Ngôn Tình Nhóc Biến Thái Của Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,288,240
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AP1GczNxtd6CrotCIUXAWNkJI5TJf8jC7QNRs5amCx7KfoUkWwZFYVT_6WSURBsPnrdvq4_9DFuagQU1F664l8SYNidJxiJJQmCCTKf6nwiFY7RLBSUjFYFpsfSbQ5T5ycfRUoeeTk6f9Kq6MuhOVIXdM_-4=w215-h322-s-no-gm

Nhóc Biến Thái Của Anh
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

NHÓC BIẾN THÁI CỦA ANH

Tác giả: 疯兔子斯基

Tên do editor đặt.

————— Giới thiệu —————

Tôi lén uống nước của cậu ấy, cậu ấy đi từ cửa sau vào, nâng cằm tôi lên, “Thích tôi sao, nhóc biến thái?”

Tôi cúi đầu, cắn răng thừa nhận.

Cậu ấy mỉm cười, cúi đầu hôn tôi, “Tôi vẫn thích môi chạm môi hơn."​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nhóc Biến Thái Của Anh
Chương 1


1,

Lạc Hành Huyên, bạn cùng bàn của tôi, đang khát nước, đưa cho tôi năm tệ để mua một chai Evian*.

(*) nước khoáng thiên nhiên từ dãy núi Apls.

Còn tôi là Nhan Trú, một người nghèo, ngay cả mua giấy nháp cũng phải lên Pinxixi.

Chỉ trong vòng ba ngày từ khi chúng tôi được xếp ngồi cùng bàn, cậu ấy đã quen với việc đối xử với tôi như một người sai vặt.

“Giúp tôi mua một chai nước đi.”

“Bữa sáng thì vẫn là bánh bao nhỏ với sữa đậu nành.”

Đều là “cá cửu lậu*”, sao tôi phải ngoan ngoãn nghe lời cậu ấy chứ?

(*) 九漏鱼 - trong đó 九 viết tắt 九年义务教育 (giáo dục bắt buộc chín năm), và 漏鱼 là viết tắt của 漏网之鱼 (cá lọt khỏi lưới). Theo nghĩa đen là chỉ những người chưa hoàn thành giáo dục bắt buộc chín năm.

Vẫn là vì tiền thôi.

Buổi tối tự học đầu tiên, vì tôi mượn cuốn sách của cậu ấy mà làm rơi cây bút kẹp ở trong.

Đầu bút hướng xuống đất, ngay lập tức bị tòe ngòi.

Mặc dù Lạc Hành Huyên chỉ xua tay, nhẹ nhàng nói ở nhà vẫn còn mười mấy cái.

Nhưng Cương Tử ở bàn sau lại hô lớn, “Anh Lạc hào phóng quá, cái bút này chắc phải mấy vạn.”

Một cây bút giá hàng vạn tệ.

Tôi gần như muốn xỉu, bán hết gia tài của tôi đi chắc cũng không đủ.

Bồn chồn bất an mấy ngày liền, vắt óc suy nghĩ cũng không kiếm đâu được mấy vạn tệ, tôi chỉ còn cách nói chuyện với Lạc Hành Huyên, “Tôi viết giấy ghi nợ đưa cho cậu nhé, tôi sẽ trả dần dần.”

Cậu ấy tay chống cằm, nhàn rỗi xoay chiếc bút mới trên tay rồi nói “Tùy cậu.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, thận trọng đưa tờ giấy ghi nợ mà tôi đã viết trước đó.

Lạc Hành Huyên đột nhiên quay đầu, hỏi: “Cậu có chăm chỉ không?”

2.

Cậu ấy không phải tùy tiện hỏi vậy, còn nói thêm cậu ấy đang thiếu người đến căng tin mua đồ ăn và tới siêu thị mua nước.

Một lần chạy vặt mười tệ, hỏi tôi có muốn hay không.

Tôi đương nhiên… cầu còn không được.

Vì vậy, tôi nhanh chóng nhận ra tính cách nổi bật của đại thiếu gia này: lười biếng.

Cậu ấy lười đến mức làm người ta phát cáu.

Thường ngày trong giờ học, bên cạnh tôi luôn có một cái đầu gục xuống, quay người sang là có thể nhìn thấy một nửa gương mặt đang ngủ rất ngon của cậu ấy.

Tiết học cuối cùng kết thúc vào buổi trưa, mọi người đổ xô đến căng tin lấy đồ ăn, Lạc thiếu gia nhìn cái nắng rát ngoài trời, cau mày rồi nhấc chân từ ngoài quay lại trong.

Chẳng trách lại cần người chạy việc vặt.

Đúng là bệnh thiếu gia của gia cấp địa chủ mà.

Có thể ngồi thì tuyệt đối không đứng, có thể đứng thì tuyệt đối không nằm. Chỉ có ngoại lệ duy nhất là trên bàn cơ.

Bình thường trông có vẻ lười biếng, nhưng khi chơi cờ lại như biến thành một người khác, siêu cấp mạnh mẽ.

Mỗi lần đến câu lạc bộ chơi cờ, cậu ấy đều nhờ tôi mua nước.

Mua nước trở về, tôi ngồi xuống cạnh cậu ấy và đưa nước.

Lạc Hành Huyên nâng cổ, uống hết một nửa rồi nhét vào tay tôi: “Vứt nó giúp tôi.”

Trên đường về lớp, tôi chợt nhớ chai nước của mình đã mất, gần một ngày nay tôi không uống nhiều nước lắm.

Ánh mắt không khỏi chuyển tới chai nước khoáng trong tay.

Căn cứ vào giá của chai nước này, Lạc Hành Huyên lỗ ít nhất hai tệ.

Thật lãng phí mà....

3.

Khi rót nước vào, tôi giữ cách xa miệng một chút.

Kết quả tôi còn chưa kịp nuốt, đã nhìn thấy Lạc Hành Huyên từ phía sau vào.

Ánh mắt nhìn thấy chai nước, vẻ mặt cậu ấy từ ngạc nhiên chuyển sang không tin nổi, sau đó là mặt đỏ bừng.

Thế nhưng ánh mắt lại đặc biệt nóng bỏng.

Cậu ấy đưa một tay nâng cằm tôi, hỏi:

“Cái gì đây?”

“Hình như là chai nước khoáng tôi đã vứt đi.”

Tôi chôn chân tại chỗ, mặt phiếm hồng, xấu hổ đến mức ngón chân như muốn đào một cái hố chui xuống.

Cậu ấy ngày càng ph óng đãng: “Ai lại uống nước người khác vứt đi chứ?”

Tôi có thể tưởng tượng ra ánh mắt kỳ lạ của tất cả bạn học trong lớp khi biết chuyện này.

Cậu ấy nhẹ nhàng đưa tay chạm vào hàng mi đang run rẩy của tôi: “Thích tôi sao, nhóc bi3n thái?”

So với việc uống nước của bạn học vì thiếu tiền, thì uống nước của người mình thích nghe có vẻ ổn hơn một chút.

Miệng đang định giải thích nhanh chóng ngậm lại.

“Thì ra cậu thích tôi đến vậy.” Lạc Hành Huyên cười, đôi mắt sáng ngời, giống như thợ săn phát hiện ra con mồi.

Vừa dứt lời, cậu ấy đã cúi đầu xuống, chạm vào môi tôi một cách chính xác.

Sau đó lại cười nói: “Tôi vẫn thích môi chạm môi hơn.”

Tay chân tôi nhũn ra, dựa vào bàn, trong lòng thấy vô cùng kinh ngạc.

Thì ra kiểu nữ sinh mà bạn cùng bàn thích, lại là kiểu bi ến thái.

4.

Ban đầu tôi cứ nghĩ việc này đã được cho qua.

Ai ngờ nó ngày càng tệ hơn.

Lạc Hành Huyên cho rằng tôi thích cậu ấy, thích đến mức trở thành kẻ bi ến thái.

Thế là, khi không có việc gì làm, cậu ấy sẽ nhìn tôi chằm chằm, nói một cách hoa mỹ là giám sát tôi.

Tôi tới căng tin ăn cơm, cậu ấy cứ đi theo tôi như cái bóng, liên tục hỏi tôi nên chọn món gì.

Tôi cạn lời, “Cậu đã đến đây rồi, còn không thể tự mình lấy đồ ăn sao?”

Anh nhìn bộ dụng cụ ăn uống bằng inox rồi suy nghĩ một lúc: “Tay của tôi rất đắt tiền, mấy cái này không xứng với tôi.”

Sau giờ học, ban chủ nhiệm yêu cầu tới phòng Khoa học công nghệ để lấy bài kiểm tra.

Cậu ấy nhất quyết đi theo tôi, vì sợ tôi làm hỏng bài thi của cậu ấy.

Nhưng lần này cậu ấy cũng có lương tâm, đặt hết số sách vào “đôi tay đắt tiền” của mình.

Tôi đi đến căn phòng trong góc, cậu ấy vẫn đi theo tôi mà không ngước lên.

Tôi…

Tôi: “Mở mắt ra nhìn đi, đây là phòng vệ sinh nữ.”

Giờ tự học buổi tối, tôi viết tên mình lên đề bài, cậu ấy nhìn tôi chằm chằm, lúc tôi làm đến câu hỏi lớn cuối cùng, cậu ấy vẫn nhìn tôi chằm chằm.

Tôi cố nhịn, nhưng giáo viên dạy toán trên bục không nhịn được nữa, hỏi thẳng: “Lạc Hành Huyên, lớp trưởng là đề bài sao? Nhìn chằm chằm vào em ấy thì có thể được điểm tối đa hả?”

Cả lớp phá lên cười.

Lạc Hành Huyên không chút ngượng ngùng: “Vâng, có thể ạ.”

Tôi đỏ mặt, vô thức quay đầu lại, sau đó nhìn thấy Lạc Hành Huyên đang nhìn phần bài làm của tôi, chép lia lịa.

Cậu ấy ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt của tôi, cười ủ rũ: “Nhan Trú, biểu cảm của cậu là thế nào thế? Không thích anh trai sao?”

“Đúng vậy.” Tôi lần đầu tiên nói với cậu ấy suy nghĩ thật: “Tôi cảm thấy mình không thể giao hảo với những người có IQ thấp và lười biếng.”

“Nếu như vậy,” Lạc Hành Huyên xoay chiếc bút trong tay, cong môi, nở nụ cười rạng rỡ, “Em gái học bá, có thể dạy kèm cho tôi được không?”

Cậu ấy tính cho tôi 10 tệ cho mỗi lần chạy việc vặt, không biết bao lâu mới có thể trả hết số tiền đó.

Nếu chuyển sang dạy kèm thì là 200 tệ một tiếng, nhanh hơn nhiều.

Tôi lại hào hứng nữa rồi.

Mặc dù điểm số của Lạc Hành Huyên khá bình thường, trông có vẻ không dễ dàng lắm, sẽ có rất nhiều vấn đề.

Nhưng tôi hoàn thành bài tập về nhà mỗi ngày rất nhanh, có đủ thời gian để dạy kèm cho cậu ấy trong một giờ.

Quan trọng hơn, điều này có nghĩa là tôi đã tiến một bước dài từ một người lao động rẻ mạt được trả lương bằng việc chạy việc vặt, sang kiếm tiền thông qua tri thức!

Vì vậy, tôi rất nhiệt tình, muốn giúp cậu học sinh kém cỏi này ít nhất lọt vào top 20 của lớp.

Mãi về sau, tôi mới tìm thấy một đống cúp lớn từ nhiều cuộc thi khác nhau mà cậu ấy đã giành được khi còn học cấp hai trong phòng làm việc.

Sau đó tôi mới biết, sau khi vào cấp ba, tên này chỉ giả làm cặn bã để tránh phải làm việc, từ đó giả heo ăn thịt hổ!

Tất nhiên, đó là tất cả những chuyện sau này.

5.

Nhiệm vụ trước mắt là phải giúp Lạc Hành Huyên lấy gốc đã.

Tôi thấy Lạc Hành Huyên đang giải đề, lặng lẽ nhìn cậu ấy làm bài.

Kết quả không ngờ là chưa mười phút, cậu ấy đã hoàn thành hết tất cả các câu trắc nghiệm.

Tôi nặng nề hỏi, “Lạc Hành Huyên, những cái này không phải là cậu đang đùa đó chứ?”

Lạc Hành Huyên chớp mắt, nói, “Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.”

Tôi thở phào, cậu ấy lại tiếp tục, “Ba dài một ngắn chọn ngắn, ba ngắn một dài thì chọn dài. Hai dài hai ngắn chọn B, đều dài đều ngắn chọn A. Dài ngắn khác nhau chọn D, cao thấp không đều chọn C.”

“Có vẻ như cậu có trí nhớ rất tốt nhỉ.” Tôi vỗ tay cảm thán, “Phần thưởng của cậu là một bài tập Ngữ văn, học thuộc các bài thơ cổ trong sách giáo khoa.”

