Cập nhật mới

Khác Nhuốm màu tội lỗi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405533381-256-k271920.jpg

Nhuốm Màu Tội Lỗi
Tác giả: Jullia12_7
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ác quỷ xảo quyệt u ám công × đáng thương yếu ớt mĩ nhân thụ.

Adrew lẽ ra nên tin vào linh cảm của bản thân mình, cậu không nên vì vẻ ngoài đạo mạo và lòng tốt đầy toan tính của ác ma mà tin rằng hắn là người tốt, là một vị thần linh hiện thế.
___________
Bối cảnh phương tây cổ đại.

Có H, yếu tố 18+, nam×nam,...

Cân nhắc trước khi xem.



đammỹ​
 
Nhuốm Màu Tội Lỗi
Chap 1


Adrew ngồi trong thánh đường, chắp tay cầu nguyện, đầu hơi cúi nhẹ.

Vạt áo choàng đen che đi gần nửa gương mặt cậu, chỉ để lộ ra chiếc mũi cao tinh tế và đôi môi hơi tái nhợt vì bị mím chặt.

Cậu ngồi trong góc, lặng lẽ như một bóng ma.

Trong lòng cậu thầm cầu nguyện cho bản thân sẽ được giải thoát, sẽ không bị ma quỷ quấy nhiễu nữa.

Chỉ tiếc, tiếng lòng của cậu đã bị chặn đứng lại, ngay khi một bóng đen to lớn áp sát người.

Cả người Adrew run rẩy, cậu đánh rơi chiếc thập giá nhỏ trên tay.

Tiếng cười trầm thấp vang lên, chỉ đủ để mình cậu nghe thấy, nghe như giễu cợt, lại có chút thương hại, sau đó là giọng nói của người đàn ông nọ:

"Adrew, trở về thôi nhỉ?

Cơ thể em không khỏe, không nên ở bên ngoài quá lâu".

Câu nói nghe như hỏi han ý kiến, nhưng thực chất lại là một mệnh lệnh, không được phép phản kháng, không được chối từ.

Adrew gật đầu miễn cưỡng, cậu đứng lên, bỗng cơ thể hơi lảo đảo mà suýt ngã khuỵu, người kia thấy vậy liền vươn tay ra đỡ, bàn tay to lớn của hắn nắm lấy bàn tay thon dài trắng nõn của cậu, nếu để ý kĩ sẽ thấy nơi cổ tay mảnh khảnh kia có một vài dấu vết đỏ tím lờ mờ, đặc biệt nổi bật trên làn da trắng như sứ.

Người kia dìu Adrew lên xe ngựa, cả cơ thể cậu vô lực mà dựa vào bờ vai rộng lớn của hắn.

Phía dưới truyền đến cảm giác đau âm ỉ làm cậu không khỏi nhăn mặt, cổ họng vẫn còn đau rát.

Nghĩ lại chuyện xảy ra tối hôm qua, cậu lại không kìm được mà đỏ mặt, tại sao cùng là con trai mà chỉ có mình cậu phải chịu ấm ức như này chứ?

Càng nghĩ càng thấy tủi thân, Adrew hậm hực ngồi bật dậy, cách xa tên ác ma này càng xa càng tốt.

Hắn thấy cậu càn quấy cũng không tỏ ý gì, chỉ lặng lẽ cầm tờ báo lên đọc.

Suốt chặng đường đi, hai người chẳng nói với nhau câu nào.

Adrew càng lúc càng thấy tủi thân ấm ức, không kìm lòng được mà lặng lẽ rơi nước mắt, cậu muốn lao đến trước mặt gã đàn ông kia mà chất vấn, nhưng cậu không dám.

Adrew dù bình thường có càn quấy đến đâu vẫn không dám chọc vào hắn.

Cậu sợ vị công tước trẻ tuổi này, thật sự rất sợ.

____________________

Nhiều năm về trước, Adrew là một trong những đứa trẻ ở viện phúc lợi.

Dù còn nhỏ, nhưng ngoại hình của cậu vẫn rất nổi bật, đặc biệt là đôi mắt màu nâu hổ phách như hai viên ngọc quý kia, làm người ta không khỏi tò mò và yêu quý.

Năm Adrew mười tuổi, công tước Muthemyts đến viện phúc lợi Actra, ngài đã quyên góp cho viện phúc lợi một số tiền lớn, và cả bánh mì và sữa.

