Cập nhật mới

Khác Những kẻ đi qua mùa hạ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
394519494-256-k355759.jpg

Những Kẻ Đi Qua Mùa Hạ
Tác giả: ThHiHong
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trường Trung học Tam Thời là nơi mọi thứ đều bình thường đến kỳ quái - như thể thực tại ở đây vận hành theo một logic riêng, im lặng và chậm rãi.

Những điều phi lý xảy ra mỗi ngày, nhưng lại được mọi người chấp nhận như lẽ thường.

Ở đây, bạn có thể bắt gặp một con mèo biết gật đầu khi nghe gọi tên, hay một giáo viên Văn có thể hoàn thành bài kiểm tra của bạn... trước cả khi bạn bắt đầu viết.

Trong thế giới "bình thường" đó là lớp 11B2 nơi năm học sinh thân thiết chia sẻ bí mật về một "cánh cổng" mà chẳng ai khác thèm tin.

Mỗi người trong nhóm mang theo những vết xước của riêng mình:

Một người viết nhật ký không bao giờ cho ai đọc.

Một người luôn mang theo dao găm vì "phòng khi cần phải cắt ranh giới".

Một người luôn đến muộn, nhưng thời gian dường như không áp đặt lên cậu.

Một người thường ngước lên bầu trời, như thể mong điều gì từ nơi xa xăm.

Và một người luôn cười, nhưng mắt lúc nào cũng đỏ hoe như vừa tiễn ai đi mãi mãi.

Một ngày nọ, họ quyết định cùng nhau khám phá "cánh cổng sau phòng thiết bị thể chất" thứ được đồn là nối đến một thế giới khác.

Họ gọi đó là cuộc phiêu lưu mùa hạ cuối cùng.

Nhưng không ai nói rằng... chỉ bốn người trở lại.

Không ai nói rằng... cái giá của sự trở về là lãng quên.

Và điều đáng sợ nhất không phải là mất đi một người bạn, mà là cảm giác đáng ra nên có ai đó ở đây, nhưng chẳng ai nhớ được người đó là ai.



thámhiểm​
 
Những Kẻ Đi Qua Mùa Hạ
Chương 1: 16-05-1997


Tôi không nhớ mình bắt đầu viết nhật ký từ khi nào.

Có thể là từ khi tiếng la hét trong bếp không còn khiến tôi giật mình nữa.

Hoặc từ lần tôi đếm được chính xác thời gian mẹ tôi khóc trong nhà tắm 11 phút 23 giây.

Dù gì đi nữa, cuốn sổ này là nơi duy nhất tôi có thể nói mọi thứ mà không cần giải thích.

Như hôm nay.

Hôm nay chúng tôi thi xong.

Bài cuối cùng của năm lớp 11.

Phòng thi nóng như một nồi hấp, giấy thi ẩm như thể hút cả mồ hôi lẫn nỗi sợ hãi của tụi học trò sắp lớn.

Thầy giám thị ngủ gật, tiếng bút viết lạo xạo trên giấy, và cả bọn tôi năm đứa ngồi rải rác, cách nhau đủ xa để không bị nghi ngờ, nhưng vẫn đủ gần để nhìn thấy nhau nhăn nhó.

Vũ là người đầu tiên rời phòng thi.

Thằng đó lúc nào cũng xong sớm.

Tôi cá là nó viết linh tinh rồi cười toe như thể trúng số.

Khi tôi ra khỏi phòng, nó đã ngồi dưới gốc phượng, tay nghịch cái lá xé dở, mắt đỏ hoe như vừa khóc hoặc vừa cười quá nhiều với Vũ thì khó phân biệt lắm.

"Đủ điểm lên lớp là được.

Tao tính học hết 12 rồi trốn nhà đi làm ca sĩ."

Vũ bảo vậy, mắt lấp lánh ánh mơ mộng như mặt nước rung khi có ai vừa ném viên sỏi.

Di đi ra sau.

Tay dính mực xanh, gương mặt nhăn như bánh bao bị bóp méo.

“Mày mà làm ca sĩ, tao làm vệ sĩ cho mày.”

Tôi biết Di giấu dao găm trong cặp, giữa hai lớp giấy kiểm tra cũ và tờ giấy ghi chú “công thức hoá học cần nhớ”.

