Ngôn Tình Nô Lệ Bóng Tối

[BOT] Convert

Administrator
25/9/25
887,402
0
0
images.php

Nô Lệ Bóng Tối
Tác giả: Guiltythree
Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn
Trạng thái: Đang ra


Giới thiệu truyện:


Shadow Slave - Nô Lệ Bóng Tối

[Giới thiệu]

Lớn lên trong cảnh nghèo khó, Sunny chưa bao giờ kỳ vọng điều gì tốt đẹp từ cuộc sống.

Tuy nhiên, ngay cả cậu cũng không ngờ rằng mình lại được lựa chọn bởi Nightmare Spell (Ác Mộng Ma Pháp) và trở thành một trong những Awakened (Người Thức Tỉnh)– một nhóm tinh anh sở hữu năng lực siêu nhiên.

Bị đưa vào một magical world (thế giới ma thuật) đổ nát, Sunny phải đối mặt với những quái vật khủng khiếp – và cả những Người Thức Tỉnh khác – trong một trận chiến sinh tồn chết chóc.

Tệ hơn nữa là, sức mạnh thần thánh mà cậu nhận được lại có một tác dụng phụ nhỏ, nhưng có khả năng gây ra tử vong chí mạng…

----

Link wiki Rank/Level:
----
[CVT - Review và đôi lời]

- Đây là truyện mình sẽ dịch, không phải convert, trang gốc đã ra khoảng hơn 1k9 chương và vẫn còn ra đều, truyện luôn nằm top 1 - 3 các bảng xếp hạng Novel ở phương Tây, về lượt đọc lẫn đánh giá.

- Đây là một trong những bộ truyện xuất sắc nhất mà mình từng đọc.

- Nhân vật chính lẫn phụ đều vô cùng thông minh, diễn biến tâm lý được khắc họa rất chân thực và sâu sắc. Thế giới trong truyện vô cùng rộng lớn, hệ thống sức mạnh thì mới lạ và độc đáo. Mỗi nhân vật, dù mạnh đến đâu, đều có một điểm yếu gọi là *Flaw* (mình dịch là "khuyết điểm" hoặc "điểm yếu"). Đặc biệt, mỗi nhân vật đều có năng lực riêng, không ai giống ai cả.

- Nữ chính không phải bình hoa, có cá tính, trí tuệ sức mạnh, mình cực kì thích nhân vật nữ chính, thích cái cách tác giả miêu tả nội tâm nhân vật qua từng thời kỳ, từ niên thiếu cho tới lúc trưởng thành sau này, và tình cảm được hình thành không dễ dàng một tí nào.

- Dàn nhân vật phụ đều có đất diễn, chứ không phải như NPC lướt qua, xây dựng rất đỉnh, đều có chiều sâu.

- Bộ này âm mưu, tình tiết, bố cục rất nhiều, rất sâu, rất nhiều chi tiết từ đầu truyện tưởng chừng như rất bình thường, nhưng thực tế lại không.

- Map rộng, World Building cực kỳ xuất sắc, khá mới, không theo lối mòn, tới chương mới nhất vẫn có rất nhiều điều để khai thác, tóm lại đây là một trong những bộ truyện hay nhất mình từng đọc trong suốt hơn 10 năm qua. Mọi người nên đọc qua khoảng 50-100 chương đầu, hoặc quyển 1, lúc đó sẽ vào mạch truyện và dễ đọc hơn rất nhiều.

---
Mình có thêm một số ảnh minh họa về các nhân vật ở dưới phần hình hảnh, gần chỗ bình luận.

---
Danh sách các quyển đã dịch:

Quyển 1 - [Đứa Con Của Bóng Tối] - [Chương 1 - > Chương 95]
Quyển 2 - [Con Quỷ Của Sự Thay Đổi] - [Chương 96 - > Chương 350]
Quyển 3 - [Quần Đảo Xiềng Xích] - [Chương 351 - > Chương 600]
Quyển 4 - [Kẻ Phá Vỡ Xiềng Xích] - [Chương 601 - > Chương 750]
Quyển 5 - [Đêm Kinh Hoàng] - [Chương 751 - > Chương 1060]
Quyển 6 - [Tất Cả Ác Quỷ Đã Đến] - [Chương 1061 --> Chương 1230]
Quyển 7 - [Lăng Mộ Của Ariel] - [Chương 1231 --> Chương 1590]
Quyển 8 - [Lord Shadow (Chúa Tể Bóng Tối)] - [Chương 1591--> Chương 1840]
Quyển 9 - [Throne of War (Ngai Vàng Chiến Tranh] - [Chương 1841--> Chương 2260]
Quyển 10 - [Dark Lord's Dreadful Travelogue (Hành Trình Đáng Sợ Của Chúa Tể Bóng Tối)] - [Chương 2261--> Chương 2720]
- Phần I: 2261 - 2409
- Phần II: 2410 - 2550
- Phần III: 2551 - 2720​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nói Ta Không Phải Tự Sáng Tác? Trở Tay Thu Hồi Bản...
  • Huynh Đệ Nói Tài Phiệt Tỷ Tỷ Hung Nhưng Nàng Đối...
  • Tiêu Phí Phản Lợi: Làm Sao Lại Nói Yêu Đương Đây?
  • Pokemon: Cuộc Sống Chủ Nông Trường
  • Đất Sét Sư Yếu? Đã Từng Nghe Nói Nghệ Thuật Chính...
  • Sa Điêu Hệ Thống Điên Cuồng Nội Quyển, Linh Bảo Mãn...
  • Nô Lệ Bóng Tối
    Chương 1: Nightmare Begins - Khởi Đầu Ác Mộng



    Đây là tiểu thuyết phương Tây, tiếng Anh chính gốc, không phải truyện Trung ạ, tác giả người Nga, top 1 lightnovel phương Tây.

    Lần đầu dịch tiếng anh cho truyện, nên chỗ nào khó hiểu, xưng hô có vấn đề thì các bạn vui lòng bấm báo lỗi chương để mình sửa, để cho các bạn sau có trải nghiệm tốt hơn nha, cảm ơn mọi người nhiều ạ.
    --------

    Tên nhóm Facebook: Hội Độc Giả Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave VN
    Link nhóm: https://www.facebook.com/groups/944950114364352

    --------

    [Quyển 1 - Child of Shadows (Đứa Con của Bóng Tối)]

    Một chàng trai trẻ với dáng vẻ gầy yếu, da tái nhợt và quầng thâm dưới mắt đang ngồi trên một chiếc ghế sắt gỉ sét đối diện sở cảnh sát. Trong tay cậu là một cốc cà phê — không phải loại cà phê tổng hợp rẻ tiền mà bọn chuột cống ở khu ổ chuột như cậu thường uống, mà là cà phê thật.

    Ly cà phê từ cây cà phê thật này, chỉ dành cho những higher rank citizens (công dân cấp bậc cao hơn) đã tiêu hết gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm của cậu.

    Nhưng vào hôm nay, Sunny quyết định tự thưởng cho mình.

    Sau tất cả, cuộc đời của cậu sắp kết thúc.

    Thưởng thức hơi ấm từ thức uống xa xỉ, cậu nâng cốc và hít hà hương thơm.

    Rồi cậu nhấp một ngụm nhỏ. . . và lập tức nhăn mặt.

    "Ah! Đắng quá!"

    Nhìn chằm chằm vào cốc cà phê, Sunny thở dài và buộc bản thân uống thêm một chút.

    Đắng hay không, cậu quyết tâm phải nhận được giá trị cho số tiền của mình — dù cho vị giác có phản đối thế nào.

    'Mình nên mua một miếng thịt thật thì hơn. Ai mà ngờ được cà phê thật lại kinh khủng như vậy? Chà, ít nhất thì nó sẽ giúp mình tỉnh táo.'

    Cậu nhìn xa xăm, mắt lim dim, rồi tự tát vào mặt để tỉnh táo lại.

    "Chết tiệt, đúng là phí tiền."

    Lắc đầu và nguyền rủa, Sunny uống cạn cốc cà phê và đứng dậy. Những người giàu có sống ở khu này đang vội vàng đi qua công viên nhỏ trên đường đi làm, nhìn cậu với vẻ mặt kỳ lạ.

    Trông cậu lôi thôi trong bộ quần áo rẻ tiền, thiếu ngủ, gầy gò và nhợt nhạt, Sunny thực sự lạc lõng ở đây. Cậu cũng nhận thấy ai cũng có vẻ cao hơn cậu. Nhìn họ với chút ghen tị, cậu ném cốc vào thùng rác.

    "Tôi đoán ba bữa ăn mỗi ngày sẽ làm được điều đó."

    Cái cốc bay trượt xa khỏi thùng và rơi xuống đất. Sunny đảo mắt ngán ngẩm, bước đến nhặt lên và cẩn thận bỏ vào thùng rác. Sau đó, với một nụ cười nhẹ, cậu băng qua đường và bước vào sở cảnh sát.

    Bên trong, một cảnh sát trông mệt mỏi nhìn thoáng qua cậu rồi cau mày đầy khó chịu.

    "Cậu bị lạc à, nhóc?"

    Sunny tò mò nhìn xung quanh, để ý thấy những tấm giáp bọc thép trên tường và các ụ súng giấu sơ hở trên trần.

    Viên cảnh sát trông cũng lôi thôi và dữ tợn. Ít nhất thì các đồn cảnh sát vẫn giống nhau ở mọi nơi.

    "Này! Tôi đang nói chuyện với cậu đấy!"

    Sunny hắng giọng.

    "À, không."

    Rồi cậu gãi đầu và thêm vào:

    "Theo yêu cầu của Third Special Directive (Chỉ thị Đặc biệt Thứ ba) tôi đến đây để tự nguyện nộp mình vì mang trong người Nightmare Spell (Ác Mộng Ma Pháp)."

    Biểu cảm của viên cảnh sát lập tức chuyển từ bực bội sang cảnh giác. Ông ta nhìn kỹ chàng trai trẻ một lần nữa, lần này với ánh mắt săm soi.

    "Cậu chắc chắn mình bị nhiễm à? Cậu bắt đầu có triệu chứng từ khi nào?"

    Sunny nhún vai.

    "Một tuần trước?"

    Viên cảnh sát tái mặt rõ rệt.

    "Chết tiệt."

    Rồi với một động tác vội vàng, ông ấn nút trên thiết bị của mình và gầm lên:

    "Chú ý! Code Black (Mã Đen) tại sảnh! Tôi nhắc lại! CODE BLACK!"

    ***

    Nightmare Spell xuất hiện lần đầu tiên trên thế giới vài thập kỷ trước. Khi ấy, hành tinh mới bắt đầu phục hồi sau hàng loạt thiên tai và các cuộc chiến tranh tài nguyên khốc liệt.

    Ban đầu, sự xuất hiện của một căn bệnh mới khiến hàng triệu người cảm thấy mệt mỏi và buồn ngủ liên miên không thu hút nhiều sự chú ý. Nhưng khi họ bắt đầu rơi vào giấc ngủ bất thường và không tỉnh dậy suốt nhiều ngày, các chính phủ mới thật sự hoảng loạn. Dĩ nhiên, khi ấy đã quá muộn — không phải rằng phản ứng sớm có thể tạo ra khác biệt.

    Khi những người bị nhiễm bệnh bắt đầu chết trong giấc ngủ, cơ thể họ biến thành quái vật, không ai có thể chuẩn bị trước. Những Nightmare Creatures (Sinh Vật Ác Mộng) nhanh chóng áp đảo quân đội quốc gia, đẩy thế giới vào hỗn loạn.

    Không ai biết Spell là gì, sở hữu sức mạnh ra sao, hay làm cách nào để chống lại.

    Cuối cùng, chính những người Awakened (Người Thức Tỉnh) — những người sống sót sau thử thách đầu tiên của Spell và trở về từ đó — đã ngăn chặn sự tàn phá của nó. Được trang bị năng lực kỳ diệu kiếm được trong Nightmare (ác mộng) của mình, họ khôi phục hòa bình và tạo nên một trật tự mới.

    Tất nhiên, đó chỉ là thảm họa đầu tiên mà Spell gây ra. Nhưng đối với Sunny, tất cả những điều đó chẳng liên quan gì đến cậu — cho đến vài ngày trước, khi cậu bắt đầu gặp khó khăn trong việc tỉnh táo.

    Đối với một người bình thường, được Spell chọn có thể là cơ hội hoặc nguy cơ.

    Trẻ em học kỹ năng sinh tồn và kỹ thuật chiến đấu ở trường, đề phòng khi bị nhiễm.

    Các gia đình giàu có thuê gia sư riêng để huấn luyện con cái họ các môn võ thuật.

    Những gia tộc Awakened còn có quyền truy cập vào những di sản mạnh mẽ, sở hữu Memories (ký ức) và Echoes (vọng ảnh) thừa kế khi lần đầu đến Dream Realm (Cõi Mơ).

    Gia đình bạn càng giàu có, cơ hội sống sót và trở thành một Awakened càng cao.

    Nhưng đối với Sunny, người không có gia đình và phần lớn thời gian chỉ biết kiếm ăn thay vì đi học, việc được Spell chọn chẳng phải là cơ hội gì.

    Với cậu, nó cơ bản là một bản án tử hình.

    ***

    Vài phút sau, Sunny ngáp dài khi một vài cảnh sát bận rộn cố định cậu vào dây trói.

    Chẳng bao lâu, cậu bị cột vào một chiếc ghế cồng kềnh, trông giống như một sự kết hợp kỳ lạ giữa giường bệnh và thiết bị tra tấn. Căn phòng nơi họ đang ở nằm trong tầng hầm của sở cảnh sát, với những bức tường bọc thép dày và một cánh cửa hầm trông kiên cố. Những cảnh sát khác đứng gần tường, tay cầm súng tự động và ánh mắt nghiêm nghị.

    Sunny không quan tâm đặc biệt đến họ. Điều duy nhất cậu có thể nghĩ đến là làm sao để được ngủ một chút.

    Cuối cùng, cánh cửa hầm mở ra, và một cảnh sát tóc hoa râm bước vào. Ông có gương mặt dày dạn và ánh mắt nghiêm nghị, như một người đã từng chứng kiến rất nhiều điều kinh khủng trong đời. Sau khi kiểm tra dây trói, ông nhanh chóng nhìn đồng hồ đeo tay rồi quay sang Sunny:

    "Tên của cậu là gì, nhóc?"

    Sunny chớp mắt vài lần, cố gắng tập trung, rồi nhích người khó chịu.

