Khác [Nữ công ] Ám Dạ Trầm Luân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,066
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
240946105-256-k429075.jpg

[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
Tác giả: sedative_Q
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-Thể loại : Nữ Công, ngọt ngược

-Thiết lập: Bác sĩ x Bác sĩ (?)

Văn án :

" Ta đã buông tha cho ngươi rồi, ngươi vì sao còn chưa buông tha ta?

"



nữcông​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
1. Văn án


VĂN ÁN

" Lần đầu tiên ta nhìn thấy ánh mắt ngươi, ta đã biết cả đời này liền bị trói buộc..."

" Cái gọi là nhất kiến chung tình, hoá ra chỉ là ta tự mình đa tình ..."

"Bác sĩ Cố, ta thích ngươi...."

"Xin lỗi, làm phiền rồi "

-

Thể loại: Ngọt, ngược , có h, nữ công nam thụ

-Thiết lập: Bác sĩ ngoại khoa thụ x Bác sĩ tâm lí(?) công

-Số chương dự kiến : 40+( phiên ngoại)

-

Văn án :

" Nghe nói chuyên gia tâm lí học của đội cảnh sát đặc biệt tháng tới sẽ tới bệnh viện chúng ta làm"

" Nhân vật cao siêu như vậy sao lại tới chỗ chúng ta?"

" Nghe đồn là nhiệm vụ lần trước bị thương nên được chuyển tới đây nghỉ phép, vừa nghỉ ngơi vừa giúp mấy bệnh nhân có tâm lí phản động"

" Ồ, nghe nói là cô ấy rất đẹp "

" Đẹp thì đẹp thật nhưng ầm chúng ta chỉ có thể nhìn thôi, thật là đáng tiếc..."

Hai nữ y tá bàn luận sôi nổi về nhân vật chuẩn bị tới nhận chức, vị bác sĩ trẻ điển trai từ trên tầng bước xuống, trên tay là hồ sơ bệnh án chuẩn bị cho ca phẫu thuật buổi chiều, gọng kính bạc trên sống mũi cùng đôi mắt màu lưu ly xanh biếc tô điểm trên gương mặt hoàn mĩ không góc chết.

Cô y tá âm thầm liếc mắt, đẩy tay cô gái bên cạnh mình

" Cô nói xem, Bác sĩ Cố cùng vị kia có phải rất đẹp đôi không?"

" Vị chuyên gia tâm lý đó hả?

"

"Còn ai nữa"

" Một người lạnh lùng một người dịu dàng, không biết sẽ tạo ra phản ứng hoá học thế nào nhỉ?

"

"Bác sĩ Cố dịu dàng như này, có khi nào sẽ bị bắt nạt không?"

"...

Chắc không đâu "

Vị bác sĩ trẻ tuổi cùng chuyên gia tâm lí cảnh sát chưa từng gặp mặt , vốn dĩ là hai đường thẳng song song, cố tình lại giao nhau tại một điểm.

Từ đó, duyên phận bắt đầu, có vui vẻ có đau thương, quá khứ kinh hoàng để lại bóng ma tâm lí, nỗi sợ hãi mất đi, thân phận đặc thù... một sai lầm nhỏ cũng đủ để giữa hai người chẳng thể nào gặp lại nhau

Vị bác sĩ trẻ tuổi liệu có đủ dũng cảm để vượt qua mọi hiềm khích cùng hoài nghi, dùng tình yêu của mình để xoa dịu vết thương trên người chuyên gia tâm lí hình sự ?

Đến cuối cùng, là yêu hay giày vò...



" Ta yêu nàng, rất yêu nàng...

đừng đi có được không?"

" Ngày thứ 100 nàng rời đi, ta không biết bản thân thời gian qua đã sống thế nào, chỉ biết là rất nhớ nàng, nhớ giọng nói trầm thấp chứa đựng sự ôn nhu khó phát hiện của nàng..."

" Ta đợi nàng được không?

Năm năm hay mười năm, chỉ cần nàng quay lại nhìn ta, ta tuyệt đối sẽ không buông tay..."

" Ta sai rồi, nàng đừng như vậy có được không ..."

" Gọi tên ta ,được không....?"



" Xin lỗi, ta mệt rồi "

" Bác sĩ Cố, ta đã buông tha ngươi rồi, ngươi vì cái gì còn không buông tha ta?"

- Chú ý: Văn phong còn non nớt, thỉnh mọi người giơ tay đánh khẽ, chỉnh sửa giúp tại hạ.

Tác phẩm trong lúc thiết lập có một số từ không chính xác, vẫn mong được học hỏi thêm.

Tác phẩm là của tôi, không mang đi đâu khác

- Cuối cùng, có H hay không H là tuỳ vào ý kiến của mọi người
 
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
2. Bắt đầu


"Tình yêu là một thứ thật kỳ lạ, cho ta hơi ấm, rồi cướp đi mọi thứ từ ta "

Bắc Kinh, 12:09

Trong một căn phòng tối và hẹp, quanh quẩn trong không khí là mùi máu tươi nồng đậm, bóng tối như nuốt chửng lấy mọi thứ tạo cảm giác rét lạnh đến tận xương tuỷ.

Người đàn ông chật vật ôm lấy vết thương đang không ngừng chảy máu của ông ta, ánh mắt căm phẫn hướng người con gái đang đứng cách đó không xa

" Uổng công tao tin tưởng mày như thế!

Con mẹ nó mày lại là cảnh sát nằm vùng, tao chắc chắn sẽ không tha cho mày.

Tao phải giết mày, con phản bội, mày chắc chắn sẽ không được chết tử tế..."

Xung quanh là những cái xác nằm ngổn ngang không có trật tự, cách chết đơn giản mà trí mạng, một phát xuyên tâm.

Cô gái với đôi mắt màu đen sâu thẳm, trên thân thể nhuốm đầy máu tươi, máu từ vết thương trên cánh tay trái nhỏ từng giọt xuống nền đất lạnh lẽo.

Trên khuôn mặt không có bất kỳ cảm xúc gì, môi mỏng khẽ mở, từng câu từng chữ thốt ra như quăng người đàn ông kia xuống tận cùng của tuyệt vọng

" Ông nghĩ rằng ông sẽ sống sót đi khỏi đây sao?

"

Viên đạn bạc xuyên qua mi tâm ông ta chỉ trong chớp mắt, trước lúc chết ông ta chỉ kịp suy nghĩ, người con gái này căn bản không phải người.

Cô ta là ác quỷ...

Cánh cửa bị đạp ra một cách đầy bạo lực, một tiểu đội mặc đồng phục cảnh sát gấp gáp chạy lại chỗ cô, dẫn đầu là chàng trai trẻ trên người có không ít vết thương lớn nhỏ gọi với lại đây, trong giọng nói đều là sự quan tâm lo lắng dành cho vị đội trưởng đáng sợ kia của bọn họ

" Đội trưởng Dạ, chị không sao chứ?

"

Cô lắc đầu, ra hiệu cho bọn họ xử lý phần còn lại, còn mình thì ra ngoài chuẩn bị trở về báo cáo.

Ánh sáng từ đèn điện phát ra bên đường làm cô khẽ nhíu mi, bên cạnh là tiếng càu nhàu của vị phó đội lắm lời kia, cũng chính là chàng trai trẻ lúc này

"Đội trưởng, chị bị thương rồi, mau đến bệnh viện thôi, chảy nhiều máu quá đi mất...."

