Cập nhật mới

Khác Nô Lệ Mù

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
174352859-256-k76496.jpg

Nô Lệ Mù
Tác giả: TrangHeo27
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

tg:Hoàng Hưng Trang HD
xin chào m n ta lại xuất ra 1 bộ mới... hứa hẹn lẽ lại vừa bi thương vừa ngọt ngào



hỉ​
 
Nô Lệ Mù
chương 1 : Bán Con


Tên truyện: Nô Lệ Mù

Wattpad: TrangHeo27

Chương1: Bán Con

Trong sòng bài Hắc Mị ở một thành phố sầm uất.

Tiếng hô hét cười to của các con bạc.

Người người thi nhau dốc hết tiền bạc của mình..

Xa xa nhìn thấy thân nhìn gầy guộc của một người đàn ông trạc 50 tuổi.

Đầu tóc rũ rượi có vẻ khổ sở

- Vương Tổng...

Ngài có thể cho tôi vay 50 ngàn được không?

Người đàn ông ngồi trên ghế cầm một điếu xì gà.

Cơ thể thả lỏng nhưng đang nghe một khúc ca giữa vườn hoa bát ngát

- ông còn nợ tôi 200 vạn.

Ông định bao giờ trả cho tôi?

Người đàn ông khổ sở đó chính là Tống Minh.

Một con nghiện bạc đã nợ hắn một khoản tiền vô cùng lớn

- tôi...

Tôi hứa sẽ trả cho ngài.

Chỉ cần tôi thắng ván này tôi sẽ đủ tiền trả cho ngài!

Hắn mở mắt ra nhìn Tống Minh.

Điếu xì gà nghi ngút tỏa hương khiến người khác nhìn vào có thể biết hắn là người giàu có

- thôi được.

Nể tình ông hay ủng hộ sòng bài của tôi..

Tôi cho ông vay thêm 300 vạn nữa.

Ông sẽ không cần trả lại tôi.

Chỉ cần con gái ông về nhà tôi làm không lương cho tôi suốt đời!

Tống Minh đôi mắt đảo quanh mấy vòng suy nghĩ rồi cũng đồng ý

- Được!

Tôi đồng ý

- Toàn Giao!

Hiệu lệnh của hắn vang lên.

Một kẻ mặc áo đen mang lên tờ khế ước.

Tống Minh trực tiếp lăn dấu tay.

Một bên cầm tiền.

Một bên cầm khế ước

Tống Hạ Băng một cô gái tròn 19 tuổi.

Ngây thơ trong sáng nhưng ông trời lại lấy đi của cô rất nhiều thứ.

Năm 10 tuổi cô cùng mẹ bị tai nạn giao thông ông trời đã lấy đi mẹ của cô..

Lấy đi đôi mắt của cô.

Một cô gái có đôi mắt to tròn màu hổ phách nhưng cô lại không thể nhìn thấy ánh sáng.

Mọi sinh hoạt hàng ngày cô đều tự mình làm.

Bởi cô biết bố cô là một người nghiện cờ bạc.

Hàng ngày cô chỉ ra chợ bán ít hoa quả để kiếm sống.

Người dân ai cũng thương cô nên luôn ủng hộ hàng hoa quả của cô.

Nhưng số tiền mà cô kiếm được cũng không đủ cho bố cô trả nợ

Như mọi hôm cô ra chợ bán mớ hoa quả tươi ngon mà được người quen đưa về thì có tiếng động mạnh vang lên.

Theo cảm giác cô cảm thấy hàng quả của mình đã bị đổ.

Cô vội vàng ngồi xuống dùng đôi tay sờ soạng nhặt lên từng quả lê

- cô có phải là Tống Hạ Băng

Một giọng nam nhân vang lên khiến cô khựng lại ngước mắt nhìn lên.

Nhưng chỉ là một màu đen mà thôi

- anh tìm tôi sao?

- Khiêng cô ấy lên xe.

Cô chỉ kịp nghe giọng nói kia..

Sau đó cô không còn nghe thấy gì nữa.

Vì cô bị đưa bông bịt tai lại nhưng cô biết được mình đang chuẩm bị được đưa đi đâu đó

Một lúc lâu sau xe dừng lại.

Chúng dẫn cô đi.

Vì mắt cô không thể nhìn thấy nên cô liên tục bị ngã.

Sỏi đá cứ thế mà làm hai đầu gối của cô rướm máu

- Cô Là Tống Hạ Băng sao?

Một giọng nói khàn trầm vang lên.

Cô có cảm giác người đàn ông này vô cùng đáng sợ..

- vâng

- cô là con gái của Tống Minh?

- vâng

Hắn đi một vòng quanh người cô.

Đưa tay lấy mấy sợi tóc lên mũi ngửi vẻ mặt vô cùng thích thú

- cô mù sao?

- vâng

- cũng tốt.

Trong nhà này không phải chuyện gì cũng nên nhìn thấy!

Cô vẫn chưa hiểu ý hắn cho lắm nên lên tiếng hỏi

- tại sao các người lại bắt tôi?

Hắn nhìn cô nở nụ cười quái dị.

Hắn là một con người vô cùng tàn nhẫn.

Trong giới Hắc Bang không ai là không biết hắn.

Ông trùm của dãy sòng bạc lớn nhất Đài Loan

- cha cô Tống Minh nợ tôi một khoản tiền rất lớn...

Ông ta đã bán cô cho tôi để trừ nợ...

Về còn giấy khế ước...à mà không cần ..cô bị mù nhỉ.

Từ nay cô sẽ ở đây trừ nợ cho cha của cô

Hắn ngồi xuống ghế sofa cầm khẩu súng mà hắn yêu thích lên lau chùi

- công việc của tôi là gì?

Cô biết cha cô nợ người ta rất nhiều.

Cô luôn cố gắng để cha trả nợ.

Nhưng việc cha cô bán cô đi...

Cô cả đờ sẽ không tha thứ cho ông ta

Hắn vấn tiếp tục dùng khăn lau chiếc súng trên tay.

Vẻ mặt như không quan tâm

- tùy vào tâm trạng của tôi!

Nhưng trước tiên cô nên tắm rửa...

Người cô bốc mùi rồi đấy

Cô được người hầu tắm cho...

Cô vô cùng ngại ngùng trong việc này nhưng vì đây là mệnh lệnh của hắn.

Người hầu không ai dám làm trái nên cô đành cho mặc họ làm...

Bây giờ cô nghĩ cô nên buông xuôi số phận...

Cô hiện tại đã là người của nhà này rồi!

Tắm rửa thay bộ đồ mới xong cô được đưa vào phòng.

Cô cứ ngồi đó mãi.

Cô nhớ về lúc còn có mẹ.

Mẹ luôn chăm sóc.

Yêu thương cô.

Từ khi mẹ mất cha luôn không về nhà.

Thường xuyên về mỗi khi không còn tiền trong người nữa

Đang miên man trong dòng suy nghĩ bỗng tiếng cửa làm cô quay về hiện tại

- khóc sao?

Giọng hắn khàn khàn nam tính khiến cho người nghe có cảm giác vô cùng lạnh lẽo

- tắm rửa sạch sẽ rồi nhìn cũng được đấy nhỉ?

Thấy cô vẫn im lặng hắn liền trực tiếp đè lên người cô.

Cúi xuống cắn thật mạnh vào vai cô khiến cô hét lên vì đau đớn

- anh bị điên sao. ?

Hắn liếm mép thưởng thức hương vị máu đang dính vẻ mặt thỏa mãn cười tươi

- Ngọt....

Rất ngọt..

Hahaha

#p/s lại là ta đây..