    "Sunless." (Không có ánh sáng mặt trời)

    Viên cảnh sát già nhướng mày.

    "Sunless? Cái tên kỳ lạ đấy."

    Sunny cố nhún vai, nhưng phát hiện mình không thể cử động.

    "Có gì kỳ lạ đâu? Ít nhất tôi cũng có một cái tên. Ở khu ngoại ô, không phải ai cũng có đâu."

    Sau một cái ngáp nữa, cậu nói thêm:

    "Vì tôi sinh ra trong lúc xảy ra nhật thực. Mẹ tôi có tâm hồn thơ mộng, hiểu chứ."

    Đó là lý do tại sao cậu có cái tên kỳ quái này và em gái cậu được gọi là Rain . . . ít nhất là khi em cậu còn sống cùng họ. Liệu đó là kết quả của trí tưởng tượng thơ mộng hay đơn giản là sự lười biếng, cậu cũng không rõ.

    Viên cảnh sát già hừ nhẹ.

    "Cậu có muốn tôi liên lạc với gia đình không?"

    Sunny chỉ đơn giản lắc đầu.

    "Không còn ai cả. Đừng bận tâm."

    Trong một giây, có một ánh nhìn tối tăm trên khuôn mặt của viên cảnh sát. Sau đó, biểu cảm của ông trở nên nghiêm túc.

    "Được rồi, Sunless. Cậu có thể thức bao lâu nữa?"

    "Uh . . . không lâu."

    Viên cảnh sát thở dài.

    "Vậy thì chúng ta không có thời gian cho thủ tục đầy đủ. Cố chống cự càng lâu càng tốt và lắng nghe tôi thật cẩn thận. Được chứ?"

    Không chờ câu trả lời, ông tiếp tục:

    "Cậu biết bao nhiêu về Nightmare Spell?"

    Sunny nhìn ông với vẻ nghi hoặc.

    "Biết nhiều như bất kỳ ai, tôi đoán thế? Ai mà không biết về Spell?"

    "Không phải những thứ bóng bẩy mà cậu thấy trên phim hay nghe trong các chương trình tuyên truyền đâu. Ý tôi là cậu thực sự biết bao nhiêu?"

    Đó là một câu hỏi khó trả lời.

    "Chẳng phải tôi chỉ cần vào Dream Realm (Cõi Mộng) giết vài con quái để hoàn thành First Nightmare (Cơn Ác Mộng Đầu Tiên) nhận sức mạnh ma thuật và trở thành một Awakened sao?"

    Viên cảnh sát già lắc đầu.

    "Nghe kỹ đây. Một khi cậu chìm vào giấc ngủ, cậu sẽ được chuyển vào trong First Nightmare. Các Nightmare là những thử thách do Spell tạo ra. Một khi bên trong, cậu sẽ gặp quái vật, đúng vậy, nhưng cậu cũng sẽ gặp con người.

    Hãy nhớ: họ không có thật. Họ chỉ là ảo ảnh được tạo ra để thử thách cậu thôi."

    "Làm sao ông biết?"

    Viên cảnh sát chỉ nhìn chằm chằm vào cậu.

    "Ý tôi là, không ai thực sự hiểu Spell là gì hay nó hoạt động như thế nào, đúng không? Vậy làm sao ông biết họ không có thật?"

    "Cậu có thể sẽ phải giết họ, nhóc. Vì vậy, tự mình cho rằng họ chỉ là ảo ảnh thì tốt hơn."

    "Ồ."

    Viên cảnh sát già chờ một giây, rồi gật đầu và tiếp tục.

    "Nhiều yếu tố trong First Nightmare phụ thuộc vào may mắn. Nói chung, nó không nên quá khó khăn. Tình huống mà cậu gặp phải, công cụ có trong tay và những sinh vật cần đánh bại thường nằm trong khả năng của cậu, ít nhất là vậy. Dù sao thì, Spell sắp xếp thử thách, không phải hành quyết. Cậu hơi thiệt thòi vì . . . hoàn cảnh của cậu. Nhưng bọn trẻ từ khu ngoại ô rất kiên cường. Đừng vội bỏ cuộc."

    "Uh-uh."

    Sunny ngày càng buồn ngủ. Cậu thấy khó theo dõi cuộc trò chuyện.

    "Về mấy cái sức mạnh ma thuật mà cậu nhắc đến… cậu thực sự sẽ nhận được chúng nếu sống sót cho đến cuối Nightmare. Những sức mạnh đó, cụ thể là gì, phụ thuộc vào tương thích tự nhiên của cậu cũng như những gì cậu làm trong thử thách. Nhưng một số sẽ có sẵn từ đầu…"

    Giọng nói của viên cảnh sát già dần xa xăm hơn. Mi mắt của Sunny nặng đến mức cậu khó mà mở ra được.

    "Hãy nhớ: điều đầu tiên cậu cần làm khi vào trong Nightmare là kiểm tra Attributes (thuộc tính) và Aspect (khía cạnh) của mình. Nếu cậu có được một khía cạnh thiên về chiến đấu, kiểu như Kiếm Sĩ hoặc Cung Thủ, mọi thứ sẽ dễ hơn. Nếu nó được củng cố bởi một thuộc tính thể chất, thì càng tốt. Các khía cạnh chiến đấu là phổ biến nhất, nên xác suất nhận được chúng là cao."

    Căn phòng bọc thép đang dần tối lại.

    "Nếu cậu không may mắn và khía cạnh của mình không liên quan đến chiến đấu, đừng nản lòng. Sorcery (Pháp Thuật) và utility Aspects (khía cạnh hỗ trợ) cũng hữu ích theo cách riêng của chúng, cậu chỉ cần thông minh một chút. Thực sự thì không có khía cạnh nào là vô dụng. Ừm, hầu như không. Vì vậy, hãy làm mọi điều trong khả năng để sống sót."

    "Nếu cậu sống sót, cậu sẽ đi được nửa chặng đường để trở thành một Awakened. Nhưng nếu cậu chết, cậu sẽ mở ra một cánh cổng cho Nightmare Creature xuất hiện trong thế giới thực. Điều đó có nghĩa là đồng nghiệp của tôi và tôi sẽ phải đối phó với nó. Vì vậy… làm ơn, đừng chết, Sunless."

    Đã gần như ngủ gục, Sunny cảm thấy có chút cảm động trước lời nói của viên cảnh sát.

    "Hoặc, ít nhất, cố gắng đừng chết ngay. Người Awakened gần nhất sẽ không đến được đây trong vài giờ, nên chúng tôi thực sự đánh giá cao nếu cậu không bắt chúng tôi phải chiến đấu với thứ đó một mình..."

    'Gì cơ?'

    Với suy nghĩ cuối cùng đó, Sunny cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ sâu.

    Mọi thứ trở nên đen kịt.

    Và rồi, trong bóng tối, một giọng nói quen thuộc vang lên:

    [Aspirant (Ứng viên)! Chào mừng đến với Nightmare Spell (Ác Mộng Ma Pháp). Hãy chuẩn bị cho First Trial (Thử Thách Đầu Tiên) của bạn…]
    -------------------

    Tên nhóm Facebook: Hội Độc Giả Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Salve
    Link nhóm: https://www.facebook.com/groups/944950114364352

    -------------------

    [Tổng Hợp Một Số Kiến Thức - Thuật Ngữ Chung Của Truyện]

    Truyện ra mắt lần đầu tháng 3 năm 2022, truyện phương Tây (Tiếng Anh) tác giả người Nga.

    ---

    [Nightmare Spell]

    [Phần này đóng vai trò là tập hợp kiến thức về thế giới của tiểu thuyết. Thông tin dần được tiết lộ trong câu chuyện và được tập hợp ở đây để dễ dàng tra cứu. Do đó, có thể chứa những tiết lộ nhỏ về nội dung.]

    - Thông Tin Chung:

    ❖ The Nightmare Spell
    The Nightmare Spell (Ác Mộng Ma Pháp) ảnh hưởng đến những người trẻ, thường là khoảng mười sáu đến mười tám tuổi. Sau khi bị ảnh hưởng, những người được Spell chọn sẽ trải qua cảm giác muốn ngủ không cưỡng lại được. Khi họ chịu thua trước cảm giác này, họ sẽ bị đưa vào First Nightmare (Ác Mộng Đầu Tiên).

    ❖ The Nightmares
    Nightmares (Những Ác Mộng) là những thử thách do Spell tạo ra, bao gồm cả quái vật và con người, được coi là ảo ảnh. Mỗi Nightmare có một xung đột chính cần giải quyết để kết thúc. Các xung đột này được cho là tái hiện lại những sự kiện từ lịch sử cổ xưa của Dream Realm (Cõi Mộng).

    ❖ The Dream Realm
    Dream Realm là một thế giới phép thuật rộng lớn, đổ nát, nơi sinh ra Nightmares và có đầy các Nightmare Creatures (Sinh Vật Ác Mộng). Đây cũng là nơi các Nightmare được sinh ra. Con người sẽ được Spell đưa đến đây sau khi vượt qua thử thách đầu tiên và chỉ có thể trở lại thế giới thực qua các cổng đặc biệt được gọi là Gateways (Cánh Cổng). Bằng việc hoàn thành điều này, họ trở thành Awakened (Người Thức Tỉnh).

    ❖ The Awakened
    Awakened là những người đã vượt qua thử thách đầu tiên của Nightmare Spell và thiết lập kết nối với Dream Realm. Mỗi người trong số họ có khả năng đặc biệt và có cách để vào Dream Realm nhằm truy tìm và tiêu diệt Nightmares trước khi chúng tạo ra một Gate, từ đó bảo vệ thế giới thực.

    ❖ The Gates
    Nếu Seed of Nightmare (Hạt Giống Ác Mộng) không được tìm thấy và tiêu diệt trước khi trưởng thành, một Gate từ Dream Realm sẽ mở ra và một đám Nightmare Creatures sẽ tràn vào thế giới thực. Để tiêu diệt Seed, bất kỳ số lượng Awakened nào cũng có thể vào Nightmare và cố gắng chinh phục nó.

    Vì thế, có thể nói rằng nhiệm vụ của tất cả Awakened là vào Dream Realm, tìm kiếm các Nightmares đang trưởng thành và đóng chúng lại trước khi gây hại cho thế giới thực.

    - Thuật Ngữ Chung:

    ❖ Gateway
    Không nhầm lẫn với Gate, Gateway là một cổng đặc biệt vừa làm neo để Awakened vào Dream Realm, vừa là điểm thoát cho những ai muốn rời khỏi đó.

    ❖ Citadel
    Một pháo đài của con người trong Dream Realm được xây dựng xung quanh một Gateway đã chinh phục.

    ❖ Memory
    Memory (Ký Ức) là một vật phẩm ma thuật liên kết với tinh chất của một sinh vật trong Dream Realm. Ký Ức được tạo từ Soul Essence (Tinh Hoa Linh Hồn) nhưng có thể mang hình dạng vật chất khi được triệu hồi.

    ❖ Enchantment
    Enchantment (Bùa Chú) là một phẩm chất ma thuật của một Ký Ức.

    ❖ Echo
    Echo (Vọng Ảnh) là bản sao ma thuật của một Nightmare Creature bị tiêu diệt. Echo có khả năng tự chủ hạn chế, nhưng không có linh hồn nên không được coi là sinh vật sống. Giống như Ký Ức, chúng được tạo từ Soul Essence và chỉ có hình dạng vật chất khi được triệu hồi.

    ❖ Soul Core
    Soul Core (Lõi Linh Hồn) là lõi huyền bí của tinh thần, có khả năng tích trữ một lượng lớn Soul Essence.

    ❖ Soul Shard
    Soul Shard (Mảnh Linh Hồn) là sự biểu hiện vật lý của một Soul Core bị phá vỡ và chứa đựng Soul Essence còn lại.

    ❖ Soul Essence
    Soul Essence (Tinh Hoa Linh Hồn) là một dạng năng lượng tinh thần huyền bí.

    ❖ Soul Rank
    Soul Rank (Cấp Bậc Linh Hồn) là thước đo sức mạnh dựa trên chất lượng của Soul Core. Có bảy Cấp Bậc Linh Hồn:

    - Dormant (Ngủ Yên)
    - Awakened (Thức Tỉnh)
    - Ascended (Thăng Hoa)
    - Transcendent (Siêu Việt)
    - Supreme (Tối Thượng)
    - Sacred (Thiêng Liêng)
    - Divine (Thần Thánh)

    Giống như con người tiến lên hướng đến sự thần thánh, các Nightmare Creatures trượt dài vào sự ô uế. Các Soul Core tha hóa của chúng cũng có bảy cấp bậc sức mạnh:

    - Dormant (Ngủ Yên)
    - Awakened (Thức Tỉnh)
    - Fallen (Sa Ngã)
    - Corrupted (Tha Hóa)
    - Great (Vĩ Đại)
    - Cursed (Bị Nguyền Rủa)
    - Unholy (Bất Kính)

    ❖ Class
    Class (Cấp Bậc) là thước đo sức mạnh dựa trên số lượng Soul Cores của một sinh vật. Không giống con người, chỉ có thể có một Soul Core, Nightmare Creatures có thể có nhiều. Đây là một thước đo khác về sức mạnh của chúng, gọi là Class. Có bảy Class của Nightmare Creatures, từ một Soul Core đến bảy:

    - Beast (Dã Thú)
    - Monster (Quái Vật)
    - Demon (Ác Quỷ)
    - Devil (Quỷ Dữ)
    - Tyrant (Bạo Chúa)
    - Terror (Kinh Hoàng)
    - Titan (Khổng Lồ)

    Một Nightmare Creature có năm Soul Cores cấp Awakened sẽ được gọi là Awakened Tyrant, trong khi một sinh vật có bốn Soul Cores cấp Fallen sẽ được gọi là Fallen Devil.

    ❖ Tier
    Tier (Bậc) là ước tính thô về sức mạnh của một Ký Ức, dựa trên nguồn gốc của nó. Mặc dù Ký Ức tuân theo cùng một hệ thống cấp bậc như Soul Rank, chúng cũng được phân chia thành các Bậc dựa trên Class của các Nightmare Creatures đã để lại chúng. Do đó, một Ký Ức từ một Awakened Tyrant (sinh vật sở hữu năm Soul Cores) sẽ được phân loại là Tier-Five (Bậc V) Awakened Memory, trong khi một Ký Ức từ một Fallen Devil (sở hữu bốn Soul Cores) sẽ được phân loại là Tier-Four (Bậc IV) Ascended Memory.

