Tiên Hiệp Nhật Ký Thú Cưng II: Bổn Chuột Ở Tu Chân Giới Cùng Rồng Lăn Lộn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhật Ký Thú Cưng II: Bổn Chuột Ở Tu Chân Giới Cùng Rồng Lăn Lộn
Chương 40: 40: Cái Giá Phải Trả Quá Đắc


Khương Vi đôi mắt háo hức nhìn xem lôi vân trên bầu trời đang không ngừng tụ về tia lôi kiếp thứ tám.

Vốn dĩ hôm nay đến đây mục đích của họ là muốn tìm một yêu thú cấp bảy thôi.

Họ nhắm được đến đây là do Chiêm Sương Nhi đã nhờ người trong nhà đến giúp đỡ.

Chứ với trình độ tu vi cao nhất là nguyên anh kỳ như họ, làm sao bắt nổi yêu thú cấp bảy tương đương với Luyện Hư kỳ tu sĩ được.

Chiêm Sương Nhi khuôn mặt hình trứng ngỗng xinh đẹp nhưng có chút cao lãnh, đối với lời nói của tiểu sư muội Khương Vi tu vi thấp hơn mình nhưng được sư phụ yêu ái hơn này chỉ cười cười.

Vì gia tộc và người kia mà nàng phải vất vả ngược xuôi, chăm chỉ tu luyện, đổi lại là đối phương không cần làm gì cũng được yêu thích.

Chỉ vì Khương Vi là con gái của chưởng môn sư bá hay sao?
Chiêm Sương Nhi nghĩ thôi cũng thấy nội tâm tràn ngập ghen ghét.

Nhung ngoài mặt lại vẫn làm bộ sư tỷ sư muội thân thiết, nàng sợ có một ngày bản thân sẽ tẩu hỏa nhập ma.

Vậy thì có sao? Miễn có thể cùng sư phụ song túc song phi, làm một đôi bạn lữ khiến người mơ ước, dù có tẩu hỏa nhập ma nàng cũng chịu.

"Yêu thú sau khi độ kiếp sẽ chịu thương tổn rất lớn, có lẽ đây là cơ hội ông trời ban cho chúng ta."
Bên cạnh Chiêm Sương Nhi đứng hai lão nhân có chút gần đất xa trời nhưng tinh thần quắc thước, dù vậy tu vi cũng chỉ tới Hóa Thần đỉnh phong.

Hai người họ là thái thượng trưởng lão của Chiêm gia, đã gắn bó với Chiêm gia mấy trăm năm.

Nhưng để mời được họ giúp đỡ, Chiêm gia cũng phải bỏ ra một cái giá lớn.

Tuy nhiên, Hóa Thần và Luyện Hư vẫn như cách một tòa núi lớn, không dễ mà vượt qua được.

Vậy nên Chiêm Sương Nhi mới tìm hai người.

Không ngờ họ còn chưa tìm được yêu thú vừa ý thì lại nhìn đến yêu thú cấp chín đang độ kiếp.

Như đã nói, yêu thú sau khi độ kiếp cực kỳ yếu ớt, không cẩn thận cũng sẽ bị tàn sát mà chiếm đoạt yêu đan.

Nhưng cái họ cần là bắt nó về cho sư phụ cô ký kết khế ước chủ tớ.1
Đúng vậy, Chiêm Sương Nhi và Khương Vi đều là đệ tử của Ngự Linh Các, họ dựa vào thu phục yêu thú giúp mình chiến đấu.

Nổi danh là tông môn có nhiều yêu thú nhất, cùng yêu thú làm bạn.

Nói thì hoa mẻ vậy thôi chứ có yêu thú nào là tình nguyện bị tu sĩ loài người cầm tù.

Chúng nó đều có kiêu ngạo của mình, có mấy yêu thú cam tâm tình nguyện chứ.

...!
"Chít..."
Bạch Cửu đối với đứa nhỏ kêu một tiếng.

Nó cảm thấy lôi quang trên người mình ít đi, chắc chắn là do Bạch Dữ sợ nó không chịu được mà lại hút đi một phần nữa.

Lúc này vẫn còn hai tia lôi kiếp.

Nhưng phía sau đương nhiên phải mạnh mẽ hơn cái trước, bởi vì vậy mà áp lực của Bạch Cửu cũng lớn hơn.

