Cập nhật mới

Khác NHẬT TRÙNG THỰC TRÙNG

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
344882502-256-k479634.jpg

Nhật Trùng Thực Trùng
Tác giả: Long7109
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Nhìn thấy gia đình bị giết trước mặt, còn gì là đau đớn hơn?
********
Thể loại : Kinh dị, tâm linh siêu nhiên, viễn tưởng, Truyện ngắn.

Tác giả: Long • ý tưởng : L.N.T
không thích có thể lướt qua ạ! lời văn chưa hay các cậu có thể cho nhận xét.

Hy vọng các cậu sẽ yêu thích tác phẩm này.



tâmlinh​
 
Nhật Trùng Thực Trùng
lời mở đầu


• Xin chào, tớ là tác giả Long.

Đây là tác phẩm được hoàn thành đầu tiên của tớ.

Tớ còn rất nhiều tác phẩm khác chưa hoàn thành và hi vọng sẽ sớm làm xong để các cậu trải nghiệm.

- Các cậu có thể theo dõi tớ để cập nhật thêm tác phẩm khác.-

Theo dõi page Kiken Project để có thông báo mới nhất về các hoạt động của nhóm chúng tớ!

Link: https://www.facebook.com/profile.php?id=100092201244127&mibextid=ZbWKwL

----------------

Nhật Trùng Thực Trùng được lấy cảm hứng từ một giấc mơ.

Tớ đã chỉnh sửa để hợp lí nhất có thể, tất cả sẽ giống 50% từ giấc mơ.

Còn lại là do tớ chỉnh sửa.

• Tên tác phẩm là một câu nói được lặp đi lặp lại trong giấc mơ mà đến giờ tớ chưa giải mã được.

Nếu các cậu có giả thuyết nào đó muốn đưa ra từ cái tên xin hãy ib Page Kiken Project!

Tớ cảm ơn ><

Mong các cậu sẽ thích tác phẩm này!
 
Nhật Trùng Thực Trùng
Chương 1: Gia đình


Ánh nắng của mùa hè oi bức chiếu qua chiếc cửa sổ gần giường ngủ và rọi thẳng vào mặt, khiến tôi tỉnh giấc.

- "Gì cơ?

Sáng rồi à?"

Tôi từ từ ngồi dậy với thân người ê ẩm, khá mệt nhưng buộc phải tỉnh vì hôm nay cả nhà đón khách đến.

Đứng trước cửa nhà vệ sinh tôi khựng lại một chút, có cái gì đó muốn nói ngày hôm nay không nên bắt đầu.

Tôi quơ quơ tay gạt mấy ý nghĩa xấu qua một bên, có lẽ hôm qua tôi đã xem một chút phim kinh dị nên suy nghĩ bị lệch lạc tí thôi.

Nghĩ rồi tôi bước vào nhà vệ sinh và chuẩn bị ngày mới.

- Tiến ơi!

Con xuống canh cái nồi thịt giúp mẹ với!

Mẹ ra phụ mấy cô dọn đồ!!

Mẹ tôi nói vọng lên từ bếp ở nhà dưới lên.

Nghe vậy tôi xuống bếp và làm theo lời mẹ.

- "hmm...

Sao thịt hôm nay trông lạ vậy...?"

Nhớ về tối hôm qua, tôi có lục tủ lạnh để kiếm đồ ăn nhẹ thì có vô tình mở ngăn đá và thấy bên trong là thịt heo có một ít xương gà để sẵn để hôm nay làm vài món tiệc đãi khách.

Nhưng thứ thịt tôi đang thấy trong cái nồi này không giống thịt heo lắm...

Tôi vừa suy nghĩ vừa nhìn vào nồi thịt đang sôi sùng sục, mà....

Chắc là sáng mẹ mới đi chợ mua nhể??

- Anh hai!!

- hả??

Tôi giật mình và quay sang hướng giọng nói của em gái mình theo bản năng và trả lời.

- đang canh mà anh suy nghĩ đi đâu vậy hả?

Chuẩn bị cháy nồi bây giờ!

Em gái tôi nhắc nhở trong khi đang cầm thau đồ mới giặt định đi phơi.

- mẹ nói thịt chín rồi thì anh dọn dẹp nhà trước đi, tí khách đến đó!

- à ừ..

Anh biết rồi..

Tôi khẽ tắt bếp và đậy nắp nồi thịt lại.

Rồi chuẩn bị làm công việc được giao của mình.

•••••••••••••••••••••••••••••••

- hưm hưm!

Quét nhà, lau nhà, dọn bàn dọn ghế đã xong hahaha!!

