Ngôn Tình Nhu Tình Trong Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhu Tình Trong Anh
Chương 80: 80: Bước Ba


Bước hai: Ăn vạ.
Cô nằm lăn qua lăn lại, khóc lóc cho số phận thảm thương của mình, tiếng khóc than oán của người đàn bà tuyệt vọng in ỏi khắp căn phòng.
"Tôi khổ quá mà, hụ hụ hụ, tôi tuyệt vọng quá mà, chồng tôi đã đoạn tình với tôi rồi."
Hạ Tình vặn vẹo trên giường, gương mặt méo mó gào lên.
"Oàaaa, chồng tôi đã tu thành chánh quả rồi."1
Phùng Thế Phong cúi mặt ở sofa, bàn tay bịt chặt miệng kiềm hãm tiếng cười đến mức hai bã vai run rẩy, cô cứ than oán thật thê thảm.
"Chồng tôi giờ đây đâu còn thèm khác tôi như ngày xưa nữa...!Tôi héo hon chờ đợi thế này mà người ta không còn muốn chiếm lấy tôi nữa, thật sự đã tu thành chánh quả."1
Hạ Tình thở hắc, đã nói như vậy rồi mà anh còn chẳng có động tỉnh gì, cô bật dậy, do lăn qua lăn lại nên đầu tóc trở nên rối bù như tổ quạ, cô nhìn anh, mép môi co co giật giật kêu.
"Đằng ấy."1
Phùng Thế Phong mím môi, hai môi bậm bậm lại rồi ngẩn mặt lên với trạng thái rất bình thường, chỉ là khoé mắt anh có hơi lấp lánh nước mắt thôi.
Cô từ phía giường cũng chẳng nhận thấy được khác biệt, ăn vạ đã một lúc rồi, anh vẫn không có hành động gì khác.
Quả thật là tu thành chánh quả.
"Xin hỏi đằng ấy pháp danh là gì đấy?"
Phùng Thế Phong lập tức cúi mặt xuống, phì ra một tiếng cười.
Hạ Tình chớp chớp mắt, nhận thấy anh đã cười rồi, cô lập tức nhảy xuống giường, chạy lon ton lại phía anh, đầu cúi xuống tìm kiếm gương mặt tuấn tú kia, muốn nhìn xem nụ cười của anh.
"Có người cười rồi kìa, hehe, cười là theo em về nhà đó."
Anh dùng một cánh tay che lại mặt mình, một lòng bàn tay lớn đẩy gương mặt cô tránh xa, người nâng dậy né ra xa cô.

Hạ Tình cứ áp tới, hai tay nhỏ nắm lấy cánh tay anh, áp người nâng gối bước lên sofa ôm chầm lấy anh nằm xuống sofa.
Hạ Tình nằm lên người anh, toàn thân mềm mại áp vào người, hai đồi thịt mềm ép chặt lên ngực anh, Phùng Thế Phong rất nhanh đã căng thẳng, vội nắm lấy hai cánh tay nhỏ muốn nhấc cô lên.
Cô nào để cho anh thoát, nhanh chóng nhướng người, áp môi lên môi anh, hai cánh môi chạm nhau, một nụ hôn nhẹ làm cho Phùng Thế Phong sững người.

Anh yên như bức tượng, đến mắt cũng trơ ra không chớp.1
Hạ Tình chớp lấy cơ hội, cơ thể trường bò trên người anh như một con rắn quấn chặt, hai tay giữ lấy gương mặt anh trấn xuống sofa, nụ hôn nghịch ngợm cắn m*t.

Mắt nhắm chặt, tưởng tượng đến những lúc anh cắn m*t mà làm theo, lưỡi nhỏ l**m lên bạc môi, đẩy vào trong miệng anh tìm kiếm thơm ngọt, chỉ là anh ngậm chặt miệng.

Cô không thể thâm dò vào bên trong, chỉ có thể vây vờn m*t lấy mí môi.
Làn tóc dài rũ xuống, thân thể mềm mại nằm trên người anh, môi bị làm loạn, mùi hương trà từ tóc, hương nước hoa từ làn da phủ xuống, còn có hơi thở ngọt ngào đang áp chế trên môi anh.
Phùng Thế Phong nhanh chóng bị khiêu lên ngọn lửa d*c v*ng, thân thể phát nóng, anh lập tức xoay đầu, né đi nụ hôn của Hạ Tình.

Hai tay nắm lấy hai bên vai cô lật nghiêng, cô đang nằm trên người anh thì bị đẩy sang nằm xuống sofa.

Còn anh lách ra khỏi người cô liền đứng dậy, âm thanh anh khàn khàn nói vội.
"Em...!Em chỉnh đốn lại thì anh mới nói chuyện với em."
Phùng Thế Phong vội vàng xoay đầu, mới nhận ra mình đang xoay về hướng ngược lại với cánh cửa, anh phải xoay bước ngược lại thêm một lần, luống cuống bước ra khỏi phòng.1

Hạ Tình nhìn anh quýnh quáng đến không phân biệt được lối đi kia, cô chúm chím miệng cười, nằm ì ra sofa đó.
Oa, anh lúc bối rối thật là đáng yêu làm sao, luống cuống tay chân xoay qua xoay lại ấy.
Đúng là chồng cô a, đáng yêu đáng yêu.1
Cơ mà...!Cô mời rượu anh không muốn uống, anh là đang muốn uống rượu phạt đúng không?
Đã quyến rũ đến như vậy, còn ăn vạ đến như thế, mà anh vẫn không thèm động tay.
Như vậy thì anh đừng có trách cô động tay trước, là anh ép cô a.
Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, hầy dà, hầy dà dà dà.1
Đây là anh ép cô sang bước ba của kế hoạch cưỡng chế chồng yêu đấy, là anh ép cô a.
Cô bảo rồi, dù thế nào thì cô cũng phải đưa cho bằng được anh về nhà.
Đến tối, Hạ Tình chuẩn bị y hệt như ngày hôm qua, mất cả buổi chiều để chuẩn bị từ từng sợi tóc, làn da trắng mượt mà, mềm mại đến tan chảy.
Cô khoác vào áo tắm thật chỉnh chu, không lộ ra một tất da nấc thịt nào, cầm hai ly rượu đỏ bước sang phòng của anh.
Phùng Thế Phong ngồi tựa mình trên sofa, cô vừa bước vào phòng, anh đã căng thẳng đến mức ngồi thẳng lưng.1
Hạ Tình mang hai ly rượu đỏ vào, bước đến trước mặt anh, chìa ra một ly nói với âm thanh biết lỗi.
"Đừng giận nữa, người ta biết lỗi rồi."
Phùng Thế Phong đưa mặt liếc nhìn từ trên xuống dưới, cô ăn vận áo tắm dài rất chỉnh tề, đúng là không lộ ra một mảng da thịt nào, ánh mắt anh khoá chặt trên người cô một cách nghi ngờ.
Hạ Tình liền xụ mặt, mày nhăn lại, tay giơ ly rượu đỏ lắc lắc trước mặt anh nhắc nhở.
"Nè, người ta đã chỉnh đốn cả buổi chiều rồi đó."
Đúng a, cô đã chỉnh đốn cả buổi chiều, "Chỉnh đốn thân thể" thật xinh đẹp ấy chứ.
Còn việc chỉnh đốn lại hành động ấy hở...!Có đéo!
"Không uống à?" Ly rượu đưa ra vẫn không được nhận lấy, Hạ Tình bĩu môi, nhìn ra nghi ngờ trên mắt anh "Em không có bỏ độc anh."
Hạ Tình nâng lên ly rượu chìa ra đó, nhấp một ngụm rượu lớn thử rượu cho anh xem rồi nhúng vai, sau đó chìa ngược lại ly rượu cho anh.
Phùng Thế Phong mới nhận lấy ly rượu, chuột bạch đã thử trước rồi nên anh cũng không sợ bị đầu độc, Hạ Tình xoay người bước qua phía đối diện sofa ngồi xuống, gương mặt xinh đẹp mím ra nụ cười.
Phùng Thế Phong nâng ly rượu uống một ngụm lớn, bởi vì đối mặt với người phụ nữ này quá mức căng thẳng với anh, anh uống ba ngụm rượu lớn đã cạn sạch ly rượu đỏ.

Đặt ly rượu xuống bàn, anh thở ra một hơi nặng nề, hai tay đan mười ngón tay vào nhau, nghiêm túc nói chuyện với cô.
"Chuyện hôm qua anh nói với em, chúng ta về thành phố S ly hôn" Anh vẫn chấp niệm với chuyện ly hôn, giống như cô chấp niệm với chuyện chiếm lấy vậy.
Phùng Thế Phong nhìn cô một cách nghiêm túc nói, nhưng cô nhìn anh chẳng có chút trang nghiêm nào, ánh mắt lấp lánh như nhìn thấy mỏ vàng, miệng nhỏ mím cao thành nụ cười.
Tay cầm ly rượu đỏ còn nguyên giơ lên hứng dưới miệng, Hạ Tình nhìn anh, hai đầu lông mày khiêu khích, nhổ ra ngụm rượu đang ngậm trong miệng, phì phèo hai cái nhổ hết rượu trong miệng ra.
Phùng Thế Phong trợn mắt nhìn cô nhổ ra ngụm rượu vừa rồi từ ly rượu của anh, thảo nào vừa rồi cô cứ mím môi cười thật lạ, mọi khi cái miệng nghịch ấy sẽ nhoe ra nụ cười rất đáng yêu.
Phùng Thế Phong ho ra một tiếng, anh đã nuốt toàn bộ ly rượu đó vào rồi, bây giờ muốn nhổ ra cũng không được, mắt kinh ngạc trợn tròn trợn trắng nhìn cô, tiềm thức lo lắng hỏi.
"Em...!Em bỏ cái gì vào rượu?"
"Hehe" Hạ Tình nhoe ra hàm răng cười, đặt ly rượu lên bàn trà, tùy ý nhúng vai trả lời.
"Thuốc mê."
"Em..." Phùng Thế Phong mở to mắt nhìn cô bé nhỏ trước mắt, từ khi nào mà cô lắm chiêu như thế, đến mức biết bỏ thuốc mê cho anh, thậm chí vừa rồi còn dụ dỗ anh tin rằng ly rượu bình thường.
"Một" Hạ Tình nhoe ra nụ cười nham nhỏ đếm số.
Đầu óc Phùng Thế Phong dần mơ hồ, hình ảnh cô bé trước mắt bắt đầu phân thân, anh bấm năm đầu móng tay trái vào mu bàn tay phải để bản thân thật tỉnh táo, cố gắng mở to mắt định hình Hạ Tình.
"Hai nè" Hạ Tình hí hí cười, hai ngón tay chữ v giơ lên chờ đợi thêm một phút nữa.

Phùng Thế Phong đứng dậy, nhưng đầu óc quay cuồng khiến cho anh loạn choạng chống vào sofa, hai mi mắt nặng trĩu dần xụp xuống.
"Ba nè" Cô đếm qua ba phút, nâng người đứng dậy thì người đàn ông trước mặt đã gục ngã xuống sofa.
Tung tăng bước qua chỗ anh, cúi thấp đầu nhìn gương mặt tuấn tú kia ngủ say, hàng mi dài khéo chặt, xương mũi thẳng tấp đến bạc môi uy lãm khéo chặt.
Bàn tay nhỏ nâng lên chạm gò má anh, chạm qua bạc môi nghi ngút.
Cô nâng người dậy, hai tay xoa xoa chà chà.
Chẹp chẹp.
Hơn một giờ sau.
Phùng Thế Phong mơ màng tỉnh dậy, đôi mi nặng trĩu run run mở ra, nhìn thấy đầu tiên là trần nhà.
Thân mình nằm trên giường êm ái, quần áo vẫn còn nguyên chỉ là...!Tay anh bị trói bằng băng dính ở phía sau lưng.
Ký ức thoáng qua về giây phút trước khi anh ngủ thiếp đi, đầu não truyền tính hiệu không ổn, anh quét mắt qua căn phòng.
Cạch.
Hạ Tình bước ra từ phòng tắm, anh lập tức liếc mắt về phía cô, ngay lập tức anh phải nhắm mặt lại, mặt xoay trở ngược về.
Bởi vì cô không mặc quần áo, chỉ mặc áo con và quần con nhỏ, loại vải lông cừu thật mềm mại màu nâu ngà trên làn da trắng nõn, chúng thiêu đốt mi mắt anh, Phùng Thế Phong nhắm chặt mắt, tâm trí rối rít tìm được thoát, hai tay cọ sát băng dính.
Cô bước đến công tắc đèn, tắt đi đèn lớn, bật lên đèn ngủ màu vàng sau đó trèo lên giường, leo lên người anh ngồi.
Ngồi ngay vào vị trí mỹ nam che giấu, cô vừa đặt mông ngồi lên người anh, Phùng Thế Phong liền thở ra một hơi nặng trĩu, âm thanh khàn đặc.
Anh vừa mở mắt nhìn cô gái ngồi trên người, thân ngọc dưới ánh đèn càng cùng áo con bằng lông cừu mềm mại bao bọc hai đồi ngực căn tròn mọng nước kia đập vào mắt, anh lại phải nhắm mắt lại.
"Không thèm nói chuyện với anh" Hạ Tình nói nhanh, hai tay đặt trên bụng anh nắm lấy lưng áo kéo lên, hai tay cởi ra từng chiếc cúc áo từ dưới lên trên.
"Em đã cho anh cơ hội tự nguyện rồi, nhưng là do anh rượu mời không uống muốn uống rượu phạt."
Nói xong, cúc áo sơ mi của anh cũng đã bị cởi ra, cô vạch áo sang hai bên, lộ ra v*m ng*c rộng lớn, da thịt dưới ánh đèn màu thật săn chắc.
Năm ngón tay đặt ở cơ bụng, lả lướt v**t v* trên làn da chạy ngược lên trên, vuốt qua từng thớ thịt cơ bụng, vuốt lên hai bên v*m ng*c, vuốt lên xương quai xanh đến yết hầu chạy lên càm.
"Em đừng náo..." Phùng Thế Phong bắt buộc mở mắt ra nhìn cô, vội vàng ngăn chặn tình huống anh sẽ bị cô đè bẹp.
"Chúng ta nói chuyện rõ ràng lại...!Đừng náo nữa."
Hạ Tình cúi người xuống, mùi hương thơm từ trên người cô phủ xuống áp chế anh, anh thậm chí không dám thở, sợ phải hít vào hương thơm ngọt ngào đó sẽ không chịu nổi.
"Tình..." Anh thỉnh ra một tiếng gọi thật khẽ.
"Đừng loạn..."
Hạ Tình nâng môi cười, cúi hôn lên cánh môi anh, nụ hôn nhẹ lên bạc môi trượt xuống yết hầu, hôn lên yết hầu đang chạy lên chạy xuống kia rồi lại trượt nụ hôn xuống cổ anh.

Cô giống hệt như mỗi khi anh hôn cô, mắt nhắm chặt lại chỉ nhớ đến những lúc anh hôn cô mà thuận theo.
Phùng Thế Phong th* d*c, yết hầu lên xuống liên tục, hai tay vùng vẫy với băng dính phía dưới lưng một cách vô nghĩa.

