Khác Những cuộc phiêu lưu của Sarah Simon [Luna]

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
40769781-256-k627670.jpg

Những Cuộc Phiêu Lưu Của Sarah Simon [Luna]
Tác giả: NguynNhtH6
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi là Sarah Simon, 14 tuổi, là một con nhỏ cực kì ngố và cực kì lập dị.

Tôi ghét tất cả mọi thứ trừ gia đình và những quyển sách.

Ở trường, tôi chỉ có một đứa bạn thân duy nhất và nó cũng lập dị y như tôi - Caroline Jones.

Cuộc sống của tôi cũng bình thường như cuộc sống của bao đứa con gái ở tuổi dậy thì khác trên đời, cho đến một hôm, tôi tình cờ phát hiện ra được một bí mật làm thay đổi mọi thứ...



onceuponnow​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Những giây phút cuối cùng ở Berlin
  • Những con tàu không số
  • Những Linh Hồn Bay Trên Bầu Trời
  • [Xuất bản] NHỮNG MÙA TRĂNG RƠI [CŨ]
  • Những chàng Ngự lâm Janissary
  • Những anh hùng Người Việt
  • Những Cuộc Phiêu Lưu Của Sarah Simon [Luna]
    Chương 1 : Hộp thư điện tử


    Tôi chả giống bất kì đứa học sinh nào trên trường vì nhiều lý do, và một trong những lý do ấy là tôi RẤT ghét mùa hè.

    Nhà trường đã gửi thư điện tử cho ba mẹ tôi rằng xem tôi có thể chuyển qua lớp đặc biệt dành cho học sinh có năng khiếu vào năm học tới hay không.

    Tất nhiên là ba mẹ nào mà nhìn thấy tin nhắn này đều cũng rất vui mừng và sẽ tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ hay tặng món quà gì đó cho đứa con, nhưng ba mẹ tôi lại không.

    Có điều tôi chưa kể với các bạn rằng là tôi rất có năng khiếu trong nhiều thứ, như : vẽ, múa, hát, đọc diễn văn, bơi lội, đá banh....Và tôi không hiểu tại sao tôi lại có thể thuần thục những việc như thế, mặc dù trước đây chưa từng qua lớp dạy nào.

    Nghe mẹ nói, ngay từ lúc lọt lòng, tôi đã biết tự cầm lấy cây bút màu tô một cách chính xác vào các bức tranh - một câu chuyện mà chỉ có gia đình tôi và đứa bạn Caroline tin.

    Quay lại với thực tại, sau khi nhận được bức thư đó, ba mẹ tôi hiển nhiên xé bỏ ngay, không phải vì không muốn con mình vào cái lớp đó mà là vì những bức thư đại loại như thế chất thành đống ở nhà tôi đến nỗi chúng cứ chực đổ ập xuống.

    Mẹ tôi sau khi nấu bữa ăn sáng cho gia đình xong, với hai dĩa thịt xông khói trên tay, bà nói :

    "Sarah à, mẹ nghĩ là con nên học cách kiềm chế cơn giận đi."

    Hiển nhiên bà đột nhiên nói câu này là có lý do, và lại một điều nữa tôi chưa kể cho các bạn rằng : Khi ngày đầu tiên nhận bức thư điện tử đó, ba mẹ tôi cực kì vui sướng và nhận lời ngay.

    Nhưng sự việc luôn luôn diễn ra tồi tệ khi tôi học ở những lớp học đó, tôi hoàn toàn mất tự chủ và sẵn sàng đập phá mọi thứ khi tôi tức giận, mà tôi lại KHÔNG HIỂU tại sao như thế cả.

    Ở nhà hoặc ở các nơi khác, tôi rất ít khi giận dỗi và chưa bao giờ hung hăng đến thế, và rồi tôi lại bị giáo viên lớp đó tạm cho nghỉ học, hết lần này qua lần khác.

    Rồi họ lại gửi thư cho tôi, rồi tôi lại bị đuổi ra, cứ diễn tiếp như vậy cho đến khi tôi bắt đầu cảm thấy chán ngán và bảo với ba mẹ :

    " Con sẽ không bao giờ đặt chân vào lớp học đó nữa và con nghĩ ba mẹ nên ngừng việc đăng kí cái hộp thư điện tử quái quỉ đó đi ạ !

