầu.

    Giây sau, anh nhét chiếc ô đen vào tay tôi, quỳ một gối xuống đất ôm tôi lên, những hạt mưa từ chiếc ô nghiêng nghiêng trượt xuống sườn mặt anh, chảy dọc theo cằm anh rơi vào cổ áo sơ mi đang mở.

    Tôi nhanh chóng vòng tay qua cổ anh, nắm lấy cán ô bằng cả hai tay.

    Vòng qua mấy con ngõ nhỏ, anh đưa tôi vào một khoảng sân sạch sẽ.

    Tôi được đặt lên ghế mây, tò mò nhìn xung quanh. Anh cầm bình rượu thuốc đi đến, thấy anh định giúp tôi bôi thuốc, tôi rụt chân lại theo bản năng.

    “Không cần, tôi quên mang di động. Anh cho tôi mượn điện thoại gọi cho người quản lý đến đây là được rồi.”

    Anh đã ngồi xổm trước mặt tôi, ngước lên cười nhẹ: “Bên ngoài mưa càng lúc càng to, người quản lý của cô có thể không đến ngay được, không bôi thuốc thì có thể ngày mai cô không diễn được.”

    Tôi ngồi trên ghế mây, cúi đầu nhìn động tác của anh, hình như… rất thành thạo. Giây tiếp theo, mắt cá chân tê rần, tôi cắn chặt môi không muốn rên thành tiếng.

    Anh ngừng lại, nhắc tôi: “Kêu đi, không sao.”

    Tôi bướng bỉnh quay mặt đi, thở phì phò: “Không đau, anh tiếp tục.”

    Tiếng mưa lộp độp ngoài hiên át mọi âm thanh, tôi ngồi trên ghế mây ngủ thiếp đi. Khi thức giấc, sắc trời đã tối hẳn, trên người phủ chiếc áo khoác của Hạ Thừa Niên nhưng không thấy bóng dáng anh đâu.

    Nhảy một chân khỏi ghế mây, tôi vịn tường nhảy xung quanh tìm anh, tìm thấy bóng lưng gầy gầy của anh trong căn bếp sáng đèn.

    Nói thật, khi thấy anh bê hai bát mì ra, tôi khá kinh ngạc.

    Anh rất tự nhiên đặt một bát trước mặt tôi: “Chân không ổn thì đừng chạy lung tung, ăn đi.”

    Tôi lấy đũa chọc chọc trứng gà trong bát, nhất thời không biết nên hỏi gì trước mới phải.

    “Hạ… Thừa Niên, sao anh lại ở đây?”

    Anh dừng ăn mì, cụp mắt nói nhỏ: “Đây là quê của tôi.”

    10.

    Hạ Thừa Niên sinh ra ở thị trấn cổ này, khi anh 5 tuổi, cha anh vì cứu người chết đuối mà mất. Năm anh 17 tuổi, anh đến thành phố lớn để chữa bệnh cho mẹ, nhưng cuối cùng anh không giữ mẹ lại với mình.

    Sau này, tháng 9 mỗi năm anh sẽ quay về ở đây một thời gian.

    Sở dĩ anh tìm được tôi vì đạo diễn trùng hợp là bạn anh, sau khi biết không tìm thấy tôi thì nhờ anh hỗ trợ tìm kiếm, dù sao thì cũng không ai quen thuộc nơi này bằng anh.

    Tôi từng vô tình xem qua một cuộc phỏng vấn anh, trong đó khi được hỏi về gia đình, anh chỉ nói “không tiện tiết lộ” rồi cho qua. Tôi từng nghĩ anh muốn bảo vệ sự riêng tư của người nhà, giờ mới biết thì ra anh không còn người nhà nữa.

    Người quản lý vỗ vỗ vai tôi nói Hạ Thừa Niên đã đến, tôi còn đang nhớ những lời anh nói. Nghe tiếng nói, tôi quay lại theo bản năng, vô tình chạm đúng phải tầm mắt anh, sau đó nghe đạo diễn báo chuẩn bị, đã đến phần diễn của tôi.

    Có lẽ do ánh mắt phía sau quá mãnh liệt, cũng có thể vì vết thương ở chân làm giảm năng lượng, tóm lại tôi phạm lỗi hết lần này đến lần khác trong cảnh quay đó, ngay cả sai lầm cấp thấp như quên lời cũng mắc phải.

    Áy náy xin lỗi, tôi xin đạo diễn cho tôi nửa tiếng để tìm lại trạng thái tinh thần tốt hơn.

    Lúc này Hạ Thừa Niên đi tới, anh mặc bộ quần áo thể thao giản dị màu trắng đen, tóc không chải cẩn thận, đỉnh đầu còn một nhúm vểnh lên, hai tay đút túi quần đi tới bên cạnh tôi, nhìn qua kịch bản trên tay tôi, cười khẽ: “Căng thẳng?”

    Nói chính xác thì kỹ thuật diễn xuất của tôi có thể nâng cao một bậc là nhờ anh chỉ dẫn. Từ đó trở đi tôi không đóng phim của anh nữa, bây giờ lại bị anh nhìn thấy, cảm giác giống như khi lang bạt giang hồ thì gặp sư phụ.

    Nhưng tôi trong mắt anh giống như là khó khăn lắm mới đạt tiêu chuẩn được chọn. Siết cuốn kịch bản thành cuộn tròn, tôi không lên tiếng.

    Thật lâu sau, anh chợt lộ ra nụ cười lười nhác, quay người bỏ lại một câu: “Tôi đi mua bánh hoa quế lạnh.”