Lại đào hố mới cho các ngươi đây
 
Nô Lệ Mù
chương2: bỏ trốn


Tên truyện : Nô Lệ Mù

Wattpad: TrangHeo27

Chương2: Bỏ Trốn

Đã 2 ngày ở trong phòng cô cảm thấy nơi đây rất yên ắng.

Tuy mắt cô đã mù nhưng đổi lại tai cô vô cùng thính.

Đi theo đường cầu thang.

Cô chưa thông thuộc nơi đây nên không biết trốn nơi đâu..

Cô chỉ theo quán tính mà đi.

Cô cảm nhận được nơi này rất nhiều cây.

Bao lần cô đâm đầu vào cây cối vấp ngã.

Người cô đầy những vết thương nhưng cô vẫn cố chạy...

Chạy khỏi nơi quái quỷ kia

Hắn trở về căn biệt thự không thấy cô...

Lập tức nổi điên lên cho người đi tìm

- mẹ nó..

Đừng để tôi tìm thấy cô

Hắn lao chiếc xe màu đen chạy theo phía đường mòn trùy tìm cô

- Lão Đại..

Tôi nhìn thấy vết máu.

Có lẽ là ả đàn bà đó

Hắn nổi điên lên ra lệnh

- lần theo vết máu tìm con tiện nhân đó về cho ta

Hắn lao chiếc xe đi tìm cô hết 2 tiếng nhưng vẫn không thấy cô đâu.

Hắn không ngờ một cô gái mù lại dám một mình chạy trốn

- Lão Đại chúng tôi đã tìm thấy cô ta..

Đang ở biệt thự chờ ngài ạ

Hắn nhếch đôi môi tỏ vẻ khinh thường

- cô về biết tay tôi..

Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt

Tại Biệt Thự nơi cô đã bỏ trốn.

Một cô gái thân thể đầy vết thương cả người chỉ một màu máu

Một tên áo đen bước tớt tát vào mặt cô

- mày là con tiện nhân..

Mày có biết tụi tao tìm mày cực khổ thế nào không.

.

Rồi hắn đưa tay sờ lên ngực cô.

Cô uất hận tránh né

Bọn vệ sĩ khác can ngăn

- Không được làm như thế..

Lão Đại sẽ tức giận

Tên áo đen kia vẫn vẻ mặt hống hách

- con đàn bà này chắc chắn không phải gu của đại ca.

Hơn nữa lát Lão Đại về kiểu gì nó chả phải chết..

Chúng mày sợ thì để tao chơi chán rồi giao cho đại ca giết đỡ tiếc..

Nhìn cũng tươi ngon lắm

Từng câu từng chữ của tên áo đen lọt vào tai cô khiến cô không khỏi rùng mình

Tên áo đen cười ha hả ngồi xuống kéo mặt cô lên..

Bàn tay đặt lên ngực cô mà thăn dò.

Đôi môi dơ bẩn cứ thế cắn lên cổ cô..

Cô yếu ớt chống cự nhưng mỗi lần cô chống cự thì tên kia lại tát cô một cái

'Đoàng'

Tên áo đen ngã nhào vào người cô.

Một dòng dịch nóng ấm chảy lên người cô ướt cả chiếc váy trắng cô đang mặc

- Lôi hắn đi..

Giám động vào đồ của ta...

Chán thở rồi thì để ta giúp một tay

Hắn cất khẩu súng đi rồi ra lệnh.

Nghe giọng đó cô biết hắn đã về.

Có lẽ cô sẽ chết.

Cái xác được lôi đi.

Hắn bước đến bên cạnh thân hình bé nhỏ đầy vết thương cả thân nhuộm một màu máu đỏ tươi mùi tanh nồng.

Hắn cúi xuống dùng lưỡi liếm lấy những giọt máu chảy từ khóe miệng cô ra.

Nâng cằm cô lên hắn lạnh lùng cười

- gan cô lớn lắm đấy...

Nhìn xem..

Người toàn vết thương rồi này.

Để ta giúp cô...

Hắn cầm ấm trà nóng trực tiếp đổ lên những vết thương của cô.

Máu càng lúc càng rỉ ra.

Cô chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Điều đó làm hắn chỉ cảm thấy thêm bực bội.

Cô gái này quá lỳ lợm so với hắn nghĩ

Hắn tức giận ra lệnh cho đám người hầu

- chuẩn bị cho ta nước muối..

Để xem cô còn chịu đựng được nữa không.

Ta ghét cái bộ dạng cam chịu của cô

Hắn hét lên làm cô sợ hãi.

Cô không giám kêu..

Vì cô biết càng kêu rên hắn sẽ nghĩ cô yếu đuối...

Hắn sẽ lại càng chán ghét cô mà thôi

Cầm trên tay một thau nước muối.

Hắn trực tiếp xối lên người cô.

Cảm giác đau xót khiến cô rơi nước mắt.

Môi đã bị cô cắn chặt đến bật máu

- xin anh....

Cho tôi chết đi..

Tôi xin anh

Cô sợ hắn.

Cô không thể chịu đau đớn thêm nữa

Hắn cười lớn nắm lấy tóc cô

- tôi bỏ một số tiền khá lớn để mua cô về.

Nếu cô chết không phải tôi rất lỗ sao?

Cô khóc...

Vừa đau vừa rát...

Cả người cô toàn thân đau nhói

- vậy anh muốn tôi làm gì để trả nợ cho anh...

Tôi sẽ làm..

Rồi tôi sẽ không nợ gì anh nữa

Hắn nhìn người con gái nước mắt ngắn dài càng thêm chán ghét.

Lũ đàn bà hạ đẳng chỉ có thể dùng nước mắt để lừa đàn ông..

Nhưng cô đã nhầm người rồi

- cái đó phải tùy vào tâm trạng của tôi...

Lúc vui tôi sẽ tốt với cô một chút..

Lúc buồn tôi sẽ đánh đập..

Phát tiết lên người cô...

Lúc nhàm chán sẽ lấy cô ra là trò vui....

Tôi đã mua cô thì cô chính là nô lệ của tôi

Hắn cười lớn cúi xuống cắn một phát bên vai cô đến bật máu..

Hành động liếm máu còn dính ở mép của hắn khiến đám người hầu vô cùng sợ hãi nhưng không ai giám lên tiếng

- Hoặc lúc khát sẽ uống máu cô...

Máu cô rất ngọt đấy cô bé của tôi

Hắn quay sang nhìn đám người hầu

- tắm rửa sạch sẽ cho cô ta..

Từ nay hãy xích tay chân cô ta lại.

Tránh trường hợp như hôm nay..

Nếu cô ta chạy trốn lần nữa các người tự biết hậu quả

Hắn bỏ lại một câu lạnh lùng rồi bỏ đi..

Thân thể nhỏ bé của cô ngất lịm ra giữa nhà

#p/s hình như không còn ai đọc truyện ta viết nữa aaaaaa~~~
 
Nô Lệ Mù
chương 3: Tra Tấn


Tên Truyện: Nô Lệ Mù

Wattpap: TrangHeo27

Chương 3: Tra Tấn

Trong căn hầm mùi hôi khó chịu.

Cả chân và tay cô đều bị xích lại.

Nhìn cô bây giờ không khác gì tù nhân.

Toàn thân một màu đỏ thẫm

Hắn ngồi trên chiếc ghế màu vàng dựa người một cách thoải mái, ánh mắt nhìn cô cực kì thích thú.

Hắn bước lại bên cạnh cô.

Nắm lấy tóc cô khiến cô đau đớn cắn chặt môi

- Tại sao ông lại đối xử với tôi như vậy?

- tại sao à?

Hắn nắm lấy tóc cô nhận đầu cô xuống thùng nước đầy.

Hơi thở yếu ớt.

Oxy không có khiến nước xộc vào mũi.

