Cập nhật mới

Khác Những Vụ Án Bí Ẩn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395257375-256-k557194.jpg

Những Vụ Án Bí Ẩn
Tác giả: NhHunh982
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

🌑 GIỚI THIỆU TRUYỆN

NHỮNG VỤ ÁN BÍ ẨN

Thể loại: Trinh thám - Kỳ bí - Hồi hộp - Tâm linh

---

Trong một thế giới nơi ánh sáng lý trí không phải lúc nào cũng đủ để xua tan bóng tối, có những vụ án vượt ra khỏi mọi khuôn khổ thông thường của luật pháp.

Không dấu vết, không hung khí, không lời giải thích hợp lý - chỉ còn lại những bí ẩn lạnh sống lưng, những chi tiết tưởng chừng vô nghĩa lại là chìa khóa cho sự thật bị chôn vùi.

"Những vụ án bí ẩn" là chuỗi truyện ngắn trinh thám kỳ bí, mỗi tập là một câu chuyện độc lập, dẫn dắt người đọc bước vào những vụ việc rùng rợn, nơi ranh giới giữa hiện thực và siêu nhiên trở nên mong manh.

Dưới con mắt của trung úy An - một điều tra viên trẻ nhưng nhạy bén, mang trong mình nỗi ám ảnh về quá khứ - sự thật dần được phơi bày, nhưng mỗi lần tiến gần đến đáp án, anh lại phát hiện ra... mình chỉ đang mở cánh cửa bước vào một bí ẩn khác lớn hơn, nguy hiểm hơn.



tâmlinh​
 
Những Vụ Án Bí Ẩn
CHƯƠNG 1: NGÔI NHÀ CUỐI PHỐ CỔ


Con phố Lạc Viên im ắng lạ thường vào sáng sớm ngày 13 tháng 4.

Mặt trời chưa kịp nhô lên khỏi rặng tre, sương mù vẫn còn vương trên những mái ngói rêu phong.

Một tiếng còi xe cứu thương vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng, dừng lại trước căn nhà gỗ cổ đã xuống cấp nhiều năm – nhà của ông Trần Văn Đạo.

Căn nhà ấy nằm biệt lập ở cuối phố, từ lâu đã là một phần ký ức của thị trấn.

Gỗ mục, mái xập xệ, nhưng bên trong vẫn giữ được nét cổ kính.

Người dân nói ông Đạo không thích ai đến gần.

Ông sống một mình, không vợ con, chỉ có con mèo đen tên Mực làm bạn.

Họ gọi ông là "thầy giáo Đạo", dù ông đã nghỉ hưu hơn mười năm.

---

“Người chết rồi.”

Giọng người hàng xóm lạc đi, mắt nhìn chằm chằm vào đội pháp y đang khiêng thi thể ông Đạo lên cáng.

Cảnh sát địa phương kết luận: “Đột tử.

Không có dấu hiệu án mạng.”

Nhưng Trung úy An thì không tin như vậy.

Anh là người mới chuyển về công tác ở Hòa Lạc sau một vụ án thất bại tại Hà Nội.

Đôi mắt lúc nào cũng trầm tư, lạnh lùng và... hơi buồn.

Khi bước vào căn nhà gỗ, thứ đầu tiên anh thấy là chiếc đồng hồ quả lắc dừng lại ở đúng 3 giờ sáng.

Mọi đồng hồ điện tử trong nhà – dù dùng pin hay điện – đều ngừng chạy ở đúng thời điểm đó.

“Quá trùng hợp để là tự nhiên.”

---

Trong lúc quan sát hiện trường, Trung úy An thấy một vết nứt dưới chân bàn làm việc.

Anh nhẹ nhàng tháo tấm gỗ lên – bên dưới là một bức thư cũ kỹ, nét mực nhòe nhưng vẫn đọc được:

“Nếu tôi chết, hãy tìm chiếc chìa khóa thứ hai.

Người đó không chết như mọi người nghĩ.

Họ đang trở lại.

Hẹn lúc 3 giờ sáng.”

An đọc đi đọc lại, lông mày cau chặt.

---

Con mèo gào lên...

Ngay lúc đó, Mực – con mèo đen – đột nhiên kêu lên the thé, nhảy phốc vào chiếc tủ sách cũ kỹ ở góc phòng, cào liên tục vào một ngăn tủ bị khóa.

An mở ngăn tủ, lật tung các quyển sách cũ.

Bên trong là một hộp gỗ mun nhỏ.

Khi mở ra, anh thấy một chiếc chìa khóa – kiểu cổ, hoen gỉ – và một tấm ảnh đen trắng.

Trong ảnh là ba người đàn ông đứng cạnh nhau, cùng mặc quân phục cũ.

Gương mặt một người bị gạch chéo bằng mực đen.

“Tại sao lại xóa mặt người này?”

An tự hỏi.

Mặt sau ảnh ghi:

"Ba người, một lời thề.

Máu sẽ trả bằng máu.

Hẹn nhau lúc 3 giờ sáng."

Trung úy An đứng bất động, tim đập mạnh.

Anh biết đây không còn là một cái chết bình thường.

Mà là khởi đầu của một bí ẩn lớn hơn rất nhiều.
 