    Tôi kệ anh nói muốn mua gì, chỉ thở ra một hơi dài, nhìn bóng lưng anh khuất dạng, lập tức quay lại đoàn, nhanh chóng nhập vai, kết thúc thành công cảnh quay trong ngày.

    Đối với bánh hoa quế lạnh, tôi cũng được nếm thử trong bữa tối.

    Lúc đó tôi đang ngồi trên bậc thềm đá được bao phủ bởi ánh nắng chiều, ăn salad rau mà quản lý đưa cho cùng mấy miếng thịt bò mà tôi lén cất trong túi.

    Đang lướt điện thoại, tôi chợt thấy Tống Hách Nam trên mục hot search, tôi lướt qua, bỏ di động xuống, ngẩn người nhìn bóng người ngược sáng trên cây cầu đối diện.

    Thực ra từ khi đến đây, tôi không nghĩ đến anh nhiều, bây giờ nhìn thấy có những cảm xúc không rõ, tựa như tiếc nuối thời thanh xuân.

    Khi Hạ Thừa Niên xách theo hộp bánh hoa quế lạnh xuất hiện, tôi đang vô cùng miễn cưỡng nuốt salad rau trong miệng. Anh ngồi xuống bên tôi, mở hộp đưa tôi, lập tức mùi hoa quế thơm ngọt tỏa ra ngào ngạt.

    Tôi không kiềm chế được mà ăn liên tục rất nhiều miếng, xong rồi thì rầu rĩ, âm thầm tính toán có bao nhiêu calorie, thầm thề không ăn thêm miếng thức ăn nào trong bảy ngày tiếp theo.

    Nhưng hôm sau tôi đã thất bại, vì Hạ Thừa Niên lại mang bánh thanh mai đến.

    11.

    Chúng tôi ở lại cổ trấn trong ba tháng.

    Một tuần trước khi chúng tôi đóng máy thì Hạ Thừa Niên đột ngột rời đi vì bận công việc. Sáng hôm anh rời đi tôi vẫn còn đang nghĩ về cái cây cổ thụ ngàn năm mà anh nhắc đến, khi kết thúc cảnh quay sáng thì nhận được điện thoại anh.

    Sau khi kết nối, bên kia im lặng, tôi chọc chọc salad trong bát, gọi khẽ: “Hạ Thừa Niên.”

    Đúng, chưa đầy ba tháng, tôi đã hoàn toàn thích ứng với việc gọi anh là Hạ Thừa Niên, thậm chí còn quen với sự xuất hiện đột ngột của anh khi tôi đang quay.

    Vì vậy khi nghe anh nói bằng giọng trầm trầm ở đầu dây bên kia: “Thích Tuệ, xin lỗi, tôi… lần sau tôi dẫn cô đi xem cây” thì mãi một lúc sau mới phản ứng lại, sau đó rất tự nhiên đáp: “Được.”

    Thực tế việc anh rời đi với tôi mà nói cũng không hẳn là có ảnh hưởng gì, nhưng có lẽ do thói quen quá đáng sợ, sau này mỗi quãng nghỉ giữa các cảnh quay, tôi luôn vô thức nhìn về phía bên cạnh đạo diễn.

    Nơi đó… mỗi lần Hạ Thừa Niên đến đều sẽ ngồi đấy.

    Ngày đóng máy, tôi nhận được mấy bó hoa như trước, thật khó tin. Thời gian dài trước đây, khi tôi còn đóng những nhân vật không tên, mỗi lần đến ngày đóng máy, tôi vẫn nhận được hoa, dù chỉ có một bó. Tôi không biết đó là ai, người đi cùng tôi từ lúc vô danh đến hiện tại, từ người qua đường Giáp đến nữ chính.

    Sau khi tôi bị mang danh là “bậc thầy trà xanh”, suốt quãng thời gian dài không nhận được vai diễn nào, bất kể là diễn xuất hay là sự nổi tiếng với khán giả, tất cả đều như rơi xuống tận đáy vực. Thời gian đó ngày nào tôi không phải đi thử vai thì cũng là trên đường đi thử vai, lý lịch hết lần này đến lần khác bị ném vào thùng rác, thỉnh thoảng gặp được mấy cơ hội thì rốt cuộc cũng vì tôi không muốn đi theo nhà sản xuất ăn tối hoặc theo họ chơi bời mà cuối cùng cũng vuột mất.

    Người quản lý từng thăm dò hỏi tôi: “Thích Tuệ, thật ra rất nhiều người ngay cả cơ hội ăn cơm với người ta cũng không có, nếu em còn muốn thực hiện mơ ước của mình…”

    Khi đó tôi ngồi ôm chân dựa vào cửa sổ nhìn ra phố xá tấp nập bên ngoài, bình thản cắt lời cô ấy: “Nếu em đánh mất chính mình thì mơ ước còn có ích lợi gì?”

    May mắn chính là khi tôi định từ bỏ nghiệp diễn xuất, cuối cùng tôi cũng được thử sức với một vai diễn, dù chỉ là vai phụ nhỏ nhưng lại là tia lửa chắp cánh cho ước mơ của tôi. Mà người đạo diễn nhận tôi chính là đạo diễn hiện giờ, thật trùng hợp, lúc trước tôi chỉ là nhân vật nhỏ nhất trong bộ phim của anh ấy, nhưng bây giờ tôi đã trở thành người không thể thay thế.

    Nhưng cho dù thế nào, tôi vẫn rất biết ơn anh ấy, nếu không có anh ấy, cái tên “Thích Tuệ” này có lẽ đã sớm biến mất khỏi làng giải trí từ lâu.

