Sau một vụ án giết người, khi hung thủ đã bị bắt theo lẽ mọi người sẽ tung hô cảnh sát, thương cảm nạn nhân và mắng chửi hung thủ một cách thậm tệ.
Phải đó là những gì xứng đáng dành cho một tên khốn.
Tất cả những lời nguyền rũa ấy sẽ phần nào xoa dịu trái tim của người nhà nạn nhân.
Vì chứng kiến sự thảm hại của kẻ khiến anh, chị, em hoặc cha hoặc mẹ...của mình nhận mọi sự chừng phạt cho điều mà hắn đã làm, sẽ cho họ cảm giác an toàn.
Vì sao?
Vì công lí vẫn tồn tại, cái thiện vẫn thắng cái ác...Nhưng tại sao, tại sao tôi lại phải chịu đựng mọi sự trừng phạt chỉ vì mình là nạn nhân?
Người gây ra mọi chuyện là tên khốn đó kia mà.
Cuộc sống của tôi, tất cả đều bị hắn làm sáo trộn.
Chẳng có ai cả, không một ai thương lấy tôi.
Tôi đã từng ước họ sẽ xem tôi là một nạn nhân đáng thương...
.......
" Huấn luyện viên chuyện này là sao?
Rõ ràng giọng trong video là của tôi, sao lại đỗ lỗi cho anh An?!"
- Minh Sơn lớn tiếng hỏi.
Huấn luyện viên vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, ngồi đó nhẹ giọng trả lời:"Cậu cũng biết đó, bộ môn cầu lông được quan tâm và có được thời kì đỉnh cao như hiện tại một phần cũng nhờ cậu".
Ông thở một hơi dài, chầm chậm đứng dậy bước đến trước Minh Sơn và nói tiếp: "Câu lạc bộ Tenzy này cũng nhờ cậu mà trở nên lớn mạnh, cậu lại là người được công chúng đặc biệt quan tâm, với vẻ ngoài điển trai và tài giỏi.
Nếu bây giờ họ quay lưng, thì sự nghiệp cậu lẫn câu lạc bộ cũng tiêu đời.
Cậu cứ yên tâm để thằng An gánh tội thay đi.
Tôi đã trao đổi với cậu ấy rồi và cậu ta cũng đồng ý."
Nghe xong Minh Sơn càng mất kiên nhẫn hơn, cậu áp sát huấn luyện viên, bực nhọc mà gằn giọng nói: "Nhưng tôi không đồng ý, những gì tôi nói, tôi sẽ chịu trách nhiệm, không cần ai gánh tội thay."
"Vậy à?
Cậu không cần ra vẻ làm gì đâu.Với cả hiện cộng đồng mạng đang rất bức xúc, cậu càng nói thì mọi chuyện chỉ càng tệ hơn thôi.
An, cậu ta cũng chả có ý kiến gì.
Vì tôi đã cho một người kém cỏi như cậu ta một xuất tham gia trận đấu lớn.
Tên đó vừa nghe xong là liền đồng ý, nên cậu không cần lo lắng."
- Nói xong ông liền mỉm cười làm điệu bộ thản nhiên quay về chỗ ngồi xem hồ sơ các vận động viên khác.
Mặt lạnh tanh, đơ người nhìn vào khoảng không Sơn quát lớn khiến các vận động viên bên ngoài nghe lén cũng phải giật mình.
"ÔNG NGHĨ ÔNG LÀ AI HẢ?!!"
"Cái câu lạc bộ quèn này nếu không có tôi thì nó đã rã từ lâu rồi, nên đừng có mà lên mặt với tôi!!"
- Càng nói càng hăng, cậu tiến tới đập bàn, trừng mắt rồi nói tiếp: "Được rồi, tôi sẽ rời câu lạc bộ, các người làm tất cả cũng để bảo vệ con gà đẻ trứng vàng này chứ gì.TÔI SẼ RỜI!
Để xem đội các người làm được trò trống gì."
Nói xong cậu gạt phăng trái cầu được đặt trên bàn và bước thẳng ra ngoài, mặc cho tiếng gọi hoảng loạn của huấn luyện viên cùng ánh mắt kinh ngạc của những con người nghe lén, trong đó có tôi.
Con người hung hăng vừa rồi chính là Đặng Minh Sơn, một vận động viên cầu lông chuyên nghiệp.
Cậu ta là người có tiếng trong giới cầu lông và cả mạng xã hội.
Như lời huấn luyện viên nói, một phần nhờ cậu ấy mà bộ môn cầu lông mới bước vào thời kì huy hoàng.
Vì trong lần ra mắt đầu tiên trước công chúng, thiên hạ đã phải trầm trồ trước một chàng trai với mái tóc xanh đen xoăn nhẹ rũ xuống trán, đường nét gương mặt mềm mại, mắt to, đuôi mắt hơi xếch và dáng người săn chắc, đặc biệt là bờ vai rộng như muốn tựa vào.
Có lẽ cậu ấy càng được yêu thích hơn nhờ vào đôi mắt.
Khi bình thường thì mắt cậu ta trông trầm nhưng lại sáng, tạo nên cảm giác an tâm, còn khi thi đấu đôi mắt đó bỗng trở nên sắt lạnh đến rợn người, thật nguy hiểm vì trong trận đấu ánh mắt đó có thể phá tan sự tự tin của đối thủ, đồng thời có thể cưa đổ được trái tim của những cô gái.
Cậu ta nhiều fan lắm, cứ như ca sĩ, diễn viên và tôi là một con hầu đi theo cậu ta.
Tôi là Dương Thanh Vy, cũng là một vận động viên của câu lạc bộ Tenzy, tôi đã vào câu lạc bộ được hơn 1 năm nhưng vẫn chưa có giải thưởng lớn nhỏ gì.
Bởi vì tôi chơi khá tệ.