Rắc!
Rắc!
Rắc!
Rắc!
Tiếng xương giòn bị bẻ vang lên liên tục, bên trong một ngôi nhà hoang nơi rừng sâu nước độc.
Ngôi nhà nhìn từ phía ngoài vào, chỉ là một căn nhà đổ nát với những bứt tường cũ kĩ với lớp xi măng bong tróc.
Những vết nứt lớn đen ngòm bao phủ cả căn nhà, những cánh cửa bị bào mòn rỉ sét theo thời gian...
Tách!
Tách!
Tách!
Tiếng nước nhiễu xuống nền gạch ẩm móc xuống nền căn nhà xuống cấp.
Một Thứ nước kì lạ nhiễu xuống, tiếng càng ngày càng lớn dần càng tăng thêm sự âm u rợn người.
Lạ lùng thay, thứ nước đó lại có màu đỏ sẫm bốc lên mùi tanh nồng xọc thẳng vào khứu giác con người.
Nhưng khi chúng ta ngẩng đầu lên nhìn nguồn gốc của thứ nước đỏ tanh tươi này từ nơi nào....
Ahhhhhhhhhhhhhhhh!!!!
Tiếng hét đau đớn và sự sợ hãi bị lấn át đi bởi tiếng cười đầy ma mị, pha chút điên dại vang lên cùng lúc với.
Từ xa nhìn vào nơi căn phòng ngủ phát ra tiếng hét hòa lẫn tiếng cười, sẽ thấy có một thứ gì đó giống như cơ thể của người đã chết bị kéo lê vào trong.
Cánh cửa tự động đóng lại in nguyên dấu một bàn tay máu...
____________________________________
" Này Samuel!
Anh có nghe về lời đồn đại gần đây không?
"
Một cô gái trẻ tầm độ tuổi 19 - 23 tuổi nói với chất giọng tò mò, cô vui vẻ ngồi xuống cái ghế Sofa ở phòng khách mà nhìn những người bạn cùng nhóm.
Ánh mắt cô giáo giác nhắm đến người lớn tuổi nhất trong đây tên là Samuel - 25 tuổi.
Anh hiện tại là một Vlogger chuyên về khám phá những nơi bị đồn thổi là kinh dị có ma quỷ ám.
Samuel im lặng trầm tư, mắt vẫn dán vào những dòng chữ nhỏ màu đen đang hiện diện trong màn hình điện thoại của bản thân.
Cả nhóm điều hướng ánh nhìn mong chờ về phía anh.
Nhưng anh lại không mấy quan tâm đến những ánh mắt đó mà im lặng đặc điện thoại xuống, với tay lấy cuốn sách trinh thám bên cạnh mà đọc.
Bầu không khí căng thẳng, kéo dài cho đến khi anh đọc đến phân nửa cuốn tiểu thuyết dày mấy trăm trang.
Lúc này anh mới ngẩng đầu lên nhìn họ rồi mới trả lời.
" Có nghe...
"
Samuel cất lên giọng nói trầm thấp của mình mà trả lời câu hỏi một cách không tự nhiên.
Anh ngừng lại mà lướt ánh mắt nhìn một lượt từng người ở đây, sao đó là một tiếng thở dài một hơi mệt mỏi rồi nói tiếp:
" Anh đang có mục tiêu mới, Không phải nơi mà lời đồn đó nói...
"
" Vậy sao?
"
Cô nàng đó cảm thấy thất vọng vì câu trả lời của Samuel, cô đang rất tò mò về nơi mà người đời đồn thổi cơ mà.
Thấy cô nàng rắc rối của nhóm này ủ rủ, một người trong nhóm lên tiếng an ủi cô.
" Đừng tỏ ra chán nản thế chứ Vanessa?
Chúng ta khám phá xong nơi mà Samuel chuẩn bị tới rồi đảo tới nơi em gợi ý...
Chịu Không?
"
Người nói là một anh chàng có khuôn mặt điển trai, nhưng không biết sử dụng.
Vì sao à?
Anh ta đang cười hề hề để lộ ra nguyên hàm răng trắng của bản thân, còn gãi đầu trong chẳng khác gì một tên ngốc cả.
" Vậy đến bao giờ đây, Carlson?
"
Vanessa liếc mắt nhìn anh chàng Carlson đang cười ngốc đó mà đảo mắt một vòng khó chịu.
Carlson, này là một chàng thanh niên trẻ 23 tuổi, nhìn tổng quan thì cậu ta chuẩn gu của mọi cô gái.
Thế nhưng cậu ta lại là một tên ngốc không não chính hiệu, Và xui xẻo thay cậu ta là người bị Vanessa ghét nhất trong nhóm.
" Ai biết...
"
Carlson bình thản nhún vai trả lời một câu làm cho Vanessa tức nghẹn, cô hận không thể đứng bật dậy ngay lập tức tặng tên này một cú đánh ngay tại chỗ được.
Cô cũng phải giữ hình tượng yếu đuối của con gái chứ?
