Khác (Nữ A nam O) Cậu ấy là của tôi

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,060
Điểm tương tác
0
Điểm
0
314443299-256-k27777.jpg

(Nữ A Nam O) Cậu Ấy Là Của Tôi
Tác giả: Kumoko_Shiraori
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cốt truyện vả mặt
(

Tình trạng: Đã chỉnh sửa)



omega​
 
Có thể bạn cũng thích
  • The White Demons - Quỷ Trắng
  • trường Spanking
  • | Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
  • (Nữ Phụ, XK, NP)Nữ Phụ Thay Đổi, Bạch Liên Hoa Chờ...
  • Nàng Công Chúa Thất Lạc (Nữ Hoàng Của Băng New...
  • [Đang edit] Nhất Phẩm Ngỗ Tác (Nữ Ngỗ Tác) - Phượng Kim
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Nữ A Nam O) Cậu Ấy Là Của Tôi
    Văn án


    Lúc kết hôn, Kì Phong Dực từng thề mà nói đời này của hắn chỉ yêu và chung thủy với một mình Kiêu Thần.

    Bốn năm sau, tử cung của Kiêu Thần bị tổn thương vì đỡ hắn hai nhát đao cùng ba phát súng cũng vì thế mà khó có thể mang thai.

    Kì Phong Dực ghét bỏ cậu vì cậu chả thể mang thai cho Kì gia, hai người cứ vậy mà ly hôn.

    Sau gần một tháng ổn định và chuẩn bị chuyển đến làm bác sĩ tâm lý ở một nơi khác.

    Kiêu Thần nhận được thư mời đến lễ đính hôn của tra nam Kì Phong Dực và tiện nữ Bạch Lan

    Và không biết thế nào nhưng có vẻ cậu vô tình mang thai con của cậu và tên tra nam kia (chắc vậy).

    Sau bữa tiệc cậu chuẩn bị đi nơi khác và bắt đầu một cuộc đời mới.

    Còn tên tra nam hối hận muốn quay lại thì lại bị vả mặt một cách không thương tiếc bởi một ai đó.

    ---------------------------------

    1.

    Lãnh khốc bá đạo nữ vương alpha chiều vợ x Xinh đẹp nghe lời kiêu ngạo quật cường omega thụ

    2.

    Phổ cập một xíu kiến thức abo

    ABO có nguồn gốc Âu Mỹ mang cái tên là Omegaverse.

    Omegaverse được cho là từ bầy sói.

    Con đầu đàn tập trung sức mạnh lớn nhất được gọi là Alpha

    Omega là những con sói yếu ớt phải dựa dẫm vào các con sói khác trong đàn để sống.

    Còn Beta là những con sói thường trong đàn.

    ( Thụ là nam omega trội nhưng cũng lại không biết mình là omega trội.

    Công là nữ alpha trội )

    3.

    Vả mặt tra nam tiện nữ đem lại hòa bình cho thế giới.

    4.

    Đây là truyện mình tự viết là chất xám của mình nên xin đừng ăn cắm ăn trộm.
     
    (Nữ A Nam O) Cậu Ấy Là Của Tôi
    Chương 1: Ly hôn


    BY: Hachi-nee

    Bút danh: Đại tỷ sẽ mãi là đại tỷ của bạn

    •••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••

    Mở đầu câu truyện là cảnh lễ đường hai vị nam nhân một A một O tiến hành hôn lễ dưới sự chúc phúc của hàng nghìn người.

    Ngoại trừ người đang chuồn ra ngoài đi về trước.

    Gương mặt người này đầy nghiêm nghị có chút lạnh băng cùng chua sót không tả nổi.

    Vừa bước nên xe ôtô nguời kia lạnh giọng nói:

    -' Đi thôi trở về.

    Tài xế chỉ vâng một tiếng rồi liền phóng xe đi.

    Trên xe còn có hai cậu nhóc đang say ngủ nhìn qua hai nhóc đó chỉ chênh lệch nhau một hai tuổi.

    Mà ở trong kia hôn lễ vẫn đang được khởi hành một cách vui vẻ.

    Hai người một A một O nhìn nhau cười vui vẻ.

    Hoặc có lẽ không phải vậy vị Omega đang tiến hành hôn lễ trong tâm y bỗng dâng lên một cỗ chua sót.

    Nhưng y rất nhanh đã gạt bỏ nó đi và thay bằng cảm xúc vui cười nhìn nam nhân.

    Sau đó làm màn trao nhẫn của hai người

    °°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°′°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°

    Hai năm sáu tháng sau, ở cục dân chính thành phố A

    Một tiếng chát thật lớn xé rách bầu không khí âm u khi hai người là Kiêu Thần cùng Kỳ Phong Dực.