    Chờ khi tôi nói xong, ba mẹ tôi nhìn nhau một cách tội lỗi, nhưng tôi cứ ngờ rằng cái ánh mắt ấy là do họ cảm thấy xót thương và có lỗi với đứa con gái phải chịu cảnh như thế này.

    Chứ đâu có biết rằng, họ đang che giấu một sự thật khủng khiếp và không dám nói, đối với tôi là như thế, mà cho đến giờ tôi vẫn còn nghi hoặc.

    < Vui lòng đọc tiếp chương 2>

    Tác giả : Hạ
     
    Những Cuộc Phiêu Lưu Của Sarah Simon [Luna]
    Chương 2 : Bức thư phù thủy


    Cho đến một buổi chiều nọ....

    Đó là sinh nhật lần thứ mười bốn của tôi, nhưng tôi lại chẳng trông mong gì vào nó cả, vì tôi đã quá quen rồi, quá quen cái viễn cảnh ba mẹ rồi sẽ tặng tôi những thứ ngoài ý muốn và đôi khi không phù hợp.

    Sinh nhật năm ngoái là một ví dụ điển hình, họ đã tặng tôi một cặp bông tai hình con chuột Mickey và một đôi vớ hồng mang hình con thỏ !

    Tôi thật sự không thích những thứ ấy vì nghĩ tôi đã quá già so với chúng.

    Lúc ấy, trước khi nửa đêm, (ba mẹ tôi có thói quen là làm đúng lúc mới hay cho nên ông bà đã chọn khi cây kim dài nhích qua số 12 là sẽ chúc mừng sinh nhật tôi) ,tôi nằm dài trên chiếc giường lò xo, cứ tự hỏi ba mẹ sẽ lại chọn cho tôi đôi vớ chết tiệt nào để làm quà nữa đây.

    Và rồi, thời khắc ấy đã đến, tôi đã bước sang tuổi 14, nhưng chờ mãi vẫn không thấy ai vào phòng, tôi sốt ruột mở cửa phòng ra và chợt nghe thấy tiếng rù rì của ba mẹ ở dưới chân cầu thang.

    Tò mò và có chút tự ái vì họ đã trễ giờ như thường lệ, tôi rón rén rời khỏi phòng,bước qua cái hành lang rồi ngó xuống.

    Mẹ tôi đang đứng đó, còn bố tôi thì tay ôm đầu dựa vào cái kệ chứa sách ở gần đó.

    "Em nghĩ là chúng ta nên nói thẳng vào nó, chứ cứ giấu giếm vậy hoài thì....có ngày...có ngày...con bé sẽ chết đó !"

    - Mẹ tôi lo âu nói.

    Tôi nghe xong, kinh hãi trợn tròn mắt, chuyện quái gì đang xảy ra thế này.

    Ai chết, con bé nào, chẳng lẽ là tôi, mà mẹ tôi nói là nói thẳng cái gì chớ.

    Hay là..hay là, tôi vừa nghĩ vừa nhớ đến một tình tiết mà tôi đã xem trong một bộ phim dài tập chiếu ở trên TV vào mỗi buổi tối thứ sáu.

    Trong bộ phim ấy, nhân vật chính đã qua đời vì một căn bệnh hiểm nghèo mà gia đình anh ấy không dám tiết lộ.

    Chẳng nhẽ...tôi bị cái gì sao?

    Nhưng mà, nghe vô lý hết sức, tôi vẫn khỏe re mà, trừ những hành vi và thái độ mà dạo này tôi không kiềm chế được.

    Đứng đó ngẩn ngơ một hồi, tôi chợt nghe thấy tiếng bố tôi vang lên:

    "Anh...anh...THÔI...cứ nói cho nó biết đi !

    Quyết trí là như thế đi !

    Rồi bố đứng thẳng dậy, mẹ tôi cũng thế, họ nhìn nhau bằng ánh mắt đầy nhiệt huyết như thể họ sắp phải quyết định mạng sống của ai đó vậy.

    Dù đang lo sợ không biết cái gì đang diễn ra nhưng tôi cũng mém phì cười vì cái ánh mắt đó.

    Một giây sau tôi mới chợt nhận thức ra rằng bố mẹ sắp lên phòng mình nên tôi liền nhanh chóng phóng trở vô phòng và giả vờ nãy giờ vẫn chưa nghe được cuộc nói chuyện với họ, tôi đắp chăn và tự lấy cho mình một quyển sách.

