Cập nhật mới

Khác Nhật Ký Chạy Trốn Ở Tận Thế

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405544936-256-k310409.jpg

Nhật Ký Chạy Trốn Ở Tận Thế
Tác giả: Meoluoiomtrang
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

_Giới Thiệu_
Khi những quy tắc của xã hội loài người sụp đổ, thế giới ấy sẽ thuộc về những kẻ điên.

Cảnh báo: Truyện hoàn toàn hư cấu, do tác giả sáng tác.



tanthe​
 
Nhật Ký Chạy Trốn Ở Tận Thế
Chương 1.1


Căn nhà nằm giữa lòng thành phố tấp nập, tiếng kèn xe hoà trộn với đủ thứ âm thanh, tạo thành một thứ ồn ào khó chịu.

Tiếng ti vi vang lên nổi bật, đang phát một chương trình thời sự.

Giọng nói của cô MC dễ nghe, âm vang khắp phòng khách.

“Vùng biển từ Bà Rịa–Vũng Tàu đến Cà Mau sẽ có gió mạnh dần lên cấp 8–9, giật cấp 11.

Sóng biển cao từ 3 đến 5 mét, biển động rất mạnh.

Tàu thuyền hoạt động trong khu vực nguy hiểm có nguy cơ cao chịu ảnh hưởng của gió mạnh, sóng lớn và lốc xoáy.”

Tiếng gió đập ầm ầm vào cửa kính, khiến căn nhà càng trở nên âm u hơn.

Lê Quang Duy nằm lười biếng trên chiếc sofa, tiếng của cô MC vẫn văng vẳng bên tai, liên tục thông báo về tình hình của cơn bão.

Bỗng một tiếng sét xé ngang bầu trời, âm thanh của ti vi tắt ngúm, ánh đèn ngủ lờ mờ cũng tan vào bóng tối.

Tiếng chửi buột miệng của Lê Quang Duy có lẽ là âm thanh vang vọng nhất lúc này.

Bầu không khí trở nên ngột ngạt lạ, cơn mưa cũng lớn dần.

Có lẽ đêm nay sẽ là một đêm không ngủ.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, bằng mắt thường cũng có thể thấy sức gió bên ngoài ngày càng lớn hơn.

Những cái cây từng kiêu hãnh dưới ánh mặt trời giờ phải nghiêng mình trước nó.

Lê Quang Duy nằm trên chiếc giường lớn, lướt qua lướt lại những đoạn tin nhắn cũ với bạn bè, rồi một thông báo SMS xuất hiện.

Cậu thuận tay bấm vào đọc:

[CẢNH BÁO KHẨN: Mưa lớn, ngập sâu trên diện rộng.

Đề nghị người dân hạn chế ra ngoài, di chuyển lên tầng cao, đảm bảo an toàn tính mạng.]

Không biết từ khi nào thời gian đã trôi đến 0 giờ 27 phút sáng.

Điện vẫn chưa có lại, cậu bật đèn flash điện thoại và xuống tầng dưới kiểm tra thì phát hiện nước đã ngập gần hai mét.

Lê Quang Duy không ngờ rằng trong 19 năm cuộc đời ngắn ngủi, cậu lại được chứng kiến biết bao thảm họa thiên nhiên trên khắp thế giới.

Ngay cả miền Nam Việt Nam cũng xuất hiện một cơn bão thế kỷ như thế này.

Tiếng gió ù ù vẫn bên tai, báo hiệu sự hiện diện của nó, rồi một vật gì đó bay thẳng vào tấm kính cửa sổ, đập mạnh khiến nó vỡ thành vô số mảnh.

Nhờ đó, gió và nước của cơn bão đã tràn vào bên trong.

Lê Quang Duy lại gần nhìn xem thứ gì đã làm bể cửa kính nhà mình.

Thứ đó trong nhầy nhụa, nhỏ như một bào thai 5–6 tháng gì đó, tơ máu phủ khắp người nó, bên ngoài là một lớp màng như bọc nước ối, nó vẫn còn sống, cơ thể như một đống thịt nát của nó phập phồng đều đặn, phát ra âm thanh như em bé đang khóc.

Trong nó thật kinh tởm!

Lê Quang Duy ngồi xổm, cầm đại một mảnh kính trên sàn rồi chọc chọc vào người của thứ đó.

Có lẽ do đau, tiếng khóc của nó trở nên lớn hơn, nghe chói tai vô cùng.

Không biết là có ý hay cố tình, mà cậu lại đâm mạnh mảnh kính vào nó.

