Cập nhật mới

Khác Nhị gia nhà ta

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
226313084-256-k174916.jpg

Nhị Gia Nhà Ta
Tác giả: vtangtang0903
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên gốc: 我家二爷

Tác giả: Twentine
Độ dài: 7 chương
Người dịch: Jluciana
Edit ảnh: Jluciana
Nguồn ảnh: pinterest
Đây là truyện dịch phi lợi nhuận và chưa được sự đồng ý của tác giả.

Các truyện của chị Twentine đã được rất nhiều người dịch rồi nhưng do mình cực kỳ yêu thích các tác phẩm của chị nên đã dành chút thời gian dịch lại truyện từ bản gốc tiếng Trung của chị ấy.

Kỹ năng của mình còn hạn chế nên có gì sai sót mong các bạn sẽ chỉ bảo để mình sửa đổi và rút kinh nghiệm.

Mình sẽ đăng cả phần bản gốc tiếng Trung để cho các bạn đang học tiếng có thể thử sức đọc và học thêm về cách hành văn của người Trung Quốc.

Enjoy~



twentine​
 
Nhị Gia Nhà Ta
Chương I


Nhị gia nhà ta là một thiếu gia quần là áo lượt ăn chơi trác táng, khắp thành Hàng Châu ai cũng biết tới tên.

Dương phủ mở cửa hàng kinh doanh tơ lụa lớn nhất nước, giàu có nức tiếng một phương, trong phủ có hai vị công tử.

Đại gia Dương Nhất Phương, là người mà chỉ cần nhắc đến thôi ai cũng sẽ giơ thẳng ngón cái.

Là thần đồng đứng nhất thành Hàng Châu, học hành giỏi giang, thi đỗ tiến sĩ, lại thêm tướng mạo thanh tú, mặt mày anh tuấn sáng sủa, bởi thế nên Lão gia lúc đi ra ngoài xã giao hay làm gì đều thích đưa Đại gia đi theo.

Lúc rảnh hắn lại ngồi vẽ tranh ngâm thơ, trong một căn nhà sặc mùi tiền như Dương gia thì Đại gia chính là một nhành mai trong ngày xuân tuyết trắng, cao quý vô cùng.

Còn Nhị gia Dương Nhất Kỳ, nói ra thì cũng là một nhân vật có chút tiếng tăm ------ Dẫu sao thì kẻ mà khiến người ta vừa nghe đến tên liền nhíu mày cũng không phải nhiều lắm.

Nhị gia nhỏ hơn Đại gia một tuổi, thế nhưng đầu óc hay nhân phẩm không phải chỉ kém hơn một ít thôi đâu.

Người ta hay nói nhìn vào hành động khi 3 tuổi là biết nhân cách khi trưởng thành, lúc Nhị gia 3 tuổi Dương phủ mở tiệc mừng năm mới, bàn tiệc xếp dài một con phố, còn mời cả phường hát nổi tiếng nhất kinh thành tới xướng ca.

Lúc đó kép hát vừa mới hát được nửa bài liền kêu lên một tiếng thất thanh, tất cả mọi người đều quay qua xem có chuyện gì thì phát hiện có người bò ra từ dưới váy của kép hát ---- đúng rồi đấy, làm gì còn ai ngoài Nhị gia của chúng ta nữa.

Thế là ngày hôm đó gần như tất cả người trong thành đều biết, Nhị công tử Dương gia 3 tuổi đã biết bò vào váy sờ đùi kép hát.

Lão gia và phu nhân vô cùng mất mặt, suýt chút nữa thì lên chầu ông bà ông vải.

Sau đấy Lão gia mời bốn năm tiên sinh về dạy học, già có trẻ có, nghiêm khắc có từ ái có, thế nhưng chẳng có tác dụng gì, Nhị gia không cần tốn nhiều công sức liền khiến bọn họ tức chết mà bỏ đi.

Nhưng mà cũng may có Đại gia tài giỏi, Lão gia với phu nhân dần dần cùng không quản Nhị gia nữa, mỗi tháng phát cho ít tiền, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm, còn bọn họ thì tập trung bồi dưỡng Đại gia.

À đúng rồi, còn chưa giới thiệu ta là ai.

Đã gọi Dương Nhất Kỳ là “ Nhị gia nhà chúng ta” thì ta chắc chắn phải là người trong Dương phủ rồi.

Không sai, ta là nha hoàn của Nhị gia, tám tuổi bị bán vào Dương phủ, lúc đầu làm việc vặt trong nhà bếp, sau thì được điều tới giúp việc trong viện của Nhị gia.

Ta được đích thân phu nhân điều tới đây --- Nếu như ngươi nghĩ ta được điều sang làm nha hoàn thông phòng vì dung mạo như hoa như nguyệt thì người nhầm to rồi.

Ngược lại, ta bị điều sang chính là vì ta xấu.

Thật ra thì cá nhân ta thấy tướng mạo ta cũng không tính là quá xấu, chỉ là dáng người thấp một tí, mặt tròn một tí, mắt nhỏ một tí, cánh tay hơi thô một tí, trừ mấy điều đó ra thì ta cũng là một cô nương tốt đấy chứ.

Nhưng khi bước vào viện của Nhị gia ta liền biết ta sai rồi.

Trong viện của Nhị gia, cái gương mặt này của ta vốn dĩ không thể gọi là người được mà phải gọi là khỉ ---- hơn nữa còn là một con khỉ hoang tầm thường trên núi.

Sau này có người nói với ta, ta được đưa sang đây là vì Nhị gia đã ngủ với tất cả nữ nhân trong viện.

Lũ nha hoàn suốt ngày đấu đá lẫn nhau, thế nên chẳng ai chịu làm việc tử tế.

Ngày đầu tiên ta tới liền đến thỉnh an Nhị gia.

Lúc đó Nhị gia đang uống trà, sau khi nhìn thấy ta biểu tình trở nên muốn bao nhiêu hung dữ thì có bấy nhiêu hung dữ, sau lại phất phất tay ra hiệu ta đi làm việc của mình.

Ta tự nhủ , có cần phải như thế không chứ.

Nhưng mà đó cũng là lần đầu tiên ta gặp Nhị gia.

Ta nghĩ, chả trách mà mấy nha hoàn kia đều muốn chạy đến bên Nhị gia, bởi vì Nhị gia thực sự rất dễ nhìn.

Trước đây ta đã gặp Đại gia rồi, tuy là Đại gia trông cũng rất được, nhưng mà nếu so với Nhị gia thì phải nói là có kém hơn một chút.

Đại gia tuy đọc nhiều sách vở, lại được mọi người yêu thích nhưng vẫn cho ta cái cảm giác hơi cứng nhắc.

Nhị gia thì hoàn toàn khác, cả cái thành Hàng Châu đều biết Nhị gia giỏi nhất là biết trêu đùa, đôi mắt lấp lánh ánh sao, bình thường hay mặc xiêm y thoải mái rộng rãi, vạt áo thả bay, tay cầm quạt phe phẩy dọc bờ Hồ Tây, tất cả các cô nương trên đường đều sẽ ngoái lại nhìn hắn.

Dương phủ rất lớn, viện của Đại gia và Nhị gia cách nhau rất xa, thế nhưng người trong phủ đều biết là người của hai viện này đều không ưa nhau.

Người hầu của Nhị gia thì chê người hầu của Đại gia khó coi, người hầu của Đại gia lại chê người hầu của Nhị gia vô phép vô tắc.

Mà ta đây là cái người hạ thấp mặt bằng nhan sắc chung trong viện của Nhị gia xuống, đương nhiên cuộc sống ở trong đây cũng chẳng dễ dàng gì.

Việc nặng việc dơ bẩn gì cũng đều đến tay ta cả, cái này cũng bình thường thôi, vấn đề là ở chỗ tất cả các tội danh từ trên trời rơi xuống cũng sẽ đều đến lượt ta gánh.

Ví dụ như nha hoàn Xuân Tuyết mà Nhị gia mới thu về gần đây, trong lúc ngắm hoa ngoài vườn vô tình dẫm vào chân nha hoàn Lục Liễu được sủng ái hồi trước.

Có mỗi tí chuyện cỏn con như vậy mà hai cô nương lại đánh chửi nhau trong vườn, mà lúc đó ta lại đang quét sân ở bên cạnh, rảnh rỗi nên đã đứng đó hóng chuyện.

Lúc sau Nhị gia đến, hai cô gái vừa rồi còn đang đánh nhau hăng say như hùm beo liền trở mình hiền ngoan như cừu non.

Trái một bên phải một bên dán lên người Nhị gia, ngươi một câu ta một câu thi nhau than khóc kể khổ.

Nhị gia ôm cả hai bên, dỗ bên này một tí, lại dỗ bên kia một tí.

Các cô nương vẫn cố chấp phải tranh cao thấp, ai cũng nói mình bị đánh nhiều hơn, muốn Nhị gia làm chủ.

Nhị gia thương xót không nỡ đánh ai, nhìn trái nhìn phải một vòng, vừa vặn lại nhìn trúng ta.

Lúc đôi mắt trong như nước mùa thu ấy nhìn đến ta, tim ta đập thình thịch, ngay lập tức nảy sinh dự cảm không lành.

Kết quả dự cảm thành thật, Nhị gia nhẹ nhàng bước đến trước mặt ta, tát ta một cái.

Cái tát ấy nói nhẹ không nhẹ, nặng cũng không nặng, nếu cần phải lấy gì đó để hình dung, thì có thể là Dương Nhị gia đã dùng toàn bộ sức lực của mình lên mặt con khỉ là ta đây.

Ta là một con khỉ thức thời, bị đánh xong liền vội vàng quỳ xuống nhận sai.

Sau đó Dương Nhị gia dùng giọng nói lười nhác chỉ có riêng ở mình nói với hai cô nương kia: “ Bấy nhiêu đây là được rồi.”

Chuyện này kết thúc tại đây.

Mãi đến ngày hôm nay, ta vẫn không hiểu được tại sao Nhị gia là tát ta như thế.

Có thể là để uy hiếp, cũng có thể là trấn an, hay cũng có thể là Nhị gia nhìn ta không thuận mắt cho nên mới làm như vậy.

Có điều, đấy là lần đầu tiên Nhị gia chạm vào ta.

