Cập nhật mới

Khác Những sự kiện không tên.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
131053000-256-k614373.jpg

Những Sự Kiện Không Tên.
Tác giả: DiepLuu1912
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Các bạn đã từng gặp những sự kiện siêu nhiên nào trong đời chưa?

Những linh hồn lập lòe hay những giấc mơ quái dị?

Hôm nay, tại đây tôi sẽ kể những việc tôi đã thấy hoặc nghe tới.

Còn các bạn thì sao, có đồng ý chia sẻ những câu chuyện của bạn với tôi không?



kinhdi​
 
Những Sự Kiện Không Tên.
Chương 1. Xế chiều


Chuyện này tôi được nghe kể lại từ mẹ rất lâu rồi.

Cái hồi đó, nhà tôi cũng nghèo lắm, mẹ tôi thường ra ngoài đồng hoang nhặt lại những trứng vịt sót của đám người chăn vịt.

Mẹ tôi kể, hồi ấy bà ra khỏi nhà từ 2h chiều tới xập xệ 6-7h tối bà mới về nhà.

Hôm đó, cũng như bình thường bà ra ngoài đồng hoang nhặt trứng.

Khi mặt trời càng xuống bóng, mẹ tôi cũng biết đã tới lúc ra về.

Lúc dọn dẹp đồ chuẩn bị về nhà, bỗng từ phía sau mẹ tôi nhìn thoáng qua một bóng trắng mờ nhạt, bà giật bén người quay lại nhìn về phía sau nhưng lại không thấy gì cả.

Cảm giác bất an và hoảng sợ bao phủ lấy bà, bà biết mình nên lập tức rời khỏi đây.

Đẩy nhanh tốc độ dọn dẹp, bà lập tức phải rời khỏi khu đồng hoang này.

Khi đã dọn dẹp xong bà chạy thật nhanh về phía bờ đê, càng chạy bà lại càng cảm giác được có thứ đuổi theo mình.

Đánh bạo quay người ra sau nhìn, bà thấy được một thứ bóng trắng lờ mờ, đuổi theo bà.

Quá mức hoảng sợ, bà cố hết sức bình sinh mà chạy.

Khi bà thấy chỉ còn một chút nữa thôi thì thứ bóng trắng đó sẽ chạm vào bà, thì bà vấp phải gì đó và té ngã.

Thì ra đó là cây cầu tre bắt từ đầu sông này qua bên đầu kia.

Nhìn cây cầu tre, bà hoảng sợ quay lại đằng sau thì phía sau là một mảnh trống trơn, không còn bóng trắng nào nữa.

Bà hoảng sợ bước đi trên cầu tre về nhà và không đi nhặt trứng vịt vào khoảng giờ đó nữa.

Bây giờ kể lại cho tôi, mẹ tôi vẫn hoảng sợ.

Bà nói với tôi, nếu ngày đó bà bị bóng trắng đó bắt được thì chuyện gì sẽ xảy ra.

Tôi thậm chí không dám tưởng tượng.
 
Những Sự Kiện Không Tên.
Chương 2. Charlie nâng lên.


Hồi đó, nơi tôi ở nổi lên rầm rộ phong trào chơi trò charlie charlie nâng lên.

Cách chơi là: cần 2 người chơi, một người đứng nhắm mắt, người còn lại dẫn dắt cho người kia.

Người dẫn dắt sẽ hỏi tên và họ tên của người nhắm mắt, sau khi hỏi được họ tên thì viết lên không trung tên và đầy đủ họ tên của người đó.

Sau khi viết xong, người dẫn dắt sẽ nói:

"Hôm nay trời có nắng."

Người nhắm mắt phải lập lại lời người kia.

Sau đó, người dẫn dắt nói tiếp.

"Hôm nay trời có mưa"

Người nhắm mắt lại lập lại lời đó nữa.

Sau đó, người dẫn dắt hỏi.

"Bạn có tin không"

Người nhắm mắt phải bắt buộc trả lời "Có".

Sau khi hoàn thành các bước trên, thì người dẫn dắt, cầm hai tay của người nhắm mắt, cầm lên bắt chéo tay thành hình chữ X, rồi thả ra và bắt chéo lại lần nữa.

Thực hiện động tác này 7 lần, rồi nhẹ nhàng đặt tay lại chỗ cũ.

Sau đó người dẫn dắt cứ đọc thần chú là "Charlie charlie nâng lên.

Charlie charlie nâng lên."

Cứ lẩm nhẩm thần chú này trong miệng cho tới khi hai tay của người nhắm mắt tự nâng lên mà không cần ai tác động.

Khi muốn dừng trò chơi lại, người dẫn dắt chỉ cần nói thật to "Stop."

Như bao đứa trẻ tò mò khác, khi chúng tôi biết cách để chơi trò này rồi thì cả đám lại rủ nhau thử nghiệm.

Lúc đầu tôi là người dẫn dắt nhưng tôi không tin tụi bạn mình. tôi cứ nghĩ tụi nó tự nâng tay lên, nên tôi xung phong làm người nhắm mắt.

Khi nhắm mắt, nghe con bạn mình dẫn dắt, đầu óc tôi cứ cảm thấy mơ hồ.

Khi tới bước cuối cùng bổng ở hai cổ tay tôi cảm thấy tê rần, một lực lượng vô hình kéo tay tôi lên chậm rãi, lần này tôi thực sự hứng thú rồi.

Thì ra trò này nó có thật.

Lén lén hí mắt nhìn về phía cổ tay mình, nhìn thấy thứ trước mắt tôi vô cùng bất ngờ.

Con bạn tôi khi thấy tay tôi nâng được một khoảng thì kêu dừng lại.

Tụi nó hào hứng hỏi tô cảm giác thế nào?

Lạ lắm phải không?

Tôi không trả lời, chỉ ậm, ừ cho qua.

Khi cả đám tan ai về nhà nấy, trên đường về nhà tôi cứ nghĩ về cảnh đã thấy mãi.

Khi hé mắt ra nhìn, thứ tôi thấy là một đôi tay nhỏ nhắn đang cầm lấy cổ tay tôi kéo lên một cách chậm rãi, khi bạn tôi hô stop thì đôi tay đó lập tức biến mất như không có gì ở đó.

Thuận theo đèn đường trước nhà, tôi vạch cổ tay áo mình lên, quả nhiên trên cổ tay trắng nõn hiện nên những vết hồng nhạt như bị ai nắm.

Để cổ tay áo xuống, tôi bình tĩnh bước về nhà.

Có lẽ tôi sẽ không bao giờ chơi trò này nữa đâu.
 
Những Sự Kiện Không Tên.
Chương 3. Căn nhà kế bên


Kế bên trái nhà tôi là một căn nhà gỗ cũ kĩ, chủ ngôi nhà là ông Bảy, ông mất được một thời gian rồi.

Sau khi ông mất, căn nhà đó được đưa lại cho ông Út sở hữu nhưng ông Út không thường ở trong nhà, ông hay đi đâu đó vài tháng mới về.

Nên căn nhà đó luôn tối tăm và đáng sợ.

Một bữa, tôi đi chơi về trễ với đứa bạn.

Khi đi ngang căn nhà đó, từ khung cửa trước, tôi thấy ánh đèn đỏ rực từ trong hắt ra.

Cái màu đỏ ám trầm lại ma mị dễ dàng làm người ta liên tưởng tới những chuyện đáng sợ.

Con bạn tôi là một đứa rất sợ ma, tôi chỉ mới hù một chút là nó la toáng lên và chạy nhanh qua khỏi ngôi nhà đó.

Tôi thuận theo nó và chạy về nhà mình.

Tối đó, khi đang nằm trong chăn đầu óc tôi cứ mãi suy nghĩ về ngôi nhà cũ kĩ, đáng sợ đó.

Hồi ấy, khi làm đám tang ông Bảy, bên trong ngôi nhà thường vang lên tiếng xì xầm xì xầm nói chuyện, ban đêm còn có tiếng nước chảy rầm rầm rất rõ ràng, tôi biết những tiếng động ấy là do họ hàng ông Bảy gây ra nhưng khi đám tang kết thúc những tiếng xì xầm và tiếng nước chảy lúc giữa đêm vẫn không hề kết thúc.

Có đôi lúc tôi nghĩ những tiếng động đó là do ông Út gây ra nhưng những lúc suy nghĩ kĩ tôi lại thấy vô lí nếu chỉ một mình ông Út với những tiếng xì xầm đó, thì ông Út đang nói chuyện với ai vậy?

Và xả nước nhiều vậy làm gì?

Đó cũng chỉ là thắc mắc của tôi nên tôi không dự định hỏi ai cả.

Nhưng một hôm, ông Út không về nhà, đi đâu không biết.

Tuy nhiên, dù ông Út không có nhà thì những tiếng xì xầm đó vẫn không biến mất và nước vẫn chảy.

Có lúc tôi hỏi mẹ về những tiếng động đó, mẹ chỉ nói là tôi mơ ngủ thôi chứ không có tiếng gì cả.

Rồi dần dần tôi cũng quên mất việc đó và xem nó như một việc bình thường.

Càng nhớ tới, tôi lại càng buồn ngủ.

Khi tôi đã sắp chìm vào mộng đẹp, thì những tiếng xì xầm bên kia ngôi nhà lại vang lên cùng với tiếng nước chảy.

A, những tiếng động đó lại vang lên rồi.
 
Những Sự Kiện Không Tên.
Chương 4. Mùi hương


Trước đây khi học trung học tôi thường đi cùng một nhóm 3 người.

Trong đó hai đứa bạn tôi đều là người vui vẻ nói nhiều nên đi cùng chúng nó rất vui vẻ, thoải mái.

Một hôm, khi cả ba đứa đang đi như bình thường thì một đứa lên tiếng kể một câu chuyện khá khác biệt với tính cách của nó.

"Dạo gần đây nhà tao có mùi gì đó tụi bây à, nó thơm lắm nhưng tao không tìm thấy nguồn gốc mùi hương đó đâu hết."

Bình thường tính cách nó khá lãng mạn và thường kể chuyện về chuyện tình cảm của nó hay chuyện về idol của nó, hôm nay nó bỗng kể một câu chuyện không liên quan thật sự làm chúng tôi bất ngờ, nhưng nghĩ nó chỉ là chuyện nhỏ nên chúng tôi chỉ trêu đùa nó một chút rồi bỏ qua không nhắc nữa.

