Cập nhật mới

Khác nomin - mảnh gỗ trời sao

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
336110947-256-k975224.jpg

Nomin - Mảnh Gỗ Trời Sao
Tác giả: jayonmi
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

bối cảnh lịch sử vì mình yêu sử.
warning: ooc, không có thật, mọi thứ chỉ là hư cấu.



nomin​
 
Nomin - Mảnh Gỗ Trời Sao
1. rừng, suối và em


Chưa dứt hẳn mùa thu se lạnh nhưng trong lòng quân nhân ta còn lạnh lẽo hơn.

Tình hình quốc tế và Đông Dương vẫn chưa hề nguôi đi bao nhiêu thì đêm tháng 8, Thực dân Pháp gửi thư đe doạ quân đội ta, ép chúng ta đầu hàng.

Nhưng đương nhiên với lòng yêu nước bất khuất của chúng ta, đã ra lệnh toàn quốc khởi nghĩa, cùng đứng lên bảo vệ tổ quốc thân yêu.

Quần chúng khắp nơi đông đảo chuẩn bị cho sự kiện quan trọng, từ lương thực, thuốc thang cho đến tình yêu thương.

Buồn mấy cũng phải đi, các anh chiến sĩ phải lìa xa gia đình, vận mệnh Tổ Quốc thuộc về họ, cả đất nước hướng về họ.

Anh hùng cũng cần có tình yêu trong đời như bất kì ai, nhưng hay thay ở quân khu ba có một trung đội trưởng chẳng mấy quan tâm đến chuyện này-Lý Đế Nỗ, nghe loáng thoáng ai cũng sẽ tấm tắt khen tên anh chứa hào quang, một thứ ánh sáng có tài có tình nhưng anh lại từ chối tất cả những lời tỏ tình của bao cô cán bộ cùng khu.

Ngay sau khi nghe tin từ cấp trên, Đế Nỗ bắt đầu rèn luyện khẩn cấp cho các lứa lính non nớt mới vào, anh nghiêm khắc đáng sợ đã khiến không ít lính mới khóc trong tim, nhưng vì đất nước, một bước cũng không được chùn.

Lý Đế Nỗ trẻ người non dạ, năm nay chỉ vừa 20 tuổi nhưng luôn được cấp trên tin tưởng hết mình, mang trên vai trọng trách lớn trong quân khu.

Được biết Đế Nỗ đã tham gia vào quân đội từ sớm với vai trò tình báo, sau đó lui về làm lính đánh đột kích.

Không một mối tình vắt vai, Đế Nỗ ngày đêm luyện tập chiến đấu chờ đến hiệu xuất quân, lo cho Đất Nước và hơn hết là phải an toàn trở về quê nhà.

Trong đêm, trung đội trưởng ra lệnh ngày mai 9 người lính di chuyển đến quân khu một ở bản Khắk để trung chuyển thêm lương thực và vài cán bộ y tế cho khu vực.

Sớm hôm sau, khi các vì sao vẫn đang được màng đêm bao phủ, Đế Nỗ xuất phát cùng các anh em cùng đội để tránh khỏi tầm nhìn của quân địch.

Từ quân khu ba đến bản Khắk mất hết 6 tiếng, đường đèo núi dốc nhưng tinh thần các đồng chí vẫn rất nhiệt huyết.

Trong đội có đồng chí tên Đông Hách-người bạn cùng hương với Đế Nỗ-rất thích ca hát nên đã đem theo cây đàn guitar gỗ cũ đã bạc màu gỗ để củng cố tinh thần cho cả đội.

Chiếc xe phủ đầy lá băng qua cánh rừng Trời, nơi đây cây cối rậm rạp ở xung quanh nhưng ở giữa cánh rừng lại có một suối nước hay được dân bản gọi là suối nguồn rất đẹp cách bản Khắk đâu đó vài cây số.

Ai nhìn cũng đấm đuối vì hiểu rằng tại sao người ta gọi là suối nguồn của rừng Trời, ánh nắng phản phất trên mặt nước, lóng lánh như ngọc tựa như nước chảy từ các tầng mây đến đất rừng.

Các chú bộ đội không thể chợp mắt vì cảnh đẹp rừng thiên nước động ở nơi này, Đế Nỗ cũng không ngoại lệ.

Sinh ra ở vùng đồng bằng nên chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy những thứ thiên nhiên hùng hồ như vậy, anh cho rằng đây là đức tin thiêng liêng hơn thảy của dân bản và bây giờ có cả anh.

Đi qua rừng Trời là đã đến bản Khắk, dân bản còn lạc hậu nên không rõ gì mấy tình hình hiện tại, họ thấy đoàn xe đến liền không ngần ngại ra vẫy tay chào đón.

Đi đến đâu, quân nhân cũng được chào đón nồng nhiệt, ai nấy đều thấy ấm lòng.

Đế Nỗ đại diện đến báo cáo với trung đội trưởng quân khu một về tình hình và lệnh của cấp trên.

Nhưng trong lúc đó, Đông Hách phát hiện ra là bánh xe sau của họ đã cháy xén, cả đội đau đầu vì ở bản không có nhiều vật dụng để sửa chữa và hơn hết sửa chúng cũng rất lâu nên có lẽ họ phải ở đây vài hôm.

Vì đến bản đã là trưa nên trưởng bản mời anh em họ đến dùng bữa tại khu tập thể cùng các quân nhân cán bộ đang đóng quân.

Tại đây tập hợp đầy đủ người của quân khu một và cán bộ y tế, Đế Nỗ lịch sự đến chào và làm quen với mọi người.

Màng giới thiệu các cán bộ y tế sẽ cùng họ trở về quân khu ba bao gồm 5 người là: Hoàng Nhân Tuấn, Lý Dung Phúc, La Tại Dân, Lý Mẫn Hạo và Kim Đông Anh.

Đế Nỗ chưa kịp nói năng chào hỏi thì Đông Hách đã lắm lời nói cho cả thảy mọi người nghe:

"Chúng tôi đến từ quân khu ba theo chỉ huy của trung đội trưởng Trịnh Nhuận Ngũ.

Tôi là Lý Đông Hách, kế bên tôi đây là Lý Đế Nỗ, Hoàng Quán Hanh, Kim Đình Hựu.

Còn 5 người còn lại đang kiểm tra vật liệu để vá bánh xe và cũng là 5 người vừa gia nhập đơn vị.

Hân hạnh được làm quen và mong mọi người giúp đỡ."

Mọi người bất ngờ vì sự tự nhiên của Đông Hách, anh vô tư ăn uống và buôn chuyện với các cán bộ mới quen.

Đế Nỗ cũng chẳng thể nói gì hơn với thằng bạn mình nữa nên đành đem khay cơm sang góc nhà ăn.

Trong góc nhà sàn lạnh có bóng dáng nhỏ nhắn đang cặm cụi với phần ăn của mình, Đế Nỗ không nghĩ nhiều liền đến làm quen bắt chuyện nhưng mà có lẽ người ấy hơi nhút nhát, cứ co ro nên anh bắt chuyện trước:

"Tôi là Lý Đế Nỗ đến từ quân khu ba, cậu cũng thuộc bộ phận y tế đúng không, lúc nãy tôi chưa nghe rõ tên cậu vì bạn tôi nói nhiều quá nên cho tôi hỏi tên cậu nhé?"

