Cập nhật mới

Khác Nỗi Sợ Hãi Của Nụ Cười

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
139127069-256-k940489.jpg

Nỗi Sợ Hãi Của Nụ Cười
Tác giả: Monather1
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nó không phải con người, nó là 1 con quỷ
Nhưng nó thật đáng thương, một con quỷ mồ côi....

● ● ●

Truyện làm bởi Bemonather.

Lưu ý :
-> Xin đừng copy truyện dưới mọi hình thức...

-> Xin để lại 1 comment và 1 vote cho tác giả có thêm động lực làm truyện
-> Thời gian làm vào thứ bảy và chủ nhật hàng tuần...

Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!



yandere​
 
Nỗi Sợ Hãi Của Nụ Cười
Chương 0: Con quỷ.


《 Nó là một CON QUỶ, dám đội lốt người phàm》

'

'

'

'

'

'

'

'

'

'

'

'

'

'

'

'

'

'

'

'















《 Nhưng nó là MỒ CÔI, một con quỷ mồ côi...》

▪ xxxxxxxx ▪

( Ngươi SẼ CHẾT trong )

[ HẠNH PHÚC ]

Hay

[ TUYỆT VỌNG ]

Hỡi

[ CON QUỶ KIA? ]







{ Đó gọi là CÁI GIÁ khi }

( ĐÙA GIỠN )

Với

( CON NGƯỜI...)
 
Nỗi Sợ Hãi Của Nụ Cười
Chương 1: Ngục Tù.


" Tôi ghét nơi này..."

900 năm, đó là quá đủ với nó, đủ để nó chịu đựng sự Cô Đơn, Trống Trải.

Nó đã chết từ lâu, chết trong ngục tù này...

" Lại thật cô đơn..."

Nó lẩm bẩm vài câu, rồi tự cười như điên...

Nó ước mình có thể khóc, nhưng đó là điều bất khả thi.

Nơi này thật lạnh lẽo và hoang tàn.

Chỉ có nó ở đây thôi.

Không một ai, không một tiếng động...

Đây được gọi là : SỰ TRỪNG PHẠT.

Ở nơi đây thật buồn chán, chỉ có 1 con búp bê ở bên cạnh nó.

Nó luôn tự hỏi :" Tại sao con búp bê này lại ở đây nhỉ?".

Nhưng nó không quan tâm điều đó, vì có con búp bê này, nó có thể cảm thấy sự cô đơn và trống trải không còn nữa.

Nó YÊU con búp bê ấy...

Nó chẳng nhớ gì về 900 năm trước cả...nhưng nó đang đợi chờ 1 ai đó, mang nó rời khỏi nơi này.

" Không biết, ước mơ có thể là thật?"

Nó chạm vào mái tóc dài, màu trắng tinh khiết xõa xuống sàn.

Tóc nó làm bằng thép, nhưng lại mềm mại làm sao...

Nó ngất đi và tan biến...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Đó-Chỉ-Là-Giấc-Mơ "

Ta...là con búp bê hiện diện cho...

TÌNH YÊU ĐIÊN CUỒNG...

-- Hết chương 1 --
 
Nỗi Sợ Hãi Của Nụ Cười
Chương 2: Gặp gỡ.


Bây giờ, nó chỉ là một con BÚP BÊ...

Trong căn hầm tăm tối mà hắn đã tạo ra cho nó.

Là một chiếc ghế, và vài sợi xích.

Ngày đó, nó luôn lang thang trên con đường lát gạch ở công viên vào mỗi tối để trốn tránh con người.

Hắn cũng như nó, đang lang thang vì cơn say của rượu bia làm hắn lạc lõng ở nơi này.

Tình cờ, nhìn thấy nó đang ngồi trên chiếc ghế đá, khuôn mặt nó hiện lên một nỗi u sầu vô tận, điều đó làm hắn tò mò...

Hắn lại gần nó...

" Tên kia!

Bước thêm 1 bước nữa, người sẽ chết!

