Khác Nơi Tôi Đã Từng Đến

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407452950-256-k165304.jpg

Nơi Tôi Đã Từng Đến
Tác giả: gamomoilap0502
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi tỉnh dậy trong một lâu đài xa lạ, không ký ức, không quá khứ.

Nhưng nơi đó lại mang đến cho tôi cảm giác quen thuộc đến đáng sợ.

Có những thứ, dù bị quên đi, cơ thể vẫn luôn nhớ.



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cuộc nổi dậy đầu tiên
  • Civil War(Nội chiến)
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • Sương Khói Nơi Hoàng Cung - Kim Chi Ngọc Diệp
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 1) - Tô Hoài
  • Đợi Ai Nơi Tường Thành Hoa Lửa
  • Nơi Tôi Đã Từng Đến
    Mở Mắt


    Mở mắt ra, tôi thấy mình đứng ở một nơi chưa từng thấy bao giờ.

    Trước mặt là một tòa lâu đài mờ ảo.

    Những bức tường đá phủ màu thời gian, ánh sáng lờ mờ khiến ranh giới giữa thật và giả trở nên mơ hồ.

    Không gian yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ nhịp thở của chính mình.

    Tôi là ai?

    Câu hỏi vừa xuất hiện thì đầu tôi đau nhói.

    Ký ức trong đầu như bị xé nát, đứt quãng và trống rỗng.

    Tôi không nhớ mình là ai, không nhớ mình đến từ đâu.

    Thế nhưng, có một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tâm trí nơi này, tôi đã từng đến.

    Tôi bước đi chậm rãi qua những hành lang dài, quan sát xung quanh như một kẻ lạc lối.

    Dần dần, tôi nhận ra đây là một lâu đài thuộc về một gia tộc nào đó.

    Dù không biết họ là ai, nhưng bầu không khí nơi đây mang theo cảm giác quyền lực và lâu đời, như thể từng chứng kiến vô số thăng trầm.

    Đầu tôi lại đau.

    Cơn đau âm ỉ, dai dẳng, giống như có thứ gì đó đang bị kìm nén sâu trong trí óc.

    Từ lúc tôi có ý thức cho đến bây giờ, cảm giác này chưa từng biến mất.

    Tôi tiếp tục đi lên phía trên.

    Có lẽ ban đầu tôi đã ở tầng thấp nhất của tòa lâu đài này.

    Hai bên hành lang treo đầy những bức tranh cổ.

    Những gương mặt nghiêm nghị trong tranh dõi theo từng bước chân của tôi, khiến sống lưng lạnh đi.

    Gia tộc này hẳn đã tồn tại qua rất nhiều thế hệ.

    Có người từng sống ở đây.

    Tôi đã bị đưa đến nơi này sao?

    Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, nhưng kỳ lạ thay, tôi không hề cảm thấy sợ hãi.

    Trái lại, nơi đây mang đến cho tôi một cảm giác quen thuộc đến khó hiểu, như thể tôi vốn dĩ thuộc về nó.

    Không... có lẽ không phải vậy.

    Ngay khi ý nghĩ ấy lóe lên, cơn đau trong đầu tôi bỗng trở nên dữ dội hơn.

    Những câu hỏi không có lời đáp cứ lặp đi lặp lại, xoáy sâu vào tâm trí tôi.

    Khi tôi bước vào đại sảnh rộng lớn ở trung tâm lâu đài, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy cơ thể.

    Rồi, một giọng nói vang lên rất khẽ, nhưng rõ ràng, như thể phát ra từ chính trong đầu tôi.

    "Cuối cùng... ngươi cũng quay lại."
     
    Nơi Tôi Đã Từng Đến
    Gia Tộc Không Tên


    Tôi bước ra khỏi hành lang tối, ánh sáng dịu từ những ngọn đèn treo cao chiếu xuống nền đá lạnh.

    Mỗi bước chân vang lên âm thanh trống rỗng, như thể cả lâu đài đang lắng nghe tôi di chuyển.

    Phía trước, một cánh cửa lớn mở ra.

    Tôi dừng lại.

    Bên trong là một đại sảnh rộng đến mức khiến người ta phải ngẩng đầu nhìn.

    Trần nhà cao vút, những bức phù điêu cổ xưa chạy dọc theo các bức tường.

    Ở trung tâm đại sảnh, vài người đang đứng nói chuyện.

    Khi tôi xuất hiện, tất cả cùng quay đầu lại.

    Tim tôi khẽ thắt lại.

    Họ nhìn tôi.

    Không phải ánh mắt cảnh giác của người xa lạ, cũng không phải sự ngạc nhiên khi thấy một kẻ xâm nhập.

    Ánh mắt của họ bình thản đến lạ thậm chí còn có một chút nhẹ nhõm, như thể họ đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu.

    Một người đàn ông trung niên tiến lên một bước.

    Ông cúi đầu rất khẽ.

    "Ngài đã tỉnh."

    Tôi sững người.

    "Ta..." cổ họng tôi khô khốc.

    "Ta là ai?"

    Câu hỏi vừa thốt ra, đại sảnh chìm vào im lặng.

    Nhưng đó không phải sự hoảng hốt hay thất vọng như tôi nghĩ.

    Những người đứng đó chỉ lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt bình thản đến kỳ lạ như thể câu hỏi này hoàn toàn nằm trong dự đoán của họ.

    Người đàn ông trung niên nhìn tôi một lúc, rồi khẽ thở ra.

    "Ngài lại không nhớ gì sao..."

    ông nói, nhưng trong giọng nói không hề có trách móc.

    Chỉ có một sự trầm tĩnh khó hiểu.

    "Không sao.

    Khi ngài nhớ lại... ngài sẽ hiểu tất cả."

    Hiểu tất cả?

    Tôi cau mày.

    Câu trả lời ấy không giải thích được điều gì, ngược lại còn khiến đầu tôi nhói lên một cơn đau âm ỉ.

    Những hình ảnh rời rạc lóe lên rồi vụt tắt trước khi tôi kịp nắm bắt.

    "Tại sao... các người lại chắc chắn như vậy?" tôi hỏi.

    Người đàn ông khẽ lắc đầu.

    "Bởi vì chuyện này đã từng xảy ra," ông đáp chậm rãi.

