Tôi đứng dậy nhanh hơn bất kỳ ai trong lớp.
Vũ gọi tên tôi, nhưng tôi chỉ quay lưng, bước thẳng ra cửa.
Mọi thứ trong tôi lúc này như một cốc nước đầy tràn, chỉ chờ một cái chạm nhẹ để vỡ tung.
Tôi vừa bước ra ngoài, ánh nắng buổi trưa quét lên mặt nhưng chẳng làm ấm nổi cơn lạnh trong người.
Phía sau, tiếng ghế dịch loạt xoạt, rồi giọng Nhi:
“Vy!
Đợi đã…’
Tôi không dừng.
Tiếng bước chân Nhi đuổi theo, nhưng xen giữa lại có một khoảng im lặng lạ lùng.
Khi tôi quay đầu thoáng nhìn qua khung cửa lớp, cô ta đang ngồi dựa vào bàn Vũ, ánh mắt lướt qua tôi,một cái liếc đủ chậm để tôi cảm nhận rõ sự thách thức ẩn sâu trong đó.
Vũ đứng đó, một tay nhét vào túi quần, ánh mắt không hề rời chỗ tôi vừa đứng, nhưng… anh vẫn không nói gì.
Không đuổi theo.
Không gạt cô ta ra.
Cảm giác như cả không khí quanh mình đông đặc lại.
Tôi quay đi, bước nhanh hơn.
Phía sau, tôi nghe tiếng Trí nhỏ giọng gì đó với Duy, giọng nghiêm hơn bình thường, rồi Nhi đẩy cửa lớp ra, chạy theo tôi hẳn ra hành lang.
Tôi chạy một mạch lên lại phòng mình,nằm úp mặt xuống gối, hơi thở còn phập phồng vì tức.
Nhi cũng đi theo tôi lên phòng,ngồi bên mép giường, tay khẽ vỗ lưng tôi nhưng không nói gì.
Tiếng cửa phòng mở cái “cạch”, rồi Trí và Duy bước vào.
Ê, mày bỏ đi kiểu đó là tụi tao đoán có chuyện ngay.
Duy gác tay lên khung cửa, nhìn tôi từ trên xuống.
“Sao nhỏ đó cứ xuất hiện ở đây, mà nó cứ dính lấy Vũ vậy…”
Duy chau mày.
“Không giống người mới gặp chút nào.”
Trí thêm vào “.
Tao nhìn mắt nó kiểu gì cũng không ra mắt người.”
Nhi nhìn sang tôi, giọng nhỏ nhẹ:
“Vy, mày thấy gì không?”
Tôi mím môi, không trả lời.
Trong đầu vẫn hiện nguyên cảnh cô ta hất vai tôi ra, chen vào ngồi cạnh Vũ như chuyện đương nhiên.
Tiếng bước chân vang ngoài hành lang, rồi Vũ xuất hiện ở cửa.
Ánh mắt anh lướt qua từng người, dừng lại ở tôi lâu hơn một chút.
“Chuyện lúc nãy… bỏ qua đi.”
Giọng anh trầm, bình thản như thể chẳng có gì đáng để bận tâm.
Tôi siết chặt mép chăn.
Câu nói đó chỉ làm cục tức trong ngực tôi nặng thêm.
Không một lời giải thích, không một chút phản ứng và anh mong tôi “bỏ qua”?
Không khí trong phòng đột nhiên đặc quánh lại, chẳng ai lên tiếng thêm.
“Bỏ qua?”
Duy nhướn mày, cười nửa miệng
“Nãy giờ tụi tao đang cố tìm hiểu coi rốt cuộc con nhỏ đó từ đâu ra, ông kêu bỏ qua là sao?”
*Không cần quan tâm.”
Vũ trả lời ngắn gọn, tháo khuy áo khoác như thể câu chuyện chẳng liên quan tới mình.
“Không cần quan tâm?”
Nhi nghiêng đầu, giọng bắt đầu cao hơn.