Ta thường nghe thấy bọn nha hoàn thông phòng nhiều chuyện với nhau, nói là Nhị gia vô cùng lợi hại, đặc biệt là ở cái chuyện ấy ấy kia, thoải mái ngất trời luôn.

Đêm sau khi bị ăn cái tát kia, ta cũng nghĩ đúng là thoải mái lên tận trời thật.

Sau đó có một ngày phu nhân đại giá quang lâm, gọi Nhị gia đến nói chuyện cả một đêm.

Lũ nha hoàn tụ lại một chỗ đau xuân buồn thu, ta cũng thấy hiếu kì nên chạy đến hỏi.

Bình thường bọn họ sẽ không thèm nói chuyện với ta đâu, nhưng lần này xem ra đau lòng lắm rồi, đến khinh thường ta cũng còn lười nên kể rõ đầu đuôi câu chuyện cho ta nghe.

Ta nghe một cái là hiểu ngay.

Hóa ra là phu nhân muốn tìm vợ cho Nhị gia.

Khi ấy Đại gia thành thân cũng được hơn ba năm rồi, còn có một đứa con trai nữa.

Còn Nhị gia bởi vì cứ chơi bời suốt nên chẳng màng gì đến hôn sự của bản thân.

Mấy năm nay Lão gia đã dần dần chuyển giao lại việc kinh doanh cho Đại gia, mọi việc cũng hòm hòm rồi liền nghĩ đến chuyện chung thân đại sự cho Nhị gia.

Nhị gia tuy là tên công tử thích chơi bời lại háo sắc, thanh danh vô cùng thối nhưng bởi vì Dương phủ thế lực lớn, tiền tiêu không hết nên số người gõ cửa cầu thân không hề ít.

Phu nhân hỏi ý kiến Nhị gia như thế nào, Nhị gia không nói nhiều, chỉ bảo tìm người đẹp là được.

Phu nhân hận sắt không rèn thành thép đành thở dài rời đi.

Sau đó lão gia và phu nhân chọn cho Nhị gia con gái của một nhà buôn trà.

Nhà buôn trà này cũng không vừa, cũng là dạng có số có má ở thành Hàng Châu.

Con gái họ năm nay vừa tròn 16, đương tuổi hoa.

Hai nhà sắp xếp một buổi gặp mặt, ngày hôm đó Nhị gia dậy muộn, chẳng chải truốt gì, cứ để cái bộ dạng ngái ngủ ra gặp khách.

Kết quả cô gái nhà kia vừa nhìn là bị cái khí chất hào hoa của Nhị gia làm cho mê mẩn, cha mẹ đối phương lúc đầu cũng có chút nghi ngại, nhưng sau lại nghĩ Dương gia sản nghiệp lớn như thế, nuôi một tên ăn tàn phá hại cũng có đáng là gì, bèn nhận lời luôn.

Thế là phu nhân bắt đầu thanh lý đám nha hoàn trong viện của Nhị gia.

Nửa tháng ấy trong viện vang lên tiếng quỷ khóc sói tru cả đêm lẫn ngày, làm ta mấy hôm liền ngủ không an giấc, mặt lại càng gầy giống khỉ.

Thế nhưng cũng may nhờ có cái mặt khỉ này của ta, lúc phu nhân quét sạch người trong viện người cũng sẽ không để ý đến ta, ta an an ổn ổn mà ở lại trong viện của Nhị gia.

Ngoài ta ra thì trong viện cũng chỉ còn một lão bộc ngoài 50 tuổi, ngoài hai người bọn ta ra thì trong viện đến cả một con chuột cái cũng không có.

Mấy tên sai vặt, hộ viện, quản gia đều toàn bộ đều là đàn ông.

Đối với chuyện này Nhị gia cực kỳ bất mãn.

Phải biết rằng tính cách của Nhị gia nhà chúng ta vô cùng khó chiều, có nữ nhân ở bên cạnh thì còn đỡ, chứ lúc không có thì chẳng khác gì một con chó hoang mất dây cương --- không, ý ta là ngựa hoang.

Lão bộc hơn 50 tuổi Phùng Bà kia bị lãng tai, thế nên chỉ còn lại ta là suốt ngày bị Nhị gia tra tấn.

Ta ở viện của Nhị gia hơn 2 năm cũng không được tiếp xúc với Nhị gia nhiều bằng hai tháng ấy.

Dù cho Nhị gia đang ở ngoài vườn chơi chim, chơi chán rồi thì sẽ đạp ta hai phát.

Ta dám phản kháng không, tất nhiên là không dám.

Thế là suốt ngày ta làm cái bao trút giận cho Nhị gia, trong lòng ta chỉ mong năm mới mau đến.

Tại sao ta lại mong năm mới mau đến, là bởi vì hôn sự của Nhị gia sẽ được tổ chức vào cuối năm.

Sang năm mới rồi trong viện sẽ có thêm nữ chủ nhân, Nhị gia sẽ chẳng còn thì giờ đâu mà đá ta nữa.

Vào lúc mà ta đang đếm từng ngày từng ngày trôi qua, Nhị gia xảy ra chuyện.

Nghiêm túc mà nói thì không phải Nhị gia có chuyện, mà là Dương phủ có chuyện.

Lần đó vì chuyện làm ăn mà Lão gia muốn đi Giang Tô một chuyến, đúng lúc Nhị gia lại dở chứng chán ở nhà muốn trốn đi chơi gái thì liền bị bắt lại, lão gia trong lúc tức giận liền kéo Nhị gia theo cùng.

Vừa mới đi liền xảy ra chuyện.

Câu chuyện cụ thể như thế nào thì một tiểu nha hoàn là ta đây không thể biết hết được.

Ngày hôm đó ta đang giặt quần áo liền nghe thấy ngoài viện có tiếng kêu la.

Ta cảm thấy rất kì quái, sau đó nhìn thấy một đám quan binh ập vào, lật tới lật lui trong phòng, hành động thô bạo, rất nhiều bảo bối của Nhị gia đều bị đạp cho vỡ hết.

Đêm hôm đó sau khi quan binh đi hết, ta thấy nội quyến trong phủ ôm nhau khóc lóc.

Tiếng khóc thê thảm vô cùng kéo dài suốt một đêm.

Ta không biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, ta chỉ biết sau ngày hôm đó Dương phủ không còn nữa.

Tòa nhà lớn bị niêm phong, một đống người bọn ta cùng đi đến tiểu viện trước đây lão gia mua ở ngoại thành.

Phu nhân tụ tập mọi người lại, chia cho mỗi người một ít tiền, bảo bọn ta đi đi.

Lần đầu tiên ta nhìn thấy phu nhân mặc đồ bình thường giống bần dân bọn ta, nhưng mà phu nhân chính là phu nhân, mặc cái gì thì người cũng rất đẹp.

Lúc nhận tiền, không hiểu ma xui quỷ khiến như nào mà ta lại hỏi một câu:

“ Phu nhân, Nhị gia nhà chúng ta đâu rồi?”

Phu nhân vừa nghe lời ta nói xong hai mắt liền đỏ, che miệng bật khóc.
 
Nhị Gia Nhà Ta
Chương II


Ta không đi, ta cũng không biết vì sao ta lại không đi.

Có thể là vì lúc ta hỏi phu nhân Nhị gia đâu, phu nhân đã rơi nước mắt.

Sau đó, mọi người đều đi hết, trong viện chẳng còn ai, không chỉ hạ nhân mà cả gia quyến cũng đã quay về quê hương để nương nhờ thân thích.

Phu nhân cũng đưa các tiểu thư đi rồi, trước khi đi còn nói với ta, muốn ta chăm sóc viện cẩn thận, mấy ngày nữa có lẽ Nhị gia sẽ về.

Nhưng Đại gia lại không đi.

Hắn nói Dương gia mà lão gia để lại không thể cứ thế mà lụi bại, hắn bảo phu nhân hãy về nhà ngoại trước, sau này sẽ đón bà ấy trở về.

Cá nhân ta thấy những lời này nói ra chỉ thuần túy là muốn làm phu nhân vui thôi.

Người làm trong viện chỉ còn sót lại ba người, ta, Phùng Bà, còn có một người hầu bên viện của Đại gia, ngay cả thê tử của Đại gia cũng đi rồi.

Người làm kia tên là Nguyên Sinh, có hôm khi đang làm việc hắn mới hỏi ta tại sao lại ở lại, ta không đáp mà hỏi ngược lại hắn.

Hắn nói vì Đại gia có ơn với hắn, hắn không thể vong ơn phụ nghĩa được.

Sau đó hắn hỏi ta, có phải là vì Nhị gia có ơn với ta nên ta mới ở lại không.

Lúc đó ta cười như điên.

Đừng nói là có ơn, Nhị gia đối với ta mà không có cừu hận gì là đã tốt lắm rồi.

Nhưng mà ta không có nói thế, nói xong còn phải giải thích thì mệt lắm.

Ta liền đáp là đúng thế, Nhị gia có ân tựa trời bể với ta, ta cũng không thể vong ân phụ nghĩa được.

Nguyên Sinh nghe ta nói thế liền kéo ta đến một góc nói nhỏ:

“ Ngươi cũng là một người hầu trung thành, Nhị gia phải phiền ngươi chăm sóc rồi.”

Ta đơ ra, trong lòng cảm thấy đây không phải là một câu tùy tiện nói ra để đùa liền hỏi: “ Sao lại thế?”

Thần sắc của Nguyên Sinh rất kém, hắn nói với ta: “ Thương đội không phải là đã xảy ra chuyện sao, ta nghe nói không chỉ bỏ lỡ mối làm ăn mà còn đụng phải kẻ thù nữa cơ.”

Ta hỏi hắn: “Kẻ thù nào?”

“ Ai mà biết được.” hắn nói, “ Làm ăn buôn bán thì thiếu gì kẻ thù, thấy Dương gia đang thất thế thì cướp ngay giữa đường trở về.

Lão gia cũng không có cơ hội trăn trối gì liền cứ thế mà ra đi, ôi chao…”

Người đừng có thở dài nữa, ta lại hỏi hắn: “ Thế còn Nhị gia thì sao?”

Nguyên Sinh nói: “ Nhị gia được cứu, nhưng mà…”

Ta thật muốn tát cho hắn một cái.

“ Rốt cuộc làm sao?”

Nguyên Sinh nói: “ Nghe nói thân thể hình như tàn phế rồi.”

Ngày hôm ấy ta cứ mơ mơ màng màng.