    Có tiếng mở cửa một cái "cạch", rồi ba mẹ tôi bước vào, tay cầm một cái gì đó trông như miếng giấy da đã cũ.

    Tôi cố gắng tạo một vẻ mặt ngạc nhiên và ngây thơ hết sức có thể, hỏi :

    "Ơ...ba mẹ làm gì mà lâu thế?

    Con chờ nãy giờ...

    Ba mẹ tôi một lần nữa trao nhau ánh mắt tội lỗi rồi chìa cái tờ giấy da đưa cho tôi :

    " Con nên đọc cái này trước đã.

    "

    Lần này thì tôi ngạc nhiên thật, trên tấm giấy da là những hàng chữ được ghi một cách ngay ngắn, thẳng tắp, nói chung là rất đẹp :

    Chúng tôi phải long trọng thông báo rằng đứa con gái đầu lòng của anh chị là một pháp sư thuần chủng thứ thiệt và bé có năng khiếu bẩm sinh về Độc dược.

    Vui lòng cho bé nhập học khóa "Dành cho người mới bắt đầu" khi bé đã tròn mười bốn tuổi,địa chỉ nơi học và sách giáo khoa sẽ được đính kèm theo đây.

    Ngày nhập học : 1 tháng 9 năm 2018

    Trưởng ban Hội giáo dục Phù Thủy và Pháp Sư

    Đã ký

    Ngày 1 tháng 1 năm 2004

    Tôi trố mắt nhìn bố mẹ, giọng run run, tôi hỏi :

    " Con...con...là phù thủy hả?"

    Rồi tôi cảm thấy thiệt là ngu ngốc hết sức, tôi chắc mẩm đây chỉ là môt trò đùa vui nhộn của bố mẹ, rồi sau đó họ sẽ cười vào cái vẻ mặt ngạc nhiên khờ khạo của tôi.

    Đâu có dễ mà lừa mình được.

    Nhưng không có vẻ gì trên khuôn mặt cùa họ là đang giỡn cợt cả, trông ai cũng rất suy tư và trầm ngâm, và tôi đoán là họ đang xem xem cái phản ứng của tôi như thế nào khi đọc bức thư này.

    Cố giữ giọng bình tĩnh,tôi lại hỏi :

    " Bố mẹ không đùa đó chứ?

    Con không dễ mắc lừa đâu...Nhưng...nhưng...thật con là phù thủy hả...?

    Và và, bố mẹ cũng vậy?

    Bố và mẹ tôi lại nhìn nhau một lần nữa rồi lại gật đầu.

    Tôi dí mắt vào cái tờ giấy da một lần nữa, xoay tới xoay lui mong tìm ra một bằng chứng để chứng minh đây là giả.

    "Thật tình thì mẹ cũng đã cố nói với con, nhưng sợ con sẽ sốc nên giấu đến tận giờ..."

    - Mẹ tôi chợt lên tiếng, tay bà dụi dụi mắt để ngăn nước mắt rơi.

    "Ôi mẹ à, mẹ lại khóc như trong mấy bộ phim tình cảm rồi....Con biết mẹ đang đùa con nhưng không cần đến nỗi thế..."

    -Tôi vẫn chưa tin, bèn nói.

    Bố tôi nãy giờ vẫn im thin thít, nghe tôi nói liền điềm đạm ngắt lời dù trong giọng nói có ý muốn nhấn mạnh tôi :

    " Bố và mẹ không đùa với con.

    Đây là sự thật !

    "

    Cả ba im lặng trong giây lát rồi mẹ tôi đã lau nước mắt, sụt sùi nói :

    " Nếu mà bố mẹ không nói sớm là cái tố chất phù thủy trong con không được bộc lộ và biết đến sẽ nổ tung và khi đó...khi đó....con cũng sẽ nổ tung theo..."

    Ba tôi tiếp lời :

    " Bố mẹ sẽ để con ở đây mà suy nghĩ, còn hẳn 1 tháng nữa để con nhập học và hãy cho bố mẹ biết câu trả lời."

    Nói rồi, bố dìu mẹ tôi xuống nhà.
     
    Những Cuộc Phiêu Lưu Của Sarah Simon [Luna]
    Chương 3 : Thủ đô Stubook


    Sarah chớp chớp mắt, nó đang nằm dài trên giường tận hưởng ngày chủ nhật không bài tập.

    Nó không biết làm gì cả, chỉ nằm đó thôi, nằm đó ngắm những hạt bụi li ti bay lơ lửng xuyên qua ánh nắng vàng rực len lỏi vào khắp căn phòng.