Thật ra tôi chỉ tuỳ ý nói, không nghĩ cậu ấy sẽ ghi nhớ.

Buổi tối trước khi đi ngủ, tôi nhận được tin nhắn thoại từ Lạc Hành Huyên, qua màn hình, thanh âm uể oải phát ra, “Anh trai đã thuộc hết rồi, cô giáo nhỏ có muốn kiểm tra không?”

Tôi vốn dĩ định đi ngủ, nhận được tin nhắn thoại của cậu ấy, tôi mới nhớ ra chuyện đó nên tùy ý ra đề, “Ngộ dĩ vãng chi bất gián*”.

Lạc Hành Huyên rất nhanh trả lời, “Tri lai giả chi khả truy*”.

(*) “Ngộ dĩ vãng chi bất gián, tri lai giả chi khả truy,” trích trong “Quy khứ lai từ” (Bài văn về việc trở về) của Đào Tiềm, dịch nghĩa: Ta đã hiểu rõ rồi, những việc đã qua không thể sửa chữa được, nhưng những việc sau này còn có thể đổi thay (theo Thi viện).

Sau đó mỉm cười, “Cô giáo nhỏ, cậu đúng là đáng nể đấy, may là anh trai đây đã thuộc hết Hán văn.”

Tôi hơi ngạc nhiên, nên cứ hỏi mãi, lần nào Lạc Hành Huyên cũng trả lời được!

Hỏi đáp trôi qua hàng chục phút, tôi thấy hơi buồn ngủ, tay vẫn cầm điện thoại mà ngủ quên lúc nào không hay.

Hôm sau thức dậy, tôi thấy hàng trăm tin nhắn thoại được gửi liên tục.

Lạc Hành Huyên cuối cùng cũng gửi đi mấy tin nhắn, nói, “Thật ra cậu chỉ muốn nghe giọng của anh trai đây trước khi ngủ thôi.”

“Nhóc bi3n thái xảo quyệt.”

“Tôi hiểu mà.”

Tôi cầm điện thoại trong tay, hận không thể ném vào đầu Lạc Hành Huyên qua màn hình.

6.

Thứ sáu là ngày lễ, Lạc Hành Huyên bất ngờ chủ động mời tôi đến dự tiệc sinh nhật của cậu ấy.

Cuối tuần, tôi sẽ về quê ở thị trấn hoặc ở nhà thuê làm bài tập về nhà, đương nhiên tôi không muốn nhận lời cậu ấy.

Không ngờ cậu ấy lại kéo dài giọng: “Uống nước của tôi…”

Tôi ngắt lời cậu ấy, xấu hổ nói: “Tôi đi.”

Đang lúc đau đầu nghĩ xem mua quà sinh nhật gì thì tôi nghe thấy có người gọi mình từ cửa lớp.

Nam sinh gọi tôi có làn da đen khoẻ khoắn, mặt có chút quen quen.

Tôi ra ngoài một phát nói chuyện, mới biết được cậu ấy học lớp số 5, ở cùng một thị trấn với tôi, tên là Chu Đại Thường. Bởi vì thứ sáu, bố cậu ấy tới thành phố lấy hàng, tiện thể đón cậu ấy về nhà, nên bố mẹ tôi nhờ họ tiện đường đón tôi về.

Tôi hơi do dự, Chu Đại Thường lại nói, “Nếu cậu không muốn ngồi xe tải của nhà tôi thì thôi cũng được.”

“Mấy giờ thế? Tôi đã đồng ý tối nay tham dự tiệc sinh nhật của bạn học…”

Chu Đại Thường chăm chú nhìn tôi hồi lâu, rồi nói với tôi, “Chờ cậu không phải là không được, 8 rưỡi có xong được không?”

Tôi suy nghĩ một lúc, đến lúc đó tôi đi về sớm là được rồi, thế nên tôi đồng ý với cậu ấy.

5 giờ sau khi tan học, tôi mua quà sinh nhật ở cửa hàng gần trường, 6 giờ thì tới nhà Lạc Hành Huyên theo địa chỉ cậu ấy đưa cho.

Nhà của Lạc Hành Huyên không khó tìm, là một tiểu khu phồn hoa bậc nhất ở trung tâm thành phố, bên ngoài nhìn có vẻ náo nhiệt, đi vào trong tiểu khu lại thấy rất yên tĩnh.

Bấm chuông cửa xong, tôi thấy bên trong có rất nhiều người, một vài người tôi nhìn tương đối quen mắt, còn lại thì tôi không biết.

Lạc Hành Huyên từ trong đám đông đứng dậy, mỉm cười, “Còn tưởng cậu lạc đường cơ.”

Có rất nhiều hộp quà tuỳ ý để ở cửa, bao bì đóng gói tinh tế, có logo của nhãn hiệu nổi tiếng, xem ra giá cả không hề nhỏ, tôi nghĩ đến món quà của mình được đặt trong túi nhựa màu đỏ, âm thầm giấu ra sau lưng.

“Yo, cậu mời cả học bá tới sao?” Một giọng nữ vang lên từ đám đông, là bạn học Tề Phi, trong ấn tượng của tôi thì cả điểm số và gia cảnh của cô ấy đều rất tốt, là kiểu không dễ để giao thiệp, cô ấy nhìn tôi một lượt từ trên xuống, “Học bá tặng quà gì thế?”

Lạc Hành Huyên quay đầu, trừng mắt nhìn cô ấy.

Nhưng giọng nói đó đã thu hút sự chú ý của mọi người, người quen hay người không quen đều nhìn chằm chằm vào tôi đang đứng ở cửa.

Trong lòng tôi thở dài, việc đã như vậy, tôi đành đưa chiếc túi đã bị bóp dúm dó ra, nói, “Sinh nhật vui vẻ, xin lỗi, chỉ là một cuốn sách bình thường thôi.”

“Vẫn là bạn cùng bàn hiểu tôi nhất, biết tôi thích đọc sách, không giống người khác, tư tưởng đặc biệt th ô tục.” Lạc Hành Huyên dựa người vào kệ trước sảnh, trực tiếp lấy cuốn sách bên trong ra, “Bạn cùng bàn chọn sách gì nhỉ? “Hướng tới kỳ thi đại học”, “Xuất phát sớm”, “Người mới học cũng có thể hiểu Vật Lí”?”

Đọc đến cuối, Lạc Hành Huyên trầm mặc.

Tôi khẩn trương nhìn cậu ấy, “Tôi dựa theo khả năng của cậu để chọn, nếu cậu kiên trì hoàn thành nó, thành tích nhất định nâng cao.”

Lạc Hành Huyên thở dài một hơi, đột nhiên vươn tay, kéo tay tôi ra bên ngoài, giơ chân đá cửa, tách biệt bên ngoài với mọi người bên trong.

Bên ngoài vắng vẻ, chỉ có ánh sáng đỏ loé ra từ thang máy, Lạc Hành Huyên ép tôi vào vách tường bên ngoài, vây kín xung quanh, “Giáo viên nhỏ quan tâm đ ến việc học của tôi như vậy sao?”

Tôi nghiêm túc trả lời, “Chúng ta đương nhiên phải chăm chỉ học tập rồi.” Sau đó không nhịn được mà dịch sang bên cạnh vài xăng-ti-mét, cậu ấy thật sự quá sát rồi.

Lạc Hành Huyên rơi vào trầm tư, “Nếu tôi tăng một trăm hạng trong kỳ thi tháng này, có thể tặng thôi một món quà sinh nhật khác không?”

“Nói đi?”

Lạc Hành Huyên không nói gì, mà đưa ánh mắt xuống dưới, nhìn chằm chằm vào môi tôi.

Tôi nhìn hàng mi rũ xuống và chiếc mũi cao của cậu ấy, không hiểu tại sao tim tôi lại đập thình thịch, nhưng tôi vẫn cố gắng lấy lại tinh thần, “Cái này không được!”

Lạc Hành Huyên ngước mắt lên, tinh nghịch nhìn tôi: “Tôi còn chưa nói gì đâu, hay là cậu muốn?”

Tôi cảm thấy chắc chắn bây giờ mình trông không được ổn lắm, vì tôi cảm thấy đầu mình hình như đã hoàn toàn biến thành một quả cà chua đỏ.

“Được rồi.” Lạc Hành Huyên cười một lát, rồi lùi lại, đưa tay đặt lên má tôi, như thể muốn chạm vào, thanh âm ê a cứ như đang kiềm chế gì đó, “Nếu tôi tăng một trăm hạng, cậu gọi tôi là anh nhé.”

Cậu ấy vừa dứt lời, cửa thang máy mở ra.

Một người đàn ông mặc u phục, khuôn mặt không chút cảm xúc, từ bên trong ngẩng lên nhìn chúng tôi.

Nhìn một lát, ông ấy thu tầm mắt lại, cũng không ra ngoài, trái lại một lần nữa đóng cửa tháng máy.

Trước khi cửa thang máy chậm rãi khép lại, ông ấy nhìn về phía Lạc Hành Huyên, giơ ngón tay cái lên, khoé miệng nhếch lên cười.

“Con trai, bố phục con nha!”

7.

Tôi cúi đầu, nhìn tư thế mờ ám của chúng tôi rồi nhanh chóng đẩy cậu ấy ra.

Lạc Hành Huyên đơ người một chút, sau đó cúi đầu xuống, vành tai đã chuyển đỏ.

Khi hai chúng tôi quay về phòng, mọi người trong phòng như hoa hướng dương, đồng loạt nhìn về phía chúng tôi.

“Tới đây, bọn tôi đang chơi trò chơi, đợi hai người đó.” Tề Phi cười híp mắt, lập tức thay đổi thái độ, “Nhan Trú, tôi muốn ngồi cạnh cậu.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cô ấy kéo đến ngồi bên trái.

Bên cạnh không có chỗ trống, Lạc Hành Huyên dừng lại, đi vòng qua ngồi phía đối diện.

Nhân lúc mọi người đang nói chuyện, Tề Phi vừa cười vừa xích lại gần tay tôi, giọng điệu lạnh băng, “Cậu là cái thá gì chứ?”

“Một đứa quê mùa, ngoài thành tích cao, còn có cái gì để mà đắc ý?”

“Ừ,” tôi quay đầu nhìn cô ấy, “Không phải cũng là điều mọi người đều nhớ đến sao?”

Cô ấy nghẹn lời, hung dữ nói, “Vậy cậu cứ chờ xem, kỳ thi tháng này tôi nhất định sẽ giành được vị trí thứ nhất của cậu, xem xem cậu còn có thể đắc ý vì cái gì nữa!”

Thành tích của Tề Phi vốn đã rất tốt, cô ấy luôn đứng thứ hai hoặc thứ ba trong lớp, thực tế là điểm môn toán của cô ấy luôn thấp hơn tôi.

“Ồ.” Tôi đáp lại lời tuyên chiến của cô ấy một cách qua loa, nói thật lòng thì tôi vẫn đang suy nghĩ về cảnh tượng vừa nãy thôi.

Tôi nghĩ bố của Lạc Hành Huyên hình như đã hiểu lầm rồi.

Mọi người xung quanh không biết đã bắt đầu chơi từ lúc nào, vòng quay quay đến tôi, có người gọi nên tôi mới để ý đến.

“Đến lượt cậu rồi đấy.” Tề Phi hung dữ nói, “Cậu ngốc như vậy, sao Lạc Hành Huyên để ý đến cậu được chứ?”

“Nói thật hay mạo hiểm sao?” Tôi chú ý lại vào trò chơi, “Vậy tôi chọn nói thật đi.”

“Lá bài nói thật đã bốc hết rồi.” Một nam sinh mặt tròn đang cầm bộ bài nói, “Chỉ còn lá bài mạo hiểm thôi.”

"Không muốn thì đừng làm, tôi uống thay cậu." Lạc Hành Huyên nói.

"Không cần đâu.”

Tôi chọn ngẫu nhiên một lá bài, nam sinh mặt tròn tròn lấy ra nhìn, lập tức “wow” một tiếng, nháy mắt với tôi, “Thử thách truyền giấy bằng miệng… không biết học bá sẽ chọn ai nhỉ?”

Ánh mắt Lạc Hành Huyên lập tức sáng lên, cậu ấy thu lại bàn tay vốn đang cầm chiếc cốc, ánh mắt sắc bén nhìn tôi.

“Mau quyết định đi.” Nam sinh mặt tròn vui vẻ đưa một tờ giấy ra, “Có người đang nóng lòng đấy.”

Tất nhiên tôi không thể chọn Lạc Hành Huyên, nếu chọn cậu ấy, mối quan hệ của chúng tôi hoàn toàn không còn trong sáng nữa.

Thật ra còn có một mục tiêu khác.

Ở bên tay trái.