Mắt và tai cô.

Đến khi gần tắc thở hắn lại lôi cô lên cười lớn

- vì cô là do tôi mua về

Hắn dùng ngón tay thon dài vuốt má cô.

Ngoài là vẻ như đang yêu chiều còn thực ra là một thứ cực hình với người khác

- Đôi mắt của cô rất đẹp..

Chỉ đáng tiếc là cô không thể nhìn thấy..

Kể cả tôi!

Cô biết.

Cho dù hắn có đánh đập hành hạ cô thì cuối cùng cô cũng không biết hắn là ai..

Khuôn mặt hắn ra sao?

- vậy tại sao ông lại bỏ một số tiền lớn như vậy để mua tôi chứ?

Hắn một lần nữa nhận đầu cô xuống nước.

Nước tiếp tục tràn vào mũi vào miệng cô.

Đến khi sắp hết oxy hắn lại lôi cô lên cười khoái chí

- lúc đầu tôi cũng nghĩ tôi đã bỏ một số tiền không đáng để đổi lấy một con đàn bà mù lòa..

Nhưng tôi nhận ra số tiền đó không hề lỗ...

Rất giống..

Vô cùng giống...

Hahaa

Cô thật sự sợ hãi con người hắn.

Những lúc hắn cười khiến cô cảm thấy ớn lạnh.

Không biết khuôn mặt ngũ quan hắn ra sao nhưng cô cảm nhận được sự lạnh lẽo của người đàn ông này..

Cô sợ hãi vùng vẫy cố thoát ra khỏi bàn tay của hắn

- ông đừng nhìn tôi mà nghĩ đến người khác

Hắn cười lớn vẻ mặt lạnh lẽo khiến bọn đàn em không giám lên tiếng

- lỗi tại cô quá giống mà thôi...

Người mà tôi hận cả đời này

Cô cắn môi chịu đựng.

Sự tra tấn của hắn quá độc ác.

Một người con gái yếu ớt như cô sao có thể chống đỡ được.

Thân thể yếu ớt ngã gục xuống mền nhà lạnh ngắt

- đưa cô ta về biệt thự.

Tối nay tôi sẽ ghé thăm

Tối hôm đó ngồi trên giường trong lòng cô một cảm giác lạnh lẽo lo sợ trong lòng dâng lên.

Linh tính cho cô biết cô sắp đố diện với một con mãnh thú độc ác.

Cô chỉ cầu mong cho hắn đừng đến như lời hắn nói.

Cô sợ hắn.

Mỗi lần hắn xuất hiện cô sẽ lại phải trải qua một lần hành hạ thân xác.

Tiếng bước chân ngày càng gần nỗi lo sợ của cô dâng lên.

Theo quán tính cô lùi sâu vào góc tường.

Cô ghét bản thân vì không thể thấy mặt hắn.

Kẻ đã hành hạ cô mấy ngày qua

- cô bé?

Tôi lại thèm máu cô rồi!

Cô sợ hãi thu mình lại.

Sự nặng trĩu của cơ thể hắn đổ ầm xuống đè lên cô.

Cô dãy dụa đẩy hắn ra.

Giữ được tay cô hắn cắn mạnh vào cổ cô đến bật máu.

Hắn liên tục dùng lưỡi liếm lấy những giọt máu đang chảy ra trong cơ thể cô.

Cô đau..

Cô khóc...

Hắn là ma cà rồng hay sao..

Tại sao lại thích uống máu cô như vậy

- tên vô sỉ...

Ông không có trò gì khác ngoài đánh đập và uống máu của tôi sao?

Nghe những câu nói của cô hắn không lấy làm tức giận mà vẻ mặt càng trở nên vô sỉ biến thái

- tôi còn vô sỉ hơn em nghĩ nhiều lắm.

Em có muốn thử một chút không?

Không để Hạ Băng kịp phản ứng.

Hắn trực tiếp đè lên người cô.

Dùng sức bóp lấy cổ cô tha hồ mà cắn mút đôi môi thơm ngọt của người con gái mới lớn.

Sự mạnh mẽ của hắn khiến cô sợ hãi mà dãy dụa

- thả tôi ra tên khốn kiếp...

Hắn càng nghe cô chửi càng thêm phấn khích

- chửi rất hay..

Rất vui tai

Hắn trực tiếp cởi bỏ dây thắt lưng cột tay cô vào thành giường.

Sự dãy dụa của Hạ Băng vẫn không thể thoát khỏi sợi dây đó của hắn

Vương Khải bò tới cở từng cúc áo của cô.

Cô dùng sức đạp mạnh vào bụng hắn khiến hắn ôm bụng mà nhăn nhó

- con đàn bà đê tiện này

Hắn như hổ đói mà xé toang bộ đồ cô đang mặc.

Lộ trước mắt là thân hình cô với bộ đồ lót sexy.

Hắn cười lớn tỏ vẻ vô cùng thích thú

- thả tôi ra....

Đừng làm như vậy..

Tôi xin ông...

Vương khải cầm sợi dây thừng trên tay nhếch môi trước vẻ mặt đáng thương của cô

Hắn dáng những nhát roi lên người cô..

Trong phòng chỉ còn nghe tiếng roi vít và tiếng khóc thảm của một người con gái

- á...

Á.....

Đau quá....

Đừng đánh nữa...

Hắn như lên cơn điện dại cứ liên tục đánh lên người Hạ Băng.

Mọi vết roi đều ứa máu ra chảy đỏ cả ga giường.

Hạ Băng thều thào van xin hắn tha cho cô nhưng hắn dừng roi liền vồ tới mà xé những mảnh vải còn lại trên người cô .cúi xuống Vương Khải dùng lưỡi liếm một đường máu dài trên bụng cô..

Trượt dần tới 2 quả đào đang đung đưa trước mắt.

Hắn ngậm lấy hai trái đào nhỉ của cô mà vui đùa..

Hắn dùng sức cắn thật mạnh vào đầu ngực của cô.

Cô đau đớn hét lên trong tuyệt vọng.

Không một ai cứu cô cả...

Chỉ mình cô chiến đấu với tên mạh thú này

Sau khi trêu chọc ngực của cô đến be bét dấu răng.

Hắn liền dười ánh mắt tới nơi cơ mật của cô.

Dùng hai tay trực tiếp kéo đùi cô để hắn có thể nhìn thấy rõ hơn

- đẹp...

Rất đẹp...

Hâhahhaa...

Hắn cúi người xuống cắn mạnh vào đùi cô đến chảy máu.

Mặc cho cô đau đớn khóc lóc cầu xin

Hai ngón tay của hắn không kiêng kị mà đưa thẳng vào trong cô.

Cảm giác mới lạ khiến cô ưỡn người lên không tự chủ rên ra tiếng

- ưmma...

Hắn nhìn cô nở nụ cười khinh thường

- cơ thể em thành thật hơn em nhiều.

Miệng nói không nhưng lòng đầy tham vọng và ham muốn..

Lũ đàn bà các người không có một ai tử tế

Hắn tức giận trực tiếp dùng cự long đã căng trướng đi vào cơ thể cô

Cảm giác đau rát quá khổ của một vật to cứng xâm nhập khiến cô khóc thét

- á..

Đau quá..

Tên khốn kiếp..

Tôi hận không thể giết chết ông

Nhìn thấy giọt máu chảy ra hắn có chút bất ngờ.

Nhưng thù hận của hắn đã điều khiển con người hắn bây giờ..

Nếu trách chỉ có thể trách cô quá giống với người đàn bà bế con gái bé bỏng của hắn trốn cùng người tình..

Hại hắn phải sống đau khổ trong 19 năm qua...

Chỉ có thể trách số phận đã cho cô có khuôn mặt với người phụ nữ đó mà thôi!

