Ngôn Tình Nhân Tâm Như Xà

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,509,639
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nhan-tam-nhu-xa.jpg

Nhân Tâm Như Xà
Tác giả: Khát Mưa
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Huyền Huyễn, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Khát Mưa

Dịch: BottlePH

Giới thiệu:

Ba chồng từ quê mang lên một bình rượu rắn, nói là bắt được lúc xây nhà, cố ý ngâm một bình rượu uống với chồng tôi.

Nhưng con rắn trong vò rượu đó vẫn còn sống, lúc rót rượu vẫn luôn nhúc nhích bên trong.

Đêm đó khi uống rượu, liền xảy ra chuyện...​
 
Có thể bạn cũng thích !
Nhân Tâm Như Xà
Chương 1


1

Ba chồng từ quê mang lên một bình rượu rắn, nói là trong nhà xây thêm phòng, bắt được lúc xây nhà, ông đã ngâm được nửa năm trời, cứ muốn kéo chồng tôi uống rượu.

Vò thủy tinh ngâm rượu đó có kích thước lớn bằng thùng nước khoáng, ngâm được nửa năm, màu như nước trà đậm. Trong các loại dược liệu là rễ hoặc thân, lá, vẫn có thể nhìn thấy một con rắn hổ mang to bằng cánh tay tôi, toàn thân vảy đen như mực bị ngâm bên trong.

Chồng tôi vốn ít uống rượu, cộng thêm tác dụng của thuốc rượu này có tốt không lại là chuyện khác. Ở quê tôi, không thể làm rắn nhà bị thương, chỉ có thể thả đi, huống hồ là rắn bắt được lúc làm nhà.

Tôi đang muốn khuyên ba chồng, ông ấy phỏng chừng cũng biết tính tôi, trực tiếp cười lạnh nói với tôi: “Phúc Châu uống rựợu này rồi, bảo đảm con sinh con trai. Con và Phúc Châu kết hôn sắp được 3 năm rồi nhỉ, vẫn chưa có con, con nói không phải là vấn đề của con, vậy là vấn đề của con trai ba chắc? Ba làm cho nó chút rượu rắn để nó uống, xem xem có phải vấn đề của nó không!”

Tính chất vấn đề trong nháy mắt đã thay đổi, con người tôi vốn ăn nói vụng về, một khi nôn nóng thì sẽ nén một cục tức không biết phản bác thế nào, chỉ có thể tự mình hờn dỗi.

Nếu mẹ chồng nói lời này, tôi còn nói được một chút.

Nhưng ông ấy là ba chồng tôi, một cô gái như tôi thảo luận chuyện không sinh được con là vấn đề của ai với ông ấy thì có hơi buồn nôn!

Vẫn là Lữ Phúc Châu kéo tôi, nháy mắt với tôi, bảo tôi đừng cãi để tránh mâu thuẫn căng thẳng hơn.

Còn không ngừng an ủi tôi, nói tôi đừng tính toán với ông ấy.

Mẹ chồng chết sớm, ba chồng vì nuôi lớn Lữ Phúc Châu mà đưa con gái 2,3 tuổi cho người khác, một mình chịu đựng nhiều năm như vậy, tính tình cũng trở nên vừa nóng nảy vừa cố chấp, nhưng Lữ Phúc Châu thương ông ấy, cộng thêm ông ấy không thường đến đây, cho nên tôi cũng lười so đo.

Lữ Phúc Châu cũng không để tôi quản, tự mình gọi quán món hầm dưới lầu đưa đến chút đồ nhắm, muốn uống rượu với ba anh ấy.

Tôi vốn dĩ không muốn xem, nhưng lúc ba chồng rót rượu, nhất định phải gọi tôi, nói cái gì mà rượu rắn vào họng nam, quý tử vào bụng tôi, bảo tôi nhất định phải xem lần rót đầu tiên của rượu rắn đã ngâm xong này.

Ông nói người ta ngâm rượu đã bảo với ông, tôi không uống cũng được, nhưng phải ngửi mùi rượu được rót ra lần đầu, nói mùi rượu khui ra lần đầu tiên sau khi ngâm là long khí, chỉ cần tôi hít vào, chính là long tử nhập phúc*, sau này cháu trai của Lữ Gia không phải rồng thì cũng là phượng.

*Rồng chui vào bụng

Đạo lý này của ông ấy nói từng cái từng cái, còn rất mạch lạc, tôi ngược lại có hơi khâm phục ông ấy có thể nhớ được hết.

Nhưng ông ấy cũng không nghĩ xem, đem rắn nhà người ta ngâm rượu, một khi mở ra, thứ ra ngoài không phải nên là oán khí sao?

Lữ Phúc Châu nói tôi sợ rắn, lập tức ba chồng liền nổi khùng: “Đã ngâm trong vò rượu rồi, còn cách một lớp bình, có thể làm gì nó được? Hồi trước mẹ mày đi cắt lúa mì, còn một tay bắt rắn, một liềm cắt đứt, bọn tao còn ăn rắn, cũng có sao đâu? Chỉ biết õng a õng ẹo!”

Đối với những lời bất đồng lý lẽ này, tôi thường không tranh luận.

Ba chồng thấy lần này tôi không phản bác, dùng một ánh mắt “coi như mày biết điều” nhìn tôi, vừa mở vòi rót rượu phía dưới ra, vừa lẩm bẩm đọc gì đó một hơi.

Ông dùng tiếng địa phương, nghe không rõ ràng lắm, nhưng mơ hồ nghe được cái gì mà phù hộ con cháu thế này thế nọ. Nghĩ rằng ông ấy cũng có ý tốt, tôi miễn cưỡng đứng trước bàn cùng với Lữ Phúc Châu, nhìn ông từ từ vặn vòi rượu ra.

Rượu rắn này từ lúc ngâm chưa từng mở ra, sau khi mở vòi, rượu vừa rót ra, sóng nước dao động chảy xuống từng chút, bọt khí ùng ục trào lên.

Theo dao động của bọt khí và dòng nước, những dược liệu đó dường như cũng từ từ chìm xuống, sau đó xương sống rắn vốn cuộn tròn lộ ra từng chút một.

Giống như một con rắn cuộn mình nấp trong bụi cỏ, nửa ẩn nửa hiện.

Tôi thật sự sợ rắn, cho nên mắt luôn nhìn chằm chằm vào bình thủy tinh, mắt thường có thể thấy được có một số dược liệu bị ép dính lên thành bình, mùi rượu lẫn vào mùi thuốc nồng nặc tản ra trong không khí, hun đến mức tôi có hơi tức ngực khó thở.

Tôi định nói với Lữ Phúc Châu có phải được rồi không thì nghe thấy “ào” một tiếng, nước bắn tung tóe trong bình thủy tinh, con rắn hổ mang cảm giác được dòng nước hoặc là oxi chảy vào nên tỉnh lại, bơi nhanh dọc theo vò, không ngừng dùng đầu rắn nhìn vào nắp nhựa phía trên, thân rắn uốn éo cực nhanh, giống như hình xoắn ốc, đuôi rắn liên tục đập vào đáy bình rượu.

Tôi bị dọa hét lên một tiếng, Lữ Phúc Châu vội vàng ôm tôi vào lòng, kêu ba chồng che bình rượu lại trước.

“Sợ cái gì, cũng không ra được. Con xem, con rắn sống này ngâm rượu, tươi biết bao.” Ba chồng còn lườm tôi một cái, nhưng thấy tôi thật sự sợ hãi, liền kéo khăn trải bàn che vò rượu lại.

Tuy không nhìn thấy rắn, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng nước ào ào của nó ngọ nguậy bơi bên trong, tôi dường như có thể cảm nhận được nỗi đau đớn giãy giụa lúc cận kề cái chết đó.

“Anh đưa em về phòng, đừng sợ.” Lữ Phúc Châu ôm tôi, còn dặn dò ba chồng mau đem bình rượu rắn dời đi.

Anh ấy an ủi tôi vài câu, thì ba chồng gọi anh ra uống rượu.

Tôi ở trong phòng lướt điện thoại, nhưng trước mắt toàn là cơ thể đen sì của con rắn hổ mang đó lúc bơi dọc theo bình rượu. Lúc này nghĩ lại, hình như có thể nhìn rõ vảy trên mình nó.

Tôi vội lướt mấy đoạn video, trấn an bản thân.

Ba chồng thích uống rượu, một khi uống thì sẽ không dừng lại, mượn rượu nói rằng mình hơn hai mươi tuổi đã vừa làm cha vừa làm mẹ, nuôi lớn Lữ Phúc Châu, không dễ dàng chút nào, thế này thế nọ.

Đến mười một giờ đêm, tôi tắm xong có ra ngoài một lần, giục chồng ngủ sớm chút, ngày mai phải đi làm. Lúc đó anh ấy và ba đều đã uống đến mặt hồng tai đỏ, Lữ Phúc Châu chỉ cười ngu với tôi, lúc ba chồng nhìn thấy tôi, hình như đơ ra một lúc, mắt đỏ lên trong chốc lát, rồi quay ngoắt đầu đi, rót rượu từ cái bình đang đậy kính trên bàn.

Tôi là người đã kết hôn, cũng biết được ánh mắt đó biểu thị điều gì.

Tôi ném lại một câu “Đừng uống nữa, ngủ sớm chút”, rồi vội vàng trở về phòng.

Khoảng hơn nửa tiếng sau, Lữ Phúc Châu tắm rửa xong mới vào phòng. Đoán chừng sợ ồn ào làm tôi tỉnh, cũng không bật đèn, vừa bò lên giường liền ôm chặt lấy tôi.

Có thể do tắm nước lạnh, người anh ấy hơi mát, hơi thở toàn là mùi thuốc rượu, còn có một mùi tanh bùn đất khó nói. Tôi đẩy cũng đẩy không nổi, hai cánh tay anh ấy giống như rắn quấn lấy tôi…

Ý nghĩ này vừa lóe lên, làm tôi bị dọa tỉnh, vội vàng đẩy Lữ Phúc Châu, hỏi anh ấy có lấy đồ dùng cá nhân cho ba chồng không.

“Ông ấy nói muốn đi tìm bạn cũ uống rượu, còn mang bình rượu rắn đi, đến nhà người ta ngủ rồi.” Chồng ôm tôi, càng thân mật hơn.

Nhưng tôi chưa từng nghe nói ba chồng có bạn học cũ gì đó ở thành phố này, còn có thể nửa đêm qua ngủ lại.

Nghĩ đến ánh mắt ba chồng nhìn tôi, tôi lờ mờ cảm giác được ba chồng có lẽ đi làm cái gì.

Dẫu sao ông ấy ở một mình cũng sắp ba mươi năm rồi, nói không có nhu cầu là không thể nào, trước đây vì Lữ Phúc Châu mà vẫn luôn không tìm bạn đời.

Muốn nói chuyện với Lữ Phúc Châu, nhưng anh ấy càng ôm càng chặt, tôi cũng không tiện mở miệng, muốn tìm cơ hội nói với Lữ Phúc Châu, để ba chồng tìm một người bạn, dù gì ông ấy cũng chưa đến sáu mươi.

Lữ Phúc Châu lại ôm tôi, nhỏ giọng nói: “Tác dụng của rượu rắn này không tệ.”

Mùi rượu thuốc phả lên mặt tôi, chỉ ngửi thôi mà làm tôi hoa mắt chóng mặt giống như say rượu vậy.

Tôi muốn đẩy anh ấy ra, nhưng thế nào cũng không đẩy được. Tôi mơ hồ cảm nhận được anh ấy dường như không giống với Lữ Phúc Châu trước đây, nhưng lại không biết chỗ nào không giống.

Chỉ nghĩ là rượu rắn đó có lẽ thật sự có hiệu quả!
 
Nhân Tâm Như Xà
Chương 2


Cuối cùng không biết muộn cỡ nào mới mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi.

Nhưng trong mơ lại toàn là cảnh con rắn hổ mang kia bơi vùng vẫy trong bình thủy tinh. Tôi dường như lại đứng trước bàn, con rắn kia bơi rất lâu, nước rượu và dược liệu bắn tung tóe, như thể thế nào cũng không bơi ra được. Nó đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn tôi chằm chằm. Mắt rắn ở giữa lớp vảy đen giống như phát ra ánh sáng u ám màu hổ phách.

Nó hả họng một chút, nhổ ra tim rắn màu đỏ tươi, thân rắn từ từ uốn khúc tích sức, dường như sắp bổ nhào về phía tôi.

Sau đó hình như tôi liền biến thành một cái bình rượu, bị con hổ mang toàn thân đen nhánh đó quấn chặt lấy. Thậm chí còn có thể cảm nhận được cảm giác nhoi nhói lúc miếng vảy thô cứng cạ vào cơ thể tôi…

Tôi bị dọa cho giật mình tỉnh dậy, lại phát hiện bên ngoài mặt trời đã lên cao rồi, tiếng chuông điện thoại vẫn đang reo.

May mà bây giờ tôi làm việc ở nhà, nếu không như trước đây phải họp sớm, tôi sẽ bị cấp trên mắng chết.

Lữ Phúc Châu đã không còn ở trên giường nữa, nâng chăn lên, toàn là mùi thuốc rượu và mùi tanh nồng.

Đêm qua mệt quá, còn chưa kịp tắm, nên tôi vội lôi khăn bông đi tắm.

Nhưng vừa đẩy cửa nhà tắm, tôi liền nhìn thấy ba chồng và một cô gái ngồi trong bồn tắm, tụm lại thành một cục, cười hihi nói gì đó.

Lúc đó cả người tôi ngây ra…

Cô gái đó còn ghét bỏ lườm tôi, quyến rũ thúc ba chồng tôi một cú: “Yo, trong nhà còn có người hả?”

“Con dâu anh.” Ba chồng cũng có hơi ngượng ngùng, nhưng chỉ ho hai tiếng, nhìn tôi không nói chuyện, giống như đang đợi tôi rời khỏi.

Cô gái kia cười haha, làm bộ làm tịch véo ba chồng một cái: “Có phải anh ỷ con trai không ở nhà không, bản thân có sức mạnh của con trai, chơi trò loạn luân à!”

Bộ dạng của cô ta, vừa nhìn liền biết chính là gái ngành.

Cô ta quan sát tôi từ trên xuống dưới, ngạo nghễ nói: “Dưới lớp khăn tắm quần áo cũng không mặc, tối qua có phải anh nhân lúc cô ta ngủ, vào phòng giúp con trai anh hoàn thành bài tập không!”

Đối với loại người này, tôi lười tiếp lời.

Tôi dứt khoát quấn khăn tắm lên người, nhìn chằm chằm cô gái rõ ràng có lai lịch bất chính kia, hỏi ba chồng: “Lữ Phúc Châu có biết không?”

Ông ấy góa vợ lúc còn trẻ, tối qua uống nhiều rượu ra ngoài tìm người giải quyết nhu cầu, tôi có thể thông cảm. Nhưng mang người về nhà tôi, rõ ràng biết tôi ở nhà, còn không mặc quần áo chỉnh tề ân ái trong phòng tắm. Quá đáng hơn là còn để người phụ nữ đó nói mấy lời đê tiện.

