Cập nhật mới

Khác Những Kẻ Trộm Mộ - Quyển 1 Lặn Biển Tìm Vàng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
236615150-256-k545504.jpg

Những Kẻ Trộm Mộ - Quyển 1 Lặn Biển Tìm Vàng
Tác giả: vohoangphuc1109
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những Kẻ Trộm Mộ - Quyển 1 Lặn Biển Tìm Vàng

Tác giả: Võ Hoàng Phúc

Thể loại: Trộm mộ, kinh dị, trinh thám, truyện ma, phiêu lưu, bí ẩn..

Văn án: Võ Hoàng Phúc là cháu trai của một người chuyên mua bán cổ vật, một lần cậu được cử đi hợp tác cùng với ông chủ Lý và cháu trai của ông ta là Lý Phong để tìm bảo vật trong mộ thuyền hai ngàn năm tuổi, thông qua tấm bản đồ cổ.

Đi cùng còn có một người kỳ lạ, vô cùng tài giỏi, anh ta tên là Dương Nhứt Bá.

Những cạm bẫy, thây ma hay quái vật liên tiếp xuất hiện, cậu và những người thâm nhập mộ thuyền phải đối phó ra sao đây?



trộmmộ​
 
Những Kẻ Trộm Mộ - Quyển 1 Lặn Biển Tìm Vàng
Lời nói đầu


Tác giả Võ Hoàng Phúc.

Năm 2016, bắt đầu viết truyện trên mạng với tác phẩm "Nơi đây có quỷ".

Tiếp theo đó là những tác phẩm thuộc thể loại kinh dị, trinh thám, trộm mộ, xuyên không...

Thường gắn liền với những câu chuyện ma quái.

Những câu chuyện được viết theo phong cách kinh dị Nam Phái, kết hợp với lối dẫn truyện cổ điển của thế giới, bỏ qua lối truyền thống truyện ma của Việt Nam.

Hầu hết các câu chuyện đều là hư cấu, một số dựa trên những đều kỳ lạ đã từng nhìn thấy.

Địa điểm của tác phẩm hoàn toàn không có thiệt, chúng được đặc cách tại Miền Nam Việt Nam.

Đều mong mỏi của tác giả chính là muốn thổi một làn gió mới, và hoàn toàn khác biệt vào kho tàng những câu chuyện kinh dị ở Việt nam.

"Những Kẻ Trộm Mộ" quyển 1 "Lặn biển tìm vàng" là một câu chuyện hư cấu, kể về cuộc phiêu lưu của những kẻ trộm mộ tiến vào cổ mộ.

Những cạm bẫy, những thứ quái dị cùng với biết bao nhiêu tình huống trớ trêu, nguy hiểm, đe dọa những người tiến nhập cổ mộ của người xưa.

Cũng giống như những tác phẩm khác của tác giả, yếu tố bất ngờ luôn được đưa lên hàng đầu.

Số điện thoại:

Email: [email protected]

Facebook: https://m.facebook.com/100009507985836
 
Những Kẻ Trộm Mộ - Quyển 1 Lặn Biển Tìm Vàng
Chương 1 Lý Phong


Cả bầu trời ở một khu chợ đen chuyên bán đồ cổ đã bắt đầu sập tối, những ánh đèn nối tiếp nhau sáng rực được bật lên.

Tôi đang đứng đợi một người.

"Xin hỏi, cậu có phải là Võ Hoàng Phúc, cháu trai bà chủ Võ không?"

Một chàng trai độ khoảng hai mươi lăm tuổi, ăn bận rất lịch sự, đứng trước mặt tôi mà lên tiếng hỏi.

Tôi quan sát anh ta một chút, rồi chợt nghĩ có lẽ đây chính là người mà cô tư của tôi đã hẹn gặp, nên bèn trả lời "Đúng vậy, tôi chính là Võ Hoàng Phúc, còn anh là... ?"

"À, tôi là người được hẹn tới gặp cậu, tôi tên Lý Phong".

Anh ta vừa nói vừa mỉm cười nhìn tôi.

Tôi có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy người mà cô tư hẹn gặp lại là một người quá trẻ tuổi, thông thường đối tác làm ăn với cô tư mà tôi đã từng gặp qua đều trạc tuổi cô tư hoặc là hơn, bà ấy chưa bao giờ làm ăn với những người thiếu kinh nghiệm hết.

Càng nghĩ tôi lại càng cảm thấy khó hiểu, không rõ lần này cô tư muốn hợp tác làm ăn gì đây?

Người kia nhìn thấy tôi không lên tiếng, thì vội vội vàng vàng nói thêm "Lần hợp tác này rất đặc biệt, nó có liên quan tới cổ mộ chìm sâu dưới đáy biển phía Tây Nam nước ta".

"Ý của anh là ám ý mộ thuyền hay sao?"

Tôi vừa nghe liền giựt mình, gấp gáp hỏi "Mà khoan đã, không lẽ lần hợp tác này là muốn đi đãi cát [1] mộ thuyền hả?"

[1] Đãi cát: nguyên văn là "đãi cát tìm vàng", ý chỉ trộm mộ.

Lý Phong gật đầu "Đúng vậy, lần này chúng ta sẽ hợp tác đi đãi cát một mộ thuyền có niên đại hai ngàn năm".

Tôi vừa nghe tới mộ thuyền có niên đại hai ngàn năm, trong lòng liền kinh ngạc.

Theo như những gì hiểu biết lịch sử của tôi về vùng đất miền Nam Việt Nam, thì khoảng thời gian hai ngàn năm, có lẽ là đương trong thời kỳ của vương quốc cổ Phù Nam.

Chỉ nghĩ tới đó thôi, tôi bỗng có chút hoảng loạn, nói cũng không nên lời "Niên... niên đại xa xưa như vậy sao?"

"Cậu đừng nên kinh ngạc như vậy" Lý Phong khẽ cười, anh ta đưa tay nắm lấy cánh tay của tôi mà nói tiếp "Trước tiên lên xe đi đã, nơi đây không tiện để nói chuyện đâu".

Tôi nghe anh ta nói như vậy cũng có lý, nên liền đi theo sự hướng dẫn anh ta.

Tụi tôi di chuyển tới một chiếc xe hơi màu xám của hiệu Kim Tinh Tứ Giác, đứng ở đó là một người ăn bận theo kiểu tài xế, anh ta vừa nhìn thấy Lý Phong đã ngay lập tức cúi chào, rồi nhanh nhẹn bước tới mở cửa cho tụi tôi vào bên trong.

Lý Phong ra hiệu cho tôi vào trong trước, còn anh ta thì dặn dò tài xế vài câu rồi mới bước vào theo.

Chiếc xe hơi màu xám bắt đầu di chuyển, khi người tài xế đã khởi động nó, bên trong xe lúc này cũng đã bật máy lạnh, bình thường tôi không thích mùi của hơi máy lạnh phả ra cho lắm, nhưng mà trong xe này có thêm mùi của tinh dầu hoa hồng, nên đã lấn áp đi mùi của máy lạnh, do đó tôi cảm thấy dễ thở hơn.

Tôi đợi cho chiếc xe chạy ra đường lớn, rồi mới hướng về phía của Lý Phong mà lên tiếng hỏi "Được rồi, bây giờ anh hãy nói chi tiết hơn về lần hợp tác đãi cát mộ thuyền cho tôi nghe đi".

Lý Phong lại mỉm cười, tôi phải công nhận anh ta cười lên trông rất đẹp trai "Chú ba của tôi vừa vô tình tìm thấy một tấm da thú cổ trong mớ hàng hóa ở khu chợ đen, sau khi nghiên cứu, thì phát hiện ra, nó chính là một tấm bản đồ cổ".

Khi tôi nghe anh ta nhắc tới chú ba của mình, tôi liền vô thức nhíu mày, theo như trí nhớ của tôi, những người thường xuyên hợp tác với cô tư của tôi có một thương nhân họ Lý, người này chuyên môn trộm mộ rồi đem cổ vật ra bên ngoài bán, giá cả của món cổ vật ông ta bán tỷ lệ thuận với độ cáo già của ông ta.

Nói tới đây tôi mới để ý, Lý Phong nhìn kỹ cũng có nhiều nét giống với ông chủ Lý lắm, tuy nhiên để chắc chắn hơn, tôi đành phải hỏi trực tiếp "À, người chú ba mà anh nhắc tới có phải chính là ông chủ Lý, tên là Lý Kiệt hay không?

Đối tác chính của cô tư tôi?"

Lý Phong cười ra tiếng, nói "Cậu nói đúng rồi, tôi là cháu trai của ông chủ Lý, lần hợp tác này được sự sắp xếp giữa bà chủ Võ và chú ba của tôi, nhưng mà thiệt không ngờ, bà chủ Võ lại cử một người trẻ tuổi như cậu tới chứ?"

Tôi chẳng rõ đây có phải là một câu khen ngợi hay là đang châm biếm về tuổi tác của tôi không?

Nên tôi đành phải chuyển sang vấn đề chính đang còn dang dở từ lúc nãy của tụi tôi "Thôi bỏ qua chuyện này đi, chúng ta nói tiếp tục về chuyện tấm bản đồ cổ".

Lý Phong nhìn tôi một thoáng, rồi sau đó lại gật đầu mà nói "Nói tiếp về tấm bản đồ cổ mà chú ba của tôi vừa tìm thấy, đây là một tấm bản đồ lạ, sau khi coi xét kỹ lưỡng thì phát hiện ra nó miêu tả về một mộ thuyền cổ, có niên đại cách đây hai ngàn năm, nằm ở vùng biển tây nam nước ta, tương đương với thời kỳ vương quốc cổ Phù Nam đã từng tồn tại".

Tôi vừa nghe anh ta nói tới đây, liền vô thức lên tiếng hỏi "Vậy là người bên anh đã xác định được chính xác vị trí của mộ thuyền trên biển rồi sao?"

Lý Phong bày ra bộ mặt không chắc chắn, trầm giọng đáp "Bởi vì đây là một tấm bản đồ cổ nên tụi tôi cũng hoàn toàn chưa xác định được vị trí chính xác, vì vậy chỉ có thể khoanh vùng nghi ngờ mà thôi".

Lời này của anh ta khiến cho tôi bất chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, đó chính là bản đồ cổ cùng với bản đồ hiện nay hoàn toàn khác nhau, đồng thời cảnh vật và địa điểm cũng có chút khác biệt nhất định, cho nên không rất khó để xác định được vị trí địa điểm được nhắc tới.

Lý Phong nhìn thấy tôi có vẻ đang lo lắng, nên vội vàng vỗ lên vai tôi một cái nhẹ, nói "Cậu cứ yên tâm, lần hợp tác này không phải công cốc đâu".