Cô chậm rãi liếc qua phía hắn, đưa tay đánh lên đầu cậu ta một cái đau điếng, lời nói phát ra khiến cậu ta muốn phun máu ngất luôn tại chỗ

" Tư Vũ, cậu giống bà mẹ già cằn nhằn khi con gái đi đêm về muộn vậy "

....

Phải bình tĩnh, hít thở sâu, đội trưởng từ trước vốn là như vậy, ừ , đúng vậy ...

Cậu chỉ là lo cho đội trưởng của mình thôi có được không, thế mà cô dám nói như thế.

Ôi, đau lòng biết bao.

Và, trước ánh mắt ai oán như cún con bị bỏ rơi của phó đội nhà mình, vị Dạ đội trưởng kia bồi thêm một câu rồi đi mất hút

" Tôi sẽ tự chăm sóc bản thân mình "

Tư Vũ đứng đó làu bàu mấy câu rồi quay trở lại thu xếp phần việc cuối cùng.

Trong cảnh đêm tĩnh mịch ấy, cô lái xe trở về trụ sở.

Mọi người đều tỏ vẻ đã quen với việc mỗi khi làm nhiệm vụ trở về trên người đều đầy máu tươi nên cũng không quá chú ý, chỉ chào hỏi cho có rồi tiếp tục công việc của mình.

Bây giờ đã là nửa đêm rồi, làm gì còn sức mà nói chuyện nữa chứ ...

Nhiệm vụ số 029

- Mức độ tử vong: cao

-Nhiệm vụ: tiêu diệt toàn bộ thành viên tổ chức mafia phía Đông

-Yêu cầu : tổ trọng án hình sự thực hiện nhiệm vụ

- Kết quả: Thắng lợi , không có tổn thất phe ta

Đội trưởng

Dạ Nguyệt, 25-12-20

Kết thúc .

" Quả nhiên không khiến ta thất vọng, Dạ Nguyệt, cô làm rất tốt "

Trung đội trưởng cười híp mắt nhìn học trò mà ông tâm đắc nhất trước mắt, khó có thể tin những nhiệm vụ khó khăn và tỉ lệ thất bại cao nhất trong tay cô gái nhỏ tuổi này đều trở nên thật dễ dàng.

Nhìn qua vết thương trên vai trái của cô, ông khẽ nhíu mày rồi thở dài như hiểu ra điều gì đó

" Trong thời gian tới cô hãy nghỉ ngơi đi, đến bệnh viện hồi phục chấn thương sớm nhất có thể .

Cô nên đối xử tốt với bản thân một chút, những người trong đội cô cũng rất sốt ruột "

Dạ Nguyệt không nói gì , chỉ gật đầu như đã hiểu.

Ông thấy thế liền bồi thêm một câu sau đó đuổi cô trở về

" Đến bệnh viện Bạch Phong dưỡng thương cho tốt, biết cô chắc chắn không chịu ngồi yên nên đến đó tạm thời làm bác sĩ tâm lý giúp đỡ một phần cho bên ấy cũng tốt "

Giọng nói trầm khàn vang lên rồi biến mất sau cánh cửa

" Đã biết "

Trung đội trưởng nhìn bóng lưng cô rời đi, suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

Con bé này vẫn cố chấp y như lần đầu tiên ông gặp, thật là

________________________________

Đôi lời của tác giả

- Chào mọi người, sau quãng thời gian dài nghĩ cốt truyện, cuối cùng tôi đã quay trở lại rồi đây .

Vì là lần đầu viết truyện nên tôi muốn tìm hiểu một cách khái quát những gì cần biết và.... sau kì thi vừa rồi tôi đã tạch Anh nên tâm trạng có chút không tốt, văn phong còn non nớt xin được chỉ giáo nhiều hơn.

-Cuối cùng : ném phiếu

-Chương 3 dự kiến ngày mai có

Ngày 18-1-2021, chương 2

Hoàn thành
 
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
3.Gặp gỡ


"Nếu khoảnh khắc này kéo dài thêm chút nữa, thì thật tốt biết bao "

Bắc Kinh, 07:00

Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào trong căn phòng tĩnh lặng, từng tia nắng tinh nghịch chiếu xuống khuôn mặt của cô gái đang say giấc nồng.

Tiếng chuông đồng hồ vang lên inh ỏi khiến cô nhíu mi, vươn tay ra hất văng chiếc đồng hồ xuống đất.

Và, lần thứ n thay đồng hồ rồi nhỉ.

Cô chậm rãi mở ra đôi mắt đen đặc, thích nghi mới ánh sáng bên ngoài mới ngồi dậy.

Nhìn điện thoại trên bàn hiện lên mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, liếc qua một chút rồi hoàn thành công việc cá nhân.

Nhìn vết thương được băng bó gọn gàng trên bả vai trái, hồi tưởng lại tối qua người kia la hét om sòm, càu nhàu cô cả buổi kia mà trên khuôn mặt vốn không hề có cảm xúc cong lên thành một độ cong nho nhỏ.

A, lại khẩu thị tâm phi.

Cái người được cô nhắc tới họ Dạ tên một chữ Mặc, người anh họ duy nhất gần gũi được với cô.

Bởi lẽ hai người họ cũng chẳng còn người thân nào khác đang nằm trên giường ngủ quên trời đất.

Ngồi trên con xe yêu thích lái đến trung tâm thành phố, nơi mà cô được chỉ định nghỉ phép kiêm làm bác sĩ tâm lý tạm thời là một bệnh viện lớn.

Tên bệnh viện là Bạch Phong, lấy tên của viện trưởng để đặt.

Đứng trước bệnh viện, Dạ Nguyệt thầm nghĩ có lẽ cô nên nghỉ ngơi một thời gian.

Hôm nay bệnh viện ồn ào lạ thường, những tốp năm tốp ba cô y tá chum đầu vào với nhau thì thầm:

" Nghe nói chuyên gia tâm lí học của đội cảnh sát đặc biệt hôm nay sẽ tới bệnh viện chúng ta làm"

" Nhân vật cao siêu như vậy sao lại tới chỗ chúng ta?"

" Nghe đồn là nhiệm vụ lần trước bị thương nên được chuyển tới đây nghỉ phép, vừa nghỉ ngơi vừa giúp mấy bệnh nhân có tâm lí phản động"

" Ồ, tôi nghe nói là cô ấy rất đẹp "

" Đẹp thì đẹp thật nhưng đáng tiếc chúng ta chỉ có thể nhìn thôi, thật là ..."

Hai nữ y tá bàn luận sôi nổi về nhân vật chuẩn bị tới nhận chức, vị bác sĩ trẻ điển trai từ trên tầng bước xuống, trên tay là hồ sơ bệnh án chuẩn bị cho ca phẫu thuật buổi chiều, gọng kính bạc trên sống mũi cùng đôi mắt màu lưu ly xanh biếc tô điểm trên gương mặt hoàn mĩ không góc chết.

Cô y tá âm thầm liếc mắt, đẩy tay cô gái bên cạnh mình

" Cô nói xem, Bác sĩ Cố cùng vị kia có phải rất đẹp đôi không?"

" Vị chuyên gia tâm lý đó hả?

"

"Còn ai nữa"

" Một người lạnh lùng một người dịu dàng, không biết sẽ tạo ra phản ứng hoá học thế nào nhỉ?