Có điều nó cũng không muốn Bạch Dữ chịu hết cho mình như thế đâu, nó còn chịu được mà.

Nhìn con chuột nhỏ rõ ràng đã nói không ra hơi mà còn cạy mạnh, nhưng Bạch Dữ cũng không ghét nó được.

Ầm ầm long!!!
Tia lôi kiếp thứ chín cũng đã hạ xuống, nhưng hầu hết đều bị Bạch Dữ lấy đi.

Không biết có phải vì vậy mà khiến lôi kiếp tức giận hay không nhưng tia lôi điện thứ chín vừa đi lôi vân đã tụ lại một cách nhanh chóng, thanh thế khiến người ta ghê sợ không thôi.

Tuy vậy, Bạch Dữ vẫn không để lọt đi một phân hay nhiều hơn cái mà hắn muốn tiểu chuột nhỏ phải chịu, tư thái bá đạo như vậy khiến cho lôi vân dù đã hạ xong vẫn không ngừng bồi hồi bên trên đỉnh đầu của họ.

"Chít..."
Tiểu chuột nhỏ đáng thương đối với bầu trời đen kịt kêu một tiếng dò hỏi.

Sau đó lôi vân lấy tốc độ phi thường mà tan biến, nhanh đến mức Bạch Dữ cũng phải nhướng cao mày.

Hắn không nhịn được mà quay đầu nhìn tiểu chuột nhỏ mềm như bún trên vai mình.

Tiểu chuột nhỏ thấy hắn nghiêng đầu nhìn qua thì theo bản năng mà rướn người, dụi dụi bộ lông mao vẫn còn điện quang của mình lên mặt hắn.

Tư thái ỷ lại còn quyến luyến mười phần, khiến cho nét mặt của đứa nhỏ cũng mềm đi.

Đâu phải mới ngày một ngày hai mà Bạch Dữ cảm thấy tiểu chuột nhỏ này không ngừng tỏ ra mùi vị thần bí chứ, đâu cần phải ngạc nhiên như thế.

Chỉ riêng cái việc vô duyên vô cớ ảnh hưởng tâm tình của hắn, là biết nó không đơn giản chỉ là một tiểu thú nhân từ thế giới khác chạy đến nơi này của hắn rồi.

Nhưng dù bị ép buộc hay tự nguyện, Bạch Dữ cũng không thể đối với nghiêm hình bức cung đâu ha.

Bạch Cửu không hiểu rõ mà đánh cái rùng mình.

Nhưng nó nghĩ rằng nguyên nhân do lôi quang trên người, nên không có nhìn đến một tia nguy hiểm từ đứa nhỏ bên cạnh luôn che chở cho mình kia.

Bạch Dữ híp mắt nhìn tiểu chuột nhỏ đang run rẩy rất nhỏ ở trên vai mình, động thân một cái, bay đi.

Từ lúc lôi vân tan cho đến lúc hắn rời đi cũng chỉ tầm hai tức, nhưng đủ để tránh né hai nhóm người vì mục đích khác nhau mà đến đây.

Hắn không thể nào không biết bọn họ rình rập hai người nãy giờ.

Đối với Yêu vương mới xuất hiện kia Bạch Dữ cũng không muốn cùng đối phương va chạm.

Không phải hắn sợ, nhưng không có ý nghĩa gì cả.

Còn đám người còn lại?
Dù họ đánh cái chủ ý gì, thì cũng phải trả giá cho việc dám mò đến đây dòm ngó tiểu chuột nhỏ của hắn.1
...!
"Sương Nhi mau chạy đi!"
"A!"
Chiêm Sương Nhi mang theo Khương Vi sắc mặc đã trắng bệch chạy đi.

Tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy?
Chiêm Sương Nhi không hiểu, trong lòng vừa sợ vừa hận, nước mắt cũng không nhịn được mà rơi xuống.

Vì lòng tham mà khiến cho hai vị thái thượng trưởng lão vốn một lòng trung thành với Chiêm gia phải bỏ mạng tại đây...!
Chiêm Sương Nhi trong lòng nhiều hối hận cũng không thể thay đổi sự thật này.

Ở nơi Bạch Cửu độ kiếp, Sầm Thác cảm nhận khí tức còn sót lại nơi này, mày nhăn đến chặt.