Cán bộ rụt rè trả lời nhỏ nhẹ:"Tôi tên La Tại Dân, t-thuộc bộ phận y tá v-vừa mới gia nhập đơn vị."

Bầu không khí cứ vậy im liềm bao trùng họ, Đế Nỗ bắt đầu thấy ngượng nên cố hỏi thăm thêm về Tại Dân.

"Cậu thấy làm việc ở đây thế nào?

Có thích nghi được chưa?

Quê cậu ở đâu, cậu nhớ nhà nhiều không?"

Sự tấn công của Đế Nỗ khiến Tại dân có đôi chút choáng nhưng vẫn cố gắng trả lời:"Tôi thấy đơn vị ổn và cũng không cách quá xa nhà tôi.

Tôi ở thôn Nhĩ ở vùng đồi bên kia rừng Trời.

Cùng vì nước vì dân, tôi cũng không có gì gọi là ngần ngại."

Ấy thế mà Đế Nỗ không thấy vậy, trong từng lời nói anh biết cậu đang căng thẳng hay lo sợ cái gì đó nên có an ủi vài câu:"Cậu đừng căng thẳng quá, chúng ta đi vì tương lai mới, làm tốt công việc của mình hết sức thôi."

Sự ngượng ngạo vẫn còn nhưng họ nhanh chóng chén xong bữa ăn rồi cùng sắp xếp công việc và giúp đỡ dân bản.

Kết quả sau một hồi xem xét cùng sự cố gắng của Trịnh Nhuận Xán và Kim Đình Hựu thì không có gì thay đổi, cậu bó tay cầu xin Đế Nỗ đừng bắt cậu sửa nữa vì dụng cụ không đủ để vá cùng lúc 2 cái.

Anh cũng đành chịu rồi bảo cậu mau chóng dọn đồ vào khu tập trung nghỉ ngơi.

Lý Đế Nỗ đẹp trai ngời ngời thấy rõ, mấy cô em gái bản vây kín xung quanh khu tập trung để chen nhau xem anh đẹp tới cỡ nào.

Vừa đẹp vừa mang khí chất hào quang, anh từ lâu đã được nổi danh trong nhiều doanh trại.

Tai truyền tai nhưng trăm nghe không bằng mắt thấy, bản Khắk chứng kiến cái vẻ ngoài điển trai với nụ cười hút nắng của anh mà gật đầu tắm tắt khen ngợi người này phải được rừng Trời suối ngọc phái xuống.

Anh bỗng dưng ghé thăm mà nổi tiếng ở bản khiến bản thân tự thấy làm điều kì lạ.

Đông Hách lắm lời kể:"Mày vậy mà chưa phải người được khen nhiều nhất ở đây, nghe nói cậu La Tại Dân mới được người bản khen là hoa trên cành mùa xuân vì nhìn mĩ miều mang sức tươi trẻ.

Có người đánh bại mày đấy Nỗ ạ haha."

Đương nhiên Đế Nỗ thì thèm quan tâm gì mấy cái chuyện này nhưng cũng không khỏi tò mò từ đâu ra mà anh bạn mình biết.

"Sao mày biết, mày nhiều với đám cán bộ mới đúng không?"

Sự thật rõ mồng một nhưng mà anh chứ giả vờ hỏi.

"Ừ, nghe bảo cậu này vừa vào sáng thì chiều có cô tỏ tình nhưng mà không đồng ý, hình như bằng tuổi tụi mình ấy mày.

Mới vào đơn vị nên người ta còn trắng ngần, ăn nói nhẹ nhàng, nghe nói cũng là người vô cùng lãng mạng và đến bản ngay hôm Trăng tròn còn có đầy vì sao sáng rực dọc cả cánh rừng Trời.

Học ở Hà Thành xong được đại uý cử lên bản này, tài thật."

Chưa dừng lại ở đó, Đông Hách còn khen cả trung đội trưởng Mã Khắc ở đây cũng đẹp ngời ngời, người theo cũng không đếm nổi.

"Mày mê à?

Thế từ mai mày ở đây đi, tao về đơn vị báo trung đội trưởng là mày mê anh Khắc ở đây hơn."

Chọc được Đông Hách rồi cả đám cười phá lên.

Đúng là tài không đợi tuổi, hai trung đội trưởng được nhắc đến cũng vô cùng trẻ tuổi, giành cả thanh xuân của mình cho chiến trường nơi khói đạn bao quanh.

Đế Nỗ càng nghĩ càng thấy bản thân mình cần cố gắng thật nhiều nên lặng đi một vòng bản Khắk.

Bản này không lớn, cũng lác đác vài chục căn nhà sàn gỗ, nhìn đơn sơ nhưng mà bà con cảm thấy ấm cúng vô cùng.

Đang lượn ở ven cổng bản thì bà con đem vòng hoa đến tặng anh, mọi người cứ lấy cớ bộ đội lên mà mở tiệc ăn mừng hết tối hơn ấy:"Hôm nay có mấy chú bộ đội mới đến, chúng ta mở tiệc làm quen với các đồng chí này nhé!"

Cả bản kéo theo rủ rượt để mong Đế Nỗ đồng ý cho cả đội tham gia tiệc, ai nấy cũng bảo anh đẹp trai này cho mọi người vui vẻ một hôm nào, nên anh cũng cười trừ đồng ý.

Bản Khắk có địa hình hiểm trở nên không mấy dễ thấy, bộ đội với các cán bộ quyết định chung vui một hôm với dân bản.

Bản Khắk mến khách mến các đồng chí, hát ca múa với các bản nhạc cồng chiêng sôi động.

Đế Nỗ không mấy thích ồn ào nên quyết định sau khi ăn vui với dân bản, anh đi dạo ra con đường mòn gần rừng Trời để hưởng thụ không khí nơi đây.

Bản ở gần tít trên đỉnh đồi nên không khí trong lành, mát mẻ và thoải mái hơn ở khúc doanh trại mà quân khu ba đóng, nơi đó mùi thuốc súng cứ thoang thoảng trong không khí, ai mới vào đều luôn khịt mũi khó chịu vì khó ngửi.

Dạo được một chút, anh thấy có bóng người ngồi trên khúc gỗ gần đó nên lại xem sao.

Vừa vẫy tay thì anh nhận ra là cậu Tại Dân lúc trưa ấy, sau đó rủ cậu cùng ngắm sao.

"Anh biết tại sao những ngôi sao này lại luôn ở đây không?

Anh biết vì sao nó sáng như vậy không?"

Chỉ tay lên trời ngay vì sao sáng nhất rồi hỏi Đế Nỗ.

"Tôi chẳng biết lý giải theo khoa học nhưng mà tôi chỉ luôn mong lòng chúng ta cũng như vậy, ngày thì sáng thì Mặt Trời, đêm thì sáng như vì sao.

Ở bất cứ nơi đâu cũng đặt niềm tin vào chúng ta, vào chiến thắng."

Nói thẳng ra Đế Nỗ luôn nghĩ đến cái ngày Đất Nước thống nhất, từng ngày trôi qua mà không có tiếng nổ súng pháo hay lời thề thốt di chúc của đồng đội.

Chiến tranh chẳng tránh được chết chóc nhưng anh luôn mong "mình" sẽ là anh hùng của Tổ Quốc.

