Phong cảnh bốn mùa trong đồng hồ mặt trời thay đổi theo những dòng ký ức của Ly Luân lưu lại.
Nó như một cuốn truyện tranh tự động vậy, khi đọc đến trang cuối, nó sẽ tự quay lại trang đầu tiên.
Cứ thế ngày này qua tháng nọ, Cung Viễn Chủy ngoài việc chăm sóc cho cây hòe nhỏ, còn phải kiềm chế bản thân, không cho mình xông ra ngoài.
Trăm năm tĩnh lặng trôi qua như cái chớp mắt, cây hòe nhỏ năm nào giờ đây đã cao lớn, cành lá xum xuê tràn đầy sức sống.
Cung Viễn Chủy vẫn như ngày thường, chăm nom vun bón cho Ly Luân xong rồi lại ngồi xuống gốc cây hòe tiếp tục xem những trang ký ức.
Nhưng hôm nay lại có điều khác lạ, ký ức không hiện lên giống như thường ngày.
Cảm nhận được gì đó, Cung Viễn Chủy ngước lên nhìn bản thể Ly Luân thì thấy những nụ hoa trắng muốt đang dần nở rộ, mùi hương ngọt ngào từ từ quyện vào không khí làm cho người ngắm như bị cắp mất linh hồn.
Xung quanh không có gió, nhưng những cánh hoa phiến lá vẫn xào xạc mà rời cành.
Chúng tụ lại thành đoàn lượn một vòng quanh thân cây sau đó mới đáp xuống đất.
Khi hoa lá tan đi, thân ảnh Ly Luân cũng xuất hiện ngay trước mắt Cung Viễn Chủy.
Chưa để Ly Luân kịp đứng vững, Cung Viễn Chủy đã lao đến ôm chặt hắn vào lòng, hắn phải lùi lại vài bước mới không để cả hai phải ngã xuống.
Vừa mới định thần trở lại, Ly Luân cảm thấy vai mình ươn ướt, hóa ra là Cung Viễn Chủy đã khóc đến ướt cả vai mình.
Hắn vội vàng xoa lưng y dỗ dành.
"Viễn Chủy.
Sao lại khóc thành ra thế này chứ?"
"A luân.
Ngươi cuối cùng cũng hóa hình rồi.
Ta nhớ ngươi, rất nhớ ngươi."
"Không khóc, không khóc.
Ta cũng rất nhớ ngươi."
Ly Luân đối với Cung Viễn Chủy vẫn dịu dàng như vậy, vẫn là mềm lòng khi thấy nước mắt của y.
Ly Luân để mặc Cung Viễn Chủy ôm mình thút tha thút thít, còn hắn thì kiên nhẫn mà vỗ về.
Một lát sau y cũng đã bình tĩnh, nhưng vì quá xấu hổ khi bày ra bộ mặt khó nói kia, nên y cứ như thế vùi đầu vào cổ hắn không dám ngẩn mặt lên.
Còn Ly Luân thấy y đã ngưng khóc mới mở lời hỏi, gương mặt rất vui vẻ nhưng giọng điệu lại có chút cáu khỉnh:
"Không phải ta bảo ngươi đợi ở bên ngoài sao, vào đây chịu khổ làm gì?"
Nghe vậy, Cung Viễn Chủy mới buông Ly Luân ra, áp tay mình lên má Ly Luân cảm nhận nhiệt độ của hắn.
Nhìn hắn của hiện tại, y mấp máy môi chẳng nói được lời nào.
Trước mặt Cung Viễn Chủy nào còn là đại yêu Ly Luân nữa.
Bây giờ chỉ còn lại một tiểu Hòe yêu trắng trẻo trông có vẻ ngây thơ mà thôi.
Gương mặt hắn đã trở về lúc niên thiếu, đôi mắt long lanh thanh thuần.
Chỉ là hắn vẫn thích mặc y phục đen tuyền thêu chỉ vàng, tóc ngắn ngang vai búi nữa đầu cài cành hòe.
Mặt dù Ly Luân đã trở nên tươi tốt hơn, nhưng cây hòe nhỏ y nâng niu đã phải chịu rất nhiều đau đớn mới đổi về được.
Y đau lòng cũng tự trách, tự dặn lòng phải nên vui lên mới phải.
Thế nhưng y vẫn không ngăn được lại rưng rưng nước mắt, tháo chiếc vòng tay đính chuông trên tay mình ra đeo lại cho Ly Luân.