Tôi gật đầu, sau đó quay mặt về phía của anh ta, lên tiếng "Tôi biết là như vậy mà, dù sao đi nữa thì cô tư tôi và chú ba của anh cũng sẽ không làm việc gì mà không có kết quả đâu".

"Đúng thiệt là vậy" Lý Phong mỉm cười, nụ cười này như thể tôi đã nói trúng tim đen đen của anh ta rồi "Tuy rằng không thể xác định chính xác được vị trí của mộ thuyền này, nhưng mà dựa theo niên đại của cổ mộ được nhắc tới trên tấm bản đồ, thì cổ vật được tuẫn táng theo chắc chắn đều là bảo vật".

Vậy là tôi đã hiểu rốt cuộc tại sao mà cô tư của tôi và ông chủ Lý lại muốn tìm được mộ thuyền này, khi mà vẫn chưa xác định được vị trí chính xác, mọi thứ đều là do những món bảo vật được giấu ở bên trong mỗi thuyền rất đáng giá, vậy nên dù có mất bao nhiêu công sức cùng với thời gian đi chăng nữa, thì chỉ cần tìm được nó là đều xứng đáng hết.

"Vậy anh có thể miêu tả chi tiết về tấm bản đồ đó cho tôi không?

Nói thiệt, tôi rất tò mò về nó đó".

Nghe tôi hỏi như vậy, Lý Phong liền gật đầu, đáp "Tôi có chụp hình lại nó, để tôi cho cậu coi".

Nói rồi, Lý Phong liền lấy từ trong cái cặp đặt ở một góc trên xe hơi ra chiếc máy tính bảng khá lớn.

Sau khi lướt vài cái ở trên màn hình của máy tính bảng, anh ta liền đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy nó, rồi đưa mắt nhìn vào, liền trông thấy một tấm bản đồ đã ố vàng, ở bên trên vẽ rất nhiều họa tiết một cách tỉ mỉ.

Dựa vào những hình vẽ trên tấm bản đồ này, thì nếu là người bình thường sẽ không biết rốt cuộc nó đang vẽ gì, bởi vì họa tiết cứ chồng chất lên nhau, thêm nữa ghi chú lại là chữ tượng hình, chứ không phải bất kỳ ngôn ngữ nào.

Do vậy, phải là người trong nghề, ít nhất cũng phải có hiểu biết cơ bản về bản đồ cổ, mới có thể hiểu đại khái nó vẽ những gì.

Trong khi tôi đang cẩn thận quan sát từng họa tiết ở bên trên tấm bản đồ, thì Lý Phong ở bên cạnh đã bắt đầu giảng giải "Tuy trên tấm bản đồ này có rất nhiều họa tiết được vẽ tỉ mỉ, nhưng mà lại chồng chất lên trên nhau, mang cảm giác rối mắt, không rõ đang vẽ gì.

Xong, khi chú ba của tôi tách từng mảng họa tiết ra bằng một phần mềm đặc biệt, đồng thời kết hợp với những dòng chữ tượng hình kỳ lạ được ghi chú song song, ông ấy đã suy đoán ra niên đại cũng như vùng khả nghi của mộ thuyền".

"Vậy chuyến đi lần này, ngoài bên tôi hợp tác ra, thì còn người nào khác nữa hay không?"

Tôi khẽ hỏi.

Lý Phong im lặng suy ngẫm một lúc, rồi mới trả lời "Theo như tôi biết, thì chỉ có chúng ta hợp tác trong lần đãi cát mộ thuyền này thôi, ngoài ra chú ba tôi còn thuê thêm một người hiểu biết về mộ thuyền đi cùng, để nhằm đảm bảo an toàn tánh mạng cho mọi người".

Nghe tới đây, tôi chợt chau mày, khe khẽ lên tiếng "Cái người được thuê có đáng tin hay không vậy?

Anh cũng biết chúng ta là đi đãi cát chứ không phải khảo sát đâu đó, lộ ra một cái là vô tù bốc lịch như chơi".

"Hì, về chuyện này cậu cứ yên tâm đi".

Lý Phong hết sức bình thản, cười nói "Người mà chú ba tôi thuê lần này rất đáng tin, nghe chú ba nói, anh ta là người thuộc Ngũ Đại Kim Môn [2] đó".

[2] Ngũ Đại Kim Môn: có nghĩa là năm cánh cửa vàng lớn, với chín dòng họ cai quản, đây là tổ chức buôn bán đồ cổ có từ thời xa xưa.

Dòng họ của Võ Hoàng Phúc và Lý Phong cũng nằm trong đây.

"Ngũ Đại Kim Môn?"

Tôi vô thức tròn mắt nhìn chằm chằm về phía anh ta "Nếu như người này thuộc Ngũ Đại Kim Môn, thì tại sao lại trở thành kẻ làm thuê chứ?

Chẳng phải chín dòng họ trong tổ chức đều làm chủ việc buôn bán cổ vật sao?"

Lý Phong nghe tôi hỏi như vậy, chỉ biết lắc đầu mà thở dài, nói "Chuyện này tôi cũng không rõ cho lắm, với lại tôi chưa gặp qua anh ta bao giờ".

Câu nói của anh ta vừa dứt, làm cho cả hai người tụi tôi đều chìm vào im lặng.

Tôi tự hỏi, không biết người được ông chủ Lý thuê đi chung lần này là một người như thế nào, đồng thời cũng đặt ra một nghi vấn rất lớn nếu như anh ta là người thuộc Ngũ Đại Kim Môn, thì vì cái gì lại hạ mình trở thành một kẻ làm thuê cho người khác thuộc cùng một tổ chức chứ?

Chẳng lẽ ở bên trong việc này còn có khúc mắc gì hay sao?

Hay là nói một cách dễ hiểu, chính gã cáo già ông chủ Lý đã có giao ước gì đó, mới khiến cho anh ta đồng ý làm thuê.
 
Những Kẻ Trộm Mộ - Quyển 1 Lặn Biển Tìm Vàng
Chương 2 Hình vẽ kỳ lạ


Tôi im lặng nhìn vào bên trong bức hình chụp lại tấm bản đồ cổ, trong lòng chầm chậm nổi lên một sự tò mò kỳ lạ.

Khi tôi phóng lớn bức hình lên, không ngờ lại trông thấy một hình vẽ rất nhỏ, nằm ẩn dưới lớp họa tiết dày đặc.

Đó là hình vẽ một người đàn ông không bận áo, có bốn đầu và sáu tay, trên mỗi mặt biểu lộ từng cảm xúc khác nhau, còn trên mỗi tay lại cầm những vật dụng nhất định, không cái nào giống cái nào hết.

Tôi vô thức nuốt một ngụm nước miếng, bởi vì hình vẽ này tạo cho tôi cảm giác rất chân thực, giống như từng nét mặt, từng bàn tay của nó đang chậm rãi chậm rãi thay đổi.

Cả người của tôi giựt một cái mạnh, khi nhận ra càng nhìn vào bức hình này, tôi sẽ như thể bị thôi miên vậy, hình như có cái gì đó được che giấu bên dưới.

Thông thường những cổ vật đều luôn có một sức mạnh bí ẩn nhất định, khiến cho người ta không thể nào giải thích được, và việc thôi miên một người nào đó là rất phổ biến, cũng may mắn thay định lực của tôi khá mạnh, nên đã ngay lập tức chống lại.

Tôi nghĩ định lực này của tôi có liên quan tới tổ tiên của mình, bởi vì trong họ tộc của tôi luôn có một người đứng ra làm nghề trộm mộ, theo kiểu có năng khiếu, thời gian lâu dài khiến cho các giác quan trên cơ thể phát triển mạnh hơn người thường, và cứ như vậy di truyền tới thế hệ sau này.

Vốn dĩ nghề trộm mộ được lưu truyền từ rất lâu, đặc biệt phát triển vào thời kỳ loạn lạc hoặc thay đổi triều đại, một phần trong những người trộm mộ là binh lính đặc biệt của triều đình cử đi để thu thập vàng bạc trong nhân gian, nhằm củng cố ngân khố, phần khác là do các thương nhân giàu có muốn mua các vật phẩm kỳ lạ để khoe khoang, nên khởi phát nghề này.

Người trong họ tộc của tôi từ xa xưa đã tuân thủ theo điều lệ bất thành văn của những dòng họ lớn ở phương nam theo nghề trộm mộ, thường gọi là dân mả phương nam [1], về cơ bản chỉ trộm mộ lớn không trộm mộ nhỏ, phương thức trộm mộ chủ yếu là dựa trên thông tin truyền miệng hoặc bản đồ, cũng như nhìn vào địa thế và màu đất.

[1] Dân mả phương nam: ý chỉ những người trộm mộ phía nam.

Những vật dụng mà dân mả phương nam thường đem theo bao gồm: xẻng Cửu Long [2], dây thừng, đuốt (đèn pin, đèn bão), pháo (thuốc nổ), tiểu đao (súng), la bàn, dây chu sa và đặc biệt là tiểu leng [3].

[2] Xẻng Cửu Long: một loại xẻng đặc biệt, có chín đường nổi lên như hình chín con rồng, chạy từ trên thân xẻng cho tới lưỡi xẻng, loại này rất cứng và bền, khi đào đất vô cùng thuận tiện, thông thường chỉ có những người trong gia tộc lớn theo nghề trộm mộ mới được xài.

[3] Tiểu leng: tức là cây leng nhỏ, dễ dàng mang trên lưng, thông thường dùng để lấy mẫu màu đất, thăm dò đất và hơn hết chính là vũ khí phòng thân.

Thời kỳ Trịnh - Nguyễn phân tranh, họ Dương hất cẳng họ Trương ra khỏi đất Hà Tiên, đồng thời bọn họ liên kết với tám dòng họ lớn [4] chuyên về trộm mộ, thành lập nên tổ chức Ngũ Đại Kim Môn.

Lập ra Nam Phái.

Với khẩu quyết

[4] Tám dòng họ lớn bao gồm: Lý, Võ, Trần, Nguyễn, Ngô, Phan, Lê, Bùi.

Tuy rằng tổ chức đã được hình thành, nhưng những người họ Dương luôn kiêng kị những người họ Trương, bọn họ ra sức chèn ép.

Trong ba điều tối cấm kỵ [5] do bọn họ đặt ra, thì có một điều liên quan tới họ Trương.

[5] Ba điều tối cấm kỵ: 1.

Những người trong tổ chức phải là người Việt chính gốc hoặc ít nhất có mười thế hệ liên tiếp nhau là người Việt; 2.

Tất cả việc buôn bán trong phạm vi của tổ chức, phải tuân thủ theo những điều lệ "luật bất thành văn"; 3.