    "Và lần nào cũng vậy... ngài cuối cùng vẫn nhớ ra."

    Cơn đau trong đầu tôi dâng lên mạnh hơn.

    Tôi khẽ lùi lại một bước, đưa tay ôm trán.

    Một thoáng hình ảnh lóe lên: hành lang rực lửa, tiếng kim loại va chạm, và một bóng người đứng bất động giữa ánh sáng đỏ rực.

    Tôi hít mạnh một hơi.

    Cơn đau lắng xuống, nhưng dư âm vẫn còn đập thình thịch trong đầu.

    "Ngài cần nghỉ ngơi," người đàn ông nói tiếp, giọng trầm ổn.

    "Ký ức sẽ trở lại theo thời gian."

    Tôi không chắc mình có nên tin vào lời trấn an đó hay không.

    Nhưng sự mệt mỏi bất ngờ ập đến, nặng nề như một tấm màn phủ xuống ý thức.

    Cuối cùng, tôi chỉ khẽ gật đầu.

    Người đàn ông ra hiệu.

    Một cô gái trẻ bước tới, cúi đầu rồi lặng lẽ dẫn tôi rời khỏi đại sảnh.

    Khi cánh cửa lớn khép lại phía sau, tôi vẫn còn cảm nhận được những ánh mắt dõi theo mình không ép buộc, không nghi ngờ.

    Chỉ là chờ đợi.

    Như thể họ tin chắc rằng... sớm muộn gì tôi cũng sẽ nhớ ra.
     
    Nơi Tôi Đã Từng Đến
    Căng Phòng Của Ta


    Sau khi rời khỏi đại sảnh, tôi được cô gái trẻ dìu đi qua những hành lang dài và yên tĩnh.

    Ánh đèn treo trên tường tỏa ra thứ ánh sáng dịu mờ, đủ để soi rõ từng hoa văn cổ xưa khắc trên đá.

    Càng bước đi, cảm giác kỳ lạ trong tôi càng rõ rệt.

    Mọi thứ ở đây vừa xa lạ, lại vừa quen thuộc đến mức khiến tim tôi nặng trĩu.

    Tôi có thể đoán được khúc rẽ tiếp theo ở đâu, biết trước hành lang sẽ dẫn đến lối nào, dù lý trí khẳng định tôi chưa từng đến nơi này.

    Cuối cùng, cô gái dừng lại trước một cánh cửa gỗ lớn.

    Những đường chạm khắc tinh xảo phủ kín bề mặt cánh cửa, tạo thành những hoa văn phức tạp mà tôi không hiểu nổi ý nghĩa.

    Cô khẽ đẩy cửa.

    Một căn phòng rộng rãi hiện ra trước mắt tôi.

    Không gian bên trong yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp thở của chính mình.

    Ánh sáng từ khung cửa sổ cao chiếu xuống sàn nhà, phủ lên mọi thứ một lớp màu nhạt lạnh lẽo.

    Tôi bước vào, ánh mắt lướt qua từng món đồ trong phòng.

    Chiếc giường đặt sát tường, bàn gỗ, kệ sách, và một giá treo vũ khí đứng lặng lẽ ở góc phòng.

    Một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lồng ngực.

    Tôi quay sang cô gái.

    "Đây là phòng của ai?" tôi hỏi.

    "Dành cho những vị khách lạ như ta sao?"

    Cô gái khẽ lắc đầu, đôi mắt mở to như ngạc nhiên vì câu hỏi.

    "Thưa ngài," cô đáp nhỏ, "đây không phải phòng dành cho khách.

    Căn phòng này...

    được chuẩn bị riêng cho ngài."

    Tôi im lặng.

    Một cơn khó chịu lan dọc sống lưng.

    Nếu căn phòng này thực sự thuộc về tôi, vậy tại sao tôi lại không nhớ gì về nó?

    Tại sao mọi thứ ở đây đều mang cảm giác quen thuộc đến vậy, nhưng ký ức của tôi lại trống rỗng?

    Tôi định hỏi thêm, nhưng cơn đau trong đầu bất chợt dâng lên.

    Nó đến đột ngột và dữ dội, như một lưỡi dao âm thầm xoáy sâu vào ý thức.

    Tầm nhìn của tôi khẽ dao động.

    Tôi đưa tay ôm trán, hít một hơi nặng nhọc.

    "Cô... ra ngoài trước đi," tôi nói, giọng trầm xuống.

    "Khi cần gì ta sẽ gọi."

    "Nhưng thưa ngài" cô gái bước lên một bước, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

    "Tôi nói ra ngoài."

    Giọng tôi lạnh hơn tôi tưởng.

    Cô gái khựng lại, rồi cúi đầu thật thấp.

    "Vâng."

    Cánh cửa khẽ đóng lại phía sau cô.

    Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

    Tôi đứng một mình giữa không gian xa lạ mà quen thuộc ấy.

    Cơn đau trong đầu vẫn âm ỉ, nhưng điều khiến tôi bận tâm hơn là cảm giác rằng mình đã từng đứng ở đây... rất nhiều lần.

    Ánh mắt tôi dừng lại ở giá treo vũ khí trong góc phòng.

    Không hiểu vì sao, tim tôi khẽ đập mạnh.

    Tôi bước tới gần như bị một lực vô hình kéo đi.

    Ngón tay khẽ chạm vào chuôi một thanh kiếm.

    Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể tôi tự động điều chỉnh tư thế.

    Bàn tay siết chặt, cánh tay nâng lên theo một chuyển động trơn tru và chính xác đến đáng sợ.

    Tôi biết cách cầm nó.

    Không cần suy nghĩ.

    Tôi hạ thanh kiếm xuống.

    Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng, nhưng trong đầu tôi thì không.

    Cảm giác quen thuộc kia vẫn bám lấy từng nhịp thở, như một cái bóng không chịu rời đi.

    Tôi đặt thanh kiếm trở lại giá treo rồi quay sang bàn gỗ đặt gần cửa sổ.

    Trên mặt bàn phủ một lớp bụi mỏng.

    Tôi đưa tay quệt nhẹ.

    Lớp bụi tan ra dưới đầu ngón tay, để lộ bề mặt gỗ nhẵn bóng.

    Một cuốn sổ nằm ở góc bàn.

