Cập nhật mới

Ngôn Tình Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
468,860
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
AP1GczMyiaH__fgDI91CF9kGsz8Zs9IkOayy736A_jp-zE6g2r9myJusixfMeDVsb-y5zUdIGvYyk0VZK3Oy-nK52pcfUjoSC65n-ZDx8aApMmid5emdhsDdcc64SA_i3n8o9lLqe8s0JqnVPiH8ORCHzJO6=w215-h322-s-no-gm

Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Tác giả: Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Thể loại: Ngôn Tình, Cung Đấu, Nữ Cường, Cổ Đại, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

“Thôi thì, ta đây xin gả.”

Khi lời này vừa thốt ra, lòng ta bỗng nhẹ nhàng lạ thường, chẳng có gì to tát cả, đây chẳng phải cũng là phúc phận của ta sao?​
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 1: Chương 1


“Thôi thì, ta đây xin gả.”

Khi lời này vừa thốt ra, lòng ta bỗng nhẹ nhàng lạ thường, chẳng có gì to tát cả, đây chẳng phải cũng là phúc phận của ta sao?

1

Ta là tam tiểu thư của phủ Ninh Quốc công nơi kinh thành, từ nhỏ đã được dạy dỗ cầm kỳ thi họa, cậy vào gia thế hiển hách, cũng có được danh xưng “Kinh thành đệ nhất tài nữ”.

Bởi lẽ là con út, lại thêm phần được trưởng bối yêu chiều hơn cả, vốn tưởng rằng cuộc đời cứ thế trôi qua, nào ngờ khi còn hai tháng nữa mới đến ngày ta cập kê tuổi mười lăm, mọi chuyện liền thay đổi.

Ta thực ra không phải là huyết mạch của phủ Ninh Quốc công, mà là do năm xưa thiếp thất ghen ghét mà bí mật tráo đổi, trở thành nữ nhi của một nông hộ. Chẳng cần nói đến phụ mẫu kinh ngạc đến nhường nào, ngay cả bản thân ta cũng khó lòng chấp nhận. Sao có thể như vậy được? Ta làm sao có thể là nữ nhi nông hộ cơ chứ?

Nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, thực ra cũng có vài phần hợp lý, dù sao từ nhỏ ta cũng không mấy giống phụ mẫu, chỉ là mọi người không ai ngờ đến là do nguyên cớ huyết thống.

2

Phụ mẫu lập tức phái người đi tìm kiếm nữ nhi ruột thịt của họ, mọi lẽ lợi hại cũng đều tỉ mỉ nói rõ với ta. Chẳng qua là, họ nhất định sẽ tìm mọi cách để tìm được hài tử kia, và một điều nữa là hy vọng ta có thể nhường lại vị trí tam tiểu thư.

Ta có thể nói gì đây?

Đương nhiên là gật đầu.

“A Nhu, nương biết con chịu ủy khuất rồi, là nương có lỗi với con.”

Sao lại là ủy khuất cơ chứ? Mười lăm năm qua, tất cả những gì ta hưởng thụ vốn dĩ không phải của ta. Nếu ta không phải là tiểu thư trong phủ, còn không biết bây giờ sẽ ra sao. Như Hoa, người vẫn luôn hầu hạ ta, từng nói với ta rằng nàng bị bán đi cũng chỉ vì nhà quá đông con, không nuôi nổi.

Nghĩ như vậy, ta đã rất may mắn rồi.

Chỉ cần ngoan ngoãn, ít nhất dựa vào tình cảm bao năm qua, nửa đời còn lại của ta cũng sẽ không tệ.

Vậy nên, ta không hề ủy khuất.

3

Nhưng khi về phòng, ta vẫn trùm chăn, lén lút khóc một trận. Tại sao chuyện như vậy lại xảy ra với ta cơ chứ? Cứ nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa, vị tam tiểu thư danh chính ngôn thuận kia sẽ nghiễm nhiên có được tất cả những gì ta đang có, lòng ta lại quặn thắt.

Phụ mẫu tốt như vậy, còn có ca ca, tỷ tỷ, tổ mẫu… tất cả đều không còn là của ta nữa.

Nhưng vốn dĩ cũng chẳng phải của ta mà.

Cả một đêm dài, ta trằn trọc không yên.

Ta sợ hãi, sợ rằng cô nương kia sẽ oán hận ta. Dù rằng, chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến ta, nhưng ta quả thật là người hưởng lợi, làm sao có thể không thấy áy náy cơ chứ?

4

Ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi qua, muốn tìm một cô nương vô danh thật khó, chẳng khác nào mò kim đáy biển, nhưng dù vậy, không một ai trong nhà từ bỏ. Khuê phòng cũng đã sớm được chọn, là nơi tốt nhất, phong cảnh hữu tình. Vốn khi chưa xây dựng, nương nói là để lại cho ta, bởi hai vị đường tỷ đều đã xuất giá, ta là cô nương duy nhất trong nhà chưa thành thân.

Nhưng hiện tại, không còn nữa.

Nương nói, nương biết như vậy là không công bằng với ta, nhưng cứ nghĩ đến nữ nhi lưu lạc bên ngoài kia, nương lại hận không thể dành cho nàng những điều tốt đẹp nhất.

Từ một tiểu cô nương yếu đuối, ta đã trở thành một tiểu cô nương kiên cường.

“Con hiểu mà, nương.”

“A Nhu, con cũng là nữ nhi của nương mà.” Nương nói. Ta tin lời nương, dù sao tình cảm bao năm qua chưa bao giờ là giả dối.

Dù thân thế bị vạch trần, nhưng người nhà ngoài việc dốc sức tìm kiếm nàng, vẫn đối đãi với ta như trước. Chỉ là, không bằng nàng nữa. Dù sao, mười lăm năm qua ta có được, nàng đều không có.

Thực ra, ta hy vọng có thể sớm tìm được nàng, như vậy lòng mọi người cũng sẽ dễ chịu hơn.

5

Có lẽ thật sự là trời cao phù hộ, đầu năm mới đã có tin tức, hình như đã tìm được rồi, người đang ở Từ Châu. Cả nhà vui mừng suốt một đêm, sáng sớm ngày hôm sau, tam ca của bá phụ và ca ca đã lên đường đi đón người.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 2: Chương 2


Nương cũng muốn đi theo, nhưng thân thể người từ sau khi sinh vẫn luôn không tốt, chúng ta mãi mới khuyên được người ở nhà.

Từ khi hai ca ca đi, nương ngày nào cũng đếm từng ngày. Bá mẫu sợ đến cuối cùng lại là mừng hụt, liền kéo nương đi bài trí khuê phòng, bài trí khuê phòng thuộc về nữ nhi ruột thịt của người.

Ta cũng thường xuyên qua đó, đôi khi họ cũng hỏi ý kiến của ta. Trong mắt họ, chúng ta đều là những cô nương tuổi xấp xỉ nhau, những thứ thích thú có lẽ cũng giống nhau.

Chỉ là, ta cũng sẽ nhớ đến phụ mẫu ruột thịt chưa từng gặp mặt, không biết bây giờ họ có khỏe không, chỉ là tin tức trước đó nói rằng, cô nương kia chỉ có một mình, không có người thân nào khác.

Vậy có nghĩa là họ không cần nàng, hay là một khả năng khác, chết vì thiên tai nhân họa? Cả hai điều này, ta đều không mong muốn. Điều trước, ta sợ nương và những người khác biết được sẽ coi thường ta, dù sao, trong ta vẫn chảy dòng máu của đôi phu thê kia; điều sau, cũng tàn nhẫn với ta. Như vậy có nghĩa là chỉ còn lại một mình ta, trời đất bao la, không một ai cùng huyết mạch với ta.

6

Hai tháng sau, các ca ca phong trần mệt mỏi trở về, trước đó đã gửi thư về nói, nàng thật sự là nữ nhi ruột, bởi vì quá giống nương. Gặp mặt rồi ta mới biết giống đến nhường nào, đôi mắt hạnh giống như đúc, lúm đồng tiền nhỏ cũng y hệt, nếu không phải người gầy đi một chút, đen đi một chút thì chắc chắn sẽ giống nương hơn nữa.

Vừa gặp mặt, nương đã ôm chầm lấy nàng, sợ rằng người sẽ biến mất, khóc nghẹn ngào, ngay cả phụ thân cũng đỏ hoe mắt. Bá mẫu nói, người trở về là tốt rồi.

Chỉ riêng ta, cô đơn lẻ loi như một người ngoài. Không, ta vốn dĩ là người ngoài.

Nương kéo tay nàng giới thiệu từng người một, đến chỗ ta thì khựng lại, có chút lúng túng. Nhưng cô nương kia phản ứng rất nhanh, gọi ta một tiếng tỷ tỷ.

“Con ngoan lắm.” Nương nói.

Nàng quả nhiên cũng thông thấu như nương, thật tốt, ta nên vui mừng mới phải. Nhưng hết lần này đến lần khác, lòng ta lại không thoải mái.

Đến bữa trưa, cả nhà càng thêm ân cần hỏi han nàng, ta có chút ghen tị, cố gắng kìm nén nước mắt. Rõ ràng đã chuẩn bị tâm lý lâu như vậy rồi, không nên như thế này.

Sau khi ăn trưa xong, nương dẫn nàng đi xem khuê phòng, từng chút một chỉ cho nàng xem, nói rằng khuê phòng này có tâm huyết của cả nhà. Nhưng một câu nói của nàng đã khiến ta hoàn toàn bật khóc, nàng nói: “Con chưa bao giờ nghĩ mình có thể ở trong một khuê phòng tốt như vậy, giống như tiên cảnh vậy.”

Không chỉ riêng ta, mỗi người có mặt ở đó chắc hẳn đều cảm thấy nghẹn lòng. Rõ ràng nàng sinh ra đã xứng đáng được hưởng những điều này, khuê phòng dù tốt đến đâu, nàng cũng không nên dùng giọng điệu kinh ngạc như vậy, rõ ràng đó là những gì nàng đáng được nhận.

7

Vốn tưởng rằng nàng trở về ta sẽ không quen, nhưng hiện tại dường như cũng chẳng có gì, chỉ là ta không còn là người duy nhất trong nhà nữa thôi.

Tính tình nàng rất tốt, dịu dàng hiền thục, lại ham học hỏi, vốn dĩ phụ thân muốn mời tiên sinh về dạy dỗ nàng, nhưng nàng từ chối, nói rằng nàng có thể thỉnh giáo ta.

Nàng đối với ta, dường như rất tốt, tốt đến mức ta có chút khó hiểu.

Đôi khi mọi người lơ là ta, nàng sẽ cố ý nhắc đến ta, ta từng nghĩ, nếu như thân phận của hai chúng ta đổi lại, trong lòng ta có lẽ sẽ oán hận.

Dù sao, những năm qua quá khổ sở.

“Sao lại thế được ạ? Phụ mẫu tuy không giàu có, nhưng cũng đã cho con những điều tốt đẹp nhất rồi, tỷ tỷ, phụ mẫu của chúng ta là một, đều đã cho chúng ta tất cả.”

Nàng nói với ta như vậy.

8

Thực sự trò chuyện tâm sự với nàng, là vào một đêm hơn nửa tháng sau đó.

Lúc ấy, quan hệ của chúng ta đã khá tốt rồi, có lẽ là bầu không khí tốt, nàng chủ động kể cho ta nghe về những chuyện thời thơ ấu của nàng.

Ta cũng lần đầu tiên hình dung ra hình dáng của phụ mẫu ruột thịt trong đầu, ta tin rằng họ cũng nhất định là những người rất tốt.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 3: Chương 3


Nàng nói, nàng vốn dĩ sẽ có một đệ đệ, tiếc là thân thể mẫu thân không tốt, đứa bé đã mất. Từ đó về sau, gánh nặng trong nhà đều do phụ thân gánh vác.

Nàng nói, ở thôn quê, chỉ có một nữ nhi là chuyện rất xấu hổ, nhưng phụ mẫu đều đối xử với nàng đặc biệt tốt, phụ thân lúc rảnh rỗi còn dạy nàng học chữ. Tiếc là lúc đó nàng cứ nghĩ thời gian còn dài, có thể từ từ học, nào ngờ chớp mắt một cái đã sinh ly tử biệt.

Nàng nói, nếu như không phải Từ Châu xảy ra lũ lụt rồi lại gây ra dịch bệnh, nàng đã có thể đưa phụ mẫu cùng đến gặp ta rồi.

Trận lũ lụt ở Từ Châu, là chuyện của sáu năm trước, lúc đó ta còn theo phong trào quyên góp một trăm lượng bạc. Tai họa, đối với ta lúc đó mà nói quá xa xôi, ấn tượng duy nhất có lẽ là một tràng dài những con số trong miệng phụ thân và bá phụ.

Nào ngờ, hóa ra ta cũng là một trong những người bị hại.

Tiếc là ta không giúp được gì, nếu như thời gian có thể quay trở lại, ta nhất định sẽ quyên góp nhiều tiền hơn, bảo phụ thân nhất định phải đến Từ Châu đón cả nhà họ về.

Như vậy, ta cũng sẽ có phụ mẫu.

