Tối hôm đó, Phật Mã nghỉ lại ở điện Liên Thụy*, một mình ngồi phê tấu chương.
Điện Liên Thụy nằm sau Đông cung, cách một dãy hành lang không xa, xung quanh cỏ cây um tùm bao lấy khắp điện, giống như vượn ngự uyển vậy nhưng đơn xơ hơn nhiều.
Đêm nay, trăng khuyết mờ ảo lạ thường , gió dìu dịu nhưng vẫn ám hơi lạnh từ phương bắc thổi tới.
Vì là thời điểm giao mùa, nên trẻ con thường dễ mắc bệnh như: Phong hàn, các thứ, và Nhật Tôn - con trai y cũng không ngoại lệ.
Thời tiết thất thường lúc nóng lúc lạnh, nên thằng nhỏ càn quấy hơn ngày thường rất nhiều, lúc thì buồn nôn, chán ăn, lúc thì ốm miên man mấy ngay mới khỏi mà khỏi rồi thì lại ốm, gây ra cho phủ đệ của Thái tử nhiều phen loạn hết cả lên, khiến cho Phật Mã vô cùng mệt mỏi.
Nay Tiên đế băng hà, chính sự thì lại đổ đầy lên vai gầy, nên y không thể quán xuyến hết mọi việc trong gia đình được, đành phải để cho vợ và con y ở lại Đông cung một đêm để tiện cho Thái y viện săn sóc, dẫu sao Thái y viện vẫn gần với cung Long Đức hơn là điện của Thái tử phi, nên việc coi bệnh trạng của tên quái nhỏ vẫn dễ dàng hơn nhiều.
Còn y thì chuyển qua ở tạm điện Liên Thụy, dồn hết tâm trí vào sớ tờ của các quan trên triều là được.
Y ngồi yên trong căn phòng tối đen như mực, chỉ có duy nhất ánh sáng cam ấm từ đèn cày bên cạnh bàn sách vẫn cháy đều đều.
Trăng trên cao dần trở nên mờ mờ ảo ảo, trời đêm nay âm u lạnh lẽo khác xa thường ngày.
Không gian yên tĩnh như đang dừng lại, bỗng liền bị phá bĩnh bởi âm thanh trần tục ngoài kia, bóng đen lướt đến bên cửa, Nhu nội thị ở ngoài bẩm lời nhỏ nhẹ:
- Bẩm Điện hạ!
Vũ Đức Vương tới.
Phật Mã đang chăm chú vào mớ tấu chương dày cộm được chất thành đống như núi, tay gõ từng nhịp lên mặt bàn.
Nghe thấy động ở bên ngoài, y ngẩng đầu lên, vươn vai mấy cái cho giãn gân cốt, ngáp ngắn ngáp dài.
Xong xuôi cả, Phật Mã ngạc nhiên, hơi cao giọng hỏi lại:
- Ai cơ?
- Là Vũ Đức Vương từ phủ Vương Vũ thưa điện hạ.
Vương gia đang đứng chờ ở ngoài điện thưa người.
- .....
- Điện hạ?
Có cho truyền người vào không ạ?
- Đoàn Nhu hơi chau mày, hếch tai lên cao để nghe rõ.
Phật Mã nghiêm túc nghĩ, mặt đăm chiêu, cũng đã là giờ hợi quá canh rồi mà Lý Thuần còn đến tận đây để tìm y, chắc có lẽ là chuyện quan trọng, nghĩ rồi y thở một hơi dài, nói:
- À, Ừm!
Cho vời Vương gia vào.
Đoàn Nhu nhận được mệnh thì liền lui xuống, trả lại không gian yên tĩnh ban nãy, khắp trong phòng lại chìm vào yên lặng, chỉ còn lại tiếng kêu tí tách của đèn cày, bên ngoài thì gió thổi đầy trời, lá rơi xào xạc.
Khắc sau, có tiếng gõ cữa nhẹ ba cái ở ngoài, bóng đen cao lớn phủ lên ô cửa thư phòng, hơi rung rung.
Tiếp đó, là giọng trầm của đàn ông vang lên.
- Thái tử điện hạ.
Thần là Vũ Đức Vương.
- .....