Nguyên Sinh nói chân Nhị gia bị thương rất nặng, không động đậy được, bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi, đang từ Hàng Châu về.

Ta tính toán, Bị thương cưc kì nặng là nặng như nào?

Gẫy?

Hay là què?

Lúc đó căn bản ta cũng không nghĩ nhiều, ta chỉ nghĩ rằng nếu chân đã bị thương rồi, phải nằm trên giường dưỡng thương, với cái tính cách của Nhị gia thì ta không biết mình sẽ bị đạp bao nhiêu phát nữa.

Thế nên ta vẫn cứ mong chờ vết thương của Nhị gia sẽ chóng lành hơn một chút.

Sự thật chứng minh, ta quá ngây thơ rồi.

Ngày Nhị gia về, ta ra mở cửa.

Nói thật, ta nhận không ra.

Một chiếc xe bò dừng ở trước cửa, đánh xe là một ông lão, trông cũng phải ngoài năm mươi, ăn mặc rách rưới.

Ta còn tưởng là đến xin ăn nên mới bảo: “Ông ơi, ông đến chỗ khác đi ạ, chỗ chúng cháu cũng sắp chết đói đến nơi rồi.”

Ông lão khoát tay, chỉ về phía đằng sau, nói với ta bằng giọng đặc sệt khẩu âm vùng khác: “Ta đưa người này về đây rồi, đưa cho ta hai lượng bạc.”

Ta ngó về phía sau ông ấy, trên xe bò trải rơm rạ, lấp ló có gì giống như quần áo.

Ta đi lại gần nói: “ Đây là cái gì, ai bảo ông đưa tới vậy?”

Ta tưởng ông ấy đến bán hàng, đang định bảo ông ấy đi kết quả lại nhìn thấy trên xe có một người đang nằm.

Ta nhìn mất nửa tuần hương, mới do dự mở miệng:

“.…..Nhị, Nhị gia?”

Ta không biết Nhị gia có đang tỉnh hay không, hắn mở mắt nhưng lại không hề động đậy, không nhúc nhích, nhìn rất đáng sợ.

Tóc hắn rối bời, mặt gầy quắt lại, trên người đắp một tấm chăn rơm rất dày.

Ta thấy hắn không để ý đến ta, do dự định đỡ hắn dậy, kết quả ông lão kia bảo ta: “Tiểu nha đầu chậm một chút!

Đừng làm hắn chết!”

Ta rất không vui, một người đang sống sờ sờ ra, làm sao mà chết được.

Đợi đến khi ta lật tấm chăn rơm đang đắp lên người Nhị gia ra, ta mới hiểu được lời ông lão kia nói.

Ta mau chóng lấy lại tinh thần, sau đó chạy vào trong viện gọi Nguyên Sinh ra giúp.

Nhị gia đươc đưa từ trong xe vào đến phòng, suốt quãng đường không hề có cảm xúc gì, nếu mà không biết còn tưởng là hình nộm.

Làm việc chủ yếu là do Nguyên Sinh, ta đứng một bên giúp đỡ, đưa được Nhị gia vào phòng xong Nguyên Sinh liền lấy bạc ra đưa cho ông lão.

Đợi đến tối Đại gia về, vừa nhìn thấy Nhị gia hắn liền rơi nước mắt.

Hắn bổ nhào đến bên giường Nhị gia gọi lớn: “ Đệ đệ của ta, đệ đệ…”

Thật ra ta rất muốn nhắc nhở hắn một chút, có phải là nên gọi đại phu trước hay không.

Nhưng nhìn thấy Đại gia khóc thảm như vậy ta lại không nỡ mở miệng.

So với Đại gia thì Nhị gia nhà chúng ta trấn tĩnh hơn, hắn mở to mắt nhìn trần nhà, đừng nói đến khóc mà ngay cả một cảm xúc rõ ràng cũng không có.

Ta đứng hầu trước cửa phòng, cũng ghé mắt qua lỗ hổng nhìn Nhị gia.

Đó là Nhị gia nhà chúng ta sao.

Cuối cùng ta cũng hiểu biểu tình trầm trọng của Nguyên Sinh ngày hôm đó rốt cuộc là có ý gì.

Trước đó ta còn cảm thấy Nhị gia có thể hồi phục, nhưng hiện tại trông thấy thân thể Nhị gia như vậy, ta lại cảm thấy mình quá ngây thơ rồi.

Nhị gia tàn phế rồi, hơn nữa lại còn tàn tật một cách nghiêm trọng.

Ta nói như vậy, là vì bây giờ Nhị gia chỉ còn một nửa.

Hai đùi của hắn đều mất rồi, trong đó đùi trái đỡ hơn đùi phải một chút, vẫn còn một nửa đùi, còn bên phải thì ngay gốc đùi cũng chẳng còn.

Một Nhị gia trước đây ta phải ngước lên mới nhìn thấy được, bây giờ lại chỉ cao đến ngang ngực ta.

Sau đó, Đại gia cuối cùng đã nhớ đến việc phải mời đại phu cho Nhị gia.

Giờ Dương gia sụp đổ, không mời được đại phu quá tốt, chỉ mời một lang trung giang hồ đến xem, vén chăn của Nhị gia lên nhìn một chút.

Bởi vì phải chăm sóc vết thương nên phía dưới Nhị gia không mặc đồ.

Lang trung nhìn một chút, bảo với Đại gia, nhặt được cái mạng này về rồi thì phải dưỡng thương cho thật tốt.

Đại gia tiễn lang trung về, quay lại phòng nói chuyện với Nhị gia, Nhị gia cũng không quan tâm.

Qua vài ngày, Đại gia chưa đợi cạy được miệng Nhị gia thì hắn đã phải ra ngoài làm ăn, trước khi đi hắn nói với ta, bảo ta phải chăm lo tử tế.

Hai tháng sau hắn sẽ về.

Đại gia đưa cả Nguyên Sinh đi rồi, thế nên cả viện chỉ còn mỗi ta và Nhị gia.

À, còn cả Phùng Bà nữa.

Ngươi xem, bà ấy cả ngày chẳng nói câu gì, ta sắp quên cả bà ấy rồi.

Nhận lời phân phó của Đại gia --- thật ra không phân phó thì ta cũng sẽ phải chăm sóc Nhị gia thôi, ai bảo ngay từ đầu ta đã là nha hoàn chứ.

Mấy ngày trước là do Nguyên Sinh hầu hạ, hôm đầu tiên ta vào phòng, ngửi thấy mùi trong phòng mốc meo.

Ta mở cửa sổ ra, thuận tiện giải thích với Nhị gia đang nằm trên giường: “Thông gió một chút.”

Nhị gia đương nhiên sẽ không để ý ta.

Sau đó ta đút cơm cho Nhị gia, hắn giống như một người gỗ, miệng lúc há ra lúc ngậm lại, mắt cũng chẳng biết là đang nhìn đi đâu.

Mãi đến tối ta bê thuốc vào phòng, ta bảo Nhị gia: “ Nhị gia, nô tì thay thuốc cho ngài.”

Hắn mới có chút phản ứng.

Mắt Nhị gia chuyển động nhìn về phía ta.

Ta bước qua, định xốc chắn của Nhị gia lên, còn chưa kịp động đến Nhị gia đã thấp giọng nói một câu:

“ Cút”

Thật ra thì ta cũng sớm liệu được câu nói này rồi.

Là một người hầu trung thành giống như lời Nguyên Sinh nói, ta đương nhiên sẽ không cút.

Ta sụp mi mắt nói với Nhị gia: “ Nhị gia, vết thương cần phải thay thuốc, có thể sẽ hơi đau, ngài nhịn một chút.”

Sau đó ta lật chăn lên, ngửi được bên trong có một mùi thịt thối bốc lên.

Cái tên Nguyên Sinh này đúng là chẳng biết chăm sóc người ốm gì cả.

Ta cầm lấy thuốc, cố gắng bôi nhẹ nhất có thể lên miệng vết thương của Nhị gia.

Trong khoảnh khắc thuốc chạm vào vết thương, ta thấy đùi của Nhị gia run lên.

Sau đó ta liền bị một lực lớn ném sang một bên.

Người ngã, thuốc cũng đổ rồi.

Cánh tay của Nhị gia vẫn rất dài.

Ta ngẩng đầu, thấy đầu tóc Nhị gia bù xù, đôi mắt như dã thú nhìn ta chằm chằm.

“ Ta bảo người cút.”

Ta có cút không --- đương nhiên là không.

Tính tình bạo lực của Nhị gia đương nhiên ta biết rõ, nói sao thì ta cũng đã làm cái bao trút giận ở viện của hắn mấy năm trời cơ mà.

Ta rất muốn nói với hắn cú đẩy này không hề đau tí nào, năm ấy ngài đánh ta còn đau hơn nhiều.

Sau đó ta đột nhiên nhớ ra, bây giờ ta không sợ Nhị gia nữa, có phải là vì hắn sẽ chẳng thể đá ta được nữa hay không.

Ta một bên thầm tính toán, một bên chuẩn bị thuốc, lại một lần nữa đến gần giường của Nhị gia.

Ngã một keo, neo một nấc, lần này ta thông minh hơn rồi, đứng tận cuối giường để bôi thuốc.

Tay của Nhị gia có dài đi chăng nữa thì lúc đang nằm như thế này cũng khó mà với được.

Ta thật là cơ trí.

Bên ta thì rất vui, còn bên Nhị gia thì tức điên.

Hai tay hắn đặt hai bên thân, nhìn cái thế đó chắc chắn là muốn ngồi dậy để đánh ta một trận.

Nhưng ta không hề sợ hãi.

Bởi vì hắn bây giờ rất yếu ớt, với cả vết thương trên đùi còn chưa khép miệng, đỏ đen lẫn lộn, nhìn đã thấy đau muốn chết.

Nếu mà ngồi dậy chắc chắn sẽ gây áp lực cho vết thương, thế thì khác gì sống không bằng chết.

Thế nên ta rất yên tâm bôi thuốc.

Nói thì nói thế, lúc bôi thuốc ta vẫn có một chút xấu hổ.

Dù sao thì Nhị gia cũng không mặc gì, tuy là trong viện ta bị người khác kêu là Hầu tử, nhưng dù gì ta cũng là một con khỉ hoàng hoa khuê nữ chưa xuất giá, nhìn thấy thân thể trần trụi của Nhị gia , giờ nhớ lại vẫn còn có chút gấp gáp.