    Một tiếng chat khi Kiêu Thần đánh vào gương mặt của Kỳ Phong Dực.

    Kỳ Phong Dực thần nghĩ nếu không phải người phía trước từng là vợ hắn thì sao hắn có thể cho người phía trước này tát vào mặt mình như thế.

    -' Cậu lên cơn điên là chỗ làm gì?

    Liệu hồn cậu đấy đừng để tôi dạy giỗ cậu Kiêu Thần

    Nghe thấy câu là cứ nói này của Kỳ Phong rực cậu muốn như muốn điên lên tát thêm một cái nữa vào mặt hắn.

    Hắn nói cậu điên?

    Hằn có tư cách nói sao?

    Vừa lúc nãy sau khi ra khỏi cục dân chính được vài phút hắn có nghe điện thoại với mộ ả đàn bà tên Bạch Lan.

    Lời cô ta nói cậu nghe được như một phát điên lên vậy mà hắn Kỳ Phong dục còn đồng ý với cô ta và trả lời cô ta là:

    -' Em thật tốt, anh sẽ giúp cậu ta mà dẫu sao cậu ta cũng không sinh con được.

    Xong hắn còn quay ra nói với cậu:

    -' Dẫu sao cậu chẳng sinh nổi con.

    Căn biệt thự mới mua ở khu phố mới cho cậu.

    Ngữ khí của hắn có một chút khinh miệt và kèm theo cả chán ghét.

    Cậu muốn điên rồi hắn không dám nói cậu lấy con điên ở nơi đây hắn nói gì không sinh được con á?

    Còn không phải vì năm đó cậu giúp hắn đỡ một nhát dao trong chuyến đi công tác của hắn thì tại sao tử cung cậu có thể bị hỏng chứ.

    Vậy mà hắn nói như việc không sinh con được là lỗi của cậu.

    Đó là lỗi của cậu sao?

    Càng nghĩ lại càng bực.

    Cậu gằn giọng mà nói:

    -' Việc tôi không sinh được con ai cũng có thể nói ngoại trừ anh.

    Anh có tư cách để nói ra câu này sao?

    Còn nữa căn biệt thự của anh tôi không thèm.

    Có chết cũng không.

    Cậu quả quyết nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn kiên định mà nói.

    Công việc của cậu chẳng lẽ không kiếm nổi vài đồng để kiếm chỗ ở sao?

    Hắn nhìn cậu một lúc, khó chịu nói:

    -' Cậu đã không cần thì lần sau đừng đến tìm tôi cầu xin.

    -' Có làm ăn xin tôi cũng không đến tìm anh.

    Khóe mắt cậu đỏ lên gần như đã muốn khóc nhưng vẫn kiên định mà nói.

    Có lẽ đây là một trong những lý do mà hắn có tình cảm với cậu nhưng bây giờ thì không hắn mặt lạnh lên xe và rời đi.

    Mùa hè nóng bức đứng bên ngoài trời một lúc cậu cũng đã đổ mồ hôi ghé vào một quán nước bên kia đường gọi một cốc cà phê đá.

    Cậu sững lại một lát nhìn cốc cà phê sữa đá yên lặng ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài rồi mới uống.

    Khoảng chừng 15 phút sau khi cậu đã uống xong cốc cà phê sữa đá đó và rời đi.

    Cậu trở về căn hộ cũ nơi cậu ở trước kia.

    Nằm trên sofa có vẻ à căn hộ này đã lâu không sử dụng nhỉ?

    Cậu tự hỏi cũng tự nhận ra rằng: Cậu cùng tên Kỳ Phong Dực đáng ghét kia đã ly hôn nghĩ lại cũng thấy buồn cười năm đó hai người thề nguyện với nhau đủ thứ giờ lại chia xa mỗi người một nẻo chỉ vì mâu thuẫn nhỏ liên tiếp cuối cùng là mâu thuẫn lớn.

    Mà cậu cũng không ngờ Kỳ Phong Dực hắn lại có thể vô tình đến mức đấy.

    Tối hôm qua hai người xảy ra mâu thuẫn rất lớn cậu đề nghị ly hôn hắn vậy mà chẳng nói một lời nào liền gật đầu đồng ý.

    Sáng hôm sau hắn đem cậu đến công dân chính và cuộc cãi vã kia xảy ra.

    Điều buồn cười nhất chính là mỗi lần cãi vã người xin lỗi luôn là cậu kể cả hắn sai đi chăng nữa.

    Bởi cậu luôn cho rằng những năm trước khi họ kết hôn người theo đuổi cậu là hắn nên cậu vẫn còn nghĩ hắn có tình cảm với mình sau những lần cãi vã kia.