    Tim tôi khẽ siết lại.

    Tôi mở nó ra với một sự thận trọng khó hiểu.

    Những trang giấy bên trong gần như trống rỗng.

    Chỉ có vài dòng chữ rời rạc được viết bằng một nét bút quen thuộc đến mức khiến tôi khó chịu.

    Tôi nhận ra chữ viết đó.

    Là của tôi.

    Nhưng tôi không nhớ mình đã viết chúng khi nào.

    Dòng chữ đầu tiên hiện ra trước mắt:

    "Tại đây, tại nơi này, ngươi có thứ không được phép quên đi dù có chết."

    Hơi thở tôi khựng lại.

    Tôi siết chặt cuốn sổ.

    Hàng loạt câu hỏi dồn dập xuất hiện trong đầu.

    Tôi đã quên điều gì?

    Và tại sao chính tôi trong quá khứ lại để lại những lời nhắn đáng sợ như thế này?

    Tôi bước lùi lại một bước, dựa lưng vào bàn.

    Nếu ký ức không tự quay về... vậy tôi sẽ tự tìm nó.

    Ánh mắt tôi chậm rãi quét khắp căn phòng.

    Mỗi món đồ ở đây đều có thể là một mảnh ghép của quá khứ mà tôi đã đánh mất.

    Và lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, tôi cảm thấy một thứ rõ ràng hơn cả sự bối rối.

    Quyết tâm.

    Dù nơi này là đâu, dù gia tộc kia đang che giấu điều gì... tôi sẽ tự mình đào bới tất cả.

    Bởi vì sâu trong lòng, tôi biết chắc một điều.

    Sự thật mà họ đang chờ tôi nhớ lại... không phải thứ có thể dễ dàng đối mặt.
     
    Nơi Tôi Đã Từng Đến
    Cánh Cửa Bị Lãng Quên


    Tôi không biết mình đã đứng bất động bao lâu.

    Cuốn sổ vẫn nằm trong tay, những dòng chữ ngắn ngủi kia như khắc sâu vào tâm trí tôi.

    "Tại đây, tại nơi này..." câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại, vang lên như một lời cảnh báo.

    Tôi hít sâu một hơi, cố ép bản thân bình tĩnh lại.

    Nếu cuốn sổ này do tôi để lại... thì chắc chắn nó không thể chỉ có một câu duy nhất.

    Tôi lật tiếp những trang phía sau.

    Phần lớn đều trống rỗng.

    Nhưng khi nghiêng cuốn sổ về phía ánh sáng, tôi nhận ra trên vài trang giấy có những vết hằn mờ dấu tích của những dòng chữ từng được viết rồi bị xóa đi.

    Tim tôi đập mạnh.

    Tôi đưa ngón tay lướt nhẹ lên bề mặt giấy.

    Những vết hằn tạo thành các ký tự rời rạc, không đủ để đọc thành câu hoàn chỉnh.

    Nhưng chỉ riêng việc biết rằng tôi đã từng viết nhiều hơn thế... cũng đủ khiến lòng tôi nặng trĩu.

    Tại sao tôi lại xóa chúng?

    Một cơn đau nhói thoáng qua đầu tôi.

    Lần này không dữ dội như trước, nhưng đủ để kéo theo một mảnh ký ức mơ hồ: hình ảnh một bàn tay run rẩy đang viết vội vàng dưới ánh đèn leo lét.

    Tôi chớp mắt.

    Hình ảnh biến mất.

    Căn phòng trở lại yên tĩnh như chưa từng có gì xảy ra.

    Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đã chuyển sang màu xám đậm của buổi chiều muộn.

    Bóng tối len lỏi vào từng góc phòng, khiến không gian trở nên chật hẹp hơn.

    Một ý nghĩ chợt xuất hiện.

    Nếu nơi này chứa câu trả lời... thì chúng không thể chỉ nằm trong căn phòng này.

    Tôi đặt cuốn sổ vào trong áo rồi bước ra cửa.

    Hành lang bên ngoài im ắng lạ thường.

    Không còn tiếng bước chân hay tiếng nói chuyện như lúc trước.

    Cả lâu đài chìm trong một sự tĩnh lặng nặng nề.

    Tôi bước đi thật khẽ.

    Ánh đèn trên tường chập chờn, tạo ra những cái bóng dài méo mó trên sàn đá.

    Mỗi bước chân tôi đi đều vang vọng xa hơn tôi mong đợi.

    Dù không biết mình đang tìm gì, tôi vẫn tiếp tục tiến về phía trước như thể có một sợi dây vô hình đang kéo tôi đi.

    Rồi tôi dừng lại.

    Trước mặt tôi là một cánh cửa mà tôi không nhớ đã từng thấy.

    Nó nhỏ hơn những cánh cửa khác trong lâu đài, gần như hòa lẫn vào bức tường đá.

    Nếu không để ý kỹ, có lẽ tôi đã bước qua mà không nhận ra.

    Tim tôi đập nhanh.

    Một cảm giác quen thuộc dâng lên, mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì tôi từng cảm nhận từ khi tỉnh dậy.

    Tôi đưa tay chạm vào tay nắm cửa.

    Ngay khoảnh khắc đó, cơn đau trong đầu bùng lên dữ dội.

    Hàng loạt hình ảnh lóe lên như những tia chớp: tiếng hét bị bóp nghẹt, ánh thép lạnh lẽo, và một giọng nói vang lên sát bên tai tôi

    "Đừng mở nó."

    Tôi giật tay lại, thở dốc.

    Hành lang vẫn trống rỗng.

    Không có ai đứng sau lưng tôi.

    Nhưng cảm giác có người vừa thì thầm bên tai vẫn còn rõ rệt đến rợn người.

    Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

    Nếu tôi quay đi... có lẽ mọi thứ sẽ lại trở về như cũ.

    Tôi có thể trở về căn phòng kia, nằm xuống và giả vờ như chưa từng thấy cánh cửa này.

    Nhưng cuốn sổ trong áo như trở nên nặng hơn.

    Ngươi có thứ không được phép quên...

    Tôi siết chặt tay.

    Dù phía sau cánh cửa này là gì... nó cũng là một phần của quá khứ mà tôi đang tìm kiếm.

    Và lần này

    Tôi không quay lưng bỏ chạy.

