Cập nhật mới

Khác Nhật Ký Bí Ẩn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399036876-256-k825792.jpg

Nhật Ký Bí Ẩn
Tác giả: memfing
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bản chất thật sự của thế giới là gì?



vietnamese​
 
Nhật Ký Bí Ẩn
Chương 1:khởi đầu mới


Trong 1 đêm mưa gió ,lũ lụt cuồn cuộn.

Ở trên 1 cây cầu gần đó là 1 người đàn ông với bộ vest chỉnh tề đang phập phồng theo những cơn gió và hắn đang đứng ngoài lan cang của cầu.

Ở dưới chân của hắn là dòng nước lũ chảy siết.

Dù không biết vì sao hắn lại ở đó nhưng cũng đoán được hắn sẽ làm gì tiếp theo...

Tất nhiên rồi hắn sẽ nhảy xuống dòng nước lũ đấy và để mặt mình sẽ bị cuốn trôi tới nơi nào đó, có lẽ là vậy...

Hắn vẫn đứng đó, vẫn đứng trên cầu như đang nghĩ 1 chuyện gì đó...

Có lẽ là về chuyện gia đình của hắn chăng?

Cũng chả ai biết hắn nghĩ gì cả nhưng chắc chắn hắn ở đó, có lẽ là vì đã tới đường cùng nên hắn mới ở đó và làm điều này.

Thật sự rất tiếc khi hắn chỉ mới khoản ba mươi mà phải làm điều này.

Và rồi mãi hắn mới thốt ra 1 câu với những giọt nước mắt đã hòa vào những giọt mưa nặng trĩu trút xuống:

-con...xin...lỗi....

Sau câu đó hắn thật sự đã buông tay khỏi lang cang của cây câu để thả mình xuống dòng nước chảy siết cuồn cuộn.

Và sau đấy hắn thật sự đã chìm vào dòng nước...

Nhưng lạ cái là hắn lại không cảm nhận được sự lạnh lẽo của dòng nước mà lại cảm nhận được sự thoải mái như đang trôi nổi trên 1 bể bơi vậy.

Rồi sau đấy là sự ấm áp đã lâu không cảm nhận được, cái ấm áp của tình thương và....

Hắn cũng chả biết....

Chắc là lò sưởi chăng?

Nhưng hắn biết rằng nó rất chói.

Giống 1 cái đèn đang chiếu thẳng vào mặt hắn vậy.

Hắn nghĩ rằng hắn thật sự đã lên thiên đàng....

Nhưng vậy, hắn vẫn sợ hãi khi mở mắt ra sẽ có 1 cái gì đó trái ngược lại với điều hắn mong đợi.

Nhưng hắn vẫn mở mắt để đối diện với sự thật.

...!

Khi mở mắt ra thì đơn giản thứ hắn nhìn thấy chỉ là 1 căn phòng trắng tinh và 1 bộ bàn ghế giống như căn phòng khi hắn đi phỏng vấn xin việc vậy.

Ngoài ra ở đối diện chỗ hắn ngồi còn có 1 người đàn ông nữa.

Khi mới nhìn hắn thật sự đã bị hút hồn với vẻ đẹp của kẻ đó.

1 mái tóc trắng pha chút xám,phần ở giữa thì được vuốt ngược ra sau nhưng phần tóc ở 2 bên lại được buôn thỏng ra tạo 1 kiểu dáng tóc khá kì lạ nhưng nó thật sự rất đẹp.

Ngoài ra kẻ đó cũng có 1 đôi mắt màu xanh lam đậm giống như đại dương vậy nhưng lạ cái là cả 2 mắt của hắn ngoài tròng ở giữa thì còn những cái tròng mắt nhỏ ở xung quanh tạo ra 1 hình tứ giác bao quanh tròng mắt lớn nhất ở giữa.

Nhưng nếu không để ý những thứ kì lạ thì thật sự kẻ đó là kẻ đẹp nhất những người hắn từng gặp.

Khi vẫn đang ngắm nghía thì kẻ đấy cũng cất tiếng khiến hắn giật nảy mình:

-bộ ta có gì trên mặt à hay sao mà ngươi cứ nhìn miết vậy?