    Khi tôi nói đến chuyện này, chân thành nói về tầm quan trọng của vai diễn đó quan trọng với tôi thế nào vào thời điểm ấy thì anh ấy nhíu mày. Tôi tưởng anh ấy đã quên việc đó, đang định nói không nhớ cũng không sao thì anh ấy bỗng nhìn tôi nói: “Tuyển dụng cô không phải là tôi… là Hạ Thừa Niên.”

    Tôi nhất thời không nói nên lời, ngẩn ngơ nhìn anh ấy, không hiểu được ý nghĩa của câu đó, mãi đến khi anh ấy bổ sung thêm câu: “Lúc đó anh ấy đề nghị tôi thông qua buổi thử vai của cô.”

    Thật lâu sau tôi mới nghe giọng nói khô khốc của mình: “Tại sao?”

    “Dù sao thì khi đó anh ấy cũng chỉ được xem là một tân binh.” Anh ta chỉ nói một câu như vậy.

    Hôm đó tôi cầm điện thoại, liên tục chuyển đổi màn hình chính và khung tin nhắn. Cuối cùng để chuyển hướng sự chú ý của mình, tôi dựa vào sô pha thử tìm kiếm tên mình, sau đó vô tình lướt đến nhật ký yêu thầm bị chia sẻ không biết bao nhiêu lần.

    Tôi đọc kỹ từng câu trên đó, chợt nhận ra, có lẽ mối tình thầm kín của mình đã kết thúc vào ngày nhật ký mối tình đơn phương bị lộ ra ngoài.

    Suy cho cùng, anh chỉ là một vì sao băng lướt qua cuộc đời tôi, tỏa sáng rực rỡ nhất thời nhưng không mãi mãi lấp lánh.

    Tôi nghĩ, tôi sẽ không bao giờ đăng nhập vào blog phụ kia nữa.

    12.

    Có thể vì nhờ chuyến đi đến cổ trấn, mối quan hệ giữa tôi và Hạ Thừa Niên dần thay đổi từ đồng nghiệp thành bạn bè. Tôi chưa bao giờ nghĩ anh ấy có người mình thích cho đến khi tôi tình cờ phát hiện mối quan hệ trước kia giữa anh với một nữ diễn viên.

    Một tối sau một năm từ cổ trấn quay về, tôi đang học cách làm bánh ngọt theo video thì vô tình di động nhảy ra một tin có tựa “Tình yêu Hạ Thừa Niên”.

    Tôi biết nó không liên quan gì đến tôi. Nhưng ma xui quỷ khiến tôi vẫn nhấp vào.

    Đó là đoạn video chưa đầy mười giây, mặc dù hơi mờ nhưng tôi vẫn nhận ra bóng dáng anh ấy. Trong video, anh và một cô gái đi từ ô cửa kính đi đến chỗ bị bức màn che khuất một phần, nhìn từ bóng dáng mà đoán hai người ôm nhau.

    Có người tìm ra cô gái chỉ lộ nửa mặt đó, là một diễn viên trẻ mới vào nghề, rất trẻ, rất đẹp.

    Tôi bình tĩnh đặt điện thoại xuống, tiện tay cầm ly lên uống hớp nước. Một lúc lâu sau mới nhận ra nước đã lạnh.

    Đồ ngọt tôi làm thất bại, nhưng tôi không bỏ cuộc mà làm đi làm lại theo video cho tới khi thành công, Sau đó mới nhận ra tôi đã ở đây suốt một đêm, không hề buồn ngủ.

    Thực ra tôi đã nhận ra mình không ổn, tôi đã nhận ra điều đó từ sớm, ngay khi anh tìm thấy tôi trong núi sâu.

    Lần đó tôi đang ghi hình cho một gameshow, ekip chương trình yêu cầu khách mời cầm máy quay đi thám hiểu sâu trong núi, để đảm bảo an toàn, tất cả ngóc ngách bí ẩn đều được đi tiền trạm trước. Nhưng không may là khi quay được nửa chừng thì trời bất ngờ đổ mưa to, núi sạt lở đất, tôi bị lạc với mọi người.

    Tôi chưa từng gặp phải tình huống nguy hiểm thế này, tuy rằng mưa đã tạnh rất nhanh nhưng chân tôi bị đá nhọn cào rách, mắc kẹt bên sườn núi suốt một ngày một đêm.

    Đúng lúc này, Hạ Thừa Niên xuất hiện, người anh bê bết bùn đất.

    Cho dù lúc đó tôi đã ở trong trạng thái nửa hôn mê nhưng điều đó không ngăn được nước mắt tôi tuôn rơi khi nhìn thấy anh.

    Anh cõng tôi trên lưng, đi trên con đường núi hiểm trở rất lâu, rất lâu, trong lúc đó anh không cho tôi ngủ, anh luôn trò chuyện với tôi, nhưng lúc đó ý thức tôi không còn tỉnh táo lắm, không nhớ rõ nhiều những lời đã nói, nhưng có một câu tôi khắc sâu trong trí nhớ.

    Không biết anh dùng tâm lý gì mà hỏi tôi câu đó, “Người cô yêu thầm là Tống Hách Nam đúng không?”

    Vì thế khi hot search xuất hiện, anh đã biết sự thật, thậm chí anh hoàn toàn có thể giải thích rằng người trong bức ảnh kia không phải anh.

    Nhưng anh đã không làm.

    Tôi không trả lời anh, ngón tay bấu cổ áo anh chặt hơn, sau đó hỏi khẽ một câu trước khi hoàn toàn hôn mê:

    “Người trong ảnh không phải anh, sao anh không giải thích?”