Chỗ đó của Nhị gia…

Ta chỉ có thể nói là rất đồ sộ.

Có điều so với trước đó, đùi của Nhị gia hiện tại còn đồ sộ hơn.

Ta chuyên tâm bôi thuốc, chạm đến chỗ nào là chỗ đó run rẩy.

Sau đó thuốc bôi được kha khá rồi, mông của Nhị gia bắt đầu run, hắn vừa run vừa kêu, ngữ khí đứt đoạn.

Ta to gan ngẩng đầu lên nhìn một tí, sắc mặt Nhị gia trắng bệch, mặt mày hung dữ, gân xanh nổi lên, mặt ướt sũng toàn mồ hôi lạnh.

Ta đoán có lẽ hắn đau đến mức sức để mắng ta cũng không có.

Thay thuốc xong ta xuống bếp làm cơm rồi bê vào phòng Nhị gia.

Nhị gia vẫn giống như cá chết, mắt mở to nằm trên giường.

Ta múc một thìa cháo, đưa đến miệng hắn.

Nhị gia hất một cái thìa liền bay đi.

May là ta cầm chắc bát, tuy hơi bỏng một chút, nhưng không bị đổ là tốt rồi.

“ Nhị gia, ngài ăn một chút đi.”

Nhị gia: “ Cút.”

Ta không biết phải làm gì.

Nếu như đặt tình huống này vào trước đây, một câu “ Cút” của Nhị gia, ta chắc chắn sẽ nhấc mông cút càng xa càng tốt.

Nhưng bây giờ… bây giờ ta mà cút thì Nhị gia phải làm sao.

Nhưng ta không có cách gì hay.

Bôi thuốc có thể dùng lực, chẳng lẽ đến lúc ăn cơm cũng phải thế sao.

Chờ đã….

Dùng sức mạnh?

Không sai…

Chính là dùng sức mạnh.

Ta đặt cháo sang một bên, trừng mắt ngồi chờ nó nguội.

Thế này thì có ép ăn cũng không sợ bỏng.

Được một lúc, ta thử cháo, cảm thấy ổn rồi liền bê bát đến.

Nhị gia từ trước đến nay chắc chưa từng thử qua cảm giác bị một con khỉ từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt ta vô cùng dữ tợn, ta nói --- Nhị gia, đắc tội rồi.

Sau đó ta thật sự đắc tội hắn.
 
Nhị Gia Nhà Ta
Chương III


Kể từ hôm đó ta đã tìm ra cách để bôi thuốc và bón cơm cho Nhị gia.

Rất đáng mừng.

Sau đó Nhị gia không còn mắng ta nữa, coi như ta không tồn tại, mỗi ngày một tư thế, mắt mở to nhìn trần nhà, ăn uống bài tiết đều ở trên giường.

Nói đến vụ ăn uống bài tiết này, hai chữ trước là ta chịu tội, hai chữ sau là Nhị gia chịu tội.

Hắn không xuống giường, cứ cách một lúc ta lại phải vào hầu hạ một lần.

Tiểu tiện thì thôi không tính, Nhị gia vẫn muốn làm cá chết, ta cầm bô tiểu nhắm thẳng phía dưới là được.

Còn đại tiện thì đúng là mệt mỏi, phải đỡ Nhị gia ngồi dậy mới xong.

Nói là ngồi, kì thực là phải giữ mông rồi đặt cái chậu xuống bên dưới.

Bởi vì gốc đùi phải của Nhị gia mất rồi, mông mà động một chút thì sẽ dính vào vết thương.

Lại nói đến cái chuyện ía đải này, gì thì gì cũng vẫn phải dùng sức đúng không, mà cứ rặn một cái thì cả hai bên cũng sẽ đau theo.

Mỗi lần Nhị gia đại tiện đều sẽ là một trận rên rỉ thống khổ, sản phẩm ía đải lẫn mồ hôi lạnh lại thêm nước mắt, không khí trong phòng muốn bao nhiêu khổ sở có bấy nhiêu khổ sở.

Nhưng cuộc sống cũng từ từ mà qua đi.

Một tháng sau, vết thương của Nhị gia dần dần có biến chuyển tốt.

Đại gia và Nguyên Sinh vẫn chưa về, mà trong nhà sắp không chống đỡ được rồi.

Ta ngồi xổm trong viện nghĩ ngợi, nếu như vẫn không có thêm tiền bạc gì, ta đoán chắc bốn năm ngày nữa đến cháo loãng cũng không có mà húp nữa rồi.

Thế là ta quyết định làm chút đồ mang đi bán.

Bán gì được nhỉ?

Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ tái nghĩ hồi ta quyết định sẽ bán chút đồ thủ công.

Đừng có thấy ta trông giống khỉ, thật ra đôi bàn tay ta cũng khéo léo lắm đấy.

Ban ngày sau khi hầu hạ Nhị gia xong ta sẽ chạy ra ngoại thành hái một rổ hoa cỏ, sau đó quay về viện bện chúng thành mũ, vòng cổ, vòng tay hoa.

Bây giờ đang là lúc khí trời thích hợp để du xuân, mỗi ngày đều có các bị công tử dẫn các tiểu thư ra ngoài thành chơi, ta liền chạy đến cổng thành bán.

Đừng coi thường, ta bán được nhiều lắm đấy.

Nhưng mà cũng hơi mệt một chút.

Bởi vì hoa có phải tươi mới xinh đẹp thì mới bán được, qua một đêm là héo mất rồi.

Thế nên ngày nào ta cũng phải chạy đi hái hoa mới.

Nhưng có tiền mà kiếm là tốt rồi, ta không thể để Nhị gia đói được.

Ngày hôm đó ta đang bón cơm cho Nhị gia, Nhị gia đột nhiên nói một câu, mở cửa sổ đi.

Ta vội vàng mở cửa sổ, mùa xuân đã đến rồi, bên ngoài gió thổi ấm áp, chim hót líu lo, vạn vật đều căng tràn sức sống.

Ta nhìn ra ngoài cửa, nhất thời trở nên mê đắm.

Nhị gia thấp giọng nói: “ Đóng lại đi.”

Ta thề là lần đầu tiên ta không nghe thấy gì thật.

Có thể Nhị gia cho rằng ta đang cố ý kháng chỉ, hét to một tiếng: “ Ta bảo ngươi đóng cửa ----!”

Ta bị dọa hết cả hồn, đảo mắt quay lại, nhìn thấy Nhị gia đang quay sang hướng khác, một nửa khuôn mặt chôn vùi trong chăn, không rõ biểu tình.

Vào lúc đó ta đột nhiên cảm thấy Nhị gia có chút đáng thương.

Ta cũng không biết bản thân lấy dũng khí từ đâu ra, nói với Nhị gia: “ Nhị gia, ta dẫn ngài ra ngoài đi dạo nhé.”

Nhị gia chẳng thèm để ý đến ta.

Ta bước đến, đỡ vai Nhị gia, Nhị gia hất tay ra.

“ Đừng chạm vào ta!”

Lúc đó ta đúng là não úng nước rồi, không nghe lời Nhị gia nói, đỡ hắn ngồi dậy.

Vết thương của Nhị gia cũng đã tốt hơn nhiều rồi, nhưng lại không chịu vận động, đỡ lên bất ngờ khẳng định sẽ thấy hoa mắt chóng mặt, ta tranh thủ lúc hắn đang xây xẩm mặt mày liền đỡ hắn ngồi lên xe đẩy.

Lúc Nhị gia định thần lại cũng là lúc hắn yên vị trên xe đẩy rồi.

Hắn đang định phát hỏa, ánh mắt lại chuyển đến đống đồ bên thân.

Đó là những chiếc mũ hoa ta chuẩn bị mang đi bán.

Nhị gia hỏi: “ Đây là cái gì?”

Ta thành thật trả lời.

Nhị gia không nói gì nữa.

Ta cảm thấy Nhị gia chê bán những thứ đồ này rất mất mặt, nhưng ta cũng không còn cách nào khác.

Nhìn thấy hắn không tức giận, ta liền đẩy hắn ra khỏi cửa.

Có nói gì đi chăng nữa, làm tổ trong viện lâu như thế, ra ngoài phơi nắng cũng là chuyện tốt.

Lúc ta bán hàng Nhị gia ngồi trên xe đẩy nghỉ ngơi.

Nhưng tự nhiên có một đám thanh niên từ đâu đến trước chỗ ta bán hàng đòi tiền bảo kê.

Ta thật sự rất phiền muộn, không thể để ngày khác tới đòi tiền bảo kê được à, sao lại chọn đúng vào ngày có Nhị gia ở đây chứ.

Mãi sau này ta mới biết, đám người đó có quen biết với Nhị gia.

Ngày xưa Nhị gia lượn lờ ăn chơi trong thành Hàng Châu, có không ít người ngứa mắt hắn, lần này thấy hắn thảm như vậy nên tới ức hiếp.

Đám người bọn chúng vây quanh xe lăn, miệng nói lời hỏi thăm thân tình, nhưng ta nhìn kiểu gì cũng thấy chúng đang tranh thủ thấy người ta khổ cực mà tới cà khịa.

Nhất là cái tên cầm đầu kia, trông cũng rất tuấn tú, ăn mặc cũng rất chỉnh tề, chẳng biết làm sao mà ánh mắt lại thâm độc thế kia.

Nhị gia không nói chuyện, cũng không động đậy gì, cứ ngồi ì ra đó.

Tuy hắn không có biểu cảm gì, nhưng ta có thể nhìn ra được hắn sắp chịu không nổi rồi.

Hạ thân của Nhị gia được ta đắp cho một chiếc chăn vì sợ gió thổi lạnh, cái tên cầm đầu kia lại giơ tay lật chăn lên, đám người đằng sau nhìn thấy phần thân khuyết thiếu của Nhị gia liền đơ ra một lát, sau đó cười ầm lên.

Ta nhịn không nổi nữa rồi, không để ý ba bảy hai mốt gì nữa ,nhặt lấy cây gậy bên đường hét to một tiếng, đánh về phía cái tên cầm đầu kia.

Người đó không đề phòng, bị ta đánh cho một phát ngay chính diện.

Bọn chúng chắc không nghĩ là một hạ nhân lại dám làm ra chuyện này , đến cả Nhị gia cũng quay sang nhìn ta.