    Nhưng cậu lầm hắn nhưng đã không còn tình cảm với cậu từ lâu rồi có lẽ cậu và hắn sẽ không ly hôn nếu không có những trận cãi vã kia.

    Bất quá ngẫm lại một lúc cậu mới thấy ly hôn cũng tốt cậu không còn phải nhận những lời miệt thị của Kỳ gia nữa.

    Có lẽ bây giờ không ly hôn thì tương lai Kỳ gia cũng sẽ ép hai người họ ly hôn bởi cậu không sinh được con nhưng nếu đó là lý do thế có phải hơi vô lý không?

    Cậu không sinh nữa còn không phải vì hắn sao?

    Một nhát dao năm đó, đâm thật sau vào bụng cậu khiến cậu mất máu mà nằm viện tới một tháng rưỡi.

    Sau liền nhận đươc rin tử cung cậu bị rách có lẽ không thể phục hồi đươc nữa.

    Từ đó Kỳ gia cũng lạnh nhạt với cậu hẳn đi.

    Thậm chí còn nhiều lần sau lưng đối phó chê bai cậu sinh con không nổi.

    Nếu không phải có bạn bè ở bên cậu còn có thể như bây giờ sao?

    Nếu không có họ có lẽ đối mặt với việc đấy mà cậu lại là người đặt nạng tình cảm thì có phải giờ đang nằm trong bồn tắm cầm một con dao mà tự tử không?

    May là cậu là một người kiên cường hơn bất kì ai nên có ảnh hưởng cũng không quá đáng kể.

    Trầm tư một lát cậu liền thiếp đi, khi cậu thức dậy đã là chín giờ tối.

    Cậu lấy điện thoại ra tìm số của bạn thân nhất gọi cậu ta 10 giờ đêm nay đi bar giải sầu.

    Trước lúc này cậu dọn dẹp lại căn nhà một lát.

    Đi tắm thay quần áo và thẫn thờ nhìn đồng hồ cùng chiếc nhẫn.

    Càng nhìn sắc mặt cậu càng tệ.

    Sau liền chạy vào nhà vệ sinh vứt chiếc nhẫn vào bồn cầu và ấn xả nước.

    Còn về phần đồng hồ cậu lái xe ra ngoài tới một tiệm cầm đồ bán chiếc đồng hồ này.

    Coi như đây là tiền mà cậu dùng cho việc trọng đại ngày mai.

    Nhìn số tiền trong tài khoản một lát cậu định thần lại.

    Xong liền phi đến quá bar mà cậu đã hẹn với Phương Hạ bạn tốt từ năm cấp ba cùng đại học và Hồ Thanh người anh em cùng chung chí hướng với cậu khi còn nhỏ.

    ✪✪✪

    Và đó cũng là nơi cậu gặp được người đó người mà có thể trở che, yêu thương, dỗ giành cậu kể cả đó là điều mà cậu làm sai đi nữa.

    Cũng là người duy nhất có thể khiến cậu ăn giấm.

    ♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎♾︎

    Bút danh:

    Đại tỷ sẽ mãi là đại tỷ của bạn❀(*´▽'*)❀
     
    (Nữ A Nam O) Cậu Ấy Là Của Tôi
    Chương 2


    Bút danh: Đại tỷ sẽ mãi là đại tỷ của bạn

    •••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••

    Kiêu Thần bước vào trong bar, nhìn về phía góc khuất của quán trên ghế là Phương Hạ người bạn tốt từ hồi cấp 3 và đại học của cậu bên cạnh y cũng là bạn của cậu tên Hồ Thanh cháu ruột của Hồ gia tử.

    Hồ gia tử cũng giống như ông của cậu.

    Nhớ hồi truớc khi ông cậu còn sống ông hay dẫn cậu sang nhà lão gia tử của Hồ gia chơi cờ vây và cờ tướng.

    Nhưng một thời gian sau khi ông cậu mất cậu.

    Gia sản được họ hàng tranh giành công ty một tay ông dựng lên bị phá sản.

    Hồ lão gia tử báo đáp ông cậu với việc thu mua một số cổ phần trong công ty và làm ổn định nó.

    Mà Hồ lão gia tử cũng thu nuôi cậu nên cũng vậy mà cậu quen với cháu trai ông.

    Họ khi trưởng thành vẫn thường hay giao lưu rủ nhau và bar để xả stress.

    Từ sau đại học đều vậy.

    Về phần Phương Hạ, gia cảnh y là bí mật nhưng phong cách của y lại là phong cách và tác phong của một công tử nhà giàu.