    Tôi không nghe câu trả lời của anh, cũng không chắc anh có nghe tôi hỏi không. Nhưng sau khi tỉnh lại ở bệnh viện, tôi cũng không hỏi lại.
     
    Nữ Diễn Viên Tuyệt Nhất
    Chương 4


    13.

    Ngay hôm sau hot search “tình yêu” đó, một đoạn phỏng vấn Hạ Thừa Niên được công bố.

    Tôi ôm đầu gối ngồi trước sô pha, nhìn anh trên màn hình TV, có thể thấy phỏng vấn được quay vội, thậm chí anh còn không thay một bộ quần áo trang trọng.

    Trong ấn tượng của tôi, anh rất ít khi nhận phỏng vấn, trừ khi không thể từ chối mới đi, mà mỗi lần phỏng vấn cũng chỉ nằm trong phạm vi liên quan đến phim.

    Lần này cũng vậy, sau mấy câu hỏi thông thường liên quan đến phim, người dẫn chương trình mạnh dạn đặt câu hỏi về tình yêu của anh đang nổi bật trên hot search và đoạn video mờ mờ chưa đầy mười giây kia. Điều này hoàn toàn xâm phạm phạm vi riêng tư của anh, lẽ ra không nên phát nhưng điều bất thường là anh lại trả lời.

    “Tình yêu đó là giả, tôi có người thích là thật. Tôi nghĩ cô ấy đã xem đoạn video này lẫn hot search, thật tệ. Tôi còn chưa bày tỏ với cô ấy đã khiến cô ấy hiểu lầm, tuy không biết cô ấy có bận tâm không nhưng tôi rất quan tâm đ ến suy nghĩ của cô ấy.”

    Trên weibo đã có người đăng đoạn video hoàn chỉnh với một góc độ khác, tình huống thật sự là cô diễn viên kia suýt ngã, Hạ Thừa Niên nhanh tay đỡ lấy cô ấy, nhưng góc độ quay không đúng lại bị che khuất nên cư dân mạng hiểu sai.

    Khi nhận được điện thoại của Hạ Thừa Niên, tôi đang xem lại đoạn phỏng vấn của anh, tôi bấm tạm dừng, nghe giọng anh phát ra từ đầu dây bên kia: “Nghe thấy không?”

    Tôi chưa kịp hiểu, hỏi lại theo bản năng: “Cái gì?”

    “Lời giải thích của anh.”

    Thật tình thì trước khi nhận điện thoại của anh, tôi xem video của anh, bỗng nhớ đến hot search tôi yêu thầm anh, đối với câu hỏi trước khi hôn mê hình như đã có câu trả lời mà không cần hỏi lại.

    Chắc vì thức suốt đêm đau đầu, tư duy hỗn loạn, tôi buột miệng thốt ra: “Hạ Thừa Niên, có phải anh thích tôi không?”

    Anh im lặng, rồi cười khẽ, tiếng cười truyền đến vành tai qua di động nghe nhột nhạt, anh nói: “Em mở cửa đi, anh nói cho em biết.”

    Điều này làm tôi bất ngờ, sau đó trên đường ra mở cửa thì mới tỉnh táo lại, hối hận quá, tôi hỏi thẳng quá rồi.

    Sau này khi nhớ lại ngày hôm đó tôi vẫn thấy thật khó tin, từ hiểu lầm anh có bạn gái đến khi anh chính miệng làm sáng tỏ rồi đến lúc tôi trở thành bạn gái anh không đến 24 giờ đồng hồ.

    Mà anh lại rất bình tĩnh nói: “Nếu có lựa chọn, anh sẽ không bao giờ để việc hiểu lầm kia xảy ra.”

    Hôm đó tôi mở cửa, thấy anh đứng trước cửa, tay xách theo một hộp nhỏ tinh xảo, trên người vẫn mặc bộ quần áo khi phỏng vấn kia.

    Chúng tôi im lặng nhìn nhau, trong phòng chỉ còn tiếng hơi thở đôi bên. Một lúc lâu sau, tôi nghe giọng nói của mình:

    “Hạ Thừa Niên, anh…”

    Anh bỗng giơ tay nhẹ nhàng giữ lấy mặt tôi, ngón cái đặt lên môi tôi.

    “Nghe anh nói, Thích Tuệ, anh đến giải thích, nếu em bận tâm, vậy anh cũng đến để bày tỏ, nếu em không bận tâm, anh… vẫn đến bày tỏ.”

    Anh ngừng vài giây, sau đó nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc mở lời:

    “Thích Tuệ, anh thích em.”

    Nhịp tim tôi đập nhanh theo lời anh nói, tôi nghĩ nếu việc này bị sử dụng làm bằng chứng thì có lẽ tôi không có cách gì che giấu.

    Thật lâu sau, tôi lùi nửa bước, thoát khỏi lòng bàn tay anh, cười nhẹ: “Nếu em không đồng ý thì sao?”

    Anh giơ chiếc hộp tinh xảo trong tay lên, mắt hiện ý cười:

    “Vậy anh đến đưa bánh quế lạnh.”

    14.

    Tôi từng nghĩ không dưới một lần, nếu lúc trước nhật ký yêu thầm kia không bị lộ, liệu tôi có chủ động đi tìm anh, sau đó vướng vào anh, cuối cùng yêu nhau không.