Tại Dân lặng im rồi hỏi tiếp:"Cậu thích ngắm sao không, nơi đây có hương hoa nhài và hoa giấy mà dân bản trồng cùng với mùi gỗ rừng thơm, thật thích.

Tôi còn từng mong mình sẽ sống mãi trong cái khoảng khắc này, yên bình đến lạ.

Ngay chỗ tôi với cậu ngồi là nơi có thể thấy sao rõ nhất, sáng nhất, dân bản hay gọi đây là mảnh trời đầy sao.

Nơi này soi sáng con đường bộ đội ta đi, sáng như vầng trăng vậy."

Lời ra tiếng vào, Đế Nỗ đã tin lời Đông Hách, Tại Dân trăng thơ lãng mạng, đúng là một người nhìn cảnh cũng có thể say.

Tuy là y tá nhưng vô cùng tình cảm, Đế Nỗ đã nghĩ, người này có lẽ đã đánh bại lòng bản thân mình.

Hai người im lặng ngắm trăng ngắm sao, khung cảnh thơ mộng phải biết, Tại Dân nói rằng sau này chắc chắn Đế Nỗ phải an toàn trở về sau đó cùng cậu ngắm trăng ở cái bản này thật nhiều lần nữa.

Đế Nỗ cười phì, dù chưa quen biết nhau bao lâu nhưng anh biết rồi anh với cậu sẽ kết thân nhau thôi!

Cả bản vui chơi ca hát đã mệt, ai về nhà nấy nhưng còn mỗi hai người chưa ló đầu về khu tập trung.

Mã Khắc và Đông Hách lo lắng đi kiếm tìm khắp nơi, đi dọc đường mòn mới biết hai kẻ này say trăng nên quên lối về.

Mã Khắc đã tính kiểm điểm một trận nhưng hôm nay cả bản đều rất vui, không có lý do gì quá đánh để trách phạt nên bảo họ về rồi mau chóng ngủ để ngày mai còn nhận nhiệm vụ.

Đông Hách không ngờ sốt sắng thật, thấy Đế Nỗ xém đã nhào lấy khóc, còn sợ cậu đi đứng không cẩn thận mà té xuống suối nguồn.

Đế Nỗ và Tại Dân vẫn say đấm những mẫu chuyện của họ vừa kể nhau nghe dưới bầu trời sao nơi thôn bản.

Anh thì tin rằng vì sao đến soi sáng đường đi cho nhân dân, cho Đảng ta.

Tại Dân thì tin đâu đó sẽ có những khoảng khắc êm đềm như vậy, cậu yêu cái sự bình yên của thiên nhiên với những câu thơ say đậm tình cảm.

Ai đi lính cũng đem theo một cuốn sổ nhỏ ghi lại tất cả mọi chuyện như nhật kí và có thể coi như là di chúc của họ, Đế Nỗ cũng không ngoại lệ.

Anh viết ngày tháng năm rồi nói đôi ba lời về cái vụ chạy lên bản Khắk đến cháy bánh không thể về.

Rồi anh đặt bút ghi câu cuối cùng:"Tôi đã ngắm được sao ở cự li gần hơn, và tôi đã gặp được một ngôi sao rất đẹp."

__________________

Mình đã ấp ủ những ý tưởng về bối cảnh như này từ khá lâu nhưng mà nay quyết định viết thành câu thành chữ.

Chap đầu nên mình viết dài vì giới thiệu nhân vật lẫn bối cảnh, từ các chap sau mình sẽ tách ra nhó. 💗
 
Nomin - Mảnh Gỗ Trời Sao
2. rừng, suối và em (2)


Từ lúc Đế Nỗ tới bản, dân bản đã chia làm hai phe, một phe theo sắc đẹp mộng mị đôi phần đáng yêu của La Tại Dân, một phe theo sự sắc sảo của Lý Đế Nỗ.

Các anh trai bản Khắk bảo theo La Tại Dân thì lại nhìn đôi lấy điệu đà, đầm đầm, chưa ra dáng nam nhi, làm sao mà lo cho chị em.

Theo Đế Nỗ thì càng khổ, quân nhân sống nay chết mai, dại gì không theo mấy anh, vừa có hộ khẩu ngay bản, vừa nhìn ngon cơm hơn.

Ai nấy nghe cái lý lẽ của tụi nít nôi ở bản đều phì cười, các em làm sao hiểu được đẹp là cái gì, theo Tại Dân thì có bệnh ảnh chăm, theo Đế Nỗ thì bị ăn hiếp ảnh chở che.

Vòng tuần hoàn là như thế rồi các em ơi.

Nắng chưa lên thì Đế Nỗ được lệnh đèo Tại Dân xuống khúc suối nguồn để thu thấp thêm nguyên liệu bào chế thuốc giảm đau và thuốc súng.

Bản chất quân khu một được lập ra là để phục vụ việc nghiên cứu dược liệu và tìm thêm nguồn nguyên liệu để sáng chế thuốc nổ cho các doanh trại khác.

Bộ chỉ huy cũng vô cùng tinh ý khi đóng quân tại bản Khắk này, trước mặt là rừng, phía sau là núi, bên phải là đồi, bên trái là sông.

Sở dĩ cái địa hình quá đổi phù hợp này đã khiến bao cán bộ y tế nằn nặc được cử lên bản này, vừa không phải cầm súng bắn pháo, chỉ cần học tập và nghiên cứu, vô cùng phù hợp cho các nhà y trẻ như La Tại Dân.

Lúc đầu cậu được cử đi một mình để thu thập thêm vài mẫu cây dược liệu ở gần suối nguồn nhưng vì đèo chiếc xe đạp cà tàn mà còn thêm thố dược liệu, có lẽ hơi khó để cậu di chuyển một mình.

Mã Khắc lập tức điều thêm một người để đi cùng cậu, ấy mà chỉ có Đế Nỗ dậy hợp giờ với lúc cậu xuất phát nên nhận lệnh rồi đèo cậu theo.

Vừa đi vừa quan sát kĩ hơn về địa hình ở đây, Đế Nỗ nghĩ thôi cũng thấy thật thích cái hệ sinh thái này.

Xung quanh là cây lớn, dưới chân là thảo dược, phía trước là suối trong chảy róc rách.

Đời người hạnh phúc đôi khi không phải ba gian nhà lớn, tiền đầy ấp vung hay sân to như đình, mà là một túp liều tranh hai trái tim vàng cùng với trời xanh mây trắng.

Cái không khí khô lạnh hăng hắc mùi gỗ thông thật khiến người ta dễ chịu.

Đế Nỗ thì tận hưởng bao nhiêu, Tại Dân thì lo lắng bấy nhiêu, cậu vịnh chặt yên xe Đế Nỗ với tâm trạng không mấy hưởng thụ.

"Cậu lạnh à?

Tiết mùa thu năm nay lạnh thật với có lẽ chúng ta đang ở trên đồi, không khí se hơn nhiều."

Đế Nỗ mong sao cậu trả lời là lạnh hay bất kể thứ khác chứ đừng phải "Không, do tôi không thích đi với anh."

"Tôi đó giờ chưa được ai đèo thế này nên hơi lạ, ngồi không vững.

Với hôm nay xuống rừng sớm, lạnh hơn mọi ngày ở bản."

