Chu Tề An dẫn hai mẹ con rời khỏi con hẻm.
Quãng đường từ thị trấn về lâu đài khá xa, anh nhanh chóng gọi một chiếc xe ngựa để đưa cả ba người trở về.
Bánh xe lăn đều trên con đường lát đá.
Ban đầu không khí trong xe khá yên tĩnh, nhưng dần dần Lưu Nhược Tuyết cũng bớt căng thẳng.
Qua vài câu trò chuyện, cô kể về quá khứ của mình bằng giọng nhỏ nhưng rõ ràng.
"Trước đây... ta từng học ở Học viện Hoàng gia Astra," cô nói.
"Đó là học viện dành cho con em quý tộc.
Ta theo học lớp ma pháp sư."
Chu Tề An hơi khựng lại.
Ma pháp sư...
Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh.
Nếu muốn đăng ký nhiệm vụ tại hội quán, một tổ đội bắt buộc phải có pháp sư.
Sự trùng hợp này khiến anh không khỏi suy tư.
"Học viện đó ở đâu?" anh hỏi tiếp.
"Nằm gần kinh thành," Nhược Tuyết đáp.
"Cách thị trấn này khoảng mười cây số."
Tề An khẽ gật đầu rồi chìm vào dòng suy nghĩ riêng.
Anh bắt đầu tính toán điều gì đó, khiến bầu không khí trong xe dần trầm xuống.
Lưu Nhược Tuyết cũng im lặng.
Cô vẫn còn dè dặt trước người thanh niên xa lạ đã cứu mình, nhưng sâu trong lòng lại dâng lên một cảm giác ngưỡng mộ và biết ơn khó diễn tả.
Chiếc xe ngựa dừng trước cổng lâu đài.
Hai lính canh lập tức cúi đầu chào khi thấy Tề An bước xuống.
Anh sai người gọi quản gia, bởi lúc này trong túi anh đã không còn đủ tiền trả cho người đánh xe.
Trên đường đi, anh đã hứa sẽ thanh toán khi về đến nơi.
Không lâu sau, ông lão quản gia xuất hiện.
Sau vài câu hỏi han đầy quan tâm, ông nhanh chóng trả tiền xe.
Khi tiễn người đánh xe rời đi, ánh mắt ông chuyển sang hai mẹ con đứng phía sau Tề An.
"Thưa ngài... họ là?"
Tề An kể lại toàn bộ câu chuyện xảy ra ở thị trấn.
Ông lão lắng nghe chăm chú rồi khẽ gật đầu như đã hiểu.
Cả ba bước vào đại sảnh.
Tề An cho gọi cô hầu gái đã từng dẫn anh về phòng lần đầu tiên.
"Ông gọi giúp ta cô hầu đã dẫn ta hôm trước," anh nói.
"Vâng, thưa ngài."
Chỉ một lúc sau, cô hầu gái bước ra và cúi đầu.
"Ngài cho gọi ta?"
Tề An ra hiệu về phía hai mẹ con.
"Sắp xếp phòng cho họ.
Chuẩn bị thức ăn và để họ nghỉ ngơi.
Những việc khác ta sẽ dặn sau."
"Vâng, thưa ngài."
Sau khi dặn dò xong, cơn mệt mỏi bất chợt ập đến.
Tề An quay về phòng mình.
Khi đi ngang qua cánh cửa bí ẩn kia, anh dừng lại trong giây lát.
Một cảm giác thôi thúc mơ hồ dâng lên, như có thứ gì đó đang chờ anh phía sau cánh cửa ấy.
Nhưng rồi anh khẽ lắc đầu.
Hiện tại mình vẫn chưa nhớ rõ mọi thứ...
Có lẽ nên giải quyết những việc trước mắt đã.
Tề An bước vào phòng, thay đồ rồi tiến vào phòng tắm.
Dòng nước ấm xoa dịu cơ thể mệt mỏi.
Khi bước ra, anh chọn một bộ trang phục đơn giản, gọn gàng.
Đêm buông xuống, lâu đài trở nên yên tĩnh.
