Mùa hè đến, cái nắng như lửa đốt đổ xuống thành phố, ai ai cũng cảm thấy mệt mỏi và khó chịu.
Đâu đâu cũng vậy, chỉ riêng căn biệt phủ của công tước Muthemyts quanh năm suốt tháng chìm trong âm u lạnh lẽo, Adrew không thể chịu được sự u tối của căn biệt phủ, bèn đánh liều một phen, nhân lúc không ai để ý mà trốn ra ngoài chơi.
Adrew thuê một cỗ xe ngựa để đi đến trung tâm thành phố, ngồi trên xe, cậu thầm bĩu môi than thở, chả hiểu sao chiếc xe ngựa này đi chậm rì rì, thảm lông trải trên ghế ngồi cũng chẳng mềm mại như cỗ xe của công tước, thô thô cứng cứng, cạ vào bàn tay khiến cậu vô cùng khó chịu.
Vậy mà cậu còn nghe người đánh xe khoe khoang đây là một trong những loại xe ngựa tốt nhất trên thị trường, giá thuê đắt đỏ đi kèm với chất lượng miễn chê.
Cái gì mà miễn chê chứ, còn chả bằng một phần mười loại xe mà cậu hay đi.
Đến trung tâm thành phố, Adrew trả tiền cho người đánh xe rồi một mình đi dạo trên phố.
Trung tâm thành phố có khác, khắp nơi đều là các cô tiểu thư váy áo xúng xính lụa là, các công tử nho nhã trò chuyện, đôi khi sẽ cười đùa trêu ghẹo những cô thiếu nữ bán hoa* bên đường làm người ta thẹn thùng đỏ mặt.
*bán hoa ở đây là bán hoa theo nghĩa đen, đem những bông hoa ra vỉa hè bán, chứ không phải "gái bán hoa" kiểu kia đâu nha.
Adrew nhìn dòng người nườm nượp trên phố, đôi mắt hổ phách xinh đẹp của cậu sáng long lanh như vì sao rơi.
Mái tóc nâu đỏ hơi dài của cậu làm nổi bật lên làn da trắng như sứ với ngũ quan tinh xảo hệt như bức tượng miêu tả thiên sứ trong nhà thờ.
Không đúng, thậm chí cậu còn trông đẹp hơn nhiều, đẹp đến độ làm người ta choáng váng, tưởng như cậu không có thật.
Sự kinh diễm và mị hoặc của Adrew làm cậu thu hút không ít ánh nhìn trên phố, mà dường như chính cậu lại không hề nhận ra điều đó.
Cơn hào hứng qua đi, bỗng chốc cậu lại thấy hơi lạc lõng.
Ở đây, Adrew chẳng quen thân bất kì một ai cả, với cậu, khu phố này vô cùng xa lạ.
Bỗng một chàng trai lạ mặt cầm theo một bó hoa đi tới, nhìn cậu rồi nói:
"Chào ngài, cho phép tôi mạo muội được tặng cho ngài một bó hoa trà my được không ạ?
Dẫu rằng hoa này cũng chẳng đẹp bằng ngài".
Vừa nói, người kia vừa đặt bó hoa trà my đỏ rực vào lòng cậu, rồi điềm nhiên cầm lấy bàn tay trắng trẻo mềm mại của cậu định hôn lên.
Nhưng rất nhanh, Adrew đã rụt tay lại, cậu hoang mang nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt, nhẹ giọng đáp:
"Xin lỗi, nhưng ngài không nên chạm vào tôi như vậy...".
Càng nói, giọng cậu càng nhỏ đi.
Adrew không biết tại sao, cậu chỉ cảm thấy bản thân không nên quá thân thiết với bất kì ai.
Người kia thấy vậy liền bật cười, cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi ngài, tôi thất thố rồi".
Sau đó hắn rời đi, để lại Adrew ngơ ngác đứng chết chân tại đó.
Cậu nhìn xuống bó hoa trên tay mình, những bông hoa trà my thơm ngát đỏ tươi kiều diễm, cậu không biết nên làm gì với bó hoa này, thôi thì cứ cầm lấy, đến khi về nhà thì trưng vào bình cũng được.
Lúc đi đến nhà hát lớn, Adrew thấy phía trước toàn những cỗ xe ngựa tấp nập vào ra, bên đường là những cô thiếu nữ ôm giỏ hoa tươi chào hàng mời gọi các nàng tiểu thư, công tử đến mua hoa.
Adrew bắt lấy một cậu bé bên đường, hỏi tại sao ở đây lại có nhiều người như vậy.