    Bất quá khi cậu hỏi y, y đều lơ đi và chuyển chủ đề khác.

    Sau vài lần như thế cậu cũng chẳng để tâm đến nó nữa.

    -' Phương Hạ, Hồ Thanh, tôi đến mụôn để các cậu đợi lâu rồi.

    -' Không sao tiểu kiêu ngạo.

    ' Phương Hạ nói với giọng khá vui vẻ

    -' Đúng, làm gì có sao?

    Tâm tình không tốt à tiểu ngạo kiều.

    Hồ Thanh nhìn sắc mặt cậu không vui tâm tình hắn cũng liền không vui a.

    Tên chó chết nào làm tiểu kiêu ngạo nhà hắn buồn?

    -' Không có gì chỉ là.....

    Kêu Thần ngập ngừng không biết nên nói hay không.

    Hồ Thanh nhìn được giở giọng điệu không vui mà nói:

    -' Nói đi xem nào?

    Hôm nay phải sả láng một bữa chứ nhỉ.?

    -' Tớ cùng người kia ly hôn rồi.

    Ba người rơi vào trầm mặc.

    Tựa như không khí náo nhiệt ngoài kia cũng không ảnh hưởng tới sự u ám trầm mặc này.

    -' Tên chó chết kia là ly hôn với cậu?

    -' Không phải là tớ nói, nhưng tớ lại cứ nghĩ hắn sẽ không đồng ý.

    Không ngờ.... không ngờ....

    Kêu Thần ngập ngừng nhìn hai người bạn thân.

    Thấy cậu ngập ngừng Hồ Thanh liền nói:

    -' Không ngờ hôm sau hắn mang cậu đến cục dân chính đúng chứ?

    -' Ừm

    Phương Hạ chen vào nói:

    -' Cậu với hắn ly hôn là đúng lắm!

    Tên đàn ông đó xứng với cậu sao?

    Giọng Phương Hạ giở giọng điệu khinh bỉ còn có chút hăng hái tưởng chừng như thể nếu Kỳ Phong Dực ở đây cậu ta liền có thể đấm đấm hắn mấy nhát chỉ vì làm tổn thương bạn thân cậu ta.

    Kiêu Thần cầm chai rượu trên tay.

    Vừa uống vừa uống cậu vừa rơi nước mắt xong liền nói hai người kia.

    -' Hai người sao hôm nay gọi rượu nặng thế.

    Hồ Thanh nhìn cậu đau sót trả lời:

    -' Cậu có nhiều tâm sự như vậy uống để cho quên đi.

    Phương Hạ tán thành:

    -' Đúng vậy, hôm nay nốc hết để cho quên đi sầu não, quên đi cái tên tra nam chết tiệt kia.

    -' Không say không về.

    Kiêu Thần mỉm cười lại lắc đầu nhìn hai người bạn an ủi mình vị chua sót trong lòng cũng dần tiêu tan đi nhưng cũng chẳng thể hết được.

    Thật tốt khi cậu có hai nguời bạn này ở bên.

    Hồ Thanh vẫn nhìn chằm chằm cậu rồi hứng ra phía cửa cho mọi người quần ma loại vũ.

    Nhìn những nguời bước vào cửa nhưng ngay sau đó đập vào mắt hắn là hình ảnh của Kỳ Phong Dực ôm một con đàn bà có gương mặt thanh tú trắng trẻo đó hình như là Bạch Lan.

    Mà lúc này Kiêu Thần đang bị Phương Hạ chuốc say cho nốc hết chai này đến chai khác.

    Mặt cậu nhìn say bí tỉ còn có chút đỏ ửng thoáng qua rất mê người.

    Hồ Thanh nhìn lại thầm mắng tên Kỳ Phong Dực kia không biết xấu hổ.

    Mới ly hôn xong chưa dến một ngày hắn đã tay trong tay với con khác.

    Chẳng khác nào một thằng tra nam, vậy mà cũng xứng với tiểu ngạo kiều.

    Trong lúc Hồ Thanh ngẩn người Kiêu Thần bị chuốc say như sắp nôn cậu liền ra hiệu với Phương Hạ. rằng mình đi nơi khác một xíu.

    •••••••

    Ở bên phía Kỳ Phong Dực hắn ngồi xuống cùng với đám bạn Công tử của hắn.

    Đám bạn hắn nói:

    -'Hay là chúng ta cá cược đi.

    Khi nào thì Kiêu Thần sẽ đến và quay lại với Kỳ Phong Dực.

    Kỳ Phong Dực nhíu mi khó chịu nói:

    -' Mấy người vốn biết tính cậu ta mà.

    -' À đúng rồi là cái tính cách tự lập kiêu ngạo của cậu ta đấy à.