    - Aspects and Abilities:

    ❖ Aspect
    Aspect (Khía Cạnh) là sự kết hợp giữa các thiên hướng tự nhiên và lựa chọn của một người, được thể hiện như một dạng chuyên môn ma thuật. Aspect ban cho Awakened những sức mạnh độc đáo, nhưng đồng thời cũng nguyền rủa họ với một Flaw (Khuyết Điểm).

    ❖ Attribute
    Attribute (Thuộc Tính) là khả năng bị động tương ứng với đặc điểm tự nhiên của một người.

    ❖ Aspect Ability
    Aspect Ability (Khả Năng Khía Cạnh) là khả năng ma thuật gắn liền với Aspect của một người.

    ❖ Flaw
    Flaw là lời nguyền độc nhất đặt lên Awakened như cái giá để đạt được sức mạnh huyền bí.

    ❖ True Name
    True Name (Tên Thật) là một danh hiệu huyền bí được Spell ban cho những Awakened xuất sắc nhất.

    ❖ Hierarchy
    Bốn Cấp Bậc Linh Hồn đầu tiên, khi áp dụng cho con người, có tên gọi thông thường trong ngôn ngữ con người: Sleeper (Dormant) Awakened, Master (Ascended) và Saint (Transcendent). Từ "Awakened" đôi khi cũng được dùng để mô tả tất cả những người mang Nightmare Spell.

    Sleepers là những người mang Nightmare Spell đã vượt qua First Nightmare. Họ nhận được khả năng nhận biết và tương tác với Soul Core, cùng với một Aspect độc nhất và Flaw. Sleepers không có kết nối với Dream Realm nhưng sẽ được đưa đến đó vào ngày đông chí.

    Khi một Sleeper trở lại từ Dream Realm lần đầu tiên, họ trở thành Awakened. Soul Core của họ tiến hóa lên Cấp Bậc tiếp theo và Aspect của họ có thêm một Aspect Ability thứ hai. Họ cũng có khả năng nhận biết và tương tác với Soul Essence. Awakened vào Dream Realm mỗi khi họ chìm vào giấc ngủ, xuất hiện gần Gateway mà họ được neo vào.

    Nếu một Awakened chọn thách thức Second Nightmare và thành công, họ trở thành Master. Soul Core của họ tiến hóa lên cấp Ascended và Aspect của họ có thêm một Aspect Ability thứ ba. Masters có thể di chuyển giữa thế giới thực và Dream Realm về mặt vật lý, chứ không chỉ trong linh hồn. Họ chỉ vào Dream Realm khi họ muốn.

    Nếu một Master chinh phục Third Nightmare, họ trở thành Saint. Soul Core của họ tiến hóa lên cấp Transcended và họ có được một Aspect Ability dạng Transformation. Chỉ có vài chục Saint trong toàn thể nhân loại..
     
    Nô Lệ Bóng Tối
    Chương 1: Nightmare Begins - Khởi Đầu Ác Mộng



    Một chàng trai trẻ với dáng vẻ gầy yếu, da tái nhợt và quầng thâm dưới mắt đang ngồi trên một chiếc ghế sắt gỉ sét đối diện sở cảnh sát. Trong tay cậu là một cốc cà phê — không phải loại cà phê tổng hợp rẻ tiền mà bọn chuột cống ở khu ổ chuột như cậu thường uống, mà là cà phê thật.

    Ly cà phê từ cây cà phê thật này, chỉ dành cho những higher rank citizens (công dân cấp bậc cao hơn) đã tiêu hết gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm của cậu.

    Nhưng vào hôm nay, Sunny quyết định tự thưởng cho mình.

    Sau tất cả, cuộc đời của cậu sắp kết thúc.

    Thưởng thức hơi ấm từ thức uống xa xỉ, cậu nâng cốc và hít hà hương thơm.

    Rồi cậu nhấp một ngụm nhỏ. . . và lập tức nhăn mặt.

    "Ah! Đắng quá!"

    Nhìn chằm chằm vào cốc cà phê, Sunny thở dài và buộc bản thân uống thêm một chút.

    Đắng hay không, cậu quyết tâm phải nhận được giá trị cho số tiền của mình — dù cho vị giác có phản đối thế nào.

    "Tôi nên mua một miếng thịt thật thì hơn. Ai mà ngờ được cà phê thật lại kinh khủng như vậy? Chà, ít nhất thì nó sẽ giúp tôi tỉnh táo."

    Cậu nhìn xa xăm, mắt lim dim, rồi tự tát vào mặt để tỉnh táo lại.

    "Chết tiệt, đúng là phí tiền."

    Lắc đầu và nguyền rủa, Sunny uống cạn cốc cà phê và đứng dậy. Những người giàu có sống ở khu này đang vội vàng đi qua công viên nhỏ trên đường đi làm, nhìn cậu với vẻ mặt kỳ lạ.

    Trông cậu lôi thôi trong bộ quần áo rẻ tiền, thiếu ngủ, gầy gò và nhợt nhạt, Sunny thực sự lạc lõng ở đây. Cậu cũng nhận thấy ai cũng có vẻ cao hơn cậu. Nhìn họ với chút ghen tị, cậu ném cốc vào thùng rác.

    "Tôi đoán ba bữa ăn mỗi ngày sẽ làm được điều đó."

    Cái cốc bay trượt xa khỏi thùng và rơi xuống đất. Sunny đảo mắt ngán ngẩm, bước đến nhặt lên và cẩn thận bỏ vào thùng rác. Sau đó, với một nụ cười nhẹ, cậu băng qua đường và bước vào sở cảnh sát.

    Bên trong, một cảnh sát trông mệt mỏi nhìn thoáng qua cậu rồi cau mày đầy khó chịu.

    "Cậu bị lạc à, nhóc?"

    Sunny tò mò nhìn xung quanh, để ý thấy những tấm giáp bọc thép trên tường và các ụ súng giấu sơ hở trên trần.

    Viên cảnh sát trông cũng lôi thôi và dữ tợn. Ít nhất thì các đồn cảnh sát vẫn giống nhau ở mọi nơi.

    "Này! Tôi đang nói chuyện với cậu đấy!"

    Sunny hắng giọng.

    "À, không."

    Rồi cậu gãi đầu và thêm vào:

    "Theo yêu cầu của Third Special Directive (Chỉ thị Đặc biệt Thứ ba) tôi đến đây để tự nguyện nộp mình vì mang trong người Nightmare Spell (Ác Mộng Ma Pháp)."

    Biểu cảm của viên cảnh sát lập tức chuyển từ bực bội sang cảnh giác. Ông ta nhìn kỹ chàng trai trẻ một lần nữa, lần này với ánh mắt săm soi.

    "Cậu chắc chắn mình bị nhiễm à? Cậu bắt đầu có triệu chứng từ khi nào?"

    Sunny nhún vai.

    "Một tuần trước?"

    Viên cảnh sát tái mặt rõ rệt.

    "Chết tiệt."

    Rồi với một động tác vội vàng, ông ấn nút trên thiết bị của mình và gầm lên:

    "Chú ý! Code Black (Mã Đen) tại sảnh! Tôi nhắc lại! CODE BLACK!"

    Nightmare Spell xuất hiện lần đầu tiên trên thế giới vài thập kỷ trước. Khi ấy, hành tinh mới bắt đầu phục hồi sau hàng loạt thiên tai và các cuộc chiến tranh tài nguyên khốc liệt.

    Ban đầu, sự xuất hiện của một căn bệnh mới khiến hàng triệu người cảm thấy mệt mỏi và buồn ngủ liên miên không thu hút nhiều sự chú ý. Nhưng khi họ bắt đầu rơi vào giấc ngủ bất thường và không tỉnh dậy suốt nhiều ngày, các chính phủ mới thật sự hoảng loạn. Dĩ nhiên, khi ấy đã quá muộn — không phải rằng phản ứng sớm có thể tạo ra khác biệt.

    Khi những người bị nhiễm bệnh bắt đầu chết trong giấc ngủ, cơ thể họ biến thành quái vật, không ai có thể chuẩn bị trước. Những Nightmare Creatures (Sinh Vật Ác Mộng) nhanh chóng áp đảo quân đội quốc gia, đẩy thế giới vào hỗn loạn.

    Không ai biết Spell là gì, sở hữu sức mạnh ra sao, hay làm cách nào để chống lại.

    Cuối cùng, chính những người Awakened (Người Thức Tỉnh) — những người sống sót sau thử thách đầu tiên của Spell và trở về từ đó — đã ngăn chặn sự tàn phá của nó. Được trang bị năng lực kỳ diệu kiếm được trong Nightmare (ác mộng) của mình, họ khôi phục hòa bình và tạo nên một trật tự mới.

    Tất nhiên, đó chỉ là thảm họa đầu tiên mà Spell gây ra. Nhưng đối với Sunny, tất cả những điều đó chẳng liên quan gì đến cậu — cho đến vài ngày trước, khi cậu bắt đầu gặp khó khăn trong việc tỉnh táo.

    Đối với một người bình thường, được Spell chọn có thể là cơ hội hoặc nguy cơ.

    Trẻ em học kỹ năng sinh tồn và kỹ thuật chiến đấu ở trường, đề phòng khi bị nhiễm.

    Các gia đình giàu có thuê gia sư riêng để huấn luyện con cái họ các môn võ thuật.

    Những gia tộc Awakened còn có quyền truy cập vào những di sản mạnh mẽ, sở hữu Memories (ký ức) và Echoes (vọng ảnh) thừa kế khi lần đầu đến Dream Realm (Cõi Mơ).

    Gia đình bạn càng giàu có, cơ hội sống sót và trở thành một Awakened càng cao.

    Nhưng đối với Sunny, người không có gia đình và phần lớn thời gian chỉ biết kiếm ăn thay vì đi học, việc được Spell chọn chẳng phải là cơ hội gì.

    Với cậu, nó cơ bản là một bản án tử hình..
     
    Nô Lệ Bóng Tối
    Chương 2: Slave Caravan - Đoàn Nô Lệ



    Sunny mơ thấy một ngọn núi.

    Gai góc và cô độc, nó vượt trội hơn các đỉnh khác trong dãy núi, cắt ngang bầu trời đêm bằng những cạnh sắc nhọn. Mặt trăng sáng ngời chiếu ánh sáng ma mị lên các sườn núi.

    Trên một trong các sườn núi, dấu vết của một con đường cổ xưa vẫn bám vào đá. Đâu đó, các phiến đá đã bị thời gian mài mòn, lấp ló qua lớp tuyết. Bên phải con đường là vách núi dựng đứng như một bức tường không thể xuyên thủng. Bên trái là biển đen tĩnh lặng, báo hiệu một vực sâu không đáy. Những cơn gió mạnh đập vào ngọn núi không ngừng, gào thét trong cơn giận dữ bất lực.

    Bỗng nhiên, mặt trăng lặn xuống chân trời. Mặt trời mọc từ hướng tây, lướt qua bầu trời rồi biến mất ở phía đông. Những bông tuyết nhảy lên từ mặt đất và quay trở về vòng tay của mây. Sunny nhận ra mình đang thấy dòng thời gian chảy ngược.

    Chỉ trong khoảnh khắc, hàng trăm năm trôi qua. Tuyết rút đi, để lộ con đường cũ. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Sunny khi cậu nhìn thấy những bộ xương người nằm rải rác dưới đất. Một lúc sau, xương cốt biến mất, và thay vào đó, một đoàn nô lệ xuất hiện, đang đi ngược xuống núi với tiếng xích leng keng.

    Thời gian chậm lại, dừng lại, rồi quay lại tốc độ bình thường.

    [Aspirant (Ứng viên)! Chào mừng đến với Nightmare Spell (Ác Mộng Ma Pháp). Hãy chuẩn bị cho First Trial (Thử Thách Đầu Tiên) của bạn…]

    ‘Cái . . . cái gì thế này?’

    Bước. Rồi lại bước. Một bước nữa.

    Cơn đau âm ỉ lan ra từ bàn chân đang chảy máu của Sunny khi cậu run lên vì lạnh. Tấm áo tunic rách tả tơi chẳng thể chống lại cơn gió buốt. Cổ tay của cậu là nguồn cơn chính của đau đớn: sắt lạnh của xiềng tay cứa vào da thịt mỗi lần chạm vào, gây nên cơn đau nhói ở những vùng da đã bị tổn thương.

    ‘Tình huống gì thế này?!’

    Sunny nhìn lên và xuống, thấy một dãy dài xích chạy dọc con đường, với hàng chục người hốc hác — những nô lệ như cậu — bị xích cách nhau một khoảng ngắn. Phía trước cậu, một người đàn ông vai rộng với tấm lưng đầy máu bước đi với những bước đều đặn. Đằng sau cậu, một gã có ánh mắt lấm lét, tuyệt vọng đang chửi thầm bằng một thứ ngôn ngữ mà Sunny không biết, nhưng bằng cách nào đó lại hiểu được. Thỉnh thoảng, những kỵ sĩ mặc giáp cổ xưa đi ngang qua, nhìn những nô lệ với ánh mắt hăm dọa.

    Dù nhìn theo cách nào, tình hình cũng rất tệ.

    Sunny cảm thấy bối rối nhiều hơn là hoảng sợ. Đúng, tình huống này không giống như các First Nightmares (Cơn Ác Mộng Đầu Tiên) mà cậu từng nghe nói đến. Thông thường, các ứng viên mới được chọn sẽ bắt đầu trong tình huống có chút chủ động: họ trở thành thành viên của những tầng lớp đặc quyền hoặc chiến binh, với đầy đủ vũ khí cần thiết để ít nhất là có thể đối mặt với các thử thách.

    Bắt đầu với thân phận là một nô lệ bất lực, bị xiềng xích và gần như sắp chết, là viễn cảnh xa rời hoàn hảo nhất mà cậu có thể tưởng tượng.

    Tuy nhiên, Spell là về thử thách, nhưng cũng phải có sự cân bằng. Như viên cảnh sát già đã nói, nó tạo ra các thử thách, không phải là các cuộc hành quyết. Vì vậy, Sunny chắc rằng để bù đắp cho khởi đầu khủng khiếp này, cậu sẽ được nhận một điều gì đó tốt. Ít nhất là một Aspect mạnh mẽ.

    ‘Xem nào . . . làm sao để mình kiểm tra đây?’

