Cập nhật mới

Khác Nội Trú 365

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399693349-256-k780409.jpg

Nội Trú 365
Tác giả: Hngiinee
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tại ngôi trường mà không ai được phép ra đi giữa chừng.

Những luật lệ kỳ quái, những con vật quỷ dị, và tang sự cứ nối tiếp nhau như một lời nguyền bất tận và một vòng lập ám ảnh.

Một nhóm học sinh phải đứng lên chống lại bóng tối, đối mặt với nỗi sợ không thể giải thích.

Liệu họ có thể tìm ra lối thoát, hay sẽ bị nuốt chửng mãi mãi trong vòng xoáy tăm tối.

Giữa bóng tối, tình bạn, thử thách, lòng can đảm bị đẩy tới giới hạn.



kinhdi​
 
Nội Trú 365
Chương 1: Tang sự thứ 1 - Ba ngày đếm ngược


Cánh cổng sắt cao hơn ba mét đóng sầm lại sau lưng tôi, âm thanh vang dội như ai vừa khóa trái cả bầu trời.

Tôi vào đây không phải vì muốn, mà vì một lý do đơn giản: tò mò.

Tò mò về những lời đồn rùng rợn xoay quanh ngôi trường nội trú này, ngôi trường mà người ta nói “không bao giờ cho học sinh bỏ giữa chừng.”

Mọi người đồn đại đủ thứ chuyện ma quái, những quy tắc kỳ lạ liên tục.

Tò mò thôi, chứ tôi không tin mấy chuyện đó đâu.

Nhưng khi bước chân vào đây rồi, tôi mới nhận ra, tò mò có thể là con dao hai lưỡi.

Mọi thứ không hề đơn giản như tưởng tượng, và tôi phải học cách sống sót trong một thế giới mà mỗi quy tắc đều như cái bẫy.

Trường Nội Trú Liên Huyết hiện ra trong màn sương xám, Tôi bước vào trường những dãy nhà cũ rêu phong, cửa sổ hẹp như khe mắt lặng lẽ nhìn xuống tôi.

Gió đêm len vào cổ áo, lạnh tới mức rợn da gà.

Tôi vừa đặt chân vào hành lang thì tiếng chuông trầm vang lên ba hồi, nặng và sâu như vọng từ lòng đất.

Mấy học sinh đi ngang đồng loạt cúi đầu, bước nhanh hơn, không ai dám nhìn tôi.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Một bà giám thị xuất hiện từ đâu, giọng khàn đặc:

“Tới ngay lớp 3A.

Đang tang sự.

Nhớ ngồi yên, không hỏi, không quay đầu.”

Tang sự?

Tôi chưa kịp hỏi nghĩa là gì thì bà đã biến mất.

Chỉ còn mùi nhang thoang thoảng, trộn với mùi ẩm mốc và… tanh tanh như kim loại.

Cửa lớp 3A hé mở.

Ánh đèn vàng hắt ra, lay động như sắp tắt.

Tôi bước vào.

Hàng ghế giữa được phủ khăn trắng.

Trên bàn là ly nước đầy và lư hương nhỏ, khói nhang mỏng tang bay lên thành những sợi xoắn, chậm chạp như bị ai kéo ngược.

Cả lớp im lặng tuyệt đối, ánh mắt dán lên bảng đen.

Tôi ngồi xuống bàn cuối.

Cạnh tôi, một cậu con trai tóc đen rũ xuống mắt liếc nhẹ sang, giọng nhỏ đến mức chỉ tôi nghe được:

“Ngồi im…

đừng nhìn bàn tang quá lâu.”

Ánh đèn bỗng nhấp nháy một lần.

Khói nhang… tắt ngấm.

Không khí nặng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình.

Từ gầm bàn phủ khăn trắng, một thứ gì đó bắt đầu bò ra.

Một con bọ rết to bằng cẳng tay, chân mọc ngược, thân đen bóng như phủ dầu, từng khớp chân kêu lách tách như tiếng xương gãy.

Nó trườn chậm, để lại vệt bóng nhớp trên nền gạch.

Một thằng học sinh ngồi gần bàn tang đứng bật dậy, lùi về phía cửa.

Có tiếng thì thào khắp lớp:

“Giết nó… nếu không sẽ bị…”

Cậu ta không nhúc nhích.

Con bọ rết bò tới, chân nó xếp thành hình cong như nét đầu tiên của một chữ cái.

Tôi thấy đôi môi nó… mấp máy.

Không phải run vì sợ nó đang nói gì đó.

Tiếng hét chói tai xé toang lớp học.

Đèn vụt tắt.Tiếng hét vừa dứt, bóng tối nuốt trọn lớp học.

Tôi chỉ nghe được tiếng ghế đổ, tiếng bước chân chạy loạng choạng, và… tiếng lư hương ngã.

Rồi một thứ mùi khét bùng lên, như tóc cháy.

Đèn bật sáng trở lại.

Con bọ rết biến mất.

Nhưng… thằng Minh người vừa hét đang quỳ sụp ngay bàn tang, hai tay ôm đầu.

Mái tóc nó cháy loang lổ, khói còn bốc lên nghi ngút.

Đôi mắt nó… mở trừng, tròng đen nhạt dần thành màu xám tro.

Không ai dám chạm vào.

Tiếng giọng khàn của bà giám thị vang lên ngay sau lưng tôi:

“Luật thứ nhất của tang sự… nếu vật dẫn của người chết tìm tới ai, mà không phá được… thì mạng đó thuộc về họ.”

Tôi quay lại.

Không thấy bà đâu.

Chỉ còn chiếc bóng dài in trên tường, nhưng bóng đó…

đang nhìn thẳng vào tôi.

Bàn tang lại rung lên.

Lư hương tự bùng cháy, nhang đỏ rực.

Trên bảng đen, một cái bóng mờ từ từ hiện ra, đứng ngay chỗ bàn của Minh lúc nãy.

Bóng ấy quay mặt về phía lớp.

Không có mắt.

Không có miệng.

Nhưng tôi cảm giác nó đang cười.

Tôi không dám chớp mắt.

Và ngay khi giáo viên điểm danh, tới tên Minh… bóng mờ rời bàn, bước thẳng xuống giữa lớp, rồi dừng ngay sát tôi.

Cả căn phòng bỗng lạnh buốt.

Tôi nghe tiếng thì thầm sát tai:

“Ba… ngày…”

Tôi đứng chết lặng, hơi thở rối loạn.

Bóng mờ vẫn đứng trước mặt, chỉ cách tôi một bước.

Bất ngờ – RẦM!

Cánh cửa lớp bị đá tung.

Một bóng người cao, vai rộng bước vào, ánh đèn hành lang hắt từ sau khiến gương mặt cậu nửa sáng nửa tối.

Gia Vũ, học sinh chuyển vào kỳ trước.

Lạnh lùng, ít nói, đôi mắt sâu như soi thấu cả tâm trí người khác.

Không một lời, Vũ tiến thẳng tới, nắm lấy cổ tay tôi và kéo ra phía sau lưng mình.

Giọng cậu trầm, cứng:

“Nhìn xuống.

Tuyệt đối đừng nhìn vào mặt nó.”

Tôi nghe tim mình đập mạnh, không rõ vì sợ hay vì cách Vũ siết chặt tay tôi.

Từ bàn cuối, Mai Yên bạn thân của tôi từ hồi cấp 2 vào học trước tôi một niên khóa, chạy tới, lôi tôi hẳn ra góc lớp.

Khuôn mặt cô ấy tái nhợt:

“Vy!

Cậu bị nó chọn rồi…

Đừng ở một mình, nghe rõ chưa?”

Vũ vẫn đứng chắn trước bóng mờ.

Ánh mắt cậu lạnh ngắt, nhưng tay phải khẽ vẽ một ký hiệu lạ trong không khí.

Tôi thoáng thấy… ngón tay cậu ướt, như dính máu.

Bóng mờ khựng lại, rồi từ từ lùi về phía bảng, tan biến vào khoảng tối.

Giáo viên dường như không nhận ra chuyện vừa xảy ra, vẫn cắm cúi vào sổ điểm danh.

Cả lớp im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió rít ngoài hành lang.

Vũ quay lại, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt ánh nhìn của tôi:

“Ba ngày.

Nếu muốn sống… tối nay phải nghe lời tôi.”

Tôi chưa kịp hỏi thì Yên đã siết lấy vai tôi, run run:

“Vy… mình sẽ ngủ cùng cậu.

Đừng đi đâu một mình… kể cả toilet.”

Ngoài cửa sổ, một bóng người vừa lướt qua, nhanh đến mức tôi tưởng mình hoa mắt.

Nhưng… trên mặt kính, vẫn in lại một nụ cười không thuộc về ai trong lớp.

Ký túc xá nữ đêm nay lạnh bất thường.

Cửa sổ đóng kín nhưng rèm vẫn lay động, như có ai đang thở ngay bên ngoài.

Mai Yên khóa cửa phòng rồi ngồi phịch xuống giường, tay vẫn ôm sát con búp bê gỗ cũ kỹ món đồ mà cô bảo luôn giúp cô tránh gặp ác mộng.

Tôi thì không thể bình tĩnh.

Hình ảnh “bóng mờ” tiến về phía mình cứ tua lại trong đầu.

“Vy… nếu đúng như tin đồn thì…” – Yên khẽ liếc tôi – “…chúng ta chỉ có ba ngày.”

Tiếng cộp… cộp… cộp vang lên từ hành lang vắng.

Từng bước chân chậm rãi, đều đặn.

Yên chồm dậy, áp tai vào cửa.

Tôi định kéo cô ra thì một mảnh giấy mỏng luồn qua khe cửa, rơi nhẹ xuống sàn.

Tôi nhặt lên – chỉ có đúng một dòng chữ, viết bằng mực đỏ tươi:

“Đêm thứ nhất – Đừng soi gương.”

Cùng lúc đó, điện thoại tôi rung.

Tin nhắn từ số lạ:

“Mở cửa sổ.

Tôi ở dưới.”

Tim tôi thắt lại.

Tôi kéo rèm…

Gia Vũ đứng dưới sân, ngửa mặt nhìn lên, một tay cầm cây đèn pin nhỏ, ánh sáng quét qua như tìm thứ gì đó.

“Xuống đây.

Nhanh.” giọng cậu vang lên đủ lớn để tôi nghe, nhưng cả dãy ký túc vẫn im ắng lạ thường.

Tôi quay sang Yên… và tim gần như ngừng đập.

Cô ấy đang nhìn chằm chằm vào chiếc gương treo trên tường.

Nhưng trong gương không phản chiếu phòng chúng tôi mà là lớp học ban nãy, với bóng mờ đang ngồi ở bàn tôi.

“Vy…” – Yên run rẩy – “…nó… nó đang gọi cậu.”

Bóng mờ trong gương khẽ quay đầu lại.

Miệng nó mấp máy liên tục, dù tôi không nghe được gì… nhưng một tiếng thì thầm lạnh buốt lại vang thẳng vào đầu:

“Ba ngày… nữa thôi…”

Mặt gương bỗng nứt một đường nhỏ, rồi im lặng.

Yên ngã ngồi xuống, tay vẫn run, đôi mắt đỏ ngầu như vừa khóc nhưng cô khẳng định mình không hề rơi nước mắt.

Từ dưới sân, Vũ lại hét:

“Ra khỏi đó ngay!

Cái gương sẽ nhớ mặt hai người đấy!”

Tôi nghe theo lời Vũ mặc dù chẳng biết điều gì đang diễn ra, tôi vừa bước chân ra khỏi ký túc xá thì Gia Vũ đã kéo tay, lôi tuột vào khoảng sân tối.

“Đi nhanh, đừng nhìn quanh.” cậu nói nhỏ, mắt đảo liên tục như đang canh chừng ai đó.

Tôi giật tay lại:

“Ê!

Cậu bị gì vậy?

Nửa đêm kéo tôi ra đây làm trò gì?”

“Giữ giọng thấp thôi…”

Vũ cau mày – “…nếu nó nghe thấy”

“Nó?

Nó là ai?

Và cái gương ban nãy là sao?

Tại sao Yên nhìn thấy thứ đó còn tôi thì… thì…” tôi bực đến mức giọng cao hẳn lên “…CẬU NÓI RÕ ĐI CHỨ!”

Vũ cắn môi, ánh đèn pin trong tay run nhẹ.

“Vy… có những thứ ở đây… cậu càng biết ít thì càng an toàn.”

Tôi gần như bật cười vì tức.

“An toàn?

Cậu có biết tôi vừa thấy gì không?

Cái bóng chết tiệt đó… nó nhìn tôi như muốn xé xác!

Và cậu lại bảo ‘biết ít thì an toàn’?

Không, tôi muốn biết tất cả, NGAY và LUÔN.”

Không khí giữa sân im phăng phắc.

Chỉ có tiếng lá khô lạo xạo dưới chân.

Vũ chậm rãi thở ra, rồi nói:

“Nếu tôi nói… thì cậu sẽ không còn đường quay lại đâu.”

“Tôi đâu có xin quay lại.” tôi ném lại ngay, tim đập dồn dập “Nói.

Hoặc tôi tự mò.”

Ánh mắt Vũ lúc này tối hẳn, như đang cân nhắc điều gì rất nặng nề.

Cuối cùng cậu gật nhẹ:

“Được.

Nhưng trước tiên… cậu phải hứa…

đêm nay tuyệt đối không soi gương.”

Tôi khoanh tay, bực bội:

“Fine.

Nhưng sau đó, cậu nợ tôi một lời giải thích đầy đủ.”

Tôi lườm Vũ:

“Thật ra cậu bị gì vậy?

Từ lúc vào trường đến giờ, tôi chưa thấy ai lạ đời như cậu.

Tự dưng kéo tôi chạy, rồi cấm cái này cấm cái kia…

Cậu nghĩ cậu là ai?”

Vũ không trả lời ngay.

Cậu nhìn quanh lần nữa, như đang canh chừng thứ gì đó ở bóng tối phía xa.

“Vy… có những người… không nên bị nó để ý.

Tôi chỉ không muốn cậu… trở thành người tiếp theo.” giọng Vũ trầm hẳn, nhưng rất khẽ.

Tôi cau mày:

“Tại sao là tôi?

Tôi mới tới đây được hai tuần, chẳng đụng chạm gì ai.

Cậu biết cái gì mà không nói?”

Vũ nhìn tôi thật lâu.

Trong ánh đèn pin vàng nhạt, mắt cậu hơi ánh lên, như đang giấu một cơn giằng co bên trong.

“Tôi có lý do của mình… và tôi nợ ai đó… một lời hứa.”

Vũ nói, quay đi ngay khi tôi định hỏi tiếp.

Tôi bực phát điên:

“Lý do, lời hứa…

Cậu nghĩ tôi sẽ chấp nhận mấy câu mơ hồ đó sao?”