"

"Bác sĩ Cố dịu dàng như này, có khi nào sẽ bị bắt nạt không?"

"...

Chắc không đâu "

Y tá trưởng cầm hồ sơ bệnh án cốc vào trán hai cô y tá nhỏ huyên thuyên từ nãy đến giờ, trên mặt là một biểu tình bất đắc dĩ

"Hai cô ít xem phim lại, mau đi làm việc đi "

Vừa dứt lời, bên ngoài đã vang lên không biết có bao nhiêu tiếng hét, nam có nữ có, thậm chí cả bệnh nhân và bác sĩ cũng phải kinh ngạc thốt lên.

Trong giọng nói xen lẫn trầm trồ và ngạc nhiên, còn có chút si mê và hiếu kỳ.

Có lẽ náo động bên ngoài đã thu hút được sự chú ý của vị bác sĩ trẻ họ Cố kia.

Anh đưa tay gảy gọng kính bạc trên mắt, hồi tưởng lại những gì vừa được thông báo từ cuộc họp tối qua.

Trong tâm nảy ra chút hứng thú, muốn xem thử vị Dạ đội trưởng tiếng tăm lẫy lừng kia có đẹp như lời đồn không.

Bất giác, anh đã đi đến gần chỗ cô

Dạ Nguyệt có chút khó chịu nhìn đám đông xung quanh, cô không thích nơi ồn ào, đang lúc tìm chỗ để thoát, cô bất ngờ nhìn thấy người thanh niên đẹp như tranh vẽ đứng cách đó không xa.

Đôi mắt hai người chạm nhau trên không trung, khoảnh khắc viết lên câu chuyện tình yêu đầy sóng gió giữa hai người sau này.

Đến tận lúc hai người họ có đứa con đầu lòng, bác sĩ Cố và cảnh sát Dạ mới đồng thanh thốt lên câu

" Gặp nhau chính là định mệnh, anh/em yêu em/anh từ cái nhìn đầu tiên "

Ấn tượng đầu tiên của Dạ Nguyệt về chàng trai trước mắt có lẽ là đẹp, một vẻ đẹp cực kỳ câu nhân.

Nhìn đôi mắt lưu ly đẹp như màu biển khiến cô bất giác cảm thấy yên bình.

Cảm giác này, đã rất lâu không có được.

Bác sĩ Cố ngơ ngẩn một lúc rồi mới sực tỉnh lại.

Giống y như lời đồn, cô gái trước mắt anh mang một vẻ đẹp u ám, giống như ác quỷ dụ dỗ con người khiến họ nguyện ý chìm sâu vào trong đôi mắt của cô.

Là một người thật đặc biệt!

Anh khẳng định lại như thế.

Trong lúc còn đang mải mê suy nghĩ và phân tích người con gái này, trước mắt anh bỗng hiện ra một cánh tay trắng ngần, khớp xương tinh tế mà đẹp mắt hệt như kiệt tác của một vị thần bỏ quên dưới nhân gian này

Giọng nói trầm thấp như bản du hưởng vang lên bên tai y

" Dạ Nguyệt, sau này xin chỉ giáo!"

Thật kiệm lời.

Anh đưa tay ra nắm lấy bàn tay của cô, bàn tay của bác sĩ ngoại khoa tất nhiên là cũng rất đẹp nhưng so với tay cô lại nhỏ hơn một chút.

Anh nở một nụ cười đẹp hơn cả ánh dương đang chiếu ngoài kia

"Cố Diệp, hân hạnh gặp mặt "

________________________________

Chap này lảm nhảm nhiều quá rồi 🤦🏼‍♀️, mọi người có đóng góp ý kiến sửa đổi bổ sung gì không?

19.1.2021

Chương 3_Hoàn thành
 
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
Thông báo


Với dự kiến hiện tại thì tôi sẽ tập trung viết vào cốt truyện hơn nên có lẽ hoàn xong mới có H, bản thân tôi cũng rất buồn vì chuyện này ( vì tôi toàn đọc H )

_Tôi tính viết trước một phiên ngoại H+, mấy cô nghĩ nên viết phong cách như nào?

Cho tôi xin ít ý tưởng .

#Tôi nghĩ nhà tắm play khá được "))
 
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
Phiên ngoại : Say (1)


Bắc Kinh, 23:12

Thành phố về đêm là những cảnh đẹp mà ban ngày không thể nhìn thấy.

Những toà nhà cao ốc, những ánh đèn xung quanh và cả chợ đêm khiến bầu không khí trở nên nhộn nhịp.

Trong một club cao cấp nằm ở trung tâm thành phố, buổi tiệc giao lưu giữa các vị lãnh đạo cấp cao đang diễn ra theo đúng nghĩa đen.

Phòng ngập tràn mùi rượu, những thanh âm mập mờ thở dốc đầy ái muội, tiếng nhạc xập xình và cả những chiêu trò quyến rũ người khác của nhân viên quán bar khiến người ta không khỏi thán phục.

Dạ Nguyệt ngồi trong góc phòng, cô lựa chọn một chỗ ngồi không quá chú ý, cầm chai rượu lên uống một hơi liền cạn, khuôn mặt không có bất kỳ thay đổi nào, bên cạnh đã có mười mấy chai rượu rỗng.

Lý do cô ngồi ở đây để xem sex trực tiếp tất nhiên không phải là cô có sở thích gì kì quái, đơn giản là vì cái tên kéo cô đến đây chạy biến đâu mất rồi.

Mẹ nó, cái này lại là cái quái gì...

Hồi tưởng lại những lời Tư Vũ nói với cô trước lúc kéo cô vào đây, trên thân thể cô lật tức phát ra khí tràng người sống chớ gần

...

"Đội trưởng, hôm nay em sẽ cho chị biết thế nào là khoái lạc cuộc đời.

Chị đừng có suốt ngày trưng cái mặt lạnh như tiền đấy ra, lúc nào mới có thể kết hôn chứ ....?"

Tuần tới nên để công việc đè chết cậu ta, cô nghĩ thầm, đặt chai rượu rỗng xuống, bước qua đám người đang chịch nhau kia, chuẩn bị ra khỏi nơi này.

Có lẽ bởi vì cô có vẻ đẹp khá âm trầm, cộng thêm bộ vest hôm nay cô mặc khiến người ta lầm tưởng cô là một vị lãnh đạo cấp cao mới từ nước ngoài trở về.

Có không ít những nam nhân viên trong club thấy cô chuẩn bị rời đi mà cố tình sán lại gần, chủ yếu là bị nhan sắc của cô mê hoặc

"Ai da...."

Một thanh niên khá tuấn tú cố tình ngã vào lòng cô, để lại trên cổ áo sơ mi trắng dấu hôn đỏ chói.

Theo phản xạ cô đưa tay đỡ lấy eo thiếu niên, nhíu mày giúp cậu ta đứng vững rồi rời đi ngay lật tức

Thanh niên nhìn cô rời đi mà hậm hực.

Cực phẩm như vậy mà không thể trèo lên giường được , tức chết hắn

Dạ Nguyệt bắt một chiếc taxi trở về biện thự của mình.

Đầu óc cô hơi choáng váng, cố gắng giữ tỉnh táo trước khi trở về nhà.

Lâu rồi không uống, tửu lượng cũng kém đi nhiều rồi.