Tôi cứ xem nó là việc nhỏ và quên mất cho tới mấy ngày sau.

Một ngày nọ, khi đang ở trường tôi bị nhỏ đó kéo ra một góc.

Nó nói với tôi.

"Mày à, dạo này mùi hương kia trong nhà tao càng ngày càng nồng nhưng chính là chỉ mình tao ngửi thấy thôi không ai trong nhà ngửi thấy hết với lại tao không thể tìm thấy nơi bắt nguồn của mùi hương đó.

Rốt cuộc mùi hương đó từ đâu tới, tao sắp phát điên rồi."

Nó nói rồi vò đầu, vẻ mặt vô cùng hoang mang lo sợ.

Lúc đầu tôi thật sự không hiểu tại sao nó lại nói với tôi nhưng sau đó tôi mới nghĩ tới trong nhóm bạn, tôi là người thích những chuyện kì lạ, siêu nhiên nhất nên nó nghĩ tôi sẽ tin nó.

Thật sự mới đầu tôi thật sự không tin nó lắm nhưng khi nhìn vào ánh mắt hoảng sợ của nó tôi lại biết nó không đùa.

Tôi đành phải nhẹ giọng an ủi và trấn an nó.

"Mày bình tĩnh lại đi.

Mọi chuyện không đáng sợ như mày nghĩ đâu.

Mày không tin?

Bây giờ mày xem thử nhà mày vẫn không có chuyện gì mà phải không?

Cho nên là không có gì đâu đừng lo lắng quá.

Nhưng nếu mày còn sợ chết quá thì lại nhà tao đi, tao cho mày thuê cái vườn trước nhà mà sống đỡ, tiền thuê vì mày là bạn sẽ tính rẻ 30 ngàn một ngày, nước 5 ngàn một ly, cơm 50 ngàn một bữa.

Thế nào quá lời phải hông?

Nể mày là bạn tao sẽ ưu đãi cho mày chọn vị trí đẹp và ít muỗi nhất sân.

Thế nào?"

Nói xong còn trưng một bộ mặt "mày được lợi rồi".

Quả nhiên nó vừa nghe tôi nói xong lập tức trợn trắng mắt cho tôi một ánh mắt xem thường và cười mắng tôi là con bạn khốn nạn.

Bình thường tuy tôi ít nói nhưng việc đâm chọt lại rất giỏi nên rất hay chọc cười mấy đứa trong nhóm.

Thấy nó đã bình tĩnh và thoát khỏi trạng thái sợ hãi tôi có hơi thở phào.

Lúc đó tôi cứ nghĩ nó bị căng thẳng vì học tập bị ảo giác về mùi hương nên cũng không mấy để tâm và cứ thế trải qua hàng ngày một cách bình thường.

Bỗng một hôm, nó nhắn tin cho tôi, thấy hơi tò mò tôi bật điện thoại lên xem.

Nội dung tin nhắn rất ngắn gọn chỉ có một dòng chữ.

"Tao sắp tìm thấy nơi phát ra mùi hương rồi."

Tin nhắn này phát ra từ nó, tin nhắn ngắn gọn này cho thấy nó vẫn còn đang điên cuồng tìm kiếm nơi phát ra mùi hương kia.

Nó thật sự bị ám ảnh rồi.

Sau đó những tin nhắn từ nó gửi tới càng lúc càng nhiều, gần như mỗi mười phút sẽ có hai tin.

Tiếng chuông điện thoại reo lên gần như làm tôi điên mất, tôi cố gắng làm lơ đi điện thoại cứ phát sáng lên mãi.

Một lúc sau điện thoại không phát sáng nữa, đợi hồi lâu nó vẫn cứ vậy không phát sáng.

Cứ tưởng mọi thứ đã kết thúc nhưng chính là một lúc sau chuông điện thoại reo lên.

Hơi chần chờ nhưng tôi vẫn duỗi tay ra cầm lấy điện thoại xem, quả nhiên là nó.

Do dự một lát tôi vẫn bấm nút nghe.

"A lô."

Bên kia điện thoại là tiếng im lặng, không có ai lên tiếng.

"Là mày đó hả?

Lên tiếng đi chứ."

Bên kia di động cuối cùng cũng có tiếng động là những tiếng thở dốc nặng nề, sau đó nó lên tiếng nhưng giọng nói lại khàn khàn tới đáng sợ.

Nó lên tiếng nói chuyện một cách đứt quãng như hết hơi.

"Mày à...

Tao tìm thấy rồi hehe...

Tìm thấy rồi...

TÌM THẤY NÓ RỒI!

HAHAHA"

Sau khi nó nói xong thì cười vô cùng điên dại, cái giọng cười man rợ đó làm tôi rợn cả tóc ráy.

Vừa dự định tắt máy thì bên kia đầu dây xuất hiện một giọng nói khác, đó là một giọng nam, giọng nói này thều thào lại có gì đó làm người khác không thể hình dung đáng sợ.

Hắn nói.

"Đúng vậy, chúc mừng ngươi, ngươi tìm thấy ta rồi."

Sau đó là một tràng cười quỷ dị.

Tiếp theo là những tiếng va chạm đồ vật rất mạnh, khi mọi thứ im lặng thì một tiếng sột soạt như lôi đồ vật nặng trên đất vang lên sau đó điện thoại tích tích cúp mất.

Cầm điện thoại trên tay rất lâu không biết làm gì.

Khi hoàn hồn lại cả người tôi run rẩy vì sợ hãi, vội ném điện thoại chạy sang phòng mẹ cả đêm không dám về phòng.

Sáng hôm sau khi vào lớp, tôi nhìn vào chỗ nó ngồi mãi cho tới khi vào học vẫn không thấy nó tới.

Mấy ngày sau nó vẫn không vào lớp, cho tới cuối tuần thầy mới thông báo cho cả lớp tin buồn là nó sẽ mãi mãi không vào lớp nữa vì 5 ngày trước nhà của nó bị một ngọn lửa vô tình thiêu đốt thành tro, cả nhà 4 người của nó không ai sống sót.

Cả lớp đều bất ngờ và hoang mang trước tin tức này chỉ có tôi là im lặng nghe thầy nói tất cả.

Mọi người đều nghĩ nó chết vì hỏa hoạn chỉ có tôi biết thứ giết nó không phải lửa.

Khi đám tang nó mọi người đều tới đông đủ trừ tôi vì tôi sợ.

Dần dần mọi chuyện cũng đi vào dĩ vãng và mỗi khi nhớ tới nó chỉ như một tai nạn hỏa hoạn bình thường.

Hôm nay bỗng nhiên nhớ lại câu chuyện năm xưa khi tôi nghe một cô bé Trung học nói.

"Dạo này trong nhà tao có mùi gì đó thơm lắm mày nhưng lúc tao hỏi ba mẹ họ đều nói không ngửi thấy gì hết.

Hông lẽ mũi tao bị hư hả mày.

Hahaha."
 
Những Sự Kiện Không Tên.
Chương 5. Tiếng động


Đã có khoảng thời gian tôi điên cuồng về những sự kiện kì lạ xung quanh.

Lúc ấy tôi cuồng nhiệt hỏi thăm về những chuyện kì bí trong cuộc sống của bạn bè hay người thân của mình.

Một hôm, tôi cuối cùng cũng tìm thấy nguồn truyện, đó là chuyện đã xảy ra với một con nhỏ bạn của tôi.

Nó là một đứa sống trong thế giới vuông, suốt ngày không thể rời xa điện thoại và máy tính.

Ban đêm nó thường hay trốn mẹ nó, thức đêm chơi game trong phòng.

Một đêm nọ, khi nó chơi điện thoại vào khoảng 11h đêm thì nó nghe từ bức tường trong phòng phát lên tiếng "bịch, bịch, bịch" cứ như phía bên kia bức tường đang có ai đó dùng nắm đấm đấm lên tường vang lên tiếng động vậy.

Nó tò mò đi lại bức tường và áp tai vào bức tường nghe thử, coi tiếng động có phải phát ra từ bên kia bức tường không.

Khi nó áp tai lại, thanh âm đột nhiên dừng hẳn.

Nó nghiêm túc nghe một lúc lâu tiếng động vẫn không vang lên nữa, nó cứ nghĩ có lẽ mình bị lãng tai rồi quay lại giường.

Nhưng chính là khi nó vừa quay chân bước đi vài bước thì tiếng động bên kia lại vang lên, từng tiếng "bịch, bịch, bịch" vang lên trong đêm đặc biệt rõ ràng.

Lần này nó nghe đặc biệt rõ ràng và nó chắc chắn rằng đang có người đang đập vào bên kia bức tường.

Nó tức giận đi nhanh lại về phía bức tường đập vài cái, ý muốn nói bên kia đừng làm ồn nữa.

Nó đập vài cái xong thì bên kia không còn vang lên tiếng động gì nữa, mọi thứ hoàn toàn chìm vào im lặng.

Nó rất hài lòng với sự thức thời của đối phương nhưng bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu nó.

Có điều gì đó bất thường.

Sau khi nhận ra điều gì bất thường thì tiếng vang bên kia bức tường lại vang lên, từng tiếng động vang lên càng làm gia tăng sự sợ hãi của nó.

Nó lặp tức chạy khỏi phòng, chạy qua phòng mẹ nó, đêm đó nó không về phòng mình.

Tôi hỏi nó có điều gì bất thường sao?

Nó nói với tôi rằng phía bên kia vách tường phòng nó là một lớp tường dày đặc hơn, vốn dĩ không có chỗ cho người có thể vào ở, ba mặt còn lại thì một mặt nối với đường vào phòng khách, một mặt nối với phòng cha mẹ nó và một mặt là nối với căn phòng không người.

Cho nên là cái âm thanh đó rốt cuộc phát ra từ đâu?

Kể từ đó, âm thanh đó vang lên mỗi đêm.

Mỗi lần nghe thấy âm thanh đó nó vừa sợ vừa bực, có lần nó tức không chịu được, đập tay vào tường phát tiết bực bội.

Nó đập tay vào tường xong thì âm thanh kia im bật được vài phút rồi lại vang lên liên hồi không ngừng nghỉ cho tới khi nó ngủ thiếp đi.