Vũ dừng lại, quay lại nhìn tôi.

Lần này ánh mắt cậu lạnh đến mức tôi hơi khựng.

“Vy… nếu tôi bảo vệ cậu… thì cứ để tôi làm.

Đừng hỏi ‘tại sao’.”

Tôi ngạc nhiên một thoáng… nhưng rồi sự bực tức lại trào lên.

“Cậu điên thật rồi.

Nhưng, tôi sẽ tìm ra thứ mà cậu đang giấu.

Và lúc đó…

đừng trách tôi.”

Vũ khẽ nhếch môi, như cười nhưng không hẳn cười.

“Tôi mong cậu làm được.”

Không khí lạnh đến mức tôi thấy gai ốc nổi khắp lưng.

Tôi vẫn chưa biết vì sao Vũ lại quan tâm đến mình như vậy… nhưng rõ ràng, thứ ở ngôi trường này không chỉ đơn giản là vài luật lệ kỳ lạ.

Tôi vẫn chưa hết bực, nhưng ánh mắt nghiêm túc của Vũ khiến tôi khó mà hét lên được nữa.

“Vy… cậu đã nghe về Tiết học bóng ma chưa?”

Vũ hỏi, giọng nhỏ đến mức chỉ tôi nghe được.

“Tiết học… cái gì?”

Tôi nhăn mặt.

“Nghe như trò dọa trẻ con ấy.”

Vũ nhìn tôi lâu một lúc, rồi nói chậm rãi:

“Ở đây… khi có tang sự… vào buổi tối, tất cả học sinh phải lên lớp của người đã chết để học.

Luật đó không ai dám bỏ.

Và… có một thứ luôn đứng trên bảng đen, ở đúng chỗ của người đó từng ngồi.”

Tôi rùng mình.

“Cậu đang đùa tôi à?”

“Không.

Và nếu… bóng đó tiến lại gần bàn ai…”

Vũ ngập ngừng, ánh mắt thoáng tối đi “người đó sẽ không sống được lâu.”

Tôi bật cười nửa tin nửa ngờ:

“Cậu kể chuyện ma à?

Tôi đâu phải con nít.”

Vũ không phản ứng, chỉ khẽ liếc về phía hành lang tối trước mặt, như đang tính toán điều gì.

“Dù tin hay không…

đêm nay… chính là buổi Tiết học bóng ma đầu tiên kể từ khi cậu vào trường.”

Tôi muốn phản bác, nhưng cổ họng như nghẹn lại.

Cảm giác lạnh lẽo len vào da thịt…

“Và Vy…”

Vũ nói thêm, giọng thấp “Tôi không muốn bóng đó chạm vào cậu.”

Cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt mở ra.

Bên trong, lớp học chìm trong ánh đèn vàng nhạt, bàn ghế xếp thẳng tắp, chỉ riêng 1 chiếc bàn học được phủ khăn trắng toàn bộ, không khí nặng như vừa có ai quét qua một lớp bụi vô hình.

Mai Yên ngồi ở hàng giữa, mắt vẫn đỏ hoe.

Thấy tôi và Vũ bước vào, Yên chỉ khẽ gật đầu chào, không nói gì.

Một cậu bạn tóc rối, đeo kính, trông nhỏ con nhưng ánh mắt sắc như dao tiến lại gần.

“Cậu là học sinh mới đúng không?

Tôi Hoàng.

Ngồi gần nhau đi, tối nay…

đừng rời nhóm.”

Phía cuối lớp, một cô bạn dáng cao, tóc buộc gọn tên Thảo đang chăm chú chép thứ gì đó vào cuốn sổ cũ rách bìa.

Thấy tôi nhìn, cô ấy nói ngay:

“Lát nữa nếu thấy lư hương trên bàn giáo viên cháy mà không ai châm…

đừng nhìn lên bảng quá lâu.

Và tuyệt đối…

đừng gọi tên người đã chết.”

Tôi nhíu mày, quay sang Vũ.

Cậu ta không phản bác mà chỉ kéo ghế cho tôi ngồi cạnh.

Mai Yên lên tiếng, giọng khàn đi:

“Họ nói… tối nay sẽ có điểm danh.

Khi đọc đến tên Minh, người vừa mất, thì… mọi chuyện bắt đầu.

Ai mà bị bóng mờ đó đến gần… sẽ gặp chuyện.”

Tôi lẩm bẩm:

“Chỉ là tin đồn thôi mà.”

Hoàng cười nhạt:

“Tin đồn… nhưng đêm trước tang sự lần trước, một người bị bóng mờ đứng sát.

Ba ngày sau… tìm thấy xác ở giếng nước cũ.”

Không khí lập tức lạnh buốt.

Tôi nghe tim mình đập dồn, cố lảng đi nhưng ánh mắt Yên, Vũ, Thảo và Hoàng đều rất nghiêm.

Chuông báo tiết học vang lên, tùng… tùng… tùng, âm thanh khô khốc vang vọng cả hành lang.

Mọi người im bặt.

Giáo viên chủ nhiệm bước vào, gương mặt trắng bệch như thể chưa ngủ nhiều ngày.

Bảng đen phía sau… bắt đầu xuất hiện một cái bóng mờ.

Giọng giáo viên khàn khàn vang lên:

“Bắt đầu điểm danh…”

Tên đầu tiên được gọi, vài tiếng dạ yếu ớt đáp lại.

Không khí trong phòng đặc quánh lại như bị nén chặt.

Đến cái tên:

“Nguyễn Minh.”

Cộp!

Tiếng chân ai đó vang lên trên bảng đen.

Lư hương đặt trên bàn giáo viên — vốn lạnh ngắt — bỗng bùng sáng, nhang cháy đỏ rực, khói xoắn thành từng dải mỏng.

Mùi hương hăng hắc quẩn quanh, len lỏi vào cổ họng khiến tôi nghẹn lại.

Cái bóng mờ trên bảng… bắt đầu chuyển động.

Từng bước chậm rãi, nó rời khỏi vị trí chỗ ngồi của Minh, lướt qua những dãy bàn.

Mọi người ngồi im phăng phắc, không ai dám nhúc nhích.

Tôi cảm thấy Vũ khẽ đẩy ghế mình sát vào tôi hơn.

“Ngồi yên.” – giọng cậu ấy thấp, dứt khoát.

Bóng mờ đi ngang qua Mai Yên, rồi… dừng lại ngay trước bàn tôi.

Nó không có mặt, chỉ là một hình dáng đen đặc, méo mó như nước bị đổ lên kính.

Nhưng tôi lại thấy rõ…

đôi môi mấp máy.

Tôi không nghe được tiếng, chỉ thấy chuyển động nhanh, rối loạn… như đang đọc thứ gì đó.

Một tiếng ù chói tai đột ngột vang lên trong đầu, buộc tôi phải cúi gằm xuống.

Hoàng từ phía sau bàn đột ngột thò tay kéo nhẹ áo tôi, thì thầm:

“Đừng nhìn.

Không thì… tối nay cậu sẽ mơ thấy mình bị kéo vào trong bảng.”

Bóng mờ đứng đó thêm vài giây… rồi quay người, lướt đi, biến mất vào khoảng tối ở góc lớp.

Giáo viên tiếp tục điểm danh như chưa từng có gì xảy ra.

Tôi trừng mắt nhìn Vũ, cố gằn giọng thật nhỏ:

“Rốt cuộc đây là trò quái gì?

Sao cậu cứ bảo vệ tôi vậy?”

Vũ không nhìn tôi, chỉ chống tay lên bàn, mắt dán vào khoảng trống trên bảng:

“Chỉ cần biết… nếu nó chọn ai, tôi sẽ không để người đó chết.”
 
Nội Trú 365
Chương 2 : Tang sự đầu tiên - Đêm thứ 2


Tôi chẳng buồn nói gì nữa, cả lớp bỗng im bặt , giáo viên cũng chẳng thấy đâu, tiết học trôi qua một cách kỳ lạ không tiếng giảng bài, không tiếng viết phấn, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tíc tắc chậm đến mức khó chịu.

Cả lớp ngồi im, mắt ai cũng hướng xuống bàn như đang “ngủ mở mắt”.

Tôi ngồi đó, cảm giác như mình bị nhốt trong một bức tranh tĩnh lặng.

Thời gian kéo dài đến mức tưởng như cả đời.

Khi tiếng chuông vang lên, tôi mới nhận ra mình chẳng nhớ nổi đã học cái gì.

Ra khỏi lớp, Vũ vẫn đi ngay sau tôi, một cậu trai tên Hoàng Duy nhanh chóng nhập nhóm.

Rồi thêm một cậu khác, Trí, nước da ngăm, tóc cắt gọn kiểu quân đội, và một cô bé tóc dài, gương mặt hiền nhưng đôi mắt lúc nào cũng như đang nghe ngóng thứ gì đó, Linh Nhi.

Cả năm người kéo tôi vào một góc phòng sinh hoạt chung.

Hoàng Duy bắt đầu nói:

“Vy, trong trường này có ba luật chính.

Một là… không ra khỏi phòng ký túc xá sau 1 giờ sáng.

Hai là… không để tên mình vang lên trong lớp nếu không muốn bị gọi.

Ba là… khi chuông reo vào ban đêm, phải bịt tai và nằm yên, cho dù nghe thấy gì đi nữa.”

Trí xen vào:

“Và ngoài ba luật đó, còn vài điều… không ai ghi ra giấy.

Chỉ có người sống sót mới kể lại.”

Tôi nghe mà lạnh sống lưng.

Nhưng ánh mắt của cả nhóm đều nghiêm túc, không giống như đùa cợt.

Vũ hầu như không nói gì, chỉ đứng dựa tường quan sát tôi.

“Cậu tin không?”

Linh Nhi hỏi, giọng nhẹ như đang sợ ai đó nghe thấy.

Tôi nhìn từng người, rồi thở dài:

“Tin.

Không tin chắc mai tôi thành ma mất.”

Cả nhóm im lặng một lúc, rồi Linh Nhi gật đầu.

“Tốt.

Chúng ta cần người hiểu chuyện, không cần người liều mạng.”

Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã thôi cãi lại.

Thay vào đó, tôi thấy mình như vừa ký một bản hợp đồng vô hình.

Khi câu chuyện kết thúc, đồng hồ đã chỉ 4 giờ sáng.

Không ai còn buồn ngủ.

Duy xoa gáy:

“Đi ăn sáng không?

Căng tin mở rồi.”

Vũ nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch:

“Đi thôi.

Ở đây, ăn sáng cùng nhau cũng là một cách sống sót rồi.”

Cả nhóm năm người bước ra hành lang tĩnh lặng, ánh sáng ban mai le lói xuyên qua khung cửa, nhưng cái lạnh của đêm dường như vẫn chưa tan.

Vừa đi vừa nói truyện, Trí bỗng nói :

“Còn một chuyện nữa.

Trong trường này…

đừng gọi tên thật của nhau khi ở nơi công cộng.

Có thứ sẽ ghi nhớ tên của cậu, và tìm tới.”

Duy lấy từ trong túi một tờ giấy nhỏ, vẽ nhanh ra năm con số từ 1 đến 5.

“Chúng ta sẽ đặt mật mã.

Từ giờ, Vy là số 5.”

Linh Nhi mỉm cười dịu dàng:

“Tôi là số 4.”

Trí nhếch môi:

“Tôi số 3.”

Hoàng Duy hất cằm:

“Số 2.”

Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về Vũ.

Anh chỉ nói gọn:

“Tôi số 1.”

Tôi bật cười:

“Nghe như đang lập băng nhóm vậy.”

Vũ đáp lại bằng một câu khó hiểu:

“Nếu muốn sống sót ở đây, chúng ta phải là một nhóm.”

Tôi im lặng.

Trong mắt anh, không có chút đùa giỡn nào.



Duy ngáp dài:

“Nhanh đi tới nhà ăn thôii, đêm nay coi như đã vượt qua một phần.”

Cả nhóm bước ra hành lang.

Trước khi đi, Vũ khẽ cúi xuống nói đủ để tôi nghe:

“Nhớ, số 5…

đừng để ai ngoài nhóm gọi đúng tên cậu.”

Tôi chợt rùng mình, nhưng lại không hiểu tại sao anh ta lại muốn bảo vệ mình nhiều đến vậy.

Căn tin đã mở, hôm nay là món phở, ánh đèn vàng hắt ra thứ ánh sáng mờ mờ giữa màn đêm chưa tan hẳn.

Mùi nước lèo bốc lên thơm ngào ngạt, hơi nóng phủ mờ mặt kính.

Cả nhóm ngồi vào bàn dài.

Chủ quán chẳng buồn hỏi tên, chỉ liếc qua rồi nói:

“Năm tô đặc biệt.”

Tôi cầm đũa, chần chừ một chút rồi hỏi:

“Mọi người… không sợ à?

Ý tôi là… mấy cái luật lệ quái gở đó…

Chuyện… bóng người trên bảng, hay là không được gọi tên nhau…

Mấy người nói nghe như đang kể chuyện thường ngày vậy.”

Trí bật cười, nhưng nụ cười ấy chẳng mang chút vui vẻ:

“Lúc đầu thì sợ.

Nhưng khi đã ở đây đủ lâu… cậu sẽ hiểu, sợ hãi chẳng giúp ích gì, với lại sợ hãi ở đây giống như mùi máu, càng rõ ràng thì thứ đó đến càng nhanh.”

Linh Nhi thêm vào:

“Coi như là… học cách chung sống thôi.

Nếu giữ luật, nó sẽ không đụng đến mình.”

Hoàng Duy nhai chậm rãi, ánh mắt nhìn ra đường:

“Thật ra, nếu không quen, cậu sẽ phát điên.

Nhưng quen rồi… sẽ thấy việc này còn đơn giản hơn con người ngoài kia.”

Tôi bực bội gõ đũa xuống bàn:

“Nghe mấy người nói mà thấy rợn da gà.

Làm như ở đây… chuyện chết người là chuyện hiển nhiên vậy.”

Vũ không nói gì, chỉ gắp cho tôi một miếng thịt bò chín mềm, giọng trầm thấp vang lên:

“Ăn đi.”

Tôi quay sang nhìn anh:

“Sao anh lại muốn bảo vệ tôi?

Chúng ta mới gặp nhau thôi mà.”

Anh không trả lời ngay.

Một lúc sau, khi hơi nước từ tô phở phủ lên gương mặt anh, tôi nghe được một câu mơ hồ:

“Vì… tôi không muốn thấy thêm ai nữa biến mất.”

Tôi định hỏi thêm, nhưng Trí đã chen vào bằng một câu chuyện khác, và bầu không khí lại quay về sự bình thản kỳ quái ban đầu.

Tiếng đũa muỗng khẽ chạm vào tô vang lên lách cách.

Tôi còn đang mải nhìn Trí và Duy tranh nhau miếng thịt, thì Gia Vũ số 1 đột nhiên khựng lại, chiếc thìa dừng giữa không trung.