Nghĩ đến vị bác sĩ nào đó đêm nay trực đêm không về, cô chậc một tiếng, nhìn ra đường

Dạ Nguyệt lắc lư đi đến trước cửa nhà, cố gắng tìm chiều khoá trong người.

Ngay khi cô định thuê khách sạn tá túc một đêm thì bỗng nhiên cửa mở.

Người vốn dĩ nên ở bệnh viện bây giờ lại xuất hiện trong nhà cô và nhìn cô với đôi mắt đầy .... tức giận ?

Không kịp nghĩ nhiều, trước mắt bỗng nhiên mất đi thăng bằng rồi rơi vào một cái ôm ấm áp.

Cố Diệp vốn dĩ muốn dành cho cô một bất ngờ, ai biết về nhà lại không thấy cô đâu.

Gần nửa đêm thì trở về nhà với cái cơ thể tràn đầy mùi rượu.

Cái y ngứa mắt nhất chính là vết hôn đỏ chót dính trên áo của người thương.

Anh chắc chắn rằng con người này bị lôi kéo đến những nơi không sạch sẽ.

Liếc nhìn vết hôn trên cổ áo cô lần nữa, đôi mắt anh tối lại, âm thầm siết chặt dao phẫu thuật trong tay.

Nếu để anh biết được là ai thì .....

Nhìn con người đang say mèm dựa lên người mình, anh kéo cô vào trong giường, khoá cửa lại.

Dám nhân lúc anh không ở nhà đi chơi, hơn nữa còn mang cái tình trạng này về, quả thật là nên phạt.

Cố Diệp sau khi ném Dạ Nguyệt lên giường liền bắt đầu leo lên người cô ngồi, ánh mắt tràn đầy sự nguy hiểm.

Y nheo mắt ngắm nhìn người dưới thân mình.

Mái tóc đen tán loạn trên gối mềm, khuôn mặt bình thường nghiêm túc lạnh nhạt khi say lại trở nên ôn hoà đến lạ, nhìn thế này rất khó phát hiện Dạ Nguyệt đã say, ngoại trừ vành tai có hơi đỏ ra thì không có gì bất thường.

Cố Diệp kéo lấy cà vạt của cô ra, rất không lưu tình cởi phăng bộ đồ dính cái thứ ngứa mắt kia và cả mùi của kẻ khác nữa ra, cúi đầu thì thầm vào tai cô

"Đêm nay anh chọn em thị tẩm "

________________________________

- Buổi tối tốt lành, lại là tôi và cái phiên ngoại miên man này.

Vốn dĩ lúc đầu chỉ định viết H thôi, nhưng cuối cùng lại thành ra thế này.

- Có lẽ nào do tôi bị bắt học luận văn nhiều quá chăng ")))

- Mặc dù dài hơn dự kiến, nhưng chương sau sẽ có H "))

-Cố Diệp bây giờ đang mạnh miệng, rất có nguy cơ không xuống được giường sau buổi "thị tẩm " này

- Cuối cùng: ném phiếu

Phiên ngoại: Say rượu (1)

21.01.21_Bắt đầu
 
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
Phiên ngoại: Say (2)


Ánh sáng chiếu vào trong căn phòng tạo thành vệt sáng dài trên mặt đất, tiếng thở dốc cùng những tiếng rên ám muội bao trùm cả căn phòng.

Cố Diệp hôn Dạ Nguyệt một cách điên cuồng, ban đầu chỉ làm chạm môi, sau đó bắt đầu liếm cắn, đưa lưỡi vào trong khoang miệng người kia thăm dò.

Thấy Dạ Nguyệt không có dấu hiệu sẽ tỉnh lại, tay anh bắt đầu du tẩu trên người cô.

Trước kia anh vẫn không thể nào hiểu được vì sao Dạ Nguyệt rất thích cướp đồ ăn trên miệng anh như vậy, thưởng thức hương vị ngọt ngào của rượu vang theo cách này quả thật không tệ.

Dạ Nguyệt trong vô thức khẽ nhíu mày, Cố Diệp nhìn thấy bèn tạm thời buông tha cho môi của cô.

Anh bắt đầu gặm cắn từ cần cổ đến xương quai xanh quyến rũ của vị cảnh sát Dạ, để lại không biết bao nhiêu vết cắn cùng vết hôn.

Cảm giác được trên cơ thể mình có thêm sức nặng, cổ ẩn ẩn đau, cô nhíu mày nâng mí mắt dậy.

Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt làm cô suýt không khống chế được bản thân.

Cố Diệp mặc áo sơ mi của cô, thậm chí anh còn không mặc quần, đôi chân dài trắng nõn vắt ngang qua chân cô, vẻ mặt câu nhân mà khiêu khích để lại từng vệt dấu vết trên thân thể cô.

"Cuối cùng em cũng chịu tỉnh a, anh đang muốn...

ưm..?

"

Chưa kịp nói hết câu thì anh đã bị cô lật lại đè xuống giường, mái tóc đen tán loạn trên gối mềm, đôi mắt màu xanh lưu ly có chút khó hiểu nhìn cô, gương mặt ửng hồng cùng đôi tay run rẩy chống lên vai cô trông mới thật quyến rũ biết bao.

Dạ Nguyệt nghe đâu đó tiếng đứt của sợi dây lý trí trong cô, do một phần tác dụng của rượu mà cô cảm thấy bên dưới khô nóng khó chịu.

Khác với sự thăm dò của Cố Diệp, vừa bắt đầu Dạ Nguyệt đã công thành đoạt đất một cách nhanh chóng

"Ưm....ư...ah..."

Cố Diệp chỉ có thể yếu ớt bám lấy vai cô, qua chút hô hấp nhỏ bé mà vang lên tiếng rên vụn vặt.

Đến khi cảm nhận được người dưới thân sắp không thở được nữa, cô mới luyến tiếc rời khỏi môi anh, trước khi đi còn tham lam cắn môi anh một cái.

Nhìn Cố Diệp đôi mắt đã bắt đầu phủ sương mờ, thân thể đẹp đẽ như ẩn như hiện sau lớp vải sơ mi mỏng manh, đôi môi sưng lên cùng với nước bọt chảy dài xuống cằm, cô cảm giác thứ bên dưới quần mình muốn ngay lập tức thao chết người này.

Dạ Nguyệt liếm cắn cần cổ mảnh khảnh của anh, tay cũng không chịu an phận, xoa nắn đầu ngực anh khiến anh nhanh chóng căng cứng lên,rải đầy trên cổ y một mảng đỏ rực, cô cúi người ngậm một bên đầu ngực anh cắn mút

"A...

ưm ...hức.... em...

ưm...

đừng cắn..

đừng cắn.. mà "

Cô không nghe, thậm chí còn cắn mạnh hơn khiến anh trong phút chốc nước mắt liền trào ra.

Một tay cô không ngừng xoa nắn bên ngực còn lại của anh, tay còn lại trượt dần xuống bụng y, luồn vào trong quần lót nắm lấy vật kia của anh bắt đầu lên xuống.

Kích thích đến từ hai phía khiến y phút chốc liền bắn ra, cơ thể anh run lên từng hồi.

Đôi mắt ẩm ướt đầy sương mù nhìn cô lên án, lại không biết được chính bản thân mình hiện tại có bao nhiêu dâm đãng.

"Ưm...ah... khoan...chậm đã... anh vừa mới... hức..!!