Cô ngồi trên người anh, trì anh xuống, hai tay bị trói bằng băng dính phía sau hứng cả cơ thể đè nặng không thể vùng vẫy được nữa.
Cô nhích người xuống ngồi trên hai đùi anh, hai tay mở ra đai lưng kêu leng keng, kéo ra đại lưng của anh ném xuống giường.
"Em nghe anh nói này...!Đừng loạn nữa..."
"Không nghe" Hạ Tình phản bác, bò qua mép giường cầm lấy băng dính rồi trèo ngược trở lại ngồi lên người anh, tay cô kéo ra băng dính.
"Phiền phức a, im lặng!"1

Băng dính đen dán lên miệng Phùng Thế Phong, cô quăng đi cuộn băng dính, anh trừng trừng mắt nhìn cô đầy kinh ngạc.1
"Trừng cái gì mà trừng, là tại anh hết, anh ép em a, bây giờ thì ngoan ngoãn nằm đi."
Cô nhích mông xuống đùi anh ngồi, mở ra khuy quần, kéo khoá quần xuống, nắm ai bên quần tây tuột xuống dưới đùi của anh, lộ ra quần con dày cộm một cục nhô to.

Hạ Tình mới đỏ mặt, có chút bối rối lay hoay.
Bởi đây là lần đầu tiên cô thật sự nhìn thấy nó, trước đây mỗi khi anh cắm cô, cô đều có thể hình dung ra thứ này to lớn thế nào, nhưng để mà thật sự nhìn thấy thì...
Không không, giờ phút nào rồi mà cô còn xấu hổ.
Không được lùi bước.
"À...!Ừ...!À hem."
Hạ Tình lay hoay xoay qua ngoảnh lại một lúc, mới dám nhìn xuống quần con cộm nhô kia, Phùng Thế Phong hoàn toàn im bặt.

Đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Hạ Tình đang ngồi trên người anh, hai tay phía sau lưng nắm chặt thành quả đấm dùng lực kéo dãn băng dính.
Cô nắm lấy lưng quần con, hai mắt nheo lại chỉ dám hé ra một tí rồi kéo xuống quần con của anh, cái kia thô dài được giải phóng, ngẩn cao đầu dựng thẳng.
"..." To lớn đập vào mắt, còn cứng rắn vô cùng, Hạ Tình liếc mắt nhìn anh, miệng nhỏ trêu ghẹo cười.
"Xem ra em vẫn còn mị lực a, anh vẫn cứng thế này cơ mà."
Cô nhìn thô dài dựng thẳng kia, lần đầu tiên nhìn thấy nó, vừa to vừa dài dựng thẳng, những sợi gân tơ xanh tím nổi lên làm cho gậy to hằn hộc, có chút dữ tợn.
Hạ Tình mím môi, ngón tay chỏ chĩa vào gậy th*t kia chọt chọt, nó bị đẩy chọt lung lay nhẹ rồi dựng thẳng về vị trí ban đầu, cô lại chọt nó thêm một cái, nó lắc lư rồi vẫn dựng thẳng.
"Nè nè, thật là đàn hồi."
Phùng Thế Phong chau chặt mày, con ngươi đỏ rực chằm chằm nhìn cô.

Hai cổ tay ở phía sau nổi lên gân guốc nắm chặt quả đấm, dùng lực kéo băng dính dãn ra.
Con ngươi đỏ rực nhìn cô nhỏ nghịch ngợm với chính mình, anh chắc chắn.
Anh kéo đứt băng dính thì cô chỉ có chết trên giường.
"Đàn hồi ghê, lắc lư lắc lư luôn" Cô vẫn nghịch chọt gậy to ngã qua ngã lại rồi dựng thẳng, ngón tay cái và ngón tay trỏ bấu vào nhau, dùng lực rồi búng vào y đầu kia một cái.1
Phùng Thế Phong giật bắn mình, anh co rút một cái, hơi thở đứt ra một âm.
Hạ Tình hoảng theo.
"Anh đau hả? Ấy ấy, xin lỗi" Cô rối rít nói, năm ngón tay vỗ vỗ vào y đầu cậu bé dỗ dành, lại hoàn toàn không biết hành động của cô càng làm anh run rẩy hơn.1
Phùng Thế Phong thở nặng, mặt mày chau chặt hơn, bị băng dính bịt chặt miệng chỉ có thể phát ra tiếng ưm ứm khó chịu.
"Sao vậy? Anh muốn nói gì hả?" Hạ Tình nghe giọng anh kêu, ngẩn mặt nhìn anh hỏi, cô nhìn về phía anh, anh vội gật gật đầu.
Cô vốn muốn cởi băng dính trên miệng cho anh, nhưng mà nghĩ lại, mấy lời anh muốn nói chắc lại là mấy câu "Chúng ta nói chuyện."
"Thôi đi, mấy lời anh nói vô nghĩa lắm."
Cô bíu môi, nghịch cũng đủ rồi, tay vén quần con qua một bên lộ ra u hoa, hai đùi khụy trước gậy thô to, một tay nắm lấy quần mình vén qua, một tay đỡ lấy y đầu nhắm ngay trước nguyệt.
Cô hít vào một hơi, từ từ ngồi xuống, y đầu cắm thằng cửa hoa nhưng cô ngồi xuống, nó trượt qua một bên.
Phùng Thế Phong rít ra một tiếng, hụt hẫng hết một nhịp, nặng trĩu đến mức r*n r* ra một âm trầm khàn.
Hạ Tình cũng bị hụt hẫng, cô vội n*ng m*ng dậy, đỡ y đầu trước cửa hoa lần nữa, chậm chạm ngồi xuống, nhưng y đầu vẫn trượt qua một bên đùi non.
Phùng Thế Phong thêm một lần hụt hẫng, anh điên mất!
Toàn thân căng cứng, nuốt ực xuống một ngụm khó chịu, yết hầu chạy lên chạy xuống, lòng ngực phập phồng.
"Không vào được..." Hai lần bị trượt, Hạ Tình bực bội đứng dậy, tụt xuống quần con.
Ánh mắt anh dáng chặt trên người cô, nhìn theo chiếc quần mỏng trượt từ trên hông trượt xuống đùi đến cẳng chân.

Phân thân thô bạo động đậy ngốc đầu, Hạ Tình ngồi trở lại, một tay vạch ra hai bên mép hoa, một tay canh giữ y đầu ở trước nguyệt.
Phùng Thế Phong thẳng người chờ đợi, cô vừa vặn ngồi xuống, y đầu ở trước miệng hoa sắp lệch đi, anh nhích người thấp xuống, y đầu ngay miệng hoa, hai chân đạp lên đệm giường nâng thân mình đẩy lên.

Cô đang hạ xuống, anh lại cắm thẳng lên, đem y đầu c*m v**.
c*m v** rồi, Hạ Tình mềm nhũng, chân mất đi lực áp xuống ngồi hẳn lên người anh, cái kia đi vào toàn bộ.
"Ưm..."
Hạ Tình thở nấc ra, ai đó lại thở phào ra một hơi rất nhẹ, trôn vào huyệt non mềm khiến cho toàn thân anh nhẹ hững như trôn trong coi mây hồng, cô nuốt xuống ngụm nước bọt, ngồi im trên người anh không dám động đậy.

Hạ thể bị lấp đầy bởi thứ thô to vô cùng, cô ngồi im để có thể thích ứng, mặt mũi đỏ ửng lên, không quên nhắc nhở.
"Cắm rồi...!Anh phải theo em về nhà...!A...!Anh phải chịu trách nhiệm với em...!Hoặc là em chịu trách nhiệm với anh..."
Lắp ba lắp bắp nói, cái kia lớn quá, cắm sâu vào tận hoa tâm, cô mềm nhũng không có sức nói.
Phùng Thế Phong nhìn chằm chằm gương mặt đỏ dại, đôi mắt anh tứa ra máu đỏ vì dục niệm lấp đầy, cô cứ ngồi im không động, anh đạp lên niệm giường nâng hông đẩy lên, y đầu cắm sâu tận hoa tâm dồ dập sâu hơn hoa tâm.
Hạ Tình run dại, mặt đỏ bừng rít ra tiếng nấc.
"A...!Chờ chút đã..."
Cô bậm môi, hai tay chống xuống bụng anh, muốn thích ứng một chút mới động đậy, thế mà anh lại gấp rút muốn động ngay.
Hạ Tình n*ng m*ng lên, Phùng Thế Phong lập tức hạ người kéo ra chính mình rồi đạp nệm cắm tới.
Cô giật bắn, hai ngực áo lông cừu nặng nề nảy lên, đầu ngẩn về lên hít thở.
"A...!A...!Không phải...!Như này..."
Cô khụy gối quỳ rộng kẹp thân anh, anh nằm phía dưới đạp nệm c*m v** rút ra.

Cô chỉ cần quỳ rộng như thế, người cắm là anh.
Thế chủ động hoàn toàn bị đảo ngược, Phùng Thế Phong càng cắm càng điên dại, hai tay dùng lực ghì nát băng dính, nghiến răng ken két cắm điên cuồng.
Hạ Tình quỳ thấp gối để cho anh cắm, toàn thân run rẩy tự ôm lấy hai ngực áo lông cừu đang nảy loạn, mặt đỏ ửng ngẩn lên cao hít thở.
Hình như...!Sai rồi.
Người di chuyển phải là cô mới phải.
Nhầm vai rồi.1
Hai chân cô run run quỳ thấp, mỏi nhừ hạ xuống muốn ngồi nhưng anh th*c m*nh thắt lưng, y đầu gậy to nhồi nhét mảnh liệt, thắt lưng vồ vào mông cô thật mạnh phát ra âm thanh bạch bạch như thể anh đang đánh vào mông cô.
"A...!Ha...!Anh chậm..."
Phùng Thế Phong ghì chặt tay, băng dính đứng ra, ngay lập tức anh bật dậy đổ ập nắm lấy cô trì xuống giường.1
"Á!"
Bị đè nặng, hai chân cô chới với trong không khí, không kịp hiểu được vấn đề, cái gậy kia đã điên cuồng đâm vào bên trong cô.
Tay kéo ra băng dính trên miệng, đâm vào huyệt non mềm, giọng khàn đặc mắng chửi.
"Chậm chậm con mẹ nó, anh cắm chết em."1
"Ha..."
Y đầu lui ra tận cùng, hướng thẳng vào tâm hoa cắm mạnh, đem toàn bộ c*m v** bên trong, thắt lưng hoạt động điên cùng cắm rút, tiếng nước lạch bạch nhóp nhép phát ra.
Hạ Tình há miệng hít lấy không khí, dồn dập đến không thở được, hai mi mắt ứa ra lấp lánh, hai tay câu lấy cổ anh, mếu máo r*n r* vì dồn dập đan xen kh*** c*m.
"Ưm a..."
Phùng Thế Phong th* d*c vì khoái lạc mây bồng, nghiêng mặt hôn lên tóc, hôn lên vành tai nhỏ, tay nắm chặt vai nhỏ, thắt lưng uy dũng cắm điên cuồng.
Căn phòng phát ra tiếng nước nhóp nhép, âm thanh thân thể lạch bạch cùng tiếng r*n r* hoà âm nấc nghẹn của thiếu nữ ngọt ngào.
Còn tiếp...
(P/s Bước ba: Làm thịt...
Mà tôi không biết là ai làm thịt ai nữa.
Đã đàn hồi lại còn lắc lư lắc lư, còn búng tay nữa, toai mợt mỏi chị bé quá, toai thiệt mợt mõi.)1.
 
Nhu Tình Trong Anh
Chương 81: 81: Em Là Con Sam Biển


Căn phòng trong đêm tràn ngập hương vị nồng nhiệt, mùi hương h**n ** từ hai thân thể, âm thanh thiếu nữ r3n rỉ thật nhỏ cùng tiếng va chạm cơ thể lạch bạch.
Hạ Tình nằm gục xuống đệm, cô nằm úp mềm nhũng gục xuống, mặt xoay nghiêng há miệng hít thở không khí.

Tâm trí mơ hồ trong cõi mộng dục, người phía sau vẫn rất uy dũng luật động, đem thô dài cắm rút từ phía sau.
Cô không biết mình đã cùng anh hoạt động qua bao lâu, chỉ biết rằng cô đã ngất đi tỉnh lại vài lần, lúc này mơ mơ hồ hồ nằm hít thở, r3n rỉ cung không nổi.

Cô nằm buông thả mọi thứ trên người, mặc cho anh định đoạt, u hoa phía dưới trở thành một vũng lầy đầy d*ch nh*n hoa trộn của cả hai.
Mỗi cái anh r*t r* c*m v** đều kéo ra âm thanh nhớp nháp lạch bạch, Hạ Tình rùng người, theo cái cắm sâu của anh, mi tâm nhíu lại, bụng dưới bị rót đầy căng phìn lên.
Đầu óc cô quay cuồng, mụ mị trong cơn mê dục, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, mái tóc ướt mồ hôi bết lại, thân thể đỏ mần đầy vết hôn đỏ tím xen lẫn với những vết cắn in rõ dấu răng, lúc này, phía dưới bị cắm, anh hôn trên vai trần, há miệng cắn lấy da thịt trên bã vai nhỏ.
Anh ngấu nghiến cắn lên bã vai, in ra dấu răng còn chưa đủ thoả mãn, nghiến lấy nghiến để da thịt, Hạ Tình rùng mình.

Thở ra một âm vì đau, mày đẹp nhíu chặt kêu lên.
"A...!Đau...!Chồng ơi đau..."
Âm thanh ngọt ngạo lọt vào tai, đánh thức tâm trí của Phùng Thế Phong, anh vội nhã ra, hôn lên vết cắn kia một cách ôn nhu, âm thanh thật trầm.
"Anh xin lỗi..."
Đắm chìm trong hoan lạc cùng cô, anh vẫn chưa dám tin tưởng đây là hiện thực, mấy lần anh cứ ngỡ mình đang điên rồi, cứ ngỡ mình đang hoang tưởng vồ cắn lấy da thịt mềm mại để có thể cảm nhận rõ tồn tại của cô.
Đến khi cô kêu lên vì đau, giọng nói của cô lôi kéo anh về thực tại.
A...!Hôm nay anh không phải hoang tưởng nữa, đây là sự thật, cô thật sự đang nằm dưới thân anh.
Từng cái đâm đẩy cơ thể cô động đậy, Hạ Tình không thở nổi, há miệng hít lấy hít để không khí, tầm mắt mờ ảo nhìn rèm cửa sổ đằng xa.
Anh lui thân, thắt lưng luật động bất quy tắc cắm rút, đâm sâu vào u hoa kéo ra vô vàng những sợi chỉ bạc nhớt nhầy, thắt lưng vỗ vào hai mông đào lạch bạch, hai bên mông đào bị vỗ đến đỏ.
Cơn tuông trào oi bức ở bụng dưới, Hạ Tình dụi mặt vào đệm, hai tay nắm lấy ga đệm, nín lại hơi thở cùng cơ thể căn cứng rỉ ra một tiếng kiều mị.
"Ưm..."
Thân nhỏ run bần bật, u hoa nhuộm lên gậy to một lớp nước trong suốt bóng loáng, cô đổ gục xuống, mi mắt nặng trĩu khép lại, ngất đi lần nữa.
Phùng Thế Phong nắm chặt lấy hai bên mông đào ghì xuống, đem thân mình nhấp điên nhấp dại thật cuồng nhiệt, nhấp đến u hoa bấy ra vũng lầy đầy nước, dưới đệm ướt đẫm d*ch nh*n làm sẫm đệm giường.
Anh cắm rút điên cuồng thêm nữa, thật sảng khoái hít thở sau đó rít lên một âm sảng khoái, b*n r* những dòng ấm nóng rót tràn cô bé nhỏ.
Đây không biết là lần thứ bao nhiêu anh rót vào cô tinh tươm của anh, rút ra to lớn đã ngoan ngoãn mềm xuống, mắt nhìn sản phẩm ướt đẫm thiếp say thật đẹp mắt.
Anh nằm xuống giường, đem cô mềm nhũng ôm vào lòng, bàn tay nắm lấy bàn tay nhỏ nâng lên hôn lên mu bàn tay nhỏ bé thật nâng niu, anh cúi xuống hôn lên mái tóc ướt mồ hôi.
Cảm nhận em bé của anh thiếp sâu thở đều, trái tim rạo rực đến mức anh không thể ngừng cười, tay lại nâng lên mu bàn tay hôn thêm một lần nữa.
Ôm ấp cô trong lòng, thoả mãn nhắm mắt lại.
Hạ Tình ngủ mê đến tận buổi tối ngày hôm sau, bảy giờ tối, cô mới trở mình thật nhẹ, hai hàng mi run run mở ra.

