Cập nhật mới

Khác Nhược Năng Chí Mạt Trạm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404155562-256-k239074.jpg

Nhược Năng Chí Mạt Trạm
Tác giả: NguytThg
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Nhược Năng Chí Mạt Trạm
Chương 1 [ Vé Tàu ]


“ Duy, anh mau dậy đi trời gần tối rồi anh không định về nhà à ”

Cô đồng nghiệp đứng bên bàn làm việc nhẹ nhàng kêu Mạc Duy tỉnh dậy, thiếu niên bị đánh thức bởi âm thanh bên tai mắt cũng từ từ mở ra .

Thiếu niên còn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn hắn nhìn cô gái đã đánh thức mình rồi nhìn qua chiếc đồng hồ nằm ngay ngắn trên bàn làm việc.

Đồng hồ hiển thị [ 17:00 ]

Như lời cô đồng nghiệp nói mặt trời đã gần xuống hoàn toàn rồi.

“ Lát nữa mọi người đi nhậu, anh đi không ” cô gái nói tiếp

Cô ấy tên Vũ Mẫn đồng nghiệp với Mạc Duy cả hai điều làm việc ở toà soạn Nam Phong.

Vũ Mẫn là một cô gái hoạt bát luôn thân thiện nhiệt tình với mọi người xung quanh .Mỗi khi tan làm cô ấy hay rủ Mạc Duy đi nhậu giải khuây nhưng Mạc Duy luôn từ chối.

“ Xin lỗi tôi không đi đâu ” Như thường lệ Mạc Duy lại từ chối vì cậu rất bận.

Mạc Duy đang trong thời điểm sắp hoàn thành xong tác phẩm tiểu thuyết của mình.

Tác phẩm của Mạc Duy nhiều lần bị nhà xuất bản từ chối vì họ bảo nội dung quá tiêu cực.

Cậu đã chỉnh sửa nhiều lần nhưng chắc không thể đạt tiêu chuẩn.

Mang theo tâm trạng buồn rầu Mạc Duy rời khỏi toà soạn .

Trên con đường quen thuộc đi về nhà, từ toà soạn về nhà Mạc Duy phải đi qua một công viên.

Công viên vào lúc gần tối rất vén người qua lại, hầu hết mọi người điều đã về nhà.

Bầu trời hôm nay rất đẹp mây vào buổi chiều hoàng hôn đặt biệt vàng.

Dưới tia nắng cuối cùng trong ngày Mạc Duy thấy trước mặt bản thân y xuất hiện một thiếu niên mặc đồ đỏ mái tóc màu tím càng làm nỗi bật đôi đồng tử vàng của cậu.

Thiếu niên đúng không quá xa Mạc Duy nhưng cậu cảm nhận rõ được cái lạnh thấu xương từ trong đôi đồng tử đó .

Mạc Duy sững sờ cậu nhận ra thiếu niên này, là Khải An .

Là nam chính trong cuốn tiểu thuyết của cậu .

Sững sờ một lúc lâu bổng thiếu niên áo đỏ đột nhiên lao lại gần Mạc Duy với tốc độ rất nhanh .

Mạc Duy chưa kịp định hình được tình hình thì cậu cảm thấy ở giữa lồng ngực mình cảm giác đau đớn .

Máu từ vết đâm ở tim Mạc Duy loang ra theo con dao ngắn .

Tay của thiếu niên kia vẫn còn giữ chắc con dao, máu chảy theo từ con dao đến bàn tay của Khải An.

Dòng máu màu đỏ tươi càng làm nỗi bật bàn tay thon dài của thiếu niên.

Mạc Duy dần mất ý thức trước mắt cậu dần tối sầm lại, trước khi mất ý thức hoàn toàn cậu chỉ thấy được Khải An đang nhìn cậu với sự vô cảm trong đôi mắt.

Cảm giác đau đớn từ ngực biến mất mọi thứ xung quanh như dừng lại Mạc Duy đã mất nhận thức .

“ Duy ,anh mau dậy đi trời gần tối rồi anh không định về nhà à ”

Âm thanh quen thuộc bên tai làm Mạc Duy giật mình tỉnh dậy, cơn đau từ lòng ngực vẫn còn làm y bất giác sờ lên ngực mình.

Không có lưỡi dao nào ở đó cả.

“ Anh sao vậy “ thấy sắc mặt Mạc Duy không tốt Vũ Mẫn nhẹ nhàng hỏi thăm .

“ Không sao “ Mạc Duy cố chấn tỉnh bản thân.

Mạc Duy nghĩ bản thân làm việc quá sức mới mơ thấy nhân vật chính của mình.

Dù mơ nhưng cảm giác lúc bị lưỡi đao đâm thẳng vào tim quá chân thật khiến vần trán Mạc Duy ướt đẫm mồ hôi .

“ Lát nữa mọi người đi nhậu, anh đi không “

Nghe thấy Vũ Mẫn nói Mạc Duy thấy mọi thứ trong mơ càn giống không phải mơ như thể anh từng trải qua vậy .

“ Tôi không đi đâu “ như thường lệ Mạc Duy lại từ chối vì cậu không thích chỗ đông người với tửu lượng Mạc Duy rất yếu uống chả được bao nhiêu.

Mạc Duy cất tài liệu rồi nhanh chóng ra về.

Cậu vẫn đi trên con đường thường ngày lúc đi qua công viên Mạc Duy không thể tin vào mắt mình khi lại thấy thiếu niên áo đỏ đó.

Cảm giác nỗi đau khi lưỡi đao ở giữa lồng ngực tràn về khiến hô hấp Mạc Duy hỗn loạn .

“ Khải An “ Mạc Duy nói.

Hắn muốn nói chuyện với thiếu niên trước mặt nhưng không nhận được hồi âm.

Thiếu niên đó vẫn đứng trước mặt hắn, giây sau trên đường công viên có hai bóng người dưới tia sáng cuối cùng trong ngày nhìn như đang ôm nhau như hai hai người anh em chí cốt lâu ngày chưa gặp.

Hình bóng hai người một đen một đỏ vờ như đang ôm nhau nhưng chỉ Mạc Duy hiểu lúc này đây lưỡi dao đó đang nằm ngay ngắn giữa lồng ngực hắn.

Cảm giác đau nhói lại ập về, Mạc Duy nghĩ rằng liệu đây có phải là mơ trong mơ.

Trước khi ý thức mơ hồ hoàn toàn cơn đau ở ngực làm Mạc Duy tỉnh táo hơn cậu nhìn qua thiếu niên đang ở sát mình .

Chưa kịp nhìn kỹ thiếu niên ở trước mặt, tầm nhìn của của Mạc Duy tối dần mọi cảm giác đau đớn dần biến mất ý thức cũng dừng hoạt động .

Đã là lần thứ hai Mạc Duy bị chính nhân vật nam chính của mình đâm lưỡi dao vào ngực .

Hắn vẫn không biết tại sao Khải An lại xuất hiện , y chỉ là một nhân vật trong tiểu thuyết tại sao lại ở trước mặt cậu.
 
Back
Top Bottom