    Tay tôi chậm rãi đặt lên tay nắm cửa một lần nữa.
     
    Nơi Tôi Đã Từng Đến
    Bữa Ăn Dành Cho Mình Ta


    Ngay khi tay tôi chạm vào tay nắm cửa, một giọng nói trầm khàn vang lên sau lưng:

    "Ngài đã tỉnh rồi ạ?"

    Tôi giật mình quay lại.

    Một ông lão đứng ở cuối hành lang.

    Mái tóc bạc được chải gọn gàng, bộ lễ phục đen chỉnh tề đến mức gần như không một nếp nhăn.

    Ánh mắt ông bình thản, nhưng lại khiến tôi có cảm giác như mình đang bị quan sát từ rất lâu.

    "Ngài có cảm thấy đói không?"

    ông lão hỏi tiếp.

    "Xin mời đi theo tôi."

    Tôi liếc nhìn cánh cửa trước mặt lần cuối.

    Một cảm giác thôi thúc vẫn còn đó, nhưng cuối cùng tôi cũng buông tay khỏi tay nắm cửa.

    Có lẽ... chuyện này có thể để sau.

    Tôi bước theo ông lão qua những hành lang dài và yên tĩnh.

    Không ai nói thêm lời nào.

    Tiếng bước chân của chúng tôi vang nhẹ trên nền đá lạnh.

    Ông dừng lại trước một căn phòng rộng lớn.

    Khi cánh cửa mở ra, mùi thức ăn ấm nóng lập tức lan tỏa.

    Đó là một phòng ăn.

    Chính giữa căn phòng là một chiếc bàn dài phủ khăn trắng tinh.

    Trên bàn, các món ăn đã được bày biện đầy đủ, còn tỏa hơi nóng như vừa mới được chuẩn bị xong.

    Tôi ngồi xuống, nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác khó hiểu.

    "Mọi người đâu?" tôi hỏi.

    "Không vào ăn cùng sao?"

    Ông lão khẽ cúi đầu.

    "Xin ngài cứ dùng bữa.

    Mọi người có phòng ăn riêng ạ."

    Câu trả lời đơn giản, nhưng lại khiến tôi càng thêm bối rối.

    Tôi nhìn quanh căn phòng rộng lớn.

    Một chiếc bàn dài như thế này... chỉ dành cho một người?

    Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu tôi: dù quá khứ có thế nào đi nữa, tôi cũng không nghĩ mình là kiểu người xây dựng một nơi như vậy chỉ để ngồi ăn một mình.

    Cảm giác xa lạ len lỏi trong lồng ngực.

    Nhưng cơn đói kéo tôi trở lại thực tại.

    Con người ai rồi cũng phải ăn, và tôi cũng không ngoại lệ.

    Dù vậy, sự cảnh giác vẫn còn đó, lơ lửng trong suy nghĩ tôi như một đám mây mờ.

    Có lẽ nhận ra sự do dự của tôi, ông lão lên tiếng, giọng điềm tĩnh:

    "Xin ngài yên tâm.

    Không ai bỏ độc vào đâu ạ."

    Tôi ngẩng lên nhìn ông.

    Ánh mắt ông vẫn bình thản như cũ, không mang theo chút dao động nào.

    Không hiểu sao, câu nói ấy lại khiến tôi bớt căng thẳng hơn.

    Có lẽ... tôi thực sự đã quá đói.

    Tôi cầm dao nĩa lên.
     
    Nơi Tôi Đã Từng Đến
    Thế Giới Bên Ngoài


    Sau bữa ăn, tôi theo ông lão rời khỏi phòng ăn, quay trở lại sảnh chính.

    Ông dẫn tôi đến trước cánh cửa lớn nơi tôi chưa từng bước qua kể từ khi tỉnh dậy.

    Ông lão đặt tay lên cánh cửa.

    Khi nó mở ra, ánh sáng tràn vào.

    Ánh nắng chói lòa khiến tôi theo phản xạ nheo mắt lại.

    Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác bất an và nặng nề trong lòng tôi bỗng tan biến, như thể chỉ cần bước qua cánh cửa này, mọi thứ u ám phía sau đều bị bỏ lại.

    Tôi bước ra ngoài.

    Ánh nắng ấm áp chạm vào da, mang theo cảm giác dễ chịu sau một ngày dài mệt mỏi.

    Tôi hít một hơi thật sâu, lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy cảm thấy bản thân...

    đang sống.

    Ban đầu, tôi nghĩ nơi này là một lâu đài tách biệt khỏi thế giới loài người.

    Nhưng khi nhìn rõ khung cảnh trước mắt, tôi nhận ra mình đã nhầm.

    Phía dưới là một thị trấn rộng lớn.

    Không nó còn lớn hơn cả một thị trấn bình thường.

    Những dãy nhà san sát, đường phố trải dài, người qua lại tấp nập.

    Cảm giác giống như một vương quốc thu nhỏ hơn là một vùng đất bị cô lập.

    Trước cổng lớn của lâu đài, hai binh lính đứng canh gác.

    Khi nhìn thấy tôi, họ lập tức cúi chào.

    "Thưa ngài, ngài ra ngoài đi dạo ạ?"

    Tôi khựng lại.

    Trong khoảnh khắc đó, một cái tên vang lên trong đầu tôi, rõ ràng và bất ngờ

    Chu Tề An.

    Một mảnh ký ức nhỏ lóe lên.

    Không phải hình ảnh, không phải cảm xúc mạnh mẽ chỉ đơn giản là tôi biết đó là tên của mình.

    Kỳ lạ là lần này, đầu tôi không đau.

    Tôi đứng yên một lúc, cố cảm nhận xem cơn đau quen thuộc có quay lại hay không.

    Nhưng không mọi thứ vẫn bình thường.

    Tôi không hiểu vì sao.

    Là vì tôi chỉ nhớ lại một cái tên?

    Hay vì tôi đã quen với những cơn đau đó đến mức không còn cảm giác nữa?

    Quá nhiều câu hỏi xuất hiện, nhưng lần này tôi không để chúng chi phối mình.

    Trước mắt, tôi muốn hiểu nơi này.

    Tôi bước xuống thị trấn.