Nó có lúc cũng muốn nói cho cha mẹ nó nhưng âm thanh đó chỉ vang lên vào khoảng 9h-10h mà lúc đó ba mẹ nó đã ngủ, dù có kêu thế nào ba mẹ nó cũng không thức.

Nhưng chính là dù những âm thanh đó vang lên hàng đêm và không biết âm thanh đó phát ra từ đâu nhưng mỗi ngày cũng vẫn không có chuyện gì xảy ra nên nó cũng mặc kệ không để ý nữa.

Cứ nghĩ mọi chuyện cũng không có gì nhưng tới một buổi đêm khi nó đang ngủ thì nó nghe tiếng động vang lên bên kia bức tường, tiếng vang này rất khác mọi hôm, hôm nay nó có vẻ rất gấp gáp và vội vàng.

Từng tiếng vang lên rõ ràng và nặng nề tới mức đánh thức giấc ngủ của nó.

Nó lúc đầu còn hơi lơ mơ nhưng khi những tiếng vang lên càng dữ dội thì nó đã hoàn toàn bị đánh thức.

Nó nhìn về phía xung quanh căn phòng, từng tiếng đập "bịch, bịch, bịch" vang lên vừa nặng nề vừa đáng sợ, nó cuốn mình trong chăn nhằm che lại đôi tai ngăn chặn âm thanh đó.

Theo thời gian trôi, từng tiếng đập vang lên càng vội vàng, nặng nề và đáng sợ.

Âm thanh tiếng vang càng lúc càng lớn cứ như đang bao vây nó lại ở giữa.

Khi nỗi sợ hãi của nó như lên tột độ thì mọi âm thanh lại im bật, nó nhìn xung quanh căn phòng mọi thứ đang chìm vào sự im lặng đáng sợ.

Khi nó đang thẫn thờ thì tiếng gõ cửa vang lên, nó lập tức nghĩ tới việc mẹ nó tới xem nó đã ngủ chưa hay vẫn chơi điện thoại.

Nó mừng rỡ chạy tới cửa muốn mở cửa ra để gặp mẹ nhưng khi chạm đến tay nắm cửa nó bỗng dừng lại.

Nó nhớ chìa khóa phòng nó mẹ cũng có mà?

Nếu mẹ tới kiểm tra thì gõ cửa làm gì?

Và trước giờ mẹ nó đâu có gõ cửa phòng nó?

Vậy người bên kia cánh cửa có phải mẹ không?

Khi nó thẫn thờ tiếng gõ cửa lại vang lên, từng tiếng "cộc, cộc, cộc" vang lên nhịp nhàng lại có gì đó đáng sợ.

Nó không mở cửa mà chỉ đứng ở đó, lên tiếng hỏi.

"Mẹ à, là mẹ đó hả?"

Không có ai trả lời, tiếng gõ cửa lại cứ tiếp tục vang lên.

"Mẹ à lên tiếng đi.

Con không chơi điện thoại nữa đâu, con sẽ ngủ mà.

Mẹ lên tiếng đi."

Bên ngoài vẫn không có ai trả lời, tiếng gõ cửa lại vang lên nhưng lần này có vẻ vội vã và dồn dập hơn lần trước.

Lần này nó sợ thật rồi, nó gần như khóc mà lên tiếng.

"Mẹ à, mẹ đừng làm con sợ!

Mẹ lên tiếng đi!

Con cầu xin mẹ!"

Lần này bên ngoài đã không còn là tiếng gõ cửa mà là từng tiếng đập nặng nề lên cửa làm phát ra những tiếng "rầm, rầm, rầm".

Nó sợ hãi cuộn mình vào chăn và cố lãng quên tiếng động bên ngoài.

Và cứ thế nó dần mệt mỏi rồi ngủ quên trong những tiếng đập cửa ngoài kia.

Sáng hôm sau nó tỉnh dậy tất cả mọi thứ trở lại bình thường, nó đi hỏi mẹ rằng tối qua có qua phòng nó không?

Mẹ nó nói rằng không có.

Nó đã thật sự xác thực rằng người tối hôm qua không phải mẹ nó và nó cũng không muốn biết người tối hôm qua là ai cả.

Kể từ đó những âm thanh vào ban đêm đã biến mất không còn xuất hiện nữa.

Ngày hôm nay khi nó kể lại trên mặt vẫn còn vương lại sự sợ hãi.

Tôi nghe câu chuyện nó kể mà không nói nên lời.

Cả tôi và nó đều đồng thời suy nghĩ: nếu ngày hôm đó nó mở cửa ra, thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Cả hai chúng tôi nhìn nhau và ăn ý không nói ra suy nghĩ của mình.
 
Những Sự Kiện Không Tên.
Chương 6. Tưởng tượng


Các bạn có thích truyện kinh dị không?

Tôi thích truyện kinh dị lắm, khi đọc truyện tôi thường không đọc lúc quá tối bởi vì khi đọc truyện lúc đêm tối thì một lúc sau tôi sẽ đi nghe nhạc trong bóng đêm như một con tự kỉ.

Lúc tôi nghe nhạc tôi thường thả hồn mình vào đêm tối, sau đó tưởng tượng mình thành những nhân vật khác nhau sau đó dựng nên câu chuyện của riêng mình.

Nhưng chính là có đôi lúc tôi dường như bị kéo vào những câu chuyện mà mình đọc, vì tôi có thể thấy những thứ trong bóng tối lạnh lẽo và trống trải kia.

Dù chỉ là lướt qua nhưng chính là tôi luôn có thể thấy, có rất nhiều người trong nhà mình.

Cô bé cột tóc hai bím đứng bên cửa phòng, thứ sinh vật hình người bám lên vách tường lạnh lẽo, cậu bé mà tôi không thể thấy mặt đứng trong góc khuất của căn phòng, một người nào đó cứ khúm núm co chân lại ngồi trong bóng đêm, người phụ nữ tóc dài đứng cạnh tủ quần áo, người đàn ông luôn đứng trong bóng tối căn nhà và cầm trên tay cây rìu sắt,...

Rất nhiều người trong nhà của tôi nhưng, tôi biết... họ chỉ là tưởng tượng của tôi.

Bởi khi ánh đèn được bật lên và chiếu sáng ngôi nhà tất cả bọn họ đều biến mất, nên mỗi khi tôi thấy sợ hãi vì ánh mắt của họ trong đêm tối tôi đều dừng việc nghe nhạc lại và cố gắng đóng cửa thật nhanh sau đó chạy vào phòng ngủ.

Tôi không dám chậm chạp bởi khi đèn vừa tắt tất cả "bọn họ" đều sẽ chuyển ánh mắt về tôi, tôi sợ cảm giác ớn lạnh đó.

Tôi cố chạy về phòng chui vào mùng của mình và tự nhủ tất cả chỉ là tưởng tượng.

Bình thường chỉ cần chạy vào mùng tôi sẽ lập tức có được cảm giác an toàn và thoát ra những tưởng tượng đó, nhưng...

Bây giờ tôi vẫn cảm thấy những ánh mắt đó.

Những ánh mắt gây nên cảm giác ớn lạnh.

Có vẻ khu vực an toàn của tôi đã bị thu nhỏ, chỉ còn bằng một chiếc chăn này thôi.

Các bạn có từng cảm thấy hay nhìn thấy những thứ đó giống tôi không?

Nếu có liệu bạn có thể giúp tôi thoát khỏi những tưởng tượng đó hay chỉ cần giúp tôi mở rộng khu vực an toàn không?

Vì nếu cứ như vậy tôi sợ bản thân sẽ thật sự phát điên mất và lỡ khi tôi phát điên tôi lại thành một trong số họ thì sao?

Tôi sợ điều đó.
 
Những Sự Kiện Không Tên.
Chương 7. Tiếng chuông nhà thờ


Nơi tôi ở là một vùng quê nhỏ chuyên về ngành nông, để đi học đa số học sinh phải đi một quãng đường gần 5km vào thị trấn học.

Quãng đường đó khá xa, hai bên đường lại trồng rất nhiều cây rậm rạp nhưng trong thời gian gần đây những ngôi nhà mới được xây dựng, những hàng cây âm u bị đốn bỏ chừa lại chỗ trống cho công trình kiến trúc mới xây.

Trên khắp miền quê nơi tôi ở đều được đổi mới rất nhiều, kể cả ngôi trường trung học nơi tôi học nữa.

Ngôi trường mà tôi học cũng không phải quá lớn nhưng nó đã được tính là ngôi trường tốt bậc nhất trong thị trấn rồi, trong năm nay nó được xây thêm hai dãy phòng học rất khang trang và đồng thời đạt được danh hiệu trường chuẩn quốc gia, à, xin lỗi tôi lạc đề rồi, thứ mà tôi muốn nói tới hôm nay không phải ngôi trường mình học mà là cái tháp chuông của nhà thờ kế bên trường tôi.

Cái nhà thờ đó được xây bao lâu rồi tôi không biết và tôi cũng chưa một lần ghé thăm hay tham quan cái nhà thờ đó, vì nó có gì đó làm tôi hãi lắm, đặc biệt là cái chuông to lớn nằm ở trên cao kia.

Mỗi khi 4h chiều vừa điểm, cái chuông đó lại đánh lên từng tiếng "Bong, bong, bong" vừa lớn lại ngân vang âm trầm.

Khi tiếng chuông vang lên thì đa số học sinh trường tôi đều biết hiện tại là bao nhiêu giờ, còn tôi thì mỗi lần nghe tiếng chuông tôi đều theo bản năng nhìn về phía nhà thờ như một thói quen chẳng hạn.

Tôi không thể giải thích được tại sao mỗi lần nghe tiếng chuông nhà thờ là tôi lại quay đầu nhìn nó, chỉ là mỗi lần nghe thấy tiếng chuông là lại nhìn vậy thôi.

Đôi lúc khi nghe thấy tiếng chuông tôi lại cứ nghĩ "A, sắp có người chết rồi" tôi cũng không biết tại sao mình lại suy nghĩ điên khùng đó nhưng là khi nghe thấy tiếng chuông là tôi lại nghĩ như vậy, không thể nghĩ gì khác ngoài cái chết.

Tôi không hề thích cái chuông lẫn tiếng chuông đó, như đã nói ở trên nó đem lại cho tôi cảm giác chết chóc và sự bất hạnh.

Tôi cũng đã từng nói cái cảm giác của tôi về cái chuông đó cho bạn tôi nghe, bạn tôi nghe rồi nó chỉ nói.

