Trần Thắng lạnh lùng hừ một tiếng, cổ tay rung lên, Tinh Kiếm trong tay vung ra một đường cơ bản nhưng cực nhanh.
Xoẹt!
Lưỡi kiếm sắc lẹm chém đứt lìa cuống họng của một tên áo đen gần nhất.
Máu tươi bắn ra như suối, nhưng điều kinh khủng là tên đó không hề la hét hay đổ xuống.
Hắn trố đôi mắt đỏ ngầu, bất chấp vết thương chí mạng ở cổ, điên cuồng vung đao chém trả về phía Trần Thắng.
"Cái gì?!"
Trần Thắng biến sắc, vội vàng thi triển bộ pháp lùi lại.
Hắn đang phải đối mặt với mười mấy tên quái vật không biết đau đớn, không biết sợ chết, chỉ biết lao vào cắn xé đối phương cho đến hơi thở cuối cùng.
Tuy nhiên, Diệp Tử Y lại không thể ứng cứu cho Trần Thắng, bởi nàng đang phải đối mặt với một thứ còn khủng khiếp hơn gấp bội.
Trần chưởng quỹ lúc này đã hoàn toàn biến dạng.
Do cơ bắp phình to quá mức, một phần lớp mặt nạ da người trên mặt lão bị rách toác ra, để lộ một phần khuôn mặt thật đầy sẹo bên dưới.
Lão không hề mất đi lý trí như đám tay sai, mà trái lại, tâm thần vẫn cực kỳ tỉnh táo và lạnh lùng.
Rầm!
Dưới chân lão, những tấm ván gỗ dày nứt toác, bắn tung tóe.
Lão lao đi như một mũi tên rời cung, tốc độ nhanh đến mức tạo ra những tiếng xé gió chói tai.
Oành!
Diệp Tử Y vung đao chống đỡ, nhưng kình lực từ cú va chạm lần này đã vượt xa mức nàng có thể chịu đựng.
Nàng bị hất văng ra xa, đập mạnh vào bức tường gỗ phía sau.
Chưa kịp hít một hơi để điều hòa khí huyết, lão chưởng quỹ đã áp sát, một chưởng mang theo kình phong vạn quân đánh tới.
Ầm!
Diệp Tử Y nhanh nhẹn xoay người né tránh trong gang tấc.
Chưởng lực hụt đi, va chạm vào bức tường khiến nó thủng một lỗ lớn, gỗ vụn bắn ra như đạn pháo.
Đám hiệp khách đứng trên lầu chứng kiến cảnh này đều không tự chủ được mà nuốt nước bọt một cái, da đầu tê dại.
Họ hiểu rõ sự kinh hoàng của Khí Huyết Đan.
Đây là loại cấm dược đáng sợ nhất chốn giang hồ: Nó ép buộc kinh mạch giãn nở, đẩy khí huyết của một người tăng vọt lên gấp nhiều lần trong thời gian ngắn để đạt được sức mạnh vượt cấp.
Nhưng cái giá phải trả là sự tàn phá kinh mạch vĩnh viễn và tốc độ lão hóa tăng nhanh khủng khiếp.
Sau trận chiến này, nếu không chết thì những kẻ dùng thuốc cũng sẽ trở thành phế nhân.
Giữa đống đổ nát, Thiên Tam lúc này đã bò sát tới căn phòng của mình.
Hắn nép sau cánh cửa vỡ, đôi mắt nheo lại quan sát từng chiêu thức của lão chưởng quỹ.
"Khí huyết tăng vọt kình lực trầm trọng, Nhất phẩm ngoại gia đạt đến mức này là kịch trần rồi.
Không, có lẽ đã chạm ngưỡng Nhị phẩm rồi" Thiên Tam thầm đánh giá.
Hắn liếc nhìn Diệp Tử Y đang dần rơi vào thế hạ phong, rồi lại nhìn sang Trần Thắng đang bị bao vây.
Tình thế tại khách trạm lúc này đã rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Một vài tên áo đen với đôi mắt đỏ ngầu bắt đầu tiến lên lầu, hướng về phía đám hiệp khách đang trúng độc mà ra tay điểm đạo.
Trong chốc lát, những tiếng la hét xé lòng vang lên, huyết vụ tung tóe khắp hành lang gỗ.
May mắn thay, trong giây phút sinh tử, mấy vị cao thủ nhập phẩm đã kịp thời điều hòa được một phần khí tức.
Họ lập tức rút vũ khí, chém giết mấy tên áo đen đầu tiên để bảo vệ đồng đạo, sau đó một vài người phi thân xuống đại sảnh để hỗ trợ Trần Thắng.
Một vị hiệp khách thấy Diệp Tử Y đang bị dồn vào đường cùng, liền vận kình phóng tới định đánh lén Trần chưởng quỹ từ phía sau.
Thế nhưng, lão chưởng quỹ như có mắt sau lưng, ầm một tiếng, lão tung ra một chưởng bất ngờ.