"

Dạ Nguyệt cảm giác mình sắp nhịn đến hỏng, vội vã đưa một ngón tay chen vào hậu huyệt nhỏ của anh, bên trên lấp kín miệng của anh lại nhằm phân tán sự chú ý.

Ngón thứ hai , thứ ba cũng lần lượt tiến vào.

Vách tràng ẩm ướt bao lấy ba ngón tay của cô.

Giống như luyến tiếc cô rời đi, mỗi lần cô rút tay ra cắm vào nó đều hút chặt lấy ngón tay cô.

Ngón tay cô nhỏ, nhưng lại rất dài, ngựa quen đường cũ mà chẳng mấy chốc tìm được chỗ nhô lên bên trong huyệt nhỏ của anh.

Cô không chút lưu tình nhấn mạnh vào chỗ đó, chèn ép bức anh khóc ra.

Cảm nhận sự run rẩy của đối phương, hơi thở của Dạ Nguyệt càng lúc càng trở nên âm trầm.

Vứt hết những thứ thừa thãi xuống giường, cô cầm anh bạn nhỏ nãy giờ vẫn luôn kêu gào đặt trước miệng huyệt của anh, trước sự phản đối kịch liệt của người dưới thân, cô đâm một phát lút cán vào tận sâu bên trong anh.

"Ưm.... ah...

đau... hức, mau lấy ra...

đau quá...

Nguyệt..

Nguyệt... ah...

ưm..."

Cảm nhận được nam căn to lớn của cô đang chèn ép bên trong anh, hậu huyệt nhỏ không ngừng co rút, mút lấy côn thịt của cô để chậm rãi thích ứng.

Cơ thể anh run rẩy kịch liệt, đôi chân trắng nõn quấn chặt quanh hông cô.

22.1.21
 
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
Phiên ngoại: Say (3)


Bắc Kinh, 01:26

Trong căn phòng tràn ngập hương vị của tình dục, tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ vụn vặn trong không khí càng làm tăng vẻ ám muội

Dạ Nguyệt thở ra một hơi, cúi người xuống hôn lên môi nhỏ của anh, một tay cô chậm rãi tuốt lộng vật nhỏ của anh, tay còn lại xoa nắn đầu ngực sớm đã sưng lên do cô chà đạp lúc nãy.

Cô nắm eo y khẽ động liền nhìn thấy người dưới thân không ngừng nhăn nhó run rẩy, chút lý trí vừa mới có được lại chuẩn bị bay mất.

Cô cắn vào tai y, nhẹ giọng thầm thì

" Anh, thả lỏng ra nào..."

" Em mau buông ra cái đồ....Á ...hức..."

Cố Diệp còn chưa nói hết câu, bên dưới Dạ Nguyệt đã bắt đầu điên cuồng luận động.

Mỗi lần đều rút ra gần hết rồi lại đâm mạnh vào trong.

Tư thế xâm nhập trực tiếp thế này cùng với việc Dạ Nguyệt luận động không có quy tắc, chín sâu một nông chạm đến độ sâu chưa từng có trong anh.

Cố Diệp hoàn toàn không có cơ hội để phản kháng, chỉ có thể không ngừng cố gắng theo kịp tốc độ của cô, đôi tay run rẩy bám lấy vai cô.

Anh bây giờ như một con thuyền nhỏ trước cơn bão lớn, cơ thể không ngừng run rẩy bị những con sóng đổ ập xuống, bàn tay nắm chặt lấy tay cô như chiếc phao sinh mệnh cuối cùng

Khoái cảm xộc thẳng lên đại não, Dạ Nguyệt càng lúc càng luận động một cách ác liệt, tay cô nắm lấy eo nhỏ của anh không ngừng ra vào, chất dịch trắng nhớp nháp ở nơi hai người giao hợp không ngừng văng ra, chảy xuống đùi non của anh, thấm xuống giường tạo nên một khung cảnh vô cùng ma mị.

Cơ thể anh run rẩy càng dữ dội hơn, đôi mắt lưu ly mọi khi luôn thánh khiết sạch sẽ nay đong đầy nước mắt, nước bọt vì không kịp nuốt mà chảy xuống cổ họng, hiện hữu bây giờ chỉ toàn là ái tình nhục dục , làm gì còn dáng vẻ thanh cao khi ở trước mắt người khác.

" Ah, em chậm lại một chút...."

" Hức...chậm lại đi mà, đau quá "

Dạ Nguyệt cúi người, hôn lên cần cổ trắng nõn dính đầy vết hôn do cô tạo ra, giọng nói trầm thấp nỉ non như một bản tình ca làm anh thoáng chốc mất đi phương hướng

" Ngoan, một chút nữa thôi..."

Cố Diệp thoáng ngẩn người, Dạ Nguyệt bỗng nhiên nắm eo y đâm mạnh một cái.

Đau đớn cùng khoái cảm đánh thẳng lên đại não, ngón chân y co lại, tay nắm chặt ga trải giường đến nhăn nhúm, trong thoáng chốc đôi mắt mất đi tiêu cự, cơ thể run rẩy đến kịch liệt.

Trong khoảnh khắc anh bắn ra, chất lỏng đặc sệt dính đầy trên bụng anh.

Cố Diệp theo bản năng rướn người lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, cùng lúc để lộ bộ phận yếu hại nhất trước mắt người kia.

Dạ Nguyệt cúi người cắn lên yết hầu anh, cảm nhận từng đợt run rẩy của thanh quản trong miệng, đôi mắt cô thoáng chốc hiện lên một tia ác thú vị.

Cô vùi đầu vào hõm vai anh, để lại trên xương quai xanh gợi cảm vài dấu răng cùng vết hôn chói mắt.

Cảm nhận dòng tinh dịch ấm nóng của cô trong người mình, trong lòng Cố Diệp hiện lên một niềm hạnh phúc khó tả.

Anh cố gắng đưa tay vòng qua cổ cô, đôi môi yếu ớt phát ra vài tiếng nhẹ bẫng, tựa như làm nũng làm trái tim cô tan chảy

" Nguyệt.... hôn anh, mau hôn anh ..."

"A... anh thật là "

Dạ Nguyệt rất hài lòng hôn lên khoé môi ngon miệng kia của Cố Diệp, đưa lưỡi vào trong khoang miệng anh một cách dễ dàng.

Đảo qua một vòng lãnh địa thuộc về mình, cô cuốn lấy lưỡi của anh bắt đầu mút mát.

Làm một lần tất nhiên không thể thỏa mãn ham muốn của cô.

Trong lúc hôn môi, Cố Diệp hoàn toàn cảm nhận được thứ gì đó vẫn đang chôn sâu trong người y đang dần có dấu hiệu ngẩng đầu.

Vẻ mặt anh thoáng chốc trắng bệnh, dáng vẻ hoảng hốt không thể tin được của anh khiến cô bật cười.

Cố Diệp đưa đôi mắt lưu ly đong đầy nước mắt của anh lên nhìn cô, vẻ mặt lên án hiện lên rất rõ ràng

" Em..

đi ra mau, không được nữa đâu..."

" A, hức... thực sự không được mà "

Dạ Nguyệt đưa ngón tay vào trong miệng y trêu đùa, nắm eo y khẽ động một cái

" Anh à, anh yếu đi nhiều rồi đấy..

"

Nói rồi lại tiếp tục đâm chọc, bắt đầu gia tăng tốc độ.