Nhìn thấy đầu tiên là trần nhà, giường đã trống rỗng chỉ còn một mình cô.
Bỗng chốc không nhìn thấy anh khiến cho trái tim cô lo sợ, vội vàng bật dậy muốn tìm kiếm anh.

Bật dậy thật nhanh, cơn đau nhói ở bụng dưới và đau rát ở u hoa dồn lên đại não, Hạ Tình nhăn nhó vì đau đớn, hai tay ôm lấy bụng.
Giữa chân chảy ra chất đặc nhầy nhụa thấm xuống đệm giường, cô đau đến không dám thở mạnh, ngồi dậy liền khum người ôm chặt bụng.
Phùng Thế Phong từ bên ngoài bước vào, nhìn thấy cô ôm bụng trông rất đau, anh vội vàng đi nhanh đến bên giường, ngồi xuống giường hai tay nắm lấy hai vai cô, dò hỏi.
"Em làm sao vậy?"
Nghe được giọng nói trầm ấm thật ôn nhu, Hạ Tình nâng mắt nhìn anh, vội vàng hai tay câu lấy cổ anh, mếu máo khóc như đứa trẻ lạc mẹ.
"Hức..."
"Đau lắm sao?" Tay anh đỡ lấy lưng nhỏ xoa xoa, nghe tiếng thổn thức nhỏ, tâm thức rối rít "Ngoan, anh đi chuẩn bị nước nóng cho em ngâm mình."
"Không..." Hạ Tình câu chặt cổ anh, mặt tựa lên vai anh hít lấy hít để mùi hương gỗ trầm.
Thân thể thì chỗ nào cũng đau hết, bụng đau nhói còn giữa chân thì rát buốt sưng phù, tay chân mỏi nhừ, nhưng đau đớn nhất chính là việc cô không nhìn thấy anh.

Vừa rồi khi thức dậy, cô không nhìn thấy anh, cô tưởng rằng anh lại biến mất...
Cho nên mới thật hoảng sợ, hai tay nhỏ câu lấy cổ anh, mếu máo chiếc mũi nghẹn lại sụt sịt.
"Anh đừng đi..."
Cô câu chặt cổ anh, nhất thời lo sợ không muốn anh rời khỏi tầm mắt, Phùng Thế Phong nghe thấy cô nói như thế, bạc môi nâng cao thành nụ cười, nhưng cô vẫn phải ngâm nước nóng để cơ thể tốt hơn.
"Ngoan, anh không có đi đâu cả, chỉ là đi chuẩn bị nước nóng cho em."
"Không..." Hạ Tình hít hít cái mũi, đôi tay ôm anh lộ ra điểm run "Không được đi..."
Phùng Thế Phong cười khẽ, bàn tay v**t v* tấm lưng trần, im lặng ôm cô, bàn tay vỗ về làn da lưng mềm mại.
Anh vỗ về, chờ đợi cô bình tĩnh lại.
Cô ôm anh thật lâu, đến khi cơn run rẩy của trái tim ngừng lại, chiếc mũi không còn sụt sịt nữa, cô mới nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn câu cổ anh bám lấy.
"Anh đi đâu vậy?"
Phùng Thế Phong vỗ vỗ lưng nhỏ, trả lời.
"Anh ra ngoài một chút, sao vậy? Không nhìn thấy anh nên lo lắng à?"
"Ư..." Cô thút thít nhỏ, hai tay nhẹ buông anh ra, nằm xuống giường xoay lưng về phía anh, co rúm người ôm lấy bụng, bộ dạng hờn dỗi.
"Anh chén sạch sẽ rồi thì phải chịu trách nhiệm chứ, thức dậy lại không nhìn thấy anh, em còn tưởng là anh bỏ chạy rồi..."
Phùng Thế Phong phì cười, bàn tay to nhẹ nhàng xoa đầu cô rồi đứng dậy.
"Anh chuẩn bị nước nóng cho em, nằm nghỉ đi."
"Hự..."

Cô giờ đây ngoài nằm liệt trên giường thì có thể làm gì khác chứ, tay chân mỏi nhừ rồi, bụng dưới sau một đêm bị rót đầy căn cứng, giờ đây cô đến hít thở cũng thật khó chịu.
Hạ Tình dụi vào chăn đệm mềm mại, gương mặt nhăn nhăn vì khó chịu chợt mím ra nụ cười, hai gò má hồng hồng b*n r* mấy bông hoa.
Oa, vậy là dụ dỗ được anh rồi.
Phùng Thế Phong đi ra từ phòng tắm, bước đến bên giường ngủ, gối chân bước lên giường, kéo chăn ra, bế lấy thân thể mềm mại đem vào phòng tắm.
Thả cô ngồi vào bồn tắm nước nóng ngâm mình, anh xoay người trở ra gọi phụ vụ vào thay chăn đệm mới, sau đó trở vào, lấy sẵn kem vào bàn chải răng và cốc nước đem đến đưa cho cô.
Hạ Tình ngồi trong bồn nước nóng thư giãn tứ chi, cảm nhận nước nóng xoa dịu cơ thể, thật thoải mái thoả mãn híp mắt.
Nhận lấy bàn chải răng cùng cốc nước, Hạ Tình như đứa trẻ chải răng, chải thật kỹ lưỡng xong, cô húp một ngụm nước rồi nghiêng đầu sang bên ngoài bồn nước phun phì phèo ra, húp thêm ngụm nước nữa, ngửa mặt lên trở thổi ục ục rồi cúi xuống phun phì phèo.
"Xong rồi" Cô đặt bàn chải vào cốc nước rỗng đưa ngược lại cho anh, nét mặt anh thật bình thường nhưng lại mang ý cười, đặt cốc nước lên bồn rửa mặt, bước xoay trở lại nói.
"Anh gội đầu cho em."
"Ò" Hạ Tình dựa lưng vào bồn tắm sẵn sàng chờ đợi dịch vụ gội tóc của anh chồng.
Anh cười cười, chân bước đến, tay cầm ống tay áo xoắn lên, bỗng hành động xoắn tay áo ngừng lại, anh phù tay áo ngược xuống cổ tay.

Bước đến bên bồn tắm, kéo chiếc ghế ngồi xuống, mặc kệ tay áo dài cầm lấy vòi nước xịt lên mái tóc đen dài.
Bên ngoài phòng tắm, hai cô phục vụ đang bận rộn thay ga đệm và chăn bông mới, một cô phục hút bụi trên sàn.
Âm thanh giọng nói từ phòng tắm vang ra, các cô phục vụ vô tình nghe thấy đoạn hội thoại.
"Oa~ Thoải mái quá đi."
"Chồng ồ chồng ồ, mạnh xíu nữa."
"A a đúng rồi, đã quá đi."
"Ớ a, thoải mái quớ."
Ba cô phục vụ nghe thấy, một hình ảnh nhảy lên tâm trí, lập tức đỏ mặt, vội vội vàng vàng hoàn thành xong công việc thì ra ngoài.
Tắm gội xong, cô mặc áo tắm thật gọn gàng, đến tóc cũng được anh sấy khô, được anh bế ra ngoài, anh thả cô lên giường, cô lập tức chìm vào trong chăn bông một cách đầy thoả mãn.
Nằm xuống giường, thoả mãn đến mức hai mắt díp lại.
Phùng Thế Phong nói thật lãnh đạm.
"Không có được ngủ đấy, còn chưa ăn."
"Nhưng mà em muốn ngủ" Hai mắt cô dính lại rồi a, cô mệt lắm a, cần phải được ngủ.
Phùng Thế Phong ấn vào điện thoại bàn trên tủ bên giường, âm thanh ôn tồn nói qua điện thoại.
"Mang đồ ăn lên."
Hạ Tình nằm trong chăn bông, tay chân úm trong chăn bông chỉ lú cái đầu tròn ra ngoài, thư giãn như đang nằm trên mây, nhoe ra nụ cười díp mắt hạnh phúc nói.
"Em không ăn đâu, em chỉ muốn ngủ thôi."

Cô buồn ngủ lắm a, âm thanh dây dưa kéo thật dài.
"Mắt nhắm lại rồi, không mở ra nổi nữaaa."
Trông cô thoả mãn ghê chưa kìa, anh cười cười, nhưng cũng không thể không ăn gì.

Phục vụ mang đồ ăn lên, xe đẩy đồ ăn đẩy đến chỗ ngồi bên giường của Phùng Thế Phong, phục vụ đi ra ngoài, anh xoay đầu lại nhìn cô bé dính trong chăn yêu cầu.

"Ngồi dậy ăn một chút."
Hạ Tình nhắm mắt, giả điếc không nghe thấy, nhắm mắt giống như đã ngủ say.

"Anh bảo dậy ăn một chút, không thể để bụng rỗng như thế được."
Hạ Tình vẫn nhắm mắt, cái miệng mím mím cười cười, mắt vẫn nhắm chặt, miệng nói rất nhanh.

"Mất tín hiệu rồi, ngủ rồi, ngủ mất tiêu rồi."
Phùng Thế Phong nhìn cô làm trò, cô so với hồi trước thật là nhiều trò, nghịch ngợm hơn lúc trước rất nhiều.

Anh xoay người, hai tay luồng vào trong cánh tay nhấc cô ngồi dậy, Hạ Tình bị bế dậy, buộc phải mở mắt ra, môi xụ xuống, mặt mày bí xị.

"Em buồn ngủ."
Anh đặt chiếc gối nằm tựa lên đầu giường, để cô tựa lưng dựa lên gối, nửa nằm nửa ngồi tựa lên đầu giường.

Xoay người lại với xe đẩy đồ ăn, lấy ra đĩa thịt bò bít tết, thao tác rất thuần phục cắt nhỏ thịt bò, nĩa bạc sắn miếng thịt nhỏ xoay lại đưa đến miệng cô.

"Ăn đi, ăn một chút cũng được."
Hạ Tình ngửi thấy mùi đồ ăn, bào tử cũng sôi lên, há miệng cắn lấy thịt bò, nhắm mắt lại nhai nhai thức ăn, nuốt xuống đồ ăn liền thoả mãn nhoe miệng cười.

Anh cắt thịt rồi đút cho cô, Hạ Tình dựa vào giường, mắt nhắm miệng nhai hết miếng thịt này đến miếng thịt khác.

Cô mở mắt nhìn anh ngồi bên giường, thao tác cắt đồ ăn vô cùng thành thạo, góc nghiêng gương mặt cương nghị toác ra mị lực phong trần đầy cuốn hút.

Uầy, cắt thịt thôi mà có cần phải đẹp trai như thế không chứ.

Cô suy nghĩ trong bụng, nhìn bóng lưng vững chắc cũng anh.

Hạ Tình không tựa vào giường nữa, nhích nhích người đến gần anh, ngồi ôm lấy anh từ phía sau, mặt tựa lên bã vai rộng, hai tay vòng ra phía trước câu lấy bụng.

Âm thanh nghịch ngợm thật đáng yêu cười tươi.
"Hì hì, em là con sam biển nè."
Phùng Thế Phong cười mỉm, bạc môi nâng lên, đưa nĩa thịt hướng về gương mặt nhỏ trên vai mình, cô liền há miệng đớp lấy sau đó dụi vào vai anh, nhai nhai thịt.
"Con sam biển của anh là em nè" Nhai xong thịt, Hạ Tình lại nghịch ngợm nói.

Khoé môi Phùng Thế Phong càng cao hơn, cô nghiêng mặt nhìn thấy bạc môi nâng cao, miệng chúm chím chu ra hôn lên gò má của anh một cái chụt, rồi nhoe ra nụ cười hí hí.
Phùng Thế Phong cúi thấp mặt, hai vành tai có chút đỏ, anh thở phù ra, mắt tập trung vào cắt thịt đút cho cô, mặc cho cô làm trò, ăn hết thịt, Phùng Thế Phong kéo nhẹ lên ống tay áo, cầm lấy con tôm hùm to và chiếc kéo sắt bén bắt đầu cắt gỡ thịt.

Hạ Tình như con sam biển ôm lấy lưng anh, xong lại thật buồn ngủ, cô nhìn xuống đùi anh, lại bắt đầu nhít nhít mông chui xuống nằm trên đùi anh.

"Rồi a, em chỉ cần há miệng ra thôi nè, aaa" Cô gối đầu lên đùi anh, mắt nhắm lại há miệng chờ đồ ăn như người nằm chờ sung rụng.
Phùng Thế Phong cầm lấy một miếng tôm, nhìn cô nhỏ nhắm mắt há miệng chờ, bạc môi nâng lên nụ cười cưng chiều, đưa miếng tôm bỏ vào miệng cô.

Cô vẫn nhắm mắt, tôm lọt vào miệng liền nhai nhai.

"Ăn nhăn nhăn nhăn."
Cô nằm gối đầu như thế, mắt nhắm chặt miện há ra chờ đợi, còn anh thì lại bóc tôm bỏ vào miệng cô.

Ăn xong, Hạ Tình vẫn nằm trên đùi anh, hai mắt khép chặt, cô xoay người, ủi mặt vào bụng anh dụi dụi như con mèo nhỏ, âm thanh nhỏ khẽ nói trong mơ màng.
"Em buồn ngủ..."
Anh lau xong tay, bàn tay nhẹ nhàng chạm lên vai nhỏ, vỗ dành sang tấm lưng.

"Ừ, em ngủ đi."
Cô dụi vào anh, mùi hương gỗ trầm thật dễ chịu, mí môi nâng ra nụ cười đáng yêu rồi thiếp đi, anh ngồi im như thế dỗ dành em bé của anh ngủ say, một chút cũng không động đậy, chỉ ngồi dỗ dành và ngắm nhìn người trong lòng say giấc.

Còn tiếp...
(P/s Nay chủ nhật mà tui bận, lên chương hơi trễ, mhu mhu, tối mai có tiếp nè.

Anh chị nhà tôi đáng yêu quá.

À, chi tiết lão Phùng chuẩn bị sắn tay áo để gội đầu cho chị bé mà dừng lại, anh ấy không muốn chị nhìn thấy mấy vết sẹo trên tay anh.

Hôm qua chị bé có trói anh bằng băng dính nhưng chị né trói luôn trên tay áo của anh nên không nhìn thấy được mấy vết sẹo.)
_ThanhDii.
 
Nhu Tình Trong Anh
Chương 82: 82: Như Cỏ Dại Hướng Mây Trời


Chỉ cần bóng người thương nhớ ở ngay trước mắt, chỉ cần nhìn được em, chỉ như vậy cũng đã đủ hạnh phúc cho anh rồi.
Anh lại thêm một đêm nữa, được ôm thiên hạ nhỏ trong lòng, ôm người nhung nhớ ngủ thật say, những tổn thương ấy của anh bỗng nhiên chẳng còn màng đến nữa.

