09:05, bạn đến trước phòng của người kể chuyện, rồi gõ cửa.
Rồi cánh cửa từ từ mở ra, bạn bước vào trong.
Trước mặt bạn là Kem, người kể những câu chuyện ngắn cho bạn.
"Oh...
Xin chào, tớ đã chờ cậu ở đây từ nãy giờ đấy!
Mau ngồi xuống và lắng nghe tớ, và sau đây tớ sẽ kể câu chuyện đầu tiên về tâm lí con người nha."
Căn phòng kín tối đen, chỉ có một cây đèn chiếu ánh sáng thẳng vào bóng tối và đối diện tôi là một anh cảnh sát trẻ với vẻ mặt nghiêm nghị nhìn tôi.
Bên cạnh là chiếc máy ghi âm nhỏ thu âm lại cuộc trò chuyện của chúng tôi.
Lúc này, anh cảnh sát hỏi:
"Anh có thể kể lại những gì xảy ra không, tại sao lại giết sếp của anh?"
Tôi cười cười với vẻ mặt mệt mỏi, dưới mắt tôi là quầng thâm, tôi trả lời:
"Anh cứ từ từ, tôi sẽ khai báo thành thật.
Bây giờ nghe tôi khai báo mọi thứ."
Một buổi sáng như bao ngày bình thường, tôi đang vừa đọc báo vừa ăn buổi sáng do vợ tôi chuẩn bị, tiếng càu nhàu của vợ tôi vang lên không dứt:
"Em nghĩ anh nên nghỉ việc đi cho rồi, lương có mấy đồng mà cứ cắm đầu làm, đi sớm về muộn.
À hay anh ở ngoài lăng nhăng, ngoại tình với con nào đúng không?"
Nói rồi, vợ tôi như nổi điên mắng tôi rất nhiều và thế là chúng tôi lại cãi nhau.
Không biết từ khi nào, người vợ thương yêu, quan tâm tôi lại ghen tuông vô cớ và chê bai tôi như vậy?
Tôi tự hỏi.
Nhưng khi thấy ánh mắt của vợ tôi, tôi lại có cảm giác cô ấy muốn giết mình.
Ánh mắt ấy khiến tôi rùng mình và sợ hãi nên tôi liền vội vã đi làm.
Trên đường đi taxi đến công ty, ngồi trên xe tôi cảm thấy rất tức giận và sợ hãi, suy nghĩ rất nhiều và cảm nhận như có cả nghìn con mắt ác ý đang nhìn mình, kể cả tài xế.
Tôi cảm thấy đau đầu nên liền lấy thuốc ra nuốt hai viên.
Một lúc sau, đầu tôi đã đỡ đau, cơn giận cũng lắng xuống.
Khi đến công ty, ngồi nghỉ ngơi yên tĩnh chưa được vài phút thì lão sếp đáng ghét đi đến đặt đống giấy tờ, tài liệu lên bàn tôi, bảo hôm nay tăng ca.
Tôi liếc hắn một cái thì bị hắn phát hiện, máu nóng trong người hắn như nổi lên, hắn liền sỉ nhục tôi.
Hắn quát:
"Mày vừa liếc tao à, liếc cái gì mà liếc.
Một con chó rách làm công ăn lương, nhân viên quèn mà đòi liếc tao, có tin tao đuổi việc mày không.
Nếu không muốn bị đuổi việc thì lập tức quỳ xuống xin lỗi tao."
Lúc này, các nhân viên cắm mặt vào chiếc máy tính ngóc đầu lên khi nghe tiếng quát của hắn rồi xì xầm bàn tán.
Tôi nhanh chóng đỏ bừng mặt vì tức giận và nhục nhã.
Lão sếp vẫn nghênh mặt lên quát:
"Nhánh lên, quỳ xuống xin lỗi tao."
Mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi.
Tai tôi ù đi.
Tôi không thở nổi.