    Nó nhoài người dậy, cố vươn vai và ngáp một cái sái quai hàm, nhìn qua cánh cửa sổ còn đang khép kín, nó cũng nhận thấy hè đã gần hết, thay vào đó là những cơn gió thu mát rượi đùa giỡn cùng những khóm lá.

    Rồi mắt nó đụng phải một thứ nắm trên sàn nhà, một tấm giấy da..., và mọi thứ bắt đầu ùa về trong bộ não của nó : rằng hôm qua, chỉ vừa hôm qua thôi, nó đã ngẫu nhiên phát hiện rằng mình là một phù thủy thuần chủng thứ thiệt, ba mẹ nó cũng thế, rằng ngày 1 tháng 9 tới đây, nó sẽ lên đường để tham gia một khóa học nào đó.

    Đứng dậy, Sarah xỏ chân vào đôi dép bông, rồi nó cúi người lượm tấm giấy da lên, để ý còn một mảnh giấy khác kẹp ngay sau đó.

    Nó đưa tay kéo mảnh giấy ấy ra rồi bắt đầu đọc :

    Mục lục sách giáo khoa:

    + Sách "Thần chú cơ bản Năm thứ nhất"

    +Sách "Mộng mị cùng độc dược"

    +Sách "Biến hình cơ bản Năm thứ nhất"

    +Sách "Hoàn tất chỉ bằng một cái vẫy"

    +Sách "Lơ lửng cùng các hành tinh"

    +Sách "Thảo mộc cơ bản Năm thứ nhất"

    +Sách "Tự vệ với phép thuật Hắc Ám"

    Ba môn tự chọn : Tiên tri, Bay, Độn thổ

    Vui lòng xin đăng ký môn muốn học trong ba môn trên tại quầy Kiểm soát thư từ, ngõ 88, thủ đô Stubook.

    Mục lục trang thiết bị cần thiết:

    + Chổi bay (với những ai đăng kí môn Bay)

    +Sách "Bói Toán" và một quả cầu thủy tinh (với những ai đăng kí môn Tiên tri)

    +Sách "Mẹo khi độn thổ" (với những ai đăng kí môn Độn thổ)

    + 2 cái vạc, 1 chiếc thau đồng và 1 cái nĩa

    +Bút lông ngỗng, hộp mực, cuộn giấy da

    + Cây đũa phép

    +Ống nhòm, kính thiên văn

    Đã ký

    Hiệu trưởng trường Wizapus

    Campus Trivaca

    Địa chỉ nhập học: Trường Wizapus, bang Wayzard, thành phố Wekie

    Hàng ngàn câu hỏi bắt đầu hiện lên trong đầu Sarah : "Mấy cái tên sách quái quỉ này là sao?" , "Quầy kiểm soát thư tư và thành phố Stubook ở đâu?"

    "Còn cái trường Wi-za, Wi-pus gì đây?"......

    Chợt nó thấy bụng đói cồn cào, nó tạm ngưng suy nghĩ lại và để tấm giấy da sang một bên.

    Sarah nặng nề nhấc đôi chân lên rồi mò xuống bếp kiếm ba mẹ.

    Nhưng không có ai ở đó cả, Sarah hiểu ngay sau khi đọc xong bảng ghi chú treo kế bên chậu rửa chén:

    Ba mẹ phải có việc đi gấp, con ở nhà lấy trứng chiên và hộp sữa trong tủ lạnh ăn đi nhé!

    Trưa ba mẹ về.

    Sarah
     
    Những Cuộc Phiêu Lưu Của Sarah Simon [Luna]
    Chương 4 : Thế giới phép thuật


    Sarah ngáp một cái sái quai hàm, nó bò lên lầu đánh răng rửa mặt rồi tròng đại cái váy dài màu hoa cà cũ kĩ vào thay cho bộ đồ ngủ.

    Nó lại bước xuống bếp và bắt đầu bữa sáng của mình với trứng chiên và sữa.

    Vừa ăn, nó vừa suy nghĩ về tấm giấy da, mà đúng hơn bây giờ nên gọi nó là thư nhập học mới đúng chứ nhỉ.

    Không biết thủ đô Stubook ở chỗ nào, mà trường phù thủy Wizapus gì đó là sao?

    Đầu nó cứ bưng bưng hàng đống câu hỏi chưa thể giải đáp.