9

Nương nói, đợi thêm vài ngày nữa, sẽ ghi tên Mộ Hòa vào gia phả, đợi Mộ Hòa học xong quy tắc, sẽ dẫn nàng đi giao tế. Còn ta, sẽ coi như là dưỡng nữ của Triệu gia.

“A Nhu, con yên tâm, trong lòng nương và phụ thân, con mãi mãi là nữ nhi của chúng ta.”

“Nữ nhi biết ạ.”

Ta nên biết đủ, làm dưỡng nữ thực ra cũng tốt, dù sao cũng hơn là cô nhi. Hơn nữa, những gì ta học được bao năm qua mãi mãi là của ta.

Chỉ là, chúng ta đều không ngờ cuối cùng vẫn xảy ra sai sót.

10

Hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn, chỉ đích danh muốn nữ nhi Triệu gia gả cho Lệ Vương.

Lệ Vương là ngũ hoàng tử của hoàng thượng, đương nhiên là thân phận tôn quý, nhưng hắn lại khắc thê. Hai vị vương phi trước đó, một người chưa thành hôn đã bạo bệnh qua đời, người còn lại chết ngay trong đêm tân hôn.

Thêm vào đó, hắn mười mấy tuổi đã ra biên ải, những năm qua lập được không ít công lao, trên tay cũng nhuốm không ít máu, có được cái danh khiến hài tử nín khóc.

Người như vậy, không tính là lương duyên.

Hoàng thượng sở dĩ chỉ đích danh nữ nhi Triệu gia, là bởi vì trong phủ Ninh Quốc công, cô nương chưa xuất giá vốn dĩ chỉ có một mình ta, nhưng hiện tại không còn nữa, ta chỉ tính là kẻ mạo danh.

Nhưng dù là như vậy, cũng là một vấn đề nan giải.

Dù sao trong mắt người ngoài, người hoàng thượng chọn chính là ta. Mộ Hòa mới trở về chưa lâu, lại không hề rùm beng, người khác đương nhiên không biết. Nếu lúc này nói ra, giống như chúng ta cố ý nghĩ ra kế sách vậy.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều không biết phải làm thế nào cho tốt.

Mối hôn sự này, không phải ta thì là Mộ Hòa.

11

Vậy nên, khi ta cùng Mộ Hòa đi thỉnh an, còn chưa bước vào đã nghe thấy phụ mẫu đang bàn luận. Thực ra, theo một nghĩa nào đó, ta cảm thấy vui mừng.

Lệ Vương không phải là lương duyên, mà phụ mẫu sở dĩ tranh cãi là vì thương xót ta và Mộ Hòa, chứ không phải là đẩy một mình ta ra. Đối với ta, như vậy đã đủ rồi.

Vậy nên, ta kéo Mộ Hòa bước vào, nói với phụ mẫu, con xin gả.

Mọi người đều ngẩn người, phụ thân là người phản ứng đầu tiên, nói với ta: “A Nhu, con nói gì vậy?”

“A Nhu, nương không nỡ gả con đi, cái người kia đâu phải là…” Giọng nương nhỏ dần.

“Tỷ tỷ.” Mộ Hòa còn chưa biết sự lợi hại của mối hôn sự này, ngơ ngác.

“Dù sao, người mà bệ hạ chỉ hôn lúc ấy hẳn là con.”

Ta đã chiếm đoạt mười sáu năm phú quý an nhàn của Mộ Hòa, mối hôn sự này xem như ta trả lại cho nàng nửa đời còn lại an khang.

Dù sao, cũng coi như ta trèo cao, hai vị đường tỷ còn không thể gả vào hoàng gia, ta một thường dân nay lại gả vào hoàng gia, chẳng khác nào một bước lên trời.

Dù phụ mẫu có không nỡ đến đâu, cũng phải có một người đứng ra.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 4: Chương 4


12

Hôn kỳ khá gấp, từ khi ta nói ta gả, sự chú ý của cả nhà dường như lại quay trở lại với ta. Nương ngày đêm may giá y cho ta, ta đã xem qua danh sách hồi môn, mấy trang giấy còn nhiều hơn cả khi các tỷ tỷ xuất giá.

“Để lại cho A Hòa đi ạ.” Ta nhìn Mộ Hòa bên cạnh nói.

“Con bé còn chưa vội, nương và phụ thân muốn giữ nó thêm vài năm nữa.” Nương vỗ nhẹ tay ta nói.

“Nhưng mà…” Ta có chút do dự, nàng bằng tuổi ta, giữ thêm vài năm nữa chẳng phải sẽ lớn tuổi sao?

Nương nhìn ra ý nghĩ của ta, nói: “Nó không giống con, chúng ta chỉ mong nó gả vào một gia đình bình thường, có người chống lưng, sống vui vẻ là được rồi.”

Mộ Hòa cũng gật đầu ở bên cạnh: “Vâng ạ, nương nói nhà quyền quý gia quy nhiều quá, con không thông minh bằng tỷ tỷ, sợ là học không nổi.”

“A Nhu, nếu không phải thánh thượng chỉ hôn, nương và phụ thân cũng mong con được bình an vô sự.”

Ta cảm thấy mắt mình có chút cay cay, cuối cùng vẫn là ta đa tâm rồi, dù Mộ Hòa đã trở về, phụ mẫu vẫn đối xử với ta rất tốt, chỉ tiếc là thế sự khó lường mà thôi.

13

Trước ngày thành thân, Mộ Hòa đến thăm ta, nhắc đến mối hôn sự này, nàng nói: “Tỷ tỷ, thực ra tỷ vốn dĩ không nợ muội.”

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng, nghe nàng nói tiếp: “Là muội nợ tỷ, nếu phụ thân không cố bảo vệ muội, đã không chết rồi, tỷ tỷ, là muội nợ tỷ một mạng.”

Nói xong, nàng ôm chầm lấy ta.

“Không sao không sao, A Hòa, ta không chỉ vì muội đâu.”

Ta cũng vì chính mình mà, người ta có thể dựa vào chỉ có phủ Ninh Quốc công này thôi. Vậy nên, ta luôn phải làm gì đó, tính toán cho bản thân. Bằng không, dựa vào đâu mà họ bảo vệ một người không liên quan như ta chứ.

Chỉ là, ta quá nhỏ nhen rồi, hoàn toàn không giống họ, lương thiện như vậy.

14

Khi ca ca cõng ta lên kiệu hoa, ca ca nói với ta, sau này chịu ủy khuất thì cứ về nhà.

Nghe vậy, ta lại muốn khóc. Đây là nơi ta đã sống mười sáu năm, dù sau này thế nào, ít nhất khoảnh khắc này, trong lòng họ ta vẫn là một phần của nơi này.

Bái đường, sau đó tiến vào động phòng.

Cho đến khi Lệ Vương vén khăn hỷ, lòng ta vẫn còn bấn loạn. Vị vương gia truyền thuyết khắc thê này, nhìn cũng tuấn tú phi phàm, chẳng phải là dáng vẻ ba đầu sáu tay gì.

Trong phòng không dùng hương xông.

Là người là tốt rồi.

Một đêm xuân tiêu, sáng hôm sau dậy đi vào cung tạ ơn, thân thể có chút không thoải mái. Hoàng thượng chỉ theo lệ nói vài câu cát tường, rồi lại đi thỉnh an hoàng hậu, hoàng hậu cũng vậy. Vốn dĩ còn phải đi thỉnh an sinh mẫu của Lệ Vương, nhưng sinh mẫu của hắn đã qua đời nhiều năm trước, vậy nên chúng ta liền trở về.

Quyền quản gia hắn cũng giao cho ta, dường như mọi thứ đều tốt đẹp, cũng chẳng phải là hang hùm miệng sói gì.

Khi về nhà, ta vốn dĩ còn tưởng rằng phải một mình ta về, nào ngờ ngày hôm đó hắn lại không đến quân doanh, mà cùng ta về nhà ngồi chơi một lát, xem như đã cho ta đủ mặt mũi rồi.

Nương nói với ta, phụ thân chuẩn bị nhận Mộ Hòa làm dưỡng nữ. Lòng ta giật mình, vội hỏi lại Mộ Hòa có đồng ý không? Nương gật đầu, nói với ta: “Con đã gả cho Lệ Vương rồi, Triệu gia chúng ta còn đâu ra thêm một nữ nhi nữa chứ?”

“Nương, con…” Ta muốn nói, thực ra ban đầu con không hề nghĩ đến chuyện này.

“Nương biết mà, con cũng là vì A Hòa thôi. A Nhu, con là cô nương mà nương dốc lòng dạy dỗ, nương hiểu con.”

Nhưng, không thể không nói, tin tức này vẫn khiến ta vui mừng rất lâu, ít nhất, trên gia phả ta vẫn là nữ nhi Triệu gia. Chỉ là, lại cảm thấy có lỗi với phụ mẫu ruột thịt, một đứa nữ nhi như ta có lẽ không xứng đáng làm con của họ.

15

Những ngày sau khi thành thân, bình đạm trôi qua.

Lệ Vương không hứng thú với nữ sắc, cả ngày hoặc ở thư phòng hoặc đến quân doanh, ta cũng được rảnh rang, mỗi tháng chỉ chung phòng vài ngày.

Người hắn tuy nhìn lạnh lùng, nhưng cũng không có sở thích b**n th** như lời đồn.

Nghĩ như vậy, những chuyện trước kia có lẽ chỉ là ngoài ý muốn.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 5: Chương 5


Có lẽ, ta đã cướp đi một mối lương duyên của Mộ Hòa.

16

Ta có thai là hơn nửa năm sau khi thành thân, Lệ Vương biết được, trên mặt không có biểu cảm gì, sai người báo tin cho phụ mẫu, ngày hôm sau nương đã dẫn Mộ Hòa đến.

Vừa hay chạm mặt Lệ Vương, đợi Lệ Vương đi rồi, Mộ Hòa đột nhiên hỏi ta, có phải những ngày này ta sống không tốt không?

“Sao lại thế được?”

“Nhưng mà..” Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nhăn lại: “Nhưng mà vương gia trông rất khó gần.”

Không phải là không dễ gần, nhưng cũng không sao cả, dù sao thời gian chúng ta ở bên nhau cũng không nhiều. Nương dặn dò ta rất nhiều chuyện về dưỡng thai, còn đưa cho ta mấy tờ dược thiện: “Năm xưa nương mang thai ca ca con, không có tâm trạng ăn uống, cũng nhờ mấy phương thuốc này mới đỡ hơn.”

Ta xem qua đại khái, đa phần đều là những món ăn chua cay, không giống như những món thường ăn ở kinh thành.

17

Khi mang thai được sáu tháng, ta về phủ Ninh Quốc công một chuyến, nương nói với ta, hôn sự của Mộ Hòa đã định rồi, là học trò của phụ thân, vừa mới thi đỗ tiến sĩ. Chỉ cần cố một chút, sẽ cho hắn làm một viên quan nhỏ ở kinh thành.

Học trò của phụ thân, nghĩ đến nhân phẩm chắc hẳn không tệ, chỉ là chức quan này có lẽ chỉ là thất bát phẩm, cũng quá thấp rồi.

Nương dường như nhìn ra ta đang nghĩ gì: “A Nhu à, gia thế học trò kia đơn giản, A Hòa không thông minh bằng con, sợ là không đối phó được với một đại gia tộc.”

Học trò kia tuy nhà khá giả, nhưng số mệnh không tốt, từ nhỏ đã mất mẫu thân, mấy năm trước lại mất phụ thân, cũng chính vì để tang nên đến giờ vẫn chưa cưới nương tử. Dù sao, nam tử mười bảy mười tám tuổi thành thân là chuyện thường, nhưng tuổi tác lại rất hợp với Mộ Hòa.

“Nữ nhi chỉ cảm thấy thân phận hắn có chút thấp.”

“Người tốt là được rồi, A Hòa tự mình cũng thích, có người nhà che chở, nó sẽ không chịu thiệt đâu.”

Môn đăng hộ đối, tình đầu ý hợp vốn dĩ rất hiếm, ta và Lệ Vương trong mắt người ngoài là môn đăng hộ đối, nhưng lại chẳng có tình đầu ý hợp, Mộ Hòa và học trò kia có lẽ là tình đầu ý hợp, nhưng dù là dưỡng nữ cũng là cô nương của phủ Ninh Quốc công, sao một quan nhỏ thất bát phẩm có thể trèo cao được.

“Hồi môn của A Hòa đã chuẩn bị xong chưa?” Đồ cưới của nữ nhi đều được chuẩn bị từ nhỏ một chút một, năm xưa ta xuất giá, gả cho thân vương, vốn dĩ đã thêm vào nhiều hơn so với ban đầu. Nay đến Mộ Hòa, ước chừng rất nhiều thứ vẫn chưa kịp chuẩn bị.

Dù sao, sính lễ cưới hỏi đâu chỉ tính bằng ngân lượng, có những món quý hiếm phải nhờ phúc phận mới gặp được cực phẩm, nhà thường dân lại chẳng mấy để tâm.

“Chuẩn bị rồi, nương và phụ thân con đã bàn bạc, hồi môn của nó không cần nhiều như con, người nó gả dù sao cũng không bằng con, có những thứ cũng không cần tốt nhất. Thay vào đó, ngân lượng và cửa hàng sẽ bù thêm nhiều, có ngân lượng trong tay là tốt rồi.”