Những người có tổ tiên hoặc liên hệ với đất Hà Tiên (nơi họ Trương từng nắm giữ) đều không được gia nhập tổ chức.

Thời kỳ phát xít Nhật đánh chiếm Việt Nam, người đứng đầu tổ chức là Dương Cảnh Việt vô tình phát hiện ra cỗ quan tài kỳ quái, khiến cho hắn khởi xướng Ngũ Đại Kim Môn, hợp tác với những người khác trong tổ chức để tìm kiếm bảo vật "tam sắc thạch".

Sau sự kiện này, tổ chức bắt đầu có dấu hiệu suy tàn.

Hơn ba mươi năm trước, một số người trong nhóm khảo sát văn hóa trên biển mất tích một cách kỳ lạ, trong đó có người thuộc họ tộc của tôi, vì chuyện này mà ông nội của tôi đã kiên quyết hạn chế tham gia vào tổ chức, ngoài họ Lý và họ Trương [6] ra, thì luôn tránh hợp tác với các dòng họ khác.

[6] Do từ trước tới giờ mối quan hệ của họ Trương và họ Võ rất tốt, lại thêm họ Võ ít bị ảnh hưởng bởi họ Dương, nên dĩ nhiên không cần kiêng cử mà tránh né họ Trương như những dòng họ khác trong tổ chức.

Sau khi ông nội tôi qua đời, cô tư và chú ba của tôi lên nắm quyền, bọn họ chủ trương mở lại thời kỳ hoàng kim của họ tộc, bắt đầu hợp tác với các dòng họ khác.

Chiếc xe hơi màu xám chở tôi và Lý Phong quẹo vào trong một căn nhà lớn, cách chỗ lúc nãy khoảng ba mươi phút lái xe.

Tôi có thể phỏng đoán rằng ông chủ Lý chắc chắn là đang ở trong đó đợi tụi tôi.

Về phần ông chủ Lý, nhìn bên ngoài ông ta chẳng khác nào một thương nhân giàu có, với tánh tình vừa cẩn thận lại rất chu toàn.

Tuy nhiên ẩn sau vẻ ngoài đó, chính là một gã cáo già không hơn không kém, tôi từng nghe cô tư của mình nhắc về ông ta, nghe nói lúc ông ta còn trẻ là một người rất nhiệt huyết, thông minh, ham khám phá và lại rất có duyên với cổ vật, vậy là thuận theo mà tham gia các lần trộm mộ, danh tiếng cũng khá nổi, kinh nghiệm không thể coi thường.

Chỉ có điều, hành tung cùng mục đích của những lần hạ mộ của ông ta rất đáng khả nghi, theo như cô tư của tôi suy đoán thì chắc chắn ông ta đang có một âm mưu gì đó rất lớn, cho nên lần này cô tư cử một người trẻ tuổi như tôi tham gia, một mặt là để ông ta không đề phòng, mặt khác có thể điều tra ý định của ông ta là gì.

Trong lúc tôi đang mải mê suy nghĩ, thì chiếc xe hơi màu xám đã dừng lại, Lý Phong quay sang tôi, lên tiếng "Đã tới rồi, chúng ta vô trong thôi".

Tôi hướng về phía anh ta mà gật đầu, sau đó cùng với anh ta bước ra bên ngoài xe.

Ở phía xa xa đối diện với tụi tôi, có một chàng trai độ khoảng hai mươi tám tuổi đang bước tới gần, vẻ mặt của anh ta khi nhìn tụi tôi giống như thể nhìn thấy quen biết vậy.

Tôi còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, thì anh ta đã nhìn sang phía của Lý Phong, mà cẩn trọng nói "Ông chủ đang đợi cậu và cậu chủ Phúc ở bên trong".

Lý Phong "ừm" một tiếng, rồi bước thẳng vào bên trong nhà, tôi cũng bước theo.

Lúc đi ngang người vừa nãy, tôi có nhìn thoáng qua một cái, liền nhận thấy người này trên mặt có một vết sẹo nhỏ dưới mắt, nét mặt rất hung tợn, thân người bự con, đặc biệt trên tay có vài vết thương còn chưa lành hẳn.

Tôi tự hỏi, đây có phải là người được ông chủ Lý thuê hay không?

Tuy nhiên nhìn cách Lý Phong nói chuyện với anh ta thì không giống cho lắm.

Khi tôi cùng Lý Phong vào, đã trông thấy ông chủ Lý đang nói chuyện với một người ăn bận rất lạ, với cái áo khoác dài tới đầu gối chân, phía sau lưng còn mang theo một vật y hệt như thanh kiếm cỡ nhỏ vậy.

Người này khiến cho tôi có cảm giác rất kỳ lạ, nhưng lại không biết rốt cuộc là kỳ lạ ở đâu.

Ông chủ Lý đang nói chuyện thì nhận ra sự có mặt của tụi tôi, liền cẩn thận ra hiệu cho người kia rời đi.

Trong lúc người kia đang rời khỏi phòng khách, thì ông ta đã hướng về phía của tôi mà lên tiếng "Được rồi, trước tiên cậu chủ Phúc ngồi xuống dùng một tách trà đi đã, sau đó tôi sẽ nói cụ thể hơn về lần đãi cát mộ thuyền này".

Tôi gật đầu, rồi nghe theo sự sắp xếp của ông ta mà ngồi xuống, còn chưa kịp đưa tay cầm tách trà lên uống, thì đã nghe ở phía bên kia Lý Phong trầm giọng hỏi "Chú ba, người lạ mặt kia là ai vậy?

Có phải là người mà chú thuê trong chuyến đi lần này hay không?"

"Đúng là như vậy".

Ông chủ Lý trầm giọng trả lời, vẻ mặt không mấy vui vẻ "Cậu ta tên là Dương Nhứt Bá, hậu duệ trực hệ của họ Dương trong Ngũ Đại Kim Môn, cậu ta sỡ hữu khả năng cùng với kinh nghiệm mà hiếm ai có được, vì chuyến đi lần này mà ta đã phải bấm bụng trao đổi bảo vật "Thiên Tinh Cổ Kiếm" với cậu ta".

"Cái gì chứ?"

Lý Phong kinh hãi, lớn tiếng hỏi "Là bửu kiếm được đúc bằng thiên thạch hai ngàn năm tuổi đó hả?"

Ông chủ Lý thở dài, xua tay "Thôi đừng nhắc nữa".

Về Thiên Tinh Cổ Kiếm này, tôi từng nghe cô tư nói qua một lần, nó chính là bửu kiếm được làm bằng thiên thạch hai ngàn năm tuổi, bên trên có khắc thần chú bằng chữ cổ.

Năm xưa chính đương gia của Ngũ Đại Kim Môn là Dương Cảnh Việt trong lúc dồn hết toàn lực tìm kiếm bí ẩn của tam sắc thạch, đã vô tình phát hiện ra nó ở trong đại cổ mộ.

Sau khi Dương Cảnh Việt chết, thanh bửu kiếm này cũng thất lạc theo, thiệt không ngờ, nó lại nằm trong tay của gã cáo già ông chủ Lý này.

Ông ta đúng là chân nhân bất lộ tướng mà.

Đồng thời tôi cũng đã hiểu lý do tại sao Dương Nhứt Bá dù nằm trong tổ chức Ngũ Đại Kim Môn nhưng vẫn chấp nhận làm thuê cho ông chủ Lý rồi.

Hết thảy là vì Thiên Tinh Cổ Kiếm.

"Đi vào chuyện chính" Ông chủ Lý quay sang tôi, nói "Chắc là thằng Phong cũng đã nói sơ lược về tấm bản đồ cổ cho cậu chủ Phúc nghe rồi".

"Đúng vậy" Tôi gật đầu, nói thêm "Anh ấy cũng đã cho tôi coi qua bức hình chụp".

Ông chủ Lý nghe vậy, vội lấy từ trong cái hộp gỗ khảm xà cừ ở trên bàn ra một cuốn da thú ố vàng, rồi không nhanh không chậm đem nó tới trước mặt tôi.

Ông ta vừa mở, tôi đã ngay lập tức nhận ra nó chính là tấm bản đồ cổ trong hình chụp tôi vừa mới coi qua.

Nhưng mà đúng thiệt là nhìn tận mắt như vầy mới cảm nhận hết nó được.

"Tấm bản đồ cổ này là tôi mua được ở chợ đen, không ngờ rằng, nó lại che giấu đường tới một mộ thuyền hai ngàn năm tuổi".

Ông chủ Lý chậm rãi nói, giọng điệu rất hào hứng "Tôi dám lấy danh dự đảm bảo, số lượng bảo vật ở bên trong cực kỳ đáng giá".

Tôi hoàn toàn không quan tâm tới những lời này của ông ta, thứ tôi chú ý chính là hình vẽ người đàn ông bốn đầu sáu tay ẩn trong tấm bản đồ cổ trước mắt.
 
Những Kẻ Trộm Mộ - Quyển 1 Lặn Biển Tìm Vàng
Chương 3 Họa Trận Đồ


Trong khi tôi đang nhìn chăm chú vào tấm bản đồ cổ, thì ông chủ Lý vẫn tiếp tục giảng giải từng đoạn từng đoạn một cho tôi nghe "Về cơ bản tấm bản đồ cổ này đã là một huyền cơ, những họa tiết được vẽ lên trên đó chính là lời chỉ dẫn, mục đích của việc chúng được vẽ tỉ mỉ và chồng chất lên nhau là nhằm khiến cho người nhìn cảm thấy rối mắt, không thể nhìn thấy rõ nội dung được ẩn giấu bên trong.

Cái này được gọi là Họa Đồ Trận"

Nghe tới đây, tôi liền sựt nhớ tới lúc nhỏ ông nội tôi đã từng nói đôi chút về Họa Đồ Trận, đây là phương pháp ẩn giấu vị trí cổ mộ thời xưa, bằng cách vẽ họa tiết chồng chất lên nhau, vừa tỉ mỉ vừa rối mắt trên bản đồ, nhằm để bảo vệ mộ.

Mỗi họa tiết ở trên đó đều là một từ khóa dẫn tới một địa điểm nhất định, nếu bỏ xót hoặc không giải mã hết thì nơi muốn tới sẽ không hiện ra.

Với lại trận đồ này được vẽ lên trên một tấm da thú, vật liệu này rất bền so với giấy đương thời, bảo quản kỹ lưỡng sẽ lưu truyền được mấy ngàn năm, cũng như bảo lưu được toàn bộ thông tin được ghi trên đó.

"Để phá giải trận đồ này, tôi đã mất rất nhiều thời gian và công sức, khi phải tách từng họa tiết một ra theo một quy luật nhất định dựa trên chữ tượng hình ở bên cạnh, cuối cùng cũng thu được kết quả".