“Nhỏ đó khác thường, hành vi cũng kỳ cục.
Trong trường này chưa ai gặp nó trước đây… mà tự dưng nó biết tên ông, biết luôn cả nhóm.”
Trí chống khuỷu tay lên bàn, chậm rãi nói:
“Cái kiểu “không quan tâm” này… trước giờ ông chưa bao giờ dùng, nhất là khi dính dáng tới mấy chuyện lạ.”
Tôi vẫn im, nhưng hai bàn tay đã nắm chặt dưới chăn.
Mọi người không biết, điều tôi tức không chỉ vì cô ta đáng ngờ… mà còn vì anh để yên cho cô ta ngồi gần như thế.
“Nếu tụi mày muốn, tối nay tao điều tra thử xem.”
Trí nói tiếp, ánh mắt lướt qua tôi như dò xét.
Vũ không đáp, chỉ dựa lưng vào tường, khoanh tay.
“Đừng phí sức.”
Anh thở ra chậm rãi.
Cứ coi như… không tồn tại.
Không tồn tại?
Trong đầu tôi vang lên hai chữ đó.
Nếu dễ “coi như không tồn tại” vậy… thì sao tôi lại thấy nó như cái gai trong mắt?
“Không tồn tại?” tôi bật ra, giọng cứng như thép.
Anh nghĩ anh là ai mà quyết định cho cả nhóm như vậy hả?
Vũ quay sang nhìn tôi, ánh mắt không hẳn là bất ngờ, chỉ hơi cau mày như thể đang chịu đựng một cơn nhức đầu.
“Vy…
đừng làm quá.”
“Làm quá?”
Tôi bật cười, tiếng cười chẳng có chút vui nào.
“Anh ngồi đó, để con nhỏ đó dí sát vào người anh, không hất ra, không nói một câu, rồi bảo tôi ‘đừng làm quá’?
Anh có biết nhìn cảnh đó nó… khó chịu cỡ nào không?”
Mọi người im lặng.
Duy liếc Nhi, còn Trí đưa mắt nhìn ra cửa như thể muốn rút khỏi cuộc khẩu chiến sắp bùng nổ.
“Vy.”
Vũ hạ giọng, nhưng cái lạnh trong câu chữ vẫn nguyên vẹn.
“Chuyện này không đáng để…”
“Không đáng?”
Tôi đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy.
“Vậy chắc mất một người nữa mới “đáng” đúng không?”
Cả phòng như đông cứng.
Vũ không nói thêm gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm, còn tôi thì quay lưng bỏ ra ngoài trước khi tay mình run lên vì giận.
Tôi xông ra khỏi phòng, không buồn ngoái lại.
Tiếng bước chân nhẹ nhưng gấp gáp vang lên sau lưng.
“Vy!
Đợi tớ với.”
Nhi chạy theo, thở hổn hển.
Chúng tôi rẽ vào dãy hành lang vắng, tiếng gió rít qua ô cửa sổ như đang chọc vào màng nhĩ.
Tôi ngồi xuống ghế dài cạnh cầu thang, ôm lấy hai đầu gối.
Nhi ngồi xuống cạnh, im lặng vài giây trước khi mở lời:
“Cậu giận vì chuyện ở căn tin hả?”
Tôi cười nhạt, không trả lời ngay.
Cứ nghĩ tới cảnh con nhỏ đó dí sát vào Vũ, cái kiểu nhìn anh như nuốt trọn ánh mắt, tôi lại thấy máu trong người mình sôi lên.
“Không chỉ vậy.
Tớ ghét cái kiểu… mình như vô hình.” tôi khẽ siết chặt bàn tay.
Nhi nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt có chút buồn buồn.
“Tớ hiểu.
Nhưng Vy à…
ở đây, lúc nào tụi mình cũng phải giữ bình tĩnh.
Nếu không, sẽ… càng dễ mắc bẫy.”
Chúng tôi trò chuyện mãi, về những chuyện đã xảy ra từ đầu năm học, về những người đã mất.