Ánh mắt cậu ta hơi nheo lại, như vừa nhớ ra điều gì.

“Hôm nay… là ngày thứ hai của Số 5.”

Không khí trên bàn lập tức thay đổi.

Tiếng cười nói tắt hẳn.

Duy đặt mạnh ly sữa xuống bàn, Nhi quay sang nhìn tôi, còn Trí thì nhíu mày.

“Sao?

Ngày thứ hai thì sao?” – tôi hỏi, cảm giác tim mình đập nhanh hơn.

Vũ không trả lời ngay, chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi.

Giọng nói cậu ấy trầm hẳn xuống, đủ để tôi nghe rõ nhưng không lọt ra ngoài:

“Ngày thứ hai… là lúc mọi thứ bắt đầu chú ý đến em.”

Tôi rùng mình.

“Mọi thứ… là cái gì?”

Linh Nhi nhẹ nhàng chen vào, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm:

“Nếu qua được đêm nay… thì mới coi như an toàn bước đầu.”

Cả bốn người còn lại nhìn tôi như thể tôi đang đứng bên rìa một vực thẳm mà chính mình không hề biết.

Bữa ăn tiếp tục, nhưng chẳng ai còn thấy ngon miệng.

Tô phở nguội ngắt, sữa cũng chẳng còn ấm, chỉ có mùi căng thẳng như len vào từng hơi thở.

Bữa ăn kết thúc trong im lặng.

Tô phở được đẩy sang một bên, nhưng chẳng ai đứng dậy.

Cả nhóm vẫn ngồi quanh chiếc bàn sát góc căn tin nơi ít người để ý nhất.

Gia Vũ chống tay lên bàn, ánh mắt lạnh hơn bình thường:

“Từ giờ trở đi, Vy, em phải nhớ từng chữ tôi nói.

Một khi quên… thì không ai giúp được em.”

Trí số 3 gật đầu, rút từ túi áo ra một tờ giấy nhỏ nhàu nát, trên đó ghi kín những dòng chữ bằng bút mực đen:

- Không ra khỏi phòng sau 0 giờ, trừ khi có người số thấp hơn dẫn đường.

- Không đứng trước gương quá 3 giây khi ở hành lang tầng 2.

- Nếu nghe thấy tiếng gọi tên mình giữa đêm, tuyệt đối không đáp lại.

- Không mở tủ gỗ cạnh cầu thang – dù nghe thấy tiếng động bên trong.

Nếu ai đó trông… giống một thành viên trong nhóm nhưng không nhìn vào mắt em, lập tức rời khỏi khu vực.

Tôi đọc xong mà lòng cứ nặng trĩu.

“Những cái này… sao nghe giống chuyện hù dọa vậy?” – tôi nhíu mày.

Linh Nhi – Số 4 – cười nhạt, nhưng ánh mắt lại buồn rười rượi:

“Chuyện ở đây… không cần dọa, nó tự tìm tới.”

Duy – Số 2 – vỗ vai tôi:

“Bọn tớ nói thiệt, không phải chơi đâu.

Nhiều người trước cậu không tin… và giờ chẳng ai còn thấy họ nữa.”

Câu nói khiến cả bàn chìm vào một khoảng lặng đáng sợ.

Tôi nhìn từng gương mặt – dù đang ngồi giữa ánh đèn vàng ấm của căn tin, nhưng ánh mắt họ đều mang một nét gì đó giống nhau: cảnh giác… và mệt mỏi.

Gia Vũ kết thúc buổi phổ biến bằng một câu cụt lủn:

“Tối nay, tôi sẽ ở ngoài hành lang.

Em ở yên trong phòng.

Đừng mở cửa, trừ khi nghe đúng ba tiếng gõ – ngừng – hai tiếng gõ.”

Lúc ấy, tôi vẫn chưa hiểu tại sao họ nghiêm trọng như vậy… cho đến khi trời sập tối.

Đêm xuống, ký túc xá chìm trong im ắng lạ lùng.

Tôi ngồi dựa lưng vào tường, nghe rõ tiếng kim đồng hồ nhích từng tiếng “tích… tắc…”.

Đèn ngủ trong phòng phát ra thứ ánh sáng vàng ố, đủ để tôi nhìn thấy bóng mình lờ mờ in trên tấm gương ở góc đối diện.

Tôi nhớ lời Gia Vũ: “Không đứng trước gương quá 3 giây…

đặc biệt là gương ở tầng 2.”

Nhưng đây là gương trong phòng… chắc không sao?

Tiếng gõ cửa vang lên cốc… cốc… cốc – rồi im bặt.

Tôi bật dậy, nhưng trong đầu chợt nhớ lại “ba tiếng gõ, ngừng , hai tiếng gõ”.

Vừa rồi… chỉ có ba tiếng.

Không ngừng.

Không thêm.

“Vy… mở cửa… nhanh…” tiếng gọi khẽ, nghe như Mai Yên.

Tôi khựng lại.

Không biết tại sao, sống lưng tôi lạnh toát.

Giọng đó giống hệt Yên… nhưng kéo dài hơn bình thường, như bị ai bóp nghẹt.

Tôi không trả lời.

Bỗng kétttttt, cái gương trong phòng rung nhẹ.

Từ trong lớp thủy tinh, bóng một cô gái xuất hiện.

Gương mặt… là của tôi.

Nhưng đôi mắt trống rỗng, da tái nhợt, môi mím chặt như cố nuốt một nụ cười kinh khủng.

“Mày không mở cửa… thì tao sẽ tự vào…” giọng vang từ trong gương, nhưng đôi môi phản chiếu lại không hề cử động.

Tôi lùi lại, va mạnh vào giường.

Cửa phòng bất ngờ mở toang.

Gia Vũ lao vào, không nói không rằng, dùng áo khoác trùm kín tấm gương.

Hơi thở anh gấp gáp:

“Tôi đã nói em đừng nhìn vào gương rồi mà.”

Tôi run rẩy, chưa kịp hỏi gì thì anh kéo tôi ngồi xuống, bàn tay siết chặt vai tôi như sợ tôi biến mất.

Ở ngoài hành lang, tiếng bước chân ai đó vang vọng, kéo dài… nhưng không hề đi xa.

Gia Vũ vẫn giữ chặt vai tôi, ánh mắt không rời tấm gương bị che kín.

“Không nhìn.

Không nói chuyện.

Không nghe theo tiếng gọi từ ngoài cửa… hiểu chưa?”

Tôi nuốt khan, gật đầu.

Tim đập nhanh đến mức nghe rõ trong tai.

Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này là ba tiếng – ngừng – hai tiếng.

Tôi quay sang Vũ, anh khẽ lắc đầu:

“Không phải người trong nhóm.

Đừng tin.”

Cùng lúc đó… chiếc áo khoác phủ trên gương bắt đầu phồng lên như có thứ gì bên trong đẩy ra.

Từng nếp gấp giãn ra, mép áo run bần bật.

Rồi từ trong lớp vải, một bàn tay trắng bệch xuyên qua, những ngón tay dài bất thường, móng nhọn và đen sì.

Tôi hoảng loạn lùi về sát tường.

Gia Vũ rút con dao nhỏ từ túi, khắc vội ký hiệu gì đó lên cạnh gương.

Bàn tay kia chạm phải vết khắc thì rụt lại, phát ra tiếng rít chói tai.

Áo khoác rơi xuống nền, tấm gương trở lại bình thường.

Không gian im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng thở dồn dập của mình.

“Nó đã thấy mặt em rồi…”

Vũ nói khẽ, giọng trầm xuống.

“Nghĩa là sao?!” tôi hỏi, vẫn còn run.

“Một khi gương nhớ mặt ai, nó sẽ không buông.

Trừ khi…” anh bỏ lửng câu, ánh mắt thoáng chút do dự.

“Trừ khi có ai khác thế chỗ.”

Tôi nhíu mày.

Thế chỗ?

Làm gì có ai điên đến mức…

Tiếng bước chân ngoài hành lang đột ngột biến mất.

Thay vào đó, một giọng thì thầm vang lên sát mép cửa:

“Vy…

để tao vào…

Tao sẽ không làm đau mày đâu…”

Giọng đó… là Mai Yên.

Nhưng tôi biết chắc Yên đang ngủ ở phòng khác.

Tôi ôm chặt tay Vũ, cảm giác rõ rệt rằng, từ đêm nay… mọi thứ đã thay đổi.

Tôi và Vũ gần như không rời mắt khỏi cánh cửa.

Cái giọng giống hệt Mai Yên lại vang lên:

“Vy… mở cửa…

Tao lạnh quá…”

Âm thanh không còn tự nhiên nữa, kéo dài và méo mó, như có ai đang cố bắt chước giọng Yên nhưng không thật.

Gia Vũ cúi xuống sát tai tôi, giọng anh thì thầm nhưng đủ khiến tôi rùng mình:

“Nếu mở cửa, nó sẽ bước thẳng vào… và em sẽ không còn ở đây nữa.”

Tiếng “cộc… cộc… cộc” vang lên, không còn là gõ cửa, mà là tiếng móng tay cào.

Mỗi nhát cào khiến gỗ kêu kin kít, như thể lớp cửa sắp nứt toác ra.

Bỗng… rắc! – một khe nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt gỗ, từ đó lộ ra một con mắt.

Mắt mở to, tròng đen chiếm hết phần trắng, dán chặt vào tôi.

Tôi cảm giác sống lưng mình lạnh buốt.

“Vy… lại đây…”

Tôi run rẩy lùi sát vào tường.

Nhưng đúng lúc đó, Vũ bật dậy, lấy thứ bột trắng từ túi rắc mạnh vào khe nứt.

Con mắt co giật, rồi phát ra tiếng gào rít chói tai trước khi biến mất, khe nứt tự động liền lại.

Không khí trong phòng im phăng phắc.

Tôi vừa thở phào thì két… – tấm gương rung lên dữ dội.

Từ mặt gương, một bóng người bắt đầu mờ dần hiện ra… mái tóc dài che kín mặt, nhưng đôi bàn tay đang bấu chặt vào khung gương như muốn trèo ra ngoài.

Gia Vũ đứng chắn trước tôi, giọng dứt khoát:

“Núp sau tôi.

Không được nhìn.”

Tôi cắn môi, tim đập như muốn vỡ lồng ngực.

Vũ dùng con dao khắc sâu thêm ký hiệu lên khung gương, từng nét sắc lẹm như xé toạc không khí.

Cuối cùng, cái bóng kia gào lên và tan biến, tấm gương trở lại bình thường.

Anh quay lại nhìn tôi, mồ hôi thấm đẫm trán nhưng mắt vẫn sáng quắc:

“Qua được đêm nay… nhưng nó sẽ quay lại.”

Tôi không hỏi “tại sao”, vì tận đáy lòng tôi biết anh ta đang giấu điều gì đó.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu hửng sáng.

Đêm thứ hai…

đã qua.
 
Nội Trú 365
Chương 3 : Lời Nguyền Chưa Kết Thúc


Sau khi tiếng gào cuối cùng tan biến, tôi mới dám thở sâu.

Cảm giác tứ chi rã rời, mí mắt nặng trĩu.

Không hiểu vì mệt mỏi hay vì hơi ấm bao quanh, tôi thiếp dần trong vòng tay của Vũ.

Mùi gỗ nhẹ nhàng từ áo anh xen lẫn chút hương bạc hà làm tâm trí tôi dần lịm xuống.

Khi mở mắt, ánh sáng ban mai đã len qua khe rèm.

Tôi vẫn nằm dựa vào bờ vai vững chắc ấy.

Gia Vũ khẽ cử động, giọng trầm thấp vang lên bên tai:

“Dậy đi, mọi người đang chờ.”

Cánh cửa bật mở.

Bốn người còn lại ào vào – Duy số 2, Trí số 3, Nhi số 4 và…

Mai Yên.

Tất cả ánh mắt đều dồn về tôi, vừa lo lắng vừa nhẹ nhõm khi thấy tôi còn ngồi đó, thở đều.

“Vy!

Cậu có sao không?”

Nhi hỏi, tay đặt lên vai tôi.

Tôi khẽ gật trong sự mệt mỏi, Nhi số 4 tinh ý nhanh trí kéo tay mọi người xuống căn tin ăn sáng.

Trong buổi sáng mọi người vừa ăn vừa trò chuyện.

Giữa chừng, Duy số 2 liếc sang tôi rồi nói như buột miệng:

“Vy… cậu biết Vũ số 1 không giống bọn mình chứ?”

Tôi khẽ nhíu mày:

“Không giống… là sao?”

Trí số 3 chống cằm, hạ giọng:

“Anh trai của Vũ mới là người được chọn ban đầu.

Nhưng Vũ đã xin thay thế.”

Tôi thoáng nhìn sang Vũ.

Anh vẫn ăn, bình thản như không nghe thấy, nhưng bàn tay khẽ siết chặt chiếc muỗng.

Nhi số 4 chậm rãi nói tiếp:

“Người ngoài sẽ không hiểu… nhưng ở đây, ‘được chọn’ nghĩa là phải đối mặt với những thứ không ai dám tưởng tượng.

Anh trai Vũ là một trong số ít người có thể chống lại chúng.

Nhưng giờ anh ấy biến mất, chỉ để lại một câu… ‘Hãy bảo vệ cô ấy bằng mọi giá.’”

Cả bàn bỗng im lặng.

Tôi nhìn quanh, cảm giác lạnh sống lưng.

“Cô ấy… là ai?”

Tôi hỏi nhỏ, dù câu hỏi như nghẹn lại ở cổ họng.

Nhi, Duy, Trí đều tránh ánh mắt tôi.

Chỉ có Vũ… khẽ ngẩng lên.

Ánh mắt ấy sâu thẳm và đầy quyết tâm.

“Không quan trọng.”

Vũ nói, giọng trầm và chắc.

“Điều quan trọng là… từ giờ, tôi sẽ không để bất cứ ai chạm vào em.”

Tôi sững người.

Không hiểu vì sao, câu nói đó khiến tim mình đập mạnh.

Nhưng cùng lúc, tôi nhận ra… chỉ mình Vũ biết lý do thật sự.

Trí số 3 chống tay lên bàn, thở dài:

“Hôm qua… nếu không có Vũ, chắc Vy không qua nổi đâu.”

Nhi số 4 gật gù:

“Đêm thứ hai mới chỉ bắt đầu thôi, nhưng cậu ấy đã gặp phải chuyện như thế…

Không biết mấy đêm sau sẽ ra sao nữa.”

Duy số 2 cau mày, nhìn thẳng vào tôi:

“Vy, từ giờ dù có chuyện gì cũng phải ở gần bọn mình.

Không được tách ra, không được tò mò, và tuyệt đối không đi một mình.”

Tôi cầm ly sữa, im lặng nghe.