Bên cạnh, Hồ Mị Nhi đang thưởng thức máu thịt của tu chân giả loài người, không thể không nói, đúng là mĩ vị.

Ở trong cuộc tranh đoạt mạng sống này, cả yêu thú và con người đều phải đối mặt với việc bị đối phương ăn thịt vào một ngày nào đó.

Thiên đạo không hề khoan nhượng với ai.

Có trách thì trách bản thân mạng không lớn, số đã tận.

Dù thọ mệnh dài lâu, họ cũng không thể nào chết già một cách bình thản như nhân loại bình thường chỉ có trăm năm tuổi thọ.

Mà Bạch Dữ mang theo Bạch Cửu mới độ kiếp xong, rời đi tận hai mươi mấy dặm mới dừng lại tại một sơn cốc nhỏ khá ẩn mật.

Quăng tiểu chuột nhỏ lên chiếc giường hàn ngọc, Bạch Dữ ngồi xếp bằng bên cạnh nhập định.

Linh khí bên trong chiếc giường không ngừng bay ra, cuồn cuộn mà quấn lấy cả hai.

Bạch Cửu ở trong mơ màng mà ngủ mất, nhưng bản năng tu luyện vẫn còn khiến nó tu vi vừa lên cấp, là thời cơ tốt để tu luyện, không ngừng cướp đoạt linh khí từ chiếc giường.

Một lần nhập định kéo dài ba ngày.

Đến ngày thứ tư, Bạch Dữ mới mở mắt ra, mà Bạch Cửu...!
Đối diện với đôi mắt thiếu niên ngây thơ ba tức, Bạch Dữ mới bất đắc dĩ đẩy đầu nó ra.

"Tại sao ngươi cứ hứng cho ta hết vậy?"
Bạch Cửu nghiêm túc hỏi.

Bạch Dữ nhìn nó thật kỹ, nhưng cũng chỉ nhìn đến được khuôn mặt không chút tì vết của nó mà thôi.

"Ta có thể độ kiếp mà."
Bạch Cửu không thấy hắn trả lời nên nói tiếp..
 
Nhật Ký Thú Cưng II: Bổn Chuột Ở Tu Chân Giới Cùng Rồng Lăn Lộn
Chương 41: 41: Mâu Thuẫn


"Ta thích, không được sao?"
Bạch Dữ bình thản nói.

Hai người đối diện với nhau cũng chừng nữa khắc, Bạch Cửu đáng thương mà bại trận.

Nó cúi đầu bĩu môi hờn dỗi.

"Ngươi có chuyện giấu ta có phải hay không?"
Bạch Cửu luôn cảm thấy đối phương đối với mình có nhiều mâu thuẫn.

Hắn tốt với nó nhưng lại không buông hết thật lòng...!Nói như vậy cũng không đúng lắm, tuy nhiên, nó biết đối phương có nguyên nhân gì đó mới đối xử với nó như vậy.

Bạch Dữ nhìn cái môi đang trề ra thật lớn của nó thì nhướng mày.

"Tại sao hỏi vậy? Ta đối xử với ngươi không tốt sao?"
Hắn chạm nhẹ vào mái tóc trắng chẳng khác gì mình của đứa nhỏ nhưng lại cho hắn cảm giác mềm mại hơn nhiều, giống như nguyên hình của nó vậy.

"Rất tốt...!Chính là ta cảm thấy không đúng.

Có phải ta làm sai cái gì không?"
Bạch Cửu cũng không biết tại sao bản thân lại nghĩ như vậy.

Nhưng nếu có một ngày Bạch Dữ bị thương hay thậm trí là chết đi, nó vẫn cảm thấy nguyên nhân là do mình...!
Nếu Bạch Dữ đối với nó tốt nhưng không phải do hắn mong muốn, vậy cũng không cần lại đối với nó quá tốt.

Nó sẽ trưởng thành.

Tuy không có đôi cánh lớn như A ông, hay hàm răng cùng móng vuốt sắc nhọn như a phụ, thì nó vẫn muốn bảo vệ cho Bạch Dữ, chứ không phải là đối phương một mình làm tất cả cho nó nhưng không thật lòng muốn vậy...!
Cho đến tận lúc này, Bạch Dữ cũng đã là ân nhân của nó rồi.

Nó cũng không còn ngây thơ như trước nữa.