"Ta sợ ngươi ở đây một mình buồn chán với không có ai chăm sóc, nên mới vào đây bầu bạn cùng ngươi."
Không cần phải nhiều lời âu yếm, chỉ cần một ánh mắt cả hai đều hiểu, đối phương vì mình mà lo lắng, vì mình mà đau lòng đến nhường nào.
Lần hóa hình này, Ly Luân rất hài lòng.
Chẳng qua là Cung Viễn Chủy vì hắn mà chờ đợi trăm năm.
Tuy đã dự liệu được việc này, nhưng hắn vẫn không khỏi có chút giận dỗi.
Với yêu quái không dài cũng không ngắn.
Nhưng dù sao y cũng từng là phàm nhân, cũng xem như là đã qua một kiếp người đi.
Những lời trách cứ sắp thốt ra cứ thế nuốt ngược vào trong, Ly Luân nhẹ nhàng đưa tay gạt đi giọt lệ trên má Cung Viễn Chủy.
Nhìn y rơi nước mắt, Ly Luân bất lực mà cười còn cố tình trêu chọc, nhưng nét mặt vẫn dịu dàng cùng với thanh âm trầm ấm.
"Viễn Chủy.
Ta bình an hóa hình rồi.
Ngươi không vui cho ta sao?"
"Sao ta có thể không vui cơ chứ?"
Cung Viễn Chủy nhanh miệng đáp, còn không quên trêu lại với giọng điệu đầy ý tứ: "Ta chỉ là sợ, A Luân xinh đẹp như thế này, sẽ bị yêu khác cướp mất.
Cho nên còn đặt biệt vào đây trông chừng ngươi đấy."
Ly Luân không nhịn được, cúi đầu nở nụ cười ngại ngùng.
Nhưng sau đó lại chợt ngừng cười, hắn hình như vừa phát hiện ra, Cung Viễn Chủy ở trong đồng hồ mặt trời ngoài việc chăm sóc hắn, y còn xem được ký ức trước kia của mình với Triệu Viễn Châu thì phải.
Cho nên y mới nói ẩn ý với hắn như vậy.
Ly Luân chẳng thích vòng vo trực tiếp lên tiếng, để xem xem mình có phải đã suy nghĩ nhiều hay không.
"Viễn Chủy này."
"Hửm?"
Ly Luân ngước mặt lên quan sát từng biểu cảm của Cung Viễn Chủy hiện giờ, đã có thể chắc chắn mà hỏi: "Ngươi đang ghen sao?"
Nụ cười mỉm của Cung Viễn Chủy lập tức cứng đơ, Ly Luân hiểu ý của mình sao?
Vốn nghĩ sẽ không bị phát hiện ra, lại không ngờ Ly Luân lại nhạy bén như vậy.
Hòe nhỏ ngây thơ ngày nào, giờ đây đã hiểu được ghen là gì, thật là quá thất sách.
Lợi dụng tính dễ tin người của Ly Luân, y liền hắng giọng giả ngu.
"Ta vẫn bình thường mà, đâu có ghen, ta chỉ hơi ghen tị thôi.
Ừm..
ừm đúng vậy, ta chi hơi ghen tị thôi."
"Có gì khác nhau sao?"
Cung Viễn Chủy cười thầm nhưng lại nữa giả nữa thật làm mặt đáng thương đáp:
"Khác chứ.
Chỉ là thấy A Luân cùng hắn ở cạnh nhau lâu như vậy, còn có nhiều kỷ niệm đẹp mà không có bóng dáng của ta trong đó, nên có chút ghen tị mà thôi.
Chỉ một chút thôi."
Vừa nói Cung Viễn Chủy vừa đưa tay lên ra dấu một chút xíu như vậy nè 🤏
Đến đây thôi, Ly Luân đã không còn muốn phân biệt hai chữ đó khác nhau chỗ nào nữa rồi.
Hắn bắt đầu hối hận, tự nhiên chọc trúng chỗ đau của y làm gì.
Mặc dù giữa hắn và Triệu Viễn Châu thật sự chỉ là bằng hữu, nhưng khi nhìn lại quá khứ một lượt, hắn cảm thấy nghi ngờ bản thân lắm.
Sao lúc trước mình quá ngây thơ như vậy, chẳng trách Viễn Chủy cứ không an tâm với Triệu Viễn Châu như vậy.