Ngân lượng, chưa bao giờ là sai. Nhưng năm xưa hồi môn của ta còn có mấy rương sách, nhìn bình thường không có gì đặc biệt, thực tế đều là những cổ tịch hiếm có, có giá mà không có người bán. Gả vào nhà quyền quý, người ta chỉ nhìn vào nền tảng của hồi môn.

“Đến lúc đó con sẽ thêm đồ cưới cho A Hòa.”

“Được.”

18

Ta mang thai chín tháng thì sinh con, là một nữ nhi. Đối với ta, dù con là nam hài hay nữ hài, nó đều là người duy nhất trên đời này có cùng huyết thống với ta, thật tốt, ta không còn cô đơn nữa rồi.

Tỳ nữ thân cận Bích Liên nói với ta, vương gia chỉ nhìn đứa bé một cái rồi đi, nàng lo lắng nói: “Tiểu thư, vương gia có phải không thích tiểu quận chúa không ạ?”

“Không đâu.”

Huống chi, hài nhi đã sinh ra, hắn không thích thì có thể vứt bỏ được sao? Từ khi ta hoài thai, hắn chỉ dặn dò đôi câu, chẳng qua cũng chỉ là phải giữ gìn thân thể, ăn uống đầy đủ. Ta ngẫm lại, có lẽ thời gian bên nhau quá ngắn, thực chẳng rõ hắn có kỳ vọng gì về giới tính của đứa trẻ này hay chăng.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 6: Chương 6


Ngược lại, những người khác đều hy vọng đứa bé này là nhi tử, cũng không phải là trọng nam khinh nữ gì, chỉ là hoàng gia mà, nhi tử luôn luôn được coi trọng hơn nữ nhi.

Ngày hài tử đầy tháng, Lệ Vương đến nói với ta đã đặt tên cho con, một chữ đơn là “Dao”.

Tên đương nhiên là hay, chỉ là khiến ta kinh ngạc là sao lại sớm như vậy, có tên là có thể ghi vào ngọc điệp rồi. Trẻ con vốn dĩ khó nuôi, cơ bản đều mặc định đợi lớn hơn một chút rồi mới đặt tên, ngay cả hoàng gia cũng không ngoại lệ.

Từ ngày đó về sau, ta liền gọi con là Dao Dao, nhìn con mỗi ngày một khác, trắng trẻo bụ bẫm đáng yêu vô cùng.

19

Từ khi có Dao Dao, ta cảm thấy cuộc sống thoải mái hơn nhiều.

Chỉ là khi Dao Dao được năm tháng tuổi, Bích Liên cẩn thận hỏi ta, có phát hiện vương gia không thích Dao Dao không.

Ta nghĩ một lát, hình như đúng là như vậy. Hắn chưa bao giờ bế Dao Dao, cũng chưa từng trêu đùa con bé, thậm chí vì dạo này ta dưỡng sức khỏe, hắn cũng ít qua đây hẳn.

Chẳng lẽ là không thích hài tử, nhưng cũng không giống, đồ ăn thức uống của Dao Dao đều là những thứ tốt nhất, không ít thứ còn là hắn sai người lấy từ tư khố ra.

Nghĩ tới nghĩ lui không hiểu, thôi vậy, dù sao hiện tại Dao Dao cũng là đứa con duy nhất của hắn, dù hắn không thích thì sao chứ, hắn cũng đâu có con cái bên ngoài. Có lẽ là tính trời sinh như vậy, hà tất phải cưỡng cầu.

20

Khi Dao Dao được tám tháng, Mộ Hòa thành thân, ta thêm vào không ít đồ. Ngày hôm đó ta về nhà, mỗi người trong nhà đều mang theo nụ cười, từ tận đáy lòng vui mừng cho Mộ Hòa. Khi ta thành thân, dù mọi người cũng đều cười, nhưng lại không vui vẻ như vậy, ngược lại còn lo lắng.

Đám cưới diễn ra náo nhiệt, tuy không long trọng như năm xưa của ta, nhưng cũng vô cùng dụng tâm. Nương nói, giá y của Mộ Hòa là do chính tay người thêu, trách sao lại đẹp đến vậy.

Hy vọng những ngày sau này của nàng cũng có thể sống vui vẻ hạnh phúc, đây có lẽ là mong ước của tất cả mọi người trong nhà dành cho nàng.

21

Bận rộn cả ngày, trở về cũng có chút mệt mỏi, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, liền nghe thấy Bích Liên lo lắng gọi ta, dường như có chuyện gì đó lớn xảy ra. Đợi ta đi ra mới thấy là Dao Dao.

Không biết thế nào, vừa hay lúc Dao Dao đang chơi, vương gia lại đến, ngày thường Dao Dao ít gặp, gan lớn lại tò mò, tự bò qua lung lay nắm lấy vạt áo vương gia đứng lên.

Gần đây con bé mới biết đứng, đi còn chưa vững. Bích Liên nói, vương gia sai người bế Dao Dao đi, nhưng Dao Dao không nghe, nhũ mẫu nha hoàn cũng không dám qua, trong lúc nhất thời vương gia lại cứng đờ người. Dao Dao còn giơ một tay lên, muốn vương gia bế mình.

Có lẽ là thấy ta đi ra, ta thậm chí còn cảm thấy vương gia như thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu bảo ta bế đứa bé đi. Ta qua bế Dao Dao, con bé vẫn không chịu buông tay, không biết tính tình giống ai.

“Vương gia vất vả rồi, bế nữ nhi một lát đi ạ.” Ta nói.

Một lúc lâu sau, ta mới nghe thấy vương gia khẽ nói: “Bổn vương đâu biết bế hài tử.”

Ta sai người hầu hạ lui xuống hết, tránh cho hắn mất mặt, lại hướng dẫn hắn cách bế, nào ngờ động tác của hắn không lớn, nhưng nhìn lại cứng đờ. Dao Dao dường như thấy thú vị, lại vùng vẫy, ta thấy sắc mặt vương gia cũng thay đổi, như là sợ đến trắng bệch.

Trong lòng ta đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, có lẽ không phải hắn không thích Dao Dao, chỉ là không dám chạm vào.

Ta chỉ có thể kiên nhẫn dạy dỗ, dù sao Dao Dao tám tháng tuổi cũng tốt hơn nhiều so với lúc mới sinh, trẻ sơ sinh mềm nhũn, ta còn không dám chạm vào.

Đợi Dao Dao chơi mệt, được bế xuống, vương gia mới nói mục đích hôm nay đến đây. Bởi vì hiện tại đang là tiết trời thu mát mẻ, dự định đưa chúng ta đi du ngoạn ở trang viên.

Nghe có vẻ thú vị, nhưng ta lại cảm thấy là vì Dao Dao, bằng không năm ngoái sao không đi, dù lúc đó thân thể ta không tiện, vậy năm kia thì sao? Nói trắng ra, chính là ta không xứng mà thôi.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 7: Chương 7


22

Trang viên quả thật rất thú vị, nuôi rất nhiều động vật nhỏ, Dao Dao chưa từng thấy bao giờ, ngày nào cũng sai người đưa con bé qua xem.

Con bé thích nhất là thỏ trắng, nhưng ta không dám cho con bé chơi, chưa nói đến chuyện có sạch sẽ hay không, hài tử tay không có chừng mực là một vấn đề, huống hồ Dao Dao da thịt non mềm, lỡ chọc giận thỏ rồi bị cắn thì sao?

Điều hiếm có nhất là, vương gia cũng đi cùng, dường như hắn cũng rảnh rỗi hẳn, ít nhất ta có thể gặp hắn mỗi ngày. Động tác bế Dao Dao cũng ngày càng quen thuộc hơn, có lẽ là do tình phụ tử, Dao Dao rất thích hắn.

Chỉ là không ngờ, chỉ trong vòng nửa tháng, đã nghe nói hoàng thượng phế truất thái tử, lại giam cầm Bình vương.

Thái tử là đích trưởng tử của hoàng thượng, từ nhỏ đã được coi như trữ quân bồi dưỡng, Bình vương là nhị hoàng tử của hoàng thượng, giỏi văn chương, danh tiếng trong giới văn nhân rất tốt. Bất ngờ xử phạt hai người bọn họ, hiển nhiên không phải là chuyện nhỏ.

Sau khi nhận được tin tức, vương gia lập tức trở về, chỉ bảo chúng ta ở lại trang viên cho tốt.

Dao Dao vẫn ngày ngày vui vẻ, nhưng ta luôn lo lắng bất an, dù sao nghĩ kỹ lại, chuyện xảy ra đột ngột là đột ngột, nhưng luôn cảm thấy có liên quan đến vương gia.

May mắn là không lâu sau vương gia đã đón chúng ta trở về, nghe nói có mấy nhà bị tống vào ngục, hiện tại cũng coi như yên ổn. Ta vốn là người tầm nhìn hạn hẹp chỉ biết đến một mẫu ba sào của mình, vậy nên chỉ cần phủ Ninh Quốc công và phủ ta không bị liên lụy là tốt rồi, những người khác ta cũng chẳng buồn quan tâm.

23

Dao Dao bây giờ đi đã vững hơn nhiều, nói chuyện cũng có thể nói liền hai ba chữ rồi.

Nương bảo ta chuẩn bị mang thai đứa nữa, tốt nhất là nhi tử. Chỉ là, chuyện sinh con này cũng không phải do ta quyết định.

May mắn là hiện tại vương gia rất thích Dao Dao. Nhưng không ngờ năm nay tuyển tú, phủ ta cũng được sắp xếp hai tú nữ.

Hai tú nữ này đều là nữ nhi nhà quan, nhưng chức quan không cao, lại không phải là quan ở kinh thành, có lẽ cũng chính vì vậy, đều là lấy thân phận thị thiếp vào phủ. Nhân phẩm còn phải đợi thời gian lâu mới biết được, tướng mạo thì không tệ, tuy không phải là đại mỹ nhân, nhưng cũng có một vẻ đẹp riêng.

Chỗ ở ta cũng không bạc đãi, sai người sắp xếp ở cùng nhau, nghĩ đến họ cùng một khóa tú nữ, chắc hẳn cũng có chuyện để nói. Chuyện này ta đã nói với vương gia, hắn vẫn bộ dạng cũ, chỉ nói đã biết.

Ai ngờ cả nửa tháng trời không thấy hắn đến thăm hai người kia, ta nghĩ không ổn, đợi đến đêm rằm vương gia đến, ta lại nói một lần nữa. Hắn liếc nhìn ta một cái, dường như cảm thấy ta lắm chuyện.

Không biết có phải ta nói trúng tim đen của hắn không, tối mười sáu đã nghe hạ nhân báo lại vương gia đã qua đó. Bích Liên khó hiểu, không hiểu tại sao ta lại đẩy vương gia ra ngoài.

Thực ra, có gì mà không hiểu chứ? Nam nhân nào mà chẳng có thiếp thất, phụ thân và mẫu thân tình cảm tốt như vậy, chẳng phải vẫn có thiếp thất đó sao, bằng không cũng sẽ không xảy ra chuyện sai lầm giữa ta và Mộ Hòa. Ta và vương gia lại chẳng có tình đầu ý hợp gì, ta cần gì độc sủng, huống hồ hắn đến chỗ ta, cũng chẳng qua là vì ta là chính thê.

Nhưng ta không ngờ, vương gia chỉ đến một lát, hay nói đúng hơn là vừa bước vào cửa đã đi ra. Sai người đi dò hỏi mới biết, vương gia đến phòng của Ngô thị, nhưng không may Ngô thị lại dùng hương xông, vương gia không quen mùi đó nên đã đi.

Ta biết được vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, ta thích mùi hoa quả, trong phòng không mấy dùng hương xông, toàn là đặt mấy loại hoa quả theo mùa, vậy nên không biết vương gia có sở thích này.

Không ngờ, Ngô thị lại đâm đầu vào chỗ chết.

Vốn tưởng dù hắn không thích, ít nhất chỗ Vương thị cũng nên qua một chút, nhưng lại không. Cho đến khi hắn lần sau đến chỗ ta, ta nhắc một câu, hắn không vui nói: “Bổn vương sai nàng quản lý việc trong phủ, không phải để nàng cả ngày theo dõi bổn vương.”
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 8: Chương 8


Thôi được, ngài vui là được, dù sao ta cũng đã làm tròn bổn phận rồi. Thực ra, cũng tốt, đỡ phải có người chia sẻ ân sủng của ta và Dao Dao.

24

Mộ Hòa có thai rồi, ta đến thăm nàng, chỉ thấy nàng mặt mày rạng rỡ, nghĩ đến chắc hẳn những ngày này nàng sống rất tốt.

Khi nàng xuất giá, chỉ mang theo hai nha hoàn và cả nhà Lục ma ma, người không nhiều, nhưng cũng không ít. Nàng thấy ta, còn hỏi Dao Dao sao không đến.

Sau khi trò chuyện vài câu, ta phát hiện, nàng thật sự rất hạnh phúc, mối hôn sự này chọn quả thật tốt. Nếu như, thôi vậy, đâu có nhiều nếu như đến thế.

