Phát hiện chính mình nằm trong vòng tay rộng lớn của nam nhân, đôi mắt nàng hiện lên một tia kinh ngạc.
Xuyên không đến trên giường, được nam nhân ôm, chẳng phải là xuyên thành vợ người ta sao?
Ánh mắt vừa chuyển, một hình dáng nam tử cao lớn liền lọt vào mắt nàng, khiến nàng nhất thời sợ tới mức mặt trắng bệch......np?
Chẳng lẽ nàng xuyên vào kỹ viện?
Không còn nghi ngờ gì nữa, nàng đã xuyên không đến thời cổ đại, nhìn cách bài trí đồ đạc trong phòng là có thể chứng minh.
Thân thể này không phải của nàng, tuy rằng dáng người kiều mỹ xinh đẹp, nhưng hiển nhiên vẫn chưa trưởng thành, khoảng mười bốn, mười lăm tuổi?
Người ở thời cổ đại quả thật yêu rất sớm!
Hơn nữa tóc của nàng ngắn, nhưng thân thể này lại có mái tóc đen dài bóng mượt.
Linh hồn nàng chợt nhớ lại cảnh tượng trước khi chết.
Một khối xi măng rơi từ trên cầu xuống, lập tức khiến linh hồn nàng nháy mắt bị văng rất xa, phiêu diêu và trôi dạt.
Đến khi tỉnh dậy lần nữa, nàng đã nằm trên giường và được hai nam nhân ôm chặt...
Hóa ra trận hoan ái trước đó không phải là mộng, nàng thực sự đã xuyên không đến đây.
Nàng giơ tay gỡ lấy cánh tay đặt trên bộ ngực mình ra, nhưng chưa đến một giây cánh tay kia lại lần nữa ôm lấy nàng.
Nàng lắc đầu, không để ý tới, tuy rằng chỉ mới mười tám tuổi, nhưng do mẹ mất sớm, quá trình trưởng thành cô đơn mà trở nên thông minh hơn so với những đứa trẻ cùng trang lứa.
Sau khi trấn tĩnh lại, nàng bắt đầu sắp xếp suy nghĩ trong đầu, trong tâm trí dường như xuất hiện những ký ức không thuộc về nàng, là của chủ nhân cơ thể ban đầu, không hoàn chỉnh, rời rạc, nhưng rất hữu ích cho việc thu thập thông tin của nàng.
Nguyên chủ tên là Nguyễn Châu, chỉ khác tên của nàng một chữ, à Tần Châu.
Được rồi, ta sẽ lợi dụng thân thể này của nàng, sau này chắc chắn sẽ phải sống theo thân phận của nàng, cho nên từ giờ ta sẽ là Nguyễn Châu!
Hai người đàn ông bên cạnh là biểu ca (anh họ) của Nguyễn Châu, bọn họ đều là họ hàng thân thích với nhau, đứa trẻ đáng thương này phải lấy hai chồng cùng một lúc, kết hôn cận huyết, chẳng trách không thể hầu hạ nổi mà chết.
Đất nước này có tên gọi là Thiên Sở, vào một lần thiên tai mấy trăm năm trước đã làm thay đổi mọi chức năng sinh lý của con người, nữ nhân rất ít, tỷ lệ nam nữ dần dần mất cân bằng, rất nhiều nam nhân cả đời đều sống như côn đồ, khả năng sinh sản giảm, dân số xã hội giảm đi rất nhiều, quốc lực suy yếu, vì thế nhiều chuyên gia mạnh mẽ đề xướng chế độ một nữ nhiều phu. (Là một nữ nhiều chồng ý)
Vẫn là xã hội nam tôn, nhưng vì sinh sản dân cư, và để nam nhân được hưởng quyền lợi hôn nhân cùng làm cha, luật pháp quy định, mỗi người đàn bà phải có 5 lão công (chồng) trở lên, và cùng mỗi lão công sinh hạ 2 hài tử trở lên.
Nghĩa là nữ nhân trở thành cổ máy sinh sản, cơ hội thụ thai song sinh cùng đa thai là rất cao, hai gã biểu ca bên cạnh nàng chính là sản phẩm của thụ thai song sinh, theo ánh trăng mờ ảo từ bên ngoài cửa sổ rọi vào, nàng đoan trang nhìn bọn họ, đường nét khuôn mặt sắc sảo góc cạnh, dáng người cao lớn uy nghiêm, diện mạo cực kỳ anh tuấn.
Thật may, đây là kiểu nàng thích.