Hắn cứ ra vào cơ thể cô mặc sức cho cô cầu xin.

Mãi tận sáng cô ngất đi vì kiệt sức.

Hắn mặc quần áo chỉnh tề rồi bước ra khỏi phòng

#p/s bộ này rất ngược.

Có thể sẽ kết SE xin chia buồn 😅😅😅😅
 
Nô Lệ Mù
chương 4 : có chút ngọt ngào


Tên truyện: Nô Lệ Mù

Wattpad: Trangheo27

Chương4: có chút ngọt ngào

Sau cái lần hãm hiếp cô , cô cũng không thấy hắn không trở về biệt thự.

Trong căn nhà khang trang rộng lớn cùng với những người làm nhưng tại sao cô lại thấy cô đơn trống trải đến thế.

Thật sự tới bây giờ Hạ Băng vẫn chưa chấp nhận được chuyện mình đã trao thân cho người đàn ông lang sói đó.

Cô hận mình không thể nhìn thấy hắn.

Hận mình bao nhiêu cô càng hận hắn bấy nhiêu.

Sự thanh cao của một cô gái không cho phép cô quá gần gũi với hắn.

Nhưng biết làm sao được khi cô đã bị bán cho hắn.

Ngồi trong đêm tối.

Trước mắt cô là một màu đen.

Phải chăng đó cũng là màu của cuộc đời cô

Vương Khải trở về biệt thự trong đêm.

Nằm trên ghế sofa trên tay hút điếu xì gà.

Ánh đèn mờ trong phòng khách làm không thể nhìn rõ được dáng vẻ của hắn.

Thực ra 2 tháng nay hắn luôn trở về biệt thự.

Chỉ là hắn không để cô biết tới sự hiện diện của hắn mà thôi.

Làm sao mà cô thấy được...

Cô bị mù mà.

Hơn nữa hắn cũng không quan tâm tới việc cô có thấy hắn hay không.

Đang nằm mông lung nghĩ về những gì xảy ra trong quá khứ.

Bỗng hắn nghe thấy tiếng động.

Quay lại nhìn rõ hắn thấy một thân thể nhỏ bé cùng đôi tay lần mò trong bóng tối.

Đối vớ Hạ Băng bây giờ có đèn hay không có đèn thì cũng như nhau mà thôi.

Dùng đôi mắt sáng theo dõi dáng vẻ của cô.

Hình như cô muốn uống nước.

Cô cầm lấy ly nước uống cạn, lúc đặt chiếc ly bất cẩn làm rơi xuống đất vỡ toang

Cô giật mình lùi lại phía sau 2 bước .

Hắn nhìn dáng vẻ của cô có chút lo ngại cởi bỏ giày bước tới để không tạo ra tiếng động

Cô chần chừ một lúc rồi quyết định bước đi.

Hắn vội vàg chạy đến giữ lấy tay cô khiến cô giật mình

- Ai vậy

-.......

- không trả lời tôi hét lên đó

- muộn rồi xuống đây làm gì?

Nhìn thấy cô cứ như thế tiến về phía những mảnh vỡ theo bản năng hắn chạy tới kéo lấy cô trở lại

- Tôi muốn uống nước..

Trên phòng lại......

Á

Chưa kịp để cô nó xong.

Hắn trực tiếp bế cô đi lê phòng đặt cô xuống giường đắp chăn

- uống nước xong rồi thì lo yên phận đi.

Trong ngôi nhà này nghiêm cấm đi lại lung tung vào buổi đêm.

Nếu để vệ sĩ thấy sẽ giết không tha

Hắn bỏ lại cho cô một câu rồi đi thẳng vào phòng là việc

Nằm một lúc không còn nghe thấy tiếnv động.

Cô biết hắn đã ra khỏi phòng của cô.

Hạ Băng nhắm mắt trong đầu nhớ lại giọng nói trầm thấp của hắn lúc nãy

- là hắn lo lắng cho mình sao?.

Hơn nữa từ hôm đó hắn cũng không làm hại gì tới mình.

Hay hắn ta chán ghét mình rồi nhỉ...

Thôi kệ.

Càng chán ghét tôi nhanh thì tôi càng nhanh được thả.

Cũng tốt

Nằm nghĩ vu vơ trằn trọc mãi không ngủ được.

Cô nghe loáng thoáng được tiếng khóc van xin trong đêm.

- không nhẽ có ma sao nhỉ?

Cô theo bản năng bước đến gần tiếng khóc đó hơn.

Hình như nó ở tầng trên thì phải.

Cô bỗng cả thấy toàn thân lạnh toát

Cô lần mò bước dần lên các bậc cầu thang.

Đứng sau cánh cửa mà cô cho rằng âm thanh xuất phát từ đó.

Tiếng la hét ngày một rõ hơn

- Xuân Khải...

Xin anh..

Ưm..

Tha cho em..

Dừng lại..

Em chịu hết nổi rồi...

Tha cho em..

Làm ơn...

A..

A

- tha cho cô?..

Không phải cô được phái đến để hầu hạ tôi sao..

Không phải cô mong muốn được leo lên giường tôi.

Nằm dưới thân tôi mà la hét vì sung sướng sao..

Sao bây giờ lại van xin tôi tha rồi?

Trong căn phòng với ánh đèn sáng rực.

Một thân Vương Khải to lớn đang đàn áp một thân thể trắng nõn nà.

Hai tay cô ta bị trói.

Hắn không ngừng ra vào ..còn cô gái không ngừng xin tha mạng

Đứng nãy giờ ngoài cửa cô biết rõ trong phòng đang làm gì.

Hạ Băng bất giác rùng mình rồi nhẹ nhàng bước xuống trở về phòng

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Vù lúc tối cô ngủ muộn nên khó tránh có chút mỏi mệt.

Tiếng mở cửa khiến cô nghĩ có ai đó mang đồ ăn sáng lên cho cô như thường ngày.

Cô mỉm cười

- Cảm ơn.

Lát nữa tôi sẽ ăn

Nói rồi cô đi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.

Hắn nhìn cô bước đi một cách thành thạo giống như mắt cô đang sáng vậy.

Bước tới giường ngồi xuống.

Hắn nhìn thấy mấy viên thuốc ngủ được đặt trên bàn trong đầu hắn có nhiều suy nghĩ phức tạp không đoán ra được

Bước từ nhà tắm ra.

Trên người cô lan tỏa một mùi hương nhẹ nhàng khiến hắn nhắm mắt hưởng thụ mạnh tay kéo cô ngã xuống giường

Vì lực kéo quá mạnh làm cô một phen khiếp sợ

- ai vậy

-.....

Không trả lời hắn vội vàng mở từng nút áo của cô.

Cô cào cấu cô gắng thoát khỏi bàn tay to lớn của hắn

- thả tôi ra..

Anh có tin tôi nói với Ông Chủ anh giám động vào tôi không.

Buông tôi ra..

Hắn không những không buông mà đưa lưỡi liếm một đườg dài ở cổ cô rồi dùng lực cắn một phát thật mạnh khiến cô đau đớn chảy hai hàng nước mắt

- Là tôi..

Máu của em vẫn rất ngọt 🙂)

#p/s lâu lắm rồi các bác còn nhớ ta không??
 
Nô Lệ Mù
chương 5: Cầu xin tôi!


Tên truyện: Nô lệ mù

Wattpad: Trangheo27

Chương 5: Cầu xin tôi!

- Là tôi...

Máu của em vẫn rất ngọt

Hắn dùng miệng uống máu của cô một cách ngon lành khiến cô liên tục dãy dụa vì đau

- ông không có trò gì mới hơn sao.

Chỉ biết suốt ngày uống máu rồi ức hiếp tôi

Cô khóc trong nước mắt gào thét vì đau đớn.