Cái tên bị đánh đó ngẩn ra một lúc, sau đó liền trở nên dữ tợn, mấy tên chân chó xung quanh hắn cũng xông lên đập cho ta một trận.

Ta ôm đầu co người thành một cục, cắn răng chịu đựng.

Đánh ác như vậy làm gì chứ, có đáng không.

Sau đó bọn chúng đánh mệt rồi, lại quay đi tiếp tục dạo phố.

Ta quằn quại một lúc, bò từ dưới đất dậy, vừa nhìn đã thấy gương mặt không cảm xúc của Nhị gia, còn có ánh mắt đen thẫm kia nữa.

Ta đoán thôi xong rồi, lại làm hắn mất mặt rồi.

Một hồi vật lộn mũ hoa cũng đã nát cả, không bán được nữa, đành phải quay về thôi.

Trên đường về nhà Nhị gia không nói câu nào, ta thấy hơi hối hận vì đã đem hắn cùng đi.

Nằm ở nhà tuy là hơi chán một chút, nhưng ít nhất cũng không bị ức hiếp.

Buổi tối lúc ăn cơm, Nhị gia cả ngày im lặng liền nói một câu đỡ ta ngồi dậy.

Phải biết là trước đấy ăn cơm hắn toàn nửa nằm nửa ngồi chờ ta đút.

Ta đỡ hắn dậy, Nhị gia nhìn ta.

Ta biết gương mặt ta bây giờ chắc chắn rất đặc sắc, liền cúi đầu thấp xuống.

Nhị gia nói: “ Ngẩng đầu lên.”

Ta mở to mắt nhìn hắn.

Nhị gia nhìn ta hồi lâu, hỏi một câu: “Ngươi là ai?”

Ta đần mặt.

Ta nhủ thầm trong lòng Nhị gia ngài có phải bị đám thanh niên kia làm tức đến ngu luôn rồi không, ta ngơ ngẩn nói: “ Nhị, Nhị gia?”

Đại gia chau mày hỏi: “ Ngươi là nha hoàn Đại gia mua về ư?”

Ta: “......”

Ta biết hắn không ngốc, ta mới ngốc.

Ta hít một hơi thật sâu, nói với Nhị gia: “ Nhị gia, nô tỳ vốn dĩ là nha hoàn của Dương phủ.”

Nói xong ta lại nghĩ, phải bổ sung thêm một câu: “ Vốn dĩ là người trong viện của Nhị gia.”

Nhị gia đến nghĩ cũng không cần nghĩ nói: “ Không thể nào.”

Ta: “......” ta biết câu sau hắn dằn lại trong bụng không nói ra ----- trong viện của ta không thể có một nha hoàn tướng mạo như ngươi được.

Thế là ta lại hít một hơi thật sâu, kể hết đầu đuôi câu chuyện ta làm sao mà vào được viện của hắn cho hắn nghe một lượt.

Nhị gia nghe xong mãi lâu không nói một câu nào, lại hỏi: “ Vì sao ngươi không đi?”

Ta ngẩn người, đúng vậy, sao ta lại không đi.

Ta vẫn chưa nghĩ ra nên trả lời như nào thì Nhị gia đã nói: “ Thôi bỏ đi, đưa cơm cho ta.”

Ta liền đưa bát cơm cho hắn.

Nhị gia dựa vào tường, tự mình xúc ăn.

Ta vẫn đứng ngu ra đấy.

Hắn ngồi không vững, lúc người nghiêng ngả hắn sẽ tự chống tay xuống đỡ, bữa cơm này ta không hề phải giúp hắn.

Ăn cơm xong, ta định đi rửa bát thì Nhị gia giữ ta lại.

“ Ngồi xuống.”

Ta ngồi ngay ngắn.

“ Ngươi tên gì?”

“ Hầu Tử.”

“......”

Nhị gia thần sắc phức tạp nhìn ta, “ Tên là gì?”

Ta nói: “ Nô tỳ tên Hầu Tử.”

Nhị gia không cảm xúc, sau đó hỏi: “ Hầu Tử, trong nhà còn bao nhiêu tiền?”

Ta đáp: “ Hai lượng bạc.”

Nhị gia: “........”

Ta nghĩ con số này làm Nhị gia có chút không chấp nhận được, vừa mới định an ủi hắn nói Đại gia đã ra ngoài làm ăn rồi, ai ngờ Nhị gia tự nhiên bảo: “ Đủ rồi.”

Ta: “?”

Nhị gia không nói gì thêm, hỏi ta mấy cái mũ kia mỗi ngày bán được bao nhiêu.

Ta nói: “ Năm đồng.”

Đôi mày anh tuấn nhíu chặt: “ Được bao nhiêu?”

Ta nói lại một lần nữa.

Hắn nói: “ Ngày mai người làm xong thì đừng mang đi bán vội.”

Ta không biết Nhị gia định làm gì, nhưng mà vẫn gật đầu đồng ý.

Nói mấy chuyện này xong, Nhị gia lại phân phó ta, lấy rơm rạ bên ngoài mang vào phòng.

Ta ôm rơm vào trong, Nhị gia bảo ta trải đều xuống đất.

Ta nhất mực làm theo, làm xong rồi Nhị gia bảo ta ra ngoài.

Ta xuống bếp rửa bát, trong lòng cảm thấy đêm nay Nhị gia có gì đó kỳ quái.

Rửa bát xong, lúc đi ra ngoài viện ta nghe thấy tiếng kêu của Nhị gia từ trong phòng phát ra.

Nhưng hắn không cho gọi ta, ta cũng không thể vào.

Ta ngồi ngoài phòng nghe ngóng, nghe thấy trong phòng cứ một lúc lại có tiếng động phát ra.

Ta cố nhịn, mà nhịn mãi không được, ta liền túm lấy cánh cửa sổ chọc một lỗ nhìn trộm.

Những gì ta nhìn thấy làm ta sợ chết khiếp.

Nhị gia không biết ngã xuống đất từ lúc nào, nằm trên mặt đất, hình như là đang muốn lật người.

Ta không chịu được nữa rồi, lập tức xông vào phòng, lúc ta vào Nhị gia cũng bị ta dọa giật mình, nằm dưới đất nhìn chằm chằm ta.

“ Ai cho phép ngươi vào?”

Ta nói: “ Nô tỳ đến hầu hạ Nhị gia.”

“ Ra ngoài ---!”

Ta do dự, Nhị gia quay mặt đi không nhìn ta, “ Ta nói ngươi ra ngoài!”

Vẫn là cái giọng điệu tức giận ấy, ta xoay người ra khỏi cửa, ngồi nghe tiếng động hỗn loạn trong phòng.

Mãi đến tận nửa đêm, trong phòng mới truyền ra một giọng nói.

“ Hầu Tử, vào đi.”

Ta đẩy cửa vào.

Nhị gia cả người ướt rượt nằm trên thảm rơm.

Có vẻ toàn bộ sức lực đều bị dùng hết rồi, hắn sức cùng lực kiệt bảo ta: “ Đỡ ta lên.”

Ta đỡ Nhị gia lên giường, Nhị gia vẫn còn thở gấp gáp.

Trong lòng ta hiểu rõ ràng Nhị gia đang làm gì, do dự một chút, ta nhỏ giọng nói với hắn: “ Nhị gia, nếu ngài muốn rèn luyện thân thể xin hãy để nô tỳ giúp.

Thứ nhất có thêm một người giúp thì sẽ nhanh hồi phục hơn, thứ hai sẽ tránh khỏi việc bị thương nhiều hơn.”

Ta đúng là ăn gan báo mới dám nói ra mồm những lời này, nói xong ta liền nhắm mắt chờ chết.

AI mà ngờ Nhị gia nhắm mắt lại, đợi khí tức điều hòa rồi thấp giọng nói một câu: “ Ừ.”

Ta bước ra khỏi phòng Nhị gia, lòng càng khẳng định đêm nay Nhị gia đúng thật kỳ lạ.
 
Nhị Gia Nhà Ta
Chương IV


Sáng hôm sau, ta nghe lời Nhị gia đi kết mũ hoa, sau đó để lại một chỗ.

Nhị gia đi đến bên đống mũ hoa chọn tới chọn lui, chia làm hai ba phần, sau đó lại bảo ta dìu đến xe đẩy.

Ta còn tưởng là sau chuyện ngày hôm qua hắn sẽ không muốn ra ngoài nữa cơ.

Hắn đưa ta tới Mân Quyên các ở thành tây, là một tiệm bán đồ trang sức phấn son.

Hai người đi đến cửa tiệm rồi, Nhị gia liền bảo ta vào gọi chưởng quầy.

Chưởng quầy đi ra nhìn thấy Nhị gia ngồi trên xe đẩy, sắc mặt không được tốt lắm nhưng vẫn chào hỏi lấy lệ.

Nhị gia bảo ta ngồi sang một bên, sau đó tự mình đến nói chuyện với chưởng quầy.

Ta ngồi dưới gốc cây, cũng chẳng nghe thấy bọn họ nói chuyện gì.

Vị chưởng quầy đó cầm lấy mũ hoa ta làm nhìn lên nhìn xuống rất lâu.

Qua gần nửa giờ, ta thấy chưởng quầy gọi tiểu nhị ra mang hết mũ hoa trên xe vào trong tiệm, sau đó cũng đi vào luôn.

Lúc này Nhị gia mới kêu ta qua.

“ Đi, về nhà thôi.”

Ta chẳng dám hỏi nhiều, đẩy xe quay về.

Tới nhà rồi, Nhị gia vứt cho ta một cái túi, ta đỡ lấy thấy bên trong có vài cục bạc vụn.

Ta kinh ngạc nhìn Nhị gia, Nhị gia nói: “ Tiền ngươi kiếm được đấy.”

Cái này, cái này…..

Nhị gia phân phó: “ Từ nay cứ ba ngày giao một lần, đến khi hết mùa hoa thì thôi.

Chọn cành đào trắng, thêm mấy bông hợp hoan, chứ đừng dùng cành liễu nữa.”

Ta gật đầu như mổ thóc, “ Vâng vâng”

Chủ nhân đúng là chủ nhân.

Kiếm được nhiều hơn, làm cũng ít đi, ta lại nhàn rỗi hơn.

Nhị gia bây giờ ngoài ăn uống ía đải ra sẽ là rèn luyện sức khỏe.

