Cập nhật mới

Khác [NP, Cao H, xuyên không] Xuyên qua chúng phu truy ái

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
304429941-256-k657489.jpg

[Np, Cao H, Xuyên Không] Xuyên Qua Chúng Phu Truy Ái
Tác giả: kntv_1808
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: xuyên qua chúng phu truy ái
Dịch: vượt qua đám đông phu quân theo đuổi tình yêu

Tác giả: Lãnh Hủy
Editor: Tường Vi (@kntv_1808)

Thể loại: Np, cao h, 21++, xuyên không (pls cân nhắc kĩ trước khi xem)

Tóm tắt:
Nu9 xuyên không về cổ đại => phát sinh quan hệ với 7 nam nhân và trở thành vợ của họ.

⚠️LƯU Ý:
▪︎ Truyện chỉ được edit và translate lậu, chưa qua kiểm chứng hay sự đồng ý từ tác giả, vì vậy làm ơn đừng ai mang ra ngoài nhé!

▪︎ edit trên wattpad bởi Tường Vy

▪︎No reup ▪︎ chuyển verse 🚫



xuyênkhông​
 
[Np, Cao H, Xuyên Không] Xuyên Qua Chúng Phu Truy Ái
chương 1 - h, 3p


Nàng hốt hoảng, phát hiện phía sau lưng mình đột nhiên bị một nam nhân ôm chặt, hai cánh tay kiên cố của hắn ôm lấy bờ mông nàng giống tư thế một tiểu hài tử đi tiểu, sau đó đưa nàng đến trước mặt một nam nhân khác......

Mà nam nhân kia bắt lấy đôi chân thon dài của nàng quấn vào thắt lưng cường tráng của hắn, sau đó hắn nghiêng người về phía trước......

Chuyện này là sao?

Mình đang nằm mơ, nhất định là đang nằm mơ!

Nàng đang ngẩn ngơ, chợt cảm thấy một dị vật tiến vào trong cơ thể, ở địa phương xấu hổ nhất, chậm rãi thâm nhập.

"A!"

Nàng la hoảng lên, dùng tay chống đẩy ngực người nọ, da thịt của hắn rất dày, nhất định là một nam nhân cường tráng bất phàm, đôi tay nhỏ non mềm của nàng gãi ngứa cho hắn còn không đủ, đừng nói là đẩy ra.

Nàng quá nôn nóng, tuy rằng nàng thiếu kinh nghiệm, nhưng cũng biết tình hình hiện tại rất xấu.

Tay nàng liên tục vung loạn xạ vào ngực nam nhân, cặp chân nhỏ quấn quanh eo hắn cũng vô thố đá lung tung, mỗi lần đều đá vào trên sống lưng rắn chắc của hắn, phát ra tiếng vang bạch bạch không ngừng.

Tuy nhiên sự phản kháng của nàng lại không đủ sức uy hiếp dù chỉ một chút, trái lại khiêu khích gã nam nhân càng thêm nhiệt tình hơn.

Hắn nằm ở trên người nàng, trừng lớn đôi mắt đỏ ngầu, phun ra nhiệt độ cực nóng trên người nàng, đôi tay bắt lấy hai cánh mông của nàng, động tác ra vào càng thêm mãnh liệt.

Nàng kinh hoảng kêu:

"Mau tránh ra, đừng......

đừng làm như vậy......"

"Châu Châu đừng sợ, đại biểu ca chắc chắn sẽ không làm muội đau như ngày hôm qua, tất cả thê tử đều phải trải qua quá trình này."

Phía sau truyền đến một giọng nói ôn nhu, là nam tử ôm nàng cất tiếng.

Đại biểu ca là ai, làm gì có biểu ca nào lại làm ra loại sự tình này cùng với biểu muội của mình, hắn có bị bệnh không vậy!

Tình huống trước mắt rõ ràng là 3P, là 3P a!

Nàng muốn khóc, trước kia nàng hay xem video trên máy tính, lại không ngờ rằng chính mình phải trải qua điều tương tự ngay lúc này.

Nàng thật sự không muốn, thanh danh của nàng sẽ bị hủy mất, nàng chỉ mới 18 tuổi, mới vừa vào đại học không bao lâu, nàng còn có rất nhiều tiền đồ phía trước.

"Không, không được, không thể!"

Nàng hoảng loạn kêu, giãy giụa trong lòng ngực nam nhân.