    -' Đúng ha, sao tao không nghĩ ra nhỉ.?

    -' Hay là ta cá cược khi nào cậu ta có nguời mới đi.

    Dẫu sao với gương mặt đó của cậu ta.

    Nếu không phải là người của Kỳ thiếu gia.

    Ai tôi cũng liền cướp.

    Sắc mặt của Kỳ Phong Dực đã u ám giờ lại u ám hơn.

    -' Tôi cược 65.000 lizz.

    Rằng cậu ta sẽ không có người mới.

    ◈◈◈◈◈◈◈◈

    lizz là đơn vị tiền của thế giới này.

    1 lizz = 1.000 vnđ nhưng nếu quy ra tiền đô thì 1 lizz = 50 đôla

    Tiền lizz gồm: tiền xu và tiền giấy

    Xu có:1lizz, 2lizz, 5lizz, 10lizz

    Tiền giấy gồm: 20lizz, 50lizz, 100lizz, 200lizz, 500lizz, 1.000lizz

    Tức là nếu bạn cầm 500.000 vnđ đến thế giới này đổi tiền lizz thì bạn sẽ có 500lizz

    và bạn cầm 500 lizz đó đến cục ngân hàng gian vũ (thời gian + vũ trụ) bạn sẽ đổi được

    500lizz = 25.000 đôla

    ...

    Lương một tháng của một người bình thường ở đây là 8.355lizz...

    ◈◈◈

    -' Tôi cược một tháng sau cậu ta sẽ có người mới.

    Số tiền là 45.000lizz.

    -' Tôi cược 30.000 lizz rằng năm sau cậu ta sẽ kết hôn với người mới.

    -' Mày bị điên rồi à.

    Kết hôn cậu ta còn có thể kết hôn sao?

    -' Thế nên tao mới cược có 30.000lizz

    -' Vậy tao chờ mày xòe tiền ra đưa tao.

    -' Vậy mày cứ chờ đi xem là ai đưa tiền cho ai.

    ◈◈◈

    Khi Kiêu Thần vào đến phòng vs cậu liền nôn vào bồn rửa tay cũng thầm nghĩ:

    Mọi lần đâu phải như vậy nhỉ?

    Giờ lại dễ nôn khi uống rượu như vậy.

    Vừa bước ra khỏi cửa cậu liền choáng váng đầu óc.

    Trước mắt cứ mờ mờ ảo ảo rồi tối đen như mực.

    Cậu ngã xuống nhưng lại không thấy đau.

    Là một người với mái tóc dài suôn mượt phần phía trước được vuốt lên trông.... rất quyến rũ.

    Người này bế cậu kiểu công chúa mà cậu nằm trong vòng tay của nguời này cũng dần thiếp đi nhanh chóng.

    Người phụ nữ này có hương thơm mùi bạc hà.

    Mát lạnh dịu nhẹ nhưng cũng có phần nào đó sắc bén.

    Cô ấy vẫn bế cậu trên tay.

    Nói với nguời hình như là trợ lý của cổ.

    -' Trợ lý Kiên, ngươi cùng vài nguời nữa đi tìm Phương Hạ.

    Lần này mà để nó chạy một lần nữa tôi liền sa thải các cậu.

    -' Rõ thưa sếp.

    Mấy người họ lùng sục khắp quán bar.

    Còn Kiêu Thần đang được Ngạn Hy bế kiểu công chúa đi ra xe. nhưng vừa bước từ trong buồng ra cô liền thấy Phương Hạ.

    Mà cậu ta thấy cô liền co giò định bỏ chạy.

    -'Phương Hạ cậu đứng lại cho chị.

    Nếu không sau hôm nay liền cút ra khỏi nhà đi.

    Phương Hạ nhìn Ngạn Hy mới để ý trong lòng cô là hình bóng quen thuộc đó đó là bạn thân y Kiêu Thần.

    Hồ Thanh thấy hai người đi quá lâu cũng qua đấy tìm.

    Thì thấy cảnh tượng đối tác quan trọng của công ty Ngạn tổng, bế tiểu ngạo kiều nhà hắn.

    Liền không biết sử trí ra sao.

    Xong đối tác này còn gọi Phương Hạ là cậu và xưng chị với cậu ta.

    Thế giới này có nhiều loại trùng hợp vậy sao?

    Tuy bên ngoài không biểu hiện gì quá mức nhưng...

    Trong lòng Hồ Thanh gào thét không nói nên lời.

    Trong tâm hắn cũng đã loạn hơn cái chợ.

    -' Cái này...