Khi đó, viện phúc lợi quá nghèo, những đứa trẻ chỉ được ăn một lát bánh mì vào bữa trưa, còn bữa sáng và bữa tối thì chúng chỉ được uống nước từ lá thông đun lên.

Việc ngài công tước quyên góp cho họ một số tiền lớn đã giúp những đứa trẻ ở viện phúc lợi không còn phải nhịn đói và sống trong cảnh thiếu thốn.

Thế nên, những đứa trẻ ngay từ nhỏ đã được dạy phải biết ơn và mang lòng thành kính đối với ngài công tước.

Adrew cũng không ngoại lệ.

Cậu rất ngưỡng mộ công tước Muthemyts, cho đến khi sự việc trong đêm đó xảy ra.

Đó là một đêm đông giá lạnh, tuyết bay rợp trời.

Công tước như thường lệ đến thăm viện phúc lợi.

Ngài nở một nụ cười hòa nhã với những đứa trẻ, nhưng không hiểu sao, Adrew lại cảm thấy nụ cười đó kì quái và đáng sợ.

Cậu cố gắng giấu nhẹm đi sự sợ hãi trong lòng, bước đến nắm tay và hôn lên những ngón tay của ngài công tước để tỏ lòng thành kính, ngón tay ngài lạnh buốt như đá cẩm thạch, hoàn toàn không có chút hơi ấm nào.

Adrew nhanh chóng rụt tay lại, lặng lẽ tránh xa ngài công tước.

Cậu thấy sợ, thật sự rất sợ.

Nửa đêm, viện phúc lợi bỗng dưng bị cháy.

Ngọn lửa nhanh chóng lan ra, khói bụi bay rợp trời, Adrew hoảng loạn, chân bước loạn xạ, cậu nhanh chóng chạy đến cửa lớn, nhưng ngọn lửa lan nhanh, trước mắt cậu là biển lửa, máu chảy loang lổ khắc sàn.

Adrew đứng chết chân trong góc, đôi mắt cậu đã sớm nhòe đi, hoen đỏ vì khói bụi, bên tai cậu là tiếng khóc thê lương, là tiếng hét thất thanh đầy ai oán khổ đau.

Cậu cố gắng xác định phương hướng, rồi nhận thấy còn một chiếc cửa sổ vẫn chưa bị lửa cháy đến.

Adrew nhanh chóng chạy đến bên cửa sổ, hô to ra hiệu với mọi người, những đứa trẻ nhanh chóng bước đến bên cửa sổ, chúng đã may mắn chạy được ra khỏi ngôi nhà trước khi bị ngọn lửa nuốt trọn.

Adrew ngã khuỵu xuống nền đất lạnh, cả người chật vật, khổ sở.

Mái tóc của cậu bị bén lửa, trông lởm chởm như nắm cỏ khô bị đốt cháy.

Bàn tay và bàn chân cậu bật máu, đau rát.

Đôi mắt Adrew ầng ậng nước, hoàn toàn bị ngọn lửa trước mặt làm cho đơ người, tại sao mọi thứ lại thành thế này?

Trong biển lửa, cậu thấy công tước Muthemyts vẫn lành lặn như không có chuyện gì.

Hắn đứng lặng thinh, nhìn ngọn lửa trước mắt như nhìn không khí, đôi mắt hắn đỏ ngầu, gương mặt dính đầy máu tươi, trông hệt như ma quỷ.

Không, hắn chính là ma quỷ, một con quỷ tàn ác, đáng sợ, xảo quyệt vô cùng.

Hắn cụp mắt nhìn Adrew, ánh mắt lạnh lẽo, hơi nheo lại.

Ngay khoảnh khắc đó, cậu biết bản thân đã không thể chạy trốn được nữa rồi.
 
Nhuốm Màu Tội Lỗi
Chap 2


Adrew nằm bất động trên giường, đôi mắt nhắm nghiền, đôi lúc giữa mày hơi chau lại.

Cậu lại mơ thấy giấc mơ đó, cái đêm xảy ra hỏa hoạn ở viện phúc lợi.

Thật ra, trong lòng cậu biết rõ, chính những đứa trẻ năm đó đã vì lòng tham và sự mê muội mà làm ra chuyện không thể dung thứ.

Đám cháy đó, vừa là quả báo cho lòng tham không đáy, cũng là nấm mồ trôn vùi tất thảy tội lỗi năm xưa.

"Em định nằm im như vậy đến bao giờ?".

Công tước bước vào phòng, lặng lẽ ngồi xuống ngay cạnh Adrew.

Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nâu đỏ của cậu, rồi chạm nhẹ lên má, sau đó đến cằm, và cuối cùng là cần cổ mảnh khảnh trắng nõn của cậu.

Ngón cái hắn xoa nhẹ vào mạch đập ở cần cổ cậu, khẽ ấn xuống rồi lại buông ra.

Hắn biết, nhân loại trước mặt mình vô cùng yếu ớt, chỉ một cái siết tay của hắn cũng đủ đưa cậu vào cõi chết.

Thật yếu đuối.

"Em thật sự rất mệt, ngài công tước, em có thể ngủ thêm chút nữa được không?".

Adrew hỏi nhỏ, ánh mắt cậu nhìn hắn vừa sợ hãi, vừa chờ mong.

Công tước bật cười rồi khẽ gật đầu, nhưng chỉ một chút nữa thôi, vì cậu còn phải dùng bữa tối.

Đếm xuống, trong căn biệt phủ nguy nga tráng lệ nằm bên sườn đồi, khi vạn vật đã chìm sâu vào giấc ngủ, thì ở đâu đó, tại căn phòng cuối dãy hành lang vẫn truyền đến tiếng khóc rấm rứt tỉ tê.

Adrew khóc nghẹn, nước mắt cậu rơi lã chã như hạt ngọc trai lóng lánh, thấm ướt một mảng ga giường.

Trên trán cậu rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, cả cơ thể vì nhịp thúc mạnh bạo của người phía trên mà đung đưa như con thuyền gặp phải sóng dữ.

Bàn tay cậu siết chặt ga giường, đau đớn cùng khoái cảm hòa trộn làm tâm trí cậu mịt mờ như màn sương đen.

"Ức...a...hức...chậm, chậm lại, em sẽ chết...hức...".

"Hừ, không ai sẽ chết vì bị làm tình đâu.

Nào, thả lỏng ra đi, ngoan".

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của người kia làm cậu như bị thôi miên, cả cơ thể lập tức thả lỏng, rồi lại đón nhận từng cú thúc mãnh liệt của hắn.

Cậu lắc đầu nguầy nguậy, thật sự cậu sẽ chết vì làm tình mất.

Phía dưới, dâm dịch của cậu trào ra mỗi lúc một nhiều, nhễu nhão chảy xuống ga giường, tên ác ma kia thấy vậy thì nhếch mép cười, hắn đưa tay quệt lấy một chút rồi đưa đến bên miệng cậu, ra lệnh "nào, liếm cái này đi".

Đúng như hắn mong đợi, Adrew thật sự vươn chiếc lưỡi đỏ mọng ra liếm láp ngón tay hắn như con mèo con, nước bọt vì không nuốt kịp mà chảy dọc xuống cần cổ, nhìn như cố tình dụ dỗ hắn.

"Bé con, sao em càng lúc càng như mấy con sắc quỷ đi dụ dỗ người ta vậy".

Nói đoạn, công tước cúi xuống rải đầy dấu hôn lên ngực cậu.

Adrew nghe hắn nói vậy thì lắc đầu nguầy nguậy, cậu không có, cậu không phải sắc quỷ, cậu không đi câu dẫn ai cả.

Là tên ác ma này lừa gạt cậu, hắn mới là kẻ đi dụ dỗ người ta.

Như nghe được tiếng lòng của câu, tên cười thấp giọng cười khẽ, nói:

"Em nhìn xem, bên dưới của em thít chặt ta đến mức nào, dâm dịch chảy ra bao nhiêu, còn không phải sắc quỷ đi dụ dỗ người ta sao?".

"Không phải, thật sự không phải mà".

Càng nói, cậu càng khóc lớn, nước mắt trào ra mỗi lúc một nhiều.

Công tước đưa tay vỗ mạnh vào mông cậu một cái, nói "Đừng khóc nữa, nước mắt chảy ra nhiều như vậy, nhỡ bên dưới hết luôn nước thì phải làm sao?

Đến lúc đó mỗi ngày ta đều bón tinh dịch cho em nhé?"...

Tiếng bạch bạch vang lên khắp căn phòng, mùi tình dục tỏa ra mỗi lúc một nhiều.

Hai kẻ kia triền miên quấn quýt với nhau cho đến tận tờ mờ sáng.
 
Nhuốm Màu Tội Lỗi
Chap 3


Mùa hè đến, cái nắng như lửa đốt đổ xuống thành phố, ai ai cũng cảm thấy mệt mỏi và khó chịu.