Làm ơn, đừng lại gần ta..."

- Nó cất lời.

Hắn ta dừng lại, nhìn nó.

Nó có cặp mắt màu trắng tinh khiết.

Mái tóc hồng phấn dài mượt mà.

Nó khoác lên mình bộ đầm màu đen huyền bí.

Đôi môi đỏ như son, khuôn mặt phúc hậu và hồng hào.

Chỉ những điều đó, cũng làm hắn say mê nó điên cuồng...

Hắn chỉ cười nhẹ và đáp.

" Trông cô thật đẹp!

"

Nhìn thấy nụ cười của hắn, nó ngượng nghịu quay đi chỗ khác.

Hắn đột nhiên lao tới nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của nó và làm nó ngất đi...

Khi tỉnh dậy, nó mới biết rằng mình bị giam giữ trong 1 căn hầm tâm tối.

Hai tay nó bị xích lại rất chặt.

Nó cố thoát ra nhưng không được...

*CẠCH* Hắn ta bước vào và cười một cách kinh dị.

Nói với nó.

" ANH YÊU EM..."

~ Hết chương 2~
 
Nỗi Sợ Hãi Của Nụ Cười
Chương 3 : Cái chết của nỗi sợ


Từ ngày hôm đó, nó chỉ nằm yên trên chiếc giường gỗ cũ kĩ, xung quanh nó chỉ là vài bông hoa được rải trong căn phòng...

Nó bị đánh đến bầm tím.

Theo quan niệm của hắn, để đánh dấu người hắn yêu sâu đậm, chỉ có cách...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

ĐÁNH ĐẾN CHẾT.

" A~~~ chỉ còn ngày mai nữa thôi, em sẽ là con búp bê hoàn hảo của riêng anh~~~"

Hắn nói trong niềm hạnh phúc vô tận...

Nó đã ngất 3 tuần nay rồi, nhưng vẫn nằm yên ở đó, nằm một cách bất động...

Hắn túm lấy mái tóc dài của nó, dùng cây kéo sắt và cắt đi...

"Tóc em thật đẹp~.

Anh yêu em luôn mất~~~HAHAHA!!!"

Hắn nhẹ nhàng bỏ mái tóc ấy vào trong lọ thủy tinh...

" Đúng vậy~~~là mái tóc này, nó thật hoàn hảo~~~."

Đồng hồ đã điểm 12 giờ, trời đã thực sự tối...

Hắn đưa mình sát vào gương mặt của nó, nói khẽ.

" Tạm biệt, bé yêu của anh~~~"

Hắn biến mất khỏi căn phòng...

Ánh trăng dần biến mất bởi đám mây đen huyền...

Căn phòng của nó chỉ là một màu đen...

Trong căn phòng của sự sợ hãi ấy, là bóng dáng của nó, đang khóc, đang cười...

Nó-sẽ-là-của-hắn....

---------------------------------------------------------

Nó sẽ chết, một cách đau điếng và tuyệt vọng...

Và sẽ trở thành con búp bê của hắn...

Tình yêu là mù quáng...

---------------------------------------------------------

" Em yêu, từ ngày hôm nay em là của anh, của riêng anh, không một ai được động vào..."

Đúng, của riêng hắn....

Nó đã chết, mãi mãi là không sống lại.

Có lẽ hắn yêu nó đến mức điên rồi...

Hắn đặt nó ở trên chiếc ghế gỗ, chải lại mái tóc cho nó...mái tóc đó, đã ngắn đi rất nhiều...

Nhìn từ xa, nó thật ngây thơ, hoàn hảo...

Nhưng, không ai được phép, đụng vào người hắn yêu sâu đậm...

---------------------------------------------------------

Gương mặt của nó luôn tươi cười, nhưng đằng sau nụ cười ấy là nỗi sợ hãi vô tận....

Nỗi sợ hãi của nụ cười..

~ Hết chương 3 ~
 
Nỗi Sợ Hãi Của Nụ Cười
Chương 4: Sự chịu đựng...