    Chỉ nhìn sơ qua, tôi đã có một cảm giác rất quen thuộc một thế giới mang dáng dấp thời trung cổ.

    Những chiến binh mang theo vũ khí bên hông, vài người khoác áo choàng kỳ lạ, từng nhóm nhỏ tụ tập trò chuyện như thể đang chuẩn bị cho một chuyến đi nào đó.

    "Ha..." tôi bật cười nhẹ trong lòng.

    "Có lẽ mình nghĩ quá nhiều rồi."

    Chắc là do trước kia tôi đã đọc quá nhiều tiểu thuyết xuyên không, nên đầu óc mới tự động gán ghép mọi thứ theo hướng đó.

    Tôi tiếp tục đi, rồi dừng lại trước một tòa nhà khá lớn.

    Trên biển hiệu treo trước cửa ghi hai chữ rõ ràng:

    Hội Quán

    Tim tôi khẽ rung lên.

    Cái tên này... quen lắm.

    Giống như một nơi để các chiến binh tụ tập, lập tổ đội, nhận nhiệm vụ một khái niệm không hề xa lạ với tôi, dù tôi không nhớ mình từng trải qua nó ở đâu.

    Tôi đẩy cửa bước vào.

    Bên trong không khác gì những gì tôi vừa nghĩ.

    Tiếng nói chuyện ồn ào, những ánh mắt sắc bén, mùi rượu và kim loại hòa lẫn trong không khí.

    Những con người ở đây ai cũng mang theo một câu chuyện, một mục đích riêng.

    Tôi đứng yên giữa hội quán, lặng lẽ quan sát.

    Có lẽ...

    Con đường để tìm lại quá khứ của tôi đang bắt đầu từ nơi này.
     
    Nơi Tôi Đã Từng Đến
    Hội Quán Và Bản Đồ Thế Giới


    Khi tôi bước vào hội quán, không khí bên trong khựng lại trong một nhịp ngắn.

    Vài ánh mắt hướng về phía tôi.

    Không phải tò mò, cũng không hẳn là thù địch chỉ là một sự chú ý thoáng qua.

    Rồi ngay sau đó, mọi người lại quay về việc của mình.

    Tiếng nói chuyện và tiếng cười nhanh chóng lấp đầy không gian như chưa từng có sự gián đoạn.

    Tôi không để tâm quá nhiều.

    Điều tôi muốn lúc này là hiểu rõ hơn về nơi mình đang đứng.

    Tôi tiến đến quầy phía trước.

    Sau quầy là một cô gái trẻ với mái tóc buộc gọn.

    Khi thấy tôi đến gần, cô khẽ cúi đầu.

    "Ngài cần dùng gì ạ?"

    Theo bản năng mách bảo, muốn hỏi thông tin từ ai đó thì trước tiên nên cho họ một chút lợi ích.

    "Tôi muốn một ly," tôi nói.

    Cô nhanh chóng đặt trước mặt tôi một cốc chất lỏng màu nhạt.

    Tôi nhấp thử.

    Nó không hẳn là bia vị nhẹ hơn nhiều nhưng vẫn có chút men cay nơi đầu lưỡi.

    Một loại thức uống xa lạ, mang hương vị của thế giới này.

    Tôi đặt cốc xuống.

    "Này... lễ tân."

    Từ ngữ vừa thốt ra khiến cô gái khẽ chớp mắt ngạc nhiên, như thể đó là lần đầu tiên cô được gọi bằng danh xưng ấy.

    Nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp.

    "Vâng, ngài gọi tôi?"

    "Tôi có vài điều muốn hỏi."

    "Xin ngài cứ hỏi."

    Tôi đi thẳng vào vấn đề.

    "Đây là đâu?"

    Cô gái khựng lại trong thoáng chốc.

    Ánh mắt cô lướt qua tôi, dường như đang cố xác định xem tôi có đang đùa hay không.

    Nhưng cuối cùng cô vẫn trả lời:

    "Đây là Vương quốc Elcado, thưa ngài."

    Tôi ra hiệu cho cô nói tiếp.

    "Vùng đất này được chia thành bốn vương quốc lớn," cô giải thích.

    "Elcado nằm ở phía đông.

    Phía bắc là Vương quốc Norvale, nơi tập trung nhiều học giả và pháp sư.

    Phía nam là Vương quốc Draken, vùng đất của các chiến binh và kỵ sĩ.

    Còn phía tây là Vương quốc Solmire, trung tâm giao thương lớn nhất lục địa."

    Giọng cô chậm lại khi nói tiếp:

    "Nhưng vượt qua Solmire... là một vùng đất khác."

    Tôi im lặng chờ đợi.

    "Người ta gọi nơi đó là Vực Địa Ngục," cô nói khẽ.

    "Một vùng đất bị quái vật và những sinh vật hắc ám chiếm giữ.

    Nó không thuộc về bất kỳ vương quốc nào.

    Những ai bước vào đó... rất ít người quay trở lại."

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    Tôi nhấp thêm một ngụm từ chiếc cốc, để vị men kéo suy nghĩ mình trở lại thực tại.

    "Nếu muốn đăng ký làm nhiệm vụ ở đây thì sao?" tôi hỏi.

    "Thưa ngài," cô đáp ngay, "để đăng ký một nhiệm vụ chính thức, ngài cần một tổ đội đủ bốn người.

    Và trong bốn người đó phải có ít nhất một pháp sư thì mới đạt tiêu chuẩn của hội quán."

    Tổ đội bốn người... pháp sư...

    Tôi ghi nhớ những thông tin đó trong đầu.

    "Hiểu rồi.

    Cảm ơn."

    Tôi định rời đi, nhưng rồi chợt nhớ ra một điều.

    "À, ở đây có bản đồ của vùng đất này không?"

    "Có, thưa ngài."

    Cô cúi xuống lấy ra một cuộn giấy được cất cẩn thận dưới quầy.

    Khi trải nó ra trước mặt tôi, một tấm bản đồ rộng lớn hiện lên với những đường nét chi tiết.

    Bốn vương quốc được vẽ rõ ràng, bao quanh một lục địa rộng lớn.

    Và ở phía tây... một vùng tối được tô bằng màu đen đậm.

    Trên đó chỉ có một cái tên được viết bằng nét mực sắc lạnh:

    Vực Địa Ngục.