Thật sự tôi cũng chưa hoàn toàn hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng nét lo lắng trong mắt họ khiến tôi cảm giác…

đây không phải lời dặn đơn giản.

Mai Yên số thứ tự mới chưa công khai ngồi bên cạnh, khẽ chạm vào tay tôi:

“Vy, không phải ai cũng chịu được áp lực ở đây.

Nhưng cậu…

đã sống sót đêm qua.

Điều đó đáng quý, và bọn mình sẽ không để cậu đơn độc.”

Tôi thoáng ngạc nhiên nhìn Yên, trong mắt cô ấy vẫn còn vệt đỏ của những lần mất ngủ.

Trí số 3 tiếp lời, giọng nghiêm túc hơn hẳn:

“Cậu là tân binh mới.

Đêm đầu tiên thường là phép thử… nhưng đêm thứ hai, mọi thứ sẽ tệ hơn.

Chúng ta chỉ còn một cách là giữ nhau sống sót.”

Vũ vẫn ngồi yên, không chen vào, nhưng ánh mắt anh dán chặt vào tôi.

Không phải kiểu nhìn hời hợt, mà như thể anh đang tính toán từng bước để đảm bảo tôi an toàn.

Tôi quay sang:

“Mọi người nói như thể… tôi là gánh nặng vậy.”

Duy lắc đầu:

“Không, Vy.

Ở đây, ai cũng từng là gánh nặng.

Vấn đề là… chúng ta bảo vệ nhau để sống.”

Câu nói khiến không khí bàn ăn trùng xuống.

Tôi không dám hỏi thêm… nhưng trong lòng lại thắc mắc lớn hơn về Vũ – tại sao anh luôn ở ngay khi tôi cần, như thể…

đó là việc duy nhất anh sinh ra để làm.

Tiếng leng keng báo đã đến giờ học.

Mọi người lục tục thu khay, tiếng muỗng va chạm vào nhau lách cách.

Cả nhóm năm người vẫn giữ thói quen đi sát nhau, như một vòng bảo vệ ngầm quanh Vy.

Trên đường ra khỏi căn tin, ánh nắng xiên qua hành lang dài nhưng chẳng ai để ý.

Nhi số 4 đi trước, vừa đi vừa ngoái lại:

“Nhớ, lát nữa vào lớp thì ngồi gần nhau.

Có gì còn dễ xử lý.”

Duy số 2 đi cạnh tôi, tay đút túi quần, giọng đều đều:

“Ở đây không có chỗ cho sự sơ suất đâu, Vy.”

Vũ vẫn im lặng như thường lệ, nhưng tôi biết anh luôn giữ khoảng cách vừa đủ để che chắn từ phía sau.

Ánh mắt ấy khiến tôi vừa an tâm vừa… cảm giác như đang bị ai đó trói buộc vô hình.

Khi tới gần cầu thang, Trí số 3 hạ giọng:

“ Hôm nay sẽ có kiểm tra bất ngờ.

Nhưng cái chính không phải là điểm số đâu…”

Mai Yên tiếp lời, giọng khẽ như gió:

“Mà là xem ai có thể…

ở lại.”

Tôi khựng lại nửa bước.

Dù chưa hiểu rõ, nhưng mấy chữ “ở lại” từ miệng Yên nghe nặng như một lời nguyền.

Tiếng chuông thứ hai vang lên kéo mọi người tiếp tục bước.

Cả nhóm năm người tiến vào lớp, ngồi thành một cụm gọn ở góc.

Bầu không khí bên ngoài vẫn ồn ào như trường học bình thường… nhưng tôi bắt đầu nhận ra, lớp học này không hoàn toàn thuộc về thế giới bình thường.

Khi bước vào lớp, tôi khựng lại.

Trên bàn giáo viên, có một hộp gỗ lớn màu đen, viền chạm trổ những ký hiệu lạ.

Bên cạnh hộp là một xấp giấy mỏng, nhưng không có chữ, chỉ toàn những hình dạng khó hiểu.

Giáo viên hôm nay không phải người hôm qua.

Đó là một người đàn ông cao gầy, da tái nhợt, đeo găng tay đen.

Giọng ông khàn và chậm:

“Bài kiểm tra… bắt buộc.”

Cả lớp không ai phản đối.

Vũ khẽ chạm nhẹ vào vai tôi, ra hiệu tôi ngồi xuống.

Từng người được phát một tờ giấy với ký hiệu khác nhau và một cây bút chì.

Người đàn ông nói:

“Trong vòng mười phút… hãy viết ra đáp án của mình.

Không đúng… sẽ bị đưa đi.”

Từ “đưa đi” làm tôi rùng mình.

Không ai giải thích nó nghĩa là gì, nhưng tôi cảm giác đó không phải là nơi ai muốn đến.

Tiếng bút chì cào lên giấy vang khắp phòng.

Vy nhìn xuống ký hiệu trước mặt nó giống như một con mắt bị rạch ngang, bên trong là những đường xoắn ốc.

Cô chẳng biết phải làm gì.

Mồ hôi bắt đầu túa ra, tim đập mạnh.

Vũ ngồi bên cạnh khẽ nghiêng người, giả vờ viết nhưng tay lặng lẽ trượt một tờ giấy nhỏ sang phía tôi.

Trên đó là một hình tương tự, kèm vài nét gạch chỉnh sửa.

Ánh mắt anh chỉ trong một giây, nhưng đủ để tôi hiểu: làm y như vậy.

Tôi run rẩy làm theo…

Khi tôi vừa đặt bút xuống thì tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường như đập thẳng vào đầu, mỗi giây trôi qua nặng nề hơn.

Người đàn ông cao gầy chậm rãi đi quanh lớp, đôi giày da cũ kêu cộp… cộp… trên nền gạch.

Ánh mắt ông lia qua từng tờ giấy, đôi lúc dừng lại thật lâu, như đang nhìn xuyên vào đầu người làm bài.

Một nữ sinh ngồi bàn cuối run rẩy, mồ hôi nhỏ giọt xuống giấy.

Khi ông bước tới, cô ta lập tức đứng bật dậy, mặt tái mét.

“Sai.”

Ông chỉ nói một chữ, rồi đưa tay ra.

Cô nữ sinh hoảng hốt lùi lại nhưng một lực vô hình kéo giật cô về phía cửa sau lớp.

Cánh cửa ấy không dẫn ra hành lang mà là một khoảng tối đặc quánh.

Trong tích tắc, cô bị hút vào đó, biến mất.

Cánh cửa khép lại, trả lại lớp học sự im lặng chết chóc.

Cơ thể tôi cứng đờ, tay siết chặt bút, cố giữ hơi thở đều, lặp lại trong đầu những gì Vũ đã vẽ.

Khi người đàn ông đến gần, tôi cảm giác nhiệt độ xung quanh hạ xuống lạnh buốt.

Ông cúi xuống, ánh mắt dừng trên tờ giấy của cô.

Im lặng vài giây… rồi khẽ gật đầu, bước qua.

Bài kiểm tra tiếp tục.

Lần lượt, vài người nữa biến mất.

Mỗi lần cánh cửa mở, một luồng gió lạnh thốc vào, kèm theo âm thanh như tiếng gương vỡ ở xa xăm.

Cuối cùng, chỉ còn hơn nửa lớp ngồi lại.

Người đàn ông gom tất cả giấy vào hộp gỗ, đóng nắp, rồi nói chậm rãi:

“Những ai còn ở đây… tạm an toàn.

Cho tới lần kiểm tra kế tiếp.”

Tiếng chuông vang lên.

Cả lớp tản ra trong im lặng, nhưng tôi biết rõ, chẳng ai thực sự bình tĩnh.
 
Nội Trú 365
Chương 4 : Tang sự thứ hai - Sinh vật của tang sự


Ra khỏi lớp, năm người tụ lại ở góc hành lang vắng.

Không ai lên tiếng ngay, chỉ có tiếng bước chân học sinh khác vang vọng xa dần.

Vũ là người mở lời trước, giọng trầm nhưng dứt khoát:

“Bài kiểm tra hôm nay… là một trong những luật ngầm.

Không ai được phép làm sai quá ba câu, và tuyệt đối không để giấy trắng.”

Nhi khẽ liếc tôi, hạ giọng:

“Người biến mất… sẽ không quay lại nữa.

Không phải bị đuổi học đâu, mà là…” cô ngừng lại, như đang cố nuốt chữ “chết” xuống cổ họng.

Trí xen vào, giọng khô khốc:

“Mấy thứ này… tụi tớ đã gặp từ năm đầu.

Sợ thì cũng sợ, nhưng né được thì phải né.

Còn cậu, Vy… cậu mới ngày thứ hai, đã bị đưa vô bài kiểm tra loại này rồi.

Không may chút nào đâu.”

Duy chống tay vào tường, ánh mắt nghiêm túc: “Từ giờ, tụi tớ sẽ phân ca kè cậu.

Không để cậu đi một mình.

Ở đây… chỉ cần một phút sơ hở là xong đời.”

Tôi nuốt khan, cảm giác tim vẫn đập loạn.

Tôi nhìn từng người, rồi hỏi:

“Tại sao mọi người không hoảng loạn?

Sao coi như… bình thường vậy?”

Mai Yên im lặng hồi lâu mới đáp, giọng đều đều:

“Vì nếu cứ hoảng loạn, cậu sẽ chết nhanh hơn.

Sợ thì cứ sợ, nhưng vẫn phải bình tĩnh mà sống sót.

Chỉ cần sống đủ lâu… cậu sẽ quen.”

Tôi nghe xong chỉ thấy một cảm giác nghẹn nghẹn.

Cái “quen” mà mọi người nói… có lẽ là cái giá phải trả khi ở nơi này quá lâu.

Họ bắt đầu di chuyển về căn tin để nghỉ trưa, nhưng ai cũng giữ khoảng cách cảnh giác với những học sinh lạ lướt qua, như thể bất cứ ai cũng có thể trở thành mối đe dọa.

Căn tin giữa trưa đông người, nhưng chúng tôi vẫn tìm được một bàn ở góc khuất, dựa sát tường.

Nhi và Duy ngồi hai đầu bàn, như chặn lối ra vào.

Vũ chọn chỗ đối diện tôi, ánh mắt anh lặng lẽ quét qua từng gương mặt lạ đi ngang.

Trí bưng khay cơm về sau cùng, vừa ngồi xuống đã nhỏ giọng:

“Ngồi thế này an toàn hơn.

Không ai có thể áp sát từ phía sau.”

Tôi đưa muỗng lên, nhưng chẳng nuốt nổi.

Cảm giác bị dòm ngó từ sáng đến giờ vẫn chưa tan.

Tôi liếc sang Vũ, thấy anh lặng lẽ dùng đũa, nhưng bàn tay còn lại lại đặt dưới bàn, nắm lấy cổ tay tôi như trấn an.

“Cứ ăn đi.” giọng Vũ trầm, đủ cho tôi nghe “Anh ở đây.”

Nhi gắp miếng chả bỏ vào chén tôi, nói khẽ:

“Tập ăn nhanh đi.

Ở đây, càng ngồi lâu càng nguy hiểm.”

Duy vừa ăn vừa quan sát xung quanh, thỉnh thoảng lại đổi chỗ ngồi với Trí nếu có người lạ tiến lại gần.

Mai Yên thì ít nói, chỉ lặng lẽ uống nước, ánh mắt cô hướng ra cửa, như đang canh chừng.

Giữa không khí căng thẳng ấy, tôi buột miệng hỏi:

“Có phải… mấy người đang bảo vệ tôi như… một chuyện hiển nhiên không?”

Cả bàn im vài giây.

Rồi Vũ đáp, vẫn không rời mắt khỏi xung quanh:

“Không phải hiển nhiên.”

Tôi sững lại, không biết trả lời gì.

Chỉ có cảm giác ấm áp len vào giữa cái lạnh lẽo của căn tin trưa nay.

Khi ăn xong, cả nhóm lập tức đứng dậy.

Chúng tôi di chuyển thành hàng, tôi ở giữa, Nhi và Vũ hai bên, Duy, Trí và Mai Yên phía sau.

Một đội hình bảo vệ kín kẽ đến mức không một ánh mắt lạ nào lọt qua mà không bị họ phát hiện.

Chúng tôi rời căn tin khi ánh nắng trưa đã bắt đầu gắt, đổ xuống hành lang dài những vệt sáng chói lóa.

Tiếng bước chân năm đứa vang đều, nhưng không ai nói chuyện.

Không khí nặng nề đến mức tôi cảm thấy từng nhịp tim mình cũng nghe rõ.

Về đến ký túc, mọi người tản ra mỗi phòng để nghỉ ngơi, nhưng tôi biết… chẳng ai thực sự ngủ được.

Tôi nằm dài trên giường, mắt nhìn trân trân trần nhà.

Chỉ còn một đêm nữa thôi, tôi sẽ vượt qua.

Nhưng tại sao trong lòng tôi lại có cảm giác bất an như vậy?

Phòng bên cạnh, tôi nghe tiếng Nhi và Duy trao đổi nhỏ giọng, như đang bàn bạc gì đó.

Vũ thì… im lặng.

Cái im lặng khiến tôi thấy còn đáng sợ hơn mọi tiếng động.

Tôi khẽ trở mình, ánh mắt vô tình lướt qua cửa sổ.

Mặt trời đang xuống chậm rãi, ánh sáng bị kéo dài thành những vệt đỏ cam trên nền trời.

Tối nay… là đêm cuối.

Và tôi sẽ phải sống sót.

Đêm đen trùm phủ toàn bộ căn phòng nhỏ bé, chỉ còn lại ánh đèn ngủ vàng vọt mờ nhạt.

Tôi nằm im trên giường, tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực.

Không khí đặc quánh đến mức tôi cảm nhận được từng hơi thở lạnh lẽo len qua khe cửa sổ.

Lúc đầu, tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng như tiếng thở dài của một linh hồn đang kêu cứu.

Tôi nhắm mắt, cố ngăn không để nghe, nhưng tiếng gõ ấy không ngừng lại.

Chúng bắt đầu dồn dập hơn, từng hồi từng hồi như những ngón tay vô hình đang cố xé toạc cánh cửa gỗ cũ kỹ.

Tiếng gọi tên tôi vang lên, nghe rõ từng âm tiết nhọn hoắt, khắc sâu vào trí óc:

“Vy... mở cửa đi...”

“Vy... em không thể trốn được đâu...”

Tôi co rúm người, cơ thể lạnh buốt, mồ hôi lạnh tuôn ra khắp lưng.

Cánh cửa như rung lên dưới sức ép của những âm thanh kia.

Mỗi tiếng gõ như nhát dao cứa vào tâm can, khiến tôi hoảng loạn không thể thở nổi.

Tôi không dám mở mắt, càng không dám nhúc nhích.

Đầu tôi quay cuồng, những hình ảnh kinh hoàng lóe lên trong đầu: bóng người mờ ảo, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm, tiếng thì thầm ma quái văng vẳng bên tai.