“Tao là cha, nó là con, nó quản được tao chắc?” Ba chồng lập tức giận đỏ cả mặt, trừng tôi nói “Lúc đầu tiền mua căn nhà này là tiền tao bỏ ra! Sao, mày không ở được à?”

Người phụ nữ kia cười haha vịn vào cánh tay ba chồng, giả vờ kéo ông ta: “Đừng nói nữa, nếu như nổi nóng lên là ghim em đấy!”

Đây là thêm dầu vào lửa, tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, trực tiếp đi mất.

Hồi đó mua nhà kết hôn, ba chồng sợ Lữ Phúc Châu cúi đầu ở nhà tôi, quả thật đã cho 100 ngàn. Nhưng năm ngoái ông ấy nói muốn xây nhà ở quê, Lữ Phúc Châu nói trong nhà chỉ có một đứa con trai là anh ấy, nhà này cũng là xây cho anh ấy thôi, cả đời ba anh khó khăn, vì vậy chúng tôi nên bỏ tiền ra.

Tôi nghĩ cũng xem như là đạo lý, liền đưa hết tiền tiết kiệm cho anh.

Kết quả bây giờ thì hay rồi, nhà ở quê tôi chưa ở, nhà này ba chồng còn nói là của ông ta!

Tôi trở lại phòng ngủ, tắm qua loa trong phòng tắm nhỏ, để bản thân bình tĩnh lại, vừa mặc quần áo vừa nghĩ xem phải nói thế nào. Tôi gọi điện cho Lữ Phúc Châu, bảo anh ấy về giải quyết chuyện ph óng đãng của ba anh ấy.

Trong lúc gọi điện thoại, tôi luôn cảm thấy cả phòng ngủ đều là mùi thuốc rượu.

Điện thoại reo từng hồi, nhưng Lữ Phúc Châu không bắt máy. Vào lúc tôi tức đến muốn ném điện thoại lên giường thì điện thoại kết nối được. Có tạp âm xào xạc, tiếng anh ấy cũng có chút khàn, chỉ bảo tôi đừng lo lắng, anh ấy sẽ giúp tôi giải quyết cô gái đó.

_____________________________

Chắc bà kia nói bậy bạ gì chứ chị gái chưa c ởi đồ tắm đâu mọi người ạ ~
 
Nhân Tâm Như Xà
Chương 3


Khi đang nói chuyện điện thoại, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng cười lớn suồng sã của người phụ nữ bên ngoài, kèm theo những lời lẽ phong trần không mấy hay ho.

Vốn dĩ muốn hỏi giọng của Lữ Phúc Châu bị gì, nhưng tức đến không nhịn nổi, chỉ dặn dò một câu: “Vậy anh mau mang cô ta đi nhanh chút!”

Lữ Phúc Châu khàn giọng đáp lại. Tôi thực sự nghe không lọt tai tiếng trêu ghẹo bên ngoài nữa, dứt khoát quấn ga trải giường và chăn bông lại, cầm lấy máy tính, định đi ra quán cà phê bên ngoài chung cư để làm việc.

Lúc đi đến phòng khách, nhìn thấy ba chồng đã làm xong bữa sáng, đang đứng bên bàn ân ân ái ái với người phụ nữ kia.

Ông ta cầm ly hứng rượu rắn từ trong bình, hứng được một ly, tự mình nhấp một ngụm, uống đến mức mắt híp lại, rồi đưa cái chén đến bên miệng của người phụ nữ kia, ra hiệu cho cô ta nếm thử.

Người phụ nữ nhấp một ngụm, còn bám vào vai ba chồng nhìn tôi đầy khiêu khích.

Ba chồng có chút ngại ngùng, quay đầu nhìn tôi.

Người phụ nữ kia xoay người lại một cách mê hoặc, cười hề hề với tôi: “Hay là cùng uống một chút nhé?”

Lúc này, tôi bỗng nhiên có hơi căm ghét bản thân kém mồm kém miệng, mỗi lần muốn mắng người nhưng lại không tìm được gì để nói, chỉ cảm thấy tức đến đầu ong ong.

Hận bản thân không thể giống như mấy nữ chính trong phim truyền hình, nói móc người khác ào ào, từng chữ từng chữ, nói đến mức làm cho người phụ nữ này nhục nhã mà chết.

Người phụ nữ kia phỏng chừng cũng biết tôi chỉ biết bực bội trong lòng, cười khanh khách xoay người, lại vươn tay vặn vòi rót rượu. Chính vào lúc cô ta xoay người, thân hình trong bình thủy tinh cũng theo đó xoắn lại.

Nước rượu lay động, con rắn hổ mang ngâm bên trong bơi lội nhẹ nhàng, đầu rắn hơi mở ra, như thể thình lình một cái liền cắn được cái bóng của người phụ nữ kia.

Cùng lúc, đôi mắt rắn dường như giống như trong giấc mơ, gắt gao nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi hoảng sợ giật mình, vội đeo túi đựng laptop đi. Đến thang máy, tôi lại gọi điện thoại, muốn Lữ Phúc Châu mau chóng trở về. Nhưng anh ấy không bắt máy. Tôi ấm ức suốt cả quãng đường, càng nghĩ càng căm ghét, nghĩ xem lúc đó mình nên làm thế nào để cà khịa lại.

Đến quán cà phê, tôi ăn hai phần đồ ăn sáng, rót thêm một ly cà phê lớn. Khi đồng nghiệp gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi tại sao không trả lời email, tôi mới từ từ khôi phục tâm trạng, mở máy tính bắt đầu làm việc.

Nhưng tôi vừa trả lời email xong, lễ tân liền gọi điện thoại đến, nói tôi mau chóng trở về đi, nhà tôi xảy ra chuyện rồi. Ba chồng tôi bị thương rất nặng, dọa mọi người đơ ra, bảo vệ đã giúp tôi báo cảnh sát rồi, bây giờ nhà tôi có người chết, kêu tôi mau mau về nhà.

Giọng của lễ tân rất hoảng loạn, tôi cũng nghe không rõ lắm, chỉ nghe được “trong nhà có người chết”, máy tính cũng chưa kịp thu dọn, tôi nhờ ông chủ quán cà phê canh giùm rồi vội vàng cầm điện thoại chìa khóa chạy về nhà.

Lúc đến dưới lầu thì thấy rất nhiều người vây ở đó, thấy tôi về, có người thường chạm mặt, liền xì xào bàn tán.

Ba chồng tôi nằm co quắp trên hành lang, nửa thân trên toàn là máu, trên eo quấn đồng phục của bảo vệ, cả người đầy mùi rượu và mùi máu tanh.

Mặt mày ông tái nhợt, cặp môi tím tái không ngừng run cầm cập, nhìn không ra chỗ nào bị thương.

Đội trưởng đội bảo vệ vội vàng giục tôi tiến lên, nói xe cấp cứu sắp tới rồi, cảnh sát đã đến cửa nhà tôi, bảo tôi đi cho lời khai. Anh ta còn đặc biệt kéo tôi sang một bên, nhỏ giọng nói với tôi: “Lúc ba chồng cô xuống cả người đều là máu, tôi muốn cứu người trước, nên lên trước xem thử.”

Anh ta nói đến đây thì nuốt nước bọt, nói với tôi: “Tôi rẽ qua lối vào thì thấy một người phụ nữ ngã trên đất, máu me nhầy nhụa, bên cạnh còn có một cái đuôi rắn.”

Đội trưởng đội bảo vệ bấm tay, so sánh kích thước: “Con rắn đó vừa đen vừa to, hình như đến từ…”

Anh ta ho một tiếng, nhìn tôi nói: “Cái này khó nói lắm, cô đợi một chút rồi lên, đừng đến gần thi thể, cảnh sát ghi lại khẩu cung là được rồi. Chúng tôi đợi xe cứu thương tới rồi giúp cô đưa ba chồng cô lên xe. Bên đó lễ tân cũng đã nói, bảo cô đừng nói bậy bạ, tránh cho mất giá nhà, cô cũng qua chào hỏi với cảnh sát đi.”

Tôi vừa nghe thấy rắn hại chết người, trong đầu chợt lóe lên cảnh tượng lúc rời đi, con rắn trong bình thủy tinh một hơi ngoạm lấy cái bóng của người phụ nữ kia.

Liếc nhìn ba chồng trông có vẻ chỉ bị dọa, thấy ông ta dường như không bị thương, nhất thời trong lòng căng thẳng, cũng không biết cụ thể là chuyện gì, chỉ đành miễn cưỡng đi thang máy lên.

Trong thang máy, tôi nghe thấy tiếng vang “ì ì”, vừa lo vừa sợ, nghe âm thanh này hình như ở trong thang máy, không giống như tiếng dây thép và tiếng máy nén khí, ngược lại có âm thanh giống như tiếng rắn bò.

Có lẽ vì nghĩ như vậy nên gió mà quạt thông gió thổi vào mang theo mùi rượu rắn.

Tôi vội vàng nắm chặt điện thoại, nhìn chằm chằm vào thang máy, xem nó đi lên từng tầng, trái tim cũng từ từ thắt chặt.

Vừa ra khỏi thang máy, còn chưa đến cửa nhà liền ngửi thấy mùi thuốc rượu pha lẫn mùi máu.

Chỉ thấy trên mặt đất có một vết máu ngoằn ngoèo rộng bằng ba ngón tay, giống như vết tích của rắn, đi thẳng từ cửa nhà tôi đến hầm thang máy.

Tôi vừa ra khỏi thang máy, một cảnh sát lập tức sửng sốt, nhìn tôi nói: “Sao cô lên được đây bằng thang máy? Con rắn đó chạy vào hầm thang máy, không phải tôi đã bảo lễ tân dừng thang máy lại rồi sao?”

2

Tôi nghe cảnh sát nói thang máy ngừng hoạt động liền quay đầu nhìn cửa thang máy một cái, mới vừa nãy còn sáng đèn hiển thị thang máy tầng trệt mà, sao giờ lập tức tối đen rồi.

Nghĩ đến mùi rượu rắn trong quạt thông gió lúc nãy, bất chợt lưng tôi lạnh toát từng cơn.

Viên cảnh sát cũng chỉ nghi ngờ nhìn thang máy, lẩm bẩm nói lễ tân vậy mà lại mở thang máy.

Sau đó tôi được gọi sang một bên lấy lời khai, chẳng qua chỉ hỏi tôi kiểu như người chết là ai.

Tôi lại ngửi thấy mùi máu và thuốc rượu trong không khí, chỉ cảm thấy buồn nôn.

Tôi vội hỏi người chết có phải là phụ nữ không, sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, tôi mới nói ra chuyện ba chồng đưa người về, thật sự không biết rõ danh tính.

“Phòng khách nhà cô có gắn camera, kết nối với điện thoại của cô phải không?” Viên cảnh sát chỉ vào trong nhà, nhẹ giọng nói “Còn gắn những hai cái, phải không?”
 
Nhân Tâm Như Xà
Chương 4


Trong nhà lúc này đã bị giăng dây, mùi máu và mùi rượu rất nồng, nhưng pháp y gì đó tạm thời vẫn chưa tới, cho nên trong nhà không có ai, chỉ có thể nhìn thấy dấu vết con rắn đó uốn éo bò từ trong nhà ra.

Bên tai tôi vang lên tiếng bảo vệ kể cách mà người phụ nữ đó chết, chỉ cảm thấy buồn nôn nên vội đi đến cửa sổ hành lang, liên tục hít vài hơi, sau đó mới lấy điện thoại ra, tìm đoạn video giám sát.

Lữ Phúc Châu chính là làm về an ninh, rất nhiều trường học và công ty đều có camera giám sát, hệ thống canh gác gì đó thống nhất do công ty anh ấy lắp đặt,

Hai cái trong nhà này là mẫu thử nghiệm anh ấy mang về dùng thử, điện thoại anh ấy và tôi đều kết nối, còn có cổng kết nối máy tính.

Ban đầu tôi định tìm video, nhưng anh cảnh sát đó đưa cho tôi một túi đựng vật chứng, nói để bảo quản nguyên phương tiện truyền đạt, bảo tôi trực tiếp đưa điện thoại cho anh ta.

Lúc anh ta nói chuyện, còn liếc sang những vết máu rắn bò trong nhà và trên mặt đất.

Tôi bỗng nhớ ra đội trưởng bảo vệ còn nói, con rắn đó đã chui vào cơ thể người phụ nữ…

Tôi lập tức hiểu ra, tôi vẫn là không xem thì tốt hơn.

Tôi trực tiếp bỏ điện thoại vào túi vật chứng, đang muốn hỏi tiếp theo tôi phải làm gì, thang máy đột nhiên kêu lên, cùng lúc đó điện thoại tôi cũng reo. Cách lớp màng trong suốt, có thể thấy rõ ba chữ “Lữ Phúc Châu”.

Sau đó anh cảnh sát nghe điện thoại, liếc sang tôi, “ừm” nhẹ một tiếng rồi nói với tôi: “Chồng cô về rồi, đợi thang máy tới, cô xuống trước đi.”

Đây là hết chuyện của tôi rồi phải không?

Tôi đang nghĩ thì thang máy lên tới, Lữ Phúc Châu gấp gáp chạy ra, vừa nhìn thấy vết máu bò của con rắn, có vẻ như bị dọa giật mình, vội vàng gọi tôi đi xuống trước.

Đi theo anh ấy lên, rõ ràng còn có một bác sĩ pháp y.

Theo bản năng, tôi nhìn vào bên trong, muốn xem xem cô gái kia có thật sự chết chưa?

Vừa quay đầu, Lữ Phúc Châu liền che mắt tôi: “Em đừng nhìn, tránh phải mơ thấy ác mộng, mau đi thôi.”

Lòng bàn tay anh ấy lạnh ngắt, còn có một mùi rượu rắn nồng nặc.

Tôi đang thắc mắc anh ấy vừa từ bên ngoài trở về, sao mùi rượu rắn lại nồng như vậy, anh ấy liền kêu chị lễ tân bên cạnh đưa tôi xuống dưới.

Lúc tôi xuống tới, hai chiếc xe cứu hỏa đang ở dưới lầu, rất nhiều lính cứu hỏa đứng xung quanh vành đai xanh xịt cái gì đó, còn cầm kềm khẩy khẩy vành đai xanh, chắc là đang tìm con rắn kia.

Ba chồng đã được xe cấp cứu đưa đi, nghe nói bị dọa đến mức nói nhảm, không ngừng la hét nói là rắn báo thù, muốn khiến nhà ông ấy đoạn tử tuyệt tôn.

Đội trưởng bảo an vừa sơ tán đám đông vây xem, vừa đi qua đây, nhìn tôi một cái, nói nhỏ với tôi:

“Ba chồng nhà cô có phải không cảm nhận được đau đớn không?”

Lúc đầu tôi còn không hiểu là ý gì, nhìn anh ta một cách khó hiểu.

Anh ta lại khẽ ho một tiếng: “Máu trên người ông ấy, không phải đều là máu của người chết, mà là cái đó của ông ấy bị cắn đứt rồi, ban đầu tôi cũng không phát hiện, là bác sĩ đến mới phát hiện đó.”