Giọng của kẻ đó vang vọng khắp căn phòng và cũng rè rè giống giọng nói từ radio.

-à không gì chỉ là ngài đẹp quá thôi.

Hắn vội vàng đáp lại với giọng kính trọng bởi vì hắn biết kẻ ở trước mặt mình đây không hề bình thường hay có thể nói là 1 thứ gì đó nằm ngoài hiểu biết của hắn.

-ồ~ đúng là nhân loại có khác.

Những sinh linh thường đánh giá kẻ khác qua vẻ bề ngoài.

Nghe thế thì hắn liền phủ định lời nói của kẻ đó:

-đấy là kẻ khác chứ tôi đâu có dám đánh giá ai qua vẻ bề ngoài đâu.

-ồ~ nhân loại cũng dối trá giỏi thật đấy!

-hả?

Ý ngài là...?

-ý là ta suýt tin vào lời nói của ngươi đấy sinh linh bé nhỏ.

-ờ...ờ...

Tôi đâu dám lừa ngài đâu.

-...ta khá hứng thú với ngươi đấy sinh linh.

Vậy ngươi tên gì?

-tên tôi á!

Tôi tên là ######.

-hm~ tên hay đấy sinh linh.

-vậy còn ngài?

-ngươi cứ gọi ta là ####### hay author là được.

-ồ~ vậy thì ngài chính xác là thứ gì ạ?

-chậc!

Đúng là nhân loại luôn thèm khát những tri thức nằm ngoài tầm hiểu biết nhỉ?

-thì bọn tôi luôn muốn khám phá những thứ không thể nào hiểu được mà.

-hm~ nếu ngươi muốn biết thì ta cũng giải thích luôn.

Theo như cách gọi của các ngươi thì ta là 1 thực thể hay còn gọi là vị thần hay chúa cũng được.

"Chúa à, có lẽ kẻ này thật sự không bình thường".

Khi vẫn đang suy nghĩ thì kẻ đấy lại lên tiếng tiếp.

-nhưng căn bản thì ta lại không nằm trong phạm trù nghĩa của từ đó và ta nằm ở phạm trù khác nữa.

-có nghĩa là?

-nghĩa là ta giống với 1 thứ các ngươi hay sử dụng để tính toán.

-là số?

-đúng vậy đấy sinh linh.

-tôi vẫn không hiểu.

-số là 1 thứ rất trừu tượng và đại diện cho nhiều ý nghĩa ví dụ số 4 trong văn hóa các ngươi thì nó có nghĩa là tử đấy, và ta cũng vậy!

Ta rất trừu tượng và nhiều ý nghĩa.

-hm~

-mà thôi không còn nhiều thời gian nữa!

Có lẽ ta nên kết thúc ở đây nhưng vì ngươi đã làm ta vui nên ngươi sẽ được ban 1 điều ước.

Hãy nghĩ thật kĩ.

-ngài có thể giúp tôi làm lại 1 cuộc đời mới được không?

-được thôi nhưng mà vì sao ngươi đã từ bỏ rồi mà lại muốn làm lại?

-bởi vì lúc đó tôi thật sự đã tới đường cùng với tôi không thể quay đầu.

-khó hiểu thật nhưng mà thôi vì đấy là điều ước của ngươi nên ta sẽ thực hiện với điều kiện.

-điều kiện gì thưa ngài?

-đấy chính ngươi hãý trở thành 1 tông đồ của ta, 1 người sẽ thờ phụng ta.

-...

được thôi thưa ngài.

-vậy hãy nhắm mắt lại đi tông đồ của ta.

Sau câu đó thì mọi thứ trở nên tối lại, không còn là căn phòng đấy nữa lần này hắn như đang rớt xuống 1 vực thẳm không đấy vậy.

Ngoài ra hắn còn 1 cảm nhận đang có 1 thứ gì đó ở trong lòng ngực của hắn.

Sau 1 lúc thì hắn cảm nhận được rằng hắn đang trôi nổi trên 1 bể bơi như lúc đầu và 1 giọng nói rè rè vang lên.