Địa vị gia đình nữ nhân rất cao, điểm này không tồi, nhưng nàng không muốn bị nam nhân quát mắng.
Nhưng nàng có thể chấp nhận quan niệm một nữ nhiều phu được không?
Nằm trên cánh tay tráng kiện dưới cổ kia, nàng cảm thấy có chút an tâm, có chút ấm áp, nghĩ đến mới vài giờ trước nằm trên giường, cánh tay này đã ôn nhu chăm sóc thân thể nàng.
Má nàng chợt nóng lên, một cổ ngọt ngào liền dâng lên từ đáy lòng.
Nàng nhíu mày suy nghĩ một câu đã lâu:
Ân, vì một xã hội phát triển hài hòa, đây cũng là sự tình không thể tránh khỏi.
Từ nay về sau nàng chính là Nguyễn Châu, được một đám lão công vây quanh yêu thương.
Ở Trung Quốc cổ đại, nam nhân tam thê tứ thiếp chính là thiên kinh địa nghĩa, nữ nhân chỉ cần phạm một sai lầm nhỏ sẽ bị trục xuất khỏi làng.
Phải biết rằng xã hội mẫu hệ thời cổ đại trên trái đất đã có hơn 10 vạn năm văn minh lịch sử, và xã hội mà địa vị nam nhân cao hơn nữ tử chỉ mới cách đây vài nghìn năm, mà nam giới đã được yêu chiều hư hỏng, đều được yêu thích khủng khiếp.
Ngược lại, chế độ một nữ nhiều phu ở Thiên Sở quốc lại là điều châm chọc lớn nhất đối với nam nhân.
May mắn, nàng Tần châu, không đúng, là Nguyễn châu xuyên tới Thiên Sở quốc, chứ không phải một quốc gia 'ngựa giống' nào đó trong lịch sử Trung Quốc, mọi thứ đều ổn, chỉ có việc trở thành cỗ máy sinh con là hơi kỳ quặc.
Cuộn mình trong vòng tay rộng lớn của người đàn ông, Nguyễn Châu chìm vào mộng đẹp.
Có thể do trong đầu đã lưu trữ nhiều thông tin về thời đại này cùng hai huynh đệ nhà Vân gia, nên khi xuyên không, nàng không hề cảm thấy bài xích.
Tuy nhiên, khi mở đôi mắt mơ màng, đối diện với đôi mắt đen láy của Vân Thế Nhất nàng vẫn vô cùng căng thẳng, đầu gối khẽ nhúc nhích, va vào vật không nên va, khiến người đàn ông hít vào một hơi, một bàn tay to lớn bắt lấy vuốt ve bộ ngực đầy đặn, nhẹ nhàng khảy một quả nho trên ngực nàng.
"Ân......"
Nguyễn Châu cắn môi dưới, tay nhỏ non mịn liền bắt lấy bàn tay to không an phận kia.
Trước đây nàng từng tiềm hiểu trên mạng rằng ham muốn nam nhân khi tỉnh giấc rất mảnh liệt.
Có vợ, các lão công đều muốn đè một trận.
Nghĩ đến đây, nàng lập tức cứng đờ thân thể, không dám lộn xộn, không giống như đêm hôm qua, nàng vẫn luôn cho rằng trận hoan ái kia chỉ là mộng, hiện tại thanh tỉnh, nàng lại không biết phải làm sao.
"Châu Châu......"
Vân Thế Nhất khàn giọng gọi tên nàng, phát hiện nàng có ý phản đối, hắn cười nhẹ: "Chúng ta đã thành thân mấy ngày rồi, muội vẫn còn thẹn thùng sao?"
Nguyễn Châu cụp mặt xuống, nàng không phải thẹn thùng, chỉ là khẩn trương, dù là ai vừa mới xuyên không đã nằm trên một chiếc giường lớn cùng đồng thời bị hai nam nhân trêu chọc đều sẽ không có phản ứng bình thường.
"Hai nhà chúng ta đều cách xa nhau, dù đại biểu ca từ trước vẫn chưa từng gặp Châu Châu, nhưng muội đã là thê tử của Vân Thế ta kể từ ngày thành thân, ta sẽ bảo đảm cả đời này sẽ đối xử tốt với muội.
Tất cả tài sản của ta từ nay về sau đều do muội chưởng quản, cả thân thể của ta đều là của muội.
Muội không cần lo lắng, người lo lắng phải là ta mới đúng, cả đời này vận mệnh này của ta đều nằm trong tay Châu Châu muội."
