"Tách ,Tách" được rồi!
Quay sang bên đây nào,những tiếng ồn ào vang lên, các nhiếp ảnh gia chụp tí tách cho các người mẫu,bên một gốc nhỏ, Hứa Chi An khoăn tay nhìn những Các nhiếp ảnh gia chụp lia lịa,cậu ngáp dài vì mệt,cậu định đi xuống tầng để mua chút đồ ,thì Tống Giao Yến chạy đến, Tống Giao Yến là thanh mai trúc mã của Chi An ,cô rất hòa đồng, nhã nhặn, lịch sự và giỏ giang.
" Hứa Chi An cậu định đi đâu vậy?"
"À,tôi định đi mua chút đồ "
"Cho tớ đi theo với"
"Thôi!
Chẳng phải cậu còn có cảnh chụp cho Hàn Uyển thanh đấy!"
"Ừm tới biết,nhưng chỉ đi xíu thôi!"
"Không"
" a~ thôi được rồi,theo ý cậu,tên cuồng công việc "
Tống Giao Yến liền chạy đi chụp hình cho Hàn Uyển thanh, Chi An đi đến thang máy, cậu bước vào, nhấn xuống tầng-1,sau vài phút,thang máy vừa mở cửa ra, Chi An liền chạy ra,nhanh chóng đến siêu thị nhỏ kế bên,anh vừa vào,vô tình đụng trúng một người nào đó, cậu liền xin lỗi ,không nhìn mặt người đó liền chạy đi ,cậu mua bốn lon bia ,đến quầy thanh toán,cậu đang đợi thanh toán ,thì liếc xéo nhìn qua phải, Chi An nhìn thấy ,một bóng hình cao ráo,mặt vest,tóc vuốt ngược về phía sau, Hứa Chi An không quan tâm, quẹt thẻ xong liền chạy đi nhanh ,vì có sắp tới lượt cậu chụp cho một anh chàng ,khi cậu rời đi,anh chàng lúc nãy bị cậu nhìn,liền nhìn theo cậu ,cười nhẹ, thì thầm nhỏ.
" Hứa Chi An ,cuối cùng cũng tìm được cậu rồi"
Sau khi lên chỗ làm, Chi An bị Tống Giao Yến kéo tay đến chỗ cô chụp, Tống Giao Yến hào hứng, nói với Chi An ,có trai đẹp ở đây!,cậu thờ ơ chẳng muối nhìn xíu nào,vì cậu cũng gặp nhiều người đẹp rồi,nên cũng không quan tâm lắm,cậu chỉ nghĩ vì trang điểm nên mới đẹp như vậy, Tống Giao Yến thấy Hứa Chi An không quan tâm, cô liền búng tráng cậu một cái, Hứa Chi An bị búng tráng,nên nhăn mặt vì đau, Hứa Chi An không vui nhìn Tống Giao Yến ,cậu cũng thầm nghĩ,nếu không nhìn theo ý Tống Giao Yến, thì cậu cũng bị cô bám theo chửi ưm sùm kế bên thôi, Hứa Chi An cũng nhìn xem đẹp đến đâu, cậu sững lại vì không phải quá đẹp mà là chàng trai lúc nãy cậu nhìn hiện giờ đang ở đây,thấy Hứa Chi An nhìn chằm chằm anh ta , Tống Giao Yến liền giới thiệu cho cậu nghe anh ta là ai.
"nè!
Anh ta là Lục Tạ Dương đó!
Đẹp trai lắm đúng không?!
Bị mê rồi chứ gì?
Tớ biết ngay mà"
"Nín coi con nhỏ này"
"Ủa?
Bị nhột hả?"
"Không!
Lúc nãy tôi gặp anh ta trong siêu thị kế bên tòa nhà của chúng ta,tôi cũng có cảm giác anh ta cũng nhìn tôi đấy!..."
"Vậy là cậu siêu may luôn á"
"May cái đầu cậu á"
Lục Tạ Dương thấy Hứa Chi An nhìn mình,anh cũng chào cậu, Chi An nhìn Lục Tạ Dương đầy chán ghét,vì cậu thấy Lục Tạ Dương chảnh chọe thấy mà gớm, Hứa Chi An đi đến đúng chỗ mình chụp,cậu cầm máy ảnh,điều chỉnh gốc quay,xoay ống kính cho chuẩn xác đến từ mi-li-mét, Hứa Chi An hô lên.
"Được rồi!
Chuẩn bị chụp!
Tạo dáng đi!"
"tách,tách,tách"
"Đúng rồi,cũng được đấy!"
Tống Giao Yến thấy tôi nghiêm túc như vậy thì cô cũng bất ngờ lắm,vì thường Hứa Chi An sẽ vui vẻ cười đùa với các người mẫu, còn hiện giờ thấy Chi An lạnh lùng hơn cục nước đá nên cô thấy không quen cho lắm ,cũng không hiểu tại sao Hứa Chi An lại như thế.
Sau khi chụp xong, Hứa Chi An nhìn đồng hồ trên tay.
"?,10:30 rồi à?