Ông chủ Lý nói chuyện với vẻ mặt hết sức hãnh diện "Cũng may tấm bản đồ này không phải ai cũng có thể phá giải được, vì vậy tôi có thể suy đoán được mộ thuyền này có lẽ rất ít người biết tới, hoặc là chưa từng ai biết tới nó".

Lý Phong ở bên cạnh bất chợt tiến tới gần chỗ của tôi và ông chủ Lý, anh ta nhìn nhìn vào tấm bản đồ cổ, rồi khe khẽ lên tiếng hỏi "Vậy ý của chú là, cổ vật ở bên trong vẫn còn sao?"

Ông chủ Lý vội lắc đầu, trả lời "Hiện tại thì điều này chú không chắc chắn cho lắm, nhưng mà với những mộ thuyền như vầy thì việc xâm nhập cũng như di chuyển cổ vật sẽ cực kỳ khó khăn, lại cần kinh nghiệm và phương tiện tiên tiến, cho nên không phải ai cũng có thể đặt chân vào mà vét sạch hết cổ vật bên trong mộ ra đâu.

Coi bộ, chuyến đãi cát lần này sẽ không uống công, mà nói không chừng còn trúng tủ, ôm về bảo vật nữa đó".

Những lời này của ông chủ Lý hoàn toàn có căn cứ, bởi vì theo những tài liệu ghi chép lại, thì vùng trung tâm vương quốc cổ Phù Nam, tức là vùng đất miền Nam Việt Nam ngày nay, nơi nổi tiếng với những hoạt động trao đổi buôn bán giữa các nước chịu ảnh hưởng của văn hóa Ấn Độ với các nước chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc, ngoài ra còn có cả các nước phương Tây, sản phẩm thì lại vô cùng phong phú, ví dụ như vàng bạc, trân châu, đá quý, đồ gốm, tượng khắc..

Nên những thứ chôn cất theo nhất định sẽ rất có giá trị, bảo vật sẽ không hiếm đâu.

Đồng thời, theo như tôi nhớ, thì cổ vật ở thời kì vương quốc cổ Phù Nam đã từng bị đào bới một cách bừa bãi vào những năm xa xưa của thế kỷ trước, khi mà cơn sốt tìm thấy vàng lan rộng khắp nơi ở miền Nam Việt Nam, sau khi một vài nhà khảo cổ học công bố phát hiện ra cổ vật, những kẻ trộm mộ, những người nghèo khó hay thậm chí những kẻ được các nhà sưu tầm đồ cổ thuê, đã thay phiên nhau đào bới từng tấc đất một ở những nơi được đồn là có cổ vật, bọn họ gom đồ đáng giá, cạo vàng trên tượng rồi vứt bỏ cốt gỗ, đồ gốm bị quăng bỏ lung tung....

Khung cảnh vô cùng kinh khủng.

Ở đối diện tôi, ông chủ Lý vẫn tiếp tục nói, âm thanh lên xuống theo từng mạch cảm xúc, tôi có thể cảm nhận thấy sự hào hứng trong từng câu chữ của ông ta khi nó thoát ra khỏi miệng "Sau biết bao nhiêu lần đối chiếu cũng như so sánh với bản đồ hiện tại, thì tôi phát hiện ra rằng, địa điểm của mộ thuyền này nằm ở đâu đó trong vùng biển tây nam của nước ta".

"Nhưng mà vùng biển Tây Nam của nước ta rộng lớn tới như vậy, không lẽ chúng ta phải tìm hết từng khu vực hay sao?

Làm như vậy sẽ mất rất nhiều thời gian và công sức".

Nghe câu hỏi này của tôi, ông chủ Lý vội cười, đáp lại "Tất nhiên là không thể tìm kiếm hết tất cả các khu vực của vùng biển tây nam nước ta rồi".

Ông ta nói tới đây thì ngưng lại, đưa mắt hướng ra bên ngoài, cất tiếng gọi "Phạm Luân, đem tấm bản đồ lúc nãy vô đây".

Tôi theo phản ứng tự nhiên liền quay đầu nhìn ra bên ngoài, ngay lập tức trông thấy cái người lúc nãy gặp ở bên ngoài đó đang cầm theo một giấy lớn bước từng bước vào trong.

Anh ta vội vội vàng vàng đưa cuộn giấy cho ông chủ Lý, rồi sau đó lùi về đứng nghiêm trang ở một bên, lúc này tôi nhận ra ngay, anh ta chắc chắn là thuộc hạ đắc lực của ông chủ Lý rồi.

Ông chủ Lý nhận lấy cuộn giấy, chậm rãi trải nó ra.

Trước mắt của tôi hiện ra một tấm bản đồ của khu vực vùng biển Tây Nam Việt Nam, ở bên trên nó còn có đánh chéo mực đỏ ở một vị trí nhất định.

Ông chủ Lý ho khan vài cái để lấy giọng, rồi mới nói tiếp "Vị trí được đánh chéo mực đỏ chính là nơi đáng khả nghi nhất, theo sự tìm hiểu cũng như đánh giá của tôi, thì nơi này rất thích hợp để đặt mộ thuyền, cũng như khá giống với những gì miêu tả trên tấm bản đồ cổ".

Tôi nhìn vào tấm bản đồ, vị trí được đánh chéo mực đỏ này không xa so với đất liền, và cũng nhận thức được, đây chính là một địa điểm thích hợp nhất để đặt mộ thuyền của người xưa.

"Thôi được rồi".

Ông chủ Lý bất chợt cất cao giọng "Theo như kế hoạch thì ngày mai chúng ta sẽ xuất phát đi tới địa điểm này, cho nên mọi người cứ trở về phòng mà ngủ sớm để lấy sức".

Nói tới đây, ông ta liền quay sang hướng của tôi "Đồ đạc cần thiết cho chuyến đi này, bà chủ Võ cũng đã biểu người mang sang và được đặt ở trong phòng rồi, bây giờ cậu chủ Võ cứ đi theo sự hướng dẫn của thằng Phong mà tới đó".

Tôi gật đầu với ông ta một cái, rồi đi theo Lý Phong.

Ngôi nhà này của ông chủ Lý có kiểu dáng khá phổ biến, không có gì đặc sắc, tôi nghĩ có lẽ đây không phải là nhà chính của ông ta, mà chỉ là một căn nhà phụ thôi, theo tôi biết thì tài sản của ông ta rất lớn, nhà cửa có vài chục căn, phân bố khắp nơi, tuy nhiên nhà chính, nơi ông ta cất giữ mọi thứ thì hoàn toàn không một ai tìm ra được, ngay cả cô tư của tôi cũng vậy.

Dãy hành lang của căn nhà này cũng không dài lắm, các phòng ngủ được sắp xếp theo một đường dài từ trên xuống dưới, ngoài những ký hiệu ở trên cửa ra, thì chúng đều y hệt nhau.

Trong lúc di chuyển tới phòng của mình, tôi và Lý Phong vô tình gặp phải cái tên kỳ lạ Dương Nhứt Bá.

Anh ta không quan tâm tới tụi tôi, im lặng đứng sang một bên nhường lối đi.

Khi tôi đi ngang, có đưa mắt quan sát anh ta đôi chút, một mái tóc màu đen khá dài, nét mặt lạnh lùng vô cảm, bận trên người một bộ đồ thông dụng, bên ngoài khoác cái áo khoác dài, có thêm phần nón đội, nhưng coi bộ anh ta không thường xuyên xài tới nó cho lắm, nên khiến cho vải của nó còn mới hơn so với vải của các vùng khác trên áo khoác, bàn tay anh ta đeo găng tay thường thấy của những người đi phượt, mang giày leo núi chuyên dụng, có chút lỗi thời, phía sau lưng vẫn đeo Thiên Tinh Cổ Kiếm, phỏng chừng anh ta rất quý nó.

Lý Phong sau khi đưa tôi tới phòng, anh ta liền rời đi, trông dáng vẻ có phần gấp gáp lắm, chẳng biết là anh ta định đi đâu nữa.

Tôi cũng không quan tâm nhiều, đưa tay đóng cửa phòng lại, rồi cầm điện thoại lên gọi ngay cho cô tư.

Tiếng chuông điện thoại vang lên một vài giây, đầu bên kia đã lập tức bắt máy.

"A lô".

Giọng của cô tư tôi vang lên, vẫn rất trầm ổn và nghiêm túc "Phúc Phúc, con sao rồi?"

Tôi khẽ trả lời "Hiện tại con đang có mặt ở nhà ông chủ Lý, ông ta đã cho con coi qua tấm bản đồ cổ cũng như so sánh với vị trí trên bản đồ hiện tại, rồi chỉ ra địa điểm sẽ tới đãi cát mộ thuyền trong lần này".

"Vậy con đã phát hiện ra điều gì đáng khả nghi chưa?"

Nghe cô tư hỏi, tôi ngay lập tức "dạ" một tiếng, rồi mới đáp "Ẩn sau những họa tiết được vẽ tỉ mỉ và chất chồng lên nhau một cách rối mắt, con đã vô tình phát hiện ra một hình vẽ kỳ lạ, đó là một người đàn ông có bốn đầu và sáu tay, trên mỗi đầu nét mặt biểu cảm khác nhau, trên mỗi tay lại cầm những vật dụng cũng hoàn toàn không giống nhau, khi nhìn lâu, con có cảm giác như bị thôi miên vậy".

Ở đầu bên kia im lặng trong giây lát, sau đó mới lên tiếng "Coi bộ vật kia chính là thứ bảo vệ mộ thuyền rồi, con nên cẩn thận với nó một chút".

"Dạ, con biết rồi".

Nói tới đây, tôi liền sợ nhớ ra một chuyện, ngay lập tức gấp gấp lên tiếng hỏi "À, cô tư có biết thông tin về người tên là Dương Nhứt Bá không?

Lần này ông chủ Lý đã thuê anh ta cùng hạ mộ, con cảm thấy anh ta có chút kỳ lạ".

"Dương Nhứt Bá sao?"

Cô tư trầm giọng như thể hồi tưởng, rồi đột nhiên cất cao giọng trả lời "Hình như cô đã từng nghe qua cái tên này rồi, chỉ là không rõ là khi nào thôi, nhưng mà con cứ yên tâm, ông chủ Lý là người thận trọng, lại rất thông minh, sẽ không ngu ngốc thuê người không đáng tin đi theo đâu".

Tôi vừa gật đầu vừa dạ một tiếng, định bụng cúp máy, nhưng cô tư lại nói tiếp "Phúc Phúc nè, cô có để Xích Lưỡi Hái [1] trong hành lý, chuyến đi lần này rất nguy hiểm, cô đã sai người chỉnh sửa cho nó thuận tiện mang theo bên người rồi, con cứ yên tâm mà sử dụng, nhằm để bảo vệ bản thân nha".