-ngươ~ s......~ ớ cuộ........~ với ta~........

Âm thanh cứ rè rè mãi cho tới khi 1 luồn ánh sáng chiếu thẳng vào mặt cùng với 1 cơn đau từ thái dương bên phải ập tới khiến hắn phải tỉnh giấc khỏi cơn mơ ngủ.

Và giờ trước mắt hắn là 1 bàn gỗ và trên đấy là 1 tờ giấy ghi chỉ với 1 dòng chữ tiếng Việt nghuệt ngoặc "thứ đấy đang đến".

Dù không hiểu nghĩa nhưng cơn đau khiến hắn loạng choạng ngả ra sàn và hắn thấy 1 khẩu súng nằm lăn lóc trên sàn nhà và nó dính đầy máu.

Chịu đau, hắn nhặt khẩu súng để lên bàn và tới chỗ cái gương được để ở góc phòng xem thử cơn đau đến từ đâu.

Khi đã bớt đau thì hắn soi gương và có nguyên 1 lỗ lởm ngay trên đầu và từ chỗ lởm đấy rớt ra viên đạn.

Hắn nhặt lên xem thử và đoán được có lẽ cơ thể này đã tử sát vì gì đó.

Khi đang suy đoán thì lại là 1 cơn đau đầu ập đến và từng ký ức của cơ thể này đi vào như những bước ảnh có các dòng chữ ở dưới những bức ảnh đó chỉ ra từng thời điểm.

Cuối cùng cũng kết thúc cơn đau đầu sau khi nó kéo dài khoảng 1 phút và cũng từ cơn đau đầu và những ký ức rời rạc thì hắn cũng biết cơ thể này tên đầy đủ là Nguyễn Văn Y Ta.

Ngoài ra cơ thể này cũng có 1 người em gái tên là Ly Ta và 1 người mẹ tên Văn Kiều nhưng mà cơ thể và em gái anh ta đã không liên lạc với mẹ của 2 người rất lâu rồi.

Khi vẫn đang dựa vào những mảnh ký ức để đoán tình hình hiện tại thì hắn nghe được tiếng bước chân.

Hoảng loạng, hắn liền lấy khẩu súng trên bàn nhét vào túi trong áo khoác.

Còn mảnh giấy và viên đạn thì hắn vo thành cục ném vào thùng rác bên cạnh cái bàn.

Khi vừa ném cục giấy vào thùng rác thì cùng lúc cái cửa cũng bị đạp tung ra khiến hắn hoảng hồn nhìn về phía cánh cửa.

Từ Phía cánh cửa, giọng của 1 người phụ nữ vang lên với vẻ đầy lo lắng:

-anh có sao không Y Ta?

-Ừ anh không sao, nãy chỉ bị vấp ngã thôi.

-Ừ anh không sao là tốt, à mà tí nữa xuống gặp anh Lam Bình nha anh.

-ừ được rồi.

Thì ra đấy là em gái của cơ thể này, nhìn qua thì có vẻ là khoản mười chín, hai mươi tuổi.

Sau khi em ấy đi rồi thì hắn mới Y Ta mới chấn tỉnh lại và xem xét xung quanh.

Lúc đang nhìn xung quanh thì hắn thấy 1 cuốn lịch và trên đấy đang để là 15/08/1922.

Ngoài ra bên cạnh là cái đồng hồ đang chỉ 8:15.

Có lẽ cũng còn sớm.

Và theo như khung cảnh xung quanh và theo lịch thì có lẽ là hắn đang ở thời công nghiệp hoá khoản Thế kỷ 20.

Trong phòng chả còn gì để khám phá nên hắn quyết định đi xuống nhà để khám phá thử kiến trúc của ngôi nhà.
 
Nhật Ký Bí Ẩn
Chương 2:chỉ là trò chuyện


Một hồi lượng lờ trong nhà thì Y Ta cũng rõ được kiến trúc của ngôi nhà khá giống bên châu âu tầm thế kỉ 19 với tầng hai thì có hai phòng ngủ,ba nhà vệ sinh gồm một nhà vệ sinh chung và hai nhà vệ sinh riêng ở mỗi phòng.