Hôm nay lại là một ngày bình yên...

Nó yêu sự bình yên, còn hắn thì không...

---------------------------------------------------------

Hắn yêu mọi thứ từ nó

Yêu điên cuồng...

* Cốc cốc * tiếng hắn gõ cửa...

Thật là nhảm nhí, rõ biết là nó không thể mở cửa mà còn gõ...

Hắn bước vào, trên tay cầm một chiếc kim tiêm và cười, nói với nó...

" Cục cưng của anh, hôm nay em buồn không?

Xin lỗi nhé!

Anh bận quá!

Giờ mình chơi một trò nào!"

Hắn đặt cây kim tiêm trên bàn sát cạnh nó, nói khẽ...

" Luật chơi rất đơn giản, nếu em chịu cho anh chặt ngón tay em thì anh sẽ không lấy kim tiêm này đâm vào mắt em, chọn đi cô gái."

Nó kinh hãi, nhìn hắn trong nỗi sợ, nhưng vẫn nở nụ cười...

Nó im lặng...

Đồng nghĩa với việc hắn sẽ lựa chọn...

" Vậy, cục cưng của anh, anh sẽ đâm vào mắt em trước...lần sau sẽ lấy đi luôn cả bàn tay em, cô gái..."

Hắn vung cây kim tiêm, đâm thẳng vào mắt nó...

Máu văng tung tóe, mắt nó dần chuyển thành màu trắng...

Nó muốn thét lên thật to và khóc, nhưng không được...

Nó, bây giờ như con búp bê không hơn không kém, đã chết đi từ lâu trong bóng tối vĩnh cửu...

Nó sẵn sàng chịu đựng hết tất cả để đánh đổi lấy cái thứ tình yêu này...

" AHAHAHA~~~EM YÊU CỦA ANH, EM CẢM THẤY NHƯ THẾ NÀO?

ĐAU LẮM PHẢI KHÔNG?"

Hắn thì luôn sung sướng trước nỗi đau, nỗi sợ của nó...

" E---m...i--u...a---nh."

Nó yêu hắn, không hiểu tại sao lại yêu hắn, dù hắn làm gì nó, ghét nó, nhưng nó vẫn yêu hắn...

" Em thật ngốc mà!

Cục cưng yêu quý của anh..."

Hắn cầm kim tiêm, đặt lại vị trí trên bàn và cưỡng hôn nó.

Trong lúc đang say đắm hôn hắn, tiếng gõ cửa bỗng vang lên...

Hắn dừng lại, lấy xích trói chắt tay nó...

" Cục cưng đợi anh nhé!

Anh có việc!

Yêu em nhiều lắm, cô gái của anh..."

Hắn ta bắt đầu rời khỏi căn phòng...

Lại là khoảng không gian im lặng này, thật cô đơn...

---------------------------------------------------------

Hắn mở cánh cửa ra, là một kẻ đưa thư...

" Thưa, anh có phải Deenlaver Verz không ạ?"

Tiếng cậu ta dõng dạc nói.

" Đúng là tôi đây, cậu đến đây làm gì?"

" Thưa, đây là bức thư từ ông Deenlaver Tarop gởi ạ!"

Cậu đưa bức thư cho hắn rồi cúi chào, cất bước đi mất.

" Cha gửi thư cho mình ư?"

Hắn lẩm bẩm rồi vào nhà.

Ngồi trên chiếc ghế thô sơ, hắn mở thư và đọc...

" Con trai thân mến, cha thực sự cần kiếm cho con một sự nghiệp tuyệt vời...sao con lại không chọn theo nghề nào tốt hơn so với việc con đi làm một kẻ bán búp bê?

Cha cứ thắc mắc...đường đường con là một người đàn ông tại sao lại nghiện những con búp bê chứ?

Cha không muốn cản con, nhưng cha ghét việc bị người ta nói, "Một thằng bán búp bê mà lại có cha làm lớn, thật không thể tin nổi" hay đại loại thế.