Thỉnh thoảng cả hai cùng im lặng, chỉ nhìn ánh chiều buông ngoài cửa sổ, như thể một từ thừa thôi cũng có thể khiến ký ức xấu ùa về.
Khi trời sập tối, bóng đèn trong hành lang bật sáng, ánh vàng hắt lên trần như thứ ánh sáng già nua, mệt mỏi.
Tôi bất giác nói, giọng dứt khoát:
“Tớ không muốn ai trông chừng mình nữa.
Không cần Vũ, cũng không cần nhóm cắt cử người bảo vệ.
Tớ sẽ tự lo.”
Nhi quay sang, hơi nhíu mày.
“Cậu chắc chứ?”
“Chắc.
Nhưng… tối nay, tớ ngủ chung phòng với cậu.
Không vì bảo vệ gì hết.
Chỉ là… tớ cần một người ở cạnh mà thôi.”
Nhi mỉm cười nhẹ, gật đầu.
“Ừ.
Tớ sẽ ở cạnh cậu.”
Chúng tôi đứng dậy, bước cùng nhau dọc hành lang về phòng, để mặc tiếng gió đêm rít phía sau như thể có ai đó vẫn đang dõi theo từng bước chân.
Đêm đó, phòng ký túc xá của Nhi chỉ có hai chúng tôi.
Cửa sổ đóng kín, nhưng gió vẫn rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh len vào từng khoảng trống.
Trước khi lên đây, tôi đã đứng ngay trước mặt Vũ và nói, giọng chắc nịch:
“Từ giờ anh khỏi cần canh tôi nữa.
Tôi tự lo được.”
Anh im lặng, nhìn tôi vài giây như muốn phản bác, nhưng rồi chỉ gật nhẹ.
Không biết là đồng ý hay chỉ để mặc.
Dù gì tôi cũng quay lưng bỏ đi, chẳng để anh nói thêm.
Nhi nằm giường bên kia, điện thoại đặt úp, đèn ngủ màu vàng mờ ấm phủ lên nửa khuôn mặt cô.
Tôi nằm xoay lưng lại, mắt mở thao láo.
Cảm giác… yên tĩnh quá mức.
Từ đâu đó phía ngoài hành lang, tiếng bước chân khẽ vang, đều đặn, chậm rãi, như ai đó đang đo từng khoảng cách.
Tôi nuốt khan.
Không phải giờ đi tuần, cũng chẳng phải tiếng bước của bạn cùng trường.
Nó… khác.
Nặng hơn.
“Nghe thấy không?” tôi thì thầm.
Nhi mở mắt, lắng tai nghe.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng.
Một cái bóng mờ mờ in lên khe sáng nhỏ bên dưới cánh cửa.
Không ai gõ.
Không ai nói.
Chỉ đứng đó.
Tôi nắm chặt tay, ra hiệu cho Nhi im lặng.
Một… hai… ba…
Cái bóng biến mất.
Tiếng bước chân lại vang, nhưng lần này xa dần.
Chúng tôi không ngủ được.
Dù chẳng ai nói ra, nhưng cả hai đều biết… bóng đó không phải người bình thường.
Và nếu nó đã tìm đến tận cửa phòng, thì lý do chắc chắn không hề đơn giản.
Tôi kéo chăn lên cao hơn, mắt nhìn trân trân vào khoảng tối ở góc trần.
Trong đầu chợt thoáng qua câu hỏi, có chắc đêm nay mình vẫn an toàn không?
Đêm đó, gió rít ngoài cửa sổ như tiếng rên rỉ kéo dài.
Tiếng bước chân ban nãy chưa phải là hết.
Sau khi cái bóng biến mất, khoảng vài phút sau… chúng tôi lại nghe thấy.
Nhưng lần này không chỉ một.
Từng tiếng, từng tiếng, chồng lên nhau, loạn nhịp, như thể rất nhiều người, hoặc thứ gì đó, đang đi tới.