"Mày suy nghĩ nhiều rồi, tiếng chuông đó chỉ đơn giản là cầu phúc cho giáo đoàn bên Thiên Chúa thôi, không có gì đâu."

Nghe vậy tôi cũng nghĩ có lẽ mình đã suy nghĩ nhiều rồi, từ đó tôi cũng không còn quá mức lo sợ về cái chuông đó nữa, tuy mỗi lần chuông vang tôi vẫn cứ nhìn nhưng những sự lo sợ vẫn không xuất hiện.

Cho tới một hôm, khi tan trường lũ bạn tôi rủ về đường tắt cho nhanh.

Từ trường tôi ra đường lớn để về nhà mất 5' chạy xe đạp nhưng nếu đi đường tắt thì chỉ mất 2' thôi, nên lũ bạn tôi thường đi đường đó, bình thường thì tôi không đi cùng tụi nó nhưng hôm nay có tiết buổi chiều mà về một mình buổi tối rất nguy hiểm nên tôi quyết định đi cùng chúng nó.

Sau khi tất cả đã dắt xe khỏi nhà xe của trường, tôi chạy phía sau cả bọn men theo con đường bình thường mình hay đi, rồi sau đó nhìn thằng chạy đầu tiên quay đầu xe chạy vào đường nhà thờ.

Nhìn tụi nó chạy vào nhà thờ cũ kĩ, tôi có hơi hoảng hốt vì tôi không hề thích cái nhà thờ tí nào.

Dừng xe lại tôi hỏi tụi nó.

"Này đó là đường đi vào nhà thờ mà, mấy người định đi vào đó thiệt hả?"

Một đứa trong số đó, quay đầu về phía tôi, cười nói.

"Ưm, chứ gì nữa.

Đường tắt này phải đi ngang nhà thờ mà.

Bộ mày không biết gì hết hả!?"

Nói rồi nó không để tâm tới tôi nữa, mà cùng tụi khác chạy xe vào nhà thờ.

Tôi thật sự không muốn vào đó nhưng bây giờ đã hơn 5h chiều, nếu tôi về một mình thì thật sự là vô cùng nguy hiểm nên không còn cách nào khác, tôi phải cùng bọn nó đi vào nhà thờ.

Dọc theo đường đi vào nhà thờ phủ đầy rêu xanh, có vẻ đầy cổ kính.

Tôi phải thật cẩn thận để không trượt ngã trên con đường đầy rêu này.

Đưa mắt nhìn xung quanh, phòng thờ khá nhỏ, thánh giá cũ kĩ và... cái tháp chuông to lớn ở giữa sân.

Cái tháp chuông này có vẻ cũ rồi, từ chân tháp tới đỉnh đều phủ một màu xanh rêu u ám, cái cầu thang sắt gỉ sét nhìn vô cùng nguy hiểm như sẽ sập bất cứ lúc nào.

Nói thật, cái chuông cũ kĩ này kết hợp với phong cảnh âm u của buổi chiều tối thật sự tạo nên một bức tranh vừa ma quái vừa... xinh đẹp tới kì lạ.

Tuy khung cảnh xung quanh làm tôi cảm thấy rất đẹp nhưng cũng cái khung cảnh âm u này làm tôi hơi sợ một chút.

Muốn kêu mấy đứa kia về nhanh một chút nhưng có lẽ tụi nó bị thu hút bởi cái tháp chuông kia, thậm chí có đứa nói muốn leo lên đó thử.

Nghe vậy tôi không hề đồng ý tí nào nhưng cũng không ngăn cản, nhìn tụi nó leo lên tháp chuông mà tôi chán nản đứng chờ dưới xe mong sau tụi nó mau chống đi về đừng ở đây nữa.

Không gian xung quanh thật tĩnh lặng lại âm u đáng sợ đứng một mình ở đây tôi không an tâm lắm, bỗng tiếng hét từ trên tháp chuông vang lên làm tôi giật cả mình, quay người lại nhìn về tháp chuông thấy cả lũ kéo nhau chạy xuống, có đứa còn vội tới mức xô đẩy đứa phía trước làm cái cầu thang cũ kĩ phát ra tiếng cọt kẹt như sắp gãy tới nơi.

Khi đang muốn hỏi cả lũ có chuyện gì thì bỗng cái chuông vang lên, từng tiếng "Bong, bong, bong" vang lên âm trầm lại đặc biệt rõ ràng.

Tôi điếng người, nghe từng tiếng vang lên.

Cái gì?

Ai vậy?

Ai là người đánh chuông vậy?

Cái gì đã đánh chuông vậy?

Trong đầu tôi bị bao phủ bởi hàng đống câu hỏi như vậy tới mức không di chuyển được.

"AAAAAAAA!

CÓ MA!!!"

Khi nghe tiếng hét của con bạn, tôi mới giật bắn mình, lập tức leo lên xe, phóng theo đứa dẫn đầu chạy khỏi khu nhà thờ.

Càng chạy xa tiếng chuông càng nhỏ lại, chúng tôi chạy xa tới nỗi không thể nghe thấy tiếng chuông nữa mới dừng lại, thở hổn hển.

Nhìn tụi phía trước, tôi vừa điều chỉnh nhịp thở vừa hỏi chúng.

"Hồi nãy tụi bây nhìn thấy gì mà la dữ vậy?"

Tụi nó nhìn nhau, khuôn mặt trắng bệch ướt đẫm mồ hôi.

Một lát sau, thằng con trai duy nhất trong nhóm mới lên tiếng.

"Hồi nãy tụi tao lên tháp chuông coi, thì thấy lạ sao cái chuông nó sạch quá chừng, nhìn không dính một hạt bụi luôn nên cả đám tính lại chạm thử thì thấy..."

Nói tới đây nó ngừng lại như nhớ chuyện gì đáng sợ, người hơi rung lên.

Thấy nó vậy tôi thúc giục.

"Sao?

Mày thấy gì?

Nói lẹ đi?"

Nó cứ ngập ngừng mãi rồi không mở miệng nữa, thấy vậy tôi cũng không hỏi nữa.

Có một số chuyện không biết vẫn là tốt hơn.

Sáng hôm sau, đến lớp tôi thấy tụi nó vẫn bình thường như mọi ngày, như là chuyện ngày hôm qua chưa từng xảy ra.

Hôm đó trường tôi dậy sóng vì tin tức một vụ tai nạn tối qua xảy ra ở gần trường tôi, khiến một người chết và hai người bị thương.

Tụi nó cứ bàn tán vì vụ tai nạn đó mãi, tôi thì không có tâm trạng mà quan tâm, nhưng vụ tai nạn này bỗng làm tôi nhớ tới một lời mà con bạn tôi nói.

"Cái chuông ở nhà thờ rung để cầu phúc cho các giáo đồ thôi nhưng cũng có những lúc nó vang lên những âm thanh đó để cầu siêu cho người chết."

Vừa nghĩ tới đây tôi bỗng phảng phất như nghe tiếng chuông văng vẳng bên tai, theo phản xạ quay đầu ra cửa sổ nhìn về phía nó.

Cái tháp chuông cũ kĩ vẫn nằm đó, lẳng lặng chờ đợi thời khắc nó được vang lên.
 
Những Sự Kiện Không Tên.
Chương 8. Giọng nói


Các bạn có biết, Aristotle có lý thuyết rằng khi một ai đó thì thầm bên tai bạn khi bạn ngủ thì tiếng nói đó sẽ vào trong giấc mơ của bạn và bạn sẽ chỉ mơ về họ suốt.

Khi nghe về cái thuyết này, bỗng tôi có hơi mang máng nhớ lại về một chuyện xảy ra đã lâu mà tôi tưởng chừng đã quên từ lâu nhưng hôm nay bỗng nhớ lại và mang theo một nét rợn người.

Chuyện là trước đây tôi rất lười, không muốn ngủ riêng vì ngại mỗi ngày giăng mùng cuốn mùng, lại còn phải xếp chăn đệm.

Vào khoảng thời gian tôi bắt đầu ngủ riêng đôi khi tôi có những giấc mơ rất quái dị.

Tôi vẫn nhớ một hôm tôi ngủ sớm hơn mọi ngày vì hôm đó tôi thật sự rất mệt mỏi sau một ngày tham quan ở trường.

Tôi vào mùng, đắp chăn, tắt đèn và gần như ngủ ngay lập tức khi đầu chạm gối.

Cái chăn bông ấm áp và quạt điện dưới chân thật sự rất dễ chịu, thật sự làm tôi vô cùng thoải mái, đáng ra với điều kiện tốt như vậy tôi phải ngủ thật sâu nhưng không biết làm sao tôi lại tỉnh dậy.

Lúc đó là mấy giờ tôi không biết vì tôi không thể mở mắt được, cảm giác đó lạ lắm rõ ràng bạn biết bạn ý thức vẫn rõ ràng nhưng dù cố thế nào vẫn không thể mở mắt mình ra.

Khi tôi cố loay quay mở mắt ra thì bên tai vang lên giọng nói thì thầm.

Giọng nói này thật sự rất nhỏ, dù là xung quanh vô cùng yên tĩnh không có lấy một âm thanh tôi vẫn không thể nhận rõ tiếng thì thầm đó đang cố nói gì.

Tôi lúc đó đã khá là sợ hãi rồi.

Đương nhiên, vì nửa đêm thức giấc lại nghe thấy tiếng thì thầm ai lại không sợ đúng chứ!

Cố gắng hết mức để lắng nghe, những tiếng thì thầm thì thào trong đêm vang lên trật tự lại vô cùng quy luật, trong đêm vang lên như mang theo ma lực mê hoặc tâm trí, càng nghe càng cảm thấy đầu óc mụ mị, mông lung bất giác cơn buồn ngủ lại ập tới.

Nhưng khi đó dù buồn ngủ tới đâu tôi vẫn cố mở mắt nhìn người đối diện là ai, cố gắng lần nữa mở mắt ra tôi nhìn thấy phía đối diện là một bóng người to lớn, mái tóc xõa dài đang đưa mắt nhìn về phía tôi chòng chọc, bất giác tôi có cảm giác vô cùng bất an, lo sợ.

Cố nén cảm giác lo sợ và buồn ngủ, tôi lên tiếng hỏi.

"Mẹ?

Là mẹ đó hả?"