Thấy y sắp rơi nước mắt nữa thì Ly Luân lúng ta lúng túng không biết nên làm gì, trong lúc Cung Viễn Chủy còn đang giả vờ lau nước mắt, hắn bất ngờ hôn lên môi y thay lời xin lỗi.
Trước giờ Ly Luân đều dùng cách này rất có hiệu quả.
Lần này cũng không ngoại lệ, Cung Viễn Chủy không khóc nữa, y vui vẻ đến mức sắp lộ đuôi luôn rồi.
Đôi khi chỉ một hành động nhỏ của người mình yêu dành cho mình thôi, cũng có thể khiến ta vui vẻ cả ngày.
Chẳng sợ ai kia hay dỗi, chỉ sợ mình không biết cách dỗ người ta mà thôi.
Niềm vui trùng phùng qua đi, Cung Viễn Chủy cuối cùng cũng trút bỏ dáng vẻ tùy hứng khi nãy.
Y nắm lấy tay Ly Luân kéo hắn ngồi dưới gốc cây hòe, nói với Ly Luân rằng mình chưa muốn ra ngoài.
Dù sao thì thời gian trong này cũng khác với bên ngoài, mọi người chỉ đợi có mấy ngày chắc là không sao đâu.
Thôi thì cứ đại đại như vậy đi, y còn nhiều việc muốn làm với Ly Luân lắm, chưa muốn ra ngoài để bị làm phiền đâu.
Ly Luân trước giờ vẫn luôn chiều theo ý của Cung Viễn Chủy, khi nghe y nói muốn ở lại, liền không nghĩ ngợi gì mà đồng ý ngay.
Thế là cả hai cùng nhau dựng lên một căn nhà trong đồng hồ mặt trời, bắt đầu hưởng thụ cuộc sống chỉ hai người.
Cứ tưởng nhiều nhất chỉ vài chục năm, nào ngờ Cung Viễn Chủy lại có thể ăn chay, đọc thanh tâm chú khi ở bên Ly Luân những hai trăm năm.
Trong hai trăm năm đó, ngoài việc cùng nhau tu luyện ra, Cung Viễn Chủy và Ly Luân còn hay kể cho nhau nghe những chuyện mà cả hai trước kia chưa từng nhắc đến, hóa giải những khúc mắc, dù là vui hay buồn.
Cả hai cứ thế tựa vào nhau chìm vào những hình ảnh hồi ức của nhau, trao cho nhau sự tin tưởng, tường tận chẳng che giấu điều gì.
Có những lúc, chính người mình yêu tâm sự về bản thân cho mình nghe, sẽ tốt hơn là phải thông qua một người khác.
.
.
Tháng này qua năm nọ, đôi uyên ương kia cứ mặn nồng, quên luôn mọi người ở bên ngoài đang chờ đến sốt ruột.
Người ta câu 'vui thôi, đừng vui quá'.
Trong những năm qua, Cung Viễn Chủy khổ không tả nổi vì những hành động thân mật của Ly Luân.
Y từng chút giảng cho hắn nghe, chưa thành thân thì chưa được làm những chuyện này hoặc là chưa được làm những chuyện kia.
Nhưng khổ nỗi, khi nhìn vào đôi mắt trong veo của Ly Luân, Cung Viễn Chủy chỉ có thể tự nhận là mình đã nghĩ nhiều, mình không đứng đắn mà thôi.
Ở trong đồng hồ mặt trời không có nước lạnh để ngâm, thanh tâm chú cũng dần mất đi tác dụng.
Cung Viễn Chủy cũng chỉ âm thầm lắc đầu, thở dài.
Ai bảo là y muốn ở lại nói chuyện tâm tình làm gì, nếu không bây giờ có lẽ Ly Luân đã là tân nương của mình rồi.
Sau Cung Viễn Chủy là đến lượt Ly Luân không thể nhẫn nhịn được nữa.
Mấy năm qua hắn làm sao không nhìn ra được, Cung Viễn Chủy cố tình giữ một chút khoảng cách với mình cơ chứ.
Chỉ là, nghe y giảng đạo lý của phàm nhân nghe cũng thấy đôi điều có lý, cho nên mới đợi đến bây giờ.
Nhưng Ly Luân lại quá xem thường định lực của Cung Viễn Chủy rồi.
Sau ngần ấy năm bị hắn động tay động chân như thế, y vẫn không lung lay tí nào.
Theo hắn thấy là như vậy.
Ly Luân ngoài mặt vẫn tươi cười nhưng trong lòng lại bắt đầu nổi giận.