“Cái nào?” Lúc này đầu tôi toàn là con rắn đã chạy mất kia. To như cánh tay, lại ngâm trong rượu nửa năm mà vẫn còn dữ dằn như vậy, nếu như còn chạy ra ngoài, không nói đến cắn chết người, dọa thôi cũng có thể chết người rồi.

Một bà cô bên cạnh lập tức lớn tiếng nói: “Còn có thể là cái gì, chính là cái đó của đàn ông đó. Nè! Ông ta mới vừa ngồi ở đằng kia, toàn là máu, trên eo còn buộc quần áo, cô không phát hiện sao?”

Lúc nãy ba chồng tôi ngồi ở đây, hình như trừ sợ hãi ra thì không thấy ông ấy có vẻ đau đớn mà?

Chỗ đó sao có thể…

“Cô còn ngây ra ở đây làm gì, mau đến bệnh viện đi!” Anh đội trưởng bảo vệ giục tôi, nói cho tôi biết là bệnh viện nào, bảo tôi đến bệnh viện nộp tiền, ở đây có chồng tôi là được rồi.

Lúc này tôi còn hơi mông lung, nghĩ tới nghĩ lui liền cầm chìa khóa lái xe đi, vùa xoay người liền nghe thấy đội trưởng bảo an sụt sịt với bà cô kia: “Bộ dạng chết của cô gái đó thảm quá. Cô chủ nhà này vừa nhìn liền biết là người lịch sự có học, đợi lát nữa đưa thi thể cô gái đó xuống, sợ là sẽ trực tiếp dọa cô ấy ngất đi. Căn nhà này, e là cũng không cần nữa.

Bà cô cũng ở một bên bùi ngùi, nói vừa có rắn chạy ra, vừa xảy ra sự việc tai nạn chết người thấy máu này, sau này nhà trong khu chung cư e là khó bán ra rồi.

Tôi nhất thời cũng không nói ra được là cảm giác gì, chỉ vui mừng vì tối qua xe của Lữ Phúc Châu đậu ngay bên cạnh tòa nhà, nếu không phải đến ga-ra mượn xe, chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ rồi.

Khi tôi lái xe ra, tiệm cà phê gọi điện đến hỏi tôi có cần giúp thu dọn dùm máy tính không.

Tôi nghĩ dù sao cũng phải đi ngang cửa hàng nên nhờ ông chủ giúp tôi đưa đến lề đường.

Lúc tôi mở cửa sổ xe hơi nhận máy tính, ông chủ chun mũi cười với tôi: “Có phải không khỏe ở đâu không, sao mùi thuốc rượu nồng vậy?”

Tôi nghĩ có lẽ là vừa nãy dính lên lúc ở cửa nhà, loại chuyện hoang đường và kỳ dị thế này sao có thể kể cho người khác được, chỉ có thể cười khổ, nhận lấy máy tính thảy lên ghế phụ lái, sau đó đến bệnh viện.

Trên đường, trong lúc chờ đèn đỏ, tôi không nhịn được ngửi ngửi trên người mình, quả thật có mùi thuốc rượu.

Đến bệnh viện, tôi tìm bác sĩ lấy hóa đơn rồi quẹt thẻ ngân hàng nộp phí. Lúc đó tôi mới biết, phía dưới của ba chồng thật sự bị cắn đứt, hơn nữa không tìm thấy cho nên không nối lại được, bây giờ vẫn còn nằm trong phòng phẫu thuật.

Nghe nói vết thương bên dưới của ông ta có thể nhìn ra từ đầu đã bị hoại tử rồi, vì vậy bác sĩ hỏi tôi không biết trước đây ba chồng có bị bệnh lây qua đường sinh dục gì hay không.

Cái này sao tôi biết được?

Tôi đành phải mượn điện thoại của bác sĩ gọi cho Lữ Phúc Châu, loại chuyện này người làm con trai như anh ấy cũng không chắc sẽ biết.

Có lẽ bác sĩ cũng biết hỏi không ra, chỉ đành đợi ba chồng tôi tỉnh rồi hỏi ông ấy sau.

Nhưng sau đó lại nói với tôi: “Bệnh nhân còn có mụn rộp, đã vòng quanh thắt lưng rồi, bây giờ sốt cao không hạ, có thể sẽ biến chứng thành viêm màng não, đợi sau khi phẫu thuật ra còn phải hội chẩn, tốt nhất cô nên tìm lại tiểu sử bệnh trước đây của ông ấy đi.

Thấy tôi nghe đến mặt nghệch ra, bác sĩ lại nói: “Chính là xà quấn eo trong truyền thuyết dân gian. Nhưng mà cô không cần sợ, quấn ngang eo một vòng không chết đâu.”

Tôi vừa nghe đến “rắn” thì giật mình, nhưng thấy ánh mắc nặng nề của bác sĩ, tôi gật đâu nói để mình hỏi Lữ Phúc Châu đã.

Suy cho cùng đây là chuyện của ba chồng tôi, tôi quả thật không biết nhiều.

Lúc đợi bên ngoài phòng phẫu thuật, tôi cảm thấy phát chán, liền mở máy tính đang ở chế độ chờ. May mà vừa nãy lúc xử lí công việc đã đăng nhập Wechat, tôi gửi tin nhắn cho Lữ Phúc Châu, bảo anh ấy hỏi xem ở quê có hồ sơ bệnh án của ba chồng không.

Chắc là anh ấy đang lấy lời khai, cho nên không trả lời tôi.

Khi tôi đóng cửa sổ trò chuyện thì thoáng thấy giao diện camera giám sát, ngón tay trượt một cái, ma xui quỷ khiến đột nhiên muốn xem camera ở nhà.

Nhưng ngay khi ngón tay tôi lướt chuột muốn nhấp vào camera giám sát thì mặt của Lữ Phúc Châu bỗng nhiên xuất hiện trước màn hình laptop, còn cười toe toét với tôi, dọa tôi hết hồn.

Laptop đặt trên đùi tôi, anh ấy ngồi bên cạnh, eo xoay ngang một cách rất kỳ quặc, mặt nghiêng qua nhìn tôi, đầu áp vào bàn phím.

Khi anh ấy nhoẻn miệng cười, liền có một mùi rượu rắn bay qua, hình như còn xen lẫn mùi máu tanh.

Tôi vội quay đầu lại, ngửi mùi hăng hắc của thuốc khử trùng trong bệnh viện, lúc này mới tỉnh táo một chút, tôi khép laptop để sang một bên, đưa cho anh ấy hóa đơn và bệnh án để ở ghế bên cạnh: “Đây là bệnh án của ba anh, anh tự xem đi.”

Lữ Phúc Châu nhận lấy bệnh án nhưng chỉ cười hi hi nhìn tôi, như thể anh ấy không quan tâm chút nào.

Trước đây anh ấy là như vậy, trời sập xuống cũng không sốt ruột, chỉ biết cười hì hì dỗ tôi.

Tôi chỉ hận mình ăn nói vụng về không biết mắng người, mỗi lần thấy bộ dạng này của anh ấy là tôi tức muốn nổ luôn, nhưng cũng không biết phải mắng anh ấy thế nào.

Nhưng ba anh đang ở trong phòng phẫu thuật, bên dưới bị rắn cắn hoại tử, còn có rắn quấn eo gì gì đó, chỉ nhìn nét mặt của bác sĩ thôi liền biết rất nghiêm trọng rồi.

Trong nhà còn có một “gái ngành” không rõ lai lịch chết, con rắn kia cũng chạy mất, hàng xóm khu chung cư không biết đang oán hận chúng tôi thế nào đây, vậy mà anh ấy còn có tâm tư cười được!

Tôi thở gấp lườm Lữ Phúc Châu một cái, anh ấy vậy mà chỉ cầm bệnh án, giọng khàn như cũ nói với tôi: “Em mệt rồi phải không? Vào trong xe nghỉ ngơi một chút đi nha?”

Nói rồi anh đưa tay đau lòng chạm vào mắt tôi: “Mắt vừa thâm vừa sưng rồi này.”

Ngón tay anh ấy vẫn lạnh ngắt, lúc lòng bàn tay phủ lên mặt tôi vẫn còn mùi rượu rắn. Tôi vừa ngửi liền cảm thấy tim đập nhanh, không biết tại sao mùi rượu rắn lại khó tan như vậy.

Tôi đẩy tay anh ấy ra: “Phía bên đó cảnh sát nói thế nào? Thi thể được mang đi chưa?”

Vừa nói đến cái này, mặt anh ấy lập tức có hơi đắc ý, nhưng sau đó thấy sắc mặt của tôi không đúng lắm nên chỉ úp úp mở mở trả lời một tiếng, trực tiếp giơ tay ôm lấy tôi: “Anh đưa em đi ngủ một chút.”

Tay anh ấy ôm rất chặt, toàn thân đều là mùi rượu rắn, tôi liếc một cái, phát hiện anh ấy vẫn mặc bộ quần áo tối qua, không phải đồ đi làm.

Công ty anh ấy vì thể hiện sự chuyên nghiệp mà lúc làm việc đều thay trang phục làm việc thống nhất.

Buổi sáng rõ ràng anh ấy đã đi ra ngoài, vừa nãy tôi còn không để ý, tại sao anh vẫn mặc đồ bộ ở nhà tối qua chứ?
 
Nhân Tâm Như Xà
Chương 5


Đang định hỏi thì cánh tay Lữ Phúc Châu đã ôm chặt tôi, nhất quyết bắt tôi nghỉ ngơi.

Tôi thật sự đau đầu rất kinh khủng, nghĩ đến bác sĩ nói phẫu thuật phải cần đến một hai tiếng, liền lấy túi đựng máy tính và đi ra xe với anh ấy.

Lữ Phúc Châu gần như ôm nửa bế, dìu tôi lên xe.

Ngay khi tôi nằm xuống, cho rằng anh ấy sẽ đi chờ ba chồng tôi bên ngoài phòng phẫu thuật, thì anh ấy lại khóa cửa xe, chen chúc với tôi ở ghế sau, vẫn ôm chặt tôi như cũ.

Sau khi cửa xe vừa đóng lại, luồng khí trào ra, mùi trong lành bên ngoài và mùi trong xe giao nhau, lúc này tôi mới phát hiện, trong xe toàn là mùi rượu rắn.

Mà thân thể Lữ Phúc Châu giống hệt như rắn, chen từng chút lên ghế sau, còn ôm chặt tôi khẽ nói: “Hiệu quả của rượu rắn tối qua thế nào?”

Giọng anh khàn hơn trước, trong giọng điệu pha lẫn một sự kỳ dị khó tả.

Cả người tôi gần như bị chen đến ép chặt vào ghế sau, trong hơi thở lại giống như tối qua, đầy mùi rượu rắn.

Lữ Phúc Châu từng chút chen về phía tôi, dùng cả tay lẫn chân quấn lấy tôi, cười hi hi nhìn tôi, chậm rãi dán lên mặt tôi cạ cạ…

Mặt anh vẫn lạnh ngắt như trước, còn có một cảm giác trắng mịn khó tả!

Tôi chớp mắt nhìn anh ấy, trong đầu lóe lên ý nghĩ giật gân và quỷ dị, trong nháy mắt chỉ cảm thấy toàn thân lạnh run, dần dần trở nên cứng đờ.

“Sao vậy?” Cánh tay của Lữ Phúc Châu siết chặt eo tôi, khàn giọng nói “Sao cơ thể em bỗng nhiên đông cứng thế?”

Tôi vội nhắm mắt lại, cố kiềm nén cảm xúc. Lúc này tôi ngược lại biết ơn miệng mình vừa ngốc vừa chậm.

Cảm giác “Lữ Phúc Châu” một chốc lại một chốc hôn lên mặt tôi, tôi dùng hết sức lực, lúc này mới trầm mặt nói: “Anh đi xem ba chút đi, một mình ông ấy nuôi lớn anh không dễ dàng.”

Tay đang ôm eo tôi của Lữ Phúc Châu cứng đờ, sau đó mang theo một chút oán hận hừ lạnh một tiếng: “Không phải em rất chán ghét ông ấy à?”

Tôi mở to mắt nhìn anh ấy: “Trước đây không phải anh quan tâm ba mình nhất sao?”

Anh ấy nhìn tôi, đảo mắt, thấy tôi nhìn chằm chằm vào anh, mới chậm chạp buông tôi ra.

Sau khi hôn vài cái lên mặt tôi, lúc này mới nghiến răng, có hơi không cam tâm nói: “Anh đi xem thử.”

Sau đó anh ấy đẩy cửa xe, trực tiếp rời đi.

Tôi đợi sau khi anh ấy đi, nhìn bệnh án rơi dưới đệm chân, ngay lập tức đổ mồ hôi lạnh thở hổn hển. Trong mũi toàn là mũi rượu rắn, khiến tôi buồn nôn từng cơn.

Tôi ráng kiềm chế sự run rẩy của cơ thể bò đến buồng lái, mở hết tất cả cửa sổ ra, tay run run khởi động xe, chạy như bay đến đồn cảnh sát bên ngoài bệnh viện.

Từ nhỏ Lữ Phúc Châu đã bị ba chồng và họ hàng bên cạnh quản thúc, ba chồng vì anh ấy mà không lấy vợ nữa; vì anh ấy mà bỏ rơi đứa con gái mới 2,3 tuổi; vì anh ấy thắt lưng buộc bụng; ở công trường vừa làm việc thì đã làm hai mươi mấy năm…

Cho nên dù tính cách ba chồng vừa cứng đầu vừa hung hăng, người khác nói ba chồng nửa câu không tốt, Lữ Phúc Châu cũng sẽ lập tức trở mặt, bao gồm cả tôi!

Một khi ba chồng xảy ra chút chuyện, Lữ Phúc Châu sẽ áy náy trong lòng. Bây giờ ba chồng đang nằm trong phòng phẫu thuật, sống chết chưa rõ, sao anh ấy còn có thể nghĩ đến chuyện thân mật với tôi chứ…

Tôi không biết người vừa nãy là ai, nhưng tôi biết chắc chắn không phải Lữ Phúc Châu!

Nhưng tôi vừa quay đầu xe liền nhìn thấy Lữ Phúc Châu vốn đã rời đi đang đứng trước đầu xe, lạnh lùng nhìn tôi, rất giống bộ dạng của con rắn ở trong bình rượu.

Lập tức tôi bị dọa cho lùi lại, lặng lẽ nhìn anh ta sau lớp kính chắn gió.

Ánh nắng gần trưa chiếu lên người anh ta, cái bóng vốn không dài, nhưng không biết vì sao lại trải dài hắt lên mui trước, rồi từ từ kéo dài, kéo dài ra…

Nó giống như một con rắn lớn đen sì, từ lòng bàn chân bò ngoằn ngoèo lên kính chắn gió!

Tôi giữ chặt vô lăng, nhìn thân ảnh đen thui trên kính chắn gió, giống như lúc con rắn đen ở trong bình rượu thủy tinh dán người lên kính, bất cứ lúc nào cũng có thể đập vỡ lớp thủy tinh xông ra, một cú cắn chết tôi!