Những đau đớn của trái tim trong anh vẫn còn đó, nhưng anh không màng đến chúng nữa.
Nói anh dễ dàng cũng được, anh tình nguyện đắm chìm vào thiên hạ bé bỏng này.
Mọi thứ trên đời này anh đều có thể phản kháng được, chỉ duy nhất thiên hạ bé bỏng nắm giữ trái tim này, cả đời này anh cũng không thể đối kháng lại cô.
Dù cho cõi lòng vì cô mà tan nát, anh vẫn có thể tiếp tục trầm luân.
Bởi cô...!Là Hạ Tình, là trái tim của anh.
Sáng hôm sau.
Hạ Tình thức dậy, sau những công tác trong nhà tắm thì lại lười biếng nằm dài ườn trên giường.

Khi cô tỉnh lại thì giường đã trống không, anh lại đi ra ngoài rồi.
Nằm chờ đợi anh về, mở to đôi mắt to tròn đầy nghịch ngợm chuẩn bị bày trò mới.
Đợi đến lúc anh về, anh vừa ngồi xuống giường.
Hạ Tình hít vào một hơi thật sâu sau đó nín thở, phình chiếc bụng đầy khí của mình đội lên nhìn sang anh nói.
"Em có em bé rồi này, còn không mau mau chịu trách nhiệm."
Phùng Thế Phong nhìn cô liền nâng cao bạc môi cười, bàn tay đặt lên cái bụng phình to vỗ vỗ nhẹ, hùa theo trò nghịch ngợm của cô.
"Em bé này đã được bao nhiêu lâu rồi?"

"Ờm..." Hạ Tình phì bụng xuống vì hết hơi, sau đó lại hít vào thật sâu, phìn bụng lên lần nữa trả lời "Hai ngày một đêm rồi."
Cô tròn mắt nhìn anh, bàn tay nhỏ nắm lấy tay anh đang nằm trên bụng, mười ngón tay nắm lấy năm ngón tay anh nắn nắn mấy đốt ngón tay, cái miệng nhỏ ríu rít véo von.
"Em bé lớn có em bé nhỏ, bây giờ em là em bé bự!"
Ba âm em bé bự lọt vào lỗ tai, vừa nghịch ngợm lại vừa đáng yêu, Phùng Thế Phong mím mí môi, ý cười trên đôi mắt càng hiện rõ hơn.
"Khi nào anh mới chịu về nhà với em bé bự đây?"
"Hôm nay không làm người đàn bà tuyệt vọng nữa à?" Anh chợt hỏi, trêu ghẹo tay cũng nắm lấy mấy ngón tay ôm ấp mềm mại.
"Không làm nữa, hôm nay em có em bé rồi, nên là phải mau mau đưa em về nhà đi a."
Nói đi nói lại, vẫn là phải nhanh nhanh về nhà, để anh ở Pháp cô có chút không yên tâm, lỡ đâu mà anh nghĩ lại rồi bỏ chạy thì lại phải truy phu vất vả lần nữa.
Nói đến trở về thành phố S, con ngươi,Phùng Thế Phong thoáng qua tia trầm luân, anh nhẹ nắn nót tay nhỏ, âm thanh ôn dịu nói.
"Chờ anh giải quyết một số chuyện, hoàn thành xong thì trở về thành S."
Hai mắt Hạ Tình sáng lên, lấp lánh vì mừng rỡ.
"Anh nói đó."
Phùng Thế Phong cười cười, dịu dàng nhắc nhở thiên hạ.
"Lát nữa anh ra ngoài giải quyết công việc, em ngoan ngoãn ở phòng chờ đi, có đói thì gọi đồ ăn, đừng có đi lung tung."
Hạ Tình nằm xoay người lại, nhích nhích người gối đầu lên đùi anh, xoay mặt úp vào bụng anh, chui vào lòng anh như con mèo nhỏ ủi ủi.
"Bây giờ anh chưa đi thì anh là của em" Cô ủi vào bụng anh, hít hít ngửi ngửi mùi hương gỗ trầm thật dịu nhẹ.
Phùng Thế Phong cúi đầu nhìn em bé bự, ý cười tràn ngập trên đôi mắt, bàn tay xoa lên mái đầu, luồng vào những sợi tóc đen óng v**t v*.

Nâng niu đầu nhỏ ngửa lên nhìn anh, chính mình cúi người xuống, in nụ hôn lên vầng trán xinh đẹp thật yêu chiều, men nụ hôn chạy xuống hôn nhẹ lên chớp mũi đến hôn lên cánh môi.
Hai làn môi mềm chạm vào nhau, bàn tay nhỏ nhắn Hạ Tình nâng lên đặt sau gáy tóc anh, mò mẫn luồng vào những sợi tóc giữ lại anh hôn mình.
Nụ hôn li3m láp làn môi, Hạ Tình rất ngoan ngoãn mở miệng tiếp ứng lưỡi kia thâm nhập, nụ hôn càng quét bên trong miệng, lưỡi quấn lấy lưỡi vấy ra mật ngọt li3m láp, hai người hôn lấy, tiếng hôn hoà quyện trao đổi ngọt ngào thật ướt át.
Nụ hôn sâu nồng say, tiếng hôn môi ẩm ướt thật kiều mị trong căn phòng, trái tim cô đập thật vội, lùng bụng trên ngực, bàn tay nhỏ nắm lấy tay anh, đem tay anh nâng niu áp lên nơi trái tim đập thật vội.
Phùng Thế Phong chậm lại nụ hôn, nâng khẽ đầu dậy nhìn gương mặt phiếm hồng, hai gò má đỏ đỏ cùng cánh môi bóng nước sau nụ hôn, cô nâng ra một nụ cười thật tươi, trong đôi mắt lấp lánh chỉ có bóng hình anh.
Giọng nói dịu dàng cười thật tươi, nụ cười như hoa đón xuân mới rạn rỡ, đôi mắt lấp lánh đầy sao trời nhưng thật ra trong mắt cô chỉ có mỗi bóng hình của anh, thật hạnh phúc hai tay nhỏ nắm giữ tay anh áp lên nơi trái tim đập mạnh.
"Chồng về với em...!Chúng ta về với nhau...!Anh đừng đi đâu nữa nhé?"
Từng nhịp thình thịch truyền vào lòng bàn tay anh, đánh thẳng vào tâm thất làm cho lòng anh xao xuyến.

Anh giống như nhìn thấy ánh mặt trời, nụ cười trên môi cô bừng sáng, xoa dịu những vết cắt trong trái tim anh.

Anh cũng giống như một người lạc lối trong màn đêm u tối, bỗng dưng tìm được một tia ánh sáng, ánh sáng ấy chiếu rọi, cứu vớt anh ra khỏi màn đêm đen.
Từng nhịp thình thịch truyền vào lòng bàn tay, cảm nhận trái tim cô đập, mi mắt anh chợt cay, thật nồng trên cánh mùi, cay xè trên mi mắt.
"..." Anh nhíu lại đầu lông mày, cảm giác nhịp tim chân thành ấy truyền vào tay, trái tim hoang dại trong anh được xoa dịu, những vết nứt nẻ trong lòng anh được nhịp đập chân thành kia dỗ dành, bỗng chốc mắt thật cay, lấp lánh trên đôi mi nhẹ hững.
"Em..." Anh nói thật nhẹ, có lẽ vì muốn khóc làm cho giọng anh có điểm run.
"Em sẽ không bỏ rơi anh nữa chứ?"
Hạ Tình nhìn thật kỹ tuấn tú phong trần trước mặt, nhìn đôi mắt đỏ trong làm nước long lanh, hai mi cô nhanh chóng đỏ hoe, hai bàn tay ôm ấp bàn tay của anh hơn, nắm chặt lấy tay anh hơn nữa.
Để cho anh cảm nhận rõ nhịp đập trong cô, kể cả cô cũng cảm nhận thật rõ ấm áp trên bàn tay anh.

"Em không bỏ rơi anh nữa, sẽ không rời khỏi anh" Cô nói thật khẽ, khẳng định thêm một lần, mắt lấp lánh cay cay, giọng nói mềm mại nói thật kiên quyết.
"Chúng ta không được rời khỏi nhau nữa, không ai được phép rời bỏ ai."
Phùng Thế Phong ngẩn đầu lên cao, hít sâu vào một hơi thật nghẹn, anh kiềm lại những cay nóng trên mi mắt rồi mới có thể cúi xuống nhìn cô.

Ngắm nhìn em bé xinh đẹp của anh, mắt anh ngập trong nước nhưng toàn là thoả mãn, bàn tay anh lại nổi ra điểm run.
Hạ Tình nắm chặt tay anh hơn, nắm lấy run rẩy của anh, đem tay anh áp lên gương mặt, tựa một bên gò má vào lòng bàn tay to, giữ lấy mu bàn tay to áp vào gò má mình.
"Em nói anh biết, cả đời của anh sau này phải thật thật thật cưng chiều em, phải yêu thương em, ở bên cạnh em.

Mỗi ngày phải nấu đồ ăn ngon cho em, sáng ngủ dậy em phải nhìn thấy anh đầu tiên, buổi tối, anh phải là người em nhìn thấy cuối cùng trước khi đi ngủ.

Anh phải..."
Hai mắt Hạ Tình đỏ hoe, càng nói giọng càng run rẩy, nước mắt lấp lánh chảy ngược theo khoé mi, cô nhíu lại đầu lông mày nhìn thẳng vào đôi mắt đậm tình của anh.

Âm thanh của cô càng nghẹn ngào hơn, nói đến mấy âm cuối cùng thì bật ra tiếng khóc thật thút thít.
"Anh phải thật tốt thật tốt cưng chiều em, phải yêu thương em...!Phải...!Bên cạnh em...!Ưm...!Không được đi đâu nữa."
Tay được áp lên gương mặt nhỏ, ngón tay cái run run xoa xoa làn da gò má hồng hồng, mắt anh thật cay, lấp lánh đong đầy hai mi mắt.
Anh cúi thấp, hai tay ôm lấy cô bé nằm trên đùi mình, ôm lấy cô, giấu đi gương mặt lẫn những giọt nước mắt chảy xuống, thấp thỏm nói thật khẽ.
"Chỉ sợ mỗi em không cần anh nữa."
Anh luôn cưng chiều, luôn yêu thương cô vô điều kiện, từ kiếp trước cho đến kiếp này, anh chưa từng muốn rời khỏi cô.
Anh chưa từng...!Một giây cũng chưa từng nghĩ đến chuyện rời khỏi Tình của anh.
Hạ Tình vòng cánh tay ôm lấy lưng anh, mi mắt nhắm lại tận hưởng vòng ôm, hàng nước mắt nóng chảy ngược xuống.

Nước mắt này là vì hạnh phúc, là vì tiếc nuối...
Cô đã vô tình mà bỏ lỡ, vô tình tổn thương trái tim của anh, vậy mà anh vẫn hướng về cô, như cỏ dại hướng mặt trời, người đàn ông này yêu cô đến mức chưa hề nghĩ sẽ rời khỏi cô, mà chỉ lo sợ một rằng một ngày nào đó cô sẽ không còn cần anh nữa.
Như cỏ dại hướng mây trời, cô trong anh mới chính là mặt trời hi vọng, cô nắm giữ trái tim anh.
Những ngày tháng không có cô, anh hoàn toàn tàn lụi, anh chỉ là một cái xác sống với lòng ngực rỗng toét, vì cô đã mang đi trái tim của anh.
Đâu phải mỗi anh là mặt trời của cô, cô cũng chính là tia sáng soi anh trong cõi đời này.
Anh đối với cô còn ngu dại hơn cả loài cỏ rác, dù bị giẫm đạp đến thế nào cũng phải gắng gượng ngẩn đầu dậy hướng về mây trời trên cao.
Ôm lấy anh, nói thật khẽ, tiếng nói nhẹ nhàng lại có sức mạnh buộc chặt tim anh.
"Cả cuộc đời này, em chỉ cần anh.".

Thử đọc tr????yệ???? khô????g q????ả????g cáo tại ( Tr UmTr????yệ????.???????? )
Cô hướng anh...!Cũng như cỏ dại hướng mây trời.
Đều là cỏ dại, đều hướng mây trời.
Mặt trời trong cô là anh, ánh dương bừng sáng trong anh...!Là cô.
Còn tiếp...
(P/s rồi mặt trời của tui là ai? Ôi người yêu đang ở đâu, gió đông về rùi tui cô đơn tui lạnh lẽo quớ.

Thôi thì các con dân cụa mụ, hãy yêu thương mụ bằng cách mén thẳng vào mặt mụ những cái vote đầy yêu thương đi hớ hớ hớ.

Liêm sỉ của tui cũng giống như liêm sỉ của chị bé truy phu dị đó, hỗng có biết ngượng đôu, ném đi, ném thẳng vào mặt tui đi.)
_ThanhDii.
 
Nhu Tình Trong Anh
Chương 83: 83: Nhân Tình


Cô đã từng nghĩ rằng, chỉ có anh là ánh mặt trời chiếu rọi cuộc đời cô, còn cô chỉ là một loài cỏ dại luôn hướng về ánh sáng ấy.

Cô không biết rằng, chính cô cũng là ánh mây màu hồng, là ánh sáng hi vọng của cuộc đời anh.
Anh của đời này tồn tại chỉ vì Tình của anh.
Một câu nói.
"Cả cuộc đời này, em chỉ cần anh."1
Chỉ một câu nói lại có thể xoá tan những đớn đau mà anh đã chịu đựng, lần nữa anh bó buộc trái tim mình dâng hiến lên cho cô.

Anh hệt như loài hoa cỏ dại, dù cho bị dẫm đạp hay nghiền nát cũng cố gắng ngẩn cao đầu để hướng về ánh dương của anh.
...
Ba ngày sau.
Hạ Tình nằm trên giường, ba ngày trôi qua cô chỉ việc nằm lăn lăn, lăn lóc thần chưởng trên giường chờ đợi anh hoàn thành công việc riêng.
Chỉ là...!Hình như công việc của anh rất là quan trọng, cô đặc biệt không được nghe.
Mỗi lần anh có điện thoại từ công việc đó, anh chỉ toàn nói bằng tiếng Pháp, cô nghe đã không thể hiểu, thế mà anh cũng phải đi ra khỏi phòng, tránh qua một bên nghe điện thoại.

Cô đã lén lút nấp bên cửa phòng để nghe lén cuộc điện thoại của anh, nhưng nghe thì cũng chẳng thể hiểu được họ đang nói cái gì.
Chỉ là!
Đó là âm thanh của một người phụ nữ, người nói chuyện qua điện thoại với anh là một người phụ nữ, từ giọng nói qua điện thoại Hạ Tình nhận định đó là một người phụ nữ rất trẻ, mỗi khi anh nghe điện thoại xong, anh sẽ nói với cô là đi giải quyết công việc rồi đi ra ngoài.1
Giải quyết công việc với người phụ nữ trong điện thoại sao? Là công việc gì mà anh giảo quyết mấy ngày qua cũng chưa xong?
Ngày nào anh cũng rời đi để giải quyết công việc với người phụ nữ đó từ hai giờ đồng hồ, từ lúc năm giờ chiều đến bảy giờ tối.
Công việc...!Giải quyết...!Phụ nữ...
Há?!
Á á á!

