Ngôn Tình Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
855,573
0
0
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-070820.jpg

Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
Tác giả: Mao Mao Ru
Thể loại: Ngôn Tình, Khoa Huyễn, Xuyên Không, Dị Năng, Nữ Phụ, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Anh chàng nào là nam phụ! Thì anh chàng ấy sẽ là của ta!!

Câu chuyện thật sự bắt đầu từ việc Hạ Phong Quang bị bất ngờ bị rơi vào thế giới hệ thống, tiếp đó cô phải hoàn thành nhiệm vụ để có thể tích đủ 100 điểm mới có thể trở về. Không còn nhớ nổi mình đang ở thế giới thứ bao nhiêu, cô chỉ biết đây là cuộc sống trong tiểu thuyết “tổng tài bá đạo” và mục tiêu của cô chính là chàng thư ký đeo kính cấm dục mang tên Bạch Trí kia.

Để có thể tiếp cận nam phụ một cách “romantic” và ấn tượng nhất, Hạ Phong Quang đã không ngại bày mưu tính kế, để có thể danh chính ngôn thuận ở bên người đàn ông ấy, cô cũng không quản việc trái lệnh của cha, hủy bỏ hôn ước vốn được định sẵn, để giúp người mình yêu trả thù, cô cũng không màng tất cả đi nhờ người khác giúp đỡ,… Mọi chuyện đều diễn ra như một tiểu thuyết ngôn tình đúng mực.

Chỉ có điều…

Khác biệt ở chỗ, mọi thứ ở Hạ Phong Quang đều rất đáng yêu, nhẹ nhàng nhưng lại ngọt thấu tim gan. Những lời cô nói, những rung động nơi cô dường như đang phản chiếu tâm hồn của bất kỳ cô gái tuổi mười sáu, đôi mươi nào. Không khiên cưỡng, không cầu kỳ, không cao sang hay quá phức tạp, tình yêu của cô cũng giống như tình yêu của bất kỳ người con gái nào khác. Với cô, nhiệm vụ không chỉ đơn giản là cua bằng được chàng trai ấy mà còn phải khiến hắn hạnh phúc, hạnh phúc trong tình yêu đích thực, thuần nhất, chứ không phải còn mang chấp niệm của những thế giới khác…​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tuyệt Kỹ Cứu Tông Môn - Thức Thứ Nhất: Chơi Xỏ Lá
  • Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm
  • Hoàng Hậu Nhát Gan
  • Nhật Ký Nuôi Con Của Pháo Hôi Ở Niên Đại Văn
  • Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ
  • Nhật Kí Yêu Thầm
  • Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
    Chương 1: Của đổ anh chàng đeo kính cấm dục (1)


    “Thu Niệm Niệm, tôi nói rồi, tôi chắc chắn sẽ tìm thấy cô.”

    Trong con ngõ tối đen, người đàn ông tuấn tủ quyến rũ nhẹ nhàng thốt ra một câu như thần chú của ma quỷ, khiến người ta hoảng hốt. Anh ta chống một tay lên vách tường, khuỷu tay còn lại nhốt chặt cô gái vào trong lòng mình. Gương mặt cô gái kia đỏ ửng trông càng thêm phần đáng yêu. Vì khoảng cách giữa hai người quá gần, chỉ cần người đàn ông khẽ cúi đầu là có thể hôn lên môi cô gái.

    Tuy động tác ám muội khiến người ta đỏ mặt nhưng cô gái vẫn tỏ vẻ hung dữ, mạnh miệng nói: “Tống Mạch, tiền tôi đã đưa cho anh rồi, giữa hai chúng ta chắc hẳn đã không còn liên quan gì tới nhau nữa, tại sao anh nhất quyết không để tôi đi!”

    “Ồ!” Khóe miệng người đàn ông cong lên: “Dùng một nghìn tệ để mua một đêm của tôi? Thu Niệm Niệm, cô nghĩ giá của tôi quá bèo rồi.”

    Nhớ lại tối hôm đó, gương mặt Thu Niệm Niệm thoắt cái nóng bừng, nói chung, đều là lỗi của ngày hôm ấy.

    Cái ngày Thu Niệm Niệm tròn mười tám tuổi, nghe lời bạn bè xúi giục, để chúc mừng cổ trưởng thành, lần đầu tiên cổ đến quán bar. Chính trong lần đầu tiên ấy cô đã gây ra chuyện lớn. Cô không thể uống rượu, hễ uống vào là buồn nôn, cho nên khi lảo đảo ra khỏi nhà vệ sinh, vì trong người có men rượu nên không biết cô làm thế nào mà vào được gian phòng ấy, còn... ngủ cùng với người đàn ông kia...

    Đương nhiên, xưa nay cô ta vốn là người rất có tinh thần trách nhiệm, vì bồi thường, cô còn để toàn bộ tiền trên người lại. Đến khi về nhà xem tin tức thấy tổng giám đốc công ty “Trát Nam” trên tivi, cô thật muốn chết đi cho rồi. Cứ tưởng đại gia sẽ không nhớ tới dân thường nhỏ bé như mình, tuyệt nhiên không ngờ tổng giám đốc đại nhân còn đặc biệt sai người điều tra về chỗ ở và trường học của cô.

    Thật đáng ghét!

    Thu Niệm Niệm nhìn Tống Mạch trừng trừng: “Rốt cuộc anh muốn thế nào? Ngủ với anh là lỗi của tôi, nhưng tôi cũng bị thiệt, được chưa?”

    “Cô bị thiệt?”

    “Cái thái độ nghi ngờ của anh là sao đây? Đó là... là lần đầu tiên của tôi đó!”

    Tống Mạch cười giễu cợt: “Với cái cơ thể gầy đét này của cô, cũng chỉ thằng nào không tỉnh táo mới có thể tặng cho cô lần đầu tiên!”

    “Này!”

    “Thu Niệm Niệm, cô có biết bóng ma cổ để lại trong cuộc sống của tôi lớn cỡ nào không? Muốn bồi thường cho tôi...” Ngón tay mảnh khảnh của anh nâng cằm cố lên, dùng giọng điệu ghét bỏ: “Vậy thì cố mà làm nô lệ của tôi đi.”

    Thu Niệm Niệm tức giận, đệch mợ! Xã hội chiếm hữu nô lệ đã qua từ lâu lắm rồi biết không hả?

    Trong con hẻm, tư thế của hai người họ khiến người khác suy nghĩ xa xôi bởi bầu không khí mập mờ.

    Ở đối diện con hẻm là một quán cà phê tràn ngập ánh sáng ấm áp, Phong Quang đặt tách xuống, hơi nhếch khóe môi, thật sự là cuộc đối thoại trong con ngõ kia... mang đậm phong cách ngôn tình tổng giám đốc.

    Đúng vậy, cô có thể ngồi đây nhưng vẫn nghe thấy âm thanh mình muốn trong vòng năm mươi cây số, đây không phải là năng lực đặc biệt gì, chỉ là bàn tay vàng hệ thống chủ cấp cho cô, muốn trà trộn vào những thế giới khác nhau, luôn cần phải có một ít bàn tay vàng.

    “Cục cưng nhỏ bé của tổng giám đốc”, cái tên đã nói lên nội dung bộ tiểu thuyết, tổng giám đốc bá đạo và nữ chính ngốc nghếch ngây thơ luôn là couple không bao giờ hết hot. Đôi nam nữ đứng trong ngõ nhỏ chính là nam nữ chính của bộ tiểu thuyết này, còn tại sao Phong Quang lại ở đây, thật ra cô cũng không biết, chỉ mới ngủ một giấc dậy, trong đầu đã xuất hiện một hệ thống “cua nam phụ” không biết chui ở đầu ra. Muốn về thế giới của mình, cô phải hoàn thành nhiệm vụ ở các thế giới khác nhau, từ từ tích điểm, đến khi được một trăm điểm cô có thể đổi vé về nhà.

    Đây là thế giới thứ bảy Phong Quang tới, cô đã tích được năm mươi sáu điểm. Số điểm đạt được sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mỗi thế giới có thấp có cao, thấp thì ba bốn điểm, cao thì mười mấy điểm. Điểm thưởng của thế giới tổng giám đốc này lên tới tận mười điểm, cô không thể bỏ qua.
     
    Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
    Chương 2: Của đổ anh chàng đeo kính cấm dục (2)


    Thân phận bây giờ của Phong Quang là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hạ thị, cũng là vợ chưa cưới của nam chính Tống Mạch.

