Biển xanh trải rộng.
Gió mang vị mặn nhè nhẹ cùng với tiếng sóng vỗ từng nhịp đều đều vào thân tàu.
Con tàu chầm chậm lướt đi, hướng về phía một hòn đảo xa.
Cô gái ngồi lặng ở mép tàu, ánh mắt nhìn về nơi bờ biển mờ sương dần hiện lên giữa đường chân trời.
"Mai," giọng người đàn ông bên cạnh cất lên, trầm tĩnh nhưng pha chút lo âu.
"Em vẫn còn cơ hội để nghĩ lại đấy..."
Mai không đáp ngay.
Cô quay sang nhìn người đàn ông vừa hỏi - Minh, một nhân sự của Tổ chức.
Bên cạnh anh là Liên, người đồng hành cùng cô suốt thời gian tập sự.
Cả hai hiểu rõ hơn ai hết những gì đang chờ cô ở nơi đó.
"Em đã suy nghĩ kỹ rồi," Mai nói, giọng kiên định nhưng ánh mắt vẫn phảng phất sự mệt mỏi.
"Đó là nơi duy nhất có thể cho em biết được sự thật."
Khoảnh khắc ấy, Minh biết rằng đã không ai có thể lay chuyển cô ấy.
Anh chỉ nhìn Mai rồi khẽ nói bâng quơ: "Trên đảo... có những thứ không nhất thiết phải ghi lại bằng báo cáo."
Liên vẫn im lặng, chỉ quan sát Mai với ánh nhìn trầm tĩnh.
Trong mắt cô chỉ có một sự bình thản đến lạ lùng, như thể đã quá quen với việc chứng kiến những người lựa chọn bước lên con đường này.
Mai cúi đầu nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt lan can thuyền.
Miệng lẩm bẩm như đang muốn nói cho chính mình: "Ở trên hòn đảo có một điều gì đó đang chờ đợi em."
Liên khẽ thở dài, đặt tay lên vai cô.
"Chúng tôi không thể giúp em thêm.
Nhưng nhớ rằng, đảo ấy không giống những nơi em từng đến.
Đừng để mình bị lạc trong những câu chuyện của họ."
"Cảm ơn chị," Mai mỉm cười.
Nụ cười ấy nghẹn lại nơi cổ họng.
"Vậy là đến lúc chia tay rồi."
Tàu tiến dần vào đảo.
Đường chân trời phía xa như chia đôi giữa hai thế giới.
Mai nhìn họ lần cuối, rồi quay lại phía nơi bờ cát đang đón chờ.
Những bước chân quyết đoán đưa cô về phía vùng đất không có đường lui.
Cát mềm dưới chân, mùi muối len lỏi trong không khí.
Ánh nắng phủ lên mặt biển một lớp chăn mỏng, dịu dàng và ấm áp.
Trước mặt là lối mòn nhỏ xuyên qua hàng cây thấp.
Không có cổng sắt hay hàng rào thép gai như cô từng tưởng tượng khi đọc hồ sơ quản thúc.
Đó giống như một con đường dẫn vào một thế giới khác.
Một giọng trẻ con vang lên từ sau lưng, trong veo giữa tiếng sóng.
"Cô là người mới phải không?"
Mai khẽ giật mình.
Một cậu bé đứng cách cô vài bước, chân trần trên cát, tay cầm con cá gỗ đang đẽo dở.
Mái tóc rối tung, da rám nắng, và ánh mắt trong veo phản chiếu sóng nước.
"Ừ," Mai đáp, giọng chậm và hơi khàn vì gió biển.
"Cô mới đến hôm nay."
Cậu bé mỉm cười rạng rỡ, để lộ hai chiếc răng khểnh.
"Cháu biết mà!
Cháu được dặn là hôm nay sẽ có người đến từ ngoài kia.
Từ sáng sớm cháu đã đứng chờ ở đây rồi."
Mai hơi ngạc nhiên.
"Cháu biết trước sao?"
"Dạ, ở đây chuyện gì mọi người cũng biết cả.
Biển báo cho bọn cháu đấy," Vinh đáp với vẻ ngây thơ, rồi nhanh nhảu nói tiếp, "Cô có muốn cháu dẫn đi xem quanh đảo không?
Có nhiều thứ đẹp lắm!
Cây dương to nhất nằm trên đồi phía nam, rồi có cả ao cá và ruộng lúa.