    Tim tôi khẽ đập mạnh.

    Một cảm giác quen thuộc và nguy hiểm len lỏi trong lồng ngực.

    Như thể tôi đã từng nghe về nơi này...

    Hoặc tệ hơn

    Từng đặt chân đến đó.
     
    Nơi Tôi Đã Từng Đến
    Cái Giá Của Tự Do


    Sau khi xem xong bản đồ và hỏi những điều cần biết, Chu Tề An cuộn lại tấm giấy rồi trả cho cô lễ tân.

    Anh bước ra khỏi hội quán với một tâm trạng kỳ lạ giống như một cậu nhóc lần đầu đặt chân ra thế giới rộng lớn.

    Dù đã biết sơ về vương quốc, Tề An vẫn muốn tự mình tận mắt nhìn thấy mọi thứ.

    Con phố trước mặt đông đúc hơn anh tưởng.

    Người qua lại tấp nập, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng cười nói tạo nên một bầu không khí sống động.

    Tề An chậm rãi bước đi, quan sát từng quầy hàng hai bên đường.

    Anh dừng lại trước một sạp trái cây.

    Những loại quả bày trước mắt đều xa lạ màu sắc rực rỡ, hình dạng kỳ lạ, tỏa ra hương thơm nhẹ.

    Tề An cầm thử một quả lên, xoay xoay trong tay.

    Bỗng anh khựng lại.

    Chết rồi... mình không mang nhiều tiền.

    Tề An lục túi, chỉ còn lại vài đồng vàng.

    Ông chú bán hàng nhìn vẻ do dự của anh, bật cười hiền hậu.

    "Ngài quên mang đủ tiền sao?"

    "Không," Tề An đáp, cố giữ bình tĩnh.

    "Tất cả chỗ này bao nhiêu?"

    "Chỉ năm xu bạc thôi, thưa ngài."

    Tề An thoáng ngạc nhiên.

    So với suy nghĩ của anh, mọi thứ ở đây rẻ hơn nhiều.

    Anh trả tiền rồi tiếp tục bước đi, vừa ăn thử một miếng trái cây vừa quan sát xung quanh.

    Đang đi, một tràng ồn ào vang lên phía trước.

    Theo bản năng tò mò, anh len qua đám đông để xem chuyện gì xảy ra.

    Khi đến gần, cảnh tượng trước mắt khiến anh khựng lại.

    Một cô gái trạc mười bảy, mười tám tuổi đang bị trói tay.

    Gương mặt cô tái nhợt, đôi mắt hoảng loạn.

    Vài người đàn ông thô kệch đang kéo cô lên một chiếc xe ngựa.

    Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lồng ngực Tề An.

    Anh bước tới, chắn trước xe.

    "Dừng lại."

    Ông lão thương gia đứng gần đó cau mày.

    "Ngươi là ai mà dám cản đường ta?"

    Trong khoảnh khắc ấy, Tề An chợt nhận ra... người này không biết anh là ai.

    Một thoáng hoảng hốt lướt qua, nhưng anh nhanh chóng giữ vững giọng nói.

    "Ta là Chu Tề An.

    Tại sao ông lại trói cô ấy?"

    Ông lão hừ lạnh.

    "Nhà con bé này nợ ta tiền.

    Cha nó đã chết, mẹ nó không có khả năng trả.

    Ta bắt nó về làm nô lệ để trừ nợ đó là chuyện hợp pháp."

    Những lời ấy khiến Tề An siết chặt tay.

    Dù ký ức mơ hồ, tư tưởng trong anh phản đối kịch liệt.

    "Thả cô ấy ra," anh nói.

    "Ông không có quyền đối xử với con người như vậy."

    Sắc mặt ông lão tối sầm.

    Ông phất tay.

    "Dẹp hắn sang một bên."

    Bảy, tám gã đàn ông rút kiếm, tiến về phía Tề An.

    Tim anh đập mạnh.

    Nỗi sợ thoáng qua... nhưng ngay khi họ lao tới, cơ thể anh tự động chuyển động.

    Anh nghiêng người tránh một nhát chém, xoay mình né cú đấm phía sau.

    Mọi thứ diễn ra tự nhiên đến mức chính anh cũng kinh ngạc.

    Chỉ trong vài nhịp thở, hai cú đá gọn gàng đã quật ngã những kẻ còn đứng vững.

    Đám đông xung quanh lùi lại, im lặng kinh ngạc.

    Tại sao... mình lại mạnh đến vậy?

    Tề An tự hỏi.

    Ông lão thương gia tái mặt.

    Vẻ hung hăng ban nãy biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi lộ rõ.

    Tề An bước tới gần.

    Anh biết nếu chỉ ép buộc thả người thì mọi chuyện sẽ chưa kết thúc.

    Anh lấy trong túi ra hai đồng vàng và bảy đồng bạc, đặt vào tay ông lão.

    "Như vậy đã đủ trả nợ chưa?"

    Ông lão không thèm đếm.

    Ông vội vàng gật đầu, ra hiệu thả cô gái rồi xé tờ giấy nợ trước mặt mọi người.

    Khi xe ngựa lăn bánh rời đi, ông lão quay đầu lại.

    Ánh mắt ông ta không còn sợ hãi chỉ còn sự cay độc bị dồn nén.

    Ông nghiến răng, giọng thấp và lạnh:

    "Chu Tề An... ta sẽ nhớ cái tên đó.

    Chuyện này chưa kết thúc đâu."

    Chiếc xe khuất dần sau con phố.

    Tề An đứng yên giữa đám đông đang xì xào bàn tán.

    Bên cạnh anh, cô gái vừa được giải thoát run rẩy cúi đầu.

    Nhưng trong đầu anh lúc này chỉ vang lên một câu hỏi:

    Rốt cuộc... mình là ai?
     
    Nơi Tôi Đã Từng Đến
    Câu Chuyện sau con hẻm


    Sau khi lão thương nhân rời đi, Chu Tề An không nhìn theo nữa.

    Anh biết rõ chuyện ban nãy sớm muộn cũng sẽ mang đến rắc rối, nhưng lúc này điều khiến anh bận tâm hơn là cô gái đang đứng trước mặt.

    "Này," anh khẽ hỏi.

    "Cô tên gì?"