    Đối với vấn đề này, tôi từng hỏi Hạ Thừa Niên, lúc đó anh đang dựa vào ghế sô pha lật kịch bản, nghe vậy thì dừng tay, ngẩng đầu suy nghĩ vài giây rồi nói với vẻ tuyệt đối chắc chắn: “Nếu không có hot search đó thì anh cũng đến tìm em.”

    Tôi nghe thấy có gì không đúng nên hỏi anh thích tôi từ khi nào. Anh quay sang nhìn tôi, hơi lúng túng, “Không nói rõ được là từ khi nào nhưng chắc chắn sớm hơn em.”

    Tôi hừ, “Nhưng lúc đó em đã có người mình thích, anh còn đến tìm em sao?”

    “Thích Tuệ, trước khi nhật ký của em bị lộ thì anh đã biết em thích anh ấy, cho nên anh không nghĩ đến việc quấy rầy em. Điều thực sự khiến anh quyết định đến bên em là cho dù tình cảm của em bị phơi bày ra trước mặt mọi người, anh ấy cũng không có bất kỳ động thái nào đáp lại.”

    “Chắc anh không tin người trong ảnh không nhận ra chính mình chứ?”

    “Dĩ nhiên, em cũng có thể nói anh ấy lén đáp lại, nhưng mà không có đúng không? Nếu có đáp lại thì trong bữa tiệc kia em đã không có biểu hiện như vậy.”

    Không thể không thừa nhận, anh phân tích rất có lý, nhắc lại chuyện xưa chỉ còn cảm xúc bùi ngùi.

    Bên eo bỗng có cánh tay vòng qua, giây tiếp theo tôi bị anh vòng ôm lấy chặn tôi giữa anh và ghế sô pha, anh thấp giọng dụ dỗ:

    “Vậy… em định khi nào công bố mối quan hệ của chúng ta?”

    Thật ra khi tôi và Hạ Thừa Niên ra ngoài đã bị chụp ảnh nhiều lần nhưng đều bị Hạ Thừa Niên đè ép tin tức xuống, anh sợ tôi giận. Bộ phim của tôi sắp ra mắt, trước khi công chiếu tôi không muốn khán giả chú ý đến chuyện cá nhân của mình.

    Tôi vòng tay qua ôm cổ anh, nhỏ nhẻ: “Anh nói điều kiện đi, chờ thêm một thời gian nữa.”

    Anh vùi đầu vào hõm vai tôi, giọng khàn khàn: “Em nói đó, không được đổi ý.”

    Nhưng không chờ Hạ Thừa Niên ra điều kiện, sự cố bất ngờ xảy ra vào đêm công chiếu bộ phim của tôi vừa kết thúc.

    Tôi và Tống Hách Nam cùng lên hot search, tựa đề là “Thầm yêu nhau”.

    Đây đúng là một ‘quả dưa’ to!!!

    Được like nhiều nhất là một video và một bức ảnh.

    Video là đoạn video mà tôi đã xóa trước kia, lần đầu tiên tôi hợp tác với Tống Hách Nam được người ta biên tập cắt ghét thành, lúc đó không hề có gì nổi bật, nhưng khi tôi quay phim càng nhiều, càng có thêm người tìm kiếm thông tin về tôi thì video CP duy nhất giữa tôi và anh ấy bị tìm thấy.

    Cư dân mạng bắt đầu bàn tán sôi nổi về ánh mắt của tôi, nói nhiều nhất là đây chắc chắn không phải là diễn. Sau đó thì liên tưởng tới nhật ký yêu thầm của tôi khi trước, phát hiện Tống Hách Nam cũng phù hợp với miêu tả của tôi, sau đó có người nhắc đến một bình luận của cư dân mạng nói rằng người đó đã nhìn thất Hạ Thừa Niên, sau khi phân tích ra kết luận:

    “Có thể cộng đồng mạng nhìn thấy Hạ Thừa Niên nhưng Thích Tuệ đang nhìn chính là Tống Hách Nam.”

    Về bức ảnh kia, là một tấm poster cỡ lớn của tôi được treo bên ngoài tòa nhà, dưới ánh đèn mờ tối chỉ có tấm poster sáng ngời. Trong ảnh là bóng lưng của một người đàn ông cao gầy, hai tay đút túi quần đứng trước tấm poster ngước lên nhìn tôi trong bức ảnh.

    Ngay từ ánh mắt đầu tiên tôi đã nhận ra đó là ai.

    Nhưng không may là tình huống tương tự lại xảy ra, dân mạng lại nhận nhầm người đó thành Tống Hách Nam. Lý do họ tin chắc vậy là vì có người nhìn thấy Tống Hách Nam trong rạp chiếu phim vào ngày bộ phim của tôi được khởi chiếu.

    15.

    Tôi không đợi mọi người thương lượng giải pháp mà lập tức chia sẻ lại bức ảnh kia, viết một câu “Anh Hạ, lần xoay nhớ quay mặt lại”, sau đó không bận tâm đ ến những thảo luận trên mạng.

    Hạ Thừa Niên trầm tư rất lâu, hỏi tôi một câu không liên quan: “Vậy em nói đưa điều kiện thì còn tính không?”

    Tôi biết anh đang chuẩn bị cầu hôn, nhưng mới chuẩn bị được nửa chừng thì đã xảy ra chuyện này. Vì vậy tôi có thể hiểu tại sao anh không nói gì khi hot search xuất hiện, có lẽ là muốn tôi thực hiện lời hứa, không thể từ chối lời cầu hôn của anh.

    Im lặng một lúc, tôi hỏi anh: “Có mang nhẫn theo không?”

    Anh gật đầu.