Cậu đáp khẽ rồi lại quay mặt đi chỗ khác che đi ánh mắt ngại ngùng.

Đế Nỗ không ngờ vừa đêm qua trăng hoa buôn chuyện vậy mà nay cậu vẫn còn ngại.

Dáng người anh cao lớn, nhìn trông đô hơn các đồng đội còn lại không phải vì ăn nhiều hơn đâu, mà vì tập luyện từ rất sớm trong hàm ngũ nên sức bền cũng được rèn từ đây.

Tại Dân dáng người đôi phần mảnh khảnh, dịu dàng hơn, nên anh chở cậu đi một cách nhẹ nhàng không có gì để phàn nàn.

Đi được một lúc thì trời trở gió kèm sương sớm khiến cánh rừng nhìn càng thêm mê ảo.

Vì không thể nhìn rõ nên Đế Nỗ thắng gắp, làm Tại Dân nhào về trước rồi theo quán tính ôm lấy lưng anh.

Ngay lập tức cậu rút tay lại rồi liên tục nói xin lỗi, nhưng Đế Nỗ không khó chịu như cậu nghĩ:"Nếu sợ thì cứ ôm đi, không sao đâu, đường này cũng là sỏi đá, lỡ đâu vấp phải cục đá lớn thì cậu không bị thương."

Anh nhẹ cười rồi tiếp tục băng qua rừng thông.

Tại Dân rõ ngại nhưng chẳng nói gì, cậu ngân nga câu ca một bản dương cầm mà trước giờ Đế Nỗ chưa từng nghe qua.

Vào đội chiến đấu đã lâu, thật ra anh chẳng biết gì nhiều ngoài việc luyện tập và chiến thắng, anh chẳng biết rằng thành phố hay thơ ca nhiều, có lẽ nó rất xa xỉ với anh.

Sau khi hỏi thêm anh mới biết cậu sinh ra trong một gia đình được coi là học thức khá giả nên khung trời cậu lớn, hiểu sâu học rộng.

Thôn anh sống ở cùng đồng bằng lại là một mơi hẻo lánh gần biên giới Đông Dương, thường xuyên bị đánh bom, truy sát.

Bản thân anh rời xa quê hương sớm để tìm một cơ hội trả thù cho quê hương, cho dân tộc, nên cuộc đời anh tới nay chỉ toàn là bùn và máu.

Tuy vậy cuộc đời anh không nghiệt ngã đến thế, giờ đây anh đã có đồng đội tốt, một "công việc" mà anh luôn dốc hết can tâm để thực hiện và bảo vệ cả một quân khu.

Đế Nỗ thật sự chìm đắm vào bản giao hưởng đơn sơ của Tại Dân, anh cảm nhận bằng cả trái tim và tâm trí, anh nhận thức được cái vẻ đẹp mờ ảo của thế giới ngoài kia và anh chỉ mong tới lúc được chiêm ngưỡng nó, anh sẽ chiêm ngưỡng nó với ước mơ hoà bình của anh.

Đạp gần cả tiếng thì họ đã đến suối nguồn, nơi này nhiều hoa nhiều lá nhiều chim nhiều chóc, cảnh tượng như thiên đường của chân trời.

Đế Nỗ càng tin vì sao người bản Khắk coi đây là cả tâm tư, cảm xúc, nguồn sống và như một người mẹ của họ.

Dân bản bảo rằng mỗi khi có tâm tư khó nói, có điều ước có thành họ đều đến đây ước nguyện và cầu xin lời khuyên chỉ lối.

Con suối linh thiêng như lòng mẹ, cả thảy cuộc đời của một con người cũng chỉ cần có như thế.

Tại Dân bắt đầu công việc của mình, cậu đi dọc theo con suối để hái thảo dược.

"Ở đây rất nhiều thảo dược quý, còn có cả cây chế thuốc nổ, tôi rất háo hức vì lần đầu nghe kể về nơi đây.

Bản Khắk thật có phúc, bao nhiêu đây lá tiên đã đủ để một con người sống thọ đến 90 tuổi.

Chỉ tiếc là họ chẳng hiểu biết về y dược, không thể tận dụng được tài nguyên của chính mình."

Câu chuyện của cậu chẳng biết là thật hay đùa nhưng Đế Nỗ cũng hình dung được cái tầm quan trọng và thần kì của nó.

Tại Dân cực kì thích rừng Trời, dù cho hơi nguy hiểm nhưng nơi này có mùi cây Cam Thảo, có mùi cỏ Dược Xanh, có cả mùi thơm của hoa Lan.

Cậu nhiều lần tự hỏi tại sao ở cái rừng này như trong cổ tích, vì rất nhiều thư quý hiếm ở cùng một nơi.

Cậu hỏi dân bản thì họ cũng lắc đầu ngao ngán, họ bảo sinh ra nó đã như thế, mọi thứ như được Trời ban cho.

Đế Nỗ đứng nhìn cậu cặm cụi hái lá hái hoa mà chẳng thể giúp được gì vì anh không có chuyên môn.

Nhìn vậy chứ không phải vậy, cái việc nhặt cỏ nhặt cây không đơn giản như mọi người nghĩ.

Tại Dân bảo cây Cam Thảo gãy cành cũng không lấy, lá Oi bị kiếm gặm ở rìa cũng không thể mang.

Lặng lẽ nhìn cậu làm việc anh càng lúc càng thấy cậu rất nghiêm túc với nghề, hơn hết là rất tỉ mỉ trong công việc.

Nhặt lấy một mảnh gỗ Sưa bị mẻ ở gần thác "Cậu có sử dụng mảnh gỗ bị mẻ thế này không?"

Đế Nỗ vật vờ vẫy vẫy cho Tại Dân đang ở phía bên kia nhìn thấy.

"Mẻ thế này thì không sử dụng đâu, cậu cần à?

Gỗ này thơm lắm, để ở cạnh giường rất dễ ngủ, cậu cứ giữ lấy đi."

Tại Dân trả lời trong vô vàng thắc mắc, chẳng phải anh chả hứng thú gì mấy thứ này sao?

Ở suối nguồn này có truyền thuyết được dân bản Khắk truyền tai nhau đến tận bây giờ.

Ngày trước, có một thợ săn vì mãi không thể săn được con thú lớn để nở mày nở mặt với hàng xóm láng giềng mà đã đi lang thang lên tới tận con suối này.

Anh ngồi than vãn, trách Trời trách đất vì phận đời trớ trêu của mình với suối nguồn.

Vì quá mệt và đã quẳng con dao lam của mình xuất mé suối rồi thiếp đi.

Trong giấc mơ, anh gặp được thấy một vị thần ở trong lòng thác suối.

Vị thần ngồi ngay chỉnh như tạc tượng, phía sau là hào quang kèm với những ngôi sao lấp lánh.

Thần đã nghe được câu chuyện của anh, sau đó bảo rằng ước mơ săn được con mồi lớn của anh sẽ thành sự thật.

Sáng hôm sau anh thấy cả một con hổ ở ngay nơi anh vứt con dao, có lẽ nó đã dẫm phải trong lúc tiếp cận anh.

Vì vậy anh đã cảm tạ Thần bằng một miếng gỗ thơm dễ dụ mồi được anh luôn mang theo bên mình.

Đế Nỗ không phải nói người dân mê tín nhưng thú thật anh cũng không mấy tin nhưng đã có dịp đến đây, anh cũng muốn thử xem sao.