Ở kia còn có lò gốm nữa."
"Cháu nói nhiều thật," Mai khẽ cười.
"Nhưng chắc cô sẽ cần người hướng dẫn rồi."
"Vậy thì tốt quá!"
Vinh reo lên, rồi nắm lấy tay cô kéo nhẹ.
"Đi nào, cô sẽ thích nơi này cho mà xem!"
Mai để mặc cậu bé kéo đi, bước chân nhanh dần.
Cô ngoái nhìn lại phía con tàu đang nhỏ dần ngoài khơi, lòng dâng lên cảm giác vừa xa lạ vừa bình yên.
Trên cát, bóng hai người kéo dài - một lớn một nhỏ - hòa vào nhau dưới ánh nắng chói chang.
Mai nhìn theo dáng cậu bé chạy trước, mỉm cười.
Một mảnh ký ức chợt thoáng hiện: con thuyền trong sương, và tiếng ai đó gọi tên cô từ rất xa.
Cô bước theo dấu chân ấy, không biết là đang đi tới, hay đang trở về một nơi nào đó thuộc về mình.
Trước khi đến đây, Mai chỉ nghĩ rằng đây là một cộng đồng hoang sơ, tách biệt khỏi thế giới.
Nhưng không phải.
Ở đây có những dải ruộng bậc thang đều tăm tắp, những ngôi nhà gỗ lợp mái cẩn thận, trẻ con nô đùa, người lớn trò chuyện, tiếng cười vang nhẹ nhàng.
Quá bình thường.
Quá hoàn hảo.
Đến mức khiến cô cảm thấy bất an.
Cậu bé dẫn cô đến trước một ông lão tóc bạc, dáng gầy nhưng lưng vẫn thẳng.
Ông chỉ hỏi:
"Cháu là người mới?"
Mai gật đầu.
Ông không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ trao cho cô một gói bánh còn nóng.
Mùi bột nếp và khói bếp thoang thoảng trong không khí khiến cô bất giác thất thần.
Trong khoảnh khắc nào đó, Mai tưởng mình đang trở về nhà.
Rồi từng người một xuất hiện.
Một phụ nữ đang dệt vải ngẩng lên, mời cô ngồi uống trà như thể đã quen nhau từ trước.
Mấy thanh niên trên mái nhà đang sửa lại những tấm ván gỗ, thấy cô liền mỉm cười, khẽ gật đầu chào.
Họ không tỏ vẻ ngạc nhiên, cũng chẳng hề tò mò.
Không có những ánh nhìn dò xét hay khoảng lặng lúng túng của buổi gặp đầu.
Họ chấp nhận sự có mặt của cô như một điều vốn dĩ phải thế.
Ban đêm, trong căn nhà nhỏ đã được chuẩn bị sẵn, Mai nằm lặng trong mùi gỗ còn mới, nghe gió biển lùa qua khung cửa.
Tất cả chìm trong một thứ yên tĩnh sâu đến mức cô có thể cảm nhận được nhịp tim mình hòa cùng tiếng sóng xa xăm.
Giữa khoảng lặng ấy, Mai chợt hiểu: hòn đảo này đang chờ đợi cô, âm thầm và kiên nhẫn, cho một điều gì đó mà chính cô còn chưa biết tên.
Những ngày sau đó trôi qua chậm rãi.
Mai dành thời gian ghi chép cẩn thận: khí hậu, địa hình, trồng trọt, kiến trúc, thói quen sinh hoạt.
Mỗi sáng, bà lão gần nhà mang cho cô một ấm nước còn ấm.
Sau khi uống, cô đi dọc theo những lối mòn giữa các khu dân cư, quan sát người dân làm việc: người cày ruộng, người phơi lưới, người đan giỏ bên hiên.
Họ mỉm cười khi gặp cô, đôi khi gật đầu chào, rồi lại trở về với công việc của mình.
Ở đây, sự im lặng dường như là một phần tự nhiên của cuộc sống.
Một buổi trưa, cô gặp lại Vinh đang bện lưới trước cửa nhà.
Cậu ngẩng lên, hỏi:
"Cô ăn cơm chưa?"
Mai lắc đầu ngại ngùng.
Suốt mấy ngày nay cô đều được những người trên đảo tiếp đãi theo cách đó.
Vinh dường như nhìn thấy sự lúng túng trong cô, cậu vội đứng dậy, kéo tay cô đi thẳng vào nhà.