Ta sợ hắn sẽ bị va chạm đụng vào vết thương, nên mới lựa thêm ít thảm rơm trải lên mặt đất.

Mỗi ngày ta đều đỡ vai của hắn, hắn tự tập ngồi, mà ngồi được thì cũng hết cả buổi sáng.

Lúc bắt đầu toàn bị ngã về bên phải, sau đấy Nhị gia tập được nhiều rồi, dần dần thế ngồi cũng ổn định hơn.

Bây giờ Nhị gia không những có thể ngồi mà còn có thể chống hay tay xuống đất tự tiến về phía trước.

Ta hỏi Nhị gia có cần đến xưởng làm một cái xe lăn không, Nhị gia nghĩ một chút, lắc đầu nói: “ Thứ đó cử động không tiện lắm.”

“ Vậy….”

Nhị gia xoa xoa bên đùi trái của mình, liếc ta một cái.

Ta kinh ngạc phát hiện ra trong đôi mắt của Nhị gia ánh lên chút do dự, ta đợi một lúc lâu, hắn mới quay mặt qua, thấp giọng nói: “ Ngươi qua đây.”

Ta đã đứng trước mặt ngài sẵn rồi, còn muốn ta qua kiểu gì nữa?

Nhưng dù sao thì lệnh của chủ nhân vẫn phải nghe, ta bước lên trước nửa bước.

Nhị gia nói: “ Ngươi sờ thử đi.”

Ta: “?”

Nhị gia mất kiên nhẫn nói: “ Sờ đùi ta đi!”

Ta không biết hắn định làm gì, nhưng vẫn đưa tay ra.

Hắn bỏ tay mình xuống, ta cẩn thận từng chút một chạm vào.

Đây không phải lần đầu tiên ta chạm vào đùi hắn, trước đây khi thay thuốc ta đã sờ rồi, là sờ hẳn vào da thịt.

Bây giờ nửa đùi được bọc trong chiếc quần đã được cắt ngắn, ta thấy so với lúc trước sờ trực tiếp thì bây giờ còn căng thẳng hơn.

Nhị gia gần như cũng bị thái độ của ta ảnh hưởng, mặt hắn cũng hồng lên một chút.

Ta cảm thấy chắc hắn đang bực ta lắm.

Ta nghe lời sờ một chút.

Đùi của Nhị gia rất to lớn rất rắn chắc, một tay ta ôm không nổi.

Dưới bàn tay là lớp vải, dưới lớp vải là những chỗ lồi lõm.

Ta không biết là tay ta đang run, hay là đùi của Nhị gia đang run nữa.

“ Sờ kỹ chưa?”

Ta gật đầu như một con ngốc.

Nhị gia nói: “ Đến phường mộc lấy một cái ống trúc to như thế về đây.”

Ta: “ To như thế là…”

Nhị gia tức đến mặt đỏ cả lên, “ Là to bằng đùi của ta!”

“ À, à, vâng ạ.”

Ta hiểu rồi, lại hỏi: “ Vậy phải dài bao nhiêu?”

Nhị gia lấy lại bình tĩnh, tiện tay đo một chút, “ Dài quá thì đi đường bất tiện, hai găng tay là đủ rồi.

Lấy thêm một nạng gỗ nữa.”

Ta nói: “ Cũng ngắn ạ?”

“ Lại còn phải hỏi!”

Ta lui xuống rồi tới phường mộc, thợ mộc nghe xong yêu cầu của ta, trực tiếp bảo ta đứng đấy chờ.

Ta tưởng là phải mất vài ngày mới có cơ, người đó nhìn ta khinh bỉ: “ Mỗi tí thế này thì một loáng là có.”

Cuối cùng ta cầm đồ về, lòng nghĩ quả thật một tí là có rồi.

Nhưng có điều… ta vừa đi vừa nhìn đồ trong tay, tiện cầm lấy cái nạng ướm thử, mới chỉ đến eo ta.

Ta lại nhìn sang cái ống trúc kia, trong lòng cảm thấy hơi chua xót.

Nhị gia nhà chúng ta bây giờ chỉ cao có nhiêu đây.

Sau khi lấy đồ về nhà, Nhị gia nhìn chúng rất lâu.

Thần sắc bình thản, ta đứng một bên không dám ho he câu nào.

Nhị gia nói: “ Nhanh thật nhỉ.”

Ta lập tức nói: “ Người thợ mộc đó rất lợi hại.”

Nhị gia không nói gì liếc ta một cái, ta cúi đầu ngoan ngoãn im miệng.

Ta cảm thấy trong lòng Nhị gia hẳn là rất buồn.

Hắn cầm lấy ống trúc lắp vào đùi mình, động tác rất thô bạo.

Đừng hỏi sao ta nhìn ra được, là ta tự mình cảm giác được.

Ta đi đến giúp hắn cùng lắp, tay hắn run run, đầu cúi thấp, làm ta không nhìn thấy rõ mặt.

Ta nói: “ Nhị gia, ngài nhẹ một chút.”

Tay Nhị gia đặt ở đó liền bất động, việc còn lại đều là ta làm.

Nhị gia đứng xuống đất, kẹp nạng vào hai bên nách, độ dài vừa khít.

Cũng chỉ cao đến ngực ta.

Hai tay hắn nắm chắc, người lại nghiêng ngả.

Sau đó bụp một cái ngã nhào xuống đất.

Ta vội vàng chạy qua đỡ, Nhị gia bắt ta ra chỗ khác, ta nhìn hắn tự mình bò dậy rồi lại tiếp tục thử.

Ta không hề biết bây giờ Nhị gia đứng dậy lại nhẹ nhàng như thế.

Kể từ đó ngày nào Nhị gia cũng tập đi nạng, lúc đầu ngã lên ngã xuống cả người toàn vết bầm tím xanh, sau đó dần dần lại có thể đi một cách thoải mái, thậm chí còn có thể vứt nạng bên trái đi, chỉ dùng mỗi nạng phải.

Đương nhiên, hậu quả của việc tập nhiều như vậy chính là phần đùi bị cọ xát be bét máu tươi.

Mỗi lần bôi thuốc Nhị gia đều đau đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Có lần ta không nhịn nổi bảo với Nhị gia tập vừa phải thôi, từ từ rồi nó sẽ tốt hơn.

Nhị gia lắc đầu: “ Mỗi năm cứ đến thời điểm này, các trà thương trong kinh thành đều sẽ đến Hàng Châu, đến lúc đó giao dịch buôn trà sẽ rất nhiều, cơ hội làm ăn lớn, ít nhất thì trước khi đến lúc ấy ta cũng phải đi lại thành thạo đã.”

Ta không dám nói, Nhị gia ngài đã như vậy rồi, còn làm ăn gì nữa.

Sau đó Nhị gia thực sự đã đi lại rất thành thạo.

Đám thương lái trong Kinh thành lúc tới Hàng Châu thường ngồi ở trà lâu bên bờ hồ Tây bàn chuyện làm ăn, Nhị gia có một bận ngày nào cũng chạy đến đó.

Kêu một ấm trà Long Tỉnh rẻ nhất, trà hãm đến mức trắng cả nước vẫn chưa chịu đi.

Khách lai vãng trong quán đều nhận ra đấy là Nhị công tử của Dương phủ hồi xưa, Nhìn thấy bộ dạng hắn bây giờ liền cứ ở sau lưng hắn mà khoa môi múa mép.

Có những lúc vô tình Nhị gia nghe được, Nhị gia cũng tự coi mình như điếc, đùi thả lỏng, tay giữ lấy nạng, vừa ngâm nga vừa ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Ngày hôm đó hắn đi vào trà lâu, đảo mắt một cái, nhìn thấy góc trong cùng có một bàn ba người, trong đó có hai người đang đánh cờ, hắn liền ôm nạng đi tới.

Đến bên bàn rồi, hai người kia đều nhìn hắn, chỉ có ông lão là luôn nhìn bàn cờ không động đậy.

Nhị gia không cao hơn cái bàn kia là bao, tay trái hắn giữ lấy ghế, tay phải dùng lực, thoắt một cái ngồi lên cái ghế trống.

Hai người trẻ kia nhìn tình hình đều nhíu chặt lông mày, đang định đuổi người thì Nhị gia nói: “ Nếu không đánh mã, sau ba nước sẽ bị dồn vào đường cùng.”

Ông lão kia ngẩng đầu, liếc Nhị gia một cái.

“ Này cậu trai, xem cờ mà không nói mới là quân tử.”

Nhị gia cười cười, vỗ vỗ vai người thiếu niên đang đánh cờ cùng ông lão kia nói: “ Tiểu tử này không dám thắng, ta chỉ cho ngài là đang cứu hắn khỏi nạn lửa nước.”

Người thiếu niên kia đỏ mặt, luống cuống nói: “ Cái gì, cái gì mà không dám thắng chứ.

Lâm lão, ngài đừng nghe hắn…”

Ông lão cười ha hả, đánh giá Nhị gia một lúc nói: “ Ngươi là con trai của Dương Huy Sơn?”

Nhị gia gật đầu, ông lão nhìn vào đùi nhị gia, không nói gì thêm.

Sau đó, Nhị gia nói chuyện với ông lão kia cả một buổi chiều, cụ thể nói cái gì ta nghe cũng không hiểu, ta chỉ biết đám người xung quanh đều nhìn bọn họ.

Cuối cùng lúc ra về, Nhị gia mời cả bàn trà đó.

Rõ là chỉ có hai ấm trà thôi mà lại tiêu hết sạch tiền tiết kiệm hai tháng của bọn ta.

Ta cảm thấy rất xót của, nhưng mà lời Nhị gia đã nói ra rồi ta còn dám nói gì nữa.

Lúc rời đi, Nhị gia đi trước một bước, ta nghe thấy thiếu niên kia nói với ông lão: “ Lâm lão, người đó là con trai thứ của Dương bá sao?”

Nghe thấy bọn họ nhắc đến Nhị gia, ta liền cố ý bước chậm lại, đi đến chỗ rẽ nghe được mấy câu.

Ông lão kia ừ một tiếng, thiếu niên chau mày nói: “ Lúc còn ở kinh thành con đã nghe danh hắn, nghe nói là một tên ăn chơi trác táng hư hỏng, ham chơi háo sắc, không có học hành gì, trong mắt chẳng coi trọng ai, tại sao ngài lại để cả một chuyến hàng quan trọng như vậy cho hắn?”