Đôi mắt xinh đẹp thoáng chốc lại hiện lên một tầng sương mù, Cố Diệp chỉ có thể bày tỏ sự tức giận của anh qua việc cắn lấy ngón tay đang làm loạn trong miệng mình.

Nhưng sức lực nhỏ bé đến nỗi Dạ Nguyệt còn chả thèm để ý đến, chỉ chăm chú làm thịt anh người yêu thơm ngon trước mắt này.

20.02.21
 
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
Phiên ngoại: Say (4)


" Anh..."

Giọng nói trầm thấp của cô vang lên, trong căn phòng tràn ngập hương vị tình ái cùng với tiếng rên của ai kia trở nên rõ ràng đến kì lạ

Cố Diệp dùng chút sức lực ít ỏi còn sót lại cố gắng đẩy cô ra, đáng tiếc là thất bại.

Anh mím chặt môi trừng mắt nhìn cô.

Dạ Nguyệt nheo mắt, đột nhiên nắm lấy eo anh xoay ngược một vòng, ấn anh nằm sấp xuống giường.

" A...hức, ưm..."

Côn thịt trong người anh theo động tác này của cô vừa vặn xoay một vòng bên trong mị thịt ấm áp.

Cố Diệp khó khăn há miệng thở dốc, hậu huyệt vì bất ngờ mà co chặt lại, thắt chặt cây côn thịt thô to kia của Dạ Nguyệt làm cô khẽ nhíu mi.

Cố Diệp nắm chặt lấy ga trải giường, cơ thể không ngừng run rẩy theo từng nhịp thúc hông của cô, làn da trắng nõn vì tâm tình của chủ nhân mà trở nên ửng đỏ

Nhìn bộ dạng anh hiện giờ làm cô bỗng nổi lên hứng thú muốn trêu chọc anh một chút.

Tiếng cười trầm thấp mang theo ý trêu ghẹo rõ ràng từ phía trên truyền tới khiến Cố Diệp muốn quay lại đánh cô mấy cái ngay lập tức.

" Anh, nâng mông lên cao chút..."

Dường như cảm thấy như vậy là chưa đủ, Dạ Nguyệt còn lưu manh bóp chặt lấy cánh mông của anh mà xoa nắn, xong còn đánh lên đó vài cái.

Dấu tay đỏ ửng hiện lên rõ ràng trên mị thịt trắng nõn.

Cố Diệp tức tối la lớn với cô

" Em cút ra ngoài cho anh, A... hức..."

Không để anh nói hết câu, cô bắt đầu tăng nhanh tốc độ.

Mỗi của thúc đều đâm vào chỗ sâu nhất như để trừng phạt anh vì phát ngôn vừa nãy

Cô cắn cắn vành tai anh, luồn tay lên trên nắn bóp ngực anh , khuỷ tay chà sát vào vật nhỏ của anh làm cơ thể anh run lên liên tục

" A, tính khí còn thật lớn đâu..."

Khoái cảm từ bốn phía truyền tới, Cố Diệp chôn mặt vào trong gối mềm, dương vật của anh có dấu hiệu chuẩn bị bắn thì Dạ Nguyệt bỗng nắm chặt lấy vật nhỏ kia, ngón tay cái bịt lại niệu đạo ngăn không cho anh bắn.

" A?

Hức, em buông ra... anh muốn bắn ..."

Cố Diệp khó chịu vùng vẫy, tiếng rên rỉ nỉ non không chịu khống chế mà tràn ra ngoài, theo từng cú thúc mạnh bạo của cô mà trở nên rõ ràng hơn

" Ngoan, cầu xin em đi, em sẽ cho anh được thoải mái ..."

Cố Diệp hiện tại bị tình dục chi phối, nào còn tỉnh táo để phân tích yêu cầu quá đáng kia của cô.

Anh hiện tại giống như con mèo nhỏ, ngoan ngoãn đáp ứng tất cả yêu cầu của cô.

Đôi môi nhỏ bị cắn đến sưng tấy lên giữa những tiếng rên rỉ kiều mị kia chỉ có thể phát ra được vài chữ, như là nỉ non, lại là nhẹ giọng cầu xin

" Cầu em, hức... cho anh bắn, ưm... muốn bắn, khó chịu ..."

Dạ Nguyệt hài lòng buông tay, tinh dịch bắn ra dính đầy trên giường .

Cơ thể anh vừa qua cao trào mẫn cảm vô cùng, làm sao chịu được đợt tấn công như vũ bão của cô.

Uất ức cùng bất mãn bức anh khóc ra thành tiếng

" A, hức.... rõ ràng là em đi đêm về muộn...

ưm...

"

" ... còn để dính lên áo mùi hương của người khác, á...

ưm, còn dấu hôn kia nữa ..."

" hức...ưm, em còn đánh anh...

"

Dòng tinh dịch nóng hổi theo cự vật chôn sâu trong người anh mà tuôn ra, ngăn chặn thành công cái miệng nhỏ đang không ngừng than vãn của Cố Diệp.

Dạ Nguyệt rút cự vật của cô ra, tinh dịch theo đó chảy ra ngoài.

Thân thể Cố Diệp mất đi điểm tựa, mềm nhũn thành một bãi nước xuống giường.

Anh run run đưa mắt nhìn cô.

Thủ phạm còn rất vui tươi hớn hở hôn khắp mặt anh.

Dạ Nguyệt hôn cái chụt lên sống mũi anh, vẻ mặt ủy khuất bắt đầu làm nũng anh người yêu đang giận dỗi kia

" Anh, em sai rồi, tha lỗi cho em.. chỉ một lần thôi ...."

Dáng vẻ kia của cô tuyệt đối không thua anh lúc nãy chút nào.

Nhìn là biết không có chút hối cải nào, nhưng trước ánh hào quang của sắc đẹp và sự đáng yêu của Dạ Nguyệt, anh chỉ có thể tức giận cắn lên cổ cô mấy cái

" Anh , vậy là tha thứ cho em rồi phải không?

"

Ánh mắt long lanh chứa đầy mong đợi kia giống như chỉ cần anh nói không cô liền lập tức khóc ra vậy.

" Anh tha thứ... khoan, chờ đã, em làm gì ...A "

Ngay khi lời tha thứ thốt ra khỏi miệng anh, Dạ Nguyệt liền bắt đầu xoay người anh lại, ngón tay trêu đùa bên ngoài huyệt nhỏ của anh

" Vậy, chúng ta tiếp tục đi ..."

Cố Diệp run người, vùng vẫy muốn bỏ chạy.

Nhưng sức lực hiện tại không cho phép, bò được một bước liền bị hung hăng kéo lại thao làm.

Giữa những tiếng rên rỉ nỉ non, tiếng khóc thút thít và cả tiếng thở dốc đầy ái muội , chỉ nghe được duy nhất thanh âm mắng người của bác sĩ Cố rồi chìm vào trong bóng tối

" Ưm...A, đồ ... hức , cầm thú ....