Samuel lắc đầu thở dài mà nhìn qua người con gái đang đứng dựa vào tường, đưa ánh mắt qua cửa sổ nhìn vô định.
" Có chuyện gì à, Serena?
"
Samuel gấp sách lại, để lên cái bàn rồi đứng dậy tiến đến chỗ của cô nàng Serena này.
Serena là một người trầm tính, lạnh lùng nằm ở độ tuổi 24.
Cô được cả nhóm gọi là ' cô nàng của giới âm ' vì cô có thể thấy, giao tiếp hoặc thẩm chí là những trận pháp liên quan đến cõi dưới, Serena hay gọi nó là âm giới.
" Lần đi này...
Cuộc đời của cả nhóm sẽ thay đổi....
"
Serena vẫn như mọi khi, nói chuyện không bao giờ nhìn qua ai.
Samuel nhìn cô với mí mắt giật giật liên hồi vì cơn tức giận, anh chuẩn bị lên tiếng trách móc cô.
Căn phòng đột nhiên mất điện mà chìm vào bóng tối, rồi lại sáng lên.
Ánh đèn trắng ở trên trần nhà liên tục nhấp nháy, cả nhóm đồng loạt nhìn lên cái bóng đèn rồi không hẹn gì cả mà nhìn qua nơi góc phòng có những đốm sáng xanh dương đang từ từ tụ lại thành một đốm lửa đốt cở bàn tay người.
Nó bay lượn lờ xung quanh khu vực góc phòng đó, cả nhóm chẵn ai động đậy gì chỉ có Samuel và Serena là bình thản lấy cái gì đó ra.
Vèo!
Phừng!
Serena lấy một lá bùa màu vàng, có những chữ hoa văn màu đỏ máu.
Nàng kẹp lá bùa vào giữa ngón trỏ và ngón giữa, rồi phóng mạnh lá bùa đó đến chỗ đốm lửa nhỏ trong góc.
Lá bùa vừa bay tới gần bỗng dưng bốc cháy lên ngọn lửa đen hòa lẫn với đốm lửa xanh dương.
Samuel thì cầm một cái lọ thuỷ tinh rỗng, phía ngoài của cái lọ này được bao phủ bởi những hoa văn bùa chú được vẽ bằng chu sa.
Cái nắp lọ này được bao lấy bởi một cái khăn đỏ và cột lại bởi một sợi chỉ đỏ.
Samuel từ từ tiến lại gần đốm sáng xanh dương đang được bao bọc bởi ngọn lửa đen của Serena, anh mở nắp lọ ra mà khéo léo mà làm sao cho cái đóm lửa này vào trong cái lọ rồi đậy nắp lại.
Anh lấy ra thêm một lá bùa mà vòng xung quanh miệng lọ nơi giao nhau giữa nắp và thân của cái lọ này.
Rồi Serena đi lại gần Samuel, trên tay nàng từ lúc nào đã có một sợi chỉ đỏ rồi.
Nàng dùng nó buộc cố định lá bùa lại rồi cầm lấy cái lọ từ tay anh, nàng quay người rời đi khỏi phòng khách đi thẳng về phòng mình.
" Lần đầu có một linh hồn tìm đến tận nơi đấy!
"
Carlson bất ngờ mà nói, cảnh tượng lúc nảy quả thật là lần đầu xuất hiện trong quá trình hoạt động suốt hai năm trời của nhóm.
Vanessa lười nhát mà ưỡn người dựa lưng vào thành ghế sofa mà lấy điện thoại ra mà chơi game.
Samuel thì im lặng quay về ghế ngồi mà ngẩng đầu lên nhìn cái bóng đèn vẫn còn chớp tắt liên tục.
" Lần này thật sự là có việc gì đó nghiêm trọng đến mức linh hồn đó tìm đến tận đây!
"
Người nãy giờ im lặng không lên tiếng một câu nào, chỉ lẳng lặng ngồi trong góc theo dõi tình huống xảy ra.
Cậu ta bình tĩnh uống một ngụm nước trà rồi từ từ ngẩng đầu lên nhìn bóng đèn đang chớp tắt liên hoàn đó.
Chưa đầy một phút sau, bóng đèn đó sáng bình thường trở lại không còn chớp tắt gì nữa cả.
" Có vẻ phải ưu tiên giải quyết cho linh hồn này trước rồi nhỉ, Vicky?
"
Samuel ánh mắt nghiêm túc nhìn cậu bạn Vicky này.
Vicky là một anh chàng 24 tuổi, nghiêm túc lạnh lùng và đầy bí ẩn.
Cậu ta gia nhập vào nhóm chỉ vừa được một năm nhưng lại rất am hiểu mọi thứ về âm giới, và cả đến Serena còn phải cảnh giác với y.
Vicky cực kì bí ẩn và cách sống của y luôn là vấn đề khó nói, điểm đặc biệt hơn là y luôn mang theo bên người một con gấu bông màu đen có hai cái cúc áo đỏ làm mắt nó.