Hắn vẫn tiếp tục chiêm ngưỡng vị máu tanh nồng đang liên tục chảy trên chiếc cổ trắng ngần của cô

- Anh là chó sao?

Vương Khảo không những không tức giận nở nụ cười lãnh đạm khiến cô bất giác run lên

- em không biết cổ của con người là nơi dễ có tình cảm đặc biệt nhất sao?

Hơn nữa máu của em cũng rất ngọt

Cô oán giận tên đàn ông tàn ác này

- tôi nguyền rủa anh..

Tôi nguyền rủa cả nhà anh

Hạ Băng thực sự đã chọc giận tới hắn.

Trực tiếp tháo dây cột rèm cửa trói tay chân cô lại

- tiện nhân.

Cô là do cha cô bán cho ta.

Cô khác gì con nô lệ.

Ta bảo làm gì thì cô không được làm trái.

Hôm nay lại giám to tiếng chửi mắng ta.

Có phải đã lâu ta không bạc đãi cô nên cô hóa điên không

Nói rồi hắn một tay bóp lấy cổ cô.

Một tay lần mò tới các cúc áo của cô.

Hắn hận không thể hung hăng mà cuồng bạo chà đạp cô tới chết

Thân thể trần trụi của cô hiện ra trước mắt hắn.

Hạ Băng cắn môi chịu đựng cho sự nhục nhã này.

Bởi cô là được hắn dùng tiền mua về.

Cô có tiếng nói gì với hắn chứ.

Đành im lặng cố Chịu sự dày vò thân xác lẫn tinh thần này

Vương Khải nhìn người con gái đang cắn chặn môi quật cường càng làm hắn trở nên khó chịu

- thật lì lợm.

Vẫn không chịu cầu xin ta.

Để ta xem cô còn cứng đầu được không?

Hắn bắt đầu cởi áo.

Cầm thắt lưng trên tay.

Hắn dáng xuống 1 đòn thật mạnh vào thân thể cô

- Á... ..

Cô hét lên trong đau đớn.

Đôi môi cũng đã bị cô cắn cho chảy máu.

Hắn hung hăng bóp lấy miệng cô không ngừng dùng lưỡi thưởng thức những giọt máu chảy ra ở khóe môi của cô

- rất đau đúng không.

Mau cầu xin ta đi!

Ánh mắt hắn lạnh giá.

Sự tàn ác của hắn bao nhiêu năm qua không ai là không biết.

Nhớ năm đó hắn một mình tự lập nên một tổ chức ngầm.

Ở tuổi 17 để đứng trong thế giới ngầm cần có bao nhiêu sự tàn nhẫn và quyết đoán.

Tới nay đã ngoài 30 vẫn chưa có một người phụ nữ nào giám tới gần.

Những người liều mạng trèo lên giường hắn không chạy mất dép vì bị hút máu cũng bị chết bởi sự cuồng bạo trên giường của hắn.

Nhìn thấy các cô gái khóc lóc van xin càng khiến hắn cảm thấy kích thích.

Có thể nói hắn là một tên đại biến thái.

Hôm nay cô trưng ra bộ mặt quật cường khiến hắn vô cùng thích thú.

Muốn xem nô lệ của mình chịu đựng được bao lâu

Hắn một tay bóp lấy cổ cô.

Một tay dùng sức xoa bóp đôi bồng đào khiến cô đau đớn.

Nhìn cặp ngực đung đưa trước mắt.

Hắn nhẹ nhàng hôn lên trồi nhếch mép

- Hơi nhỏ nhưng cũng không tệ.

Rất thơm!

Cô gái bé nhỏ nằm run bần bật nhưng không giám lên tiếng.

Chỉ biết im lặng cắn môi chịu đựng sự tra tấn này

Hắn dùng thắt lưng liên tục đánh vào người cô.

Trong phòng không còn tiếng la hét chỉ có tiếng roi vụt vào da thịt.

Cô nằm đó thân thể toàn vết roi đánh.

Nhưng chỉ khuôn mặt là hắn không động chạm.

Sự quật cường của cô khiến hắn càng thêm chán ghét.

Trực tiếp tách đôi chân cô ra.

Thân thể cô một chút sức lực cũng không có.

Hắn dùng cự long đang cương cứng của mình mơn trớn nơi rậm rạp xinh đẹp của cô.

Ánh mắt gằn lên những tia máu của hận thù

- Ông có thể nhẹ nhàng một chút không?

Tiếng nói thều thào của cô thoát ra khỏi miệng rồi cô bật khóc nức nở.

Từng giọt nước mắt cứ lăn dài trên đôi má đỏ bừng vì chịu đựng của cô

Trong đêm tối hắn bỗng dừng động tác nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt .

Vương Khải tiến lại gần nâng cằm cô lên nhẹ nhàng dùng tay lau đi vệt máu trên môi Hạ Băng

- Là đang cầu xin tôi sao?

Hạ Băng bị hắn dùng thân thể to lớm đè lên cảm giác vô cùng khó thở ủy khuất mà cầu xin

- Làm ơn

- Rất tốt.!

Nếu cô chịu cầu xin sớm hơn có lẽ người cô không nhiều thương tích như vậy.

Hắn trở người nằm xuống bên cạnh cô thở dài một tiếng

Thân thể trần truồng vô vàn vết thương.

Cô đau đớn tủi nhục nói không thành lời.

Hơi thở yếu ớt nhìn Hắn đang bôi thuốc cho cô.

Không phải cô nhìn nhầm chứ.

Vì quá mỏi mệt nên cô ngất lịm đi

Hắn trở về phòng của mình.

Ngồi trên ghế ngắm nhìn ly rượu đỏ trên tay.

Hắn cầm điện thoại lên gọi cho ai đó

- Chọn cho tôi một cô gái

Nói rồi hắn tắt máy tiếp tục chiêm ngưỡng ly rượu.

Hắn thừa nhận bản thân vô cùng thích thú khi làm tổn thương cô.

Đặc biệt rất mê ly mùi vị máu của cô.

Nhưng tại sao khuôn mặt của cô lại có nét giống như vậy để lại bị hắn hành hạ

Tiếng mở của, bước vào là một cô gái trang điểm đậm.

Mặc chiếc váy màu đỏ bó sát tôn lên những đường cong quyến rũ nóng bỏng.

Cổ váy thiết kế chữ V khoét sâu để lộ bộ ngực đang thả rông vô cùng diễm lệ.

Uyển Nhi đứng nhìn người đàn ông một thân cường tráng quay lưng với cô.

Từ lâu đã nghe nói đến tiếng tăm tàn nhẫn của Vương Khải nhưng cô tin chắc rằng không có người đàn ông nào có thể không gục ngã trước cô.

Uyển nhi nhẹ nhàng bước tới ôm từ phía sau.

Vương Khải nhanh nhẹn quay người bóp lấy cổ cô gì chặt vào tường khiến Uyển Nhi vừa sợ hãi vừa đau đớn

- Thiếu gia.

Em đến hầu hạ anh

Cô dùng khuôn mặt nhõng nhẽo nghĩ răng Vương Khải sẽ bị hút hồn

Hắn thả cô ra.

Trực tiếp bước đến bên giường nằm xuống

- Hãy thể hiện cho ta xem cô hầu hạ ta như thế nào?

Như cá gặp được nước.

Uyển Nhi nhanh chóng bò lên giường.

Bàn tay trắng nõn vuốt ve bộ ngực chắc khỏe của hắn

- Em nhất định sẽ làm anh hài lòng.

Em nghe bảo anh đều dùng bao cao su.

Hôm nay anh không thể không dùng không?

-Được !