Tiếng ré lên làm toàn bộ đồ bằng thủy tinh hay sành trong nhà cậu vỡ tan, hai bên tai của Lê Quang Duy bắt đầu chảy máu, nhưng tay cậu vẫn cầm mảnh kính đâm mạnh vào người nó.

Tiếng hét yếu dần và im bặt.

Cậu nhìn thời gian trong điện thoại, rồi bình tĩnh vứt thứ đó vào thùng rác, vào phòng tắm rửa tay và mặt, cuối cùng là trở lại phòng ngủ.

Đặt lưng lên chiếc giường lớn của mình, cậu nhắm mắt chìm vào giấc mộng.

Bây giờ đã là 2 giờ 54 phút sáng.

Bên ngoài trời vẫn còn mưa lớn, không có dấu hiệu nào là nó sẽ dừng lại, cái cửa sổ trong phòng ngủ vì tiếng hét của con quái vật lúc nãy mà đã vỡ nát, gió và nước theo đó mà tràn vào.

Nhưng Lê Quang Duy vẫn không suy nhê gì mà chùm chăn ngủ.

Cả người cậu như chìm trong một bể nước lớn, phổi của cậu vì không hít thở được mà đau quặn từng cơn, có vô số thứ gì đó mờ nhòe lướt qua mắt, những tiếng thì thầm ngọt ngào quyến rũ bên tai, như các nàng siren cất tiếng hát dụ dỗ những chàng thủy thủ đắm chìm trong đại dương mênh mông.

Lê Quang Duy bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng ngọt ngào nhưng lại có phần đen tối đó, cậu không có phản ứng quá khích nào, vì từ nhỏ đến lớn thì những cơn ác mộng như thế đã xuất hiện vô số lần.

Cậu lom khom xuống giường, hiện tại điện vẫn chưa có lại và nước đã gần như ngập hết lầu dưới nhà cậu.

Bên ngoài có tiếng la hét, nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy có vài người ngồi hoặc đứng trên nóc nhà la lớn để nói chuyện với nhau.

Ai mà ngờ được ở Thành phố Hồ Chí Minh lại xảy ra ngập lụt nghiêm trọng như thế này chứ?

Từ một tháng trước, các loại thiên tai như sóng thần, động đất, mưa bão, lốc xoáy xảy ra diện rộng trên khắp thế giới, nhiều nơi vang lên tiếng coi báo động thiên tai.

Nhiều bài viết nói rằng Mẹ Thiên Nhiên đang trừng phạt loài người.

Có những người lạc quan cho rằng nó sẽ qua nhanh, cũng có những người cho rằng tận thế sắp đến và sẽ hủy diệt tất cả.

Không biết tại sao trong lòng cậu lại sinh ra một sự hưng phấn kỳ lạ.

Cậu cảm nhận được mùi tuyệt vọng từ nhiều nơi.

Lê Quang Duy ngồi trên chiếc ghế sofa yêu quý, tưởng tượng những ngày sắp tới xã hội loài người này sẽ sụp đổ như thế nào rồi ôm đầu cười khùng khục.

Nhưng kẻ điên không thích những trật tự được đặt ra, và Lê Quang Duy cũng vậy.

Cậu hưng phấn vì những quy luật mà xã hội đặt ra sẽ gãy nát, nó sẽ trở thành thế giới mà cậu cảm thấy mình thuộc về.
 
Nhật Ký Chạy Trốn Ở Tận Thế
Chương 1.2


Ở đâu đó trên khắp thế giới này đang có vô số thứ xuất hiện.

Chúng có đủ loại hình dạng, có thể ẩn mình trong loài người, đắm mình trong đại dương, hòa vào rừng rậm… chờ đợi cơ hội để nuốt chửng con mồi mà mình đã lựa chọn.

Nhưng Chúa không thiên vị bất kỳ ai.

Chúa sẽ ban tặng cho con mồi một thứ sức mạnh nào đó để trở thành kẻ đi săn.

Con mồi không vĩnh viễn là con mồi.

Thợ săn cũng có thể trở thành kẻ bị săn đuổi.

Vũ Thị Minh Lan không biết mình bị làm sao, mấy hôm nay cô cứ thấy thế giới này trở nên lạ lẫm.

Cô ngửi thấy rất nhiều mùi hương kỳ lạ ở khắp nơi, có những mùi ngọt ngào, cũng có những mùi tanh thối khó chịu.

Cô hỏi những người xung quanh mình, và ai cũng cho rằng chứng hoang tưởng của cô lại tái phát.

Cô cũng cho là thế, kể cả việc cô nhìn thấy vài thứ kỳ lạ trong nhà mình.