Đâu đâu cũng vậy, chỉ riêng căn biệt phủ của công tước Muthemyts quanh năm suốt tháng chìm trong âm u lạnh lẽo, Adrew không thể chịu được sự u tối của căn biệt phủ, bèn đánh liều một phen, nhân lúc không ai để ý mà trốn ra ngoài chơi.

Adrew thuê một cỗ xe ngựa để đi đến trung tâm thành phố, ngồi trên xe, cậu thầm bĩu môi than thở, chả hiểu sao chiếc xe ngựa này đi chậm rì rì, thảm lông trải trên ghế ngồi cũng chẳng mềm mại như cỗ xe của công tước, thô thô cứng cứng, cạ vào bàn tay khiến cậu vô cùng khó chịu.

Vậy mà cậu còn nghe người đánh xe khoe khoang đây là một trong những loại xe ngựa tốt nhất trên thị trường, giá thuê đắt đỏ đi kèm với chất lượng miễn chê.

Cái gì mà miễn chê chứ, còn chả bằng một phần mười loại xe mà cậu hay đi.

Đến trung tâm thành phố, Adrew trả tiền cho người đánh xe rồi một mình đi dạo trên phố.

Trung tâm thành phố có khác, khắp nơi đều là các cô tiểu thư váy áo xúng xính lụa là, các công tử nho nhã trò chuyện, đôi khi sẽ cười đùa trêu ghẹo những cô thiếu nữ bán hoa* bên đường làm người ta thẹn thùng đỏ mặt.

*bán hoa ở đây là bán hoa theo nghĩa đen, đem những bông hoa ra vỉa hè bán, chứ không phải "gái bán hoa" kiểu kia đâu nha.

Adrew nhìn dòng người nườm nượp trên phố, đôi mắt hổ phách xinh đẹp của cậu sáng long lanh như vì sao rơi.

Mái tóc nâu đỏ hơi dài của cậu làm nổi bật lên làn da trắng như sứ với ngũ quan tinh xảo hệt như bức tượng miêu tả thiên sứ trong nhà thờ.

Không đúng, thậm chí cậu còn trông đẹp hơn nhiều, đẹp đến độ làm người ta choáng váng, tưởng như cậu không có thật.

Sự kinh diễm và mị hoặc của Adrew làm cậu thu hút không ít ánh nhìn trên phố, mà dường như chính cậu lại không hề nhận ra điều đó.

Cơn hào hứng qua đi, bỗng chốc cậu lại thấy hơi lạc lõng.

Ở đây, Adrew chẳng quen thân bất kì một ai cả, với cậu, khu phố này vô cùng xa lạ.

Bỗng một chàng trai lạ mặt cầm theo một bó hoa đi tới, nhìn cậu rồi nói:

"Chào ngài, cho phép tôi mạo muội được tặng cho ngài một bó hoa trà my được không ạ?

Dẫu rằng hoa này cũng chẳng đẹp bằng ngài".

Vừa nói, người kia vừa đặt bó hoa trà my đỏ rực vào lòng cậu, rồi điềm nhiên cầm lấy bàn tay trắng trẻo mềm mại của cậu định hôn lên.

Nhưng rất nhanh, Adrew đã rụt tay lại, cậu hoang mang nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt, nhẹ giọng đáp:

"Xin lỗi, nhưng ngài không nên chạm vào tôi như vậy...".

Càng nói, giọng cậu càng nhỏ đi.

Adrew không biết tại sao, cậu chỉ cảm thấy bản thân không nên quá thân thiết với bất kì ai.

Người kia thấy vậy liền bật cười, cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi ngài, tôi thất thố rồi".

Sau đó hắn rời đi, để lại Adrew ngơ ngác đứng chết chân tại đó.

Cậu nhìn xuống bó hoa trên tay mình, những bông hoa trà my thơm ngát đỏ tươi kiều diễm, cậu không biết nên làm gì với bó hoa này, thôi thì cứ cầm lấy, đến khi về nhà thì trưng vào bình cũng được.

Lúc đi đến nhà hát lớn, Adrew thấy phía trước toàn những cỗ xe ngựa tấp nập vào ra, bên đường là những cô thiếu nữ ôm giỏ hoa tươi chào hàng mời gọi các nàng tiểu thư, công tử đến mua hoa.

Adrew bắt lấy một cậu bé bên đường, hỏi tại sao ở đây lại có nhiều người như vậy.

Cậu bé nhìn cậu, một thoáng kinh diễm hiện lên trong đáy mắt, rồi khẽ trả lời: "Hôm nay có đoàn nhạc kịch nổi tiếng từ Paris đến đây biểu diễn, nên mới có nhiều người đến xem như vậy đó".