Chân tôi không thể không đạp ga…chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn người phía trước.

Anh ấy vẫn như cũ cười với tôi, không nói được là quỷ dị hay là thế nào, tôi đã lạnh hết cả người!

Nếu như tôi tông qua đó, người bị thương là Lữ Phúc Châu thì phải làm sao?

Trên kính chắn gió, bóng rắn đã kéo dài gần một nửa, mà “Lữ Phúc Châu” cũng chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi chợt nghĩ đến cô “gái ngành” bị rắn gi ết chết kia, cùng với Lữ Phúc Châu không biết đã đi đâu và ba chồng vẫn đang trong phòng phẫu thuật.

Ngay khi tôi nắm chặt vô lăng chuẩn bị đạp ga, phía sau đột nhiên vang lên tiếng còi xe chói tai, sau đó bóng rắn kéo dài đến kính chắn gió bỗng rụt lại.

“Lữ Phúc Châu” cười với tôi, trực tiếp sải bước qua, bất chấp tiếng còi của xe sau, gõ lên cửa sổ, ra hiệu cho tôi mở cửa.

Tôi nhìn anh ấy qua một tấm cửa kính, không biết do khúc xạ của thủy tinh hay do sự giao thoa của ánh sáng, trên tấm kính có hai cái bóng thật thật giả giả chồng chéo lên nhau, một cái là Lữ Phúc Châu, một cái là đầu rắn với lớp vảy rõ rệt và đôi mắt u ám.

Giống như trước mặt tôi không phải là cửa kính xe, mà là bình rượu đó.

Tôi hoàn toàn không dám mở cửa sổ, tay ghì chặt vô lăng, lòng bàn chân tăng sức, chỉ muốn trốn thoát.

Nhưng khóe mắt nhìn thấy gương mặt của Lữ Phúc Châu in trên kính cửa sổ, tôi lại không dám đạp ga. Con rắn này dùng dáng vẻ của Lữ Phúc Châu xuất hiện trước mặt cảnh sát, bọn họ đều không phát hiện ra, nếu tôi đạp ga rồi, Lữ Phúc Châu phải làm sao?

Rốt cuộc anh ấy còn sống hay đã chết? Tại sao con rắn này lại biến thành anh ấy chứ?

Xe ra vào bệnh viện tấp nập, xe phía sau không ngừng bấm còi thúc giục, lại thêm bảo vệ hét sang đây bảo tôi không được dừng lại.

Tôi thấy bảo vệ đi qua đây, nhìn ảnh phản chiếu con rắn đen trên cửa kính không biết là thật hay là giả, sợ nó lại làm người khác bị thương, liền cố kiềm nén nỗi sợ hạ cửa kính xuống.

Nó vậy mà lại cười với tôi, sau đó cơ thể như rắn thò vào trong cửa xe.

Sau khi đầu rắn thò vào trong, lưng tôi thẳng cứng.

Nó hôn lên mặt tôi, giọng nói trầm và khàn như khi say rượu tối qua: “Em đừng sợ, tôi sẽ không hại em, chỉ là muốn nhờ em giúp tôi một chuyện.”

Bảo vệ đã đi đến bên cạnh xe và ngửi thấy mùi rượu rắn nồng nặc, tôi thẳng đơ lưng, cứng nhắc gật đầu.

Nó dường như khẽ thở dài, bất lực nói: “Em nói em ghét cô gái đó, tôi liền giúp em mang đi. Em nói ghét Lữ Bân, nhưng không hi vọng ông ta chết, tôi liền làm mất thứ ông ta nên mất, chỉ giữ lại mạng ông ta.”

Tôi nghe xong chỉ cảm thấy ớn lạnh, bỗng nhớ đến mình quả thật từng gọi điện thoại cho “Lữ Phúc Châu” bảo anh ấy mang người phụ nữ kia đi, lúc đó xác thực cũng từng có ý nghĩ độc ác trong lòng, ba chồng đã lớn tuổi như vậy còn quan hệ nam nữ bên ngoài, chi bằng bên dưới thối rữa luôn đi.

Cho nên nó giết cô gái đó, làm ba chồng biến thành thế này, là vì tôi sao?

Lòng tôi nghẹn lại, quay đầu nói với nó: “Anh muốn thế nào? Lữ Phúc Châu đâu?”

Nó vẫn mỉm cười với tôi, đưa tay sờ mặt tôi: “Tôi chỉ chiếm lấy cơ thể anh ta thôi, anh ta sẽ không sao đâu. Chỉ cần em giúp tôi, tôi sẽ trả anh ta lại cho em.”

Tôi đang định hỏi giúp cái gì thì bảo vệ dùng sức gõ vào cửa sổ xe, hét bảo không được dừng trên làn xe.

Mà nó cọ vào mặt tôi, dán vào tai tôi dịu dàng nói: “Bây giờ tôi là chồng em, em nghỉ ngơi trước đi, muộn tí nữa tôi đến tìm em.”

Nó nói đến đây, giọng bỗng trở nên lạnh lùng: “Tất nhiên nếu em muốn cha con Lữ Bân đều chết, thì cũng có thể tự mình chạy trốn.”

3

Tôi nghe con rắn nói, đang không biết phải làm gì mới tốt thì bảo vệ lại lần nữa dùng sức gõ vào cửa sổ xe, dùng loa hét vào cửa xe bên phải bảo tôi mau lái xe đi.

Con rắn kia xoa mặt tôi, sau đó trực tiếp xoay người rời đi, chỉ để lại mình tôi ngồi trong xe đơ ra giữa tiếng còi xe và tiếng bảo vệ hô hoán.

_____________________________

Chúc mọi người đọc xong ngủ ngon, tối mơ thấy mười...à mà thôi
 
Nhân Tâm Như Xà
Chương 6


Cuối cùng, nhân viên bảo vệ đi đến cửa sổ bên trái, cầm loa hét to vào mặt tôi một tiếng, lúc này tôi mới bừng tỉnh, vội vàng đảo mắt nhìn quanh, nhưng thân ảnh của Lữ Phúc Châu đã biến mất.

Bảo vệ còn hỏi tôi có phải say rượu hay không, trong xe toàn là mùi rượu.

Tôi hoàn toàn bị dọa đơ ra, không dám nói gì cả, tay chân tôi tê cứng, chậm rãi lái xe rời khỏi.

Vừa ra khỏi bệnh viện, tôi liền dừng bên vệ đường, xe phía sau vượt lên bên cạnh mắng tôi bệnh thần kinh. Tay tôi run rẩy, lấy máy tính ở ghế sau, run run mở camera giám sát lên, bắt đầu xem từ tối hôm qua lúc Lữ Phúc Châu và ba chồng uống rượu.

Lúc mở rượu không khác những gì tôi nhìn thấy.

Sau lần tôi ra ngoài lúc mười một giờ hơn, hai mắt ba chồng nhìn tôi không đúng lắm, có lẽ là uống rượu vào không nhịn nổi, trực tiếp đi tìm chai nước khoáng, chuẩn bị chiết rượu ra ngoài uống.

Lữ Phúc Châu đứng một bên khuyên ông ta, cũng không biết bọn họ đã nói những gì.

Ba chồng đang rót rượu vào chai, càng nghe càng mất kiên nhẫn, dường như ghét bỏ vòi rượu chảy quá chậm, thẳng thắn vặn nắp ra, hình như nói gì đó với Lữ Phúc Châu, Lữ Phúc Châu tuy mặt đầy vẻ không tình nguyện, nhưng vẫn vào nhà bếp lấy ra hai cái muôi múc canh to.

Một cái đè con rắn đen không nhúc nhích trong đống dược liệu, một cái dùng múc rượu.

Kỹ thuật của ba chồng rất tốt, dùng muôi múc canh rót rượu vào bình nước khoáng, vậy mà lại không đổ ra bao nhiêu.

Ông ta vừa múc vừa cầm muôi canh dùng sức gõ lên đầu con rắn đen, nói gì đó một cách hung dữ, thậm chí còn cầm muôi múc canh móc đầu rắn lên, cười ha ha nói chuyện với Lữ Phúc Châu, đoán chừng đang trêu chọc con rắn.

Ông ta vừa giỡn hớt vừa đắc ý nói gì đó, sau khi chai rượu được rót đầy, lúc này mới tiện tay đậy nắp lại, nói gì đó với Lữ Phúc Châu.

Hai cha con rõ ràng không mấy vui vẻ, nhưng Lữ Phúc Châu vẫn tiễn ông ấy ra cửa.

Nhưng ngay khi cha con bọn họ vừa ra ngoài, nắp bình rượu vừa đậy xong bỗng mở ra, con rắn đẩy nắp bò ra ngoài. Nhưng không biết vì sao, sau khi đầu rắn ló ra chỉ nằm nửa đầu trên miệng bình mà không hề bỏ chạy.

Vào lúc tôi cho rằng nó bị ngâm trong rượu quá lâu, chạy không nổi, thì Lữ Phúc Châu quay lại, thấy đầu rắn mềm oạch gác trên miệng bình, vội lấy chiếc muôi bên cạnh định ấn con rắn trở lại.

Anh ấy vừa tới gần, con rắn đột nhiên nhảy lên, trực tiếp nhảy vào miệng lữ Phúc Châu, vặn mình để chui vào trong.

Chỉ nhìn thôi mà tôi đã không nhịn được siết máy tính, hận không thể đưa tay vào giúp Lữ Phúc Châu kéo con rắn trong miệng anh ấy ra.

Hai tay Lữ Phúc Châu cũng ghì chặt lấy mình con rắn, nhưng cho dù anh ấy dùng sức thế nào cũng không kéo nổi, con rắn đó cứ như vậy mà từng chút chui vào người Lữ Phúc Châu.

Nhưng bụng của Lữ Phúc Châu lại không có gì thay đổi.

Ngay lúc đuôi rắn biến mất trong miệng Lữ Phúc Châu, anh ấy vặn đầu giống như một con rắn, mắt hình như nhìn qua cửa phòng ngủ, sau đó đậy nắp bình rượu lại.

Chuyện kì lạ là, sau khi anh đậy nắp, bên trong lại có một con rắn đen y như cũ, đang nhẹ nhàng uốn éo.

Mà “Lữ Phúc Châu” chậm rãi đi vào phòng ngủ.

Nghĩ đến sự nhiệt tình của anh ấy tối qua và con rắn chui và người anh ấy, tôi chỉ thấy toàn thân sởn gai ốc, từng cơn từng cơn lan xuống, cả người mơ hồ.

Ngón tay tôi run rẩy kéo camera, kéo đến lúc rạng sáng, “Lữ Phúc Châu” ra khỏi phòng ngủ, đứng ở phòng khách nhìn ảnh kết hôn của tôi và Lữ Phúc Châu rất lâu, thậm chí còn đưa tay sờ tôi đang mặc áo cưới, dường như nghĩ ngợi gì đó.

Qua rất lâu, mới xoay người rời đi.

Tôi xem mà vừa kinh hãi vừa hoảng sợ, nhưng vẫn từ từ kéo về sau.

Đến khi ba chồng đưa một cô gái quần áo không chỉnh tề về nhà, hai người đi thẳng vào phòng ngủ dành cho khách, con rắn đen trong bình rượu trên bàn dường như vặn vẹo nóng nảy không yên.

Tôi kéo camera về sau từng chút, mắt luôn nhìn chằm chằm vào con rắn đen trong bình rượu, nó dường như có oán hận rất lớn với ba chồng, ba chồng và người phụ nữ kia từ phòng ngủ đi ra, nó lập tức bơi sát bình rượu.

Cho đến sau khi tôi và ba chồng bọn họ tranh cãi, tôi cầm máy tính chuẩn bị ra khỏi nhà, ba chồng thoạt tiên múc rượu rắn uống cùng với người phụ nữ, hai người cứ uống cứ uống đến bất thường, bắt đầu mặc kệ tất cả làm xằng làm bậy trong phòng khách.

Trong camera, con rắn đen ở trong bình rượu vẫn luôn nhìn chằm chằm ba chồng và người phụ nữ kia, đến nỗi có mấy lần tôi phát hiện, con rắn đó nhìn hai cái camera qua lớp bình thủy tinh.

Hình như nó biết trong nhà có gắn camera?

Sau đó người phụ nữ không biết đã nói gì với ba chồng, ba chồng vậy mà không sợ chết mở vò rượu ra, một bên hả hê nói chuyện với người phụ nữ, một bên thò tay vào trong bình rượu, vớt con rắn đen kia ra.

Con rắn đã ngâm được nửa năm, yếu ớt vô lực trong tay ba chồng, ba chồng còn cầm đầu rắn hù dọa người phụ nữ.

Chọc cho người phụ nữ kia giả vờ sợ hãi, uốn éo như rắn lao vào vòng tay của ba chồng, hiếu kỳ đưa tay sờ thân rắn.

Ngay lúc hai người đang chơi đùa với thân rắn, con rắn đen đột nhiên thuận theo cánh tay ba chồng, vút cái lao qua nửa thân trên của ông ấy, quấn một vòng trên eo ông.

Chỉ thấy sau đó ba chồng đau đớn kêu lên một tiếng rồi ôm bụng dưới, người phụ nữ kia bị dọa hét lên muốn bỏ chạy, nhưng sau đó đã bị con rắn quấn lấy rồi chui vào trong cơ thể cô ta.

Máu tươi theo sự uốn lượn của con rắn, chảy xuống giữa hai ch ân cô ta.

Ba chồng sợ hãi hét lên, trực tiếp bỏ chạy, người phụ nữ kia giãy giụa vài cái, cầu cứu ba chồng, nhưng cơ bản không có ai quan tâm.

Tôi xem đến đây, chỉ cảm thấy lưng lạnh toát, nhưng sau đó thấy con rắn từ từ bò ra, kéo theo vết máu dài, biến mất ở cửa nhà.

Người phụ nữ vặn vẹo trên đất một hồi thì không thở nữa.

Xem xong, tôi cảm thấy cả người khó chịu, không biết là chuyện gì, cũng không biết làm sao.

Rõ ràng tôi nhìn thấy có một con rắn đen chui vào người của Lữ Phúc Châu, nhưng tại sao trong bình rượu còn có một con khác?

Tôi ôm máy tính suy nghĩ một hồi, trực tiếp gập máy lại, lái xe đến đồn cảnh sát quản lí khu vực, tìm cảnh sát Tần phụ trách vụ án nhà tôi, muốn đưa camera giám sát cho anh ấy xem.

Thậm chí nói với anh ấy, Lữ Phúc Châu chính là con rắn đó.

Nhưng khi tôi mở camera ra lần nữa, hình ảnh bên trong đã thay đổi, căn bản không có cảnh con rắn đen chui vào miệng Lữ Phúc Châu.

Chẳng qua chỉ là sau khi anh ấy tiễn ba chồng quay lại, ấn con rắn đang ngẩng đầu suýt chút nữa chạy ra ngoài và lại bình rượu, sau đó về phòng ngủ.