Bất luận nam nhân phía sau có kiềm chế, hay nam nhân trên người đang ép buộc nàng, cái thân thể nhu nhược này căn bản không thể tránh thoát được.

"Để nhị biểu ca làm xong đi, đây cũng không phải là lần đầu, hôm qua lúc động phòng muội đâu có như vậy......"

Nam nhân áp chế trên người nàng thở hổn hển nói, có chút không kiên nhẫn, nhưng động tác dưới thân cũng không hề tạm dừng.

Cái gì cơ, động phòng sao?

Chó má động phòng, tuy rằng nàng đã thành niên, nhưng vẫn chưa thực sự đủ tuổi để lấy chồng a, nếu là tảo hôn chắc chắn sẽ phải bị phạt tiền.

Nàng đang chửi thầm, chợt trước mắt tối sầm lại, tên nam tử phía sau cúi đầu xuống hôn nàng, ôn nhu cọ xát trên môi nàng, đầu lưỡi mở ra cánh môi, lập tức chui vào khoang miệng nàng, dây dưa cùng chiếc lưỡi thơm tho của nàng, môi bú hút, ngậm lấy chiếc lưỡi nhỏ bé, không ngừng hút lấy vị ngọt từ khoang miệng của thiếu nữ.

"Ưm ưm......"

Nàng bị hôn đến quên mất giãy giụa, bất tri bất giác mềm nhũn ở trong lòng ngực hắn.

Hóa ra hôn môi cũng có thể làm một người trầm mê.

Đây là mộng, nhất định là mộng, bằng không sao lại xuất hiện sự tình 3P, trước giờ nàng vẫn là một cô gái ngoan, nụ hôn cũng chỉ dành cho tiểu hài tử.

Hắn vừa hôn nàng, đôi bàn tay to đang ôm lấy hai chân nàng dần dần trượt lên bộ ngực, thủ pháp mềm nhẹ mơn trớn chơi đùa bầu ngực no đủ, khi thì xoa nắn, khi thì lôi kéo.

Như ẩn chứa ma lực vô hạn, những làn sóng trên đầu ngón tay hắn khiến da thịt trắng nõn dần biến thành một màu hồng phấn, đôi mắt sáng ngời dần bao phủ một tầng sắc thái mông lung, mờ mịt như sắp rơi lệ.

Thân thể mỹ lệ quyến rũ chịu thua trước những đợt công kích của hai gã nam nhân, hai chân mảnh dài vẫn như cũ vòng trên thắt lưng người nam nhân, như hùa theo đối phương, càng lúc càng áp sát chặt chẽ không lưu một tia khe hở.

"Châu Châu thật ngoan."

Nam tử hôn nàng khích lệ nói, môi hắn di chuyển xuống đến bộ ngực đôi đẫy đà no đủ thì dừng lại, ngậm lấy một viên hồng mai diễm lệ, tức khắc bị hương thơm thiếu nữ mê ly thần trí, càng thêm chuyên tâm hấp thụ.

"Ân......"

Nàng nhẹ nhàng thở hổn hển, khoái cảm chiếm lấy lý trí của nàng, khiến nàng không tự chủ được càng thêm ưỡn ngực sát lại gần cái đầu phía trước mặt mình.

Nếu là mộng, vậy khiến cho nàng trầm luân đi!

Cánh tay nam nhân đè trên người nàng nâng lên, đặt đôi chân dài mảnh mai quấn ở hai bên hông gác lên trên hai vai mình, cánh mông tuyết trắng cũng được nâng lên cao hơn, khiến cự vật cực lớn nóng rực thâm nhập càng sâu, vừa thoải mái vừa mạnh mẽ như lò xo.

"Ân a......"

Nàng khó nhịn vặn vẹo thân thể, hảo cảnh tượng tra tấn người trong mơ!

Thân thể non nớt bị hai gã nam tử trước sau liên tục trêu chọc, kích thích mọi dây thần kinh nàng, cuối cùng từng tia lửa hoa sáng chói nhất bùng nổ.

Thống khổ đến tột cùng, sung sướng đến tột độ, bay vọt thẳng đến thiên đường song song cùng trầm luân trong địa ngục.

Chưa từng trải qua như vậy, nàng thét chói tai, thân thể chấn động run rẩy kịch liệt, trước mắt tối sầm, mất đi ý thức.

"Châu Châu!"