    Ôi chao, cô đã quen rồi, dù sao trong mỗi thế giới, thân phận của cô luôn luôn là vợ chưa cưới chỉ có sắc đẹp và chắc chắn sẽ bị trở thành bia đỡ đạn của nam chính. Phong Quang ngồi trong quán cà phê, đương nhiên không phải là để theo dõi nam nữ chính. Nam nữ chính có thể nào cũng không liên quan đến nhiệm vụ của cô, mục tiêu của cô là tiếp cận với nam phụ, nơi nào có nam chính xuất hiện ắt hẳn sẽ có nam phụ, vì hắn chính là thư kí của nam chính.

    Đừng hỏi tại sao nam phụ không phải bạn thân của nam chính mà là thư ký, vì đương nhiên hắn không phải là thư kí tầm thường. Hắn ôm trong lòng mối thù sâu đậm chồng chất với nam chính, hơn nữa còn là anh trai cùng cha khác mẹ với nam chính. Chỉ cần nhìn mối quan hệ huyết thống này thôi, không cần đoán, cha của tổng giám đốc chắc chắn là một người đàn ông cặn bã.

    Một rắc rối nữa là, dựa theo sự phát triển tình tiết của truyện, hiện giờ nam phụ lại có cảm tình với nữ chính. Ôi trời, điện mợ nó rồi!!!

    Phong Quang thầm chửi tục một cầu, nhìn chằm chằm chiếc xe nhỏ màu đen vừa mới dùng trước cửa quán cà phê, cô lập tức và tung mái tóc dài hơi xoăn của mình lên, sau đó gọi một cuộc điện thoại: “Ba mươi giây sau hành động.”

    Cúp máy xong, cô cất điện thoại vào trong túi đi ra khỏi quán. Mặc dù đi giày cao gót nhưng cô lao tới chiếc xe với tốc độ nhanh như tia chớp, mở cửa xe ra, ngồi thẳng vào ghế phụ, sau đó nhanh chóng đóng cửa xe lại.

    Tất cả động tác đều không hề vấp váp.

    “Này cô...”

    Một chàng trai nho nhã vừa thốt ra hai chữ, Phong Quang liền nhìn hắn với ánh mắt đầy đáng thương, rồi lại dùng giọng nói tội nghiệp ngắt lời hắn: “Anh ả, có người đang đuổi theo tôi, xin anh hãy giúp tôi!”

    Lời khẩn cầu của một cô gái, hơn nữa còn là một cô gái xinh đẹp, tin rằng rất ít người đàn ông có thể từ chối, huống chi, cô không chỉ xinh đẹp bình thường mà là cực kỳ xinh đẹp, cô là nữ phụ số một, cũng là vợ chưa cưới của nam chính.

    Bạch Trí đúng là thư kí của Tống Mạch, nhưng vì mấy năm nay Hạ Phong Quang đều du học ở Mỹ, nên hắn chưa từng gặp cô. Lúc này nghe cô giải thích xong, hắn liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, trước cửa quán cà phê quả thật có một đám đàn ông quanh quẩn, động tác của họ hình như đang tìm kiếm ai đó, Bạch Trí đâu biết rằng đây là diễn viên được Phong Quang dùng tiền thuê.

    “Anh à, chúng đều là người xấu muốn bắt cóc tôi lấy tiền chuộc, đã rượt đuổi tôi hai con phố rồi, nếu bị chúng bắt được...”

    “Mời cổ xuống xe.”

    “Chắc chắn sẽ rất bi thảm... Hả?” Phong Quang ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn hắn.

    Bạch Trí lặp lại lần nữa: “Mời cô xuống xe.”

    “Anh à, anh không nhìn thấy sao? Bên ngoài có người đang đuổi theo tôi kìa!”

    “Nếu cô ở đây, vậy họ sẽ bắt thêm cả tôi nữa rồi, hơn nữa, sao tôi biết được họ đuổi bắt cô không phải vì cô trộm đổ của họ? Hoặc, không biết chừng họ là cảnh sát, còn cô là tội phạm.” Bạch Trí rất bình tĩnh phân tích.

    Tuy người đàn ông điềm tĩnh này vô cùng quyến rũ, nhưng hắn không phải là người dựa vào adrenaline* để quyết định suy nghĩ của đại não, Phong Quang cực kì ghét điểm này.

    *Adrenaline: Adrenaline là hormone được tạo ra từ tuyến thượng thận còn được gọi là hormone” chiến đấu hoặc bỏ chạy” vì nó được sản sinh ra để đáp ứng với các tình huống căng thẳng, nghiêm trọng hoặc đe dọa.

    “Tôi ăn trộm á? Còn phạm tội nữa?” Phong Quang chỉ tay vào mình: “Anh à, anh nhìn cho kĩ vào, gương mặt xinh đẹp vô hại này của tôi có chỗ nào giống tội phạm hả? Quần áo từ đầu đến chân trên người tôi đều là mẫu mới nhất, số lượng có hạn của mùa xuân năm nay, tôi cần phải ăn trộm đồ của người khác à?”

    Kính mắt Bạch Trí dường như lóe lên một vệt sáng sắc bén: “Chẳng qua tôi chỉ nói khả năng có thể xảy ra thôi, trước khi chưa chắc chắn cô là người tốt, xin thứ lỗi tôi không có lý do gì để giúp cô.”

    “Anh không giúp tôi, tôi sẽ bị chúng bắt đi mất!” “Ừm...” Hắn trầm ngâm trong giây lát: “Nếu có thông báo tìm người mất tích, tôi sẽ đến cục cảnh sát làm chứng.” Phong Quang: “...” Tới lúc đó chẳng phải tất cả đã muộn rồi sao!
     
    Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
    Chương 3: Cua đổ anh chàng đeo kính cấm dục (3)


    Được rồi, có lẽ người đàn ông này không phải tuýp thích “ăn thịt” mà là thích “ăn cỏ”*

    *Tuýp đàn ông “ăn cỏ”: chỉ những người đàn ông tỉ mỉ chu đáo, tính cách dịu dàng, hay xấu hổ, bị động trong tình cảm và giao tiếp nhưng khi yêu lại rất ấm áp và chung tình.

    *Tuýp đàn ông “ăn thịt”: chỉ những người đàn ông nam tính, mạnh bạo, chủ động. Khi gặp người con gái mình thích thì sẽ nhiệt tình theo đuổi, d*c v*ng chinh phục cao, thích cái đẹp, thích k*ch th*ch và thích cuộc sống về đêm.

    Phong Quang thầm chửi thề trong lòng, giờ phút này cô buộc phải nghi ngờ sức quyến rũ của chính mình, không có vầng hào quang của Mary Sue đúng là phiền phức, của một tên nam phụ cũng tốn sức thế này:

    Nhưng, bỏ cuộc giữa đường không phải là phong cách của cô.

    “Anh à, anh đành lòng nhìn một thiếu nữ đương độ đẹp nhất bị hại, có tàn nhẫn quá không?” Phong Quang nước mắt lưng tròng

    nói.

    Bạch Trí mỉm cười dịu dàng: “Thiếu nữ đương độ đẹp nhất hình như để miêu tả cô gái tuổi mười sáu.”

    Phong Quang ôm ngực, một phát trúng tim.

    Độ tuổi của cô hiện giờ được thiết lập mới chỉ hai mươi tuổi thôi! Hắn có ý gì? Chỉ đơn giản là sửa cách dùng tính từ của cô, hay chế cô già... chắc hẳn không phải chế cô già đâu!!!

    Chắc không phải đâu nhỉ?

    Tuổi tác quả thật là vũ khí có tính sát thương mạnh nhất với phụ nữ.

    Phong Quang lúc này giống hệt với hình ảnh Tây Thi ôm ngực* vô cùng xinh đẹp, lên án: “Anh. Thật. Tàn. Nhẫn.”

    *Tây Thi ôm ngực: bắt nguồn từ tích Tây Thi hay bị đau ngực, thường ôm ngực nhíu mày nhưng vẫn xinh đẹp, sau này chỉ những người dù bị bệnh nhưng lại càng xinh đẹp như thế.

    Sự kiên nhẫn của Bạch Trí đã chạm đáy:“ Tôi cho cô mười giây, mời cổ xuống xe, nếu không, tôi sẽ tự tay đưa cô xuống.” “Ồ, vậy ư?” Cô nhướn mày.

    Bạch Trí chau mày, trực giác cảm thấy thái độ của cô có vấn đề.

    Quả nhiên, một tay Phong Quang nắm lấy cổ tay hắn, đề phòng hắn bất ngờ đây mình xuống xe, tay còn lại thì mở cửa xe, hét to thu hút sự chú ý của đám đàn ông kia: “Này, tôi ở đây, người ngồi bên cạnh chính là bạn trai tôi, các anh mau đến bắt chúng tôi

    di.