Tâm trí Hạ Tình thét lên, mặt cô cứng ngắt mắt mở to miệng há lớn, hai tay túm lại thành quả đấm vung lên vì suy nghĩ trong đầu.
Sẽ không phải là anh đang có quan hệ mờ ám với người phụ nữ khác chứ?!1
Anh và người phụ nữ đó...!Không phải là đã ở bên nhau rồi phát sinh chuyện gì rồi chứ?!
Anh...!Anh có nhân tình???!!!1
Hả???
Hạ Tình trố mắt, cả kinh đến há hốc.
Phùng Thế Phong từ bên ngoài đi vào, anh cầm lấy áo khoác, như những ngày qua bước đến tiểu bé bỏng trên giường, cúi đầu hôn lên trán cô, tay xoa nhẹ mái đầu nhỏ.
"Anh ra ngoài một lát."
Hạ Tình vẫn ngơ ra, anh nâng ra môi cười rồi xoay đầu rời đi.
Cửa phòng khép đóng lại, Hạ Tình lập tức nhảy xuống giường, rối rít túm lấy áo khoác, lục lội giấy đăng ký kết hôn trong vội vàng.
"Tới rồi tới rồi...!Người thứ ba tới rồi" Cô lẩm ba lẩm bẩm, cầm giấy đăng ký kết hôn lao ra khỏi phòng như tên lửa gắn vào mông cùng một tiếng gào thét.1
"Anh tới công chuyện với em!"1
Hạ Tình đuổi theo Phùng Thế Phong xuống đại sảnh khách sạn, anh ngồi vào một chiếc xe rồi rời đi.

Hạ Tình cũng lập tức ngồi vào một chiếc taxi, người lái xe xoay đầu hỏi cô bằng tiếng Pháp.
"Cô gái muốn đi đâu?"
Nhưng mà Hạ Tình nghe thì chẳng hiểu được tiếp Pháp, cô chỉ tay về phía trước, chỉ chiếc xe vừa mới lăn bánh rời đi nói.
"Car! Go!" (Xe! Đi!)
Bác tài hiểu nhanh, vội khởi động xe đuổi theo chiếc xe phía trước, cô theo đuôi anh đi qua mấy con đường của thành phố Pari, đến khi xe của anh dừng lại thì chính là ở phía trước một khách sạn kiểu cổ.
Khách sạn to đùng trước mặt, Phùng Thế Phong bước xuống xe, thân ảnh tuấn lãm uy phong bước vào bên trong khách sạn.
Hạ Tình nhìn thấy anh bước vào trong, vội nhồi mấy tờ tiền giấy thành S vào tay bác tài, bởi cô không có tiền euro, nói nhanh.1
"Im sorry."
Đẩy cửa xe bước ra ngoài, cô nhanh chóng chạy vào trong khách sản cổ kính, mắt quét qua toàn bộ khách sạn, nhìn thấy thoáng qua bóng dáng anh đi con đường bên trái, cô liền bước đi đến con đường phía bên trái.

Nhìn thấy anh đứng chờ thang máy, Hạ Tình nấp ngược lại vào vách tường, chờ đợi anh đi vào thang máy rồi mới đi đến trước thang máy đứng chờ.
Đôi mắt đăm đăm nhìn vào con số nhảy trên bộ nút điều khiển thang máy, nhìn thấy số máy dừng ở tầng hai mươi.
Hạ Tình bậm chặt môi, tay ấn nút thang máy rồi chờ đợi, thang máy mở ra liền đi vào, nhấn vào con số hai mươi, thang máy hoạt động, cô lẩm ba lẩm bẩm trong miệng.
Đang cố gắng vắt não ra để nhớ từ vựng, lát nữa có mà gặp nhân tình của anh thì cũng có từ để mà nói.
Xem nào...
Kết hôn rồi là married, chúng tôi đã kết hôn là we got married.
Và...!Và...!Cô là người thứ ba.
À...!You are...!Tuesday.1
Hự!
Anh dám có nhân tình, Hạ Tình bậm chặt môi, mắt đẹp trừng lên.
Anh chết anh rồi, cô sẽ đánh chết anh!
Thang máy mở ra, Hạ Tình nhìn hàng lang trống, xung quanh có những căn phòng, cô không thể biết anh đã đi vào căn phòng nào, chỉ có thể đứng trước thang máy chờ đợi.

Mắt nhìn chằm chằm vào dãy những cánh cửa phòng, chờ đợi giây phút anh đi ra từ một trong những cánh cửa.
Ha, mấy ngày nay, ngày nào anh cũng đi từ năm đến bảy giờ tối, đi hai giờ đồng hồ, cũng làm được chút ít chuyện với nhân tình rồi.1
À ha, đây là công việc cần giải quyết của anh đó à? Công việc của anh là giải quyết phụ nữ đó à?
Anh được lắm, được lắm.
Thế mà ba hôm trước cô còn khóc sướt mướt, cảm động vì anh cơ.
Phi!
Đúng là tốn nước miếng mà!
Lát nữa cô có mà đạp chết con hoạ mi của anh, cho chừa cái tội bay hót bậy bạ.1

Hạ Tình chống nạnh, hít thở thật đều để đều chỉnh tinh thần, nhưng cô càng nghĩ càng tức giận, hít thở phì phò mặt mày căng thẳng nhìn chằm chằm vào dãy căn phòng phía trước.
Đứng đợi hơn một giờ trôi qua, những người đi ra vào căn phòng đều không phải anh, cô đã loại ra được mấy căn phòng, mắt đăm đăm vào ba căn phòng cuối hành lang.
Chỉ còn ba căn phòng đó chưa có ai đi ra vào, anh có thể ở trong ba căn phòng đó, và đang cùng cô tình nhân nói tiếng Pháp kia...
"Cái đồ tệ bạc này, em đạp chết anh" Hạ Tình làm bầm mắng chửi.
Mới mấy ngày trước còn ôm ấp sợ cô bỏ rơi anh, bây giờ lại vác thân đi hái hoa bắt bướm trong khách sạn cổ kính.
Quá đáng! Thật là quá đáng!
Hạ Tình nghiến răng ken két, đôi mắt xinh đẹp híp chặt lại vào ba cánh cửa cuối, bỗng nhiên một cánh cửa mở ra, thân ảnh cao to tuấn soái bước ra.
Mi mắt Hạ Tình liền mở to nhìn.
Anh xoay đầu lại nhìn vào bên trong cửa, cô gái người châu âu, mái tóc vàng ánh kim, đôi mắt xanh biển xinh đẹp bước ra với nụ cười, sau đó hướng mặt về anh.
Phùng Thế Phong cũng cười đáp, cúi thấp đầu áp gò má lên gò má của cô gái kia, hai người thân thiết thể hiện cách chào thân ái của người tây.1
Hạ Tình mở to mắt, gương mặt cứng lại, cô nâng lên bước chân, dậm lên mặt đất đi đến.
Hai người đang thân thiết chào nhau, cô gái người Pháp đang nói và anh cũng đang lắng nghe.
Hạ Tình bước đến, tiếng bước chân dậm dậm lên mặt đất, Phùng Thế Phong mới nghiêng đầu nhìn về âm thanh, nhìn thấy Hạ Tình.
"Em...!Sao lại ở..." Phùng Thế Phong kinh ngạc, bất ngờ hỏi nhưng lời cũng chẳng nói ra hết.
Hạ Tình nhào vào lòng anh, hai tay nắm lấy gương mặt anh, hai chân nhón cao, nâng cơ thể cao lên hôn lên môi anh.

Ở trước mặt người con gái phương tây kia hôn lên môi anh, mặc cho anh đang trợn tròn mắt ngơ ngác.1
Hạ Tình cắn lên môi anh, lưỡi mềm cố ý li3m lên bạc môi uy ngút, để người con gái phương tây kia nhìn rõ hình ảnh **** *** lên môi anh.
Cô gái phương tây kinh ngạc ngơ ra vì màn thân mật hôn li3m kia, Hạ Tình hôn xong, hai tay đặt trên vai anh, đầu xoay lại nhìn cô gái kia.
Thốt lên kịch bản đã soạn thảo.
"We got married, you...!You tuesday, go go!"1
Nói ra kịch bản, lại quên mất lời thoại, câu chữ thiếu mất từ, Hạ Tình nói lung tung với gương mặt vô cùng nghiêm túc, cố gắng nhấn mạnh trọng điểm.
"My husband ok? This man is my husband ok?"
Chồng cô a, đây là chồng cô, người đàn ông này là chồng của cô.1
Hạ Tình trợn ngược mắt nổi đoá.
"Im wife, his wife! Ok? You ok?"
Hai tay Hạ Tình hạ từ hai vai rộng xuống bụng anh, vòng cánh hai ôm chặt bụng anh, mặt tì vào v*m ng*c săn chắt, mắt liếc xéo cô gái phía sau.

"You not ok, no problem, im ok!"
Phùng Thế Phong ngớ nga ngớ ngác với trình độ tiếng anh đi vào lòng đại dương mênh mông của Hạ Tình, bạc môi không nhìn được cười lớn, bàn tay to nâng lên che mặt, bất lực nói với cô gái phương tây.1
"Tôi xin lỗi Jayde."
Jayde ngớ ra, dù hơi khó hiểu nhưng Jayde nghe được ba từ khoá.
Married: Đã kết hôn.
Husband: Chồng.
Wife: Vợ.
Jayde ngạc nhiên xen lẫn với tò mò, nhìn Phùng Thế Phong hỏi.
"Thế cô ấy chính là Tình?"
"À...!Đúng vậy" Phùng Thế Phong che mặt vì bất lực với cục thịt nhỏ đang bám trong lòng.
"Hửm?" Hạ Tình nheo mày, không hiểu hai người họ nói cái gì, nhưng có phải cô gái phương tây vừa gọi cô không, bởi cô ấy nói chữ "Tinh" nghe thật giống như cách người tây nói lớ tên cô.
"Hai người nói gì vậy?" Cô không hiểu hỏi.
Phùng Thế Phong cúi đầu xuống nhìn gương mặt tròn xoe chớp chớp mắt, bàn tay to che mặt hạ xuống véo gò má thịt của cô.
"Nói em nghịch ngợm."
Ớ?
Ớ ớ?
Ớ ớ ớ?
Chồng và nhân tình lại dám nói vợ nghịch ngợm?!1
Hạ Tình ngã đầu về phía sau, dùng lực đập mạnh đầu vào ngực anh, há miệng cắn vào v*m ng*c anh một cái, sau đó xoay mặt lại lườm cô gái tóc vàng kia.
"You go! Go go!"
Còn tiếp...
(P/s "You not ok, no problem, im ok!" dịch nom na ra kiểu chịu không chịu thì chịu, cô có chịu hay không, kệ, tôi cứ chịu.1
Go go, tuesday go go: Biến đê, đồ thứ ba, biến đê! Tránh xa chồng chụy ra!
Màn bắn ngoại ngữ đi vào lòng đại dương.
You not ok, no problem, im ok!)1.
 
Nhu Tình Trong Anh
Chương 84: 84: Đáng Yêu


Cô gái người á đông với gương mặt đáng yêu, đôi mắt đen tròn lấp lánh liếc nhìn Jayde, miệng nhỏ vểnh ra một cách khó chịu xua đuổi.
"You go! Go go!"
Jayde nhìn cô gái xinh đẹp vô cùng đáng yêu ấy vòng tay ôm chặt anh, cô nàng dựa một bên gò má vào lòng ngực Dalziel, mắt liếc về phía Jayde.
Chẳng biết là cô gái này đang hiểu làm chuyện gì, nhưng có lẽ là Jayde đã biết được một chút qua động tác ôm người giữ của kia.
"Haha, vợ cậu thật là đáng yêu" Jayde cười lên.
Hạ Tình càng trợn tròn trợn trắng.
Há? Cô đã đuổi đi như thế mà vẫn có thể cười sao?
Mặt tây này cũng dày gần ngang ngửa với mặt đường rồi đó, đúng là người thứ ba có khác a, không biết chừng mực mà.1
Hạ Tình trợn mắt, lỗ mũi phì phò hỉnh lên.
Được rồi được rồi! Cô phải dùng đến tuyệt kỹ!
Phải dùng tuyệt chiêu cuối thôi, hãy xem tuyệt chiêu cuối chí mạng này của cô.
Hạ Tình buông ra Phùng Thế Phong, tay mò vào túi rút ra giấy đăng ký kết hôn màu hồng, mực đen mọc đỏ rõ ràng, cô giơ lên giấy đang ký kết hôn như thái sư giơ thánh chỉ.

Bàn tay kia vỗ bẹp bẹp vào mặt giấy, mặt nhỏ vểnh lên.
"You see! See nè!"
Hạ Tình buông ra Phùng Thế Phong, tay mò vào túi rút ra giấy đăng ký kết hôn màu hồng, mực đen mọc đỏ rõ ràng, cô giơ lên giấy đang ký kết hôn như thái sư giơ thánh chỉ.

Bàn tay kia vỗ bẹp bẹp vào mặt giấy, mặt nhỏ vểnh lên.
"You see! See nè!"
Hạ Tình chỉ ra ngón tay trỏ, ngón tay chọt vào vết ngón tay lăn ký tên, sau đó vỗ bẹp bẹp vào lòng ngực tràn đầy tự hào.
"Me me...!And..."
Cô nhít ngón tay trỏ sang chỗ chữ ký rõ nét của Phùng Thế Phong bên cạnh, sau đó xoay lại, bàn tay nhỏ vỗ bẹp bẹp vào lòng ngực Phùng Thế Phong.
"He! Its he!"
Ý cô muốn nói là chữ ký của anh trên đơn đăng ký kết hôn này a, anh là chồng của cô, Hạ Tình nghi hoặc.
"You understand? Hử hử? Understand chưa?"
Jayde và Phùng Thế Phong nhìn cô gái nhỏ đứng khua tay múa chân, Hạ Tình thấp hơn Phùng Thế Phong hơn hai cái đầu, thấp hơn cô gái phương tây một cái đầu, hai con người cao to, ánh mắt từ trên cao giáng xuống cô, giống như con chuột đứng giữa hai con mèo lớn.

Hạ Tình tích cực giải thích, nhưng cô gái phương tây chỉ có ngớ ra rồi cười cười.
Cô trông buồn cười lắm sao? Cô đang cố gắng giải thích a, có hiểu hay không mà lại cười?
Quá bất lực với vốn từ ít ỏi, Hạ Tình xoay mặt, tay đấm đấm vào lòng ngực anh, gương mặt nhỏ đỏ lên vì tức giận, nói lớn.
"Anh nói cho cô ấy, nói với cô ấy đây là giấy đăng ký kết hôn nè, nói là em là vợ anh, anh là chồng của em!"1
Phùng Thế Phong nhịn cười đến hai bã vai run run, bàn tay anh vuốt qua gương mặt méo mó vì kiềm nén tiếng cười, ổn định lại cơ mặt, gật gật đầu trả lời cô.
"Cô ấy biết rồi."
"Biết rồi?" Hạ Tình chớp chớp mắt, thế tại sao lại cười cười ngơ ngơ thế kia a.

