Ánh sáng ban mai len qua khe cửa, chiếu xuống khuôn mặt tái nhợt của Trần Kỳ Dương.
Cậu khẽ rên một tiếng, đầu đau như búa bổ.
Cả người cậu nặng trịch, cơ thể như vừa bị ai nghiền nát, từng khớp xương rã rời.
Dương mở mắt, cảnh vật xung quanh là căn phòng học tập thể trong khuôn viên trường, nơi nhóm cậu nghỉ tạm sau chuyến đi ngoại khóa hôm qua.
Một mùi ẩm mốc xen lẫn hương bụi vương vất trong không khí.
Đám bạn cậu nằm ngổn ngang xung quanh, kẻ gác chân, người ôm cặp làm gối.
Cậu bật ngồi dậy, hơi thở dồn dập.
Trong khoảnh khắc ấy, một ký ức lóe lên — ngôi nhà hoang trong rừng, bức tranh cũ kỹ, ông lão có nửa khuôn mặt mục rữa, và con mắt đỏ rực xuất hiện trên trán cậu.
"Không... không thể nào." – Dương lẩm bẩm, tay run run đưa lên trán.
Trơn láng.
Không có gì cả.
Không có con mắt nào hết.
— "Ê, Dương, dậy rồi à?" – giọng thằng Hưng vang lên, ngái ngủ.
— "Ờ..." – Dương đáp, giọng khàn đặc.
Cả nhóm dần tỉnh lại.
Tụi nó kể huyên thuyên rằng sau khi Dương ngất trong ngôi nhà, bọn nó hoảng hốt cõng ra ngoài rồi gọi thầy.
Thầy bảo chắc Dương bị mệt vì sợ quá, chứ không có gì nguy hiểm.
Không ai nhắc đến ông lão, không ai nhắc bức tranh, và càng không có cánh cổng đen nào cả.
"Có khi... thật sự chỉ là mơ?" – Dương nghĩ thầm.
Cậu cố cười gượng với đám bạn, nhưng trong lòng lại lẩn khuất một cảm giác lạnh lẽo không sao tả nổi.
Có gì đó... dính trên người cậu, thứ gì đó đang nhìn cậu từ trong sâu thẳm.
⸻
Sau khi chia tay tụi bạn, Dương bước đi dọc con đường nhỏ dẫn về khu chung cư cũ nơi cậu sống.
Buổi trưa hôm đó, trời trong vắt, ánh nắng xuyên qua hàng cây, nhưng với Dương, mặt trời dường như chẳng đủ sáng.
Căn chung cư cũ nằm ở cuối con hẻm, tường bong tróc, cửa sắt hoen gỉ.
Dương lên tầng ba, dừng lại trước cánh cửa ghi số 013 – căn phòng của cậu.
Bên trong, không gian tĩnh lặng đến rợn người.
Một bàn học nhỏ, vài tấm hình chụp từ thời tiểu học, chiếc khung ảnh có tấm hình người đàn ông trung niên mỉm cười hiền hậu – ba cậu.
Ông mất trong một vụ tai nạn khi Dương mới sáu tuổi.
Mẹ cậu, vì muốn lo cho cuộc sống của hai mẹ con, nhận công tác ở nước ngoài.
Gần ba năm nay, bà chưa về.
Mỗi tháng chỉ có vài cuộc gọi vội, và những phong bì tiền được gửi đều đặn.
Căn phòng tuy không thiếu thứ gì, nhưng thiếu hơi người.
Sự cô độc bám riết, khiến đôi khi Dương có cảm giác như chính mình cũng đang dần biến mất khỏi thế giới thật.
Cậu ngồi xuống giường, rũ người mệt mỏi.
"Chắc mình cần nghỉ... chỉ một hôm thôi."
Không buồn thay đồ, Dương nằm vật xuống nệm, đôi mắt nặng trĩu.
Giấc ngủ kéo đến nhanh hơn mọi khi — nhưng thứ đang chờ cậu trong giấc mơ không phải là yên bình.
⸻
Cậu mở mắt ra, đứng giữa một không gian tối mịt, không có bầu trời, không có mặt đất, chỉ có bóng đen và tiếng gió rít.
Những tia sáng đỏ mờ mờ trôi lơ lửng xung quanh, như linh hồn lạc lối.
"Ngươi đến rồi..."
Giọng nói ấy vang lên, khàn đặc, lạnh lẽo đến mức khiến da đầu Dương tê dại.
Từ trong màn đen, ông lão trong tranh bước ra.
Nửa khuôn mặt bên trái đã mục rữa, đôi mắt đỏ sâu thẳm, còn miệng thì nở một nụ cười ghê rợn.
Dương lùi lại bản năng, tim đập thình thịch.
— "Ông...
ông là ai thật sự?"
