Cập nhật mới

Khác nhật ký của mẹ: sinh hay tử?| seulrene

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
330445020-256-k469319.jpg

Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
Tác giả: nnaanh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nghệ Lâm lớn lên trong vòng tay của mẹ mà không có ba, cô bắt đầu tìm kiếm ba của mình nhưng sự thật mới được hé lộ trong chính cuốn nhật ký 22 năm về trước của mẹ cô



seulrene​
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
mùng 1 tết: người không đầu


"Đêm mùng 1 Tết, một vụ tai nạn kinh hoàng đã xảy ra trong ngôi làng nhỏ ở Seoul, Hàn Quốc.

Được biết, vụ tai nạn xảy ra vào đúng lúc giao thừa, nạn nhân chính là 1 người phụ nữ trẻ và 1 đứa bé chừng 2 tuổi.

Nạn nhân bị 1 chiếc xe ô tô đâm từ phía trước, toàn thân đều bị nghiến nát.

Cảnh sát đã tìm thấy xác của đứa bé và người phụ nữ, nhưng riêng xác của người phụ nữ lại bị mất đầu.

Đã hơn 1 tuần tìm kiếm và vẫn chưa thể tìm được phần đầu của người phụ nữ."

- Bản tin thời sự 05/02/2000.

19/02/2000

-"Này, mày nghe tin tức gì chưa? mới có cái vụ tai nạn hôm mùng 1 tết đấy".

-"Vụ đấy đúng ghê thật, đi đâu tao cũng thấy người ta nói về chuyện đó".

-"Nghe nói là bị xe ô tô nghiến nát người, mà cái chỗ đấy gần nhà tao lắm, tao hay đi học về từ cái đường đấy, giờ chắc không dám đi nữa quá".

Từ ngày vụ tai nạn xảy ra, người người đều bàn tán về sự việc xảy ra ngày hôm đó.

Câu chuyện cái xác không đầu dần trở nên nổi tiếng, thậm chí người ta còn đồn rằng buổi đêm khi đi qua con đường đó, sẽ thấy 1 cái xác không đầu nắm tay 1 đứa bé, vừa đi vừa phát ra những câu hát ru ngủ man rợ.

Thực hư thì không biết có thật hay không, nhưng vì tin đồn lan rộng nên nhiều người đã đến đây để kiểm chứng, điên rồ hơn là có người còn đi tìm cái đầu của người phụ nữ, sau cùng tất cả đều đi vào ngõ cụt.

Vậy thì chính xác cái đầu ở đâu?

Tại sao lại có thể mất tích không dấu vết như thế?

Đó chính là những câu hỏi mà cảnh sát chưa thể giải thích được.

Vụ án vẫn là 1 trong những bí ẩn lớn nhất trong lịch sử.

22/7/2000

Vụ án đã dần chìm xuống nhưng câu chuyện và những lời đồn đại về người phụ nữ không đầu vẫn còn đó, trở thành 1 nỗi lo sợ cho người dân trong làng.

Theo như lời kể lại của một số hộ dân cư, ban đêm họ thường nghe thấy tiếng khóc oán than, tiếng cầu cứu của 1 người phụ nữ.

Một số còn lại kể rằng, khi đi qua đúng đoạn đường đó vào ban đêm, có thể sẽ thấy 1 bóng trắng ngồi lơ lửng trên cây, đáng sợ hơn là cái bóng đó bị mất phần đầu.

Người dân ở đây đều tin chắc rằng đó là người phụ nữ không đầu.

Nếu bạn đi vào ngôi làng này lúc quá 10 giờ tối, sẽ chẳng thấy ai đi lại ngoài đường nữa cả.

Họ đều tin rằng người phụ nữ đó vẫn còn ở đây, và cô ta sẽ đe dọa cuộc sống của họ.

-Tên tài xế đã bị kết án tử hình.

Hắn ta chết trước ngày hành quyết.

Khi quản ngục phát hiện ra thì cái xác đã không còn nguyên vẹn, như bị thứ gì đó nghiến nát, phần đầu tách ra khỏi phần thân.

Cảnh sát không thể tìm ra ai là hung thủ vì không có bất kỳ 1 dấu vết hay bằng chứng nào, tất cả những kẻ bị tình nghi đều được chứng minh là vô tội.

Lúc sự việc xảy ra, toàn bộ camera đều bị sập không rõ nguyên nhân.

Cuối cùng, họ đành phải khép lại vụ án.

Cảnh sát kết luận tên tài xế đã tự sát.

Sự việc này đã gây xôn xao dư luận, nhưng không 1 ai biết sự thật kinh hoàng đằng sau đó.

Liệu họ có đang bỏ qua 1 manh mối quan trọng?

___________________

đọc truyện zui zẻ nha cả nhà🤓!!!
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
sự lộ diện


24/07/2000

-"Mình, mình ơi, mình."

Sáng ngày 24/07, tiếng hét của 1 người phụ nữ trung niên đã đánh thức cả ngôi làng.

Dân làng đều chạy ra xem đã xảy ra chuyện gì, chỉ 1 lúc sau đã thành 1 đám đông.

Trưởng làng cũng bị tiếng hét làm cho đánh thức, thấy 1 đám đông tụ tập lại ở phía nhà của lão Lý, vì tò mò nên cũng đến xem.

Hỏi ra thì mới biết hóa ra là chồng của bà Trương đi nhậu về khuya, sáng ra lại thấy nằm ngủ ở đây.

Bà Trương không rõ lại tưởng chồng mình gặp phải chuyện gì nên mới hoảng hốt đến như vậy.

Mọi người giúp bà Trương đưa chồng về nhà, đám đông cũng giải tán.

9h00 sáng

Ông Trương đã tỉnh lại.

Khi nhìn thấy vợ, ông liền ôm bà rồi khóc òa lên như con nít.

Ông kể lại với vợ mọi chuyện hôm qua mà mình thấy được.

Bà Trương nghe xong liền bất ngờ, không nghĩ rằng trên đời này lại có chuyện quái quỷ như thế.

-"Tôi thấy chuyện này nhảm nhí lắm, chắc có ai đó trêu ông thôi chứ trên đời này làm gì có ma quỷ".

-"Mắt tôi thấy, tai tôi nghe được.

Thứ đó chắc chắn không phải là con người".

Lão Trương khẳng định chắc nịch.

Bà Trương thấy chồng mình nói vậy, không còn cách nào, chỉ bảo chồng sang tìm lão Dương ở làng bên.

Ông ta thời trẻ từng là thám tử tư, còn có khoảng thời gian dài ở trên chùa, ít nhiều gì chắc cũng biết về những chuyện như này, cứ qua đó hỏi thử xem sao.

Ông Trương nghe lời vợ, sau khi ngủ trưa, ông vội thức dậy đeo túi rồi đi luôn.

Sau khi đến nhà lão Dương, ông bắt đầu kể lại mọi chuyện:

-"Đêm hôm qua tôi đi nhậu về khuya.

Vì uống khá nhiều nên mắt tôi nhìn không rõ, đã thế đi lại còn loạng choạng.

Tôi cố gắng đi được về nhà, nhưng khi đi qua cây đa ở giữa làng, tôi thấy 1 bóng trắng ngồi trên đó.

Tôi nghĩ rằng mình nhìn nhầm thôi rồi xoa xoa 2 mắt, lần này tôi không thấy cái bóng đó nữa, mà tôi thấy 1 cái đầu treo lơ lửng ở cành cây.

Tôi sợ quá nên cố gắng chạy thoát nhưng càng chạy tôi càng cảm thấy như có thứ gì đó đang bám trên lưng mình.

Lúc tôi ngoảnh đầu lại thì thấy 1 người không đầu đang bám vào lưng tôi.

Lúc đó tôi vì quá sợ nên đã ngất lịm đi.

Sau đó tôi không biết thêm gì nữa, nhưng tôi khẳng định rằng nó không phải con người".

Lão Dương nghe xong thì trầm ngâm 1 lúc, mãi mới lên tiếng trả lời.

-"Ông nhớ lại xem xem chỗ đó đã từng xảy ra chuyện gì hay chưa?".

Ông Trương suy nghĩ mất 1 hồi rồi nói.

-"Hình như chỗ đó từng xảy ra 1 vụ tai nạn thì phải, hồi đầu năm, nạn nhân hình như là 1 người phụ nữ và 1 đứa bé".

-"Chuyện này tôi có lẽ không giúp được ông rồi, nhưng ông hãy về lập 1 bàn cúng ở đó, có lẽ nó sẽ trấn an được con quỷ đó 1 vài ngày.

Tôi có đứa con trai làm cảnh sát, để tôi hỏi thử nó xem giải quyết được không".

-"Nhưng chuyện này liên quan đến tâm linh, làm sao cảnh sát giải quyết được?".

-"Ông không nhớ gì ư?

Vụ tai nạn mà ông nói hình như đã tìm ra được hung thủ nhưng vẫn chưa tìm được phần còn lại của xác nạn nhân, chính là phần đầu, mà chính nơi đó đã xảy ra vụ tai nạn.

Khi nãy không phải ông nói con quỷ đó không có đầu, chỉ có phần thân thôi sao.

Tôi nghĩ chuyện này không đơn giản đâu".

-"Ông nói tôi mới nhớ ra.

Được rồi, mọi chuyện nhờ vào ông cả đó lão Dương".

Ông Trương lịch sự chào lão Dương rồi đi về.

Ông mua 1 ít đồ cúng rồi về nhà lập bàn cúng ở đó.

Ông còn dặn dò người dân trong làng rằng không được đi về quá khuya và cũng không được động đến bàn cúng đó.

Theo lời lão Dương dặn thì trong 3 ngày, ông phải cố gắng trấn an được con quỷ đó để nó không làm loạn, còn lão Dương thì sẽ đi nhờ sự giúp đỡ.

27/07/2000

Cuối cùng, 3 ngày đã trôi qua.
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
cái chết đầu tiên


27/07/2000

5h chiều

Kì lạ thật!

Dự báo thời tiết còn nói là hôm nay nắng to, ấy thế mà đã đổ mưa rồi.

...

-"Bà Lan, bà Lan ơi"

Mưa dần nặng hạt, cả làng ai nấy đều đã về nhà để tránh mưa, duy nhất vẫn có 1 cậu thanh niên vẫn đứng trước cửa nhà hàng xóm.

