Khác Nhất thiên nhất kiếm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,096
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406668877-256-k553901.jpg

Nhất Thiên Nhất Kiếm
Tác giả: BabaAli581
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một cái bạch y kiếm khách với bộ trang phục đã sờn cũ, bên hông lúc nào cũng là một cái bầu rượu cùng một trường kiếm được quấn kín trong lớp vải thô cũ kỹ, không nhìn rõ hình hài.

Bên cạnh hắn là hình bóng của một thiếu niên trẻ, ăn vận có phần rách rưới, chính là một cái tiểu ăn mày.

Cuộc hành trình của cả hai trên cả giang hồ đầy sóng gió.

Rõ ràng chỉ là hai kẻ muốn tiêu dao tự tại muốn tận hưởng bình yên nhưng lại bị vướng vào vô số cái giang hồ cố sự đầy sóng gió.



tienhiep​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nhất Thiên Nhất Kiếm
CHƯƠNG 11: KỊCH CHIẾN


Trần Thắng lạnh lùng hừ một tiếng, cổ tay rung lên, Tinh Kiếm trong tay vung ra một đường cơ bản nhưng cực nhanh.

Xoẹt!

Lưỡi kiếm sắc lẹm chém đứt lìa cuống họng của một tên áo đen gần nhất.

Máu tươi bắn ra như suối, nhưng điều kinh khủng là tên đó không hề la hét hay đổ xuống.

Hắn trố đôi mắt đỏ ngầu, bất chấp vết thương chí mạng ở cổ, điên cuồng vung đao chém trả về phía Trần Thắng.

"Cái gì?!"

Trần Thắng biến sắc, vội vàng thi triển bộ pháp lùi lại.

Hắn đang phải đối mặt với mười mấy tên quái vật không biết đau đớn, không biết sợ chết, chỉ biết lao vào cắn xé đối phương cho đến hơi thở cuối cùng.

Tuy nhiên, Diệp Tử Y lại không thể ứng cứu cho Trần Thắng, bởi nàng đang phải đối mặt với một thứ còn khủng khiếp hơn gấp bội.

Trần chưởng quỹ lúc này đã hoàn toàn biến dạng.

Do cơ bắp phình to quá mức, một phần lớp mặt nạ da người trên mặt lão bị rách toác ra, để lộ một phần khuôn mặt thật đầy sẹo bên dưới.

Lão không hề mất đi lý trí như đám tay sai, mà trái lại, tâm thần vẫn cực kỳ tỉnh táo và lạnh lùng.

Rầm!

Dưới chân lão, những tấm ván gỗ dày nứt toác, bắn tung tóe.

Lão lao đi như một mũi tên rời cung, tốc độ nhanh đến mức tạo ra những tiếng xé gió chói tai.

Oành!

Diệp Tử Y vung đao chống đỡ, nhưng kình lực từ cú va chạm lần này đã vượt xa mức nàng có thể chịu đựng.

Nàng bị hất văng ra xa, đập mạnh vào bức tường gỗ phía sau.

Chưa kịp hít một hơi để điều hòa khí huyết, lão chưởng quỹ đã áp sát, một chưởng mang theo kình phong vạn quân đánh tới.

Ầm!

Diệp Tử Y nhanh nhẹn xoay người né tránh trong gang tấc.

Chưởng lực hụt đi, va chạm vào bức tường khiến nó thủng một lỗ lớn, gỗ vụn bắn ra như đạn pháo.

Đám hiệp khách đứng trên lầu chứng kiến cảnh này đều không tự chủ được mà nuốt nước bọt một cái, da đầu tê dại.

Họ hiểu rõ sự kinh hoàng của Khí Huyết Đan.

Đây là loại cấm dược đáng sợ nhất chốn giang hồ: Nó ép buộc kinh mạch giãn nở, đẩy khí huyết của một người tăng vọt lên gấp nhiều lần trong thời gian ngắn để đạt được sức mạnh vượt cấp.

Nhưng cái giá phải trả là sự tàn phá kinh mạch vĩnh viễn và tốc độ lão hóa tăng nhanh khủng khiếp.

Sau trận chiến này, nếu không chết thì những kẻ dùng thuốc cũng sẽ trở thành phế nhân.

Giữa đống đổ nát, Thiên Tam lúc này đã bò sát tới căn phòng của mình.