Nói thật mỗi lần nhìn con gấu bông này, Samuel luôn cảm thấy rùng mình lạnh sống lưng.
Như thế con gấu bông này có ý thức và đang nhìn chằm chằm anh vậy.
Samuel đang ớn lạnh mà nhìn bé gấu bông này thì Vicky lên tiếng nói.
" Sao cũng được, anh là trưởng nhóm mà...
"
Vicky thời ơ liếc mắt nhìn Samuel rồi lại chuyển dời ánh mắt bản thân sang một góc tường không ánh đèn chiếu tới.
Nhìn thấy biểu hiện của y như vậy anh cũng không biết phải nói gì, chỉ nhanh chóng muốn rời đi để không phải nhìn chú gấu bông đáng yêu nào đó.
Samuel thở dài một hơi rồi nói:
" Tối mai chúng ta xuất phát đến nơi mà linh hồn đó chết..."
" Vâng!!!
"
Cả ba đồng thanh đáp lại.
Samuel đứng dậy đi về phòng của mình, chuẩn bị sẵn đồ cho tối mai đi săn một chuyến.
Vanessa cũng bỏ về phòng tiếp tục cày cuốc lên cấp trong game, Carlson cũng bước vào bếp lấy nước uống rồi cũng về phòng của mình.
Chỉ có Vicky vẫn còn ngồi ở đó mà hướng ánh nhìn vô định vào góc phòng khách tối ôm.
Một làn khói trắng xuất hiện bay ngang qua và bị nhìn thấy bởi y.
' Kì lạ...
'- Vicky nhíu mày khó hiểu ánh mắt vẫn nhìn nơi góc phòng, làn khói trắng mới nãy là gì?
Y biết rất rõ đó là gì và lí do vì sao thứ đó lại ở đây, cái đó y thật sự không biết.
Nhưng mà, y chắc chắn đó không phải thứ tốt lành gì cả, cơ mà nếu theo dõi nó thì sẽ bị cả nhóm nghi ngờ.
Vicky ngồi ở đó mà suy nghĩ cách, y lấy ra một con hình nhân được làm bằng giấy.
Đốt cháy con hình nhân đó lên ngay trước mặt con gấu bông mà y đang ôm, ngọn lửa đang cháy từ màu đỏ cảm lập tức chuyển sang màu đen.
Từ trong cơn thể con gấu xuất hiện một làn khói đen bay lên và bay xung quanh người y.
" Đi theo làn khói trắng đó...
"
Vicky trầm giọng ra lệnh, làn khói đen lập tức tiêu tan trong không khí ngay trước mắt y.
Vicky đứng dậy mà ôm lấy gấu bông, rồi nở một nụ cười ma mị, trở về phòng dành riêng cho bản thân.
_____________________________________
Hiện giờ là 12 giờ đêm, gió thổi nhẹ đung đưa những lá cây và cành cây va chạm nhau vang lên xào xạc.
Làn khói trắng bay đi đến một căn nhà, phía sau là làn khói đen mà Vicky triệu hồi ra bám sát ở phía sau.
Làn khói đen to lên thành một hình dáng của một người con trai nhưng mà vẫn chỉ là một bóng đen mờ ảo khó mà nhìn bằng mắt thường được.
Cái bóng này nói một câu gì đó nhưng lại không nghe được gì ngoài tiếng gió.
Bên trong căn nhà đâu đâu cũng là máu, xương động vật hoặc xương người nằm rải rác khắp nơi.
Phía bên trong có một người phụ nữ cao gầy, mặc bộ đồ màu trắng lấm lem dính đầy bùn đất đâu đó có cả máu của động vật hoặc có thể đó là máu của chính cô này.
Cô ta đang ngồi chồm hỏm trên nền gạch, tay chân cô ta nó tím đen đâu đó cũng có chỗ bị lỡ ra mà thấy được cả những con dòi bò lúc nhút bên trong.
Nếu tiến lại gần sẽ nghe thấy tiếng rên hư hử cùng với tiếng nhai nuốt ngấu nghiến một cái gì đó phát ra từ cái cô gái tàn tạ này.
Rắc!
Rắc!
Rắc!
Một làn gió lạnh thổi về, tiếng xương kêu lên rắc rắc vang lên trong đêm khuya thanh vắng.
Cô ta quay đầu ra phía sau, nhưng cơ thể lại vẫn giữ nguyên vị trí.
Cái cổ cô ta xoắn lại, đôi mắt mở to đen ngòm chảy ra những thứ nước màu đen tanh tươi.
Miệng vẫn đang nhai một cái gì đó đỏ ngòm, máu me dính đầy xung quanh miệng.
Cô ta thả họng ra, bên trong là một con rét dài và to cở một cánh tay người từ từ bỏ ra khỏi miệng cô ta.
Cái bóng đen đó lập tức biến mất mà về lại chỗ của Vicky vì nhận ra thứ đang hiện diện trong ngôi nhà này là một thứ khó lòng mà bắt được nó.