Kèm theo nỗi oán giận, như thể nếu tôi chọn Lạc Hành Huyên thì sẽ nhảy tới xé x ác tôi ngay lập tức.

Tôi suy nghĩ một lúc, rồi nhìn Tề Phi.

8.

Tôi nói chọn Tề Phi, cả nơi này rơi vào im lặng.

Tề Phi vẫn giữ nguyên biểu cảm nhướng mày như ban đầu, tựa hồ không có phản gì cả.

Tôi nhặt tờ lấy lên chuyển bị truyền qua, mong có thể hoàn thành nhiệm vụ này càng sớm càng tốt.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo đã vượt quá dự liệu của chúng tôi.

Vừa đúng lúc Tề Phi kịp phản ứng lại, lập tức đá mạnh vào ghế của tôi, giống như muốn đẩy tôi ra xa một chút, kết quả chân ghế nghiêng về phía trước, tiếp theo cả người tôi hướng về phía ngược lại, giấy rơi xuống đất, trái lại đầu hướng về phía cô ấy.

Môi tôi theo quán tính, nhanh chóng nhào tới môi Tề Phi.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ta ngơ người.

Mọi người trong phòng đều chếc lặng.

Tề Phi chớp chớp lông mi.

Mọi người xung quanh hai mắt cũng nhìn thành hình tròn, miệng há lớn.

Một giây sau, ghế tôi đang ngồi hướng xuống mặt đất, Tề Phi hình như muốn đưa tay kéo tôi, nhưng cuối cùng lại thu tay che mặt.

Lạc Hành Huyên đứng dậy, mặt lạnh đi từ phía đối diện qua đây.

Một tay đỡ tôi dậy, sau đó kéo tôi sang căn phòng nhỏ bên cạnh, vặn vòi nước, lau miệng thật mạnh.

Tôi không cử động được, đành phải để Lạc Hành Huyên đỡ lấy, vẻ mặt cậu ấy trong gương rất nghiêm túc, “Sao cậu lại chọn cô ấy?”

Tôi ú ớ không nói nên lời.

"Có phải vì điểm của tôi kém hơn cô ấy không?"

Lúc này, giọng điệu vốn đang tức giận của Lạc Hành Huyên dần trầm xuống, thậm chí còn có chút ủy khuất.

“Nhan Trú, là cậu trêu đùa tôi trước.”

Tôi cúi đầu, không dám nhìn cậu ấy trong gương nữa, cảm thấy thật bối rối.

Cậu ấy tự nhiên cúi xuống, tựa trán vào vai tôi, “Nhan Trú, cậu tốt nhất nên thật sự thích tôi.”

Không… tôi không thích cậu ấy, tất cả những gì tôi thích chỉ là học hành. Tôi nghĩ trong đầu.

Nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn hai chúng tôi tựa vào nhau trong gương, tôi lại lưỡng lự.

Theo lí lẽ thường thì lẽ ra tôi sẽ đẩy cậu ấy ra, nhưng nửa người tôi tê dại, cứng đờ.

Hỏng rồi, có vẻ như… tôi không thể cự tuyệt cậu ấy được.

Không biết qua bao lâu, Lạc Hành Huyên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, có vẻ đã hạ quyết tâm, “Lần thi tới, anh trai sẽ đứng hạng nhất toàn trường cho cậu xem.”
 
Nhóc Biến Thái Của Anh
Chương 2


9.

Tôi nghĩ Lạc Hành Huyên hoàn toàn đang mơ.

Chúng tôi đều là học sinh lớp thường, mỗi lần thi lớn, top 30 về cơ bản đều được lớp chọn chiếm giữ.

Đối với học sinh lớp thường, dù thứ hạng trong lớp có cao đến đâu, như tôi chẳng hạn, mặc dù tôi đứng đầu lớp thường nhưng cũng không có cách nào lay chuyển được sự thống trị của lớp chọn.

Vốn dĩ muốn thú nhận chuyện lần trước là hiểu lầm, nhưng lời giải thích cứ quanh quẩn trong miệng, không thể nói thành lời.

Cậu ấy đã nói như vậy, dù không thực tế lắm, nhưng tôi cũng không muốn làm giảm đi động lực học của cậu ấy.

“Tuỳ cậu, đến lúc tôi phải về rồi.”

“Anh trai đưa cậu về.”

“Không cần đâu.”

Lạc Hành Huyên trầm giọng, “Thành tích kém nên không đáng đưa cậu về sao?”

Tôi…

Tôi thật sự phục cậu ấy.

Chỉ một câu nói, mà cậu ấy có thể lật lại chuyện cũ.

Tôi vỗ vỗ vai cậu ấy, “Thứ hai gặp lại, ở đây còn có rất nhiều bạn của cậu. Còn nữa, mục tiêu thi cử vẫn nên phù hợp với thực tế, không cần quá tham vọng.”

Lạc Hành Huyên: “Không tin anh trai đúng không?”

Tôi: “Ừm, không tin.”

Lạc Hành Huyên cười, “Vậy có dám cá cược không? Nếu tôi thi hạng nhất, cậu không những mỗi ngày phải gọi tôi là anh, cậu còn phải đồng ý với yêu cầu của tôi.”

Tôi nghe như chuyện Nghìn lẻ một thêm, thuận miệng đáp lại, “Chưa nói đến hạng nhất toàn trường, hạng nhất trong lớp là được.”

Lạc Hành Huyên hình như muốn cười, nhưng lại nhịn, đưa tay chạm vào lông mi của tôi.

“Nhóc bi3n thái, coi thường kẻ địch sẽ phải trả giá đắt.”

Sau khi rời khỏi nhà Lạc Hành Huyên, đợi khoảng nửa tiếng, hai bố con Chu Đại Thường cũng đến.

Họ ngồi hai chỗ ở phía trước xe, còn tôi đi ra phía sau xe.

Vừa bước vào đã gặp vài con lợn béo và trắng.

"À, nhân tiện." Chu Đại Thường nhìn qua cửa kính phía trước: “Tiện thể chở mấy con lợn, cậu không để ý chứ?”



Sao tôi dám.

Những con lợn đó đều to tròn, trông như thể chỉ cần một cái mông là có thể gi ết chếc tôi.

10.

Tôi chỉ mong bọn chúng sẽ tuân thủ nguyên tắc nước sông không phạm nước giếng, một mình co ro trên đám cỏ khô mềm trong góc, bắt chéo chân và bắt đầu tính toán.

Bút của Lạc Hành Huyên có giá năm mươi nghìn tệ, cậu ấy đã sử dụng được bốn năm, chỉ yêu cầu tôi trả mười nghìn tệ.

Tính đến nay tôi đã chạy vặt cho cậu ấy 123 lần, bổ túc một bài học, vậy thì tôi còn nợ cậu ấy bao nhiêu tiền nhỉ?

8570 tệ.

Có nghĩa là chỉ cần bổ túc chưa đến hai tháng nữa, tôi có thể trả hết nợ cho Lạc Hành Huyên.

Như vậy thì tôi sẽ không nợ nần gì cậu ấy nữa.

Về tới nhà, tôi lục lại toàn bộ sách và tài liệu trước đó, viết những ý chính của các môn học vào vở theo từng tiết.

Sau đó chụp lại tờ ghi chú, gửi cho Lạc Hành Huyên.

Cậu ấy gửi lại “?”, tôi đang soạn tin nhắn thì nhận được cuộc gọi video.

Tôi ngay lập tức bật dậy khỏi giường, chạy đến gương trước tủ, vội vàng vuốt lại tóc rồi ấn nghe máy.

“Như thế này thì cậu dạy học thuận tiện hơn.”

Lạc Hành Huyên vừa giải thích vừa phóng to camera, tôi thấy cậu ấy hình như đang ngồi trong phòng học, phía sau có một tủ sách lớn, hình như còn có cả đầy cúp và huy chương.

Chắc là giải thưởng của bố mẹ cậu ấy, tôi không biết tại sao Lạc Hành Huyên lại cà lơ phất phơ như vậy.

Tôi nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ trong đầu, hắng giọng và bắt đầu giảng bài.

Trước đó tôi cầm điện thoại để giảng bài, sau đó tôi để máy cố định trên gối, lấy giấy nháp và ra đề bài, rồi trình bày các bước làm bài.

Giảng bài không biết bao lâu, tôi hỏi: “Có điều gì cậu không hiểu à?”

Lạc Hành Huyên nghiêng đầu, chỉnh lại tai nghe, không hiểu sao trên cổ cậu ấy lại xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.

Cậu ấy ho nhẹ rồi nói: “Kéo cổ áo lên.”

“Á?”

“Cổ áo khoác.”

Tôi ngơ ngác cúi đầu, nhìn thấy một phần xương quai xanh lộ ra.

“Nhanh lên.”

Tôi nhanh chóng kéo khoá lên, nhắc nhở: “Lạc Hành Huyên, tôi lấy hai trăm tệ một giờ, nếu cậu không nghe, sẽ lãng phí tiền của chính mình đấy.”

Lạc Hành Huyên chỉ cười.

Trong hai ngày nghỉ phép, về cơ bản tôi dành toàn bộ thời gian để làm giảng bài qua cuộc gọi video cho Lạc Hành Huyên, chủ yếu là tôi giảng bài, cậu ấy lắng nghe, sau đó trả lời các câu hỏi.

Khi cậu ấy đang giải đề, tôi sẽ ngồi sắp xếp lại các ghi chú theo các chủ đề chính.

Kỳ nghỉ của tôi trôi qua rất nhanh, tôi đã ngồi trên xe trở lại thành phố.

Thứ hai là buổi thi hàng tháng, tôi gặp Tề Phi và Lạc Hành Huyên trong lớp.

Đôi mắt của họ dường dường như đều quyết tâm giành chiến thắng trong kỳ thi này vậy.

Tề Phi ở cùng phòng thi với tôi, kỳ lạ là lần này cô ấy không nói gì ác ý, chỉ hất cằm, khịt mũi rồi quay đi.

Đề kiểm tra lần này không dễ nhưng tôi làm tương đối suôn sẻ cho đến khi làm đến câu hỏi bổ sung cuối cùng của môn toán. Vì câu hỏi rất lạ nên tôi đã cố gắng giải rất lâu mới có thể giải được hai câu đầu.

Vừa ra khỏi phòng thi, về đến lớp học thì thấy Tề Phi đang nói chuyện với mọi người, “Đề thi lần này thật sự đơn giản.”

“Đúng vậy.” Tôi gật đầu, “Chỉ là câu hỏi bổ sung hơi khó.”

“Câu hỏi bổ sung? Có câu hỏi bổ sung ư, sao tôi không thấy?” Tề Phi quay lại, thấy tôi, mặt lập tức đen lại.

“Ở mặt ngược lại.”

“Có phải cậu cố ý gạt tôi không?” Cô ấy đầy nghi hoặc hỏi.

Tôi dừng một chút.

Xem ra Tề Phi không thấy mặt giấy có câu hỏi bổ sung.

Vì câu hỏi bổ sung nằm ở mặt thứ ba của tờ gấp, nên nếu không phải còn thừa thời gian, tôi nhìn về sau một cái, có lẽ cũng không thấy.

Xem ra lần này, tôi vẫn đứng hạng nhất toàn lớp.

Chẳng mấy chốc, ngày có kết quả đã đến.

Không biết tại sao hôm nay Lạc Hành Huyên lại không đến.

Tôi nhanh chóng nhận được bảng điểm của mình.

Xếp thứ ba toàn trường.

Tôi rất vui, đây là thứ hạng cao nhất của tôi ở trường.

Nhìn tiếp sang bên, cả lớp… đứng thứ hai trong lớp.

Sao có thể đứng thứ hai được? Tôi hơi bất ngờ.

“Tề Phi.” Tôi đi đến cạnh bàn cô ấy, gõ bàn và hỏi: “Lần này cậu là người đạt hạng nhất sao? Chúc mừng.”

Không ngờ, cô ấy đột nhiên nổi giận: “Nhan Trú, cậu cố ý tới cười nhạo tôi phải không?”

Tôi bối rối nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô ấy, không còn cách nào khác đành quay lại chỗ ngồi của mình.

Một cơn gió thổi qua, bảng điểm của Lạc Hành Huyên bay đến trước mặt tôi.

Tôi muốn mở ra, nhưng tay vẫn kiềm chế được, đặt lại chỗ cũ.

Buổi chiều, năm mươi vị trí đầu được lên sân khấu nhận giấy khen, ngoài lớp chọn ra thì lớp tôi có hai người.

Người còn lại là Tề Phi, cô ấy xếp thứ bốn mươi chín toàn trường.

Nhưng khi chụp ảnh và nhận giấy khen, sắc mặt Tề Phi không tốt lắm.

