Cập nhật mới

Khác Những mộng mơ tan vỡ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398163389-256-k722322.jpg

Những Mộng Mơ Tan Vỡ
Tác giả: yuzi_nae
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cái ngày mà tôi sống sót trở về, cũng là sự mở đầu cho chuỗi ngày kinh hoàng của những dằn vặt, thù hận.

Tôi đã cố sống thật tốt, cố gắng tự nhủ mọi thứ đã kết thúc, nhưng nỗi ám ảnh đó cứ bao vây lấy tôi.

Đến khi gặp được cậu lòng tôi vẫn luôn tự hỏi."

Cầu lông và cậu sẽ bảo vệ tôi chứ?"

*Tất cả nhân vật, địa điểm trong truyện chỉ là hư cấu và không có thật*



vợ​
 
Những Mộng Mơ Tan Vỡ
Điều gì còn sót lại?


Sau một vụ án giết người, khi hung thủ đã bị bắt theo lẽ mọi người sẽ tung hô cảnh sát, thương cảm nạn nhân và mắng chửi hung thủ một cách thậm tệ.

Phải đó là những gì xứng đáng dành cho một tên khốn.

Tất cả những lời nguyền rũa ấy sẽ phần nào xoa dịu trái tim của người nhà nạn nhân.

Vì chứng kiến sự thảm hại của kẻ khiến anh, chị, em hoặc cha hoặc mẹ...của mình nhận mọi sự chừng phạt cho điều mà hắn đã làm, sẽ cho họ cảm giác an toàn.

Vì sao?

Vì công lí vẫn tồn tại, cái thiện vẫn thắng cái ác...Nhưng tại sao, tại sao tôi lại phải chịu đựng mọi sự trừng phạt chỉ vì mình là nạn nhân?

Người gây ra mọi chuyện là tên khốn đó kia mà.

Cuộc sống của tôi, tất cả đều bị hắn làm sáo trộn.

Chẳng có ai cả, không một ai thương lấy tôi.

Tôi đã từng ước họ sẽ xem tôi là một nạn nhân đáng thương...

.......

" Huấn luyện viên chuyện này là sao?

Rõ ràng giọng trong video là của tôi, sao lại đỗ lỗi cho anh An?!"

- Minh Sơn lớn tiếng hỏi.

Huấn luyện viên vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, ngồi đó nhẹ giọng trả lời:"Cậu cũng biết đó, bộ môn cầu lông được quan tâm và có được thời kì đỉnh cao như hiện tại một phần cũng nhờ cậu".

Ông thở một hơi dài, chầm chậm đứng dậy bước đến trước Minh Sơn và nói tiếp: "Câu lạc bộ Tenzy này cũng nhờ cậu mà trở nên lớn mạnh, cậu lại là người được công chúng đặc biệt quan tâm, với vẻ ngoài điển trai và tài giỏi.

Nếu bây giờ họ quay lưng, thì sự nghiệp cậu lẫn câu lạc bộ cũng tiêu đời.

Cậu cứ yên tâm để thằng An gánh tội thay đi.

Tôi đã trao đổi với cậu ấy rồi và cậu ta cũng đồng ý."

Nghe xong Minh Sơn càng mất kiên nhẫn hơn, cậu áp sát huấn luyện viên, bực nhọc mà gằn giọng nói: "Nhưng tôi không đồng ý, những gì tôi nói, tôi sẽ chịu trách nhiệm, không cần ai gánh tội thay."

"Vậy à?

Cậu không cần ra vẻ làm gì đâu.Với cả hiện cộng đồng mạng đang rất bức xúc, cậu càng nói thì mọi chuyện chỉ càng tệ hơn thôi.

An, cậu ta cũng chả có ý kiến gì.

Vì tôi đã cho một người kém cỏi như cậu ta một xuất tham gia trận đấu lớn.

Tên đó vừa nghe xong là liền đồng ý, nên cậu không cần lo lắng."

- Nói xong ông liền mỉm cười làm điệu bộ thản nhiên quay về chỗ ngồi xem hồ sơ các vận động viên khác.

Mặt lạnh tanh, đơ người nhìn vào khoảng không Sơn quát lớn khiến các vận động viên bên ngoài nghe lén cũng phải giật mình.