Chẳng phải ta cũng đang sống rất tốt sao, hà tất phải đi ghen tị với người khác chứ?

Dù sao, cả một đời người nào có thể thập toàn thập mỹ được chứ?

25

Kinh thành bề ngoài nhìn gió êm sóng lặng, thực tế lại sóng ngầm cuộn trào. May mà ta là một phụ nhân trong nội trạch, chẳng cần quản gì cũng được thanh nhàn.

Nhưng, ai ngờ nương đột nhiên đến, nói với ta một tràng những chuyện không đâu vào đâu, khiến ta đầu óc quay cuồng.

Sau này mới biết, hóa ra là vương gia sắp ra trận. Chỉ là, chuyện này đã định rồi, sao hắn không nói với ta?

“A Nhu, con thật sự không biết sao?” Nương kinh ngạc nói, xem ra chuyện này không còn là bí mật gì nữa rồi, chỉ có mình ta là bị bỏ rơi trong bóng tối.

“Có lẽ là vương gia quên rồi ạ.”

Sau khi nương đi, ta gọi quản gia đến, quả nhiên quản gia cũng biết chuyện này. Tối vương gia về, ta hỏi hắn chuyện này, hắn nói: “Nàng biết thì sao?”

Trong lúc nhất thời nghẹn lời, ta lười để ý đến hắn. Nhưng cuối cùng vẫn dặn dò vài câu khi hạ nhân thu dọn đồ đạc, dù sao ta cũng thật sự không có kinh nghiệm gì.

Những năm gả vào đây bình yên đến nỗi ta suýt chút nữa đã quên mất nam nhân này đã dựa vào quân công mà đi đến ngày hôm nay.

Một ngày trước khi ra trận, hắn vẫn còn ôm Dao Dao chơi đùa, ta đưa cho hắn lá bùa bình an đã cầu được, hắn thậm chí còn không thèm nhìn đã nói: “Vương phi có thời gian tin vào những thứ này, chi bằng làm chút gì đó có ích hơn đi.”

Thực ra, lá bùa bình an này vốn dĩ không phải ta muốn cầu, là nương và Mộ Hòa kéo ta đi. Họ đều cảm thấy việc hành quân đánh trận rất nguy hiểm, đến nỗi Mộ Hòa bụng bầu vẫn còn lo lắng. Thực ra, nguy hiểm thì có nguy hiểm, nhưng cũng không đến mức như vậy.

Họ có lẽ lo lắng chuyến đi này của vương gia không được bình an, ta và Dao Dao mẹ góa con côi sẽ khó khăn, thực ra có gì mà khó khăn chứ? Dao Dao còn nhỏ, thời gian có thể xóa nhòa tất cả, còn ta, với vương gia chẳng qua là sống chung qua ngày mà thôi.

26

Vương gia rời đi chưa được mấy ngày, ta phát hiện ta có thai rồi, đây cũng coi như là chuyện tốt.

Dao Dao không cần ai dạy cũng tự học được cách gọi bụng ta là đệ đệ, ta hỏi vài câu mới biết, là do nhũ mẫu bên cạnh dạy, ta nghĩ Dao Dao còn nhỏ như vậy sao biết được sự khác biệt giữa đệ đệ và muội muội.

Mộ Hòa sinh rồi, là một bé trai, ta dẫn Dao Dao đi thăm, cả quá trình Dao Dao không cười mấy, khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính trông khá nghiêm túc.

Ta tưởng là do con bé lần đầu tiên thấy đứa trẻ nhỏ như vậy, nhưng không ngờ sau khi trở về, con bé bắt đầu gọi đứa bé trong bụng ta là muội muội.

Ta hỏi nguyên nhân, con bé ngập ngừng nói: “Đệ đệ, xấu.”

“Đệ đệ lớn lên sẽ rất anh tuấn.”

“Không, đệ đệ, xấu.” Dao Dao nói chắc như đinh đóng cột.

Ta trêu con bé: “Vậy con làm sao biết muội muội không xấu?”

“Dao Dao, đẹp, muội muội, đẹp.”

Đợi đến khi mang thai được ba tháng, thai đã ổn định, ta gửi thư nhà cho vương gia. Không biết hắn có nhận được không, bao lâu thì nhận được, và có hồi âm không.

27

Đến khi nhận được thư hồi âm, đã là hai tháng sau, trong thư vẫn là phong cách thường thấy của hắn, chỉ nói một câu đã biết, bảo ta dưỡng thai cho tốt. So với đó, nhắc đến Dao Dao thì nhiều hơn hẳn, một trang thư nhà, hơn nửa trang đều nói về Dao Dao, cuối cùng nhắc đến hai câu Ngô thị và Vương thị, bảo hai người bọn họ đến chùa cầu phúc.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 9: Chương 9


Tuy không biết hắn nghĩ gì, nhưng đối với ta, quả thật là một cách hay. Hiện tại trong bụng đã có một đứa, ta đôi khi cũng không rảnh để ý nhiều đến vậy, hai nữ nhân kia nhìn thì yên tĩnh, ai biết có gây chuyện gì không, đuổi đi cũng là một cách hay.

Dù sao, cũng không phải ta đề nghị, chẳng lẽ ngay cả lời vương gia cũng không nghe sao?

Ngày hôm sau liền sai người đưa họ đi, họ đương nhiên là không muốn, nhưng còn cách nào khác chứ, cùng đi còn có mấy ma ma ta cẩn thận chọn lựa, người hung dữ ít nói.

28

Đứa bé như mọi người mong muốn là một nam hài, ta cũng thở phào nhẹ nhõm. Nói nghe có vẻ cao thượng là cuối cùng cũng có đủ chữ “Hảo”, nhưng nói thực tế thì, những gia tộc như chúng ta cần một nhi tử.

Tính toán cho điều tồi tệ nhất, nếu vương gia không trở về, ta có đứa bé này, Dao Dao có đệ đệ ruột thịt này, những ngày sau này của chúng ta sẽ tốt hơn nhiều, đứa bé này nhiều năm sau sẽ là chỗ dựa của chúng ta. Dù có chút thực dụng quá, nhưng đó là sự thật.

Nghe nói Dao Dao nhìn một cái rồi không nhìn đứa bé nữa, cứ luôn miệng kêu xấu. Thôi được, con bé gần ba tuổi cũng đã có thẩm mỹ rồi.

May mắn là nuôi nấng một thời gian, Dao Dao cuối cùng cũng thấy đứa bé này đẹp, dù đứa bé còn quá nhỏ cả ngày chỉ ngủ, Dao Dao vẫn thích trông chừng: “Đệ đệ đẹp.”

Đến ngày đầy tháng, nhận được thư nhà của vương gia, đã đặt tên, là Giác. Ta vốn muốn gọi con là A Giác, nhưng Dao Dao cứ gọi con là Xú Xú, ta cũng bị ảnh hưởng theo.

29

Vương gia cuối cùng cũng sắp trở về rồi, đi biền biệt ba năm, Dao Dao đã lớn, Xú Xú cũng biết nói rồi, thời gian trôi qua thật nhanh, ta đã quen với cuộc sống như vậy.

Ngày đại quân tiến vào thành, ta dẫn hai đứa con đi xem, Dao Dao chỉ vào vương gia hỏi: “Đây là phụ vương sao?”

Thấy ta gật đầu, Dao Dao gần như mắt sáng rực lên: “Phụ vương thật anh tuấn.”

Đúng vậy, vương gia quả thật không xấu, hoàng gia đâu có người xấu chứ? Chỉ là, sát khí quá nặng, cả người toát ra vẻ lạnh lùng. May mà, danh tiếng hiện tại cũng tốt hơn nhiều rồi, những lời đồn đại khắc thê năm xưa đã không còn ai nhắc đến nữa.

Xem xong, Dao Dao giục ta về, con bé muốn gặp phụ vương. Năm xưa khi vương gia rời đi Dao Dao còn quá nhỏ, có lẽ không nhớ gì, nhưng Dao Dao vẫn rất hứng thú với vương gia.

Người ta thường nói xa nhau lâu ngày tình càng thêm nồng, nhưng đối với ta và vương gia thì không phải vậy. Ít nhất người đầu tiên hắn nhìn thấy là Dao Dao, vẫn như trước ôm chầm lấy Dao Dao, người thứ hai hắn nhìn là Xú Xú, Xú Xú chưa bao giờ gặp hắn, gan cũng không lớn lắm. Đến chỗ ta, chỉ là vài câu khách sáo.

30

Hắn trở về đối với ta, dường như cũng chẳng khác gì khi hắn không ở nhà, phu thê sống với nhau như chúng ta chắc chẳng có mấy người đâu nhỉ?

Chỉ là nghĩ đến việc hắn đã về, vậy thì Ngô thị và Vương thị đang đi cầu phúc cũng có thể đón về rồi nhỉ. Tìm lúc rảnh rỗi nói với hắn, hắn lại ngơ ngác, xem ra là quên rồi.

“Tùy nàng vậy!” Lại giao quyền lựa chọn cho ta, thực ra cũng tốt, như vậy tránh được chuyện tranh giành giữa thê và thiếp. Đừng nói là hoàng gia, dù là đại gia tộc, những chuyện trong hậu viện cũng đều là một mớ bòng bong. Chính thê đa phần chỉ cầu nắm quyền trong tay, đích tử thành tài, những chuyện còn lại thì tùy ý.

Đến chỗ ta, mọi chuyện lại càng đơn giản hơn, nam nhân này dường như căn bản là không coi trọng nữ nhân. Nếu ta không phải là chính thê hắn cưới hỏi đàng hoàng, nếu không phải vì hài tử, có lẽ hắn cũng chẳng buồn nhìn ta.

Cuộc sống như vậy, đối với ta là thanh tịnh, nhưng đối với người khác thì chưa chắc, ví dụ như Mộ Hòa.

Phu quân của nàng quả không hổ là người phụ thân tự tay chọn, những năm qua càng ngày càng tốt, cuộc sống nhỏ bé ngọt ngào hạnh phúc. Đôi khi trò chuyện, nàng nhắc đến phu quân, trong ánh mắt đều không giấu được nụ cười hạnh phúc. Nếu năm xưa người gả vào vương phủ là nàng, có lẽ nàng đã sớm chán ghét cuộc sống nhàm chán như ta, còn ta, có lẽ cũng sẽ không như nàng, trong lòng chỉ có một người.

May mắn là hiện tại, chúng ta đều khá hài lòng với cuộc sống của mình.

Như vậy là đủ rồi.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 10: Chương 10


31

Nghĩ đến việc Dao Dao bây giờ cũng không còn là hài tử nữa, những thứ nên học cũng phải từ từ sắp xếp. Kiến thức lễ nghi đều phải được học từ nhỏ, không thể một sớm một chiều. Tính tình con bé vốn đã hơi nghịch ngợm, vương gia trở về lại càng chiều chuộng con bé hơn, đôi khi ta thậm chí còn không tìm thấy người đâu.

Hỏi ra mới hay đều do vương gia dẫn đi du ngoạn, thật khiến người ta đau đầu. Quan hệ giữa phụ thân và nữ nhi hòa thuận, ta tất nhiên vui mừng, nhưng e rằng lại quá mức thân thiết. Chẳng bao lâu sau, cả kinh thành đều truyền tai nhau rằng hắn sủng ái Dao Dao vô cùng, đến mức ngay cả nhi tử Xú Xú cũng không bì kịp, có lẽ cũng bởi Xú Xú vẫn còn quá nhỏ.

Vương gia không thích hài tử quá nhỏ, ta nghi ngờ hắn không phải là không thích, chỉ là sợ tay mình không có chừng mực làm tổn thương con, giống như Dao Dao hồi bé vậy, hắn còn không dám chạm vào.

Vậy nên ngày thường ta đều dạy dỗ Xú Xú, phải học theo tỷ tỷ, quấn lấy phụ vương, nhi tử mà, từ nhỏ phải rèn luyện. Tốt nhất là để vương gia giữ Dao Dao ở trong phủ, nữ nhi không thể cả ngày cứ chạy nhảy như vậy.

Kết quả thì hay rồi, vương gia cũng không ngại phiền phức, mỗi tay bế một đứa đi mất.

Ta chỉ có thể tìm lúc rảnh rỗi, cùng vương gia bàn bạc kỹ càng vấn đề dạy dỗ hài tử, hắn chỉ nói: “Nữ nhi của bổn vương đương nhiên là tốt nhất.”

“Dao Dao đương nhiên là tốt, nhưng quy củ vẫn phải học, bằng không lớn lên học sẽ càng vất vả.”

“Vậy thì không học.”

“Con bé không học sau này làm sao?” Thế gian đối với nữ tử vốn dĩ khắt khe, ta đương nhiên hy vọng Dao Dao sống tốt, nhưng chúng ta không thể ở bên con bé cả đời, luôn phải dạy con bé cách thích nghi với quy củ.

“Nữ nhi của bổn vương, ai dám nói không tốt?”

Đầu ta càng đau hơn, không chỉ đau đầu, ta còn cảm thấy Dao Dao có một người phụ thân như vậy, ta cũng nên lo lắng không biết sau này con bé có xuất giá được không nữa. Xem ra ta phải làm một mẫu thân nghiêm khắc rồi, bằng không cả nhà này chẳng có quy củ gì.