Trên sân khấu, giọng chủ nhiệm vẫn tiếp tục, “Ngoài ra có một bạn học, trong các kỳ thi hàng tháng trước, bạn ấy luôn nằm ngoài top một nghìn, lần thi tháng này, bạn ấy đã lộn ngược dòng nắm giữ vị trí đứng đầu.”

Phía dưới bắt đầu sôi nổi, nhao nhao thảo luận xem đó là ai.

Chủ nhiệm nhiệt tình nói tiếp, “Bạn ấy là Lạc Hành Huyên của lớp 1. Xin mời bạn học Lạc Hành Huyên lên đây, cùng chia sẻ một chút kinh nghiệm.”

Toàn trường hoàn toàn bùng nổ.

Giữa đám đông náo nhiệt, Lạc Hành Huyên bình tĩnh đứng dậy.

Cậu ấy vốn dĩ cao và gầy, bộ đồng phục mặc lên người bạn học khác không đẹp lắm, nhưng cậu ấy khoác lên mang theo khí chất nam tính giống như manga Nhật Bản, giữa đám đông hàng nghìn người, cậu ấy trông vẫn vô cùng nổi bật.

Lạc Hành Huyên đi được mấy bước, đột nhiên nhẹ nhàng quay đầu, nhìn về phía tôi, con ngươi màu hổ phách dưới ánh mặt trời rất nhạt, dưới mắt trái có một nốt ruồi màu sáng.

Tôi vẫn chưa thu hồi được vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt, nhịp tim đột nhiên bắt đầu tăng tốc.

“Nhóc bi3n thái,” Lạc Hành Huyên ngẩng đầu cười nhạt, “Lời hứa với cậu, anh trai đã làm được.”

Nhưng vào lúc này, điều tôi đang nghĩ tới là——

Sau này không thể dạy kèm nữa, làm sao tôi trả lại tiền được?

Tôi còn phát hiện ra.

Bởi vì Lạc Hành Huyên đã làm một chuyện khiến mọi người kinh ngạc, khiến hiệu trưởng cũng phải đen mắt.

11.

Khi cậu ấy đứng trên bục, phía dưới rõ ràng là tiếng các nữ sinh đang reo hò.

Ngay cả Cương Tử cũng mở miệng, “Anh Lạc đẹp trai hơn, không phải là nhờ “bộ lọc” học bá sao?”

Lạc Hành Huyên nhướng mi, giọng nói của cậu ấy vang khắp sân qua micro:

“Lúc mới đến đây, tôi đã nghe một số bạn cùng lớp nói, Lạc Hành Huyên lén nhìn đề trước khi thi.”

“Có bạn cùng lớp nói, Lạc Hành Huyên nhất định là kẻ thua cuộc.”

Không ai nghĩ Lạc Hành Huyên lại từ chính miệng nói về sự nghi ngờ của mọi người.

Sân khấu rộng lớn đột nhiên im lặng, mọi người nghiêm túc nhìn cậu ấy.

Dưới ánh nắng, chàng trai đang thu hút nhiều sự chú ý, mỉm cười:

"Cái này để tôi trả lời, mọi người nói đúng, tôi quả thật sử dụng thiết bị gian lận.”

Toàn bộ nơi này náo động.

“Trời, chuyện này mà cũng nói ra được sao?”

“Anh Lạc muốn chếc sao.”

“Nhìn sắc mặt thầy hiệu trưởng kìa, hoàn toàn tối sầm.”

“Liệu anh Lạc có phải là người đầu tiên bị đuổi khỏi khán đài không?”

Chủ nhiệm đã đứng dậy.

Lạc Hành Huyên bình tĩnh nói tiếp câu thứ hai: “Nhưng thiết bị gian lận của tôi không phải là một sản phẩm điện tử như điện thoại giống mọi người nghĩ, mà là một người - bạn cùng bàn của tôi, Nhan Trú.”

Mọi ánh nhìn dần chuyển sang tôi.

“Mọi người vừa thấy cô ấy đứng trên sân khấu khi trao thưởng top 3, từ khi được cô ấy dạy kèm, tôi phát hiện rất nhiều kiến thức tôi trước đây không hiểu lắm lại trở nên dễ hiểu như vậy. Trước kỳ thi, cô ấy không chút giấu diếm mà chia sẻ cho tôi ghi chú ôn tập, sau khi in ra, tôi phát hiện trong đó không chỉ có tất cả kiến thức của học kỳ này, mà những điểm quan trọng và khó của học kỳ trước cũng được tổng hợp trong đó, cho dù là người mất gốc, vẫn có thể dễ hiểu khi đọc.”

“Ngồi vào phòng và nhìn thấy đề thi, tôi không khỏi bật cười vì đã nhìn thấy hết phần kiến thức của từng câu trong đề thi.”

“Tôi cũng đã xem qua nhiều tài liệu học tập trên thị trường, nhưng không có cái nào được tổ chức tốt như của bạn học Nhan Trú, người xưa từng nói, người thợ muốn hoàn thành tốt công việc của mình thì trước tiên phải mài công cụ sắc bén (công dục thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí).”

“Một tài liệu học tập tốt, chính là thiết bị gian lận tốt nhất của tôi, cũng giống như một ngọn hải đăng có thể soi sáng hướng học tập, nhất là với những bạn học đang gặp rắc rối trong học tập.”

“Vì vậy, tôi rất biết ơn bạn cùng bàn của tôi, đã cho tôi một tia sáng khi tôi bối rối nhất.”

Dưới khán đài, mọi người ngây cả người, ngay cả tôi nghe được cũng choáng váng.

“Bạn học Nhan, tôi muốn phỏng vấn bạn.” Cương Tử cuộn cuốn sách tiếng Anh trong tay lại thành một cái ống, “Hai người đã thực hiện giao dịch mờ ám gì vậy?”

Tôi vô cảm hất tay Cương Tử ra.

Cương Tử cực kỳ bi thương, “Bọn tôi nhiều năm bên nhau, anh Lạc cũng không nói một lời tốt đẹp nào về tôi cả!”

Trên sân khấu, biểu cảm của Lạc Hành Huyên thay đổi từ kể chuyện nhẹ nhàng, ngay lập tức trở thành một hồ ly tốt bụng:

"Bây giờ tôi cũng muốn truyền lại ngọn hải đăng này cho bạn học khác, có bạn nào muốn có những ghi chép này không?”

“Nhiều người giơ tay quá, tôi chỉ có một bản, các bạn ghi lại thông tin liên lạc của tôi nhé, số QQ là 239XXXXXXX.”

Lạc Hành Huyên cười nói: “Nếu ai có nhu cầu thì liên hệ với tôi qua QQ, tôi sẽ in một bản mới cho bạn, nhưng tất nhiên không miễn phí.”

"Bao nhiêu?" Một cô gái từ phía dưới dũng cảm hỏi.

“Tiền sao? Bạn có thể trả tùy ý. Bình thường mua tài liệu cũng chỉ bằng giá một ly nước trái cây, thậm chí tôi còn in sẵn cho bạn.”

"Nhưng không thể miễn phí được, dù sao tôi cũng tốn hai trăm tệ một tiếng dạy kèm.”

Chủ nhiệm đã đứng dậy, vẻ mặt như muốn giật micro từ tay Lạc Hành Huyên.

Lạc Hành Huyên gật đầu với thầy, lại tiến gần micro: “Học sinh trường chúng ta được giảm 50%.”

"Cuối cùng, không muốn mua thì đừng thêm tôi, tôi có đối tượng rồi!”

Giữa những tiếng reo hò và cười chói tai, Lạc Hành Huyên bị chủ nhiệm lôi ra khỏi khán đài.

12.

Sau buổi hôm đó, Lạc Hành Huyên trở nên rất “nổi tiếng” trong trường.

Càng nổi hơn đó là cậu ấy ở trước toàn trường, trước mặt các thầy cô công khai có bạn gái, mọi người đều rất hiếu kì đoán đó là ai.

Cương Tử và bạn cùng bạn của cậu ấy đang thảo luận về bạn gái của Lạc Hành Huyên.

Hai người họ đều nhất trí cho rằng là Tề Phi.

“ y,” Tôi đặt bút xuống, quay đầu nói đùa, “Thật ra cậu ấy nói đối tượng đó là tôi.”

Cương Tử nhìn về phía tôi, khóe miệng giật một cái, “Nếu không phải tôi hiểu rõ anh Lạc, quả thật là bị lừa đấy.”

“Sao cậu biết tôi lừa cậu?”

“Bức ảnh trong ví của cậu ta là Tề Phi.”

“Với lại, anh Lạc hồi cấp hai là học thần thật sự, năm đó thi cấp ba, với thành tích đó có thể ra ngoài lựa chọn trường tốt hơn, nhưng lại không đi, trái lại đến đây học với chúng ta. Còn vì cái gì nữa? Không phải vì Tề Phi ở đây sao?”

“Quan trọng nhất là, nhà hai người họ ở cùng một khu, mẹ cậu ấy còn nói, chỉ nhận Tề Phi là con dâu.”

“Vậy nên chúng tôi đều thấy là đang nói về cô ấy, dù sao thanh mai trúc mã lại môn đăng hộ đối, tình cảm hơn chục năm sao là giả được.”

“Nhà Tề Phi cũng rất có điều kiện phải không?” Cương Tử hỏi bạn cùng bàn.

“Hồng Doanh Plaza là một trong những nơi do nhà cậu ấy mở.”

“Wow, đúng là đại tiểu thư.”

Hai người ngồi bàn sau vẫn cúi đầu nói chuyện rôm rả.

Tôi muốn tập trung, tiếp tục làm bài nhưng tôi không thể bình tĩnh được.

Chỗ ngồi bên cạnh tôi trống vắng.

Sau bài phát biểu, cậu ấy lại biến mất.

Cũng không đến trường.

Bình thường dù sớm muộn cũng sẽ nhắn cho tôi mấy dòng tin, nói nhảm vài câu như “Ăn cơm chưa?” hay “Ngủ chưa?”.

Đôi khi nó khiến tôi ảo tưởng, như thể chúng tôi đang hướng tới một loại mối quan hệ nào đó kiểu như tình yêu.

Nhưng…

Nghĩ kỹ lại, cậu ấy đã từng thật sự bày tỏ tình cảm một cách rõ ràng chưa?

Chưa từng.

Ngay cả cách tiếp cận chủ động của cậu ấy, cũng là vì nghĩ tôi thích cậu ấy.

Nếu như không có sự hiểu lầm thì sao...

Tôi cầm bút, chợt tỉnh giấc.

Vậy thì giữa chúng tôi chỉ còn mối quan hệ nợ nần thôi.

13.

Nhiều ngày liên tiếp, tôi rơi vào trạng thái tinh thần lơ đãng, đôi lúc còn mất tập trung trong lớp.

Giờ tự học buổi tối, tôi nhận được tin nhắn của Lạc Hành Huyên.

“Nhóc bi3n thái, làm gì đó?”

Tôi nhìn điện thoại một lúc, viết rồi lại xoá trong hộp thoại khá lâu, đột nhiên cảm thấy ớn lạnh trên đỉnh đầu.

Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy khuôn mặt của thầy dạy Toán đang dán lên cửa sổ.

Tôi phải dùng hết sức để kiềm chế không ném chiếc điện thoại lên trần nhà.

“Lên văn phòng đi.” Thầy lặng lẽ nói.

Tôi bất an đi tới văn phòng, mới phát hiện Tề Phi cũng ở đó.

Thầy dạy toán không phê bình, cũng không nói gì khác, chỉ bảo có hai suất tham gia đào tạo ngắn hạn cho cuộc thi toán, địa điểm là ở một trường đại học, hỏi xem chúng tôi có muốn đi không.

Tề Phi nhanh chóng đồng ý, thầy toán và cậu ấy trao đổi vài thứ, rồi cô ấy ngẩng cao đầu rời đi.

“Em thì sao?” Thầy dạy toán hỏi.

“Chi phí thì sao ạ?”

“Nhà trường sẽ trả một phần phí đào tạo, nhưng bảo hiểm, ký túc xá, tiền ăn,... vẫn cần tự chi trả, phải chuẩn bị ít nhất hai nghìn, em và gia đình cứ thảo luận đi, nếu thi đạt thứ hạng cao, em có thể được vào các trường danh tiếng.”

“Cảm ơn thầy, em sẽ thương lượng với gia đình rồi sẽ trả lời thầy.”

Tôi gọi điện cho mẹ, đề cập đến vấn đề tiền bạc, bà ấy trực tiếp bảo tôi không đi, an phận chuẩn bị cho kỳ thi đại học, một đứa con gái học trường đại học nào không quan trọng.

Câu trả lời này đã nằm trong dự đoán của tôi.

Hồi tiểu học, tôi được chọn tham gia hoạt động khiêu vũ trong ngày 1 tháng 6 của trường, tập luyện cùng các bạn khác trong hơn một tháng.

Cho đến một tối, tôi nói với bố mẹ cần nộp cho trường 140 tệ tiền quần áo.