Tôi chống nạnh, hất cằm tự hào vì mình đã làm xong công việc nhanh hơn dự tính.

- "huh?

À còn bàn thờ nữa..."

Bất giác nhận ra nên là tôi làm ngay và luôn.

Đang vui vẻ lau cẩn thận, tôi lật mặt khăn lại và lau tiếp nhưng có chất lỏng gì đó dính ở trên khăn

- " m- màu đỏ??"

Nó lạ lắm, rất giống máu...

Tôi dụi mắt ráng trấn an bản thân chắc là ảo giác thôi, nhưng tôi càng sững sờ hơn không tin vào mắt mình, trên bàn thờ chất lỏng màu đỏ liên tục chảy ra.

Có tiếng nói từ bàn thờ phát ra...

Không!

Là từ thứ chất lỏng màu đỏ đó!

- gia đình ngươi hôm nay phải " chết " hết!

Tôi ngã ra đằng sau để né tránh thứ quái quỷ đó.

" cái gì thế??

Nó nói vậy là sao?" tôi nuốt nước bọt và bình tĩnh trả lời lại:

- tại sao lại phải chết?

Nhà tôi đâu có làm điều ác?...

- CHẾT HẾT!

Vừa dứt câu hỏi, cái thứ đó hét thẳng vào mặt tôi khiến tôi nhắm tịt mắt quay sang một bên để né, rồi tôi bất giác la lên.

Cả nhà nghe thấy tiếng la ấy liền chạy lại xem tình hình.

Khi họ đến thì đã thấy tôi ngồi bẹp xuống nền nhà và run rẩy.

Bỗng ông bà nội tôi đứng gần đó tái mép, khuôn mặt sợ hãi, trông họ lạ lắm, họ sợ gì ư?

Rồi bà tôi run bần bật, co giật cả người, sùi bọt mép.

Bà la hét ầm ĩ điếc hết cả tai, bản thân bà không tự khống chế được.

Cả nhà vay quanh lo lắng cho bà, ông tôi bắt mạch còn mẹ tôi thì giữ bà lại miệng liên tục trấn an bà " mẹ ơi không sao không sao..."

Nhưng chẳng lâu sau đó một tiếng nổ lớn vang lên, tôi trợn tròn mắt nhìn bà tôi đã nổ ngay trước mặt cả nhà, máu văng tung tóe xung quanh.

Em gái tôi hét toáng lên vì sợ, mẹ và ông tôi đứng hình ngay tại chỗ, quá nhanh.

-"CÁI GÌ ĐANG DIỄN RA Ở NHÀ TÔI VẬY???!!!"

Tôi bỗng nhớ đến cái thứ màu đỏ đó liền nhìn lên bàn thờ với ánh mắt tìm kiếm nó.

Rồi chỉ thấy hắn cười lên tiếng nhè nhẹ.

- ông, mẹ, em, nhìn xem, cái thứ đó là nó, ở trên bàn thờ, nó là thứ nói cả nhà ta phải chết hết đấy!!!

Với giọng nói run run tôi đưa tay mình chỉ lên bàn thờ nơi mà cái thứ đó đang cười.

-m-mẹ không biết nhưng mẹ không thể nhìn lên bàn thờ được, mẹ ngước mặt lên không được, giống như có cái gì đó nhấn đầu mẹ xuống vậy...

-em cũng vậy không thể...

Tôi nhìn sang ông nội và cũng hiểu ra cả ba người không thể ngước mặt lên nhìn hắn.

Họ cúi đầu giống như có vật tạ đè lên gáy họ vậy.

Chỉ có tôi...

Nhưng tại sao?

Tôi đổ mồ hôi hột cảm giác sợ hãi này chưa từng có trước đây.

Cái trải nghiệm quái quỷ gì thế này....?

Trong phút chốc bên ngoài tối sầm lại, bầu trời tối đen như mực, một giọng nói không xác định được cứ vang vảng trong tai tôi

- Nhật Trùng Thực Trùng

- huh?

Ai nói đấy???

Tôi quay qua quay lại nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy ai mà thứ tôi thấy là ông nội, mẹ và em gái đã biến mất.

- cả nhà đâu rồi?....

Rồi một bóng đen thoát ẩn thoát hiện xung quanh nhà, hắn kề dao ngay cổ em gái tôi, em tôi vùng vẫy la lên mà không thể làm gì.

-a-anh ơi cứu em....!!!

- Nhật Trùng Thực Trùng

-" lại câu đó!

Nó cứ vang vảng bên tai mình"

- thả em gái ta ra!!!