“Có thể là do lúc anh ấy đậy nắp đậy không chặt, dẫn đến việc sau đó nó chạy ra.” Cảnh sát Tần xem camera, nói với tôi, “Đã tìm được con rắn đó rồi, nó ở ngay dưới hầm thang máy nhà cô, bị đè bẹp dí.”

“Không thể nào, Lữ Phúc Châu anh ta chính là…” Tôi vội vàng muốn giải thích, nhưng cảnh sát Tần lại nhìn ra phía sau tôi.

Sau đó tôi liền nghe thấy giọng của “Lữ Phúc Châu” từ đằng sau truyền lại: “Anh làm sao?”

Lưng tôi lập tức lạnh run từng cơn, giống như có gì đó đang bò lên xương sống tôi.

Lữ Phúc Châu vẫn cười với tôi, đưa cho tôi một chiếc điện thoại mới: “Cái của em không phải giữ lại làm vật chứng rồi sao? Anh đến tìm cảnh sát Tần xin lại thẻ sim, nhân tiện chuyển tiền thuốc men ứng trước của ba cho cảnh sát.”

Anh ấy nói chuyện một cách có trật tự, cười ấm áp, còn thân mật dang tay ôm vai tôi, cười khổ nói với cảnh sát Tần: “Châu Cầm hôm nay bị hoảng sợ, trên người tôi lại có mùi rượu rắn, khiến cảnh sát Tần chê cười rồi.”

Cảnh sát Tần vậy mà lại cười với Lữ Phúc Châu, sau đó cho người đi lấy sim điện thoại của tôi.

Lữ Phúc Châu ôm tôi, còn hỏi cảnh sát Tần mấy câu về vụ án, lúc đó tôi mới biết, Lữ Phúc Châu và cảnh sát Tần có quen biết từ trước.

Mà cô gái đã chết, xác thực là “gái ngành”, đã thông báo cho người nhà rồi, nhưng không có ai chịu đến nhận dạng thi thể.

Cả quá trình tôi bị Lữ Phúc Châu ôm, nghe anh ấy bình tĩnh tự nhiên trao đổi với cảnh sát Tần, nhất thời không biết anh ấy là con rắn kia hay là Lữ Phúc Châu.

Cuối cùng, anh ấy còn yêu cầu được xem xác con rắn một chút, nói sợ bắt nhầm, trong khu chung cư còn rắn, dù sao thì anh ấy cũng tự tay ấn con rắn đó vào bình mà.

Việc này không tính là quá đáng, cảnh sát Tần cũng không từ chối.

“Em sợ rắn, cứ đợi ở đây đi.” Lữ Phúc Châu chu đáo bảo tôi ở ngoài, thậm chí còn nói với một nữ cảnh sát, “Làm phiền cảnh sát Văn ngồi với Châu Cầm nhà tôi một chút, cô ấy thật sự bị dọa hỏng rồi.”

Trước khi Lữ Phúc Châu đi, còn tận tay rót cho tôi một ly nước ấm, đưa đến trước mặt tôi: “Tay em lạnh quá, uống chút nước ấm đi, ngồi ở đây đợi anh. Không sao đâu, đừng sợ.”

Giọng điệu đó ấm áp đến nỗi giống như khi tôi và Lữ Phúc Châu ở bên nhau, lại như thể là một đôi vợ chồng già.

Trong chốc lát, tôi có hơi mơ hồ, rốt cuộc anh ấy là Lữ Phúc Châu, hay là con rắn đó?

Những Lữ Phúc Châu lại kéo tay tôi, để tôi cầm lấy ly nước, rồi cười nhắn nhủ cảnh sát Văn ngồi với tôi, lúc này mới đi cùng cảnh sát Tần xem xác con rắn.

Tôi cảm nhận được sự ấm áp của chiếc ly giấy trong lòng bàn tay, cảnh sát Văn cười nói Lữ Phúc Châu thật chu đáo.

Tôi ôm chặt ly giấy, cố nén nỗi sợ sởn tóc gáy xuống, sau khi trò chuyện với cảnh sát Văn một hồi, mới biết được, Lữ Phúc Châu và bên cảnh sát giao thiệp không phải là ít.

Công ty của anh ấy hiện là nhà tư vấn kỹ thuật về mặt an ninh bảo mật cho bên cảnh sát, mà Lữ Phúc Châu chính là chuyên viên kỹ thuật, có lúc sẽ giúp khôi phục camera giám sát, hoặc điều chỉnh cài đặt một số camera an ninh trật tự.

Tôi suy nghĩ, trước đây Lữ Phúc Châu quả thật từng nói với tôi, nhưng tôi không để ý.

Cũng chính là nói, con rắn đó nhập vào cơ thể Lữ Phúc Châu, hoàn toàn kiểm soát kí ức của anh ấy.

Nghi ngờ trong lòng tôi càng ngày càng sâu, đúng lúc cảnh sát Văn có việc bận, tôi liền lấy điện thoại mới mà “Lữ Phúc Châu” mua cho tôi ra, cài thẻ sim vào, cài đặt từng ứng dụng cần dùng.

Chiếc điện thoại giao cho bên cảnh sát, tôi đã dùng hơn hai năm rồi, chiếc mới này chính là cái tôi nhìn trúng, hai tháng trước vốn định mua, nhưng Lữ Phúc Châu xưa nay tiết kiệm, lại thêm tiền năm nay toàn bộ đều cầm về quê xây nhà cho ba chồng, anh ấy khuyên tôi có thể dùng thì dùng đi, đừng lãng phí, điện thoại bây giờ tựa tựa nhau, có gì hay ho để đổi đâu.

Con rắn kia thật sự đã thừa hưởng toàn bộ kí ức của Lữ Phúc Châu.

Đợi cài xong Wechat, tôi nhắn tin cho Tôn Thái Doanh ở công ty, hỏi cô ấy lần trước gặp phải chuyện kỳ lạ đó đã xử lý thế nào.

Nhớ một khoảng thời gian trước mẹ chồng cô ấy đến, sau đó cô ấy xin nghỉ mấy ngày, lúc đi làm lại vừa sảy thai vừa là mẹ chồng chết, chồng lại còn mất tích, nhưng cô ấy chỉ nói gặp phải chuyện kì lạ.

Cô ấy hỏi tôi đã gặp phải chuyện lạ gì, tôi định nói qua điện thoại, nhưng nghĩ đến sự thay đổi của hình ảnh trong camera giám sát trên máy tính, nên trực tiếp hẹn cô ấy gặp mặt nói.

Cô ấy hẹn tôi đến quán bar Nợ Phong Nguyệt, nói vừa hay người xử lý chuyện này chính là bạn của ông chủ quán bar.

Tôi liếc cảnh sát Văn một cái, nói với cô ấy tôi có việc gấp, để chìa khóa xe lại cho “Lữ Phúc Châu”, trực tiếp đón xe rời đi.

Trong chiếc xe đó mùi rượu rắn quá nồng, hơn nữa buổi sáng “Lữ Phúc Châu” từng lái, ai biết được anh ta có làm ra chuyện gì không.

Khi tôi đến Nợ Phong Nguyệt, Tôn Thái Doanh đã đến trước rồi, cô ấy vừa hư thai, lại gặp phải chuyện kinh khủng, tiều tụy đi không ít, thần sắc không tốt lắm.

Tuy vậy, trông dáng vẻ ông chủ quán bar rất quan tâm chăm sóc cô ấy.

Ngồi ở quầy bar, còn có một người tóc húi cua, khuôn mặt lạnh lùng, rõ ràng có thể nhìn ra được là một thanh niên không kiên nhẫn.

Tôi sợ “Lữ Phúc Châu” tìm đến, sau khi Tôn Thái Doanh giới thiệu với tôi, liền vội dùng tốc độ nhanh nhất để kể chuyện.

Tôn Thái Doanh nghe xong hoàn toàn kinh ngạc, cô ấy cùng chủ quán bar quay đầu nhìn thanh niên gọi là “bác sĩ Bạch”.

Bác sĩ Bạch dường như trầm tư một lúc rồi mới nói với tôi: “Nó không có ác ý với cô, có lẽ thật sự muốn cô giúp nó. Trước mắt xem ra cũng không có ác ý với chồng cô.”
 
Nhân Tâm Như Xà
Chương 7


Thế này còn gọi là không có ác ý?

Tôi nhìn bác sĩ Bạch muốn nói gì đó, nhưng anh ấy nhìn tôi đăm đăm: “Các người đều không bị thương, không phải sao? Cô gái đã chết đó là cô muốn đưa đi, nó đang bảo vệ cô. Ba chồng cô đem người ta đi ngâm rượu, còn không thể báo thù một chút à?”

Logic này nghe cũng không sai.

“Vậy chồng tôi thì sao?” Tôi vừa nghĩ đến cơ thể Lữ Phúc Châu bị một con rắn chiếm lấy, trong lòng căng thẳng.

Bác sĩ Bạch suy nghĩ, sau đó lấy ra một cái gai giống hệt như màu đồi mồi đưa cho tôi: “Nếu nó đã tìm cô giúp đỡ, nói để chồng cô bình an, thì sẽ không hại các người. Bọn chúng nói chuyện còn đáng tin hơn con người. Nếu như xác định được có nguy hiểm, thì cầm cái này đâm nó là được.”

Cái gai đó chẳng qua chỉ to như đầu ngón tay, trông cũng không nhọn, dùng để đối phó với một con xà yêu sao?

Nhưng Tôn Thái Doanh lại kéo tôi, nháy mắt với tôi, tỏ vẻ cái gai này rất hữu dụng.

Ngay khi tôi nhận lấy cái gai, bọc nó vào túi vải mà Tôn Thái Doanh đưa cho, bác sĩ Bạch liền nhìn ra ngoài cửa.

Tôi chợt thấy lạnh sống lưng, vội vàng xoay ghế quầy bar lại nhìn.

Tôi nhìn thấy một bóng đen giống như con rắn từ ngoài cửa bò uốn éo từng chút đến dưới chân tôi.

Theo bóng đen nhìn qua, “Lữ Phúc Châu” bình thản đứng ở cửa quán bar, ánh mắt sáng rực nhìn bác sĩ Bạch: “Châu Cầm, có thể đi được chưa?”

Tôi đột nhiên cảm thấy tim mình đập loạn, vội vàng nắm chặt chiếc gai màu hổ phách, mắt nhìn chằm chằm bác sĩ Bạch.

Anh ấy chỉ khua tay với tôi: “Đi đi, nó sẽ không hại cô.”

Tôi không biết anh ta làm thế nào chắc chắn “Lữ Phúc Châu” sẽ không hại tôi, nhưng nó chiếm giữ cơ thể của chồng tôi, tôi cũng không thể bỏ cuộc, chỉ có thể từ từ đi qua.

“Lữ Phúc Châu” chỉ ôm eo tôi, không chút quan tâm đưa tôi lên xe.

Trên đường đi nó cũng không hỏi gì, đưa tôi thẳng đến bệnh viện.

Ba chồng đã ra khỏi phòng phẫu thuật, thuốc mê chưa hết nên vẫn hôn mê chưa tỉnh.

Y tá đang bôi thuốc lên eo cho ông ấy, lần đầu tiên, tôi nhìn thấy “rắn quấn eo”.

Tôi nhìn thấy mà giật mình, vừa đỏ vừa có mụn nước đầy mủ giống như một con rắn quấn quanh trên eo ông ấy, ông ấy luôn sốt cao không hạ, hơn nữa còn bắt đầu nói nhảm.

Mặc dù nói tiếng địa phương, nhưng như cũ vẫn có thể nghe được mấy lời như rắn báo thù gì đó.

“Lữ Phúc Châu” thẳng thắn nói với tôi: “Tôi chuyển viện cho ông ta về quê, nếu như em không muốn tôi và ông ta…”

Nó giơ tay chỉ vào bản thân: “Đều chết hết, thì cũng về cùng đi.”

Lúc nói chuyện, ánh mắt nó quét qua bàn tay đang cầm chiếc gai của tôi.”

Nó biết, nhưng không hề quan tâm.

“Lữ Phúc Châu” viện cớ bảo hiểm y tế của ba chồng không có ở đây, vì vậy đã thuê một chiếc xe cấp cứu đưa chúng tôi về quê trong đêm.

Đến quê, nó vậy mà lại gọi điện thoại gọi một ông chú họ đến chăm sóc ba chồng, sau đó bắt xe trực tiếp đưa tôi đến nhà mới.

Nhà mới ở quê là do một mình ba chồng xây, Lữ Phúc Châu từng về xem, nhưng tôi vì bận rộn công việc nên không về.

Lúc xe chạy vào nông thôn, nơi này hoàn toàn khác với những gì tôi thấy khi kết hôn với Lữ Phúc Châu vào ba năm trước.

Mấy năm nay nghe nói nền tảng nhà ở nông thôn được kiểm soát chặt chẽ, hầu như tất cả mọi người đều ùn ùn đổ về xây nhà, hai bên đường đi toàn là rác thải kiến trúc.

Ngay cả con sông trong veo ban đầu ở cửa thôn cũng bị đổ đầy gạch vỡ và khối xi măng, cùng với một số thứ gì đó, cả con sông đều bị lấp đầy. Bụi bặm bốc lên còn nhiều hơn trong thành phố.

Đợi xe dừng lại trước nhà mới xây của ba chồng, “Lữ Phúc Châu” lấy chìa khóa mở cửa.

Thật ra nhà xây cũng không tồi, nhưng “Lữ Phúc Châu” không mảy may để ý đến những thứ này, trực tiếp đưa tôi vào một căn phòng u ám nhất phía trong cùng.

Vừa đẩy cửa, mùi rượu rắn nồng nặc liền xộc ra.

Nó dường như vẫn chưa mò tìm đèn, nhưng tôi đã nghe thấy tiếng nước vang lên “rào rào”, dọa cho tôi run cầm cập, vội vàng mở đèn điện thoại lên. Nhưng tôi nhìn thấy cả phòng bày đầy kệ gỗ, bên trên toàn là bình thủy tinh to to nhỏ nhỏ, ngâm đủ các rượu khác nhau.

Mà tiếng nước rào rào kia, bất ngờ chính là vô số con rắn bị nhốt trong rượu rắn vùng vẫy bơi.

Dường như bọn chúng cảm nhận được gì đó, tất cả rắn đều quay đầu nhìn về phía tôi và “Lữ Phúc Châu”, đuôi rắn không ngừng đập lung tung như thể đang cầu cứu.

“Lữ Phúc Châu” dẫn tôi đi đến kệ rượu trong cùng.

Trong phòng này toàn là mùi rượu thuốc, nồng nặc đến mức khiến người ta không thở nổi, ánh sáng từ điện thoại tối mờ, chiếu lên những bình thủy tinh màu sắc đặc xịt gần như đen thui, cũng không nhìn rõ được là cái gì.

Tôi xoay một vòng, tìm thấy công tắc đèn ở trên tường, vội vàng mở đèn lên.

Trong khoảnh khắc đèn bật lên, những con rắn ngâm trong rượu vùng vẫy càng mạnh hơn, thân rắn trong nước đập kêu bộp bộp.