-"Này ông, ông có thấy bà Lan đâu không?

Cả sáng giờ tôi chưa thấy bà ấy".

-"Tôi không thấy, mà mưa to lắm rồi cậu ơi, không về nhà còn đứng đây làm gì!".

Cậu thanh niên nghe vậy lòng đầy hoài nghi, nhưng trước tiên vẫn phải về nhà cái đã, mưa ướt rồi mai lại ốm thì khổ cái thân.

23h52

Trăng đêm nay sao lại sáng quá!

Khác hẳn với trăng của mọi ngày, trăng hôm nay thật rõ, thật sáng, không 1 bóng mây che mờ.

Đẹp quá!

Đẹp 1 cách lạ kỳ...

Uỳnh.

-"Có trộm, có trộm!".

Một tên trộm đang bị truy đuổi, anh ta chạy thục mạng, bị bắt thì coi như xong đời.

Đuổi theo phía sau anh ta là 1 đám thanh niên trai tráng trong làng, người cầm gậy, người cầm chổi, làm sao để bắt được tên này mới thôi.

Tên trộm trèo cổng, nhảy vào nhà của 1 hộ dân, sau đó tìm bằng được cách để vào nhà.

Khi anh ta mở được cánh cửa ra, người dân cũng đã đến nơi, họ phá cổng đi vào.

Tên trộm chạy lên tầng trên, anh ta cố gắng tìm căn phòng kín nhất để trốn, anh ta liền chọn phòng tắm ở sâu trong 1 căn phòng ngủ để trốn vào, vì nơi này ánh sáng vào được rất khó, lại còn ở góc khuất.

Mẹ ơi!

Con được về ăn cơm với mẹ rồi.

Anh ta chạy đến cửa phòng tắm, mở cửa ra.

1

2

3

...

Ôi!

Cái cảnh tượng kinh hoàng gì đang ở trước mắt vậy?

Ở trong bồn nước có một cái xác bị chặt mất đầu, máu thì bị bắn ra khắp nơi, mùi tanh nồng của máu bốc lên rất khó chịu.

Và cái đầu... thì bị cắm trên chiếc vòi hoa sen, với cái miệng bị rạch rộng ra, mắt thì bị khâu lại.

Nhìn thấy cảnh này, mấy ai còn giữ được bình tĩnh nữa chứ!

Tên trộm trở nên hoảng loạn, chân tay cứng đờ, gần như không thể di chuyển, miệng thì lắp bắp vài từ không ra hơi.

Dân làng cũng đã đuổi tới nơi, cửa phòng ngủ bật ra, mọi người xông vào.

Thấy tên trộm thì gương mặt cứng đơ và...

đám người bị sốc bởi cảnh tượng trước mắt.

Có người còn ngất đi, có người thì ói ngay tại chỗ.

"Ting!"

Chiếc đồng hồ gắn ở đầu giường kêu lên 1 tiếng, đã điểm đến 12h đêm.

Đêm nay đặc biệt quá!
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
giải án


Hơn 1 giờ sáng, tiếng còi xe cảnh sát vang lên, làm náo động trên khắp các con phố.

...

-"Này!

Hơn nửa đêm rồi mà bà con tập trung hết ở đây làm gì đấy?".

Vị trưởng thôn đang ngủ, thì nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao bên ngoài, phải chạy ra xem xem có chuyện gì.

Thấy dân làng tụ tập đông quá, mà muộn quá rồi, ắt hẳn đã xảy ra chuyện gì.

-"Ô thế ông không biết à?".

-"Biết cái gì?".

-"Vừa có người chết".

...

Trưởng thôn nghe xong thì chết lặng, chân như bị chôn vùi xuống 1 chỗ, mặt thất thần.

Tiếng còi xe cảnh sát 1 lúc 1 gần, xem ra họ đã tới nơi rồi đây!

Khoảng hơn 7 chiếc xe, bước xuống là 1 đoàn người, họ đi thẳng vào hiện trường, chỉ để lại 1-2 người để dò hỏi tin tức từ dân làng.

Khoảng 1 tiếng sau, người ta thấy thi thể được đưa ra khỏi hiện trường, họ để thi thể lên chiếc cán và khiêng ra ngoài, còn 1 người thì bê 1 cái hòm, bên trong là cái gì thì không ai biết.

Căn nhà đã được phong tỏa ngay trong đêm.

Bản tin thời sự ngày 28/07/2000

"Vào đêm ngày 27 vừa qua, đã xảy ra án mạng tại ngôi làng XX, thủ đô Seoul.

Vụ việc xảy ra vào lúc trước 12 giờ đêm và được 1 số người phát hiện ra .

Nạn nhân là 1 bà lão khoảng 70 tuổi, thi thể được tìm thấy tại phòng tắm ở nhà riêng của nạn nhân.

Khoảng hơn 1 giờ sáng, lực lượng cảnh sát được báo tin và đã đến hiện trường vụ án ngay lập tức, thi thể được đem ra ngoài với hình dạng không còn nguyên vẹn.

Theo lời của 1 viên cảnh sát, khi khám nhà thì không có dấu vết của hung thủ và đến giờ họ vẫn đang tập trung cao độ để tìm ra tên hung thủ giết người này".

Sau bản tin thời sự chính là hàng loạt các bài báo được đăng lên các trang mạng xã hội.

Điều rùng mình nhất chính là ngôi làng đó cũng đã từng xảy ra 1 vụ án chết người.

Có 1 bài viết đã thảo luận về điều này và có hơn 1 triệu lượt xem, hàng nghìn lượt like và share.

Bên dưới bài viết là cuộc bàn tán sôi nổi của dư luận mạng:

-Dm điên vãi, xảy ra 2 vụ rồi đấy.

-Giờ còn không cảm thấy an toàn trong chính nhà của mình nữa!!!

-Cái làng này bị ma ám à?

-Tí nữa thể nào cũng có mấy cái giả thiết ma quỷ các kiểu cho xem, chả biết đúng hay không nhưng đọc cuốn phết kkkk!!

Các nhân chứng của vụ án đã được đưa về đồn cảnh sát, từng người được đưa vào 1 căn phòng kín, trong đó gồm 1 thanh tra và 1 cảnh sát để lấy lời khai.

Có người bảo từ sáng tới tối không thấy nạn nhân ra ngoài, cửa cổng đóng kín mít, nhà thì tắt điện.

Qua những lời khai thì cảnh sát đã thu thập được những thông tin sau:

1.

Nạn nhân là người khuyết tật, không nói được và cũng không nghe được, bị bệnh huyết áp cao và nhiều bệnh nền khác.

2.

Chồng của nạn nhân đã mất từ 20 năm về trước, bà có 2 đứa con nhưng đều đi làm xa nên cả 2 đều không có động cơ gây án.

3.

Nạn nhân có 1 người bảo mẫu, người bảo mẫu đó thường làm việc từ 7h sáng đến 9h tối thì về.

4.

Vào ngày xảy ra án mạng, nhà của nạn nhân tắt điện, cửa đóng kín và không có dấu vết là nạn nhân đã ra ngoài ngày hôm đó.

5.

Theo lời khai của 1 số người, nạn nhân đã từng xảy ra tranh chấp với 1 người đàn ông, người này từng đến nhà dọa giết bà nhưng đã bị ngăn cản, thi thoảng vẫn có đến và đe dọa.

6.

Cũng chính vào ngày xảy ra sự việc, người đàn ông có đến nhà nạn nhân nhưng vì cổng khóa nên không vào được, người bảo mẫu thì hôm đó xin nghỉ làm nên không có mặt tại nhà nạn nhân.

7.

Cửa sổ phòng nạn nhân bị vỡ lúc họ tìm thấy thi thể.

Qua những thông tin trên, cảnh sát đưa ra giả thiết rằng hung thủ đã phá vỡ cửa sổ để trốn thoát.

Nhưng cổng với cửa nhà khóa mà? vào bằng cách nào?

Hiện cảnh sát đang tiếp tục điều tra thông tin về người bảo mẫu và người đàn ông đó.
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
người mới


-"Xin chào mọi người, tôi là Khương Sáp Kỳ, là cảnh sát mới chuyển công tác về đây, mong mọi người giúp đỡ!".

Văn phòng cảnh sát hôm nay có người mới, là vị cảnh sát chuyển từ Asan về Seoul.

Về lai lịch, Sáp Kỳ từng là Phó đại đội trưởng đội phòng chống, truy nã tội phạm trực thuộc CATP Ansan.

Vì 1 số lý do nên cô phải xin nghỉ 1 thời gian, dạo gần đây mới quay trở lại làm việc và được điều đến Seoul.

Có vẻ như việc cô chuyển về đây đột ngột như thế khiến cho nhiều vị cảnh sát khác bất ngờ.

Chẳng ai báo cho họ biết là sẽ có người chuyển đến cả, bình thường khi có người mới, tất cả mọi người đều sẽ được thông báo trước để tránh bị nhầm lẫn và đảm bảo an ninh chặt chẽ, nhưng lần này thì không.

Chính vì vậy nên khi Sáp Kỳ đến đây, bắt buộc phải kiểm tra lai lịch của cô.

-"Này, lạ thật đấy!

Cô ta chuyển đến đây mà không có ai báo cho chúng ta biết cả".

-"Mà kể ra lúc Seoul đang sôi sục như này mà cô ta chuyển về đây thì đều có ý cả, cô ta từng làm chức khá cao ở đơn vị bên TP Ansan nhưng lại xin nghỉ, nghĩ đi nghĩ lại thì cũng có vài điểm khúc mắc rồi đấy".

Dạo gần đây ai nấy trong văn phòng cũng đều mệt mỏi vì khối lượng công việc nhiều, án mạng hôm đó đã làm cho cả CATP Seoul mất ngủ nhiều ngày.

Trước khi đến đây, Sáp Kỳ đã có tìm hiểu về vụ án này.

Mục đích chính của cô đến đây là vì vụ án đó, chứ không phải tự nhiên cô lại chuyển tới đây.

22h

-"Xin lỗi!

Bác Triệu, cho cháu hỏi 1 chút".

-"Có chuyện gì thế?".

-"Xin lỗi vì muộn rồi mà vẫn làm phiền bác.

Bác có thể cho cháu xin hồ sơ vụ án và lời khai nhân chứng của vụ án "hoa sen" được không ạ?".