[1] Xích Lưỡi Hái: là một loại vũ khí bao gồm một sợi dây xích dài, nối với một cái lưỡi hái, khi sử dụng chỉ cần ném lưỡi hái vào đối thủ, khi muốn thu về, cứ việc kéo sợi dây xích lại là tự động lưỡi hái sẽ thu về theo, tuy đơn giản là vậy, nhưng nếu sử dụng không thành thạo, lúc kéo lưỡi hái về sẽ bị nó làm bị thương ngay.

"Dạ, con đã hiểu".

Nói xong câu nói này tôi cũng cúp máy, sau đó vội vàng kiểm tra hành lý, rồi lấy ra Xích Lưỡi Hãi ở bên trong.

Đúng như lời của cô tư đã nói, Xích Lưỡi Hái này được chỉnh sửa thuận tiện sử dụng hơn nhiều.

Xích Lưỡi Hái vốn là do ông nội của tôi tìm được trong đại cổ mộ, cùng nơi với Dương Cảnh Việt phát hiện ra Thiên Tinh Cổ Kiếm.

Vật liệu tạo nên lưỡi hái cũng là thiên thạch hai ngàn năm tuổi, chỉ là sợi xích của nó là vật liệu thông thường, nên phải thay đổi liên tục qua những khoản thời gian nhất định, cũng vì điều này, mà khiến cho công việc cải tạo nó thuận lợi hơn nhiều.
 
Những Kẻ Trộm Mộ - Quyển 1 Lặn Biển Tìm Vàng
Chương 4 Ngoài biển


Sáng ngày hôm sau, như kế hoạch đã định trước, tụi tôi sẽ xuất phát đi tới vùng biển Hà Tiên thuộc tỉnh Kiên Giang.

Bởi vì từ đó di chuyển tới nơi được suy đoán là vị trí của mộ thuyền sẽ gần hơn và thuận tiện hơn những nơi khác.

Nhóm của tụi tôi bao gồm năm người, là ông chủ Lý, Lý Phong, tôi, Dương Nhứt Bá và Phạm Luân.

Tụi tôi chia ra làm hai xe, ông chủ Lý và Phạm Luân một xe, còn tôi, Lý Phong và Dương Nhứt Bá một xe.

Vốn dĩ lúc đầu Lý Phong không chịu sự sắp xếp như vậy, nhưng sau đó, vì tôi và Dương Nhứt Bá vốn một người là hợp tác, một người là được thuê, nên không thể đi riêng lẽ được, do vậy anh ta đành chấp nhận.

Bầu không khí ở trong xe rất là tịch mịch, do tâm trạng của Lý Phong không tốt, cộng với việc đang lái xe, cho nên chỉ nói vài câu xã giao với tôi cho có lệ, còn Dương Nhứt Bá thì im lặng một cách quái lạ suốt một đoạn đường, anh ta trầm tư nhìn chằm chằm vào thanh Thiên Tinh Cổ Kiếm, như thể đang suy nghĩ điều gì đó rất quan trọng, mặc kệ những người có mặt ở xung quanh.

Trước tình huống này, tôi chỉ biết thở dài, một chuyến đi mà ngay từ lúc bắt đầu đã ảm đảm như vậy rồi, không biết tiếp theo đó ra sao nữa đây?

Xe hơi của tụi tôi di chuyển khoảng bốn tiếng rưỡi thì đã tới Hà Tiên thuộc tỉnh Kiên Giang.

Khi nhắc tới Hà Tiên, người ta sẽ nhớ tới Hà Tiên trấn một thời phồn hoa đô hội, vừa là điểm sáng của khu vực miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ, vừa là nơi xảy ra các cuộc tranh chấp lớp nhỏ của các đế quốc xung quanh đây.

Nhưng mà trước đó, nó đã là một phần của vương quốc cổ Phù Nam, mặc dù tài liệu ghi chép về thời kỳ này vô cùng ít.

Vùng biển Hà Tiên là một trong những thắng cảnh nổi tiếng của miền Tây Nam Bộ, những hòn đảo nổi lên giữa biển, tạo nên một khung cảnh vô cùng đẹp và đôi lúc còn được tí von là vịnh Hạ Long của phương nam.

Đường bờ biển kéo dài, với mặt nước biển vô cùng trong xanh như ngọc bích, lại thêm có những ngọn đồi nhỏ, vốn là đường đứt gãy của dãy Thất Sơn huyền bí lưu lại.

Nơi này còn là một khu du lịch nổi tiếng, nên dĩ nhiên khách du lịch cũng có rất nhiều, chỉ có điều, bọn họ tới đây là vui chơi giải trí, thưởng lãm phong cảnh, còn tụi tôi tới đây chỉ nhằm mục đích đãi cát mộ thuyền.

Theo sự sắp xếp của ông chủ Lý, trước mắt tụi tôi sẽ đậu hai chiếc xe hơi vào bên trong căn nhà nghỉ mát của ông ta ở vùng này, tiếp đó thay đổi quần áo phù hợp để bắt đầu cuộc hành trình.

Mang theo đồ đạc cần thiết, tụi tôi di chuyển trên một con đường tắt đi ra ngoài bờ biển, nơi mà những khách du lịch hoàn toàn chưa đặt chân tới, mục đích chính của việc này là để tránh bị người khác nghi ngờ.

Do con đường này ít người lui tới, nên có phần khá hoang sơ, vì vậy tụi tôi bước đi cũng gặp nhiều khó khăn.

Di chuyển khoảng nửa tiếng đồng hồ, thì tụi tôi đã ra tới ngoài bờ biển, ở cách đó không xa có một con thuyền đã đậu sẵn, ông chủ Lý nhìn sang tụi tôi mà lên tiếng "Con thuyền trước mặt là do ta thuê, bây giờ chúng ta cứ lên đó, rồi tiếp tục di chuyển ra ngoài biển".

Lúc tụi tôi đi tới chỗ con thuyền, chợt trông thấy một chàng trai trẻ, khoảng hai bảy, hai tám tuổi, đang đứng dựa lưng vào thuyền, trên tay còn cầm điếu thuốc lá hiệu Cửu Long, đang hút dang dở.

Khi phát hiện ra tụi tôi, anh ta ngay lập tức quăng nó đi, rồi hướng về phía ông chủ Lý mà nói "Ông chủ Lý tới rồi, vậy chúng ta khởi hành thôi".

Ông chủ Lý chỉ ừ một tiếng, sau đó ra hiệu cho tụi tôi bước lên trên thuyền.

Tụi tôi sau khi đã lên trên thuyền hết, cũng là lúc con thuyền bắt đầu di chuyển đi ra ngoài khơi.

Trong khi ông chủ Lý đang dặn dò Phạm Luân, còn Lý Phong thì coi lại tấm bản đồ cổ, tôi lại bước ra mạn thuyền, để ngắm nhìn khung cảnh ở trên biển.

Hôm nay là một ngày trời trong xanh, nắng cũng không quá gắt, gió thổi từng cơn, mặt biển thì phủ lên mình màu lam ngọc tuyệt đẹp.

Nhưng ở đâu đó dưới đáy biển sâu thẳm kia, đang che giấu một mộ thuyền đầy bí ẩn.

Đang mải mê quan sát, bất chợt ánh mắt của tôi dừng lại trước một người, khi nhìn kỹ hơn thì phát hiện đó chính là Dương Nhứt Bá, anh ta hình như đang ngắm nhìn trời biển thì phải, chỉ là dáng vẻ cùng nét mặt có chút trầm tư suy nghĩ, không giống như một người đang chiêm thưởng cảnh đẹp chút nào hết.

Tôi tự hỏi không biết rốt cuộc anh ta là người như thế nào, và có quá khứ ra sao, mà có thể lại trở thành một người có chút tự kỷ như vậy chứ?

"Ù ù".

Dòng suy nghĩ của tôi ngay lập tức gián đoạn, khi một ngọn gió mạnh đột ngột thổi vào người, tôi theo phản ứng tự nhiên, nhíu mày ngước nhìn, ngay lập tức nhận ra ở cách con thuyền của tụi tôi một khoảng không quá xa, xuất hiện một đám mây đen rất lớn, gió cũng là từ phía đó thổi tới.

"Ai ở ngoài mạn thuyền thì đi vô khoang thuyền đi, hình như sắp có mưa lớn rồi".

Người lái thuyền hướng ra ngoài, hô lớn, giọng nói cực kỳ hoảng loạn.

Nghe thấy vậy, tôi liền vội vàng bước vào khoang thuyền, trong lòng bất chợt cảm thấy hình như chuyện này rất kỳ lạ, vừa lúc nãy trời vẫn còn rất đẹp, sao mà chỉ một thoáng đã sắp có mưa lớn rồi?

"Trận mưa lớn này là sao vậy?"

Vừa bước vào trong khoang, đã nghe thấy giọng nói có chút khó chịu của ông chủ Lý vang lên "Rõ ràng tôi đã coi dự báo thời tiết là hôm nay trời rất đẹp mà".

Người lái thuyền khe khẽ cười nói "Ông chủ Lý đừng nên tức giận như vậy, thời tiết ngoài biển luôn thay đổi thất thường mà, với lại người ta cũng là dự báo chứ đâu có chắc chắn đâu".

Ông chủ Lý hừ một tiếng, không nhanh không chậm trả lời "Nhưng mà tôi nghĩ không phải là do thời tiết ngoài biển thất thường đâu, mà hình như có một vật gì khiến cho trời đang trong xanh, bỗng nhiên trở nên mịt mù như vầy đó".

Câu nói này vừa thoát ra khỏi miệng, tôi ngay lập tức nghĩ ngay tới mộ thuyền nằm ở dưới đáy biển, có lẽ ông chủ Lý đang nghĩ rằng, chính là do nó gây ra hiện tượng này, bởi vì mộ cổ thường hay ẩn giấu rất nhiều thứ kỳ quái mà.

Người lái thuyền có vẻ như nghĩ ông chủ Lý đang giỡn, liền cười hì hì đáp lại "Ông chủ Lý thiệt khéo giỡn mà".

"Mà anh cho tôi hỏi, mưa lớn như vậy có mau tạnh không?"

Lý Phong ở bên cạnh bỗng dưng lên tiếng, giọng điệu cực kỳ lo lắng "Anh cũng biết rồi đó, nếu mà trời mưa, thì chẳng phải hôm nay tụi tôi ra tới đây là phí công sao?"

"Thời tiết ngoài biển thất thường lắm, nên tôi cũng không rõ khi nào mưa sẽ tạnh, có khi chỉ vài phút, có lúc là nguyên cả ngày luôn".