Mà cũng mặc kệ, miễn là tiểu tam đã rõ ai là chính thất là được!
Biết được Jayde đã rõ vị trí, Hạ Tình quay ngoắc lại, tay hạ xuống tờ giấy đỏ quyền lực, hai tay chống nạnh, ngực ưỡn cao, mặt vểnh lên với nụ cười quyền uy.
Chẳng khác nào một con mèo đen nhỏ đang cố vểnh mặt đương đầu với con màu lông vàng.
Miệng nhoẻn ra nụ cười nhếch mép.
"Now, you know! So you go go!"
Jayde chẳng thể hiểu nhưng bộ dạng ưỡn ngực vểnh mặt của Hạ Tình vừa đáng yêu lại vừa buồn cười, cô cứ cười mãi.
Phùng Thế Phong vòng ra bàn tay, hai tay kéo Hạ Tình lùi về sau, kéo cô ôm vào lòng, lịch thiệp cười với Jayde.
"Hôm khác nói tiếp, Jayde đừng để ý cô ấy."
Hạ Tình được anh kéo về, lưng áp vào lòng anh, anh lại cười nói với cô gái kia, cô ngoái mặt liếc nhìn anh chằm chằm.
"À" Đáp lại Phùng Thế Phong, Jayde cười tươi, giơ lên năm ngón tay vẫy vẫy "Lần sau đến thì dắt cô ấy đến theo cùng đi, chúng ta cùng dùng bữa."
Hạ Tình ngoái ngược lại nhìn cô gái tây, không hiểu hai người họ đang nói gì, chỉ có thể dùng con mắt tròn trợn lên một cách hung hăn.
Gì đây gì đây?
Anh nói cái gì với cô ta mà còn cười, cô ta cũng cười nữa, vẫy tay chào với nụ cười thiên thiết đến thế à?
"Được" Phùng Thế Phong gật gật đầu "Gặp lại sau."
Hạ Tình lại ngoái đầu ngược lại nhìn anh, mắt tròn trợn to.
Anh còn gật đầu?1
Chắc chắn là cái thứ ba đó hẹn ngày khác gặp rồi, hai người còn muốn gặp lại nhau ư?
Hứ! Hai người nghĩ cô không biết tiếng Pháp thì muốn hò hen bằng lời thoải mái à?

Phi phi, cô hiểu đó, cô hiểu bẳng trực giác của người phụ nữ có chồng đó!!!
"Ok" Jayde nâng ra môi cười tươi.
Hạ Tình xoay mặt ngược lại, ánh mắt b*n r* tia lửa với Jayde.
Lại cười? Lại còn ok?
Phùng Thế Phong kéo nguyên cơ thể hung hăn về phía trước của cô rời đi, Hạ Tình bị kéo đi, đầu nhỏ vẫn ngoái về sau nhìn cô gái kia một cách hung hăng, trong khi Jayde lại rất thân thiện cười và vẫy tay chào tạm biệt.
Hạ Tình bị kéo vào thang máy, cửa thang máy đóng lại cô liền trừng mắt với anh.
"Anh muốn gì đây? Anh dám có nhân tình?! Muốn bỏ em chứ gì?"
Cô nói cho anh biết nhá, còn lâu anh mới bỏ được cô.
Hạ Tình không cho anh thời gian trả lời, tiếp tục nói với âm thanh vừa giận vừa thẹn.
"Nói anh biết, anh không bỏ được em đâu" Hạ Tình giơ lên tờ giấy màu hồng đỏ kia, hậm hực hai tay nhồi tờ giấy đăng kí kết hôn thành một cục tròn nhỏ rồi bỏ vào miệng nhai.1
Phùng Thế Phong nhìn cô bé nhỏ ghẹn thật đáng yêu, chưa kịp trả lời cô, nhìn thấy cô nhồi giấy đăng ký kết hôn, anh còn đang ngớ ra vì tờ giấy quyền lực bị nhồi nát thì cô đã bỏ thẳng vào miệng nhai.
"Em làm cái gì vậy?" Phùng Thế Phong hoảng hốt, hai tay bưng gương mặt nhỏ lên, hai gò má phồng lên nhai nhai giấy trong miệng.1
"Nhã ra, giấy không có phải đồ ăn" Hai tay bưng mặt nhỏ, hai ngón tay cái vạch hai mí môi đang nhai nhai kia ra.
"Em há ra, há miệng ra" Phùng Thế Phong vạch hai mí môi nhỏ ra, ngón tay cái chạm vào hai hàm răng ngậm chặt của cô.
"Nhã giấy đi" Anh khẩn trương, gương mặt căng thẳng lo lắng nói.
Hạ Tình ngậm chặt miệng, nghiền nát giấy trong miệng, hai bàn tay nhỏ nắm dưới bụng áo của anh, mặc cho anh ngăn cản cố gắng nhai nghiền tờ giấy, xay nhuyễn giấy, Hạ Tình còn nuốt ực một cái.
Nuốt sạch chúng, cô mới há miệng ra.
"Ah!"
Miệng cô đã trống rỗng rồi, cô nuốt sạch rồi nha.
Phùng Thế Phong trừng mắt, bạc môi mím lại trước bộ dạng bướng bĩnh vô cùng này, cô còn há miệng ra cho anh xem là cô đã nuốt sạch chúng.1
Phùng Thế Phong mạnh mẽ cúi đầu xuống, hai tay nắm lấy hai bên gương mặt cô ngẩn lên, áp lên cái miệng nhỏ đang há ra kia, đẩy lưỡi vào bên trong quấn lấy lưỡi nhỏ mềm ướt nước, trong miệng cô vươn lại mùi giấy.

Anh m*t lưỡi mềm, quấn chặt vào miệng cô m*t lấy m*t để mùi vị giấy vụn kia.
Mặt bị nâng ngẩn lên, gần như là ngửa đầu về sau để hứng lấy nụ hôn của anh, miệng lưỡi bị hôn m*t phát ra tiếng hôn ẩm ướt, mỗi cái m*t li3m của anh hút đi sức lực của Hạ Tình.

Cô hít vào toàn là hơi thở ấm nóng của anh, toàn thân mềm nhũng, hai tay từ nắm chặt bụng áo anh chỉ còn là cái níu nhẹ.
Ding.
Thang máy phát ra âm thanh, Phùng Thế Phong mới ngừng lại nụ hôn, nhìn cô đã đỏ ửng, thân thể mềm xuống.
Anh nắm lấy tay cô, xoay đầu đợi cửa thang máy mở ra, dắt tay cô đi ra.
Hạ Tình ngoan ngoãn bước theo anh, vội nâng mu bàn tay lên lau qua ướt át trên miệng, đầu xì xèo khói, cúi mặt giấu đi gương mặt đỏ ửng, ngoan ngoãn bước theo anh.
Lên một chiếc taxi, trở về khách sạn.
Phùng Thế Phong vừa kéo cô bước vào cửa phòng, anh đã xoay người lại, áp cô lên cánh cửa tiếp tục nụ hôn dở dang vừa rồi.
Bạc môi ấn lên miệng nhỏ liền tham lam há ra, đẩy lưỡi vào trong miệng nhỏ tìm kiếm mềm mại quấn quýt, hai bàn tay to nắm ở eo nhỏ, nắm kéo lớp váy lên trên bụng, tay luồng vào trong váy chạm vào hai bên làn da eo nhỏ ấm áp.1
"Ưm..."
Hạ Tình bị ấn vào cánh cửa, nụ hôn mãnh liệt trấn áp của anh vây loạn trong miệng, dù cô cố gắng thích ứng thế nào cũng không kịp theo thô bạo của anh.

Không hứng kịp nụ hôn, ướt át vây trên môi kéo ra những sợi chỉ bạc cũng tiếng nước đến thẹn người.
Nụ hôn cuồng nhiệt, hít vào toàn hơi thở thật nóng của anh, đầu óc Hạ Tình quay cuồng, cơ thể giống như bị bàn tay anh thiêu đốt, tay anh chạm đến đâu, nơi đó như thế bị đốt cháy.

Váy bị kéo lên cao, đôi chân lộ ra, lớp bảo hộ mỏng manh xinh đẹp, hai bàn tay to chạm vào làn da cô sờ nắn đến phía sau lưng, mò mẫn lên chốt khoá áo con mở ra, hai bàn tay to lại sờ ra phía trước bụng, mười ngón tay mon men trên làn da chạy lên cao, đẩy cả lớp váy lẫn áo con lên trên ngực.
Nụ hôn ẩm ướt chiếm đóng căn phòng yên tĩnh, bầu không khí trong căn phòng bị hai người hôn nhau thiêu đốt.
Dứt ra nụ hôn, Phùng Thế Phong nhìn cô mềm nhũng thật mê người, anh nói khẽ.
"Anh và cô gái vừa rồi chỉ là bạn."1
Mặt nhỏ đỏ ửng, nụ hôn làm cho cô mê muội, đôi mắt đê mê nhìn anh, nhắc đến cô gái vừa rồi.

Gương mặt nhuộm tình mị lên thật khó chịu, mày đẹp nhăn lại.
"Bạn? Bạn tình hay là bạn giường? Bạn kiểu gì mà lại vào khách sạn gặp nhau?"
Dục nhiễm trên đôi mắt, cô vẫn kháng nghị rất tức giận.
Phùng Thế Phong càng nhìn chỉ thấy càng đáng yêu, bộ dạng ghen tuông này làm cho trái tim anh càng gạo rực hơn, trái tim giống như được hồi xuân cực kỳ hưng phấn.

Anh cúi thấp người, men nụ hôn trượt đồi hoa thịt.
"Bạn bè nha."
Anh thở ra hơi nóng, ngậm lấy một bên nụ hoa hồng hào, tay nắm lấy một bên còn lại x** n*n, tay còn lại mân mê làn da phía sau lưng, chạm trên từng đốt sống lưng xuống nắm lấy mông đào bóp nắn.
Tay trên ngực tay dưới mông đào bóp nắm chúng thành đủ loại hình thù, Hạ Tình rùng người, đầu tựa vào cánh cửa phía sau, dục niệm đang dần chiếm lấy toàn thân, nhưng cô vẫn còn đủ tình táo để rõ ràng với anh.
"Bạn bè thì...!Ưm...!Gặp nhau trong khách sạn làm gì?"

Anh nắm chặt đồi ngực thịt mềm mại, da thịt ấm ấm mềm mại vô cùng, thả ra nụ hoa ướt bóng nước, đáp lời.
"Có một số vấn đề không tiện gặp mặt bên ngoài" Dứt lời, anh lại ngậm lấy nụ hoa ngậm m*t, đầu lưỡi vẽ thành những vòng tròn bao quanh nụ hoa hồng.1
"Cụ thể...!Ân...!Là chuyện gì?"
Là chuyện gì mà quan trọng đến mức phải gặp nhau trong khách sạn? Hạ Tình không nghĩ ra được chuyện gì khác.
Phùng Thế Phong nuốt ực xuống một ngụm, bàn tay xoa trên mông đào mon men ra phía trước, chui vào bên trong lớp bảo hộ mỏng, chạm qua u hoa ẩm ướt, đem ngón tay giữa đút vào bên trong.
Ngón tay cấm vào ấm áp, anh buông ra nụ hôn trên ngực, bàn tay kia nâng lấy sau gáy Hạ Tình nâng cô ngửa mặt lên, anh khoá chặt cánh môi nhỏ.
Ngón tay chạm vào từng thớ thịt non mềm ấp nóng, còn có thật ẩm ướt, hoà trộn cùng nụ hôn li3m láp trên môi, ngón tay cắm rút chậm rãi thật dịu dàng.
Dần dần ngón tay anh quanh toạc, cắm móc trong u hoa phát ra tiếng nước lách tách, nụ hôn cũng cuồng bạo, cắn lấy môi dưới ngọt ngào ngấu nghiến cùng ngón tay cắm sâu.
"Ưm...!A..."
Âm kiều mị r*n r*, Hạ Tình dần dần rên la theo ngón tay ăn sâu u hoa, một âm thật diễm lệ vang lên trong căn phòng, cao trào u hoa phun ra một lớp nhầy nhụa.
Phùng Thế Phong nhấc bỏng thân thể đỏ ửng sau cao trào hướng về giường, thả cô lên giường, tay nhanh chóng cởi thắc lưng, kéo khoá quần giải thoát thân mình.1
Thô to dựng thẳng, từng sợi gân guốc xanh tím hằn học trên thân thô to, y đầu đỉnh ra một giọt trắng, đẩy cao đùi ngọc, đặt y đầu trước u hoa.
Ngắm nhìn tiểu diễm lệ dưới thân đỏ mẫn như ráng chiều chiếu rọi, anh nhẹ hỏi, âm thật trầm cưng chiều.
"Hừm..." Cô thở hắc, cảm giác y đầu cọ xát trước huyệt, đầu mi tâm nhăn lại, mắt đẹp mi lên, vừa nhiễm dục thật yêu kiều lại thật nghiêm nghị nói.
"Anh đã nói...!Kết hôn không ly hôn, giấy kết hôn em đã ăn rồi, anh cả đời này cũng không được ly hôn với em, càng...!Không được phép có người khác."1
Ngày trước anh từng nói với cô như vậy, kết hôn không ly hôn, câu đó cô vẫn nhớ rất rõ.
Phùng Thế Phong nhấn y đầu vào huyệt nhỏ, ánh mắt ngập tình, con ngươi lấp lánh chỉ có thân nhỏ mềm mại đầy mị lực dưới thân, nhấn vào ý đầu, duật ra một tiếng cười thật trầm cương nghị đẩy hông thâm nhập.
"Em ghen cũng thật là đáng yêu đi" c*m v** trong, Phùng Thế Phong sảng khoái đến rít ra một hơi thở sung sướng.

Truyện Xuyên Nhanh
"Ha...!Chết tiệt...!Em đáng yêu quá."
"A..."
Thô to xâm nhập, Hạ Tình nấc tiếng, mặt nhỏ nhiễm dục đã đỏ càng ửng lên.
Là vì thâm nhập thật sảng khoái hay là vì câu nói của anh? Cô cũng chẳng biết nữa.1
Còn tiếp...
(P/a Thiện style, thiện thiện style style, thật là Ứ hự!
Tui là con ghẻ của cái app này thì phải, những bộ mới ra khác đều được cấp bìa rất sớm, Nhu Tình ra hơn nửa chặng đường còn chưa được cấp cho cái bìa nữa.

Nhắc khoé rồi đó, thay bìa đi mấy ạnh chị btv xênh xênh đẹp đẹp úi, nhắc dị đó, thay bìa xấu là tui giãy đạch đạch đạch cho coi.)1.
 
Nhu Tình Trong Anh
Chương 85: 85: Kiểm Tra Anh Ấy


Mây mưa đến đêm muộn, giường đã biến thành một mảnh hỗn độn, ga đệm sẫm màu mồ hôi lần nhầy nhụa của hai thân thể trần như nhộng quấn lấy nhau tiết ra.

Hạ Tình rũ rượi, máy tóc ướt đẫm mồ hôi gục xuống, Phùng Thế Phong ôm tiểu khả ái đi vào phòng tắm, tắm rửa thật sạch sẽ, sấy khô máy tóc rồi bế cô trở ra, đặt cô nằm trên sofa.1
Anh mở tủ kiểm tra, lấy ra một bộ chăn đệm mới, thay ga đệm thật sạch sẽ, bế tiểu thiên hạ lên giường, việc còn lại chỉ là ôm cô ngủ thật ngon.
Trưa ngày hôm sau...
Mặt trời l3n đỉnh Pari, Hạ Tình thức dậy, anh lại ra ngoài rồi, vừa tỉnh dậy liền lẩm bầm mắng trong bụng.
Cuối cùng thì bị anh ăn sạch sẽ lại chẳng biết được anh và cô gái kia rốt cuộc là quan hệ gì, anh chỉ nói là bạn bè không tiện gặp mặt bên ngoài thế nên mới vào khách sạn.
Ha, chuyện gì mà lạ kì thần bí đến mức không tiện ở bên ngoài, một nam một nữ mờ mờ ám ám như vậy thì...!Chỉ có thể là hái bông hoa bắt con bướm!1
Hạ Tình bậm môi, dù gì giấy đăng ký kết hôn đã bị cô ăn rồi, bây giờ thì thủ tiêu luôn cả đơn lý hôn đi.
Hạ Tình ngồi dậy, đi đến túi đồ của mình lục tìm đơn ly hôn, mở mấy chiếc hộp tủ tìm kiếm bật lửa.