    Nhớ lại những truyện tranh webtoon mà cậu từng đọc lúc nhỏ, Sunny tập trung và nghĩ về những từ như “status” “myself” và “information”. Quả thật, khi cậu tập trung, những chữ rune mờ hiện ra trong không khí trước mặt. Một lần nữa, dù không biết ngôn ngữ cổ này, nhưng cậu vẫn hiểu được ý nghĩa đằng sau nó.

    Cậu nhanh chóng tìm đến rune mô tả Aspect (Khía Cạnh) của mình . . . và cuối cùng thì mất bình tĩnh.

    ‘Cái gì?! Cái quái gì thế này?!’

    ***

    Tên: Sunless.

    Tên Thật: —

    Rank: Aspirant (Người Thách Thức).

    Soul Core (Lõi Linh Hồn): Dormant (Ngủ Yên).

    Memories: —

    Echoes: —

    Attributes (Thuộc Tính): [Fated (Định Mệnh)] [Mark of Divinity (Dấu Ấn Thần Thánh)] [Child of Shadows (Đứa Con Bóng Tối)].

    Aspect: [Temple Slave (Nô Lệ Đền Thờ)].

    Mô tả Aspect: [Nô lệ là một kẻ vô dụng, không có kỹ năng hay khả năng nào đáng kể. Một nô lệ đền thờ cũng vậy, chỉ khác là hiếm hơn một chút.]

    Không nói nên lời, Sunny nhìn chằm chằm vào các rune, cố gắng thuyết phục bản thân rằng có lẽ cậu chỉ nhìn nhầm. Chắc chắn, cậu không thể xui xẻo đến vậy . . . phải không?

    ‘Không có Aspect vô dụng sao?!’

    Ngay khi ý nghĩ đó hiện lên trong đầu, cậu mất nhịp bước và ngã chúi xuống, kéo sợi xích nặng nề theo với sức nặng của mình. Ngay lập tức, gã phía sau cậu hét lên:

    “Đồ con hoang! Đi đứng cẩn thận vào!”

    Sunny vội vàng làm tan biến những rune, chỉ mình cậu nhìn thấy chúng, và cố gắng đứng vững lại. Một lúc sau, cậu lại bước đi ổn định — nhưng không kịp trước khi vô ý kéo căng sợi xích một lần nữa.

    “Đồ nhãi con! Tao sẽ giết mày!”

    Người đàn ông vai rộng phía trước Sunny cười khúc khích mà không quay đầu lại.

    “Phiền làm gì? Kẻ yếu đuối sẽ chết trước khi mặt trời mọc thôi. Ngọn núi sẽ giết nó.”

    Vài giây sau, hắn thêm vào:

    “Nó sẽ giết cả mày và tao, chỉ là chậm hơn một chút. Tao thực sự không hiểu bọn Đế quốc nghĩ gì mà lại bắt chúng ta phải chịu đựng cái lạnh này.”

    Gã kia giật mình.

    “Mày nói hộ mình thôi, đồ ngu! Tao định sống sót!”

    Sunny im lặng lắc đầu và tập trung không để ngã lần nữa.

    ‘Đúng là một cặp đáng yêu.’

    Đột nhiên, một giọng nói thứ ba chen vào cuộc trò chuyện từ đâu đó phía sau. Giọng nói này nghe có vẻ nhẹ nhàng và thông minh.

    “Con đường núi này thường ấm hơn nhiều vào thời gian này trong năm. Chúng ta chỉ là gặp vận xui thôi. Ngoài ra, tôi khuyên mấy người không nên động vào cậu nhóc này.”

    “Tại sao?”

    Sunny hơi quay đầu, lắng nghe.

    “Mấy người không thấy dấu vết trên da nó sao? Nó không giống như chúng ta, những kẻ rơi vào cảnh nô lệ vì nợ nần, tội lỗi hay vận rủi. Nó sinh ra đã là nô lệ. Cụ thể là một nô lệ đền thờ. Gần đây, bọn Đế quốc đã phá hủy ngôi đền cuối cùng của Shadow God (Thần Bóng Tối). Tôi đoán đó là lý do tại sao cậu nhóc lại ở đây.”

    Gã đàn ông vai rộng liếc nhìn lại.

    “Vậy thì sao? Tại sao chúng ta phải sợ một vị thần yếu ớt, bị lãng quên? Ông ta còn chẳng bảo vệ được đền thờ của mình.”

    “Đế quốc được bảo vệ bởi War God (Thần Chiến Tranh) hùng mạnh. Dĩ nhiên họ chẳng sợ phá hủy vài ngôi đền. Nhưng ở đây chúng ta không được bảo vệ bởi bất cứ thứ gì hay bất kỳ ai. Mấy người thực sự muốn mạo hiểm làm phật lòng một vị thần sao?”

    Gã đàn ông vai rộng hừ mũi, không muốn đáp lại.

    Cuộc trò chuyện của họ bị gián đoạn khi một người lính trẻ cưỡi trên con ngựa trắng tuyệt đẹp xuất hiện. Mặc chiếc giáp da đơn giản, tay cầm một ngọn giáo và một thanh kiếm ngắn, người lính trông thật oai nghiêm và cao quý. Điều khiến Sunny khó chịu là gã kia cũng khá đẹp trai. Nếu đây là một bộ phim cổ trang, chắc chắn anh lính trẻ này sẽ là nhân vật nam chính.

    “Có chuyện gì ở đây?”

    Giọng anh ta không có vẻ đe dọa, thậm chí có chút gì đó giống như sự quan tâm.

    Khi mọi người còn do dự, người nô lệ có giọng nói nhẹ nhàng đáp:

    “Không có gì, thưa ngài. Chúng tôi chỉ là quá mệt mỏi và lạnh lẽo. Đặc biệt là cậu bé này ở đằng kia. Cuộc hành trình này thực sự quá khó khăn với một người trẻ như vậy.”

    Người lính trẻ nhìn Sunny với ánh mắt thương cảm.

    ‘Nhìn gì mà nhìn? Anh cũng chẳng lớn hơn tôi là bao!’ Sunny nghĩ thầm.

    Dĩ nhiên, cậu không nói điều đó ra thành lời.

    Người lính trẻ thở dài, lấy một cái bình nước từ thắt lưng rồi đưa nó cho Sunny.

    “Cố chịu đựng thêm chút nữa, nhóc. Chúng ta sẽ dừng lại qua đêm sớm thôi. Tạm thời, uống chút nước đi.”

    ‘Nhóc? Nhóc á?!’

    Vì cơ thể gầy gò và nhỏ bé, phần lớn do suy dinh dưỡng, Sunny thường bị nhầm là trẻ con. Thông thường, cậu sẽ không ngần ngại lợi dụng điều đó, nhưng lúc này, vì lý do nào đó, bị gọi là “nhóc” khiến cậu cảm thấy bực mình.

    Dù sao thì, cậu cũng đang rất khát.

    Cậu vừa định cầm lấy bình nước thì một tiếng roi vun vút vang lên trong không khí, và đột nhiên Sunny chìm trong cơn đau. Cậu loạng choạng, kéo xích căng ra lần nữa và khiến gã nô lệ lấm lét phía sau tức tối chửi rủa.

    Một người lính khác, người này lớn tuổi hơn và trông giận dữ hơn, dừng ngựa lại cách đó vài bước. Chiếc roi vừa cắt rách tấm áo tunic của Sunny và làm chảy máu thuộc về ông ta. Không thèm liếc nhìn các nô lệ, người lính già nhìn trừng trừng vào đồng nghiệp trẻ của mình với ánh mắt khinh miệt.

    “Cậu nghĩ mình đang làm gì?”

    Khuôn mặt người lính trẻ tối sầm lại.

    “Tôi chỉ muốn cho cậu bé này chút nước.”

    “Nó sẽ nhận được nước cùng với những tên nô lệ khác khi chúng ta hạ trại!”

    “Nhưng mà…”

    “Câm mồm! Đám nô lệ này không phải bạn của cậu. Hiểu chưa? Chúng còn chẳng phải là người nữa. Đối xử với chúng như người thì chúng sẽ bắt đầu mơ tưởng những điều viển vông.”

    Người lính trẻ nhìn Sunny, rồi cúi đầu và treo lại bình nước vào thắt lưng.

    “Đừng để tôi bắt gặp cậu kết bạn với đám nô lệ lần nữa, lính mới. Nếu không, lần sau roi của tôi sẽ ‘thưởng thức’ lưng của cậu đấy!”

    Như để minh họa ý định của mình, người lính già quất roi trên không rồi thúc ngựa tiến lên, tỏa ra sự đe dọa và giận dữ. Sunny nhìn theo ông ta với ánh mắt đầy ác cảm nhưng giấu kín.

    ‘Mình không biết làm thế nào, nhưng tôi sẽ nhìn thấy ông chết trước tiên.’

    Rồi cậu quay đầu nhìn về phía người lính trẻ đang tụt lại phía sau, đầu vẫn cúi xuống.

    ‘Còn ngươi, ngươi sẽ là người thứ hai.’

    -----

    Tên nhóm Facebook: Hội Độc Giả Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave VN
    Link nhóm: https://www.facebook.com/groups/944950114364352.
     
    Nô Lệ Bóng Tối
    Chương 3: The Strings of Fate - Dòng Chảy Định Mệnh



    Sau vài phút, Sunny đắm chìm trong tâm trạng ảm đạm. Nhưng rồi cậu tự vực dậy và hít vào một hơi thật sâu, cố tận hưởng không khí trong lành.

    Quả thực, không khí như vậy rất khó tìm trong thế giới thực: bụi mịn và các chất ô nhiễm khác làm cho không khí trở nên khó chịu, chưa kể đến mùi hôi thường trực của vùng ngoại ô.

    Ở những khu vực tốt hơn trong thành phố, các hệ thống lọc không khí tiên tiến hoạt động chăm chỉ — tuy nhiên, không khí đã qua lọc lại có vị nhạt nhẽo và tẻ nhạt. Chỉ những người rất giàu mới được tận hưởng không khí dễ chịu như vậy.

    Và giờ đây cậu, Sunny, có thể hít thở thoải mái không giới hạn như một chaebol thế hệ thứ hai.

    "Đúng là, được Spell chọn cũng có vài lợi ích."

    Giá như không có cái lạnh khủng khiếp, chân cậu không đau nhức, và cổ tay cùng lưng không phải chịu đựng sự đau đớn!

    Đoàn nô lệ chầm chậm lê bước lên núi, với ngày càng nhiều nô lệ lảo đảo và thỉnh thoảng ngã xuống đất. Vài lần, những người không thể đi tiếp nữa bị tháo ra khỏi dây xích và không thương tiếc bị ném xuống con đường bên trái, nơi vực sâu đen ngòm đang chực chờ. Sunny nhìn họ rơi xuống với chút thương cảm.

    "Thật tội nghiệp. Yên nghỉ nhé, những linh hồn đáng thương."

    Nhìn chung, tâm trạng của cậu khá tốt.

    Cũng hơi kỳ lạ khi cảm thấy thoải mái giữa cơn ác mộng này, nhưng may thay, Sunny đã có thời gian để chuẩn bị cho tình huống này. Khi các triệu chứng của Spell bắt đầu xuất hiện, cậu đã không thể chấp nhận nổi. Chết trước khi tròn mười bảy tuổi là điều không dễ dàng chấp nhận.

    Nhưng cuối cùng, chỉ mất vài ngày để Sunny chấp nhận sự thật. Sau khi ghé thăm nơi an nghỉ tạm bợ của cha mẹ mình — thực ra, vì cậu quá nghèo không thể mua nổi một chỗ ở khu tưởng niệm, nên chỉ là hai dòng chữ khắc trên một cái cây cũ kỹ — và khắc thêm một dòng cho bản thân, Sunny đột nhiên trở nên thư thái và không lo lắng.

    Dù sao, cậu cũng không cần lo lắng về việc kiếm tiền, tìm thức ăn, bảo vệ bản thân và lập kế hoạch cho tương lai nữa. Một khi điều tồi tệ nhất đã xảy ra, còn điều gì khác để sợ nữa chứ?

    Vì vậy, việc trở thành nô lệ và từ từ chết cóng cũng không quá sốc đối với cậu.

    Bên cạnh đó, cậu biết rằng cái lạnh sẽ không giết được mình — đơn giản vì cậu đã thấy số phận của đoàn nô lệ này khi tiến xa hơn lên núi. Hình ảnh đống xương chất đầy trên mặt đất vẫn còn rõ nét trong tâm trí cậu. Nhiều khả năng, sẽ có một bầy quái vật tấn công đoàn, và trông có vẻ cuộc tấn công đó sẽ xảy ra chỉ trong vài giờ nữa.

    Nên cậu vẫn còn cơ hội.

    Tận dụng cơ hội, Sunny quyết định xem lại trạng thái của mình và triệu hồi các rune (ký tự rune) một lần nữa. Lần trước, cậu quá bực bội với Aspect mà không nghiên cứu kỹ các Attributes. Dù không quan trọng bằng Aspect, Attributes thường là yếu tố quyết định giữa sống và chết. Chúng đại diện cho những đặc điểm tự nhiên và sự tương hợp của một người, đôi khi thậm chí cung cấp khả năng và hiệu ứng thụ động.

    [Fated] Mô tả thuộc tính: "Những dòng chảy định mệnh quấn chặt quanh bạn. Các sự kiện hiếm khi xảy ra, cả tốt lẫn xấu, đều bị thu hút bởi sự hiện diện của bạn. Có những kẻ được ban phước, và có những kẻ bị nguyền rủa . . . nhưng hiếm ai có cả hai."

    [Mark of Divinity] Mô tả thuộc tính: "Bạn mang một hương vị thần thánh mờ nhạt, như thể từng được chạm vào bởi điều đó một lần, từ rất lâu rồi."

    [Child of Shadows] Mô tả thuộc tính: "Bóng tối nhận ra bạn là một trong những đồng loại của chúng."

    "Hmmm . . . Thú vị đấy."

    Sunny nhanh chóng nhận ra thuộc tính đầu tiên, [Fated] là nguyên nhân chính của tình cảnh hiện tại. Ban đầu, nó có vẻ như ám chỉ cậu định mệnh sẽ chết thảm hại và biến mất không dấu vết. Nhưng sau khi đọc mô tả, cậu nhận ra rằng được định mệnh lựa chọn thực ra có nghĩa là những điều không thể xảy ra lại có khả năng cao xuất hiện xung quanh cậu.

    "Chắc hẳn đây là cách mà tôi nhận được một trong những Aspect siêu hiếm nhưng vô dụng — và lại còn là một biến thể kỳ lạ!"