Họ tức giận đến mức gọi điện cho giáo viên cả chục cuộc trong tối đó.

Mọi cuộc gọi đều ý là không có tiền, không tham gia hoạt động nữa.

Thậm chí trong thâm tâm họ còn cảm thấy những loại hoạt động này là lừa đảo từ giáo viên.

Cuối cùng giáo viên vì lo lắng thay người sẽ ảnh hưởng đến tiết mục, nên đã tự mình trả tiền cho tôi.

Thật ra 140 tệ, làm gì có chuyện họ không trả được?

Kế hoạch ban đầu của họ là để tôi hoàn thành chín năm giáo dục bắt buộc, sau đó sẽ ra ngoài làm việc và kiếm tiền.

Nếu các giáo viên cấp hai không giới thiệu tôi với lãnh đạo trường trung học, tôi được miễn toàn bộ học phí và nhiều khoản linh tinh khác, thì tôi thậm chí chẳng có cơ hội được đứng đây.

Tôi như người mất hồn về căn nhà thuê, suy nghĩ rất lâu xem có ai thể giúp tôi.

Tôi tới quán trà để vay tiền của cô tôi.

Kết quả cô tôi không có ở đó, chú đã trực tiếp đuổi tôi ra ngoài, nói, “Bảo bố mày trả nhà tao ba vạn mà ông ấy nợ trước đi.”

Tôi đành phải đi tìm bạn bè.

Nhưng họ cũng là học sinh, chỉ có thể cho tôi mượn tối đa một trăm tệ, thật xấu hổ nếu vay nhiều hơn.

Vừa lúc Chu Đại Thường tới hỏi tôi cuối tuần có muốn cùng về nhà không, tôi do dự có nên hỏi mượn tiền của cậu ấy không.

Kết quả Chu Đại Thường hỏi lại, “Sao cậu lại không có tiền?”

Tôi bối rối trước câu hỏi của cậu ấy.

Sau đó cậu ấy kể lại một sự việc.

Cách đây vài năm, có người mai mối trong thị trấn giới thiệu cậu ấy với gia đình tôi để cưới tôi. Bố tôi đã đồng ý và nhận cọc một trăm nghìn tệ, nói sẽ dùng số tiền đó làm tiền học phí, chúng tôi sẽ kết hôn nhau sau khi học xong.

“Tôi không biết,” tôi đột nhiên xách cổ áo cậu ấy, “Hơn nữa tôi là con người, không phải lợn để buôn bán.”

Chu Đại Thường ngơ ngác nhìn tôi, hồi lâu mới nói: “Tôi tưởng cậu biết…”

Tôi buông tay ra, cố gắng bình tĩnh lại, nói: “Là vấn đề của bố tôi, tôi xin lỗi.”

“Thế cậu có cần tôi cho cậu mượn tiền không?” Cậu ấy tiếp tục nói: “Tôi đã tiết kiệm mấy vạn tiền mừng tuổi, nếu cậu cần…”

“Không cần.”

“Với lại, sau này tôi sẽ trả tiền, nói với bố cậu đừng cấp tiền cho bố tôi nữa.”

Tôi nói mấy lời này, rồi rời đi không ngoảnh lại.

Cho đến đêm trước khi khóa học bắt đầu, tôi vẫn chưa vay được hai nghìn tệ.

Tôi ngồi trên bàn trong căn nhà thuê đầy tuyệt vọng, nghĩ rằng mình cũng nên quên chuyện đó đi.

Thật ra…

Tôi còn có thể hỏi một người nữa.

Lạc Hành Huyên.

Nhưng lòng tự trọng khó hiểu của tôi, có thể để bản thân cúi đầu với bất kỳ ai, nhưng lại không muốn cậu ấy thấy mặt xấu hổ này của mình.

Tôi đi ngủ với tâm trạng rất tệ.

Sáng hôm sau, cuộc gọi của thầy giáo dạy toán đã đánh thức tôi, “Nhan Trú, em sao vậy, sao không tới tập hợp?”

Tôi lập tức nhận ra thầy đang nói tới khoá đào tạo, “Thầy ơi, số tiền đó…”

Tôi đang định nói không có tiền, không thể đi được, nhưng thầy dạy toán đã ngắt lời tôi: “Không phải em nhờ Tề Phi nộp tiền hộ em sao?”

“Chúng ta sẽ đi xe ở cổng phía tây trường, nhanh lên, đúng 8 giờ 30 sẽ khởi hành.”

14.

Tôi vô cùng bất ngờ.

Chưa kịp suy nghĩ xem tại sao Tề Phi lại trả tiền cho mình, tôi thấy chỉ còn ba mươi phút nữa là đến 8 giờ 30, tôi vội vàng tắm rửa, thu dọn đồ đạc rồi chạy từ nhà đến trường.

May mắn là căn nhà tôi thuê đối diện ngay trường học.

Tôi nhanh chóng bước lên xe.

Vừa vào đã nhìn thấy Tề Phi.

Tôi tiến tới ngồi xuống cạnh cô ấy, thấp giọng hỏi: “Tại sao?”

“Ồ, cậu đang nói đến chi phí huấn luyện à?”

Tôi vội vàng gật đầu, “Cảm ơn, tôi sẽ trả lại tiền…”

Những lời này, tôi nói đầy yếu ớt.

Không biết hàng ngày người khác phải suy nghĩ gì, nhưng khi mở mắt ra, tất cả những gì tôi nghĩ đến, ngoài việc học ra, thì là trả nợ.

Tại sao tôi luôn nợ tiền người khác?

Tại sao tiền mãi không trả hết được?

Một cảm giác chán nản không nói được bao trùm lấy tôi.

Tề Phi quay đầu liếc nhìn tôi: “Cậu không cần cảm ơn, tôi chỉ tò mò thôi.”

Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy.

“Bọn họ nói cậu có thể làm bất cứ việc gì vì tiền, làm bảo mẫu cho Lạc Hành Huyên, làm cô dâu nhỏ của nam sinh lớp khác, cậu không có chút lòng tự trọng nào à?”

“Nhan Trú, người như cậu, thật là đáng khinh.”

“Vậy…” Tôi mãi không nói nên lời, đành phải hỏi: “Cậu coi thường tôi như vậy, sao còn nộp chi phí đào tạo cho tôi?”

“Vì tôi có thừa tiền để chi tiêu, tôi rất tò mò xem một học sinh đứng đầu làm người hầu cho tôi sẽ như thế nào.”

“Phải nhốt mình ở cái nơi ch ết tiệt nhà trong nửa tháng, có người giúp làm mấy việc nặng nhọc cho tôi, thấy cũng tốt.” Cô ấy hất cằm, “Nếu như không muốn, tự mình ra khỏi xe đi.”

Tôi im lặng hồi lâu rồi mỉm cười: “Cảm ơn cậu, Tề Phi.”

Cô ấy mở to mắt: “Cậu đang nói mấy lời buồn nôn gì vậy, Nhan Trú cậu có bệnh à? Tôi đang sỉ nhục cậu đấy!”

Tôi lắc đầu rồi ngủ suốt chặng đường.

Khi ký túc xá được chia ra, tôi được phân vào phòng bốn người cùng với Tề Phi và hai nữ sinh của lớp chọn.

Tề Phi theo lời đã nói, coi tôi hoàn toàn như một người hầu. Bất cứ điều gì không cần tự làm, về cơ bản sẽ là tôi làm.

Một buổi tối đi học về, cô ấy bảo tôi giặt áo khoác ngày mai cần mặc, hai bạn học kia khuyên nhủ, “Tề Phi, muộn thế này rồi, còn bảo người ta giặt đồ, mai trong lớp buồn ngủ thì sao.”

“Là cậu ta tình nguyện mà, không tin cứ hỏi cậu ta.”

Tôi gật gật đầu, trước ánh mắt của mọi người, tôi cầm quần áo đi ra phía sau lấy nước.

Tắm rửa xong, tôi thấy các bạn đều đã ngủ nên, tôi bật một ngọn đèn nhỏ trong giường, xem lại những gì thầy đã nói trong buổi học hôm nay.

Không biết cố ý hay vô tình, mỗi lần giáo viên giảng nội dung gì quan trọng, cô ấy liền sai tôi ra ngoài mua trái cây hoặc đồ ăn vặt.

Tề Phi luôn cảm thấy mình rất ưu việt, thường thấy bản thân là người giỏi nhất trong mọi việc.

Vậy nên cô ấy không thể chịu được việc Lạc Hành Huyên lại gần tôi, càng không chấp nhận thành tích kém hơn tôi.

Và chỗ dựa duy nhất của tôi cũng chỉ có học tập mà thôi.

Mười lăm ngày đào tạo trôi qua như chớp mắt, đêm trước ngày thi, giáo viên khuyên chúng tôi không nên học nữa.

Buổi tối, Tề Phi và mẹ của Lạc Hành Huyên gọi video, hai người họ giống như đôi bạn thân vật. Tề Phi phàn này ván giường ở ký túc xá quá cứng, mẹ Lạc Hành Huyên lập tức rủ đến nhà bà ấy ngủ, còn nói sẽ sắp xếp cho cô phòng lớn nhất.

Nghĩ đến Lạc Hành Huyên, trong lòng tôi hơi buồn.

Mở điện thoại nhìn đoạn tin nhắn với Lạc Hành Huyên, tin nhắn vẫn còn dừng lại ở hôm tự học buổi tối bị thầy giáo dạy toán nhìn thấy lần trước.

Cậu ấy hỏi tôi đang làm gì.

Tôi mở hộp thoại ra, soạn tin, [Ở đây xem bạn gái và mẹ cậu gọi video.]

Soạn xong tôi lại thấy không thú vị, lập tức thu hồi.

Một giây sau, Lạc Hành Huyên gửi tới một tin nhắn, [Bắt được cậu rồi, nhóc bi3n thái ^_^]

Tay tôi run lên, suýt chút nữa rơi điện thoại.

[Có phải đào tạo rất bận không?]

[Một chút.] Tôi trả lời.

[Bận sao còn phải giặt quần áo hộ Tề Phi?]

[A, không có.]

[Cô ấy đang lên vòng bạn bè.]

Tôi ngập ngừng, chưa biết trả lời thế nào thì Lạc Hành Huyên lại gửi thêm một tin nhắn: [Cậu và Tề Phi ở cùng phòng ký túc xá à?]

Tôi vừa trả lời [Ừ.], thì trông thấy phía đối diện trên video của Tề Phi biến thành một người khác…

Là Lạc Hành Huyên.

Cậu ấy chen lên che khuất mẹ, ngồi xuống ghế ở đó, bảo Tề Phi:

“Này, chuyển ống kính ra phía sau giường đi, đúng, chính là bên này, dừng, đừng nhúc nhích, cậu tránh ra một chút.”

“Lạc Hành Huyên, người cần tránh ra là con.” Mẹ cậu ấy ở ngoài màn hình cạn lời. “Ký túc xá tồi tàn này thì có gì đáng xem, đừng làm phiền mẹ với Phi Phi nữa.”

“Không được.”

Trong video, Lạc Hành Huyên ngẩng đầu, nhìn về phía tôi, nở một nụ cười dịu dàng, “Đã lâu không được gặp bảo bối của tôi.”

Tôi còn chưa kịp lấy lại tinh thần bởi xưng hô kinh thiên động địa kia, Lạc Hành Huyên lại vẫy tay với tôi, “Bảo bối, lại gần đây, để tôi nhìn kỹ một chút.”
 
Nhóc Biến Thái Của Anh
Chương 3


15.

Lâu rồi tôi không được nghe giọng nói của cậu ấy, cũng rất lâu không nhìn thấy cậu ấy.

Không nhịn được tiến về phía trước, nhìn cậu ấy kỹ hơn.

“Gầy quá.” Lạc Hành Huyên trong ống kính thở dài, “Đào tạo vất vả lắm sao?”

Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu.

“Là ý gì chứ?” Cậu ấy cười khẽ.

“Cậu bảo ý gì chứ?” Vành tai tôi hơi đỏ lên, nhưng tôi vẫn kiên quyết nói, “Sao cậu lại gọi tôi như vậy?”

Lạc Hành Huyên chưa kịp trả lời, ngoài màn hình truyền đến một tiếng cười lạnh của mẹ cậu ấy, “Vì nó đang dụ dỗ các cô gái nhỏ.”

“Mẹ, mẹ rảnh rỗi thì ra ngoài đi, bố nấu súp đang tìm khắp nơi người nếm thử kìa.:

“Mẹ không đi, Lạc Cảnh nấu súp, choá cũng không uống nổi”

“Vậy đừng làm phiền con nói chuyện với bảo bối nữa.” Lạc Hành Huyên quay đầu lại, “Bảo bối, cách xa Tề Phi một chút, sau khi trở về anh trai sẽ giúp cậu tính sổ.”