Mẹ cậu nấu cơm bằng bếp củi, bữa ăn giản dị chỉ có rau luộc, cá khô và cơm.
Họ ăn trong yên lặng, chỉ nghe tiếng gió ngoài hiên và tiếng lửa lách tách trong bếp.
Càng ở lâu, Mai càng thấy lòng mình lắng xuống.
Cô dần quen với nhịp sống nơi đây.
Thời gian như chậm lại, từng ngày cứ thế êm đềm trôi qua.
Những âm thanh quen thuộc của thế giới cũ dần biến mất, thay vào đó chỉ còn tiếng sóng, tiếng gió, và hơi thở đều đều của một thế giới không cần tiến về phía trước.
Có những đêm, Mai chợt tỉnh giữa tiếng sóng xa, nhớ ra mình từng có nhiệm vụ phải hoàn thành.
Cô với tay lấy bút và cuốn sổ trên bàn, định ghi lại vài dòng cho bản báo cáo.
Nhưng khi mở ra, chỉ thấy vài trang giấy trống, xen giữa là những dòng chữ viết vội, nghiêng lệch: vài con số, vài ghi chú rời rạc, rồi bỏ dở.
Mai nhìn trang giấy một lúc lâu.
Cô không biết nên bắt đầu từ đâu, hay liệu còn điều gì cần ghi lại nữa không.
Mỗi ngày trên đảo đều lặp lại.
Mọi thứ tưởng như bất biến, cho đến khi Mai nhận ra có điều gì đó khẽ đổi khác.
Người dân bận rộn hơn, song vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Họ sửa lại mái nhà, thu dọn sân, gói ghém đồ đạc, mọi động tác đều cẩn thận và tỉ mỉ, dường như đang chuẩn bị cho một dịp quan trọng.
Mai bắt đầu chú ý thấy những thứ mới xuất hiện quanh làng: mái chèo được mang ra phơi nắng, dây thừng được bện lại kỹ lưỡng, vài tấm vải sẫm màu được giặt sạch và treo dọc lối xuống bãi biển.
Không ai nói gì, cũng chẳng ai giải thích.
Một buổi sáng, ở khoảng sân trung tâm, xuất hiện một tờ giấy được dán bên chiếc trống đồng phủ rêu xanh.
Ai cũng dừng lại nhìn thoáng chốc rồi lặng lẽ rời đi.
Vinh không còn chạy theo Mai như mọi khi.
Cô gặp cậu ngồi một mình dưới gốc cây, ôm chiếc đèn gỗ cũ, ngước nhìn ra phía biển.
"Cháu không ra ngoài chơi sao?"
Mai hỏi, giọng nhỏ nhẹ.
Cậu lắc đầu.
"Ông cháu sắp phải ra khơi rồi.
Biển gọi ông..."
Mai khựng lại.
"Ra khơi?
Nhưng...
ông cháu còn khỏe mà?"
"Ở đây, đến lúc thì ai cũng phải đi," Vinh đáp, giọng nhỏ nhưng chắc.
"Ông nói biển đang chờ."
Cô ngồi xuống bên cạnh cậu, tay chạm khẽ lên chiếc đèn gỗ.
"Nếu biển không gọi thì sao?
Nếu mọi người cứ ở lại thì có sao đâu?"
Vinh nhìn cô, vẻ bối rối hiện rõ.
"Cháu không biết..."
Mai mím môi, im lặng một lúc lâu.
Trong đầu cô chợt lóe lên ý nghĩ phải làm gì đó, có lẽ cô sẽ nói chuyện với những người lớn trong làng, tìm cách ngăn buổi lễ hay thậm chí báo về cho Tổ Chức.
Nhưng khi nhìn vào ánh mắt trong veo của đứa trẻ, cô thấy những lời định nói ra bỗng trở nên vô nghĩa.
"Vậy... cháu có muốn ông ở lại không?" cô hỏi khẽ.
Vinh không trả lời, chỉ cúi xuống thổi vào chiếc đèn gỗ, như muốn làm sáng nó lên lần nữa.
Ngọn lửa không bùng mà chỉ nhấp nháy rồi tắt.
Mai nhìn cảnh ấy, lòng nặng trĩu.
Cô biết mình vừa cố nói một điều mà không ai muốn nghe, và rằng ở nơi này, chẳng có lời nào đủ để thay đổi điều sắp xảy ra.