Tôi lớn tiếng về phía hắn trong khi cái bóng đen đó vẫn kề dao vào cổ em gái tôi, thậm chí ngày càng sát hơn.

Trong phút chốc em gái tôi bị hắn cắt cổ, máu của em không ngừng túa ra, em nằm bẹp xuống sàn, mắt em mở to cùng với gương mặt tràn đầy sự sợ hãi rồi chết.

Tôi rùng mình ớn lạnh, muốn chạy lại đỡ em nhưng chân tôi cứng đờ cả rồi.

- Nhật Trùng Thực Trùng

Vẫn là câu nói đó, tôi xoay về hướng phát ra tiếng đấy thì thấy mẹ tôi bị hắn rạch thẳng vào bụng một cách thô bạo, hắn còn đâm rất nhiều vào nhũng bộ phận khác của mẹ tôi.

Ruột, gan, phèo, phổi,...

Nhiều bộ phận khác bị hắn lấy tay moi ra không thương tiếc.

Tôi đau xót khi nhìn thấy mẹ mình bị hắn làm chuyện kinh tởm như thế.

-rốt cuộc ngươi là ai??!!!

Tôi lớn tiếng về phía cái bóng đen đó, hắn vẫn im lặng, liếc nhìn một cách lạnh lùng rồi biến mất.

- Nhật Trùng Thực Trùng

Lại nữa, tôi lại quay sang hướng tiếng nói đó.

Lần này tôi thấy một cảnh tượng còn kinh dị hơn, ông tôi bị hắn buộc trên ghế, hắn đang cầm chiếc máy cưa điện đang kích hoạt đang đưa gần lại cơ thể ông tôi.

-DỪNG LẠI!!!!

tôi hét lên chạy lại nhưng không kịp, hắn cưa đôi người của ông tôi rồi.

Cảnh tượng một nửa người dưới ở trên ghế, còn một nửa trên nằm dưới sàn, máu lênh láng không từ gì có thể miêu tả cảnh tượng tôi thấy lúc này.

Thật sự tôi không dám tin vào mắt mình, nó quá ghê tởm, thật điên khùng.

- Nhật Trùng Thực Trùng

-IM ĐI!!!!

tôi hét lên với giọng nói đó và chạy ra khỏi nhà, chạy thật nhanh, thật xa khỏi ngôi nhà đó.

Tôi chạy quên mất thời gian, con đường phía trước, thứ tôi tập trung bây giờ đi thật xa thoát khỏi hắn mà thôi.

Tôi dừng lại ở gần một con sông, vì rất mệt, tôi thở hổn hển nằm hẳn xuống dưới nền đất.

Tôi khóc lớn, khóc thật to để quên đi nỗi sợ vô hình đó, quên đi cảnh người thân bị giết trước mặt mình.

Tôi không dám tin, thật sự không dám tin là họ đã chết dưới tay của một tên điên nào đấy.

Tôi cứ khóc cho đến khi thiếp đi lúc nào không hay.

Đến lúc tôi tỉnh dậy trời thật sự đã tối, tôi bắt đầu bình tĩnh lại tự trấn an bản thân, mặc cho bụng tôi đang cồn cào vì chưa ăn gì sáng giờ, cái tôi quan tâm lúc này là tìm bố, phải, là bố, từ sáng sớm ông ấy đã ra ngoài, ông ấy là niềm hy vọng cuối cùng của tôi.

tôi chạy nhanh tìm kiếm bố, đến chỗ làm của ông, những nơi ông có thể tới, chỗ này chỗ kia.

Tôi gần như tuyệt vọng nhưng chân tôi vẫn chạy đi tìm.

Do quá tập trung tôi đã không để ý mình đang đứng giữa quốc lộ nơi xe lớn qua lại.

Có ánh sáng lớn pha thẳng vào mặt tôi, tôi lấy tay che đi để không bị chói, nhưng trước mặt tôi hiện tại một chiếc xe tải lớn sừng sững trước mắt đang lao về phía tôi.
 
Nhật Trùng Thực Trùng
Chương 2: Lưu lạc


Do quá tập trung tôi đã không để ý mình đang đứng giữa quốc lộ nơi xe lớn qua lại.

Có ánh sáng lớn pha thẳng vào mặt tôi, tôi lấy tay che đi để không bị chói, nhưng trước mặt tôi hiện tại một chiếc xe tải lớn sừng sững trước mắt đang lao về phía tôi.

.

.

.

Trong phút chốc tôi đã nghĩ "kết thúc rồi" vì sự bất cẩn của mình mà mình sắp bị xe tông.

Tôi vẫn nhắm tịt mắt nhưng không cảm thấy đau.