    Nếu [Fated] là thuộc tính bẩm sinh của cậu, thì hai cái còn lại đến từ Aspect [Temple Slave]. [Mark of Divinity] khá dễ hiểu — nó sẽ giúp cậu đi qua một số nơi thiêng liêng trong Dream Realm và tăng cường một số loại pháp thuật. Vì hiện tại không có nơi nào thiêng liêng trong tầm mắt và Aspect của Sunny chẳng liên quan gì đến pháp thuật, nên nó cũng vô dụng.

    [Child of Shadows] thì lạ hơn. Cậu chưa từng nghe về nó và không biết nó có tác dụng gì — ít nhất là cho đến khi mặt trời khuất sau ngọn núi và bầu trời bắt đầu tối dần. Cậu ngạc nhiên khi nhận ra mình có thể nhìn rõ trong bóng tối, như thể trời vẫn còn sáng. Khả năng này một mình đã đáng quý, và rất có thể bóng tối sẽ ban cho cậu những món quà khác chưa được biết.

    "Cuối cùng cũng có điều gì đó tốt. Tôi tự hỏi liệu . . . "

    "Dừng đoàn lại! Chuẩn bị cắm trại!"

    Theo lệnh của người lính chỉ huy, các nô lệ dừng lại và ngã xuống đất, run rẩy và kiệt sức. Khu vực nhỏ nơi con đường rộng ra được một khối đá nhô ra che chắn phần nào khỏi gió, nhưng vẫn quá lạnh để nghỉ ngơi một cách dễ chịu.

    Những người lính bắt đầu gom các nô lệ thành một vòng tròn chặt chẽ, buộc họ phải chia sẻ hơi ấm, đồng thời đốt một đống lửa lớn ở trung tâm trại — mặc dù không quên chăm sóc ngựa của họ trước tiên. Chiếc xe nặng chở thức ăn, nước uống và các loại hàng hóa khác, nơi dây xích chính được buộc chặt, được đẩy lên phía trước để chắn gió. Khi nhìn quanh, Sunny nhận thấy người lính trẻ mà cậu đã thấy trước đó đang nhìn lên ngọn núi với ánh mắt phức tạp.

    "Thật kỳ lạ."

    Chẳng mấy chốc, ngọn lửa đã bùng cháy. Những nô lệ khỏe mạnh hơn cố gắng chen vào gần lửa, trong khi những kẻ yếu hơn như Sunny bị buộc phải ngồi ở vòng ngoài, lưng cậu lạnh buốt trong cơn gió rét. Tất nhiên, bất kỳ cử động nào cũng bị cản trở vì họ vẫn bị xiềng xích vào dây xích chính. Đó là lý do tại sao tên nô lệ vai rộng quen thuộc lại kết thúc ở chính vị trí cũ, dù đã cố gắng tiến gần hơn đến ngọn lửa.

    "Đồ Đế Quốc khốn kiếp!" hắn làu bàu, rõ ràng là bực tức.

    Những người lính đi quanh đám nô lệ, phát nước và thức ăn. Sunny, như mọi người khác, nhận được vài ngụm nước lạnh như băng và một miếng bánh cứng rắn và mốc meo. Mặc dù trông không ngon miệng, cậu cố ép mình ăn hết, chỉ để lại cảm giác đói y như trước.

    Có vẻ như cậu không phải là người duy nhất.

    Tên nô lệ hay liếc mắt ngó nghiêng phía sau cậu nhìn quanh với vẻ khổ sở.

    "Trời đất, ngay cả trong ngục người ta còn cho tôi ăn khá hơn!"

    Hắn nhổ nước bọt xuống đất, tuyệt vọng.

    "Và hầu hết chúng tôi, những người đàn ông vô tội trong ngục, cũng chỉ chờ để lên giá treo cổ thôi!"

    Một vài bước cách họ, nơi con đường lát đá kết thúc và những mỏm đá nhọn bắt đầu, một đám quả mọng đỏ chói mọc lên từ trong tuyết. Sunny đã nhìn thấy chúng trước đó, mọc rải rác dọc theo con đường, và thậm chí còn để ý rằng chúng trông thật đẹp khi đối lập với tuyết trắng. Mắt tên nô lệ ranh mãnh lấp lánh khi hắn cố bò về phía các quả mọng bằng cả hai tay.

    "Tôi khuyên cậu không nên ăn những quả đó, cậu ạ."

    Lại là giọng nói dịu dàng của một nô lệ khác. Sunny quay lại và lần đầu tiên nhìn thấy anh ta. Đó là một người đàn ông cao ráo khoảng bốn mươi tuổi, mảnh khảnh và có vẻ ngoài điển trai lạ lùng, với phong thái tao nhã của một học giả. Không rõ làm sao một người như thế lại trở thành nô lệ. Thế nhưng anh ta lại ở đây.

    "Lại là những lời khuyên của ông! Gì cơ?! Tại sao?!"

    Người học giả mỉm cười xin lỗi.

    "Những quả mọng này gọi là Bloodbane. Chúng mọc ở những nơi có máu người đổ xuống. Đó là lý do tại sao chúng luôn có nhiều dọc theo các tuyến đường buôn nô lệ."

    "Vậy thì sao?"

    Người đàn ông lớn tuổi thở dài.

    "Bloodbane có độc. Vài quả cũng đủ giết chết một người trưởng thành."

    "Đồ quỷ ám!"

    Tên nô lệ ranh mãnh giật mình và lùi lại, nhìn người học giả với ánh mắt giận dữ.

    Sunny không mấy để ý đến họ.

    Vì khi nhìn quanh, cậu cuối cùng cũng nhận ra nơi cắm trại này chính là nơi mà, trong hình ảnh ban đầu của Nightmare, những bộ xương của các nô lệ được chôn vùi dưới lớp tuyết. Và cậu dám cá rằng bất kể điều gì đã giết tất cả bọn họ sắp xảy ra.

    Như thể để trả lời suy nghĩ của cậu, một tiếng động vang rền từ trên cao vọng xuống.

    Và ngay giây tiếp theo, một thứ gì đó to lớn rơi xuống từ bầu trời....
     
    Nô Lệ Bóng Tối
    Chương 4: Mountain King - Vua Núi



    Quay về phía tiếng động ầm vang, nhiều nô lệ ngẩng đầu lên — chỉ để thấy đá và các mảnh băng nặng nề rơi từ trên cao xuống.

    Họ ngay lập tức hoảng loạn, lảo đảo tránh xa trong tiếng la hét hỗn loạn.

    Bóng tối vui vẻ nhảy múa trên những tảng đá đen, và những nô lệ, bị vướng vào dây xích dày, ngã xuống đất, kéo theo những người khác ngã theo.

    Sunny là một trong số ít người vẫn đứng vững, phần lớn vì cậu đã chuẩn bị cho điều gì đó như thế này xảy ra.

    Bình tĩnh và tỉnh táo, cậu nhìn lên bầu trời đêm, đôi mắt được Attribute nâng cao khả năng nhìn xuyên qua bóng tối, và bước lùi lại một bước có tính toán. Ngay giây sau, một mảnh băng to bằng thân người rơi xuống ngay trước mặt cậu và nổ tung, rải mảnh vỡ sắc nhọn khắp nơi xung quanh.

    Những người khác không nhanh nhẹn như thế. Khi băng và đá tiếp tục rơi, nhiều người bị thương, thậm chí có người mất mạng. Tiếng rên rỉ đau đớn vang lên khắp nơi.

    "Đứng lên nào, lũ ngu! Di chuyển về phía vách núi!"

    Người lính kỳ cựu — kẻ đã quất roi vào Sunny vài giờ trước — hét lên giận dữ, cố gắng bảo các nô lệ di chuyển về nơi an toàn tương đối gần sườn núi. Tuy nhiên, trước khi ai kịp tuân theo mệnh lệnh của ông ta, một thứ gì đó to lớn rơi xuống, tạo ra chấn động trên mặt đá dưới chân họ. Nó rơi ngay giữa đoàn và vách núi, khiến mọi thứ chìm vào im lặng trong vài giây.

    Ban đầu, nó trông giống như một cục tuyết bẩn thỉu, hình dáng gần như tròn và cao ngang với người cưỡi ngựa. Tuy nhiên, khi sinh vật này mở rộng các chi dài của nó và đứng dậy, nó trông như một điềm báo tử thần kinh hoàng che phủ cả nền đá.

    “Thứ này ít nhất cũng cao đến bốn mét,” Sunny nghĩ, có chút bàng hoàng.

    Sinh vật có hai chân ngắn, một thân hình gầy gò và lưng gù, với đôi tay dài không cân đối và nhiều khớp nối — hai cánh tay dài kết thúc bằng bộ móng vuốt xương đáng sợ, và hai cánh tay ngắn hơn, với các ngón gần giống ngón tay con người. Thứ trông như tuyết bẩn hóa ra là bộ lông xám vàng sờn, dày đến mức có thể ngăn được tên và kiếm.

    Trên đầu nó, năm con mắt trắng đục nhìn chằm chằm vào đám nô lệ với sự thờ ơ của loài côn trùng. Bên dưới, một cái miệng kinh hoàng đầy răng sắc nhọn hé mở, như thể đang chờ đợi. Nước dãi nhớp nháp chảy xuống cằm của sinh vật và nhỏ xuống tuyết.

    Điều khiến Sunny kinh hãi nhất là những hình thù kỳ lạ, liên tục di chuyển như giun dưới làn da sinh vật này. Cậu thấy rõ chúng bởi cậu là một trong những người kém may mắn nhất đứng gần sinh vật quái dị này, được nhìn tận mắt khung cảnh gây buồn nôn ở vị trí hàng đầu.

    “Chuyện này thật là… quá sức,” cậu nghĩ, đờ đẫn.

    Ngay khi ý nghĩ đó kết thúc, tất cả vỡ òa. Sinh vật cử động, quét móng vuốt về phía cậu. Nhưng Sunny đã chuẩn bị trước: không phí một giây nào, cậu nhảy sang bên cạnh — xa nhất có thể trong giới hạn của dây xích — và khéo léo đặt tên nô lệ vai rộng giữa mình và con quái vật.

    Phản xạ nhanh nhẹn của cậu đã cứu mạng mình, vì những móng vuốt sắc nhọn, mỗi cái dài như một thanh kiếm, đã xuyên qua người tên nô lệ vai rộng chỉ một khoảnh khắc sau đó, làm máu tuôn ra tung tóe trong không khí. Bị thấm đầy chất lỏng nóng hổi, Sunny ngã xuống đất, và người bạn nô lệ — giờ chỉ còn là xác chết — đè lên cậu từ trên.

    "Khốn thật! Sao ngươi nặng thế!"

    Bị che khuất tầm nhìn, Sunny nghe thấy tiếng gào rợn người và cảm nhận một bóng tối to lớn lướt qua. Ngay sau đó, tiếng hét thất thanh làm chấn động màn đêm. Không quan tâm đến điều đó, cậu cố lăn xác chết sang một bên nhưng bị kéo mạnh bởi dây xích làm cổ tay cậu đau đớn và đầu óc mù mờ trong cơn đau bỏng rát. Mất phương hướng, cậu cảm thấy mình bị kéo lê đi vài bước, rồi dây xích đột nhiên chùng xuống, và cậu có thể cử động tay trở lại.

    "Thấy không, mọi thứ có thể còn tệ hơn nữa…"

    Đặt tay lên ngực xác chết, cậu đẩy với tất cả sức lực. Cái xác nặng nề chống lại mọi nỗ lực của cậu nhưng cuối cùng cũng đổ sang một bên, giải thoát cho Sunny. Tuy nhiên, cậu chưa kịp vui mừng với tự do vừa tìm được thì dòng máu trong cậu bỗng chốc hóa băng.

    Bởi vì ngay lúc đó, với hai tay vẫn đang đặt trên thân xác đẫm máu của người bạn nô lệ, cậu cảm nhận rõ ràng một thứ gì đó đang uốn éo dưới làn da của người chết.

    "Ngươi đúng là đồ ngốc khi nghĩ rằng mọi chuyện sẽ tệ hơn, đúng không?" cậu nghĩ và giật mình lùi lại.

    Đẩy cái xác bằng chân, Sunny bò càng xa càng tốt khỏi nó — chỉ được khoảng một mét rưỡi do dây xích vướng víu. Cậu nhìn nhanh xung quanh, nhận ra đám bóng tối đang nhảy múa và hình bóng của con quái vật đang tàn phá giữa những nô lệ đang la hét ở đầu bên kia của nền đá. Rồi cậu tập trung vào xác chết, đang bắt đầu co giật dữ dội.

    Phía bên kia xác chết, tên nô lệ ranh mãnh nhìn chằm chằm vào nó với hàm rơi xuống và khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi. Sunny vẫy tay để thu hút sự chú ý của hắn.

    "Còn chờ gì nữa?! Tránh xa nó ra!"

    Tên nô lệ ranh mãnh cố di chuyển nhưng lập tức ngã nhào. Dây xích bị vướng chặt giữa ba người họ, bị trọng lượng của người nô lệ vai rộng đè xuống.

    Sunny nghiến răng.

    Ngay trước mắt cậu, cái xác đang trải qua một sự biến đổi kinh hoàng. Những mảnh xương lạ xuyên qua da, kéo dài như gai nhọn. Các cơ bắp phồng lên và quằn quại, như thể đang cố thay đổi hình dạng. Những móng tay biến thành móng vuốt sắc nhọn; khuôn mặt rạn nứt và nở rộng, để lộ một cái miệng méo mó với quá nhiều hàng răng nhọn và đầy máu.

    "Chuyện này không ổn chút nào."

    Sunny rùng mình, cảm thấy muốn nôn.

    "D-ây xích!"

    Người nô lệ học giả chỉ cách tên nô lệ ranh mãnh vài bước, đang chỉ vào chiếc còng với khuôn mặt tái mét như ma. Lời đó không giúp ích được gì, nhưng trong tình cảnh này, sự hoảng loạn của ông ta là điều dễ hiểu. Bị còng đã đủ tệ, nhưng bị còng chung với thứ kinh hoàng này thì thật không công bằng.

    Nhưng kết luận của Sunny rằng mọi chuyện "không ổn" không phải vì tự thương hại. Cậu muốn nói rằng tình huống này theo nghĩa đen là không đúng: Spell, dù bí ẩn, cũng có một bộ quy tắc của nó. Có những quy tắc về loại sinh vật có thể xuất hiện trong bất kỳ Nightmare nào.