Nó cũng cảm nhận đến được tâm tình của Bạch Dữ, dù chỉ có một chút.

Nhưng nó để ý, nó không thể làm như bản thân không biết.

Bạch Dữ nghe nó hỏi mà đôi mắt trở nên sâu thẳm.

Đối với cảm xúc khổ sở trong lòng đối phương là do mình mà sinh ra, hắn cảm thấy rất vui vẻ.

Hắn cũng biến lạ, đúng hay không?
"Không phải tại ngươi."
Bạch Cửu nghe âm thanh có chút trầm đến quá mức này tim cũng run lên một cái, nó theo bản năng ngẩng đầu nhìn đối phương.

Nhưng trước mắt lại tối sầm đi, mắt của nó đã bị đối phương che lại.

Không thể nhìn đến biểu cảm trên mặt đối phương khiến nó trong lòng hoảng hốt khó tả.

"Bạch Dữ! Ta..."
"Không cần sợ, tiểu chút chít.

Cho đến khi ngươi có thể một mình gánh vác hết mọi thứ, ta vẫn sẽ thay ngươi gánh."
Âm thanh trầm thấp, dù vương chút non nớt của đứa nhỏ nhưng không tha người nghi ngờ, chặn lại lời nói đã đến bên môi của Bạch Cửu.

Không biết tại sao, nhưng Bạch Cửu không dám nói nữa, ngoan ngoãn gật đầu.

Vậy mà...!Khiến cho Bạch Cửu bất giác quên đi hết những thứ loạn thất bát tao không hiểu rõ trong đầu là khi...!Trước khi đối phương bỏ tay ra, Bạch Cửu cảm giác đến một xúc cảm mềm mại, có chút ấm lạnh đan xen lướt qua trán mình...!Bạch Cửu ngồi ngốc hồi lâu cũng chưa tỉnh lại được.

Bạch Dữ vừa làm cái gì...!Với nó vậy?
Bạch Dữ hắn...!
Bạch Dữ làm cái gì chính hắn cũng không hiểu, nhưng hắn lựa chọn bỏ qua.

Chỉ là hắn muốn làm, không có nguyên do gì cả.

Còn thật sự có gì hay không, hắn cũng không muốn nghĩ.

Ít nhất là bây giờ, hắn không muốn nghĩ.

...!
Chuyện ngày hôm đó vẫn còn quanh quẩn trong đầu Bạch Cửu.

Nhưng chỉ có khi nào nó im lặng nhìn đến Bạch Dữ, cảm xúc hỗn loạn kia mới trồi lên, còn lại đều rất tốt.

Tuy nhiên, số lần nó trộm nhìn Bạch Dữ lại nhiều hơn.

Nó nghĩ nó làm đến cẩn thận, nhưng sao có thể qua mắt được Bạch Dữ đây.

Nhưng Bạch Dữ lựa chọn không để ý đến, tình trạng này cứ thế kéo dài đến tận nữa tháng.

"Bạch Dữ, đây là nơi nào?"
Bạch Cửu có cảm giác tim đập nhanh vô cùng khi nhìn đến khoảng trời tối đen phía trước.

"Ngươi sợ?"
Bạch Dữ nhìn nó hỏi.

"Ừm."
Bạch Cửu thành thật đáp.

Áp lực bên kia thật sự rất lớn.

Rõ ràng họ còn cách rất xa, nhưng Bạch Cửu vẫn rất khó thở.

"Ta phải vào bên trong đó, ngươi không thể vào cùng ta."
Bạch Dữ đối với nó nghiêm túc nói.

Bạch Cửu lại không nói gì mà chỉ nhìn hắn.

Nó cảm giác đối phương sẽ nói cái chuyện mà nó không hề muốn nghe.

Có đôi khi, Bạch Dữ cảm thấy thích một tiểu chuột nhỏ ngây ngô chẳng hiểu gì hơn.

Nhưng đứa nhỏ rồi cũng sẽ trưởng thành thôi, đúng không?
"Ta đưa ngươi đến một nơi, ngươi ở đợi ta."
Bạch Dữ nhàn nhạt nói, biểu tình nghiêm túc không tha nghi ngờ nhìn Bạch Cửu.

"Vậy bao giờ ngươi mới đến đón ta?"
Bạch Cửu rủ người xuống.

Nếu lúc này nó còn ở trong nguyên hình, đảm bảo tai cũng sẽ cụp xuống, mềm người đáng thương không thôi.