Hắn nép sau cánh cửa vỡ, đôi mắt nheo lại quan sát từng chiêu thức của lão chưởng quỹ.

"Khí huyết tăng vọt kình lực trầm trọng, Nhất phẩm ngoại gia đạt đến mức này là kịch trần rồi.

Không, có lẽ đã chạm ngưỡng Nhị phẩm rồi" Thiên Tam thầm đánh giá.

Hắn liếc nhìn Diệp Tử Y đang dần rơi vào thế hạ phong, rồi lại nhìn sang Trần Thắng đang bị bao vây.

Tình thế tại khách trạm lúc này đã rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc.

Một vài tên áo đen với đôi mắt đỏ ngầu bắt đầu tiến lên lầu, hướng về phía đám hiệp khách đang trúng độc mà ra tay điểm đạo.

Trong chốc lát, những tiếng la hét xé lòng vang lên, huyết vụ tung tóe khắp hành lang gỗ.

May mắn thay, trong giây phút sinh tử, mấy vị cao thủ nhập phẩm đã kịp thời điều hòa được một phần khí tức.

Họ lập tức rút vũ khí, chém giết mấy tên áo đen đầu tiên để bảo vệ đồng đạo, sau đó một vài người phi thân xuống đại sảnh để hỗ trợ Trần Thắng.

Một vị hiệp khách thấy Diệp Tử Y đang bị dồn vào đường cùng, liền vận kình phóng tới định đánh lén Trần chưởng quỹ từ phía sau.

Thế nhưng, lão chưởng quỹ như có mắt sau lưng, ầm một tiếng, lão tung ra một chưởng bất ngờ.

Vị hiệp khách nọ chưa kịp chạm vào áo lão đã bị đánh bật ra xa, đập mạnh vào cột nhà rồi phun ra một búng máu tươi, sắc mặt tái dại.

"Quá khủng khiếp...

Đó là cao thủ nhập phẩm đấy!"

"Lão ta... lão ta không còn là nhất phẩm nữa rồi!"

Diệp Tử Y lùi lại, đôi tay cầm đao run lên bần bật.

Nàng nhận ra luồng kình phong vừa rồi mang theo uy áp của một người đã chạm đến ngưỡng cửa Nhị phẩm.

Dược lực của Khí Huyết Đan đã cưỡng ép đẩy lão già này lên một tầm cao mới.

Lão gầm lên một tiếng, lại lao đến khiến Diệp Tử Y chỉ biết chật vật chống đỡ trong tuyệt vọng.

quá khả quan.

Đám hắc y nhân sau khi cắn thuốc thì thực lực đã tiệm cận cao thủ nhập phẩm, lại thêm đặc tính không biết đau, không biết sợ, nên mỗi vị hiệp khách dù là nhập phẩm cũng chỉ có thể câu kéo được hai, ba tên đã là cực hạn.

Dù vậy, sự xuất hiện của viện binh cũng giúp Trần Thắng dễ thở hơn đôi chút.

Xoẹt!

Xoẹt!

Tinh Kiếm thức lóe lên kết hợp cùng bộ pháp ảo diệu, hắn nhanh chóng hạ gục thêm hai tên hắc y nhân ngáng đường.

Lúc này, Trần Thắng hét lớn với những người còn lại: "Cầm chân đám này cho ta!"

Nói rồi, hắn lập tức hướng về phía Diệp Tử Y mà phóng tới.

Tinh Kiếm lóe sáng, một chiêu hiểm hóc chém thẳng về phía Trần chưởng quỹ.

Tuy nhiên, lão già vẫn kịp xoay người đối chiêu trực diện.

Cú va chạm cực mạnh khiến Trần Thắng phải lùi liên tiếp mấy bước mới ổn định được thân hình.

Nhưng hành động này đã tạo ra một nhịp nghỉ quý giá, giúp Diệp Tử Y thoát khỏi vòng kiềm tỏa mà lui ra ngoài.

"Chết tiệt!

Lại thêm một con chuột nữa sao?"

Trần chưởng quỹ gầm gừ, giọng nói khàn đặc đầy sát khí.

Diệp Tử Y nhìn về phía Trần Thắng, ánh mắt hai thiên tài chạm nhau trong giây lát.

Cả hai cùng gật đầu hiểu ý, lập tức thủ thế, chuẩn bị cho một cuộc phối hợp tấn công tổng lực.

Trên lầu, đám người còn lại càng thêm phần khẩn trương.