Đồng thời, vào lúc đèn sáng lên, tôi chợt nhìn thấy trong bình thủy tinh trên giá rượu bên cạnh có ngâm nửa hũ chuột không lông màu hồng.

Dọa tôi sợ đến mức lùi mạnh về sau một bước, nhưng một bàn tay trực tiếp che phía sau đầu tôi lại, trầm giọng nói với tôi: “Cẩn thận.”

Tôi thở hổn hển, lúc này mới phát hiện trên giá rượu sau lưng có một cây đinh đóng không được chắc cho lắm.

Bởi vì tôi lùi hơi mạnh, mu bàn tay của “Lữ Phúc Châu” cạ phải đầu đinh, cào thành một vệt máu rất sâu.

Nó rõ ràng có thể cảm nhận được đau đớn, mắt nảy lên một cái, nhưng chỉ không quan tâm nói: “Không cần sợ, bọn chúng đều chết rồi.”

Sau đó nó nửa ôm tôi vào lòng, dẫn tôi đi vào bên trong.

Tất cả các kệ rượu đều có đầy đủ các loại rượu khác nhau.

Rượu chuột bao tử, rượu kiến, rượu ong, rượu bò cạp, rượu rết…

Thậm chí còn có cái gì trông giống d**ng v*t của động vật.

Tất cả đều bị ngâm trong những dược liệu đó, hiện ra vẻ lạnh lùng dị dạng.

Trước giờ tôi chưa từng biết ba chồng còn có bản lĩnh và sở thích thế này.

Dường như nhìn ra suy nghĩ của tôi, “Lữ Phúc Châu” nhẹ giọng nói: “Ở quê, Lữ Bân cũng xem như là người có tiếng, nếu không tiền đâu ra cho Lữ Phúc Châu mua nhà ở thành phố, lấy tiền đâu tìm gái chứ.”

“Căn nhà này của ông ta, có thể coi là…” Nó nói đến đây, liếc tôi một cái, chỉ hừ lạnh một tiếng, “Dù sao chính là thứ mà em không thích.”

Tôi nghĩ đến việc ba chồng quen đường đưa phụ nữ về nhà, lại nhìn những cái bình rượu d**ng v*t, đại khái đã biết là gì rồi.

Bây giờ độc thân ở nông thôn đã trở thành vấn đề xã hội, ba chồng sống một mình nhiều năm như vậy, con trai lại không về nhà, ông ấy có thể tìm đến những người phụ nữ bên ngoài, e là nhà này người đến người đi nườm nượp.

Tôi kìm nén cơn buồn nôn trong lòng, để cho “Lữ Phúc Châu” đưa tôi đến trước kệ rượu rắn cạnh tường.

Lúc này tôi mới phát hiện bên trong phần lớn đều là rắn hổ mang, tuy không to bằng con ba chồng mang đến nhà, nhưng cũng to bằng cánh tay em bé. Con nhỏ chỉ to bằng chiếc đũa, mấy con cuộn tròn ngâm dưới đáy bình thủy tinh, không còn cử động nữa, rõ ràng đã chết rồi.

“Lữ Phúc Châu” đẩy tôi về phía giá rượu, trầm giọng nói: “Mở bình rượu, thả bọn chúng ra.”

Trong phút chốc, tôi bị dọa đến chịu không nổi, không ngờ chuyện nó muốn tôi giúp là chuyện này.

Vừa nghĩ đến cơ thể của Lữ Phúc Châu đang bị con rắn đen trong bình rượu xông ra chiếm lấy, tôi sợ nếu mình mở bình rượu ra, những con rắn này sẽ…

Tay tôi không nhịn được sờ vào chiếc gai trong túi!

“Em không muốn cứu cha con Lữ Bân nữa sao?” Nó nhìn chằm chằm tay tôi, khẽ nói, “Nếu em không tin tôi thì em có thể lấy gai Bạch Tiên đó ra nhằm vào cổ tôi. Như vậy lúc em gặp nguy hiểm, có thể trực tiếp gi ết chết tôi.”

Nó nói rất nghiêm túc, thậm chí còn đưa cổ về phía tôi: “Nhược điểm của rắn* chính là ở sau đầu một chút, thật ra tương đương với cổ người, tôi nhập vào cơ thể Lữ Phúc Châu, đương nhiên nhược điểm cũng ở trên cổ anh ta.”

*Nguyên văn là xà thất thốn, từ tục ngữ “Đánh rắn đánh bảy tấc”, là vị trí cách đầu rắn 7 tấc, dùng để chỉ điểm yếu, bộ phận dễ bị thương.

Tôi không biết nó có ý gì, nhưng nghe những con rắn vùng vẫy ào ào trong rượu, nghĩ đến hai cái mạng của ba chồng và Lữ Phúc Châu, hơn nữa bác sĩ Bạch cũng nói rồi, nó không có ác ý với tôi.

Tôi dứt khoát làm như nó nói, lấy chiếc gai ra chĩa vào cổ nó, lúc này mới dùng chân ghì bình rượu lên tường, sau đó một tay dùng sức vặn nắp bình ra.

Nắp bình vừa mở, con rắn ngâm bên trong lập tức phóng vèo ra một cái, lè lưỡi “xì xì” với tôi, há miệng như muốn cắn tôi.

“Lữ Phúc Châu” lập tức lẽ lưỡi ra, xì xì nói gì đó, con rắn kia dường không cam lòng, nhưng vẫn từ từ bò xuống dọc theo bình rượu.

Nhưng nó không vội rời đi, hoặc là nói do bị ngâm trong rượu quá lâu, tạm thời không nhúc nhích nổi, chỉ cuộn tròn trước giá rượu, ngóc nửa đầu lên nhìn tôi chằm chằm.

Thấy vậy, tôi thở hổn hển, gai trên tay vẫn chọc vào “Lữ Phúc Châu”.

Thế mà nó lại ngoan ngoãn tiến lên theo tôi một bước, nói nhỏ với tôi: “Trong dược liệu này có thuốc rắn, bọn tôi không mở ra được, cho nên mới tìm em giúp đỡ. Em yên tâm, đợi bọn chúng được thả hết ra, tôi sẽ đưa bọn chúng trốn vào trong núi sâu, không bao giờ ra ngoài nữa.”

Tôi nhìn nó nói:” Vậy chồng tôi đâu?”

“Tôi đi rồi, anh ta đương nhiên sẽ không sao.” Nó dịu dàng cười với tôi, “Tôi cũng sẽ cứu Lữ Bân, giữ lại một mạng cho ông ta.”

Tôi nghe nó cam kết hết lần này đến lần khác, lúc này mới thử mở từng bình từng bình rượu ra.

Đến khi tất cả những con rắn đều đã ra ngoài, bọn chúng bò xung quanh hai bình rượu có những con rắn con đang quấn thành chùm, lè lưỡi kêu xì xì, dường như đang kêu gào thảm thiết.

Bàn tay đang cầm gai chĩa vào “Lữ Phúc Châu” của tôi không dám buông lỏng, đang định hỏi nó khi nào mới rời đi thì những con rắn đang bò xung quanh vò rượu rắn con bỗng nhiên quay đầu lại, nhe răng trợn mắt với tôi.

Có hai con rắn hơi lớn trực tiếp bật mình chuẩn bị bổ nhào về phía tôi.

Tôi nhìn miệng rắng há to, răng nọc cong vút như thể đã phun nọc độc ra, mùi thuốc đậm đặc theo gió bay tới, tôi theo bản năng muốn xoay chiếc gai trong tay lại đâm nó…

Nhưng vào lúc đó, “Lữ Phúc Châu” đột nhiên mở miệng phát ra một tiếng rít khàn và nhỏ.

Hai con rắn kia nặng nề va thẳng vào giá rượu, nằm rạp xuống không dám nhúc nhích nữa.

Những con rắn khác nóng nảy muốn cắn chết tôi cũng đều bị dọa cuộn thành vòng tròn.

“Lữ Phúc Châu” lại xì xì nói gì đó, mấy con rắn lúc này mới từ từ bò ra ngoài.

Tôi liền thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thì con rắn này cũng xem như giữ lời, không qua cầu rút ván, không để đàn rắn cắn chết tôi sau khi tôi mở hết tất cả bình rượu.

Đợi đến khi toàn bộ rắn đều biến mất bên ngoài cửa, tôi xoay đầu hỏi nó: “Anh cũng nên đi rồi nhỉ?”

“Được.” Nó vậy mà lại cười với tôi, đưa tay xoa mặt tôi, chậm rãi tiến đến gần tôi, “Châu Cầm, tôi để lại cho em hai tấm vảy ở sau lưng, nếu như em gặp nguy hiểm, nó sẽ bảo vệ em.”

Tôi khó hiểu nhìn nó, không biết nó có ý gì.

Nhưng sau đó tôi thấy nó giơ tay ra, nhẹ nhàng xé áo trên vai tôi rồi hôn xuống bả vai.

Cảm giác đau đớn như kim châm truyền đến, ngay lúc tôi tưởng mình bị cắn, cầm cái gai trong tay chuẩn bị đâm vào cổ nó, thì “Lữ Phúc Châu” thân thể mềm oặt, trực tiếp ngã xuống đất, khẽ cười nói với tôi: “Nhân tâm bất cố*, còn độc hơn rắn. Châu Cầm, tôi ở trong núi đợi em.”

*Lòng người trở nên độc ác, không còn như xưa

“Sau này em đến tìm tôi, nếu như gặp phải rắn, chỉ cần nói với chúng em muốn tìm Trường Minh, bọn chúng sẽ đưa em đến gặp tôi.”

Sau đó “Lữ Phúc Châu” bỗng há to miệng, một cái bóng đen trực tiếp phóng từ trong miệng “Lữ Phúc Châu” ra.

____________________________

Lúc này chị Cầm vẫn tưởng anh nhà là rắn nên mới gọi là nó nhen.
 
Nhân Tâm Như Xà
Chương 8


Nếu bạn chọn anh chồng, nhớ đội nón bảo hiểm.

_____________________________

Chỉ thấy một chàng trai mặc quần áo màu đen có hoa văn vàng vô cùng điển trai đứng ở cửa, cười nói với tôi: “Nhớ kỹ, tôi là xà thần Trường Minh. Chúng ta sẽ còn gặp nhau!”

4

Tôi nhìn Trường Minh rời đi, không rảnh quan tâm anh ta nói cái gì mà sẽ còn gặp lại.

Tôi vội đỡ Lữ Phúc Châu đang nằm dưới đất lên, nén nỗi sợ hãi các loại rượu thuốc trên kệ bên cạnh, dùng sức kéo anh ấy ra ngoài.

Đến một nơi không khí trong lành bên ngoài, tôi véo anh ấy rất lâu mới gọi được anh ấy tỉnh lại.

Nhưng sau khi Lữ Phúc Châu tỉnh dậy, lại không hề mất trí nhớ giống như kiểu bị nhập trong tiểu thuyết và ti vi, mà là lập tức lật người lại, kéo vai tôi ra, nhìn vào chỗ vừa bị Trường Minh hôn.

Tôi thấy dáng vẻ này của anh ấy, dường như là có kí ức của lúc bị nhập.

Tôi vội quay đầu nhìn một cái, liền thấy trên vai có hai chiếc vảy rắn to bằng móng tay, đen như tinh thạch, che phủ cuối xương quai xanh như hai cánh ve sầu.

Tôi nhún vai, hai chiếc vảy rắn cũng nhẹ nhàng rung theo.

Lữ Phúc Châu trực tiếp dùng móng tay cào chiếc vảy đó, gắt gao ấn chặt tôi: “Để anh gỡ ra cho em.”

Hình như anh ấy rất sợ hãi, móng tay móc qua phần da bên cạnh, đau đến mức làm tôi rên thành tiếng: “Lữ Phúc Châu!”

“Cố chịu đi!” Vậy mà anh ấy lại phớt lờ cơn đau của tôi, nắm chiếc vảy rồi dùng sức kéo nó ra.

Nhưng vảy này căn bản không giống như chỉ mọc trên da, mà giống như nối liền gân cốt, vừa kéo liền đau đến mức toàn thân tôi co rút lại.

Tôi đau đớn kêu lên một tiếng: “Lữ Phúc Châu, muốn gỡ thì đến bệnh viện gỡ!”

Hơn nữa Trường Minh đã nói, hai chiếc vảy này dùng để bảo vệ tôi, tạm thời không có nguy hiểm, anh ấy lo cái gì chứ!

Lữ Phúc Châu vẫn mặc kệ, ấn chặt người tôi, móng tay cấu vào da thịt tôi, vẫn cứ cố gỡ hai chiếc vảy mặc cho máu chảy ra.

Cuối cùng tôi đau không chịu nổi, lấy chân đá anh ấy ra, anh ấy mới hậm hực rụt tay lại.

Anh ấy lau bàn tay đầy máu lên quần áo, nhìn tôi lẩm bẩm nói: “Châu Cầm, cái vảy rắn này không thể để người khác thấy được, cho nên anh mới…”

Tôi quay đầu nhìn bờ vai bị cấu đến đầm đìa máu tươi, trực tiếp kéo áo lên, nói với anh ấy: “Đi bệnh viện thăm ba anh trước đi.”

Lữ Phúc Châu có chút bất lực gật đầu, đứng dậy đóng cửa.

Ở nông thôn khó bắt xe nên Lữ Phúc Châu mượn hàng xóm bên cạnh một chiếc xe điện. Lúc tôi lên xe, theo bản năng tôi vươn tay ôm eo anh ấy. Nhưng cả người Lữ Phúc Châu cứng đờ, sau đó búng đầu ngón tay, gõ lên mu bàn tay tôi: “Nắm vào yên xe đi, siết đến mức anh không thở nổi này.”

Nhưng trong giọng điệu của anh ấy, mang theo sự kháng cự rõ ràng.

Tôi nghĩ đến tối hôm đó, Trường Minh nhập vào người của anh ấy làm chuyện kia với tôi, có lẽ anh ấy vẫn còn nhớ, trong lòng hiểu được sự chán ghét của anh.

Cho nên tôi buông tay, nắm vào yên xe điện.

Lúc đến bệnh viện, Lữ Bân đã tỉnh lại, ngay cả “rắn quấn eo” trên eo cũng đỡ hơn nhiều, chỉ là bên dưới hoàn toàn tàn phế rồi.

Sau khi Lữ Phúc Châu nói chuyện với bác sĩ, vẫn dự định chuyển Lữ Bân đến chỗ chúng tôi, như cũ gọi xe cấp cứu đưa đi.

Trước khi đi, tôi bảo anh ấy đổ hết rượu thuốc ở quê đi, nhưng Lữ Phúc Châu chỉ nói với tôi: “Đó là rượu ba dùng tiền mua, dù sao mấy con rắn đó em cũng thả đi rồi, đổ cũng không biết đổ ở đâu, chi bằng để lại cho ba tự xử lý đi.”

“Vậy anh biết ngôi nhà ông ấy xây chính là để tiện cho những người độc thân như bọn họ ở bên trong…” Lời phía sau, tôi quả thật không tiện nói rõ.