"ÔNG NGHĨ ÔNG LÀ AI HẢ?!!"

"Cái câu lạc bộ quèn này nếu không có tôi thì nó đã rã từ lâu rồi, nên đừng có mà lên mặt với tôi!!"

- Càng nói càng hăng, cậu tiến tới đập bàn, trừng mắt rồi nói tiếp: "Được rồi, tôi sẽ rời câu lạc bộ, các người làm tất cả cũng để bảo vệ con gà đẻ trứng vàng này chứ gì.TÔI SẼ RỜI!

Để xem đội các người làm được trò trống gì."

Nói xong cậu gạt phăng trái cầu được đặt trên bàn và bước thẳng ra ngoài, mặc cho tiếng gọi hoảng loạn của huấn luyện viên cùng ánh mắt kinh ngạc của những con người nghe lén, trong đó có tôi.

Con người hung hăng vừa rồi chính là Đặng Minh Sơn, một vận động viên cầu lông chuyên nghiệp.

Cậu ta là người có tiếng trong giới cầu lông và cả mạng xã hội.

Như lời huấn luyện viên nói, một phần nhờ cậu ấy mà bộ môn cầu lông mới bước vào thời kì huy hoàng.

Vì trong lần ra mắt đầu tiên trước công chúng, thiên hạ đã phải trầm trồ trước một chàng trai với mái tóc xanh đen xoăn nhẹ rũ xuống trán, đường nét gương mặt mềm mại, mắt to, đuôi mắt hơi xếch và dáng người săn chắc, đặc biệt là bờ vai rộng như muốn tựa vào.

Có lẽ cậu ấy càng được yêu thích hơn nhờ vào đôi mắt.

Khi bình thường thì mắt cậu ta trông trầm nhưng lại sáng, tạo nên cảm giác an tâm, còn khi thi đấu đôi mắt đó bỗng trở nên sắt lạnh đến rợn người, thật nguy hiểm vì trong trận đấu ánh mắt đó có thể phá tan sự tự tin của đối thủ, đồng thời có thể cưa đổ được trái tim của những cô gái.

Cậu ta nhiều fan lắm, cứ như ca sĩ, diễn viên và tôi là một con hầu đi theo cậu ta.

Tôi là Dương Thanh Vy, cũng là một vận động viên của câu lạc bộ Tenzy, tôi đã vào câu lạc bộ được hơn 1 năm nhưng vẫn chưa có giải thưởng lớn nhỏ gì.

Bởi vì tôi chơi khá tệ.
 
Những Mộng Mơ Tan Vỡ
Sự khởi đầu


________

/1 năm 2 tháng về trước/

"Xin chào mọi người em là Dương Thanh Vy, thành viên mới của đội mình.

Rất mong được anh chị giúp đỡ."

- Nói xong huấn luyện viên ra lệnh cho cô đứng vào đội và mọi người bắt đầu chia nhau ra tập luyện.

Do mới vào còn lúng túng, nên cô đã đứng yên một chỗ đảo mắt xung quanh cùng suy nghĩ:

* Phải về phe mạnh, phải về phe mạnh, phải về phe mạnh, cái gì quan trọng mình nhắc lại ba lần*

Đang suy nghĩ bỗng có người đặt tay lên vai Vy làm cô giật nảy mình.

" Làm em giật mình hả thành viên mới.

Cho anh xin lỗi nha."

" À..dạ không có gì."

"Anh là Bình, đội trưởng của đội.

Em qua phát cầu cho anh nha.

Huấn luyện viên mình khó lắm em mà ngơ ngơ không tập là bị la liền."

"Dạ được ạ.

Em còn chưa biết nhiều mong anh chỉ bảo thêm cho em."

- Gương mặt rạng rỡ cô đáp, lòng thầm nghĩ nếu là đội trưởng thì chắc đây là phe mạnh, mình mà về phe này có lẽ sẽ được bảo vệ an toàn.

Vừa tập đội trưởng vừa nói: "Ở đây em phải chăm chỉ tập luyện, em thấy đó dạo gần đây cầu lông đang dần được phổ biến và yêu thích hơn, nên mức độ cạnh tranh càng ngày càng tăng cao.