Trong sự hỗn loạn ấy, một suy nghĩ xuất hiện rằng tất cả những gì hiện tại đang xảy ra là do sếp của tôi.
"...Phải, phải là do hắn ta.
Nếu hắn ta chết đi thì sao nhỉ...
Có phải sẽ không có áp lực lớn nữa không?"
Tay nhanh hơn não, khi hắn còn đang chửi tôi thì tôi đã lấy chiếc hộp sắt nhỏ đựng đồ linh tinh trên bàn tôi, à hay là bình nước...
Tôi không nhớ.
Có một âm thanh trầm, khô, vang lên rất gần...
Rồi phang vào đầu hắn.
Tôi nhận ra tay mình đang run, nhưng trong đầu tôi chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng kỳ lạ - nhẹ nhõm và đáng sợ.
Máu chảy xuống từ trán hắn rồi loang ra cả sàn nhà.
Hiện trường lập tức yên tĩnh đến đáng sợ.
Những đồ vật linh tinh rơi dưới sàn, rồi hắn ngã phịch xuống, trợn mắt nhìn tôi với vẻ mặt kinh hoàng và sợ hãi.
Lúc đó có người đồng nghiệp hô lên:
"Mau...
Mau báo cảnh sát!"
Tôi nghe thấy tiếng ai đó hét, nhưng không chắc có thật.
Hình như là mọi người đều la lên, hoảng loạn chạy khắp nơi, vừa chạy vừa hét lớn bảo tôi điên, mau báo cảnh sát.
Tôi không nhớ rõ nữa...
Tôi không nhớ mình rời khỏi công ty bằng cách nào, nhưng đi chầm chậm trên đường, tôi có cảm giác yên bình, chẳng còn cảm giác sợ hãi mỗi sáng thức dậy sớm để đi làm, chẳng phải bận tâm với công việc dày đặc.
Tiếng xe cộ ồn ào xung quanh giờ đây như những bản giao hưởng nhẹ nhàng.
Rồi tôi nằm xuống nhìn lên bầu trời trong xanh, lòng bình yên đến lạ.
Rồi tiếng xe cảnh sát vang lên inh ỏi và tôi cứ nằm đó, lòng tôi trống rỗng, không biết phải làm gì tiếp theo.
Tôi cứ để họ siết chiếc còng lạnh lẽo lên tay tôi và đưa tôi vào xe...
Sau khi tôi kể xong, căn phòng rơi vào im lặng.
Anh cảnh sát nhìn tôi rất lâu.
Anh ta không hỏi ngay.
Chiếc máy ghi âm kêu rất khẽ.
Tôi chờ.
Rồi anh ta nói:
"Anh có hối hận không?"
Câu hỏi ấy khiến những hình ảnh vụn vỡ trong đầu tôi khẽ lay động.
Nhưng không có cảm giác sợ hãi nào quay lại.
Chỉ là một khoảng trống yên tĩnh, như thể mọi lo lắng đã bị đặt xuống đâu đó rất xa.
Tôi ngước nhìn thẳng vào mắt anh ta, bình tĩnh đến lạ.
"Không," tôi nói.
"Tôi không hối hận."
Anh cảnh sát không đáp, chỉ im lặng tắt chiếc máy ghi âm.
Tách.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi chợt nhận ra - căn phòng vẫn sáng, tôi vẫn ngồi đây, nhưng câu chuyện của tôi dường như chưa kết thúc.
Kem đọc đến trang cuối rồi khép sách lại.
"Quả nhiên là một câu chuyện thú vị."
Kem ngẩng lên nhìn bạn.
"Điều tớ thích nhất," Kem nói chậm, "là khi nhân vật nói rằng... mình không hối hận."
Một nhịp im lặng.
"Con người chỉ sợ cho đến lúc họ quen với sự trống rỗng."
Kem mỉm cười nhạt.
"Hẹn gặp lại cậu ở câu chuyện tiếp theo nhé."