Khác NHẤT THẾ U MINH

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406197752-256-k675015.jpg

Nhất Thế U Minh
Tác giả: Rukotaaa
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

•Người đời tin rằng số mệnh là thứ có thể hỏi,
có thể tránh,
có thể đổi bằng tiền bạc, lễ nghi, hay một lời van xin đủ thành khẩn•
.
.

-nực cười thay, thế gian hồng trần đã đủ bạc bẽo để Tạ U Minh có thể trả lời.
.
°nhân vật chính: Tạ U Minh - thương nhân chuyên buôn bán những quẻ vận mệnh, những tai ương trên trần thế.
•••••••••
Đây không phải truyện cổ tích có cứu rỗi.

Chỉ là một cuốn sổ ghi chép trần gian,
nơi mệnh trời không thay đổi,
nhưng lòng người thì có thể.
________
tác giả: Rukotaa



xemquẻ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • (dịch) Nhặt xương - PEPA
  • Mợ cả ( cổ đại , làng quê, nhạt )
  • Tuyệt Khuynh Nhất Ca (Hoàn)
  • Nhật Ký Phá Nhà
  • Đoạn Nguyện Nhật Tinh
  • Nhất Thế U Minh
    Chương 1: Trình Hận Sinh


    Để ta kể cho ngươi nghe

    Về một truyện đã rất lâu về trước

    Về một thương nhân.

    hắn không buôn muối, cũng chẳng lụa là.

    hắn buôn quẻ, buôn bói, buôn những thứ ảo diệu kì lạ

    Tạ cùng tạ cực.

    ........

    hắn tự hỏi trời, tự thấu trời...tự cầu trời cao hiển linh...nhưng...mấy ai hiểu được đây?

    -"Hahaha! trời quả có mắt mà như mù -- đời này, ta phải trả cho trời một chữ lẽ!!"_ hắn-Tạ U Minh ngước lên trời cười to, như sợ chẳng ai nghe thấy giọng điệu quái đản của mình.

    .....

    ta, mở cuốn sách đã nhuốm bụi thời gian.

    Đã bao lâu kể từ ngày ta bắt đầu văn vở rồi nhỉ?

    à...đã từ 42 năm về trước.

    lúc ấy, cái thời mà cảnh sát còn được gọi là Quan sai, vẫn còn thưa thớt chẳng có bấy nhiêu người.

    vẫn chưa có lệnh truy nã, hay bắt giam hắn.

    Tạ U Minh - kẻ đó vẫn cứ tung hoành quanh trấn.

    chẳng sợ trời, chẳng sợ đất.

    chẳng sợ âm, chẳng sợ dương.

    mang theo mình là chiếc quạt xếp in tranh thủy mạc, bên hông là một hộp gỗ sờn cả sơn, trong được xếp ngay ngắn các tấm gỗ bằng nhau tăm tắp.

    Mà tên Tạ U Minh cứ lí thoái gọi là quẻ.

    .......

    trong phiên chợ đông nghịt người.

    U Minh tìm đại một góc vắng vẻ mà bày sạp.

    Hắn gọi đó là sạp xem quẻ - xem tai ương.

    cạnh là bảng giá: 10 hào/ quẻ

    dù phiên chợ đông người qua lại,

    nhưng chẳng ai chú ý tới cái sạp bé tí mà trông đổ nát của hắn.

    Hắn tự buồn trong lòng một chút, chỉ một chút thôi!.

    Tạ U minh ngồi bên sạp mình mà phe phẩy chiếc quạt xếp giấy trong tay, ánh mắt lơ đãng nhìn về một phía, chẳng mấy khi được ngắm nhìn vẻ đẹp trần gian, phải nghắm lâu thêm một chút.

