Khác Nothing Is Perfect _ /Lulaw-Lawlu?/

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
329882622-256-k16049.jpg

Nothing Is Perfect _ /Lulaw-Lawlu?/
Tác giả: JurysDepZaiNee
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

_Truyện không liên quan đến cốt truyện chính 100% không có thật
_Nội dụng về Otp của tôi, Notp đừng vào
_Hay lười, không đòi hỏi nhanh ra chap



otp​
 
Related threads
  • Tôi không phải cô ấy - Chaelisa
  • LIST Truyện Mọi Thể Loại
  • Bí Sử - The Secret History
  • Những chàng Ngự lâm Janissary
  • [Chaelisa] Chấp niệm
  • Bản Ghi Chép Lịch Sử - Tenebris.
  • Nothing Is Perfect _ /Lulaw-Lawlu?/
    1. | Start


    Thể loại :

    _BE-SE-HE? (Bạn đoán xem!)

    _Ngọt-Mận-Cục Súc?

    _Tính cách nhân vật sẽ không giống trong phim (Nếu bạn có xem One Piece thì sẽ biết tôi đã chỉnh sửa như nào)

    _Một số char tôi sẽ chỉnh lại tính cách, ví dụ như Law, vì ảnh hưởng từ phim Wednesday nên có lẽ tính cách char này sẽ như thế nếu tôi viết ( Nếu bạn không thích thì thoát ra nhé!)

    _Đặc biệt, không nhận gạch đá từ Notp ném vào Otp của tôi! (Cậu đụng là tôi chạm!!)

    _Nếu bạn yêu thích truyện của tôi thì nhớ bình chọn cho tôi nhé, cộng thêm việc tôi sẽ ra truyện rất lâu nên đừng hối thúc!

    _Và một việc cuối cùng nữa là có thể truyện tôi viết sẽ theo kiểu "SM" ..,tôi cũng không chắc (vì nếu tôi lười...tôi sẽ không viết kiểu vậy..!)

    (Cho những ai không biết: Chữ S là viết tắt của từ Sadist, được tạm dịch ra là người bạo dâm hoặc còn gọi là biến thái.

    Còn từ M là viết tắt của chữ Masochist là người thống dâm hay có thể gọi là cuồng dâm)

    Được rồi cảm ơn vì đã đọc hết tất cả dòng này, giờ thì bạn có thể kéo lên và đọc truyện của tôi!

    Wish You Enjoy Fun!

    _________________________________

    "Cộc..cộc.."

    Tiếng bước chân vang vọng khắp lâu đài, nó đang tiến gần đến một căn phòng phía cuối dãy hàng lang u ám không một chút ánh sáng kia, bên trong phát ra những âm thanh của đàn violin không mấy êm dịu khiến cho dãy hành lang đang u ám càng thêm quái dị, nếu bạn ở đó có thể đã sợ đến mức tè ra quần rồi khóc nức nở cất tiếng gọi mẹ.

    "Cọt..kẹt.."

    Cửa căn phòng mở ra, ánh sáng trong phòng chiếu ra ngoài cửa làm soi rõ bóng dáng của một người đàn ông to lớn, có màu tóc vàng óng đi kèm theo cặp kính kì dị, mặc một bộ trang phục dành cho quý tộc mang màu đỏ chói của tơ máu, còn một người nữa phía trong phòng có màu tóc đen nhánh và đôi mắt màu hổ phách lấp lánh, chỉ mặc mỗi áo choàng ngủ màu đen chàng trai cau mày từ đôi mắt lấp lánh khi nãy trở nên dữ tợn rồi liếc xéo qua người đang đứng ngoài cửa kia.

    "Anh vào đây làm gì?

    Chả phải tôi nói cấm bất kì ai vào đây nếu không có sự cho phép của tôi sao?"

    Gã cười

    "Fufufu..đừng cục súc thế chứ?

    Ta chỉ vào đây để thông báo về chuyện sẽ cho em chuyển vào trường Monstrous"

    Chàng trai giật mình phản kháng nhưng lại bị cắt ngang ngay trước khi cậu thốt ra đủ một từ.

    "Nhưn-.."

    "À thêm nữa, ta đã hỏi ý kiến của thằng nhóc kia rồi, nó cũng đồng ý"

    "Khoan đã!

    Tại sao không nói chuyện này với tôi?

    Liệu biết tôi có chấp nhận không chứ!"

    Chàng trai hét lên.

    "Fufufu..Xin lỗi, xin lỗi nhưng em cũng không thể phản đối quyết định này đâu, hm...nếu em không thích thì ta cũng chấp nhận, nhưng đề nghị này là của thằng nhóc hậu đậu kia, ta biết em không muốn làm nó buồn mà, đúng chứ?"