Buổi lễ ra khơi diễn ra vào rạng sáng.
Khi sương còn phủ dày trên mặt cỏ, biển phẳng lặng như tấm gương khổng lồ.
Người dân tụ họp bên bờ, ai nấy đều yên lặng.
Những người sắp rời đi phần lớn đã già hoặc bệnh nặng.
Họ lần lượt bước lên con thuyền gỗ nhỏ.
Họ đi chậm rãi, tay vịn vào mạn thuyền, như thể đang bước lên một bậc thang dài dẫn về phía chân trời.
Trên khuôn mặt họ có nụ cười nhẹ, pha chút mệt mỏi nhưng không hề sợ hãi.
Một ông lão cúi xuống nói nhỏ điều gì đó với đứa con trai.
Cậu bé gật đầu, siết chặt chiếc khăn đỏ trong tay nhưng không hề khóc.
Không ai tiễn ai bằng nước mắt.
Chỉ có vài cái ôm, vài lời chào nhỏ đến mức bị gió nuốt mất.
Những ánh mắt dõi theo con thuyền rời bến, lặng lẽ như chính buổi sáng ấy.
Mai đứng tách ra ở rìa đám đông.
Cô muốn bước tới, muốn hỏi họ đang làm gì, vì sao lại chấp nhận.
Nhưng khi nhìn vào ánh mắt của những người ấy: bình yên và không chút do dự.
Cô hiểu rằng: đây là một phần trong đời sống nơi đây, giống như việc trồng lúa, thả lưới, hay thổi bếp mỗi sáng.
Khi con thuyền dần khuất sau làn sương, Mai thấy trong lòng mình cũng trống rỗng như khoảng biển trước mắt.
Chiều hôm đó, đảo trở lại yên ả.
Không ai nhắc lại chuyện buổi sáng.
Chỉ còn sóng, đều đặn vỗ vào bờ như chưa từng có gì xảy ra.
Mai đã hiểu.
Về nơi mà những con thuyền kia đi tới, về nụ cười thanh thản của những người rời bến, và về vòng lặp âm thầm ràng buộc mọi sinh mệnh trên đảo - một quy luật cũ kỹ đến mức không ai còn nghĩ đến việc đặt câu hỏi về nó.
Cô từng tin mình có thể thay đổi điều đó.
Rằng chỉ cần lý trí, lòng nhân ái, và một chút can đảm, cô sẽ tìm được cách ngăn họ lại, sẽ khiến họ thấy rằng không cần ai phải ra đi để người khác được ở lại.
Nhưng mọi lời khuyên, mọi toan tính, đều tan vào sự im lặng của những ánh mắt đã chấp nhận.
Cô thử nói chuyện, thử thuyết phục, nhưng không ai để tâm, cũng không ai phản đối.
Họ chỉ mỉm cười, như thể đang lắng nghe một người nói về điều gì đó xa lạ, rồi lại quay về công việc dang dở.
Đến lúc ấy, Mai mới nhận ra rằng: không phải cô không đủ sức cứu họ, mà là chẳng có ai cần được cứu.
Sự dằn xé trong cô càng lúc càng lớn.
Mỗi đêm, cô tự hỏi mình phải làm gì, rồi lại im lặng vì chẳng còn câu trả lời nào hợp lý.
Mọi nỗ lực chỉ khiến cô thấy rõ hơn một điều: dù có chống lại đến đâu, cô vẫn đang ở giữa vòng tròn đó.
Sau tất cả, cô được sinh ra từ sự hy sinh của người khác.
Và cô trở lại nơi đây không phải để cứu rỗi, mà để hoàn thành vai trò của mình - như bao người trước.
Đêm đó, Mai mơ.
Trong mơ, cô thấy mình tan rã trong bóng tối, dần co lại thành một đốm sáng nhỏ.
Có nhịp tim xa xăm, ấm áp mà lạ lẫm.
Trong bọc nước ối của sự sống, ký ức dần mờ đi: những cái tên, gương mặt, cả sự thật về hòn đảo - tất cả trượt qua tay như cát ướt.
Cô đang được sinh ra.
Từ một người phụ nữ xa lạ, trong căn nhà gỗ ven biển.
Bên ngoài, sóng vẫn vỗ, gió vẫn thổi.
Và một cuộc đời nữa bắt đầu.
Trong một thế giới không còn tiến bước.