    [bỗng]

    một thằng nhóc quần áo rách rưởi, đầu tóc bù xù đen nhẻm, dài đến mức che gần nửa khuôn mặt lấm lem bùn đất của nó.

    dù vậy, vẫn nhìn thấy được đôi mắt đen nhèm, song là nốt ruồi ngay bên khóe miệng vốn lúc nào cũng ủ rũ của nó.

    quần áo dù rách rưới một chút, dơ một chút nhưng vẫn nhìn ra được màu áo là đỏ trầm, cùng chiếc quần dài đến mắc cá chân màu xám, hoặc có thể là màu trắng vì bùn đất và bụi bẫm đã khiến nó mất đi màu ban đầu cũng nên.

    nó đến trước sạp của hắn mà ngồi xuống cái chiếu hắn xếp gọn, Tạ U Minh nhìn nó một lúc rồi sau đó cất tiếng hỏi:

    -"quý khách à~ quý khách muốn xem quẻ gì nà~"_ Tạ U Minh lại giở cái giọng ngã ngớn của mình ra, dường như chẳng sợ bị đấm.

    -"..."_ thằng nhóc đó vẫn cứ im lặng mãi, chỉ ngước đôi mắt trong u buồn của nó mà nhìn U Minh.

    hắn suy nghĩ một chút rồi dường như nhớ ra, thầm ồ trong lòng, hắn biết thằng nhóc này.

    nó tên là Trình Hận Sinh, chữ "HẬN" được đặt trước cả "SINH".

    -"HẬN" là hận thù, là oán trách.

    -"SINH" là sinh mệnh, là sự sống.

    oan trái thay, đó là tên của một con người.

    thằng nhóc Trình Sinh ấy ấp úng một lát rồi cất tiếng hỏi, dường như đã cố gắng lắm để hỏi ra câu ấy

    -"sau này...con có được sống như một người bình thường không?"

    ...

    -"nếu con không được sinh ra...liệu trần gian có tốt đẹp hơn chút nào không...?"

    Thằng nhóc đó tên Trình Hận Sinh.

    điều nó hỏi không là công danh, cũng chẳng tiền tài.

    Cũng chẳng tương lai sâu xa đến thế.

    nó nộp 10 hào cho tên tự xưng là thương nhân ấy, đổi lại câu hỏi mà trong tận xương tủy, nó đã muốn hỏi từ lâu.

    Câu hỏi vốn là để thế gian này thay nó trả lời.

    Tạ U Minh - hắn chỉ khẽ nhướn mày lên một chút, rồi sau đó về lại dáng vẻ ban đầu, xem ra cũng có chút trang nghiêm chăng(?)

    -" hừm~ để xem nào~"_ hắn nói trong khi lắc lắc cái hộp gỗ trong tay.

    Tiếng những thanh gỗ va vào nhau tạo ra âm thanh khá êm tai, hoặc chỉ có mỗi Tạ U Minh là nghĩ vậy.

    Tạ U Minh lắc cái hộp gỗ sờn sơn trong tay, lắc 4 hướng "Đông-Tây-Nam-Bắc" rồi đưa ra trước mặt Trình Sinh.

    thằng nhóc đó bị hành động của hắn làm giật mình, ngơ ngác nhìn hắn chẳng hiểu gì.

    nó bị ngốc quá, khiến U Minh cũng thấy buồn cười, liền không nhịn được nhắc nhở:

    -"mau rút một quẻ đi nà~"_ giọng điệu có phần trêu chọc.

    nó bỗng dường như hiểu ý, ngón tay run run mà cầm lấy thanh gỗ.

    Khi Trình Sinh vừa cầm lấy, hắn liền chợp lấy chẳng cho Trình Sinh cơ hội được coi xem nó ghi gì.

    -"..."

    có lẽ vì thế gian đã làm bàn tay của Trình Sinh nhuốm bụi trần, mà quẻ Trình Sinh rút được là "Sinh Bất Thừa Ân".

    "Sinh mà không được chờ đợi,

    sống mà chẳng có chỗ quay về."

    còn có thể được gọi là một quẻ "Đại Hung" trong số các quẻ mà hắn từng xem.

    Trình Sinh có vẻ lo lắng khi thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào cái thanh gỗ ấy, rụt rịch không yên.