Nhi ngồi bật dậy, thì thầm:
“Không phải ca trực.
Ở ký túc xá này… chưa từng có ai đi nhiều vậy vào ban đêm.”
Tôi cũng ngồi, tim đập dồn dập.
Những bước chân dừng trước cửa.
Rồi… cạch, tiếng tay cào nhẹ lên gỗ.
Không phải gõ, mà là cào.
Lặp đi lặp lại.
“Vy…”
Nhi kéo tay tôi, giọng khàn đặc “Hình như… chúng tìm cậu.”
Tôi quay sang nhìn cô ấy, định phản bác, nhưng trong khoảnh khắc đó, một giọng thì thào khe khẽ vang ngay sát khe cửa:
“Mở ra…
Vy…”
Cả người tôi lạnh buốt.
Nhi siết chặt tay tôi hơn, thì thầm run rẩy:
“Tớ ngủ ở đây bao nhiêu năm… chưa từng bị gọi tên.
Chúng… chỉ gọi cậu thôi.”
Ngoài kia, những tiếng cào đổi vị trí, chạy dọc theo vách tường như bầy thú săn mồi.
Tiếng thở khò khè, kéo dài, mỗi lúc một gần ô cửa sổ.
Từ phía kính, một bàn tay xám ngoét, móng dài đen sì, gõ nhẹ cộp… cộp…
đúng ba lần.
Tôi và Nhi chỉ biết ngồi ép sát vào góc giường, không dám thở mạnh.
Cảm giác như bất cứ lúc nào, cái thứ ngoài kia cũng sẽ chui qua cửa hoặc vỡ tung ô kính.
Chúng không bỏ đi ngay.
Phải hơn một tiếng, tiếng bước chân và tiếng cào mới loãng dần, để lại khoảng lặng chết chóc đến rợn người.
Nhưng tôi biết…
đây không phải kết thúc.
Chúng đã tìm đúng mục tiêu, và mục tiêu đó là tôi.
Sáng hôm sau, tôi gần như không ngủ được.
Mắt nặng trĩu nhưng đầu thì quay cuồng với những tiếng thì thào và bước chân đêm qua.
Cả nhóm tụ tập ở căn phòng nhỏ phía cuối dãy, nơi ít người qua lại nhất.
Nhi kể lại mọi thứ, từ tiếng bước chân, tiếng cào cho đến lúc chúng gọi thẳng tên tôi.
Trí ngồi khoanh tay, mắt hơi nheo lại:
“Vậy là không còn nghi ngờ nữa.
Chúng không đi bừa… mà đi theo mùi hoặc dấu vết gì đó của Vy.”
Duy gõ tay xuống bàn, giọng chậm rãi:
“Nhưng tại sao?
Trong đám này đâu phải chỉ có Vy yếu thế nhất.
Vẫn còn nhiều người khác…”
“Không phải vì yếu hay mạnh.”
Vũ cắt ngang, ánh mắt hướng thẳng về tôi “Là vì có thứ gì đó…
đã đánh dấu Vy.”
Tôi giật mình:
“Đánh dấu?
Ý anh là sao?”
Vũ im lặng một lúc, như đang cân nhắc.
Ánh mắt anh thoáng ánh lên điều gì đó nhưng lại giấu đi ngay:
“Trước khi Yên mất… cậu ấy cũng từng nói mình nghe thấy tiếng gọi tên.
Ban đầu là xa, sau đó càng lúc càng gần.
Đêm hôm Yên biến mất… chúng tìm đến tận cửa.”
Không khí trong phòng chùng xuống.
Tôi bất giác siết chặt tay.
“Vậy… tôi sẽ thành người tiếp theo?”
“Chưa chắc.”
Trí chen vào “Nếu tìm được nguyên nhân và cắt được mối liên kết… chúng sẽ mất dấu.”
Duy chống cằm, vẻ suy nghĩ sâu xa:
“Vậy câu hỏi là…
Vy đã làm gì, hoặc gặp ai, để bị đánh dấu?”