"Người" đó chỉ im lặng nhìn tôi cũng không trả lời.

Theo từng giây từng phút trôi qua thần kinh tôi càng lúc càng căng thẳng, khi sắp không chịu được muốn hét lên thì "người" đối diện mới gật đầu như trả lời.

Nhận được câu trả lời, dù ít dù nhiều tôi vẫn bớt căng thẳng đi một chút.

Mở miệng lần nữa, tôi lại hỏi.

"Mẹ à, sao mẹ lại ngồi đây không ngủ đi?"

Lần này "người" đối diện không chần chờ nữa mà ngay lập tức trả lời.

"Mẹ không ngủ được.

Con ngủ trước đi, hồi mẹ ngủ."

Bây giờ tôi thật sự an tâm rồi vì tiếng nói đó là của mẹ tôi không sai.

Khi xác định đây là mẹ, tôi hoàn toàn an tâm mà nhắm mắt lại ngủ.

Vì chuyện mẹ tôi mất ngủ và thường ra võng nằm là chuyện rất hay xảy ra nên tôi cũng không để tâm lắm mà an tâm ngủ.

Dù biết việc mẹ nhìn mình chòng chọc là không bình thường nhưng tôi cũng không để tâm vì dù sao đó cũng là mẹ mà.

An tâm chìm vào giấc ngủ, đêm đó tôi mơ thấy giấc mơ rất kỳ lạ.

Trong mơ tôi thấy mình đang đi trong một không gian trắng xóa, trống rỗng không có gì hết.

Tôi lang thang trong vô định mà không biết mình đang đi đâu, bỗng bên tai tôi vang lên một tiếng thì thầm khá quen thuộc, theo những tiếng thì thầm thì hoàn cảnh xung quanh trở nên dần rõ ràng.

Đây là một nơi là một căn phòng kín làm bằng gỗ, xung quanh không có ai mà chỉ có một cái gương lớn không phản chiếu cái gì cả.

Trong mơ tôi từ từ bước tới cái gương và chạm vào nó nhưng nó không phản chiếu ra hình ảnh của tôi mà là một màu trắng trống rỗng, khi đang chạm vào cái gương bỗng từ xa xuất hiện một người đàn ông không thấy rõ mặt, thứ duy nhất tôi có thể nhìn thấy là nụ cười tới tận mang tai của gã.

Tôi cứ đứng yên như vậy chờ hắn tới gần và nhìn hắn đứng trước mặt tôi vừa cười vừa thì thầm gì đó, lần này tôi không cần phải có lắng nghe vì tiếng thì thầm rất rõ ràng.

Người đối diện đang lặp đi lặp lại một câu nói.

"Cầm nó đi.

Cầm nó đi.

Cầm nó đi.

Nhanh lên cầm nó đi!"

Tôi thật sự không biết nó trong miệng người này là gì, rồi khi nhìn xuống tay mình tôi phát hiện có một cây dao nhọn trong tay từ lúc nào.

Loay quay với cây dao trong tay mãi, bỗng cảnh vật xung quanh thay đổi trở thành cảnh tượng phòng ngủ quen thuộc mà tôi thường ngủ cùng ba mẹ.

Người ở trong gương đã đứng kế bên tôi từ lúc nào, người đó đặt đôi tay lạnh băng đầy xương xẩu lên vai tôi, mở miệng thúc dục tôi.

"Nhanh lên đi.

Nhanh đâm xuống đi.

Ngay lập tức đừng chần chờ nữa.

Nhanh lên."

Giọng nói của hắn càng lúc càng vội vàng và gấp gáp, đôi tay đặt trên vai tôi bấu chặt lại và làm tôi đau.

Sợ hãi.

Tôi hất cái tay sau lưng mình và bỏ chạy, người đàn ông đó có vẻ tức giận vì hành động của tôi.

Hắn chạy theo sau tôi và hét lên.

"NGƯƠI DÁM BỎ CHẠY!!

ĐỨNG LẠI NGAY!!"

Thấy hắn đuổi theo sau mình tôi vô cùng sợ hãi.

Khi sắp bị hắn bắt được bỗng tôi vấp phải cái gì đó và thức dậy.

Mở mắt ra, thứ đầu tiên tôi thấy là màu trắng xóa của chiếc mùng cũ, đôi mắt mơ hồ vô định, đầu óc mơ hồ không suy nghĩ được gì.

Cảm giác đau rát ở tay kéo thần trí tôi trở lại.

Nhìn vết cắt kéo dài rộng cả một bàn tay, máu đỏ thẫm một mảnh chiếu tre thì tôi thật sự không hiểu.

Tại sao tay mình lại bị thương như vậy chứ?

Khi đang nghĩ tôi bỗng liếc mắt về phía cây dao kế bên gối.

Sao nó lại nằm ở đây chứ?

Nhưng tôi cũng không có thời gian suy nghĩ kỹ vì tôi còn phải băng bó vết thương trên tay.

Sau sự việc lần đó, cuộc sống của tôi trở lại thường trực và câu chuyện về giấc mơ ngày hôm đó dần trở nhạt nhòa và tôi hoàn toàn quên mất việc đó.

Ngày hôm nay nhớ lại tôi có cảm giác mình thật ngu ngốc.

Sao tôi có thể quên việc mẹ mình không để tóc dài chứ.

Và bỗng tôi chợt nghĩ vào ngày hôm đó tôi không nhận ra sự khác thường là tốt hay xấu đây?
 
Những Sự Kiện Không Tên.
Chương 9. Giấc mơ 1


Tan trường lũ bạn tôi nó kéo nhau lũ lượt ra về, chỉ có tôi thong dong mà sắp xếp sách vở vào cặp vì dù sao tôi cũng là người khóa cửa lớp nên việc có về sớm hay không cũng không có ý nghĩa gì.

Lúc tôi khóa cửa, bên cạnh tôi lại xuất hiện một người.

Giương mắt nhìn thì ra là con nhỏ bạn ngồi kế bên tôi.

Nhỏ tên Ngọc, trùng tên với con bạn thân của tôi, bình thường cả hai cũng xem như thân thiết tuy không tới mức thân để xưng tên như súc vật của lũ bạn thân nhưng cũng có thể vô cùng vui vẻ mà trò chuyện với nhau.

Lần này thấy nhỏ tôi hơi bất ngờ vì bình thường tôi thường thấy nhỏ về chung với thủ quỹ, nói thật nhỏ và thủ quỹ thật sự là vô cùng thân với nhau, tới mức mấy đứa trong lớp thường trêu nhỏ và thủ quỹ là bách hợp của lớp.

Mà tôi cũng thấy hơi giống chỉ là không nói thôi.

Giờ gặp nó tuy hơi bất ngờ cũng chả sao cả, hai đứa về chung cũng được.

Trên đường về cả hai đi chung cũng không phải một đoạn quá dài nhưng cũng đủ cho hai đứa tám trên trời dưới đất.

Đang nói mê say thì nó bỗng lên tiếng.

"Mày ngày hôm qua tao mơ thấy giấc mơ ghê lắm."

Thấy hơi lạ khi nó bỗng bắt qua chuyện này nhưng với bản tính mê chuyện kinh dị nên tôi cũng không ngăn cản nó nói mà tỏ ý nó cứ tiếp tục.

"Ngày hôm qua tao mơ thấy tao đang học bài trong phòng thì trên trần nhà rơi xuống một con nhện, nó rơi trên bàn học của tao thấy vậy tao liền giết nó.

Chỉ là khi nó chết rồi liền biến thành một đống thịt bê bết máu, nhìn gớm chết mày à.

Sau đó tao thấy đống thịt đó di chuyển từ từ về phía cánh cửa, nó men theo cái khe nhỏ ở dưới cửa để ra ngoài.

Tao cũng men theo khe cửa nhìn ra ngoài thì thấy một người tóc dài áo trắng không thấy rõ mặt đang ăn sống đống thịt đó.

Mày không biết cái cảm giác kinh tởm khi nhìn 'người' đó nhai ngấu nghiến đống thịt đó đâu, từng giọt máu tí tách tí tách rơi xuống sàn, thật kinh khủng.

Giờ nghĩ lại tao còn thấy tởm mày ạ."

Nó nói xong thì rùng mình một cái làm ra vẻ sợ hãi và ghê tởm.

Tôi nghe nó nói tưởng tượng theo cũng thấy rất ghê tởm nhưng không nói gì mà chờ nó nói tiếp.

Quả nhiên sau khi rùng mình cảm khái, nó lại tiếp tục.

"Sau khi nó ăn xong, thì hình như nó phát hiện ra tao, đôi mắt của nó liếc về phía tao, cái đôi mắt đỏ ngầu và đầy tơ máu của nó làm tao sợ.

Sau đó nó dùng cả hai tay hai chân bò trên sàn nhà di chuyển nhanh về phía tao, sợ quá, tao giật bắn người ra sau để nó không chạm được vào tao.

Mà hình như nó không phá được cánh cửa hay sao ấy, nó không đuổi theo tao mà cứ với tay vào trong và la hét nói đòi ăn thịt tao.

Tao sợ lắm muốn la thật lớn để gọi ba mẹ tao nhưng tao lại nghĩ lỡ ba mẹ tao qua cái nó giết luôn ba mẹ tao thì sao?

Nên là tao không dám la lên nữa, tao lấy một con dao trong phòng ra chém liên tục vào hai tay nó.

Nhưng là dù tao có chém đứt bao nhiêu lần, máu bắn lên người làm ướt cả bộ đồ cánh tay của nó vẫn cứ mọc lại hết lần này đến lần khác, cứ như chặt mãi không đứt vậy đó.

Tao sợ quá, bỏ chạy về phía cửa sổ.

Tao cố mở cửa sổ để nhảy ra ngoài nhưng dù cố thế nào cũng không phá được lớp kính, quay ra sao thì không biết làm cách nào mà con ma đó đã ở trong phòng rồi, còn đang bay về phía tao.

Sợ quá, tao không màng gì hết đập bể cửa kính bay xuống con đường trước nhà.

Sau khi nhảy xuống rồi, tao mới quay đầu lại nhìn về phía sau.

Mày có biết khi tao quay lại thứ tao nhìn thấy là gì không?"

Trong khi nó kể chuyện, giọng điệu vẫn khá bình thản, không giống kể chuyện mà như tường thuật một chuyện hơn.