-"Được, mà cháu lấy làm gì thế, mấy hình ảnh trong đó ghê chết đi được".

Nói rồi, bác Triệu dẫn Sáp Kỳ đến phòng làm việc.

Ông mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra 1 tập hồ sơ dày rồi đưa cho cô.

-"Đây là bản photo lại thôi, còn bản gốc thì bác đã cất cẩn thận rồi, tài liệu quan trọng".

Sáp Kỳ cầm lấy bản hồ sơ trong tay.

Nó nặng thật!

Cô cúi đầu chào rồi đi về phía cửa.

-"Sáp Kỳ".

Tiếng của bác Triệu cất lên, có vẻ như bác muốn dặn dò thêm điều gì đó.

-"Việc cháu chuyển về đây, giám đốc Hàn đã nói với bác rồi, cháu về đây đều có mục đích cả, ta mong chúng ta có thể hợp tác suôn sẻ".

-"Vâng!

Vậy không có chuyện gì thì cháu xin phép".

Trở lại về căn phòng làm việc của mình, Sáp Kỳ ngồi xuống, lật từng trang của cuốn hồ sơ đó ra.

"Nạn nhân gãy đốt sống lưng, 2 bên cổ chân bị gãy, toàn thân là các vết dao đâm và nhiều thương tích khác, tổng cộng gần 60 nhát dao.

Đầu lìa khỏi thân, và bị cắm vào vòi hoa sen, miệng bị khâu lại"-Phần ghi chép tử thi kèm hình ảnh.

Kinh tởm!

Hình ảnh được chụp lại tại chính hiện trường án mạng đó đủ để cho người ta ám ảnh.

Nhìn qua ảnh thôi cũng có thể thấy mùi tanh nồng nặc của máu bốc lên.

Sáp Kỳ vừa xem vừa nhăn mặt, cuối cùng không nhịn được mà phải vào nhà vệ sinh để giải quyết mớ hỗn độn trong cổ họng.

24h36p

Sáp Kỳ đã dành hơn 2 giờ đồng hồ để đọc tập hồ sơ đó.

Có vẻ như vẫn chưa tìm được manh mối nào.

1h đồng hồ nữa lại trôi qua

-"Tìm thấy rồi!

Tìm thấy rồi".

Sáp Kỳ hét to lên.

Lúc nãy cô có lật lại đống ảnh của xác nạn nhân lúc còn đang ở hiện trường, 1 kí hiệu gì đó được khắc lên tường gần chỗ vòi hoa sen, nó nhỏ nhưng vì hình ảnh chụp sắc nét nên có thể nhận ra được.

Các cảnh sát khác không chú ý gì tới vì nó nằm ở chỗ khá khuất, và lúc đó họ chỉ quan tâm tới thi thể nên đã lơ là mà bỏ lỡ chi tiết quan trọng.

Kí hiệu này trông cứ quen quen.

Nó được khắc gần giống như kí hiệu tập rỗng trong toán học vậy.

-"Khoan đã, lẽ nào lại liên quan tới vụ đó?".

...

_____________________

vụ án "hoa sen" là vụ án mà đầu nạn nhân bị cắm vào vòi hoa sen á, không nghĩ được tên nào nên tui đặt luôn tên này cho lẹ🥲

CATP là viết tắt của công an thành phố nha.
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
lập luận


Sáng hôm sau, trụ sở cảnh sát vẫn bận rộn như mọi ngày.

Hôm nay trời chỉ hửng nắng, thời tiết đẹp luôn báo hiệu cho 1 ngày đầy suôn sẻ.

Khương Sáp Kỳ với vẻ mặt ngái ngủ, ngáp ngắn ngáp dài, cầm trên tay cốc cà phê nóng.

Cô ta cứ thế mà uống, mặc cho nó vẫn đang bốc khói.

-"Cái dm nóng quá, phỏng miệng bà rồi".

Xem ra vì chưa tỉnh táo nên đến nóng lạnh cũng không phân biệt được.

Tiếng chửi của cô thu hút nhiều ánh mắt xung quanh, trông cô lúc này như một con thiên nga đen lạc giữa bầy thiên nga trắng vậy.

"Không ổn rồi, chuồn lẹ".

Với tình huống khó xử chỉ cần 1 nụ cười tự tin.

Sáp Kỳ đứng dậy, đem cái miệng phỏng cùng quay trở về phòng làm việc.

Vừa về đến phòng, Sáp Kỳ đã ngồi vào bàn, trong đầu không còn chỗ cho cái miệng phỏng ban nãy nữa, nhìn vào bức ảnh trên bàn, đầu cô toàn là những thắc mắc.

"Cái kí hiệu đó rốt cuộc là có ý nghĩa gì?".

Vụ án "người không đầu" chắc cũng chẳng còn xa lạ gì với các vị cảnh sát ở đây, không chỉ cái chết của nạn nhân mà còn cái chết của kẻ gây ra tai nạn cũng rất mơ hồ, không rõ manh mối.

Trước đây khi ở Ansan, Sáp Kỳ cũng đã xem qua 1 số hình ảnh chụp lại về cái chết lúc đó của tên tài xế.

Trong tài liệu có nói, khi khám nghiệm tử thi, họ thấy trên lưỡi của nạn nhân có khắc 1 kí hiệu, cũng chính là cái kí hiệu được khắc ở vụ án lần này, kí hiệu tập rỗng.

Tên hung thủ này có "sở thích" giết người quái lạ thật đấy, hắn ta thích tra tấn nạn nhân từ từ, đáng sợ không phải là chết ngay tức thì, mà là chết dần dần trong sự đau đớn.

Hành hạ xong thì chặt đầu.

Ghê tởm!

Kẽo kẹt.

Cửa phòng mở ra cắt ngang sự suy nghĩ của Sáp Kỳ.

Đi vào là vị cảnh sát nữ, cũng là thành viên đội phòng chống, truy nã tội phạm CATP Seoul.

"Sao?

Tiến triển đến đâu rồi Sáp Kỳ?".

Chị ta ngồi xuống ghế sofa trước bàn làm việc, tay rót trà.

-"Lần sau chị có thể gõ cửa rồi mới vào giùm em được không, phép lịch sự tối thiểu đấy".

-"Đừng lằng nhằng nữa, trả lời chị đi".

-"Rồi, cũng được 1 ít, em tìm thấy 1 số chi tiết khá quan trọng trong mấy tấm hình này".

Sáp Kỳ lấy tập ảnh đưa cho vị cảnh sát nữ.

Trên mỗi bức ảnh cô còn cẩn thận đánh dấu chi tiết quan trọng.

-"Chị thấy không?

Có kí hiệu".

-"Trông nó giống như...".

-"Đúng rồi!

Kí hiệu tập rỗng trong toán học đấy".

-"Em cũng không biết hắn ta dùng kí hiệu này có nghĩa lý gì, nhưng có vẻ như nó không đơn giản.

Thái Nghiên, chị nghĩ thế nào?".

Thái Nghiên im lặng 1 lúc, sau đó mới lên tiếng.

-"Trăng.

Em có nghĩ nó là trăng không?".

-"Hửm?

Trăng thì liên quan gì?".

-"Trăng là chỉ đêm, cả cái chết của tên tài xế, cả cái chết của bà lão đều xảy ra vào những đêm trăng tròn đúng chứ.".

Thái Nghiên nói có vẻ khá hợp lý.

Tất cả mọi giả thiết được đặt ra trước đây của Sáp Kỳ đều bị lập luận này của Thái Nghiên dẹp sang 1 bên.

-"Không chỉ có vậy đâu, chị vừa mới tìm ra 1 điều".

-"Cái gì thế?"

-"Ở hiện trường vụ án tại nhà riêng của bà lão đó, cửa sổ phòng đã bị vỡ, trùng hợp là khi khám nghiệm tử thi, nạn nhân có nhiều vết xước ở tay, chị nghĩ là nạn nhân đã cố tình đập vỡ cửa sổ để trốn thoát".

-"Nạn nhân cố tình đập vỡ cửa sổ ư?

Sao lại có thể xảy ra chuyện đó được nhỉ?".

-"Em cứ thử lật ngược lại vấn đề xem, những vết xước đó không giống như bị hành hung, nó giống như đập vỡ cửa sổ thì đúng hơn".

-"Em vẫn đang thắc mắc, tại sao tên đó lại để cho nạn nhân có cơ hội trốn thoát?".

Thái Nghiên uống 1 ngụm trà, vẻ mặt điềm tĩnh mà tiếp tục.

-"Có thể tên hung thủ là 1 tên có vấn đề về tâm lý, hắn ta có thể sẽ muốn thấy con mồi vùng vẫy để được sống trước khi chết dù chỉ có 1 tia hy vọng cuối cùng".

Sáp Kỳ nghe Thái Nghiên nói cũng phải gật đầu đồng tình, thân là tiền bối đi trước, Thái Nghiên nói lại không đúng.

Một số chi tiết quan trọng bắt đầu được hé lộ, dần dần mở đường cho vụ án tưởng chừng như đi vào ngõ cụt.
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
sự thật


02/08/2000

Sáp Kỳ hôm nay đã cùng Thái Nghiên quay trở lại ngôi làng đó.

Sau chuyện hôm ấy, các hộ dân cư đã chuyển hết đi, chỉ còn lại khoảng 3-4 nhà còn người sống ở đó.

Trong đó có nhà của vợ chồng lão Trương.

Sau khi đi hỏi thăm 1 số ngôi nhà, cuối cùng họ đã đến nhà của lão Trương.

Cả Thái Nghiên và Sáp Kỳ đều mặc trang phục bình thường chứ không mặc đồng phục nên người dân ở đây đều không biết họ là cảnh sát, vợ chồng lão Trương cũng không ngoại lệ.

Lão Trương thấy lâu rồi mới có khách tới, lại còn là khách lạ nên ban đầu cũng hơi e dè, nhưng sau khi nhận thấy họ không có ý đồ gì cả, mới an tâm mời vào nhà.

Bà Trương bưng 1 rổ hoa quả tươi rói ra, ông Trương thì ngồi rót trà tiếp khách, mặt mày niềm nở.

-"Lâu lắm rồi nhà chúng tôi mới có khách tới, vậy mong các vị đừng khách sáo, cứ tự nhiên nhé!".

Sáp Kỳ thấy chủ nhà tiếp khách nhiệt tình như vậy, cũng thấy hơi ngại.