-huh?

Mở mắt thì thấy chiếc xe dừng trước mặt rồi, có người xuống xe, người đàn ông đó hối hả chạy lại chỗ tôi.

-này sao lại- hả?

Tiến sao con ở đây?

- bố...?

Nghe giọng nói quen thuộc, là bố tôi, là người mà tôi hy vọng từ lúc nãy tới giờ.

May quá, bố đây rồi.

Lòng tôi nhẹ nhõm vì vẫn còn hy vọng, tôi bật khóc, ông xoa đầu tôi với ánh mắt dịu dàng.

Bố dẫn tôi lên xe, tối đến nhường này mà bố còn đi giao hàng, cực khổ quá. tôi nhìn bố với khuôn mặt gầy gò do ăn uống không đầy đủ và bàn tay chai lì vì phải vác hàng.

Đi được một đoạn, tôi định kể cho ông nghe về sự việc ở nhà.

- Bố ơi... cả nhà bị-

- Nhật Trùng Thực Trùng

Tôi chưa kịp nói hết câu, bố tôi đã chen ngang một câu quen thuộc, một câu gây ám ảnh với tôi.

Tôi khựng lại, quay sang nhìn người bố của mình một cái run rẩy, ông ấy nở nụ cười quỷ dị, đôi mắt đen huyền miệng liên tục nói "Nhật Trùng Thực Trùng" khiến tôi rùng mình.

Tôi muốn rời khỏi đây, nỗi sợ trên mặt tôi càng lộ ra, thì ông ta càng nói câu đó nhanh hơn.

Giờ mà nhảy xuống xe với tốc độ này, không chết thì cũng bị thương.

Rồi tên bóng đen đó xuất hiện từ đằng sau ông ấy, lần này hắn đập vào đầu bố tôi, đập nát! chiếc xe mất lái sắp đâm vào nhà dân bên đường.

Chết tiệt...

Đường cùng rồi, không còn cách nào khác, tôi nhanh chóng mở cửa xe nhảy xuống trong khi chiếc xe đang chạy với tốc độ 50km/h.

Vừa nhảy xuống tôi lộn liên tục 2-3 vòng rồi nằm bất động ở phía xa tầm 5m.

Chiếc xe tải thì đâm vào nhà bên kia trong khi tôi vừa văng ra đường.

-"đau quá..."

Dù đau nhưng tôi vẫn cố gượng dậy trước khi tôi mất ý thức do chảy máu quá nhiều hay những chiếc xe khác kéo đến mà đâm trúng.

Tôi ráng đi vào bên lề đường và chạy sâu vào con hẻm gần đó, đi xa nơi hiện trường, rồi ngã ngụy trước một cửa hàng đã đóng cửa.

Đầu tôi do nhảy ra mà va đập xuống đường nên đã chảy máu, tay tôi gãy rồi, chân thì bị trật khớp, còn đang đói nữa.

Tàn thật chứ.

Tôi khóc lớn, dường nhưng không còn cảm nhận được cơn đau của cơ thể, nhưng trái tim tôi đau đến điên người, gia đình tôi mất một cách vô lý, còn tên bóng đen đó là ai mà lại giết hết người thân.

Tôi đã rơi vào giới hạn và chẳng biết đi đâu, nói thật đó, tôi sợ khi quay lại ngôi nhà kia sẽ thấy cảnh tượng ám ảnh kinh dị đó.

Điều mà tôi khó hiểu hơn hết...là từ nãy đến giờ à không, từ sáng đến giờ, ngoài người thân thì tôi không thấy một bóng dáng người nào hết, phải! không một người lạ.

tuy biết đường quốc lộ tối khuya vắng nhưng không nổi một bóng người rõ ràng là quá kì lạ.

Hàng vạn câu hỏi trong đầu tôi tuôn ra, trong khi tôi vẫn khóc nức nở không ngưng được.

Trời đổ mưa, hình như cả thế giới này đang cuốn theo tâm trạng của tôi.

Trong đêm tối dưới trời mưa phùn lạnh lẽo, có tiếng cậu thiếu niên mới mười bảy tuổi đang khóc, tiếng khóc khiến người nghe xót thương vì đau đớn không thể tả được.
 
Nhật Trùng Thực Trùng
Chương 3: Hy Vọng


Tôi tỉnh dậy với cả người ê ẩm, quay qua quay lại nhìn thì thấy mình đang ở trong một căn phòng lạ.

À không nói đúng hơn là phòng bệnh, đây là bệnh viện.

Đầu chảy máu và chân bị trật đã được băng, cái tay bị gãy đã được băng bột.