Lúc này, Phật Mã dường như đã oải hẳn ra rồi, tay thì chống vào cằm, khuôn miệng thì hơi mở, mắt thì nửa mở nửa nhắm, cái nết ngủ này trông thật không ra làm sao, vừa nghe thấy có người gọi mình cái liền giật mình tỉnh ngủ.
Nhưng vì là Hoàng đế của Đại Cồ Việt nên y không thể chưng cái bộ dạng xuề xoà này trước mặt các Vương được, không những mang tiếng xấu trước các Vương mà còn làm trò cười cho thiên hạ nếu bị đồn ra là 'Vua có tật ngủ xấu', e là sẽ không chịu được mất.
Thấy bên trong không có động tĩnh gì, Lý Thuần đưa tay gõ cửa, nghi hoặc, thưa lại:
- Điện hạ?
Phật Mã lấy lại ý thức, vội nói:
- Vào đi!
Nói xong, cửa phòng được Lý Thuần đẩy vào một cách chậm rãi, gió từ bên ngoài xông tới thổi đống giấy tờ lên xoàn soạt, đèn cày cũng bị lay động hắt qua hắt lại đến điên đảo .
Một thân hình cao lớn với tang y trang trọng bước vào.
Lý Thuần người cao vai rộng, mày rậm môi mỏng, mũi diều hâu mắt đại bàng*.
Khí thế ngời ngời, khác với những người anh em trong hoàng tộc, Lý Thuần khi từ nhỏ đã được đưa ra sống ngoài cung nên được hưởng rất nhiều những nét dân giã nhưng lại chứa nhiều nộ khí và tính nết thì cục xúc, khó chiều vì vậy mà anh luôn là trung tâm của những vụ đánh nhau ngoài triều.
Phật Mã thấy em thì vui vẻ vô cùng, y bước xuống khỏi sập, tiến tới cạnh Lý Thuần.
Thấy y cười cười tiến tới chỗ mình, Lý Thuần liền quỳ xuống thi lễ.
- Điện hạ vạn phúc kim an.
Phật Mã cười khổ, khuơ tay xùy xùy mấy cái rồi đỡ hắn dậy.
- Ây, đừng làm thế.
Huynh đệ một nhà với nhau cả.
Ở ngoài thì thôi đi, chứ trong nhà thì đừng câu nệ, cứ tự nhiên là được rồi.
Nghe được những câu này được thốt ra từ chính miệng của Phật Mã, lòng Lý Thuần càng gợn sóng dữ, hắn đấu tranh tâm lý dữ dội.
Nay đên đây để kể với y mọi chuyện nhưng hắn lại chẳng thể làm được.
Đáy mắt hắn có hơi ý do dự, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Phật Mã quay qua không thấy anh trai mình nói gì, tưởng hắn ngại, nên y mở lời trước:
- Thuần có chuyện gì cần gặp anh sao?
Chén trà nóng vẫn còn nghi ngút hơi trắng, Lý Thuần nhấp ngụm dài, điềm tĩnh ôn nhu, nói:
- Cứ phải có chuyện gì thì thần mới được gặp Thái tử điện hạ sao?
Phật Mã nghe tới thì bất ngờ cười gượng, vốn dĩ y và Lý Thuần cũng không hẳn là thân thiết nhưng để nói chuyện thì vẫn nói được, chỉ là hiếm lắm mới có việc gặp riêng mà thôi.
- À, không.
Anh chỉ hơi bất ngờ khi em tới đây gặp riêng anh thôi, vì thường ngày cũng hiếm khi được nói chuyện cùng nhau mà.
Hắn nhìn y lúng túng, nhếch môi cười lạnh, tay đặt chén trà xuống, lời nói đầy sự kiêu ngạo:
- Thần chỉ nói đùa thôi, mong Điện hạ đừng nghĩ nhiều.
Thật ra, đêm nay thần tới đây là để hàn thuyên vài chuyện phiếm cho khuây khoả thôi ấy mà.
Câu nói và cách nhấn nhá của Lý Thuần làm cho y không khỏi rùng mình, mà cũng chẳng biết gió trời ngoài kia làm cho y bị như vậy hay câu nói chẳng có tí trọng lượng kia mới là thủ phạm.
Y không nói gì, hắn nói tiếp nhưng giọng được ghì xuống:
- Đức Chính* này.
Anh ấy..., Có sợ ngai vàng không?