Vân Thế Nhất ôm lấy thiếu nữ hôn mê bất tỉnh, con ngươi lóe lên tia đau lòng, nhịn không được ngẩng đầu trách cứ:

"Chẳng phải trước đó ta đã kêu ngươi phải nhẹ chút sao, ngươi cho rằng mình đang săn thú trong rừng, Châu Châu là thê tử của chúng ta, không phải con mồi để ngươi dùng mũi tên bắn hạ."

"Đại ca, ngươi thì sao?"

Vân Thế Vĩ rốt cuộc chột dạ, nhỏ giọng lầu bầu:

"Đêm qua lần đầu động phòng, ta cũng có thấy động tác của ngươi nhẹ nhàng đâu, Châu Châu bị ngươi làm sau đó cũng rơi vào hôn mê, hiện tại ngươi không biết xấu hổ còn chỉ trích ta?"

Hắn vẫn cứ lâm vào mỹ diệu của thiếu nữ không thể tự kềm chế, thân thể trầm trọng vẫn đè trên người nàng không có ý định thoát ra.

"Không phải ngươi đã tới rồi sao?"

Vân Thế Nhất bị phản bác đến không còn lời gì để nói, xụ mặt làm loại công kích khác.

"Ngươi nhanh lên đi, Châu Châu yếu ớt như vậy, nào chịu được cơ thể to lớn của ngươi đè nặng trên người nàng lâu như vậy."

"Nhưng ta vẫn chưa đã ghiền!"

Vân Thế Vĩ bất đắc dĩ phải miễn cưỡng rời khỏi thân thể thiếu nữ.

Vân Thế Nhất nhẹ nhàng đặt nàng trên giường, cầm lấy khăn lông trên bàn lau sạch bạch dịch phía dưới cho nàng, lau xong hắn vứt khăn lông xuống đất, sau đó nằm xuống ôm lấy thân thể kiều mềm, trong lòng tức khắc tràn ngập cảm giác thoải mái, động tác càng thêm ôn nhu.

Phía dưới hắn lúc này trướng đến khó chịu, dù khó chịu nhưng hắn cũng không muốn nàng phải chịu thêm chút thương tổn nào, dù sao bọn họ cả đời là phu thê, cứ từ từ mà làm!

Vân Thế Vĩ trừng mắt nói:

"Hôm qua ngươi đã ôm Châu Châu ngủ, tối nay nên đến phiên ta."

Vân Thế Nhất hừ mũi một tiếng:

"Đừng quên ta mới là chính phu, chưa đuổi ngươi xuống giường đã xem như nể nang ngươi, nếu cảm thấy bất mãn, đằng kia còn có cửa, tự mở và cút đi."

"Ta không đi, ta đi để ngươi chiếm tiện nghi nàng à."

Vân Thế Vĩ bất bình tức giận kéo chăn nằm xuống bên cạnh Nguyễn Châu, một bàn tay hắn trườn lên xoa nhẹ đôi gò bồng đảo, lại bị Vân Thế Nhất phát hiện, liền giơ tay hất ra.

"Ngươi làm gì vậy, ta chỉ sờ chút thôi vậy cũng không được sao?"

"Đương nhiên không được, mau ngủ đi, cấm động tay động chân, sáng sớm mai chúng ta còn phải hồi môn thăm viếng!"

[Hồi môn: lại mặt _ vợ chồng về nhà bố mẹ vợ sau ngày cưới.]

Ánh trăng chiếu sáng bên ngoài cửa sổ, bên trong cửa sổ dần dần vang lên tiếng ngáy, không biết qua bao lâu, thiếu nữ ngủ giữa hai nam tử chớp chớp đôi mắt sáng như nước, ngơ ngác quan sát mọi thứ chung quanh mình.

Một từ ngữ nàng vẫn rất hay nhìn thấy trên mạng, chậm rãi hình thành trong đầu......

Xuyên không?
 
[Np, Cao H, Xuyên Không] Xuyên Qua Chúng Phu Truy Ái
chương 2


Phát hiện chính mình nằm trong vòng tay rộng lớn của nam nhân, đôi mắt nàng hiện lên một tia kinh ngạc.

Xuyên không đến trên giường, được nam nhân ôm, chẳng phải là xuyên thành vợ người ta sao?

Ánh mắt vừa chuyển, một hình dáng nam tử cao lớn liền lọt vào mắt nàng, khiến nàng nhất thời sợ tới mức mặt trắng bệch......np?