Ở thời đại này dù nam nhân có địa vị xã hội cao đến đâu, về đến nhà vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời vợ nói, những người có bất mãn với thê tử của mình thì thường sau khi ly hôn, chẳng những tài sản không quay về, ngay cả hài tử của mình cũng do nhà gái sở hữu.
Nam nhân bị thê tử quản đã trở thành thói quen, cho rằng đó là việc thiên kinh địa nghĩa, chưa có ai dám nghĩ đến việc thay đổi tình trạng không hợp lý này, ngay cả người đứng đầu của đất nước cũng sợ vợ của mình.
Tuy vậy, vẫn có những nữ nhân phản đối việc có quá nhiều lão công và muốn yêu cầu giảm bớt số hài tử mà họ có.
Thật là nực cười, nam nhân phải làm sao bây giờ, chẳng lẽ phải cạo đầu xuất gia thành hòa thượng?
Nguyễn Châu chỉ mới xuyên không đối mặt với thế giới cổ đại còn thẹn thùng, đặc biệt nam nhân ôm nàng lại chính là trượng phu danh chính ngôn thuận của nàng, nàng không biết nên nói gì và làm thế nào.
"Đại biểu ca."
Nàng thử gọi một tiếng, cảm thấy xưng hô thế này cũng không tệ lắm, so với việc goi phu quân, gọi lão công thuận miệng hơn nhiều.
"Châu Châu có chuyện gì sao?"
Vân Thế mở to đôi mắt ôn nhuận, đầu ngón tay vẽ một vòng tròn trên bộ ngực nàng, bọn họ chỉ mới hoan ái một lần vào đêm thành thân, vì sợ làm nàng bị thương, hắn vẫn luôn nhẫn nại, có trời mới biết hắn đã chịu đựng vất vả thế nào.
"Huynh có thể đừng làm chuyện tối hôm qua nữa hay không, muội hiện tại không muốn ....."
Nàng phát giác dương cụ của hắn trướng đại, nên đỏ mặt cầu xin.
Thực sự nàng chưa có tư tưởng chuẩn bị, hơn nữa phía sau còn có một nam nhân khác đang ngủ, 3P, không phải là không thể, nhưng cũng phải đợi cho đến khi bọn họ hiểu rõ về nhau trước đã!
Vân Thế Nhất không trả lời, chỉ cúi người hôn nàng, môi lưỡi giao triền, dây dưa trong miệng nàng một trận mới buông ra, ôn nhu nói:
"Để đại biểu ca mặc quần áo giúp Châu Châu, lát nữa chúng ta sẽ ra ngoài."
Nguyễn Châu gật đầu, thừa dịp Vân Thế Vĩ còn đang ngủ say, nhanh chóng thu dõn đồ đạc, nàng không có lá gan làm trò trần truồng lộ thể trước mặt hai nam nhân.
Nhưng cái tên nhị biểu ca kia lại chẳng khác nào lợn, bọn họ nói chuyện một lúc lâu như vậy, hắn vẫn chưa tỉnh lại.
Trong lòng nàng đang dần chấp nhận Vân Thế Nhất, hưởng thụ cảm giác được hắn phục vụ.
Kiếp trước gia cảnh nàng bình thường, diện mạo bình thường, mãi đến đại học cũng không gặp được người theo đuổi, dù vậy trong lòng lại luôn khao khát có được tình yêu, mong đợi một ngày kia, một nam tử anh tuấn cao lớn xuất hiện, tay cầm bó hoa, quỳ xuống trước mặt nàng nói những lời yêu thương.
Ở trường và trên đường phố, ánh mắt nàng cũng theo dõi những nam tử có dung mạo phi phàm đó, nhưng nàng biết, một người bình thường như nàng, vĩnh viễn cũng đừng nghĩ trở thành phong cảnh trước mắt bọn họ.
Hiện tại nàng lại được một đại soái ca siêu cấp anh tuấn cẩn thận hầu hạ như vậy, thực sự thỏa mãn hư vinh trong lòng.
-------
Hé lu mí pà, nay tui ngoi lên lại để edit tiếp bộ truyện sau 1 năm trời bỏ quên nó một góc 🥲.
Cx tại lâu lắm luôn r á, chắc mí pà đã quên sạch sẽ mất tiu sự tồn tại của nó r.
Nay tui up chương tiếp theo, hi vọng sẽ nhận được sự ủng hộ của mí pà để tui có động lực mà edit tiếp những chương sau này.
Thanks rất nhìu luôn ❤️❤️