Họ không ngừng tìm cách điều hòa khí tức, kẻ thì vận công, kẻ thì điên cuồng sử dụng đan dược bảo mệnh của tông môn.

Tất cả đều đang làm mọi cách để bản thân hồi phục nhanh nhất, bởi họ hiểu rằng, nếu cặp đôi Diệp - Trần thất bại, tất cả sẽ không còn con đường sống.

Giữa bối cảnh hỗn loạn, máu chảy thành sông, có một kẻ vẫn thản nhiên ngồi tựa lưng vào cột gỗ vừa uống rượu vừa như đang thưởng thức một vở kịch hay.

Đó chính là Thiên Tam.

Bỗng nhiên, một giọng nói thanh tao vang lên bên cạnh hắn: "Công tử vẫn chưa chạy sao?

Là công tử dũng cảm hơn người, hay là bậc nghĩa hiệp đang âm thầm chờ đợi để ra tay cứu giúp mọi người đây?"

Thiên Tam quay sang, thấy Võ Anh Nhi đã đứng bên cạnh tự bao giờ.

Hắn gãi gãi đầu, cười hì hì: "Haha, Anh Nhi tiểu thư đúng là đề cao Thiên Tam ta quá.

Ta so với mấy vị ở đây chỉ là hạng tôm tép, đứng cạnh mấy vị cao thủ nhập phẩm kia còn thấy run chân, nói gì đến chuyện cứu nhân độ thế."

"Ồ, vậy sao công tử không chạy đi?"

Anh Nhi nheo mắt hỏi.

"Ta dù sao cũng là nam tử hán đại trượng phu, sao có thể bỏ lại tên hầu trung thành rồi một mình tháo chạy được?

Với lại..."

Thiên Tam liếc nhìn nàng, nháy mắt một cái: "...Anh Nhi tiểu thư cũng đâu có chạy, tại sao ta phải chạy chứ?"

Anh Nhi nhìn hắn, trong mắt hiện lên một tia ý vị thâm trầm rồi khẽ mỉm cười, không hỏi thêm mà tiếp tục quan sát trận chiến bên dưới.
 
Nhất Thiên Nhất Kiếm
CHƯƠNG 12: CHỈ CẦN MỘT CHIÊU


Dưới đại sảnh, sau một hồi giằng co quyết liệt, tình thế bắt đầu có khởi sắc.

Sự phối hợp giữa Diệp Tử Y và Trần Thắng ngày càng nhịp nhàng.

Khoái đao của Diệp Tử Y tấn công trực diện, thu hút hỏa lực; trong khi Tinh kiếm của Trần Thắng lại như độc xà, liên tục đâm vào những sơ hở, hiểm yếu.

Lão chưởng quỹ dù thực lực tăng vọt nhưng bắt đầu lộ vẻ chật vật trước sự công kích lưỡng đầu thọ địch này.

Trên lầu, các hiệp khách sau khi dùng đan dược bảo mệnh đã hồi phục phần nào khí lực.

Họ lập tức nhảy xuống tham chiến, bao vây và tiêu diệt đám hắc y nhân.

Cán cân chiến thắng đang dần nghiêng về phía đoàn hộ tống.

Trong lúc tưởng chừng như chiến thắng đang tới gần thì bổng nhiên dị biến phát sinh.

Oành một tiếng.

Đột ngột, khí tức của lão chưởng quỹ bùng nổ lần nữa, một luồng áp lực khủng khiếp tỏa ra khiến nhịp tấn công của cặp đôi Diệp - Trần bị ngưng trệ trong tích tắc.

Tận dụng kẽ hở đó, lão vung hai chưởng đẩy lùi cả hai ra xa, rồi dùng hết sức bình sinh nhún người nhảy vọt lên lầu, lao nhanh như tên bắn về phía Võ Anh Nhi.

"Anh Nhi tiểu thư cẩn thận"

"Thôi xong không kịp rồi"

"Anh Nhi tiểu thư...."

Mọi người xung quanh đều hốt hoảng hét lên, chỉ riêng Anh Nhi vẫn đứng đó, bình chân như vại.

"Hài, nên kết thúc thôi."

Nàng khẽ thở dài một tiếng rồi ra lệnh: "Yên Nhi!"

Vút!

Vị nha hoàn vốn luôn khúm núm bên cạnh Anh Nhi bỗng chốc "biến mất" khỏi tầm mắt mọi người.