Chắc là hơi trễ rồi,mình chụp cho tên đó cũng không quan tâm thời gian,chắc chắn bị hắn ta mê đổ rồi,mình đã thấy nhiều người đẹp rồi,nhưng đây là tên đẹp nhất mà mình tình chụp//gã đầu//"
"Nè!
Cậu là Hứa Chi An đúng không? //chạm vai//"
"Là cậu à?
Ừ đúng!
Có chuyện gì không?
"
"À!
Cậu còn nhớ tôi là ai không?
"
" tôi chỉ mới gặp cậu thôi,tôi cũng không nhớ cậu là ai"
Vừa nghe Hứa Chi An không nhớ Lục Tạ Dương là ai, Tạ Dương đơ người, cũng không nói gì liền quay lại chỗ nghỉ ngơi, cậu nhìn Tạ Dương như nhìn thấy thằng khùng vậy,cậu cũng mệt vì từ 3:00 sáng đến giờ, cậu làm việc liên tục không nghỉ,nên kiệt sức vô cùng,chuẩn bị phóng lên sofa chợp mắt một chút,thì Thẩm ngôn Trạch cũng là sếp của tôi ,nắm cổ áo tôi lại không cho tôi nghỉ ngơi, vì quá mệt,nên tôi cũng không chửi và kháng cự như cũ nữa,Ngôn Trạch ngơ ngác khi thấy tôi như vậy, Thẩm ngôn Trạch thả cậu ra,vừa thả Hứa Chi An xuống sofa thì Chi An đã ngủ ngon lành, Thẩm ngôn Trạch thấy Hứa Chi An ngủ như chết vậy,
Ngôn Trạch sẵn tiện cầm chăn ,đắp lại cho tôi,và rời đi.
"Nè nè!
Tống Giao Yến nhìn sếp Thẩm kìa!
Còn đắp chăn cho Hứa Chi An đấy!"
" thanh thanh!
Cậu nói đúng quá, cậu ghép sếp Thẩm với Chi An ,Trời ư!
Cảm giác rất khích thích!"
"Ừm ừm!"
Khi Tống Giao Yến và Hàn Uyển thanh thích thú ghép cặp thì hai bóng hình xuất hiện , Tống Giao Yến và Hàn Uyển thanh cùng không hẹn mà quay đầu lại,hai người xanh mặt khi thấy Thẩm ngôn Trạch sau lưng hai người.
" a...a!
Chào sếp Thẩm..."
"Hai cô cũng hay quá nhỉ?"
" ây da!
Hai chúng tôi giỡn thôi ạ!"
"Giỡn?
Hay thật đấy?"
"A hihi..giỡn thôi ạ!"
Thẩm ngôn Trạch đang đen mặt thì Lục Tạ Dương bước đến chạm nhẹ vào vai Ngôn Trạch,cười hì hì, Tạ Dương liền đẩy Thẩm ngôn Trạch qua một bên .
"Ôi cái,địt!
Sao mày đẩy tao vậy Lục Tạ Dương?! anh em chí cốt như chó với mèo vậy mẹ?"
"Kệ mẹ mày chứ!
Bắt nạt con gái hả mày?"
"Tao thích!"
Thẩm ngôn Trạch và Lục Tạ Dương sắp đánh nhau thì Tống Giao Yến và Hàn Uyển thanh liền chuồn lẹ, Lục Tạ Dương nắm cổ áo ,sắp đấm vào mặt Thẩm ngôn Trạch thì
"Chát"!
Hứa Chi An ngáp dài,quạu quọ liền nhìn Lục Tạ Dương đầy giận giữ và nhìn cả Thẩm ngôn Trạch .
" nè!
Nín mỏ hết coi!
Còn mày nữa!
Tao nhớ ra tồi!
Là Lục Tạ Dương là cốt lúc nhỏ của tao! hiện giờ muốn cãi thì đi ra chỗ khác!
Chỗ người ta đang ngủ ,địt mẹ!
Tao thấy hai đứa bây còn cải nữa là mỗi đứa một cái tán vào mặt!tưởng chức vụ lớn là đè người được hả mẹ?!
Nhớ là,tao lớn tuổi hơn hai tụi bây 4 tuổi đấy!
Đụ mẹ"
Thẩm ngôn Trạch ngơ ngác, nhìn Hứa Chi An đầy hoài nghi , Lục Tạ Dương ôm mặt,khuôn mặt anh ,liền thay đổi sắc mặt, mặt Lục Tạ Dương đen như đít nồi,thấy cảnh tượng như thế,mọi người Tống Giao Yến và Hàn Uyển thanh bất ngờ hơn khi gặp ma nữa, Hứa Chi An chợt sững lại,nhìn hai người trước mặt,cười giả tạo, Tống Giao Yến chạy lại che chở cho tôi,giải thích với hai người đấy.
"Nè!
Cho tôi thay cậu ấy xin lỗi ạ!
Hứa Chi An có tật ,mới ngủ dậy là quạu thôi ạ!
"Vậy à?"
"Đúng!
Đúng"
"Nhưng tôi và Thẩm ngôn Trạch đều biết mà?"
"Ủa?...//quê//"