    Tôi thoát khỏi vòng tay anh, đứng trước mặt anh giơ tay phải ra, mỉm cười: “Cầu hôn đi, em đồng ý.”

    Hạ Thừa Niên cực kỳ bất mãn, nhưng không làm gì được nên đành nén giận đeo nhẫn vào tay tôi rồi bế tôi lên, vừa đi vào phòng ngủ vừa trầm giọng nói:

    “Để tránh sự cố bất ngờ trong hôn lễ, chúng ta làm việc đêm tân hôn phải làm trước đi đã.”

    Thành thật mà nói thì chuyện giữa tôi và Hạ Thừa Niên thực sự khá qua loa, chúng tôi gặp lại vì đối tượng yêu thầm bị nhận nhầm, anh còn chưa kịp tỏ tình thì bị đồn đãi ‘tình yêu’ trên trời rơi xuống chặn lại, ngay cả cầu hôn cũng vì một ‘quả dưa bở’ làm gián đoạn.

    Lại lần nữa gặp Tống Hách Nam là trong đám cưới của tôi và Hạ Thừa Niên. Anh ấy mặc bộ vest đẹp đẽ ngồi bên dưới, giống như nhiều năm trước, tôi đứng trong đám đông người hâm mộ nhìn anh từ phía xa, hiện giờ anh cũng chỉ là một trong số rất nhiều khách mời.

    Tuy nhiên, tôi không nhìn thấy cô bạn ‘thanh mai’ của anh ấy.

    Hạ Thừa Niên chú trọng sự riêng tư của hôn lễ nên ngoại trừ nhiếp ảnh gia do chính anh chỉ định thì không ai có thể vào. Nhưng cho dù vậy thì Tống Hách Nam vẫn không đưa cô ấy theo, tôi nghĩ, anh thực sự yêu cô ấy.

    Trong phòng trang điểm, tôi đang dặm trang điểm lại thì một người nhân viên cầm quà vào, nói là do Tống Hách Nam gửi, anh ấy có việc đột xuất nên đi trước.

    Tôi không mở ra ngay mà tối hôm đó, sau khi hôn lễ kết thúc mới mở ra. Bên trong là một chiếc vòng cổ rất giá trị, dưới ánh đèn có thể thấy những ngôi sao băng tỏa sáng từ những góc độ khác nhau.

    Bên dưới vòng cổ có một tấm thiệp: “Duy nguyện Thích Tuệ, tương lai rực rỡ.”

    Không hiểu tôi nhớ đến ước nguyện đêm mưa sao băng trên núi, nhưng mà tôi sẽ không tự mình đa tình cho rằng hai việc này có liên quan đến nhau.

    Khi Hạ Thừa Niên đẩy cửa bước vào tôi đang ngẩn người nhìn chiếc hộp đã đóng chặt, anh thở dài một hơi, bế tôi lên giường, có phần bất lực: “Anh biết sẽ có chuyện ngoài ý muốn phát sinh mà.”

    Tôi biết anh hiểu lầm, ôm cổ anh hỏi:

    “Em đang nghĩ tới anh, lúc trước anh đăng câu ‘thật trùng hợp’ là có ý gì?”

    Anh đè tôi nằm xuống, bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng ôm vai tôi, giọng trầm thấp:

    “Khi nhật ký yêu thầm lên hot search, anh mới đi uống rượu về, nhìn thấy câu đầu tiên trong nhật ký của em… ‘Có một người mà tôi thích từ rất lâu.’ Đêm khuya lại say rượu, anh nhớ mình đã cố gắng tỉnh táo để đăng mấy chữ.”

    Tôi siết vòng tay kéo anh lại gần, nhìn vào mặt anh: “Vậy câu hoàn chỉnh sẽ là?”

    “Thật trùng hợp, anh cũng có một người mà anh thích từ rất lâu rất lâu.”
     
    Nữ Diễn Viên Tuyệt Nhất
    Chương 5: Hoàn


    Ngoại truyện - Tống Hách Nam

    Trong máy tính tôi có lưu một đoạn video, đó là bộ phim đầu tiên tôi hợp tác với Thích Tuệ, trong tất cả video CP của nam nữ diễn viên chính, đó là video duy nhất nói về tôi và em.

    Cho dù tôi biết rất rõ không thể ở bên em, nhưng khi nhìn thấy hot search nhầm người kia, vẫn không nhịn được hỏi em. Tôi không biết mình muốn nghe câu trả lời thế nào, nhưng không ai biết rõ hơn tôi, người trong ảnh đó là ai.

    Nhưng Thích Tuệ không giải thích.

    Sau này tôi đã nghĩ về điều đó vô số lần, nếu không phải cư dân mạng nhầm lẫn bức ảnh đó là Hạ Thừa Niên thì có phải họ sẽ không đến với nhau không. Có lẽ là không thể, cho dù là có tôi hay không thì Hạ Thừa Niên vẫn chủ động đến với Thích Tuệ, hay nói cách khác, anh ấy vẫn luôn ở bên cạnh Thích Tuệ.

    Nhưng những điều này không liên quan gì đến tôi.

    Có lẽ trong mắt mọi người, cuộc sống của tôi là thế này:

    Gia thế hiển hách, niên thiếu thành danh, tương lai rực rỡ.

    Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại, rất nhiều lúc tôi nhìn mình trong sáng sạch sẽ trong gương mà không biết bên trong xương cốt đã mục nát đến thế nào.

    Không ai biết tôi bị cha mẹ bán vào làng giải trí để trả món nợ cờ bạc ngàn tỉ của họ.