Ông lão thấp giọng cười, nói: “ Ngươi cảm thấy hắn không có học?”

Thiếu niên ngưng một lát, thấp giọng nói: “ Coi như là có chút thông minh, nhưng nhân phẩm vẫn là loại hạ cấp.”

Ông lão nói: “ Mẫn lang, ngươi nói xem, trên đời này thứ gì là đáng giá nhất?”

Ta thầm nghĩ trong lòng, núi vàng núi bạc!

Thiếu niên cũng nghĩ như ta, “ Đáng giá nhất tất nhiên là vàng bạc châu báu.”

Ông lão lắc đầu.

Thiếu niên lại hỏi: “ Vậy thì là gì?”

Ông lão cầm tách trà lên, không biết là đang nghĩ gì, thấp giọng cười chậm rãi nói:

“ Trên đời này, thứ đáng giá nhất chính là lãng tử hồi đầu.”

Ngày hôm đó sau khi về nhà, ta làm cơm cho Nhị gia ăn, sau đó bản thân ta lại quay lại nhà bếp ăn bột hồ.

Chẳng hiểu nhị gia trúng gió hay gì, cũng không thèm gọi ta, tự mình đến nhà bếp, thấy ta đang ngồi ăn liền đứng ngây ra đó.

Lúc sau hắn hỏi ta: “ Đây là cái gì?”

Ta nói: “ Cơm ạ.”

Mặt Nhị gia đen như đít nồi.

Hắn chộp lấy ném xuống đất, đến cả cháo lẫn bát đều vỡ tan tành.

Ta kinh hãi nhảy dựng lên.

Nhị gia ném xong thì đi ra ngoài, lúc sau quay về, tay cầm một hộp đồ ăn đặt trước mặt ta, nói một câu: “ Ăn đi”, sau đó liền quay về phòng nghỉ ngơi.

Ta mở hộp thức ăn ra, bên trong có ba tầng, cả món chính lẫn điểm tâm đều đầy đủ, ta hít một hơi, cẩn thận lấy ra ăn.

Sau đó chỗ thức ăn còn thừa ta cất đi, đặt ở trên bệ bếp.

Lúc tối đi ngủ ta nghĩ ngợi, có thể ta lại làm Nhị gia mất mặt rồi.

Sáng hôm sau, ta vừa mở mắt liền nhìn thấy Nhị gia ôm nạng đứng trước đầu giường ta.

Tuy là không cao, nhưng vẫn làm ta hãi hùng hét lên một tiếng.

Sắc mặt Nhị gia vô cùng khó coi, hắn nhặt một thứ từ dưới đất lên, hỏi ta: “ Đây là cái gì?”

Ta phát hiện ra là Nhị gia dạo gần đây rất thích hỏi ta câu này nhé.

Ta nhìn một cái, là hộp thức ăn mà hôm qua Nhị gia mua.

Ta vừa định mở mồm đáp, đột nhiên Nhị gia lại giơ cao cái hộp thức ăn lên ném mạnh xuống đất.

Bộp một tiếng, đồ ăn bên trong đều bị rơi ra ngoài bẩn hết, trong lòng ta nghĩ sớm biết thế này thì tối qua ta đã ăn sạch rồi, không để dành làm gì nữa.

Ta lại phát hiện ra Nhị gia dạo này rất thích ném đồ đạc.

Trông Nhị gia rất tức giận, toàn thân phát run, hắn chỉ vào ta, nghiến răng nói: “ Ngươi để lại làm gì, có phải người thấy đồ ăn gia mua cho ngươi phải để dành ăn mấy ngày không?”

Ta vô thức muốn gật đầu, nhưng nhìn sắc mặt của Nhị gia, ta liền vội vàng đổi thành lắc đầu.

Nhị gia thông minh như thế nào chứ, hắn chắc chắn đã nhìn ra, tức đến nỗi tay đang giữ lấy nạng trắng bệch cả ra rồi.

Hắn nói rõ ràng từng câu từng chữ: “ Dương Nhất Kỳ ta dù có nghèo, cũng không thể không nuôi nổi ngươi.”

Nói xong liền bỏ đi.

Ta nhìn đống đồ ăn đầy dưới đất, lòng thầm đớn đau.
 
Nhị Gia Nhà Ta
Chương V


Bởi vì chuyện đó mà Nhị gia giận ta nửa tháng.

Nhưng sau đó vì bận quá, hắn cũng quên cả việc bực tức.

Hiện tại cơ bản là ta còn không nhìn thấy Nhị gia, ngày nào hắn cũng đi sớm về khuya, có lúc còn đi liền tù tì hai ba ngày mới chịu về ngủ một tối.

Cái mặt vốn được dưỡng trắng nõn nà của Nhị gia cũng đen đi không ít.

Thế nhưng có một sự thay đổi mà ta thấy rất tốt, đó là Nhị gia ngày càng tráng kiện.

Thật ra thì trước đây Nhị gia cũng chẳng phải gầy yếu gì, nhưng mà vì bị thương nên thân thể rồi xương cốt cũng yếu đi.

Bây giờ đã qua được vài tháng, vai của Nhị gia rộng lớn hơn, ngực nở nang hơn, hai cánh tay cũng rắn chắc lên nhiều lắm.

Có một lần Nhị gia về nhà muộn, gọi ta cùng ăn cơm, ta bảo sẽ lập tức dọn lên ngay nhưng hắn nói không cần, bọn ta liền ngồi luôn ở bếp ăn.

Nhị gia ngồi trên cái ghế nhỏ, tay cầm bát cơm và từng miếng từng miếng lớn còn ta ngây ra nhìn.

Nhị gia đặt bát xuống, vô thức hỏi: “ Ngươi nhìn ta làm gì?”

Ta vội vàng cúi thấp đầu, Nhị gia nói: “ Ngầng đầu lên.”

Giọng hắn rất trầm, nhưng không phải là đang tức giận.

Nhị gia tiếp: “ Sao ngươi cứ nhìn ta thế?”

Não ta co rút cực mạnh, mở miệng nói: “ Nô tỳ thấy, thấy Nhị gia thay đổi rồi.”

“ Ồ?”

Nhị gia ăn no rồi, cả người lười biếng nhìn ta hỏi: “ Thay đổi chỗ nào?”

Ta nói: “ Thì là không giống ngày xưa nữa.”

Nhị gia ngây ngẩn, sau lại nhẹ nhàng đặt tay lên chỗ đùi mình xoa xoa, thấp giọng nói: “ Đúng là không giống thật.”

Ta biết hắn hiểu nhầm rồi, cực lực xua tay, “ Không phải là vì…. là vì cái đó.”

Nhị gia nhìn ta không nói gì.

Ta cố gắng giải thích, “ Nô tỳ nói thay đổi, là… là thay đổi chỗ khác cơ.”

Hắn hỏi: “ Chỗ nào?”

Ta nghĩ hồi lâu, buột miệng đáp: “ Nhị gia đen đi rồi.”

Nói xong ta thật muốn tự tát cho mình một cái.

Nhị gia lại ngây ra, bật cười rồi sờ lên mặt mình, gật đầu nói: “ Ừ, đen đi rồi.”

Hắn sờ qua sờ lại, sờ trúng mảnh da chết liền tiện tay lột ra ném đi, lại nói: “ Cũng thô ráp hơn.”

Ta ngắm nhìn chiếc cằm đoan chính, mi mày rõ nét của Nhị gia.

Hắn mặc một bộ đồ vải thô, eo thắt đai lưng, chỉ cần khẽ cúi người, quần áo sẽ bị vòng eo rộng lớn rắn chắc kia kéo căng chặt cứng.

Trong một phút giây ngắn ngủi, ta chỉ cảm thấy cái người khoác lên mình trường sam lụa rộng rãi, hai tay ôm gái đẹp dạo chơi trên thuyền hoa nơi Tây hồ ngày xưa ấy chỉ tồn tại trong mơ mà thôi.

Trong khi ta vẫn đang còn ngẩn ra, Nhị gia lại nhìn ta hỏi: “ Ngươi cảm thấy gia nào tốt hơn?”

Giọng nói của Nhị gia cũng thay đổi rồi, trầm thấp, thận trọng hơn trước kia rất nhiều.

Có lúc ta còn có ảo giác như bản thân mình như đang hầu hạ lão gia chứ không phải Nhị gia nữa.

Nghe xong câu hỏi của Nhị gia, ta chẳng thèm nghĩ ngợi gì mà đáp: “ Bây giờ tốt hơn.”

Nhị gia trông như đang lo lắng điều gì đó, thế nhưng khi ta nói xong, bờ vai hắn liền thả lỏng, nâng tay xoa xoa đầu ta.

“ Đi nghỉ ngơi đi.”

Ta mơ hồ quay về phòng đi ngủ.

Lại qua một thời gian, Nhị gia không còn có thể ngày nào cũng ra ngoài nữa rồi.

Bởi vì mùa mưa rào đã tới.

Lúc mới đầu ta cũng không để ý gì đâu, chỉ cảm thấy dạo này Nhị gia rất thích làm tổ trong phòng.

Sau đó có một lần ta dậy đi tiểu đêm, trong tiếng rào rào của cơn mưa nặng hạt, ta bỗng nghe thấy có tiếng động phát ra từ trong phòng của Nhị gia.

Ta lén lút chạy qua, bò lên của sổ nghe ngóng, là tiếng của Nhị gia.

Âm thanh đó nghe vô cùng đau đớn, khiến ta nhất thời không biết phải làm sao.

Ta đặt cái ô sang một bên, chọc một lỗ nhỏ trên cửa sổ nhìn vào trong.

Trong căn phòng tăm tối, Nhị gia co người thành một khối, hai tay ôm chặt đùi, miệng cắt chặt chăn, gầm lên từng đợt từng đợt.

Ngoài trời mưa vẫn cứ rơi, gió lạnh thổi vào trong phòng, Nhị gia đột ngột ngẩng đầu.

Dưới ánh sáng mờ ảo, gương mặt giống như vừa mới dầm mưa, hằn lên sự đau đớn khốn khổ.

Nhìn thấy ta hắn cũng không phản ứng, đôi mắt rã rời kiệt sức.

Não ta trống rỗng, quay đầu chạy ra ngoài.

Ta không mang ô, cũng không kịp mặc áo khoác, chạy đến tiệm thuốc điên cuồng đập cửa.