Bóng tối ngoài cửa không còn là bóng tối bình thường nữa.

Nó như một sinh vật sống, quấn quýt, bao vây lấy căn phòng tôi, đè nặng từng giây từng phút.

Tay tôi run rẩy, bấu chặt mép chăn, cố gắng níu giữ chút cảm giác an toàn nhỏ nhoi còn lại.

Nhưng tiếng gọi không ngừng vang vọng:

“Vy... mở cửa đi... em phải đi với anh...”

Lúc đó, tôi nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài hành lang.

Tiếng bước chân không đều, lúc nhanh lúc chậm, như đang dò xét, tìm kiếm.

Tôi thở gấp, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm trán, nhưng tôi không dám cử động, không dám phát ra tiếng động.

Ánh mắt Vũ vẫn sắc lạnh, kiên định.

Anh ngồi bên cạnh, bàn tay siết nhẹ vào vai tôi, truyền chút hơi ấm như một lời hứa sẽ không để điều tồi tệ xảy ra.

Tiếng gõ trở nên dữ dội hơn, dồn dập hơn, như một cơn bão không thể ngăn cản.

Tiếng gọi tên cũng không ngừng vang lên, pha lẫn những âm thanh quái đản, không thuộc về thế giới này.

Tôi gần như phát điên, muốn hét lên nhưng tiếng hét bị nghẹn lại trong cổ họng.

Mỗi giây phút trôi qua là một thử thách sinh tồn khắc nghiệt nhất tôi từng trải qua.

Cho đến lúc rạng sáng, khi ánh sáng yếu ớt cuối cùng lọt qua khe cửa sổ, mọi âm thanh chợt ngừng lại đột ngột.

Tôi mở mắt, thấy bóng tối dần tan biến, nhưng không khí vẫn nặng nề và ngột ngạt.

Rồi một cú điện thoại khẽ vang lên, thông báo rằng Mai Yên đã biến mất không dấu vết.

Căn phòng cô trống rỗng, và những dấu hiệu tang sự bắt đầu xuất hiện.

Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt mệt mỏi.

Tim tôi như ngừng đập trong vài giây, cảm giác đau đớn, sợ hãi và trách nhiệm đè nặng lên vai.

Đêm cuối đã kết thúc, nhưng cơn ác mộng vẫn còn đang chờ tôi phía trước.pp

Đêm nay là tang sự của Yên lớp học vắng tanh, phủ lên chiếc bàn của Yên một tấm khăn trắng mờ ảo, lạnh đến thấu xương.

Tôi đứng ngoài cửa lớp, nhìn cô bạn thân ngồi yên một chỗ, ánh mắt cô ấy không còn tia sáng nào, chỉ có một biển đau đớn dày vò không nguôi.

Tôi nhìn thấy Yên cắn môi, như đang cố kìm nén thứ gì đó, từng đợt sóng cảm xúc uất ức và sợ hãi dâng lên khiến cô ấy run rẩy, đôi vai nhỏ thỉnh thoảng khẽ rung lên từng nhịp.

Trên bảng đen, bóng mờ của Yên đứng lặng lẽ, miệng mấp máy không ngừng, như đang đọc một câu thần chú đầy đau đớn.

Đêm tang sự kéo dài đến lạnh lùng và nặng nề hơn bất cứ lúc nào.

Cả nhóm tụ tập trong lớp học, chiếc bàn ở góc,nơi Mai Yên thường ngồi đã bị phủ một tấm khăn trắng tinh xóa, lạnh đến rùng mình.

Đây là tang sự thứ hai tôi chứng kiế, nhưng là của người bạn thân nhất của mình.

Cảm giác nó khác hẳn, không phải là sự xa lạ hay tò mò, mà là một nỗi đau thắt nghẹn trong tim.

Vũ ngồi sát bên cạnh, bàn tay anh luôn nắm chặt cổ tay tôi, như muốn truyền cho tôi một chút sức mạnh giữa cơn bão đang đến.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định nhưng cũng đầy lo lắng.

Cô giáo bắt đầu điểm danh.

Từng cái tên được gọi lên, không khí trong lớp im lặng đến nghẹt thở.

Khi cái tên “Mai Yên” vang lên, ngọn lửa trong lư hương bỗng cháy lên rực rỡ hơn, ánh nhang đỏ bập bùng trong bóng tối.

Không như những lần trước, con vật kỳ quái lần này không bò về một phía cố định.

Nó bỏ lại ghế của Yên, rồi lại từ từ bò về phía nhóm tụi tôi, năm người, như thể một lời cảnh báo đầy ám ảnh.

Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, hơi thở trở nên gấp gáp.

Cả nhóm đều sững sờ, bật đứng dậy phòng thủ, không ai dám cử động hay thở mạnh.

Ánh mắt của Vũ dõi theo con vật, lạnh lùng và tập trung.

Chúng tôi biết, đây không còn là trò chơi nữa.

Tang sự này đã trở nên cá nhân, đeo bám từng người, không chỉ là Yên mà cả tụi tớ, những người thân thiết nhất.

Con vật lạ lẫm, thân hình to lớn, bóng đen u tối trườn từng bước chầm chậm tiến về phía tụi mình.

Cái đầu nó như một sự quái dị từ cơn ác mộng, rắn có đầu người, mắt đen láy, nhìn thấu tận tâm can.

Tôi và bốn người còn lại đứng sát nhau, tay nắm chặt những vũ khí thô sơ nhất chiếc bút chì của Vy, con dao nhỏ của Vũ, thanh gỗ dài của Duy, mảnh kính vỡ của Nhi và một cây kim nhọn từ Trí.

Con vật bò dần tới gần, cái lưỡi đỏ thẫm liếm qua không khí như đang đoán sự sống của tụi tôi.

“Không được để nó chạm được vào ai.”

Vũ lạnh lùng ra lệnh, mắt vẫn dán chặt vào mục tiêu.

Con vật bất ngờ lao tới, những chiếc chân như móng vuốt quắp vào mặt đất, bộ xương kỳ dị phát ra tiếng kêu rợn người.

Tôi nắm lấy cây bút chì, tim đập thình thịch, lao lên đâm thẳng vào thân nó.

Tiếng va chạm sắc bén vang lên trong lớp học im lặng đến kinh dị.

Mỗi người một động tác chính xác, phối hợp như đã tập luyện, con vật bị thương rên rỉ, cố gắng thoát thân nhưng không thoát được.

Máu đen từ con vật chảy ra, lan rộng trên sàn lớp, mùi hôi thối nồng nặc làm ai cũng muốn nôn ọe.

Sau những đòn đánh liên tục và dứt khoát, con vật nằm im lìm, cuối cùng tắt thở trong im lặng đầy áp lực.

Cả nhóm thở hổn hển, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng có chút mừng rỡ.

“Trước mắt là đã ổn rồi.”

Vũ nói, giọng vẫn khàn khàn vì căng thẳng.

Tôi nhìn xuống con vật đã chết, lòng vừa nhẹ nhõm vừa đau đáu: đây chỉ mới là khởi đầu, còn rất nhiều điều chưa biết đang chờ đợi tụi mình phía trước.

Sau khi con vật ngã gục dưới tay tụi mình, không khí trong lớp vẫn nặng nề, không ai dám nói lời nào.

Tôi nhìn từng ánh mắt bạn bè, đều ánh lên vẻ hoang mang và băn khoăn không nguôi.

“Tại sao nó không chỉ nhắm vào một người mà lại hướng về tất cả tụi mình?”

Nhi thốt lên, giọng nói run run.

Vũ nheo mày, tay siết chặt cây dao nhỏ vẫn còn dính máu con vật:

“Chẳng phải thường thì con vật chỉ nhắm vào một người ở trong lớp sao?

Vậy tại sao lại muốn nguyền rủa tất cả?”

Duy nhìn quanh, vẻ mặt có chút lo sợ:

“Có lẽ tụi mình đã bị dính líu sâu hơn mức tưởng.”

Trí gật đầu, nói với giọng trầm tư:

“Hoặc là… con vật đang cảnh báo, hay thậm chí là một lời nguyền nhắm vào cả nhóm.”

Tôi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc lên sống lưng, ý nghĩ đó khiến tim đập nhanh hơn.

“Nếu vậy thì tụi mình phải cẩn thận hơn bao giờ hết.

Không chỉ bảo vệ bản thân, mà còn phải bảo vệ nhau.”

Tôi nói, giọng đầy quyết tâm.

Cả nhóm nhìn nhau, không ai có câu trả lời, chỉ có một cảm giác chung: những điều kinh hoàng vẫn đang chực chờ phía trước, và không ai trong tụi mình có thể đứng riêng lẻ.
 
Nội Trú 365
Chương 5 : Hương ngọt át mùi máu tanh


Chúng tôi quay lại bàn học, ngồi xuống như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

Bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng mỗi người đều hỗn loạn.

Tiếng đồng hồ điểm 4 giờ sáng vang lên, kết thúc tiết học ban đêm dài đằng đẵng.

Ngay khi đứng dậy, hàng loạt câu hỏi dồn dập tuôn ra:

“Tại sao con vật lại nhắm vào cả nhóm mình?”

“Có phải tụi mình đều bị liên đới trong tang sự của Yên không?”

“Liệu có ai trong chúng ta đang giấu điều gì?”

“Làm sao để phá được lời nguyền này?”

Chúng tôi nhìn nhau, không ai có câu trả lời rõ ràng, chỉ biết một điều duy nhất: mọi chuyện không thể cứ thế mà tiếp diễn, và chúng tôi phải tìm ra sự thật trước khi quá muộn.

Tôi cùng nhóm bước ra khỏi lớp, từng bước chân vang vọng trong hành lang lạnh lẽo.

Câu hỏi trong đầu vẫn chưa ngừng quay cuồng.

Vũ đi đầu, ánh mắt anh không rời khỏi mặt tôi, giọng nói trầm khẽ:

“Con vật không chỉ đơn giản là dấu hiệu.

Nó là lời cảnh báo… hoặc một phần của lời nguyền lớn hơn.”

Tôi lắc đầu, cảm giác bất an dâng lên từng đợt:

“Sao nó lại nhắm cả vào chúng ta?

Liệu có ai trong chúng ta đã dính phải thứ gì đó vô hình không?”

Duy chen vào, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:

“Chúng ta phải tìm hiểu nguồn gốc của tang sự này.

Có thể có điều gì đó trong lịch sử trường mà chúng ta chưa biết.”

Trí gật đầu, mắt sắc lạnh:

“Không thể chậm trễ nữa, để lâu càng nguy hiểm.”

Tôi cắn môi, giọng nói cứng rắn hơn:

“Chúng ta phải đối mặt với chuyện này.

Bảo vệ nhau, tìm ra sự thật.”

Cả nhóm nhanh chân hơn, tôi cảm nhận sức mạnh đoàn kết đang tạo thành lớp giáp vững chắc giữa bóng tối bao phủ.

Rạng sáng, căn tin sáng lờ mờ dưới ánh đèn huỳnh quang yếu ớt.

Không còn mùi thức ăn cũ, thay vào đó là hương cháo nóng, bánh bao và cà phê hòa quyện,thứ mùi đặc trưng của giờ ăn sáng sớm.

Tiếng dao thớt lạch cạch vọng từ khu bếp xa xa, nhưng quanh chúng tôi vẫn vắng người, chỉ vài bóng sinh viên mệt mỏi gục đầu xuống bàn.

Chúng tôi chiếm một bàn ở góc khuất, hơi nước từ tô mì trước mặt bốc lên làm tôi thấy mắt mình hơi cay.

Vũ ngồi bên trái tôi, Nhi và Duy đối diện, Trí thì quay lưng ra phía lối đi, như một thói quen canh chừng.

Duy húp một thìa cháo rồi nói nhỏ:

“Tôi vẫn không hiểu… vì sao tối qua nó lại nhắm vào cả năm người.”

Tôi cầm ly cà phê, ngón tay hơi run.

“Nếu là do tôi… thì chẳng lẽ… chỉ cần bảo vệ tôi là xong sao?”

Nhi lắc đầu, nghiêm giọng:

“Không đơn giản vậy.

Có thể… tất cả chúng ta đều bị đánh dấu rồi.”

Trí chau mày:

“Hoặc… nó đang gom đủ năm người cho một thứ nghi lễ nào đó.”

Tôi thấy Vũ khựng lại một thoáng khi nghe chữ “nghi lễ”, nhưng anh không lên tiếng, chỉ gắp một miếng trứng bỏ vào bát tôi.

Bàn tay anh thoáng siết nhẹ, như nhắc tôi ăn trước khi tiếp tục chuyện này.

Ngoài kia, bầu trời bắt đầu chuyển màu lam nhạt.

Rạng sáng là lúc bình yên nhất, nhưng trong lòng tôi, cảm giác yên ổn chỉ là một lớp vỏ mỏng manh, bên dưới là một cơn bão chực chờ.

Tôi vừa cúi xuống gắp sợi mì thì chợt thấy Duy ngừng ăn, ánh mắt dán vào thứ gì đó dưới mặt bàn.

Anh khẽ cúi xuống, nhặt lên một mảnh giấy gấp làm tư, mép đã bị ố vàng như đã nằm đó từ lâu.

“Cái gì vậy?” tôi hỏi

Duy mở mảnh giấy ra.

Bên trong là một sơ đồ nguệch ngoạc của khu trường, nhưng có những đường vẽ ngoằn ngoèo đỏ như máu, kéo từ ký túc xá cũ đến căn tin, rồi chấm dứt ở… phòng học số 13 – lớp chúng tôi.

Ở góc tờ giấy, có một dòng chữ viết vội, xiêu vẹo như được khắc bằng móng tay:

“Năm người.

Một vòng.

Không thoát.”

Không khí quanh bàn đột nhiên đặc quánh lại.

Tôi thấy rõ Nhi nuốt khan, Trí thì đưa mắt quét quanh căn tin như sợ ai đang theo dõi.

Vũ cầm tờ giấy, mắt anh khẽ nheo lại, nhưng không nói lời nào, chỉ gấp lại và nhét vào túi áo khoác của mình.

“Có khi nào… trường này từ đầu đã muốn tập hợp một nhóm đủ năm người và giam lại?”

Nhi khẽ nói, giọng run nhẹ.

“Nếu vậy…

Yên không phải nạn nhân cuối, mà chỉ là mồi nhử.”

Duy đáp, giọng như một tiếng thở dài nặng trĩu.

Tôi siết chặt đôi đũa, bên ngoài cửa kính, mặt trời đã ló dạng, nhưng ánh sáng ấy không khiến tôi ấm hơn chút nào.

Thậm chí… nó càng làm những bóng đen trong lòng tôi trở nên rõ rệt hơn.

Trời đã sáng, ăn cũng xong, ai nấy đều mệt rã rời và rời khỏi căn tin, mọi người liền tản về phòng nghỉ.