Tôi không nhớ chuyện gì xảy ra sau khi thiếp đi.

Có một tô cháo trên bàn vẫn còn ấm và một bức thư.

Tôi tò mò mở bức thư ra và đọc nó.

" Tôi là quản lí của lực lượng vũ trang.

Chúng tôi thấy cậu có tiềm năng nên muốn chiêu mộ cậu.

Về việc gia đình của cậu đã mất và chúng tôi cũng đã xử lí những thứ liên quan.

Đây là số điện thoại và địa chỉ hy vọng cậu sẽ đến.

sđt: 0xxxxxxxxx

địa chỉ: cục cảnh sát thành phố XXX

Đừng lo về viện phí chúng tôi đã chi trả và cho cậu mượn một ít tiền để trang trải trong lúc suy nghĩ về lời mời này."

Tôi thấy có một ít tiền được để trong bì thư, có lẽ lời mời này là thật, nhưng một đứa mười bảy tuổi còn tuổi ăn tuổi học sao mà được mời cái lực lượng vũ trang này chứ?

Còn gia đình tôi nữa, bọn họ biết về chuyện gia đình tôi bị giết ư?

Tôi khó hiểu, nhưng làm gì làm bây giờ tôi phải ăn hết tô cháo này cái đã, bụng tôi biểu tình nãy giờ rồi.

-----------------

Đã 1 tuần trôi qua, tôi cũng đi lại bình thường được rồi, tay cũng đã tháo bột nhưng vẫn phải băng để cố định lại, tôi công nhận cơ thể mình hồi phục nhanh hơn người khác.

Nhưng vết thương tâm lý thì không tiến triển được.

Tôi cũng thường xuyên nghĩ đến lời mời hôm trước, thật chẳng cách nào khác, nó làm tôi tò mò và ép tôi vào đường cùng, tôi biết làm gì mà trả số tiền được mượn ngoài trừ chấp nhận lời mời làm công trả nợ?

-haizz...

Kể từ hôm gia đình tôi mất, cả thế giới như trở lại bình thường.

Giống như lúc gia đình bị giết thì tôi ở chiều không gian khác vậy.

À!

Còn nữa, hôm mới tỉnh dậy tôi cũng có mở tin tức thì thấy vụ thảm sát trong nhà dân, hung thủ là ai thì cảnh sát vẫn không điều tra được.

Chả phải đó là nhà tôi sao?

Hừm...

Bọn họ cũng không đề cập đến nhà đó thiếu tôi và ba ư?

Hay họ không biết?...

Điều tra hộ khẩu là ra mà?...

Từ lúc coi xong bản tin đó tôi suy nghĩ rất nhiều khả năng để điều tra là con trai cả là tôi của gia đình đó còn sống, nhưng họ không tìm được tung tích của tôi, thậm chí là không hề biết.

Bỗng tôi nhớ đến dòng chữ trong bức thư " đã xử lí những thứ liên quan" có khi nào là việc đó do họ làm không?

Rất nhiềucâu hỏi dồn dập, tôi chẳng có câu trả lời nào cho những khuất mắc của mình, hy vọng cuối cùng bây giờ thay đổi tôi là lời chiêu mộ này.

-Rồi!

Quyết định vậy đi!!

--------------------

Vài ngày sau tôi xuất viện và đến địa chỉ ở trên bức thư.

Là một trụ sở cảnh sát khá lớn.

Tôi bước vào và hỏi thăm thì được một nữ cảnh sát viên chỉ đến căn phòng gần cuối hàng lang.

Bước đến trước căn phòng, tôi gõ cửa, người bên trong nói vọng ra cho phép tôi vào.

Khi bước vào tôi thấy một người áo đen ngồi quay mặt đằng sau trên chiếc ghế xoay cùng một người đàn ông đeo kính khác đứng bên cạnh, có lẽ là quản lý.

- Chúng tôi đợi cậu nãy giờ đấy!

Người đàn ông mặc áo đen lên tiếng.

Đợi tôi?

Họ biết tôi sẽ đến ư?

Rồi người quản lý không nói gì mà đưa cho tôi một bản hợp đồng.

- đây là bản hợp đồng về công việc bảo vệ, cậu xem cẩn thận nhé?

Tôi nghe theo và đọc kỹ, cái...

Quái?

Chỉ làm bảo vệ mà lương tháng tận 100tr?

Đùa à, tôi không nghĩ đây là công việc bảo vệ bình thường, làm bảo vệ cho tổng thống hay chính trị gia gì đó chăng?

- cho hỏi công việc như thế nào mà tiền lương cao vậy ạ?