32

Không biết thế nào, dạo này vương gia cũng ít đến quân doanh hơn. Hoàng thượng tuổi đã cao, lòng nghi kỵ cũng ngày càng nặng. Thái tử mấy năm trước bị phế, đêm giao thừa năm ngoái hoàng thượng lại khen thưởng một trận, vốn tưởng đã có chuyển biến tốt rồi, kết quả chưa qua tháng giêng lại hạ chỉ giam cầm.

Chỉ có thể nói chuyện hoàng gia quá phức tạp, phụ tử không giống phụ tử, quân thần cũng không giống quân thần. May mà vương gia mấy năm nay đều ở bên ngoài, cũng tránh được không ít chuyện.

Những chuyện này, có chuyện ta nghe được từ miệng nương, có chuyện Mộ Hòa nói, vương gia chưa bao giờ nói với ta những chuyện này.

Vốn tưởng trong phủ còn coi như yên ổn, không ngờ cuối cùng vẫn xảy ra sai sót. Ngô thị bí mật truyền tin ra ngoài phủ, tuy rằng nàng không tiếp cận được tin tức quan trọng gì, nhưng dù sao cũng là một kẻ gián điệp.

Đến khi ta biết thì vương gia đã sai người thẩm vấn rồi, kết quả nàng ta cứng miệng, một chữ cũng không nói. Ta vốn tưởng chuyện phát triển đến bước này, sẽ có chút hình phạt, nhưng vương gia trực tiếp hạ lệnh g**t ch*t.

“Như vậy không tốt lắm đâu ạ?” Dù sao nàng ta cũng là người hoàng thượng ban cho, xuất thân tuy không tính là tốt, nhưng cũng là nữ nhi nhà quan, g**t ch*t như vậy truyền ra ngoài thì ra sao chứ.

“Phụ nhân ngu dốt!” Vương gia thậm chí còn không thèm nhìn ta đã nói. Không chỉ vậy, còn sai người trong phủ đều đến xem hành hình. Ta không chịu nổi chuyện này, một mình trở về phòng trước.

Nghe Bích Liên từ chỗ xem hành hình trở về nói, cảnh tượng thật thảm thiết, Vương thị trực tiếp ngất xỉu. Chuyện này trong phủ đã ém xuống, mấy ngày sau chỉ nói ra ngoài Ngô thị bệnh chết.

Dù không rõ ràng, người nhà nàng ta cũng không dám tìm đến cửa, huống hồ chỉ cần nghĩ một chút cũng biết đó là chết bất đắc kỳ tử.

Ta đột nhiên nhớ đến chuyện trước khi ta gả vào đây, lần thứ hai vương gia cưới thê tử, tân nương chết ngay trong đêm tân hôn. Chân tướng sự việc rốt cuộc là như thế nào, có phải cũng giống như Ngô thị, bị đánh chết tươi hay không.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 11: Chương 11


Không lâu sau, Vương thị tự xin ra ngoài cầu phúc, ta cũng không muốn làm khó nàng, chỉ là chuyện này cuối cùng vẫn phải báo với vương gia. Kết quả, lại mắc kẹt ở chỗ hắn.

“Trong phủ hai thiếp thất, một người bệnh chết một người đi cầu phúc, vương phi thật là lòng dạ rộng lượng.” Hắn lạnh lùng nói.

Xem ra là không được rồi, thái độ của hắn đối với ta luôn như vậy, ta cũng không cảm thấy khó chịu. Dù sao, không phải ai cũng thích hợp làm phu quân. Nhưng hắn có thể làm một phụ thân tốt là đủ rồi, ít nhất, Dao Dao và Xú Xú có thể lớn lên giống như những đứa trẻ khác.

34

Dao Dao bảy tuổi rồi, chỉ cần không nói không động, yên tĩnh ngồi đó, trông rất giống một tiểu cô nương xinh xắn, vừa động đậy liền như thỏ điên. Dao Dao lớn lên như thế này, vương gia đóng góp không nhỏ.

Vương gia thật sự cưng chiều Dao Dao, ít nhất ta chưa từng thấy ai cưng chiều hài tử như vậy. Hồi bé ở nhà ta cũng được yêu thương, nhưng phụ thân cũng chưa từng cõng ta trên vai, dẫn ta đi chơi cả ngày.

Nhưng hài tử lớn rồi luôn có những nỗi lo lắng, ví dụ như, hoàng thượng mời Dao Dao vào cung, nói là du ngoạn, nhưng đi tận nửa tháng lòng ta không yên. Đặc biệt là, mẫu phi của vương gia đã mất từ lâu, trong cung lại không có người quen, có chuyện gì thì làm sao bây giờ?

Ta lo lắng đến phát điên, hai phụ tử họ vẫn ngày ngày đi dạo khắp nơi, còn Xú Xú tuy nhỏ hơn Dao Dao vài tuổi, nhưng vừa cầm được bút đã được vương gia mời tiên sinh về dạy dỗ, bây giờ tuổi còn nhỏ nói chuyện tuy chưa thể thành văn, nhưng so với những đứa trẻ cùng tuổi vẫn thông minh hơn nhiều.

Có lẽ thấy ta lo lắng, Dao Dao an ủi ta: “Mẫu phi, người đừng lo, phụ vương nói con vào cung rồi, muốn chơi gì thì chơi, dù sao bệ hạ cũng là hoàng tổ phụ của con, không ai dám bắt nạt con đâu.”

Không, ta nghe những lời này càng lo lắng hơn.

35

Xú Xú so với Dao Dao quá ngoan ngoãn, đến nỗi sau khi Dao Dao vào cung, ta cảm thấy trong nhà yên tĩnh hơn rất nhiều.

Nhưng niềm vui chẳng tày gang, chẳng bao lâu bên ngoài lại bất ổn, Tĩnh Vương cũng ngã ngựa, còn Khang Vương nghe nói cũng tổn thất không ít. Hai người bọn họ, có thể coi là những ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị hoàng đế trong vài năm trở lại đây, một người có danh tiếng hiền vương, một người tuổi tuy không lớn, nhưng thế lực ngoại thất lại không nhỏ.

Thực ra, ta từng không hiểu, hà tất phải tranh giành chứ? Một tướng công thành vạn cốt khô, huống chi là ngôi vị hoàng đế. Nhưng có lẽ cũng chỉ có vậy thôi, mọi người đều chỉ cách cái vị trí kia một bước chân, không ai cam lòng.

Trong nhà thường dân, đích trưởng tử sẽ thừa kế phần lớn gia sản, nhưng riêng hoàng gia, nơi quy củ nhất thiên hạ lại là nơi không có quy củ nhất. Chỉ cần lên ngôi thành công, ai còn quan tâm đến việc giành được bằng cách nào. Dù sao, ai cũng không phục ai.

Trận họa này tuy không lan đến phủ ta, nhưng cuối cùng lại lan đến phủ Ninh Quốc công. Các thế gia ở kinh thành rất nhiều, quan hệ thông gia cũng phức tạp, nhìn hai người không liên quan đến nhau, tính toán kỹ lại, ít nhiều cũng có chút quan hệ.

Phủ Ninh Quốc công cũng bởi vậy mà bị liên lụy, nói trắng ra vẫn phải xem tâm ý của bệ hạ. Chỉ e dã tâm của chư hoàng tử ngày một lớn, khiến long nhan chẳng vui.
Đáng tiếc, nương dạo này lại lâm bệnh.
Bá phụ rốt cuộc cũng lui về ở ẩn, tước vị đã truyền cho đại đường huynh.

36

Sang năm, thân thể hoàng thượng càng ngày càng suy yếu, đầu năm, hoàng tử nhỏ tuổi nhất mà ông yêu thích nhất trong những năm gần đây cũng bị cảm lạnh rồi mất.

Khi tin tức truyền đến, Dao Dao còn khóc: “Thập lục thúc tốt lắm, lần nào cũng giúp con gánh tội.” Thập lục hoàng tử bằng tuổi Dao Dao, tiếc thật.

Rốt cuộc là ý trời hay nhân tạo, ai mà biết được?

Ngôi vị thái tử này một ngày chưa định, chuyện vẫn chưa có hồi kết.

Vương gia hiện tại cũng không có việc gì, vì hoàng thượng thân thể không tốt, nên không còn dẫn Dao Dao đi chơi hàng ngày như trước nữa.

Mộ Hòa cũng thường xuyên qua nói chuyện với ta, hai chúng ta cũng rất hợp nhau, dường như chúng ta chính là một đôi tỷ muội tốt.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 12: Chương 12


Hoàng thượng băng hà, vương gia đăng cơ.

Nghe thì đơn giản, thực tế đêm hôm trước loạn lạc binh đao, Nhũ Vương vốn luôn an phận lại bất ngờ cầm quân tạo phản, tiếc là một nước cờ sai bị hoàng thượng nhìn thấu. Cuối cùng cũng lưỡng bại câu thương, hoàng thượng còn chưa kịp xử lý Nhũ Vương, Nhũ Vương đã tự sát ngay trước mặt hoàng thượng, hoàng thượng tức giận đến mức không thở nổi, người cũng mất theo.

Mà vương gia, không khéo lại đúng lúc có mặt ở đó, trong tay lại vừa hay có binh quyền, đương nhiên ngôi vị hoàng đế không đến lượt người khác.

Đây đều là những chuyện ta hỏi được từ tùy tùng của vương gia, hắn học theo kể cho ta nghe. Mọi chuyện cứ như một giấc mơ, cứ thế mà nhặt được món hời.

Vương gia bây giờ cũng phải xưng là bệ hạ rồi, theo lệ phong thưởng công thần, chúng ta đương nhiên cũng có phần. Không nghi ngờ gì, ta trở thành hoàng hậu, Dao Dao là công chúa, còn Xú Xú, hắn trực tiếp phong làm thái tử. Người ngoài có lẽ nghĩ là vì hắn coi trọng ta, thực ra hắn vốn dĩ không có cảm xúc gì với nữ nhân.

Ta cảm thấy có lẽ sau này hắn cũng sẽ không sinh thêm mấy hài tử nữa.

Vương thị đang đi cầu phúc, ta vốn định phong cho nàng ta tần vị, dù sao cũng là người trong phủ, kết quả hắn keo kiệt đến mức chỉ phong thành quý nhân.

Bình tĩnh nghĩ lại, ta cảm thấy thực ra người nhặt được món hời lớn nhất có lẽ là ta, ai có thể ngờ mối nhân duyên năm xưa chẳng ai muốn lại thực sự là trời ban.

38

Sau quốc tang, các đại thần dâng tấu xin tuyển tú, hoàng đế nhìn chẳng có hứng thú gì, từ chối vài lần, ta chỉ coi như trò vui, dù sao cũng đã ở địa vị này rồi, tư tâm mà nói, ta không hy vọng hắn lại tìm thêm mấy cô nương xinh đẹp như hoa như ngọc nữa.

Không phải là ta thích hắn, mà là ta thích địa vị hiện tại của mình, chỉ cần trong hậu cung duy trì hiện tượng một mình ta độc đại, vậy thì đối với ta, đối với hài tử của ta, thậm chí đối với cả gia tộc đều là có lợi nhất.

Đương nhiên rồi, bề ngoài ta cũng là một hiền thê, đương nhiên sẽ không nói như vậy, ngược lại còn khuyên nhủ vài câu, dù sao hắn cũng chưa bao giờ coi lời ta ra gì, ta cũng quen rồi.

Chỉ là, ta không ngờ những đại thần kia lại chĩa mũi nhọn vào ta, ta cũng thật oan uổng. May mà lần này hoàng đế cũng đứng về phía ta, cảm thấy bọn họ có bệnh.

Dù sao, trong mắt hoàng đế, các quan lại của hắn phải lúc nào cũng nghĩ đến giang sơn xã tắc, ngoan ngoãn làm việc cho hắn, chứ không phải cả ngày nhìn chằm chằm vào hậu cung của hắn.

39

Ta vốn tưởng chuyện này sau khi hoàng đế nổi giận là xong, nào ngờ có những người thật sự không đạt được mục đích thì không bỏ qua, chỉ là vạn vạn không ngờ ngọn lửa này lại thật sự lan đến ta.

Lần này không còn là cái danh ghen tuông năm xưa nữa, mà là người ta lật lại chuyện thân thế của ta và Mộ Hòa nhiều năm trước.

Chuyện này đến tai ta, vẫn là do Mộ Hòa vào cung thuật lại. Từ khi ta đăng vị hoàng hậu, nàng ít lui tới hẳn. Lần này nàng đến, ta thực vui mừng.

Chỉ là trong lúc trò chuyện, ta cảm thấy nàng mấy lần muốn nói lại thôi, vốn tưởng là nàng gặp phải chuyện gì khó khăn, lại vì có cung nữ ở đó nên không tiện nói. Ta liền sai người lui xuống, nào ngờ nàng lại nói với ta chuyện này.

“Tỷ tỷ không biết sao? Bây giờ bên ngoài đồn thổi ly kỳ lắm!”

Ta thật sự không biết, dạo này Dao Dao vẫn ngoan ngoãn ở bên cạnh ta học nữ công, hiếm khi con bé có thể tĩnh tâm, ta cũng vui vẻ chỉ dạy.