Cô ấy nói đùa, nhưng tôi biết Di chưa bao giờ thật sự thấy an toàn nếu không mang theo thứ gì đó đủ sắc.

Minh ra chậm hơn tụi tôi, như mọi khi.

Không ai phàn nàn gì cả.

Thằng đó mà đến muộn hay ra muộn, tụi tôi chỉ thấy quen.

Nó lững thững đi đến, tóc rối, mắt thẫn thờ như người vừa từ một giấc mơ dở dang trở lại.

Nó hay nhìn trời.

Nhìn hoài.

Như chờ một điều gì đó rơi xuống hoặc trốn đi.

Yên là người cuối.

Không ai trách.

Chúng tôi quen rồi.

Nó lúc nào cũng bước cuối cùng, như thể canh cho tất cả đã an toàn rồi mới ra.

Nó không nói nhiều, nhưng mỗi khi cười, mắt nó híp lại như chẳng còn lo gì trên đời.

“Thi xong rồi.

Tụi mình còn một mùa hè.

Một mùa hạ cuối cùng của tuổi mười bảy.”

Yên nói, như thể đang tuyên bố một lời thề.

Tụi tôi gật đầu.

Tôi không biết là ai đề xuất, chỉ biết cả năm đứa đều đồng ý:

Mỗi đứa sẽ làm một điều điên rồ, một điều chưa từng làm.

Cùng nhau.

Trước khi mùa hạ trôi qua.

Vũ muốn đi thám hiểm “cánh cổng sau phòng thiết bị thể chất.”

Nơi mà tụi năm 12 đồn có con mèo đen thường ngồi canh gác, và có khi, vào lúc nửa đêm, sẽ dẫn ai đó vào một thế giới khác.

Tôi nghĩ nó bịa.

Nhưng cũng thấy... háo hức.

Di thì bảo sẽ học khóa sinh tồn.

“Nếu tao có thể sống sót trong nhà của tao, thì rừng rú cũng chẳng là gì.”

Minh thì muốn vẽ bản đồ bí mật của trường như bản đồ đạo tặc.

Có lẽ vì nó nói từng nhìn thấy một căn phòng không ai khác thấy.

Yên...

Yên không nói.

Chỉ cười.

Nhưng tôi thấy nó viết gì đó vào cuốn sổ nhỏ màu xám luôn kẹp trong túi áo sơ mi.

Trang giấy nó viết không có tiêu đề.

Còn tôi?

Tôi nói tôi sẽ viết lại tất cả.

Những điều chúng tôi làm.

Những bí mật chưa từng kể.

Những điều kỳ lạ có thể xảy ra nếu thật sự có một cánh cổng phía sau trường.

Tôi sẽ viết hết.

Vì tôi là đứa duy nhất luôn ở lại sau cùng, khi ai đó biến mất.



Chiều nay, về nhà, tôi đặt cặp xuống rồi nhìn đồng hồ.

Cả nhà yên ắng.

Mẹ ngủ.

Ba chưa về.

Tôi có khoảng ba giờ không ai gọi tên mình, không ai đập bàn, không ai thở dài.

Tôi lấy cuốn nhật ký từ chỗ giấu dưới sàn gỗ.

Trang đầu tiên, ngày 16-5-1997.

Tôi đã viết gần hết chương này trước khi tiếng bước chân vọng lại.

Tôi nghe tiếng bật lửa.

Tiếng cửa đóng mạnh.

Một giọng nói quen thuộc rít lên như hơi thuốc cháy dở.

Và tôi lại cất nhật ký xuống sàn.

Kết thúc chương đầu bằng tiếng kim đồng hồ lặng lẽ đi qua vết nứt nhỏ trong tâm trí mình.

Chúng tôi nói đây sẽ là một cuộc phiêu lưu.

Không ai nói rằng phải trả giá.

Không ai nói rằng để trở về, có khi phải để lại một phần mình.

Hoặc… một người.

Đến mùa thu, không ai còn nhớ được người đó là ai.

Tôi chỉ biết mình vẫn nhớ… một khoảng trống không gọi được tên...

Ngày 16 tháng 5

Lâm Minh Hạo
 
Back
Top Bottom