    ' Hồ Thanh ngập ngừng muốn phá hủy cái không khí ngượng ngạo này

    -' Hồ tổng rất vui được gặp mặt ở đây.

    Nếu

    không phiền Hồ tổng giúp tôi đỡ Phương Hạ đến bãi đỗ xe nhé.

    ' Ngạn Hy cười tay vẫn đang bế Kiêu Thần.

    -' Còn Phương Hạ, cậu theo chị về nhà.

    Ông già đang ở nhà chờ cậu về nói chuyện

    Mọi chuyện cứ thế diễn ra.

    Trên xe Limousine Ngạn Hy đặt cậu nằm xuống đầu để lên đùi mình.

    Hai ghế giữa người đang ngồi gồm Hồ Thanh cùng Phương Hạ.

    Xe lăn bánh cứ như vậy mà đến Phương gia.

    Đem Phương Hạ đỡ khỏi xe.

    Ngạn Hy cùng Kiêu Thần vẫn đang ngồi ghế sau.

    Trong nhà có một cậu bé chạy ra.

    Vui vẻ nhìn Phương Hạ nói:

    -' Cậu, cậu về rồi.

    Ông nội đang đợi cậu trong nhà a.

    Lúc này Hồ Thanh cũng không biết mình lên xe có sao không.

    Xong cũng lên xe nhìn về phía Kiêu Thần.

    Cửa xe đang đóng bông được mở ra.

    Có một cậu bé chạy lên xe.

    -' Baba ơi!

    -' Sao đấy.

    ' Đây là giọng của Ngạn Hy

    -' Con muốn ăn cá chiên nhỏ.

    -' Ngồi im trên xe lâu ta mua cho con.

    Ngạn Hy nhìn cậu bé thoáng mỉm cười một cái.

    Rồi là cúi xuống nhìn Kiêu Thần.

    Mà cảnh này lại để Hồ Thanh bắt gặp mặt hắn tái mét như phát hiện ra điều kinh khủng.

    Trước mặt hắn là ai đây?

    Gương mặt này kể cả giọng nói liền giống đến bảy tám phần Kiêu Thần khi cậu còn nhỏ.

    Hồn hắn như để trên mây cho đến khi tài xế hỏi đường đến nhà hắn đi như thế nào hắn mới dừng lại.

    Ngạn Liên là tên cậu bé ở bên cạnh hắn.

    Cậu bé để ý đếm hắn nhưng sau đó cũng thờ ơ rồi lại nhìn trộm về phía Kiêu Thần mà tự hỏi:

    Kia là mama cậu sao?

    Trông giống cậu bé đến bảy tám phần.

    Xong lại liếc lên hướng baba Ngạn Hy ánh mắt như viết rõ:

    "Kia là mama con sao?

    Ngạn Hy bắt gặp ánh mắt này lại chỉ mỉm cười không nói gì.

    ◈◈◈◈

    Bút danh:

    Đại tỷ sẽ mãi là đại tỷ của bạn❀(*´▽'*)❀
     
    (Nữ A Nam O) Cậu Ấy Là Của Tôi
    Chương 3: Xóa ấn


    Hắn: Hồ Thanh

    Cậu: Kiêu Thần

    Y: Phương Hạ

    ◈◈◈

    Sau khi đưa Hồ Thanh đến Hồ gia.

    Lão gia tử Hồ gia nhìn cháu trai Hồ Thanh, cùng Kiêu Thần đã được Ngạn Hy đưa cho hắn lúc xuống xe.

    Hắn đứng sững đấy nhìn chiếc xe lao vút đi.

    Hồ lão gia tử thấy hắn thất thần liền quát nhẹ một tiếng:

    -' Thanh Thanh cháu không mau dẫn Kiêu Thần vào nhà.

    Không sợ ở ngoài đấy khiến thằng bé chết rét à?

    -' Cháu không có muốn tiểu ngạo kiều chết rét.

    -' Vậy còn không mau vào nhà.

    -' Vâng

    Phía xa xa chiếc xe Limousine thấy Hồ Thanh bế Kiêu Thần vào nhà xong mới rời đi trên xe còn có một cậu bé lải nhải đủ thứ Ngạn Hy trên xe chỉ cười không nói gì trước xe cũng dần đi xa.

    ▣▣◈▣▣

    Sáng sớm hôm sau.

    Tại bệnh viện trung tâm thành phố A

    -' Bác sĩ Kiêu ngài khỏe.

    Các y tá nhìn thấy Kiêu Thần chào hỏi một chút liền rời đi.

    Mà Kiêu Thần quả thực cũng sẽ không giữ mà còn muốn các cô chuyên tâm làm việc.

    -' Các cô cứ làm việc đi.