    Nghe đến đây cậu lặng thinh, suy nghĩ gì đó rồi bất giác gật đầu.

    "Fufu..quyết định tuyệt đấy vậy chuẩn bị đi nhé, mãi ta sẽ đến gọi nhóc sớm" Nói vậy gã rời đi để chàng trai ngồi đấy thẫn thờ nhìn bóng lưng hắn rời khỏi và đóng cánh cửa lại.

    Chàng trai thầm rủa "không vì anh ấy ta cũng sẽ không đến ngôi trường điên rồ kia đâu" vừa kết thúc suy nghĩ cậu đứng dậy và bắt đầu sửa soạn hành lý.

    _________________________________

    Wait for next episode
     
    Nothing Is Perfect _ /Lulaw-Lawlu?/
    2. | The first day


    Trường Monstrous là nơi tập hơn những con người quái dị cách biệt với thế giới con người, cũng là nơi mang tiếng xấu từ nhưng lời đồn không đúng sự thật của bọn người ngoài kia.

    Nơi đây có rất nhiều những đứa trẻ ngây thơ bị bố mẹ bỏ đi chỉ vì không tay hoặc chân hay còn có những đứa mang hình dáng con người nhưng khi trăng tròn lại hoá sói, có cả loài Vampires, người cá,...v..v..

    Nơi đây có lẽ là một nơi không yên tĩnh gì đối với một người thích ở một mình ghét ồn ào như chàng trai Trafalgar kia.

    Trafalgar tên đầy đủ là Trafalgar D.

    Water Law nhưng được gọi là Trafalgar Law, cậu có vóc dáng thon gọn cao ráo và kèm theo là một vòng eo con kiến, nghe tới đây như đang tả một cô mỹ nhân nào ấy nhỉ?

    Bạn biết vì sao không?

    Vì anh của cậu ta, gã đeo cặp kính quái dị kia có tên đầy đủ là Donquixote Doflamingo, (người đã chăm chút cơ thể hoàn hảo này của cậu từ nhỏ để biến cậu trở thành M của hắn), nhưng hắn nào ngờ cậu lớn lên khác xa điều hắn mong muốn, càng lớn cậu càng lạnh nhạt và không nghe lời hắn, hắn lúc đó rất thất vọng và hắn càng thêm thất vọng chỉ vì thằng nhóc Law mà hắn cưng chiều từ bé chỉ nghe lời của thằng nhóc Rosi kia.

    _________________________________

    Mặt trời vừa ló dạng, chiếu xuyên qua khẽ rèm cửa, soi sáng gương mặt thanh tú của chàng trai nằm trên chiếc giường êm ái đang say mê ngủ kia.

    "Cạch.."

    Tiếng mở của vang lên làm chàng trai khẽ mở đôi mắt nặng trĩu của mình ra để nhìn.

    "Law, em dậy rồi sao?

    Xin lỗi vì đã đánh thức em nhé, nhưng bây giờ em có thể thức dậy và chuẩn bị đi đến trường không?"

    Lần này không phải tên mang cặp kính quái dị kia mà là một cậu thiếu niên có mái tóc vàng cứ như hắn vậy, đó là Rosinante (Donquixote Rosinante) Chàng trai bên giường từ từ ngồi dậy, nhìn cậu thiếu niên ngồi phía đầu giường bằng cặp mắt trìu mến.

    "Em phải đi thật sao?

    Nhưng em không muốn!

    Anh có thể đi với em không?"

    Chàng trai cười hiền hậu đáp:

    "Không được Law à, nhưng anh có thể đến thăm em vào ngày nào đó, chúng ta có thể gặp nhau ở đấy và em cũng có thể kể cho anh nghe rất nhiều điều ở trường"

    Chàng trai gật gù đồng ý rồi ôm chằm lấy người phía trước.

    _______________

    Chiếc xe sang trọng chạy giữa khu rừng tâm tối, tiến càng sâu vào trong, phía trước mũi xe là một cánh cổng, nó tự động mở ra và chiếc xe chạy vào.

    -----

    Doffy dẫn Law cùng Rosi tiến đến phòng hiệu trưởng để nhập học cho cậu, vừa mở cửa phòng ra một bóng dáng của một người đàn ông cao to đang ngồi ngay ngắn trên ghế

    "Chào cậu Magenllan, vẫn khoẻ đấy chứ?"

    "Chào, tôi vẫn sống chưa chết được đâu, mà thằng nhóc cậu bảo nhập học là...Rosi ấy hả..?"

    Người đàn ông nhìn ra ngoài cửa và nhìn Rosi, hỏi.