Người lái thuyền nhún vai, ra vẻ bất lực, nhưng rồi sau đó có lẽ nghĩ lại, liền nói một câu an ủi "Mọi người cũng đừng nên lo lắng, Nếu là dự báo thời tiết nói rằng hôm nay là một ngày đẹp, thì có lẽ mưa cũng sẽ mau tạnh thôi mà".

"Nếu đã vậy thì cũng đành chịu thôi, tôi nghĩ trước mắt chúng ta cứ coi tình hình ra sao đã, rồi mới tính tiếp, chứ chuyện thời tiết mà, con người làm được gì" Tôi nói xen vào một câu, nhằm giảm bớt bầu không khí đang bắt đầu trở nên căng thẳng này.

Ông chủ Lý hình như cũng cảm thấy có lý, liền gật đầu, lên tiếng "Cứ nghe theo lời của cậu chủ Phúc nói đi, hiện giờ chúng ta hãy chờ một khoảng thời gian coi thử tình hình ra sao, dù sao đi nữa thì biển vẫn cứ ở đây, không chạy đi đâu mà sợ".

"À, nhắc tới đây mới nhớ, tôi từng nghe ba tôi kể lại rằng, cách đây hơn ba mươi năm, có một nhóm người tới đây nhờ chở ra biển, và bọn họ cũng gặp tình huống mưa lớn bất ngờ như vậy đó".

Người lái thuyền trầm giọng kể, âm thanh nho nhỏ đủ nghe, như đang hồi tưởng về chuyện ngày xưa vậy.

Lý Phong nghe thấy, liền gấp gáp cất tiếng hỏi "Vậy bọn họ đã xử lý tình huống như vầy ra sao?"

Người lái thuyền thở dài một tiếng, chậc lưỡi, trả lời "Ba của tôi khuyên ngăn bọn họ nên cho thuyền vào bờ đi, do thời đó gặp mưa lớn ngoài biển mà không quay lại, thì xác định sẽ "đi gặp ông bà" ngay, nhưng mà bọn họ không có nghe lọt tai, một hai nhất quyết không trở lại bờ, bọn họ còn trong lúc mưa lớn nhảy xuống biển nữa, mọi ngươi nói coi, có phải bị khùng rồi hay không?"

"Tiếp theo như thế nào?"

Nghe tôi hỏi, người lái thuyền liền lắc đầu, đáp "Mưa lớn như vậy mà nhảy xuống biển thì xác định lành ít dữ nhiều rồi còn gì".

Người lái thuyền còn kể thêm rằng, lúc đó mưa lớn sóng dữ cuồn cuộn, mà từng người từng người nhảy xuống không thấy trồi lên, ba của anh ta không dám quay thuyền trở vào bờ, cũng không dám cùng với bọn họ nhảy xuống, cho nên cứ đậu thuyền ở đó chờ cho tới sáng ngày hôm sau, nhưng rốt cuộc cũng chẳng thấy ai hết, lúc đó ông ta đã nghĩ những người kia có lẽ chết hết rồi.

Về sau, nghe mấy người lớn tuổi giảng giải lại, có lẽ bọn họ đã bị quái vật gì đó ở ngoài đó mê hoặc, khiến cho bọn họ mất đi tri giác mà nhảy xuống biển tự sát.

Hoặc cũng có khi quỷ thần dưới biển muốn trừng phạt những kẻ không biết sợ trời sợ đất kia.

Tôi nghe qua câu chuyện này của anh ta, phần đầu thì có thể tin tưởng, nhưng phần sau quái vật, quỷ thần này nọ thì có chút gì đó rất hoang đường, nên cũng không quan tâm nữa.

Bên ngoài đã bắt đầu mưa, những giọt mưa va chạm vào mặt thuyền vang lên âm thanh đều đều, chậm rãi lớn dần hơn.

Ở bên trong khoang thuyền, thì sau câu chuyện ngày xửa ngày xưa kia của người lái thuyền, mọi người đều rơi vào dáng vẻ trầm tư, giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó rất quan trọng, vô thức làm cho bầu không gian trở nên ngột ngạt một cách lạ thường.

Trận mưa rơi được khoảng mười phút thì tạnh, chỉ là những đám mây đen vẫn còn bao phủ trên bầu trời, nó tạo ra khung cảnh cực kỳ u ám, hệt như trong những bộ phim kinh dị khoa học viễn tưởng vậy.

"Bên ngoài hình như có vật gì đó đang nổi lên kìa".

Phạm Luân đột nhiên hô lên, giọng nói mang theo vẻ kinh hãi tận cùng.

Tôi ngay lập nhìn ra bên ngoài, trong tầm mắt mơ hồ nhìn thấy có thứ gì đó đang chầm chậm nổi lên từ dưới biển.
 
Những Kẻ Trộm Mộ - Quyển 1 Lặn Biển Tìm Vàng
Chương 5 Thuyền táng


"Không xong rồi, có khi nào những lời nói của mấy người lớn tuổi kia đã thành sự thật không?"

Người lái thuyền có vẻ sợ hãi, giọng run run, lên tiếng "Khi xuất hiện những trận mưa lớn và kỳ lạ, thì ở bên dưới mặt nước biển sẽ trồi lên quái vật, chúng sẽ mê hoặc chúng ta, sau đó chúng ta sẽ tự sát".

"Đừng nói chuyện hoang đường" ông chủ Lý quát lớn "Trước tiên coi thử thứ kia rốt cuộc là vật gì đã".

Tôi cố gắng nhíu mày, nhìn về hướng của vật kỳ lạ đang chầm chậm chầm chậm nổi lên từ mặt biển phủ màu xanh đen, lúc này ở trên trời đã bắt đầu mưa lại, chỉ có điều nó là mưa rào, đều đều, không lớn cũng không tạnh.

Càng khiến cho cảnh quang trở nên ma mị hơn.

Đang lúc chưa biết nên làm gì, thì Lý Phong chợt kinh hãi, lớn tiếng nói "Ở bên trên thứ đó có rất nhiều xác người".

Ông chủ Lý giựt mình một cái, vội vội vàng vàng giựt lấy ống dòm từ tay của Lý Phong, sau khi quan sát một lượt, sắc mặt của ông ta liền thay đổi "Xác người đang cử động, coi bộ gặp phải bánh ú [1] bị thi biến rồi".

[1] Bánh ú: ý chỉ xác ướp, đây là tiếng lóng.

Tôi nghe vậy, cũng lấy từ trong hành lý của mình ra một cái ống dòm, ngay lập tức đưa lên nhìn, trong tầm mắt xuất hiện rất nhiều xác người đang chậm rãi cử động thân người đứng bật dậy, chúng đều đã bị rong rêu bao phủ, nên hình dạng lại càng kinh khủng hơn gấp nhiều lần.

Lý Phong ở bên cạnh nhíu mày, hướng về phía ông chủ Lý, gấp gáp hỏi "Chú ba, có khi nào đó là mộ thuyền không?"

"Chú nghĩ không phải đâu" Ông chủ Lý dứt khoác trả lời "Mộ thuyền cơ bản không thể nào trồi lên mặt nước được, bởi vì nó đã được xây dựng cố định với đáy biển rồi".

Người lái thuyền lúc đầu cũng không quan tâm những câu nói này của tụi tôi cho lắm, nhưng mà hình như anh ta đã ngửi thấy mùi gì đó, liền cảm thấy khó chịu, lên tiếng "Mùi xác thúi ở đâu ra vậy?"

Câu nói vừa xong, một mùi thúi kinh khủng xông thẳng vào mũi của tôi, khiến cho tôi rùng mình, vội vàng kéo vạt áo lên che mũi.

Những người khác có vẻ như cũng ngửi thấy, nên sắc mặt lộ ra vẻ khó coi.

Trong lúc đó, Phạm Luân vẫn còn quan sát thứ kia qua ống dòm, bất chợt anh ta lại hô lớn "Ông chủ, thứ kia đã nổi lên trên mặt biển hết rồi, trông nó rất giống một con thuyền bằng gỗ thời xưa, khắp nơi đều bị rong rêu, san hô bao phủ, nhìn rất kinh dị".

Ông chủ Lý ngay lập tức lấy ống dòm mà nhìn, đôi chân mày của ông ta cau lại, trầm giọng nói với tụi tôi "Mọi người chuẩn bị tinh thần trước đi, có vẻ như chúng ta đã gặp phải thuyền táng rồi".

Người lái thuyền nghe tới đây thì chợt ngẩn người ra, vẻ mặt có chút hốt hoảng, thấp giọng hỏi "Mọi người đang nói gì vậy?

Rốt cuộc thuyền táng là sao?"

"Thời xa xưa, người ta có bốn cách phổ biến để an táng người chết, đó chính là thổ táng (chôn xuống đất), hỏa táng (đốt xác) điểu táng (cho chim ăn) và thủy táng (thả xuống nước).

Trong những cách đó thì thủy táng lại có nhiều lựa chọn khác nhau, như quăng xuống nước, thả bè, bỏ vào một cái hòm rồi nhấn chìm xuống nước hay đối với một số người sẽ dùng thuyền để an táng, đây được gọi chung là thuyền táng, khác với mộ thuyền được xây dựng cố định dưới đáy biển, thuyền táng là đặt người chết cùng với vật bồi táng lên thuyền rồi thả ra biển, trên thuyền bị đục một lỗ lớn, nhằm để cho nước chảy vào, lúc nó di chuyển ra xa, nước biển sẽ tràn vào thuyền, kết quả không bao lâu cả thuyền táng sẽ chìm xuống nước, đặc biệt những người giàu có còn mang theo vật tuẫn táng, bảo gồm động vật và con người.

Thuyền táng trước mặt, coi bộ là của một quý tộc thời xưa, người bị tuẫn táng theo cũng không ít đâu".

Tôi khe khẽ giải thích, chỉ là không biết người lái thuyền kia có hiểu những gì tôi nói hay không, trông sắc mặt của anh ta như thể đang đắm chìm vào suy nghĩ vậy.

"Gặp phải thuyền táng là một chuyện không hay, đằng này ở trên thuyền táng còn có bánh ú bị thi biến nữa, lại càng không nên tiếp cận".

Ông chủ Lý nói tới đây, liền quay sang người lái thuyền, trầm giọng phân phó "Bây giờ, cậu cứ quay thuyền trở vào bờ đi, coi như ngày hôm nay phí công vậy".

Người lái thuyền vừa gật đầu lia lịa, vừa "ừm" không ngớt tiếng, tôi trông thấy bộ dạng này của anh ta, coi bộ anh ta cũng đoán được thứ kia rất đáng sợ rồi.

Chỉ có điều, người lái thuyền này hình như có chút gì đó không ổn, sắc mặt của anh ta càng lúc càng tối sầm lại, mồ hôi hột đổ ra liên tục, thao tác cứ lặp đi lặp lại không ngừng, mà thuyền vẫn đứng một chỗ.