"Khi nào ngươi độ kiếp lần tiếp theo.

Nhưng lần này ngươi đột phá quá nhanh, một năm nữa ngươi mới được phép độ kiếp tiếp, rõ không?"
Đây không phải vì hắn phải đi một năm mà không nghĩ nó vì muốn gặp mình nên ra sức tu luyện.

Bạch Cửu đã đột phá quá nhanh, nhanh hơn rất nhiều so với những yêu thú khác rồi.

Đến hắn còn phải cảm thán tốc độ của nó, cứ như vậy cũng không phải chuyện tốt.

Bạch Cửu lại nghĩ hắn vì muốn an ủi mình, nhưng lại không thể làm đến nên mới nói vậy.

Bạch Dữ nhìn cái môi đang bĩu ra của nó, không cần nói cũng hiểu.

Nhưng thật sự, việc hắn phải làm khi vào Vạn Lôi Quật không hề dễ dàng.

Có khi đến thời điểm Bạch Cửu đột phá hắn lại không thể về kịp.

Nhưng kiểu gì hắn cũng phải đảm bảo cho nó an toàn trong thời gian hắn đi.

"Tiểu chuột ngốc, ta nhất định sẽ tự tay đưa ngươi về nhà.

Vậy nên lúc không có ta, ngươi phải ở trong nguyên hình, không được bại lộ việc ngươi có thể biến thành người.

Còn có, khả năng luyện đan của ngươi.

Ta ở trên người ngươi hạ cấm chế, cho dù là Độ Kiếp kỳ thì cũng sẽ không nhìn được tu vi của ngươi."
Bạch Dữ nói được chậm, nhìn Bạch Cửu gật đầu theo mỗi lời mình nói mới yên tâm làm những gì nên làm.

"Ta sẽ nghe lời ngươi, nhưng ngươi nhất định phải đến đón ta đó!"
Bạch Cửu nghiêm túc nhìn hắn.

Đôi bên nhìn nhau thật lâu.

"Ta hứa."
Nhìn đến tiểu chuột nhỏ ánh mắt cong cong khi nghe đến lời này của mình, Bạch Dữ cũng cười.

...!
"Tiền bối yên tâm, ta nhất định sẽ giúp ngươi nhìn xem nó."
Sau khi nghe xong tất cả dặn dò của Bạch Dữ về việc chăm sóc tiểu thú cưng của hắn, Khúc Tử Nhi mới lên tiếng đảm bảo.

Bạch Dữ gật đầu, cũng không nhìn nàng mà nhìn tiểu chuột nhỏ.

Dù hắn đã nói rõ ràng nhưng lúc này nó vẫn cứ yểu xìu như cọng bún nằm trong lòng bàn tay mình, hắn cũng bất đắc dĩ.

Khúc Tử Nhi dù không được đến quan tâm của y nhưng cũng không nghĩ nhiều đến trên thân tiểu bạch thử.

Ngược lại, nàng cũng rất thích tiểu vật nhỏ đáng yêu kia.

Đều là tâm thiếu nữ, ai chẳng thích những vật nhỏ như vậy.

"Không được cho người khác đến nhìn xem nó, chỉ có ngươi được phép.

Nếu để ta nhìn đến nó từ tâm tình cho tới thân mình có gì không đứng..."
Bạch Dữ không nói hết nhưng Khúc Tử Nhi cũng biết ý của hắn, nàng thật nghiêm túc gật đầu ý đã hiểu.

Bạch Cửu ở trong giỏ nhỏ giương đôi mắt lên, vẫn không ngừng nhìn xem hắn từ nãy đến giờ.

Nó biết, dù nó không nỡ thế nào thì Bạch Dữ cũng phải đi, y có việc phải làm.

Vậy nên nó sẽ ngoan ngoãn đợi y đến đón nó.

Bạch Dữ không nói nữa, chỉ nhìn nó một cái rồi lắc mình biến mất.

Bạch Cửu dù cố gắng cỡ nào cũng không ngăn được nước mắt khi không nhìn đến được thân ảnh của đối phương nữa.

Nó chôn đầu vào trong giỏ nhỏ, chỉ chừa lại tấm lưng không ngừng run rẩy khiến người thấy thương.1
..............................................................
 
Back
Top Bottom