Thấy Tại Dân mò mẫm đã lâu nên rủ cậu đến ngâm chân ngay suối.

Nước vừa mát vừa trong, dù độ này chắc đã khoảng gần trưa nhưng không mấy nắng vì cây cối rừng Trời um tùm đùm lấy họ.

"Cậu biết câu chuyện thợ săn và Thần Suối của dân bản Khắk chưa, nghe đâu cũng linh, cậu muốn cầu thử không?"

Đế Nỗ cứ sợ cậu ngượng mà luôn mở lời trước, mong là cậu thấy thoải mái mà nghỉ ngơi.

"Nếu là cậu thì cậu ước gì?

Hay để tôi đoán nhé."

Tại Dân vui vẻ đáp anh, anh cũng không có gì để cản cậu.

"Cậu mong thời bình đến nhanh, có thể nói là nhanh hết mức có thể để cả Đất Nước cùng sống trong hạnh phúc nơi mảnh đất mình chôn rau cắt rốn."

Đúng, Tại Dân nói không sai nhưng có lẽ nó chưa phải là tất cả những gì anh mơ ước.

Đế Nỗ không phải là cục đá hay là cành cây mà không biết thương nhớ, chỉ là đối với anh thì chưa phải lúc.

Tại Dân khều nhẹ anh, "Này tôi nói đúng quá nên ngơ ra đấy à, tới cậu đoán của tôi đấy!"

Tại Dân mắt híp cười cảm thấy thích thú.

Ngâm chân ở suối nguồn khiến cậu như được tái sinh, đối với cậu bây giờ thì vừa hạnh phúc vừa không, nhưng cảnh đẹp có lẽ đã xoa dịu cậu rồi.

Cuộc đời cậu chưa từng thiếu thốn cái gì ngoài tình cảm, gia đình ấm no dưới căn nhà ba gian nhưng bên sau chứa đầy nỗi đau giằng xé.

Gia đình cậu khá giả nhờ cô cậu chứ không hẳn tự ăn nên làm ra, đến khi cậu chững tuổi một chút thì tan nhà nát cửa, cậu tự mình cuốn gói lên Hà Thành tiếp nối con đường học tập nên ở cái khoảng khắc đó, cậu đã thấy bình yên tự tại hơn bao giờ hết.

Có thể nói là Tại Dân hạnh phúc với cảnh đẹp và thoải mái tán ngẫu với sự xuất hiện của Đế Nỗ.

"Tôi đoán cậu muốn có một đời tự do, làm những cái cậu thích.

Cậu thích hoa thích lá, thích ngắm sao, thích âm nhạc.

Có lẽ thời thế này không hợp với cậu nhưng mà tôi biết cậu không tuyệt vọng với nó."

Đế Nỗ còn chẳng thể hiểu mình bày tỏ cái gì với Tại Dân, chỉ biết anh đã nói ra những cái gì mình nghĩ về cậu.

Tại Dân cũng gật gù khen anh đoán hay nhưng cũng như Đế Nỗ, nó không hoàn toàn chính xác.

Cuộc sống là một chuỗi sự kiện được tạo ra để họ tìm cách vượt qua, có người vượt qua bằng mấy cái cách nghe vô cùng ngoạn mục như đổi đen thành trắng hay ăn được cả ngã về không, cũng có người chọn cách ngắn nhất mà qua cầu chứ chẳng mấy dám chơi liều ăn lớn, nhưng có người còn chẳng thể vượt qua chính thử thách cuộc đời mình.

Đế Nỗ hay Tại Dân đều trải qua bao khoảng khắc dầu sôi lửa bỏng nên nói nít nôi chưa trải sự đời thì có lẽ hơi sai.

Đi đủ nhiều thì biết bao lâu mới rèn luyện được bản thân mình bây giờ.

Đễ Nỗ lấy ra mảnh gỗ Sưa lúc nãy rồi đưa cho Tại Dân bảo "Tụi mình cũng ước đi, đã có cơ hội đến đây, chúng ta nên nhập gia tuỳ tục xem nào!"

Khu rừng vẫn im ắng như chừa không gian ấy cho họ, Tại Dân cũng gật gù hưởng ứng.

Họ cùng nắm lấy gỗ rồi nhắm mắt ước trong lòng.

Sau khi ước xong thì Đế Nỗ đem đến lòng thác suối như trong câu chuyện.

Hôm nay anh cười nhiều hơn bao giờ hết, nhiều hơn từ trước giờ mọi người từng thấy.

Mảnh gỗ ấy như trở thành vật chứa chấp kỉ niệm đẹp giữa Đế Nỗ và Tại Dân, đâu đó họ cũng thầm nghĩ mọi thứ thật trùng hợp.

Sắp xếp mọi thứ vào thúng xong xuôi, Đế Nỗ lại đèo Tại Dân về bản Khắk.

Vẫn là con đường mòn đầy sỏi và đá lởm chởm dẫn đến cổng bản, tiết trời đã đỡ lạnh nhưng không khí cứ âm ẩm nên nếu không quen sẽ rất dễ đến sốt liệt giường.

Có lẽ Tại Dân hơi mệt nên đã tựa lưng anh ngủ ngon lành.

Thân hình cậu nhìn là biết sức không thể bì với Đế Nỗ nhưng có lẽ ôm cái thúng dược liệu ngồi trên yên sắt này có lẽ cũng không dễ dàng gì.

Về đến cổng thì cả bản chạy ra đón, Tại Dân vẫn chưa biết rằng đã tới nơi nên một tay cứ khư khư ôm thúng lá một tay vòng qua eo Đế Nỗ.

Tiếng xầm xì rộ ràng của bà con khiến cậu tỉnh giấc rồi vội vàng ngại ngùng ôm cái thúng bằng hai tay.

"Hai cậu nọ nì đang làm cái chi mà bang bang giữa rừng ni."

Ai cũng xí xó chen ngang chen dọc hỏi xem hai cái người mà làm náo loạn cả bản Khắk này đi đâu mới về.

Tiếng dân tộc không quá khó hiểu nhưng để trả lời cho họ hiểu có vẻ hơi nhằn, Đế Nỗ kẹt ngay trước cổng khu tập trung mãi chẳng vào được vì phải giải thích cho mấy cô em nơm nớp đứng chờ.

Tại Dân uể oải bước vào phòng nghiên cứu phía sau khu tập trung để báo cáo trung đội trưởng.

Quả là dậy sớm làm nhiều thì cũng thật khó khăn.

Đông Hách lại í ới nhào đến Đế Nỗ như hôm qua vì chờ mãi chẳng thấy thằng bạn để đi chặt gỗ cùng.

Chẳng thể nói nổi, anh cũng đành bảo chiều sẽ đi bù cho sáng nay với Đông Hách.

"Mày lại đi làm nhiệm vụ không rủ tao, vậy mà trước bảo đi tắm tao cũng đi cùng mày cơ."

Đôi tí trách móc vu vơ của Đông Hách khiến Đế Nỗ cười lớn, "Lại chả phải giờ đó mày chưa dậy nên tao phải đi một mình với đồng chí Tại Dân à, ở đấy mà cằn nhằn tao."