Không tìm thấy bật lửa, Hạ Tình cầm đơn ly hôn đi vào trong phòng tắm.
Đứng trước tấm gương lớn, cô trừng mắt với lá đơn ly hôn, miệng lẩm ba lẩm bẩm thật nguyền rủa.
"Good bye! Tạm biệt! Không hẹn gặp lại!"
Mở ra vòi nước, Hạ Tình xé nát đơn ly hôn đặt dưới vòi nước, hai tay dùng sức vò giấy ướt nát nghiến ra thành từng mảnh nhỏ li ti, giấy nhỏ trôi đi theo làn nước xuống lỗ thoát nước.
Nhìn tờ giấy hoá thành từng phân tử nhỏ trôi xuống lỗ thoát nước, Hạ Tình mới thật thoả mãn, vẽ ra một nụ cười rất đắc thắng.
Thủ tiêu bằng thủy tán đã xong!
Hehe, bây giờ anh có mà nằm mơ mới ly hôn được.
Hạ Tình cầm lấy bàn chải đánh răng, thoải mái bắt đầu công tác rửa mặt.
Trở ra từ phòng tắm đã thấy anh ngồi ở sofa, Hạ Tình chúm chím làn môi, mắt đẹp mị lên, bước đến phía sau sofa, hai tay vòng xuống câu cổ anh, mặt dụi vào vai anh.
"Anh lại đi đâu vậy? Khi nãy em dậy không thấy anh."
"Ra ngoài một lát, em chuẩn bị quần áo đi, chúng ta dùng bữa với Jayde" Anh xoay mặt sang nhìn cô, tiện hướng hôn lên gò má cô một cái thật yêu.
"Jayde? Người phụ nữ hôm qua đó à?" Hạ Tình nhăn mày, anh nhắc đến cô gái khác, cô khó chịu bậm môi "Còn muốn gặp để làm gì nữa? Chẳng phải hôm qua nói hết rồi sao?"
Còn muốn gặp cô để nói gì a, cô hết cái để nói rồi, cái cô cần nói với cô gái tây kia chỉ đơn giản là...!He is my husband, and Im his wife!
"Em cứ chuẩn bị đi, gặp rồi em sẽ biết" Phùng Thế Phong nâng bàn tay chạm lọn tóc đen dài rũ xuống, ngón tay mân mê lọn tóc, ánh mắt thoạt qua tia ma mị cười tà, hỏi.

"Hay em muốn anh chuẩn bị cho em?"
Hạ Tình chớp chớp mắt, trước giờ anh cũng thường hay chuẩn bị cho cô, lúc chuẩn bị sẽ ăn đậu hũ của cô một chút.

Ví dụ như lúc tắm, bàn tay không an phận của anh sẽ nắn nắn xoa xoa đồi nhũ, quấy hơn tí là đem ngón tay c*m v** chỗ kia ghẹo cô cao trào.
"Phì! Em tự mình chuẩn bị."
Đêm qua đã bị ăn mầm đầu nành hết một đêm rồi, bây giờ cơ thể không tốt, không thèm nghịch với anh nữa.1
Hạ Tình nâng người dậy, xoay bước đi chuẩn bị.
Anh đưa cô đi đến một nhà hàng Ý, bước vào nhà hàng cổ kính lâu đời, đi đến bàn ăn được đặt trước.

Đập vào mắt Hạ Tình là hai người một nam một nữ, nam là người lạ mặt, còn nữ chính là cô gái tây hôm qua, tên gọi Jayde.
Ngồi xuống bàn ăn, Jayde nhìn Hạ Tình, tay nâng qua giới thiệu người đàn ông người tây tóc vàng bên cạnh, nói với âm thanh và cấu trúc y hệt Hạ Tình ngày hôm qua.
"This man is my husband, Zane, and Im not tuesday, Im Jayde" Jayde giới thiệu, kèm một câu giải thích "Im Dalziels doctor."
Hạ Tình nghe câu giới thiệu thật quen tai, chính xác hơn đó là câu mà cô liên tục nói ngày hôm qua.

Vậy ra người phụ nữ trước mắt đã có chồng, chính là người đàn ông ngồi bên cạnh.1
Hạ Tình đã hiểu lầm họ, cô thẹn thùng cúi mặt xuống, giọng nhỏ xíu lí nhí.
"Im sorry..." Cô lại quay sang nhìn anh, muốn anh phiên dịch cho mình câu mà Jayde nói phía sau.
"Cái gì mà doc doc thế ạ?"
Phùng Thế Phong thoạt nhiên cười, nhúng khẽ vai đáp.
"Ý cô ấy là bạn bè của anh."
"Ơ...!Ồ" Hạ Tình gật gù, xoay mặt lại nhìn hai người ngồi phía trước, nâng ra nụ cười thẹn thùng.

Đầu mi tâm chợt chau lại vì câu phiên dịch của anh, có phải là anh lừa cô không?
Bởi cô không nhầm thì bạn bè là friend, không phải là doc doc cái gì đó.
Phùng Thế Phong hướng về hai người bạn phương tây, nói gì đó bằng tiếng Pháp, hai người kia hướng ứng bằng nụ cười rồi trả lời cũng bằng tiếng Pháp.

Hạ Tình lạc lõng giữa bàn ăn giao tiếp toàn tiếng Pháp, khi anh xoay đầu lại, tay đưa thực đơn cho cô.
"Em muốn ăn gì?"
"À..." Cô nhìn thực đơn, nhìn chữ trong thực đơn thì chỉ có nó hiểu cô, chứ cô không hiểu nổi đám chữ ấy, lắc lắc đầu "Em ăn giống anh."1
"Vậy anh gọi cho em" Phùng Thế Phong thu lại thực đơn, giao tiếp với phục vụ.
Hạ Tình ngồi bên cạnh anh, ngoan ngoãn như con mèo con dùng bữa, ba người họ nói chuyện toàn là tiếng Pháp cho nên cô không hiểu gì, chỉ ngồi ăn.

Mà cũng không sao, mục đích cô đến bàn ăn này là để biết rõ thân phận cô gái tây kia, xem như là đã xoá được hiểu lầm.
Ôi may quá, chồng cô vẫn là chồng của cô a.1
Hiểu lầm được xoá bỏ, dù ở bàn ăn không hiểu họ nói gì những Hạ Tình rất vui vẻ ngồi ăn, mặt cứ b*n r* mấy bông hoa hạnh phúc, lâu lâu sẽ dựa vào vai anh dụi dụi một chút.

Jayde và Zane cũng muốn trò chuyện với cô, họ đôi lần nói mấy câu tiếng anh với cô.
Nhưng trình độ của Hạ Tình thì chữ nghe được chữ bị điếc, nên cô chỉ nhoe miệng cười rồi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc chứ chẳng biết nói gì.
Mọi người vui vẻ trên bàn ăn, Hạ Tình dụi dụi cánh tay anh, nhân lúc anh và hai người bạn ngừng nói chuyện, cô thì thầm nhỏ nhỏ vào tai anh.
"Em muốn đi vệ sinh."
Phùng Thế Phong gật đầu nhẹ, đứng dậy, Hạ Tình ôm lấy cánh tay anh đứng dậy theo, dự sẽ dắt cô đi đến khu vực vệ sinh, Jayde liền ngăn cản.
"Cô ấy cần vệ sinh sao?"
"Ừ, cô ấy không rành ngôn ngữ cũng chẳng biết đường cho nên tôi đưa cô ấy đi" Phùng Thế Phong trả lời kèm một nụ cười lịch thiệp.
"Để tôi đưa cô ấy đi vẫn tiện hơn" Jayde đứng dậy "Vừa hay tôi cũng cần đi vệ sinh."
"Vậy..." Phùng Thế Phong chần chừ, cúi đầu hỏi em bé đang ôm chặt cánh tay "Jayde dắt em đi nhé, cô ấy cũng đang cần vệ sinh."
"Ò" Hạ Tình gật gù, thả ra tay anh, bước ra bàn ăn đứng cùng cô gái tây.
"Vậy em đi đây."
"Cẩn thận kẻo lạc" Phùng Thế Phong ngồi xuống bàn ăn, cưng chiều nhắc nhở.

Jayde nắm lấy tay Hạ Tình, qua cách nói và ánh mắt của Phùng Thế Phong, Jayde dự đoán được câu nói đó, cực kỳ uy tính trả lời Phùng Thế Phong.
"Yên tâm, tôi sẽ không để lạc cô ấy."
Phùng Thế Phong ngớ ra, quay lại đùa với Zane.
"Vợ cậu cũng hiểu tiếng thành S à?"1
"Cô ấy chỉ giỏi phỏng đoán thôi" Zane haha cười đáp.
Jayde nhìn Hạ Tình, nói nhỏ.
"Go go."
Aaa, câu này của cô nè, cô hiểu nè, Hạ Tình gật đầu, mặt phún phính hô lên.
"Gooo."
Jayde dắt Hạ Tình đi vào khu vực vệ sinh.
Nơi này đúng là một nhà hàng lớn trứ danh, đến nhà vệ sinh cũng thật là lộng lẫy như cung điện, bồn ngồi phải nói là sang bàn mông, Hạ Tình ngớ nga ngớ ngác trước bồn ngồi thật mát đít, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nhà xí hoành tráng như thế này nha.
Xử lý xong chuyện cần xử lý, Hạ Tình bước ra khỏi phòng xí, cùng Jayde đứng rửa tay, Jayde đang lau khô tay bằng một chiếc khăn tay riêng.

Ánh mắt liếc nhìn những người khác đi ra khỏi phòng vệ sinh, khi phòng vệ sinh không còn ai nữa.
Hạ Tình không có khăn tay, đành rút khăn giấy trên bệ rửa chùi chùi, xoay lại cười với Jayde.
"Go go."
Đã xí xong rồi, phải ra ngoài thôi a.
Nhưng Jayde lại đứng im, gọi tên cô.
"Tình."1
Lần này Jayde phát âm rất đúng, không còn lơ lớ như hôm qua, Hạ Tình ngẩn mặt nhìn Jayde, đôi mắt tròn xoe chớp chớp muốn hỏi Jayde có chuyện gì.
Jayde nhận ra ánh mắt của cô, đây cũng là lý do Jayde cố tình theo Hạ Tình vào nhà vệ sinh, cô có chuyện muốn nói.

Từ hành động vô cùng đơn thuần của Hạ Tình, và cái cách Dalziel lãng tránh trên bàn ăn hôm nay mỗi khi nói đến chuyện bệnh tình.
Jayde đoán rằng, Hạ Tình chưa hề biết đến tình trạng của Dalziel, phải rồi, Dalziel luôn mặc áo rất kín tay.
Nhưng Jayde lại nhận ra, Hạ Tình không giỏi tiếng anh, cô làm sao có thể nói cho Hạ Tình hiểu.
Jayde chau mày suy nghĩ, Hạ Tình tròn mắt nhìn Jayde, dò hỏi.1
"What what?"
Vẫn là trình độ tiếng anh khiến cho Jayde bật cười, nhưng vấn đề Jayde muốn nói lại không phải chuyện vui, ánh mắt xanh biển thoát qua tia buồn bã, Jayde cầm lấy tay Hạ Tình, lật ngửa cổ tay nhỏ lên.
Ngón tay trỏ chỉ vào cổ tay Hạ Tình.

"Check him." (Kiểm tra anh ấy.)
Hạ Tình nhìn ngón tay trỏ Jayde đang chỉ vào cổ tay chính mình, nhưng cô không hiểu, ngẩn mặt lên chớp chớp mắt ngõ ý không hiểu.
Jayde đành phải buông ra tay Hạ Tình, mở chiếc túi xách lục tìm, lấy ra một con dao rọc giấy nhỏ, Jayde lại lần nữa cầm lấy cổ tay Hạ Tình, lật ngửa cổ tay lên.
Đưa mũi dao rọc giấy đến gần cổ tay Hạ Tình, thực hiện nhẹ một hành động cứa qua không khí ngay cổ tay Hạ Tình.
Cứa cổ tay?
Hạ Tình nhìn chằm chằm động tác của Jayde dưới tay mình, cô ngẩn lên nhìn Jayde với vẻ thắc mắc, Jayde nghiêm mặt, ánh mắt rất nghiêm trọng, thoáng qua đâu đó là sự u ám, cố gắng nói từ khoá thật đơn giản.1
"He...!À Dalziel...Your husband..."
Jayde chắc chắn, Hạ Tình biết cô đang đề cập đến Phùng Thế Phong, qua ba cách ám chỉ như thế, cách dễ hiểu nhất cho Hạ Tình là...
"Yes your husband...!He is suffering."
Chồng của cô...!Anh ấy đau khổ.
Jayde cầm con dao rọc giấy, cứa qua không khí trên cổ tay Hạ Tình thêm một lần nữa, sau đó giơ lên mũi dao, chỉ vào người Hạ Tình.
"You...!His pain."
Cô...!Nỗi đau của anh ấy.
Hạ Tình tròn xoe mắt, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên biến thành đôi mắt kinh ngạc mở to, lặp lại.
"Pain..."
Đôi mắt lấp lánh qua một tia u ám, cô biết từ này...!Chẳng biết đã học qua hay đã nghe ở bài hát nào đó, nhưng cô hiểu được từ này.
Jayde nhận thấy Hạ Tình lặp lại từ khoá mấu chốt, phỏng đoán được Hạ Tình đã hiểu, vội lặp lại thêm một lần.
"You are his pain so...!Please check him."
Cô chính là nỗi đau của anh ấy vậy nên, hãy kiểm tra anh ấy...
Jayde nắm chặt tay Hạ Tình, hai bàn tay nắm lấy cổ tay của Hạ Tình nâng lên, nắm ngay cổ tay, nhấn mạnh vào hai cổ tay.
Hạ Tình đã nghĩ ra một chuyện không vui từ hành động cứa dao qua cổ tay của Jayde, đôi mắt đỏ hoe sợ hãi nhìn người phụ nữ trước mặt, chân lùi đi một bước.
Cô sợ thứ mà Jayde chuẩn bị nói ra, thứ mà cô đang nghĩ tới.
Jayde giữ tay Hạ Tình, nắm chặt hai cổ tay cô nâng lên.
"Check his hand."1
Kiểm tra tay của anh ấy đi.
Còn tiếp...
(P/s Với tình yêu nồng nàn và cháy bỏng của má Dii dành cho các thần dân con yêu dấu, cắt ngay khúc này là hay hết xẩy!)1
_ThanhDii.
 
Nhu Tình Trong Anh
Chương 86: 86: Anh Che Chở Cho Em Em Cho Anh Dựa Dẫm


Mây mưa đến đêm muộn, giường đã biến thành một mảnh hỗn độn, ga đệm sẫm màu mồ hôi lần nhầy nhụa của hai thân thể trần như nhộng quấn lấy nhau tiết ra.