    Cậu hôm nay không có ca đến đây chỉ là để xóa cái dấu ấn mà tên Kỳ Phong Dực kia lưu lại trên cổ cậu.

    Hồ Thanh hôm nay thì có việc bận nên hắn không đi cùng cậu.

    Nhưng nếu hắn biết cậu đến đây để xóa ấn thì mọi việc đều sẽ dời lại sẽ tốn khá nhiều thời gian của hắn.

    Nên cậu cũng chả nói đến việc này cho hắn biết.

    Tuy sống cùng nhau bao lâu nhưng cậu có ngại nhờ vả hắn thế nên hôm nay đành đi một mình.

    ◈◈◈

    ◯Phòng khám omega

    Bước vào, cậu thấy là một bác sĩ không quá quen thuộc trong bệnh viện.

    Có lẽ cậu cũng khá lâu rồi chưa đến đây lên có chút không quen khi thấy phòng khám omega.

    -' Bác sĩ Kiêu cậu đến đây là...

    Vị bác sĩ này quen cậu?

    -' A có lẽ cậu không biết.

    Vài hôm trước có một đứa trẻ bị thương nặng được đưa đến phòng khám của cậu.

    Đó là con của tôi thằng bé bị tai nạn thực cảm ơn cậu vì đã cứu nó khỏi tay thần chết.

    Nghe vậy cậu, khách sáo nói:

    -' Bác sĩ...

    -' Là bác sĩ Lưu

    -' À bác sĩ Lưu đó là chức trách của tôi ông đừng quá mức để trong lòng.

    -' Hôm nay, cậu đến đây là để...

    Bác sĩ Lưu dò hỏi cậu bởi lẽ Kiêu Thần từ lâu đã không còn đến nơi này.

    Nếu cậu đến bệnh viện hầu như chỉ ở trong khu A là khu chữa trị và khám cho những đứa trẻ dưới 30 tuổi.

    -' Tôi muốn xóa dấu ấn sau cổ.

    Bác sĩ Lưu ngạc nhiên nhưng từ ánh mắt của cậu ông có thể thấy được sự quyết tâm của cậu.

    Cậu thực sự muốn xóa cái dấu ấn mà người kia để lại.

    Cậu muốn quên đi người kia một lần và mãi mãi.

    -' Cậu hẳn là biết chúng tôi không được dùng thuốc tê đúng chứ?

    Cậu chắc chắn muốn xóa ấn sao?

    Kiêu Thần gật đầu không nói lời nào chỉ nhìn vào bác sĩ Lưu.

    Ánh mắt rất kiên định dường như kể cả lời ông nói ra cũng không thể thay đổi được quyết định của cậu.

    Bác sĩ Lưu chỉ lắc đầu cười khổ rồi bảo cậu ra ngoài đợi để ông làm giấy tờ xóa ấn.

    Ngồi ngoài hành lang cậu thẫn thờ một lát thì một người ước chừng nhỏ hơn cậu vài tuổi hỏi:

    -' Anh sao lại xóa ấn vậy?

    -' Tôi?

    -' Ừ đang hỏi anh đấy.

    -' Tôi với người kia... ly hôn

    Thiếu niên bất ngờ:

    -' Anh đẹp như vậy mà cũng có người muốn ly hôn với anh sao?

    Trong ba giới tính ABO, Omega là những người có dung mạo xinh đẹp nhất.

    Hầu hết họ đều có làn da trắng như tuyết, dáng người mảnh mai, gương mặt thanh tú.

    Mà dung mạo của Kiêu Thần trong số những Omega kia chính là triệu người mới có một, đặc biệt là đôi mắt cùng mái tóc của cậu.

    Đồng tử màu khói nhạt, sóng mắt chuyện động giống như sóng nước làm mê hoặc lòng người, phía đuôi mắt hơi nhếch lên, mang theo vài phần quyến rũ chết người.

    Thêm đó là mái tóc đồng màu với đồng tử nhưng nhạt hơn một chút vài ngọn vểnh lên lại càng trở lên quyến rũ mị hoặc hơn.

    Không lâu sau, y tá đã gọi tới tên của Kiêu Thần, dẫn cậu vào phòng sát khuẩn để chuẩn bị làm phẫu thuật.

    Xóa ký hiệu không phải một việc dễ dàng, vì khi đánh dấu Alpha đem tin tức tố của mình tiêm vào trong cơ thể Omega, làm Omega đối với họ sinh ra sự ỷ lại cả về tâm lý lẫn sinh lý.

    Cho nên xóa ký hiệu cũng chính là xóa sạch tin tức tố sở hữu của Alpha.