"Ta từng là Ngự Quỷ Giả, như ngươi bây giờ..." – ông ta đáp, giọng kéo dài – "Và là kẻ đã bị chính con quỷ của mình nuốt chửng."
Không gian xung quanh rung chuyển.
Từng bóng đen nhỏ tụ lại thành hình những sinh vật méo mó, răng nanh dài, mắt đỏ như than hồng.
"Hãy lắng nghe cho kỹ, Trần Kỳ Dương.
Đây là quy luật của quỷ – những điều ngươi buộc phải khắc sâu nếu muốn sống sót."
Ông lão giơ tay, từng chữ vang vọng như khắc vào đầu Dương:
Thứ nhất: Quỷ không thể bị giết chết.
Dù thân thể nó có tan biến, linh hồn vẫn tồn tại, chỉ chờ cơ hội hồi sinh.
Thứ hai: Chỉ có quỷ mới đối phó được với quỷ.
Loài người yếu ớt không thể chạm vào bóng tối nếu không mượn chính sức mạnh của nó.
Thứ ba: Phải hiểu rõ quy luật của quỷ.
Không hiểu, đồng nghĩa với chết.
Bởi kẻ ngu muội sẽ sớm bị chính con quỷ trong mình nuốt chửng.
Những lời đó vang lên trong đầu Dương như tiếng trống nện.
Cậu run giọng hỏi:
— "Con quỷ trong tôi... là gì?"
"Nó tên là Quỷ Nhãn," – ông lão nói, đôi mắt lóe sáng. – "Một con quỷ cổ đại, kẻ có thể nhìn thấu linh hồn và sự thật.
Con mắt thứ ba trên trán ngươi chính là nơi nó trú ngụ."
Không gian xung quanh bắt đầu nứt vỡ, ánh sáng đỏ trào ra từ những khe nứt.
"Một số quỷ cấp cao còn có thể tạo ra Quỷ Vực – vùng lãnh địa riêng biệt.
Trong đó, chúng có thể bẻ cong thực tại, dịch chuyển, thay đổi không gian, thậm chí nhốt kẻ khác bên trong.
Với người ngoài, Quỷ Vực chỉ là một bức tường đen, không thể xuyên qua – trừ khi là Ngự Quỷ Giả."
Dương nuốt khan.
— "Nếu tôi sử dụng sức mạnh của Quỷ Nhãn thì sao?"
Ông ta nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt như đâm xuyên tâm trí:
"Ngươi sẽ mạnh lên.
Mạnh đến mức con người sẽ run sợ trước ngươi...
Nhưng khi ngươi vượt quá giới hạn, năng lượng của quỷ sẽ nuốt lấy ngươi.
Và khi đó, Quỷ Nhãn sẽ hồi sinh trong thân xác ngươi."
Dương lùi lại, giọng đầy tuyệt vọng:
— "Vậy có cách nào để không bị nó nuốt chửng không!?"
Ông lão bỗng bật cười – một tràng cười khàn khàn vang vọng trong không gian đỏ máu.
"Nếu có, thì ta đã không chết.
Nhưng..."
Ông ta tiến lại gần, bàn tay khô gầy đặt lên vai Dương.
"Trên thế giới này, vẫn còn những Ngự Quỷ Giả khác.
Có thể họ biết cách.
Có thể không.
Hãy tự tìm câu trả lời của mình, nếu ngươi muốn sống."
Giọng nói ông ta dần xa, thân hình tan vào luồng khói đen, để lại một câu cuối cùng văng vẳng:
"Khi Hắc Môn mở ra, thế giới này sẽ không còn là của con người nữa..."
⸻
Dương choàng tỉnh.
Cả người đầm đìa mồ hôi, tim đập như sắp vỡ.
Ngoài cửa sổ, bầu trời đã nhuộm đỏ rực ánh hoàng hôn.
Cậu nhìn đồng hồ – 6 giờ chiều.
Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Trong gương, khuôn mặt cậu nhợt nhạt, đôi mắt sâu hoắm.
Cậu định quay đi, nhưng rồi khựng lại.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một con mắt đỏ lóe lên trong đồng tử phản chiếu của mình – con mắt thứ ba.
Rồi nó biến mất, như chưa từng tồn tại.
Dương lùi lại, tay nắm chặt ngực.
Trong tim cậu vang lên tiếng thì thầm mơ hồ, như vọng ra từ sâu thẳm bóng tối:
"Ngự Quỷ Giả... hãy chứng minh ngươi xứng đáng."
Cậu ngồi sụp xuống giường, ánh hoàng hôn len qua khung cửa chiếu lên gương mặt đang run rẩy.
Một chương mới của cuộc đời Dương đã mở ra — nơi con người và quỷ cùng tồn tại trong một thân xác.
Và chỉ cần cậu yếu đi một giây, Quỷ Nhãn sẽ thức dậy...