Ngoài ra còn có một ban công ở phía đông bắc có thể nhìn thấy toàn cảnh ra bãi biển với đường phố.

Và trên tầng hai thì chỉ có thế, có thể là có khá nhiều cửa sổ đối với một ngôi nhà bình thường và nó tương đối rộng.

Giờ này thì hắn mới nhớ ra phải xuống nhà để gặp một người tên Lam Bình thì hắn mới đi xuống:

-sao giờ này mới xuống vậy Y Ta?

Định để anh mày ngồi đây miết à?

Khi hắn vừa mới xuống thì một giọng của người đàn ông liền cất lên khiến hắn giật mình nhưng rồi hắn cũng cố gắng đáp lại:

-à ừ em có vài vấn đề thôi.

-thôi nhanh đến đây ngồi đi.

Vừa mới ngồi xuống chưa ấm mông thì miệng của Lam Bình liền nói lia lịa khiến hắn ngơ luôn chả nói được gì và chỉ biết "dạ...vâng...dạ...vâng"

-mày có hiểu không đấy?

-có chứ anh!

-rồi nay anh gặp mày làm gì?

-ờm...ờm...

-phù~ cái trí nhớ của mày cứ quên trước quên sau như não cá vàng thì làm sao mà quản lý công ty được.

-à...vâng.

- thôi thì nay tao đến đây là giúp mày kí hợp đồng chuyển nhượng lại quyền quản lý công ty lại cho em gái mày.

Lam Bình Vừa nói vừa đưa ra 1 bản hợp đồng chi chiết các điều khoản và có 1 điều khoản hắn vừa nhìn là để ý liền.

*Điều khoản 15: khi chuyển nhượng quyền quản lý thì quản lý cũ sẽ được nhận trợ cấp từ 1 phần tiền lương của quản lý mới và mức trợ cấp có thể từ 30.000 đồng - 45.000 đồng(chưa đảm nhiệm chính thức) hoặc 150.000 đồng - 200.000 đồng (đảm nhiệm chính thức).*

-à cho em hỏi cái điều khoản 15 là sao vậy?

-à cái đó là trợ cấp thất nghiệp tạm thời và có thể trợ cấp cho tới tận 30 năm lận và khi có công việc mới thì có thể từ chối nhận trợ cấp cũng được nhưng với số tiền hẫu hĩnh này thì chắc mày sẽ không từ chối nhỉ.

-"Hừm~ dù không biết quy đổi tiền tệ ở thế giới này như nào nhưng mà có vẻ số tiền này cực kỳ nhiều ở nơi này."

-này đọc xong rồi thì nhanh kí tên vào hợp đồng đi.

-cứ từ từ anh à em đang đọc các điều khoản.

Ngoài điều khoản 15 ra thì còn có vài điều khoản nữa mà Y Ta khá là để ý nữa nhưng mà điều khoản 15 vẫn là điều khoản mà Y Ta để ý nhất.

-xong rồi.

Khi đọc xong và kí tên thì hắn liền đưa bản hợp đồng cho Lam Bình.

-đù mày học đâu chữ kí đẹp vậy Y Ta?

Vừa kí xong thì Y Ta liền biến lên lầu mà Lam Bình còn chả biết đi từ khi nào nhưng mà Lam Bình cũng buộc miệng than thở vài câu.

-dạo này thằng Y Ta lạ thật~[...]

-kinh thật đấy, cái cửa gỗ với khoá dày vậy mà vẫn đạp bung được cái cửa.

Y Ta vừa than vừa cố sửa lại cánh cửa.

Sửa xong thì hắn vào phòng thì mới để ý trên bàn có 1 quyển nhật ký mà hồi nãy nó không hề có ở đó, cứ như nó xuất hiện từ hư không vậy.

Hắn tò mò định mở ra nhưng một cơn đau đầu tự nhiên ập tới khiến hắn choáng váng, ban đầu hắn định cố mở quyển nhật ký nhưng cơn đau đầu vẫn như búa bổ nên thôi [...]
 