Oành!

Một tiếng nổ chấn động vang lên ngay giữa không trung.

Yên nhi xuất hiện chắn trước mặt tiểu thư của mình, một tay đối chưởng trực diện với Trần chưởng quỹ.

Kết quả khiến tất cả kinh hãi, con quái vật kia bị đánh bật ngược xuống dưới như một bao tải rách.

Ầm!

Lão chưởng quỹ ngã sấp mặt xuống sàn gỗ đại sảnh, khiến ván sàn nứt toác thành một hố lớn.

Chưa kịp để lão phản ứng, Yên Nhi đã thuận thế lao xuống từ trên cao, giáng thêm một đòn nghìn cân vào lưng lão.

Khục!

Trần chưởng quỹ phun ra một búng máu lớn, toàn thân co giật rồi nằm bất động.

Chỉ bằng một chiêu, vị nha hoàn nhìn có vẻ yếu ớt này đã tiêu diệt hoàn toàn kẻ mà cả đoàn cao thủ không thể khuất phục.

Cả khách trạm im phăng phắc.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Yên Nhi, rồi lại nhìn sang Anh Nhi.

Họ nhận ra, con át chủ bài thực sự của chuyến đi này không phải là họ, mà là người con gái đang mỉm cười nhạt kia.

Sau khi Yên Nhi xuống tay, không gian trong khách điếm dường như chết lặng.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía vị nha hoàn nhỏ bé với vẻ kinh hoàng tột độ, họ không ngờ kẻ luôn đi theo hầu hạ, mờ nhạt bấy lâu lại là một cao thủ có tu vi kinh thiên đến thế.

Ngay cả Trần Thắng và Diệp Tử Y cũng đứng chôn chân tại chỗ.

Họ vốn biết một vị thiên kim tiểu thư như Võ Anh Nhi chắc chắn sẽ có quân bài tẩy, nhưng sự tồn tại của Yên Nhi từ đầu đến cuối quá đỗi bình thường, khiến những thiên tài như họ hoàn toàn bị qua mặt.

Một vài vị hiệp khách nuốt khan một cái, cay đắng nhận ra bản thân từ đầu đến giờ chẳng mang chút giá trị nào trong mắt vị tiểu thư kia.

Những kẻ từng có ý định trêu ghẹo hay coi thường vị nha hoàn này giờ đây chỉ biết lảng tránh ánh mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Trên lầu cao, Võ Anh Nhi thu hết biểu cảm của mọi người vào tầm mắt.

Nàng đứng đó, tỏa ra phong thái cao thượng lãnh đạm, khẽ nở một nụ cười nhạt đầy ẩn ý.

Phía dưới, Yên Nhi hơi khuỵu xuống kiểm tra thi thể tên chưởng quỹ giả, rồi ngước lên bẩm báo:

"Thưa tiểu thư, hắn đã không còn hơi thở."

Ánh mắt Anh Nhi chuyển dời về phía cửa khách điếm, nơi đám hắc y nhân vẫn đang hỗn chiến, nàng đanh giọng ra lệnh:

"Chư vị còn chờ gì nữa?

Mau trừ khử sạch bọn thích khách này đi!"

Tiếng chém giết lại bùng lên dữ dội.

Lần này, với sự khích lệ từ sức mạnh của Yên Nhi và khí thế đang lên, lợi thế hoàn toàn thuộc về đoàn hộ tống.

Những tên hắc y nhân mất đi thủ lĩnh bắt đầu tan rã.

Anh Nhi vừa định quay người bước đi thì bắt gặp một bóng dáng vẫn đang ngồi đó, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Thiên Tam vẫn cầm bầu rượu trên tay, chậm rãi thưởng thức từng ngụm.

Nàng khẽ mỉm cười, tiến lại gần:

"Thiên công tử, ngài vẫn còn tâm trạng để uống rượu sao?"

Thiên Tam nghiêng đầu, cười đáp: "Sao tiểu thư lại hỏi vậy?

Chẳng phải mọi chuyện đều đã được giải quyết rồi sao?

Trên đời này còn chuyện gì có thể ngăn cản ta uống rượu được chứ?"

Anh Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, giọng nói mang theo vài phần thăm dò: "Hì... tâm thái của công tử bình thản đến lạ.

Có vẻ như ngài đã đoán ra mọi chuyện xảy ra từ đầu rồi nhỉ?