- Bảo vệ vùng biên giới và làm những nhiệm vụ được yêu cầu của các khách hàng, tiền lương cao như thế này nên công việc không hề nhẹ, nó đặt cả tính mạng.

Nhưng tôi nghĩ với một người tiềm năng như cậu thì sẽ ổn thôi.

Chúng tôi đã chiêu mộ thì không nhầm người được đâu!

Nghe những lời đó tôi càng khó hiểu hơn về những gì người quản lý nói.

Họ nói tôi có tiềm năng, chỗ nào nhỉ?

Mà thôi, có công việc cũng được, không do dự tôi ký tên.

- Chào mừng cậu đến lực lượng bảo vệ vũ trang!

Tôi là quản lý Patrick rất vui được làm quen!

-"người nước ngoài hả??"

à ...

Ừm...

Võ Nhật Tiến rất vui được làm quen.

Hai bên bắt tay nhau xem như là hợp đồng đã thành công và có hiệu lực từ bây giờ.

- À!

Cậu đặt mật danh đi, khi đi làm nhiệm vụ cái đó cần thiết lắm á!

-...

Vậy ...

Ruby nha?

- được rồi, tôi ghi nhận-

-cho tôi hỏi về việc gia đình tôi...

Anh biết gì phải không?

-Không hẳn nhưng mà tôi biết hung thủ là ai.

- hả?

Hung thủ là ai??

Nói tôi biết đi!!

Tôi nhào đến quản lý và lay lay anh, nôn nóng muốn biết.

- là cậu đó!

Anh ta nói một câu tôi sững người, với đôi mắt thẳng thừng nhìn tôi, tôi cảm nhận được đây không phải nói dối.

-S-sao lại là tôi?

-Cậu vẫn không nhận ra mình có năng lực ư?

Cậu nghĩ lí do gì mà chúng tôi chiêu mộ cậu?

Công việc bảo vệ không phải ai cũng làm được chỉ có những người đó năng lực đặt biệt, và cậu nằm trong số đó!

Anh ta vừa nói vừa chỉnh lại áo sau khi bị tôi lay động, rồi anh ta nhấc kính nói với vẻ mặt nghiêm túc khiến tôi có chút áp lực.

-vậy...

Tại sao?

Tôi không có lý do gì để giết gia đình của mình cả-

-cậu chắc chưa?

Nhớ kỹ vào, lục lại kí ức và kết nối nó đi!

nghe anh ta nói thì nhớ kỹ lại tại sao hung thủ lại là tôi.

Lý do gì mà tôi giết họ?

Tôi nhắm mắt nhớ về những chuyện trước đây, từ lúc có ý thức cho đến hiện tại.

-hãy cho tôi thấy kí ức " tuyệt vời " của cậu đi ~

Patrick ngồi đối diện thốt lên những lời kì lạ với giọng điệu nhẹ nhàng đầy ý đồ.

Và...

• • •

Tôi cúi gầm mặt xuống trong khoảng không gian yên tĩnh đó có tiếng cười của sự thõa mãn.

A~ đúng rồi lý do tôi giết họ?

Nó nằm ngay trong đầu tôi đây mà?

Sao tôi phải tìm kiếm vô nghĩa?

Trong khi chính tôi là hung thủ.

Quản lý Patrick và cả người đàn ông áo đen cũng nở một nụ cười nó giống như muốn nói " đúng rồi, là như thế, chúng tôi cần những tên sát nhân như cậu!"

- Cậu hiểu rồi chứ?

Bản thân tôi là một người cũng có năng lực can thiệp vào tâm trí người khác, tôi đọc hết kí ức của cậu rồi, thú vị đấy!

Năng lực ư?

Nó khiến tôi tràn đầy hào hứng, tôi muốn được mạnh hơn nữa, với sức mạnh này chẳng phải tôi sẽ là bất khả chiến bại ư?

Tuyệt vời~

Những lời suy nghĩ đầy tham vọng trong đầu tôi cứ thế ngày lớn hơn, vừa nhìn tay vừa cười ranh mãnh tôi cảm thấy mình vừa xóa được một gánh nặng lớn là gia đình.

Người đàn ông trên ghế nãy giờ im lặng, giờ thì lên tiếng

- Ta sẽ giúp cậu!

Một câu ngắn gọn như thế làm tôi hào hứng, tham vọng ngày càng lớn, tôi muốn được mạnh hơn.

Và giết những kẻ làm hại tôi.

• • •

Đó cũng là cách tôi ở nơi được gọi là Lực Lượng Vũ Trang này.