Hắn là yêu quái chính gốc của Đại Hoang, mà phải tuân thủ những đạo lý chết tiệt đó của phàm nhân sao?
Chắc là Cung Viễn Chủy phải nằm mơ thôi.
Cho nên, Ly Luân lên kế hoạch ép bản thân mình tiến vào kỳ nở hoa sớm, để xem xem Cung Viễn Chủy sẽ chọn như thế nào.
Sẽ nhất quyết giữ một thân cấm dục cho đến lúc thành thân, hay là nghe theo trái tim mình đối với hắn đây.
Thế là mỗi ngày trong lúc tu luyện, để không bị Cung Viễn Chủy phát hiện là mình bày trò, Ly Luân tự kích thích bản thân mình từng chút từng chút một.
Cho đến khi không có dự báo trước mà đến kỳ nở hoa, đánh úp Cung Viễn Chủy không kịp trở tay.
Không như những lần nở hoa trước đó, lần này hoa hòe trắng muốt nở rộ đến mức không nhìn thấy cành.
Mùi hương cũng khác với ngày thường, đặc quánh, nồng đậm ngọt ngào hơn cả rượu hòe hoa.
Nó như có thực thể, cứ lượn lờ quanh người Cung Viễn Chủy.
Mọi thứ xung quanh dường như nhòe đi, trong mắt y, chỉ còn lại một Ly Luân đầu tóc rối loạn nằm trên giường mơ màng nhìn y, y phục đen thì xộc xệch lộ ra từng tất da thịt ửng hồng, trông mê hoặc vô cùng.
Cung Viễn Chủy nhìn đến ngơ ngẩn, đến khi cánh cửa đột nhiên đóng sầm lại, y mới bừng tỉnh nhận ra chuyện gì đang xảy ra thì đã quá muộn.
Để Cung Viễn Chủy không có cơ hội chạy trốn, Ly Luân đã nhào vào lòng níu lấy y phục của y, hắn còn ngẩn đầu nhìn y bằng đôi mắt ướt át, nức nở nói:
"Viễn Chủy, ta khó chịu quá."
Toàn thân Cung Viễn Chủy như được hơi thở của Ly Luân hun nóng, tiếng hít thở cũng trở nên nặng nề.
Thử hỏi có trái tim ai có thể không loạn nhịp trước dáng vẻ này của người mình yêu hay không.
Căn phòng mỗi lúc một nóng lên, bây giờ Cung Viễn Chủy hoàn toàn có thừa lý trí đẩy Ly Luân ra, nhưng y không làm vậy, lần này y chọn nghe theo con tim mình.
Những đạo lý trước kia y đã dạy cho Ly Luân, có một số thứ chung quy cũng chỉ là trên lý thuyết mà thôi.
Nhưng Cung Viễn Chủy cũng nào ngờ được lần này là do Ly Luân động tay, y chỉ nghĩ là do bản thân có lòng riêng, thấy hắn gặp khó mà thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
Cung Viễn Chủy trở tay ôm lấy Ly Luân đặt trở lại giường, sau đó cúi người xuống nhẹ nhàng hôn lên đôi môi căng mọng kia, Ly Luân cũng vòng tay lên cổ y đáp lại.
Đến khi lưu luyến tách ra, hơi thở của cả hai vẫn quấn quýt bên nhau.
"Viễn Chủy."
Ly Luân hiện tại không biết mình có bao nhiêu dụ hoặc, gọi tên Cung Viễn Chủy lúc này chẳng khác nào thêm dầu vào người y.
Khi nghe Ly Luân thốt ra tên mình, đôi mắt Cung Viễn Chủy lập tức thay đổi, dường như con thú hoang trong người y đã được đánh thức.
Y kề môi mình lại gần tai Ly Luân, tà mị thì thầm:
"A Luân.
Ngày xuân như hôm nay rất hiếm có, không nên lãng phí.
Yên tâm, ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.
Tân nương của ta."
Ly Luân bất giác rùng mình, có dự cảm không lành nhưng lại phớt lờ đi.
Hắn hiện tại đang chìm trong bể dục do chính mình tạo ra, chỉ hành động theo trái tim mình mong muốn.
Còn việc vì sao 'ngày xuân' lại hiếm có.
Đơn giản vì bên trong đồng hồ mặt trời không có đêm xuân.
'Ngày xuân' không biết bao giờ mới kết thúc, chỉ có thể ân thầm chúc Ly Luân một câu bảo trọng mà thôi.
______________