Bởi vì đó mà cường độ tập luyện ở câu lạc bộ cũng tăng theo luôn."

Chưa kịp để Vy đáp lời đội trưởng liền nói tiếp, mắt anh nhìn thẳng vào Vy nghiêm túc căn dặn: "Còn nữa, ở đây có một người mà tốt nhất là em nên tránh xa.

Tại vì đa số ở đây ai cũng ghét cậu ta, nói chung nó bị cô lập đó.

Là cái người đang hot trên mạng, làm cho cầu lông bùng nổ.

Tuy là cậu ta giỏi, nhưng lại khó ưa khó chiều, nói chuyện không nhường nhịn ai hết, nên tên đó bị cô lập.

Em nên tránh xa tránh bị vạ lây."

Cô vừa tập trung phát cầu và lắng nghe, vừa suy nghĩ: * Người đó bị cô lập sao, tính tình khó ưa đến mức bị cô lập thì khó tưởng tượng được nha.

Nếu là hot trên mạng thì lát mình có thể tìm thử.*

" Dạ em biết rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở.

-Ủa mà người anh nói bị cô lập không đến tập hả?

Như vậy cũng được sao?"

- Cô dừng phát cầu lại, nhìn anh với ánh mắt thắc mắc.

"Àa-a.

Thằng đó dạo này được công chúng quan tâm nhiều lắm, nên mấy hôm nay nó đi quay phỏng vấn gì đó cho mấy nhà báo.

Haiz..zz có thiên vị quá không...".

Nghe xong cô chỉ biết cười trừ và im lặng nhìn những quả cầu trên sân.

_________

Phóng viên: "Xin được hỏi lí do vì sao anh lại từ chối tham gia trận đấu cầu lông ở Thailand và từ chối tham gia đội tuyển quốc gia của năm nay?

Anh có biết anh vừa bỏ lỡ cỡ hội thi đấu mà hàng ngàn vận động viên ao ước được tham gia hay không?"

Trên sân khấu vận động viên Đặng Minh Sơn cùng các thành viên được chọn vào đội tuyển quốc gia đang ngồi ung dung trước ánh đèn flash chói mắt của nhà báo, ccùng những câu hỏi vồ vập của vô vàng phóng viên phía dưới.

Dù vậy vẫn thản nhiên như chuyện thường Minh Sơn trả lời: " Nguyên do tôi từ chối tham gia đó là vì sức khỏe hiện tại của tôi không được ổn và tôi muốn nghỉ ngơi dưỡng sức.

Đồng thời muốn nhường cơ hội cho nhiều đàn em tiềm năng được thể hiện.

Tôi xin hết."

" Nhưng liệu đội tuyển lần này có thắng cuộc không, nếu không có anh?"

"Nếu con ác chủ bài không tham gia liệu huy chương có thuộc về đội hay không?"

" Anh nghĩ sao khi lần này Minh Sơn từ chối tham gia thưa đội trưởng".

Sau câu trả lời phóng viên càng vồ vập hơn mà hỏi đội tuyển.

Những ánh đèn flash nhấp nháy liên tục, như để trấn an nổi lo đội trưởng của đội trả lời: "Xin mọi người hãy yên tâm, tuy lần này vận động viên Minh Sơn sẽ không tham gia, nhưng để có thể vượt qua sơ lượt vào được đội tuyển, tất nhiên người đó phải là người có khả năng chơi tốt.

Nên mọi người cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ mang huy chương về tay."

Kết thúc hợp báo, khi mọi người đang ăn trưa trong nhà ăn, từng thành viên trong đội tuyển quốc gia đều tỏ vẻ khó chịu nhìn về phía Minh Sơn ngồi một mình một góc phía xa mà nói: " Tiêu đề là gì?

Họp báo về kế hoạch của đội tuyển quốc gia, nhưng rồi sao?

Mấy nhà báo, phóng viên đó chỉ toàn chăm chăm hỏi về việc cái thằng Minh Sơn đó sẽ không tham gia thi đấu lần này, bộ tụi mình chết hết rồi hả, dù gì cũng là thành viên của đội quốc gia qua bao sóng gió mới vào được.

Nghĩ thôi mà thấy tức.!!!"
 
Back
Top Bottom