Nhật Ký Bí Ẩn
Chương 2.5: màn đêm


Ren!~Ren!~Ren!~

Tiếng chuông đồng hồ vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng khiến nó có gì đó sai Sai nhưng không biết sai ở đâu.

Y Ta giật mình tỉnh giấc:

-"Mình ngủ quên khi nào nhỉ?"

Có lẽ do khá mệt nên hắn đã ngủ quên khi đang nằm trên giường.

Hắn cố gắng ngồi dậy tắt chuông báo thức:

-"không hiểu sao mệt vê lờ".

Không vì lí do gì cả hắn quá mệt để ngồi dậy để tắt cái chuông báo thức ở ngay trên đầu giường.

Hắn vẫn cố ngồi dậy nhưng vẫn không được.

Dù hắn rất mệt và muốn ngủ nhưng chuông báo thức cứ reo miết khiến hắn khó chịu.

Ban đầu chỉ là mệt mỏi nhưng bây giờ thì toàn bộ cơ thể cứ đau nhức với đầu cũng đau như thứ gì đó dồn lên não.

Rồi không biết bao lâu, không chỉ là đau nhức mà cảm giác giờ là cơn đau quằn quại, nó cứ như thứ gì đó bò trong bụng vậy.

Không lâu sau đó thì hơi thở của Y Ta bắt đầu nặng nề hơn và mắt cũng mờ hơn.

Lúc này hắn có thể cảm nhận được thứ gì đó như bị rút ra ngoài.

Giờ hắn không còn cảm nhận được gì chỉ biết cuộn người lại.

Và rồi, 1 tiếng rắc vang lên rồi hàng loạt tiếng rắc vang lên.

Giờ hắn lại cảm nhận được mọi thứ trong người đã vỡ vụn và nát bấy hết với trong cơn mê man cùng tiếng chuông đồng hồ cứ ren ren, hắn thấy 1 cái bóng nào đó ngoài cửa và đấy là thứ cuối cùng hắn thấy trước khi mọi thứ đều trở thành màu đen.
 
Nhật Ký Bí Ẩn
chương 3: sáng ngày 2


02 giờ: 36 phút

[...] Lúc này tôi chợt bừng tỉnh không vì lí do gì cả.

Nhưng nó cứ như ác mộng vậy.

Tôi chả biết là gì nhưng bây giờ người tôi đang đổ cực kỳ nhiều mồ hôi...

Chắc là vì nóng nhưng rõ ràng cảm giác là mồ hôi lạnh với lại cái quạt cũng đang bật phà phà chỉa thẳng vô người tôi.

... lúc này không hiểu vì sao nữa, hơi thở của tôi cực kỳ nặng nề nhưng cũng rất nhẹ nhõm cứ như mới chạy thoát khỏi thứ gì nhưng mà nỗi sợ hãi vẫn còn lấp loán ở đâu vậy.

Bây giờ tôi cảm giác có gì đó không ổn và bất giác nhìn vào cái cửa sổ chưa đóng chặt, và giờ linh cảm của tôi đang cố rào thét đừng nhìn ra ngoài và hãy đóng chặt cái cửa sổ vậy...

Dù không biết nên tin vào linh cảm của bản thân không nhưng tôi nghĩ cứ đóng cửa sổ vào cho chắc...

Vừa tới chỗ cửa sổ, tôi định nhìn ra ngoài chút thì cơn đau đầu hồi chiều lại ập tới...

Cứ như nó muốn cảnh báo tôi điều gì vậy...

Khi suy nghĩ định nhìn ra ngoài ngoài khám xét thì cơn đau đầu vẫn còn và nó còn âm ỉ hơn nữa và chỉ khi tôi từ bỏ ý nghĩ ấy mà đóng chặt cửa sổ thì cơn đau âm ỉ mới kết thúc [...]

7 giờ: 32 phút

Với cơ thể vừa mệt vừa rã rời thì tôi lết xuống tầng để ăn sáng khi vừa mới thức một mạch từ 2 giờ sáng tới giờ thì chắc mắt tôi như mấy con gấu trúc bên Tàu rồi.