    Ăn xong món này, nó định sẽ gọi điện thoại cho ba mẹ.

    Lại thêm 1 câu hỏi nữa nhét vào cái não của nó : Ba mẹ đi đâu mà gấp gáp thế nhỉ?

    Vì bình thường mẹ nó không bao giờ cho nó ăn mấy thứ này hết, chỉ toàn là xúc xích, bánh mì kẹp và các thứ béo bở không.

    Nét chữ viết trên tấm bảng nhìn có vẻ vội vàng, và đột nhiên Sarah thấy mình bắt đầu ra dáng một nữ thám tử.

    Khoảng một lát sau thì Sarah đã chén gọn phần ăn sáng, nó bước tới cái kệ để đủ loại sách báo và chiếc điện thoại bàn.

    Chuẩn bị nhấc ống nghe lên và bấm số thì chợt....

    RẦM!!!

    Sarah ngã bật ra ngoài.

    Con bé ngóc đầu dậy, nó kinh hoảng thấy một vòng xoáy to đùng màu xanh lè từ đâu xuất hiện ngay bên trên cái kệ.

    Rồi từ đó, hiện ra hai bóng người mà Sarah trông rất quen....

    - Ba mẹ!

    Sarah reo lên.

    Nó chạy tới và ôm chầm lấy hai người.

    Mẹ nó, là một người phụ nữ đầy đặn và có gương mặt phúc hậu, bà lúc lắc mái tóc với vẻ ngạc nhiên, hỏi:

    - Con sao thế?

    Ba mẹ mới đi có chút thôi mà.

    Sarah ngước mặt lên và nhìn mẹ với đôi mắt nâu to sáng giống y như bố nó, tuy đã lớn nhưng nó vẫn còn hay nhõng nhẽo:

    - Tại con định gọi cho hai người rồi tự nhiên thấy cái vòng to đùng đó đó.

    Nói rồi nó lấy ngón tay trỏ trỏ vào phía trên cái kệ.

    Lạ thay, vòng xoáy màu xanh ấy đã biến mất tiêu.

    Nó ngơ ngác chớp chớp mắt.

    - Thôi ta vào phòng khách nói chuyện.

    - Bố Sarah cúi xuống nhìn con gái âu yếm nói.

    ...........

    -Sao Sarah?

    Con đã quyết định chưa?

    - Mẹ Sarah hỏi khi đã yên vị vào chiếc ghế bành nâu êm ái đặt trước lò sưởi.

    Sarah lắc lắc mái tóc, nó đưa tay vuốt vuốt, nó vẫn còn chưa chắc lắm.

    Vì còn nhiều điều chưa thể hiểu hết được, với lại nó vẫn chưa tin hoàn toàn vào điều này.

    Cuối cùng sau một lúc nghĩ ngợi, nó mới lên tiếng:

    - Con....con cần ba mẹ trả lời một số thứ.

    - Được thôi con yêu!

    Tất cả mọi thắc mắc cứ nói ra đi.

    - Bố Sarah nhìn con gái mình với vẻ cảm thông.

    - Làm sao để mua những quyển sách và ba thứ gì đó mà tờ giấy mời nhập học ghi ạ?

    Trường Wizapus là sao ạ?

    Và còn....

    - Chiều nay, ba mẹ sẽ dẫn con đi mua ở thủ đô Stubook.

    Trường Wizapus là một ngôi trường phù thủy ở miền Tây thành phố Wekie, nơi đó sẽ dạy con các bài học và cách thứ để trở thành một phù thủy giỏi.

    - Mẹ Sarah ngắt lời nó.

    - Cơ mà....

    - Yên tâm, chiều nay cứ sửa soạn quần áo rồi ba mẹ sẽ dẫn đi và hướng dẫn tiếp.

    - Dạ.

    - Sarah đành nói và bước lên phòng.

    ....................................

    Đúng 4 giờ chiều, sau khi nhấm nháp một bịch bánh snack bơ, nó chạy nhanh lên lầu và kiếm cho mình một bộ quần áo.

    - Ba mẹ ơi!

    Đi chưa ạ?

    - Sarah vừa la lên vừa tròng cái áo sơ mi vô người.

    Mẹ nó nghe tiếng con mình liền đáp:

    - Ừ, con chuẩn bị đi.

    Mặc bộ nào ấm ấm tí nhé!

    Sarah hơi ngạc nhiên, mắc gì mà phải mặc áo ấm, trời đang hè mà.

