Trong 1 đêm mưa gió ,lũ lụt cuồn cuộn.
Ở trên 1 cây cầu gần đó là 1 người đàn ông với bộ vest chỉnh tề đang phập phồng theo những cơn gió và hắn đang đứng ngoài lan cang của cầu.
Ở dưới chân của hắn là dòng nước lũ chảy siết.
Dù không biết vì sao hắn lại ở đó nhưng cũng đoán được hắn sẽ làm gì tiếp theo...
Tất nhiên rồi hắn sẽ nhảy xuống dòng nước lũ đấy và để mặt mình sẽ bị cuốn trôi tới nơi nào đó, có lẽ là vậy...
Hắn vẫn đứng đó, vẫn đứng trên cầu như đang nghĩ 1 chuyện gì đó...
Có lẽ là về chuyện gia đình của hắn chăng?
Cũng chả ai biết hắn nghĩ gì cả nhưng chắc chắn hắn ở đó, có lẽ là vì đã tới đường cùng nên hắn mới ở đó và làm điều này.
Thật sự rất tiếc khi hắn chỉ mới khoản ba mươi mà phải làm điều này.
Và rồi mãi hắn mới thốt ra 1 câu với những giọt nước mắt đã hòa vào những giọt mưa nặng trĩu trút xuống:
-con...xin...lỗi....
Sau câu đó hắn thật sự đã buông tay khỏi lang cang của cây câu để thả mình xuống dòng nước chảy siết cuồn cuộn.
Và sau đấy hắn thật sự đã chìm vào dòng nước...
Nhưng lạ cái là hắn lại không cảm nhận được sự lạnh lẽo của dòng nước mà lại cảm nhận được sự thoải mái như đang trôi nổi trên 1 bể bơi vậy.
Rồi sau đấy là sự ấm áp đã lâu không cảm nhận được, cái ấm áp của tình thương và....
Hắn cũng chả biết....
Chắc là lò sưởi chăng?
Nhưng hắn biết rằng nó rất chói.
Giống 1 cái đèn đang chiếu thẳng vào mặt hắn vậy.
Hắn nghĩ rằng hắn thật sự đã lên thiên đàng....
Nhưng vậy, hắn vẫn sợ hãi khi mở mắt ra sẽ có 1 cái gì đó trái ngược lại với điều hắn mong đợi.
Nhưng hắn vẫn mở mắt để đối diện với sự thật.
...!
Khi mở mắt ra thì đơn giản thứ hắn nhìn thấy chỉ là 1 căn phòng trắng tinh và 1 bộ bàn ghế giống như căn phòng khi hắn đi phỏng vấn xin việc vậy.
Ngoài ra ở đối diện chỗ hắn ngồi còn có 1 người đàn ông nữa.
Khi mới nhìn hắn thật sự đã bị hút hồn với vẻ đẹp của kẻ đó.
1 mái tóc trắng pha chút xám,phần ở giữa thì được vuốt ngược ra sau nhưng phần tóc ở 2 bên lại được buôn thỏng ra tạo 1 kiểu dáng tóc khá kì lạ nhưng nó thật sự rất đẹp.
Ngoài ra kẻ đó cũng có 1 đôi mắt màu xanh lam đậm giống như đại dương vậy nhưng lạ cái là cả 2 mắt của hắn ngoài tròng ở giữa thì còn những cái tròng mắt nhỏ ở xung quanh tạo ra 1 hình tứ giác bao quanh tròng mắt lớn nhất ở giữa.
Nhưng nếu không để ý những thứ kì lạ thì thật sự kẻ đó là kẻ đẹp nhất những người hắn từng gặp.
Khi vẫn đang ngắm nghía thì kẻ đấy cũng cất tiếng khiến hắn giật nảy mình:
-bộ ta có gì trên mặt à hay sao mà ngươi cứ nhìn miết vậy?
Giọng của kẻ đó vang vọng khắp căn phòng và cũng rè rè giống giọng nói từ radio.
-à không gì chỉ là ngài đẹp quá thôi.
Hắn vội vàng đáp lại với giọng kính trọng bởi vì hắn biết kẻ ở trước mặt mình đây không hề bình thường hay có thể nói là 1 thứ gì đó nằm ngoài hiểu biết của hắn.
-ồ~ đúng là nhân loại có khác.
Những sinh linh thường đánh giá kẻ khác qua vẻ bề ngoài.
Nghe thế thì hắn liền phủ định lời nói của kẻ đó:
-đấy là kẻ khác chứ tôi đâu có dám đánh giá ai qua vẻ bề ngoài đâu.
-ồ~ nhân loại cũng dối trá giỏi thật đấy!
-hả?
Ý ngài là...?
-ý là ta suýt tin vào lời nói của ngươi đấy sinh linh bé nhỏ.
-ờ...ờ...
Tôi đâu dám lừa ngài đâu.
-...ta khá hứng thú với ngươi đấy sinh linh.
Vậy ngươi tên gì?
-tên tôi á!
Tôi tên là ######.
-hm~ tên hay đấy sinh linh.
-vậy còn ngài?
-ngươi cứ gọi ta là ####### hay author là được.
-ồ~ vậy thì ngài chính xác là thứ gì ạ?
-chậc!
Đúng là nhân loại luôn thèm khát những tri thức nằm ngoài tầm hiểu biết nhỉ?
-thì bọn tôi luôn muốn khám phá những thứ không thể nào hiểu được mà.
-hm~ nếu ngươi muốn biết thì ta cũng giải thích luôn.
Theo như cách gọi của các ngươi thì ta là 1 thực thể hay còn gọi là vị thần hay chúa cũng được.
"Chúa à, có lẽ kẻ này thật sự không bình thường".
Khi vẫn đang suy nghĩ thì kẻ đấy lại lên tiếng tiếp.