    “Các anh em, cô ta đang ở trên chiếc xe đó. Cô ta còn có người giúp đỡ!” Một tên trong đó gọi đồng bọn đến, đi về phía chiếc xe.

    Phong Quang nhìn Bạch Trí đầy đắc ý: “Bây giờ anh còn thờ ơ nữa không?”

    Thái dương Bạch Trí giật giật, hắn đóng sầm cánh cửa bị Phong Quang mở ra, sau đó khởi động xe, khung cảnh xung quanh xe gió lướt qua.

    Quay đầu lại nhìn, những người phía sau nhanh chóng bị cho hít khói, Phong Quang dựa người vào ghế, cười phá lên ha ha: “Đấu với bổn tiểu thư à, vẫn còn non lắm! Ha ha ha...”

    m thanh giống như ma quỷ chui vào lỗ tai, trán Bạch Trí nổi gân xanh, nhưng vì được giáo dục tốt nên hắn vẫn giữ phép lịch sự vốn có: “Cô gái, xin cô giữ yên lặng.”

    “Giữ yên lặng thì làm sao mà trò chuyện vui vẻ được, khà khà khà, anh nói không quan tâm đến tôi cơ mà? Cuối cùng vẫn lái xe đấy thôi?

    Đột nhiên chiếc xe phanh gấp lại, Phong Quang đổ người về phía trước theo quán tính, đầu suýt nữa đụng phải kính thủy tinh, cô lập tức nhìn Bạch Trí đang lái xe: “Này, anh!”

    Bạch Trí không nói không rằng, mở cửa xuống xe, sau đó vòng qua bên cô, mở cửa xe ra. Phong Quang còn đang ngỡ ngàng thì hắn lại cúi người, giúp cô cởi dây an toàn rồi túm cổ tay cô nhẹ nhàng như không kéo cô xuống.

    “Anh làm tôi đau đấy, anh định làm gì?” Phong Quang vừa định giãy khỏi tay hắn, thì hắn đã thả ra.

    Không hiểu sao, đôi mắt hiền hòa dưới cặp kính kia khi nhìn chằm chằm vào ai đó lại khiến cho đối phương không còn cảm nhận được sự dịu dàng, ôn nhu đó nữa. “Tôi tin đến đây sẽ không còn người nào đuổi theo cô. Mời cô vui lòng xuống xe ở đây thôi.”

    Nơi đây là ngoại ô, bốn phía đều là núi rừng hoang vu, đám người đuổi theo cô đương nhiên sẽ không xuất hiện, người khác càng sẽ không.

    Một cơn gió đêm thổi qua, bóng cây lắc lư, Phong Quang run lẩy bẩy: “Anh anh anh... anh định vứt tối ở nơi quỷ tha ma bắt này

    U?”

    “Quỷ tha ma bắt là từ dùng cho nơi có ma quỷ xuất hiện, theo tôi được biết, chưa có ai chết ở đây, cũng không có tin đồn ma quỷ hiện hình.”

    Đồ khốn! Đêm hôm thì đừng giải thích tỉ mỉ thế chứ! Tuy Phong Quang đã từng đi qua rất nhiều thế giới khác nhau, nhưng những thế giới cô đến đều theo phong cách ngôn tình, chưa từng bước vào phim trường kinh dị.

    Vì vậy... cô vẫn giữ nguyên truyền thống tốt đẹp kính ma sợ quỷ của mình.

    Nói trắng ra là sợ ma.

    Cô lắp ba lắp bắp: “Chưa, chưa biết chừng có người thành phố chuyển... chuyển tới vùng ngoại ô này đấy. Hiện giờ nhà ở ngoại ô không phải rất, rất phổ biến sao?”

    “Nếu thật vậy...” Phong Quang nhìn hắn đầy mong chờ.

    Bạch Trí nở nụ cười ấm áp: “Vậy tôi càng phải đi trước.”

    Phong Quang hóa đá.
     
    Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
    Chương 4: Cua đổ anh chàng đeo kính cấm dục (4)


    Bạch Trí xoay người rời đi, nhưng có một đôi tay nắm chặt cánh tay hắn. Hắn xoay người, giọng nói cất lên khá lạnh nhạt: “Này cô, đưa cô đến đây đã là hết tình hết nghĩa rồi, tôi nghĩ tôi không có lý do gì để chịu trách nhiệm về an toàn và tính mạng của cô.”

    “Không có lý do gì...” Phong Quang cúi đầu, tóc mái che khuất mắt cô: “Vậy, tôi cho anh một lí do nhé.”

    Bạch Trí cảm thấy kỳ dị, nhưng một cánh tay trắng ngần đã túm lấy cả vạt hắn rồi kéo xuống, Bạch Trí không thể không cúi đầu xuống thấp hơn. Ngay sau đó, một đôi môi mềm mại phủ lên môi hắn.

    Trong nháy mắt đồng tử của hắn giãn to ra.

    Những chuyện như hôn, Phong Quang không hề có kinh nghiệm, nhưng đôi khi muốn để lại ấn tượng sâu trong lòng mục tiêu tấn công, đây cũng coi như một chiều giành chiến thắng vì tập kích bất ngờ, nhất là loại trai tấn gia trong lòng chỉ có hận thù, đến bây giờ cũng chưa từng yêu đương. Hơn nữa, cô cũng có thể nhanh chóng nhập vai.

    Đôi môi cố rất mềm mại, mềm mại đến nỗi Bạch Trí bối rối không biết phải làm sao. Sau khi chạm môi đơn thuần mất mấy giây, Phong Quang đưa đầu lưỡi êm ái ra, không quên l**m viền môi hắn. Bạch Trí ngây người, kinh ngạc sau đó dần dần lấy lại lý trí đẩy cô ra.

    Phong Quang mất đi, lảo đảo về phía sau ngã phịch xuống đất. Cô tức giận hầm hầm nhìn gã đàn ông trước mặt: “Này, anh có biết thương hoa tiếc ngọc không hả?”

    Bạch Trí hơi đưa bàn tay ra nhưng rồi lại nhanh chóng nắm chặt lại, suýt chút nữa hắn đã đưa tay kéo cô lên. Dù trong lòng rối bời, nhưng hắn vẫn duy trì bộ mặt điềm đạm giả dối, sau đó buông lời châm biếm: “Đối với loại phụ nữ chủ động dính lấy đàn ông, tôi nghĩ cô không thiếu đàn ông biết thương hoa tiếc ngọc.”

    “Ý anh là gì? Coi tôi là loại phụ nữ tùy tiện sao?” Phong Quang đứng lên, đôi mắt xinh đẹp phừng phừng lửa giận, không thèm phủi đất cát dính trên váy. Bộ dạng nhếch nhác lúc này càng làm tôn lên sự kiêu ngạo và cao quý của cô. Sự kiêu ngạo và cao quý làm người khác khiếp sợ!

    Bạch Trí ung dung nhã nhặn chỉnh sửa lại cà vạt của mình: “Câu này là tự cố nói, tôi không có gì phản bác cả.”

    “Anh!” Phong Quang tức giận đá một cái vào chiếc xe bên cạnh: “Nếu không phải anh lọt vào mắt xanh của tôi thì bổn tiểu thư đây sẽ không bao giờ làm mấy chuyện đấy!”

    Bạch Trí trầm mặc một giây, xoay người đáp: “Thật vinh hạnh cho tôi. Vậy thì, tạm biệt.”

    Phong Quang yên lặng nhìn hắn lên xe, lần này cô không hề bám theo để cản hắn, nhưng sau khi chiếc xe rời đi, cô ngồi xổm xuống vệ đường. Hơn nửa đêm, mây đen che khuất ánh trăng, chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn đường rọi lên bóng lưng nhỏ bé, vắng vẻ tiêu điều.

    Bờ vai cô khẽ run lên, bầu không khí bị thương khó nói thành lời đang lan rộng.

    Bỗng nhiên có ánh đèn xe chói mắt chiếu tới, cửa xe được hạ xuống để lộ gương mặt của chủ nhân chiếc xe. Gương mặt Bạch Trí không đẹp trai xuất sắc nhưng lúc này trong mắt hắn hiện lên sự tức giận mà ngay chính hắn cũng không hiểu tại sao. Có lẽ hắn giận mình sao lại quay lại!