Chưa biết nói gì thì Thái Nghiên đã ra tay cứu giúp cô thoát khỏi sự bối rối.

-"Cảm ơn bác đã nhiệt tình đón tiếp!

Làm phiền bác vào giờ này chúng cháu cũng thấy ngại lắm".

-"Không sao đâu, ta với vợ không có con, có 2 đứa đến đây cũng vui nhà vui cửa, giờ cũng muộn rồi, 2 đứa ở lại ăn cơm với vợ chồng ta nhé".

Thái Nghiên định từ chối, nhưng Sáp Kỳ lại lay lay tay chị, tỏ vẻ tội nghiệp, ý nói là bụng cô trống rỗng từ sáng tới giờ, chẳng lẽ chị lại để cô chết đói hay sao.

Hết nói nổi, Thái Nghiên đành phải đồng ý.

Cơm nước thì cũng phải mất 1 lúc mới xong.

Vì còn khá nhiều thời gian nên Kỳ và Nghiên cũng định hỏi ông Trương 1 số chuyện trước đây, 2 người họ nghe nói rằng ông Trương sống ở đây đã lâu, mọi ngóc ngách hay chuyện trong làng ông đều nắm rõ.

-"Chắc ông đã biết 2 vụ án từng gây chấn động ở đây rồi nhỉ?".

Ông Trương nghe tới đây, mặt mày xám xịt lại nhưng lão vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

-"Ta là người ở đây sao lại không biết, 2 cháu hỏi có việc gì không?".

Thái Nghiên thấy lão bối rối, giọng nói lại có phần trầm xuống, run run.

Có lẽ lão biết gì đó nhưng lại không muốn nói.

Sáp Kỳ bắt đầu thấy có uẩn khúc, sự im lặng từ nãy tới giờ cuối cùng đã bị xoá bỏ, không nói nhiều cô vào thẳng luôn vấn đề.

-"Hôm ấy, cháu thấy có 1 cái bàn thờ đặt dưới gốc cây đa đầu làng, chắc là của bác nhỉ?".

Cả Thái Nghiên và lão Trương đều bất ngờ với câu hỏi của Sáp Kỳ.

Chuyện có bàn thờ ở đầu làng, Thái Nghiên không biết dù chỉ 1 chút.

-"Bác đặt nó ở đấy làm gì thế?

Gọi hồn con trai à?".

Lão Trương câm nín, lão lúc này hoàn toàn bị sốc, mặt tái mét lại.

-"Bác là bố của tên tài xế hôm đó gây ra tai nạn đúng chứ?

Hôm mùng 1 tết ấy, bác chắc hẳn còn nhớ lắm nhỉ?".

Thái Nghiên sững sờ trước những câu hỏi của Sáp Kỳ.

Tên tài xế là con của lão Trương này ư?

Chẳng phải lão ta vừa bảo không có con sao?

-"Đứa con uống rượu say rồi đâm chết người ta, là con của bác đúng chứ?

Thế nào, trả lời cháu đi!".

Thấy lão im lặng, Sáp Kỳ không muốn nhiều lời, cô hỏi lão 1 câu nữa mà có lẽ câu hỏi này chính là 1 nỗi sợ ám ảnh đối với lão.

-"Cái đầu của người phụ nữ đâu rồi?".

Ở lại ăn cơm chỉ là cái cớ để Sáp Kỳ làm rõ mọi chuyện, vì cô muốn ở đây lâu hơn.

Sáp Kỳ nhìn người đàn ông trung niên ngồi trước mắt mình, 1 ông lão thiện lành trong làng, trước giờ đều sống lương thiện, chính trực, ấy thế mà nay lại mắc tội tày trời.

Việc cái đầu của người phụ nữ bị lấy mất cũng có lý do.

Đầu của đứa bé lúc ấy đã bị nghiền nát, không còn ra hình dạng gì nữa nên rất khó để nhận ra danh tính.

Còn về người phụ nữ, phần thân thì không còn nguyên vẹn nhưng phần đầu thì lại bị mất, có lẽ rằng phần đầu còn có thể chưa bị nát như phần thân nên có thể nhận ra rõ danh tính.

Cô ấy đó là người ở làng này, tên tài xế là con của lão Trương.

Lão có thể không muốn con mình đã mắc phải tội giết người, lại còn giết người trong làng.

Vì con trai, lão đã giấu phần đầu đi để không ai biết người phụ nữ đó là ai.

Nhưng làm như vậy khiến lão cảm thấy cắn rứt lương tâm, lão cảm tưởng như mình chính là 1 con thú chứ không phải con người, vậy nên lão mới bị ảm ảnh về người phụ nữ đó, lão lập 1 cái bàn thờ ở dưới gốc cây đa để cúng cho cô.

Chuyện lão đi xin nhờ lão Dương làng bên giúp cũng vì lão thường xuyên mơ thấy cô ta đó giết hại cả nhà mình, hay lão bị ám cảnh về việc đã giấu phần xác của cô ấy đi.

Tất cả đều là lão làm.
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
😿


mng ơi chắc tầm gần tháng nữa mới có truyện á tại vì dạo này tui bận ôn thi với lại đang thấy cốt truyện nó hơi xà lơ á nên chắc phải để tui suy nghĩ lại🥹
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
thẩm vấn (1)


03/08/2000

Mưa, lại rơi rồi.

Người người chạy tìm chỗ nấp, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng sấm, sét, cây cối thì nghiêng ngả, chắc phải rất khó khăn để chúng có thể chống lại từng cơn gió cứng đầu này.

Khung cảnh náo loạn cả lên.

Thật khó nhìn, và cũng rất khó nghe.

So với cái này thì có nơi còn náo loạn hơn nhiều.

Tại Sở Cảnh sát TP Seoul.

Sau khi nhận được thông tin, họ đã áp giải hắn đi.

Trong phòng thẩm vấn, không khí ở đây thật ngột ngạt, khiến cho người không thể thoải mái.

"Cạch".

Tiếng mở cửa đó đã phá vỡ bầu không khí căng thẳng này.

Bước vào là 1 người phụ nữ, trông khá trẻ.

-"Chào ông Trương".

Đáp lại cô chỉ là 1 sự im lặng đến từ phía bên kia.

-"Xin tự giới thiệu, tôi là Kim Mễ".

...

Kim Mễ, thanh tra thẩm vấn, là 1 người có tiếng trong nghề.

Chính xác hơn là cô được đào tạo từ nhỏ, người trong nhà đều làm trong ngành an ninh nên đối với cô cũng chẳng còn gì xa lạ.

-"Ông là Trương Đại Cát?".

...

-"Được, tôi rõ rồi".

Ở phía bên này, chỉ có mình Kim Mễ nói chuyện, làm cho vài vị cảnh sát ở bên kia, cách họ 1 tấm kính, nóng hết cả ruột.

-"Sao mãi lão ta không mở mồm ra vậy?

Chẳng lẽ trong lúc áp giải hắn về đây, các anh khâu miệng hắn vào rồi à?".

-"Bình tĩnh, nóng tính như vậy thì trời sập lâu

rồi".

Do hoàn cảnh rất áp lực, ai cũng đều rất đau đầu vì vụ án này, nên một khi đã bắt được kẻ phạm hay chỉ là kẻ tình nghi thì cũng ắt hẳn sẽ rất sốt ruột.

Không trách được họ.

Chuyển cảnh.

-"Ông Trương, tôi rất mong ông có thể hợp tác 1 cách tốt nhất với tôi.

Ông biết ông đang phải đối mặt với điều gì mà".

...

-"Vậy đầu tiên, có thể cho tôi biết sở thích của ông là gì không?".

...

...

...

-"Tôi không có giết người".

Hắn ta chịu mở mồm ra rồi.

Hắn ngước đầu lên, nhìn vào mắt của cô.

Hai mắt hắn đỏ hoe, trông như đã kiệt sức.

-"Có, ông đã làm vậy đấy".

Hắn quả thực không giết người, nhưng lại tiếp tay cho kẻ giết người.

Chính là đồng loã, tội này cũng chẳng khác gì giết người, đáng tội chết.

-"Không có, tôi thật sự không có...".

Hắn gào lên, trông như 1 tên tâm thần, vì giờ hắn chẳng còn đủ tỉnh táo để nói thêm gì nữa.

Hắn đã bị nhốt ở căn phòng chết tiệt này hơn nửa ngày rồi.

Đói bụng, mất ngủ, ánh đèn chói lóa bên trên dường như đang tra tấn hắn.

Đối với hắn căn phòng này là đáng sợ nhất, không khác gì ngục tù cả, đúng hơn là địa ngục.

Kim Mễ đối với những loại tội phạm này cũng chẳng lạ gì.

Chỉ cần cho ngồi ở căn phòng này chưa đến 3 ngày cũng đủ điên rồi, tự khắc lúc đó sẽ khai ra.

Đây cũng chính là hình thức bức cung đáng sợ nhất.

-"Ông đã nghe truyện Cậu bé và cái kén chưa?".

Kim Mễ cầm cốc nước lên, nhấp 1 ngụm, mắt hơi rũ xuống.

-"Đôi khi sự giúp đỡ sai lầm có thể dẫn đến hủy hoại cả 1 con người".

-"Cái kén giống như sự bao bọc của cha mẹ với con cái vậy, càng chắc chắn thì đứa con sẽ luôn được an toàn, nâng niu.

Đã bao giờ ông nhận thấy rằng mình là 1 người cha tốt chưa?".

-"Có lẽ là rồi".

Hắn giọng nói rất nhỏ, nhưng đủ để cô nghe thấy.

Hai tay hắn bị còng lại, đối diện với cô hắn vẫn còn chút né tránh.

Kim Mễ nhếch mép, cặp mắt lúc này thể hiện cảm xúc khó tả, nhưng rất nhanh cô lại giấu nó đi.

-"Một người cha tốt thì sẽ chẳng bao giờ tự đẩy con mình vào chỗ chết như vậy.

Chính ông lại là người đã giết chết con trai ông".

-"Cô nói năng lảm nhảm gì vậy?

Tôi đã nói tôi không có giết người, cô nghe không thông hay sao?".

Mắt hắn trợn ngược lên, rất tức giận, mặt thì đỏ lên hết cả, nổi gân xanh.

-"Mọi bằng chứng ở đây đều chống lại ông, ông còn muốn chối thế nào?