"

••••

•••

Suốt một tuần sau đó, bác sĩ Cố không đi làm, toàn bộ người trong bệnh viện sau khi nghe thông báo đều mang vẻ mặt ' thấu hiểu hồng trần ' "))

END

_______________________________

22:12

- Viết xong phiên ngoại này quên luôn cốt truyện chính 🤦🏻‍♀️

- Đọc xong nhớ ném phiếu nha mấy cô

20.02.21
 
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
Thông báo


Chuyện là tôi đào hố mới, nếu các cô rảnh thì qua ủng hộ

Chúc mấy cô buổi tối tốt lành
 
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
Thông báo


Thái Bình, 01.05.21

Sau một quãng thời gian rất dài thì tôi đã quay lại với một đứa con tinh thần mới, mong mọi người có thể bỏ ra chút thời gian để ủng hộ tác phẩm này

Truyện được đăng trên Wattpad và NovelToon

NovelToon sẽ đăng trước một chương so với Wattpad nhé

Nhớ ném phiếu ủng hộ tác phẩm!!

Chúc mọi người ngày mới tốt lành

Một khúc thiên nhai

_Tái bút: có phải mấy cô chán truyện của tôi rồi đúng không?

Chẳng thấy ai bình luận gì cả
 
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
Cuộc sống thường ngày của tác giả (1)


05:02

Chuyện là sáng sớm tôi đọc được một cái cfs của một vị tỷ tỷ dễ thương nên muốn chia sẻ cho mọi người

Nhớ đừng quên ném phiếu để ủng hộ tác phẩm của tôi nhé !!!!

#Dcfs50

"Hành trình tìm tới giới tính...

Tuổi thơ như bao bé gái khác, chơi búp bê chơi đồ hàng thích mặc váy yêu màu hồng không ngán bất kì thứ gì.

Cứ ngỡ mình là công chúa đang ngày đêm mong chờ chàng bạch mã hoàng tử.

Tuổi dậy thì tìm đến mấy trang web đen để thoả mãn tính tò mò.

Ban đầu xem cũng kích thích đấy, nhưng dần rồi mất hứng thú, vì lúc nào cũng là nữ chính nằm dưới nam chính nằm trên, nghĩ rằng bản thân giới tính nữ nên chắc xem diễn viên nữ thấy nhàm.

Từ đó hiếm xem tiếp.

Cấp 3 có mối tình đầu tiên, trẻ con, ngây ngô.

Trong quá trình yêu đương, phát hiện ra bản thân thích đối phương làm nũng, thích nhìn đối phương giận dỗi rồi dỗ dành, thích nhìn người ta thẹn thùng, thích chủ động và chiếm hữu.

Nhưng có lẽ là mối tình đầu ,nên kết cục vẫn là chia tay.

Một phần lý do cũng là bạn nam muốn một bé ny nữ tính như bao bạn nữ khác.Sau cuộc tình đổ vỡ cũng cảm thấy bản thân hơi khác chút, những điều mong muốn trong tình yêu có thể sẽ gây khó khăn cho tự tôn của nam tính.

Rồi từ đó sống cuộc sống độc thân.

Khi cách mạng Boylove diễn ra, cứ ngỡ rằng mình là hủ nữ.

Tìm hiểu đến đam mỹ từ phim, truyện đến ngoài đời, nhưng vẫn thấy không đam mê cho lắm.

Nhìn các bạn thụ cũng chỉ dừng lại ở mức thưởng thức vẻ đáng yêu, giống như nhìn thấy mấy bạn nữ cute là lại muốn xoa đầu nựng má vậy đó, không phải cảm giác rung động tình yêu.

Cho đến một ngày bình thường như bao ngày khác, vô tình tìm được page này, cả tâm trí như được khai sáng, tìm ra xu hướng tính dục của bản thân.

Một nữ công chân chính.

Và từ đó đường tình duyên đã hẹp lại càng hẹp thêm.

Hà Nội, 04/2020 : tôi gặp anh tại nhà thể chất, một nam sinh rất cao, không béo không gầy, làn da ngăm ngăm khoẻ mạnh, khuôn mặt bình thường nhưng chiếc răng khểnh và nụ cười đó đã làm tần suất trái tim hàng ngày đều vào 75 nhịp/phút của tôi tăng lên đột ngột, như một viên đá làm gợn sóng cả mặt hồ tĩnh lặng.

Vài lần tình cờ gặp nhau, ánh mắt tôi đều yên lặng hướng về anh.

Thật thần kì, một người con trai toàn thân đều phát ra hoocmon giống đực nồng đậm, trầm tính và trưởng thành, nhưng điều đó chỉ khiến tôi càng muốn chinh phục, muốn nhìn anh đỏ mặt, muốn nhìn anh yếu đuối, muốn phá vỡ sự bình tĩnh trên khuôn mặt anh, muốn khuôn mặt đó thể hiện một loại cảm xúc khác, muốn đè anh rồi gặm.

Tôi bắt đầu chú ý đến anh, tìm hiểu cuộc sống của anh, đơn phương anh đến nay được 1 năm rồi.

Hiểu được gu anh thích các bạn gái nhỏ nhắn đáng yêu, che chở bảo vệ phái nữ.

Vì vậy...

LÀM THẾ NÀO ĐỂ THÀNH CÔNG ĐẨY NGÃ THẲNG NAM, GẤP !!!

"
 
[Nữ Công ] Ám Dạ Trầm Luân
4.Tiếp xúc


" Chạy đi trước khi ta tìm được ngươi nhé, Dạ Nguyệt..."

Căn hầm tối đen như mực, âm thanh xích sắt vang lên leng keng, tiếng tích tắc của kim đồng hồ...và cả, máu?

Không gian như chìm trong sương mù, có tiếng bước chân, tiếng cười, và cả tiếng khóc.

Lửa bỗng nhiên bùng cháy dữ dội, há to cái miệng nuốt chửng tất cả mọi thứ xung quanh.

" Nguyệt, mau chạy..."

"Đi đi, đừng quay đầu..."

" Ra khỏi đây, nhanh lên..."

Là ai, ai đang gọi ta vậy?

" Cốc, cốc!"

Dạ Nguyệt choàng tỉnh, mồ hôi đầm đìa trên trán.Cô đưa tay day hai bên thái dương, tầm mắt có chút mơ hồ.

Lại là giấc mơ này.

Giọng nói kia, đến cuối cùng là người nào?

Dạ Nguyệt bị bệnh, cô vẫn luôn biết bản thân mình bị bệnh.

Chứng rối loạn nhân cách phản xã hội, một thứ hiện diện cho những phần tử tội phạm nguy hiểm, không nên có ở một người cảnh sát.

Cô không đồng cảm với người khác và có thể khinh thường hoặc thờ ơ với những cảm xúc, quyền lợi và đau khổ của người khác.

Đem so ra, cô so với tội phạm còn nguy hiểm hơn.

Vào làm cảnh sát cũng chẳng phải thực sự muốn.

Trung đội trưởng trả tiền lương, Dạ Nguyệt liền làm việc cho cảnh sát.

Sòng phẳng, không nợ nần.

Nói thẳng ra, ai ra giá cao hơn thì sẽ chiêu mộ được cô về làm việc.

Không quản chuyện tốt xấu, chỉ cần tiền.

Năng lực của Dạ Nguyệt là một thứ không ai có thể phủ nhận.

Chính phủ chịu chi một khoản tiền lớn để đem cô về là đủ hiểu cho tầm quan trọng của việc này.

Cô từng điều trị ở Mỹ một khoảng thời gian rất dài, đổi qua rất nhiều bác sĩ tâm lí cũng chẳng khá hơn.

Nhưng vì một số lý do, cô ở phương diện này lại rất có năng khiếu trong việc tiêu diệt phần tử khủng bố.