Sau đó, có vẻ như không nhịn được nữa, liền ngay lập hướng về phía tụi tôi, kinh hãi nói "Thuyền này, tôi không tài nào điều khiển nó được".

Ông chủ Lý nghe được những lời này, nét mặt biến đổi, hỏi "Không điều khiển được?

Rốt cuộc là sao?

Cậu nói rõ ràng cho tôi nghe coi nào?"

Người lái thuyền nuốt một ngụm nước miếng, rồi mới đáp "Tín hiệu trên bảng điều khiển của thuyền cứ hỗn loạn cả lên, vị trí của thuyền lại biến mất trên bản đồ rada, làm cho tôi không phân biệt được phương hướng...".

Anh ta còn chưa nói hết câu, thì ông chủ Lý đã ngay lập tức bước tới chỗ bảng điều khiển, tôi cảm thấy chắc chắn có chuyện không hay xảy ra rồi, nên cũng vội vàng bước tới đó.

Trên màn hình điều khiển, tín hiệu vô cùng hỗn loạn, màn hình liên tục thay đổi, như thể bị mất sóng vậy, định vị GPS cũng không rọ ràng, ngay cả vị trí trí hiện tại của thuyền trên hải trình cũng biến mất hoàn toàn.

Ông chủ Lý nhìn một chút, rồi sau đó hướng về phía của Phạm Luân mà lớn tiếng ra lệnh " Phạm Luân, cậu lấy la bàn coi thử phương hướng ngay đi".

Phạm Luân "dạ" một tiếng, vội vội vàng vàng lấy từ trong túi quần ra một cái la bàn, tiếp đó anh ta nhìn vào, chỉ là có chút khác thường, khi mà chốc chốc anh ta lại di chuyển sang trái, chốc chốc lại đưa sang phải, cuối cùng sợ hãi mà thông báo "La bàn không xác định được phương hướng, kim chỉ bắc - nam cứ xoay liên hồi quay la bàn".

"Cái gì?"

Ông chủ Lý quát lên, bước vội về phía của Phạm Luân, mau chóng giựt lấy la bàn ở trên tay của anh ta, tiếp đó nhìn vào.

Sau khi đưa lên đưa xuống, di chuyển sang trái phải trước sau, cuối cùng ông ta hừ một tiếng, tức giận nói "Không xong rồi, từ trường hình như đã bị nhiễu loạn mất rồi".

Tôi chau mày, hướng ông chủ Lý, lo lắng hỏi "Chuyện này có khi nào liên quan tới thuyền táng kia không?"

Ông chủ Lý gật đầu, nói thêm "Coi bộ ở bên trong con thuyền kia có thứ gì đó bí ẩn rồi...".

"Chú ba, thuyền táng đang di chuyển tới gần thuyền của chúng ta".

Lý Phong ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng, khiến cho lời nói của ông chủ Lý bị cắt ngang.

Tụi tôi ngay lập tức chuyển hướng chú ý về phía con thuyền táng ở bên ngoài biển.

Khi nhìn thấy nó, tôi có chút kinh ngạc, bởi vì chỉ sau có một khoảng thời gian ngắn, nó đã tiến rất sát về phía con thuyền của tụi tôi, lúc này chẳng cần sử dụng ống dòm, tụi tôi cũng có thể nhìn thấy hình dạng của nó rõ mồn một.

Một con thuyền táng bằng gỗ, có rất nhiều trong rêu và san hô bám phủ lên mặt thuyền, ở phía trên thuyền có rất nhiều xác chết đã bị thi biến, bọn chúng chậm rãi di chuyển về phía mạn thuyền ở hướng đối diện với tụi tôi.

Đám xác chết thi biến kia đã bị phân hủy ít nhiều, trên người lại bị rong rêu bao phủ, cách đi đứng vặn vẹo, mùi hôi thúi từ ở phía bên kia bay về hướng của tụi tôi vô cùng nồng nặc.

Cảnh tượng này làm cho tôi liên tưởng tới các bộ phim xác sống (zombie).

"Bây giờ nên làm sao đây chú ba?"

Lý Phong nghiêm túc hỏi, ông chủ Lý hít một hơi lạnh, trả lời "Với tình thế thoái lui không được, thì cứ chiến đâu đi, dù sau đi nữa người sống vẫn mạnh hơn xác sống mà, nghe lời chú, nhắm vô đầu mà đánh".

Nghe ông chủ Lý nói vậy, không chỉ Lý Phong gật đầu, mà ngay cả những người có mặt ở đây như tôi cũng gật đầu đồng ý.

Tôi lấy vội Xích Lưỡi Hái ở trong hành lý của mình ra, tay nắm chặt lấy nó, chuẩn bị tinh thần chiến đấu.

Lý Phong thì dùng một đoạn đao màu đen, coi bộ rất sắc bén, khi nhìn kỹ nó, tôi mới nhận ra đoạn đao này chính là Huyền Kim Cổ Đao, một loại vũ khí thời xưa, được làm từ cổ thạch, bên trên lưỡi đao có khắc chạm một vài cổ tự, khi ông nội tôi còn sống, đã cho coi qua hình vẽ của nó, chỉ đáng tiếc lúc đó ông ấy không nhắc tới lai lịch của thanh đoạn đao này, nên tôi cũng không biết thêm thông tin gì nữa.

Phạm Luân thì lấy ra hai con dao găm, ông chủ Lý nhếch mép cười, đứng sang một bên, tay cầm lấy một thanh kiếm bình thường màu bạc.

Còn Dương Nhứt Bá thì im lặng, ngay cả cầm thanh Thiên Tinh Cổ Kiếm cũng không cầm, chỉ đeo nó sau lưng, đưa ánh mắt ảm đảm như cá chết trôi nhìn về phía con thuyền táng mà không có bất kỳ biểu cảm gì.

Tôi thầm nghĩ, có khi nào tên này vừa bị tự kỹ vừa bị vô cảm hay không vậy?

Đúng như người ta hay nói, lắm tài thì nhiều tật mà.

Ở trên trời, trận mưa mưa vẫn rơi, ngọn gió lạnh thổi liên tục không ngớt, sóng biển cũng vỗ vào thuyền từng đợt một, mây đen không tan, khiến cho cảnh vật xung quanh vô cùng âm u đáng sợ.

Thuyền của tụi tôi không thể di chuyển được, còn con thuyền táng ở phía bên kia thì chầm chậm chầm chậm tiến sát hơn.

"Cạch".

Một tiếng động rõ lớn vang lên, vô thức phá tan bầu không khí căng thẳng đang bao trùm lấy tụi tôi.

Giờ phút này ở bên kia con thuyền táng, các xác chết bị thi biến đang cố gắng trèo qua thuyền của tụi tôi.

Những người có mặt vội vàng chạy ra phía mạn thuyền đối diện với thuyền táng, chờ chực tấn công bọn chúng.

Do Xích Lưỡi Hái có thể tấn công đối thủ ở xa, nên tôi là người tấn công đầu tiên, liên tục vung Xích Lưỡi Hái chém về phía đó.

Những con đã di chuyển sang, ngay lập tức bị ông chủ Lý, Lý Phong và Phạm Luân xử lý.

Dương Nhứt Bá cũng rút thanh Thiên Tinh Cổ Kiếm ra trợ giúp, thân thủ của anh ta rất nhanh nhẹn, động tác lại vô cùng chuẩn xác.

Tụi tôi tấn công một hồi, mới phát hiện ra, những con bị chém đứt đôi vẫn có thể di chuyển được.

Còn chưa biết nên làm sao, thì Dương Nhứt Bá đã hô lớn "Bên trong đầu của tụi bánh ú thi biến này có bọ điều khiển".

Từ lúc gặp anh ta tới giờ, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy anh ta nói chuyện, nhưng mà trước tình huống này, tôi cũng quan tâm nhiều, tập trung cùng với mọi người nhắm vào đầu của bọn xác chết thi biến mà tấn công.

Đúng như lời Dương Nhứt Bá nói, chỉ cần tấn công vào đầu bọn chúng, giết chết con bọ ở trong đó, xác chết sẽ tự động té xuống, mất khả năng chiến đấu.
 
Những Kẻ Trộm Mộ - Quyển 1 Lặn Biển Tìm Vàng
Chương 6 Xác người chết


Tụi tôi từng chút từng chút một tiêu diệt hết đám bánh ú bị thi biến này, số lượng của bọn chúng cũng càng ngày càng ít, và hình như không còn có ý định tiến qua thuyền của tụi tôi nữa.

Những cái xác chết bị thi biến vẫn còn nằm rải rác khắp ở trên mạn thuyền, tôi nghĩ sau cuộc chiến này, tụi tôi sẽ mất công tốn sức khá nhiều để dọn dẹp sạch sẽ bãi chiến trường này.

Từ lúc nãy tới giờ, tụi tôi đều ra sức chiến đấu với bánh ú thi biến, nên ai trong nhóm cũng có vẻ đã rất mệt mỏi, mồ hôi hột ướt đẫm cả người, coi bộ một lát nữa phải tắm một trận đã đời, để khử mùi hôi thúi của xác chết, cũng như lấy lại tinh thần.

Đúng lúc tôi vẫn còn đang suy nghĩ miên man, thì đột nhiên từ bên con thuyền táng có một thứ gì đó nhơn nhớt bắn thẳng về phía của tụi tôi.

"A".

Giọng của Lý Phong vô thức vang lên, âm thanh có vẻ hoảng hốt tột độ.

Tôi theo phản xạ tự nhiên nhìn sang, liền trông thấy có một bàn tay trơ xương, phủ bởi một thứ nước đen hôi thúi sền sệt kinh dị, đang bám vào bả vai của Lý Phong.

Nó nhanh như chớp kéo Lý Phong qua bên con thuyền táng một cách nhẹ nhàng, như thể hút một cọng lông vũ vậy.

Hành động kia diễn ra nhanh tới mức, tụi tôi chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn, mà không thể làm được gì kịp.

Sự việc còn chưa dừng lại ở đó, từ phía bên con thuyền táng bắt đầu phóng ra những cánh tay trơ xương y hệt lúc nãy, mỗi cánh tay liền bám vào vai của mỗi người trong nhóm của tụi tôi, kéo về phía bên kia giống như trường hợp của Lý Phong vậy.

Tụi tôi bị ném vào trên bên trong con thuyền táng một cú thật mạnh, khiến cho toàn thân đau nhức.

Ở bên trong con thuyền táng không có quá nhiều ánh sáng, nên mọi thứ trở nên mờ mờ ảo ảo, tuy là như vậy nhưng tôi có thể mơ hồ trông thấy mọi thứ xung quanh mình hình như đã bị bao phủ bởi một lớp gì đó nhơn nhớt và bốc mùi hôi thúi kinh khủng.