    Thôi kệ, làm theo lời mẹ vậy, nghĩ rồi nó lục tìm trong tủ mình cái áo len.

    Chừng 10 phút sau, cả nhà nó đã có mặt đầy đủ ở phòng khách.

    Mẹ Sarah cũng mặc một cái áo len giống con gái nhưng màu xanh, còn ba Sarah thì bận luôn một cái áo choàng to kềnh, ông lấy tay vuốt vuốt chải chải mái tóc hoa râm của mình cho ngay ngắn.

    - Bây giờ chúng ta sẽ không đi xe.

    Chúng ta sẽ đi bộ, nơi đó cũng gần đây thôi.

    Và rồi họ rời khỏi căn nhà và sải bước trên con đường gạch trải dài đến suốt trung tâm thành phố.

    Không ai nói năng gì, một bầu không khí im lặng nặng nề đè lên chuyến đi bộ đó.

    Cho đến khi Sarah định nói là mấy người hàng xóm nhìn mình quá trời vì tự nhiên mặc mấy cái áo này giữa trời mùa hè thì ba Sarah chỉ tay qua phía bên trái vợ ông, nói:

    - Kia kìa, thấy rồi!

    Lập tức Sarah liền nhìn sang và chả thấy gì ngoài một căn nhà cũ kĩ trông có vẻ đã bỏ hoang từ lâu.

    Nó hỏi mẹ :

    - Ủa?

    Mẹ ơi, là sao vậy ạ?

    Mẹ nó bảo:

    - Con vào sẽ biết.

    Rồi bà cũng bước theo chồng qua bên kia con phố để đến được căn nhà hoang.

    Sarah liền chạy theo, nó đứng sau lưng mẹ, nhìn ba nó mở cửa ngôi nhà đó.

    "Cọt kẹt" - tiếng cửa vang lên.

    Ba nó đi vào một cách tự nhiên mà chẳng hề nao núng.

    Mẹ nó cũng làm theo và bỏ nó lại bên ngoài.

    Bên trong tối đen như hũ nút, thế mà mọi người vẫn đi vào bình thường là sao?

    Lỡ chuyện gì xảy ra.....

    - Sarah ngẫm nghĩ một hồi thì chợt nghe tiếng mẹ nó gọi :" Sarah!

    Vào đây!

    "

    Nó nuốt nước miếng một cái ực, trên đời này nó sợ nhất là bóng tối và ma quỷ.

    Chần chừ một lúc lâu, nó quyết định đi vào.....Bóng tối bao trùm lấy Sarah, bỗng nhiên cánh cửa đằng sau lưng đóng sập lại và nó không còn biết ba mẹ đang ở đâu.

    Nó định khóc òa lên thì bỗng một tiếng nữ lảnh lót vang vọng khắp nơi:

    - Phù thủy, Humus hay Lú lẫn?

    Và nó mừng rỡ nghe giọng mẹ nó đáp:

    - Phù thủy.

    Mật khẩu là Rắn Mây.

    Rồi nó nghe tiếng nói lảnh lót lúc nãy trả lời:

    - Vâng!

    Xin chào mừng đến thủ đô Stubook!

    Nơi chuyên bán các dụng cụ học tập và mọi thứ liên quan đến việc học!

    Xin mời các ngài hãy dậm chân xuống nền để bắt đầu chuyến đi ạ!

    Rồi mọi thứ bỗng sáng lòa, Sarah thấy mình đang đứng trong một căn phòng trống không, tường và nền nhà đều được làm bằng gỗ, mà trông chúng thì có vẻ đã mục rữa cả ra.

    Sarah sợ khi dậm chân xuống thì nó và ba mẹ sẽ rơi xuống hết mất.

    - Sarah con, dậm chân thật mạnh xuống sàn nhé!

    Ba mẹ sẽ đi cùng con!

    Một, hai, ba!

    Nó thậm chí còn chưa kịp nói là sàn nhà bị mục thì đã thấy ba mẹ mình biến mất trước tiên.

    Một mình nó đứng đó, không biết làm gì.

    Rồi sau cả phút chờ đợi và suy nghĩ, nó cuối cùng liều một phen dẫm chân xuống và cảnh trí xung quanh nó nhòe đi và nhào lộn.

    Đầu óc nó quay cuồng, còn mắt thì cứ muốn nhắm tịt lại mà nhắm không được.