* Tên của Thái Tông có hai cái tên là Phật Mã và Đức Chính, trước phân vân không biết cho tên nào nên mình cho cả hai vào luôn.
Phật Mã sẽ là tên chính chuyên còn Đức Chính sẽ là tên ngoài kinh.
Một dòng điện mạnh chạy dọc qua sống lưng Phật Mã.
Y bàng hoàng trước câu nói không một chút âm lực nào, nó nhẹ tênh đè nặng ruột gan y.
Cơ hồ muốn dìm chết y xuống sâu dưới đáy sông Nhị.
Áp lực vô hình ấy quay lại rồi.
Nhưng y biết, lúc này không phải là lúc để sợ hãi, y hiểu hắn, y cũng hiểu chính mình.
Nói ra, y không sợ cái gọi là " Cửu ngũ chí tôn" cái mà y sợ chính là những thứ dơ bẩn đằng sau nó.
Nếu như không tại vụ việc năm đó, y cũng không tới mức như này.
- Ha!
Không sợ!
Phật Mã thốt lên, câu giọng đầy uy lực.
Nhưng ánh mắt vẫn còn quá yếu mềm.
Tiếng gió ngoài kia cũng im lịm đi từ lúc nào nên câu nói ấy như bao trùm toàn bộ căn phòng, Lý Thuần nghe rõ vành vạch từng chữ một.
Hắn nhìn chằm chằm vào anh trai mình, không giấu nổi nụ cười tự mãn.
Từ khi được sinh ra hắn luôn phải chịu nhiều thiệt thòi so với các Vương khác trong cung.
Bị đối xử không khác gì nô bộc, chèn ép đủ đường khiến hắn căm hận thế gian này đến điên dại, và khi Phật Mã được chính cung Lập Giáo hoàng hậu sinh ra cũng là lúc sự điên dại ấy dâng lên đỉnh điểm.
Hắn ghen tị em trai mình có tất cả mọi thứ từ tình yêu thương của cha mẹ đến sự kính nể của mọi người còn hắn thì lại bị hắt hủi bởi chính cái gọi là gia đình, cô đơn trong chính nơi mà những đứa trẻ nào khi lớn lên cũng đều được che chở yêu thương.
Nơi gọi là nhà dường như không tồn tại trong tim hắn.
Ngọn lửa nhỏ le lói trong tim bỗng bùng lên như hoả quỷ thiêu rụi mọi thứ cản đường nó.
Nhưng ngay lúc này, ngồi cạnh y hắn lại tĩnh lặng như mặt hồ vào thu vậy.
Nhìn dáng vẻ lúng túng của em trai mình hắn hạnh phúc biết bao.
Nhưng hắn không cam tâm để em trai mình chịu ủy khuất được, nhưng lời vừa chưa thốt đã im bặt lại rồi.
Hắn không nói.
Hắn không muốn xúc phạm tới thanh danh của y.
Hắn muốn được tâm sự.
Hắn muốn được yêu thương.
Lý Thuần đăm chiêu nhìn chằm chằm vào vết sẹo đã lành trên cổ tay y.
Phật Mã ban nãy nói xong, quả thật không dám nhìn thẳng vào hắn, chỉ biết cúi gầm mặt xuống đất, tay vân vê vạt áo.
Thấy hắn không nói gì, cứ im lặng vậy thì y liền ngẩng mặt đưa mắt nhìn về phía Lý Thuần, y sửng sốt, hắn không nói gì vì đang bận nhìn chằm chằm vào cổ tay y, ánh mắt đầy sự tức giận.
Bị phát hiện, nhưng hắn vẫn bình tĩnh, mặt không chút thay đổi, giọng nhẹ nhàng chu đáo hỏi:
- Cổ tay Điện hạ còn đau không?
Có còn đau nhức khi trời chuyển đông không?
Toàn thân y hơi co lại, hơi thở có chút gấp gáp, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh:
- Đã đỡ hơn nhiều rồi.
Mà cũng lâu rồi mà, em để ý làm gì chứ, chuyện đã qua rồi thì cứ cho qua đi,.
Nét mặt vẫn không chút sê dịch, hắn vô vị đáp:
- Không sao là tốt.
Chỉ mong sau này cái sẹo trên cổ tay Điện hạ nhanh khỏi để chớ cho thần phải bận lòng.