Những Vụ Án Bí Ẩn
CHƯƠNG 2: NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG CÓ BÓNG


Trung úy An ngồi lặng trong căn phòng làm việc cũ kỹ của đồn công an khu vực.

Màn đêm ngoài kia đặc quánh, chỉ có ánh sáng vàng mờ của bóng đèn tròn hắt xuống mặt bàn làm gương mặt anh thêm trầm tư.

Chiếc chìa khóa cổ xoay đều trên mặt gỗ, tấm ảnh đen trắng nằm lặng bên cạnh, như đang nhìn anh bằng đôi mắt không còn tồn tại.

Từ khi phát hiện cái chết kỳ lạ của ông Đạo, mọi thứ dường như chệch khỏi quỹ đạo bình thường.

Chiếc đồng hồ dừng đúng 3 giờ sáng.

Lời nhắn nhủ bí ẩn.

Tấm ảnh bị gạch mặt.

Và chiếc chìa khóa như chờ một cánh cửa chưa được mở.

An không tin vào sự trùng hợp.

Anh lần theo hồ sơ cũ, tìm lại danh sách những người từng sống trong thị trấn từ hơn ba mươi năm trước.

Cái tên “Vũ Quang Tình” hiện ra trong hồ sơ một cách mờ nhạt, kèm dòng ghi chú: Mất tích năm 1987, sau vụ cháy tại ngọn đồi Thiên Lâm.

Không tìm thấy thi thể.

Một cái chết không xác.

Một người bạn cũ của ông Đạo.

Một bóng ma trong hồ sơ lưu trữ.

Khi đồng hồ chỉ 2 giờ 10 phút sáng, An lên xe, hướng về phía đồi Thiên Lâm.

Con đường mòn dẫn lên đồi chỉ đủ rộng cho một xe đi qua, hai bên là rừng thông già như những chiếc cột sống phủ rêu của thời gian.

Màn sương dày như bông tràn xuống theo từng bước bánh xe, khiến khung cảnh mờ ảo như thế giới khác.

Ngôi nhà bằng đá hiện ra khi xe dừng bánh.

Nó cũ kỹ và âm u, nhưng điều khiến An chú ý là dải khói mỏng bay lên từ ống khói.

Nơi đây không hoàn toàn bỏ hoang.

Anh bước vào nhà, súng trong tay, đèn pin trong túi.

Không có tiếng động.

Nhưng không khí còn ấm, bếp than vẫn đỏ âm ỉ, ấm nước trên bàn vẫn bốc hơi nhẹ.

Một bức chân dung lớn treo trên tường đối diện một người đàn ông trung niên mặc áo quân phục, ánh mắt cương nghị.

Đó là Vũ Quang Tình.

Nhưng trong bức tranh ấy, giữa ánh sáng rõ ràng chiếu từ cửa sổ, ông không hề có bóng đổ dưới chân.

Mọi vật khác đều có chiếc bàn, bình hoa, tấm màn che chỉ trừ con người.

Khi An còn đang chăm chú nhìn, một giọng nói vang lên sau lưng.

“Cậu đến sớm hơn dự kiến.”

An quay phắt lại, tay nắm chặt khẩu súng không có ai cả.

Căn phòng trống rỗng.

Anh lùi lại một bước, và khi làm vậy, chiếc đồng hồ treo tường sau lưng anh, cùng kiểu với chiếc ở nhà ông Đạo bỗng kêu "tích" một tiếng, rồi phát ra ba hồi chuông rõ ràng.

Ba giờ sáng.

Tất cả đèn trong nhà phụt tắt cùng lúc.

Đèn pin không bật được.

Điện thoại mất sóng.

Không gian chìm vào bóng tối tuyệt đối, như thể cả thế giới đang bị hút vào một khoảng lặng siêu hình.

Một tiếng bước chân vang lên từ góc nhà.

Chậm rãi.

Rít qua nền đá.

An giơ súng lên, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng mồ hôi bắt đầu lăn dài trên thái dương.

Một cảm giác lạnh ngắt như kim châm len qua từng lớp áo, cắm thẳng vào da thịt.

“Cậu không nên tìm tôi,” giọng nói lại vang lên, lần này sát tai anh.

“Vì nếu một người bị quên đi, thì có lý do để họ không trở lại.”

An quay ngoắt người, khẩu súng siết chặt.

Trước mặt anh là khoảng trống.

Nhưng ở phía cuối phòng – chỗ ánh trăng chiếu qua khe cửa sổ – có một cái bóng người... nhưng không có cơ thể.

Anh đứng bất động.

Cái bóng ấy, cao, gầy, chuyển động chậm rãi như đang trôi.

Nó đi qua cửa sổ, băng qua bức tranh chân dung.

Khi chạm tới chiếc đồng hồ, nó dừng lại, ngước nhìn An dù không có mắt.

Và rồi, nó nói câu cuối cùng trước khi biến mất như chưa từng tồn tại:

“Lời thề vẫn còn hiệu lực, và chúng ta chưa thanh toán xong.”

Trong phút chốc, ánh đèn vụt sáng trở lại.

Đồng hồ dừng hẳn ở đúng 3:00 sáng.

Ngôi nhà trở nên yên tĩnh như chưa từng có ai ở đó.

Nhưng An biết, anh vừa bước vào một vùng ký ức chết người nơi không phải ai cũng trở ra.
 
Back
Top Bottom