    Rồi chân nó chạm đất, kéo theo nguyên cả người nó lăn đùng ra.

    Tai nó đã hết ù và dần nghe lại được, nó nghe tiếng nói chuyện, tiếng cười rộn ràng bên trên đầu nó.

    Ngóc đầu dậy, Sarah thấy ba mẹ đang lo lắng nhìn nó.

    Nó chống tay đứng dậy rồi vô cùng sửng sốt thấy mình đang ở một nơi hoàn toàn khác, trông giống như một trạm bưu điện vậy, chỉ khác là nơi này tường màu cam lè và toàn là trẻ con với ba mẹ chúng.

    - Có sao không Sarah?

    Lần đầu nó vậy đó.

    - Mẹ Sarah vừa nói vừa phủi bụi dính trên quần áo nó.

    - Dạ không sao.

    Đây là đâu vậy mẹ?

    Thủ đô sao bé xíu vậy?

    - Đây không phải là thủ đô, này là nằm trong thủ đô, gọi là Quầy kiểm soát thư từ ở ngõ 88.

    Sarah chợt nhớ ra là trong tờ mời nhập học có ghi nơi nào đó giống như vầy, rồi nó reo lên:

    -A!

    Chỗ này là con đăng kí môn tùy chọn mà con muốn đúng không?

    - Ừ, có 3 môn : Tiên tri, Bay và Độn thổ.

    Con chọn cái nào?

    Nhưng theo mẹ nên chọn Độn thổ tốt hơn, Tiên tri bây giờ lỗi thời rồi, không ai còn làm nghề đó đâu.

    Thôi thì tùy con.

    - Rồi bà nắm tay con gái mình dẫn đến trước một cái quầy bằng kính có một anh nhân viên còn trẻ măng.

    Anh nhe hàm răng có cái răng khểnh ra cười :

    - Chào bà, bà muốn đăng ký môn nào cho cháu ạ?

    Sarah ngập ngừng, rồi nó quyết định:

    - Dạ môn Bay ạ!

    Mẹ Sarah hơi bất ngờ khi nghe điều đó, bà nhìn nó với một vẻ không hài lòng lắm.

    Còn bố Sarah đứng đằng thì cười khoái chí.

    - Tốt!

    Tốt lắm!

    Rất giống bố!

    Anh chàng nhân viên nghe xong liền lật cuốn sổ lớn ở trên bàn ra và bắt đầu dò dò cái gì đó.

    - Sarah Simon đúng không ạ?

    Năm thứ nhất?

    - Đúng vậy thưa cậu.

    - Mẹ Sarah nói.

    - Xin mời bà cho tôi xem thẻ phù thủy của bà và chồng bà ạ.

    - Đây.

    - Rồi mẹ nó rút từ trong túi xách ra hai cái thẻ màu bạc lấp lánh, đưa nó cho anh chàng nhân viên kia.

    Anh chàng ngắm nghía nó một hồi lâu rồi trả nó lại và lấy bút ghi vào cuốn sổ đó.

    - Vâng, xong rồi ạ.

    Gia đình có thể đi mua đồ dùng học tập cho cháu.

    Xin lưu ý là từ giờ đến trước lễ khai giảng năm thứ 3 thì cháu có thể thay đổi môn được ạ!

    Gia đình nó chào anh nhân viên rồi bước ra chỗ khác nhường chỗ cho những người phía sau.

    - Bây giờ thì ta cùng đi nhé!

    Rồi ba và mẹ nó dắt tay nó ra cửa, tiếng chuông leng keng vang lên.

    Ánh mặt trời làm lóa mắt nó, nhưng đồng thời nó cũng cảm thấy lành lạnh.

    Nhìn lại thì Sarah vô cùng bất ngờ, trước mặt nó hiện ra một thế giới hoàn toàn khác với những căn nhà đầy đủ hình dạng và màu sắc, đất thì toàn tuyết và trên đầu cũng là tuyết, khắp nơi đó đây là đủ các màu da : da trắng, da vàng và da đen.

    Ai ai trông cũng vội vàng và hấp tấp, nhưng điểm chung là họ đều có vẻ hạnh phúc.

    Trang phục ở đây cũng giống như thế giới bình thường của Sarah vào mùa đông, chỉ có duy nhất khác biệt ở chỗ là họ mang những đôi giày rất kì quái......

    ...................................................

    Tác giả : Hạ
     
    Back
    Top Dưới