Nghe Mộ Hòa nói, ta cảm thấy có lẽ Dao Dao biết chuyện này, con bé có lẽ lo lắng cho ta nên mới tĩnh tâm ở bên ta mấy ngày, cũng không cho người khác nói với ta. Suy cho cùng, vẫn là ta quản lý không nghiêm, chuyện lớn như vậy lại không ai dám nói.

“Tỷ tỷ, chuyện này phải làm sao đây, có phải là tội khi quân không?”

“Đừng hoảng, phụ thân nói sao?”
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 13: Chương 13


“Phụ thân đương nhiên là khẳng định tỷ chính là cô nương của phủ Ninh Quốc công, nhưng mà...” Mộ Hòa vẫn có chút hoảng loạn: “Mẫu thân vì chuyện này mà thân thể cũng không tốt lắm, tỷ tỷ, muội sợ.”

40

Sau khi an ủi Mộ Hòa xong, ta nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy nên thử dò xét thái độ của hoàng đế. Dù sao, chỉ cần hắn không nghi ngờ, vậy thì chuyện của chúng ta sẽ không sao cả.

Hắn cơ bản cả ngày đều ở Dưỡng Tâm Điện, nghĩ không thể tay không mà đến, ta liền sai người chuẩn bị chút điểm tâm. Lúc này, Dao Dao dẫn Xú Xú đến.

Nghe nói ta muốn đi tìm hoàng đế, Dao Dao lúc đó có chút hoảng: “Mẫu hậu, người…?”

Ta gõ nhẹ vào trán con bé: “Đứa trẻ này, ai cho phép con tự ý làm chủ?”

“Bọn họ toàn nói bậy bạ, con không muốn mẫu hậu lo lắng.”

“Vậy con cũng phải nói với mẫu hậu chứ, con mới bao nhiêu tuổi?”

“Con đã là đại cô nương rồi.”

41

Tuy đây là lần đầu tiên ta chủ động đến Dưỡng Tâm Điện, nhưng vẫn thuận lợi gặp được hoàng đế. Lời khách sáo còn chưa kịp nói, hắn đã trực tiếp nói: “Có chuyện gì thì nói thẳng.”

Ta chỉ có thể dò hỏi về chuyện " Đích Nữ Thật Giả" đang náo loạn khắp nơi dạo gần đây. Hoàng đế chỉ thản nhiên đáp: "Chẳng qua chỉ là lũ tiểu nhân mà thôi, phủ Ninh Quốc công lẽ nào ngay cả hài tử của mình cũng không trông coi được sao?"

Tuy hoang đường, nhưng cũng quả thật là như vậy. Ta phối hợp gật đầu, ai ngờ hắn đột nhiên đặt bút xuống, đi đến trước mặt ta: “Hoàng hậu, nàng nói thật với trẫm, nàng rốt cuộc có phải là cô nương của phủ Ninh Quốc công không?”

“Bệ hạ đây là có ý gì?”

“Trẫm thấy hoàng hậu quả thật không giống Triệu nhị phu nhân, ngược lại dưỡng nữ của phụ mẫu nàng lại có chút giống.” Hắn nói.

“Bệ hạ đừng đùa nữa.” Ta cố gắng giữ cho giọng điệu của mình bình tĩnh: “Nếu A Hòa thật sự là nữ nhi của phụ mẫu ta, vậy thì sao lại gả cho một người bình thường như vậy?”

Phu quân của nàng hiện tại cũng đã làm đến quan ngũ phẩm rồi, nhưng ở kinh thành thật sự không đáng là bao, lại không có gia thế che chở. Mà đây có lẽ cũng là bằng chứng mạnh mẽ nhất trong mắt người ngoài, ai mà không muốn nữ nhi gả được tốt cơ chứ?

“Danh tiếng năm xưa của trẫm e rằng còn không bằng Lục Trí Viễn đâu.”

Lúc này, ta vậy mà chẳng thể phản bác, bởi lẽ lời ấy quả thực quá có lý. Thế nhưng, ta cũng chẳng thể gật đầu, bởi gật đầu tức là phạm tội khi quân.

Ai ngờ hắn đột nhiên cười: “Thôi được rồi, hoàng hậu về đi, chuyện này trẫm đã biết rồi, vốn dĩ cũng chẳng phải là chuyện gì lớn, hoàng hậu sợ gì chứ?”

Không biết thế nào, hắn vừa nói như vậy ta đột nhiên cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

Có lẽ là hắn đối với ta dù sao cũng tốt hơn những đại thần hay cằn nhằn thích gây chuyện kia, ít nhất ta cũng đã sinh cho hắn hai hài tử. Hắn yêu Dao Dao và Xú Xú như vậy, sẽ không quá làm khó ta đâu.

42

Chuyện cuối cùng cũng được hắn giải quyết, vẫn là đơn giản thô bạo như trước, kẻ nào không hợp tác thì cách chức tịch thu gia sản.

Ta cảm thấy có lẽ hơi không thỏa đáng, nhưng nghĩ lại, hoàng đế cũng không phải là người đa tình, hắn làm như vậy có lẽ cũng là do những người kia vốn dĩ có vấn đề.

Trái lại, nương khi thân thể đã khá hơn liền vào cung, đặc biệt để nói với ta về chuyện này. Cuối cùng, người chỉ khẽ than: "Chỉ e là hai chúng ta có lỗi với con và A Hòa."

Nương nói đến chuyện phụ thân ở trên triều đường, thề thốt đảm bảo ta chính là nữ nhi của ông. Đổi vị trí mà suy nghĩ, nếu ta là Mộ Hòa, nghe được chuyện này có lẽ trong lòng sẽ có chút khúc mắc. Nhưng, ta biết, Mộ Hòa không phải là ta, nàng vốn dĩ lương thiện, không nhỏ nhen như ta.

"Nương hãy nói chuyện với A Hòa đi, dẫu sao cũng là chúng ta có lỗi với nàng."

“A Nhu, con bây giờ tuy sống tốt rồi, nhưng nương và phụ thân con rốt cuộc vẫn lo lắng cho con nhất. A Hòa ở bên ngoài, chúng ta cũng thường xuyên gặp được, chẳng qua là một cái danh mà thôi, nó cũng sẽ hiểu được.”
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 14: Chương 14


“Nữ nhi bây giờ cũng rất tốt, bệ hạ đối với nữ nhi cũng tốt.”

“Ai, A Nhu à, con từ nhỏ đã có chủ kiến, đây là chuyện tốt, nhưng cái tính chỉ báo tin vui không báo tin buồn này không biết giống ai nữa?”

43

Có lẽ là bị thủ đoạn của hoàng đế trấn áp, chuyện thân phận thật giả của ta cũng không còn ai nhắc đến nữa, dù sao vì chuyện này mà chết, cũng chẳng vẻ vang gì.

Dao Dao sau khi được phong công chúa lại càng thêm tùy ý, thế nhưng hoàng đế lại hết mực sủng ái, ta cũng đành bất lực. Con bé ấy cậy mình thông minh, chẳng chịu học hành đàng hoàng, chỉ cần nói vài câu liền tìm cách trốn đi chơi.

“Con như vậy cẩn thận không ai lấy đấy.” Ta trêu con bé.

Con bé lại không hề xấu hổ: “Sao có thể chứ, con là nữ nhi duy nhất của phụ hoàng, mẫu hậu yên tâm, đến lúc đó chắc chắn là con chọn họ.”

Quả thật là tự tin, nhưng nói cũng đúng sự thật, mấy năm nay hoàng đế không tuyển tú, dường như muốn cứ thế mà sống tiếp.

Mỗi người có một số phận riêng, ta và Mộ Hòa như vậy, hài tử cũng sẽ như vậy.

Đối với ta mà nói, cuộc đời như vậy cũng rất tốt, ít nhất không tốn nhiều tâm tư đã đi đến đỉnh cao mà phần lớn nữ tử thế gian đều mơ ước. Nếu ta lại sống dai hơn hoàng đế, trở thành thái hậu, vậy thì càng khiến người khác ngưỡng mộ hơn nữa.

(Toàn văn hoàn)

[Lệ Vương phiên ngoại]

1

Vương phi của bổn vương là do chính bổn vương chọn, ngoài phụ hoàng ra, người khác đều tưởng là phụ hoàng nhất thời hứng thú mà chọn.

Lần đầu gặp Triệu tam cô nương là ngày bổn vương khải hoàn trở về kinh, nàng cũng giống như những cô nương khác, ngồi ở Trạng Nguyên Lâu bên cửa sổ nhìn xuống. Đến giờ bổn vương vẫn còn nhớ rõ, ngày hôm đó nàng mặc một bộ y phục màu vàng non, càng làm nổi bật vẻ xinh xắn vốn có của nàng, bên thái dương cài một cây trâm tua rua.

Lúc đó bổn vương không biết nàng là cô nương nhà ai, chỉ cảm thấy nàng khác biệt, không phải là trang phục hay dung mạo, mà là đôi mắt. Cô nương mười lăm mười sáu tuổi, rất ít người có được vẻ trầm ổn như nàng, đôi mắt bình lặng không gợn sóng.

Lần thứ hai là khi phụ hoàng triệu bổn vương vào cung, đưa cho không ít bức họa để bổn vương chọn một người làm vương phi, bức họa của nàng cũng ở trong đó, lúc đó bổn vương mới biết, nàng là tam cô nương của phủ Ninh Quốc công.

2

Thực ra, bổn vương không hiểu, tại sao đến tuổi lại nhất định phải cưới thê tử sinh hài tử, chẳng lẽ bổn vương không thể sống một mình sao? Phụ hoàng nói, trong phủ cần có một nữ chủ nhân để quản lý mọi việc, nhưng rõ ràng những chuyện này quản gia cũng có thể làm được.

Huống chi, vương phi vốn dĩ là một phiền toái. Bổn vương không phải là chưa từng có vị hôn thê. Vị hôn thê đầu tiên là do phụ hoàng chọn, còn chưa kịp gặp mặt, người đã bệnh chết, vì chuyện này bổn vương còn bị gán cho cái danh khắc thê.

Vị hôn thê thứ hai, cũng là do phụ hoàng chọn, nói bát tự rất hợp với bổn vương. Đêm tân hôn bổn vương liền phát hiện, nữ nhân này có liên quan đến thái tử. Bổn vương không để ý đến nữ nhân là thật, nhưng cũng không muốn đội nón xanh. Đã gả vào rồi mà còn dây dưa với nam nhân khác, vậy thì chết đi.

Kết quả thì hay rồi, chẳng bao lâu sau không chỉ cái danh khắc thê ngày càng lan rộng, bổn vương còn bị gán cho cái danh sát tinh. Bổn vương dẫn binh đánh trận, làm sao có thể không giết người, giết vài người thì sao chứ, chẳng phải là vì bảo vệ thiên hạ này sao.

3

Vậy nên, nhìn đống họa trước mặt, bổn vương miễn cưỡng chọn Triệu tam cô nương, hy vọng đây là một người thông minh.

Phụ hoàng gật đầu, nói gì đó phủ Ninh Quốc công gia phong thanh chính, là một lựa chọn tốt. Họa đều đã đưa đến trước mặt phụ hoàng, ai còn có thể là kẻ phá gia chi tử chứ.

May mắn là, lần đại hôn này không xảy ra vấn đề gì, vương phi là một người rất quy củ.

Bổn vương cũng cảm thấy hài lòng, xem ra, nữ nhân vẫn là phải tự mình chọn.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 15: Chương 15


Sai quản gia quan sát vài ngày, phát hiện không có vấn đề gì, bổn vương liền giao quyền quản gia cho nàng, nam chủ ngoại nữ chủ nội. Nàng chỉ cần ngoan ngoãn, bổn vương cũng không ngại nuôi một nữ nhân ăn không ngồi rồi.

Dù sao, thời gian bổn vương ở trong phủ cũng không dài, nhưng, chẳng bao lâu sau quản gia tìm đến bổn vương, ngập ngừng hỏi bổn vương có phải không được không, bằng không tại sao không đến chỗ vương phi?

Bổn vương muốn ngủ một mình có gì sai sao?

Thôi vậy, vậy thì mùng một, mười lăm qua đó, cũng may vương phi đối với chuyện này cũng cảm thấy hài lòng. Nghe nói nàng thường xuyên mời mẫu thân và nghĩa muội đến, không sao cả, dù sao cũng không phải là nam nhân hoang dã.

4

Nàng có thai rồi, rất tốt.

Gần đây có vài chuyện khiến bổn vương cảm thấy, nam nhân vẫn là sự nghiệp quan trọng hơn, vậy nên, bổn vương dự định sẽ trèo cao hơn nữa, biết đâu lại thành công thì sao?

Bụng vương phi ngày càng lớn, bổn vương lúc nào cũng nghi ngờ cái bụng kia sẽ bùm một tiếng nổ tung, bổn vương có chút sợ hãi.

Thời gian thoáng cái, nàng đã sinh rồi, là một nữ hài, bổn vương nhìn một cái, tuy không đẹp lắm, nhưng dù sao cũng là hài tử ruột thịt, cũng tạm được, chỉ là nhỏ xíu mềm nhũn, dường như chỉ cần chạm vào là hỏng.