Mẹ Lạc Hành Huyên không nhịn được, “Con còn bảo vệ người khác trước mặt mẹ à? Lạc Hành Huyên con mù sao?”

“Đúng vậy ạ, là bố di truyền.”

Mẹ cậu ấy tức giận, “Sao con lại nói chuyện với mẹ kiểu đấy?”

Tề Phi cũng tức giận, “Lạc Hành Huyên, tôi sợ cậu chắc? Cúp đây.”

Cô ấy lấy lại điện thoại, trực tiếp tắt gọi video đi, sau đó quay đầu nhìn tôi, “Hai người đang hẹn hò sao?”

Tôi do dự một lát, rồi thẳng thắn nói, “Không biết nữa, có điều tôi thật sự thích cậu ấy.”

Tề Phi hình như không ngờ tới tôi lại thẳng thắn như vậy, cô ấy sững người tại chỗ, một lúc lâu sau mới nói: “Nhan Trú, cậu có biết mình không xứng với cậu ấy không?"

Tôi há hốc miệng, chưa kịp phản bác thì Tề Phi đã tự lẩm bẩm:

“Tôi thừa nhận, cậu rất giỏi trong học tập, nhưng có nhiều chuyện từ khi sinh ra đã được quyết định rồi.”

“Cậu ấy đối với cậu đúng là có tình cảm, nhưng tình cảm c*̃ng không thể bù đắp được tất cả chênh lệch.”

Cô ấy một chút, nói một lời trúng tim đen, “Có lẽ chính cậu cũng biết, chẳng hạn như hai nghìn tệ đó, sao không tìm cậu ấy mà mượn?”

“Đó là việc riêng của tôi,” Tôi nói, “Với lại tôi cũng có những ưu điểm riêng, không vô dụng như cậu nói.”

“Ưu điểm của cậu? Thành tích tốt sao?” Cô ấy cười lạnh, “Lần trước tôi không thấy câu hỏi bổ sung kèm theo nên mới thua cậu. Nhưng lần thi này, tôi nhất định sẽ thắng, cậu có dám cá cược với tôi không? Hay là… cậu sợ đến mức cái này cũng không dám?”

“Cược cái gì?”

“Xem ai có thành tích cao hơn, người thua sẽ phải tránh xa Lạc Hành Huyên.

Thành thật mà nói, tôi thấy cô ấy hơi trẻ con.

Lập tức trả lời, “Được, cược thì cược.”

Tề Phi ho khan vài tiếng, nói thêm một câu “Chờ xem” rồi lên giường nằm.

Tôi lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Lạc Hành Huyên nói về chuyện này.

Lạc Hành Huyên không nói nên lời, [Hai người không hỏi ý kiến tôi sao?]

Ta chột dạ được không nói lời nào.

Lạc Hành Huyên tiếp tục hỏi, [Vậy nếu thua, cậu sẽ đem bán tôi à?]

[Xét về phương diện thành tích, tôi sẽ không thua cô ấy.]

[Nhỡ có việc ngoài ý muốn.]

[Đừng có nói gở.]

16.

Sự thật đã chứng minh, Lạc Hành Huyên thật sự là miệng quạ.

Nửa đêm đang mơ màng, tôi chợt bị đánh thức bởi một tiếng r3n rỉ kỳ lạ.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu ra khỏi chăn, âm thanh phát ra từ giường của Tề Phi.

Trong phòng tối um chỉ có tiếng Tề Phi, nghe giống như cô ấy rất khó chịu.

Tôi rời giường, nhìn cô ấy, phát hiện cả gương mặt đã hồng hồng, sờ thử trán thì thấy vô cùng nóng.

“Dậy đi.” Tôi lay người Tề Phi.

Nhưng cô ấy hình như bị sốt đến mức mất lý trí, thậm chí lời nói cũng không thể phát ra miệng được.

Làm sao bây giờ?

Chẳng lẽ tôi cứ để cô ấy nóng bừng như thế này sao?

Tôi bỗng nhớ đến một kẻ ngốc trong thôn.

Nghe nói kẻ ngốc đó trước kia vốn thông minh, chỉ là hồi bé một lần bị sốt cao trong đêm, bố mẹ đều ngủ không ai biết, khi khỏi bệnh đã trở nên ngốc nghếch.

Không được rồi… phải lập tức đưa cô ấy đến bệnh viện.

Tôi do dự một chút, rồi nghiến răng kéo cô ấy lên, cõng ra ngoài.

Gõ cửa mãi, dì quản lý ký túc xá mơ mơ màng màng mới tỉnh dậy.

Với sự giúp đỡ của dì ấy, chúng tôi đã cùng đưa Tề Phi đến bệnh viện.

“Trông con bé nhé, dì đi làm thủ tục.” Dì ấy vẫn còn đi đôi dép lê, nói một câu rồi vội vàng rời đi.

Lúc ra ngoài tôi vốn định gọi điện cho giáo viên, nhưng nhìn đồng hồ đã hai giờ sáng, tôi đành đặt điện thoại xuống.

Sau khi khám, bác sĩ kê đơn thuốc rồi truyền nước cho cô ấy.

Dì nhớ ra mình vội vã rời đi mà vẫn để cửa ký túc xá mở nên đã quay về.

Tôi chỉ có thể tiếp tục ngồi trông Tề Phi, nhưng vì buồn ngủ, tôi đã nằm ở mép giường ngủ thật say.

Nhưng giấc ngủ không tốt lắm, sau một tiếng lại bị đánh thức, Tề Phi đang khóc, không biết gặp phải ác mộng gì.

Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt bất tỉnh của cô ấy hồi lâu, lặng lẽ thở dài: “Tôi thật sự phục cậu luôn.”

Cô ấy vẫn đang khóc lóc gọi mẹ.

Xem ra trông rất thảm.

So với dáng vẻ không coi ai bằng mình ngày thường, hoàn toàn không giống nhau.

Tôi thất thần một lúc, bỗng nhớ đến vài câu chuyện các bạn học từng nói trong giờ nghỉ.

Mẹ ruột của Tề Phi hình như bỏ đi lúc cô ấy mới được vài tuổi, còn mẹ kế là thư ký của bố, gả vào nhà sau khi có thai, rồi đẻ ra một cặp song sinh.

Nghĩ đến đây lòng tôi có chút mềm lòng.

Hơn nữa nếu cô ấy thực sự khóc như thế này cả đêm, thì có lẽ ngày mai thậm chí còn chẳng mở mắt được.

Thế là tôi đem áo khoác nhét trong tay cô ấy, lấy lệ nói, “Đừng khóc, mẹ ở đây.”

Hy vọng ngày mai tỉnh lại, cô ấy sẽ không nhớ gì cả.

Tôi thầm nghĩ.

Tề Phi ôm áo khoác, giống như một ôm bàn tay của mẹ, thật sự dần bình tĩnh lại.

Tôi thở phào, định tiếp tục ngủ an giấc.

Nhưng vẫn không thể ngủ được.

Vừa nhắm mắt lại, tôi lại bị y tá trực ca đêm đánh thức: “Đừng ngủ ở đây, ngày mai tỉnh dậy sẽ bị cảm lạnh đấy.”

Tôi nói, “Nhưng cháu không có chỗ ngủ.”

Cô ấy sửng sốt một lúc, rồi mang cho tôi một chiếc chăn mềm.

Nhưng lúc này, cơn buồn ngủ ban đầu của tôi đã hoàn toàn biến mất, tôi chỉ có thể nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Thôi bỏ đi.

Tôi lấy điện thoại ra, xem lại bài thi mấy năm trước, trong đầu suy nghĩ ý tưởng giải các đề.

Lúc đó khoảng năm giờ sáng, ngủ được mấy chục phút, lại bị Tề Phi đánh thức.

“Sao cậu lại ở chỗ tôi?” Cô ấy cau mày hỏi.

Tôi không mong cô ấy nhớ tôi giúp cô ấy như thế nào, thậm chí cũng không thèm ghi công.

“Còn có, sao cái áo khoác tồi tàn này lại ở trên người tôi?” Cô ấy cầm áo lên và nhăn mặt.

He, còn không biết người nào đó đêm qua ôm lấy không nỡ lòng buông tay.

Tôi chộp lấy nó và nói: “Đi thôi, về chuẩn bị đi thi.”

Vừa đứng dậy, tôi chợt cảm thấy cơ thể vô cùng nặng nề, giống như không có chút sức lực nào.

17.

Chắc vì đêm qua vật lộn quá lâu, tôi cảm thấy trạng thái tinh thần không được tốt lắm.

Trở về ký túc xá, Tề Phi luôn nhìn trộm tôi, như thể muốn nói gì đó.

“Mặt cậu đỏ quá, có phải bị cảm không?” Bạn cùng phòng đang ăn sáng của tôi nói lớn, “Cậu không sao chứ?”

Tôi lắc đầu, “Không sao đâu.”

Giây tiếp theo, tôi thấy Tề Phi rót một cốc nước ấm, tự mình đẩy nó đến cho tôi cùng với hộp thuốc của cô ấy.

Vẻ mặt vô cùng phức tạp, lại có chút tức giận.

Tôi không ăn, trực tiếp đi trường thi.

Cũng không phải là lí do gì.

Uống thuốc quả thật sẽ dễ chịu hơn, nhưng mà sẽ vô cùng buồn ngủ.

Trước khi thi, tôi gửi cho Lạc Hành Huyên một tin nhắn: [Tôi có thể thua.]

Sau mấy giây, Lạc Hành Huyên trả lời: [Thua cũng không sao.]

[Không biết anh trai đây có đôi chân dài, có thể tự mình bước đến sao?]

[Cậu rời xa tôi một bước, tôi sẽ bước mười bước, một trăm bước, một nghìn bước đến bên cậu, trên đời này không ai có thể cản được tôi.]

Tôi sững sờ hồi lâu, tim đập thình thịch, soạn tin nhắn hỏi: [Lạc Hành Huyên, cậu có thích tôi không?]

Nhưng sau khi chần chừ ở nút gửi hồi lâu, tôi lại xoá đi.

Thôi vậy… vấn đề này, vẫn nên là hỏi trước mặt chính chủ.

Khi ngồi xuống bàn, tôi vẫn thấy khó chịu.

Nhưng khi cầm bút lên, tôi giống như đã là thói quen từ rất lâu, nhanh chóng tập trung vào bài.

Đề bài đều khá khó, cho đến câu hỏi bổ sung cuối cùng.

Nhìn thấy đề, tôi đã bị sốc.

Quá là trùng hợp mà.

Sau khi thi xong, tôi muốn lập tức đến chùa đề cúi đầu cảm ơn Bồ Tát đã độ tôi.

Cái này không phải là câu hỏi cuối cùng trong đề thi cuối kỳ môn toán của trường nào đó, mà tối hôm qua tôi ngẫu nhiên mở ra xem sao?

Mặc dù đề có cải biến, nhưng ý tưởng giải đề thì không khác biệt lắm.

Tôi hận không thể ngửa mặt lên trời cười thật lớn, vội vàng hoàn thành nhanh chóng bài.

Xem ra tôi lại thắng rồi.

Thi xong, tôi vậy mà thấy Tề Phi và cả Lạc Hành Huyên bên ngoài.

Tề Phi chặn đường tôi, nét mặt vô cùng phức tạp. “Cảm ơn.”

“Sao cậu lại tới đây?” Tôi vui vẻ nhìn Lạc Hành Huyên, muốn khoe khoang mình đã trúng tủ, nhưng tôi nhiên nhiên hai mắt tối sầm, ngã thẳng xuống đất.

18.

Khi tỉnh lại, có hàng chục khuôn mặt vây quanh tôi.

Bạn học trong lớp đào tạo, giáo viên… còn có Tề Phi.

Tôi đột ngột bật dậy, thấy mình nằm trên giường trong phòng y tế của trường.

“Đừng lo đừng lo.” Giáo viên đẩy tôi nằm xuống và nói. “Cứ nghỉ ngơi đi.”

Một cốc nước được đưa đến miệng tôi.

Là Tề Phi.

Tôi còn chưa kịp hỏi sao cô ấy lại tốt bụng như vậy, các bạn học khác đã hỏi thăm sức khoẻ tôi một hồi, thấy tôi đã tỉnh và không có gì đáng ngại, đám đông vây xung quanh cũng chậm rãi rời đi.

Chỉ còn lại Tề Phi, cô ấy ở lại cuối cùng, nhìn tôi nói:

“Đêm qua tôi không hề yêu cầu cậu cứu tôi.”

“Ồ.”

“Đừng nghĩ vì chuyện đó, cậu thua cược sẽ được quỵt nợ.”

“Tôi sẽ thắng,” Tôi kiên định nói với cô ấy.

Cô ấy không nói nữa, nhìn tôi thật kỹ, rồi rời đi.

Không lâu sau, một người khác xuất hiện ở cửa.