Kết hôn ba năm, lúc đầu tôi có về một lần, mỗi năm ăn tết, đều là Lữ Bân đến chỗ chúng tôi.

Nhưng Lữ Phúc Châu lại thường xuyên về thăm, thậm chí năm nay xây nhà mới anh ấy cũng về mấy lần.

Anh ấy sẽ không biết những chuyện dơ bẩn Lữ Bân làm ư?

Sẽ không biết Lữ Bân dùng những thứ này để ngâm rượu sao?

Hay là anh ấy chịu khó về quê như vậy, cũng tham gia vào những việc này?

Nhưng cho dù tôi có nói thế nào, Lữ Phúc Châu đều chỉ im lặng, cũng không nổi nóng như lúc trước.

Cuối cùng, tôi thở dài một hơi, cùng anh ấy về thành phố.

Chuyện sắp xếp bệnh viện cho Lữ Bân đều là Lữ Phúc Châu tự mình làm, anh ấy cũng trông coi ở bệnh viện cả ngày.

Dọn nhà xong, tôi cũng không có ý thuê nhà ở ngoài nên tự mình sống ở đó.

Sau đó, tôi đến tìm bác sĩ Bạch kể về chuyện xà thần Trường Minh, bác sĩ Bạch cũng xem qua hai chiếc vảy rắn, nói đây quả thật là để bảo vệ tôi, xem như là Trường Minh báo đáp việc tôi cứu những con rắn bị ngâm rượu kia ra.

Có lúc Lữ Phúc Châu về nhà lấy đồ và chạm mặt tôi, tôi có thể cảm giác rõ ràng sự hờ hững của anh ấy.

Tôi biết là vì chuyện đó, nhưng chẳng lẽ tôi không phải là nạn nhân ư?

Nguồn gốc của chuyện này cũng là do cha con bọn họ, thậm chí vì cứu cha con họ mà tôi ráng kiềm chế nỗi sợ hãi để giao dịch với một con rắn như Trường Minh.

Kết quả thì sao?

Anh ta oán hận tôi vậy ư?

Vì công việc bị trì hoãn vài ngày nên tôi vẫn luôn nỗ lực làm việc, cố sức không để bản thân nghĩ về mấy chuyện này. Nhưng thời gian trôi qua từng ngày, tôi và Lữ Phúc Châu thậm chí còn đến mức ngay cả một câu cũng không nói với nhau.

Tôi có lòng mua trái cây và thuốc bổ đến thăm Lữ Bân, ông ta cũng không nói chuyện với tôi, thái độ hoàn toàn lạnh nhạt.

Cho dù tôi chủ động thể hiện ý tốt, nói chuyện với Lữ Phúc Châu, hỏi han Lữ Bân, thì cha con bọn họ vẫn thờ ơ với tôi. Đến nỗi, có thể nói bọn họ không hề che giấu chán ghét tôi ra mặt.

Khoảng hai tháng sau, Lữ Bân khỏe lại, trở về nhà.

Ánh mắt ông ta nhìn tôi giống như nhìn kẻ địch, lại giống như kiểu hung ác độc địa hận không thể nhào tới lột quần áo tôi ra.

Tuy cái đó của ông ta mất rồi, nhưng tôi vẫn cảm thấy sợ hãi.

Trước đây Lữ Phúc Châu và tôi chưa rạn nứt tình cảm, anh ấy sẽ bảo vệ tôi, vẫn ổn.

Nhưng bây giờ Lữ Phúc Châu đối với tôi như vậy, lại thêm chuyện của Trường Minh, tôi không biết mình sống ở căn nhà này sẽ xảy ra chuyện gì.

Tôi viện cớ tăng ca, sau khi ở nhờ nhà Tôn Thái Doanh vài ngày, tôi dứt khoát đề nghị ly hôn với Lữ Phúc Châu.

Chuyện của Trường Minh, có lẽ là đàn ông thì đều không chấp nhận được.

Vì Lữ Bân ở nhà, tôi không muốn chạm mặt ông ta nên hẹn Lữ Phúc Châu đến quán bar Nợ Phong Nguyệt để nói chuyện.

Anh ta nghe tin tôi muốn ly hôn, ngược lại không chút cảm xúc, có lẽ cũng đồng ý.

Tôi đưa thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn cho anh ta: “Tôi đã chuyển năm trăm nghìn tệ cho ba anh xây nhà ở quê, bên dưới có giao dịch của ngân hàng, anh có thể xem. Nhà ở quê tôi không chia được, căn đang ở bây giờ, lúc đầu anh cũng chỉ trả tiền đặt cọc, sửa sang là do tôi bỏ tiền, tiền trả góp hàng tháng tuy cũng là của anh, nhưng cũng không tính là nhiều.”

“Phần còn lại tôi tự trả, nhà là của tôi, xe và căn nhà ở quê đều là của anh, được không?” Tôi đã tính toán, thật ra Lữ Phúc Châu còn hời chán.

Trước khi Lữ Bân về quê xây nhà, Lữ Phúc Châu vừa đổi xe mới hết bảy trăm nghìn tệ, không có tiền nên lấy năm trăm nghìn tệ ở chỗ tôi đi.

Những năm qua, đồ Lữ Bân dùng và mặc đều do tôi mua, chi tiêu trong nhà hầu hết cũng là tôi trả.

Tiền trả góp mua nhà tổng tộng hai mươi năm, Lữ Phúc Châu mới trả hơn hai năm, tính ra anh ta cũng không thiệt.

Nhưng sau khi tôi nói xong, Lữ Phúc Châu cầm “Thỏa thuận ly hôn” nhìn chằm chằm tôi nói: “Nhà thuộc về cô thì tôi ở đâu?”

Tôi nghe lời này liền nói: “Vậy anh muốn chia thế nào?”

“Xe có thể định giá, tôi bù cho cô giá chênh lệch. Nhà mỗi người một nửa, bên nào lấy thì bù tiền cho bên còn lại. Năm trăm nghìn tệ đó là cô cho ba tôi, cô đi tìm ông ấy mà đòi, không liên quan gì đến tôi hết. Còn căn nhà ở quê, cô muốn ở thì cũng có thể ở.” Lữ Phúc Châu xé “Thỏa thuận ly hôn” ném thẳng vào thùng rác, còn nhìn tôi nói: “Tôi biết trong thẻ của cô có không ít tiền, đây đều là tài sản sau khi kết hôn, lấy hết ra chia đi.”

Trong phút chốc, tôi bị sốc bởi sự vô liêm sỉ của Phúc Châu!

Xe sụt giá rất trầm trọng, lúc mua bảy trăm nghìn tệ, qua tay rồi, e là chỉ đáng giá hai ba trăm nghìn thôi nhỉ?

Hồi trước tôi không cho anh ta mua xe đắt như vậy, anh ta cứ khăng khăng là công việc của công ty cần, giờ thì định giá cho tôi chia?

Còn căn nhà ở quê, ly hôn rồi sao tôi ở được?

Tôi nén bực bội trong lòng ngực, lần nữa hận mình không giỏi mồm giỏi miệng.

Ông chủ quán bar vội đưa cho tôi một ly nước ép, tỏ ý bảo tôi đừng tức giận, rồi nói với Lữ Phúc Châu: “Phu thê nhất tràng, hảo tụ hảo tan*. Cô ấy vì cha con anh, cũng dốc hết tâm tư rồi.”

*Ý chỉ không ở bên nhau nữa thì nên chia tay trong yên bình.

Nhưng Lữ Phúc Châu chỉ liếc ông chủ kia một cái: “Anh nói giúp cô ta, có phải anh cũng có quan hệ gì với cô ta không.”

Tôi cầm ly nước hắt hết nước trái cây bên trong lên mặt Lữ Phúc Châu ngay tại chỗ, hét lên với hắn ta: “Cút!”

Có lẽ Lữ Phúc Châu chưa từng thấy tôi thế này, nhìn tôi sững sờ một hồi, đưa tay lau đồ uống trên mặt rồi trực tiếp bỏ đi.

Ông chủ quán bar nhìn tôi, lắc đầu nói: “Hảo tụ hảo tan, tiền tài chỉ là vật ngoài thân, đặc biệt là giữa vợ chồng, yêu hận đều sâu đậm, một khi dồn ép thì sẽ chạm đến ý nghĩ không nên có, tồi tệ biết bao.”

Anh ấy còn sợ tôi nghe không hiểu, chỉ vào biển hiệu quán bar sau lưng anh: “Nợ Phong Nguyệt, hiểu không? Bây giờ hình sự cũng như vậy, vợ chồng một bên chết đi, kẻ hiềm nghi lớn nhất luôn luôn chính là bên còn lại.”

Tôi hiểu ý của anh ấy, nhưng vừa nghĩ đến liền thấy tôi không có lỗi với Lữ Phúc Châu, là hắn ta có lỗi với tôi. Kết quả hắn vẫn đối xử với tôi như vậy, trong lòng có một nỗi căm hận không nguôi.

Cuối cùng ông chủ quán bar gọi điện thoại cho Tôn Thái Doanh, bảo cô ấy đưa tôi về.

Vài ngày sau, tôi vẫn đặt toàn bộ tinh thần và sức lực vào công việc, đồng thời cũng lưỡng lự giữa việc từ bỏ tranh giành mấy thứ đó với việc chiến đấu đến chết với Lữ Phúc Châu.

Đúng lúc tôi đang nóng ruột không biết phải lực chọn thế nào, Lữ Phúc Châu – người đã chiến tranh lạnh với tôi ba tháng – chủ động gọi điện thoại cho tôi, nói hắn ta nghĩ kĩ rồi, đồng ý li hôn, chia tài sản theo như tôi nói.

Hắn dự định đưa Lữ Bân về quê, cũng chuẩn bị dọn hết đồ đi, kêu tôi về cùng ăn một bữa cơm, sau đó đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn, rồi chuyển nhượng căn nhà đứng tên một mình tôi.

Giọng điệu hắn ta dịu dàng, dường như mang theo sự áy náy.

Điều kiện duy nhất chính là bảo tôi đưa chiếc gai đối phó với Trường Minh của bác sĩ Bạch cho hắn, lí do là sợ Trường Minh lại báo thù Lữ Bân, cũng coi như để cho Lữ Bân phòng thân.

Hắn ta nói chuyện một cách hợp lý, ngữ điệu thành khẩn.

Nhưng vào lúc hắn đưa ra đề nghị, vị trí hai tấm vảy rắn trên vai tôi đột nhiên đau âm ỉ.

Tôi không thể không sinh lòng cảnh giác, trực tiếp nói với Lữ Phúc Châu: “Sau khi trở về, tôi trả cái gai đó lại cho bác sĩ Bạch rồi. Thứ đồ đó rất quý giá, tôi không dùng tới, đương nhiên vật phải về với nguyên chủ.”

Đây là sự thật!

Trong giọng điệu của Lữ Phúc Châu dường như có chút tiếc nuối, nhưng cũng không nói nhiều, chỉ mời tôi sang, còn nói sẽ đến công ty đón tôi. Tôi nghĩ đến trong chiếc xe đó toàn là mùi rượu rắn luẩn quẩn không tan nên đã từ chối.

Lúc tôi bắt xe đến nơi, phát hiện trên bàn bày không ít món ăn, đều là do Lữ Bân làm.

Ở cửa đặt đầy thùng giấy to, bên trên viết địa chỉ, trông có vẻ như Lữ Phúc Châu thật sự muốn chuyển đi.

Chỉ là sau khi vào nhà, hai chiếc vảy rắn trên vai tôi càng ngày càng đau, thậm chí giống như bị kim đâm vậy.

Lữ Bân vẫn mặt mày cau có nhìn tôi, còn Lữ Phúc Châu thì gọi tôi qua ngồi.

Tôi thực sự không muốn ngồi chung bàn ăn với cha con nhà họ nữa, vì vậy tôi lấy "Thỏa thuận ly hôn" mới soạn ra, nói với Lữ Phúc Châu: "Ký đi, ký xong tôi sẽ đi ngay."
 
Nhân Tâm Như Xà
Chương 9


Căn nhà này, tôi cũng không định ở nữa, Lữ Phúc Châu có lẽ cũng không ngờ tôi sẽ thẳng thắn như vậy, sững sờ một lúc.

Ngay khi hắn đưa tay ra nhận giấy thỏa thuận, tôi cảm giác hai chiếc vảy trên vai mình đột nhiên truyền đến cảm giác đau nhói.

Theo bản năng, tôi quay đầu muốn nhìn quanh vai một chút, vừa xoay đầu, tầm nhìn nơi khóe mắt thoáng thấy Lữ Bân cầm một chiếc khăn tay, đang đổ cái gì đó vào.

Thấy tôi quay đầu lại, ông ta đơ ra một hồi rồi nói với Lữ Phúc Châu: “Mau!”

Mà bàn tay đưa ra nhận giấy thỏa thuận của Lữ Phúc Châu bỗng kéo lấy cánh tay tôi, chặn tay trói tôi trước ngực.

Lữ Bân vội vàng lấy khăn bịt lên mũi và miệng tôi, cười hả hê với tôi: “Thuốc này là người ngâm rượu rắn đã dạy tao chế ra đó, ngửi vào là ngã, tao dùng cái này đối phó không ít em tình nhân ở lại trong thôn đâu.”

“Hơn nữa tác dụng của thuốc này rất ngắn, một hồi là hết, trong máu cũng sẽ tra không ra.” Lữ Bân bịt chặt mũi tôi, lạnh lùng nói với tôi: “Có phải chỉ có mùi rượu không?”

Tôi cảm nhận được mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi, sau đó cơ thể liền mềm nhũn.

Lữ Bân bỏ khăn ra, nói với tôi: “Mày nói mày xem, giành nhà có ích gì chứ, mạng cũng mất rồi, những gì còn lại của mày không phải cũng là của con trai tao sao?”

Lữ Phúc Châu cũng từ từ buông tôi ra, để tôi gục xuống trước bàn ăn.

Tôi ngã xuống đất, thân thể mềm nhũn, nhưng vảy rắn ở vai đau buốt, làm tôi duy trì được tỉnh táo.

Lữ Phúc Châu ngồi xổm bên cạnh tôi, khẽ thở dài: “Châu Cầm, tôi cũng không muốn như vậy đâu. Nhưng cô ngủ với con rắn đó rồi, tôi không thể chạm vào cô nữa. Nếu ly hôn, thì cô lại cương quyết muốn nhà, muốn tiền. Cô nói tôi phải làm sao đây?”

Tôi cố gắng ngẩng đầu muốn nhìn hắn ta, nhưng hắn ta lại lấy điện thoại ra gọi điện, hình như là công ty chuyển nhà, bọn họ đã đến dưới lầu rồi, hắn nói sẽ lập tức chuyển đồ xuống.

Sau đó Lữ Bân cười tít mắt mở cửa tủ, lấy ra một cái túi ni lông trong suốt. Bên trong có một con rắn hổ mang toàn thân đen tuyền, kích thước bằng cánh tay tôi, giống như con rắn ban đầu ông ta ngâm trong rượu rắn đó.