Thôi vậy, bổn vương vẫn nên tránh xa một chút, đợi con bé lớn lên rồi chơi với nó. Chỉ dặn dò xuống, mọi thứ của hài tử đều phải dùng thứ tốt nhất, dù sao bổn vương cũng có bạc. Tên của con bé là do bổn vương nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định một chữ “Dao”, bổn vương cảm thấy rất hay.

5

Đại ca, nhị ca có lẽ là thật sự ngu ngốc, đào hố rồi vội vàng nhảy vào. Hôm đó bổn vương muốn tìm vương phi bảo nàng dẫn Dao Dao đến trang viên ở một thời gian. Ai ngờ, vừa bước vào cửa đã thấy Dao Dao bò khắp sàn.

Con bé bây giờ lớn hơn đôi chút, dung mạo đẹp đến không ngờ, trông cũng có vẻ khỏe mạnh. Nhanh tay lẹ mắt túm lấy vạt áo bổn vương, vậy mà thực sự có thể vịn vào để đứng dậy. Quả là giỏi giang, nhưng dù vậy, bổn vương vẫn muốn nhũ mẫu bế con bé đi. Dẫu sao, đứa nhỏ thế này nhìn vẫn chưa vững, lỡ đâu ngã thì sao?

Nhưng con bé lại không nghĩ như vậy, không cho nhũ mẫu đến gần, thật đáng sợ, bổn vương không dám động đậy. Cho đến khi vương phi ra, xua lui hạ nhân, hướng dẫn bổn vương cách bế hài tử. Có chút mất mặt, nhưng Dao Dao thơm thơm mềm mại, bế lên cảm giác rất tốt.

Từ ngày đó về sau, bổn vương và Dao Dao thân thiết hơn một chút, con bé cũng rất thích bổn vương, người cuối cùng thích bổn vương như vậy là mẫu phi, có chút nhớ mẫu phi rồi.

6

Tuyển tú đưa đến hai tú nữ, vương phi không biết có phải đầu óc có vấn đề không mà cả ngày cứ giục bổn vương qua xem, nữ nhân có gì mà đẹp chứ, đều là một cái mũi hai con mắt, không hứng thú.

Giục nửa tháng rồi vẫn chưa bỏ cuộc, thôi vậy nể mặt nàng một chút, kết quả, quỷ mới biết trong phòng bọn họ dùng loại hương gì, khó ngửi chết đi được.

7

Chẳng bao lâu sau, biên quan cũng có động tĩnh, bổn vương cũng chịu đủ cái không khí ngột ngạt ở kinh thành này rồi, ra ngoài cho thanh tịnh, kéo thêm vài huynh đệ xuống ngựa.

Còn về việc tại sao quên nói với vương phi, là vì bổn vương nhất thời không nhớ ra, chuyện như vậy nói với nàng thì nàng có thể làm gì? Không biết nàng nghe ngóng được từ đâu, không chỉ thu dọn một đống đồ đạc còn đưa cho một lá bùa bình an.

Thứ này vô dụng, chi bằng thêm vài bình thuốc, thôi vậy, tránh cho nàng lại khóc lóc om sòm khiến bổn vương đi rồi không về được, bổn vương vẫn miễn cưỡng nhận lấy.

Chẳng bao lâu sau nàng viết thư nói có thai rồi, xem như là chuyện vui, hy vọng là nhi tử, sau này có người bắt nạt Dao Dao, nó có thể giúp Dao Dao đánh trả.

Còn về thiếp thất, đưa đi cầu phúc đi, tránh cho lén lút làm những chuyện không nên làm. Vương phi có thai, khó tránh khỏi tinh thần không tốt, đừng quên Dao Dao.

8

Thoáng cái mấy năm, đợi bổn vương trở về con cái đều đã lớn, Dao Dao tuy lớn nhưng vẫn hoạt bát, cũng không lạ người. Còn Xú Xú, trốn sau lưng vương phi, cũng chỉ có bổn vương không chấp nhặt với hài tử.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 16: Chương 16


Nữ nhi mà, cứ nên vui vẻ, học cái gì nữ công nữ đức, Dao Dao mới bao nhiêu tuổi? Dù sao có bổn vương ở đây, con bé còn sợ không lấy được phu quân sao? Vương phi cũng lo xa quá, dù sau này con bé không muốn xuất giá, bổn vương nuôi con bé cả đời người khác còn dám nói gì sao?

Còn Xú Xú, phải rèn luyện nhiều, không cầu văn võ đều xuất chúng, ít nhất cũng phải có chút hiểu biết. Vậy nên, lấy danh nghĩa dưỡng dục hài tử, bổn vương yên tâm thoải mái làm một vị nhàn vương.

Phụ hoàng tuổi đã cao, chỉ sợ người khác nhìn chằm chằm vào cái ghế rồng dưới mông ông, bổn vương vẫn muốn an phận một chút, tiểu xảo thì lén lút làm, bề ngoài bổn vương mới là người thanh cao thoát tục nhất.

Chỉ là, vậy mà lại có kẻ truyền tin ra ngoài phủ. Quả nhiên, nữ nhân chẳng ai đáng tin cả—dĩ nhiên, Dao Dao và mẫu phi là ngoại lệ, còn vương phi thì miễn cưỡng xem như cũng tạm ổn đi.

9

Đầu óc phụ hoàng ngày càng không còn minh mẫn. Bổn vương đã tỏ rõ thái độ thanh tâm quả dục như vậy rồi, thế nhưng ông vẫn muốn đưa Dao Dao vào cung.

Xem ra, vị trí này đã đến lúc phải đổi người. Đánh nhanh thắng nhanh, trước khi băng hà, để phụ hoàng tận mắt chứng kiến một màn phụ tử tương tàn.

Bổn vương cuối cùng cũng đăng cơ, từ nay về sau phải xưng trẫm rồi.

10

Làm hoàng đế quả thật ung dung thoải mái, chỉ là vậy mà vẫn có kẻ muốn chỉ tay năm ngón với trẫm, chẳng tự soi xem bản thân có xứng hay không. Trẫm lười để tâm, bọn họ liền mượn cớ gây phiền phức cho hoàng hậu. Còn dám mơ tưởng hão huyền, bịa đặt chuyện "Đích Nữ Thật Giả" của phủ Ninh Quốc công, xem ra bọn họ đều có tiềm năng viết thoại bản rồi.

Tránh cho hoàng hậu biết được rồi phiền lòng, trẫm liền sai Dao Dao qua an ủi nàng, dù sao Dao Dao cũng lớn hơn một chút rồi, có vài quy củ học chút cũng tốt, trẫm không nỡ quản con bé, vẫn là để hoàng hậu làm người ác đi.

Chỉ là không biết tại sao hoàng hậu lại biết được, còn cố ý qua hỏi trẫm, trẫm vốn định ba lời hai tiếng cho qua, nhưng nhìn vẻ mặt nàng, xem ra chuyện này là thật.

Phu thê nhiều năm, tuy thời gian ở bên nhau không nhiều, nhưng thật giả thế nào, trẫm vẫn nhìn thấu. Vốn định quở trách phủ Ninh Quốc công gan to tày trời, nào ngờ vừa thấy vẻ mặt hoảng sợ của nàng, lời nói liền nghẹn lại nơi cổ họng, chẳng thể thốt ra. Cuối cùng, chỉ đành dặn nàng trở về, đừng bận tâm đến những lời đồn đại.

Dù sao, nàng là thê tử trẫm tự tay chọn, là mẫu thân hài tử của trẫm, những năm qua cũng đã làm tròn bổn phận của một thê tử mà trẫm cho là đủ, như vậy là đủ rồi.

Nếu truy cứu, Dao Dao và Xú Xú thì sao? Những đại thần hay cằn nhằn kia nhất định lại sẽ bắt trẫm chọn thêm một nữ nhân nữa, càng thêm phiền phức. May mắn là người của phủ Ninh Quốc công cũng không ngu ngốc, một mực khẳng định những lời đồn đại kia là vô căn cứ.

Triều đình của trẫm cần những thần tử chịu khó chịu khổ biết làm việc, chứ không phải những kẻ hay cằn nhằn gây chuyện, không nghe lời thì đổi người khác, trẫm thiếu người sao?

11

Từ khi trẫm ngừng tuyển tú, đám nữ nhân được chọn từ tiểu tuyển liền bắt đầu gây chuyện. Trẫm chỉ vừa dạo một vòng đã gặp ba, năm kẻ cố tình tìm cách va chạm, kẻ thì ca hát, người lại múa, quá đáng nhất là có kẻ to gan trời dám ngã thẳng vào lòng trẫm.

Chỉ trong vài ngày trẫm đã chịu không nổi, đành ra lệnh cho hoàng hậu quản lý cho tốt. Hồi trẫm còn nhỏ, phi tần của phụ hoàng ai mà chẳng dốc hết tâm tư tranh sủng, hoàng hậu thì hay rồi, rộng lượng hết mực.

Thế nhưng, năng lực xử lý công việc của nàng quả thực không tệ. Sau khi nghiêm trị một đám cung nữ, trẫm đi lại trong cung cũng không còn gặp cảnh kẻ khác tự ý lao vào lòng nữa. Coi như không uổng công trẫm vì nàng mà bãi miễn mấy vị đại thần, tránh để kẻ khác dị nghị về thân thế của nàng, khiến nàng phải lo lắng bất an.

Tiếc thật
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 17: Chương 17


[Phiên ngoại Mộ Hòa]

1

Từ khi có ký ức, ta đã là viên minh châu trong lòng phụ mẫu, phụ thân là tú tài duy nhất trong thôn, ngày thường dạy dỗ con trẻ trong thôn đọc sách, kiếm được chút bổng lộc, vậy nên điều kiện gia đình ta cũng coi như không tệ.

Mẫu thân luôn trang điểm cho ta thật xinh đẹp, mỗi lần đi chợ huyện đều mua cho ta những chiếc dây buộc tóc đẹp, phụ thân lúc rảnh rỗi còn dạy ta học chữ. Nhưng, ta lúc đó nghịch ngợm, chỉ muốn ra ngoài chơi, luôn luôn vừa học vừa nghĩ đến chuyện khác, bị phụ thân mắng.

Lớn thêm hai tuổi, mỗi khi ra ngoài, ta luôn nghe thấy mấy bà lão sau lưng thì thầm bàn tán về chuyện nhà ta. Chẳng qua cũng chỉ là nói mẫu thân ta vô dụng, không sinh được nhi tử. Thế nhưng, phụ thân và mẫu thân ta vẫn rất hòa hợp, có hay không có nhi tử cũng chẳng phải điều gì quan trọng.

Ta biết, họ chỉ muốn cho phụ thân ta nạp thiếp.

2

Năm ta sáu tuổi, mẫu thân lại có thai, phụ thân rất vui mừng. Ta thầm ước, hy vọng mẫu thân mang thai một đệ đệ, như vậy sẽ không còn ai nói ra nói vào nữa.

Thế nhưng, ta không ngờ rằng, đệ đệ trong bụng mẫu thân còn chưa kịp mở mắt nhìn chúng ta đã chẳng thể chào đời. Mẫu thân cũng vì vậy mà lâm trọng bệnh, để lại di chứng khó lành.

Đại phu nói, đệ đệ không giữ được là do mẫu thân thân thể không tốt, lại thêm lo lắng quá nhiều mà ra. Lo lắng quá nhiều? Người đầu tiên ta nghĩ đến chính là những bà lão kia, ta nghe họ nói nhiều lần như vậy rồi, mẫu thân chắc chắn còn nghe nhiều hơn, nhất định là họ hại mẫu thân.

Mẫu thân thân thể không tốt, phải uống rất nhiều dược, mà dược lại tốn tiền, thời gian đó nhà ta rất khó khăn. Không chỉ vì tiền bạc, mà quan trọng hơn là thân thể mẫu thân. Trong mắt phụ thân, tiền có thể từ từ kiếm, nhưng, mẫu thân nhất định phải mau chóng khỏe lại.

3

Nhưng, rất nhiều chuyện đều không như ý muốn.

Năm ta tám tuổi, mẫu thân cuối cùng cũng ra đi, ta nắm chặt tay mẫu thân không chịu buông, phụ thân cứng rắn bế ta đi.

Đó là lần đầu tiên ta biết thế nào là sinh ly tử biệt, ta không muốn trải qua lần thứ hai.

4

Năm ta chín tuổi, mưa lớn liên tục kéo dài mấy tháng, đê vỡ, lũ lụt. Lũ lụt tuy không tràn đến thôn, nhưng chúng ta không thoát khỏi dịch bệnh.

Để sống sót, phụ thân mang theo chút tài sản ít ỏi và bài vị của mẫu thân, dắt ta rời khỏi nơi đã sống bao lâu nay. Nhưng, đây không phải là kết thúc.

Dịch bệnh hoành hành, rất đáng sợ, chết rất nhiều người, phụ thân cũng rời bỏ ta.

Ta không còn nhà nữa rồi.

5

Ta một thân nữ nhi, sống rất khó khăn, may mà triều đình cấp bạc, lại thêm quyên góp từ khắp nơi, ta mới không chết đói.