Tôi cũng định chui vào chăn ngủ một giấc cho qua cơn mệt mỏi, nhưng Vũ không chịu về phòng mình.

Anh ngồi xuống ghế gần cửa sổ phòng tôi, tay khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn xa xăm ra khoảng sân trống phía dưới.

“Anh không yên tâm à?” tôi hỏi, cố gắng phá vỡ sự im lặng.

Vũ không nhìn tôi, chỉ khẽ gật.

“Tờ giấy đó… không phải ngẫu nhiên mà xuất hiện đúng lúc chúng ta ngồi ở đó.

Và những chuyện trước đây… khi ghép lại, chúng bắt đầu có hình.”

Tôi ngồi xuống đối diện anh, nhìn thật kỹ gương mặt đang trầm ngâm kia.

“Anh nghĩ hình gì?”

Vũ không trả lời ngay, chỉ mím môi.

Cảm giác như anh đang xâu chuỗi hàng loạt chi tiết từ trước đến giờ, những cái chết, những đêm tang sự, những ánh mắt của thứ kia, rồi tìm ra một mối nối mà tôi chưa từng nghĩ đến.

Chúng tôi chẳng nói thêm gì nữa, chỉ im lặng cho đến khi cơn buồn ngủ kéo đến.

Nhưng ngay cả lúc tôi nằm trên giường, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt của Vũ – không phải kiểu nhìn chằm chằm, mà là sự canh chừng lặng lẽ, như thể chỉ cần tôi sơ sẩy, anh sẽ lập tức đứng dậy.

Tôi nằm xoay lưng lại phía cửa sổ, cố ép mình ngủ, nhưng tiếng ghế kẽo kẹt và hơi thở đều đặn của Vũ cứ len vào tai.

Anh vẫn ngồi đó, lưng tựa vào tường, mắt không rời khỏi tôi.

Ánh nắng mờ từ ngoài sân lọt qua khe cửa sổ, hắt lên nửa gương mặt anh lạnh, nghiêm và tỉnh táo đến khó chịu.

Cuối cùng tôi bật dậy, kéo chăn ngang người, cau mày:

“Anh định ngồi canh tôi tới bao giờ nữa hả?”

Vũ ngẩng lên, giọng bình thản như nói về chuyện trời mưa:

“Đến khi chắc chắn em an toàn.”

Tôi bực mình:

“Anh định không ngủ luôn à?

Bộ anh là thần thánh hay gì?

Người ta ngủ thì mới sống nổi, không thì lăn ra chết trước khi cái thứ đó mò tới.”

Vũ chỉ khẽ nhếch môi, nửa cười nửa không:

“Nếu em ngủ được thì đã có tôi thức.

Thế là đủ.”

Câu trả lời khiến tôi nghẹn họng.

Một phần muốn chửi tiếp, phần khác lại thấy tim mình đập mạnh không kiểm soát.

Tôi hậm hực kéo chăn trùm kín đầu, cố phớt lờ cái cảm giác vừa muốn mắng vừa muốn… yên tâm dựa vào anh.

Nhưng chỉ vài giây sau, tôi nghe tiếng ghế dịch nhẹ, Vũ dịch lại gần hơn, ngồi ở vị trí có thể với tay chạm vào tôi bất cứ lúc nào.

Trưa hôm đó, sau khi cả nhóm đã nghỉ ngơi, chúng tôi tập hợp xuống căn tin.

Không khí vẫn đặc quánh mùi dầu ăn và tiếng muỗng chạm vào khay inox.

Chúng tôi chọn một bàn sát tường như thường lệ.

Tôi vừa đưa muỗng lên thì một bóng người xuất hiện trước mặt.

Là một cô gái tôi chưa từng gặp bao giờ, mái tóc đen dài buông xõa, đồng phục gọn gàng, nụ cười tươi đến mức hơi… gượng.

“Chỗ này còn trống không?” giọng cô ấy nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt lại như đang dò xét từng người.

Cả nhóm liếc nhau.

Bốn người họ, Duy, Trí, Vũ, Nhi học ở đây đủ lâu để biết mặt hầu hết mọi người trong khối, nhưng cô ta hoàn toàn xa lạ.

Vậy mà cô vẫn ngồi xuống ngay cạnh Vũ, như đã quen anh từ trước.

“Anh là Vũ đúng không?

Em nghe nói anh… rất giỏi.” cô nghiêng người, giọng đầy vẻ hứng thú.

Vũ không ngẩng lên, chỉ tiếp tục gắp cơm, gương mặt lạnh tanh.

“Tôi không nhớ là chúng ta quen nhau.”

Cô gái cười khẽ, bỏ qua sự xa cách đó, tiếp tục bắt chuyện, hỏi anh học lớp nào, sống ở ký túc mấy năm rồi, thậm chí còn lén nghiêng người nhìn vào khay cơm của anh.

Tôi thấy ánh mắt Vũ hơi tối lại.

Không phải kiểu tức giận bộc lộ, mà là thứ lạnh lẽo đến mức khiến người khác không muốn lại gần.

Anh chỉ đáp những câu ngắn gọn, giọng đều đều, như đang trả lời một người phát tờ rơi.

Nhi và Duy thì nhìn nhau, rõ ràng cũng cảm thấy bất thường.

Trí ngồi im, nhưng bàn tay dưới gầm bàn đang gõ nhịp vào đầu gối dấu hiệu anh hay làm khi căng thẳng.

Còn tôi… tôi không biết vì sao, nhưng gai sống lưng cứ dựng đứng.

Cô gái ấy mỉm cười quá nhiều, ánh mắt lại không bao giờ thật sự rời khỏi Vũ.

Cô gái ấy không chỉ đứng hỏi, mà chẳng đợi ai trả lời đã kéo ghế ngồi xuống cạnh Vũ.

Chiếc ghế xịch một tiếng, khiến tôi đang cầm muỗng cũng khựng lại.

Chỗ đó vốn là của tôi.

Trong khoảnh khắc, tôi thấy bàn tay cô ta khẽ hất nhẹ vào vai mình như ra hiệu nhường chỗ, động tác rất tinh tế nhưng đủ để tôi buộc phải dịch sang bên, ngồi sát Nhi hơn.

Mùi nước hoa từ người cô ấy thoảng qua –ngọt quá mức, nồng đến mức át cả mùi thức ăn.

Cô gái không có vẻ gì là bị từ chối.

Nụ cười vẫn nở, bàn tay đặt lên bàn, hơi nghiêng người để khoảng cách giữa cô và Vũ chỉ còn chưa đầy một gang tay.

“Thì… mình bắt đầu quen từ bây giờ cũng được.”

Tôi nghe Nhi khẽ hừ một tiếng, Duy đảo mắt nhìn ra xung quanh như muốn tìm xem có ai để ý đến bàn chúng tôi không.

Trí thì im lặng, nhưng đôi mắt nheo lại, rõ ràng là đang quan sát từng cử động của cô ta.

Tôi ngồi chênh ra ngoài, cảm giác như bị loại ra khỏi vòng tròn an toàn của nhóm.

Từng lời cô ta nói với Vũ, từng cái nghiêng đầu, từng nụ cười… khiến tôi khó chịu mà không rõ vì sao.

Nhưng điều khiến tôi rùng mình hơn cả… là trong khoảnh khắc cô gái ấy cười với Vũ, đôi mắt cô ta không phản chiếu ánh đèn như mắt người bình thường.

Bữa ăn tiếp diễn một cách gượng gạo.

Tôi cầm muỗng, nhưng chẳng biết mình đã đưa bao nhiêu cơm vào miệng.

Từng tiếng nói cười của cô gái kia vang ngay bên tai tôi, chen lẫn mùi nước hoa và tiếng kim loại chạm vào chén bát, tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn, bức bối.

Vũ vẫn ăn, động tác đều đặn như máy, nhưng tôi nhận ra bàn tay đặt trên đùi anh khẽ nắm lại.

Chỉ những lúc anh căng thẳng hoặc đề phòng, bàn tay ấy mới siết đến như vậy.

Nhi lẳng lặng gắp thức ăn sang chén tôi, ánh mắt thoáng qua đầy ý ngầm: ăn đi, đừng để lộ cảm xúc.

Duy thì ngồi đối diện, giả vờ cắm cúi ăn nhưng cứ liếc sang cô gái kia như đang phân tích từng chi tiết.

Cô ta không đụng đũa.

Chỉ ngồi đó, nghiêng người sát Vũ, hỏi những câu mà tôi biết chắc anh chẳng hứng thú: “Anh thường ăn ở đây à?”, “Anh hay đi đâu vào buổi tối?”, “Anh có hay mơ thấy gì lạ không?”...

Những câu hỏi nghe vừa vô nghĩa vừa rờn rợn.

Tôi cúi đầu, cố nuốt trôi miếng thịt khô khốc trong miệng, nhưng lại cảm giác như cả không gian đang dồn lại, ép tôi vào sát tường.

Có cái gì đó trong cô gái này… không khớp với con người bình thường.

Cô ta nghiêng đầu, nụ cười quá ngọt, ánh mắt không rời Vũ lấy một giây.

Mùi nước hoa nồng nặc át cả mùi thức ăn, khiến tôi thấy buồn nôn.

Tôi đặt muỗng xuống bàn cạch một tiếng.

“Tôi no rồi.”

Tôi nói gọn lỏn, giọng lạnh đến mức chính mình cũng thấy lạ.

Không đợi ai lên tiếng, tôi kéo ghế đứng dậy, bước ra khỏi hàng ghế chật hẹp, cảm giác như từng bước đi đều hất tung cái bầu không khí khó chịu ấy ra sau lưng.

Tôi tìm một bàn trống ở góc căn tin, lưng quay hẳn lại, để khỏi phải thấy cảnh cô ta tiếp tục cười nói bên cạnh Vũ.

Nhưng dù đã quay lưng, tôi vẫn cảm nhận được…

ánh mắt Vũ dõi theo từng bước chân mình.
 
Nội Trú 365
Chương 6 : Khoảng cách bị chiếm giữ


Tôi vừa ngồi xuống bàn trống, chưa kịp thở ra một hơi thì từ xa đã nghe tiếng ghế xịch.

Không phải của Vũ.

Ở bàn cũ, Vũ vẫn ngồi nguyên, lưng hơi tựa ghế, ánh mắt nhìn thẳng về hướng tôi, không hề trả lời câu hỏi của cô gái kia nữa.

Gương mặt anh lạnh đi thấy rõ, nhưng bàn tay vẫn đặt trên bàn, khớp ngón tay trắng bệch.

Nhi là người đầu tiên phá vỡ khoảng lặng khó chịu đó.

“Cô là ai?” giọng cô sắc như dao.

Cô gái kia chớp mắt, vẫn cười: “Bạn học thôi mà.”

Duy thì nhếch môi, ánh mắt hờ hững nhưng lại đánh giá cô ta từ đầu đến chân, như thể đang tìm xem trên người có thứ gì “không đúng”.

Trí ngả nhẹ lưng ra ghế, nhưng đôi mắt thì vẫn khoan sâu vào cô gái lạ như muốn moi ra câu trả lời.

Vũ cuối cùng lên tiếng, giọng đều và lạnh:

“Ăn đi.

Đừng làm ồn.”

Nhưng câu đó không nhắm vào cô gái kia, mà là để trấn Nhi, Duy và Trí khỏi biến bữa ăn thành một cuộc tra hỏi công khai.

Không khí bàn họ như một vũng nước bị đổ thuốc độc yên ắng, nhưng ngột ngạt đến mức nhìn từ xa tôi cũng thấy khó chịu.

Tôi quay lưng lại với bàn cũ, cố nhai cho xong miếng cơm mà chẳng biết mình đang ăn gì.

Không khí quanh tôi vẫn nặng như đè lên gáy.

Thỉnh thoảng, từ khóe mắt, tôi bắt được một ánh nhìn.

Không phải của Vũ.

Là của cô gái đó.

Cô ta vẫn đang ngồi cạnh anh, miệng mỉm cười nói điều gì đó tôi không nghe rõ.

Nhưng mỗi lần Vũ đưa mắt nhìn tôi, chỉ thoáng qua thôi, là y như rằng cô ta cũng sẽ xoay đầu, liếc sang theo.

Ánh mắt ấy không hẳn là tò mò.

Nó… như đang đo đạc tôi, cân nhắc, hoặc thậm chí là thử nghiệm phản ứng của tôi.

Mỗi lần bị bắt gặp, cô ta đều quay lại ngay, như chưa từng nhìn.

Tôi chợt nhận ra mình không biết gì về cô ấy.

Không biết tên, không biết lớp, và chắc chắn chưa từng thấy mặt.

Thế nhưng, ánh mắt đó khiến tôi có cảm giác… cô ta biết rõ tôi hơn mức tôi muốn tin.

Cơm trong miệng bỗng nhạt thếch, nhưng điều đó không còn quan trọng đối với tôi.

Tôi cúi xuống nhìn khay cơm của mình, nhưng chẳng còn thấy hạt nào vào mắt.

“Sao Vũ vẫn ngồi yên đó?”

“Sao anh không đẩy cô ta ra, không nói một câu để giữ khoảng cách?”

Anh vốn ghét người lạ chạm vào mình kia mà.

Thế mà bây giờ, cô ta ngồi sát đến mức tay gần chạm tay anh… anh vẫn bình thản gắp từng miếng cơm, như thể chẳng có gì đáng để phản ứng.

Cơn bực bốc lên như nước sôi bị dồn nén quá lâu.

Ngực tôi nóng ran, nhưng lòng lại lạnh ngắt.

“Anh ta có biết tôi đang phải ngồi cách đó mấy bước, nhìn mọi thứ mà không làm gì được không?”

“Anh có biết cảm giác bị đẩy ra ngoài thế nào không?”

Tôi đặt mạnh muỗng xuống khay, tiếng kim loại chạm nhựa vang lên khô khốc.

Không thèm nhìn thêm một giây, tôi đứng dậy, bước thẳng ra khỏi bàn.

Nếu tôi còn ngồi đó, chắc tôi sẽ nói ra những lời mà sau này sẽ hối hận.

Tôi bước nhanh ra khỏi căn tin, khi tôi vừa bước đi khỏi bàn được vài bước thì nghe tiếng Nhi gọi với theo, nhưng tôi không quay lại.

Tiếng ghế dịch và tiếng chén đũa va nhẹ vào nhau vẫn tiếp tục phía sau.

Ở bàn, không khí thoáng một chút im lặng khi tôi bỏ đi.

Cô gái lạ hơi nhếch môi, đôi mắt thoáng liếc theo hướng tôi, ánh nhìn sắc lạ như đang đo đếm khoảng cách.

Sau đó, cô ta quay lại, tiếp tục hỏi Vũ về những chuyện kỳ lạ trong trường, giọng đầy tò mò nhưng không giấu được vẻ thích thú kỳ quặc.