Phật Mã cười lên một cái, khôi ngô tuấn tú biết bao.
- Em quan tâm nhiều rồi.
Nói rồi không gian trong phòng lại chìm xuống, Phật Mã muốn nói gì đó, trông cứ ấp úng trong miệng.
Thấy y có chút buồn buồn, Lý Thuần liền mở lời trước:
- Bận mấy ngày này, Thái tử điện hạ đã quen việc triều chính chưa?
Có chỗ nào chưa hiểu rõ không?
Nếu chưa hiểu rõ thì đi nhờ mấy lão già ở ngoài kia kìa, chứ giờ thần thấy mấy lão đó hơi bị nhàn dỗi rồi đó.
Phật Mã không khỏi phì cười, từ khi nào đứa em trai lạnh như băng của y lại biết đùa cơ chứ.
Đúng là hiếm thấy mà.
Tính ra, nay là Đại tang nhưng cả hai lại chẳng hỏi nhau câu nào về tiên đế cả, giống như những gì mà Lý Thuần nói, chỉ là tán chuyện phiếm mà thôi.
Rồi cả hai người cùng nói về đủ thứ chuyện linh tinh các kiểu, nói nói cười cười như chưa từng có rào cản nào vậy.
Nhưng y đâu biết rằng đây chính là lần cuối mà hai người được nói chuyện với nhau thoải mái như này.
~~~~~~
PHỦ VŨ VƯƠNG
( Một tháng trước )
Tiếng xe ngựa lộp cộp dừng lại giữa cổng phủ Vũ Vương, đêm lạnh có sương thấm vào từng lớp vải dày trên người đàn ông đang say mèm, rũ rượi toàn thân.
Lý Thuần lảo đảo bước xuống xe, tay không quên ôm lấy bình rượu quý đang uống dở xuống cùng.
Đám gia đinh trong nhà thấy chủ về thì liền ồ ra mở cổng.
Thằng Dế là đứa mới đến nhưng nhanh chân nhanh tay nhất nhà, chưa ai kịp nói gì nó đã chạy cái vèo một mạch ra trước cổng, thấy ông chủ loạng choạng say khướt đi tới, thằng Dế không ngần ngại đỡ lấy hắn vào trong nhưng chưa kịp động vào người, hắn đã đạp cho thằng Dế một phát ngã lăn quay ra đất, làm cho thằng bé choáng váng một phen.
Đám người xung quanh nhìn mà chỉ biết xuýt xoa dùm nó, người nó gầy nhom lùn tịt bị võ Vương đạp cho một phát mạnh chắc cũng không đến nỗi tàn phế toàn thây đâu.
Ở trong nhà, con Nhàn trên tay bâng bát thuốc đắng lại gần Vương phi họ Lê, nó quỳ xuống dâng lên bát thuốc mới vừa sắc xong còn nóng cho nàng.
Cũng đã quá khuya rồi, nhưng nàng vẫn chưa ngủ vì phải lo nhiều thứ, đúng hơn là nàng đang chờ chồng nàng trở về.
Miệng cũng đã nhàn nhạt, Vương phi cầm bát thuốc vừa sắc uống ngụm đầy cạn bát, vị nó đáng chát, mằn mặn nói chung là chẳng ngon nhưng mà thuốc đắng thì dã tật.
Nàng chẹp miệng, mặt hơi nhăn lại đẩy bát thuốc đã hết trên bàn ra xa.
Cái Nhàn thấy Vương phi như vậy cũng xót hết cả ruột, bệnh tình nàng mang trên mình cũng đã lâu rồi lại chẳng muốn cho ai biết hết.
Nghe thấy bên ngoài huyên náo, nàng tò mò:
- Nhàn, ngoài kia có chuyện gì mà ồn ào vậy?
Nửa đêm rồi.
Cái Nhàn nhanh nhạy đáp:
- Có khi nào là Vương gia về rồi không?
Vương phi ngồi nghỉ chút để em ra xem.
- Ừ!
Vậy là nàng lại ngồi một mình trong phòng, khí lạnh về đêm lại càng buốt, cuối xuân rồi mà trời vẫn lạnh quá.
Ngồi đợi lâu không thấy bên ngoài có động tĩnh gì, nàng định ra ngoài xem thì cửa phòng bất ngờ mở tung ra, đập vào mắt nàng là người đàn ông với thân hình vạm vỡ, ánh mắt si cuồng, hơi thở gấp gáp nhìn chằm chằm vào nàng.