Đêm đó là một đêm mưa bão, cô nghe thấy một tiếng hét lớn và dài ở nhà hàng xóm kế bên, âm thanh như tiếng em bé, cao đến mức làm tai cô rỉ máu.

Nhưng khi hỏi một người bạn ở chung, câu trả lời cô nhận được vẫn là bệnh của cô lại tái phát và cần uống thuốc.

Tiếng hét đó kéo dài khoảng 2–3 phút rồi tắt ngúm, nhưng cô cũng chẳng quan tâm lắm.

Vũ Thị Minh Lan đi vào phòng ngủ.

Đằng sau cô, cái bóng vặn vẹo thành nhiều hình dạng, như một con quái vật sắp nuốt chửng con mồi.

Tiếng mưa bão vẫn phảng phất bên tai, đêm nay là một đêm không ngủ.

8 giờ 27 phút sáng, Lê Quang Duy để vài bộ quần áo, một con dao găm và chiếc điện thoại vào ba lô, rồi từ cửa sổ nhà mình trèo lên nóc nhà người khác.

Trên đó còn có một cô gái, cô đang cầm một con dao dính một ít dịch nhầy nhụa màu đen, tỏa ra mùi như tử thi.

Chỉ trong chưa đầy 24 tiếng, thế giới này gần như đã mất đi trật tự.

Rất nhiều người đã phát hiện những con quái vật đột nhiên xuất hiện kia.

Có người may mắn gặp phải những loại yếu ớt, chẳng làm được gì, cũng có người xui xẻo gặp phải kẻ mạnh, và kết cục chính là cái chết.

Lê Quang Duy và Vũ Thị Minh Lan nhìn nhau trong im lặng, rồi gần như cùng lúc quay người, mỗi người chọn một hướng khác mà rời đi.

Bóng dáng cao lớn của cậu nhanh chóng hòa tan vào màn sương mù dày đặc.

Họ giống như bèo nước trôi dạt giữa dòng, chạm mặt chỉ là ngẫu nhiên, không cần chào hỏi, cũng chẳng cần ghi nhớ.

Trong một thế giới mà cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, việc không tạo ra sự giao thoa, không nuôi dưỡng tình cảm, có lẽ lại là cách an toàn nhất để tồn tại.

Lê Quang Duy tìm được một mái nhà tương đối yên tĩnh.

Cậu ngồi xuống ở một góc khuất, mở ba lô, lấy ra chiếc điện thoại.

Sau khi đăng ký vài nghìn tiền mạng, cậu truy cập mạng xã hội, lặng lẽ đọc những dòng tin tức hỗn loạn đang cuộn trào trên màn hình.

Cậu ngồi tựa lưng vào bức tường lạnh ngắt, ánh sáng từ màn hình điện thoại nhợt nhạt hắt lên Làn da trắng.

Gương mặt điển trai vì thế mà càng hiện rõ vẻ tái nhợt, như thể đã bị rút bớt sinh khí.

Khắp nơi là những bài viết hỗn loạn, từ hoài nghi đến tuyệt vọng, cuộn trào không ngừng.

Con người rốt cuộc cũng chẳng khác gì các loài động vật, khi bầy đàn rơi vào hoảng loạn, lý trí lập tức tan rã, chỉ còn lại sự bối rối và bản năng sinh tồn mù quáng.

Các khu vực như Mỹ, Anh và Hà Lan đã hoàn toàn rơi vào hỗn loạn.

Số lượng quái vật xuất hiện tại những địa điểm này gần như gấp năm lần so với các khu vực khác.

Số người thiệt mạng đã lên đến hàng nghìn.

Cậu chú tâm đọc từng bản tin một.

Xã hội lúc này rối ren như một mớ tơ nhện, chằng chịt và không có lối thoát.

Nhiều người phát điên, họ lựa chọn tự tử , vì họ không muốn tiếp tục sống trong một thế giới hỗn loạn, nơi cái chết trở thành điều hiển nhiên, nơi trật tự xã hội từng tồn tại đã hoàn toàn sụp đổ.

Sau lưng Lê Quang Duy có một thứ gì đó, trông như chó lại giống mèo.

Nó ẩn mình sau những công trình đổ nát rồi bất ngờ nhảy ra, đè cậu xuống khi cậu đang ngồi đọc tin tức.

Sức lực của nó cực lớn, móng vuốt cấu mạnh vào da thịt, máu tươi tuôn ra như vòi nước bị hở van.

Vì bị tấn công quá bất ngờ, cậu gần như không kịp phản ứng, chỉ có thể bị nó đè xuống mà cấu xé.