Vũ vẫn ăn, mặt không chút biểu cảm, nhưng bàn tay cầm đũa siết chặt hơn.

Duy hắng giọng, cố gắng lái câu chuyện sang chủ đề khác, nhưng cô gái đó như chẳng thèm nghe, vẫn xoáy sâu vào những câu hỏi khó chịu, thỉnh thoảng lại nghiêng người sát hơn.

Trí nhìn thẳng vào cô ta, mắt không chớp, giống như đang phân tích một thứ gì đó bất thường.

Nhi ở bên cạnh thì siết nhẹ muỗng, sẵn sàng chen ngang nếu mọi thứ đi quá xa.

Chỉ đến khi tôi biến mất khỏi tầm mắt, Vũ mới đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên nhìn thẳng cô gái ấy, ánh mắt lạnh đến mức khiến bầu không khí khựng lại.

Không ai nghe rõ anh nói gì, chỉ thấy nụ cười của cô ta tắt hẳn, sau đó cô đứng dậy rời bàn mà không nói một lời.

Nhi kể lại tất cả khi bước vào phòng cùng tôi, vừa ngồi xuống cạnh tôi.

“Mày biết không, con nhỏ đó… lúc mày đi, nó liếc theo kiểu… không giống người đâu.

Tao thề.”

Nhi thì thầm.

Tôi không nói gì, nhưng cảm giác gai lạnh chạy dọc sống lưng.

Trong đầu, hình ảnh ánh mắt vô hồn không phản chiếu ánh đèn của cô gái ấy lại hiện lên.

Cửa phòng bật mở.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên rồi lần lượt, Trí, Duy và…

Vũ bước vào.

Tôi đang ngồi dựa vào thành giường, giả vờ chăm chú nhìn ra cửa sổ, không buồn quay lại.

Mùi gió thổi qua khe cửa cũng không át được cái cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực.

“Mày bỏ đi kiểu đó làm tụi tao tưởng mày gặp chuyện.”

Duy lên tiếng trước, giọng nửa trách móc nửa lo lắng.

Trí thì kéo ghế ngồi xuống, chống tay lên cằm.

“Cái con nhỏ đó… không đơn giản đâu.”

Tôi vẫn im, chỉ liếc sang Nhi đang ngồi gần, như để tránh chạm ánh mắt của Vũ.

Anh đứng sát cửa, tay đút túi, không nói gì.

Sự im lặng của anh khiến tôi càng khó chịu, như một hòn đá chặn ngang ngực.

“Tao để ý từ lúc cô ta vào… không có đeo bảng tên.

Tụi mình học ở đây lâu vậy mà chưa từng thấy mặt.”

Trí nói tiếp.

“Chưa kể… lúc Vy bỏ đi, nó nhìn theo…

ánh mắt y chang lúc con vật trong tang sự nhìn tụi mình.”

Duy rùng mình.

Nhi khoanh tay: “Có khi nào là cùng một loại thứ kia không?”

“Có khi nào là… nó không?”

Duy lặp lại, giọng nhỏ xuống như sợ ai nghe thấy.

Trí gật đầu chậm rãi: “Cảm giác ánh mắt đó… không thể nhầm.”

Nhi chau mày: “Vậy chẳng lẽ nó dám xuất hiện công khai ngay giữa ban ngày?”

Tôi đang lắng nghe từng câu thì Vũ mới lên tiếng, giọng trầm nhưng dứt khoát:

“Bỏ qua chuyện cô ta đi.”

Cả phòng im bặt.

Tôi ngẩng phắt lên, không tin nổi mình vừa nghe gì.

“Bỏ qua?”

Tôi lặp lại, tiếng bật ra khô khốc.

Vũ không nhìn tôi, chỉ nói tiếp: “Quan trọng là tờ giấy và mấy sự kiện gần đây.

Cô ta không đáng để phân tâm.”

Tôi thấy hơi nóng chạy dọc sống lưng.

Không đáng để phân tâm?

Rõ ràng vừa nãy ả ta ngồi sát vào anh, nói cười như quen biết lâu, còn tôi bị đẩy ra ngoài như dư thừa…

Thế mà anh lại có thể nói bỏ qua một cách bình thản.

Nhi nhìn tôi, chắc nhận ra mặt tôi đang sa sầm, liền lên tiếng lảng sang chuyện khác.

Nhưng tim tôi vẫn đập dồn, một phần vì tức, một phần… vì không hiểu nổi anh đang nghĩ gì.

Cảm giác khó chịu cứ cuộn lên từng đợt, như thể có gai nhọn mắc lại trong lòng mà không tài nào gỡ ra được.

Đang trò chuyện cùng nhau, tiếng chuông báo giờ học vang lên bất ngờ, cắt ngang câu chuyện còn dang dở.

Cả bọn nhìn nhau, có vẻ vẫn chưa thỏa mãn với những gì vừa bàn tán, nhưng cũng không ai nói thêm.

Tôi đứng dậy trước, cầm lấy tập sách trên bàn.

Vũ im lặng xếp đồ, bước ra sau cùng.

Duy ngáp dài, Nhi thì vừa đi vừa lẩm bẩm gì đó về “cái mùi khó chịu” hồi trưa.

Hành lang trưa vắng hơn thường lệ, ánh nắng đổ xuống loang lổ qua cửa sổ.

Mỗi bước chân lại vang lên rõ ràng, lạ đến mức tôi cứ có cảm giác như có thêm một nhịp bước nữa, chậm hơn, theo sau mình.

Khi vào lớp, ai nấy ngồi vào chỗ.

Vũ vẫn im lặng, chúng tôi vừa ngồi yên được vài phút thì cửa lớp bật mở.

Tiếng giày cao gõ từng nhịp đều đều trên nền gạch, kéo mọi ánh mắt về phía cửa.

Cô gái trưa nay, đúng, chính là cô ta, bước vào như thể đây là chuyện bình thường nhất.

Mái tóc dài buông thẳng, đôi mắt vẫn thứ ánh nhìn khiến tôi gai sống lưng.

Không ai trong lớp tỏ vẻ quen biết cô ấy.

Ngay cả cô giáo cũng chỉ khựng một chút, rồi tiếp tục sắp xếp tài liệu, như thể chẳng thấy gì lạ.

Không nhìn trái phải, cô ta đi thẳng đến bàn của Vũ.

Và trước khi tôi kịp phản ứng, cô đã kéo ghế ngồi xuống cạnh anh.

Chiếc ghế nghiến vào sàn, âm thanh chói đến mức tôi thấy răng mình ê buốt.

Tôi nhìn sang Vũ.

Anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, không đẩy ghế ra, không nói gì.

Cô ta ngồi sát hơn cần thiết, cười nhạt như vừa chiếm được chỗ thuộc về mình.

Tôi siết chặt cây bút trong tay.

Một cảm giác vừa bực bội vừa bất an dồn lên, khiến tim tôi đập mạnh hơn bình thường.

Những ánh mắt xung quanh dường như không để ý, chỉ có tôi và…

Nhi, đang từ từ nhìn cô ta với ánh mắt không mấy thiện cảm.

Tiết học bắt đầu, cô giáo thông báo sẽ có một bài kiểm tra ngắn.

Cả lớp rì rầm, vài tiếng thở dài vang lên.

Tôi mở vở, cây bút cứ quay vòng trong tay nhưng mắt chẳng tập trung nổi.

Vũ, như mọi khi ,đã làm xong phần của mình từ lúc nào, rồi nghiêng sang, đặt tờ giấy nháp cạnh bàn tôi.

“Làm theo chỗ này.”

Giọng anh trầm, đủ để chỉ tôi nghe.

Tôi liếc sang bài của Nhi, những con chữ tròn trịa của cô ấy chạy dài kín cả trang.

Không hiểu sao hôm nay tôi lại muốn nhìn nét chữ đó hơn là tờ giấy nháp của Vũ.

Một tiếng khẽ cười vang lên bên cạnh.

Cô gái lạ cúi sát hơn, mái tóc dài của cô ta lướt nhẹ qua vai Vũ, gần như chạm vào tay anh khi cô chìa bút chỉ vào một dòng trên bài kiểm tra của anh:

“Anh viết chỗ này hay thật đấy.”

Giọng cô ta như nhỏ nhưng lại đủ rõ để tôi nghe từng chữ.

Vũ không đáp, chỉ hơi nghiêng giấy về phía mình hơn, nhưng tuyệt nhiên không đẩy cô ta ra.

Tôi cảm giác như có ai đó vừa nhét một cục bông nóng vào ngực mình.

Bàn tay siết chặt cây bút đến mức đầu bút in hằn xuống giấy.

Cô ta lại tiếp tục:

“Anh có thể giải thích cho em chỗ này không?”

Vừa nói, vừa khẽ chạm đầu bút vào cạnh tay áo Vũ.

Mùi nước hoa quen thuộc lại len lỏi đến, khiến tôi thấy nghẹn ở cổ.

Tôi nuốt xuống, dằn mạnh ánh mắt vào trang giấy trắng trước mặt, nhưng từng âm tiết, từng tiếng cười khẽ của cô ta cứ như cố ý lọt vào tai tôi.

Tôi không biết mình đã viết gì lên giấy, chỉ biết là chữ xiên xẹo, mực lem ra cả mép trang.

Tôi không ngẩng đầu lần nào nữa.

Mọi âm thanh trong lớp đều trở nên xa xăm, trừ giọng nói của cô ta.

Mỗi khi cô ta cười, tiếng cười ấy như một lưỡi dao mỏng, cắt từng sợi dây thần kinh trong tôi.

Bài kiểm tra của tôi bỏ trống nửa trang, cây bút lăn ra mép bàn lúc nào tôi cũng chẳng nhớ.

Tôi nghe tiếng bút chì xoẹt xoẹt từ chỗ Vũ, nghe cô ta “à” một tiếng khi được giải thích, và cả tiếng giấy sột soạt khi cô ta kéo tờ bài lại gần hơn.

Tôi siết chặt hai tay trên đùi để không quay sang nhìn.

Nếu tôi nhìn, tôi biết mình sẽ không kiềm chế được.

Kim đồng hồ nhích từng chút một.

Năm phút cuối của giờ kiểm tra trôi dài như một giờ đồng hồ thật sự.

Cô giáo đi qua bàn tôi, ánh mắt lướt nhanh qua tờ giấy chưa đầy một nửa, nhưng tôi không quan tâm.

Tiếng chuông vang lên.
 
Nội Trú 365
Chương 7 : Sự đánh dấu


Tôi đứng dậy nhanh hơn bất kỳ ai trong lớp.

Vũ gọi tên tôi, nhưng tôi chỉ quay lưng, bước thẳng ra cửa.

Mọi thứ trong tôi lúc này như một cốc nước đầy tràn, chỉ chờ một cái chạm nhẹ để vỡ tung.

Tôi vừa bước ra ngoài, ánh nắng buổi trưa quét lên mặt nhưng chẳng làm ấm nổi cơn lạnh trong người.

Phía sau, tiếng ghế dịch loạt xoạt, rồi giọng Nhi:

“Vy!

Đợi đã…’

Tôi không dừng.

Tiếng bước chân Nhi đuổi theo, nhưng xen giữa lại có một khoảng im lặng lạ lùng.

Khi tôi quay đầu thoáng nhìn qua khung cửa lớp, cô ta đang ngồi dựa vào bàn Vũ, ánh mắt lướt qua tôi,một cái liếc đủ chậm để tôi cảm nhận rõ sự thách thức ẩn sâu trong đó.

Vũ đứng đó, một tay nhét vào túi quần, ánh mắt không hề rời chỗ tôi vừa đứng, nhưng… anh vẫn không nói gì.

Không đuổi theo.

Không gạt cô ta ra.

Cảm giác như cả không khí quanh mình đông đặc lại.

Tôi quay đi, bước nhanh hơn.

Phía sau, tôi nghe tiếng Trí nhỏ giọng gì đó với Duy, giọng nghiêm hơn bình thường, rồi Nhi đẩy cửa lớp ra, chạy theo tôi hẳn ra hành lang.

Tôi chạy một mạch lên lại phòng mình,nằm úp mặt xuống gối, hơi thở còn phập phồng vì tức.

Nhi cũng đi theo tôi lên phòng,ngồi bên mép giường, tay khẽ vỗ lưng tôi nhưng không nói gì.

Tiếng cửa phòng mở cái “cạch”, rồi Trí và Duy bước vào.

Ê, mày bỏ đi kiểu đó là tụi tao đoán có chuyện ngay.

Duy gác tay lên khung cửa, nhìn tôi từ trên xuống.

“Sao nhỏ đó cứ xuất hiện ở đây, mà nó cứ dính lấy Vũ vậy…”

Duy chau mày.

“Không giống người mới gặp chút nào.”

Trí thêm vào “.

Tao nhìn mắt nó kiểu gì cũng không ra mắt người.”

Nhi nhìn sang tôi, giọng nhỏ nhẹ:

“Vy, mày thấy gì không?”

Tôi mím môi, không trả lời.

Trong đầu vẫn hiện nguyên cảnh cô ta hất vai tôi ra, chen vào ngồi cạnh Vũ như chuyện đương nhiên.

Tiếng bước chân vang ngoài hành lang, rồi Vũ xuất hiện ở cửa.

Ánh mắt anh lướt qua từng người, dừng lại ở tôi lâu hơn một chút.

“Chuyện lúc nãy… bỏ qua đi.”

Giọng anh trầm, bình thản như thể chẳng có gì đáng để bận tâm.

Tôi siết chặt mép chăn.

Câu nói đó chỉ làm cục tức trong ngực tôi nặng thêm.

Không một lời giải thích, không một chút phản ứng và anh mong tôi “bỏ qua”?

Không khí trong phòng đột nhiên đặc quánh lại, chẳng ai lên tiếng thêm.

“Bỏ qua?”

Duy nhướn mày, cười nửa miệng

“Nãy giờ tụi tao đang cố tìm hiểu coi rốt cuộc con nhỏ đó từ đâu ra, ông kêu bỏ qua là sao?”

*Không cần quan tâm.”

Vũ trả lời ngắn gọn, tháo khuy áo khoác như thể câu chuyện chẳng liên quan tới mình.

“Không cần quan tâm?”

Nhi nghiêng đầu, giọng bắt đầu cao hơn.

“Nhỏ đó khác thường, hành vi cũng kỳ cục.

Trong trường này chưa ai gặp nó trước đây… mà tự dưng nó biết tên ông, biết luôn cả nhóm.”

Trí chống khuỷu tay lên bàn, chậm rãi nói:

“Cái kiểu “không quan tâm” này… trước giờ ông chưa bao giờ dùng, nhất là khi dính dáng tới mấy chuyện lạ.”

Tôi vẫn im, nhưng hai bàn tay đã nắm chặt dưới chăn.

Mọi người không biết, điều tôi tức không chỉ vì cô ta đáng ngờ… mà còn vì anh để yên cho cô ta ngồi gần như thế.

