Ở đâu đó trên khắp thế giới này đang có vô số thứ xuất hiện.
Chúng có đủ loại hình dạng, có thể ẩn mình trong loài người, đắm mình trong đại dương, hòa vào rừng rậm… chờ đợi cơ hội để nuốt chửng con mồi mà mình đã lựa chọn.
Nhưng Chúa không thiên vị bất kỳ ai.
Chúa sẽ ban tặng cho con mồi một thứ sức mạnh nào đó để trở thành kẻ đi săn.
Con mồi không vĩnh viễn là con mồi.
Thợ săn cũng có thể trở thành kẻ bị săn đuổi.
Vũ Thị Minh Lan không biết mình bị làm sao, mấy hôm nay cô cứ thấy thế giới này trở nên lạ lẫm.
Cô ngửi thấy rất nhiều mùi hương kỳ lạ ở khắp nơi, có những mùi ngọt ngào, cũng có những mùi tanh thối khó chịu.
Cô hỏi những người xung quanh mình, và ai cũng cho rằng chứng hoang tưởng của cô lại tái phát.
Cô cũng cho là thế, kể cả việc cô nhìn thấy vài thứ kỳ lạ trong nhà mình.
Đêm đó là một đêm mưa bão, cô nghe thấy một tiếng hét lớn và dài ở nhà hàng xóm kế bên, âm thanh như tiếng em bé, cao đến mức làm tai cô rỉ máu.
Nhưng khi hỏi một người bạn ở chung, câu trả lời cô nhận được vẫn là bệnh của cô lại tái phát và cần uống thuốc.
Tiếng hét đó kéo dài khoảng 2–3 phút rồi tắt ngúm, nhưng cô cũng chẳng quan tâm lắm.
Vũ Thị Minh Lan đi vào phòng ngủ.
Đằng sau cô, cái bóng vặn vẹo thành nhiều hình dạng, như một con quái vật sắp nuốt chửng con mồi.
Tiếng mưa bão vẫn phảng phất bên tai, đêm nay là một đêm không ngủ.
8 giờ 27 phút sáng, Lê Quang Duy để vài bộ quần áo, một con dao găm và chiếc điện thoại vào ba lô, rồi từ cửa sổ nhà mình trèo lên nóc nhà người khác.
Trên đó còn có một cô gái, cô đang cầm một con dao dính một ít dịch nhầy nhụa màu đen, tỏa ra mùi như tử thi.
Chỉ trong chưa đầy 24 tiếng, thế giới này gần như đã mất đi trật tự.
Rất nhiều người đã phát hiện những con quái vật đột nhiên xuất hiện kia.
Có người may mắn gặp phải những loại yếu ớt, chẳng làm được gì, cũng có người xui xẻo gặp phải kẻ mạnh, và kết cục chính là cái chết.
Lê Quang Duy và Vũ Thị Minh Lan nhìn nhau trong im lặng, rồi gần như cùng lúc quay người, mỗi người chọn một hướng khác mà rời đi.
Bóng dáng cao lớn của cậu nhanh chóng hòa tan vào màn sương mù dày đặc.
Họ giống như bèo nước trôi dạt giữa dòng, chạm mặt chỉ là ngẫu nhiên, không cần chào hỏi, cũng chẳng cần ghi nhớ.
Trong một thế giới mà cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, việc không tạo ra sự giao thoa, không nuôi dưỡng tình cảm, có lẽ lại là cách an toàn nhất để tồn tại.
Lê Quang Duy tìm được một mái nhà tương đối yên tĩnh.
Cậu ngồi xuống ở một góc khuất, mở ba lô, lấy ra chiếc điện thoại.
Sau khi đăng ký vài nghìn tiền mạng, cậu truy cập mạng xã hội, lặng lẽ đọc những dòng tin tức hỗn loạn đang cuộn trào trên màn hình.
Cậu ngồi tựa lưng vào bức tường lạnh ngắt, ánh sáng từ màn hình điện thoại nhợt nhạt hắt lên Làn da trắng.
Gương mặt điển trai vì thế mà càng hiện rõ vẻ tái nhợt, như thể đã bị rút bớt sinh khí.
Khắp nơi là những bài viết hỗn loạn, từ hoài nghi đến tuyệt vọng, cuộn trào không ngừng.
Con người rốt cuộc cũng chẳng khác gì các loài động vật, khi bầy đàn rơi vào hoảng loạn, lý trí lập tức tan rã, chỉ còn lại sự bối rối và bản năng sinh tồn mù quáng.
Các khu vực như Mỹ, Anh và Hà Lan đã hoàn toàn rơi vào hỗn loạn.
Số lượng quái vật xuất hiện tại những địa điểm này gần như gấp năm lần so với các khu vực khác.
Số người thiệt mạng đã lên đến hàng nghìn.
Cậu chú tâm đọc từng bản tin một.
Xã hội lúc này rối ren như một mớ tơ nhện, chằng chịt và không có lối thoát.
Nhiều người phát điên, họ lựa chọn tự tử , vì họ không muốn tiếp tục sống trong một thế giới hỗn loạn, nơi cái chết trở thành điều hiển nhiên, nơi trật tự xã hội từng tồn tại đã hoàn toàn sụp đổ.
Sau lưng Lê Quang Duy có một thứ gì đó, trông như chó lại giống mèo.
Nó ẩn mình sau những công trình đổ nát rồi bất ngờ nhảy ra, đè cậu xuống khi cậu đang ngồi đọc tin tức.
Sức lực của nó cực lớn, móng vuốt cấu mạnh vào da thịt, máu tươi tuôn ra như vòi nước bị hở van.
Vì bị tấn công quá bất ngờ, cậu gần như không kịp phản ứng, chỉ có thể bị nó đè xuống mà cấu xé.
Lê Quang Duy cố vươn tay vào trong ba lô, lôi ra con dao găm mà cậu đã bỏ vào từ trước.
Cậu dồn hết sức, đâm thẳng con dao vào cổ nó.
Nhưng sức sống của quái vật mạnh gấp nhiều lần con người, làm sao có thể dễ dàng chết như vậy.
Con dao găm mắc kẹt trong cổ nó, cậu phải dùng hết sức mới rút ra được.
Dòng máu đen xì phun thẳng vào mặt cậu.
Sức lực của con quái vật yếu dần.
Lê Quang Duy dồn toàn lực lật người lại, ngồi đè lên thân thể nó.
Con dao găm liên tục đâm xuống, từng nhát, từng nhát một, cho đến khi cơ thể con quái vật hoàn toàn ngừng phập phồng.
Cơ thể cậu dường như không còn chút sức lực nào, cậu ngã ra nằm ngửa kế bên thi thể của con quái vật, tiếng thở dồn dập, nặng nề, kèm theo đó là tiếng cười hưng phấn của cậu.
Cảm giác chiến thắng làm cậu vui vẻ lạ thường, đại não không thể kiểm soát được, tiếng cười ngày càng lớn.
Nếu có ai nhìn thấy cảnh này, chắc sẽ không tiếc lời mà chửi là “thằng điên”.
____
lời của tác giả: Lê Quang Duy là con lai Việt - Nga, ảnh cao tận 1m97🙂) tóc vàng mắt nâu. (ảnh là thụ đó hẹ hẹ)