Cậu bé nhìn cậu, một thoáng kinh diễm hiện lên trong đáy mắt, rồi khẽ trả lời: "Hôm nay có đoàn nhạc kịch nổi tiếng từ Paris đến đây biểu diễn, nên mới có nhiều người đến xem như vậy đó".
Adrew hơi chần chừ, nhạc kịch ư?
Cậu có nghe qua, nhưng chưa xem tận mắt bao giờ, thế là cậu xoa đầu cảm ơn đứa trẻ, nhân tiện rút một bông hoa trà my đỏ tặng cho cậu bé để tỏ lòng biết ơn rồi hòa vào dòng người tiến vào nhà hát lớn.
Adrew mua vé, rồi tìm đến chỗ ngồi của mình.
Cậu nhìn vị trí, sắc mặt thoáng sa sầm, ở xa như vậy thì sao mà thấy rõ được cơ chứ.
Adrew bĩu môi tỏ vẻ hờn dỗi, nhìn thấy trên tầng hai còn rất nhiều ghế trống, cậu bèn tìm nhân viên bán vé để hỏi vị trí trên đó.
Lão bán vé là một gã đàn ông bụng phệ, khuôn mặt râu ria xồm xoàm, gã nhìn Adrew từ trên xuống dưới một lượt, không tự chủ được mà muốn đến gần cậu hơn một chút, gã nhân cơ hội ghé sát vào tai cậu, nói:
"Này cậu trai trẻ, ghế ngồi trên tầng hai chỉ dành cho tầng lớp quý tộc có địa vị cao trong xã hội thôi, cậu nhìn cậu xem, tuy rất xinh đẹp nhưng...
Vẫn không thể lên đó ngồi được đâu.
Tuy nhiên, nếu cậu muốn...", gã nhìn Adrew từ trên xuống dưới một lượt, rồi nhẹ giọng bảo "Ta vẫn có thể sắp xếp cho cậu vị trí gần khán đài hơn, chỉ có điều...
Haizzz, dù sao vẫn cần đôi chút quyền lợi".
Gã nhe hàm răng vàng khè chằm chặp vào Adrew, gã dám khẳng định, người trước mặt này, tuy là một mĩ nhân, nhưng lại là một mĩ nhân ngốc nghếch.
Tại sao ư?
Nhìn cậu quá trong sáng, rõ ràng ban nãy gã nổi lên ý định không đúng đắn với cậu mà cậu vẫn không hề nhận ra.
Những người xinh đẹp, một là rất xảo quyệt, biết rõ mình đẹp nên thường dùng nhan sắc để giải quyết vấn đề, hai vô cùng ngây thơ, thậm chí họ còn không biết bản thân mình đẹp đến nhường nào.
Mà Adrew chắc chắn là thuộc dạng người thứ hai.
Adrew nhìn lão già, cảm thấy không ưa tên này lắm, nhưng vẫn lấy từ trong túi ra đến những mười đồng tiền đưa cho lão.
Cậu nói:
"Nhiêu đây đã đủ chưa?"
Gã bán vé nhìn mười đồng tiền, hơi khựng lại, không ngờ cậu lại hào phóng đến thế.
Gã hơi đắn đo, lúc đầu vốn định dùng chút thủ đoạn để chiếm tiện nghi của cậu, ai ngờ cậu lại trực tiếp ra giá cao như vậy.
Mà nhìn thái độ này, chắc mẩm cậu vẫn còn rất nhiều tiền đó chứ.
Gã cắn răng, thỏa hiệp với cậu.
Dù sao đây vẫn là chỗ đông người, bọn họ giao dịch lén lút như vậy sớm đã bị người khác để ý, chẳng qua là không ai đứng ra ngăn cản mà thôi.
Dù sao chuyện thế này ở nhà hát lớn không hiếm, ai có tiền, có quyền vốn dĩ sẽ được ưu tiên.
Gã bán vé sắp xếp cho Adrew một vị trí gần khán đài hơn, cậu cảm thấy vui vẻ nên cười rạng rỡ đi đến chỗ ngồi, làm những người quanh đó không nhịn được mà lén lút nhìn trộm.
Ở bên này, công tước sau chuyến đi dài ngày định trở về biệt phủ tìm Adrew để tặng cậu một món quà nhân ngày sinh nhật.
Ai ngờ gã tìm khắp căn biệt phủ rộng lớn cũng không thấy cậu đâu.
Công tước bật cười, nụ cười lạnh lẽo chẳng khác nào ma quỷ vừa đi lên từ địa ngục.
Rồi gã ra lệnh cho đám gia nhân trong nhà ra ngoài tìm kiếm cậu.