Chẳng lẽ nàng xuyên vào kỹ viện?

Không còn nghi ngờ gì nữa, nàng đã xuyên không đến thời cổ đại, nhìn cách bài trí đồ đạc trong phòng là có thể chứng minh.

Thân thể này không phải của nàng, tuy rằng dáng người kiều mỹ xinh đẹp, nhưng hiển nhiên vẫn chưa trưởng thành, khoảng mười bốn, mười lăm tuổi?

Người ở thời cổ đại quả thật yêu rất sớm!

Hơn nữa tóc của nàng ngắn, nhưng thân thể này lại có mái tóc đen dài bóng mượt.

Linh hồn nàng chợt nhớ lại cảnh tượng trước khi chết.

Một khối xi măng rơi từ trên cầu xuống, lập tức khiến linh hồn nàng nháy mắt bị văng rất xa, phiêu diêu và trôi dạt.

Đến khi tỉnh dậy lần nữa, nàng đã nằm trên giường và được hai nam nhân ôm chặt...

Hóa ra trận hoan ái trước đó không phải là mộng, nàng thực sự đã xuyên không đến đây.

Nàng giơ tay gỡ lấy cánh tay đặt trên bộ ngực mình ra, nhưng chưa đến một giây cánh tay kia lại lần nữa ôm lấy nàng.

Nàng lắc đầu, không để ý tới, tuy rằng chỉ mới mười tám tuổi, nhưng do mẹ mất sớm, quá trình trưởng thành cô đơn mà trở nên thông minh hơn so với những đứa trẻ cùng trang lứa.

Sau khi trấn tĩnh lại, nàng bắt đầu sắp xếp suy nghĩ trong đầu, trong tâm trí dường như xuất hiện những ký ức không thuộc về nàng, là của chủ nhân cơ thể ban đầu, không hoàn chỉnh, rời rạc, nhưng rất hữu ích cho việc thu thập thông tin của nàng.

Nguyên chủ tên là Nguyễn Châu, chỉ khác tên của nàng một chữ, à Tần Châu.

Được rồi, ta sẽ lợi dụng thân thể này của nàng, sau này chắc chắn sẽ phải sống theo thân phận của nàng, cho nên từ giờ ta sẽ là Nguyễn Châu!

Hai người đàn ông bên cạnh là biểu ca (anh họ) của Nguyễn Châu, bọn họ đều là họ hàng thân thích với nhau, đứa trẻ đáng thương này phải lấy hai chồng cùng một lúc, kết hôn cận huyết, chẳng trách không thể hầu hạ nổi mà chết.

Đất nước này có tên gọi là Thiên Sở, vào một lần thiên tai mấy trăm năm trước đã làm thay đổi mọi chức năng sinh lý của con người, nữ nhân rất ít, tỷ lệ nam nữ dần dần mất cân bằng, rất nhiều nam nhân cả đời đều sống như côn đồ, khả năng sinh sản giảm, dân số xã hội giảm đi rất nhiều, quốc lực suy yếu, vì thế nhiều chuyên gia mạnh mẽ đề xướng chế độ một nữ nhiều phu. (Là một nữ nhiều chồng ý)

Vẫn là xã hội nam tôn, nhưng vì sinh sản dân cư, và để nam nhân được hưởng quyền lợi hôn nhân cùng làm cha, luật pháp quy định, mỗi người đàn bà phải có 5 lão công (chồng) trở lên, và cùng mỗi lão công sinh hạ 2 hài tử trở lên.

Nghĩa là nữ nhân trở thành cổ máy sinh sản, cơ hội thụ thai song sinh cùng đa thai là rất cao, hai gã biểu ca bên cạnh nàng chính là sản phẩm của thụ thai song sinh, theo ánh trăng mờ ảo từ bên ngoài cửa sổ rọi vào, nàng đoan trang nhìn bọn họ, đường nét khuôn mặt sắc sảo góc cạnh, dáng người cao lớn uy nghiêm, diện mạo cực kỳ anh tuấn.

Thật may, đây là kiểu nàng thích.

Địa vị gia đình nữ nhân rất cao, điểm này không tồi, nhưng nàng không muốn bị nam nhân quát mắng.

Nhưng nàng có thể chấp nhận quan niệm một nữ nhiều phu được không?