Hay vẫn muốn ngồi đây khổ sở tiếp, nói cho ông biết, lúc ông rời được khỏi đây có khi chỉ còn lại nửa cái mạng, hay chỉ là bộ xương khô.

Biết trước hậu quả như vậy, tại sao vẫn còn che giấu?

Tốt lành cái quỷ gì chứ.

Con trai mình phạm tội chết, ông lại cố gắng che mắt tất cả mọi người.

Vì sĩ diện hay là vì thương con?".

Hắn im lặng, dường nghe xong cũng chẳng biết nói gì và nên nói gì.

Quả thực câu nói này đã chọc ngoáy đúng nơi.

Hắn bỗng chốc lại suy nghĩ, hắn rốt cuộc là đang che chở hay đang hại con mình?

Trời đâu có biết, đất đâu có biết, chỉ mình hắn rõ.

Nhưng câu trả lời lại hoàn toàn mãi chỉ nằm trong mơ hồ, là 1 câu hỏi hắn mãi chẳng thể trả lời được.
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
hồi ức


Có điều, không ai ngờ tới là hắn ta cũng tự đẩy chính mình vào chỗ chết.

Cả hắn cũng vậy.

Ngày hôm đó, khi hắn đưa tay ra giúp con mình, cũng chính là dấu chấm hết của cuộc đời của nó.

Về sau, hắn thường xuyên gặp phải ác mộng.

Trong cơn mơ đó, hắn thấy 1 cô bé, khoảng 7 tuổi, khóc lóc kêu gào tìm bố mẹ.

Người con bé đầy các vết thương, lấm lem bùn đất pha trộn với máu.

Nó cứ vừa đi vừa khóc, tiếng khóc nghe thật thê lương.

"Đã hơn nửa đêm rồi, ông còn ngồi đó làm gì?".

Tiếng của người phụ nữ cất lên.

-"Tôi chỉ không ngủ được thôi".

-"Ông lại gặp ác mộng à?".

Người đàn ông lắc đầu.

Người đã trở nên đầm đìa mồ hôi.

Vợ ông biết rõ rằng ông không ổn, ép ông nói ông chẳng thèm nói nửa lời.

Đứa bé đó, trông rất giống con gái ông trước đây.

Dù không thấy rõ mặt nhưng ông vẫn có thể cảm nhận rõ được.

Đây không phải lần duy nhất ông gặp đứa bé này, mà là rất nhiều đêm rồi.

Nhưng cảm giác đó vẫn chưa hề xa lạ, luôn rất thân quen.

Con gái ông, đã chết trong 1 vụ tai nạn xe hơi.

Đó là đứa con duy nhất mà họ có.

Con bé rất xinh, rất hoạt bát.

Ông yêu đứa nhỏ này lắm, nó là cả thế giới của ông.

Mỗi buổi chiều ông đều cùng con bé dắt tay nhau ra đồng thả diều, hay là mỗi lần 2 bố con đi bắt cua, bắt ốc.

Tất cả đều là những kỷ niệm đáng nhớ.

Mà vợ ông, cũng là vì sau khi đứa nhỏ chết, mà rơi vào trầm cảm.

Bà luôn tự dằn vặt bản thân chăm con không tốt, ngày đêm suy nghĩ, đem bản thân mà ngược đãi.

Vì vậy nên ông cũng không dám đem chuyện này nói cho bà biết, ông sợ bà lại cứ mãi như vậy, rồi lại sẽ rời bỏ ông.

12/01/1969

Tết đã đi qua rồi.

Một năm mới lại đến.

Một mái ấm hạnh phúc.

Nhà của 2 vợ chồng năm nay lại có thêm một thành viên mới, là 1 cậu con trai.

-"Mẫn Mẫn, lại đây mẹ bảo".

Tiếng gọi của người mẹ vọng từ trong nhà ra sân.

Ngoài sân là một cậu bé 5 tuổi, với thân hình mập mạp đang chiến đấu với đàn gà.

-"Mẹ ơi, lũ này không chịu cho con đi vệ sinh".

Chả là cái nhà vệ sinh nó nằm ở ngoài nhà, mà chỗ này là khu vực cai trị của lũ gà.

Ngoài mẹ ra thì ít ai chúng nó không động vào được.

-"Con với cái, không được tích sự gì".

Bà mẹ thở dài, bước nhanh ra ngoài sân, ẵm cậu lên rồi đưa vào nhà vệ sinh.

Con xóm nhỏ ở quê thì vẫn vậy, vẫn yên bình, thanh tịnh.

Ông Trương phát hiện dạo này vợ mình chẳng ra ngoài nhiều nữa, chỉ đi chợ, không thì ở trong nhà trông con, cơm nước.

-"Này, nhà của ông Trương kia kìa, sao mà tội nghiệp thế, mất con rồi giờ lại phải đem một đứa trẻ khác về để thay thế".

-"Ôi dào, tôi thấy chỉ khổ thằng bé kia, gì mà Trương Mẫn Mẫn, có ai đi đặt tên con trai thế không, tên gì thì cũng đừng đặt trùng với đứa con đã chết của mình chứ".

-"Nhưng số ông bà ấy cũng khổ, có độc mỗi đứa con mà cũng mất, sau này già thì lấy ai mà để chăm sóc".

Có lẽ, từ ngày cậu bé kia về, nhà ông đã chịu lời qua tiếng lại không ít.

Ông mặc kệ, ông vẫn coi nó như là con.

Cậu bé đi ra từ trại trẻ mồ côi.

Lúc ông đến, cậu là đứa trẻ hoạt bát, năng nổ nhất, có cảm tình nên ông đã nhận nuôi.

Hình ảnh này rất giống với con gái ông, Trương Mẫn Mẫn, vậy nên tên mới của cậu cũng sẽ là Trương Mẫn Mẫn.

Ngày cậu bé về, nghe đến cái tên Mẫn Mẫn, mẹ vội chạy ra, ôm chầm lấy cậu vào lòng, khóc nấc lên.

-"Mẫn Mẫn, Mẫn Mẫn của mẹ".

Ông Trương đã hứa sẽ đem Mẫn Mẫn về cho bà.

Cậu bé thấy con người xưng mẹ với mình, lòng không khỏi hạnh phúc.

Từ lúc được sinh ra, không đúng, từ lúc bị vứt bỏ tại trại trẻ mồ côi, lần đầu tiên có người xưng cha mẹ với cậu.

Cậu vươn tay ra ôm lấy mẹ, mùi của mẹ dễ chịu lắm.

Mùi hương nhẹ nhàng, mà lại rất khó quên, đây cũng là lần đầu cậu có cảm giác này, cảm giác được có cha mẹ như bao bạn khác.

-"Mẫn Mẫn, ăn cái này, cái này nữa".

Trong bữa cơm, mẹ luôn gắp thức ăn vào trong bát cậu.

Miệng luôn nói ăn cho mau lớn, ăn để buổi chiều còn đi chợ với mẹ.

Bữa chính hôm nay có món tôm rang, tôm rang chung với hành, ăn mặn mặn, bắt cơm lắm.

Nhìn món ăn ngon lắm, nhưng khi bát cơm của cậu đã đầy các con tôm nhỏ, cậu vẫn không động đũa.

Mẹ nhìn cậu khó hiểu, mới bắt đầu gắp mấy con tôm bỏ vào miệng.

-"Mẫn Mẫn, đồ ăn có vị gì sao?

Mẹ đâu thấy có gì, sao con không ăn?".

-"Mẹ, con bị dị ứng tôm".

-"Hả?

Không phải con rất thích ăn tôm mẹ rang sao?

Hay hôm nay mẹ rang không ngon".

Mỗi lần bà làm món này, Mẫn Mẫn sẽ chẳng ngại mà ăn liền 2 bát cơm, nhưng lần này lạ lắm.

Cậu nhìn mẹ có chút chột dạ, lâu nay cậu đâu có thích ăn tôm, ăn xong là cậu sẽ bị lên cơn dị ứng, nổi mẩn đỏ cả người.

Ông Trương thấy vậy bèn nói với vợ.

-"Mẹ nó bình tĩnh, chắc hôm nay bụng dạ con nó không tốt nên vậy, ăn món khác là được".

Mẹ nghe vậy cũng yên tâm trở lại, nói với cậu rằng hãy ăn nhiều lên, rồi cũng chẳng để ý chuyện gì nữa.

Dần dần, cậu đã quen ở đây, buổi chiều cũng sẽ đều đi ra đồng chơi cùng bố.

Nhưng cậu chưa có bạn, mấy bạn ở xóm, đứa trẻ nào gặp cậu cũng sẽ bảo cậu chỉ là người chết, mà người chết thì chính là ma, chúng nó sợ ma, cũng không thích chơi với ma, nên cậu không có bạn.

Mẹ trong mắt cậu vẫn rất xinh đẹp và hiền hậu, nhưng đôi lúc mẹ cũng rất kì lạ.

Mẹ ngồi kể về những kỉ niệm ngày xưa, mẹ kể rằng ngày xưa cậu đã làm đổ nguyên một nồi cháo mẹ làm cho ông bà nội, hay chuyện cậu đi bắt châu chấu rồi bị ngã chảy máu ngay ở đồng, tất cả đều rất xa lạ.

Cậu chưa từng được như thế, những thứ này cậu chưa làm bao giờ.

Trong phòng bố mẹ, ở trong tủ bàn làm việc của bố có 1 bức ảnh, là một gia đình 3 người, trong đó có mẹ cậu, bố cậu và 1 bé gái.

Cậu tìm thấy nó lúc đang nghịch ngợm trong nhà.

Cậu cầm bức ảnh chạy đi tìm bố để hỏi, thay vì giải đáp, ngược lại ông rất tức giận, đánh cho cậu 1 trận rồi cấm túc cậu đi chơi 1 tuần.

Cậu vẫn không biết bé gái đó là ai.

Đến lúc lớn, cậu mới biết chính mình cũng là hiện thân của bé gái đó.
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
thẩm vấn (2)


Đã đến lúc phải thay người, lần này người đến thẩm vấn hắn không phải là Kim Mễ nữa, mà là một nam viên thanh tra khác.

-"Hơn 5 tiếng rồi đấy nhỉ?

Lão Trương".

Nhìn hắn bây giờ như 1 xác chết không hồn, còn thấy một chút ghê rợn.