    Trong quá trình xóa ký hiệu không thể sử dụng thuốc gây tê để tránh ảnh hưởng tới tức tố trong cơ thể Omega.

    Đây là lý do bác sĩ hỏi Kiêu Thần có chắc chắn muốn tiến hành giải phẫu hay không.

    Xong đổi lại là ánh mắt kiên định của cậu.

    Nằm trên bàn mổ cảm giác lạnh buốt do lưỡi dao đâm vào sau gáy, trán cậu đã lấm tấm mồ hôi.

    Gương mặt trở nên ngày càng thiếu sắc hơn nữa.

    -' Nếu cậu nhịn không được có thể kêu lên.' Y tá nhỏ giọng trấn an cậu.

    Mặc vậy cậu chỉ nắm chặt ga giường môi còn xíu chút nữa chảy máu.

    Gân xanh trên tay cũng đã nổi lên, xác thực là rất đau đâu.

    Y tá chỉ thở dài một tiếng, trong lòng lại có chút cảm thán.

    Đây có lẽ là Omega kiên cường, cố chấp và mạnh mẽ nhất bà biết.

    Cậu ấy phải chịu những gì mới đến mức phải xóa ấn đây?

    Bà làm y tá ở đây hơn 50 năm giờ bà đã 100 tuổi sắp đến tuổi nghỉ hưu nhưng trong ngần ấy năm đây là lần đầu cũng có thể là duy nhất bà bắt gặp một cậu nhóc omega (đó là trong mắt bà cậu mới chỉ là một cậu nhóc 35 tuổi mới ra trường được vài năm) có ý chí và sức mạnh tinh thần cùng thể chất tốt đến vậy.

    Không một tiếng thét gào chỉ chịu đựng nỗi đau một mình.

    Cảm giác sót xa cùng thương cảm hiện lên trong mắt của bà cho đến hết cuộc giải phẫu.

    Cậu yếu ớt đi ra khỏi phòng bắt gặp ở trước cửa là Hồ Thanh.

    Ánh mắt hắn âm u nhưng cũng lại khổ bức khó chịu.

    Khó chịu vì sao cậu lại không nói cho hắn đi rằng hôm nay cậu sẽ đi xóa ấn.

    Khổ bức vì hắn biết cậu nghĩ không muốn làm phiền hắn nên mới đi một mình đến đây thực.... khó chịu.

    Hắn với cậu sống chung trong bao lâu cơ chứ tại sao?

    Cậu vẫn luôn có ý nghĩ không muốn làm phiền người anh trai là hắn.

    (Hồ Thanh so với cậu lớn hơn 8 tuổi)

    Tuy hắn lớn hơn cậu nhưng hắn đối với cậu luôn coi cậu là một người bạn rất rất quan trọng của hắn.

    Cũng coi cậu là em trai mà lúc nào cũng hết mực nuông chiều.

    Khổ cho hắn là cậu trưởng thành và có suy nghĩ độc lập quá nhanh nếu không hắn nguyện cưng chiều cậu đến lúc hắn chết.

    Ngất trong lòng bàn tay của Hồ Thanh cậu cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều

    ◈◈◈

    Tuổi thọ trung bình của một người ở đây là

    160 tuổi với beta

    163 tuổi với omega và của alpha là 165 tuổi

    với alpha trội là 180 tuổi, omega trội là 175 tuổi

    cuối cùng là song tính nhân là 180 tuổi

    1-16 là trẻ con, 16-30 là trẻ vị thành niên. còn từ 30-120 là tuổi trưởng thành và đang làm việc.

    120-160 là về già đang nghỉ ngơi an dưỡng tuổi già.

    Bình thường là như trên nha.

    Nhưng thực tế thì ai biết được.

    (1-30 tuổi vẫn đang học trong trường

    Trường học sẽ có hai nguyện vọng cho học sinh.

    Bình thường mỗi học sinh đều sẽ học hai chuyên ngành khác nhau để ra ngoài kiếm việc làm dễ hơn.

    Ví dụ điển hình là Kiêu Thần.

    Ban đầu là cậu học ngành bác sĩ sau đó là quản lý và thiết kế.

    -Học bác sĩ là vì đam mê và ước mơ.

    Còn chọn Quản lý và thiết kế là một trong những sở thích và kì vọng mà ông nội dành cho cậu.

    phần hóa ABO thường xuất hiện hai lần.

    Một lần là ở tuổi 16 lần thứ hai là ở tuổi 30 bất quá lần thứ hai phân hóa của cậu khá muộn.

    ◈◈◈

    Bút danh:

    Đại tỷ sẽ mãi là đại tỷ của bạn❀(*´▽'*)❀

    ••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••
     
    Back
    Top Dưới