Là Lạc Hành Huyên.

Sau khi vào, cậu ấy không hề nói gì, chỉ nhíu mày nhìn tôi, tựa hồ không được vui lắm.

Tôi thăm dò nói chuyện với cậu ấy mấy câu, cậu ấy cũng không để ý tới tôi.

Lạc Hành Huyên giận rồi.

Vì sao nhỉ?

Tôi thận trọng nhìn cậu ấy, bắt đầu lo lắng.

Bầu không khí này kéo dài cho đến khi tôi tiêm thuốc xong.

Y tá lấy kim tiêm ra cho tôi, bảo tôi có thể quay về nghỉ ngơi.

Ra khỏi cửa, cậu ấy vẫn giữ khoảng cách với tôi.

Muốn đến căng tin khu A thì phải đi qua một khu rừng nhỏ.

Có lẽ vì mất tập trung, nên tôi vô tình trượt chân trên cỏ và ngã sang một bên.

Lạc Hành Huyên dường như luôn hướng mắt về phía này, nên rất nhanh chóng kéo tôi lại.

“Không sao chứ?”

“Rốt cuộc cậu cũng để ý đến tôi.” Tôi thở phào.

Lạc Hành Huyên rũ mắt xuống, không nói gì nữa.

“Nếu như tôi làm gì sai, cậu cứ nói cho tôi biết, rốt cuộc tôi làm gì sai chứ?” Tôi vô cùng lo lắng.

Lạc Hành Huyên thản nhiên nói, “Cậu không quý trọng sức khoẻ của bản thân, sao có thể sai được, là lỗi của tôi, lẽ ra tôi không nên để ý đến cậu.”

Nói xong cậu ấy quay người muốn rời đi.

Trong cơn tuyệt vọng, tôi buột miệng:

“Anh.”

Anh ấy ngây người.

Tôi ngồi xổm trên đất, tiếp tục nói lớn: “Anh, tha thứ cho em được không.”

Lạc Hành Huyên đỏ mặt, nhưng lại xoay người: “Anh dễ dụ như vậy sao?”

Nói xong, vẻ mặt anh dịu đi thấy rõ.

“Bởi vì tối qua tình trạng của Tề Phi rất tệ, em sợ cô ấy có chuyện.” Tôi giải thích.

“Đừng nhắc đến những người không liên quan làm mất vui nữa.” Lạc Hành Huyên không nghe, thay vào đó lại cúi đầu, chăm chú nhìn tôi, “Em còn thiếu anh một yêu cầu nữa nhỉ?”

“Đúng…”

“Vậy em nhắm mắt lại.” Anh nói.

Tôi vẫn nhìn anh.

Lạc Hành Huyên đưa tay che mắt tôi.

Giây tiếp theo, tôi cảm thấy trên môi hơi lạnh.

Lạc Hành Huyên đang hôn tôi.

Nhận thức được khiến đầu tôi tê dại ngay lập tức, tay chân không biết để đâu.

Không biết qua bao lâu, anh mới buông tôi ra.

“Em cần phải thở.” Anh ấy nói.

Tôi quyết định không để ý tới lời nói của anh nữa, hỏi câu muốn hỏi nhất: “Lạc Hành Huyên... anh có thích em không?”

Hỏi xong, tôi nhìn anh lo lắng.

Lạc Hành Huyên im lặng hồi lâu, sau đó chậm rãi hỏi: “Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, mới phát hiện ra chuyện này sao?”
 
Nhóc Biến Thái Của Anh
Chương 4: Hoàn


19.

Tôi sửng sốt: “Chúng ta ở bên nhau khi nào thế?”

Vẻ mặt của Lạc Hành Huyên còn ngạc nhiên hơn tôi: “Chẳng lẽ không phải?”

Chưa kịp trả lời, anh lại hỏi, “Không phải em thích anh sao? Em lén uống nước của anh. Nếu anh không thích em thì anh có hôn em không?"

“Thật ra hôm đó anh hiểu lầm…” Tôi cúi đầu, cuối cùng lấy hết can đảm nói: “Chỉ là em không có nước uống, nên lén uống của anh.”

“Em xin lỗi... lúc đó em đã lừa anh.”

Lạc Hành Huyên nghe xong, vẻ mặt u ám hỏi:

"Vậy ý em là… suốt thời gian qua chỉ có anh tự mình đa tình?”

Tôi muốn phủ nhận ngay.

Nhưng tôi bỗng nhớ đến món nợ nặng nề mình đang mang.

Nhà Chu Đại Thường một trăm vạn, Lạc Hành Huyên hơn năm nghìn, Tề Phi hai nghìn và vài bạn học khác mấy trăm tệ.

Chưa kể bố mẹ tôi còn nợ nhiều tiền hơn.

Tôi thích Lạc Hành Huyên.

Nhưng tôi không muốn mình ở trạng thái tồi tệ này mà thích anh ấy.

Cũng không thể đảm bảo, anh ấy biết mọi thứ về tôi thì có còn thích tôi không.

Thấy tôi im lặng, sắc mặt Lạc Hành Huyên tối sầm lại.

“Nhan Trú, em chơi đùa với anh sao?”

“Không có.” Tôi nhanh chóng đáp lại, “Em chỉ nghĩ bây giờ không thích hợp.”

Tôi lấy hết can đảm túm lấy áo anh, hỏi: "Anh đợi em được không?"

“Đợi em?” Đôi mắt màu hổ phách của anh nhìn tôi chằm chằm, “Bao lâu?”

Tôi do dự nói: “Đợi em đi làm nhé?”

Lạc Hành Huyên cười: “Em biết có bao nhiêu người theo đuổi anh không? Chỉ với một lời nói mà em định “treo” anh mấy năm sao?”

Tôi buông áo của anh ra, thất vọng “ồ” lên một tiếng.

Anh đứng dậy, bước một bước dài, tức giận bỏ đi.

Tôi buồn bã nhìn bóng lưng anh.

“Đi nào.” Anh quay đầu lại, hầm hầm nói lớn tiếng vào mặt tôi, “Còn muốn anh cõng em nữa sao?”

Tôi cố gắng đứng dậy, phát hiện hình như mình đang bị trẹo chân.

Chỉ còn cách bước khập khiễng từng bước về phía trước.

Lạc Hành Huyên nhìn tôi một lúc, rồi đột nhiên giơ chân đá vào cái cây bên cạnh.

“Lên đây.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh đang ngồi xổm xuống.

“Nhanh lên.”

Tôi nằm trên lưng anh, vòng tay qua cổ, nói, “Anh bây giờ hung dữ quá.”

“Em bây giờ không phải là bạn gái của anh.” Anh lạnh lùng nói.

Anh ấy nói lời này cũng đúng.

Chỉ là không biết tại sao, tôi đột nhiên thấy muốn khóc.

Lạc Hành Huyên đi được vài bước thì khựng lại.

Đứng yên trong vài giây.

Anh bất lực nói: “Đừng khóc nữa.”

Anh ấy càng nói tôi càng rơi nước mắt nhiều hơn.

Tôi không khóc khi bị chú đuổi ra ngoài, cũng không khóc khi bị Tề Phi chế giễu… nhưng anh ấy bảo tôi đừng khóc, tôi lập tức trở thành cái vòi nước.

“Xin lỗi.” Tôi nghẹn ngào.

“Em không muốn anh phải đợi lâu, nhưng hiện tại em… không còn chút thời gian hay sức lực gì nữa…”

Lạc Hành Huyên nghiến răng: “Em có vấn đề sao? Làm ơn, người bị từ chối là anh mà?”

“Đừng tưởng nếu em khóc thì anh sẽ sẵn lòng làm chỗ dựa cho em.”

“Được rồi được rồi, stop, để anh suy nghĩ một chút, em hài lòng chưa?”

Lạc Hành Huyên nói xong, liền cõng tôi đến cổng trường.

20.

Tôi nghĩ anh ấy chỉ nói vậy thôi.

Bởi vì sau khi trở lại trường, Lạc Hành Huyên đã phớt lờ tôi.

Đây rõ ràng là kết quả tốt nhất, nhưng tôi vẫn vô cùng thất vọng.

Vì vậy dù có kết quả thi toán đạt hạng nhất thì tôi cũng không vui lắm.

Tề Phi nắm tấm giấy chứng nhận hạng hai của cô ấy đến mức đầu ngón tay trắng bệch: “Tôi thừa nhận thất bại, tôi sẽ giữ lời hứa.”

“Không cần thiết.” Tôi lắc đầu.

“Cậu và Lạc Hành Huyên chia tay rồi?”

Tôi nặng nề gật đầu: “Gần như vậy.”

Tề Phi rơi vào trầm tư, không biết vì sao, tôi lại cảm thấy vẻ mặt của cô ấy không vui lắm.

Từ đó trở đi, cô ấy cũng không còn vây quanh Lạc Hành Huyên như trước nữa.

“Trước đây tôi không hiểu thích có ý nghĩa gì, tôi chỉ nhìn thấy lợi ích thôi.” Cô ấy bình tĩnh nói: “Tôi không thích cậu ấy.”

“Hơn nữa, hiện tại tôi đã có người mình thích rồi.”

Tôi hơi ghen tị với cô ấy, có thể nhanh chóng buông tay như vậy.

Giải thưởng được tặng không lâu sau đó, tôi nhận được cả tiền trợ cấp và học bổng, cộng với tiền thưởng cho vị trí hạng nhất trong kỳ thi này, tôi không chỉ đủ tiền trả lại cho các bạn cùng lớp, còn đủ để trả cho Tề Phi và Lạc Hành Huyên.

Khi đưa cho Tề Phi, cô ấy nhất quyết không nhận.

“Cậu đã trả rồi.” Cô ấy chỉ nói, “Cậu đã cứu tôi, tôi còn đáng giá hơn hai nghìn. Hơn nữa cậu quả thật quá lợi hại, dù bị bệnh vẫn có thể đánh bại tôi.”

Không ngờ cô ấy còn khen tôi, tôi vội vàng xua tay: “Thật ra là may mắn thôi.”

“Làm sao có thể nhiều may mắn như vậy?” Cô ấy mỉm cười, “Nếu cậu thấy ngại, thì chỉ cần đi mua sắm với tôi là được.”

Tôi mừng rỡ, nhanh chóng gật đầu.

Tối thứ sáu chúng tôi cùng nhau ra ngoài mua sắm, tôi mua cho cô ấy một chiếc váy có giá hơn một nghìn tệ, cô ấy mua lại cho tôi một chiếc váy kiểu dáng tương tự.

Tôi từ chối đến mức miệng khô khốc, nhưng cô ấy chỉ nói: “Chúng ta mặc đồ giống nhau không được sao?

Trên đường về, cô ấy đột nhiên hỏi: “Cậu còn thích Lạc Hành Huyên không?”

Tôi gật đầu.

Thứ bảy, Tề Phi rủ tôi đến thư viện, nhưng khi đến nơi, người tôi nhìn thấy ở ngoài thư viện lại là Lạc Hành Huyên.

Nhìn thấy tôi, anh ấy có chút sững sờ.

“Tề Phi đâu?” Tôi hỏi.

“Làm sao anh biết được?” Anh hỏi lại.

Tôi ngẩn người, “Vậy em đi đây.”

“Đứng lại”, Anh lạnh lùng nói, “Nhìn thấy anh thì bỏ chạy? Em có lương tâm không thế?”

“Em sợ anh không muốn gặp em.” Nói xong tôi nhớ ra một việc, lập tức vội vàng lấy tiền từ trong cặp ra đưa cho anh.

“Đây là gì?”

“Tiền em nợ anh.” Tôi đưa sổ sách tính toán cho anh, “Em còn nợ anh hơn năm nghìn.”

Lạc Hành Huyên liếc nhìn cuốn sổ, vẻ mặt không nói nên lời: “Em nhớ rõ như vậy sao?”

“Nên trả.”

“Muốn chia tay với anh sớm thế à?”

Tôi bất lực, không hiểu sao anh ấy bây giờ lại giống quả bom như thế.

Lạc Hành Huyên mở sổ ra, đọc thoáng một lượt, đột nhiên dừng lại, “Một trăm nghìn này ở đâu ra?”

Tôi không nghĩ anh ấy sẽ để ý đến cái này, có chút xấu hổ, nhưng dù sao tôi vẫn nói cho anh ấy biết lý do.

“Chu Đại Thường lớp 5?” Anh cười lạnh, nói, “Cậu ta nghĩ hay đấy.”

“Em cũng không thích cậu ta.” Tôi cúi đầu.

Giọng anh dịu lại, đột nhiên khen tôi, “Hôm nay trông rất đẹp.”

“Thật không?” Tôi nhảy cẫng lên, “Tề Phi cũng nói đẹp, phong cách cô ấy chọn đấy.”

Mặt Lạc Hành Huyên lại xịu xuống.

21.