Mệt mỏi ngồi vô bàn ăn thì chỉ thấy mỗi 1 tô bún bò và Ly Ta trong bếp đang lọ ngọ gì đấy.

Có lẽ đã để ý tới ánh nhìn của tôi, em ấy vừa ấy vừa nói:

-em mới chuẩn bị tô bún bò trên bàn ấy, ăn nhanh lên không kẻo đống 1 mản mỡ giờ.

Lúc này tôi cũng đành húp nhanh tô bún để chuẩn bị cho 1 buổi sáng sớm khá là lạnh dù đã là tháng 4 rồi[...]

9 giờ:07 phút

"Cạch...cạch... cạch"

"Chán thế nhể,ti vi chả có chương trình gì hay ho để xem cả"tôi chán nản ngồi ở phòng khách xem ti vi để xem có gì hữu ích không và... cả có gì là hữu ích cả.

Toàn chương trình quảng cáo nhản nhí...ồ~....

Có lẽ là tôi đã sai...

-Chào mừng các bạn đến với chương trình thời sự quốc tế được chiếu vào mỗi buổi sáng lúc 9 giờ...-giọng nói nhẹ nhàng của người dẫn chương trình thời sự.

Tôi lúc này từ chán nản nằm dài trên ghế phải bật dậy để xem...

11 giờ: 30 phút

"Cạch"

Từ sáng đến giờ tôi mới chợt nhớ ra là cần đi gặp ông nào tên Lam Bình hay Lâm Bình gì đó để ký 1 đống giấy tờ chuyển nhượng lại và 1 đống giấy tờ khác nữa và nay tôi cũng... chắc sẽ tới thư viện...chăng?[...]

16 giờ: 36 phút

Sau khi kí 1 số giấy tờ và cũng hỏi được vài thông tin khá quang trọng dù lúc đấy vẻ mặt của ổng như kiểu tôi là thằng điên không bằng ấy mà thôi kệ ổng đi.

Lúc này trong dòng người đông đúc trên đường phố vào buổi chiều tà tôi vừa đi dạo vừa suy nghĩ chuyện mấy ngày nay và sắp tới sẽ làm gì tiếp theo...giờ tôi đã có được những thông tin cần thiết rồi và... chắc tìm hiểu thêm tí địa lý với lịch sử và tình hình thế giới chắc ổn...đang vừa ngẩm vừa rảo bước thì bất chợt tôi cảm nhận được một ánh mắt vừa tò mò vừa thèm thuồng khiến tôi giật thót quay phắt lại ra sau nhìn xem nó là cái gì nhưng lại không cảm nhận được nữa, lúc này tôi cứ nghĩ là do ảo đá nên mới cảm giác vậy[...]

[...]ờm phải nói sao nhờ... thế giới này vừa phức tạp vừa đơn giản hơn tưởng tượng của tôi nữa...tôi cũng chả biết nói sao nữa ấy...

Thế giới này là 1 thế giới giống với thế giới hiện đại của chúng ta và nó giống y hệt nhưng lịch sử lại khác khi hiện tại tôi đang ở 1 thành phố có tên là Thiên Huế thuộc tiểu bang Bắc Việt trực thuộc khu Việt Nam ở Đông Dương và tên đầy đủ là Công Hoà Dân Chủ Đông Dương và nó đi theo chế độ Đảng Cộng Sản...

Biết điểm lạ rồi chứ?

Vì sao 1 nước cộng sản lại chia theo kiểu các liên bang giống các quốc gia tư bản thay vì chia theo tỉnh nhỉ...

Có lẽ tôi cũng chả hiểu thật sự là như thế nào nữa ấy...

Mà thôi quay lại chuyện chính thì tên các quốc gia trong đây chủ yếu đặt theo 1 ngôn ngữ cực kỳ lạ khi Hoà Kỳ ở thế giới hiện đại thì trong đây lại là Agentmy?

Nghe phát biết từ này không có nghĩa rồi nhưng sách thì nó lại dịch ý nghĩa của tên quốc gia đó là quốc gia của sự tự do?

Nghe quá lạ rồi...

Mà gạt chuyện đấy qua nữa đi vào chuyện chính này...