Phu quân của nàng đã về.
Nàng hơi chút run sợ, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
- Anh về rồi!
Ba từ chứa đầy sự tức giận và lạnh nhạt được Lê Thị Dung thốt ra làm cho kẻ say trước mặt nàng có phần mủi lòng.
Hắn vẫn đứng ở đó, hai tay chống lấy cửa phòng nhìn chằm chằm vào nàng không rời.
Hắn thèm khát, mong muốn nhưng sự tôn nghiêm của người đàn ông không cho phép hắn xúc phạm vợ mình.
Hắn yêu nàng nhưng hắn cũng giận nàng vì đã lừa dối hắn quá nhiều, hắn tin vợ mình nhưng những lời đàm tiếu xung quanh hắn làm cho hắn không thể không để í.
Và khi tận mắt hắn chứng kiến tất thẩy là lúc giọt nước tràn ly.
Hắn vẫn luôn tin nàng nhưng lần này hắn phải thuyết phục bản thân như nào đây khi chính mắt hắn nhìn thấy vợ mình tay trong tay với người đàn ông khác, mà người đàn ông đó lại chính là người anh trai mà hắn kính trọng nhất.
Hắn không thể không hỏi nàng.
Trong phút chốc ánh mắt si tình của chàng thiếu niên năm nào giờ lại chứa đầy sự thật vọng đến tột cùng, sợi dây lí trí giữ hắn tỉnh táo trong cơn say đã đứt hoàn toàn.
- Dung à?
Hắn không màng danh dự của đấng nam nhi mà lao tới ôm nàng thật chặt trong lòng mình, môi đan vào môi đầy sự gượng ép, mạnh bạo nóng hổi liên hồi.
Hắn không cho nàng cơ hội hít thở, cứ như thú dữ săn mồi, hắn điên đảo chiếm trọn lấy đôi môi căng mọng của nàng, bàn tay gân guốc chai sần của hắn len lỏi qua từng lớp áo, từng nút thắt của thường quây dần được cởi bỏ ra hết cả, một lớp rồi lại hai lớp.
Y phục của hắn cũng vậy, hắn cởi bỏ y phục, hiện ra khuôn ngực loã lồ săn chắc bao phủ lên người nàng.
Lê Thị Dung rơi vào hoảng loạn, nàng cố dùng sức lực yếu ớt của mình đẩy hắn ra, nhưng không thể vì đàn bà con gái mang phận nữ nhi chân yếu tay mềm làm sao có thế chống lại sức mạnh của một võ tướng.
- Chàng?
Chàng làm gì thế, bỏ ra!
Nàng đau khổ tột cùng, cảm nhận được từng hơi nóng ẩm phả vào cổ đan xen chút khí lạnh ngoài trời, cửa đã đóng nhưng hàn khí vẫn thấm qua tường đỏ vào bên trong.
Hai thân hình cuộn vào nhau, hắn ôm nàng ngã xuống giường, một thân nam nhi chiếm chọn lấy cơ thể của người phụ nữ mà hắn yêu, thăng hoa trong sự giao hoan của hai người.
Không thể chống chế lại con thú hoang đang điên loạn xâu xé mình, cứ như vậy mà từng cú thúc mạnh tiến sâu vào bên trong cơ thể nàng chứa đầy đau đớn xen lẫn sự sung sướng đến xấu hổ.
Lê Thị Dung đưa mắt nhìn người chồng của mình đang hưng phấn đến mức nào, khiến nàng cảm thấy nhục nhã hơn bao giờ hết.
Một giọt máu hồng từ từ tràn ra.
Nàng nhắm chặt mắt lại, hàng mi khẽ rung rung.
Nếu như có cơ hội, nàng sẽ lập tức chạy ra khỏi hắn, đập đầu thật mạnh vào cột nhà chết quách đi cho rồi.
Tủi nhục uất ức, giọt lệ lăn dài xuống má nàng, khóc lên thành tiếng.
Tiếng khóc uất ức ấy đã làm hắn bừng tỉnh, hắn giật mình nhận ra bản thân đã đi quá giới hạn, đưa ánh mắt sợ hãi nhìn xuống nàng, hắn điếng người.