Lúc ra mở cửa tên hầu trong tiệm trông như đang muốn đánh người, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của ta lại run rẩy lùi xuống một bước.

Ta biết trông ta bây giờ đáng sợ không khác gì ma quỷ đâu.

Lão lang trung đang giữa mộng đẹp lại phải tỉnh dậy, tâm trạng rất kém.

Ta quỳ trước mặt ông ta, dập đầu nói năng lộn xộn, chỉ biết cầu cứu ông ta, cầu xin ông ta hãy cứu Nhị gia nhà ta.

Qua nửa tuần hương, ông ta mới chịu khoát tay kê thuốc, cầm lấy gói thuốc đưa đến cho ta.

Ta lo gói thuốc sẽ bị ướt nên bọc nó sâu trong áo, điên cuồng chạy về nhà.

Sắc thuốc xong, ta cẩn thận từng chút một đút cho Nhị gia.

Sau đó, một Nhị gia kiên cường tráng kiện trong mắt ta, thoáng chốc lại yếu ớt giống như một đứa trẻ, ngã vào lòng ta ngủ thiếp đi.

Sáng ngày hôm sau, Nhị gia đỡ hơn nhiều.

Hắn nhìn ta, rất lâu không nói một câu nào.

Lăn lộn suốt một đêm qua đến bây giờ áo quần ta vẫn còn ẩm ướt, tóc tai hỗn loạn bết dính trên đầu, đầu gối lẫn trán dính máu bùn lẫn lộn.

Có lẽ là do vẫn đang bệnh nên mắt Nhị gia hơi đỏ.

Hắn vẫy tay với ta, thấp giọng nói: “ Qua đây.”

Nhưng người ta thực sự rất dơ, không dám đi qua, ta nói Nhị gia, ngài để nô tỳ về thay đồ trước đã.

Nhị gia nhìn ta, miệng hơi run rẩy, sau cùng cũng gật đầu.

Ta càng ngày càng không thể hiểu được Nhị gia.

Sau đó Nhị gia khỏi bệnh, cả người cũng bắt đầu linh hoạt hơn.

Vào đúng lúc này, Đại gia trở về.

Lúc Đại gia về còn thảm hơn cả Nhị gia ngày trước.

Hắn được Nguyên Sinh dìu đỡ, trông vô cùng hốc hác tiều tụy.

Ta bị dọa sợ, Nguyên Sinh kéo ta qua một bên nói nhỏ: “ Đại gia bị người ta lừa, tiền vốn cũng bị lừa hết cả.”

Nói xong hắn nhìn trái nhìn phải, khó hiểu nói: “ Ấy?

Sao trong nhà lại thêm nhiều đồ thế này?”

Ta vô thức thẳng sống lưng: “ Nhị gia mua đấy!”

Nguyên Sinh kinh ngạc không thốt lên lời.

Ta kể hết chuyện diễn ra trong mấy tháng nay cho Nguyên Sinh nghe, hai mắt của hắn suýt chút nữa rơi cả ra ngoài.

Đang nói đến chuyện gì đó thì Nhị gia đi công chuyện về, thấy ta và Nguyên Sinh đang đứng trong góc nói chuyện, mặt hắn thoáng tái đi.

Ta vội vàng vỗ vỗ tay Nguyên Sinh, ý nói chủ nhân đến rồi, không được nói chuyện nữa.

Nhị gia nhìn thấy xong mặt lại càng tái.

Sau đó hậu quả của việc nói chuyện phiếm sau lưng chủ chính là, tối đó Nguyên Sinh không có cơm ăn.

Thế sao ta lại có?

Ta cũng có biết đâu.

Nhị gia biết Đại gia bị lừa, sắc mặt không tốt lắm, hắn gọi Đại gia vào phòng, nói chuyện gì đấy mà hết cả buổi chiều.

Lúc đi ra, thái độ của Đại gia khi nói chuyện với Nhị gia y như ngày xưa lúc hầu chuyện lão gia.

Ta đứng từ đằng xa nhìn, tuy Nhị gia thấp hơn người khác một nửa, nhưng ta thấy hắn vẫn là người mà người ta phải ngước đầu lên mới thấy được.

Từ đó Đại gia ở nhà lo chuyện gia đình, đổi lại thì Nhị gia lo việc đối ngoại.

Hắn cứ thế mà đi luôn hai tháng.

Mà trong nhà dần dần cũng có sự thay đổi.

Cuối năm bọn ta đổi sang nhà mới, tuy là không có to như Dương phủ ngày trước nhưng vẫn vẫn tính là lớn, lại có thêm rất nhiều hạ nhân, chỉ tiếc là lúc chuyển sang nhà mới, Nhị gia lại không có ở đây.

Không biết khi đi Nhị gia nói gì với Đại gia, dù thế nào Đại gia cũng không cho ta làm việc nữa, còn cho ta một đống quần áo mới.

Nguyên Sinh nói với ta: “ Ngươi hết khổ rồi.”

Ta không hiểu gì lắm.

Tiếp sau đó nữa, Nhị gia có về một lần, về lúc nửa đêm, trời còn chưa sáng đã đi rồi.

Sau khi ta tỉnh dậy Nguyên Sinh nói với ta, Nhị gia chờ trong phòng người cả đêm.

Ta không biết tại sao Nhị gia không gọi ta dậy.

Lại nửa năm trôi qua, Nhị gia về nhà.

Lần trở về này cả thành Hàng Châu đều bàn tán về Nhị gia.

Họ đặt cho Nhị gia một biệt danh -------- “Một nửa tài thần”.

Ta muốn nói kêu tài thần thì là tài thần được rồi, còn thêm chữ một nửa vào làm gì.

Nhưng mà Nhị gia cũng chẳng quan tâm đến chuyện này lắm.

Lúc hắn về là cuối thu, ta đang dọn dẹp trong viện.

Tuy là quản gia không cho làm việc, nhưng ta nhận thức rõ ràng bổn phận của bản thân là nha hoàn, mỗi ngày phải làm việc thì tối mới ngủ ngon được.

Ta quét lá khô trên mặt đất, quay đầu lại thì thấy có người ngồi trên ghế đá.

Ta không biết Nhị gia ngồi đó tự bao giờ, thậm chí tay còn cầm bình trà lắc lư.

Hắn mặc một thân áo trong bằng lụa trắng, khoác ngoài là áo bào đen, tóc búi cao, ngón cái đeo nhẫn ngọc xanh biếc.

Nhìn thì đơn giản, nhưng cả con người lại toát lên khí chất cao quý vô ngần.

Ta nói: “ Nhị gia ngài về rồi.”

Hắn vẫn đang nhìn ta, bình bình thản thản ừ một tiếng.

Ta nhìn trái nhìn phải nói: “ Nô tỳ đi tìm quản gia.”

Hắn không cho ta đi, bảo ta: “ Qua đây.”

Ta bước qua, Nhị gia nhìn vào cây chổi ta đang cầm trong tay, nói: “ Đây là cái gì?”

Hóa ra Nhị gia vẫn thích hỏi mấy câu kiểu này.

Ta đáp: “ Là chổi ạ.”

Nhị gia hời hợt, “ Vứt đi.”

Ta sẽ không vứt đồ lung tung trước mặt chủ nhân đâu, nên ta đặt chổi sang một bên.

Sau đó cung kính đến đứng trước mặt Nhị gia.

Nhị gia nhìn ta một lượt, nói: “ Tối nay thay y phục, đi ra ngoài cùng gia.”

Ta đáp vâng.

Đợi đến tối, lúc ta đứng trước mặt Nhị gia, Nhị gia sắc mặt cứng đờ bảo với ta: “ Ta không bảo người đổi từ một bộ quần áo rách rưới này sang một bộ quần áo rách rưới khác.”

Ta a lên một tiếng, do dự muốn quay về thay, nhưng Nhị gia khoát tay nói: “ Không cần nữa, đi thôi.”

Bên bờ hồ Tây vô cùng náo nhiệt, ta ngắm nhìn từng con thuyền hoa lộng lẫy trên mặt hồ mà kinh ngạc choáng ngợp vô cùng.

Nhị gia dẫn ta đến một con thuyền to nhất trong đám đó.

Chưa lên đến thuyền mà đã có mấy người cười tít cả mắt từ trong chạy ra nghênh đón.

“ Ôi chao, Nhị gia, cuối cùng ngài cũng đến rồi.”

Mấy người đó đưa Nhị gia lên thuyền, ta đi theo ngay sau.

Đây là lần đầu tiên ta được lên thuyền hoa, bên trong vừa rộng lớn vừa tráng lệ, trang sức mọi nơi, nguy nga tráng lệ.

Trên thuyền bày hai chiếc bàn, xung quanh có không ít ca kỹ lộng lẫy đàn ca múa hát.

Ta nhìn lướt qua một lượt, đám nha hoàn sai vặt đều cung kính đứng sang một bên, ăn mặc không hề qua quýt lôi thôi.

Cuối cùng ta cũng hiểu tại sao Nhị gia muốn ta thay y phục, ta lại làm lão nhân gia hắn mất mặt rồi.

Tuy là mất mặt, nhưng với bổn phận của một nha hoàn làm việc gì cũng phải đến nơi đến chốn, ta đi đến gia nhập vào hàng ngũ nha hoàn kia, cung kính cúi đầu chờ sai bảo.

Lúc ta đi đến, mấy nha hoàn bên cạnh đều nhìn ta bằng ánh mắt kỳ quái.

Quả nhiên là ta không phù hợp để xuất hiện ở đây.

Ta áy náy nhìn về phía Nhị gia, đúng lúc Nhị gia cũng nhìn ta, ánh mắt hắn cũng rất kỳ quái, dường như đang nói ngươi chạy qua đó làm gì thế.

Hắn nâng tay, “ Lại đây.”

Ta hết cách, đành bước đến đứng sau lưng hắn.

Nhị gia hắn vẫn còn chưa xong, vỗ vỗ vào cái ghế bên cạnh mình.

Ta không hiểu.

Nhị gia đến cả thở dài cũng lười, một vị nam nhân ở bên cạnh nhác thấy sắc mặt của Nhị gia, bèn cười cười bảo ta: “ Hầu cô nương, mau ngồi đi.”

Hầu cô nương?

Ta đờ đẫn ngồi xuống.
 
Back
Top Bottom