Đó cũng là một trong những lý do Dạ Nguyệt được nhận làm cảnh sát.

"Cốc, cốc!"

Tiếng gõ cửa lại vang lên, đem Dạ đội trưởng còn đang mơ màng về đến hiện thực.

Cô khẽ cau mày, chỉnh trang lại y phục

"Vào."

Một từ, không hơn không kém.

Tâm trạng Dạ Nguyệt không được ổn cho lắm.

Cố Diệp tiến vào, đẩy gọng kính trên sống mũi.

Anh đưa mắt quan sát cô gái trẻ trên bàn làm việc.

Ánh mắt xanh thẳm như đại dương lúc nào cũng mang ánh nhìn nhu hoà, đem đến cho người khác sự thoải mái mà an tâm.

"Bác sĩ Dạ không khỏe sao?

"

Cô nhàn nhạt trả lời

"Vẫn ổn"

Anh mỉm cười, đưa cho cô tập hồ sơ bệnh án

"Đây là bệnh nhân cần cô điều trị, viện trưởng nhờ tôi đưa đến"

Cô hờ hững cầm lấy, bộ dạng có chút lười biếng đuổi khách

"Tôi hiểu rồi "

Cố Diệp rất thức thời đi ra ngoài.

Tiến đến cửa, anh quay đầu nhìn cô một chút.

Bóng dáng người thiếu nữ in trong mắt anh có chút tà mị, câu nhân cùng khí chất lạnh nhạt khiến anh có chút hứng thú.

( Thật ra là nhiều chút "))

Anh có chút tò mò, vị chuyên gia tâm lý hình sự đã quen đối mặt với nguy hiểm chết chóc sẽ phản ứng ra sao khi trò chuyện cùng trẻ con.

Cố Diệp tự vỗ vỗ má mình, lầm bầm tự kiểm điểm lại bản thân.

Anh từ khi nào lại chú ý đến người khác như vậy, là thấy sắc liền nảy lòng tham a, chẳng giống anh tý nào.

( Cuộc đời ai chả có lúc lên voi xuống chó, thích thì vồ lấy luôn đi con trai "))

Cố Diệp đưa tay đẩy gọng kính bạc trên sống mũi, mặc dù nội tâm đã chuyển mấy vòng, nhưng trên khuôn mặt vẫn giữ vững một biểu cảm lạnh lùng cách người ngàn dặm.

_________

Bệnh viện Bạch Phong, 17:46

Cố Diệp kết thúc một ngày công việc, sắp xếp đồ đạc chuẩn bị tan tầm.

Anh đem cửa khoá kĩ, chậm rãi bước xuống lầu.

Bỗng nhiên, anh dừng lại bước chân, nhìn về một phương hướng.

Dưới sân, ánh chiều tà chiếu lên người cô gái, khiến cô bớt đi một phần xa cách, nhiều thêm một phần ôn nhu.

Dạ Nguyệt ngồi trên ghế dựa, trên tay cô là quyển sổ nhỏ ghi chép gì đó.

Xung quanh là lũ trẻ bệnh nhân tâm thần đang chơi đùa rất vui vẻ.

Đôi mắt cô rất đẹp, sâu thăm thẳm như những vì sao trên bầu trời cao rộng.

Cô giống như chim hùng ưng, giang rộng đôi cánh bay trên trời cao.

Cô rũ mi, cúi đầu ghi chép, đôi mắt buông xuống, bộ dáng mĩ nhân an tĩnh hoàn toàn không có tính công kích.

Người ta nói đàn ông khi chăm chú làm một việc nào đó thường là lúc họ quyến rũ nhất.

Nhưng hôm nay Cố Diệp lại cảm thấy, phụ nữ khi chăm chú làm việc cũng có một sức hút kì lạ, nhất là người như Dạ Nguyệt.

Anh bất giác nở nụ cười, nhàn nhạt trên khoé môi.

Dạ Nguyệt theo bàn năng cảm nhận được có ánh mắt đang chăm chú nhìn mình, ngẩng đầu, hai người bốn mắt chạm nhau.

Cô dừng lại động tác mấy giây, sau đó gật đầu coi như chào hỏi, rồi tiếp tục cúi đầu viết.

Có đứa trẻ an tĩnh ngồi bên cạnh nàng,dáng vẻ si mê ngắm nhìn khuôn mặt của vị bác sĩ trẻ mới nhậm chức.

" Tỷ tỷ, sau này tỷ sẽ chơi với bọn ta sao?"

Đứa trẻ ánh mắt lấp lánh nhìn cô, âm thanh nhỏ nhẹ mềm mại vang lên.

Cùng lúc, cả đám đang chơi đùa cũng dừng lại, vây quanh cô, chờ đợi đáp án

Dạ Nguyệt gấp lại cuốn sổ, không mặn không nhạt ừ một tiếng.

Lũ trẻ cười đùa reo hò.

" Ngày mai tỷ tỷ sẽ mang chúng ta xuống sân chơi sao?

Bọn ta ở trên đó rất chán ~"

" Ừ "

"Tỷ vẫn sẽ ngồi đây cùng ta chơi sao?"

" Ừm "

"Vậy tỷ tỷ hứa đi!"

Đứa trẻ giơ ngón tay út nhỏ bé lên trước mặt cô.

Chờ một lúc thật lâu , cô mới đưa tay ra, nắm lấy tay đứa nhỏ.

Cố Diệp chẳng biết đã xuống đến sân từ lúc nào, anh che miệng cười khẽ.

Bạn có thể tưởng tượng Dạ đội trưởng danh tiếng lẫy lừng có một khuôn mặt đơ, biểu cảm lạnh lùng cùng đứa trẻ móc ngón tay hứa.

Trông thực sự rất buồn cười.

Anh nhìn đồng hồ, xoay người đi lấy xe.

Dạ Nguyệt đưa mắt nhìn bóng dáng anh khuất dần sau những tán cây.

Cô như có điều suy nghĩ, lấy điện thoại gọi một dãy số.

"Alo?"

Đầu dây bên kia giọng còn ngái ngủ

" Tôi hình như lại bệnh rồi "

"....cô không có giết người đấy chứ?"

"Không có"

"Vậy làm sao?"

" Gặp một người, tim đập có hơi nhanh "

Một người hỏi một người trả lời, cực kì ngắn gọn từ ngữ.

Dạ đội trưởng rất đường hoàng nói ra biểu hiện "bệnh" của mình

Đầu dây bên kia im lặng một lúc ...

"Nam hay nữ?"

"Nam"

Trong điện thoại truyền ra tiếng thở dài

"Ngươi đấy là thích, không phải bệnh.

Lên mạng tìm hiểu, đừng làm phiền giấc ngủ của ta"

Nói xong, cúp máy.

Người này cũng chẳng phải ai xa lạ, là anh họ của Dạ Nguyệt, thân nhân duy nhất may mắn còn sống sót Dạ Mặc.

Cũng chỉ có người này là dám cúp điện thoại của Dạ đội trưởng thẳng thừng như thế.

Cô thế nhưng thật sự lên mạng tìm kiếm.

Tiêu đề chủ chốt ghi đúng ba chữ: thích là gì.

_________

Đôi lời của tác giả

_Sau một khoảng thời gian viết truyện ngắn thì tôi đã quay lại

_Đọc xong có thể cho tôi xin cảm nhận không?

_Ném phiếu !!!

09.05.21
 
Back
Top Bottom