    Kể từ năm 17 tuổi bước vào làng giải trí, tôi đã đi lại với vô số quan chức cấp cao, những người tai to mặt lớn phía sau hậu trường. Từ ban đầu giãy giụa vùng vẫy đến khi tê liệt, tôi hoàn toàn ghê tởm, chán ghét bản thân mình.

    Vậy thì sao tôi xứng ở bên em?

    Trên thực tế, tôi biết đến tài khoản phụ của em còn sớm hơn cư dân mạng, cách viết mập mờ mơ hồ ngu ngơ đó ít nhất trước mặt đương sự thì không hề có tác dụng che giấu.

    Nếu biết sau này tôi sẽ tò mò dẫn đến không thể kiềm chế mà động lòng với em, tôi sẽ không vì hứng thú nhất thời mà lập tài khoản weibo “Nhật ký bảy năm”. Dù sao thì một con rối không có vướng bận sẽ không đau khổ, mà một khi đã có, ắt sẽ vạn kiếp bất phục.

    Lần đầu tiên gặp em trên phim trường, ngoài việc nhớ em là cô nữ sinh đã khóc nhè vì điểm thi toán thì tôi không có cảm giác gì, tuy rằng em rất xinh đẹp, nhưng trong giới giải trí tràn ngập người đẹp thì đây cũng không phải ưu thế gì lớn, điều khác biệt duy nhất có lẽ là vì đôi mắt trong trẻo của em.

    Chắc vì mới vào làng giải trí chưa lâu, chưa bị nhiễm bầu không khí suy đồi hủ bại này cho nên trên người em có một sức sống tươi trẻ, khiến tôi rất thích tiếp xúc với em.

    Thật sự động lòng với em là khi phát hiện nhật ký của em trong một bữa tiệc. Khi đó tôi mới xuất viện vì bị đau dạ dày, trong thời gian dưỡng bệnh lại uống rượu nên tôi vô cùng mệt, phải đi lên sân thượng vắng người để nghỉ ngơi.

    Rất nhanh sau đó, trong tầm mắt xuất hiện một bóng người nhỏ nhắn, em mặc váy ngắn màu hồng nhạt, mái tóc uốn xoăn gợn sóng, em đi đến trước mặt tôi, gương mặt cố giấu đi vẻ lo lắng, nhét vào lòng tôi một món gì đó mềm mềm ấm ấm.

    Em nhìn tôi nghiêm túc: “Tôi thấy có vẻ dạ dày anh không được dễ chịu, dùng cái này ấm sẽ đỡ hơn.”

    Thật kỳ lạ, rõ ràng là dạ dày ấm lên, sao trái tim cũng trở nên ấm áp.

    Sau này, tôi lặp đi lặp lại nếm trải cảm giác này, chờ đến lúc nhận ra dấu hiệu động lòng thì đã quá muộn. Vì vậy tôi cố ý để trở thành nam chính trong bộ phim đầu tiên em đóng nữ chính, trong lòng xuất hiện một câu:

    Tống Hách Nam, mày tiêu rồi.

    Tống Hách Nam, mày tiêu rồi.

    Thật ra khi nhớ lại, có lẽ tôi đã tiêu từ sớm hơn, có lẽ là từ năm đó tôi cầm bài thi ngồi xuống bên em, cũng có thể là ở khoảnh khắc tôi nhảy xuống nước vớt em lên.

    Nhưng tôi vẫn hợp tác với bạn từ bé để từ chối em, lúc ấy tôi đã tự do, nhưng không còn cách nào để quay lại làm Tống Hách Nam ban đầu.

    Khi Thích Tuệ trầm lặng rời đi, người bạn từ nhỏ ngẩng lên nhìn tôi hỏi: “Anh sẽ hối hận sao?”

    Tôi không nói ngay giây phút em quay người đi tôi đã hối hận rồi, nỗi đau âm ỉ lan từ nơi sâu thẳm trái tim, tôi nghĩ, có lẽ trong tương lai nỗi đau này sẽ lặp lại vô số lần nữa.

    Nhưng tôi không dám đánh cược, Thích Tuệ thích Tống Hách Nam trong sạch như vậy, thế thì tôi chỉ cần ở trong ký ức của em, làm một Tống Hách Nam sạch sẽ, mà em, cũng vĩnh viễn là nữ chính tốt nhất trong lòng tôi.

    Có lẽ, em sẽ không bao giờ biết được người em từng thích lại kinh khủng đến thế nào.

    Năm đó sao băng lướt qua, tôi cũng từng ước nguyện:

    Duy nguyện Thích Tuệ, tương lai rực rỡ!

    ++++

    Ngoại truyện 2 - Hạ Thừa Niên

    Việc tôi thích Thích Tuệ, rất khó để nói bắt đầu từ khi nào.

    Lần đầu tiên tôi nhìn thấy em là khi em tham gia thử vai trong đoàn làm phim, lúc ấy em mặc bộ váy xanh lá cây đơn giản, mái tóc dài buộc hờ sau đầu, gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt trong veo đen láy. Gần như không cần thử vai, chỉ cần em đứng đó cũng đủ trở thành ‘ánh trăng sáng’ đẹp nhất trong ký ức nam chính.

    Quả thực em nổi tiếng vì video đó.

    Nhưng người quá đẹp mà không có năng lực tự bảo vệ mình thì cái đẹp sẽ trở thành tội lỗi.

    Vì thế xảy ra sự việc Giang Châu kia.

    Khi tôi biết rằng em không chỉ tát Giang Châu mà còn đá anh ta, tự dưng tôi muốn bật cười, lại có cảm giác may mắn không hiểu nổi.