    “Lên xe!” Bạch Trí nói không hề mang theo cảm xúc, nhưng khi nhìn cô gái hơi nhúc nhích, ngoảnh mặt sang chỗ khác, quay lưng về phía mình, thái dương hắn bắt đầu giật giật. Vốn dĩ hắn nên bỏ mặc tất cả cứ thể đi thẳng, hắn cũng tự nhủ với mình là thế, nhưng tâm trạng bực dọc không thể nào nguôi ngoài được, cuối cùng hắn vẫn mở cửa xuống xe.

    Hắn đi tới gần mới nhận ra trên mặt đất có thêm mấy vệt nước, cô cởi giày, giẫm chân trần lên đất, gót chân của cô cọ vào đôi giày cao gót đắt tiền tạo thành vết máu, nhưng cô vẫn không muốn để người khác nhìn thấy mình khóc, dường như đó là niềm kiêu ngạo cuối cùng của bản thân.

    Song trong con mắt người bên cạnh, giờ cô là một cô bé tội nghiệp.

    Bạch Trí để trán, cảm thấy không biết phải làm sao, tiếp đó hắn cúi người xuống, trực tiếp bế cô gái đang ngồi khóc kia lên, còn là kiểu bế công chúa có thể thỏa mãn tất cả ước ao của mọi cô gái.
     
    Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
    Chương 5: Cua đổ anh chàng đeo kính cấm dục (5)


    Quãng đường về Phong Quang rất yên lặng, sau khi được Bạch Trí bế lên xe, cô đều quay đầu sang chỗ khác, không để Bạch Trí nhìn thấy nét mặt mình, nhưng Phong Quang đã quên, cửa kính ô tô có thể phản chiếu gương mặt cô.

    Một người kiêu ngạo sẽ không muốn người khác nhìn thấy lúc mình khóc, Bạch Trí hiểu rất rõ điều này, nhưng, gắn sự kiêu ngạo này lên người cô, sao anh ta lại cảm thấy buồn cười nhỉ? Có lẽ cười trên nỗi đau kẻ khác là thói hư tật xấu đã ăn sâu trong mỗi người.

    Nhưng cô không om sòm, hắn lại thấy không quen.

    Bạch Trí cởi áo khoác ngoài vút lên người cô, chiếc áo trùm kín đầu, cô lập tức kéo ra khỏi mặt mình, Bạch Trí thản nhiên nói: “Nếu không muốn tôi lại vứt cố giữa đường, thì đừng để tôi nhìn thấy mặt cô.”

    Phong Quang không nhúc nhích.

    Bạch Trí rời ánh mắt đi, quả nhiên, không nhìn thấy khuôn mặt cô thì tâm trạng thoải mái hơn nhiều, nhưng hắn lại không kìm lòng được đưa mắt nhìn đôi chân trần của cô. Bàn chân vốn nõn nà sạch sẽ mà giờ lại lấm lem bẩn vì đi chân đất, nhất là vết máu màu đỏ ở gót chân ấy, thật sự... rất chướng mắt.

    Đúng lúc có cuộc điện thoại gọi tới, ánh mắt Bạch Trí cuối cùng cũng có lý do để rời đi, hắn nhận điện thoại. Người gọi đến chính là cấp trên Tống Mạch.

    Giọng nói Tống Mạch mang theo sự ngạo mạn ngông cuồng: “Bạch Trí, anh đang ở đâu đấy?” “Trên đường từ ngoại ô về.”

    “Ngày mai tôi có việc, không đến công ty được, mọi chuyện đều giao cho anh xử lý.” Tống Mạch không hỏi hắn đến ngoại ô làm gì, nhưng đầu bên kia của anh ta có thể láng máng nghe thấy tiếng tức giận của phụ nữ.

    Tống Mạch đang ở chỗ Tô Niệm Niệm... Đúng rồi, nếu không phải gặp chuyện bất ngờ, chắc hẳn giờ này Bạch Trí đang lái xe đến đón người của Tống Mạch.

    Đôi mắt Bạch Trí nheo lại: “Được, tổng giám đốc.”

    Hắn nhanh chóng cúp điện thoại. Quãng đường tiếp theo Phong Quang và Bạch Trí đều im lặng không nói chuyện, không khí trong xe rất yên tĩnh. Trong điện thoại của Tống Mạch vang lên giọng nói của phụ nữ làm hắn khi để ý, hắn biết rõ bản tính trăng hoa của Tống Mạch, còn với Thu Niệm Niệm, hắn mới chỉ tiếp xúc có ba bốn lần. Cô ta quả thật quá ngốc nghếch, có lẽ nên đổi một từ khác, quá ngây thơ... Nhưng bây giờ hắn không có lý do để đến chỗ Tống Mạch.

    Đến trung tâm thành phố, Bạch Trí tìm nơi đỗ xe, hắn nhìn Phong Quang nãy giờ vẫn không mở miệng, ngẫm nghĩ giây lát rồi lật chiếc áo khoác trùm trên mặt cô lên, thấy hai mắt cô nhắm nghiền, dựa người vào ghế ngủ thiếp đi từ lúc nào.

    Ngày hôm nay có lẽ là ngày Bạch Trí cảm thấy bất lực nhất trên đời. Hắn vốn định gọi cô dậy để cô tự bắt xe về, nhưng khi nhìn thấy hai vệt nước mắt chưa khô trên gò má ấy, bàn tay định lay cô tỉnh lại vô thức đặt trên khóe mắt cô.

    Đôi mắt cô nhắm nghiền, có vẻ tư thế ngồi ghế khiến cô không thoải mái cho lắm, nhưng cô vẫn ngủ rất ngon lành. Lúc này có người mới nhận ra cô cũng là một cô gái có gương mặt xinh xắn, vô cùng dịu dàng.

    Hừ, khí thể không sợ trời không sợ đất lúc mới đầu của cô đi đâu rồi?

    Trong lòng Bạch Trí vô thức thẩm chế giễu một câu, nhưng khi nhận ra bản thân mình định làm gì bền vội vàng rụt tay về. Hắn nhíu chặt lông mày, tâm trạng này làm hắn cảm thấy mình thật ấu trĩ, hôm nay có quá nhiều hành động chứng minh hắn rất không bình thường.

    Mà không bình thường không phải là chuyện gì tốt. Trước của khách sạn, có một người đàn ông cao lớn xuống xe, sau đó vòng sang bên kia bế một cô gái xinh đẹp xuống. Cô gái ngủ say trong vòng tay rắn chắc của hắn, còn nét mặt hắn dưới ánh đèn đêm dù không cảm xúc nhưng cũng không quá lạnh lùng.

    Cô gái đứng ở quầy lễ tân che mặt kêu lên một tiếng, không chỉ cô ta, mà những cô gái đi ngang qua đều nhìn đôi trai tài gái sắc đến ngây người.
     
    Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
    Chương 6: Cua đổ anh chàng đeo kính cấm dục (6)


    Dù thế nào, mỗi ngày mặt trời đều sẽ lên cao, nhưng sáng sớm hôm nay, rất nhiều cô gái độc thân đều vô cùng rối loạn.

    “Hiện giờ có một tin tức đang lan truyền rất nhanh, tối qua tổng giám đốc Tống Mạch của công ty Trát Nam bị chụp hình với một cô gái ở hộp đêm. Mọi người đều biết, năm mười tám tuổi Tống Mạch đã đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty Trát Nam, đến bây giờ vẫn chưa kết hôn, luôn được xem là người đàn ông độc thân hoàng kim. Cô gái lần này ở bên anh ta là gặp dịp thì chơi, hay bạn gái yêu đương nghiêm túc? Mời quý vị xem video.”

    Hình ảnh được chuyển sang video phóng viên quay được. Lúc đó, Tống Mạch phát hiện mình bị quay trộm, khuôn mặt anh ta theo thói quen vẫn lạnh lùng như Diêm Vương, lại còn lôi lôi kéo kéo một cô gái, mỉm cười bước tới trước ống kính, có thể nhìn thấy rõ ràng ống kính hơi rung lên, có lẽ thợ quay phim khả giật mình.

    Cô gái cố gắng cúi đầu để không bị quay được mặt, nhưng Tống Mạch lại đặt tay lên eo cô ta, không để cô ta chạy thoát, một tay kia nâng cằm cô gái lên. Sắc mặt Thu Niệm Niệm trắng bệch, khuôn mặt cô rốt cuộc vẫn xuất hiện mồn một trước ống kính.

    “Mọi người trên toàn thế giới này hãy nhìn cho rõ, cô gái này bây giờ là vật sở hữu của tôi.”

    Câu tuyên bố này mang khí phách ngang tàng không giống như trước đây, tạo thành cơn chấn động lớn với giới truyền thống.

    “Phong Quang, con đã xem video đó chưa?”