Đi riêng với Tại Dân anh thấy rất thích, cảm giác yên bình hơn cả anh tưởng tượng, Tại Dân cũng vô cùng hợp với cái nhìn của rừng Trời.

Ở đâu đó Đế Nỗ cảm thán rất nhiều về cái sự gặp gỡ làm quen tình cờ này với Tại Dân, nghe cái tên thôi anh cũng cảm thấy rất đẹp.

"À mà bánh xe vá được một nửa rồi, chắc sắp được về rồi đấy, tao thấy ở đây không có gì vui, ừ mà có anh Mã Khắc cũng được, không tới nỗi không có gì."

Nhìn là biết Đông Hách không phải loại người ưa thiên nhiên, cậu thích ồn ào âm nhạc, hoà mình vô đám đồn rồi chạy quanh đóm lửa trại nên cậu chẳng tiếc mấy cái nơi rừng núi đơn sơ này.

Trịnh Nhuận Xán cũng nhanh chóng báo cáo tình hình cho Đế Nỗ về chiếc xe và yêu cầu anh cho cậu thêm một vài dụng cụ cần thiết nữa.

Hai người cũng lắc đầu vì nơi này chỉ có nhiêu đó, tốt nhất thì cứ sửa với những gì có được, thời gian thì quan trọng nhưng mà sửa được cái bánh bền thì quan trọng hơn.

Mã Khắc có lệnh họp khẩn với Đế Nỗ vì vài tình hình quan trọng.

Quân Pháp đã bắt đầu có hành động khiêu khích chúng ta ở biên giới Thượng Lào gần khu vực quân khu ba, yêu cầu lương thực và thuốc thang ở khu vực càng cấp bách nên yêu cầu tiểu đội anh nhanh chóng trở về.

Hiểu được cái tình hình chẳng mấy đẹp đẽ ở quân khu ba nhưng Đế Nỗ chưa thể trở về ngay lập tức để viện trợ vì quân khu một không có xe chuyên dụng để chở người hay lương thực, họ không thể thế chấp cái xe này lấy cái xe khác.

Trong lòng Đế Nỗ bâng khuân suy nghĩ liệu bản thân mình thật sự xứng đáng hay chưa?

_________________

Chap này còn dài hơn hẳn chap trước nhưng mà vì cần nhiều chi tiết cho khúc đầu nên xin lỗi cả nhà vì chưa rút ngắn được 😭
 
Nomin - Mảnh Gỗ Trời Sao
3. người mộng mị và kẻ mộng du


Trong đêm tối hôm ấy có lẽ là một đêm mất ngủ của cả đội Đế Nỗ, hơn hết là sự trằn trọc của anh.

Từ lâu anh đã xem quân khu là nhà, là mái ấm sau nổi đau chồng chất của tuổi thơ cơ cực.

Anh biết hiện giờ cả quân khu đang trông cậy vào mình nên nếu không thể sớm quay về, anh chỉ sợ thứ đó sẽ khiến mình ân hận cả đời.

Kiếp này Đế Nỗ đã đánh mất đi nhiều thứ vì những cái vô tình của thế giới.

Anh luôn cho rằng thế giới quá ích kỉ với những mảnh đời nhỏ bé này, chính cái chiến tranh tàn ác của họ mà Đế Nỗ chứng kiến biết bao bom văng lửa đạn, bao nhiêu lời từ biệt thôi thốt rằng em hãy sống tốt, hay bao nhiêu lần hét lên thông báo như chứng tử cho đồng đội của mình.

Vì vậy anh không bao giờ muốn mình phải ân hận thêm một cái gì vì cả sự ích kỉ của anh.

Vào khoảng 3 giờ sáng, cả đội Lý Đế Nỗ từ biệt trung đội trưởng Mã Khắc và bản Khắk, cùng với các cán bộ y tá được nhận lệnh quay trở về biên giới Thượng Lào.

Nhuận Xán và Đình Hựu dốc hết sức sửa cái banh xe sau cuối cùng một cách hoàn hảo nhất có thể.

Đông Hách cùng Đế Nỗ vác từng bao lương thức, dụng cụ y tế và thuốc men lên thùng xe vì họ biết tuyệt đối không được trễ nải.

Cái sương giá rét của cuối thu năm nay buốt hơn hẳn mọi khi, cả rừng Trời tựa vào những ánh nắng hiếm hoi của ban ngày để duy trì sự sống.

Hệ sinh thái bản Khắk giờ đây thiếu đi sự ồn ào của Đông Hách, thiếu sự tranh cãi về Đế Nỗ hay Tại Dân đẹp hơn, thiếu cả sự lựa chọn dậy sớm xuống rừng chơi hay nhóm củi với dân làng, và thiếu cả cái ánh mắt thơ ca của họ với ánh sao lấp lánh ở ven bản.

Băng qua rừng Trời là cả một vấn đề, vì vừa hôm qua gần khúc suối nguồn đã xảy ra sạt lở nhỏ làm chặn mất đường mòn cùng với màng đêm rét dày đặc khiến việc di chuyển càng thêm khó khăn.

Từ đầu ai cũng cảm thấy việc di chuyển về lại quân khu ba trong khi bảnh xe hỏng nặng nghe vô cùng điên rồ và không khả thi.

Đế Nỗ thật sự nóng gan nóng ruột chẳng thể làm gì hơn khi nghe tin quân địch rải bom bao vây doanh trại.

Đế Nỗ nóng lòng một thì Đông Hách nóng ruột tới mười.

Tuy họ là bạn bè từ nhỏ nhưng thật chất họ không sống quá gần nha, băng qua đèo Mục và con sông Lành thì mới tới nhà Đông Hách và nói đúng hơn là nhà cậu gần ở doanh trại sát với biên giới.

Cuộc đời chúng ta có hai gia đình, một là ba mẹ, hai là vợ con, Đông Hách từng nói cậu phải có căn nhà to như quan huyện rồi đến đón ba mẹ, cất một cái nhà tổ thật lớn và mua một mảnh ruộng 5 công để làm cho đã.

Cả đời cái cậu muốn nhất là báo hiếu chứ chẳng là cái gì lớn lao hơn nên khi nghe tin cậu đã đứng tim ngất xỉu tại cổng khu tập thể.

Cả đội Đế Nỗ như ngồi trên đóng lửa, họ thật sự đã rất sợ nhưng sợ sệt chẳng thể khiến họ không đối mặt với nó.

Cậu đến chào tạm biệt Mã Khắc và vài cán bộ mới quen rồi nhanh chóng sắp xếp đồ rồi rời đi.

Sự tá túc của họ khiến cả bản Khắk hân hoan rồi tiếc nuối, họ biết có thể họ chẳng thể thấy các chiến sĩ này một lần nào nữa trong đời.

Các cán bộ y tế được coi như gạo cội như Kim Đông Anh cũng tiếc hùi hụi cái hệ sinh thái rừng Trời, anh giành cả thanh xuân của mình để đến với cái nơi rừng cây hẻo lánh vì cái nhiệm vụ của sếp lớn, ấy vậy cuối cùng anh đã để nó vào kí ức tươi trẻ của mình mãi mãi.

Ngoảnh đầu nhìn lại cái cổng bản thô sơ lần cuối rồi cả đội tiến vào cánh rừng chìm vào màng đêm.

Nói không thương không nhớ thì La Tại Dân thật sự sẽ là kẻ nói dối tàn nhẫn nhất.