Lê Quang Duy cố vươn tay vào trong ba lô, lôi ra con dao găm mà cậu đã bỏ vào từ trước.

Cậu dồn hết sức, đâm thẳng con dao vào cổ nó.

Nhưng sức sống của quái vật mạnh gấp nhiều lần con người, làm sao có thể dễ dàng chết như vậy.

Con dao găm mắc kẹt trong cổ nó, cậu phải dùng hết sức mới rút ra được.

Dòng máu đen xì phun thẳng vào mặt cậu.

Sức lực của con quái vật yếu dần.

Lê Quang Duy dồn toàn lực lật người lại, ngồi đè lên thân thể nó.

Con dao găm liên tục đâm xuống, từng nhát, từng nhát một, cho đến khi cơ thể con quái vật hoàn toàn ngừng phập phồng.

Cơ thể cậu dường như không còn chút sức lực nào, cậu ngã ra nằm ngửa kế bên thi thể của con quái vật, tiếng thở dồn dập, nặng nề, kèm theo đó là tiếng cười hưng phấn của cậu.

Cảm giác chiến thắng làm cậu vui vẻ lạ thường, đại não không thể kiểm soát được, tiếng cười ngày càng lớn.

Nếu có ai nhìn thấy cảnh này, chắc sẽ không tiếc lời mà chửi là “thằng điên”.

____

lời của tác giả: Lê Quang Duy là con lai Việt - Nga, ảnh cao tận 1m97🙂) tóc vàng mắt nâu. (ảnh là thụ đó hẹ hẹ)
 
Nhật Ký Chạy Trốn Ở Tận Thế
Chương 1.3


Làn nước đục ngầu đã nhấn chìm gần như toàn bộ thành phố.

Những tòa nhà cao tầng sừng sững trồi lên giữa vũng lầy mênh mông.

Lê Quang Duy hổn hển thở gấp, cậu chống tay ngồi dậy, ngẩng mặt nhìn về phía xa.

Bóng dáng của những sinh vật kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.

Chỉ trong tầm mắt, cậu đã nhìn thấy sáu đến bảy thực thể dị dạng lố nhố giữa làn nước.

Tiếng cánh quạt trực thăng gầm rú bên tai.

Hình như chính phủ đã nhận ra mức độ nguy hiểm của tình hình và điều máy bay đến cứu trợ.

Có lẽ người lái đã nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé, lạc lõng của cậu giữa biển nước mênh mông.

Chiếc trực thăng hạ thấp độ cao, áp sát lại gần.

Một chiếc thang dây được thả xuống, từ bên trong vọng ra một giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ.

“Anh ơi!

Ổn không đấy?

Có thể tự leo lên được không, hay cần người xuống hỗ trợ?”

Gương mặt người đàn ông nheo lại vì gió mạnh, cả người gần như chúi hẳn ra ngoài, cánh tay bám chặt lấy khung cửa trực thăng.

Lê Quang Duy ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt nâu khẽ híp lại.

Cậu chống tay đứng dậy, mở miệng đáp: “Tôi có thể tự trèo lên được, cảm ơn các anh.”

Bước chân nặng nề tiến về phía chiếc thang dây vừa được thả xuống, tay cậu nắm chặt những thanh gỗ gắn trên thang, dồn sức trèo lên.

Vết thương tưởng chừng đã ngừng chảy máu lại bắt đầu rỉ ra, từng giọt đỏ thẫm thấm xuống làn nước đục ngầu bên dưới.

Khi kéo thân mình leo lên đến khoang của trực thăng, người cậu vô lực nằm ngửa giữa mặt sàn của trực thăng.

Anh lính lúc nãy ân cần hỏi thăm Lê Quang Duy, tay thì lấy ra hộp sơ cứu để cầm máu lại cho cậu.

Âm thanh của trực thăng gầm rú bên tai, tiếng nói của anh lính vang lên đều đều.

“Cậu tên gì thế?

Là con lai à?

Thấy cậu nói tiếng Việt cũng khá chuẩn đấy.”

Trái ngược với vẻ ngoài có phần khó gần, anh lính lại có tính cách khá cởi mở.

Lê Quang Duy cũng chẳng phải kiểu người tỏ ra vẻ lạnh lùng, mười câu hỏi thì chín câu không trả lời.

Cậu đáp: “Tôi tên là Lê Quang Duy, là con lai.

Còn anh tên gì thế?”

Anh lính hiền hòa trước câu hỏi của cậu.