Lúc đó, hình ảnh cô gái lạ mặt chen vào bàn hôm qua chợt hiện ra trong đầu tôi, rõ ràng đến mức tim tôi đập hụt một nhịp.
Nhưng tôi không nói ra.
Không phải vì không tin nhóm, mà vì tôi sợ… nói ra sẽ khiến mọi thứ trở nên thật hơn.
Tôi im lặng suốt phần còn lại của cuộc bàn bạc.
Trong đầu, hình ảnh cô gái lạ mặt cứ lặp đi lặp lại như một đoạn phim bị tua ngược mãi không dừng: bàn tay khẽ hất vai tôi, nụ cười quá ngọt, đôi mắt không phản chiếu ánh đèn.
Mỗi lần nghĩ đến, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi không cần ai nói cũng biết, từ lúc cô ta xuất hiện, mọi thứ bắt đầu lệch hẳn khỏi quỹ đạo bình thường.
Vũ liếc nhìn tôi mấy lần.
Tôi biết anh nhận ra ánh mắt tôi khác đi, nhận ra tôi đang giấu điều gì đó.
Nhưng anh không hỏi thẳng, chỉ im lặng quan sát.
Sự im lặng đó lại khiến tôi khó chịu hơn.
Tôi muốn anh lên tiếng, muốn anh chủ động tìm hiểu, muốn anh…
đứng về phía tôi mà không cần tôi nói ra.
Nhưng anh cứ ngồi đó, ánh mắt sâu thẳm như đang tính toán, không một lời.
Khi nhóm giải tán, tôi đứng dậy, lách qua Vũ mà không thèm nhìn.
Bước chân nhanh hơn bình thường.
Sau lưng, tôi nghe tiếng ghế dịch nhẹ, Vũ cũng đứng lên, bước theo, nhưng không gọi tên tôi.
Anh giữ khoảng cách, như thể không muốn tôi biết mình đang được theo dõi.
Và chính cái “thầm lặng” ấy… lại càng làm tôi bực bội hơn.
Tôi và Nhi rời khỏi phòng, buổi sáng có một chút tia nắng dịu nhẹ nhưng lại mang hơi lạnh khiến tôi hơi rùng mình, nhưng trong lòng vẫn nóng hầm hập.
Tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu, chỉ thấy bao nhiêu bực dọc tích tụ mấy ngày qua như đang chực trào ra.
“Bộ tớ đa nghi lắm hả?” tôi hỏi, giọng khàn đi vì cố kìm.
Nhi khẽ nhíu mày: “Cậu đang nói về con nhỏ hồi trưa hôm qua đúng không?”
Tôi bật cười, nhưng tiếng cười chát chúa: “Chứ còn ai?
Ngày nào cũng mấy chuyện rối ren, giờ thêm một đứa từ đâu chui ra, bám riết lấy Vũ…
Mà cậu có thấy ổng phản ứng gì đâu?
Ngồi im như tượng, mặc kệ tớ bị hất ra khỏi chỗ, mặc kệ nhỏ đó dí sát mặt.”
Nhi im lặng nghe tôi xả hết.
Tôi không kìm được nữa, lời cứ tuôn ra:
“Lúc trước… dù Vũ ít nói nhưng tớ luôn có cảm giác được bảo vệ.
Giờ thì… tớ thấy Vũ canh tớ như là nghĩa vụ chứ không phải vì muốn.
Thậm chí… tớ còn cảm thấy mình phiền phức trong mắt ảnh.”
Nhi đặt tay lên vai tôi, định nói gì đó thì tôi nghe tiếng bước chân rất khẽ phía sau.
Quay lại, chỉ kịp thấy bóng Vũ đứng khuất sau bức tường gần cầu thang.
Anh không bước ra, cũng không lên tiếng, chỉ đứng yên như vậy.
Tim tôi thắt lại.
Hóa ra… anh đã nghe hết.