Vốn dĩ cô định cố gắng lợi dụng cơ hội mang thai của hắn.

Không phải cô sẽ được làm Vương phu nhân sao.

Cứ nghĩ hắn sẽ tức giận.

Ai ngờ hắn lại dễ dàng đồng ý

Uyển Nhi mừng rỡ trèo lên người hắn.

Cúi xuống định hôn lên môi thì bị một bàn tay bóp lấy miệng

- chỗ khác đi

Vương Khải chán ghét dùng tay bóp mạnh miệng của Uyển Nhi

Biết được hắn không thích hôn môi.

Uyển nhi liền chuyển mục tiêu hôn lên lồng ngực chắc khỏe.

Bàn tay trắng nõn hư hỏng sờ lên thăm dò nơi tuyệt mật đã cương cứng của hắn.

Từ phía bị động.

Hắn trực tiếp đè cô ta xuống mà hành hạ cả đêm

Chỉ biết rạng sáng hôm sau có vệ sĩ lôi xác cô gái trẻ ra khỏi căn biệt thự

#chủ tịch giả vờ dụ dỗ thử lòng chồng người ta và cái kết 😁😁😁😁
 
Nô Lệ Mù
chương 6: Vị Khách Không Mời Mà Đến


Tên truyện: Nô Lệ Mù

Wattpad: Trangheo27

Chương6: Vị Khách Không Mời Mà Đến

Đã để anh ở lại

Thì phải thật hạnh phúc

Em đã bỏ anh đi

Thì hãy vì ai xứng đáng....

Vương Khải ngước nhìn vào khoảng trời xa xăm.

Máy phát nhạc ngân nga những câu hát khiến trong lòng hắn bực bội nhớ lại chuyện của quá khứ

18 năm trước....

- Vương Khải..

Anh có yêu em không?

Một cô gái yêu kiều nhỏ nhắn nhìn vào đôi mắt hắn tươi cười hỏi

Không trả lời ..hắn chỉ nhìn người con gái trước mắt tràn đầy yêu thương gật đầu tỏ vẻ đồng ý

................

- Vương Khải..

Mình chia tay đi

Đôi mắt hắn đỏ ngàu lộ rõ vẻ tức giận chạy tới giữ lấy bả vai cô

- Diệp Diệp..

Em đùa anh sao..

Anh không tin

Cô hất tay Vương Khải ra khỏi thân mình vùng lên mà bỏ chạy.

Hắn đuổi theo chiếc xe màu đen kia cho tới lúc ngã quỵ dưới nền đất.

Những kí ức đau thương ùa về.

Vương Khải siết chặt tay bóp nát ly rượu trong tay.

Mảnh thủy tinh đâm vào da thịt khiến tay hắn chảy đầy máu.

Nhớ đến khuôn mặt của cô có phần giống Diệp Diệp hắn sải chân bước tới cửa phòng của cô trực tiếp mở cửa mà bước vào

Nghe tiếng mở cửa Hạ Băng lập tức quay người tỏ vẻ sợ hãi

Nhìn thấy sự sợ hãi của cô hắn có chút đau lòng..

Là cô sợ hắn đến vậy sao?

Ngồi xuống ghế.

Hắn nhìn vào người con gái có đôi mắt màu xanh biếc kia

- còn đau không?

Cô không hiểu được là hắn đang thương hại cô hay như thế nào.

Nhớ tới hình ảnh ân cần tra thuốc giúp cô.

Cô không thể hiểu được hắn là loại người gì.

Lúc thì ân cần quan tâm.

Lúc lại tàn độc lãnh khốc

- nhờ phúc của ông tôi không chết được

Cố kìm nén sự tức giận.

Hắn bước đến bên cạnh cô.

Trực tiếp dùng tay xé bỏ chiếc áo cô đang mặc.

Hiện ra trước mắt hắn là những vết đánh đang rỉ máu.

Trong lòng hắn bỗng có chút cảm giác thương xót.

Dù gì cô cũng là một cô bé

- Tại sao không kêu đau?

Hắn nhìn cô.

Bàn tay cô đã nắm thành quyền cắn môi uất ức

- Bởi tôi là nô lệ.

Nô lệ thì không có quyền đòi hỏi chủ nhân

Đôi môi hắn khẽ nhếch.

Không ngờ cô gái này lại quật cường như vậy

- cô có muốn nhìn thấy tôi không?

Cô vẫn chưa hiểu ý tứ của hắn trong câu nói đó liền hỏi lại

- Ý ông là gì?

Hắn nâng cằm cô lên đặt một nụ hôn.

Cô không tự chủ liền né tránh động chạm.

Hắn dùng tay giữ lấy cái miệng xinh xắn mà thưởng thức.

Lưỡi của hắn nhanh nhẹn mà tách hàm răng tìm đến cái lưỡi thơm tho của cô mà thăm dò

- ưm...

Nhận thấy cơ thể cô sắp ngạt thở.

Hắn liền buông cô ra mà đùa dỡn

- Ý tôi là sẽ chữa mắt cho cô

Cô có chút kinh ngạc bởi quyết định này của hắn

- Nô lệ như tôi không cần ông tốn tiền chạy chữa đâu

Cô dùng tay lau mạnh môi như thể không muốn dính líu gì tới hắn vậy.

Hắn bước tới bên cạnh cửa sổ.

Tay cần điếu thuốc vừa mới châm đưa lên miệng kéo một hơi thật sâu rồi thả khỏi ra

- Ta muốn chữa khỏi mắt cho cô bởi mắt cô rất đẹp.

Với lại Ta cũng rất thừa tiền!

Hắn dập điếu thuốc trên tay ghé sát tai cô phả hơi thở nam tính vào cổ khiến cô có chút ngứa ngáy

- Tôi chữa mắt cho cô là để cô nhìn thấy nhan sắc của tôi..

Nhưng tôi không mong cô nhìn thấy mặt tôi để báo thù...

Căn bản cô cũng không có cái gan đó

Nói rồi hắn dụi đầu vào cổ cô cắn một phát khiến máu trên cổ cô tuôn ra.

Hắn dùng lưỡi không ngừng liếm láp

Quá quen với hành động này của hắn.

Cô không kêu than mà im lặng mặc kệ hắn đang uống máu của mình.

- chắc rằng không ai cho không ai thứ gì.

Ông muốn tôi làm gì cứ nói thẳng?

Hắn nghe cô thẳng thắn như vậy có chút kinh ngạc

- cô bé.

Em rất thẳng thắn.

Ta thích

Nói rồi hắn đẩy cô ngã xuống giường.

Nhanh tay mà cởi bỏ quần áo của cô.

Thân thể cô hiện ra trước mắt là các vết roi đánh bầm tím.

Có nơi ứa máu trông rất đau lòng.

Hắn với lấy lọ thuốc trên ngăn tủ trực tiếp cẩn thận mà tra cho cô

Sau mấy lần chống cự.

Cô rút ra được một bài học rằng.

Nếu càng chống cự sẽ càng thương tổn đến mình.

Vì thế chỉ cần hắn muốn cô sẽ chấp thuận..

Kể cả việc phát tiết trên người cô.

Cô nhắm mắt thuận theo tự nhiên.

Một hồi lâu vẫn không thấy động tĩnh gì.

Chợt cảm nhận thân thể có chút xót

- ông không làm sao?

- làm gì?

Em nghĩ tôi có thể làm khi em toàn thân là máu như vậy sao..

Ta chỉ thích máu ở cổ..

Ở chỗ khác không hứng thú.

Từ lúc bên cạnh hắn..

Có lẽ đây là lần đầu tiên cô cảm thấy hắn dịu dàng

Hắn nhẹ nhàng tra thuốc cho cô.

Nhìn ngắm lại thân thể bị hắn chà đạp mà thở dài

- cô nghỉ ngơi đi..