-"Tôi thừa nhận, tôi có giấu phần xác của người phụ nữ đó đi".

Hai hốc mắt của hắn đã đỏ lên, rưng rưng nước mắt.

-"Nhưng mà, nhưng mà có người bảo tôi làm vậy.

Người phụ nữ đó là người làng tôi.

Vợ chồng tôi vốn dĩ sống ở đó cả mấy thập kỉ rồi, giờ mà người ta biết con tôi đâm chết người làng, vợ chồng tôi còn nơi nào để đi nữa".

-"Có người bảo ông làm?

Người đó là ai?

Ông còn nhớ mặt không?".

Viên thanh tra chỉ chú ý vào phần đầu lời khai của hắn, còn việc hắn kể lể ra sao nữa thì cũng chỉ có thêm ít thông tin cỏn con, không mấy giá trị.

-"Tôi không nhớ rõ nữa, lúc đó tôi còn chẳng nhìn rõ cậu ta trông như thế nào".

-"Không còn nhớ một chút gì sao?".

-"Không còn".

04/08/2000.

9h tối tại Sở Cảnh sát Seoul.

Cốc cốc.

-"Mời vào".

Bước vào là Kim Mễ.

Hôm nay cô tới văn phòng của Sáp Kỳ có chút việc muốn bàn luận.

-"Hắn khai ra hết rồi à?".

Sáp Kỳ nhấp 1 ngụm cà phê rồi hỏi.

-"Ừ, nhưng không hiểu sao chị cứ thấy là lạ".

-"Có việc gì phát sinh sao?".

-"Không có".

Sáp Kỳ nhún vai, rót 1 cốc nước rồi đưa về phía Kim Mễ.

-"Hắn nói có người xui hắn làm vậy".

Sáp Kỳ im lặng, đầu cúi xuống nhìn tách cà phê còn đang bốc khói.

-"Nhưng mà...".

Kim Mễ chưa kịp nói hết câu thì mất điện.

Cả tòa nhà trở nên tối om.

-"Ở đây chờ em chút".

Sáp Kỳ đặt tách cà phê xuống.

Trong bóng tối chẳng phân biệt rõ được thứ gì, cô chỉ có thể tự nhớ đường đến bàn làm việc.

Lấy được điện thoại, cô bật đèn flash lên rồi đi kiểm tra.

Ra khỏi cửa, đang đi cô bỗng va phải ai đó, làm người ta sợ mà hét toáng lên.

-"Ai vậy?".

-"Mẹ ơi con sợ quá huhu".

-"Thái Nghiên, là chị à?".

-"Kỳ ơi, tối quá, sao tự nhiên lại mất điện?

Bình thường đâu có thế, chị nhớ điện của trụ sở chúng ta khỏe lắm mà".

-"Chị hỏi thế thì em biết hỏi ai cho rõ".

Thái Nghiên đứng dậy rồi bấu vào tay Sáp Kỳ.

Đâu có ai nghĩ đây chính là 1 người trưởng thành đã 30 tuổi rồi đâu.

-"Đi, chúng ta đi kiểm tra xem sao.

Có người còn đang chờ em ở văn phòng".

-"Giờ này mọi người về gần hết rồi, còn mỗi chúng ta với một vài người khác thôi.

Ai đến gặp em vậy?".

-"Kim Mễ".

Không nói gì nữa, Sáp Kỳ và Thái Nghiên cùng nhau đi kiểm tra nguồn điện.

Lúc kiểm tra thì gần như nguồn điện không có vấn đề gì.

Điều này làm cho Kỳ và Nghiên thắc mắc mãi, không có vấn đề sao lại mất điện.

-"Này, chị thấy lạ lắm, hay là...".

-"Giờ này không phải lúc để dọa mấy trò con nít đâu nhé".

-"Không, nhưng nó lạ thật mà.

Em nghĩ xem".

-"Kệ chị đấy".

Lên lại văn phòng, điện đã sáng, nhưng không thấy Kim Mễ đâu nữa.

Sáp Kỳ gọi điện thì đầu dây bên kia nhấc máy, nói là để khi khác gặp mặt sau, Kim Mễ chờ hơi lâu, có chút việc nên vội đi ngay.

Trong cái tối như thế mà vẫn lần mò xuống được tầng 1, hay thật.

Sáp Kỳ thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà.

Trên đường về có ghé 1 quán ăn địa phương, cô có nghe được 1 nhóm bạn già đang ăn nhậu nói chuyện với nhau trong đó.

-"Dạo này nhà ông có hay mất điện không?".

-"Có, cứ tự nhiên nó mất ấy nhỉ.

Ban đầu tôi nghĩ chắc là do trục trặc gì đó nên đi xem thử, kết quả là chẳng có thứ gì hỏng cả.

Với lại tổ dân phố cũng không thông báo là có lịch cắt điện".

Lạ lùng thật.

Cứ tự nhiên mà mất điện ấy nhỉ.

-"Haha, có khi cả cái khu phố này bị ám rồi cũng nên".

-"Ông nói linh tinh gì vậy lão Đông, uống say rồi phải không?".

-"Không say, tôi không say đâu.

Giờ cứ sơ hở là án mạng, cả cái khu phố này ngày nào mà không hết hoang mang".

Sáp Kỳ nhấp 1 ngụm nước rồi đứng dậy thanh toán, phía sau vẫn còn tiếng bàn tán, thảo luận của các ông chú.

Sáp Kỳ về tới nhà, bật đèn lên được một lúc thì bóng đèn lại chớp nháy, liên tục như vậy.

Cô nghĩ chắc do trục trặc thôi, nhưng lời ông chú kia nói cứ luôn ở bên tai.

Mặc kệ, dù sao cũng đêm rồi, cô đi ngủ.

Nói là vậy nhưng chẳng tài nào cô ngủ nổi.

Tiếng bóng đèn rè rè cứ kêu lên trong khắp căn nhà nhỏ, buộc cô phải đứng dậy đi kiểm tra.

Đi qua cửa sổ, bên ngoài khung cảnh vắng lặng, tĩnh mịch, chỉ còn có ánh sáng của đèn đường chiếu rọi xuống.

Rồi cô nheo mắt lại, trên cái đường phố vắng vẻ kia lại vẫn có người đi lại.

Nhìn kĩ hơn thì là dáng vẻ của 1 người phụ nữ, đi chậm rãi trên đường, tay dắt 1 đứa trẻ.

Đêm hôm như vậy còn đi ra đường làm gì nữa, đã vậy thân còn là phụ nữ lại dắt theo trẻ nhỏ.

Đèn đã ngừng kêu, không gian lại trở nên im ắng hơn bao giờ hết.

Sáp Kỳ thấy vậy không nghĩ nhiều nữa, lên giường chuẩn bị ngủ tiếp.

Ấy vậy mà cả đêm ấy cô không tài nào chợp mắt được.
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
có giống không?


04/08/2000.

Đêm qua cô mất ngủ, thức trắng cả đêm khiến người cô đau nhức, mệt mỏi.

Chẳng biết là vì lý do gì, chỉ biết là cô chẳng tài nào chợp mắt được, trước giờ cô chưa từng bị mất ngủ.

Ngồi trong văn phòng, nhấp một ngụm cà phê.

Bây giờ cô chỉ ước lại mất điện như hôm qua, mất cả ngày cũng tốt.

-"Kỳ, không khỏe à?".

Thái Nghiên bước vào phòng, cầm trên tay một tập giấy tài liệu.

-"Lần sau chị gõ cửa giùm em được không?".

-"Quên tí".

Thái Nghiên đem theo một sấp tài liệu bước vào.

-"À mà nếu chị đến đây vì công việc thì quay đầu ra ngoài cửa giúp em, cho em nghỉ 30p rồi quay lại".

-"Không, nếu đã đến đây thì phải làm việc, đúng không cảnh sát Khương?".

Câu nói này là của Sáp Kỳ.

Có một lần Thái Nghiên ngủ gật trên bàn làm việc, Sáp Kỳ đã đánh thức cô dậy và nói câu này.

Vậy là từ đó tới giờ Thái Nghiên luôn đem câu nói này ra mà nhại lại.

Sáp Kỳ im lặng, biết rằng ả này lại chọc nhây mình rồi.

-"Tập trung vào, có cái này cho em xem đây".

Thái Nghiên đặt tập tài liệu lên bàn.

Sáp Kỳ nhấp thêm một ngụm cà phê, lấy tài liệu, lật giở từng trang giấy.

Sự chú ý của cô dồn hết vào tấm ảnh ở giữa đống giấy đó.

-"Cái gì đây?".

-"Ảnh chụp thi thể nạn nhân từ cơ quan pháp y gửi về, nay họ mới khám nghiệm lại, phát hiện thêm vài điều".

-"Điều gì?".

-"Thay quần áo đi, đến chỗ họ trước đã".

Sáp Kỳ đứng dậy chỉnh trang lại đồng phục, nhanh chóng chuẩn bị để tới cơ quan pháp y.

Đi cùng Sáp Kỳ có Thái Nghiên, với một thành viên trong đội cảnh sát hình sự.

-"Tôi nghĩ cửa sổ vỡ không phải do hung thủ phá vỡ cửa để đột nhập, mà là nạn nhân phá".

-"Ý anh là nạn nhân phá cửa để cố gắng thoát thân?".

Thái Nghiên lên tiếng, vốn dĩ lập trường mà những vị cảnh sát tham gia phá án đưa ra ngay từ đầu là hung thủ phá cửa sổ để đột nhập sau đó gây án.

Cô cũng từng nghĩ đến trường hợp nạn nhân phá cửa sổ sau khi xem những bức ảnh cùng ghi chép mà cơ quan pháp y gửi về.

Nhưng có một điều cô vẫn thắc mắc dù cho cô cũng từng nghĩ tới chuyện đó, nạn nhân là một bà lão tuổi cao, bị khuyết tật và phải ngồi xe lăn, sức đâu mà phá cả cái cửa sổ?

Nhưng nhân viên pháp y cũng cho cô xem ảnh chụp tay của nạn nhân, nó hoàn toàn khớp với suy luận đó.

Ôi nhiều chữ "nhưng" quá rồi.

Đầu ngón tay của nạn nhân chảy máu, xước và bị bầm tím, chứng tỏ là đã phải va đập mạnh vào thứ gì đó rất cứng, đó có thể là tấm thủy tinh khung cửa sổ.