Nhưng tới câu cuối cùng nó bỗng hạ thấp âm giọng xuống, làm người khác có cảm giác lành lạnh muốn rùng mình.

Cố bỏ qua cảm giác trong lòng, tôi trả lời nó.

"Mày thấy cái gì?"

Nó dừng xe lại, quay mặt nhìn tôi, hàng mi hơi nhíu.

Tôi cũng theo nó mà dừng xe, chờ nó nói tiếp.

Nó chỉ nhìn tôi một chút rồi lại quay mặt về phía trước, không biết đang nhìn gì, rồi nói.

"Tao thấy tao đang đứng bên cửa sổ, quay mặt xuống nhìn về phía tao.

Mà nói đúng hơn là con ma đó biến thành bộ dạng của tao, còn tao là hình dáng của nó.

Tao đứng dưới đường nhìn về phía "tao" trên lầu kia, tao thấy nó trợn trừng hai mắt, nụ cười bên khóe môi mở rộng dần gần tới mang tai mà nhìn tao.

Từ đó giờ tao chưa từng biết gần khuôn mặt mình đáng sợ tới vậy."

Khi nó nói, mặt quay về phía đối diện làm tôi không nhìn thấy được biểu tình nhưng từ biên độ run rẩy của cơ thể có thể đoán nó đang sợ hãi.

Cũng phải thôi, bạn nghĩ xem nếu một ngày bạn nhìn thấy một người dùng khuôn mặt của bạn nở một nụ cười có thể xem là khủng bố nhìn chòng chọc vào bạn không chớp mắt.

Cái cảm giác đó thật là không nói nên lời.

Cả tôi chỉ tưởng tượng thôi cũng rùng mình này.

Thấy nó vậy tôi cũng không nỡ, vừa lên xe chạy tiếp vừa mở miệng an ủi.

"Mày cũng đừng nghĩ nhiều nữa, nó cũng chỉ là mơ thôi."

Thấy nó không trả lời tôi tưởng nó còn sợ, nên mở miệng trêu chọc.

"Mà nói không chừng giấc mơ hôm qua là thiệt đó.

Mày coi không chừng lúc mày đang học bài bên ngoài xuất hiện con ma muốn bắt mày ăn thịt, mày sợ quá muốn nhảy cửa sổ chạy nhưng bị con ma bắt được, nó biến thành bộ dạng của mày còn mày thành bộ dạng của nó.

Vậy mày không phải con Ngọc bạn tao mà là con ma rồi ha.

Ha ha ha."

Nó nghe vậy thì cũng nở nụ cười, tiếng cười khanh khách vang lên không biết làm sao mà có vẻ khá đáng sợ.

Tới ngã ba đường, khi sắp tách nhau ra nó mới quay mặt về phía tôi, cười nói.

"Không chừng là giống như mày nói đó."

Nó nói xong thì nở nụ cười rồi đạp xe về phía trước.

Tôi không di chuyển, mà đứng tại chỗ nhìn về phía nó, một lúc sau trong đầu vẫn hiện lên nụ cười khi nãy của nó.

Hai mắt trợn trừng nhìn chòng chọc như không có mí, và nụ cười bên môi kéo dài như muốn chạm tới mang tai.
 
Những Sự Kiện Không Tên.
Chương 10. Tuyển tập giấc mơ 2


Đây là tổng hợp những chuyện kỳ lạ liên quan tới những giấc mơ mà tôi đã tự mình trải qua.

1.

Mấy bữa trước ngày bà nội tôi mất, tôi đã từng có một giấc mơ lạ.

Tối đó tôi mơ thấy ba mình vẻ mặt trầm trọng đón tôi từ trường về nhà nội, trong mơ tôi cứ khóc mãi cho tới khi về nhà nội.

Khi tới nhà nội tôi thấy tất cả họ hàng của mình đều tụ tập đầy đủ và đông đúc ở nhà trước.

Mới đầu tôi cũng bất ngờ về sự đông đủ này nhưng tôi lại càng bất ngờ hơn cả vì sự có mặt của ông nội tôi - người đã mất gần một tháng trước.

Chuyện sau đó tôi không nhớ rõ nhưng những gì còn lại mà tôi nhớ là tất cả mọi người ngồi ngoài nhà trước, còn tôi thì lẳng lặng nhìn ông nội mình đi xung quanh căn nhà.

Khi tỉnh rồi tôi vẫn cứ nghĩ về giấc mơ đó.

Cho tới ngày bà nội ra đi.

Ngày hôm đó tất cả họ hàng của tôi đều tập hợp tại nhà nội, vừa đầy đủ và đông đúc.

Nếu có thể nhìn thấy ma biết đâu bữa đó tôi đã có thể gặp lại ông nội mình rồi.

2.

Hôm đó tôi mơ thấy giấc mơ khá lạ.

Tôi mơ thấy hai đoàn diễu hành ở ngoài đường, một đoàn diễu hành lớn và một đoàn diễu hành nhỏ.

Đoàn diễu hành lớn thì nào là đội kèn, đội trống, đội loa và rất nhiều người phía sau đi theo phát tiền, vàng bạc.

Còn đoàn nhỏ thì chỉ có vài người phía sau thổi kèn, đánh trống và rải tiền bạc thôi gần như không thể so sánh với đoàn diễu hành kia.

Nhưng cả hai đều có một điểm chung đó là đi phía trước đoàn diễu hành là những người mặt đồ vàng sẫm ở trên vai vác một chiếc hòm.

Hai chiếc hòm được đưa đi trên đường vô cùng hoành tráng.

Sau đó tôi thức giấc.

Sáng hôm sau tôi vẫn cứ nghĩ về giấc mơ kỳ lạ đó, nhưng tôi cũng không phải suy nghĩ quá nhiều vì nó là một giấc mơ thôi nghĩ nhiều cũng có được gì đâu.

Chiều hôm đó, gần chỗ tôi ở có đám tang, tôi nghe mẹ nói.

"Cái bà này lúc sống giàu lắm, chết rồi kêu con cái mình chở xác đi lòng vòng khu phố tại lúc bả sống không được đi nhiều nơi.

Đó mày thấy chưa con bả thuê nào là kèn, là trống còn thuê cả người quay phim nữa.

Cái đám ma mà hoành tráng vậy đó, chả bù với cái ông kia.

Chết rồi cũng không được cái đám ma ra hồn, đội đám ma chỉ giản đơn vài người trống, kèn, rải tiền vàng mã, còn con cái thì không được mấy người trở về.

Haizz, đều là người mà sao khác quá."

Nghe mẹ nói vậy tôi cũng không trả lời, mà chỉ nhìn về phía cái xe tang kèn trống tưng bừng và đầy hoa văn màu sắc chạy ngang qua cửa nhà.

Gió đông thổi qua làm bay những tờ tiền, vàng rải rác bên đường vừa u thương lại vừa não nề làm sao.

Trên đời này có những chuyện trùng hợp tới đáng sợ nhỉ.

3.

Khi tôi đang nghe nhạc ở nhà trước, thì thấy từ trong nhà đi ra một bóng đen, do lúc đó là ban đêm và trong nhà chỉ thắp một đèn sợi đốt tối màu nên tôi không nhìn rõ khuôn mặt của bóng đen kia nhưng dựa theo dáng người thì tôi đoán chắc bóng đen đó là mẹ tôi.

Nhưng không biết giờ này mẹ tôi còn ra đây làm gì nữa vì bình thường bà ngủ sớm hơn tôi nhiều.

Nghĩ vậy nên tôi giữ im lặng để xem mẹ làm gì.

Sau đó tôi thấy được mẹ tôi đứng trước giường anh tôi im lặng không nói gì, bà đứng trước giường một lát rồi từ từ khom người xuống, rồi chui xuống gầm giường.

Không lên nữa.

Tôi thấy lạ và cũng hơi lo nên cũng không lại xem mà chỉ ngồi đó chờ thử mẹ tôi đang muốn làm gì.

Nhưng chờ mãi tôi vẫn không thấy mẹ đứng lên khỏi gầm giường.

Sau đó tôi thức giấc.

Thì ra đó chỉ là một giấc mơ, nghĩ lại thì cũng không có gì nhưng bây giờ lâu lâu nhìn thấy mẹ tôi lại thấy hơi hơi lạ và rùng mình khi nhìn về phía cái gầm giường tối tăm.

4.

Hôm đó tôi ghé nhà chị hai mình chơi.

Sau khi đi hơn 6 tiếng đi đường thì tôi đã hoàn toàn mệt lữ.

Nên tôi đã đánh một giấc nhanh chóng và không có ý định trò chuyện thêm với người chị đang ngồi kế bên của mình.

Bỗng lúc đó tôi mơ một giấc mơ rất lạ, mới đầu trong mơ mọi thứ cũng rất bình thường sau đó bỗng tôi thấy mình đang chạy trốn trong một ngôi nhà hoang bốn bức tường đều mọc rêu.

Trong mơ khung cảnh xung quanh bị bao phủ bởi một màu đỏ ghê rợn, tôi cứ chạy mà không biết mình đang chạy trốn cái gì, nhưng dù không biết thứ đuổi theo mình là gì tôi vẫn chắc chắn thứ đó muốn giết tôi.

Trong giấc mơ đó tôi cứ chạy mà cứ như không thể nào dừng vì dừng lại sẽ chết.

Chạy một hồi thì tôi đụng phải cầu thang, vì quá sợ hãi tôi không suy nghĩ nhiều lập tức chạy lên cầu thang lên lầu.

Vừa chạy hết cái cầu thang lên lầu thì tôi gặp một căn phòng đóng cửa, muốn vào phòng nhưng cái cửa dù vặn thế nào cũng không mở được.

Nghe những tiếng bước chân lên lầu từng bước, từng bước.

Thời gian như bị kéo dài ra cả thế kỉ, nỗi sợ hãi ngày một gia tăng.

Không chịu từ bỏ tôi dùng tay đập vào cửa, từng cái từng cái hữu lực vang lên nặng nề lại đáng sợ.

Nhìn cái bóng dần hiện lên ở phía đầu cầu thang, tôi sợ hãi hét lên muốn kêu cứu nhưng vừa mới lên tiếng thì cổ họng cứ như nghẹn, từng tiếng từng tiếng kêu cứu cứ thều thào không có hơi.