    "À không, là thằng bé phía sau" Hắn ra hiệu cho Rosi, cậu hiểu ý lập tức kéo Law đang trốn phía sau ra trước.

    Law lặng thinh không nói gì chỉ bấu chặt vào tay áo của Rosi.

    "Được rồi, cậu vào thể đưa hồ sơ của thằng nhóc đó cho tôi không?"

    Doffy lấy sắp giấy tờ từ tay quản gia rồi đưa cho Magenllan.

    -------

    Sau khi hoàn thành thủ tục nhập học cậu nhóc vẫn bám chặt lấy Rosi, không để anh rời đi.

    Rosi xoa đầu cậu bảo.

    "Law này, em hứa với anh rằng sẽ ở đây học thật tốt mà, và anh cũng đã hứa sẽ đến thăm em vào ngày nào đó, đúng không?"

    Law gật nhẹ đầu, sau đó nhìn Rosi và Doffy bước ra xe, rời xa khỏi ngôi trường rồi cậu cùng hiệu trưởng đi nhận phòng.

    Chàng trai bước từng bước theo chân Magenllan lên lầu trên, bật thang nhìn có vẽ cũ kĩ, lên đến tầng cuối, hiệu trưởng dẫn cậu đến một căn phòng cuối dãy.

    Bước vào trong cậu thấy một đám người quái đản, gồm 1 con tuần lộc, người máy và cả bộ xương còn những người còn lại có vẻ là con người.

    Cậu thầm nghĩ cả đám này ở cùng một phòng sao, cho tới khi hiệu trưởng lên tiếng cậu mới dẹp cái suy nghĩ đi.

    "Cả đám các em lại tập hợp ở đây nữa sao!

    Ta đã bảo ai ở phòng nấy cơ mà!"

    Cậu nhóc đội chiếc mũ rơm phản khán.

    "Em biết!

    Nhưng họ có thể đên chơi rồi về lại phòng có sao đâu ạ?"

    "Rồi rồi tùy em vậy"

    Thầy bất lực, ho một tiếng để ra hiệu cho tất cả tập trung rồi nói.

    "Hôm nay trường chúng ta sẽ có một cậu học sinh mới chuyển vào và ta đã sắp xếp cậu ta ở đây cùng em, Luffy"

    "Ể!

    Em muốn ở một mình cơ!"

    "Thế em ra ngoài ở nhé?"

    Cậu nhóc yên lặng rồi bày ra bản mặt khó chịu nhìn thầy.

    "Giờ ta có việc nên nhờ các em dẫn bạn mới tham quan trường nhé" Vừa dứt câu, thầy rời đi và đóng sầm cửa lại.

    Law im lặng nhìn qua đám nhóc đó rồi quay đi mà không biết những ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, cậu nhìn sơ xung quanh căn phòng cũng đủ biết người bạn cùng phòng kia là một người thích ồn ào không ưa yên tĩnh, nói tóm gọn lại rằng cậu bạn cùng phòng trái ngược với cậu, cậu ghét gì cậu ta thích đó.

    Vừa dọn xong căn phòng(vì nửa căn phòng trước khi dọn đều rải rác quà bánh của cậu nhóc) cậu quay qua thì thấy chỉ còn mỗi cậu nhóc đội chiếc mũ rơm đang ngồi yên bên giường đối diện.

    "Nè, cậu tên gì vậy"

    "Trafalgar Law cứ gọi tôi là Law"

    "Hả?

    Tên gì cơ..To...A!

    Cậu tên Torao nhỉ!

    Tên lạ thế, Shishishi"

    Cậu liếc xéo qua cậu nhóc đang ngồi cười hả hê vì vừa đặt tên gì đấy cho cậu rồi cười.

    Cậu nhóc kia ngừng cười rồi nói với cậu.

    "Còn tôi là Monkey D.

    Luffy, LÀ NGƯỜI SẼ CẦM ĐẦU NGÔI TRƯỜNG NÀY!!"

    Cậu ta hét lên.

    "Ồn ào..."

    Chàng trai thầm rủa rồi quay đi.

    "Nè cậu muốn đi ăn không?

    Các bạn của tôi vừa đi rồi hay cậu đi với chúng tôi nhé!

    Sẵn tiện tôi dẫn cậu tham quan trường luôn, được không?"

    Cậu nhóc ấy hỏi với vẻ mặt hào hứng, chàng trai cũng gật đầu đồng ý và mong trong trường này có thư viện để cậu trốn vào tìm sự yên tĩnh cho riêng mình.

    _________________________________

    Bạn thích truyện của tôi chứ?

    Hãy bình chọn ở phía dưới nhé!

    Wait for next episode
     
    Back
    Top Dưới