Lúc cô khỏe ta sẽ đến làm nhục và chà đạp cô.

Còn chuyện chữa mắt cho cô..

Cô cứ suy nghĩ 3 ngày rồi quyết định.

Nhưng thứ gì cũng phải có cái giá của nó..

Tôi chữa mắt cho cô...

Cô phải phục tùng mệnh lệnh của tôi

Hắn bỏ lại câu nói rồi một thân to lớn bước ra khỏi phòng

Ngồi trên sofa nhâm nhi ly trà đắng.

Một tên vệ sĩ chạy vào báo

- Thiếu gia.

Có người muốn gặp ngài.

Ông ta tự xưng là cha của Hạ Băng tiểu thư

Mày hắn khẽ nhíu đặt ly trà xuống bàn

- đưa ông ta vào

Hắn tiếp tục cầm tờ báo trên tay mà đọc

Tống Minh bước vào căn nhà rộng lớn nguy nga không khỏi run sợ.

Nhìn thấy Vương khải ông ta liền quỳ xuống mà cầu xin

- Vương Tổng.

Tôi biết tôi đã nợ anh rất nhiều tiền.

Nhưng bao lâu qua tôi vô cùng thương nhớ con gái..

Xin ngài nể tình mà giúp hai cha con tôi được gặp nhau

Nhìn tên Tống Minh quỳ lạy khiếm Vương Khải vô cùng chán ghét

Ném cho ông ta một con dao nhỏ sắc bén.

Tay bưng ly trà lên miệng thưởng thức

- ông nói ông nhớ con gái.

Muốn gặp con gái.

Vậy được.

Chỉ cần ông tự chặt đứt bàn tay đánh bài bạc đi.

Tôi sẽ xóa nợ cho ông.

Lập tức trả con gái của ông an toàn trở về

Bước ra khỏi phòng nghe được tiếng nói quen thuốc của cha.

Cô ven theo cầu thang bước xuống.

Thấy cô bước xuống.

Hắn trực tiếp mạnh tay kéo cô ngồi lên đùi hắn.

Bàn tay mạnh bạo thò vào trong lớp áo mà xoa bóp thứ mềm mại kia.

Tống Minh tận mắt nhìn thấy cảnh vừa rồi nhưng con gái mình không có chút phản kháng khiến ông ta không ngừng van xin

- Vương Tổng..

Xin ngài hãy tha cho con bé..

Tôi...

Tôi...

Sẽ trả nợ hết cho ngài

Hắn buông cô ra.

Ghé cằm vào cổ cô mà hít hà mùi hương dễ chịu trên cơ thể

- ông lấy gì trả.

Tôi đã nói rất rõ ràng.

Chỉ cần ông chặt bàn tay chơi cờ bạc.

Tôi sẽ tự động thả hai cha con.

Xóa luôn tiền gốc lẫn lãi.

Còn không giám mời ông về trước khi tôi cho người giết ông

Tống Minh sợ hãi run lên bần bật.

Cầm con dao sắc nhọn trên tay Tống Minh khẽ nuốt một ngụm nước bọt

- ông tha cho ông ấy đi.

Tôi sẽ không đi đâu hết

Như để chứng minh.

Cô ngồi sát vào thân thể hắn.

Khiến hắn không tự chủ mà toàn thân cứng đờ.

Cúi người xuống.

Hắn lại cắn vào cổ cô hút những giọt máu khiến cô nhíu mày

- con gái...

Con đừng như vậy..

Về với cha đi..

Cha sẽ chặt tay..từ nay không cờ bạc nữa..

Ta xin lỗi

Tống Minh nhìn cảnh con gái mình chịu đựng vì mình mà chịu sự hành hạ sỉ nhục.

Còn cho tên đàn ông kia hút đi những ngụm máu khiến Tống Minh vô cùng khiếp sợ

- ông về đi.

Ông đã bán tôi tới đây rồi thì đừng làm ra vẻ yêu thương hối hận .

Tôi sẽ không đi đâu hết

Quay sang Vương Khải đang uống từng ngụm máu của mình mà thì thầm

- ông giúp tôi đuổi ông ấy ra ngoài đi

Hắn liền nhả cổ cô ra.

Ngước nhìn người đàn ông đang quỳ run rẩy dưới sàn nhà

- là con gái ông muốn ở cạnh tôi

Hắn ra lệnh.

Hai tên vệ sĩ bước tới lôi Tống Minh ra ngoài.

Hắn kêu người tới làm dặn dò

- làm cho tôi mấy món ngon bổ máu!

Nói rồi hắn trực tiếp bế Hạ Băng đi thẳng lên phòng..

Cô cũng không còn sức mà chống cự nữa

#bổn cô nương định cho kết Se..

Các Hạ thấy có ổn không
 
Nô Lệ Mù
chương7: Hoan Ái Triền Miên


Tên truyện : Nô Lệ Mù

Wattpad: Trangheo27

Chương7: Hoan Ái Triền Miên

Bế cô trên tay.

Hắn trực tiếp đi vào phòng.

Nhìn người con gái trong lòng hắn lại vô cùng rạo rực.

Có thể nhu cầu quá cao hay do hắn không có cách nào từ chối cơ thể cô

Hắn chợt cúi đầu hôn cô, cũng nhanh chóng cởi quần áo của mình,

Cô hung hăng dùng sức lực dãy dụa thoát ra khỏi bàn tay hắn.

Hắn một thân cao lớn nắm lấy miệng cô mà bóp.

Dáng xuống cho cô hai bạt tai khiến môi ứa máu.

Dùng lưỡi liếm đi vệt máu trên môi Hạ Băng.

Vương Khải nhanh chóng đè cô xuống giường mà cởi chiếc váy cô đang mặc trên người

Bàn tay xấu xa của hắn len vào giữa hai chân cô tìm kiếm vùng đất mềm mại ở giữa kia, giọng nói khàn khàn:

- “ Tôi sẽ dùng hết sức mình để thỏa mãn em.”

“Không... dừng lại, không được..”

Toàn thân Hạ Băng như bị điện giật, đôi chân nhanh chóng khép lại, nhưng còn chưa kịp, ngón tay tà ác của hắn đã xông vào.

Trống ngực cô đập liên hồi, nắm chặt lấy ga trải giường thở gấp, cảm giác kích thích đột ngột này khiến cô vừa cảm thấy ngượng ngùng lại vừa cảm thấy muốn nó nhiều hơn, đôi môi bất ra tiếng rên rỉ phóng túng, cảm giác đôi môi ấm áp của hắn hôn vào cổ mình, cô uất ức không thôi mà cắn bờ môi như muốn nát vụn .Một tay của Vương Khải vuốt ve sống lưng cô, đồng thời say mê cắn mút đỉnh hồng , một tay lại tách rộng hai đùi của cô ra, chuyên tâm ra vào vùng đất thần bí mềm mại kia.

Hạ Băng có thể cảm nhận được một trận tê dại mà ngón tay của hắn mang lại.

Cánh môi hé mở phát ra từng tiếng kêu ái muội, ánh mắt mông lung không có một tia tiêu điểm.

Cô vô cùng hận bản thân mình lại có thể thỏa hiệp cùng hắn như thế.

Vô cùng căm giận bản thân

Không biết có phải Hạ Băng đã thích ứng với hắn hay không.

Vương Khải phát hiện ra nơi đó của cô đã ẩm ướt.

Hắn nâng hai chân của cô lên, vắt lên trên vai của hắn, ánh mắt nóng rực nhìn vào thứ ẩm ướt mềm mại kia.

Hạ Băng cũng cong người lên, một giây sau cô liền hoảng sợ túm lấy mái tóc đen của hắn, vội vàng kêu lên

-, “...