Vị hiệp khách nọ chưa kịp chạm vào áo lão đã bị đánh bật ra xa, đập mạnh vào cột nhà rồi phun ra một búng máu tươi, sắc mặt tái dại.
"Quá khủng khiếp...
Đó là cao thủ nhập phẩm đấy!"
"Lão ta... lão ta không còn là nhất phẩm nữa rồi!"
Diệp Tử Y lùi lại, đôi tay cầm đao run lên bần bật.
Nàng nhận ra luồng kình phong vừa rồi mang theo uy áp của một người đã chạm đến ngưỡng cửa Nhị phẩm.
Dược lực của Khí Huyết Đan đã cưỡng ép đẩy lão già này lên một tầm cao mới.
Lão gầm lên một tiếng, lại lao đến khiến Diệp Tử Y chỉ biết chật vật chống đỡ trong tuyệt vọng.
quá khả quan.
Đám hắc y nhân sau khi cắn thuốc thì thực lực đã tiệm cận cao thủ nhập phẩm, lại thêm đặc tính không biết đau, không biết sợ, nên mỗi vị hiệp khách dù là nhập phẩm cũng chỉ có thể câu kéo được hai, ba tên đã là cực hạn.
Dù vậy, sự xuất hiện của viện binh cũng giúp Trần Thắng dễ thở hơn đôi chút.
Xoẹt!
Xoẹt!
Tinh Kiếm thức lóe lên kết hợp cùng bộ pháp ảo diệu, hắn nhanh chóng hạ gục thêm hai tên hắc y nhân ngáng đường.
Lúc này, Trần Thắng hét lớn với những người còn lại: "Cầm chân đám này cho ta!"
Nói rồi, hắn lập tức hướng về phía Diệp Tử Y mà phóng tới.
Tinh Kiếm lóe sáng, một chiêu hiểm hóc chém thẳng về phía Trần chưởng quỹ.
Tuy nhiên, lão già vẫn kịp xoay người đối chiêu trực diện.
Cú va chạm cực mạnh khiến Trần Thắng phải lùi liên tiếp mấy bước mới ổn định được thân hình.
Nhưng hành động này đã tạo ra một nhịp nghỉ quý giá, giúp Diệp Tử Y thoát khỏi vòng kiềm tỏa mà lui ra ngoài.
"Chết tiệt!
Lại thêm một con chuột nữa sao?"
Trần chưởng quỹ gầm gừ, giọng nói khàn đặc đầy sát khí.
Diệp Tử Y nhìn về phía Trần Thắng, ánh mắt hai thiên tài chạm nhau trong giây lát.
Cả hai cùng gật đầu hiểu ý, lập tức thủ thế, chuẩn bị cho một cuộc phối hợp tấn công tổng lực.
Trên lầu, đám người còn lại càng thêm phần khẩn trương.
Họ không ngừng tìm cách điều hòa khí tức, kẻ thì vận công, kẻ thì điên cuồng sử dụng đan dược bảo mệnh của tông môn.
Tất cả đều đang làm mọi cách để bản thân hồi phục nhanh nhất, bởi họ hiểu rằng, nếu cặp đôi Diệp - Trần thất bại, tất cả sẽ không còn con đường sống.
Giữa bối cảnh hỗn loạn, máu chảy thành sông, có một kẻ vẫn thản nhiên ngồi tựa lưng vào cột gỗ vừa uống rượu vừa như đang thưởng thức một vở kịch hay.
Đó chính là Thiên Tam.
Bỗng nhiên, một giọng nói thanh tao vang lên bên cạnh hắn: "Công tử vẫn chưa chạy sao?
Là công tử dũng cảm hơn người, hay là bậc nghĩa hiệp đang âm thầm chờ đợi để ra tay cứu giúp mọi người đây?"
Thiên Tam quay sang, thấy Võ Anh Nhi đã đứng bên cạnh tự bao giờ.
Hắn gãi gãi đầu, cười hì hì: "Haha, Anh Nhi tiểu thư đúng là đề cao Thiên Tam ta quá.
Ta so với mấy vị ở đây chỉ là hạng tôm tép, đứng cạnh mấy vị cao thủ nhập phẩm kia còn thấy run chân, nói gì đến chuyện cứu nhân độ thế."
"Ồ, vậy sao công tử không chạy đi?"
Anh Nhi nheo mắt hỏi.
"Ta dù sao cũng là nam tử hán đại trượng phu, sao có thể bỏ lại tên hầu trung thành rồi một mình tháo chạy được?
Với lại..."
Thiên Tam liếc nhìn nàng, nháy mắt một cái: "...Anh Nhi tiểu thư cũng đâu có chạy, tại sao ta phải chạy chứ?"
Anh Nhi nhìn hắn, trong mắt hiện lên một tia ý vị thâm trầm rồi khẽ mỉm cười, không hỏi thêm mà tiếp tục quan sát trận chiến bên dưới.