    Sinh Vật Ác Mộng có hệ thống phân cấp riêng: từ Beasts (Dã Thú) vô tri, đến Monsters (Quái Vật) tiếp theo là Demons (Ác Quỷ) Devils (Quỷ Dữ) Tyrants (Bạo Chúa) Terrors (Kinh Hoàng) và cuối cùng là những Titan huyền thoại, còn gọi là Calamities (Đại Họa). Cơn Ác Mộng Đầu Tiên hầu như chỉ có dã thú và quái vật, hiếm khi có thêm một ác quỷ. Và Sunny chưa bao giờ nghe nói về bất kỳ thứ gì mạnh hơn một Quỷ Dữ xuất hiện trong đó.

    Tuy nhiên, sinh vật này rõ ràng vừa tạo ra một phiên bản nhỏ hơn của chính nó — một khả năng chỉ thuộc cho các bạo chúa, những kẻ cai trị của Nightmare Spell, và những kẻ mạnh hơn chúng.

    Một bạo chúa làm gì ở trong một cơn Ác Mộng Đầu Tiên?

    Attribute [Fated (Định Mệnh)] chết tiệt kia mạnh đến thế nào chứ?!

    Nhưng không có thời gian để suy ngẫm.

    Dù công bằng hay không, giờ chỉ còn một người có thể cứu Sunny — chính là bản thân cậu.

    Tên nô lệ vai rộng — những gì còn lại của hắn — từ từ đứng dậy, cái miệng phát ra những tiếng click kỳ lạ. Không để cho hắn có thời gian lấy lại ý thức hoàn toàn, Sunny nguyền rủa và lao về phía trước, bám lấy đoạn dây xích đang chùng xuống.

    Một cánh tay của con quái vật, giờ đã mọc đủ năm chiếc móng vuốt lởm chởm, vươn về phía cậu, nhưng Sunny lách sang một bên bằng một động tác có tính toán.

    Điều cứu mạng cậu lần này không phải là phản ứng nhanh, mà là sự bình tĩnh. Sunny có thể chưa học được kỹ thuật chiến đấu nào đặc biệt, bởi tuổi thơ của cậu trôi qua trên đường phố chứ không phải trong trường học.

    Nhưng đường phố cũng là một kiểu thầy giáo. Cậu đã dành cả cuộc đời chiến đấu để sinh tồn, đôi khi còn theo nghĩa đen. Kinh nghiệm đó cho phép cậu giữ cái đầu lạnh trong mọi cuộc xung đột.

    Vì vậy, thay vì đông cứng lại hoặc bị sợ hãi và nghi ngờ nuốt chửng, Sunny chỉ hành động.

    Bước vào sát, cậu ném dây xích quanh vai con quái vật và kéo, ghì chặt hai tay nó vào cơ thể.

    Trước khi sinh vật này, vẫn còn chậm chạp và chưa tỉnh hẳn từ quá trình biến đổi, kịp phản ứng, Sunny đã quấn dây xích quanh nó vài lần, suýt nữa bị cái miệng đáng sợ của nó cắn mất mặt.

    Điều tốt là, con quái vật không thể cử động tay nữa.

    Điều tệ là, đoạn dây xích cậu dùng để khống chế nó đã hết, khiến khoảng cách giữa cậu và nó hầu như không còn.

    "Hai người kia!" Sunny hét lên, hướng về hai người bạn nô lệ của mình. "Kéo sợi dây đó như thể mạng sống của các người phụ thuộc vào nó!"

    Vì đúng là như vậy.

    Tên nô lệ ranh mãnh và người học giả ngớ người ra nhìn cậu, rồi khi hiểu ra điều cậu đang nghĩ, họ bắt đầu di chuyển. Cả hai bám lấy sợi dây xích từ hai phía đối diện và kéo thật mạnh, siết chặt nó quanh con quái vật, không để nó có cơ hội thoát ra.

    "Tuyệt!" Sunny nghĩ.

    Con quái vật gồng cơ bắp lên, cố gắng thoát khỏi dây xích. Dây xích kêu răng rắc, bị mắc vào những gai xương của sinh vật này, như thể sắp đứt gãy.

    "Không tuyệt cho lắm!"

    Không phí thêm thời gian, cậu giơ hai tay lên và khóa chặt cổ của sinh vật bằng đoạn dây ngắn hơn nối hai chiếc còng lại với nhau. Rồi cậu xoay quanh con quái vật bằng một bước nhanh và kéo, kết thúc tư thế của mình là đứng đối diện với lưng nó — càng xa cái miệng của nó càng tốt.

    Sunny biết rằng mình không đủ mạnh để bóp nghẹt một người bằng tay không — huống hồ là một sinh vật đột biến kỳ dị và đáng sợ như kẻ đang muốn nuốt sống cậu.

    Nhưng giờ đây, khi sử dụng lưng của mình như một đòn bẩy và sức nặng của toàn bộ cơ thể để kéo dây xích xuống, ít nhất cậu cũng có cơ hội.

    Cậu kéo xuống với tất cả sức lực, cảm nhận cơ thể con quái vật ép sát vào cậu, những gai xương của nó cứa vào da thịt. Con quái vật tiếp tục vùng vẫy, tạo ra những âm thanh kỳ lạ và cố phá tan dây xích đang ghì chặt nó.

    Giờ chỉ còn là câu hỏi: thứ nào sẽ gãy trước — dây xích hay con quái vật.

    "Chết đi! Chết đi, đồ khốn!"

    Mồ hôi và máu lăn dài trên khuôn mặt Sunny khi cậu dồn toàn bộ sức lực để kéo, và kéo, và kéo xuống với tất cả lực có thể.

    Mỗi giây trôi qua như một cơn vĩnh cửu. Sức lực và sự chịu đựng của cậu — vốn đã ít ỏi — nhanh chóng cạn kiệt. Lưng, cổ tay và các cơ bắp bị đâm bởi gai xương của cậu đang đau đớn tột cùng.

    Rồi cuối cùng, Sunny cảm thấy cơ thể con quái vật xụi lơ.

    Một khoảnh khắc sau, một giọng nói quen thuộc vang lên trong không khí.

    Đó là âm thanh tuyệt vời nhất mà cậu từng nghe.

    [Ngươi đã tiêu diệt một Dormant Beast (Dã Thú Ngủ Yên) Ấu Trùng của Mountain King.].
     
    Nô Lệ Bóng Tối
    Chương 5: Broken Chains - Xiềng Xích Tan Vỡ



    [Ngươi đã tiêu diệt một Dã Thú Ngủ Yên, Ấu Trùng của Mountain King.]

    Sunny khuỵu xuống, thở không ra hơi. Toàn thân cậu cảm giác như vừa bị đưa qua một máy xay thịt: ngay cả một lượng lớn adrenaline cũng không thể xóa tan hết đau đớn và mệt mỏi. Dù vậy, cậu vẫn cảm thấy phấn khích.

    Sự thỏa mãn khi tiêu diệt được ấu trùng lớn đến nỗi cậu thậm chí quên mất nỗi thất vọng vì không nhận được một Memory (Ký Ức) — vật phẩm đặc biệt liên kết với tinh hoa của cư dân Cõi Mộng, đôi khi được Spell trao cho Người Thức Tỉnh chiến thắng.

    Một thanh kiếm ma thuật hoặc một bộ áo giáp sẽ rất có ích lúc này.

    Chết tiệt, cậu thậm chí chấp nhận một chiếc áo khoác ấm áp.

    'Ba giây. Mình có thể nghỉ ngơi thêm ba giây nữa,' Sunny nghĩ.

    Dù sao, cơn ác mộng vẫn còn xa mới kết thúc.

    Vài khoảnh khắc sau, cậu cố ép mình tỉnh táo lại và nhìn quanh, cố gắng đánh giá tình hình.

    Ấu trùng đã chết, điều này thật tuyệt. Tuy nhiên, cậu vẫn bị buộc vào nó bởi sợi dây xích chết tiệt — tên nô lệ ranh mãnh (Shifty) và người học giả (Scholar) cả hai đều tái nhợt như xác chết, đang bận rộn gỡ dây xích để giúp cả ba có chút tự do di chuyển.

    Xa hơn, những mảnh cơ thể bị xé nát và thịt rơi vãi khắp mặt đất. Nhiều nô lệ đã thiệt mạng. Một số người đã bằng cách nào đó trốn thoát và hiện đang chạy đi.

    “Lũ ngốc. Chúng đang tự đẩy mình vào chỗ chết.”

    Sợi dây xích, hóa ra, tại một điểm nào đó đã bị gãy làm hai — đó là lý do tại sao nó đột ngột chùng xuống khi Sunny bị kéo đi bởi đám nô lệ hoảng loạn. Nếu khóa của còng tay đơn giản hơn, cậu đã có thể thử tự giải thoát. Tuy nhiên, mỗi cặp khóa lại được cố định vào một mắt xích cụ thể: nếu không mở khóa, không ai có thể đi đâu được.

    Bạo chúa — có lẽ là Mountain King — đang bị ngọn lửa trại sáng rực che khuất. Tuy nhiên, Sunny vẫn có thể cảm nhận chuyển động của nó nhờ những rung chấn nhẹ lan truyền qua những tảng đá, cũng như tiếng la hét tuyệt vọng của những nô lệ chưa kịp bỏ mạng. Một vài tiếng gầm giận dữ cũng có thể nghe thấy, cho thấy rằng một số binh lính vẫn còn sống, đang tuyệt vọng chống lại con quái vật.

    Điều thu hút sự chú ý của Sunny nhất, tuy nhiên, là thực tế rằng vài thi thể bị xé xác đang bắt đầu cử động.

    'Thêm ấu trùng nữa sao?'

    Mắt cậu mở to.

    Từng cái một, bốn xác chết khác chầm chậm đứng dậy. Mỗi con dã thú trông ghê tởm như con đầu tiên, và không kém phần chết chóc. Con gần nhất chỉ cách Sunny vài mét.

    'Chết tiệt tất cả!' Cậu nghĩ.

    Và rồi, yếu ớt nghĩ: 'Mình muốn tỉnh lại.'

    Những tiếng click kỳ lạ lấp đầy không khí, một trong các con quái vật quay đầu về phía ba nô lệ và nghiến răng.

    Tên ranh mãnh ngã ngồi xuống, thì thầm cầu nguyện, trong khi người học giả đứng đờ tại chỗ. Ánh mắt Sunny lia xuống đất, cố gắng tìm thứ gì đó có thể dùng làm vũ khí.

    Nhưng không có bất cứ gì cậu có thể sử dụng: đầy oán hận, cậu chỉ cuốn một đoạn dây xích quanh khớp tay và giơ nắm đấm lên.

    “Đến đây, đồ khốn!”

    Con ấu trùng lao tới với tốc độ kinh khủng trong một mớ vuốt sắc, răng nanh và khủng khiếp.

    Sunny có chưa đầy một giây để phản ứng; tuy nhiên, trước khi cậu kịp làm gì, một bóng dáng nhanh nhẹn lướt qua cậu, và một thanh kiếm sắc lóe lên trong không khí. Con quái vật bị chém đứt đầu với một nhát chém, ngã đổ xuống đất.

    Sunny chớp mắt.

    “Cái gì vậy?”

    Ngơ ngác, cậu từ từ quay đầu và nhìn sang bên trái. Đứng đó với vẻ mặt can đảm là người lính trẻ điển trai, người đã từng cho cậu nước. Anh ta trông bình tĩnh và tỉnh táo, dù có chút nghiêm nghị. Trên bộ giáp da của hắn ta không vương chút bùn đất hay máu nào.

    'Hắn ta thật là. . . tuyệt,' Sunny nghĩ, rồi kịp ngăn mình.

    'Giả tạo! Ý mình là hắn ta giả tạo!'

    Với một cái gật đầu ngắn, người lính tiến về phía ba con ấu trùng còn lại. Nhưng sau vài bước, hắn ta đột ngột quay lại và nhìn Sunny thật lâu.

    Rồi, với một động tác nhanh nhẹn, chàng chiến binh trẻ lấy gì đó từ thắt lưng và ném về phía Sunny.

    “Tự cứu mình đi!”

    Nói xong, hắn ta quay đi chiến đấu với lũ quái vật.

    Sunny phản xạ bắt lấy vật vừa ném và nhìn theo người lính. Rồi cậu hạ ánh mắt xuống và nhìn kỹ vật cậu đang nắm chặt trong tay.

    Đó là một thanh sắt ngắn và hẹp, với một đoạn cong thẳng ở đầu.

    “Một cái chìa khóa. Đó là một cái chìa khóa.”

    Tim cậu bắt đầu đập nhanh.

    “Đó là chìa khóa của còng tay!”

    Với một cái nhìn cuối cùng về trận chiến khốc liệt giữa người lính trẻ và lũ ấu trùng, Sunny quỳ xuống một chân và bắt đầu xoay khóa còng tay, cố gắng điều chỉnh tay vào vị trí thích hợp để cắm chìa khóa vào.

    Phải thử vài lần cậu mới hiểu cách khóa lạ này hoạt động, nhưng rồi, cuối cùng, có một tiếng click thỏa mãn, và cậu đột nhiên được tự do.

    Gió lạnh vuốt ve cổ tay rướm máu của cậu. Sunny xoa xoa chúng và nở một nụ cười sắc lạnh.

    “Giờ thì đợi đấy.”

    Trong giây lát, những viễn cảnh đầy bạo lực và trả thù tràn ngập tâm trí cậu.

    “Này! Ở đây!”

    Tên ranh mãnh đang vẫy tay, cố thu hút sự chú ý của cậu. Sunny thoáng cân nhắc việc để mặc hắn chết, nhưng rồi quyết định không làm thế. Sức mạnh nằm ở số đông.

    Thêm vào đó, dù tên ranh mãnh từng đe dọa giết cậu và có thái độ khó chịu, Sunny vẫn cảm thấy tệ nếu để đồng loại nô lệ trong xiềng xích — nhất là khi việc giải thoát hắn cũng chẳng tốn gì.

    Cậu vội vã đến chỗ hai nô lệ kia và nhanh chóng mở khóa còng tay cho họ. Ngay khi được tự do, tên ranh mãnh đẩy Sunny ra và nhảy múa, cười như một kẻ điên.

    “A! Cuối cùng cũng tự do! Các vị thần hẳn đang mỉm cười với chúng ta!”

    Người học giả thì điềm tĩnh hơn. Ông bóp vai Sunny tỏ lòng biết ơn và nở một nụ cười yếu ớt, ánh mắt căng thẳng nhìn về phía trận chiến đang diễn ra.