Hiện tại đang là năm 1922 và đây là 3 năm sau của cuộc đại thế chiến lần 2 và nghĩa rằng là thế giới này có thời gian trôi qua nhanh hơn thế giới hiện đại khi cuộc đại chiến lần 1 là vào năm 1885-1892 thay vì 1904-1908 còn đại thế chiến 2 thì nó bắt đầu 1910-1919 thay vì 1939-1945 và cả 2 cuộc chiến thì nó đều bắt đầu sớm và kéo dài hơn so với thế giới kia... và cả nguyên nhân cuộc chiến cũng khác hơn...
 
Nhật Ký Bí Ẩn
chương 4: phong bì kì lạ


Phịch"

Sau cả ngày ở ngoài đường, về nhà Tôi lại ngồi lên cái ghế dài ở phòng khách và rồi lại suy nghĩ tiếp về mọi thứ trong hai ngày qua rằng mọi thứ có thật sự ổn không.

Rõ là mọi chuyện nó không thể nào bình thường được với mấy cái ánh mắt dòm ngó tôi khi còn ở ngoài đường kia.

Với mấy con quạ nữa rõ là tụi nó nhiều một cách bất thường khi số lượng phải ngang với bảy,tám đàn quạ mà chả có ai để ý...

Rồi còn nhiều thứ khác quá lạ nữa....

Với lại đống ký ức của cơ thể này rõ là không có mấy cái thứ đấy không hề có mà...

Tôi cũng chả biết phải mô tả kiểu gì nữa...

..... thiệt tình tôi còn chả nhớ bất cứ thứ gì có liên quan nữa ấy trời[.....]

"Cóc... cóc"

-ai đấy?

Chả có ai đáp lại cả....tôi nghĩ tôi phải tự ra mở cửa để xem có ai gõ cửa[...]

"Có ai không vậy?"... chả có gì đáp lại ngoại trừ tiếng gió thổi phù phù trong màn đêm tĩnh lặng của khu phố chả có miếng người nào qua lại cả...

-Cái gì đây?-một phong bì?

Là một phong bì với một cái nơ hồng tương đối xinh xắn làm tôi có cảm giác hoài niệm thật khá là lạ... có lẽ là do ký ức cơ thể này tác động.Khi tôi mở phong bì ra thì chỉ có một dòng chữ vọn vẻn:"Mày sẽ chết trong hôm nay!".

Thật là nực cười có lẽ chỉ là một trò đùa khốn nạn của ai đó khi họ quá rảnh rỗi chả có gì làm trong một buổi chiều hối hả của thành phố hoặc là một đám nhóc nghịch ngợm thôi.

Đấy là những lời tôi nói trước khi một cái gì đó gắm vào đầu tôi.

Nó lành lạnh của sắt mà nó còn nồng nặc một mùi thuốc súng...

Nó là 1 khẩu súng chuẩn bị bóp cò đang gắm vào đầu tôi.

Một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc lưng tôi như muốn cảnh báo rằng tôi sắp gặp phải gì đó đang đe doạ tới tính mạng của tôi mà chắc chắn là ai cũng biết và còn một cảm giác kì lạ nữa...

Tôi biết cảm giác đó...cái cảm giác đã xuất hiện khi tôi đi lang thang ngoài đường khi tôi về nhà.

Tôi không thể nào tin thứ đấy lại bám theo tới tận nhà... có lẽ thứ đó đã để phong bì ở trước cửa nhà.

Lúc này thật sự tôi không biết phải làm gì, hàng loạt câu hỏi cứ xuất hiện thoáng qua trong cái đầu óc trống rỗng của tôi, tôi không thể nghĩ được gì để làm trong cái tình huống gì...

Mà rõ là tôi có thể ngồi xổm xuống trước khi nó bóp cò để né được nhưng có lẽ chỉ là ảo tưởng của chính tôi khi xem quá nhiều bộ phim hành động...

Mà công nhận có lẽ chỉ trong vài tích tắc tôi thật sự đã nghĩ quá nhiều so với tốc độ suy nghĩ bình thường của tôi mỗi khi.
 
Back
Top Bottom