Cậu đến đây tầm độ vài tháng nhưng bầu trời nơi đây như đã được cậu chọn làm điểm tựa.

Sáng thì nghiên cứu dược liệu, trưa thì phụ dân bản chặt củi, tối thì ngắm chòm sao mình thích, cuộc sống ở đây được coi như là ngoại lệ của cái tình cảnh khốc liệt hiện tại.

Ban đầu chiếc xe này chỉ chở vỏn vẹn 9 con người lẻ một cây guitar cũ vậy mà giờ đã lên tới 14 người kèm theo tá hàng lương thực.

Tại Dân là lần đầu đi khỏi nơi này, lòng cậu cũng hui hủi buồn nhưng cậu biết nhiệm vụ trước mắt của mình quan trọng bằng cả trăm mạng người, cậu không được quyền cư xử như vậy.

Thời gian đi mà không chờ, nó là thứ bí ẩn nhất mà chúng ta chẳng thể giải đáp.

Tại sao tạo hoá được tạo ra với thời gian, tại sao mọi thứ trôi qua trong một cái đồng hồ quả lắc, tại sao thế giới này không dịu dàng như những cái tiếng tích tắc của cái đồng hồ trong khu tập thể?

Đương nhiên thời gian cứ chạy còn chúng ta thì chạy theo nó, có người đánh đổi mọi thứ để bắt kịp cái thời thế chẳng mấy quan trọng.

Chẳng mấy chốc họ đã đến cái đoạn đường đá chồng đá đó.

"Này Nỗ mày tính thế nào, đi tiếp là lọt xuống suối đấy, mày đừng có giỡn với tao."

Tinh thần Đông Hách đi xuống nhanh chóng, cậu chẳng biết kiểm soát bản thân mình ra sao, cậu chỉ mong Đế Nỗ sẽ xử lí được nó.

"Bây giờ chỉ có cách dời đi hai tảng to nhất ở giữa thôi.

Tất cả mọi người dốc sức để hoàn thành việc di dời nhanh nhất có thể!"

Đế Nỗ cũng làm gì khá hơn Đông Hách là mấy, vì gia đình anh là mảnh đất khô cằn nơi quân khu ba của sếp Nhuận Ngũ.

Cả đám cán bộ y tế cũng quần quật tay chân leo xuống để phụ, Nhuận Xán với Đình Hựu thấm mệt với hai cái bánh xe cháy cao su nên chẳng thể giúp.

Cán bộ y tế thì chỉ như cái tên, không phải chân yếu tay mềm nhưng việc nâng cả tảng to như mặt bàn thì họ có thể chào thua.

Tại Dân vẫn cố chấp giúp Đế Nỗ vác cục đá thứ hai sau khi Đông Hách với Đông Anh vác xịt cả máu mũi.

Tảng thứ hai to hơn hẳn thứ nhất, Đông Hách vẫn cố đẩy theo hướng của Đế Nỗ nhưng chẳng may Tại Dân lùi quá đà rồi bị đã đập vào chân, Đế Nỗ cuống cuồng cả lên vì thấy vũng máu dưới tảng đá.

Anh nhanh chóng kéo Tại Dân ra khỏi đó rồi lập tức cõng cậu vào xe để đội y tế xử lí.

"Tôi nghĩ cậu ấy gãy chân rồi, nhưng không có gì đáng quan ngại.

Cậu ấy nên được nằm thẳng ra càng tốt."

Cả xe im lặng, trên nóc dưới ghế gì đều là đồ để họ trung chuyển về quân khu, cả chính họ còn đang phải chen chúc lúc nhúc trong cái băng ghế vừa ngắn vừa mỏng thì chỗ đâu mà Tại Dân có thể co chân thẳng cẳng.

Không phải không lo mà là không thể.

Đế Nỗ nảy ra ý tưởng kê chân cậu lên thùng thuốc bắc gần đó rồi tựa đầu cậu vào người anh.

Tại Dân không la quấy nhưng cậu thật sự đã rất đau, cậu chẳng thể mở miệng để nói cảm ơn Đế Nỗ, dường như cả người cậu tê liệt sau đó Tại Dân chìm vào giấc ngủ sâu mà chẳng hay người nào đó đang nhìn cậu với ánh mắt đắm đuối.

Vượt sông vượt suối, băng đèo băng núi hơn 6 tiếng thì họ đã tới quân khu ba.

Một khu nhỏ ở phía tây của quân khu đã cháy rụi, Đế Nỗ chỉ im lặng đặt xuống bó hoa Ly xuống đất rồi hững hờ nhìn cái chồi cháy nát trước mắt.

Nơi đó là nơi anh từng ngủ mỗi đêm, là nơi anh kể ra tâm tư với Đông Hách, là nơi anh giấu đi những giọt nước mắt dưới gối và là nơi khiến anh nỗ lực hằng ngày.

Anh lờ đờ ngồi nhìn nó cho đến tận chiều, chẳng ai biết Đế Nỗ yêu nơi này và đồng đội mình nhiều như thế nào.

Ngày quân địch ném bom, cả đội bạn anh đang cùng nhau tụ tập trò chuyện và bàn tương lai nhưng cú nổ lớn tạo nên làn khói đen xoá tan cả cuộc đời họ.

Hơn 10 người chẳng ai chạy thoát, làn khói ấy cuốn cả quân khu vào một đêm mất ngủ.

Đêm ấy cơn mưa rào xối xả lụt cả phía nam quân khu và lụt cả trái tim họ.

Đời người tưởng chừng là năm tháng mặn nồng với những thứ kì diệu của thế giới nhưng cuối cùng lại khép lại với những năm tháng tuổi trẻ chập chờn chưa toả sáng.

Nhuận Ngũ cũng nói có lẽ ông Trời đã khóc cho họ, khóc cho mảnh đời chưa thế hoàn thiện, họ chết tức chết toi, chết tươi chết tưởi ở cái nơi chẳng phải quê hương của mình, liệu họ có cam lòng hay không?

Thẫn thờ thật lâu, Tại Dân đến an ủi Đế Nỗ vì sự hi sinh đáng tiếc của đồng đội mình.

Cậu biết anh trân trọng cái gọi là đồng chí sáng chiến trường tối chiến trường của mình.

"Tôi biết anh tiếc cho họ, anh còn ở đây để trả thù cho họ mà.

Đế Nỗ à, tự trách bản thân không thể thay đổi sự tình, họ sẽ hiểu cho anh mà!

Về doanh trại ăn tối thôi, trung đội trưởng đang chờ."

Tại Dân đoán đúng, anh đang trách chính bản thân mình không quay về đúng với dự kiến, khiến đồng đội anh ra đi oan uổn.

Sự bất công trong chính sự tự do đáng ra thuộc về mình khiến Đế Nỗ luôn hoài nghi về những người nhẫn tâm đoạt mạng người khác làm thú vui.

Thế giới chưa bao giờ nhẹ nhàng với họ, kẻ yếu thế rồi cũng bị mỉa mai chà đạp, kẻ hiếu chiến thì chẳng bao giờ sợ thua.

Máu chảy đưa họ về đất Mẹ, đưa họ đến sự tự do để giải thoát, Đế Nỗ cầu mong vậy.