    Cô gái vẫn còn run rẩy.

    Môi cô khẽ mấp máy, giọng nói lắp bắp:

    "Ta... ta tên là Lưu Nhược Tuyết."

    Tề An định hỏi thêm, nhưng nhận ra họ vẫn đang đứng giữa chợ, xung quanh là những ánh mắt tò mò.

    Anh nhìn cô một lúc rồi hỏi:

    "Nhà cô ở đâu?"

    Lưu Nhược Tuyết đưa tay chỉ về phía một căn nhà lớn ở xa.

    Nhưng ngay sau đó, cô khựng lại, ánh mắt thoáng buồn, rồi lặng lẽ hạ tay xuống, chỉ vào một con hẻm nhỏ bên cạnh.

    Tề An hiểu ra mà không cần hỏi thêm.

    Anh lặng lẽ bước theo cô.

    Con hẻm chật hẹp và ẩm thấp, đường đi gồ ghề khó bước.

    Cuối con hẻm là một căn nhà cũ kỹ, mái ngói xiêu vẹo như có thể sập xuống bất cứ lúc nào.

    Bên trong, một người phụ nữ trung niên đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ.

    Bà ngẩng lên khi thấy họ bước vào, ánh mắt mang theo vẻ mệt mỏi quen thuộc của người đã trải qua quá nhiều biến cố.

    Tề An ngồi xuống, lặng lẽ quan sát căn nhà đơn sơ.

    Một lúc sau, khi thấy Lưu Nhược Tuyết đã bình tĩnh hơn, anh hỏi:

    "Vì sao cha cô lại nợ tiền tên thương nhân kia?"

    Nghe đến đó, ánh mắt cô gái chợt tối lại.

    Giọng cô run lên vì tức giận xen lẫn tiếc nuối.

    "Trước đây... nhà ta từng khá giả," cô nói.

    "Cha ta là một thương nhân đứng đắn.

    Nhưng chính tên người đó đã hủy hoại tất cả."

    Nước mắt cô lăn dài.

    "Lần đó cha ta nhận được một đơn hàng lớn, cần thuê một đội thương buôn để vận chuyển hàng hóa.

    Hắn xuất hiện và nói rằng hắn có đội buôn phù hợp.

    Hắn hẹn cha ta gặp ở một quán rượu để bàn chuyện giá cả."

    Cô siết chặt tay.

    "Trong lúc uống rượu, hắn dụ cha ta đầu tư vào một vụ làm ăn không có thật.

    Khi cha ta đã say, hắn đưa ra một bản hợp đồng.

    Cha ta không đọc kỹ... trong đó có điều khoản rằng nếu xảy ra sự cố thì bên ta phải tự chịu toàn bộ trách nhiệm."

    Tề An im lặng lắng nghe.

    "Sau đó hắn giả vờ rằng đơn hàng gặp tai nạn.

    Cha ta mất sạch vốn.

    Nếu cửa tiệm đóng cửa, những người làm công sẽ không có lương... nên cha ta buộc phải vay tiền hắn với lãi suất cực cao."

    Giọng cô nhỏ dần.

    "Chúng ta rơi vào nợ nần... rồi cha ta cũng vì quá áp lực mà qua đời."

    Căn phòng chìm vào im lặng nặng nề.

    Tề An khẽ thở ra.

    Anh đã hiểu toàn bộ câu chuyện.

    Trước mặt anh không chỉ là một cô gái gặp nạn mà là một người từng sống trong đủ đầy, rồi bị kẻ tiểu nhân đẩy xuống tận cùng tuyệt vọng.

    Một cảm giác nặng trĩu dâng lên trong lòng anh.

    Không phải chỉ là thương hại.

    Mà là một thứ thôi thúc anh phải làm gì đó.

    Tề An đứng dậy, nhìn Lưu Nhược Tuyết và người phụ nữ trung niên.

    "Dẫn mẹ cô theo ta."

    Giọng anh trầm và dứt khoát, không cho phép từ chối.
     
    Nơi Tôi Đã Từng Đến
    Người Mang Theo Hy Vọng


    Chu Tề An dẫn hai mẹ con rời khỏi con hẻm.

    Quãng đường từ thị trấn về lâu đài khá xa, anh nhanh chóng gọi một chiếc xe ngựa để đưa cả ba người trở về.

    Bánh xe lăn đều trên con đường lát đá.

    Ban đầu không khí trong xe khá yên tĩnh, nhưng dần dần Lưu Nhược Tuyết cũng bớt căng thẳng.

    Qua vài câu trò chuyện, cô kể về quá khứ của mình bằng giọng nhỏ nhưng rõ ràng.

    "Trước đây... ta từng học ở Học viện Hoàng gia Astra," cô nói.

    "Đó là học viện dành cho con em quý tộc.

    Ta theo học lớp ma pháp sư."

    Chu Tề An hơi khựng lại.

    Ma pháp sư...

    Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh.

    Nếu muốn đăng ký nhiệm vụ tại hội quán, một tổ đội bắt buộc phải có pháp sư.

    Sự trùng hợp này khiến anh không khỏi suy tư.

    "Học viện đó ở đâu?" anh hỏi tiếp.

    "Nằm gần kinh thành," Nhược Tuyết đáp.

    "Cách thị trấn này khoảng mười cây số."

    Tề An khẽ gật đầu rồi chìm vào dòng suy nghĩ riêng.

    Anh bắt đầu tính toán điều gì đó, khiến bầu không khí trong xe dần trầm xuống.

    Lưu Nhược Tuyết cũng im lặng.

    Cô vẫn còn dè dặt trước người thanh niên xa lạ đã cứu mình, nhưng sâu trong lòng lại dâng lên một cảm giác ngưỡng mộ và biết ơn khó diễn tả.

    Chiếc xe ngựa dừng trước cổng lâu đài.

    Hai lính canh lập tức cúi đầu chào khi thấy Tề An bước xuống.

    Anh sai người gọi quản gia, bởi lúc này trong túi anh đã không còn đủ tiền trả cho người đánh xe.

    Trên đường đi, anh đã hứa sẽ thanh toán khi về đến nơi.

    Không lâu sau, ông lão quản gia xuất hiện.

    Sau vài câu hỏi han đầy quan tâm, ông nhanh chóng trả tiền xe.