    Hai trong số ba con ấu trùng đã chết; con thứ ba mất một cánh tay nhưng vẫn đang cố xé toạc đối thủ của mình. Người lính trẻ di chuyển quanh nó, di chuyển với sự uyển chuyển đầy duyên dáng của một chiến binh bẩm sinh.

    “Còn chờ gì nữa?! Chạy thôi!”

    Tên ranh mãnh định chạy đi nhưng bị người học giả chặn lại.

    “Bạn tôi, tôi muốn…”

    “Nếu ông lại nói ‘khuyên’ một lần nữa, tôi thề với các vị thần, tôi sẽ đập bể đầu ông!”

    Hai nô lệ nhìn nhau với ánh mắt thù địch lộ rõ. Một lát sau, người học giả hạ mắt và thở dài.

    “Nếu chúng ta chạy trốn ngay bây giờ, chắc chắn chúng ta sẽ chết.”

    “Tại sao?!”

    Người nô lệ lớn tuổi đơn giản chỉ tay về phía ngọn lửa trại cao ngút.

    “Vì nếu không có lửa, chúng ta sẽ chết cóng trước khi đêm kết thúc. Đợi đến khi mặt trời mọc, bỏ chạy là tự sát.”

    Sunny không nói gì, biết rằng người học giả nói đúng. Thực ra, cậu đã nhận ra điều đó ngay sau khi bóp nghẹt con ấu trùng. Dù Mountain King có khủng khiếp đến thế nào, đống lửa trại vẫn là sợi dây sinh mệnh duy nhất của họ trong địa ngục đóng băng này.

    Giống như lời tên nô lệ vai rộng đã nói trước khi chết, đừng ai cần giết họ, bởi ngọn núi này sẽ làm điều đó nếu có cơ hội.

    “Vậy thì sao?! Tôi thà chết cóng còn hơn bị con quái vật đó ăn thịt! Chưa kể đến… ugh… việc biến thành một trong những thứ đó.”

    Tên ranh mãnh giả vờ tỏ ra dũng cảm, nhưng trong giọng nói của hắn không hề có chút tin tưởng nào. Hắn liếc nhìn vào bóng tối bao trùm nền đá rồi rùng mình, lùi lại một bước nhỏ.

    Đến lúc này, con ấu trùng thứ ba đã chết từ lâu, và người lính trẻ không còn thấy đâu. Có lẽ hắn ta đã đi sang bên kia đống lửa để tham gia trận chiến — bỏ lại ba nô lệ bên sườn núi của nền đá.

    Người học giả khẽ hắng giọng.

    “Con quái vật có thể sẽ no với những nạn nhân nó đã giết. Nó có thể bị đánh bại hoặc đẩy lùi bởi Đế Quốc. Dù trong trường hợp nào, nếu chúng ta ở lại đây, chúng ta có cơ hội sống sót, dù là nhỏ. Nhưng nếu chúng ta bỏ chạy, cái chết là điều chắc chắn.”

    “Vậy chúng ta phải làm gì?”

    Khác với người học giả, Sunny chắc chắn rằng Mountain King sẽ không dừng lại chỉ với việc giết hầu hết nô lệ. Cậu cũng không tin rằng một đám người thường có thể thực sự đánh bại được nó.

    Ngay cả khi họ không phải là người bình thường mà là Người Thức Tỉnh, một trận chiến với bạo chúa không phải là thứ mà ai đó có thể dễ dàng sống sót, chứ đừng nói là chiến thắng.

    Nhưng nếu cậu muốn sống, cậu phải tìm cách xử lý sinh vật đó bằng cách nào đó.

    “Chúng ta hãy đi xem thử.”

    Tên ranh mãnh nhìn cậu như thể đang nhìn một kẻ điên.

    “Cậu có điên không? Cậu muốn đến gần con quái vật đó sao?!”

    Sunny nhìn hắn chằm chằm, rồi nhún vai và tiến về phía con quái vật đang tàn phá.

    ---

    [CVT]

    Ban đầu vừa vô nhiều khái niệm sẽ khó hiểu, nhưng từ từ sẽ hiểu hết ạ. Từ nào khó hiểu mọi người cứ bình luận nhé, mình sẽ giải thích..
     
    Nô Lệ Bóng Tối
    Chương 6: Confronting the Tyrant - Đối Đầu Bạo Chúa (Tyrant)



    * [CVT] - Mình để như này cho dễ nha: Shifty (tên nô lệ ranh mãnh) và Scholar (người học giả)

    Sunny đang chuẩn bị đối mặt với một Nightmare Creature (Sinh Vật Ác Mộng).

    Và không chỉ là một sinh vật bất kỳ, mà là một sinh vật cấp độ thứ năm — một Bạo Chúa (Tyrant) đáng sợ, kinh hoàng.

    Cơ hội sống sót quá thấp khiến bất kỳ ai cũng sẽ cười nhạo cậu nếu cậu có ý định chiến đấu với nó.

    Tất nhiên, trừ khi họ là những Awakened (Người Thức Tỉnh) cấp bậc cao hơn sinh vật đó hai hoặc ba bậc.

    Mà Sunny thì chắc chắn không phải vậy.

    Dù vậy, cậu vẫn phải đối phó với Mountain King (Vua Núi) bằng mọi giá để tránh một cái chết còn tồi tệ hơn.

    Tỷ lệ cơ hội sống sót quá mong manh khiến cậu mệt mỏi đến mức không còn năng lượng để suy nghĩ về điều đó nữa.

    Rốt cuộc, cậu đã như thể sắp chết rồi.

    Không thể nào chết thêm được nữa.

    Vậy tại sao phải lo lắng?

    Ở phía bên kia của đống lửa, tình hình ngày càng tồi tệ hơn.

    Phần lớn nô lệ đã chết.

    Một vài binh lính vẫn đang cố gắng chiến đấu với con quái vật, nhưng rõ ràng là họ không thể kéo dài được lâu.

    Ngay trước mắt Sunny, tên Bạo Chúa (Tyrant) nâng lên một nô lệ đã chết, kéo theo dây xích, và mở cái miệng khủng khiếp của nó ra.

    Với một cú ngoạm nghiền nát, cơ thể của tên nô lệ bị xé làm đôi, chỉ để lại những mẩu máu dính trong còng tay.

    Năm con mắt trắng dã, vô hồn của Mountain King nhìn thẳng vào không gian khi nó nhai, dòng máu chảy dài xuống cằm.

    Nhìn thấy cánh tay trên của sinh vật đang bận, một trong những binh lính hét lên và lao tới, tay cầm giáo dài.

    Không quay đầu, tên Bạo Chúa (Tyrant) đưa cánh tay ngắn hơn lên, nắm lấy đầu của người lính và bóp nát, như nghiền một quả bóng xà phòng.

    Chỉ một giây sau, cái xác không đầu bị ném xuống vực sâu và biến mất.

    Shifty khom người xuống, nôn thốc nôn tháo.

    Rồi hắn chật vật đứng dậy và nhìn chằm chằm vào Sunny.

    “Vậy? Cậu đã xem xong, bây giờ sao?”

    Sunny không trả lời, lặng lẽ quan sát tên Bạo Chúa (Tyrant) với đầu nghiêng nhẹ sang một bên.

    Shifty nhìn cậu thêm chút nữa, rồi quay sang Scholar.

    “Tôi nói với ông rồi, ông già, thằng nhóc này có vấn đề trong đầu. Làm sao mà nó có thể bình tĩnh như vậy chứ?!”

    “Shhhh! Hạ giọng xuống, đồ ngốc!”

    Máu thoát khỏi mặt của Shifty khi hắn tự vả vào mặt, che miệng bằng cả hai tay.

    Sau đó hắn nhìn vào tên Bạo Chúa (Tyrant) với ánh mắt sợ hãi.

    May mắn thay, quái vật đang bận ăn thịt những nô lệ — những kẻ may mắn đã chết và những kẻ xui xẻo còn sống — nên không để ý đến bọn họ.

    Shifty thở ra từ từ.

    Sunny đang bận suy nghĩ, cân nhắc cơ hội sống sót của mình.

    ‘Làm sao để xử lý thứ đó đây?’

    Cậu không có sức mạnh đặc biệt, cũng không có một đội quân để chôn sống tên Bạo Chúa (Tyrant) dưới đống xác chết.

    Cậu thậm chí không có một vũ khí để ít nhất có thể làm xước con quái quỷ này.

    Sunny nhìn qua con quái vật, hướng mắt về phía bầu trời tối đen không trăng.

    Khi đang nhìn về đêm đen, một tia sáng chói lóe lên trong không trung và đâm vào một cánh tay của Bạo Chúa (Tyrant) bùng nổ thành một trận mưa lửa.

    Người lính trẻ — vị cứu tinh của Sunny — vừa ném một khúc gỗ đang cháy vào con quái vật và giờ đang ngạo nghễ giơ kiếm lên.

    “Đối mặt với ta đi, quỷ dữ!”

    ‘Một sự đánh lạc hướng! Chính xác là thứ tôi cần!’

    Vì không có cách nào để Sunny tự tay giết chết Mountain King, cậu quyết định tìm sự trợ giúp.

    Một con người thì không đủ sức, vì thế cậu lên kế hoạch sử dụng một sức mạnh từ tự nhiên.

    ‘Vì tôi không thể tự mình tiêu diệt nó, hãy để trọng lực làm điều đó thay tôi.’

    Cậu đang suy nghĩ chi tiết về kế hoạch khi sự dũng cảm ngu ngốc của người hùng trẻ tuổi mang đến một cơ hội.

    Giờ đây, tất cả phụ thuộc vào việc tên ngốc kiêu ngạo đó có thể sống được bao lâu.

    “Đi với tôi!” Sunny nói khi cậu bắt đầu chạy về phía cuối của nền đá, nơi một chiếc xe nặng nề đang đứng chênh vênh gần mép vách.

    Shifty và Scholar trao nhau cái nhìn ngờ vực, nhưng rồi cũng đi theo.

    Có lẽ họ nhầm lẫn sự bình tĩnh của cậu với sự tự tin, hoặc có thể là nguồn cảm hứng thần thánh.

    Dù sao thì, sự thật hiển nhiên là những người điên thường được thần linh ưu ái.

    Phía sau họ, Hero nhanh nhẹn né tránh các móng vuốt của Bạo Chúa (Tyrant) vung kiếm chém vào con quái vật.

    Lưỡi kiếm sắc bén lướt qua lớp lông bẩn thỉu mà không gây ra một vết xước nào trên da của sinh vật.

    Ngay sau đó, Bạo Chúa (Tyrant) di chuyển với tốc độ kinh hoàng, tung cả bốn cánh tay vào phía kẻ thù phiền phức của nó.

    Nhưng Sunny không thể biết điều đó.

    Cậu đang chạy hết sức, tiến gần hơn và gần hơn đến chiếc xe.

    Khi đến nơi, cậu vội vàng nhìn quanh, kiểm tra xem có ấu trùng nào gần đó không, và di chuyển đến bánh xe sau.

    Chiếc xe được để ở phần cao của nền đá, nơi con đường hẹp lại và quay trở lại đường đi.

    Nó được đặt theo hướng ngang để chắn gió, với mặt trước hướng vào tường núi và mặt sau hướng ra vách đá.

    Có hai cái nêm gỗ lớn được đặt dưới bánh xe sau để ngăn chiếc xe lăn về phía sau.

    Sunny quay sang các bạn đồng hành và chỉ vào những cái nêm.

    “Khi tôi bảo, hãy tháo cả hai cái ra. Sau đó đẩy. Hiểu chưa?”

    “Cái gì? Tại sao?”

    Shifty nhìn cậu với vẻ mặt ngây ngô.

    Scholar chỉ đơn giản nhìn vào những cái nêm, rồi nhìn vào Bạo Chúa (Tyrant).

    Hero, một cách kỳ diệu, vẫn còn sống.

    Cậu ta đang di chuyển giữa các chi của con quái vật, luôn chỉ cách vài giây khỏi việc bị xé xác.

    Thỉnh thoảng, thanh kiếm của cậu ta lóe lên trong không khí, nhưng vô ích: lông của Mountain King quá dày và da của nó quá cứng để bị tổn hại bởi vũ khí bình thường.

    Trên khuôn mặt của chiến binh trẻ, hiện lên chút lo lắng.

    Tất cả các binh lính khác, theo như Sunny có thể thấy, đều đã chết.

    Vì vậy, cậu thực sự cần người đó sống thêm một chút nữa.

    ‘Đừng chết nhé!’ cậu nghĩ.

    Nói với Shifty, cậu chỉ đơn giản bảo:

    “Cậu sẽ thấy.”

    Ngay giây sau, Sunny lại tiếp tục chạy, cố gắng tìm đoạn dây xích từ móc khóa được gắn vào xe.

    Thứ cậu tìm kiếm khó mà nhận ra giữa đống thi thể, máu và nội tạng ngổn ngang trên nền đá, nhưng lần này, may mắn đã đứng về phía cậu.

    Một khoảng thời gian ngắn sau, cậu tìm thấy thứ mình cần — đoạn cuối đứt của dây xích.

    Tìm đến bộ còng gần nhất, kèm theo thi thể của một nô lệ bị biến dạng khủng khiếp, Sunny quỳ xuống và bắt đầu loay hoay với chiếc chìa khóa.

    Có một tiếng hét nghẹn ngào, và với một cái liếc nhanh, cậu thấy Hero bay trong không trung, cuối cùng bị một đòn của Bạo Chúa (Tyrant) đánh trúng.

    Điều đáng kinh ngạc là người lính trẻ vẫn đứng vững khi tiếp đất, trượt đi vài mét trên nền đá.

    Mọi chi của cậu ta vẫn nguyên vẹn; cũng không có vết thương nào nghiêm trọng trên người.

    Không ngừng một nhịp, Hero lăn về phía trước, nhặt thanh kiếm từ nơi nó rơi xuống, rồi lại lăn thêm một lần nữa, lần này là sang ngang, tránh một cú dẫm mạnh của con quái vật.

    Sunny thốt lên: “Lăn lộn? Ai lại lăn lộn trong tình huống này?!”

    Không mất thêm giây nào, Sunny cuối cùng cũng mở được khóa chiếc còng.

    Cậu lắc lắc thi thể của nô lệ đã chết ra khỏi còng, rồi khóa nó lại, lần này quấn quanh dây xích — tạo ra một cái thòng lọng tạm thời.