Mong con hãy tìm một việc đàng hoàng lại để mẹ con tự hào nhé!

Hãy vì cha và mẹ nhé!

Viết ngắn gọn vậy thôi, cha bận rồi!

Yêu con nhiều lắm...

From: Deenlaver Tarop

To: Deenlaver Verz"

Hắn cười chế giễu, rồi vứt bỏ vào thùng rác.

" Thật là nhảm nhí."

Hắn chỉ phán một câu duy nhất rồi quay lại nơi nó đang nằm...

" Cục cưng à, để em đợi lâ--?"

Hắn bỗng đờ mình trước những gì hắn thấy, nó chỉ là một Khoảng trống.

Nó đã biến mất...

~Hết chương 4~
 
Nỗi Sợ Hãi Của Nụ Cười
Chương 5: Sự điên dại


Hắn bắt đầu chìm trong nỗi sợ hãi...

Từ từ nằm xuống, co mình lại, thét lên...

" Không,không,không được,không được.

Tuyệt đối!!!"

Hắn run rẩy cả người như bị co giật, cứ lẩm bẩm đi, lẩm bẩm lại một câu...

" Em...không được rời xa tôi...không, không được..."

Hắn lấy con dao kế bên, rạch một đường ngang dài trên mắt hắn, rồi lại cười điên dại.

---------------------------------------------------------

" Em đâu rồi?~~~"

Một lần nữa hắn lại nói chuyện một mình và đi vòng quanh phòng...rồi lại đánh đập bàn ghế, gào lên như đang đói.

" EM ĐÂU RỒI?!?!!?

MAU RA ĐÂY!!!"

Hắn lăn đùng ra sàn và ngất đi.

Hắn cứ lặp đi lặp lại điều này suốt 1 tuần.

---------------------------------------------------------

Cứ như, dần dần hắn lại điên hơn.

Đi ra khỏi phòng kiềm một con búp bê và thủ thỉ.

" A~~em đây rồi, sao lại trốn khỏi anh?~~"

Và đùa giỡn với con búp bê một lúc, hắn ôm lấy và khóc.

" Em đâu rồi?

Đây đâu phải em?"

Hắn tìm lấy chiếc ghế mà nó đã từng ngồi, ngồi lên và gật gù đầu...

" Thì ra em là tôi?

Thì ra em là tôi?"

---------------------------------------------------------

Đã 1 tháng,hắn vẫn chưa có tung tích gì của nó.

Hắn chỉ ngồi trước của nhà hát một bài ca ghê rợn.

Rồi nhắc tới nó mỗi ngày, cùng 1 con búp bê...

* Cạch * của bỗng mở, có ai đó bước vào...

Là nó phải không???

Phải không???

Hắn ngươca lên và nhìn...

" Anh hai,anh có biết là em phải kiếm anh cực khổ lắm không?

Nghe tin đồn là có một sinh vật lạ trong ngôi nhà này, nên em sợ anh bị làm sao, ai ngờ là do anh à?"

Thì ra không phải nó, mà là cô em gái của hắn...

" Em...im đi...CÂM MỒM!!"

Hắn đứng bật dậy tát vào mặt cô, đẩy cô ra khỏi nhà và khóa cửa lại.

Còn cô em gái chỉ biết đơ người ra nhìn căn nhà của người anh điên của mình...

---------------------------------------------------------

Có lẽ hắn sẽ mãi như vậy cho đến khi nào nó quay về...

" Em à~~~về nhà đi~~~anh đang đợi em đấy!!!

Búp bê của anh~~~"

Hắn rất cần nó...

End chương 5...

Nếu thấy hay hãy vote nhé!!
 
Nỗi Sợ Hãi Của Nụ Cười
Chương 6: Con quỷ thực sự


" Vô vọng rồi..."

Hắn thầm thì với con búp bê, rồi từ từ chìm sâu vào giấc ngủ...