Hơn nữa khi nắm tay nạn nhân lại thành nắm đấm, phần xương tay nhô lên bị chảy máu nhiều, bầm tím nặng.

-"Chuyện này không đơn giản đâu".

Sáp Kỳ thở dài.

-"Hiện chẳng đoán ra được động cơ gây án của hung thủ, vì nạn nhân trước giờ không có thù hằn với ai.

Vả lại, có hai nghi phạm nhưng tất cả đều đưa ra bằng chứng thuyết phục và được thả rồi".

-"Vậy sao các cô không nghĩ tới chuyện động cơ gây án không xuất phát từ thù hằn mà lại là lý do khác thì sao?

Đâu phải tên giết người nào cũng giết người vì muốn trả thù đâu".

Vị bác sĩ pháp y kia lên tiếng.

-"Chúng tôi đã nghĩ ra đủ thứ rồi, vậy anh nghĩ lý do gì lại khiến hung thủ ra tay tàn bạo như vậy với một bà lão khuyết tật chứ?

Trong khi hắn ta chẳng quen biết nạn nhân".

Sáp Kỳ đáp lại.

Quả thực có vô vàn lý do để hắn ta hành động, nhưng cái nào cũng thật vô lý.

-"Sao cô biết hắn ta không quen biết nạn nhân?".

-"Nạn nhân bị khuyết tật, sau khi 2 đứa con đi làm xa thì chỉ ở nhà với người giúp việc, không đi ra ngoài.

Bà ấy làm việc gì cũng là qua người giúp việc, sở dĩ sống với căn bệnh câm điếc đã là một sự khổ sở rồi.

Ngần ấy năm sống với người giúp việc, việc gì cũng qua tay người đó, quen biết làm sao được hung thủ".

-"Cũng có thể là có quen biết với người giúp việc, nhưng vậy thì càng không có động cơ gây án, ai đụng gì hắn".

Thái Nghiên tiếp lời.

-"Các cô ở lại thêm một lúc nhé, tôi có việc cần bàn thêm".

Thái Nghiên vừa dứt lời, vị bác sĩ pháp y như chợt nhận ra thứ gì đó, vừa đi vội vào phòng khám nghiệm vừa nói.

__________________

Sau khi từ cơ quan pháp y về, Sáp Kỳ mua bánh sandwich lên phòng làm việc ăn cùng Thái Nghiên.

-"Chị ơi em nói này".

-"Gì?".

-"Dạo gần đây em gặp vài chuyện lạ lắm, em không chắc là do nó lạ thật hay em bị thần kinh nữa".

-"Chuyện gì?".

-"Buổi tối hôm qua em thấy chuyện lạ lắm, khuya lắm rồi mà em thấy trên đường có hai mẹ con đang dắt tay nhau đi bộ".

-"Bình thường mà".

Thái Nghiên gặm một miếng bánh, cô cảm thấy khó hiểu với cái chuyện lạ mà Sáp Kỳ vừa kể.

Hay là nó bị thần kinh thật cũng nên.

-"Không phải, chị nghĩ lại xem.

Có ai dắt con đi dạo vào giờ đấy không?".

-"Thì lỡ người ta sinh hoạt giờ Mỹ thì sao?".

-"Bà lập luận logic giùm tôi cái được không?

Với lại... với cả em thấy...".

-"Thấy cái gì?".

-"Em thấy mặt người phụ nữ đó, mặt cô ta không bình thường đâu, nó kì dị lắm, người không ra người mà quỷ cũng chẳng thành quỷ.

Trông sợ lắm, mà cô ta dắt con đi bộ nhưng đi chậm lắm, giống như chân mất hết sức lực rồi í, chị biết cái kiểu lết đi không".

-"Thật sao?".

-"Điêu làm chó!".

Thái Nghiên uống một ngụm nước rồi quay sang nhìn Sáp Kỳ.

-"Em có thấy giống không?".

-"Giống gì?".

Bỗng dưng Sáp Kỳ cứng đờ người.

Phải thật vậy không?
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
sởn da gà


Một suy nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu Sáp Kỳ.

Cô nổi da gà lên, đôi mắt bất an nhìn Thái Nghiên.

-"Không, chắc không phải đâu.

Chị đừng có dọa em nhé".

Có thể thấy rõ sự lo lắng trên gương mặt của Kỳ vì thực sự chuyện này trùng hợp quá.

Cô bắt gặp hai mẹ con dắt tay nhau đi dạo vào đêm hôm qua, chính xác là vào lúc 12h khuya.

Mà giao thừa năm nay, cũng có hai người chết.

Sáp Kỳ rùng mình, quay sang nhìn Thái Nghiên vẫn đang gặm bánh ngon lành.

-"Chị này, chắc không có chuyện trùng hợp tới mức vậy đâu nhỉ?".

-"Làm sao biết chắc được, thế gian này nhiều chuyện mà em không tưởng tượng ra được lắm, có thể đây cũng là một trong số đó".

Sáp Kỳ nhớ lại, vụ án gây chấn động Hàn Quốc đầu năm nay.

Nạn nhân có hoàn cảnh vô cùng khó khăn, một mình nuôi con nhỏ, gia cảnh khốn khó.

Giao thừa hôm ấy hai mẹ con dẫn nhau đi dạo, tiện thể xem pháo hoa luôn, không ngờ lại xảy ra chuyện đáng tiếc.

Thấy Sáp Kỳ im lặng, Thái Nghiên lên tiếng.

-"Những người như vậy, họ mang oán hận lớn lắm.

Con còn nhỏ mà đã phải xa cõi trần, lại còn chết không toàn thây.

Hơn nữa cuộc đời còn quá nhiều thứ để lo liệu".

Sắc mặt Thái Nghiên trầm hẳn đi.

-"Cái gì cũng có cái giá của nó, ai làm ra chuyện xấu đẹp gì thì đều phải nhận lại được một cái gì đó thôi".

Sáp Kỳ thấy chị nói vậy, cũng không hỏi thêm gì nữa.

Cô đứng dậy đi pha cà phê, tối nay cô phải trực, và Thái Nghiên cũng phải ở lại giải quyết nốt công vụ.

-"Chị à, đến tận bây giờ em vẫn không hiểu nổi".

-"Chuyện gì?".

-"Lão Trương ấy, tại sao hắn ta phải làm vậy?

Giấu cái đầu của cô gái đó đi chỉ vì sợ bị đuổi khỏi làng sao?

Nhảm nhí thật".

Sáp Kỳ vừa nói vừa xay hạt cà phê, mùi thơm tỏa ra khắp căn phòng.

Thái Nghiên ngồi trầm ngâm một lúc mới đưa ra câu trả lời.

-"Không phải vậy đâu".

-"Hửm?".

Cái gì không phải cơ?

-"Không phải vậy đâu, hắn nói dối".

-"Sao chị lại biết?".

-"Thế em nghĩ xem tại sao chị lại biết, đơn giản lắm".

Sáp Kỳ ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng cô cũng nghĩ thông.

-"Chuyện tên tài xế là con trai lão ta, cả làng không ai biết".

-"Ừ, vậy nên hắn ta mới có thể qua mặt được tất cả mọi người, bao gồm cả chị".

-"Vậy suốt thời gian qua, con trai hắn đã ở đâu?".

-"Cái này thì chị chịu".

___________________

0:00h

Thái Nghiên đứng trước cửa sổ ngắm trăng, trăng đêm nay tròn thật.

Bỗng chợt cô có cảm giác rùng mình.

"Sao vậy nhỉ?

Lạ thật".

Sáp Kỳ ngồi trong phòng làm việc, ngáp ngắn ngáp dài một hồi.

Cô quyết định sẽ đi dạo một chút cho đỡ mất tập trung.

Cô đi xuống đại sảnh, có vài nhân viên trực đêm vẫn ngồi ở quầy lễ tân, đèn đã được tắt gần hết, chỉ để sáng ở một vài chỗ.

Cô đi ra ngoài cửa, đứng trước cửa sở cảnh sát tận hưởng cơn gió mát cuồn cuộn kéo tới.

Những hạt mưa nặng trĩu bắt đầu trút xuống.

Cô thở dài, đang tính đi dạo quanh khu vườn đằng sau, vậy mà vỡ kế hoạch.

Cô quay đầu định tiến vào cửa, nhưng trước mắt cô, tất cả mọi thứ đều tối thui.

Sở lại mất điện rồi.

Chết tiệt, đây là lần thứ hai rồi.

Cô bước vào, nhưng cô thấy lạ.

Lạ ở chỗ, sảnh lớn không có một bóng người, lúc trước vẫn còn một vài nhân viên trực đêm.

Đáng lẽ ra cô phải nhìn thấy đèn flash từ điện thoại của họ phát ra.

Nhưng cô chẳng thấy gì cả, trước mắt cô là một đại sảnh lớn tối thui như mực.

Reng reng.

Tiếng chuông điện thoại của cô kêu lên.

-"Thái Nghiên à".

-"Em đang ở đâu thế?

Trên này mất điện rồi".

-"Em đang ở dưới sảnh, chị vẫn còn ở trên văn phòng à?".

-"Ừ, Kỳ ơi, chị sợ quá, lên đây đón chị xuống đi".

-"Chị tự đi xuống đi, chị thuộc đường rồi mà, còn ở đây lâu hơn cả em, giờ em lên đấy thì chết mệt, thang máy thì không dùng được".

Vâng, phòng làm việc của Thái Nghiên ở tầng 8.

-"Huhu, không chị sợ lắm, nãy chị đi được đến cầu thang thì vấp chân ngã, chắc chị bị trật khớp rồi, lên đón chị đi".

Nghe tiếng nài nỉ của Thái Nghiên, Sáp Kỳ mủi lòng đành phải đi bộ lên tầng 8 cứu người chị em của mình.

Lên được đến tầng thứ 7, mồ hôi đã chảy nhễ nhại.

Cô tự nhủ bản thân rằng còn một tầng nữa thôi, cố lên.

Lên đến tầng 8, cô đứng ở đầu hành lang gọi Thái Nghiên.

-"Nè, chị chui ở xó nào rồi?

Ra đây đi em tới rồi nè".

Kêu hoài mà không thấy chị đâu, cô quyết định tới phòng làm việc để tìm.

Bước vào, cô soi đèn, thấy mọi thứ nhưng người không thấy đâu.