Chân của Tại Dân không khá hơn mấy nhưng may mắn là quân khu vẫn còn một cái xe lăn cũ để cậu tiện di chuyển hơn.

Theo tình hình và kế hoạch, họ sẽ đối diện với địch tại mặt trận biên giới Thượng Lào đèo số 2 tạo gọng kiềm địch cùng với đội của Mã Khắc vừa được chuyển đến ở đèo số 1.

Ai nấy cũng lấy làm lạ vì trước nay Mã Khắc thuộc quân khu một nay lại được điều đến thay cho trung đội trưởng quân khu hai.

Nỗi đau đến rồi buộc đi, Đế Nỗ và Đông Hách khắc cốt ghim tâm trái bom được thả ở cái biên giới này, họ sẽ chiến đầu đến khi nghe được tin báo tử của mình.

Cả đội y tế cũng vào bàn bạc cùng đội Đế Nỗ và Nhuận Ngũ, có thể nói đây là một trong những kế hoạch tâm điểm đánh nhanh thắng nhanh của phe họ.

Theo lệnh cấp trên, quân địch sẽ nổ súng vào giữa tháng 9 và lần này chúng ta phải bố trí pháo trận một cách tinh tế và kĩ lưỡng.

Cả doanh trại tập trung vào cái bản đồ và bức thư trên cái bàn sờn được gửi từ Hà Thành, ai nấy đều chăm chú lằng nghe cái mọi người giờ đây gọi là "kế hoạch trả thù lấy máu trả máu".

Họp xong xuôi mọi người đều tranh thủ đêm nay để ngày mai vùi đầu vào việc bố trí mặt trận.

Đế Nỗ lại trải qua thêm một đêm khó ngủ, anh lại lọ mọ đến phía sau doanh trại, nơi có cánh rừng im ắng và bầu trời nuôi nấng anh.

Đế Nỗ tựa vào gốc cây, trong lòng cay đắng suy nghĩ những việc xảy ra mà anh khăng khăng là do bản thân mình.

Trăng thanh gió mát từ xa lộ ra một bóng người đang tiến tới chỗ cậu, và đó là La Tại Dân cũng lo lắng bồn chồn không thể ngủ.

Một lần nữa họ lại cùng nhau ngắm trời ngắm đất ở cái nơi chẳng mấy đẹp đẽ.

Người ta hay nói ngắm trăng cùng nhau là cả một sự may mắn và tốt lành, họ đã làm một lần ở bản Khắk trời lạnh gió sương loảng thoảng mùi gỗ Thông, một lần ở biên giới súng đạn bom rơi hăng hắc cái sự ô nhiễm khói và mùi thuốc súng.

"Ở đây không đẹp bằng bản Khắk với rừng Trời đúng không?

Tôi cũng thấy thế, nơi này không đẹp theo kiểu như thế mà nó đẹp ở cái tình cảm của con người chiến sĩ đặt vào."

Đế Nỗ cũng rất muốn nghe tâm tư của Tại Dân và xúc cảm của cậu khi đến nơi này.

"Ừ, không đẹp bằng nhưng không phải nó không đẹp, tôi biết nó là nơi thiêng liêng với anh.

Nơi này không thấy sao rõ như ở bản Khắk, sao ở đây vừa mờ vừa không sáng bằng, nó như chỉ lấp lói cố gắng sáng.

Anh có thấy nó giống chúng ta không?"

Đúng là người thơ mộng và kẻ lang thang trong chính cõi đời của họ, mỗi người có một cái nhìn thật khác nhau về cuộc đời mà hơn hết một người vừa mộng mơ vừa thực tế như Tại Dân lại càng khác.

Cậu tin tất cả những gì cậu thấy được điều có liên kết, khi xâu chuỗi chúng lại ta có thể coi nó như tín hiệu vũ trụ hay dự báo tương lai.

Nhưng cậu cũng chứng minh mình không mê tín gì, chỉ là cậu cảm giác vậy.

"Cậu đoán xem nó có đang phản chiếu chúng ta không?

Cậu tin tôi chứ?"

Vác cái chân gãy ra tận đây để nghe Đế Nỗ thổ lộ tâm tình có lẽ đang không uổn công, Tại Dân biết Đế Nỗ lo lắng đến nhường nào, cậu biết bản thân mình không thể khuyên tới mức anh nguôi nhưng cậu tin ngoai ngoải một ít cũng được.

"Tôi đoán tôi và anh sẽ là vì sao đó, đôi lúc chớp đôi lúc mờ.

Kiếp này được toả sáng 10 năm đã là quá đổi thành công, nên phải có lúc chớp lúc tắt thì mới hiểu cái nổi khổ cuộc sống.

Nếu lúc nào cũng thành công thì anh chả cần phải ở đây làm gì đâu."

Đế Nỗ lắng nghe tấm tắc gật gù chí lí.

Anh chưa thể vượt qua nổi đau nhưng mà đó là thử thách của chặng đường chiến thắng."

À mà tôi nhớ là cậu bằng tuổi tôi cơ mà, sao cứ gọi tôi là anh vậy?"

Không phải đa nghi mà anh cứ thấy nó sai sai, chẳng lẽ thông tin của Đông Hách lại sai lệch thế được."

Không giấu gi anh nữa, thật ra em nhỏ hơn anh 2 tuổi.

Lúc nộp đơn vào đã cố tình giả tuổi để được theo học ngành y tá và sớm được chuyển về đơn vị.

Em vừa tròn 18 thôi!"

Tại Dân khúc khích trước vẻ mặt ngơ ngác của người ngồi cạnh, có lẽ Đế Nỗ sốc nhiều hơn cậu tưởng.

Anh lẳng lặng nhìn Tại Dân không khỏi tròn mắt mà lẩm bẩm "nhỏ hơn mình 2 tuổi", "mới 18 à", anh cứ lầu bầu rồi cũng đề nghị được xưng hô anh-em cho đúng vai vế với cậu.

Tại Dân nhìn dịu dàng tựa ánh trăng hiền, đời người đẹp nhất cái tuổi trăng tròn và lúc đủ tuổi gia nhập Đảng.

Nụ cười trên môi họ cùng với anh trăng phản phất trên đỉnh doanh trại.

Những câu chuyện thời còn trẻ của họ được bộc bạch dưới vầng trăng và hôm ấy chòm sao ý nghĩa chiến thắng cũng ở đó.

"Anh xin thề với ánh trăng rằng sẽ phải mang vinh quang trở về, trả thù cho đồng đội của anh.

Còn em phải lành chân thật nhanh để con ra chiến trường với bọn anh nhé!"

Đế Nỗ và Tại Dân cũng hứa sẽ giữ lấy bí mật 2 tuổi này cho đến khi chiến thắng mới được nói với mọi người.

Chưa gì mà anh và cậu đã tưởng tượng ra vẻ mặt của Đông Hách khi nghe được tin đó, cậu ấy sẽ ngơ ngác quay mặt đi chỗ khác khi nhớ lại những lời khen ngợi chính cậu giành cho Tại Dân trước mặt Đế Nỗ!

______________________

Lại là 2 người họ với mây trăng trời đất đây cả nhà ơi.

Chap này mình lên lâu vì sợ tình tiết chưa chặt chẽ á mng.

Mong mng vẫn theo dõi con đường của anh Đế Nỗ và em Tại Dân nho💗
 
Back
Top Bottom