“Nếu tụi mày muốn, tối nay tao điều tra thử xem.”

Trí nói tiếp, ánh mắt lướt qua tôi như dò xét.

Vũ không đáp, chỉ dựa lưng vào tường, khoanh tay.

“Đừng phí sức.”

Anh thở ra chậm rãi.

Cứ coi như… không tồn tại.

Không tồn tại?

Trong đầu tôi vang lên hai chữ đó.

Nếu dễ “coi như không tồn tại” vậy… thì sao tôi lại thấy nó như cái gai trong mắt?

“Không tồn tại?” tôi bật ra, giọng cứng như thép.

Anh nghĩ anh là ai mà quyết định cho cả nhóm như vậy hả?

Vũ quay sang nhìn tôi, ánh mắt không hẳn là bất ngờ, chỉ hơi cau mày như thể đang chịu đựng một cơn nhức đầu.

“Vy…

đừng làm quá.”

“Làm quá?”

Tôi bật cười, tiếng cười chẳng có chút vui nào.

“Anh ngồi đó, để con nhỏ đó dí sát vào người anh, không hất ra, không nói một câu, rồi bảo tôi ‘đừng làm quá’?

Anh có biết nhìn cảnh đó nó… khó chịu cỡ nào không?”

Mọi người im lặng.

Duy liếc Nhi, còn Trí đưa mắt nhìn ra cửa như thể muốn rút khỏi cuộc khẩu chiến sắp bùng nổ.

“Vy.”

Vũ hạ giọng, nhưng cái lạnh trong câu chữ vẫn nguyên vẹn.

“Chuyện này không đáng để…”

“Không đáng?”

Tôi đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy.

“Vậy chắc mất một người nữa mới “đáng” đúng không?”

Cả phòng như đông cứng.

Vũ không nói thêm gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm, còn tôi thì quay lưng bỏ ra ngoài trước khi tay mình run lên vì giận.

Tôi xông ra khỏi phòng, không buồn ngoái lại.

Tiếng bước chân nhẹ nhưng gấp gáp vang lên sau lưng.

“Vy!

Đợi tớ với.”

Nhi chạy theo, thở hổn hển.

Chúng tôi rẽ vào dãy hành lang vắng, tiếng gió rít qua ô cửa sổ như đang chọc vào màng nhĩ.

Tôi ngồi xuống ghế dài cạnh cầu thang, ôm lấy hai đầu gối.

Nhi ngồi xuống cạnh, im lặng vài giây trước khi mở lời:

“Cậu giận vì chuyện ở căn tin hả?”

Tôi cười nhạt, không trả lời ngay.

Cứ nghĩ tới cảnh con nhỏ đó dí sát vào Vũ, cái kiểu nhìn anh như nuốt trọn ánh mắt, tôi lại thấy máu trong người mình sôi lên.

“Không chỉ vậy.

Tớ ghét cái kiểu… mình như vô hình.” tôi khẽ siết chặt bàn tay.

Nhi nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt có chút buồn buồn.

“Tớ hiểu.

Nhưng Vy à…

ở đây, lúc nào tụi mình cũng phải giữ bình tĩnh.

Nếu không, sẽ… càng dễ mắc bẫy.”

Chúng tôi trò chuyện mãi, về những chuyện đã xảy ra từ đầu năm học, về những người đã mất.

Thỉnh thoảng cả hai cùng im lặng, chỉ nhìn ánh chiều buông ngoài cửa sổ, như thể một từ thừa thôi cũng có thể khiến ký ức xấu ùa về.

Khi trời sập tối, bóng đèn trong hành lang bật sáng, ánh vàng hắt lên trần như thứ ánh sáng già nua, mệt mỏi.

Tôi bất giác nói, giọng dứt khoát:

“Tớ không muốn ai trông chừng mình nữa.

Không cần Vũ, cũng không cần nhóm cắt cử người bảo vệ.

Tớ sẽ tự lo.”

Nhi quay sang, hơi nhíu mày.

“Cậu chắc chứ?”

“Chắc.

Nhưng… tối nay, tớ ngủ chung phòng với cậu.

Không vì bảo vệ gì hết.

Chỉ là… tớ cần một người ở cạnh mà thôi.”

Nhi mỉm cười nhẹ, gật đầu.

“Ừ.

Tớ sẽ ở cạnh cậu.”

Chúng tôi đứng dậy, bước cùng nhau dọc hành lang về phòng, để mặc tiếng gió đêm rít phía sau như thể có ai đó vẫn đang dõi theo từng bước chân.

Đêm đó, phòng ký túc xá của Nhi chỉ có hai chúng tôi.

Cửa sổ đóng kín, nhưng gió vẫn rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh len vào từng khoảng trống.

Trước khi lên đây, tôi đã đứng ngay trước mặt Vũ và nói, giọng chắc nịch:

“Từ giờ anh khỏi cần canh tôi nữa.

Tôi tự lo được.”

Anh im lặng, nhìn tôi vài giây như muốn phản bác, nhưng rồi chỉ gật nhẹ.

Không biết là đồng ý hay chỉ để mặc.

Dù gì tôi cũng quay lưng bỏ đi, chẳng để anh nói thêm.

Nhi nằm giường bên kia, điện thoại đặt úp, đèn ngủ màu vàng mờ ấm phủ lên nửa khuôn mặt cô.

Tôi nằm xoay lưng lại, mắt mở thao láo.

Cảm giác… yên tĩnh quá mức.

Từ đâu đó phía ngoài hành lang, tiếng bước chân khẽ vang, đều đặn, chậm rãi, như ai đó đang đo từng khoảng cách.

Tôi nuốt khan.

Không phải giờ đi tuần, cũng chẳng phải tiếng bước của bạn cùng trường.

Nó… khác.

Nặng hơn.

“Nghe thấy không?” tôi thì thầm.

Nhi mở mắt, lắng tai nghe.

Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng.

Một cái bóng mờ mờ in lên khe sáng nhỏ bên dưới cánh cửa.

Không ai gõ.

Không ai nói.

Chỉ đứng đó.

Tôi nắm chặt tay, ra hiệu cho Nhi im lặng.

Một… hai… ba…

Cái bóng biến mất.

Tiếng bước chân lại vang, nhưng lần này xa dần.

Chúng tôi không ngủ được.

Dù chẳng ai nói ra, nhưng cả hai đều biết… bóng đó không phải người bình thường.

Và nếu nó đã tìm đến tận cửa phòng, thì lý do chắc chắn không hề đơn giản.

Tôi kéo chăn lên cao hơn, mắt nhìn trân trân vào khoảng tối ở góc trần.

Trong đầu chợt thoáng qua câu hỏi, có chắc đêm nay mình vẫn an toàn không?

Đêm đó, gió rít ngoài cửa sổ như tiếng rên rỉ kéo dài.

Tiếng bước chân ban nãy chưa phải là hết.

Sau khi cái bóng biến mất, khoảng vài phút sau… chúng tôi lại nghe thấy.

Nhưng lần này không chỉ một.

Từng tiếng, từng tiếng, chồng lên nhau, loạn nhịp, như thể rất nhiều người, hoặc thứ gì đó, đang đi tới.

Nhi ngồi bật dậy, thì thầm:

“Không phải ca trực.

Ở ký túc xá này… chưa từng có ai đi nhiều vậy vào ban đêm.”

Tôi cũng ngồi, tim đập dồn dập.

Những bước chân dừng trước cửa.

Rồi… cạch, tiếng tay cào nhẹ lên gỗ.

Không phải gõ, mà là cào.

Lặp đi lặp lại.

“Vy…”

Nhi kéo tay tôi, giọng khàn đặc “Hình như… chúng tìm cậu.”

Tôi quay sang nhìn cô ấy, định phản bác, nhưng trong khoảnh khắc đó, một giọng thì thào khe khẽ vang ngay sát khe cửa:

“Mở ra…

Vy…”

Cả người tôi lạnh buốt.

Nhi siết chặt tay tôi hơn, thì thầm run rẩy:

“Tớ ngủ ở đây bao nhiêu năm… chưa từng bị gọi tên.

Chúng… chỉ gọi cậu thôi.”

Ngoài kia, những tiếng cào đổi vị trí, chạy dọc theo vách tường như bầy thú săn mồi.

Tiếng thở khò khè, kéo dài, mỗi lúc một gần ô cửa sổ.

Từ phía kính, một bàn tay xám ngoét, móng dài đen sì, gõ nhẹ cộp… cộp…

đúng ba lần.

Tôi và Nhi chỉ biết ngồi ép sát vào góc giường, không dám thở mạnh.

Cảm giác như bất cứ lúc nào, cái thứ ngoài kia cũng sẽ chui qua cửa hoặc vỡ tung ô kính.

Chúng không bỏ đi ngay.

Phải hơn một tiếng, tiếng bước chân và tiếng cào mới loãng dần, để lại khoảng lặng chết chóc đến rợn người.

Nhưng tôi biết…

đây không phải kết thúc.

Chúng đã tìm đúng mục tiêu, và mục tiêu đó là tôi.

Sáng hôm sau, tôi gần như không ngủ được.

Mắt nặng trĩu nhưng đầu thì quay cuồng với những tiếng thì thào và bước chân đêm qua.

Cả nhóm tụ tập ở căn phòng nhỏ phía cuối dãy, nơi ít người qua lại nhất.

Nhi kể lại mọi thứ, từ tiếng bước chân, tiếng cào cho đến lúc chúng gọi thẳng tên tôi.

Trí ngồi khoanh tay, mắt hơi nheo lại:

“Vậy là không còn nghi ngờ nữa.

Chúng không đi bừa… mà đi theo mùi hoặc dấu vết gì đó của Vy.”

Duy gõ tay xuống bàn, giọng chậm rãi:

“Nhưng tại sao?

Trong đám này đâu phải chỉ có Vy yếu thế nhất.

Vẫn còn nhiều người khác…”

“Không phải vì yếu hay mạnh.”

Vũ cắt ngang, ánh mắt hướng thẳng về tôi “Là vì có thứ gì đó…

đã đánh dấu Vy.”

Tôi giật mình:

“Đánh dấu?

Ý anh là sao?”

Vũ im lặng một lúc, như đang cân nhắc.

Ánh mắt anh thoáng ánh lên điều gì đó nhưng lại giấu đi ngay:

“Trước khi Yên mất… cậu ấy cũng từng nói mình nghe thấy tiếng gọi tên.

Ban đầu là xa, sau đó càng lúc càng gần.

Đêm hôm Yên biến mất… chúng tìm đến tận cửa.”

Không khí trong phòng chùng xuống.

Tôi bất giác siết chặt tay.

“Vậy… tôi sẽ thành người tiếp theo?”

“Chưa chắc.”

Trí chen vào “Nếu tìm được nguyên nhân và cắt được mối liên kết… chúng sẽ mất dấu.”

Duy chống cằm, vẻ suy nghĩ sâu xa:

“Vậy câu hỏi là…

Vy đã làm gì, hoặc gặp ai, để bị đánh dấu?”

Lúc đó, hình ảnh cô gái lạ mặt chen vào bàn hôm qua chợt hiện ra trong đầu tôi, rõ ràng đến mức tim tôi đập hụt một nhịp.

Nhưng tôi không nói ra.

Không phải vì không tin nhóm, mà vì tôi sợ… nói ra sẽ khiến mọi thứ trở nên thật hơn.

Tôi im lặng suốt phần còn lại của cuộc bàn bạc.

Trong đầu, hình ảnh cô gái lạ mặt cứ lặp đi lặp lại như một đoạn phim bị tua ngược mãi không dừng: bàn tay khẽ hất vai tôi, nụ cười quá ngọt, đôi mắt không phản chiếu ánh đèn.

Mỗi lần nghĩ đến, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

Tôi không cần ai nói cũng biết, từ lúc cô ta xuất hiện, mọi thứ bắt đầu lệch hẳn khỏi quỹ đạo bình thường.

Vũ liếc nhìn tôi mấy lần.

Tôi biết anh nhận ra ánh mắt tôi khác đi, nhận ra tôi đang giấu điều gì đó.

Nhưng anh không hỏi thẳng, chỉ im lặng quan sát.

Sự im lặng đó lại khiến tôi khó chịu hơn.

Tôi muốn anh lên tiếng, muốn anh chủ động tìm hiểu, muốn anh…

đứng về phía tôi mà không cần tôi nói ra.

Nhưng anh cứ ngồi đó, ánh mắt sâu thẳm như đang tính toán, không một lời.

Khi nhóm giải tán, tôi đứng dậy, lách qua Vũ mà không thèm nhìn.

Bước chân nhanh hơn bình thường.

Sau lưng, tôi nghe tiếng ghế dịch nhẹ, Vũ cũng đứng lên, bước theo, nhưng không gọi tên tôi.

Anh giữ khoảng cách, như thể không muốn tôi biết mình đang được theo dõi.

Và chính cái “thầm lặng” ấy… lại càng làm tôi bực bội hơn.

Tôi và Nhi rời khỏi phòng, buổi sáng có một chút tia nắng dịu nhẹ nhưng lại mang hơi lạnh khiến tôi hơi rùng mình, nhưng trong lòng vẫn nóng hầm hập.

Tôi chẳng biết bắt đầu từ đâu, chỉ thấy bao nhiêu bực dọc tích tụ mấy ngày qua như đang chực trào ra.

“Bộ tớ đa nghi lắm hả?” tôi hỏi, giọng khàn đi vì cố kìm.

Nhi khẽ nhíu mày: “Cậu đang nói về con nhỏ hồi trưa hôm qua đúng không?”

Tôi bật cười, nhưng tiếng cười chát chúa: “Chứ còn ai?

Ngày nào cũng mấy chuyện rối ren, giờ thêm một đứa từ đâu chui ra, bám riết lấy Vũ…

Mà cậu có thấy ổng phản ứng gì đâu?

Ngồi im như tượng, mặc kệ tớ bị hất ra khỏi chỗ, mặc kệ nhỏ đó dí sát mặt.”

Nhi im lặng nghe tôi xả hết.

Tôi không kìm được nữa, lời cứ tuôn ra:

“Lúc trước… dù Vũ ít nói nhưng tớ luôn có cảm giác được bảo vệ.

Giờ thì… tớ thấy Vũ canh tớ như là nghĩa vụ chứ không phải vì muốn.

Thậm chí… tớ còn cảm thấy mình phiền phức trong mắt ảnh.”

Nhi đặt tay lên vai tôi, định nói gì đó thì tôi nghe tiếng bước chân rất khẽ phía sau.

Quay lại, chỉ kịp thấy bóng Vũ đứng khuất sau bức tường gần cầu thang.

Anh không bước ra, cũng không lên tiếng, chỉ đứng yên như vậy.

Tim tôi thắt lại.

Hóa ra… anh đã nghe hết.
 
Back
Top Bottom