Hôm nay lại là một ngày bình yên...
Nó yêu sự bình yên, còn hắn thì không...
---------------------------------------------------------
Hắn yêu mọi thứ từ nó
Yêu điên cuồng...
* Cốc cốc * tiếng hắn gõ cửa...
Thật là nhảm nhí, rõ biết là nó không thể mở cửa mà còn gõ...
Hắn bước vào, trên tay cầm một chiếc kim tiêm và cười, nói với nó...
" Cục cưng của anh, hôm nay em buồn không?
Xin lỗi nhé!
Anh bận quá!
Giờ mình chơi một trò nào!"
Hắn đặt cây kim tiêm trên bàn sát cạnh nó, nói khẽ...
" Luật chơi rất đơn giản, nếu em chịu cho anh chặt ngón tay em thì anh sẽ không lấy kim tiêm này đâm vào mắt em, chọn đi cô gái."
Nó kinh hãi, nhìn hắn trong nỗi sợ, nhưng vẫn nở nụ cười...
Nó im lặng...
Đồng nghĩa với việc hắn sẽ lựa chọn...
" Vậy, cục cưng của anh, anh sẽ đâm vào mắt em trước...lần sau sẽ lấy đi luôn cả bàn tay em, cô gái..."
Hắn vung cây kim tiêm, đâm thẳng vào mắt nó...
Máu văng tung tóe, mắt nó dần chuyển thành màu trắng...
Nó muốn thét lên thật to và khóc, nhưng không được...
Nó, bây giờ như con búp bê không hơn không kém, đã chết đi từ lâu trong bóng tối vĩnh cửu...
Nó sẵn sàng chịu đựng hết tất cả để đánh đổi lấy cái thứ tình yêu này...
" AHAHAHA~~~EM YÊU CỦA ANH, EM CẢM THẤY NHƯ THẾ NÀO?
ĐAU LẮM PHẢI KHÔNG?"
Hắn thì luôn sung sướng trước nỗi đau, nỗi sợ của nó...
" E---m...i--u...a---nh."
Nó yêu hắn, không hiểu tại sao lại yêu hắn, dù hắn làm gì nó, ghét nó, nhưng nó vẫn yêu hắn...
" Em thật ngốc mà!
Cục cưng yêu quý của anh..."
Hắn cầm kim tiêm, đặt lại vị trí trên bàn và cưỡng hôn nó.
Trong lúc đang say đắm hôn hắn, tiếng gõ cửa bỗng vang lên...
Hắn dừng lại, lấy xích trói chắt tay nó...
" Cục cưng đợi anh nhé!
Anh có việc!
Yêu em nhiều lắm, cô gái của anh..."
Hắn ta bắt đầu rời khỏi căn phòng...
Lại là khoảng không gian im lặng này, thật cô đơn...
---------------------------------------------------------
Hắn mở cánh cửa ra, là một kẻ đưa thư...
" Thưa, anh có phải Deenlaver Verz không ạ?"
Tiếng cậu ta dõng dạc nói.
" Đúng là tôi đây, cậu đến đây làm gì?"
" Thưa, đây là bức thư từ ông Deenlaver Tarop gởi ạ!"
Cậu đưa bức thư cho hắn rồi cúi chào, cất bước đi mất.
" Cha gửi thư cho mình ư?"
Hắn lẩm bẩm rồi vào nhà.
Ngồi trên chiếc ghế thô sơ, hắn mở thư và đọc...
" Con trai thân mến, cha thực sự cần kiếm cho con một sự nghiệp tuyệt vời...sao con lại không chọn theo nghề nào tốt hơn so với việc con đi làm một kẻ bán búp bê?
Cha cứ thắc mắc...đường đường con là một người đàn ông tại sao lại nghiện những con búp bê chứ?
Cha không muốn cản con, nhưng cha ghét việc bị người ta nói, "Một thằng bán búp bê mà lại có cha làm lớn, thật không thể tin nổi" hay đại loại thế.
Mong con hãy tìm một việc đàng hoàng lại để mẹ con tự hào nhé!
Hãy vì cha và mẹ nhé!
Viết ngắn gọn vậy thôi, cha bận rồi!
Yêu con nhiều lắm...
From: Deenlaver Tarop
To: Deenlaver Verz"
Hắn cười chế giễu, rồi vứt bỏ vào thùng rác.
" Thật là nhảm nhí."
Hắn chỉ phán một câu duy nhất rồi quay lại nơi nó đang nằm...
" Cục cưng à, để em đợi lâ--?"
Hắn bỗng đờ mình trước những gì hắn thấy, nó chỉ là một Khoảng trống.
Nó đã biến mất...
~Hết chương 4~