Nàng một thân trần tục, những gì mà nàng giấu đi giờ đã lộ ra hết.
Dung nhan đỏ hoe, mắt ướt nhoè, tóc tai thì bù xù hết lên, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đang run run cố níu lấy mảnh yếm nhỏ che lấy khuôn ngực của mình.
Hắn nhìn nàng với ánh mắt tự trách, hắn bất mãn, lắp bắp nói gì đó nhưng lại như mắc nghẹn ở cổ.
- Dung!
Ta, ta...xin lỗi, ta không....!
< CHÁTTT >
Một cái tát đến choáng váng đầu óc, nàng phẫn nộ, khóc nức nở quát lớn:
- Lý Thuần, ta hận chàng!
~~~~~~
Thuận Thiên năm thứ chín.
Lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm thiếu vắng tình thương, chịu đủ khổ ải trong nhân gian ta mới cảm nhận được thế nào là tình yêu, tình thương.
Nàng ấy như là tiên nữ giáng trần bước đến bên cạnh ta, bù đắp lại những tổn thương mà ta luôn mặc định kiếp phận của mình đã như vậy, một kẻ bị gia đình chối bỏ, một kẻ không bao giờ có được tình thân.
Nhưng chính nàng, người con gái ta đã đem lòng cảm mến, yêu bằng chính trái tim vỡ nát đã vớt lấy thân xác mục rữa này để rồi lại đem tương tư cho kẻ vốn dĩ đã chẳng bao giờ xứng đáng để có.
Ta luôn tự thầm rằng, sau này khi ta trở lại hoàng cung, trở thành Thái tử ta sẽ rước nàng về dinh trở thành Hoàng hậu của riêng ta, nàng sẽ được ăn sung mặc sướng sống trong nhung lụa nhà cao.
Một viễn tưởng tuyệt đẹp được ta tự tạo ra khi gặp nàng.
Nàng như mục đích sống của ta, là chân lí cuộc đời để ta hướng tới.
Nó đẹp đẽ tựa như thiên hà trên cao, nhưng lại bị phũ phàng bởi thực tại.
Cuối cùng, ngày mà ta mong chờ đã tới, ta đã được đưa trở lại đúng vị trí ban đầu là hoàng tử của Đại Cồ Việt và được phong tước là "Vũ Đức Vương".
Giờ thì ta đã có thể rước nàng về làm con dâu của Lý gia, vợ của Vũ Đức Vương ta.
Ta vui mừng khôn siết, nóng lòng chờ tới ngày mà cha ta ban hôn.
Mùa xuân, Thuận Thiên năm thứ mười hai.
" Lê Thị Dung con gái nuôi của Lê gia - Lê Anh Nhục nhận chỉ.
Nay Thánh thượng vui mừng ban hôn cho Vương gia Lý Thuần và Lệ thị vào cung làm Vương phi Đại Cồ Việt.
Khâm Thử!"
Hỉ sự ai ai cũng đều vui, họ cùng chúc ta là may mắn có được vợ hiền.
Nhưng sao lại chỉ có mình nàng lại không vui, mưa phùn nhuộm bạc áo hoa, sắc đỏ lại thấm màu buồn chán, người con gái trong kiệu đã ướt đẫm hàng mi.
Từ ngày nàng vào phủ làm vợ Hoàng thất, ta chẳng còn thấy được nụ cười ngây thơ của ngày đó nữa, một người con gái lúc nào cũng dịu dàng hay cười trước kia giờ trước mặt ta chỉ còn sự xa cách.
Nàng lạnh nhạt, chán ghét ta dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn ta, ta mới hiểu ra được.
Thì ra, tất cả mọi sự từ trước tới nay đều là do ta tự đa tình, tin vào thứ gọi là tình yêu mù quáng.
Nàng chán ghét ta nhưng lại cười nói vui vẻ với các huynh đệ ta.
Ta làm sao có thể ngồi yên được.
Ta không sợ nàng ghét ta, bỏ bê ta.
Mà ta chỉ sợ ta mất nàng, mất đi những năm tháng tươi đẹp ấy.
Cho đến khi ta lại tự nghĩ rằng liệu nàng không thích ta vì ta chỉ là Vương gia nhỏ bé.
Không lẽ chính ngai vàng và ngôi vị Hoàng hậu kia mới là thứ nàng lưu tâm?