Hạ Tình rũ rượi, máy tóc ướt đẫm mồ hôi gục xuống, Phùng Thế Phong ôm tiểu khả ái đi vào phòng tắm, tắm rửa thật sạch sẽ, sấy khô máy tóc rồi bế cô trở ra, đặt cô nằm trên sofa.1
Anh mở tủ kiểm tra, lấy ra một bộ chăn đệm mới, thay ga đệm thật sạch sẽ, bế tiểu thiên hạ lên giường, việc còn lại chỉ là ôm cô ngủ thật ngon.
Trưa ngày hôm sau...
Mặt trời l3n đỉnh Pari, Hạ Tình thức dậy, anh lại ra ngoài rồi, vừa tỉnh dậy liền lẩm bầm mắng trong bụng.
Cuối cùng thì bị anh ăn sạch sẽ lại chẳng biết được anh và cô gái kia rốt cuộc là quan hệ gì, anh chỉ nói là bạn bè không tiện gặp mặt bên ngoài thế nên mới vào khách sạn.
Ha, chuyện gì mà lạ kì thần bí đến mức không tiện ở bên ngoài, một nam một nữ mờ mờ ám ám như vậy thì...!Chỉ có thể là hái bông hoa bắt con bướm!1
Hạ Tình bậm môi, dù gì giấy đăng ký kết hôn đã bị cô ăn rồi, bây giờ thì thủ tiêu luôn cả đơn lý hôn đi.
Hạ Tình ngồi dậy, đi đến túi đồ của mình lục tìm đơn ly hôn, mở mấy chiếc hộp tủ tìm kiếm bật lửa.

Không tìm thấy bật lửa, Hạ Tình cầm đơn ly hôn đi vào trong phòng tắm.
Đứng trước tấm gương lớn, cô trừng mắt với lá đơn ly hôn, miệng lẩm ba lẩm bẩm thật nguyền rủa.
"Good bye! Tạm biệt! Không hẹn gặp lại!"
Mở ra vòi nước, Hạ Tình xé nát đơn ly hôn đặt dưới vòi nước, hai tay dùng sức vò giấy ướt nát nghiến ra thành từng mảnh nhỏ li ti, giấy nhỏ trôi đi theo làn nước xuống lỗ thoát nước.
Nhìn tờ giấy hoá thành từng phân tử nhỏ trôi xuống lỗ thoát nước, Hạ Tình mới thật thoả mãn, vẽ ra một nụ cười rất đắc thắng.
Thủ tiêu bằng thủy tán đã xong!
Hehe, bây giờ anh có mà nằm mơ mới ly hôn được.
Hạ Tình cầm lấy bàn chải đánh răng, thoải mái bắt đầu công tác rửa mặt.
Trở ra từ phòng tắm đã thấy anh ngồi ở sofa, Hạ Tình chúm chím làn môi, mắt đẹp mị lên, bước đến phía sau sofa, hai tay vòng xuống câu cổ anh, mặt dụi vào vai anh.
"Anh lại đi đâu vậy? Khi nãy em dậy không thấy anh."
"Ra ngoài một lát, em chuẩn bị quần áo đi, chúng ta dùng bữa với Jayde" Anh xoay mặt sang nhìn cô, tiện hướng hôn lên gò má cô một cái thật yêu.
"Jayde? Người phụ nữ hôm qua đó à?" Hạ Tình nhăn mày, anh nhắc đến cô gái khác, cô khó chịu bậm môi "Còn muốn gặp để làm gì nữa? Chẳng phải hôm qua nói hết rồi sao?"
Còn muốn gặp cô để nói gì a, cô hết cái để nói rồi, cái cô cần nói với cô gái tây kia chỉ đơn giản là...!He is my husband, and Im his wife!
"Em cứ chuẩn bị đi, gặp rồi em sẽ biết" Phùng Thế Phong nâng bàn tay chạm lọn tóc đen dài rũ xuống, ngón tay mân mê lọn tóc, ánh mắt thoạt qua tia ma mị cười tà, hỏi.

"Hay em muốn anh chuẩn bị cho em?"
Hạ Tình chớp chớp mắt, trước giờ anh cũng thường hay chuẩn bị cho cô, lúc chuẩn bị sẽ ăn đậu hũ của cô một chút.

Ví dụ như lúc tắm, bàn tay không an phận của anh sẽ nắn nắn xoa xoa đồi nhũ, quấy hơn tí là đem ngón tay c*m v** chỗ kia ghẹo cô cao trào.
"Phì! Em tự mình chuẩn bị."
Đêm qua đã bị ăn mầm đầu nành hết một đêm rồi, bây giờ cơ thể không tốt, không thèm nghịch với anh nữa.1
Hạ Tình nâng người dậy, xoay bước đi chuẩn bị.
Anh đưa cô đi đến một nhà hàng Ý, bước vào nhà hàng cổ kính lâu đời, đi đến bàn ăn được đặt trước.

Đập vào mắt Hạ Tình là hai người một nam một nữ, nam là người lạ mặt, còn nữ chính là cô gái tây hôm qua, tên gọi Jayde.
Ngồi xuống bàn ăn, Jayde nhìn Hạ Tình, tay nâng qua giới thiệu người đàn ông người tây tóc vàng bên cạnh, nói với âm thanh và cấu trúc y hệt Hạ Tình ngày hôm qua.
"This man is my husband, Zane, and Im not tuesday, Im Jayde" Jayde giới thiệu, kèm một câu giải thích "Im Dalziels doctor."
Hạ Tình nghe câu giới thiệu thật quen tai, chính xác hơn đó là câu mà cô liên tục nói ngày hôm qua.

Vậy ra người phụ nữ trước mắt đã có chồng, chính là người đàn ông ngồi bên cạnh.1
Hạ Tình đã hiểu lầm họ, cô thẹn thùng cúi mặt xuống, giọng nhỏ xíu lí nhí.
"Im sorry..." Cô lại quay sang nhìn anh, muốn anh phiên dịch cho mình câu mà Jayde nói phía sau.
"Cái gì mà doc doc thế ạ?"
Phùng Thế Phong thoạt nhiên cười, nhúng khẽ vai đáp.
"Ý cô ấy là bạn bè của anh."
"Ơ...!Ồ" Hạ Tình gật gù, xoay mặt lại nhìn hai người ngồi phía trước, nâng ra nụ cười thẹn thùng.

Đầu mi tâm chợt chau lại vì câu phiên dịch của anh, có phải là anh lừa cô không?
Bởi cô không nhầm thì bạn bè là friend, không phải là doc doc cái gì đó.
Phùng Thế Phong hướng về hai người bạn phương tây, nói gì đó bằng tiếng Pháp, hai người kia hướng ứng bằng nụ cười rồi trả lời cũng bằng tiếng Pháp.

Hạ Tình lạc lõng giữa bàn ăn giao tiếp toàn tiếng Pháp, khi anh xoay đầu lại, tay đưa thực đơn cho cô.
"Em muốn ăn gì?"
"À..." Cô nhìn thực đơn, nhìn chữ trong thực đơn thì chỉ có nó hiểu cô, chứ cô không hiểu nổi đám chữ ấy, lắc lắc đầu "Em ăn giống anh."1
"Vậy anh gọi cho em" Phùng Thế Phong thu lại thực đơn, giao tiếp với phục vụ.
Hạ Tình ngồi bên cạnh anh, ngoan ngoãn như con mèo con dùng bữa, ba người họ nói chuyện toàn là tiếng Pháp cho nên cô không hiểu gì, chỉ ngồi ăn.

Mà cũng không sao, mục đích cô đến bàn ăn này là để biết rõ thân phận cô gái tây kia, xem như là đã xoá được hiểu lầm.
Ôi may quá, chồng cô vẫn là chồng của cô a.1
Hiểu lầm được xoá bỏ, dù ở bàn ăn không hiểu họ nói gì những Hạ Tình rất vui vẻ ngồi ăn, mặt cứ b*n r* mấy bông hoa hạnh phúc, lâu lâu sẽ dựa vào vai anh dụi dụi một chút.

Jayde và Zane cũng muốn trò chuyện với cô, họ đôi lần nói mấy câu tiếng anh với cô.
Nhưng trình độ của Hạ Tình thì chữ nghe được chữ bị điếc, nên cô chỉ nhoe miệng cười rồi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc chứ chẳng biết nói gì.
Mọi người vui vẻ trên bàn ăn, Hạ Tình dụi dụi cánh tay anh, nhân lúc anh và hai người bạn ngừng nói chuyện, cô thì thầm nhỏ nhỏ vào tai anh.
"Em muốn đi vệ sinh."
Phùng Thế Phong gật đầu nhẹ, đứng dậy, Hạ Tình ôm lấy cánh tay anh đứng dậy theo, dự sẽ dắt cô đi đến khu vực vệ sinh, Jayde liền ngăn cản.
"Cô ấy cần vệ sinh sao?"
"Ừ, cô ấy không rành ngôn ngữ cũng chẳng biết đường cho nên tôi đưa cô ấy đi" Phùng Thế Phong trả lời kèm một nụ cười lịch thiệp.
"Để tôi đưa cô ấy đi vẫn tiện hơn" Jayde đứng dậy "Vừa hay tôi cũng cần đi vệ sinh."
"Vậy..." Phùng Thế Phong chần chừ, cúi đầu hỏi em bé đang ôm chặt cánh tay "Jayde dắt em đi nhé, cô ấy cũng đang cần vệ sinh."
"Ò" Hạ Tình gật gù, thả ra tay anh, bước ra bàn ăn đứng cùng cô gái tây.
"Vậy em đi đây."
"Cẩn thận kẻo lạc" Phùng Thế Phong ngồi xuống bàn ăn, cưng chiều nhắc nhở.

Jayde nắm lấy tay Hạ Tình, qua cách nói và ánh mắt của Phùng Thế Phong, Jayde dự đoán được câu nói đó, cực kỳ uy tính trả lời Phùng Thế Phong.
"Yên tâm, tôi sẽ không để lạc cô ấy."
Phùng Thế Phong ngớ ra, quay lại đùa với Zane.
"Vợ cậu cũng hiểu tiếng thành S à?"1
"Cô ấy chỉ giỏi phỏng đoán thôi" Zane haha cười đáp.
Jayde nhìn Hạ Tình, nói nhỏ.
"Go go."
Aaa, câu này của cô nè, cô hiểu nè, Hạ Tình gật đầu, mặt phún phính hô lên.
"Gooo."
Jayde dắt Hạ Tình đi vào khu vực vệ sinh.
Nơi này đúng là một nhà hàng lớn trứ danh, đến nhà vệ sinh cũng thật là lộng lẫy như cung điện, bồn ngồi phải nói là sang bàn mông, Hạ Tình ngớ nga ngớ ngác trước bồn ngồi thật mát đít, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nhà xí hoành tráng như thế này nha.
Xử lý xong chuyện cần xử lý, Hạ Tình bước ra khỏi phòng xí, cùng Jayde đứng rửa tay, Jayde đang lau khô tay bằng một chiếc khăn tay riêng.

Ánh mắt liếc nhìn những người khác đi ra khỏi phòng vệ sinh, khi phòng vệ sinh không còn ai nữa.
Hạ Tình không có khăn tay, đành rút khăn giấy trên bệ rửa chùi chùi, xoay lại cười với Jayde.
"Go go."
Đã xí xong rồi, phải ra ngoài thôi a.
Nhưng Jayde lại đứng im, gọi tên cô.
"Tình."1
Lần này Jayde phát âm rất đúng, không còn lơ lớ như hôm qua, Hạ Tình ngẩn mặt nhìn Jayde, đôi mắt tròn xoe chớp chớp muốn hỏi Jayde có chuyện gì.
Jayde nhận ra ánh mắt của cô, đây cũng là lý do Jayde cố tình theo Hạ Tình vào nhà vệ sinh, cô có chuyện muốn nói.

Từ hành động vô cùng đơn thuần của Hạ Tình, và cái cách Dalziel lãng tránh trên bàn ăn hôm nay mỗi khi nói đến chuyện bệnh tình.
Jayde đoán rằng, Hạ Tình chưa hề biết đến tình trạng của Dalziel, phải rồi, Dalziel luôn mặc áo rất kín tay.
Nhưng Jayde lại nhận ra, Hạ Tình không giỏi tiếng anh, cô làm sao có thể nói cho Hạ Tình hiểu.
Jayde chau mày suy nghĩ, Hạ Tình tròn mắt nhìn Jayde, dò hỏi.1
"What what?"
Vẫn là trình độ tiếng anh khiến cho Jayde bật cười, nhưng vấn đề Jayde muốn nói lại không phải chuyện vui, ánh mắt xanh biển thoát qua tia buồn bã, Jayde cầm lấy tay Hạ Tình, lật ngửa cổ tay nhỏ lên.
Ngón tay trỏ chỉ vào cổ tay Hạ Tình.

"Check him." (Kiểm tra anh ấy.)
Hạ Tình nhìn ngón tay trỏ Jayde đang chỉ vào cổ tay chính mình, nhưng cô không hiểu, ngẩn mặt lên chớp chớp mắt ngõ ý không hiểu.
Jayde đành phải buông ra tay Hạ Tình, mở chiếc túi xách lục tìm, lấy ra một con dao rọc giấy nhỏ, Jayde lại lần nữa cầm lấy cổ tay Hạ Tình, lật ngửa cổ tay lên.
Đưa mũi dao rọc giấy đến gần cổ tay Hạ Tình, thực hiện nhẹ một hành động cứa qua không khí ngay cổ tay Hạ Tình.
Cứa cổ tay?
Hạ Tình nhìn chằm chằm động tác của Jayde dưới tay mình, cô ngẩn lên nhìn Jayde với vẻ thắc mắc, Jayde nghiêm mặt, ánh mắt rất nghiêm trọng, thoáng qua đâu đó là sự u ám, cố gắng nói từ khoá thật đơn giản.1
"He...!À Dalziel...Your husband..."
Jayde chắc chắn, Hạ Tình biết cô đang đề cập đến Phùng Thế Phong, qua ba cách ám chỉ như thế, cách dễ hiểu nhất cho Hạ Tình là...
"Yes your husband...!He is suffering."
Chồng của cô...!Anh ấy đau khổ.
Jayde cầm con dao rọc giấy, cứa qua không khí trên cổ tay Hạ Tình thêm một lần nữa, sau đó giơ lên mũi dao, chỉ vào người Hạ Tình.
"You...!His pain."
Cô...!Nỗi đau của anh ấy.
Hạ Tình tròn xoe mắt, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên biến thành đôi mắt kinh ngạc mở to, lặp lại.
"Pain..."
Đôi mắt lấp lánh qua một tia u ám, cô biết từ này...!Chẳng biết đã học qua hay đã nghe ở bài hát nào đó, nhưng cô hiểu được từ này.
Jayde nhận thấy Hạ Tình lặp lại từ khoá mấu chốt, phỏng đoán được Hạ Tình đã hiểu, vội lặp lại thêm một lần.
"You are his pain so...!Please check him."
Cô chính là nỗi đau của anh ấy vậy nên, hãy kiểm tra anh ấy...
Jayde nắm chặt tay Hạ Tình, hai bàn tay nắm lấy cổ tay của Hạ Tình nâng lên, nắm ngay cổ tay, nhấn mạnh vào hai cổ tay.
Hạ Tình đã nghĩ ra một chuyện không vui từ hành động cứa dao qua cổ tay của Jayde, đôi mắt đỏ hoe sợ hãi nhìn người phụ nữ trước mặt, chân lùi đi một bước.
Cô sợ thứ mà Jayde chuẩn bị nói ra, thứ mà cô đang nghĩ tới.
Jayde giữ tay Hạ Tình, nắm chặt hai cổ tay cô nâng lên.
"Check his hand."1
Kiểm tra tay của anh ấy đi.
Còn tiếp...
(P/s Với tình yêu nồng nàn và cháy bỏng của má Dii dành cho các thần dân con yêu dấu, cắt ngay khúc này là hay hết xẩy!)1
_.
 
Back
Top Bottom