Đừng...

Đừng chỗ đó...

A...

Ưm..ông....

Khốn kiếp...

Mau thả tôi ra.”

Chân tay cô không ngừng dãy dụa

Môi cô bật ra tiếng kêu khó kìm nén, lắc đầu làm mái tóc đen rơi ra loạn xạ, cô thở hỗn hển, đáy mắt ngân ngấn, cảm thấy phía dưới của mình như bị hàng nghìn con kiến ra sức cắn xé.

Vương Khải dường như thấy tiếng hét kích động của cô nhưng vẫn tiếp tục chuyên tâm vùi đầu vào giữa hai chân cô, cánh môi mỏng hé mở ra sức tàn phá nơi thánh địa kia khiến nó càng ngày càng ẩm ướt.

Tiếng hôn mút hòa lẫn với tiếng rên rỉ kích động tạo nên một khung cảnh hết sức ái muối...

Hạ Băng không dám nhìn cũng không dám tin, cánh tay vô lực nắm lấy mái tóc đen của hắn, muốn đẩy ra, nhưng cũng muốn được nhiều hơn, khuôn miệng nhỏ chỉ có thể hé ra, phát lên những tiếng kêu đã cố gắng kím nén.

- “...

A.

Buông tôi ra..”

- “Thoải mái không?

Hửm?”

Vương Khải ngẩng đầu lên, trên khóe môi lấp lánh ánh nước màu bạc, hắn nhếch môi cười, đôi môi mỏng khẽ cong lên, khiến cô không kịp tránh né, lại một lần nữa mãnh liệt áp xuống...

- “Uhm..

Buông ra.”

Hạ Băng vô thức cong người, cô căn bản không chịu nổi sự kích thích lớn như vậy.

Tận đáy lòng của cô dâng lên một cảm giác xa lạ cuồn cuộn như dòng nước xiết, như thể một loại độc dược trí mạng, lại thoáng có cảm giác kích thích cực điểm.

Hai loại tình cảm này đan xen lẫn nhau, khiến cô không cách nào kìm lòng, khẽ ngẩng cao đầu, tiếng ngâm nga khe khẽ bất giác bật ra từ cái miệng nhỏ...

Khoé môi khẽ nhếch lên đầy vẻ thoả mãn, Vương Khải hài lòng nhìn bộ dạng mất hồn của Hạ Băng, càng thêm cuồng mãnh như muốn hút lấy tất cả hương thơm của cô, bàn tay ma quỷ điên cuồng phủ lên da thịt trong suốt, ngón tay dài xấu xa lúc tiến lên lúc lùi lại từ trong cơ thể cô nhấc lên một hồi cuồng phong, khiến cô không cách nào áp chế sự run rẩy cùng tiếng thở gấp mê người.

Cô cảm giác thân thể càng lúc càng nóng ran, càng lúc càng khó chịu, một cảm giác trống rỗng dâng lên bao trùm toàn thân, như thể chờ đợi một sức mạnh lớn lao đến lấp đầy.

Hắn chen người vào giữa chân của cô, ánh mắt nóng rực từ trên cao nhìn xuống toàn thân trần trụi của cô, hơi thở đục ngầu

- “Hạ Băng, cô là nô lệ của tôi..

Tôi muốn làm gì cô là quyền của tôi..

Cô giám không ưng thuận?

Cô không tự chủ được tức giận cắn chặt răng.

Lúc này cả vành tai Hạ Băng cũng đỏ rực, đáng yêu khiến người ta muốn hung hăng ăn hiếp.

Vương Khải hung hăng vuốt ve bắp đùi của cô, áp sát vào người cô, tà mị nói,

- “cảm nhận đi, xem xem tôi có phải là người thỏa mãn được cô hay không?”

Hắn không trì hoãn thời gian nữa, nhanh chóng nhích người tiến vào bên trong cô.

Bị hắn thẳng người xâm lược như thế, cả người Hạ Băng không có một chỗ dựa nào, chỉ có thể bấu víu vào thân thể cường tráng của hắn mà khóc thét.

Trán hắn xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng, thoạt nhìn rất cương nghị quyến rũ.

Khóe mắt đuôi mày cũng lộ ra sự sắc bén, ánh mắt nhìn cô vừa dịu dàng nhưng lại mang theo sự hận thù sâu sắc.

Phải chăng hắng đang nghĩ người nằm dưới thân là Diệp Diệp nên phát tiết không một chút nhẹ nhàng thương tiếc .

Cặp ngực mềm mại khẽ lướt qua tầm mắt, mang theo một dòng điện ngứa ngáy tê dại, bên dưới Vương Khải không ngừng đụng chạm, ánh mắt liếc nhìn cô một cách sâu sắc.

-“Ưm a..xin ông...

Làm ơn.. .”

Hạ Băng ôm thắt lưng cường tráng của hắn, giống như lá rơi trên mặt nước, theo động tác của Vương Khải mà lay động cơ thể, đôi mắt hạnh xinh đẹp thoáng thất thần, không có tiêu cự nhìn trần nhà, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào.

-“Có chỗ nào không ổn không?”

Tiếng hắn xen lẫn trong tiếng nước róc rách càng thêm dâm đãng, lại cực kỳ gợi cảm.

Hạ Băng lắc đầu, muốn nói chuyện nhưng lại phát ra tiếng rên rỉ không thành công.

Động tác của hắn lại càng nhanh hơn.

Vương Khải đụng chạm cô rất sâu, mạnh bạo khiến cô toàn thân đau đớn

- “A... .. không được...”

Trên giường, Hạ Băng hoàn toàn vô lực, bị động chịu lấy sự mãnh liệt của hắn.

Mỗi một lần tiến vào cơ thể cô, dã thú khổng lồ đều mang đến từng đợt khoái cảm khiến cô mê muội, làm cô không chịu nổi phải mở miệng xin hắn nương tình...

Dáng vẻ kiều mỵ mê người của cô lúc này in đậm trong đôi hắn khiến ham muốn chiếm hữu cô của hắn càng trở nên điên cuồng...

- “A..Đừng.”

Khoái cảm không ngừng ào tới như cơn sóng lớn cuốn lấy Vương Khải, mà thân thể cô cũng vô thức chuyển động về phía sau nghênh hợp với từng đợt tiến công của hắn, đem hạ thân cứng rắn của hắn ôm lấy, bao bọc càng thêm chặt chẽ, khiến hắn bị kích thích càng thêm mãnh liệt và điên cuồng tiến vào sâu hơn.

Bầu ngực tròn đầy nương theo sự vận động cuồng dã không ngừng rung động, đôi môi đỏ mọng hé mở không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ mê hồn, đôi mắt đẹp đã sớm trở nên mông lung vì bị màn sương mờ bao phủ, thân thể trắng trẻo của Hạ Băng dưới sự kích tình cuồng dã giờ đã chuyển sang màu phấn hồng cực kỳ quyến rũ.

Cô thực sự quá mê người khiến Vương Khải không kìm lòng được mà lại cúi xuống hôn cô mãnh liệt, cướp lấy từng tiếng ngâm nga trên cái miệng nhỏ nhắn, vơ vét hết thảy sự ngọt ngào của khoang miệng thơm mát.

Không biết sự điên cuồng này kéo dài bao lâu, cô cảm thấy hai chân mình cũng bủn rủn cả, đến mức đứng cũng không vững nữa.

Sự bền bỉ của hắn đúng thật là rất kinh người, nhìn cô cắn chặt môi dưới, sắc mặt thực sự không tốt, lúc này hắn mới chịu gia tăng tốc độ vội vã giải phóng chính mình.

#p/s viết mà thấy ngứa ngáy r
 
Back
Top Bottom