-----------------------------------------------------------

Một ai đó đang xòe bàn tay ra, chào đón hắn...

Cùng với nụ cười thiên thần...

Hắn ngước đầu lên...

" Là em?

Phải không?"

Hắn tưởng chừng như mình đang muốn khóc vậy.

" Là anh..."

Cô ta cất tiếng bằng chất giọng yếu ớt, hai dòng lệ rơi xuống và bắt đầu khóc.

Cô đau đớn tột cùng.

" Em...không phải...hình như không phải em..."

Hắn đưa bàn tay lên gương mặt cô...

" Em đây...người anh đã giết...anh không nhớ em à?"

Người đã giết?

Hắn bối rối.

Có lẽ hắn đã quên...

-----------------------------------------------------------

10 năm trước...

-----------------------------------------------------------

" Anh thực sự chấp nhận việc này sao?

Anh yêu?"

- Cô ta nói nhỏ với hắn.

Hắn, lần đầu tiên hắn biết khóc...

" Anh không cố ý.

Anh không muốn..

"

Cô mỉm cười...xoa đầu hắn...nhẹ nhàng cất tiếng...

" Nếu điều này khiến anh vui hơn...em sẵn lòng..."

* Đùng* tiếng súng vang lên....

Cô chết nhưng trên miệng vẫn gắn một nụ cười...

" Em yêu anh..."

Còn hắn, vẫn cầm khẩu súng lục đó, nhìn cô...

Hắn ngất đi...

-----------------------------------------------------------

Cô đã chờ đợi hắn...luôn luôn theo dõi hắn...

" Anh có sẵn sàng cùng em đi tiếp không..?"

Hắn choàng ôm lấy cô...tiếng khóc nức nở...

" Anh sẵn sàng..."

-----------------------------------------------------------

Hôm nay, là ngày giỗ của hắn...

Báo chí bắt đầu ồn ào về sự việc này...

" Cái chết bí ẩn của người đàn ông mang tên : Deenlaver Verz.

Hiện trường được phát hiện vào ngày 5 tháng 4.

Deenlaver Verz, nạn nhân của vụ việc...

Anh chết thê thảm, toàn thân bị hành hạ, tóc thì không còn.

Cảnh sát phát hiện ra, mắt của anh bị tiêm các chất hóa học gây mù.

Trên tay anh là một con búp bê sứ vấy đầy máu.

Được xác nhận, đây là vụ giết người.

Vậy, thủ phạm là ai?

Vẫn còn là một bí ẩn.."

-----------------------------------------------------------

Đúng...hắn là nó...còn nó mãi mãi là hắn...

~~Hết chương 6~~

Vote và bình luận nếu thấy hay nhé!

Cảm ơn...
 
Nỗi Sợ Hãi Của Nụ Cười
Chương cuối: Kết thúc


" Lại một cuộc tình điên loạn trôi qua nữa rồi..."

Nó thầm thì một mình rồi khóc.

Có lẽ đây là lần cuối nó được ngắm nhìn bầu trời này.

Trăng hôm nay đẹp quá!

Ánh sáng dịu dàng của trăng soi rọi xuống đôi mắt màu đen huyền của nó.

Nó ngước lên, nhìn trăng một hồi lâu.

Dần dần, đôi mắt của nó nhạt phai.

Cơ thể nó mệt mỏi, gương mặt bơ phờ.

Tay nó đang dần tan biến...theo trăng...

Nó gục xuống con đường lát gạch của công viên.

Nơi nó gặp hắn...

Và bắt đầu biến mất...

" Trận này, ta thua rồi..."

Nó lẩm bẩm...nhìn lên bầu trời và nở một nụ cười mãn nguyện.

Nó ngất đi.

" Ước gì, ta có thể quay lại khoảnh khắc đó, nhỉ?"

Khoảnh khắc nó gặp hắn.....

Nó biến mất, chỉ để lại tro bụi...

~~ End~~
 
Back
Top Bottom