Nằm trên cánh tay tráng kiện dưới cổ kia, nàng cảm thấy có chút an tâm, có chút ấm áp, nghĩ đến mới vài giờ trước nằm trên giường, cánh tay này đã ôn nhu chăm sóc thân thể nàng.

Má nàng chợt nóng lên, một cổ ngọt ngào liền dâng lên từ đáy lòng.

Nàng nhíu mày suy nghĩ một câu đã lâu:

Ân, vì một xã hội phát triển hài hòa, đây cũng là sự tình không thể tránh khỏi.

Từ nay về sau nàng chính là Nguyễn Châu, được một đám lão công vây quanh yêu thương.

Ở Trung Quốc cổ đại, nam nhân tam thê tứ thiếp chính là thiên kinh địa nghĩa, nữ nhân chỉ cần phạm một sai lầm nhỏ sẽ bị trục xuất khỏi làng.

Phải biết rằng xã hội mẫu hệ thời cổ đại trên trái đất đã có hơn 10 vạn năm văn minh lịch sử, và xã hội mà địa vị nam nhân cao hơn nữ tử chỉ mới cách đây vài nghìn năm, mà nam giới đã được yêu chiều hư hỏng, đều được yêu thích khủng khiếp.

Ngược lại, chế độ một nữ nhiều phu ở Thiên Sở quốc lại là điều châm chọc lớn nhất đối với nam nhân.

May mắn, nàng Tần châu, không đúng, là Nguyễn châu xuyên tới Thiên Sở quốc, chứ không phải một quốc gia 'ngựa giống' nào đó trong lịch sử Trung Quốc, mọi thứ đều ổn, chỉ có việc trở thành cỗ máy sinh con là hơi kỳ quặc.

Cuộn mình trong vòng tay rộng lớn của người đàn ông, Nguyễn Châu chìm vào mộng đẹp.

Có thể do trong đầu đã lưu trữ nhiều thông tin về thời đại này cùng hai huynh đệ nhà Vân gia, nên khi xuyên không, nàng không hề cảm thấy bài xích.

Tuy nhiên, khi mở đôi mắt mơ màng, đối diện với đôi mắt đen láy của Vân Thế Nhất nàng vẫn vô cùng căng thẳng, đầu gối khẽ nhúc nhích, va vào vật không nên va, khiến người đàn ông hít vào một hơi, một bàn tay to lớn bắt lấy vuốt ve bộ ngực đầy đặn, nhẹ nhàng khảy một quả nho trên ngực nàng.

"Ân......"

Nguyễn Châu cắn môi dưới, tay nhỏ non mịn liền bắt lấy bàn tay to không an phận kia.

Trước đây nàng từng tiềm hiểu trên mạng rằng ham muốn nam nhân khi tỉnh giấc rất mảnh liệt.

Có vợ, các lão công đều muốn đè một trận.

Nghĩ đến đây, nàng lập tức cứng đờ thân thể, không dám lộn xộn, không giống như đêm hôm qua, nàng vẫn luôn cho rằng trận hoan ái kia chỉ là mộng, hiện tại thanh tỉnh, nàng lại không biết phải làm sao.

"Châu Châu......"

Vân Thế Nhất khàn giọng gọi tên nàng, phát hiện nàng có ý phản đối, hắn cười nhẹ: "Chúng ta đã thành thân mấy ngày rồi, muội vẫn còn thẹn thùng sao?"

Nguyễn Châu cụp mặt xuống, nàng không phải thẹn thùng, chỉ là khẩn trương, dù là ai vừa mới xuyên không đã nằm trên một chiếc giường lớn cùng đồng thời bị hai nam nhân trêu chọc đều sẽ không có phản ứng bình thường.

"Hai nhà chúng ta đều cách xa nhau, dù đại biểu ca từ trước vẫn chưa từng gặp Châu Châu, nhưng muội đã là thê tử của Vân Thế ta kể từ ngày thành thân, ta sẽ bảo đảm cả đời này sẽ đối xử tốt với muội.

Tất cả tài sản của ta từ nay về sau đều do muội chưởng quản, cả thân thể của ta đều là của muội.

Muội không cần lo lắng, người lo lắng phải là ta mới đúng, cả đời này vận mệnh này của ta đều nằm trong tay Châu Châu muội."

Ở thời đại này dù nam nhân có địa vị xã hội cao đến đâu, về đến nhà vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời vợ nói, những người có bất mãn với thê tử của mình thì thường sau khi ly hôn, chẳng những tài sản không quay về, ngay cả hài tử của mình cũng do nhà gái sở hữu.