    Đáng tiếc, tôi chỉ vào giới giải trí sớm hơn em hai năm, cho nên dù tôi vận dụng tất cả sức mình để chống lại Giang Châu khi đó đã cực kỳ nổi tiếng thì cũng chỉ có thể khiến Giang Châu không còn nhìn chằm chằm Thích Tuệ.

    Điều này khiến tôi sinh ra tâm lý áy náy với em. Vì vậy khi tôi biết em lần lượt thất bại hết lần thử vai này đến lần thử vai khác, tôi đã nhờ một người bạn tuyển em, tôi biết, cho em một cơ hội, chắc chắn em sẽ nắm bắt thật tốt.

    Tôi bắt đầu liều mạng làm phim, cố gắng phấn đấu leo lên cao, tôi cũng hình thành thói quen chú ý đến em.

    Biết em đóng máy không ai tặng hoa, mỗi lần em đóng máy tôi sẽ cho người lấy danh nghĩa người hâm mộ tặng hoa cho em. Biết em tham dự tiệc rượu mà không có váy dạ hội, tôi sẽ nhờ người liên lạc với nhãn hàng để gửi váy cho em.

    Điều này thực ra không đúng, cho dù tôi tự ôm hết nguyên nhân những gì xảy ra với em là do tôi thì cảm giác áy náy cũng không đủ để tôi phải chú ý đến em như vậy.

    Tôi nghĩ, trên người em có điều gì đó mà tôi không thể buông bỏ, tôi không biết đó là gì.

    Mãi đến ngày hôm đó, em đăng bài: Siêu thị giảm giá, mua một tặng một. Hình ảnh đính kèm là hai chai sữa chua việt quất.

    Gương mặt em đã dần hợp nhất với gương mặt trong trí nhớ. Mấy năm trước em đã cứu tôi một mạng, ngày mà mẹ tôi bị thông báo đã qua đời.

    Tôi đoán em không biết tôi muốn n.h.ả.y l.ầ.u, chỉ là khi em cầm hai bình sữa chua đi từ siêu thị ra, đi ngang qua tôi đang đứng cạnh lan can cầu vượt, em tiến tới nhét một bình vào tay tôi.

    Lúc đó em mặc áo phông, quần short, tóc thắt thành hai bím dài, môi còn vệt sữa chua, cười tít mắt nói với tôi:

    “Anh cũng là sinh viên đại học A sao? Siêu thị giảm giá mua một tặng một, tôi không uống lạnh được nhiều nên cho anh đó.”

    Thật ra tôi không học cùng trường với em, chỉ tình cờ ở gần đó, nhìn gương mặt đỏ bừng vì nắng nóng mùa hè của em, tôi muốn từ chối. Nhưng em ngang bướng, tôi không cần em càng đưa, “Cùng lắm thì sau này có cơ hội anh trả lại tôi!”

    Cuối cùng tôi bất lực thở dài: “Vậy tôi làm sao để tìm cô?”

    Em quay đầu lại, cuối cùng chỉ tấm áp phích khổng lồ in hình minh tinh đang nổi tiếng nói:

    “Tuy tôi mới thi đại học xong nhưng sau này tôi sẽ theo đuổi con đường diễn xuất, đến lúc đó anh có thể thấy tôi giống như cô ấy.”

    Ma xui quỷ khiến tôi xuống khỏi cầu vượt.

    Sau này tôi chuyển chuyên ngành sang học đạo diễn, thực ra với tôi khi đó thì học ngành gì không còn quan trọng, học đạo diễn có lẽ sẽ dễ gặp lại em hơn. Chỉ là không ngờ khi gặp lại, tôi không nhận ra em, em cũng không nhận ra tôi.

    Có lẽ cả đời này em không biết mình đã từng cứu một sinh mệnh, cũng sẽ không biết tôi từng yếu đuối như vậy.

    Sau khi nhận ra mình thích em, tôi cũng không quấy rầy em, tôi biết, em có người em thích, người đó niên thiếu thành danh, gia thế hiển hách, ảnh đế Tống Hách Nam.

    Thành thật mà nói thì tôi rất ghen tị với anh ấy.

    Phát hiện Thích Tuệ thích anh ấy là vì khi lần đầu tiên em đóng phim của tôi, tôi nhìn thấy em tìm kiếm hành trình của Tống Hách Nam trên di động, xem đi xem lại những lời anh ấy khi tham gia chương trình.

    Nhưng khi tôi thấy bí mật yêu thầm của Thích Tuệ bị phơi bày nhưng anh ấy không có động thái gì, tôi biết anh ấy sẽ không đáp lại tình cảm của Thích Tuệ.

    Tôi cảm thấy đau lòng hơn là may mắn.

    Từ đó, tôi bắt đầu chậm rãi đến gần em, đứng sau lưng bảo vệ em, nhìn em từng bước tiến lên tầm cao mới, ngày càng tốt hơn, đạt được vô số giải thưởng.

    Có lẽ tôi chưa từng nói với em, trong lòng tôi, em luôn là nữ diễn viên tuyệt vời nhất.

    Năm tuổi, cha vì cứu người mà c.h.ế.t đuối, năm 17 tuổi, mẹ vì bệnh tật rời bỏ tôi, tôi vì đi mua bánh quế lạnh mà mẹ thích mà lại không được nhìn mặt bà lần cuối cùng.

    Tôi nghĩ, nếu cuộc đời tôi là tổng hợp những bất hạnh thì Thích Tuệ chính là điều may mắn lớn nhất của tôi.

    - --Hết---
     
    Back
    Top Bottom