    Khi tiễn người đánh xe rời đi, ánh mắt ông chuyển sang hai mẹ con đứng phía sau Tề An.

    "Thưa ngài... họ là?"

    Tề An kể lại toàn bộ câu chuyện xảy ra ở thị trấn.

    Ông lão lắng nghe chăm chú rồi khẽ gật đầu như đã hiểu.

    Cả ba bước vào đại sảnh.

    Tề An cho gọi cô hầu gái đã từng dẫn anh về phòng lần đầu tiên.

    "Ông gọi giúp ta cô hầu đã dẫn ta hôm trước," anh nói.

    "Vâng, thưa ngài."

    Chỉ một lúc sau, cô hầu gái bước ra và cúi đầu.

    "Ngài cho gọi ta?"

    Tề An ra hiệu về phía hai mẹ con.

    "Sắp xếp phòng cho họ.

    Chuẩn bị thức ăn và để họ nghỉ ngơi.

    Những việc khác ta sẽ dặn sau."

    "Vâng, thưa ngài."

    Sau khi dặn dò xong, cơn mệt mỏi bất chợt ập đến.

    Tề An quay về phòng mình.

    Khi đi ngang qua cánh cửa bí ẩn kia, anh dừng lại trong giây lát.

    Một cảm giác thôi thúc mơ hồ dâng lên, như có thứ gì đó đang chờ anh phía sau cánh cửa ấy.

    Nhưng rồi anh khẽ lắc đầu.

    Hiện tại mình vẫn chưa nhớ rõ mọi thứ...

    Có lẽ nên giải quyết những việc trước mắt đã.

    Tề An bước vào phòng, thay đồ rồi tiến vào phòng tắm.

    Dòng nước ấm xoa dịu cơ thể mệt mỏi.

    Khi bước ra, anh chọn một bộ trang phục đơn giản, gọn gàng.

    Đêm buông xuống, lâu đài trở nên yên tĩnh.

    Nhưng trong lòng Chu Tề An, anh biết—

    mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.

    Chu Tề An dẫn hai mẹ con rời khỏi con hẻm.

    Quãng đường từ thị trấn về lâu đài khá xa, anh nhanh chóng gọi một chiếc xe ngựa để đưa cả ba người trở về.

    Bánh xe lăn đều trên con đường lát đá.

    Ban đầu không khí trong xe khá yên tĩnh, nhưng dần dần Lưu Nhược Tuyết cũng bớt căng thẳng.

    Qua vài câu trò chuyện, cô kể về quá khứ của mình bằng giọng nhỏ nhưng rõ ràng.

    "Trước đây... ta từng học ở Học viện Hoàng gia Astra," cô nói.

    "Đó là học viện dành cho con em quý tộc.

    Ta theo học lớp ma pháp sư."

    Chu Tề An hơi khựng lại.

    Ma pháp sư...

    Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh.

    Nếu muốn đăng ký nhiệm vụ tại hội quán, một tổ đội bắt buộc phải có pháp sư.

    Sự trùng hợp này khiến anh không khỏi suy tư.

    "Học viện đó ở đâu?" anh hỏi tiếp.

    "Nằm gần kinh thành," Nhược Tuyết đáp.

    "Cách thị trấn này khoảng mười cây số."

    Tề An khẽ gật đầu rồi chìm vào dòng suy nghĩ riêng.

    Anh bắt đầu tính toán điều gì đó, khiến bầu không khí trong xe dần trầm xuống.

    Lưu Nhược Tuyết cũng im lặng.

    Cô vẫn còn dè dặt trước người thanh niên xa lạ đã cứu mình, nhưng sâu trong lòng lại dâng lên một cảm giác ngưỡng mộ và biết ơn khó diễn tả.

    Chiếc xe ngựa dừng trước cổng lâu đài.

    Hai lính canh lập tức cúi đầu chào khi thấy Tề An bước xuống.

    Anh sai người gọi quản gia, bởi lúc này trong túi anh đã không còn đủ tiền trả cho người đánh xe.

    Trên đường đi, anh đã hứa sẽ thanh toán khi về đến nơi.

    Không lâu sau, ông lão quản gia xuất hiện.

    Sau vài câu hỏi han đầy quan tâm, ông nhanh chóng trả tiền xe.

    Khi tiễn người đánh xe rời đi, ánh mắt ông chuyển sang hai mẹ con đứng phía sau Tề An.

    "Thưa ngài... họ là?"

    Tề An kể lại toàn bộ câu chuyện xảy ra ở thị trấn.

    Ông lão lắng nghe chăm chú rồi khẽ gật đầu như đã hiểu.

    Cả ba bước vào đại sảnh.

    Tề An cho gọi cô hầu gái đã từng dẫn anh về phòng lần đầu tiên.

    "Ông gọi giúp ta cô hầu đã dẫn ta hôm trước," anh nói.

    "Vâng, thưa ngài."

    Chỉ một lúc sau, cô hầu gái bước ra và cúi đầu.

    "Ngài cho gọi ta?"

    Tề An ra hiệu về phía hai mẹ con.

    "Sắp xếp phòng cho họ.

    Chuẩn bị thức ăn và để họ nghỉ ngơi.

    Những việc khác ta sẽ dặn sau."

    "Vâng, thưa ngài."

    Sau khi dặn dò xong, cơn mệt mỏi bất chợt ập đến.

    Tề An quay về phòng mình.

    Khi đi ngang qua cánh cửa bí ẩn kia, anh dừng lại trong giây lát.

    Một cảm giác thôi thúc mơ hồ dâng lên, như có thứ gì đó đang chờ anh phía sau cánh cửa ấy.

    Nhưng rồi anh khẽ lắc đầu.

    Hiện tại mình vẫn chưa nhớ rõ mọi thứ...

    Có lẽ nên giải quyết những việc trước mắt đã.

    Tề An bước vào phòng, thay đồ rồi tiến vào phòng tắm.

    Dòng nước ấm xoa dịu cơ thể mệt mỏi.

    Khi bước ra, anh chọn một bộ trang phục đơn giản, gọn gàng.

    Đêm buông xuống, lâu đài trở nên yên tĩnh.

    Nhưng trong lòng Chu Tề An, anh biết

    mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
     
    Back
    Top Dưới