Hà Nội, Ngày 15, Tháng 11, Năm 1966
-Bố về rồi khi nào bố đi tiếp vậy ạ?
Tiếng nói líu lo của một cô nhóc vang vọng khắp xóm làng, hôm nay là ngày bố của cái Sửu được về nghỉ phép nên sáng giờ nó cứ bám theo ông ấy mãi, vừa đi nó vừa tíu tít kể cho bố nó nghe chuyện trường lớp, thầy cô, cả chuyện thằng Tí nữa!
Mùi thơm của lúa chín thoang thoảng trong gió từng xe lúa được chở đi chốc chốc lại đi ngang qua Sửu, những xe lúa được kéo đi bằng sức bò đi ngang qua cái Tí và bố của nó đôi khi lại có vài con bò kêu lên một tiếng dọa con bé sợ đến phát khóc trông đến tội.
Vậy là bố của con nhóc phải bế nó trên tay mà đưa nó đến sạp của bà Năm để mua quà chiều:
-Bố ơi!
Con muốn ăn bánh cốm!
Cả chè lam!
Kẹo lạc!
Và có cả...cả...Ô mai nữa!
Con muốn cái này!
Cả cái này nữa!
Cái Tí đứng trước sạp của bà Năm hết muốn ăn món này lại muốn thử món kia khiến cho bố của con bé rơi vào tình thế "tiến thoái lưỡng nan", một phần ông sợ con gái rượu sẽ buồn, một phần ông lại không muốn chiều chuộng con gái quá mức, ông bất lực nhìn cô con gái rượu đã xa cách ba năm của mình mà đành lòng nói:
-Con chỉ được chọn một món thôi!
Bố chỉ có thể mua cho con một món thôi!
Mặt nó thoáng xìu xuống như câi bánh đa ngâm nước nhưng rồi nó lại vui vẻ trở lại và nó nhìn các món ăn một lượt rồi nó chỉ tay về phía xâu bánh ít mà vui vẻ nói:
-Con muốn cái này!
Một xâu nha bố!
Con muốn chia cho các bạn ăn nữa!
Nó vui vẻ nói, vừa nói nó vừa nhìn cha nó bằng ánh mắt mong chờ, đôi mắt biếc ấy thoáng long lanh vì mong đợi khiến cho ai nhìn vào cũng không thể khước từ mong muốn của nó và tất nhiên bố của nó không phải ngoại lệ!
Ông mềm lòng mà mua cho con bé hai xâu bánh, khi nhận được chúng từ tay ông nó vui lắm suốt đoạn đường quay về nhà nó cứ cười mãi!
Nhưng có ai ngờ được đó là món quà cuối cùng nó nhận được của bố!
Hà Nội, Ngày 24, Tháng 1, Năm 1967
Mẹ của cái Tí vừa đi làm đồng về, bà bước vào nhà cất chiếc nón lá đi và gọi lớn:
-Tí ơi!
Con đâu rồi?
Cái Tí vừa nấu cơm trưa vừa đọc sách ở bếp, nghe tiếng mẹ gọi nó đứng phắt dậy mà chạy lên nhà trên nó vẫn vậy, vẫn là một cô bé hồn nhiên và vui vẻ, nó chạy lại chỗ mẹ của mình mà líu lo kể cho mẹ nghe những câu chuyện nó vừa đọc được rồi nó chợt nhớ ra điều gì đó, nó nhanh chóng rót cho mẹ một cốc nước và đưa cho bà
-Con mời mẹ uống nước!
Mẹ đi làm về mệt rồi!
Để con dọn cơm cho mẹ rồi mẹ con mình ăn cơm!
Ăn xong con đấm lưng cho mẹ nha mẹ!
Nó vừa nói dứt câu thì tiếng kêu cót két của xe đạp Thống Nhất dừng lại trước cửa nhà nó, tiếng kêu ấy dường như đã thu hút sự chú ý của hai mẹ con nó.
Như dự cảm được điều không lành mẹ chạy ra ngoài sân còn nó thì vẫn vô tư nghĩ đó là thư của bố mà chạy theo mẹ:
-Đó...Đó có phải là...chú quân bưu?
Chú mang thư của bố con về đúng không?
Lần trước bố hứa trong mấy ngày phép sắp tới sẽ về nhà và dẫn con đi mua một bộ đồ mới đó!
Con cứ thắc mắc mãi tại sao con gửi thư cho bố cả tháng trời mà mãi không thấy thư của bố!