Nơi có những người cùng hoàn cảnh và tham vọng lớn giống tôi.

Cuộc hành trình này có lẽ sẽ dài đây...

----------END----------
 
Nhật Trùng Thực Trùng
Ngoại truyện: lý do sát hại


Tôi nhắm mắt nhớ về những chuyện trước đây, từ lúc có ý thức cho đến hiện tại.

-hãy cho tôi thấy kí ức " tuyệt vời " của cậu đi ~

Patrick ngồi đối diện thốt lên những lời kì lạ với giọng điệu nhẹ nhàng đầy ý đồ.

•••••••••••

Từ lúc tôi có ý thức, tôi nhận ra là cuộc sống rất tàn nhẫn với tôi.

Tôi được sinh ra trong một gia đình bình thường có truyền thống làm bác sĩ, chính vì thế ngay khi sinh ra đứa con trai đầu lòng là tôi, ba mẹ đã vui mừng vì đã có người nối dõi và truyền thống.

Vài năm sau ba mẹ lại sinh cho tôi một đứa em, em gái mà tôi yêu quý.

Nói thật gia đình tôi không trọng nam khinh nữ đâu, nên tôi cảm thấy rất vui vì được sống công bằng.

Một gia đình đầy hạnh phúc như trong bức tranh hay bộ phim thường thấy.

Nhưng đó chỉ là cảm nhận trước khi bước vào lúc học cấp 2 mà thôi...

Khi chuẩn bị vào lớp một, tôi hào hứng lắm vì mình đã được đi học.

Ba mẹ nói rằng nếu tôi học giỏi tôi sẽ được những thứ mình muốn.

Tôi có nguồn động lực rất nhiều, cả 5 năm cấp 1 tôi luôn cố gắng học chỉ vì muốn những thứ mình thích, và lúc nào cũng được 10 để ba mẹ vui lòng và nghĩ rằng cuộc sống yên bình cứ thế mà tiếp diễn cho đến khi bắt đầu vào cấp 2.

Kì thi cuối kỳ 1 năm lớp 6, vì mới vào cấp 2 nên nó khác cấp 1 lắm, tôi đã không đạt số điểm mong muốn.

Tuy vậy tôi vẫn đứng đầu lớp, nhưng khi về đưa ba mẹ, lần đầu họ to tiếng với tôi.

Phải!

Là lần đầu tiên, những năm tôi được thành tích xuất sắc họ luôn khen ngợi và cho tôi những thứ tôi thích, nhưng chỉ vì một con điểm 9 mà họ to tiếng với tôi...

9 và 10 cách nhau xa vậy sao?

Chỉ là lần đầu mắc sai lầm họ bỏ qua.

Nhưng rồi đến năm lớp 8 môn văn tôi được 7,5.

Và đây là con số tồi tệ trong bộ sưu tập văn 9 điểm của tôi.

Không còn gì để nói đâu, họ tức giận, rất rất tức giận đến nỗi đã lấy những vật dụng cắt, nghiền thuốc mà đánh tôi.

Làm như thế với một đứa trẻ mới 14 tuổi thôi ư?

Quá đáng lắm.

Họ bắt tôi lao đầu vào học nhiều hơn, đến nỗi 1 ngày tôi không ngủ quá 5 tiếng, hết học thêm cái này thì đến cái kia, tôi mệt lắm, muốn chết...

KHÔNG!

Là họ phải chết!

Lời lẽ đó ăn sâu vào đầu tôi, tôi chỉ cần một cơ hội để ra tay thôi, con quái vật trong tôi từ đó cũng xuất hiện, nhưng tôi không nhận ra hắn, hắn đi với tôi như hình với bóng ở mọi nơi, nhưng tôi không thấy hắn.

••••••••••

[Góc nhìn của em gái Tiến]

Tôi là em gái anh.

Tôi yêu anh trai mình lắm, và cũng muốn được như anh.

Vì cớ đó mà lúc nào tôi cũng dậy sớm hơn để làm việc nhà thay anh để anh có thời gian học.

Dù không bằng, nhưng tôi thấy vui khi được giúp đỡ anh ấy.

Hôm nay nhà có khách nên tôi quyết định dậy sớm hơn so với bình thường một chút, làm hết việc này việc kia trong lúc cả nhà đang say giấc, làm việc nhà vui lắm, tôi xem nó như một hình thức giải trí vậy.

Lúc này tầm khoảng 7h, máy giặt đã giặt đồ xong, tôi lấy đồ khỏi buồng giặt và để nó vào thao, vừa làm vừa ngâm nga hát, tôi đang vui lắm.