Ngay lúc gần như tôi hoàn toàn từ bỏ, sự tuyệt vọng như dây tơ giăng lên hằng hà sa số thì cánh cửa lại vang lên những tiếng "cọt, kẹt cọt, kẹt" mở ra.

Như nhìn thấy cánh cửa của hy vọng mở ra, tôi không màng gì cả mà ngay lập tức chạy vào nhưng những gì trước mắt đã đánh mất tất cả hy vọng mà tôi có.

Trong căn phòng không có gì ngoài bốn bức tường.

Đây là một căn phòng cấm.

KHÔNG!

CÓ!

ĐƯỜNG!

RA!

Nhìn căn phòng không có chỗ trốn cứ như tự chạy vào ngõ cụt, trong khi lâm vào tuyệt vọng dày đặc của cái chết, những tiếng bước chân ở ngoài cửa vang lên mỗi lúc một rõ ràng.

Tôi cứng ngắc quay đầu lại về phía cửa ra vào như một con robot bị hết pin, nhìn về phía sinh vật có hình dáng như con người trong tay đang cầm một cây rìu đẫm máu đứng chắn ở phía cửa ra vào.

Tôi nhìn thứ đó bước chân cứng ngắc như một con rối gỗ đi về phía tôi, từ từ giơ cây rìu đẫm máu lên, đôi mắt thẫn thờ như người vô hồn.

Tôi thấy thứ đó lấy cây rìu chém về phía tôi nhưng cũng không muốn trốn tránh, bỗng trước mắt bỗng tối sầm không còn thấy gì nữa.

Giật mình khỏi cơn ác mộng kinh hoàng, cả người tôi ướt đẫm cả mồ hôi.

Thật may mắn đó chỉ là giấc mơ.

Khi tôi đang thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ với bản thân đó chỉ là mơ thì bên cạnh tôi bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp, rợn người.

"Thứ sinh vật tối đen đó đứng trước cửa ra vào, tay cầm cây rìu đẫm máu bước khập khễnh vào phòng.

Cảm giác sợ hãi bao trùm lấy tôi khiến chân tôi như đóng đinh trên sàn nhà, không di chuyển được dù chỉ là một bước nhỏ.

Tôi trơ mắt thấy thứ đó càng đi càng gần sau đó giơ cây rìu lên chém về phía tôi, sau đó tôi giật mình khỏi giấc mơ.

Thật may mắn đó chỉ là mơ_..."

Từng giọt mồ hôi lạnh rơi xuống từ thái dương, tôi gần như không nâng nổi dũng cảm quay đầu qua nhìn thử.

Sau một lúc hít thở bình tĩnh tôi mới quay qua nhìn về phía bên cạnh mình.

Bất ngờ thay ở bên cạnh tôi không có ai cả, tôi đưa mắt về phía bên gối tôi là một chiếc điện thoại có app lưng màu hồng phấn, nó là điện thoại của chị tôi không biết chị ấy đi đâu mà để điện thoại ở đây, ở trên điện thoại của chị đang phát video kể chuyện kinh dị ban đêm.

...

Quá bức xúc tôi lấy điện thoại vứt thẳng vào tường.

Tới bây giờ tôi vẫn phải để dành tiền để đền điện thoại mới cho chị mình.
 
Những Sự Kiện Không Tên.
Chương 11. Alan


Hôm ấy là một ngày nắng đẹp, từng áng mây trắng muốt bồng bềnh trôi trên bầu trời xanh thẳm cao vút.

Alan tự đung đưa bản thân trên chiếc xích đu trong công viên một mình.

Cậu bé Alan đáng thương không cần bạn, cậu luôn cô độc một mình nhìn những đứa trẻ xung quanh chơi đùa với nhau dưới tán cây, trên chiếc cầu tuột.

Nhưng dù vậy cậu vẫn không buồn bã vì cậu có mẹ.

Dù mẹ luôn cấm cậu về trễ, dù mẹ luôn không tới đón cậu lúc chiều tà cậu vẫn luôn yêu mẹ nhất.

Hôm nay vẫn như mọi ngày, Alan bé bỏng cô độc vẫn cứ tự bay vút cao chiếc chiếc xích đu cũ kĩ.

Bỗng cậu nghe thấy ai đó gọi cậu, hơi thả chậm tốc độ của xích đu lại cậu bé ngó quanh tìm kiếm người đang gọi mình.

Xung quanh tiếng cười đùa trò chuyện vẫn không dứt, nhưng không một ai chú ý tới Alan.

Cứ nghĩ bản thân nghe lầm, Alan lại lần nữa đung đưa xích đu nhưng cậu lại lần nữa nghe người gọi bản thân.

Từng tiếng "Alan...

Alan...Alan..." vang lên đều đều chậm rãi.

Men theo âm thanh, Alan ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẫm cao vút.

Những đám mây trắng muốt, mềm mềm vẫn ở đó như mọi ngày nhưng lần này lại có gì đó khác.

Trên đám mây trắng kia cậu nhìn thấy một bóng người đang vẫy tay với cậu, người đó đứng ngược với mặt trời nên Alan không thể thấy gì khác ngoài một cái bóng đen tuyền nhưng không hiểu sao Alan lại có cảm giác người đó đang cười với cậu.

Cậu nhìn về phía người trên đám mây kia, nở nụ cười thân thiện rồi dò hỏi.

"Là cậu đã gọi tôi à?"

Người trên mây hơi gật đầu rồi lên tiếng.

"Đúng vậy đó.

Cậu là Alan đúng chứ?"

"Đúng vậy tên mình là Alan.

Còn cậu là ai?

Sao cậu lại ở trên đấy?"

Người trên mây kia như hơi sửng sốt rồi lại nở nụ cười tươi roi rói về phía cậu.

"Mình không nhớ mình là ai và tên gì nữa.

Kể từ khi nhớ được mình đã ở đây, nhưng ở đây vui lắm.

Alan muốn lên thử chứ?"

Nghe vậy cậu bé Alan có hơi tò mò trả lời.

"Trên đó vui lắm sao?

Vui như thế nào?"

"Ở đây cậu được tự do thoải mái chơi tới khi nào cậu mệt.

Ở đây còn có các bạn khác giống tớ vậy đó.

Mọi người ở đây đều tự do vô cùng, tới chơi đùa cùng trăng sao, ánh trăng bạc ban đêm đẹp vô cùng.

Trời sáng lên lại quay quanh mặt trời đỏ rực, sưởi ấm và ngắm ánh nắng ban mai.

Ngọn gió sẽ thổi chúng tớ tới mọi nơi trên thế giới, chúng tớ chơi mệt rồi thì ngủ một giấc say, khi tỉnh dậy lại tiếp tục chơi đùa tiếp.

Thế nào hấp dẫn lắm đúng chứ?

Lên đây cùng chúng tớ đi."

Người trên mây vừa nói xong thì từ những đám mây xung quanh cũng dần dần xuất hiện những bóng đen bé nhỏ khác.

Họ vui vẻ chơi trốn tìm trong các tầng mây, rồi đồng nhịp kêu gọi âm thanh rộn rã réo rắt như bản hòa nhạc của chuông giáng sinh.

"Lên đây đi."

"Lên chơi với chúng tớ nào~"

"Mọi thứ sẽ vui chắc chắn đấy."

Đây thật sự là một sự dụ dỗ hấp dẫn với Alan, cậu bé rất háo hức và mong muốn được chơi cùng các bạn.

"Vậy tớ phải làm sao mới lên được trên ấy?"

Nghe cậu bé dò hỏi những bóng đen trên tầng mây quay đầu nhìn nhau rồi mới khúc khích cười vang.

Người đầu tiên trò chuyện với Alan trả lời câu hỏi của cậu bé.

"Cậu chỉ cần tới nơi tận cùng của thế giới, thả lỏng mình, hòa vào tự do cậu sẽ được nhấc bổng lên cùng chúng tớ."

Nghe trả lời như vậy, cậu bé Alan có hơi mờ mịt.

"Nơi tận cùng thế giới là nơi nào chứ?"

"Rất đơn giản.

Nơi tận cùng của thế là nơi cậu không thể bước tới nữa, là nơi cậu có thể thả bay bản thân, là nơi cậu hoàn toàn tự do cùng gió và mây."

"Nghe cậu nói như vậy, tòa nhà khổng lồ kia có vẻ là nơi tận cùng nhỉ?

Ở đỉnh tòa nhà có thể thả bay bản thân nhưng không thể bước tới.

Vậy là nơi đó sao?"

Nghe cậu bé trả lời các bóng đen càng cười càng vang, tiếng cười trong veo vang vọng khắp bầu trời.

"Nếu cậu nói vậy chính là vậy.

Vậy bây giờ cậu cứ thử đi."

"Thử đi thử đi.

Sẽ vui lắm đấy."

"Thử đi thử đi.

Rồi cậu sẽ được chơi cùng chúng tớ."

"Hãy thử đi.

Thả bay bản thân trên đỉnh tòa nhà như một chú chim, sẽ vui lắm đấy."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Alan đầy sự háo hức, cậu bé chạm một chân xuống đất như muốn đi về phía tòa nhà nhưng cậu lại dừng lại.

Cậu nghĩ tới mẹ mình, mẹ vẫn đang đợi ở nhà nếu về trễ mẹ sẽ không vui lòng.

Nghĩ vậy cậu rụt lại bàn chân mình tiếp tục đung đưa xích đu.

Những bóng đen như rất bất ngờ vì cậu bỗng dừng lại, có người lên tiếng hỏi.

"Sao cậu lại không đi?

Cậu không muốn lên đây cùng chúng tớ à?"

Alan nghe vậy ngẩng đầu lên nhìn về phía những bóng đen, trả lời.

"Lời mời của các cậu thật hấp dẫn, mình dám chắc nó sẽ rất vui.

Nhưng mẹ mình đang đợi ở nhà, làm sao bỏ mẹ mà đi chơi được."

Nghe cậu nói vậy những bóng đen sửng sốt nhìn cậu.

Rồi cũng nở nụ cười không nói gì.

Một ngọn gió thổi qua cuốn trôi đi mây trắng và những bóng đen nhỏ nhắn đang chạy trốn trong các tầng mây.

Alan nhìn gió thổi đi đám mây cũng cuốn đi các bạn mới của cậu, cậu chỉ cười không nói chờ đợi xế tà để về nhà với mẹ.

Xế tà cậu chạy về nhà để được gặp mẹ.