Đã hỏi tên người khác thì cũng phải chuẩn bị tinh thần bị hỏi ngược lại: “Gọi tôi là Bình, Trần Thanh Bình.”

Anh vừa nói vừa siết chặt băng gạc ở vết thương trên bả vai của cậu.

Mùi cồn y tế hòa với mùi rỉ sắt của máu khô, tạo thành một mùi hương khó chịu lan khắp khoang trực thăng.

“Tình hình bên dưới tệ lắm à?”

Bình hỏi bằng chất giọng buồn buồn.

Vốn dĩ anh đâu ngờ thế giới này lại trở thành như vậy.

Cuộc sống hạnh phúc của anh cũng chẳng còn nữa.

Lê Quang Duy nhắm mắt lại, giọng nói có chút khàn vì thiếu nước: “Tệ lắm.

Mấy con dị hợm đó xuất hiện khắp mọi nơi.”

Trực thăng chậm rãi nâng độ cao, thân máy rung nhẹ khi rời xa mặt nước đục ngầu.

Bên dưới, thành phố từng phồn hoa trải rộng ra như một xác chết khổng lồ, những tòa nhà cao tầng trơ trọi nhô lên khỏi biển nước, méo mó và im lìm.

Lê Quang Duy chống tay ngồi dậy.

Cơ thể vẫn còn đau nhức, nhưng cậu mặc kệ.

Cậu bước đến sát cửa trực thăng, một tay bám vào khung kim loại lạnh ngắt, cúi xuống nhìn toàn cảnh bên dưới.

Trên gương mặt cậu thoáng hiện một nét trầm buồn, như thể đang tiếc nuối cho một thứ gì đó đã khép lại.

Nhưng sâu trong đáy mắt nâu kia, có thứ gì đó khác đang âm thầm chuyển động, một cảm giác khoái trá và vui sướng len lỏi vào linh hồn.

Trần Thanh Bình đứng cạnh cậu một lúc, rồi vươn tay vỗ nhẹ lên vai Lê Quang Duy, lực không mạnh, nhưng đủ để người ta cảm nhận được sự hiện diện của một con người khác trong khoang trực thăng chật hẹp này.

“Rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.”

Bình nói, giọng không chắc chắn lắm, như thể chính anh cũng đang cố thuyết phục bản thân.

“Ít nhất… cậu còn sống.

Còn sống là còn hy vọng.”

Lời an ủi của Bình đối với cậu chỉ như gió thoảng qua tai.

Bên ngoài, cậu vẫn khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

“Ừm.”

Giọng cậu bình thản vang lên.

“Còn sống… là tốt rồi.”

Lê Quang Duy xoay người, lặng lẽ quan sát khoang trực thăng chật hẹp đang rung lên theo từng nhịp cánh quạt.

Sau một thoáng, cậu tìm được một góc trống, chậm rãi ngồi xuống.

Đôi mắt khép lại, hàng mi khẽ run, như thể chỉ cần buông lỏng thêm một chút nữa thôi là cơ thể sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Suốt quãng thời gian vừa qua, cậu đã tiêu hao quá nhiều sức lực lẫn tinh thần.

Cơ thể mệt mỏi đến mức mỗi nhịp thở đều trở thành một sự gắng gượng.

Giữa tiếng động cơ trực thăng gầm rú không ngừng và mùi kim loại lạnh lẽo bao trùm khoang trực thăng, Lê Quang Duy khẽ nhắm mắt lại.

Cậu cho phép bản thân tạm thời buông lỏng.

Lê Quang Duy chìm dần vào cơn ngủ chập chờn, nơi trước mắt trải ra một đại dương xanh biếc, mênh mông đến vô tận.

Nước biển tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ, che giấu bên dưới là những sinh vật của biển sâu.

Từ đáy tối, những tiếng hát ngọt ngào vang lên, êm ái và quyến rũ, len lỏi vào từng kẽ ý thức.

Sự mê hoặc ấy là món quà mà Chúa ban phát, một thứ ân huệ độc ác.

Nó len lỏi vào từng khe hở của linh hồn, khoét sâu vào nỗi sợ hãi và khao khát của những kẻ yếu đuối.

Những giai điệu ấy kéo con người rời xa lý trí, dắt họ trượt khỏi ranh giới an toàn, từng bước một chìm xuống lòng biển lạnh lẽo.

Khi hơi thở cuối cùng tan biến, thân thể họ hòa vào nước, bị nghiền nát, phân rã, trở thành dòng dưỡng chất nuôi nấng những kẻ săn mồi ẩn mình trong bóng tối đại dương.
 
Back
Top Bottom