    “Con xem rồi.” Phong Quang dựa người vào giường, người gọi điện thoại đến là bố cô, cũng là chủ tịch tập đoàn Hạ thị. Cô vừa

    mới ngủ dậy vẫn còn đang lơ mơ không hiểu tại sao mình ở khách sạn, kết quả bố cổ ở thế giới này gọi điện đến, bảo cô xem tin tức mới nhất ngày hôm nay.

    “Bố không quan tâm bây giờ con đang ở đâu, tối nay có tiệc rượu, con phải tham gia, tuyên bố cho tất cả mọi người biết con mới là vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận của Tống Mạch.”

    “Vâng.”

    Thái độ trả lời qua loa lấy lệ của cô khiến người đàn ông đầu bên kia nghẹn lời: “Dù bây giờ con đang nghĩ gì thì cũng phải trang điểm xinh đẹp, tối nay con phải làm thiên kim hoàn mỹ nhất của nhà họ Hạ.”

    Nói xong ông ta tắt máy. Không phải chỉ là một bữa tiệc thôi sao? Phong Quang đã có kinh nghiệm từ mấy thế giới trước, cô cũng đã tham gia tiệc rượu không dưới mười mấy lần. Hôm nay cô không chỉ trang điểm xinh đẹp trở thành tâm điểm của bữa tiệc, mà còn dùng sắc đẹp của mình, để... để từng bước chiếm được một vị trí quan trọng hơn trong lòng Bạch Trí.

    Cổ lật chăn ra, sờ thấy gót chân mình đã được dán một miếng urgo, lại nhìn đôi giày vải đế bằng được đặt bên giường, không nhịn được nở nụ cười.

    Người tới dự tiệc nhà họ Hạ đều là những nhân vật nổi tiếng. Hơn nữa, cô chủ nhà họ Hạ còn là vợ chưa cưới của Tống Mạch, lựa chọn lúc này tổ chức yến tiệc, xem ra cũng vì tin tức nóng nhất ngày hôm nay, cô vừa mới từ nước ngoài về, có khá nhiều người tò mò về cô.

    Đương nhiên, Bạch Trí không được coi là một trong số đó. Bữa tiệc tối nay cần một đại diện công ty đi, đại diện này không phải là chồng chưa cưới của con gái lớn nhà họ Hạ, Tống Mạch, mà là thư kí của anh ta, cũng chính là Bạch Trí. Trong cuộc điện thoại hôm qua Tống Mạch đã nói, tất cả chuyện hôm nay đều giao cho hắn giải quyết, dĩ nhiên, cũng bao gồm cả bữa tiệc tối nay.

    Bạch Trí biết Tống Mạch đã có vợ chưa cưới, hắn đã điều tra rõ ràng tất cả mọi thứ liên quan đến Tống Mạch. Nhưng thiên kim nhà họ Hạ đã ra nước ngoài gần mười năm, hắn không có cơ hội tiếp xúc, thông tin có thể điều tra được cũng chỉ có mấy tẩm ảnh hồi bé của cô.

    Trong mắt Bạch Trí xoẹt qua một tia sáng u ám, thế lực tập đoàn Hạ thị không hề tầm thường, nếu thế chắc chắn sẽ là vật cản với kế hoạch của hắn, Tống Mạch không thể có được thế lực của nhà họ Hạ...

    Ánh đèn bỗng nhiên trở nên ấm áp, mọi người trong phút chốc đều yên lặng nhìn bóng người đang chầm chậm bước ra,

    Phong Quang bước từng bước xuống lầu, mái tóc dài hơi xoăn xõa trước ngực, chiếc váy cúp ngực màu trắng càng làm nổi bật lên làn da trắng như tuyết của cô, dưới ánh đèn mờ ảo cổ như đóa sen trắng đang nở rộ. Đôi giày cao gót pha lê trong suốt tôn lên đôi chân dài trắng ngần, quyến rũ như đóa hoa ly. Gương mặt hoàn mỹ đẹp không tì vết, vài lọn tóc xoăn dính lên gò má, cánh môi đỏ tươi hơi cong lên, có thể nhận được một ánh mắt của cô có lẽ là chuyện xa xỉ nhất trần đời.

    Nhưng Bạch Trí biết, cô đang nhìn hắn, từ giây phút có xuất hiện, ánh mắt cô vẫn nhìn hắn chằm chằm.

    Hắn như lọt vào mắt xanh của yêu tinh.
     
    Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
    Chương 7: Cua đổ anh chàng đeo kính cấm dục (7)


    Phong Quang phớt lờ tất cả mọi người, cô đi thẳng tới trước mặt Bạch Trí, nở nụ cười đoan trang tao nhã: “Chào mừng anh đến buổi tiệc của tôi.”

    Ta

    Cô của hôm qua như đóa hoa hồng đỏ bốc lửa, nhưng hôm nay lại biến thành bông hồng trắng không gai thanh cao xinh đẹp.

    “Cô Hạ, chào mừng cô về nước.” Bạch Trí lịch sự trả lời lại, không ai nhìn ra hắn đã quen cô chủ nhà họ Hạ từ trước.

    Mọi người đều nhìn hai người chào hỏi nhau, tuy cả hai đều tươi cười, nhưng giữa hai người họ có một bầu không khí vô cùng kỳ dị.

    Hạ Triều thầm cảm thấy không ổn lắm, trong lòng nghĩ không lẽ Phong Quang nhận nhầm Bạch Trí là Tống Mạch, ông ta đi tới, nói: “Phong Quang, đây là...”

    “Được rồi, bữa tiệc con đã xuất hiện, bây giờ con có thể xử lý việc riêng của mình chứ?” Phong Quang ngắt lời Hạ Triều, kéo tay Bạch Trí: “Vậy thì, tạm biệt bố.”

    Vừa dứt lời, cô đã kéo tay Bạch Trì chạy ra khỏi đại sảnh.

    Gương mặt Hạ Triều sa sâm, nhưng ở đây nhiều khách khứa, ông ta không thể đập bàn gọi người bắt cô chủ về.

    Nói về Phong Quang, sau khi rời khỏi đại sảnh, cô bèn chạy thẳng ra cửa, biệt thự nhà họ Hạ rất rộng, ít nhất từ đại sảnh đến cửa phải mất mấy phút, vì vậy mới đầu còn chạy, sau đó Phong Quang chuyển sang dắt tay Bạch Trí đi bộ chầm chậm.

    “Cô Hạ.” Nhận ra cô nắm chặt tay mình không buông, làm thế nào cũng không rút được ra, Bạch Trí điềm tĩnh chậm rãi mở miệng: “Tôi không phải chồng chưa cưới của cô.”

    Bởi vậy cô dắt tay sai người rồi.

    “Tôi biết anh không phải, nhưng anh tốt hơn anh ta nhiều.” Phong Quang nhìn con đường trước mặt, nói rất thẳng thắn.

    “Nếu bây giờ cô Hạ về vẫn có thể cứu vãn thanh danh hiểu phép tắc của mình.”

    “Hư danh, chỉ là hư danh mà thôi.” Cô ngoảnh đầu cười: “Tôi thấy anh quan trọng hơn những hư danh đó nhiều.”

    Bạch Trí đáp lại bằng vẻ mặt vô cảm: “Thật vinh hạnh cho tôi.”

    Phong Quang lại cười hì hì, lúc đến cửa, cô bỗng dừng lại, im lặng không nói gì, nhưng vẫn không buông tay Bạch Trí ra. Bạch Trí là người kiềm chế tức giận rất giỏi, chỉ cần đối phương không nói chuyện, vậy thì hắn cũng có thể giữ yên lặng tuyệt đối.

    Nhưng sự yên lặng của Phong Quang kéo dài rất ngắn ngủi, cô ngước đầu, trong mắt như có ánh sao sáng lấp lánh: “Đôi giày cao gót này cứ cọ vào chân, làm sao đây?”

    Bạch Trí: “...”

    Làm sao à?

    Hắn làm sao biết được?

    Vậy mới nói tại sao phụ nữ cứ thích mua đôi giày không vừa với chân mình vậy?

    Hắn im bặt không trả lời, không ai tiếp chuyện, nhưng Phong Quang không hề cảm thấy lúng túng. Có nhẹ nhàng đá đôi giày cao gót của mình ra, khi đặt đôi chân trần lên nền đất lạnh lẽo, cố nghiêng người về phía trước, đôi chân xinh xắn giẫm lên giày hắn, trong phút chốc cơ thể hai người dính sát vào nhau.