Anh ấy tịch thu tiền của tôi.

Trái lại còn trầm tư nói, "Anh cảm thấy kiến thức của anh không vững lắm, lần trước không có em dạy kèm, thành tích của anh lại tụt rồi.”

Viện cớ chuyện đó, Lạc Hành Huyên tối nào cũng gọi video để tôi dạy kèm.

Những ngày tháng của học rồi thi, cứ lặp lại như vậy.

Trước kỳ nghỉ đông một ngày, Lạc Hành Huyên đột nhiên hỏi địa chỉ nhà của tôi.

"Ở một thôn trong thị trấn… chắc anh chưa bao giờ đến nơi đó đâu…”

Nhưng anh ấy vẫn kiên định hỏi, nên tôi đã cho anh ấy địa chỉ.

Mùng ba Tết, tôi đang trong giấc mộng thì nhận được cuộc gọi của Lạc Hành Huyên.

[Anh lạc đường rồi, đến đón anh đi.]

Tôi cầm điện thoại, hoài nghi bật dậy khỏi chăn.

Lạc Hành Huyên chia sẻ địa điểm cách nhà tôi không xa.

Gặp anh ở cổng thôn, tôi còn nghĩ mình hoa mắt.

"Sao anh lại tới đây? Còn ăn mặc kiểu này?”

"Không thể đến sao?” Anh nhướng mày hỏi lại.

"Cũng không phải…” Tôi ngẩng đầu nhìn anh một cái, không khỏi ngây người.

Trước nghỉ lễ, rõ ràng anh vẫn là một thiếu niên ngày ngày mặc đồng phục và lười biếng, không biết hôm nay có việc gì, anh không những mặc một bộ u phục nghiêm chỉnh, ngay cả cổ tay áo cũng là cúc khảm ngọc, tóc vuốt lên, để lộ đường nét tinh xảo với ngũ quan thanh tú.

Thật sự rất đẹp, nhưng anh đứng ở đây lại không khớp cho lắm.

Tôi do dự một lúc rồi hỏi: “Anh là định đến nhà em đúng không?”

“Nếu không thì đi đâu?”

Vừa bước vào, tôi đã cảm thấy ngôi nhà nhỏ tồi tàn của mình tràn ngập ánh sáng rực rỡ.

Bố mẹ tôi cũng sửng sốt, quay lại nhìn tôi.

“Bạn cùng lớp của con.” Tôi dũng cảm giới thiệu anh.

Tôi vốn tưởng rằng với tính cách của anh, anh ấy sẽ không thể ở đây quá mấy tiếng đồng hồ, nhưng không ngờ Lạc Hành Huyên và bố tôi lại rất hợp nhau.

Bố tôi đi đâu đánh bài anh ấy cũng đi theo, bố tôi phát ra bài nào anh ấy cũng đánh được.

Phát hiện ra dẫn anh ấy đi thắng rất nhiều, bố tôi vui vẻ nói chuyện phiếm với anh cả chiều.

Buổi chiều, mẹ tôi dọn lại phòng của chị gái đã lấy chồng cho anh ấy ở tạm.

"Điều kiện không tốt lắm.” Tôi rót cho anh một cốc nước suối từ trên núi. "Chỉ có nước suối, không có Evian.”

Anh cười một tiếng, “Anh sớm bỏ Evian rồi, muốn tiết kiệm tiền.”

Từ miệng anh mà nghe mấy lời này, tôi thật sự choáng váng.

Anh ấy có thể tiết kiệm tiền sao?

"Anh định làm gì sao?”

“Không nói cho em đâu.”

Đêm đầu tiên, Lạc Hành Huyên vẫn chưa thích ứng được.

“Bây giờ vẫn còn nhà vệ sinh kiểu này sao?” Anh đứng tại trước nhà vệ sinh, nét mặt vô cùng phức tạp.

Tôi gãi gãi đầu, “Thuận tiện để tưới vườn…”

Lạc Hành Huyên vào một lần, sau khi ra ngoài bị ngã nên phải tắm lần nữa.

Tôi vừa đun nước nóng nước nóng cho anh, vừa hỏi, “Sao không tới khách sạn trong thị trấn?”

“Không.” Anh hít sâu một hơi.

Anh ấy mặc vào bộ u phục, rời khỏi nhà tôi.

Nhưng lại đến nhà Chu Đại Thường.

Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao anh ấy lại tới đây.

Anh đặt túi xách lên bàn và mở ra, bên trong là một xấp tiền.

"Số tiền này trả lại mọi người.” Anh nói thẳng. "Còn tôi sẽ đưa Nhan Trú đi.”

Mãi cho đến khi trên đường về nhà, tôi vẫn chưa kịp định thần.

Lạc Hành Huyên c*̃ng không giải thích thêm lời nào.

Chúng tôi đi qua đống cỏ khô giữa cánh đồng lúa, mây ung dung trôi nhẹ.

"Anh lấy tiền ở đâu thế?”

“Tiền mừng tuổi, đầu tư kiếm được,... còn có mấy cái khác nữa.”

"Em sẽ trả anh.” Tôi khẽ nói.

"Được.” Lạc Hành Huyên không chút do dự đáp lại, đưa tay ra nắm lấy tay tôi.

Đi tới con gốc cao nửa mét, anh nhảy xuống trưa, sau đó đưa tay ra.

Tôi chần chừ một lát, rồi nhảy xuống.

Lạc Hành Huyên vững vàng đỡ lấy tôi.

Tôi chợt cảm an toàn hơn bao giờ hết.

Bố mẹ mặc dù ở nhà, nhưng tôi đoán họ đã nghe qua điện thoại, hỏi vòng vo để nghe ngóng mối quan hệ giữa tôi và Lạc Hành Huyên.

Anh tình cờ nhắc đến công ty nhà anh sở hữu, sắc mặt họ cũng thay đổi.

“Con gái à, là bố mẹ trước đây quá thiển cận,” Mẹ tôi thì thầm, “Cậu ta tốt hơn, trông cũng đẹp trai hơn nhiều.

"Bọn con không phải quan hệ kiểu đó…” Tôi giải thích.

“Không phải người ta đã đến nhà mình rồi sao, việc gì phải hao tâm tổn trí làm gì nữa?” Bà ấy thở dài, “Mẹ con đã chọn bố con mà không quan tâm đ ến tiền bạc, nên mới phải chịu khổ nhiều năm như vậy.”

Lúc ăn trưa, mẹ tôi hỏi Lạc Hành Huyên bao nhiêu tuổi.

Anh mở miệng trả lời. "Mười tám ạ.”

Tôi nhìn anh.

“Kém hai tháng nữa.” Anh lại nói thêm một câu

“Ăn đi ăn đi”. Mẹ tôi nhìn anh, càng nhìn càng thấy thích.

Lúc tiễn anh về, tôi lấy hết dũng khí, gõ cửa sổ xe, kiễng chân lên nói với anh, “Lạc Hành Huyên, em vẫn chưa nói với anh, thực ra em c*̃ng…”

Lạc Hành Huyên đưa tay che miệng tôi lại.

Anh rũ mắt, lộ ra ý cười, nhìn tôi, "Anh biết.”

22.

Kỳ thi đại học kết thúc, chúng tôi đều chọn một ngôi trường khá gần trong tỉnh.

Mùa hè trước khi vào đại học, tôi mỗi ngày đều tới nhiều nhà khác nhau, dạy kèm cho các học sinh ở đó.

Tôi không ngờ mình sẽ gặp mẹ của Lạc Hành Huyên ở biệt thự mà tôi dạy kèm.

“Ngồi.”

Dì ấy mặc bộ u phục màu trắng, tóc xoăn dài chải sang một bên.

“Chào dì ạ.” Tôi ngồi xuống đối diện dì ấy.

“Cô là cô bạn gái nhỏ của Lạc Hành Huyên sao?” Dì ấy hất cằm.

Mẹ Lạc vào thẳng vấn đề, “Cô không xứng với con trai của tôi.”

Tôi mỉm cười bất lực.

“Nhưng nó rất thích cô.” Giọng mẹ Lạc nhàn nhạt, “Thích đến mức còn bày tỏ trước truyền thông.”

Dì ấy đang nói đến ngày thi cuối cùng của kỳ thi đại học, Lạc Hành Huyên vì ra khỏi phòng thi sớm, nên được các phóng viên giữ lại để phỏng vấn, hỏi đề thi năm nay có khó không.

Lạc Hành Xuyên trả lời: “Những câu hỏi trong đề được bạn gái hỏi mỗi ngày.”

Kết quả là anh ấy trở nên nổi tiếng trên mạng.

Tôi nghĩ 80% là do khuôn mặt của anh ấy.

“Xin lỗi.” Tôi chỉ có thể nói vậy.

“Tôi mời cô đến đây, không phải để dùng tiền bắt chia tay hay đe dọa cô,” Dì ấy nâng tách trà, nhấp một ngụm, “Xét cho cùng nó vẫn nhất quyết thích cô, nếu tôi làm tổn thương cô, cuối cùng vẫn là làm tổn thương chính con trai mình.”

“Tôi không muốn nó buồn, nhưng nếu cô làm gì có lỗi với nó, tôi sẽ không để yên đâu.”

“Đây là những gì dì muốn nói với cháu sao?”

“Không thì sao?” Dì ấy đặt tách trà xuống, “Hơn nữa mấy đứa tâm hồn vẫn còn trẻ con, không biết tiếp tục được bao lâu, tôi việc gì phải lãng phí thời gian?”

Uống xong, cô ấy lịch sự mời tôi ra về.

Tôi chưa bao giờ nói với Lạc Hành Huyên về chuyện này, nhưng cô ấy đã làm theo những gì cô ấy nói và không làm gì ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng tôi.

Trong suốt 4 năm đại học, hàng ngày ngoài việc học, tôi còn làm việc để kiếm tiền.

Sau khi tốt nghiệp, tôi vào làm ở một công ty Luật nhỏ.

Đồng thời, cuối cùng tôi cũng tiết kiệm đủ tiền để trả lại cho Lạc Hành Huyên.

Buổi tối, anh mời tôi đi ăn, mang theo một cuốn sách giấy mỏng.

Tập sách rất tinh tế về thiết kế bìa, bố cục, thậm chí có thể bán trực tiếp tại các hiệu sách luôn.

Tôi đọc nó hồi lâu, nội dung bên trong thực ra là những ghi chú tôi đã ghi lại cho anh ấy về các kiến thức hồi còn học trung học, thậm chí còn có cả hình ảnh minh họa.”

“Anh đã làm cái này sao?”

“Anh đã tìm người thiết kế nó.”

Lúc đó tôi tưởng anh ấy chỉ in một ít để bán cho các bạn học, nhưng không ngờ anh ấy thực sự có thể làm ra thành phẩm như vậy.

Nhưng anh lắc đầu: “Sao có thể? In sách tư nhân là phạm pháp, anh không làm đâu.”

Tôi nhìn anh đầy nghi ngờ.

“Lúc đầu anh chỉ định chia sẻ kiến thức có tính phí, chứ không bán sách.”

Tôi còn muốn hỏi tiếp, nhưng anh lại đổi chủ đề: “Cuốn sách anh đưa cho em là bản thiết kế độc quyền, lúc đầu anh muốn tặng cho em nhưng chưa đưa.”

“Vậy bán tài liệu anh kiếm được bao nhiêu tiền?”

Lạc Hành Huyên mở ví ra, giọng điệu buồn bã, “Anh đã bán khả năng quảng cáo và ngoại hình của mình, có hơn trăm người thêm QQ của anh, nhưng hầu hết mọi người đều thèm muốn anh, chỉ có ba người thật sự muốn có tài liệu, tổng cộng chỉ có ba người, lợi nhuận là mười tệ, nên anh chưa chia phần trăm cho em được.”

Tôi không nhịn được, cười lớn.

Lạc Hành Huyên lấy trong ví ra tờ mười tệ đã cũ, đặt lên bàn nhìn một lúc, rồi ngẩng đầu nhìn tôi, cười, “Nhan Trú, làm giấy đăng ký kết hôn chỉ hết chín tệ thôi.”

“Cho nên?” Tôi ổn định hơi thở, lặng lẽ nhìn anh.

Anh lấy ra một chiếc hộp từ trong túi, mở nó ra, đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón tay tôi.

Chiếc nhẫn vô cùng vừa vặn, viên kim cương trên đó khá lớn.

Lạc Hành Huyên nhìn một lúc, mỉm cười, “Bảo bối, có thể dùng số tiền chúng ta kiếm được từ lần hợp tác đầu tiên, đổi lấy giấy đăng ký kết hôn được không?”

Tôi mỉm cười nói với anh ấy, “Lạc Hành Huyên.”

“Ừm?”

“Ba người đầu tiên mua tài liệu của anh, thật ra đều là em.”

(hết toàn văn)
 
Back
Top Bottom