Mẹ của nó đã suy sụp tinh thần hoàn toàn khi nhìn thấy ánh mắt thoáng buồn ông ấy!
Bà ngã quỵ xuống trước sân nhà, còn một mình nó vẫn vô tư là chạy lại gần ông ấy, vừa đi nó vừa tíu tít kể cho ông ấy nghe về bố của nó cho, đợi nó kể xong ông quân bưu mới lên tiếng:
-Thay mặt Uỷ Ban Nhân Dân...đồng chí...Nguyễn Hoàng Nam đã hy sinh...
Khi nghe ông ấy nói vậy con bé bỗng khựng lại một nhịp, nó nhận lấy tờ giấy báo tử của cha nó con bé phải bám vào cái cột để có thể đứng vững nó run rẩy bước về phía mẹ rồi quỳ hẳn xuống đất
*Tách*
Một hạt nước mưa rơi xuống, rồi hai hạt rồi...một trận mưa như trút đổ ào xuống ngôi làng nhỏ này hai mẹ con nó dìu nhau vào nhà rồi cứ thế mà ôm nhau khóc nức nở, đôi mắt biếc ấy bình thường trông đã có một thoáng u buồn bao nhiều này còn trông bi thảm hơn gấp bội
Ngày 24, Tháng 1, Năm 1967 đồng chí Nguyễn Văn Nam tử trận
Ba ngày tang là ba ngày thảm khốc nhất đối với một đứa trẻ khi mất đi người thân, thằng Tí khi biết chuyện nó ở lại nhà cái Sửu liên tù tì ba ngày để an ủi con bé:
-Này!
Mày đừng khóc nữa!
Như tao này!
Lúc bố tao mất tao đau buồn lắm nhưng không hề rơi một giọt nước mắt nào cả!
Cái Sửu đang đau buồn khi nghe những điều đó nó lại càng thêm đau nó ngẩng mặt lên cau mày vì những lời an ủi vô tư lự đó nó cau có nhìn thằng Tí:
-Anh an ủi như vậy thì có nghĩa lý gì cơ chứ?
Em ghét anh!
Những lời nói ấy khiến Tí khựng lại nó ngồi xuống cạnh cái Sửu rồi khẽ nói:
- Tao xin lỗi...là do tao thiếu suy nghĩ!
Tao hứa!
Tao sẽ trả thù cho bố của mày!
Và của tao!
Tao sẽ chiến đấu!
Chiến đấu để dành lại độc lập tự do dân chủ cho đất nước này!
Tao hứa đấy!
Cái Sửu đang gục mặt xuống khi khi nghe được những điều đó nó ngẩng mặt lên nhìn Tí lòng đầy quyết tâm mà nói:
-Em sẽ đi theo anh!
Em sẽ...sẽ cùng anh ra trận!
Thằng Tí nghe được những lời nói ấy thì nó gõ vào đầu cái Sửu rồi mắng:
-Mày là con gái!
Phải ở nhà chăm sóc mẹ của mày!
Không được ra chiến trường!
Bà ấy chỉ còn một mình mày thôi!
Và nhớ...chăm sóc cho mẹ của tao nữa!
Sửu bị cốc vào đầu thì nó nhăn mặt đưa tay ôm đầu rồi nói:
-Nhưng...
-Không nhưng nhị gì hết!
Tao ra chiến trường!
Mày ở nhà!
Câu của hai đứa nó dường như đã lọt vào tai của một người, người đó lại gần chỗ của hai đứa trẻ mà đánh vào đầu chúng mỗi đứa một cái rồi lớn tiếng:
-Không đứa nào được đi hết!
Mình anh đi là đủ rồi!
-Ui da!
Cả hai đứa trẻ ôm đầu vì cú đánh ấy rồi nhìn về phía người đã đánh chúng:
-Anh Hợi?
Hai đứa nó đồng loạt kêu lên rồi nhìn về anh Hợi, anh nhìn cau mày nhìn bọn trẻ rồi nói tiếp:
-Hai đứa chúng mày ở nhà!
Mình tao đi là được rồi!
Nếu gặp chúng mày ngoài chiến trường anh sẽ bảo chúng mày chưa đủ tuổi để họ đưa chúng mày về!
Rõ chưa?
Vậy là đám trẻ cứ tranh cãi với nhau về chuyện đó nhưng...liệu rằng những ngày tháng ấy còn được kéo dài hay không?
Chẳng ai có thể đoán trước được tương lai cả!
------------------------------------------------------------------
(Hẹ hẹ xong r tự nhiên thấy mình năng suất dễ sợ)
2/6/2025