Adrew hơi chần chừ, nhạc kịch ư?

Cậu có nghe qua, nhưng chưa xem tận mắt bao giờ, thế là cậu xoa đầu cảm ơn đứa trẻ, nhân tiện rút một bông hoa trà my đỏ tặng cho cậu bé để tỏ lòng biết ơn rồi hòa vào dòng người tiến vào nhà hát lớn.

Adrew mua vé, rồi tìm đến chỗ ngồi của mình.

Cậu nhìn vị trí, sắc mặt thoáng sa sầm, ở xa như vậy thì sao mà thấy rõ được cơ chứ.

Adrew bĩu môi tỏ vẻ hờn dỗi, nhìn thấy trên tầng hai còn rất nhiều ghế trống, cậu bèn tìm nhân viên bán vé để hỏi vị trí trên đó.

Lão bán vé là một gã đàn ông bụng phệ, khuôn mặt râu ria xồm xoàm, gã nhìn Adrew từ trên xuống dưới một lượt, không tự chủ được mà muốn đến gần cậu hơn một chút, gã nhân cơ hội ghé sát vào tai cậu, nói:

"Này cậu trai trẻ, ghế ngồi trên tầng hai chỉ dành cho tầng lớp quý tộc có địa vị cao trong xã hội thôi, cậu nhìn cậu xem, tuy rất xinh đẹp nhưng...

Vẫn không thể lên đó ngồi được đâu.

Tuy nhiên, nếu cậu muốn...", gã nhìn Adrew từ trên xuống dưới một lượt, rồi nhẹ giọng bảo "Ta vẫn có thể sắp xếp cho cậu vị trí gần khán đài hơn, chỉ có điều...

Haizzz, dù sao vẫn cần đôi chút quyền lợi".

Gã nhe hàm răng vàng khè chằm chặp vào Adrew, gã dám khẳng định, người trước mặt này, tuy là một mĩ nhân, nhưng lại là một mĩ nhân ngốc nghếch.

Tại sao ư?

Nhìn cậu quá trong sáng, rõ ràng ban nãy gã nổi lên ý định không đúng đắn với cậu mà cậu vẫn không hề nhận ra.

Những người xinh đẹp, một là rất xảo quyệt, biết rõ mình đẹp nên thường dùng nhan sắc để giải quyết vấn đề, hai vô cùng ngây thơ, thậm chí họ còn không biết bản thân mình đẹp đến nhường nào.

Mà Adrew chắc chắn là thuộc dạng người thứ hai.

Adrew nhìn lão già, cảm thấy không ưa tên này lắm, nhưng vẫn lấy từ trong túi ra đến những mười đồng tiền đưa cho lão.

Cậu nói:

"Nhiêu đây đã đủ chưa?"

Gã bán vé nhìn mười đồng tiền, hơi khựng lại, không ngờ cậu lại hào phóng đến thế.

Gã hơi đắn đo, lúc đầu vốn định dùng chút thủ đoạn để chiếm tiện nghi của cậu, ai ngờ cậu lại trực tiếp ra giá cao như vậy.

Mà nhìn thái độ này, chắc mẩm cậu vẫn còn rất nhiều tiền đó chứ.

Gã cắn răng, thỏa hiệp với cậu.

Dù sao đây vẫn là chỗ đông người, bọn họ giao dịch lén lút như vậy sớm đã bị người khác để ý, chẳng qua là không ai đứng ra ngăn cản mà thôi.

Dù sao chuyện thế này ở nhà hát lớn không hiếm, ai có tiền, có quyền vốn dĩ sẽ được ưu tiên.

Gã bán vé sắp xếp cho Adrew một vị trí gần khán đài hơn, cậu cảm thấy vui vẻ nên cười rạng rỡ đi đến chỗ ngồi, làm những người quanh đó không nhịn được mà lén lút nhìn trộm.

Ở bên này, công tước sau chuyến đi dài ngày định trở về biệt phủ tìm Adrew để tặng cậu một món quà nhân ngày sinh nhật.

Ai ngờ gã tìm khắp căn biệt phủ rộng lớn cũng không thấy cậu đâu.

Công tước bật cười, nụ cười lạnh lẽo chẳng khác nào ma quỷ vừa đi lên từ địa ngục.

Rồi gã ra lệnh cho đám gia nhân trong nhà ra ngoài tìm kiếm cậu.
 
Back
Top Bottom