Nhìn mẹ ngồi yên lặng trên chiếc ghế dựa cậu vội bổ nhào vào lòng mẹ.

Vùi đầu trong lồng ngực có hơi mảnh mai nhưng ấm áp của mẹ cậu bắt đầu kể lại câu chuyện ngày hôm nay mình gặp được cho mẹ nghe.

Kể xong cậu còn cười lớn nói với mẹ.

"Mẹ ơi, con không buồn khi không được đi chơi cùng các bạn ấy đâu.

Vì con đã nghĩ ra được trò chơi thú vị hơn nhiều.

Từ giờ con sẽ là mây, còn mẹ sẽ là trăng mái nhà này là bầu trời của chúng ta.

Các bạn ấy nói các bạn ấy luôn chơi cùng ánh trăng bạc, nên con và mẹ sẽ luôn ở bên nhau.

Con yêu mẹ lắm không muốn xa rời mẹ đâu, như mây không xa rời trăng vậy."

Nói xong Alan ôm chầm lấy mẹ, cười vang như đã đạt được món quà yêu thích nhất.

____________________

Ngày hôm sau vẫn là một ngày nắng đẹp, trời xanh và mây trắng.

Hôm nay Alan không tới công viên mà là đi bộ trên bãi cát ở biển.

Cậu bé Alan nho nhỏ vừa đi vừa nghĩ không biết mẹ có thích những chiếc vỏ sò lấp lánh này không?

Nếu mẹ thích mình nên nhặt một ít tặng mẹ.

Vừa suy nghĩ vừa chầm chậm đi cho tới khi cậu cảm nhận được dòng nước mát lạnh đánh vào chân.

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía biển rộng bao la xanh thẳm xinh đẹp.

Từng làn sóng lăn tăn như đang đùa giỡn, đuổi bắt nhau để rồi bị đánh tan trên bờ cát.

Lần này từ bờ biển cậu nghe được tiếng ca, tiếng ca trong trẻo lại ngọt ngào say lòng người.

Tiếng ca kết thúc, cậu như nghe được ở mặt biển xanh thẳm có người đang gọi mình.

Cậu ngước mắt nhìn về mặt biển xanh thẳm đó, từ mặt biển xinh đẹp bỗng nhô lên hai ba người.

Cậu không thể nhìn rõ khuôn mặt họ chỉ có thể thấy họ đang đuổi bắt cười đùa.

Một người trong số đó nhìn về phía cậu rồi nở nụ cười tươi roi rói.

Cậu cũng theo bản năng nở nụ cười thân thiện lại với họ.

"Cậu là Alan đúng chứ?"

Một người lên tiếng hỏi cậu.

Alan có hơi sửng sốt rồi lại ngay lặp tức trả lời.

"Đúng vậy.

Còn các cậu là ai?"

"Chúng tớ là những người sống trong biển cả.

Ở nơi này vui lắm, cậu có muốn tới nơi này chơi cùng chúng tớ không?"

"Ở nơi của các cậu vui lắm sao?"

"Đúng vậy đúng vậy, vui vô cùng.

Chúng tớ được phép ca hát hằng ngày, chúng tớ ngao du ở những nơi không ai biết tới.

Chúng tớ lặn xuống đáy biển sâu thẳm khiêu vũ ở dãy san hô rực sáng, bơi lượn và chơi đùa với vô vàn sinh vật biển, kết ngọc trai thành dây chuyền, ca hát dưới ánh trăng xanh.

Mỗi ngày luôn vui vẻ và tự do biết bao nhiêu, muốn thế nào cũng được.

Thế nào cậu có muốn cùng chúng tớ chơi đùa không?"

Cậu ta vừa nói xong thì những người khác cũng nhiệt tình, lại đây mời gọi.

Từng âm thanh ngọt ngào lại dụ hoặc như hải yêu vang lên trên biển rộng.

"Đúng đó, vui lắm đó."

"Alan, cùng chúng tớ chơi đi mà."

"Vui lắm cùng chơi đi~"

Từng âm thanh kêu gọi và miêu tả vô cùng hấp dẫn đã làm Alan động lòng.

Cậu hơi dò hỏi.

"Vậy làm sao mình ra đó được?"

Nghe Alan dò hỏi những người ở đáy biển mới vang lên tiếng cười vô cùng trong trẻo và vui vẻ.

"Cậu chỉ cần tới rìa của biển cả, sau đó nhắm mắt lại tự thả trôi bản thân, làn sóng sẽ đưa cậu tới nơi của tụi tớ."

Alan nghe vậy nở nụ cười.

"Vậy đơn giản rồi.

Rìa của biển cả là nơi ranh giới của biển và đất liền đúng chứ.

Vậy tớ rất dễ dàng có thể tới chơi cùng các cậu rồi."

Những người ngoài biển khơi nghe vậy quay mặt nhìn nhau cười cười vang cả biển xanh.

Từng tiếng cười trong trẻo, thanh thúy như chuông bạc vang lên làm say lòng người.

"Đúng rồi, vậy bây giờ ra chơi cùng chúng tớ nào."

"Đúng đó đúng đó, nhanh ra đây~"

"Ra chơi cùng chúng tớ đi nhanh nào."

Alan nghe vậy liền bước chân ra biển.

Khi nước biển vượt mắt cá thì cậu bỗng ngừng lại, cậu nhớ tới mẹ cậu luôn mong muốn cậu về nhà vào buổi chiều.

Nếu mình không về mẹ chắc chắn sẽ buồn lắm.

Nghĩ vậy cậu liền quay trở lại bờ cát.

Những người dưới đáy biển thấy cậu làm vậy liền nghi hoặc dò hỏi.

"Sao cậu lại quay lại?

Cậu không muốn đến chơi cùng chúng tớ sao?"

Nghe vậy Alan quay người lại nhìn về phía họ, nở nụ cười trả lời.

"Các cậu kể thì nơi đó có vẻ rất vui.

Nhưng mà mẹ mình đang chờ ở nhà, bà không muốn mình buổi chiều không ở nhà.

Nên làm sao bỏ mẹ để đi chơi được."

Nghe cậu bé nói vậy, những người dưới đáy biển không nói chỉ cười bơi đi xa.

Nhìn những người bạn mới có giọng hát xinh đẹp như hải yêu đi ra phương xa rồi tan biến dưới ánh nắng mặt trời Alan chỉ cười không nói rồi lại tiếp tục chầm chậm đi trên bờ cát vàng mịn.

Tới khi xế tà, Alan trở về nhà lại lần nữa sà vào lòng mẹ.

Cậu giống như hôm qua kể lại mọi chuyện cho mẹ mình nghe.

Khi kể xong cậu còn đặc biệt vui vẻ thể hiện với mẹ.

"Mẹ ơi tuy không được tới đáy biển xinh đẹp chơi đùa cùng hải yêu nhưng không sao hết.

Vì có mẹ ở đây rồi, từ giờ con sẽ là sóng mẹ sẽ là bờ, dù cho ngọn sóng có đi đâu bao xa thì cuối cùng sẽ lại lần nữa trở lại lòng mẹ."

Nói rồi cậu còn đứng lên đi lại sao đó lại bất ngờ bổ nhào vào lòng mẹ, vang lên tiếng cười trong trẻo hồn nhiên của tuổi thơ.

Tiếng cười khanh khách vang lên trong căn nhà yên tĩnh bỗng trở nên đáng sợ vô cùng.

__________

Trong công viên vui tươi và ồn ào náo nhiệt.

Tụi trẻ con đuổi bắt nhau trên cát, dưới tán cây, chúng thủ thỉ tai nhau về một đứa trẻ cô đơn không chịu kết bạn, đứa trẻ thường chỉ lẳng lặng ngồi trên chiếc xích đu cũ kĩ ngẩng đầu lên trời cao và trò chuyện một mình.

Chúng dò hỏi ba mẹ về đứa bé kỳ lạ đó, nhưng cha mẹ chúng chỉ ngạc nhiên trả lời.

"Có đứa trẻ như vậy sao?

Sao cha/mẹ lại không nhìn thấy?"

Bọn trẻ thấy rất kỳ lạ, rõ ràng ngày nào chúng cũng thấy đứa trẻ đó ngồi trên chiếc xích đu cũ kỹ đung đưa và nói chuyện một mình.

Sau ba mẹ chúng lại nói chưa từng nhìn thấy đứa trẻ nào như vậy?

Những người ở xung quanh thường thỏ thẻ bên tai nhau về một ngôi nhà hoang gần bờ biển, ngôi nhà đã từng là của một đôi mẹ con đơn thân nhưng hiện tại đã không còn ai nhìn thấy người mẹ nghiêm khắc và cậu bé Alan có hơi trầm tính đó nữa.

Có nhiều lời đồn xung quanh ngôi nhà đó.

Có người nói người mẹ đã bỏ lại đứa con để đi theo tình nhân; cũng có người nói hai mẹ con đã dọn đi nơi khác,... nhưng dù có bao nhiêu suy đoán thì cũng chả ai nhìn thấy lại đôi mẹ con đó.

Trong ngôi nhà hoang đó, Alan ôm lấy mẹ của mình.

Cậu ôm lấy người mẹ đã không còn thở nữa, ôm lấy người mẹ sẽ không thể ngiêm khắc với cậu, ôm lấy người mẹ vĩnh viễn không thể rời khỏi cậu mà nở nụ cười thỏa mãn.

Mẹ à, không sao đâu.

Dù bên ngoài vui như thế nào con vẫn sẽ luôn về với mẹ.

Mẹ à, dù là mẹ sẽ vĩnh viễn không bao giờ lên tiếng nữa, con cũng sẽ không từ bỏ mẹ như mẹ từ bỏ con.

Mẹ à, đây là nhà của chúng ta nên mẹ sẽ không đi đâu cả, đúng chứ?

Mẹ à, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở nơi đây.

Và sẽ không ai trên thế gian này biết chúng ta ở chốn nào.

Đúng chứ?

*Lời tác giả:

Bữa đó tác giả trên lớp học một bài thơ, tên là Mây và Sóng(tập2 lớp 9) và nảy lên ý tưởng này.

Tại tác giả cảm thấy bài thơ cứ ghê rợn thế nào ấy.

Cứ như đứa bé trong bài thơ bị rủ rê đi tự tử ấy nên nổi hứng viết câu chuyện này.
 
Back
Top Bottom