-nhưng căn bản thì ta lại không nằm trong phạm trù nghĩa của từ đó và ta nằm ở phạm trù khác nữa.
-có nghĩa là?
-nghĩa là ta giống với 1 thứ các ngươi hay sử dụng để tính toán.
-là số?
-đúng vậy đấy sinh linh.
-tôi vẫn không hiểu.
-số là 1 thứ rất trừu tượng và đại diện cho nhiều ý nghĩa ví dụ số 4 trong văn hóa các ngươi thì nó có nghĩa là tử đấy, và ta cũng vậy!
Ta rất trừu tượng và nhiều ý nghĩa.
-hm~
-mà thôi không còn nhiều thời gian nữa!
Có lẽ ta nên kết thúc ở đây nhưng vì ngươi đã làm ta vui nên ngươi sẽ được ban 1 điều ước.
Hãy nghĩ thật kĩ.
-ngài có thể giúp tôi làm lại 1 cuộc đời mới được không?
-được thôi nhưng mà vì sao ngươi đã từ bỏ rồi mà lại muốn làm lại?
-bởi vì lúc đó tôi thật sự đã tới đường cùng với tôi không thể quay đầu.
-khó hiểu thật nhưng mà thôi vì đấy là điều ước của ngươi nên ta sẽ thực hiện với điều kiện.
-điều kiện gì thưa ngài?
-đấy chính ngươi hãý trở thành 1 tông đồ của ta, 1 người sẽ thờ phụng ta.
-...
được thôi thưa ngài.
-vậy hãy nhắm mắt lại đi tông đồ của ta.
Sau câu đó thì mọi thứ trở nên tối lại, không còn là căn phòng đấy nữa lần này hắn như đang rớt xuống 1 vực thẳm không đấy vậy.
Ngoài ra hắn còn 1 cảm nhận đang có 1 thứ gì đó ở trong lòng ngực của hắn.
Sau 1 lúc thì hắn cảm nhận được rằng hắn đang trôi nổi trên 1 bể bơi như lúc đầu và 1 giọng nói rè rè vang lên.
-ngươ~ s......~ ớ cuộ........~ với ta~........
Âm thanh cứ rè rè mãi cho tới khi 1 luồn ánh sáng chiếu thẳng vào mặt cùng với 1 cơn đau từ thái dương bên phải ập tới khiến hắn phải tỉnh giấc khỏi cơn mơ ngủ.
Và giờ trước mắt hắn là 1 bàn gỗ và trên đấy là 1 tờ giấy ghi chỉ với 1 dòng chữ tiếng Việt nghuệt ngoặc "thứ đấy đang đến".
Dù không hiểu nghĩa nhưng cơn đau khiến hắn loạng choạng ngả ra sàn và hắn thấy 1 khẩu súng nằm lăn lóc trên sàn nhà và nó dính đầy máu.
Chịu đau, hắn nhặt khẩu súng để lên bàn và tới chỗ cái gương được để ở góc phòng xem thử cơn đau đến từ đâu.
Khi đã bớt đau thì hắn soi gương và có nguyên 1 lỗ lởm ngay trên đầu và từ chỗ lởm đấy rớt ra viên đạn.
Hắn nhặt lên xem thử và đoán được có lẽ cơ thể này đã tử sát vì gì đó.
Khi đang suy đoán thì lại là 1 cơn đau đầu ập đến và từng ký ức của cơ thể này đi vào như những bước ảnh có các dòng chữ ở dưới những bức ảnh đó chỉ ra từng thời điểm.
Cuối cùng cũng kết thúc cơn đau đầu sau khi nó kéo dài khoảng 1 phút và cũng từ cơn đau đầu và những ký ức rời rạc thì hắn cũng biết cơ thể này tên đầy đủ là Nguyễn Văn Y Ta.
Ngoài ra cơ thể này cũng có 1 người em gái tên là Ly Ta và 1 người mẹ tên Văn Kiều nhưng mà cơ thể và em gái anh ta đã không liên lạc với mẹ của 2 người rất lâu rồi.
Khi vẫn đang dựa vào những mảnh ký ức để đoán tình hình hiện tại thì hắn nghe được tiếng bước chân.
Hoảng loạng, hắn liền lấy khẩu súng trên bàn nhét vào túi trong áo khoác.
Còn mảnh giấy và viên đạn thì hắn vo thành cục ném vào thùng rác bên cạnh cái bàn.
Khi vừa ném cục giấy vào thùng rác thì cùng lúc cái cửa cũng bị đạp tung ra khiến hắn hoảng hồn nhìn về phía cánh cửa.
Từ Phía cánh cửa, giọng của 1 người phụ nữ vang lên với vẻ đầy lo lắng:
-anh có sao không Y Ta?
-Ừ anh không sao, nãy chỉ bị vấp ngã thôi.
-Ừ anh không sao là tốt, à mà tí nữa xuống gặp anh Lam Bình nha anh.
-ừ được rồi.
Thì ra đấy là em gái của cơ thể này, nhìn qua thì có vẻ là khoản mười chín, hai mươi tuổi.
Sau khi em ấy đi rồi thì hắn mới Y Ta mới chấn tỉnh lại và xem xét xung quanh.
Lúc đang nhìn xung quanh thì hắn thấy 1 cuốn lịch và trên đấy đang để là 15/08/1922.
Ngoài ra bên cạnh là cái đồng hồ đang chỉ 8:15.
Có lẽ cũng còn sớm.
Và theo như khung cảnh xung quanh và theo lịch thì có lẽ là hắn đang ở thời công nghiệp hoá khoản Thế kỷ 20.
Trong phòng chả còn gì để khám phá nên hắn quyết định đi xuống nhà để khám phá thử kiến trúc của ngôi nhà.