    Bạch Trí không ngờ cô đột nhiên lại làm như vậy, theo bản năng định nhấc chân lùi về phía sau, nhưng hai tay Phong Quang đã vòng qua eo hắn. Có kiễng chân ngẩng đầu, nhẹ giọng thì thầm vào tai hắn: “Anh muốn làm tôi ngã ư, nếu tôi bị ngã tàn phế, anh phải chăm sóc nửa đời còn lại của tôi đó.”

    Bất chợt Bạch Trí nghĩ, nếu trước mặt là đàn ông, chắc chắn hắn sẽ đá gã ra xa chỉ bằng một chân, sau đó đạp thêm mấy củ nữa, cho đến khi xương sườn gã không còn cái nào lành lặn thì mới thôi.

    Nhưng đáng tiếc, trước mặt hắn là thiên kim nhà họ Hạ.

    “Gia giáo nhà họ Hạ không dạy cố Hạ phải biết giữ lễ sao?” Hắn trào phúng, nhưng sắc mặt vẫn ôn hòa, khiến người nghe cảm thấy không lẽ mình nghe nhầm, hắn không chế giễu ai cả.

    Nhưng đáng tiếc, Phong Quang là người có da mặt rất dày.

    “Dù sao chúng ta cũng đã hôn rồi, ôm cũng đã ôm rồi, còn đến khách sạn cùng nhau nữa chứ, quan hệ thân mật như vậy, giả bộ giữ lễ chỉ để cho người ngoài nhìn thôi.” Lúc này, cô cười hì hì dựa đầu lên ngực hắn.
     
    Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
    Chương 8: Cua đổ anh chàng đeo kính cấm dục (8)


    “Cô Hạ, cô có mục đích gì cứ nói thẳng đi.” Người đẹp tựa vào lòng, nhưng trái tim Bạch Trí cũng không hề loạn nhịp. Cô cố ý tiếp cận hắn như vậy chỉ để che giấu mục đích thật sự mà thôi.

    Cũng giống như hắn vậy.

    Phong Quang dụi đầu vào ngực hắn: “Mục đích à, đương nhiên là vì em thích anh.”

    Đây không phải là lần đầu tiên Bạch Trí được tỏ tình, nhưng là lần đầu tiến hắn nhận được một lời tỏ tình hời hợt như vậy. Hơn nữa hắn nghe xong lại càng cảm thấy giả dối, từ trước đến nay Bạch Trí chưa từng làm đồ chơi của người khác.

    “Trò chơi yêu đương của con gái nhà giàu ư?”

    “Anh hiểu nó thành trò chơi cũng được, dù sao nếu là anh, em có thể chơi trò này cả đời.”

    “Cô Hạ!”

    “Bạch Trí, anh đúng là một chàng trai dịu dàng, em muốn cướp anh từ Tống Mạch, chỉ cần anh là người đàn ông của em là được rồi. Đương nhiên, để công bằng, em cũng là của anh.”

    Lời cô nói vô cùng cám dỗ, khóe mắt Bạch Trí hơi nheo lại, hắn đưa tay ôm cô: “Cô Hạ...”

    Phong Quang ngẩng đầu hắn một cái lên khóe môi hắn: “Gọi em là Phong Quang, hay em yêu cũng được.”

    “...Phong Quang.” Nét mặt Bạch Trí vô cảm: “Bây giờ cô có thể rời khỏi người tôi chưa?”

    Hóa ra để không bị hắn đột nhiên đẩy ra, cô đã vòng hai chân quắp lấy eo hắn, cả người treo lơ lửng trên người hắn. Hơn nữa, cơ thể mềm mại của cô vô tình như không cọ vào nơi nguy hiểm của Bạch Trí, tuy hắn rất giỏi kiềm chế, nhưng dù sao cũng là đàn ông, một người đàn ông có sức khỏe bình thường.

    Phong Quang ôm hắn, nở nụ cười gian xảo: “Hôm nay mải trang điểm, chưa kịp ăn gì hết, em đói rồi, anh đưa em ra ngoài đi ăn nhé, chăm sóc bạn gái bị đói cũng là trách nhiệm của bạn trai mà.”

    Đối với chuyện cô tự cho rằng giữa hai người có tình yêu trai gái, Bạch Trí không phản bác, ít nhất thì trước khi kế hoạch của hắn thành công, hắn sẽ không phủ nhận tất cả.

    Một tay đặt trên eo cô, tay kia n*ng m*ng cô lên, Bạch Trí sải bước đến xe của mình, đầu Phong Quang vùi vào cổ hắn, dường như tâm trạng của cô rất tốt, hơi thở như có như không phả lên làn da hắn, cánh tay Bạch Trí đang đỡ mông có bất giác siết chặt lại.

    Đặt cổ vào ghế phụ xong, Bạch Trí vô tình nhìn thấy đôi chân trần của cô, cảm thấy hơi gai mắt.

    Phong Quang ngồi trong xe, hắn đứng ở ngoài xe, bỗng nhiên cô kéo cra vát của Bạch Trí, để hắn phải cúi đầu xuống, sau đó thì thầm vào tai hắn: “Anh yêu à, giúp em chuyện này nhé, em giấu đổ ở dưới cái cây phía trước, anh giúp em lấy đi.”

    Phiền phức.

    Bạch Trí thầm nói vậy, nhưng vẫn quay người đi đến cái cây cô nói, phía sau cái cây có một cái hộp, hắn không hứng thú mở ra xem trong đó chứa thứ gì, mà quay trở về xe đua chiếc hộp cho Phong Quang.

    “Cảm ơn anh.” Phong Quang rất lịch sự nói cảm ơn. Cô mở hộp ra, bên trong là một đôi giày vải để bằng màu trắng, cô đặt nó xuống đất, xỏ hai chân vào, thoải mái nói: “Quả nhiên đi đôi giày này dễ chịu hơn... Hửm? Anh sao vậy, sao cứ nhìn em chăm chăm thế?”

    Bạch Trí lặng lẽ đưa mắt nhìn đi chỗ khác, hắn khởi động xe, đôi kính che khuất càng khó nhìn thấu cảm xúc trong đôi mắt hắn. “Tôi tưởng cô Hạ sẽ không đi đôi giày rẻ tiền thế này.”

    “Ừm... Nó không hợp với quần áo trên người em lắm, nhưng đây không phải bữa tiệc long trọng gì, cũng không phải trước mặt người lạ, ăn mặc thoải mái mới là quan trọng nhất.” Nói cách khác, ở trước mặt người quen và trong nơi riêng tư, ăn mặc thế nào cũng được.

    Nhưng, cũng có thể dùng một câu để khái quát, giọng điệu Bạch Trí không hề mang theo chút tình cảm nào: “Cũng giống như đồ vật không thể công khai.”

    “Không phải thế đâu.” Phong Quang nghiêng đầu tựa lên vai hắn, như vậy cô mới có thể nhìn thấy nét mặt Bạch Trí phản chiếu qua gương chiếu hậu: “Càng là những món đồ quý giá thì càng muốn cất giấu kĩ càng, ngoài mình ra thì không muốn cho bất cứ ai xem. Bây giờ tình cảm của em đối với anh cũng giống vậy, Bạch Trí à, anh là bảo vật quý báu nhất của em.”

    Tim Bạch Trí bất ngờ đập lỗi một nhịp.
     
    Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
    Chương 9: Cua đổ anh chàng đeo kính cấm dục (9)


    “Woa, sủi cảo ở đây ngon ghê.” Phong Quang cầm thìa, ngẩng đầu xuýt xoa: “Sao anh biết được chỗ này ngon vậy?”

    vậy?”

    “Đây là quán ăn hồi bé tôi thường tới.” Bạch Trí rút một tờ giấy ăn ra, lau sạch nước canh cô không cẩn thận làm dính lên khóe miệng, hành động nhỏ thân mật này làm cố nheo mắt đầy hạnh phúc.

    Quán sủi cảo này chỉ là một cửa hàng rất bình thường, không giống những nhà hàng cao cấp trước đây cô từng lui tới. Vốn Bạch Trí cho rằng cô sẽ không thích, không ngờ cô thích ứng khá nhanh, vừa ngồi xuống liền gọi một phần lớn.

    Phong Quang hỏi hắn: “Anh chỉ nhìn em ăn, anh không ăn sao?”

    “Tôi không đói.”

    “Được rồi... Ấy, những tấm ảnh này là gì vậy?” Trong lúc lơ đãng cô liếc mắt qua bức tường dán đầy những tấm ảnh bên cạnh, có tấm chụp nam có tấm chụp nữ, họ đều mang theo nụ cười.