Không biết công tử nhìn ra từ lúc nào...?"

Thiên Tam không đáp.

Hắn chỉ im lặng, ngửa cổ tu một hơi rượu dài, để mặc cho hơi men cay nồng thấm vào huyết quản.

"Ha... công tử thật thú vị."

Anh Nhi buông một câu cảm thán đầy ẩn ý rồi quay người bước về phòng.

Ngay lúc đó, vụt một cái, một bóng ảnh từ dưới lầu nhảy vọt lên theo sau nàng – là Yên Nhi.

Khi đi ngang qua Thiên Tam, vị nha hoàn ấy vô tình liếc nhìn hắn một cái sắc lẹm, nhưng rồi cũng nhanh chóng lướt qua như không có gì xảy ra.

Bầu trời dần hừng sáng, hắt những tia nắng nhợt nhạt đầu tiên xuống khách trạm tan hoang.

Sau một đêm dài chống chọi với độc tố và tử thần, các hiệp khách bắt đầu gắng gượng đứng dậy thu dọn tàn cuộc.

Xác hắc y nhân nằm la liệt khắp đại sảnh và sân trước.

Vốn dĩ, Diệp Tử Y và một số người đã định giữ lại vài tên để tra hỏi nguồn gốc của chúng, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.

Những kẻ còn sót lại chỉ sau một lúc điên cuồng đều co giật dữ dội, thổ huyết đen rồi chết ngay tại chỗ.

Rõ ràng trên viên Khí Huyết Đan kia đã bị gài sẵn một loại độc phụ, một thủ đoạn bảo mật thông tin tàn độc để không kẻ nào có thể tiết lộ bí mật về kẻ đứng sau.

Thiên Tam thong dong đi dọc hành lang lầu hai, đôi mắt lướt qua những mảnh gỗ vụn và vết máu đã khô sẫm.

Hắn bắt gặp vài hiệp khách đang lặng lẽ thu gom thi thể bằng hữu.

Thương vong là điều không thể tránh khỏi trong một cuộc phục kích tàn khốc như vậy.

Ở một góc hành lang, hắn dừng bước khi thấy Lâm Thanh và Nhược Lan.

Hai huynh muội họ đang quỳ bên một thi thể, tiếng khóc nghẹn ngào phá tan không gian tĩnh lặng.

Đó là một người sư đệ trẻ tuổi đi cùng họ từ Thanh Phong thành; khi độc tố bộc phát và đám hắc y nhân tràn lên lầu, vị sư đệ này đã bị cuốn vào trận tàn sát khi cơ thể hoàn toàn vô lực, không cách nào phản kháng.

Thiên Tam đứng từ xa nhìn lại, bóng dáng đơn độc dưới ánh bình minh.

Hắn không bước tới, cũng không nói lời an ủi.

Hắn hiểu rõ hơn ai hết, vào lúc này, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa.

Con người ta trong đời sớm muộn gì cũng phải trải qua những lần sinh ly tử biệt, đó là một phần của vận mệnh mà họ gặp phải cho nên kẻ đứng ngoài như hắn cũng không nên can thiệp vào quá trình đau đớn ấy.

Hắn khẽ đưa tay lên hông, gỡ bầu hồ lô rượu ra và nhấp một ngụm sau đó lại đổ mộ phần rượu xuống sàn nhà.

Hắn rất thích rượu tuy nhiên, ngụm rượu này hôm nay dường như có chút vị đắng chát khác thường.

Hắn xoay người, bước chậm rãi về phía căn phòng của mình.

Đẩy cánh cửa gỗ đã xộc xệch sang một bên, Thiên Tam thấy Cẩu Oa vẫn đang nằm cuộn tròn, tiếng ngáy khò khò vang lên đều đều.

Vẻ mặt thằng nhóc trông rất nhẹ nhõm, có lẽ trong cơn mê man do trúng độc, nó đang mơ thấy một bàn tiệc đầy đùi gà luộc thơm phức.

Thiên Tam nhìn cái tướng ngủ xấu xí của tiểu đệ, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười hiếm hoi đầy ấm áp:

"Haha, thằng nhóc... coi như ngươi lớn mạng đó."

Hắn bước đến bên giường, khẽ chỉnh lại tấm chăn cho nó, rồi ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn về phía chân trời đang dần rực đỏ hướng đến Quảng Lăng.
 
Back
Top Bottom