    -"cái đó...quẻ của con, là gì thế ạ...?"_ khuôn mặt của nó cứ lo lắng mãi.

    hắn nhìn Trình Sinh, lòng bỗng dao động, phất phất ngón tay, ấy thế mà quẻ trên tay cũng đổi thành chữ khác

    "Vãn Sinh Hữu Lộ"

    "Sinh ra dù có khổ đau một chút

    nhưng không phải không có đường đi"

    Từ "sống đến cuối đời đến tư cách được yêu thương cũng chẳng có".

    Thành "chỉ cần còn sống, tình yêu thương vẫn sẽ đến với sự bền bỉ mà tuôn trào"

    Tạ U Minh - đã thay đổi số mệnh của thằng nhóc này. chẳng hiểu kiểu gì, có phải vì tình người bỗng trỗi dậy không?

    -"là 'Vãn Sinh Hữu Lộ', thằng nhóc, mày may mắn đấy nhể~?"_ hắn cứ cười cười nhìn nó.

    Chẳng hiểu-? có phải vì nhìn nhầm hay không.

    Ánh mắt của Trình Sinh nhìn U Minh có thêm phần rực rỡ.

    -"thật sao...con...mà cũng có thể có được tình yêu thương sao...?"_ nó mím đôi môi khô khốc, nức nẻ của mình mà thốt lên câu nói ấy.

    -" ứ ừ~ mệnh của mày, quẻ của mày, ai quản cho mày được chứ~"_ hắn phe phấy chiếc quạt trên tay, nụ cười cứ giữ nguyên trên mặt.

    -"..."_ nó cuối gầm mặt, đôi vai run rẩy

    -" con đội ơn thầy!"_ Tiếng dập đầu của nó vang to như chuông đồng được đánh, khiến cả U Minh cũng giật mình.

    -" không cần, không cần, sống cho tốt vào, nhãi ranh"_ hắn nhếch mép, nụ cười cợt nhã thêm 9 phần.

    -"ah...tiền..!"_ lôi trong túi ra 10 hào, đó là số tiền còn lại duy nhất của nó, đúng 10 hào.

    -"ấy ấy, không cần của mày, thằng oắt! lo mà dùng tiền này cầm bụng, sống sao không hối tiếc, không hèn hạ, rồi sau này, trả ta cũng được~"_ hắn phất phất tay, ý bảo nó mau đi đi.

    Trình Sinh cuối gầm mặt, có giọt nước rơi xuống mu bàn tay nó, thoáng...nó nghĩ: "mưa rồi sao...?"

    -" c-con nhất định sẽ sống thật tốt! sẽ trả cho thầy! nhất định..."

    -"nhất định là vậy.."_ nước mắt nước mũi tèm lem trên khuôn mặt

    -"ừ ừ"_ hắn chỉ cười nhẹ, vốn cũng chẳng phải một kẻ thích cười nhiều như thế.

    .

    nó tên Trình Hận Sinh.

    "Trình" trong Trình Hận Sinh nghĩa là hành trình, quá trình mà nó sẽ vượt qua.

    "Hận" trong Trình Hận Sinh nghĩa là hận thù, nỗi đau mà nó sẽ gánh chịu.

    "Sinh" trong Trình Hận Sinh nghĩa là sinh ra, tồn tại, ý nghĩa sống của nó.

    nó không phải "Trình Hận Sinh" sinh ra với quãng đời mang theo nỗi hận ám ảnh.

    mà là "Trình Hận Sinh" sống để vượt qua những oán hận, những nỗi đau đã khiến nó trưởng thành hơn ấy.

    ...

    quả đúng như hắn nghĩ, hắn hứng chịu sự trừng phạt từ thần linh.

    nhưng đời nào hắn biết sợ.

    hắn sẽ khiến cho thần linh phải khiếp sợ hắn.

    thế gian trần tục phải truy sát hắn.

    phải khiến cho cả người lẫn thần đều biết tên hắn.

    hắn tên là - Tạ U Minh
     
    Back
    Top Dưới