Sau khi trói chặt em lại, anh ngồi ở trên người em nhìn em thở hổn hển, mặt đỏ bừng, khóc thút thít.
Rồi ánh mắt anh nhìn xuống mung em căng tròn, anh liền cười nhếch đưa tay lên
"Chát!!"
Em mở mắt, đầu hơi ngẩng lên.
Đau quá!
Anh...vỗ mạnh quá!!
"Á!!
Hự...đau!!"
Mung em in 1 bàn tay lớn, đang đỏ ửng cả lên.
Rồi tay anh xoa, nắn, bóp và vỗ mông em chan chát!!
Em muốn giãy nhưng không được!!
Chỉ biết rên rỉ nói đừng...
Anh bế em lên nằm trên chân mình.
Rồi anh thô bạo, đưa hai ngón tay vào trong em, làm em căng cứng cả người, úp mặt xuống, hai chân đang bị trói co lên vì sự xâm nhập đau đớn....
Anh không nói, tay nới bắt đầu nhanh dần, em ngửa mặt lên rên rỉ không ngừng.
"Hưm...
á ahaaa~ chậm lại...ưm...Gemini!!"
Tiếng lép nhép vang vọng.
Một phút.
Hai phút.
Ba phút.
"Hức...híc...đau..đau...ưm~...đừng m-à...ức..!
E-em xin lỗi..."
Gemini im lặng.
"Em ức biết lỗi rồi ạ....hức..e-em xin l-lỗi...ức...a...đau đau...."
Em vừa khóc vừa xin, mặt đỏ bừng, nước mắt chảy dài từng giọt thấm ướt một mảng ga giường.
Mặt mũi tèm lem.
Anh dừng lại, rút tay ra, một thứ chất lỏng màu đỏ chảy ra?!?!?
Máu!!!
Em thở hồng hộc, cảm nhận phía dưới của mình đau rát, nhức nhối.
Nước mắt làm ướt nhoè tầm nhìn, chưa kịp lau mặt đã bị anh lật ngửa lại, cởi dây trói chân, bang chân em ra rồi phập!!!
Em thét lên một tiếng!
Em nắm chặt bàn tay mình lại, đến chảy cả máu.
Ngửa cổ lên mắt nhắm tịt!!
Rồi anh nhấp từ chậm đến nhanh!!
Em đau quá!!
Khóc mãi, bàn tay tự bấu chảy máu đỏ cả lòng bàn tay.
Anh thì vẫn vậy, im lặng, lạnh lùng không chút cảm xúc nào, một chút cũng không có!!
Đồ tàn nhẫn.
Em run rẩy đưa tay lên!
Sắp chạm đến anh thì bị anh nắm cổ tay, anh nắm một lúc rồi tháo dây cho em, cổ tay em hằn cả vết tím bầm lên.
Ánh mắt anh liếc xuống đôi bàn tay nhỏ tự bấu đến mức chảy máu kia, cười khinh!
Anh đan hai cổ tay lại, đưa đẩy ở dưới.
Anh cầm lấy một điếu thuốc.
Châm dưới ngọn nến nhỏ, anh đưa lên miệng, hít....phả hơi khói trắng xoá!
Bạch
Bạch
Bạch
"Ứm~~ ư...a...ahaa~ nhẹ...chút...a"
Anh phả thêm hơi nữa, hơi khói bay lên mắt, khiến anh cau mày lại, nhìn em khóc, rồi lại nhìn đôi bàn tay bé!
Bất chợt...anh như nghĩ ra một thứ thú vị.
Hít thêm hơi nữa, hai ngón kẹp điếu thuốc.
Anh cúi xuống xoè lòng bàn tay em ra.
Phả hơi khói trắng xoá lên lòng bàn tay ấy!
Rồi anh đưa phần đầu thuốc đang cháy đỏ, để ở giữa lòng bàn tay em, rồi ép chặt hai bàn tay em lại với nhau, một tiếng xèo như lửa gặp nước.
Em lại cắn răng, rít lên một tiếng đầy đau đớn.
Lòng bàn tay em như đang có than đỏ bên trong, nó như đang nướng thịt tay em vậy, rát lắm, nóng lắm... máu ở bàn tay em như đang được nấu chín.
Tàn thuốc như đang thấm vào vết thương ở bàn tay em.
Mùi thuốc và mùi máu cháy nhè nhẹ, thoang thoảng.
Em lắc đầu xin tha, xin anh đừng làm vậy, xin lỗi anh vì em nói sai...anh cười nhếch!
Bóp mặt em rồi nói:
"Dám đụng vào tôi à?
Tôi sẽ cho cậu biết!"
Em bị đưa đẩy, bị dí tàn thuốc lên da không hiết bao nhiêu lần? bao nhiêu chỗ?
Bị anh nắm tóc, hay bị đánh biết bao nhiêu?...
Chỉ biết đồng hồ điểm lúc 3h sáng.
Anh ung dung đứng dậy, khoác áo tắm, rồi đi vào nhà tắm.
Còn em, nằm ngất trên giường— trần trụi, không một mảnh vải, chăn cũng không đắp.
Mắt sưng tấy, trên cơ thể đầy rẫy vết thương, máu ở lòng bàn tay, ở chân và ở trên người của em vẫn đang chảy thấm đỏ cả chăn, đệm...
Có cả tàn thuốc đã tắt, đã bị ép đến bẹp dẹp, rơi rải rác trên giường, dưới sàn.
Lòng bàn tay em, chân em, eo em... có đầy vết tàn thuốc, nhất là ở lòng bàn tay em, vừa bấu vừa bị dí thuốc...
Em nằm đó, im lặng—Nhưng nước mắt em vẫn chảy....
——————-
"Thưa sếp, đây là bản hợp đồng đối tác với công ty zxzzz ạ"
"Ừ"
//cúi chào// "dạ, vậy em xin phép ạ"
"Này!!
Quay lại!"
"Dạ, thưa sếp!!"
"chuẩn bị quần áo, trang sức, phụ kiện và sắp xếp chúng vào phòng bên!
Trong ngày hôm nay phải xong"
"Dạ!!
Vâng"
Anh ngồi đó, trên văn phòng riêng của anh.
Ung dung xoay bút.
————-
"Reng reng"
Tiếng chuông điện thoại!!!
Lúc này đã là giờ trưa, điện thoại em cứ reo mãi từ sáng đến giờ.
Em mơ màng tỉnh dậy, đầu đau nhức, môi khô khốc, giọng nói như chỉ còn hơi.
Gặng gượng ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống.
Trên làn da ấy biết bao vết bỏng, bầm tím lộ rõ!!
Em nhìn chiếc điện thoại dưới sàn, màn hình như bị ai đó cố tình làm vỡ.
Em không bận tâm nữa, em chỉ hiết màn hình hiện lên chữ "Mẹ"
Em cúi xuống, cầm lấy chiếc điện thoại.
Tay bị bỏng rồi, không cầm nổi!
Em lướt thanh trả lời, đầu dây bên kia vang rõ giọng điệu lo lắng, gấp gáp:
"Con đang ở đâu??
Sao mẹ gọi mà không bắt máy??
Con có bị sao không?
Aloo..!!
Trả lời mẹ đi!!"
"D-ạ...con đây ạ.!!
C-con không sao đâu ạ..!
Đêm qua con có uống quá chén chút ấy mà.."
Giọng em vừa khàn vừa run rẩy.
"Ui zời ơi!
Con không sao là tốt rồi!
Con làm mẹ lo quá!!"