Nhưng trong lòng Chu Tề An, anh biết—
mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Chu Tề An dẫn hai mẹ con rời khỏi con hẻm.
Quãng đường từ thị trấn về lâu đài khá xa, anh nhanh chóng gọi một chiếc xe ngựa để đưa cả ba người trở về.
Bánh xe lăn đều trên con đường lát đá.
Ban đầu không khí trong xe khá yên tĩnh, nhưng dần dần Lưu Nhược Tuyết cũng bớt căng thẳng.
Qua vài câu trò chuyện, cô kể về quá khứ của mình bằng giọng nhỏ nhưng rõ ràng.
"Trước đây... ta từng học ở Học viện Hoàng gia Astra," cô nói.
"Đó là học viện dành cho con em quý tộc.
Ta theo học lớp ma pháp sư."
Chu Tề An hơi khựng lại.
Ma pháp sư...
Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh.
Nếu muốn đăng ký nhiệm vụ tại hội quán, một tổ đội bắt buộc phải có pháp sư.
Sự trùng hợp này khiến anh không khỏi suy tư.
"Học viện đó ở đâu?" anh hỏi tiếp.
"Nằm gần kinh thành," Nhược Tuyết đáp.
"Cách thị trấn này khoảng mười cây số."
Tề An khẽ gật đầu rồi chìm vào dòng suy nghĩ riêng.
Anh bắt đầu tính toán điều gì đó, khiến bầu không khí trong xe dần trầm xuống.
Lưu Nhược Tuyết cũng im lặng.
Cô vẫn còn dè dặt trước người thanh niên xa lạ đã cứu mình, nhưng sâu trong lòng lại dâng lên một cảm giác ngưỡng mộ và biết ơn khó diễn tả.
Chiếc xe ngựa dừng trước cổng lâu đài.
Hai lính canh lập tức cúi đầu chào khi thấy Tề An bước xuống.
Anh sai người gọi quản gia, bởi lúc này trong túi anh đã không còn đủ tiền trả cho người đánh xe.
Trên đường đi, anh đã hứa sẽ thanh toán khi về đến nơi.
Không lâu sau, ông lão quản gia xuất hiện.
Sau vài câu hỏi han đầy quan tâm, ông nhanh chóng trả tiền xe.
Khi tiễn người đánh xe rời đi, ánh mắt ông chuyển sang hai mẹ con đứng phía sau Tề An.
"Thưa ngài... họ là?"
Tề An kể lại toàn bộ câu chuyện xảy ra ở thị trấn.
Ông lão lắng nghe chăm chú rồi khẽ gật đầu như đã hiểu.
Cả ba bước vào đại sảnh.
Tề An cho gọi cô hầu gái đã từng dẫn anh về phòng lần đầu tiên.
"Ông gọi giúp ta cô hầu đã dẫn ta hôm trước," anh nói.
"Vâng, thưa ngài."
Chỉ một lúc sau, cô hầu gái bước ra và cúi đầu.
"Ngài cho gọi ta?"
Tề An ra hiệu về phía hai mẹ con.
"Sắp xếp phòng cho họ.
Chuẩn bị thức ăn và để họ nghỉ ngơi.
Những việc khác ta sẽ dặn sau."
"Vâng, thưa ngài."
Sau khi dặn dò xong, cơn mệt mỏi bất chợt ập đến.
Tề An quay về phòng mình.
Khi đi ngang qua cánh cửa bí ẩn kia, anh dừng lại trong giây lát.
Một cảm giác thôi thúc mơ hồ dâng lên, như có thứ gì đó đang chờ anh phía sau cánh cửa ấy.
Nhưng rồi anh khẽ lắc đầu.
Hiện tại mình vẫn chưa nhớ rõ mọi thứ...
Có lẽ nên giải quyết những việc trước mắt đã.
Tề An bước vào phòng, thay đồ rồi tiến vào phòng tắm.
Dòng nước ấm xoa dịu cơ thể mệt mỏi.
Khi bước ra, anh chọn một bộ trang phục đơn giản, gọn gàng.
Đêm buông xuống, lâu đài trở nên yên tĩnh.
Nhưng trong lòng Chu Tề An, anh biết
mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.