    Ông chủ là một ông chủ trung niên có tướng mạo hiền hậu, ông đứng trước quẩy nở nụ cười: “Những tấm ảnh này đều được khách đến ăn sủi cảo để lại, những người trẻ tuổi tràn đầy sức sống làm bầu không khí ở cửa tiệm chúng tôi trẻ trung hơn rất nhiều.”

    Ánh mắt Phong Quang sáng rực lên.

    Bạch Trí cảm thấy bất an.

    Quả nhiên cô la lên đấy thích thú: “Ông chủ, có thể giúp cháu và bạn trai chụp một tấm ảnh giữ làm kỉ niệm không?”

    Bạch Trí đang nghĩ có nên thừa dịp bỏ trốn ngay bây giờ luôn không, ngay cả câu “bạn trai” thốt ra từ miệng có hắn còn quên phủ nhận.

    “Được thôi!” Ông chủ cầm máy ảnh chụp lấy ngay ra.

    Phong Quang buồng thìa xuống, đi tới trước mặt kéo Bạch Trí lên: “Chúng ta chụp chung nhé.”

    Bạch Trí: “Chờ đã...”

    Phong Quang: “Ông chủ, chụp chúng cháu đẹp một tí nha.”

    Ông chủ cười ha ha, nói: “Yên tâm đi, yên tâm đi.”

    Bởi vậy sau một tiếng lách tách, cô gái với nụ cười ngọt ngào ôm chặt chàng trai bên cạnh, sắc mặt sa sầm của chàng trai như muốn gạt tay cô ra, toàn bộ đều được hiện rõ trong một tấm ảnh.

    “Ông chủ, dán tấm ảnh của hai chúng cháu ở đây nhé.” Phong Quang vui vẻ chỉ một khoảng trống trên bức tường.

    Ông chủ dán bức ảnh lên tường theo lời cô.

    Cô vô cùng hào hứng còn nét mặt Bạch Trì đã đen như đít nồi, hắn nói: “Em không thấy làm vậy rất mất mặt ư?”

    “Có gì đâu mà?” Phong Quang bất mãn nhìn hắn: “Dán ở đây mới có nhiều người biết anh là bạn trai của em, không tốt sao?”

    Không tốt!

    Ít nhất trước khi kế hoạch thành công, Bạch Trí sẽ không chọn nói thật như thế, hắn chọn giữ im lặng.

    Phong Quang ăn no uống say, tâm trạng phấn khởi bước ra khỏi quán ăn, Bạch Trí trả tiền xong thì đi sau cổ. Lúc đi qua bức tường, hắn tiện tay xé tấm ảnh trên tường xuống nhét vào túi áo, dù thế nào hắn cũng không muốn để bức ảnh ngu ngốc này dán

    đây làm trò cười cho kẻ khác.

    “Tôi đưa em về.”

    “Đừng mà, em vẫn chơi chưa đã.” Phong Quang đứng bên đường, ánh đèn đêm rọi lên người trông cô khá mỏng manh, yếu đuối.

    Cũng đúng, cô chỉ mặc một chiếc váy, gió đêm lại lạnh hơn ban ngày.

    “Cô Hạ, em cứ vậy sẽ làm tôi bị hiểu lầm.” Nửa đêm nửa hôm đưa cô chủ nhà họ Hạ rời khỏi bữa tiệc đã là một việc rất khó nói rõ, hơn nửa đêm mà vẫn chưa về sẽ làm hắn rơi vào thế khó xử.

    “A, dây giày của em tuột rồi.” Phong Quang bước chân trái lên một bước nhỏ, nở nụ cười gian xảo: “Anh giúp em cột lại dây giày đi, rồi em sẽ về cùng anh.”

    Bạch Trí nhìn những người xung quanh, không có ai đang để ý đến họ, dù quay đầu lại nhìn cũng chỉ thấy họ là một đôi tình nhân trai tài gái sắc mà thôi.

    Hắn quỳ xuống, dây giày trắng tinh càng làm tôn lên ngón tay mảnh khảnh với đốt xương tinh tế, người ngắm sẽ nghĩ nếu có thể nắm đôi bàn tay đẹp nhường này đi hết cuộc đời thì tốt biết bao.

    “Bạch Trí, anh nói xem, bây giờ có giống anh đang cầu hôn em không?” Ánh đèn đường rực rỡ ấm áp chiếu lên gương mặt cô, đôi mắt trong veo như ngọc bích, hương thơm thoang thoảng ngập tràn, tỏa sáng lấp lánh trong đêm.

    Bạch Trí ngẩng đầu nhìn đến ngẩn người.
     
    Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
    Chương 10: Cua đổ anh chàng đeo kính cấm dục (10)


    Bạch Trí, sao anh không nói gì?” Phong Quang nghiêng đầu hỏi, rồi sau đó lập tức nở nụ cười ngọt ngào: “Thôi, anh không nói gì cũng được.”

    Hai tay cô nâng khuôn mặt hắn lên, hơi cúi người xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên khóe môi hắn.

    Trong thoáng chốc nét mặt Bạch Trí cứng đờ.

    Nụ hôn khẽ như làn gió thổi qua, cô lại cười rồi đứng thẳng người: “Mỗi lần đều là em chủ động, thân là con gái, em cũng rất khó xử đấy.”

    “Em không làm gì thì sẽ không cảm thấy khó xử nữa.”

    Bạch Trí lạnh lùng nói xong, đang chuẩn bị đứng lên thì trên đỉnh đầu bỗng vang lên một tiếng hét lớn: “Cẩn thận.”

    Phong Quang nhắm mắt lại cúi người ôm đầu hắn vào lòng, gần như ngay sau hàng loạt động tác theo bản năng của cô, một chậu hoa rơi thẳng xuống bên cạnh họ, vỡ tan thành hàng trăm mảnh.

    Một người đàn ông thò đầu ra khỏi cửa sổ tầng bốn của tòa cao ốc: “Xin lỗi, không rơi trúng hai người chứ?”

    Phong Quang buồng Bạch Trí ra, ngẩng đầu chống eo quát: “Chú à, chú chăm cây cỏ hoa lá có thể cẩn thận hơn được không, biết tôi là ai không? Một sợi tóc của bổn tiểu thư đây bị rơi chú cũng không đến nổi đâu.”

    “Thật sự xin lỗi, không chú ý nên mới để nó rơi xuống.” Người đàn ông trên lầu rối rít xin lỗi lại.

    “Chú!... Ôi trời, anh đừng kéo em đi!” Phong Quang vẫn còn định cãi ra ngô ra khoai với ông chú cẩu thả kia, kết quả Bạch Trí đứng bên cạnh kéo tay cổ ra chỗ khác. Cho đến khi nhận ra đám đông đang bầu kín xung quanh mình, cô đã biết tại sao hắn kéo CÔ.

    Nhưng đi thì đi, hắn vẫn cứ không nói gì, vì vậy cô cảm thấy ngột ngạt.

    “Này, Bạch Trí, sao anh không nói gì, chẳng lẽ sợ rồi ư? Anh đừng sợ, vừa rồi còn có em mà, em sẽ bảo vệ anh chu toàn...” Cô còn chưa dứt lời, người đàn ông đã đẩy mạnh cô vào con ngõ nhỏ, lưng cố chạm phải bức tường lạnh lẽo, làm cô co rúm người lại.

    Ngẩng đầu lên nhìn, bàn tay Bạch Trí chống lên tường, vậy cô trong ngực hắn... Chờ đã, cảnh tượng bây giờ hình như hơi quen, không phải chính là tư thế kabe - dont trong ngõ của đôi nam nữ chính hôm qua sao?

    *Kabe - don: một thuật ngữ phổ biến ở Nhật Bản hiện nay, kết hợp giữa từ "kabe - bức tường và "Don" - tiếng khi bạn đấm tay chống vào bức tường. Kabe-don trở thành hình ảnh lãng mạn đối với nhiều cô gái, hy vọng rằng một chàng trai dễ thương (tốt nhất là cao hơn nhiều so với họ) sẽ giữ họ lại sát với tường và đến gần một cách lãng mạn.

    Sắc mặt Phong Quang khẽ biến đổi, cô hơi khom người định chui qua cánh tay hắn, nhưng bàn tay còn lại của hắn đã mạnh mẽ giữ cổ tay cô lại, làm cô muốn cựa quậy cũng không được.

    Nhất là giờ phút này, gương mặt lạnh lùng của hắn làm người ta sợ hãi.