Cô nhấc máy gọi cho Thái Nghiên, đầu dây bên kia lại không trả lời.

"Kỳ ơi".

-"Thái Nghiên?

Là chị à?".

Có ai đó vừa gọi tên cô, cô tưởng đó là Thái Nghiên nên đã trả lời lại.

Điện thoại cô bỗng kêu lên, một thông báo tin nhắn từ Thái Nghiên có nội dung: "Em đang ở đâu thế, sao mãi chưa lên, chị ở phòng tài vụ chờ em nè".

Bất giác một cảm giác rùng rợn chạy dọc sống lưng cô.

Linh cảm của cô mách bảo rằng không ổn rồi.

Trên phim thì nhân vật chính sẽ phải chạy đi luôn, không thì sẽ phải xuống suối vàng.

Và ở đây cô là nhân vật chính.

Cô hoảng sợ chạy một mạch đến cuối hành lang đến phòng tài vụ.

Ôi thánh thần ơi, chết mất thôi.

Cô chạy vào phòng tài vụ, thở vô cùng gấp.

Cô thấy Thái Nghiên đang ngồi ở đó.

-"Em đến rồi à, chị chờ em mãi".

-"Không có thời gian đâu, chạy thôi".

-"Sao phải chạy?".

-"Đừng có hỏi nữa, bám lấy người em, hai người chúng ta đi khỏi đây ngay lập tức".

Rồi cô dìu Thái Nghiên bước đi thật nhanh, ở lại lâu thêm không biết có chuyện gì sẽ xảy ra nữa.

Xuống đến sảnh, hai người cũng đã thấm mệt.

Vì Thái Nghiên bị trật khớp nên việc di chuyển còn vất vả hơn nhiều.

Ra được bên ngoài, Sáp Kỳ mau chóng bắt taxi, hai người đi thẳng về nhà Thái Nghiên.

Về đến nhà, Sáp Kỳ vẫn còn hoảng sợ vì chuyện lúc nãy.

Kể lại cho Thái Nghiên, tâm trạng cô vẫn có phần lo lắng, bất an.

-"Chúng ta về được nhà an toàn là may mắn rồi đấy".

Sáp Kỳ lấy hai tay ôm đầu.

Vẻ mặt lo sợ nói với Thái Nghiên.

-"Chị à, lúc đó em nghe thấy rõ có ai đó gọi tên em, em tưởng đó là chị nên đáp lại, nhưng chị lại ở phòng tài vụ.

Nhưng trước đó lúc em lên, em đâu có thấy ai".

Thái Nghiên trấn an Sáp Kỳ.

Cô cho rằng ở sở cảnh sát là an toàn tuyệt đối, sẽ không có chuyện xấu xảy ra.

Sáp Kỳ ngủ lại ở nhà Thái Nghiên một đêm, vì cô sợ không dám về nhà.

Cô còn đòi Thái Nghiên phải thức canh cho cô ngủ vì cô đã cứu chị khỏi bóng tối đáng sợ.

Nhưng mãi Sáp Kỳ vẫn chẳng thể chợp mắt nổi, cô vẫn thấy sởn da gà mỗi khi nghĩ lại chuyện đó.
 
Nhật Ký Của Mẹ: Sinh Hay Tử?| Seulrene
suy luận


05/08/2000

11h trưa.

Trời vẫn mưa nặng hạt, nhưng đã không còn những cơn gió mạnh ùn ùn kéo tới làm chao đảo những tán cây bên đường.

Vẫn là một buổi sáng bình thường ở sở cảnh sát.

Sáp Kỳ ngồi bần thần, trên bàn là cốc cà phê đã nguội ngắt.

Đêm qua thức trắng nên mắt thâm sì lại.

-"Bộ bị ai bóc lột sức lao động hả?".

Một cảnh sát nam đến vỗ vai Sáp Kỳ.

Sáng ra vừa đến đã thấy cô ngồi một mình ở đây, mắt thâm, tâm trạng có vẻ cũng không tốt.

-"Đi qua bên kia chơi đi, có thấy bạn đang mệt không?".

-"Thì thôi, chẳng qua người ta có lòng hỏi thăm thôi đấy nhé".

-"Ừ cảm ơn bạn nhiều lắm, giờ thì biến được rồi đó".

-"Haizzz, đúng là người tốt không bao giờ được đền đáp thỏa đáng mà".

Vị cảnh sát nam đó rời đi, lẩm bẩm trong miệng.

-"Bà đây nghe thấy hết đấy nhé!".

Sáp Kỳ lại ngồi bần thần.

Bây giờ cơn uể oải đang chiếm lấy người cô, cô chỉ muốn ngồi lười biếng một chỗ và không muốn phải động tay chân đến bất cứ việc gì nữa cả.

Nhưng cũng chỉ ngồi được một lúc, bởi nếu lười thêm chút nữa, chắc chắn tên cô sẽ có trong danh sách phê bình tháng này.

Cô đứng dậy, đi lên văn phòng làm việc.

Phòng làm việc của Sáp Kỳ rất bừa bộn, ở đâu cũng thấy rải rác tài liệu, ảnh chụp.

Bác Triệu từng phàn nàn mấy lần nhưng cô cho rằng để vậy rất tiện, tiện tay thì lấy được luôn.

Cô đi đến trước bàn làm việc, trên đó là tài liệu ghi chép, lời khai nhân chứng, ảnh chụp hiện trường án mạng của vụ án giết người tại ngôi làng nọ ở Seoul.

Cô ngồi xuống, nhìn vào từng mục một.

Ánh mắt của cô va phải vào bức ảnh chụp đầu của nạn nhân, khi ấy phần đầu bị cắm vào vòi hoa sen, máu chảy xuống.

Đây là bức ảnh mà cô đã phát hiện ra ký hiệu tập rỗng.

Nhớ lại lời Thái Nghiên từng nói, theo lời của chị thì đây là trăng tròn, vậy dấu gạch chéo này nghĩa là gì?

Cô lật lại ghi chép về lời khai nhân chứng và nội dung buổi thẩm vấn người giúp việc và một người đàn ông, đã có xung đột với nạn nhân từ lâu, ngày xảy ra án mạng đã có mặt ở nhà nạn nhân.

"Bản ghi chép thẩm vấn 1: Lời khai của bà Trương Nguyệt Cầm (người giúp việc của nạn nhân).

9 giờ sáng ngày 29/07/2000.

-"Cô làm cho nhà bà Cúc bao lâu rồi?".

-"Cũng lâu lắm rồi, sau khi bà ấy đổ bệnh được một vài năm".

-"Bà Cúc có thói quen sinh hoạt như thế nào?".

-"Cũng không có gì đặc biệt lắm, vì bà ấy phải ngồi xe lăn nên cũng chẳng làm gì nhiều, đa số đều qua tôi cả.

Có điều bà ấy rất thích trà Phổ Nhĩ, mỗi khi có khách tới bà ấy đều pha để mời họ".

-"Vậy sao?

Thế lúc cô nghỉ thì bà ấy làm thế nào?".

-"À lúc đó tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ cho bà ấy, từ việc vệ sinh cho đến đồ ăn thức uống, rảnh được lúc nào tôi sẽ ghé qua lúc ấy.

Tôi cũng nhờ hàng xóm để mắt tới bà ấy".

-"Hôm xảy ra án mạng, cô có xin nghỉ đúng không?

Lý do là gì?".

-"Đứa con gái nhà tôi bị xơ gan, hôm đó nó được ghép gan nên hôm đó tôi đến bệnh viện".

-"Nhưng buổi sáng cô vẫn có ghé qua nhà nạn nhân mà đúng không?".

-"Vâng, bà ấy gọi cho tôi nhờ tôi đến pha giúp bà ấy tách trà, bà ấy bảo hôm nay có vị khách đã lâu không gặp mặt".

-"Hôm đó còn có người đến nữa à?

Cô có biết vị khách đó là ai không?".

-"Tôi không biết rõ lắm, chỉ biết là bà ấy rất quý người này, hình như là nam giới, tôi thấy bà ấy gọi người đó là cháu".

-"Được rồi, lúc cô đến nhà, nạn nhân đã có biểu hiện gì khác lạ hay cô có thấy được điều gì bất thường không?".

-"Chắc là không rồi, tôi đến lúc 8h sáng, tôi đưa bà ấy đến phòng khách rồi bật TV lên, cũng không thấy cái gì khác.

Sau đó tôi rời đi luôn nên cũng không biết thêm gì cả".

-"Được rồi, đến đây thôi, cô có thể về rồi.

Cảm ơn vì đã hợp tác!"."

Sở dĩ buổi thẩm vấn này chỉ ngắn ngủi như vậy vì vị thanh tra thẩm vấn đã kết luận rằng người giúp việc hoàn toàn vô tội nên không muốn hỏi gì thêm.

Lời bà ấy khai đều là sự thật, cả ngày hôm đó ngoại trừ lúc bà ấy đến nhà nạn nhân ra thì không còn lúc nào khác.

Nhân viên bệnh viện Seoul cũng xác minh rằng cả ngày hôm đó bà ấy ngồi chờ con gái đang phẫu thuật.

Hung khí gây án cũng không được lấy từ căn nhà bởi cảnh sát đã so sánh kích thước các vết đâm trên người nạn nhân với kích thước của những đồ vật có thể gây án ở trong nhà, tất cả đều không trùng khớp.

Dù không chính xác 100% nhưng các vết đâm này được tạo ra bởi một vật nhỏ hơn, nhưng lại có thể đâm sâu hơn các loại dao trong nhà bếp.

Nó gần giống như tua vít.

Sáp Kỳ đọc qua, ngồi ngẫm nghĩ một lúc.

Cô cầm điện thoại lên, gọi điện cho một người.

-"Này, hôm đó các anh có xuống nhà bếp của nhà nạn nhân không?".

-"Có".

-"Có thấy gì không?".

-"Từ từ để tôi nhớ lại đã, cũng chẳng có gì mấy đâu, hình như có một tách trà vừa mới được pha đâu đó khoảng 1-2 tiếng trước đó.

Vì tôi thấy nó vẫn còn hơi ấm, vẫn còn bã trà bên trong".

-"Được rồi, tôi cảm ơn".

Sắc mặt Sáp Kỳ sáng lên, hình như cô nghĩ ra gì đó rồi.
 
Back
Top Bottom