Từ từ lớn lên, ta cũng bắt đầu nghĩ đến con đường sau này của mình, dù sao, cô nhi viện do triều đình xây dựng cũng không thể ở mãi, sau mười bốn mười lăm tuổi họ sẽ không quản nữa.

Rất nhiều ca ca tỷ tỷ trước đây đều bị đuổi ra ngoài như vậy, không có tay nghề thì bán thân làm nô tỳ, có tay nghề nuôi sống bản thân cũng không dễ dàng. Thế đạo khó khăn, làm nữ nhân cũng rất khó khăn.

Nhưng ta không muốn làm nô tỳ, phụ thân ta là tú tài, làm sao ta có thể bán thân chứ? May mà mấy năm nay ta kiếm được chút tiền nhờ thêu thùa, liền nghĩ đến việc làm một thợ thêu, muốn sống như vậy vài năm.

Nhưng hỏi ra mới biết, cửa hàng người ta căn bản không thiếu thợ thêu như ta, dù sao, ta thêu cũng không đặc biệt giỏi.

Vậy thì chỉ có thể dựa vào việc nặng nhọc thôi, thuê một căn nhà nhỏ, giặt quần áo cho người khác, rất mệt, mùa đông nước lạnh thấu xương, nhưng nước nóng lại cần củi đốt, mà củi lại cần tiền.

Tay trở nên rất xấu xí, ta nhìn mà muốn khóc, nếu phụ mẫu còn sống, chắc chắn ta sẽ không như thế này.

6

Dần dần, ta nghĩ ra một chủ ý, trong cô nhi viện có rất nhiều nữ hài, ta có thể thuê họ giặt, ta kiếm chút tiền chênh lệch, ít nhất sẽ không vất vả như vậy.
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 18: Chương 18


Mọi người đều là những đứa trẻ không phụ mẫu, hiểu chuyện đặc biệt sớm, đều biết tầm quan trọng của tiền bạc. Vậy nên, dần dần đơn hàng của ta cũng nhiều lên, nhưng, đây không phải là một mối làm ăn lâu dài.

Tuy không kiếm được nhiều tiền, nhưng vẫn có người cạnh tranh với ta.

7

Bước ngoặt là khi ta mười sáu tuổi.

Tháng Giêng còn chưa qua, ta đã bị một tin tức trời giáng làm choáng váng—hóa ra, ta vậy mà không phải nữ nhi ruột thịt của phụ mẫu. Năm xưa, ta bị bế nhầm, mà nay, phụ mẫu ruột của ta còn đặc biệt mời hai vị ca ca đến, muốn đón ta trở về.

Nhìn cách ăn mặc của họ là biết, chắc chắn là thật, dù sao, y phục của họ đều đắt hơn của ta, làm sao có thể có ý đồ gì với ta được. Vậy nên, ta giao công việc giặt quần áo thuê cho một muội muội trong cô nhi viện có quan hệ khá tốt với ta.

Nếu ta lên kinh thành thuận lợi, có lẽ ta sẽ không cần công việc này nữa.

8

Trên đường đi, hai vị ca ca đối xử với ta rất tốt, mua cho ta những bộ y phục ta chưa từng mặc, dẫn ta đi ăn rất nhiều món ngon. Nhưng, mỗi khi đêm về nghĩ đến phụ mẫu, lòng ta lại đau xót, nếu họ còn sống thì tốt biết bao, như vậy họ có thể cùng ta vào kinh, nhìn xem nữ nhi ruột thịt của họ.

Đến kinh thành, ta mới biết, họ là thiếu gia của phủ Ninh Quốc công, thật không dám nghĩ tới. Trong phủ rất uy nghi, người thân cũng rất hòa thuận, không đáng sợ như ta tưởng tượng. Mẫu thân ôm ta khóc rất lâu, chúng ta thật sự rất giống nhau, lại kéo ta đi giới thiệu từng người một.

Cho đến khi đến trước mặt cô nương đã thay thế thân phận của ta, mẫu thân dường như nhất thời không biết phải giới thiệu thế nào, cô nương tên Dĩ Nhu kia rất giống mẫu thân, vậy nên ta chủ động gọi một tiếng tỷ tỷ.

9

Mẫu thân cho ta xem, giúp ta bày trí khuê phòng rất lâu, trong mắt ta, đó quả thực là tiên cảnh nơi trần gian. Nhưng khi ta nói ra, họ đều khóc.

Ở chung hơn nửa tháng, ta rõ ràng có thể phát hiện, mọi người đều có tâm lý bù đắp cho ta. Mẫu thân mỗi khi nghe ca ca kể về những ngày ta ở Từ Châu, đều lấy tay che mặt khóc.

Nhưng, trong mắt ta, trời cao đã đủ chiếu cố ta rồi.

10

Theo một nghĩa nào đó, người trong nhà khiến ta cảm thấy thân thiết nhất chính là nữ nhi ruột thịt của phụ mẫu, Dĩ Nhu tỷ tỷ. Tỷ ấy giống mẫu thân, nhưng lại là phiên bản trẻ hơn của mẫu thân, nhìn thấy tỷ ấy ta lại nhớ đến những ngày tháng hạnh phúc của gia đình ba người chúng ta.

Vậy nên, ta thích thân cận với tỷ ấy.

Mẫu thân và phụ thân nhìn thấy cảnh này, cũng vui mừng, ta biết, hai chúng ta một người là nữ nhi ruột, một người là đứa nữ nhi họ nuôi dưỡng mười sáu năm, họ không muốn chúng ta có tranh chấp.

Chỉ là, ta cảm thấy Dĩ Nhu tỷ tỷ dường như luôn rất cẩn trọng với ta, cảm thấy có lỗi với ta vì nàng đã cướp đi những ngày tháng tốt đẹp của ta. Vậy nên, ta chủ động kể cho tỷ ấy nghe về những chuyện thời thơ ấu của ta, nói với tỷ ấy, ta cũng rất hạnh phúc, đã nhận được tất cả tình yêu thương mà phụ mẫu tỷ ấy dành cho ta.

Vậy nên, tỷ ấy không cần áy náy.

Ngược lại là ta, nếu không phải phụ thân luôn che chở ta, có lẽ ta cũng đã chết rồi. Nếu không có ta, có lẽ phụ thân đã không chết.

11

Dĩ Nhu tỷ tỷ rất thông minh, đã dạy ta rất nhiều điều, ta thật lòng khâm phục tỷ ấy, tỷ ấy lợi hại như vậy, không giống ta ngoài việc học được vài chữ hồi nhỏ, chỉ biết giặt quần áo làm những việc thô kệch.

Dù ta học rất chăm chỉ, nhưng so với Dĩ Nhu tỷ tỷ, vẫn còn kém rất nhiều. Mẫu thân nói, muốn chúng ta trở về vị trí ban đầu, ta hỏi vậy Dĩ Nhu tỷ tỷ có buồn không?

“A Nhu là một cô nương thông minh, con yên tâm.”

12

Nhưng, lần này vẫn không như chúng ta dự đoán.

Hoàng thượng đột nhiên tứ hôn, cả nhà rối loạn một đoàn, khi phụ thân và mẫu thân đang lo lắng vì chuyện tứ hôn, Dĩ Nhu tỷ tỷ nói nàng sẽ gả đi. Nàng còn đưa ra rất nhiều ví dụ, ta cảm thấy nàng nói rất đúng, hơn nữa, hoàng thượng tứ hôn gả cho vương gia, chẳng phải rất tốt sao? Tại sao mọi người đều không vui?
 
Nhất Chu Tuyết - Thập Bát Tuế Cấp Nhĩ Tống Hoa
Chương 19: Chương 19


Cho đến khi ta hỏi nha hoàn mà mẫu thân phân cho ta, ta mới biết, vị vương gia này là người như thế nào. Ta đột nhiên hiểu ra, tại sao phụ thân và mẫu thân lại tranh cãi, bởi vì sẽ có người chết.

Đây vốn dĩ là hôn ước của ta, làm sao có thể để Dĩ Nhu tỷ tỷ thay ta được? Đối với Dĩ Nhu tỷ tỷ mà nói, thật không công bằng. Nhưng, Dĩ Nhu tỷ tỷ nói, ta quy củ không tốt đến lúc đó chọc giận vương gia, mọi người cũng sẽ gặp họa.

13

Chuyện đồ cưới, mẫu thân đã sớm bàn bạc với ta, nói sẽ cho Dĩ Nhu tỷ tỷ nhiều hơn một chút, đến khi ta thành thân, có lẽ sẽ không nhiều như vậy nữa.

Ta tỏ vẻ hiểu ý, dù sao, Dĩ Nhu tỷ tỷ cũng vì ta mà gả đi, ta nên biết đủ.

“Con nghĩ như vậy, nương yên tâm rồi.”

Còn về chuyện gia phả, phụ thân và mẫu thân cũng từ từ giảng giải cho ta hiểu rõ, không phải là họ không muốn cho ta, mà là bây giờ đã không được nữa rồi.

Đối với ta mà nói, ta có thể sống cùng họ là tốt lắm rồi, dù là dưỡng nữ ta cũng không để ý, dù sao, họ biết ta là nữ nhi ruột của họ là đủ rồi.

Bỏ ra và nhận lại phải tương xứng, ta không thể không làm gì mà vẫn có được một cái danh tốt.

Cho Dĩ Nhu tỷ tỷ nhiều hơn nữa, ta cũng có thể hiểu được.

14

Ngày Dĩ Nhu tỷ tỷ về thăm nhà, ta không gặp được vương gia, chỉ nghe mẫu thân hết lần này đến lần khác hỏi tỷ tỷ chuyện trong vương phủ, sợ tỷ tỷ sống không tốt, nhưng nghe tỷ tỷ nói, dường như cũng không tệ.

Chỉ là đợi tỷ tỷ đi rồi, mẫu thân nói: “A Nhu từ nhỏ đã chỉ báo tin vui không báo tin buồn.”

May mà trong vương phủ, tỷ tỷ làm chủ, ta và mẫu thân có thể thường xuyên qua thăm tỷ ấy. Nghe nói, vương gia thường không thích ở trong phủ. Ta tưởng phu thê là phải giống như phụ mẫu, ngày ngày quấn quýt bên nhau, nào ngờ lại có tỷ tỷ và vương gia như vậy.

Sống kính trọng nhau như khách, không cảm thấy khó chịu sao?

Cho đến ngày đó đi gặp tỷ tỷ, không khéo lại gặp vương gia, chỉ một cái liếc mắt ta liền hiểu ra tại sao tỷ tỷ lại cảm thấy sống kính trọng nhau như khách là tốt, bởi vì vương gia tuy không phải là dáng vẻ ba đầu sáu tay như lời đồn, nhưng cả người toát ra sát khí, à không, phải là uy nghiêm, khiến ta cảm thấy khó thở.

Tỷ tỷ thật đáng thương, đều là vì ta, ta đã nói với tỷ tỷ rồi, nhưng tỷ tỷ vẫn an ủi ta, nói rằng tỷ ấy sống rất tốt.

Sao có thể chứ, cùng một người như vậy chung chăn gối, ta còn sợ hắn nửa đêm rút dao chém tỷ tỷ nữa là.

15

Chẳng bao lâu sau, phụ thân và mẫu thân nói, gần như đã chọn xong hôn sự cho ta rồi, đối phương là học trò của phụ thân, vừa mới thi đỗ tiến sĩ, gia cảnh cũng coi như khá giả. Tuổi lớn hơn ta hai tuổi, nhân phẩm cũng không tệ, giữ mình trong sạch, chỉ là vì để tang nên mới chậm trễ.

Hắn hiện tại không phụ mẫu, mua một căn nhà nhỏ ở kinh thành, người nhà đều ở quê, ta gả qua cũng được thanh nhàn.

“Hắn là người lanh lợi, sẽ đối tốt với con.” Phụ thân nói. Ta nghĩ rất lâu mới hiểu ra, phụ thân nói hắn đối tốt với ta, là vì hắn lanh lợi, hiểu rõ dù ta chỉ là dưỡng nữ của phủ Ninh Quốc công, hắn cũng không dám bạc đãi ta.

Còn mẫu thân, lại đem mối hôn sự này từng chút một phân tích rõ ràng cho ta nghe nguyên nhân, nói đơn giản, chính là ta coi như là hạ giá, sau khi kết hôn hắn dù nể mặt phủ Ninh Quốc, cũng sẽ không khó xử ta, ngược lại còn cưng chiều ta.

Nghe có vẻ còn tốt hơn nhiều so với tỷ tỷ gả đi.

Tuy đã học quy củ hơn hai năm, nhưng ta cuối cùng vẫn không giống như những đại tiểu thư lớn lên ở kinh thành, nếu để ta gả vào nhà quá tốt, quy củ chắc chắn cũng sẽ rất nhiều.

Vậy nên, ta đồng ý.

Nhưng phụ thân và mẫu thân vẫn tạo cơ hội cho ta và Từ Hằng gặp mặt, sau khi gặp người, ta cảm thấy mối hôn sự này càng tốt hơn nữa. Từ Hằng dáng vẻ tuấn tú, tính tình ôn hòa, nhìn rất dễ gần. Quan trọng nhất là, hắn nhìn là biết người đọc sách, có chút gầy yếu, nhìn là biết không thể đánh nhau.
 
Back
Top Bottom