Nam nhân bị thê tử quản đã trở thành thói quen, cho rằng đó là việc thiên kinh địa nghĩa, chưa có ai dám nghĩ đến việc thay đổi tình trạng không hợp lý này, ngay cả người đứng đầu của đất nước cũng sợ vợ của mình.

Tuy vậy, vẫn có những nữ nhân phản đối việc có quá nhiều lão công và muốn yêu cầu giảm bớt số hài tử mà họ có.

Thật là nực cười, nam nhân phải làm sao bây giờ, chẳng lẽ phải cạo đầu xuất gia thành hòa thượng?

Nguyễn Châu chỉ mới xuyên không đối mặt với thế giới cổ đại còn thẹn thùng, đặc biệt nam nhân ôm nàng lại chính là trượng phu danh chính ngôn thuận của nàng, nàng không biết nên nói gì và làm thế nào.

"Đại biểu ca."

Nàng thử gọi một tiếng, cảm thấy xưng hô thế này cũng không tệ lắm, so với việc goi phu quân, gọi lão công thuận miệng hơn nhiều.

"Châu Châu có chuyện gì sao?"

Vân Thế mở to đôi mắt ôn nhuận, đầu ngón tay vẽ một vòng tròn trên bộ ngực nàng, bọn họ chỉ mới hoan ái một lần vào đêm thành thân, vì sợ làm nàng bị thương, hắn vẫn luôn nhẫn nại, có trời mới biết hắn đã chịu đựng vất vả thế nào.

"Huynh có thể đừng làm chuyện tối hôm qua nữa hay không, muội hiện tại không muốn ....."

Nàng phát giác dương cụ của hắn trướng đại, nên đỏ mặt cầu xin.

Thực sự nàng chưa có tư tưởng chuẩn bị, hơn nữa phía sau còn có một nam nhân khác đang ngủ, 3P, không phải là không thể, nhưng cũng phải đợi cho đến khi bọn họ hiểu rõ về nhau trước đã!

Vân Thế Nhất không trả lời, chỉ cúi người hôn nàng, môi lưỡi giao triền, dây dưa trong miệng nàng một trận mới buông ra, ôn nhu nói:

"Để đại biểu ca mặc quần áo giúp Châu Châu, lát nữa chúng ta sẽ ra ngoài."

Nguyễn Châu gật đầu, thừa dịp Vân Thế Vĩ còn đang ngủ say, nhanh chóng thu dõn đồ đạc, nàng không có lá gan làm trò trần truồng lộ thể trước mặt hai nam nhân.

Nhưng cái tên nhị biểu ca kia lại chẳng khác nào lợn, bọn họ nói chuyện một lúc lâu như vậy, hắn vẫn chưa tỉnh lại.

Trong lòng nàng đang dần chấp nhận Vân Thế Nhất, hưởng thụ cảm giác được hắn phục vụ.

Kiếp trước gia cảnh nàng bình thường, diện mạo bình thường, mãi đến đại học cũng không gặp được người theo đuổi, dù vậy trong lòng lại luôn khao khát có được tình yêu, mong đợi một ngày kia, một nam tử anh tuấn cao lớn xuất hiện, tay cầm bó hoa, quỳ xuống trước mặt nàng nói những lời yêu thương.

Ở trường và trên đường phố, ánh mắt nàng cũng theo dõi những nam tử có dung mạo phi phàm đó, nhưng nàng biết, một người bình thường như nàng, vĩnh viễn cũng đừng nghĩ trở thành phong cảnh trước mắt bọn họ.

Hiện tại nàng lại được một đại soái ca siêu cấp anh tuấn cẩn thận hầu hạ như vậy, thực sự thỏa mãn hư vinh trong lòng.

-------

Hé lu mí pà, nay tui ngoi lên lại để edit tiếp bộ truyện sau 1 năm trời bỏ quên nó một góc 🥲.

Cx tại lâu lắm luôn r á, chắc mí pà đã quên sạch sẽ mất tiu sự tồn tại của nó r.

Nay tui up chương tiếp theo, hi vọng sẽ nhận được sự ủng hộ của mí pà để tui có động lực mà edit tiếp những chương sau này.

Thanks rất nhìu luôn ❤️❤️
 
Back
Top Bottom