    “Bạch... Bạch Trí... anh sao vậy?” Tuy vì để hoàn thành nhiệm vụ và qua cửa, Phong Quang có lúc liều lĩnh chọc ghẹo hắn, nhưng khi thật sự đến giờ phút nghiêm túc, cô vẫn thấy hoang mang. Trước đây, cô cũng đã từng gặp chuyện nam phụ từ hiền hóa ác, độ khó của nhiệm vụ đó chính là một level khác.

    Bởi vì không chỉ đơn giản là làm mục tiêu thích mình, mà còn làm mục tiêu đó cảm thấy hạnh phúc.

    “Trò chơi yêu đương của con gái nhà giàu lúc không có việc gì làm...” Ánh mắt Bạch Trí tối sầm, gương mặt hắn kề sát cô hơn: “Thật sự cần bán mạng vậy ư?”

    “Anh đang nói gì vậy? Em đã nói em muốn ở bên anh, chứ không phải vì em rảnh rỗi mới chơi trò này.” Giọng nói của cô tràn ngập lửa giận, dù là làm nhiệm vụ nhưng lần nào cô cũng dùng tình cảm thật của mình.

    Bạch Trí như nghe thấy chuyện tiếu lâm, hắn cười chế giễu: “Thích tôi? Chồng chưa cưới của cô Hạ là Tống Mạch danh tiếng vang dội, tôi chẳng qua chỉ là một thằng thư kí quèn, có chỗ nào đáng để lọt vào mắt xanh của cô đây?”

    “Anh chỉ dựa vào những thứ nông cạn như vậy để đánh giá giá trị của một người sao?”

    Hắn hơi khựng lại: “Nếu không thì sao?”

    “Được, vậy theo cách anh nói lấy những thứ đó để đánh giá giá trị con người, nhưng cái giá trị ấy, trong mắt những người khác nhau sẽ cao thấp khác nhau, trong mắt em, sự tồn tại của anh chính là bảo vật vô giá, anh dựa vào đâu mà cho rằng mình không có cái giá ấy?” Nói đến câu cuối, cơn tức của Phong Quang cũng hoàn toàn xông lên đầu, cô ghét nhất là những người tự hạ thấp giá trị của bản thân xuống không đáng một đồng. Cô biết, vì hoàn cảnh hồi nhỏ của mình mà Bạch Trí cất giấu trong lòng sự tự ti, nhưng trong mắt người thích hắn, sức nặng của cảm xúc tự ti ẩn giấu ấy hoàn toàn không quan trọng.
     
    Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ
    Chương 11: Cua đổ anh chàng đeo kính cấm dục (11)


    ‘Dựa vào việc tôi không phải là Tống Mạch.” Trầm ngâm rất lâu Bạch Trí mới thốt ra một câu không mang theo bất cứ cảm xúc nào.

    Phong Quang nói rất nghiêm túc: “Vì anh chính là anh, nên em mới thích anh.”

    Bạch Trí chỉ là Bạch Trí.

    Nét mặt lạnh lùng của hắn cuối cùng cũng lộ ra một chút cảm động.

    “Chuyện giữa em và Tống Mạch vốn do cha mẹ hai bên quyết định, em hoàn toàn không thích anh ta. Lần này về nước cũng là định hủy hôn với anh ta, em biết anh là cấp dưới của Tống Mạch, em đã nghĩ rồi, sau này anh đến công ty gia đình em, dù anh không muốn làm việc nữa cũng được, em nuôi anh.”

    “...Em đang nói gì thế?”

    “Em nghiêm túc đấy, chỉ cần anh ở bên em thôi.”

    Bàn tay Bạch Trí v**t v* gò má cổ: “Chúng ta mới chỉ quen biết nhau hai ngày.”

    “Hai ngày là đủ rồi, anh có tình cảm với em, đúng không?” Bàn tay cô phủ lên mu bàn tay hắn, dè dặt nói câu cuối, ánh mắt đong đầy sự mong chờ.

    Bạch Trí không trả lời cô mà cúi đầu xuống, hôn mạnh lên cánh môi cô, không hề nhẹ nhàng như hai lần trước cô hôn hắn. Đầu lưỡi của hắn này mở răng cổ, cánh lưỡi mềm mại ẩm ướt nhảy múa càn quét khoang miệng Phong Quang, tỉ mỉ thưởng thức từng ngõ ngách.

    Trái tim Phong Quang đập điên cuồng, cô hoàn toàn rơi vào thế bị động, nhưng không thể phủ nhận, cố vô cùng hưởng thụ, thậm chí còn dần dần đáp lại hắn, sau đó nụ hôn của hắn càng thêm nóng bỏng hơn.

    Rất lâu sau, nụ hôn nóng bỏng kịch liệt này mới kết thúc, bàn tay Bạch Trí vòng qua eo cô, không để cơ thể bủn rủn của cô ngã xuống đất, cánh mối cô mềm mại ướt át sau khi được yêu thương khiến ánh mắt của hắn tối sầm lại.

    Ngón tay lành lạnh vuốt nhẹ gò má chầm chậm lướt qua bờ môi, Bạch Trí cắn vành tại cô, thì thầm: “Nếu em nói là cảm giác này, vậy tôi thừa nhận, tôi rất muốn đè em dưới người mình.”

    Gương mặt Phong Quang càng thêm đỏ bừng.

    “Sau khi chạm vào em, tôi sẽ không nhường em cho bất kì ai.” Giọng của hắn rất nhỏ, bàn tay đặt trên má cô từ từ trượt xuống, dừng trên làn da trắng hồng mềm mại nơi bờ vai để trấn của cô, hắn không nỡ buông tay xuống.

    Cơn gió đêm thổi qua, người Phong Quang run lên, cố đáng thương kêu: “Lạnh...” Bạch Trí khựng lại một giây, rồi cởi áo khoác ngoài ra choàng lên người cô: “Em phải về rồi.”

    “Em vẫn muốn ở bên anh thêm chút nữa.” Cô nũng nịu nhào vào lòng hắn, ôm chặt eo hắn không buông.

    Một lát sau, Bạch Trí mới ôm lại cô: “Nếu không về, bố em sẽ rất lo lắng đấy.”

    “Ông ấy biết em không chết ở bên ngoài được, sẽ không lo lắng đâu.” Ông bố hờ chưa bao giờ nghi ngờ khả năng sinh tồn của cô.

    Hắn thở dài một tiếng: “Phải làm sao em mới chịu về đây?”

    “Anh hôn em thêm cái nữa.” Cô ngẩng đầu nhắm mắt lại, khóe miệng hơi cong lên.

    Như cô mong muốn, Bạch Trí hôn lên... khóe mắt cô. Phong Quang mở to mắt nguýt hắn đầy bất mãn, cô đầu muốn thơm, mà là kiss, kiss cơ!

    “Hôn rồi, đi thôi.” Hắn dắt tay cô ra khỏi con ngõ, giả bộ làm ngơ ánh mắt căm tức của cô, khung cảnh lờ mờ che giấu ánh sáng trong måt hån.

    Ở nơi tối tăm vắng vẻ, hắn không thể đảm bảo nếu hôn lên bờ môi ngọt ngào của cô lần nữa, xúc cảm khô nóng trong huyết mạch sẽ không ép hắn làm một vài chuyện khác.

    Đồng hồ chỉ mười hai giờ, bữa tiệc đã kết thúc từ lâu, cô chủ nhà họ Hạ cuối cùng cũng về đến nhà. Hạ Triều ngồi trên số pha trong nhà, sắc mặt sa sầm đáng sợ, trái ngược với Phong Quang đang bước vào cửa với sắc mặt phơi phới, chỉ thiếu dán tấm biển “bổn tiểu thư đang yêu” lên mặt.

    Phải bình tĩnh, phải bình tĩnh... trong lòng Hạ Triều không ngừng nhắc nhở mình, cố gắng làm sắc mặt mình dịu hơn: “Con đã đi đâu?”

    “Đi ăn ạ.” Phong Quang trả lời rất thoải mái, không hề mảy may xấu hổ về việc mình là chủ nhân bữa tiệc nhưng vứt toàn bộ khách khứa lại, kéo theo một người đàn ông cùng chạy trốn.

    “Phong Quang, Con đừng quên, con là người đã có chồng chưa cưới.”

    “Bố đừng nói là chồng chưa cưới, kết hôn rồi còn có thể ly hôn mà.” Cô thấy sắc mặt bố mình càng ngày càng khó coi, vẫn vô tư nói tiếp: “Hơn nữa Tống Mạch không thích con, xì căng đan thì nhiều vô số, còn không biết anh ta đã trăng hoa với bao nhiêu cô gái, con yêu đương với đàn ông khác thì có làm sao?”
     
    Back
    Top Dưới