    Giờ đây, tất cả phụ thuộc vào quyết tâm của cậu, khả năng phối hợp tay-mắt… và cả may mắn.

    Quay sang Shifty và Scholar, những người vẫn đang đứng chờ cạnh chiếc xe, cậu hét lên:

    “Bây giờ!”

    Rồi, cầm một đoạn dây xích khá dài, Sunny đứng dậy và đối diện với tên Bạo Chúa (Tyrant).

    Hero liếc nhanh về phía cậu.

    Đôi mắt cậu ta dừng lại trên sợi xích trong một thoáng rồi nhanh chóng lướt qua nó đến chiếc xe.

    Rồi, không thể hiện một chút cảm xúc nào, chiến binh trẻ tăng tốc độ, cố gắng thu hút sự chú ý của con quái vật ra khỏi Sunny.

    ‘Vậy là cậu ta cũng thông minh nữa sao? Thật là một tên lừa đảo!’

    Xóa sạch tất cả những ý nghĩ không cần thiết, Sunny tập trung vào sức nặng của đoạn xích trong tay, khoảng cách giữa cậu và tên Bạo Chúa (Tyrant) và mục tiêu của mình.

    Thời gian dường như chậm lại một chút.

    ‘Xin đừng trượt!’

    Dồn tất cả sức lực, Sunny xoay người và ném dây xích vào không trung, như một ngư dân tung lưới.

    Vòng thòng lọng mở ra khi bay, hướng đến vị trí chiến đấu giữa Hero và Bạo Chúa (Tyrant).

    Kế hoạch của Sunny là đặt vòng thòng lọng trên mặt đất đủ gần để khi một trong những chân của Bạo Chúa (Tyrant) giẫm vào bẫy, cậu có thể kéo dây xích và thắt chặt nó quanh mắt cá chân của con quái vật.

    Nhưng kế hoạch của cậu… thất bại ngoạn mục.

    Thất bại theo đúng nghĩa đen.

    Trong giây phút cuối cùng, Mountain King bất ngờ giật lùi lại, và thay vì rơi xuống đất, vòng thòng lọng hoàn hảo thắt chặt quanh cổ nó.

    Một giây sau, nó siết lại, biến thành một chiếc thòng lọng bằng sắt.

    Sunny đông cứng trong giây lát, không tin vào mắt mình.

    Rồi cậu siết chặt nắm đấm, cố kìm nén sự phấn khích không để nhảy lên ăn mừng.

    ‘ĐÚNG RỒI!’ cậu hét thầm trong đầu.

    Chỉ vài giây nữa thôi, chiếc xe sẽ lăn khỏi vách đá, kéo theo tên Bạo Chúa (Tyrant) xuống.

    Sunny quay lại để kiểm tra, và lập tức mặt cậu trắng bệch hơn cả bình thường.

    Shifty và Scholar thực sự đã tháo được những cái nêm dưới bánh xe và giờ đây đang cố sức đẩy nó đến mép đường.

    Tuy nhiên, chiếc xe di chuyển rất chậm… rất chậm.

    Chậm hơn nhiều so với những gì Sunny dự đoán.

    Cậu hoảng sợ quay lại nhìn tên Bạo Chúa (Tyrant).

    Con quái vật, bất ngờ bởi sức nặng đột ngột đè lên cổ, đã đưa tay lên để xé đứt dây xích.

    Mắt của Sunny mở to.

    Ngay giây tiếp theo, Hero đâm sầm vào một trong những chân của Bạo Chúa (Tyrant) làm nó mất thăng bằng — và mua thêm thời gian cho họ.

    Sunny đã chạy tới chiếc xe, vừa chạy vừa chửi thề trong đầu.

    Khi tới nơi, cậu lao mình lên mảnh gỗ ẩm ướt bên cạnh Shifty và Scholar, đẩy với tất cả sức lực còn lại trong cơ thể nhỏ bé, nhưng đầy những vết thương và kiệt quệ.

    ‘Lăn đi! Lăn đi, đồ phế liệu này!’

    Chiếc xe tăng tốc một chút, nhưng vẫn còn chậm khi tiến đến mép vách đá.

    Trong lúc đó, Bạo Chúa (Tyrant) cuối cùng cũng nắm được sợi xích quấn quanh cổ, chuẩn bị để thoát khỏi nó.

    Bây giờ, việc họ sống sót hay không chỉ còn là câu hỏi điều nào sẽ xảy ra trước tiên..
     
    Nô Lệ Bóng Tối
    Chương 7: Three Slaves and a Hero - Ba Nô Lệ và Một Anh Hùng



    ‘Lăn đi, đồ phế liệu kêu cót két!’

    Sunny ép người vào chiếc xe, dùng toàn lực đẩy nó.

    Bốn con bò khỏe mạnh từng kéo chiếc xe giờ đã chết, và thay vào đó, ba nô lệ mệt mỏi đang cố gắng làm công việc ấy.

    Dù có độ dốc của con đường giúp đỡ, tốc độ của chiếc xe vẫn chậm một cách đau đớn.

    So sánh với nó, tên Tyrants (Bạo Chúa) di chuyển nhanh hơn nhiều.

    Đẩy Hero lùi lại bằng một cú quét chết người từ cặp tay dưới, hắn nâng hai cánh tay còn lại lên cổ mình, cố gắng nắm lấy sợi xích quấn quanh cổ như một chiếc thòng lọng.

    Tuy nhiên, lần này thể hình đáng sợ của Mountain King (Vua Núi) trở thành bất lợi: những móng vuốt xương dài đáng sợ của hắn hoàn hảo để xé xác thịt, nhưng lại không phải công cụ tốt nhất cho những thao tác chính xác.

    Hắn mất một lúc mới nắm được sợi xích mà không tự cắt vào cổ mình.

    Lúc này, chiếc xe gần đến mép vực.

    ‘Nhanh nào! Chỉ một chút nữa thôi!’

    Những gì xảy ra tiếp theo diễn ra rất nhanh.

    Bánh sau của chiếc xe cuối cùng đã trượt khỏi con đường, treo lơ lửng trên hố sâu đen ngòm bên dưới, tưởng như không có đáy.

    Con quái vật quay lại, nhìn chằm chằm vào ba nô lệ với năm con mắt đục ngầu, vô hồn.

    Chiếc xe nghiêng đi, làm Shifty và Scholar ngã ngửa ra, rồi đứng yên, cân bằng nguy hiểm trên trục giữa.

    Sunny là người duy nhất còn đứng vững.

    Cậu liếc nhìn cuối cùng về phía con quái vật khổng lồ, rồi lao vai vào phần trước của chiếc xe, dùng toàn bộ trọng lượng của mình đẩy nó.

    Chiếc xe cuối cùng cũng mất thăng bằng và lăn khỏi mép vực, phát ra âm thanh chói tai khi va vào những tảng đá sắc nhọn bên dưới.

    Sunny ngã xuống phía trước, gối chạm đất, suýt chút nữa bị cuốn theo chiếc xe xuống vách đá.

    Quay đầu lại phía tên bạo chúa, cậu nở một nụ cười hiểm ác.

    Mountain King định lao vào cậu nô lệ gầy gò, nhưng đã quá muộn.

    Chỉ một giây sau, sợi xích trên cổ hắn siết chặt lại, kéo hắn lùi về phía sau với sức mạnh khủng khiếp, rồi hắn bay khỏi mép vực như một con búp bê rách nát.

    Con quái vật rơi vào bóng tối trong im lặng, như thể từ chối tin rằng hắn đã bị một con người bé nhỏ đánh bại.

    ‘Đi chết đi, đồ khốn.’

    Sunny nghĩ.

    Rồi cậu hít một hơi sâu, đứt quãng và ngã xuống mặt đất, hoàn toàn kiệt sức.

    ‘Vậy là xong rồi sao? Mình đã vượt qua thử thách?’

    Cậu nằm trên những tảng đá lạnh, nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm và chờ đợi giọng nói quen thuộc, nhưng khó nắm bắt, để tuyên bố chiến thắng của mình.

    Nhưng thay vào đó, từng đợt đau đớn mà trước đó cậu đã phớt lờ giờ bắt đầu tràn ngập cơ thể bị hành hạ của mình.

    Sunny rên rỉ, cảm thấy đau đớn khắp người.

    Da lưng cậu, bị roi của tên cai nô quất và bị xuyên thủng bởi những gai xương của một ấu trùng mới sinh, đặc biệt đau đớn.

    Cậu cũng bắt đầu run rẩy, một lần nữa chìm trong cái lạnh đáng sợ.

    ‘Chắc là chưa xong.’

    Suy nghĩ của cậu trở nên chậm chạp và mờ ảo.

    ‘Mình còn phải làm gì nữa?’

    Một bóng đen xuất hiện phía trên cậu.

    Đó là Hero, trông bình tĩnh và điển trai như mọi khi.

    Bộ giáp của cậu ta dính bùn đất và có vài vết trầy xước, nhưng ngoài ra, chiến binh trẻ tuổi dường như không hề hấn gì.

    Cậu ta chìa tay về phía Sunny.

    “Đứng dậy. Cậu sẽ chết cóng mất.”

    Sunny thở dài, chấp nhận rằng First Nightmare (Cơn Ác Mộng Đầu Tiên) của mình chưa kết thúc.

    Rồi cậu nghiến răng và từ từ đứng dậy, từ chối bàn tay giúp đỡ của Hero.

    Xung quanh họ là cảnh tượng của sự tàn sát khủng khiếp.

    Ngoại trừ ba nô lệ và Hero, tất cả thành viên trong đoàn đều đã chết.

    Xác họ rải rác trên mặt đất, bị xé xác hoặc tan nát.

    Đây đó, thi thể kinh tởm của một ấu trùng có thể được nhìn thấy.

    Những cái bóng từ ngọn lửa trại nhảy múa vui vẻ trên nền đá, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi cảnh tượng ghê rợn này.

    Sunny cũng quá mệt mỏi để quan tâm.

    Shifty và Scholar đã đứng dậy, nhìn Hero với vẻ lo ngại mệt mỏi.

    Có hoặc không có xiềng xích, họ vẫn là nô lệ, và cậu ta vẫn là một cai nô.

    Nhận thấy những ánh nhìn căng thẳng của họ, chiến binh trẻ tuổi thở dài.

    “Lại gần lửa đi, tất cả các cậu. Chúng ta cần sưởi ấm và bàn xem sẽ làm gì tiếp theo.”

    Không chờ phản ứng của họ, Hero quay người và bước đi.

    Sau một lúc do dự, các nô lệ cũng đi theo.

    Một lát sau, bốn người ngồi quanh đống lửa trại, tận hưởng hơi ấm dễ chịu.

    Shifty và Scholar ngồi gần nhau, giữ khoảng cách an toàn với Hero.

    Sunny ngồi riêng ra, không phải vì cậu có lý do cụ thể để không tin ai hơn người khác, mà đơn giản vì cậu không thích con người nói chung.

    Lớn lên, Sunny luôn là một kẻ lạc lõng.

    Không phải là cậu chưa từng cố gắng thân thiết với ai đó, chỉ là dường như cậu thiếu khả năng đó.

    Như thể có một bức tường vô hình giữa cậu và những người khác.

    Nếu phải diễn đạt thành lời, Sunny sẽ nói rằng cậu sinh ra thiếu một bánh răng nhỏ nhưng quan trọng trong não mà ai cũng có.

    Kết quả là, cậu thường bối rối và lúng túng trước hành vi của con người, và những nỗ lực bắt chước của cậu, dù cố gắng đến đâu, cuối cùng vẫn thất bại.

    Sự kỳ quặc này khiến người khác không thoải mái.

    Nói ngắn gọn, cậu hơi khác biệt — và nếu có một điều con người ghét, đó là những ai khác biệt với họ.

    Dần dần, Sunny học cách tránh thân thiết với ai và thoải mái chấp nhận vai trò kẻ bị loại bỏ của mình.

    Thói quen này giúp ích cho cậu, vì nó không chỉ khiến cậu tự lực cánh sinh, mà còn nhiều lần cứu cậu khỏi bị những kẻ mờ ám đâm sau lưng.

    Đó là lý do cậu không mấy hứng thú chia sẻ phần còn lại của cơn ác mộng này với ba người lạ.

    Thay vì cố gắng bắt chuyện, Sunny ngồi yên lặng một mình, chìm đắm trong suy nghĩ.

    Sau vài phút, giọng của Hero cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng:

    “Khi mặt trời mọc, chúng ta sẽ gom bất kỳ đồ ăn và nước nào còn lại rồi đi xuống núi.”

    Shifty nhìn cậu ta với ánh mắt thách thức.

    “Tại sao chúng ta phải quay lại? Để bị xích lại một lần nữa à?”

    Chiến binh trẻ tuổi thở dài.

    “Chúng ta có thể đi mỗi người một ngả khi rời khỏi núi. Nhưng cho đến lúc đó, tôi vẫn chịu trách nhiệm về mạng sống của các cậu. Chúng ta không thể tiếp tục đi lên vì đường qua đèo dài và gian nan. Không có đồ tiếp tế trên xe, cơ hội của các cậu sống sót không cao. Đó là lý do quay lại là hy vọng tốt nhất của chúng ta.”

    Scholar há miệng, định nói gì đó, nhưng rồi nghĩ lại và giữ im lặng.

    Shifty chửi rủa, có vẻ bị thuyết phục bởi những lời hợp lý của Hero.

    “Chúng ta không thể đi xuống.”

    Cả ba người họ quay sang nhìn Sunny, ngạc nhiên khi nghe thấy giọng của cậu.

    Shifty bật cười, liếc nhìn chiến binh.

    “Đừng nghe thằng nhóc này, ngài tôn kính. Nó bị các vị thần đánh dấu rồi. Nó điên, là ý tôi muốn nói.”

    “Hero cau mày, nhìn các nô lệ.

    “Cả hai người đều còn sống nhờ vào sự dũng cảm của cậu bé này. Các người không thấy xấu hổ khi nói xấu cậu ta sao?”

    Shifty nhún vai, tỏ ra rằng hắn ta không hề xấu hổ chút nào.

    Người chiến binh trẻ tuổi lắc đầu.

    “Tôi thì muốn nghe lý do của cậu ấy. Nói cho tôi biết, tại sao chúng ta không thể đi xuống?”

    Sunny dịch người, cảm thấy không thoải mái khi trở thành trung tâm của sự chú ý.

    “Vì con quái vật chưa chết.”.
     
    Back
    Top Dưới