Đang lấy thì nghe thấy giọng mẹ dưới bếp gọi anh trai tôi.

Tôi đi ngang qua bếp để ra ngoài sân sau để phơi đồ.

Tôi thấy anh đứng bất động như đang ngẫm nghĩ gì đấy trong khi vẫn đang canh nồi thịt kho của mẹ.

Tôi bèn nhắc nhở anh:

-Anh hai!

- hả?

Anh giật mình quay lại nhìn tôi, tôi nhìn anh với vẻ mặt chán chường

- đang canh mà anh suy nghĩ đi đâu vậy hả?

Chuẩn bị cháy nồi bây giờ!

- mẹ nói thịt chín rồi thì anh dọn dẹp nhà trước đi, tí khách đến đó!

Tôi cằn nhằn anh, hất tóc rồi đi luôn để lại anh đang đứng trả lời ngay đó.

--------------------

Một lúc sau tôi lên nhà trên và thấy anh đang lau bàn ghế, chẳng có gì hay cả, tôi bước ra ngoài một lúc để phụ mẹ xếp chén dĩa.

Bỗng tôi nghe tiếng hét lớn của anh, cả nhà chạy vào thì thấy anh đứng im, tôi chưa kịp mở lời hỏi, anh đã quật bà nội thật mạnh khiến bà nằm liệt xuống sàn.

Đầu bà tôi đập mạnh nên đã chảy máu, máu chảy liên tục.

Bà tôi mất ý thức rồi không thở nữa.

Tôi hét lớn vì thấy máu.

Mẹ tôi nhìn và định tát anh thì bị anh bẻ gãy tay.

Mẹ đau đớn la lên, tôi lại đỡ mẹ và lớn tiếng hỏi anh:

-A-Anh hai đang làm cái gì vậy???

Anh vẫn không trả lời.

Miệng anh lẩm bẩm câu gì đấy rồi anh lấy con dao gọt hoa quả ở gần đó tiến lại gần tôi, tôi lùi lại theo bản năng cố gắng giữ khoảng cách an toàn nhất có thể, trong một khoảng khắc anh lao vào tôi và cắt cổ tôi không không do dự.

•••••••

Bà và em gái cậu đã chết, cái chết này hình như chưa đủ đô với ta đâu ~

-Mẹ và ông của cậu sẽ bị ta giết như thế nào nhỉ?

Haha ~

Tên quái vật dành quyền kiểm soát cơ thể cậu và cười lớn tiếng, tiếng cười của sự khát vọng.

-Ngắm nhìn những ánh mắt sợ hãi của hai con người kia khiến ta cảm thấy phấn khích đấy ~

Trong chớp nhoáng quái vật trong cơ thể của cậu nhào vào người mẹ cậu và rạch bụng bà ấy, moi hết nội tạng và xét xoạc hết ra.

Hắn cảm nhận được sự khoan khoái khi mà làm những việc kinh tởm như thế với bà ta

Rồi hắn triệu hồi ra một chiếc cưa điện lớn và tiến lại gần ông của cậu.

Ông ấy sợ hãi ngồi dưới đất không đứng dậy được cứ thế mà lùi dần về sau.

Hắn cứ bước tới nhanh hơn và vung mạnh chiếc cưa đó cắt đôi người ông không do dự.

.

.

.

Tên quái vật mang cơ thể của Tiến bước lên xe của Bố cậu.

Đi một đoạn hắn lẩm bẩm những câu nói kì lạ, khiến bố cậu kế bên lo lắng hỏi.

Tích tắc, đầu của ông ta nát bét, máu văng tung tóe khắp khoan xe, chiếc xe mất lái đâm vào nhà dân, cùng lúc đó tên quái vật nhảy xuống.

.

.

.

••••••••

Lời bạt

Phần trên là do suy nghĩ và ảo ảnh do Tiến suy diễn, chính năng lực đã tự điều khiển cậu, tham vọng tuy to nhưng cậu không có tự tin mà làm, nên quái vật bên trong đã làm thay, và những thứ cậu nhìn thấy cả nhà bị giết là do phần nhân tính còn xót lại, cậu muốn 1 ngày hết sức bình thường như đầu buổi sáng của truyện.

Về phần cậu rất yêu thương em gái mình, nhưng vì con quái vật không thể phân biệt, và nó không có nhân tính nên em gái cậu bị giết không phải chủ ý của Tiến.

Đây là tác phẩm mở đầu, phần kết là kết mở để mở ra đường cho hành trình ở lực lượng bảo vệ vũ trang của Tiến.

Hẹn gặp mọi người ở tác phẩm sau ạ!!
 
Back
Top Bottom