Đồng thời tôi nhận ra con thuyền đã bị hư hỏng rất nặng nề, có vẻ như bởi vì nó chìm sâu dưới nước một thời gian dài đã gây nên tình trạng này.

Dưới sàn thuyền có rất nhiều vật, đủ mọi hình thù, tụi nó không cử động, chỉ nằm yên một chỗ, điều này làm cho tôi an tâm phần nào.

Ở phía bên trên có một vài giọt nước nhỏ xuống liên tục, chúng chính là nước biển còn đọng lại ở phía bên trên mạn thuyền táng, đang thấm qua những lớp gỗ đã mục nát mà rớt xuống từng đợt một.

Tụi tôi ngồi chụm lại một chỗ, không dám di chuyển ra xa, cũng bởi không nhìn rõ mọi thứ mà lúc này nếu hành động lỗ mãng, sợ rằng sẽ xảy ra chuyện không hay.

"Cạch.. cạch..."

Âm thanh khe khẽ vang lên, khi Phạm Dương cố gắng mở cây đèn pin của mình.

Chỉ sau vài giây, ánh sáng rực rỡ của cây đèn pin chiếu rọi vào không gian mờ tối này, cũng cùng lúc này, Phạm Dương kêu lên một tiếng lớn "Má nó, xung quanh toàn là xác chết".

Ở khắp nơi dưới sàn thuyền tán đều có rất nhiều xác người chết, thân thể bọn họ khô quéo lại, dựa vào ánh sáng của đèn pin chiếu lên, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng bộ dạng của những xác chết này, bọn họ có những tư thế rất kỳ lạ vặn vẹo khác thường, coi bộ trước khi chết bọn họ đã gặp phải chuyện gì đó cực kỳ khủng khiếp rồi.

Lúc nhìn kỹ hơn, tôi liền phát hiện ra những xác chết này hoàn toàn không cùng thời đại, bởi vì quần áo mà bọn họ bận tuy rằng đã mục nát, nhưng dựa trên kiểu dáng và chất liệu vải vẫn có thể nhận ra thời kỳ nào.

Trong số những cái xác nằm ở đây, có những quần áo hiện đại, tôi có thể phỏng đoán là, có thể gần đây cũng có một vài người đụng độ con thuyền táng này và bị mất mạng ở đây.

Lý Phong ở bên cạnh tôi, chậc lưỡi, lên tiếng "Chú ba, xác người chết xung quanh nhiều quá, theo chú thì rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"

Ông chủ Lý quan sát một chút, rồi mới trầm giọng trả lời"Theo như những gì bày ra trước mắt, coi bộ con thuyền táng này đã trở thành một con thuyền ma, chuyên đi bắt người sống rồi".

Tôi nghe tới đây liền nghĩ ngay tới một chuyện, vội vàng hướng ông chủ Lý mà hỏi "Ông chủ Lý, ý của ông là đang muốn nói thuyền táng này đã gặp phải một chuyện gì đó, khiến cho phong thủy vốn được sắp xếp một cách kỹ lưỡng lại bị thay đổi, dẫn tới tình huống thuyền táng hóa thành thuyền ma, chuyên bắt người sống để có thể căn bằng lại phong thủy của nó sao?"

"Ha ha, cậu chủ Phúc đúng thiệt có hiểu biết, những lời này cậu nói hoàn toàn đúng" Ông chủ Lý ra vẻ tán thưởng, khóe miệng nhếch lên cười.

Sau đó, ông ta tiếp tục nói thêm "Tình hình hiện tại của chúng ta vô cùng nguy hiểm, bởi vì trước mắt những xác chết xung quanh đây có nguy cơ rất lớn sẽ bị thi biến, giống hệt như những cái xác đã từng tấn công chúng ta lúc ở trên thuyền.

Do vậy để bảo đảm tánh mạng, ta nghĩ rằng chúng ta trước mắt phải tìm cách trốn ra khỏi đây trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ, không thể giải quyết được".

Tụi tôi ngay lập tức gật đầu đồng ý với câu nói này của ông chủ Lý.

Trong nhóm hiện tại, ngoài Phạm Dương có đèn pin ra thì Lý Phong cũng có mang theo một cây.

Hai người bọn họ chiếu ánh đèn pin ra xung quanh, những cái xác lần lượt xuất hiện dần khi ánh sáng đèn pin chiếu tới, nó vô thức khiến cho bầu không khí trở nên u ám lạnh lẽo, cả người nổi da gà da vịt lên hết.

Ông chủ Lý nhìn nhìn, rồi lấy cái đèn pin của Phạm Dương, chậm rãi soi rọi mọi thứ, sau đó rồi ông ta bắt đầu ra hiệu cho tụi tôi di chuyển theo bước chân của ông ta.

Tụi tôi di chuyển qua từng xác chết theo sự hướng dẫn của ông chủ Lý, lúc này tôi có chú ý tới hành động của ông ta, liền nhận ra một điều, đó chính là khi di chuyển, miệng của ông ta hình như lẩm bẩm điều gì đó, đồng thời khi muốn nói gì đó với tụi tôi, ông ta chỉ trực tiếp ra hiệu mà không lên tiếng.

Theo tôi nghĩ, đây có thể là một quy tắc bí mật nào đó, mà khi muốn ra khỏi thuyền táng thì phải nhất định thực hiên nó.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ, thì Dương Nhứt Bá ở phía sau đột nhiên lên tiếng, giọng nói khá trầm "Có tiếng động, chắc chắn có vật gì đó đang tiến tới".

Anh ta nói chuyện vô cùng ngắn gọn súc tích, câu nói làm cho tụi tôi giựt mình, cả nhóm đều đứng yên như tượng.

Lúc này, tai tôi liền nghe thấy có âm thanh xào xạc vang lên khe khẽ từ một góc của thuyền táng truyền tới.

Âm thanh này vang lên càng lúc càng lớn, có vẻ như có một thứ gì đó đang chậm rãi tiến tới gần chỗ của tụi tôi.

Tôi im lặng, nín thở, tập trung lắng nghe, nhưng mà thứ âm thanh này vô cùng kỳ lạ, càng nghe lại càng cảm cảm thấy nó rất mơ hồ, không chắc có thật tồn tại hay không?

Tuy nhiên, tôi có thể suy đoán được thứ đang tiến tới không quá nặng, độ khoảng 50 kg đổ lại là cùng, nếu nó là một con người thì có lẽ người này khá nhỏ con, còn nếu cao lớn sẽ rất ốm.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng đè nén sự sợ hãi đang dâng trào trong lòng mình xuống, im lặng đứng cạnh những người xung quanh mà chờ đợi coi thử thứ đang tới là gì.

"Chú ba... có... có... quỷ xuất hiện".

Lý Phong đột nhiên hét lên một tiếng rất lớn, cây đèn pin vô thức rớt xuống sàn thuyền.

Tụi tôi nghe thấy liền vội vàng nhìn về phía của anh ta, ông chủ Lý là người phản ứng đầu tiên, ông ta lo lắng lớn tiếng hỏi " "Có chuyện gì rồi?

Phong, con nhìn thấy gì vậy?"

"Có... có quỷ xuất hiện, nó đang tiến tới chỗ chúng ta" Lý Phong lắp ba lắp bắp trả lời, âm thanh hơi run run "Chú ba nhìn đi, nó bò trên những cái xác chết, với khuôn mặt đầy máu".

Lý Phong càng nói, thì lại càng rối tung cả lên, ông chủ Lý nhíu mày khó chịu, quát "Phong, con bình tỉnh lại trước đã, trong tình huống này mà sợ hãi như vậy không phải là cách tốt đâu".

"Đúng rồi đó cậu chủ Phong, ông chủ nói rất đúng, trước mắt cậu phải trấn tỉnh, như vậy mới tìm được cách giải quyết".

Phạm Dương ở cạnh đó nói thêm vào, tôi thở dài lên tiếng "Thuyền táng này có thể đã bị thay đổi phong thủy, vì vậy theo tôi nghĩ, chúng ta nên thận trọng trước mọi tình huống, coi thử thứ kia có phải là do cạm bẫy ảo giác gây ra hay không?"

Tôi vừa dứt lời, cả nhóm đều gật đầu đồng ý, riêng Lý Phong thì im lặng cố gắng trấn tỉnh lại bản thân.

Tụi tôi không bỏ phí thêm thời gian, ngay lập tức cầm lấy đèn pin chiếu vào vị trí lúc nãy Lý Phong nhìn thấy thứ kinh dị.

Trong ánh sáng mờ mờ, một thứ có hình dạng như con người đang bò trên những xác chết, khi đưa mắt nhìn kỹ hơn tôi chợt nhận ra, trên người của thứ kia phủ đầy lông dài như khỉ, hốc mắt đen ngòm hoàn toàn không có tròng mắt, cái miệng của nó có rất nhiều cây răng nhỏ mọc xiêu vẹo, cùng với hai cái răng nanh khá dài, đặc biệt trên gương mặt của nó phủ đầy máu, làm cho người ta nhìn vào vô cùng sợ hãi.

"Ôi má ơi!

ông chủ, thứ gì sao mà kinh dị vậy?

Có khi nào là quái vật trong câu chuyện của tên lái thuyền hay không?"

Phạm Dương có chút e dè với thứ kia, anh ta nhìn chằm chằm vào thứ kinh dị kia mà lên tiếng hỏi.

"Hừ!"

Ông chủ Lý chiếu đèn pin thẳng vào người thứ kia, trầm ngâm nói "Cậu nói như vậy, khiến cho ta đột nhiên cảm thấy có chút hợp lý, đồng thời ta chợt nghĩ ra một chuyện, có khi nào những xác chết ở đây không phải là do những con bánh ú bị thi biến giết chết, mà là chính thứ kinh dị kia đã ra tay không?"

Phạm Dương vừa nghe thấy lời này, liền vô thức nuốt một ngụm nước miếng, trông dáng vẻ của anh ta có phần không kiềm chế được sợ hãi rồi.

Lý Phong im lặng từ nãy giờ, bất chợt lúc này lại gấp gáp cất tiếng hỏi "Chú ba, ý của chú là chúng ta có thể sẽ trở thành một trong số những xác chết ở đây sao?

Nếu như vậy thì phải làm sao bây giờ?".

Câu hỏi này của anh ta cũng là câu hỏi ở trong lòng của tôi giờ phút này, tôi cảm thấy được tình huống hiện tại đang rất bất lợi cho tụi tôi, bởi vì thứ kia có thể giết chết nhiều người như vậy, chắc chắn không phải dạng dễ dàng đối phó đâu.
 
Back
Top Bottom