Ông ta trực tiếp bỏ con rắn vào trong dọc theo ống quần tôi, sau đó nói với tôi: “Là mày hại chết bạn thân lâu năm của tao, hai tháng nay tao đặc biệt nhờ người ta tìm con rắn này, lại ngâm nó trong rượu rắn, lát nữa cho dù nó không chui vào người mày, thì cũng cắn chết mày.”

“Cảnh sát sẽ chỉ cho rằng con rắn bị đè bẹp lần trước bắt được là giả, con này mới là con chạy ra khỏi bình rượu, quay về báo thù chúng ta. Mà tao và Phúc Châu chuyển đồ xuống lầu, vừa hay tránh được, lúc quay lại sẽ đi cùng người của công ty vận chuyển, gặp phải mày bị con rắn gi ết chết.” Lữ Bân càng nói, sắc mặt càng u ám.

Ông ta nhìn tôi chằm chằm, nói: “Nếu như không phải do ý nghĩ ác độc đó của mày thì sao tao lại biến thành như thế này được. Chết như vậy coi như hời cho mày rồi. Nếu như không phải muốn mày chết sớm một chút thì tao đã đem mày về quê, để mày giúp bọn tao kiếm một khoản, rồi lại gi ết chết mày!”

Tôi cảm nhận được vảy rắn thô ráp đang bò lên dọc theo chân tôi.

Tôi muốn cử động, nhưng không thể nào động đậy được, trái lại cơn đau chỗ vảy rắn trên vai tôi càng ngày càng nhức nhói hơn.

Lữ Phúc Châu ngồi xổm ở một bên, nhưng lại không hề có ý muốn cứu tôi.

Lữ Bân còn lần mò khắp người tôi, dường như đang tìm cái gai của bác sĩ Bạch, sau khi tìm không thấy, ông ta véo vài cái lên người tôi như để trút giận.

Lữ Phúc Châu vội vàng kéo ông ta: “Đừng để lại dấu vết nữa.”

Đúng lúc điện thoại hắn reo lên, Lữ Bân lập tức lườm tôi một cách hung dữ, sau đó bỏ chiếc túi đựng rắn lên bếp đốt, phần tro còn lại ném vào trong ống nước bồn rửa rau. Trước khi đi, còn cố ý lấy một chiếc gai tre chọc vào đuôi con rắn đã chui vào ống quần tôi hơn một nửa. Con rắn đó bị đau, liền nhảy tán loạn trong ống quần tôi, há miệng cắn trúng tôi.

Lữ Bân cười ha ha với tôi, ông ta và Lữ Phúc Châu mỗi người mang một cái thùng giấy to đi ra ngoài. Đồng thời còn chuyển hai thùng giấy ra cửa, chặn cửa lại.

Khi Lữ Phúc Châu ra ngoài, còn xoay đầu nhìn tôi một cái. Trong mắt không hề có chút áy náy, chỉ chứa đầy lạnh lùng.

Mà Lữ Bân ôm thùng giấy to, thúc hắn một cái, đẩy hắn ra khỏi cửa.

Sau khi họ rời đi, con rắn trong ống quần tôi càng bò càng kích động, cả cái đuôi rắn co lại, quấn lấy chân tôi.

Tôi cảm thấy bắp chân bị siết chặt, cố gắng nhìn xuống, thấy đầu con rắn đang ngóc lên, ngay khi nó cắn tôi, cơn đau nhói ở vai truyền đến, sau đó một bóng đen lóe lên, nhảy ra từ trong vai tôi.

Trường Minh một thân hắc y kim văn* đứng bên cạnh tôi, đưa tay kéo con rắn hổ mang đang chui trong ống quần tôi ra.

*Quần áo đen có hoa văn vàng

Anh ấy cười với tôi: “Châu Cầm, lại gặp nhau rồi.”

Tôi nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy đau lòng.

Từ lúc bắt đầu, anh ta đã biết cha con Lữ Phúc Châu là loại người bội tình bạc nghĩa, cho nên mới để lại hai chiếc vảy rắn trên người tôi.

Quả nhiên, người không bằng rắn!

Tôi cố gắng đảo mắt nhìn Trường Minh. Nhưng anh ấy lại khẽ cười với tôi: “Tôi giữ lại mạng sống cho cha con hắn ta, là vì em hi vọng bọn họ được sống, nếu bọn họ đã hại em, thì cũng không cần giữ lại nữa!”

Nói xong, anh ấy sờ vào hai chiếc vảy trên vai tôi. Anh ấy chỉ nhẹ nhàng đưa tay bóc ra, hai chiếc vảy rắn mà Lữ Phúc Châu cào tôi rách thịt chảy máu cũng không rút ra được liền rơi vào tay anh ấy.

Tôi nhìn Trường Minh đút hai cái vảy rắn vào miệng con rắn đen kia, không biết anh ấy muốn làm gì.

Anh ấy ngồi xổm xuống, hôn nhẹ lên môi tôi: “Châu Cầm, tôi đang đợi em. Nếu như em chán ngán lòng người phức tạp bên ngoài, thì có thể đến tìm tôi.”

Tôi cố gắng muốn nói chuyện, nhưng sau đó Trường Minh đã biến mất.

Con hổ mang đã nuốt hai chiếc vảy rắn đang nằm cuộn tròn bên cạnh tôi, không hề nhúc nhích.

Không biết qua bao lâu, ngoài cửa truyền đến tiếng Lữ Bân nói chuyện: “Còn nhiều thùng giấy lắm, mấy anh giúp tôi chuyển, tôi đi lấy nước cho mấy anh.”

Theo sau cha con bọn họ, còn có hai người mặc đồng phục từ cửa bước vào.

Lữ Bân thấy tôi nằm trên đất, ngạc nhiên kêu lên một tiếng: “Châu Cầm, con sao vậy…”

Mắt thì lại nhìn xuống eo tôi.

Nhưng ngay khi ông ta nhìn, con rắn hổ mang nằm cuộn tròn bên cạnh tôi bỗng co người búng lên, bổ nhào về phía Lữ Bân.

Rắn hổ mang vốn có tốc độ nhanh, Lữ Bân mở miệng muốn hét, nhưng còn chưa kịp phát ra tiếng, con rắn đó đã quấn lấy cổ ông ta, há to miệng cắn rách cổ họng ông.

Hai nhân viên của công ty chuyển nhà bị dọa hét lớn, co chân chạy mất.

Thấy vậy, Lữ Phúc Châu dường như mới hoàn hồn, hét lớn cũng muốn chạy theo, nhưng vừa xoay người thì con rắn kia đã quấn lấy chân hắn ta…

Tôi gắng sức vùng vẫy, muốn cử động, nhưng thế nào cũng không nhúc nhích nổi.

Cũng vào lúc đó, một bàn tay đã che mắt tôi lại. Giọng nói dịu dàng của Trường Minh vang lên bên tai tôi: “Đừng nhìn.”

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng hét thảm thiết của Lữ Phúc Châu, mùi máu tanh nồng nặc tỏa ra trong không khí.

Dường như Trường Minh thở dài, sau đó tôi lại nghe thấy mùi rượu thuốc của Lữ Bân, tôi ngất đi.

Lúc tôi tỉnh dậy lần nữa đã ở trong bệnh viện rồi, Tôn Thái Doanh và ông chủ quán bar ở bên cạnh với tôi, còn có cảnh sát Tần và cảnh sát Văn lần trước. Sau khi nhân viên y tế xác định tôi không sao, bọn họ mới thẩm vấn tôi.

Trừ sự tồn tại của Trường Minh, tôi đã kể lại tất cả mọi chuyện, cảnh sát Tần chỉ lắng nghe một cách cẩn thận, một câu cũng cũng không nói thêm.

Ông chủ quán rượu giúp tôi tiễn họ ra cửa, lúc này Tôn Thái Doanh mới nói với tôi, cha con Lữ Phúc Châu đều bị rắn cắn chết rồi.

Con rắn đó không hề bỏ chạy, chỉ nằm tại chỗ, đợi cảnh sát đến bắt nó.

Cho dù cảnh sát có xác nhận thế nào, đó cũng chỉ là một con rắn hổ mang bình thường có hơi lớn chút, nhưng nó đã trực tiếp một phát cắn đứt nửa cổ của Lữ Bân.

Tuy Lữ Phúc Châu đã tháo camera giám sát ở nhà, nhưng camera ở lối vào của chung cư vẫn quay được cảnh Lữ Bân mang con rắn về nhà.

Còn chuyện vì sao con rắn không cắn tôi mà lại cắn cha con bọn họ, điểm này không ai nói rõ được.

Cảnh sát cũng tra được rượu thuốc mà Lữ Bân đánh mê tôi nằm ở trong nhà, kết hợp với “Thỏa thuận ly hôn” tôi để trên bàn, cùng với nhật ký cuộc gọi của tôi với Lữ Phúc Châu, có thể chứng minh rằng cha con Lữ Phúc Châu thật sự muốn giết tôi.

Tôi chỉ nằm viện một ngày, trong thời gian đó còn cố ý xem nơi vốn dĩ có vảy rắn trên vai, nơi đó giờ đã nhẵn bóng, chẳng qua chỉ có hai vết đỏ hồng.

Lúc có vảy rắn, thì có thể thấy rõ hai chiếc vảy rắn. Bây giờ vảy rắn không còn nữa, hai vết đỏ hồng giống như hai cánh hoa.

Sau này tôi có đến hỏi bác sĩ Bạch, anh ấy nói với tôi, xà thần Trường Minh là thần bảo vệ của tộc rắn, giống như con người cũng có thần bảo vệ của mình vậy, khi oán hận của loài rắn đến một mức độ nhất định, nó sẽ xuất hiện từ thân rắn, bảo vệ tộc rắn.

Nó là rắn thần, nhưng không nhất định phải là rắn. Cũng giống như thần mà con người tôn sùng không nhất định phải là người.

Vì vậy thứ tôi nhìn thấy nhập vào người Lữ Phúc Châu vốn không phải là con rắn đen kia, mà là xà thần Trường Minh.

Còn về lý do tại sao nó lại phát sinh quan hệ như vậy với tôi, bác sĩ Bạch cũng không nói rõ được, chỉ nói chắc là do cơ duyên.

Vì đã có người chết hai lần, ba mạng người, nên tôi đem căn nhà rao bán.

Nhà bị ép giá hết lần này đến lần khác, gần như giảm một nửa so với giá gốc, sau này vẫn là được một tác giả viết tiểu thuyết linh dị mua lại.

Tôi bán xe của Lữ Phúc Châu, lại về quê bán sang tay căn nhà cũ, tuy có hơi trắc trở, nhưng dân làng gần đó đều biết là nhà mới xây, cũng coi như có thể bán được.

Nhưng khi tôi tính tổng lại, phát hiện tiền bán nhà, bán xe, cộng lại vừa hay là một nửa những gì tôi đáng được hưởng.

Số tiền bán căn nhà ở quê, trừ vào tiền của người ta và tiền xe, đến tay tôi cũng gần như vừa đúng năm trăm nghìn tệ.

Vào lúc tôi đang sụt sịt rằng đúng là ý trời, đi một vòng quanh căn nhà đó, nghĩ đến việc Trường Minh mang những con rắn ngâm qua rượu kia rời khỏi từ đâu, thì hàng xóm bên cạnh nói với tôi, trước đây sau nhà cũ có một sườn núi nhỏ, ở đó có một cái hang lớn, bên trong hình như có rắn, có vài lần Lữ Bân muốn bắt, nhưng đều không bắt.

Lúc này tôi mới đột nhiên nhớ lại, năm đó khi tôi về quê với Lữ Phúc Châu là có lẽ mùa đông, tôi đến đây có hơi lạ nước lạ cái nên mặt nổi mụn. Lữ Bân nói muốn đào rắn hầm gà mái, làm món long phụng đấu nhau cho tôi ăn.

Chính là chỉ vào cái hang lớn sau nhà, nói bên trong có rắn, mùa đông bọn chúng sẽ không động đậy, dễ bắt nhất.

Lúc đó tôi khuyên Lữ Phúc Châu, sợ Lữ Bân không đồng ý, còn kể với Lữ Bân không ít chuyện về rắn giữ nhà, vượng trạch*, bảo ông ta cho dù biết đó là hang rắn, thì cũng đừng động vào.

*Giúp gia chủ giàu có sung túc.

Nhưng tôi không ngờ, khi Lữ Vân xây nhà mới, ông ta mở rộng ra dốc núi phía sau, hang rắn cũng bị đào, đào được ổ rắn ngâm rượu đó.

Khi tôi rời khỏi quê của Lữ Phúc Châu, từng nghĩ qua có nên đi gặp Trường Minh hay không, nhưng nghĩ ngợi rồi lại thôi.

Nếu đã không có ý định ở lại, đi gặp một lần, thì cũng uổng phí tâm tư.

Vào trong núi sâu, cho dù rời xa lòng người phức tạp, nhưng tôi đã quen với cuộc sống bên ngoài, không có mạng, không điện thoại, không điện…Không ăn không uống, lẽ nào tôi cũng phải đào rau ăn cả đời sao?

Những ngày sau đó, tôi trải qua rất nhạt nhẽo, tôi lấy tiền mua lại một căn nhà mới, cách nơi ở của bác sĩ Bạch khá gần, Tôn Thái Doanh sống ở đối diện, như vậy làm tôi tương đối có cảm giác an toàn.

Công việc vẫn khá bận rộn, có lúc buổi tối tôi sẽ nằm một mình trên giường, cũng sẽ nghĩ đến Trường Minh, nghĩ đến Lữ Phúc Châu…

Vào một ngày sương giáng nọ, bác sĩ Bạch đột nhiên bảo Hoa An Phàm – cũng chính là ông chủ quán bar chuyển lời cho tôi, nói rằng sương giáng triết trùng hàm phủ.

Tôi không biết điều này có nghĩa là gì, còn cố ý tra một chút, đại khái là nói động vật ngủ đông bắt đầu vào hang ngủ đông rồi.

Cũng chính là nói, những con rắn đó cũng ngủ đông, tôi sẽ không sợ ra đường lại gặp phải rắn nữa.

Cũng chính là nói, Trường Minh chắc cũng nên ngủ đông rồi nhỉ.

Có lẽ sau khi anh ấy tỉnh lại, sẽ quên đi chuyện ngoài lề là tôi đây.

Tối hôm đó, tôi ăn lẩu với Tôn Thái Doanh, uống được chút rượu, Hoa An Phàm đã đón cô ấy đi mất.

Tôi uống đến mức hơi say, nằm trên giường, không biết tại sao lại nghĩ đến Trường Minh…

Sau đó eo tôi nặng trĩu, dường như có một cánh tay vươn ra từ trong chăn ôm lấy tôi.

Tôi mơ màng quay đầu lại, đập vào mắt là gương mặt tuấn lãng như thần của Trường Minh.

Anh ấy ôm tôi vào lòng, cạ cạ lên mặt tôi, sau đó vùi đầu vào cổ tôi: “Tôi đã luôn đợi em đến tìm tôi, đợi đến khi sương giáng em cũng không đến, tôi chỉ có thể đến tìm em thôi!”

Tôi nhất thời cảm xúc lẫn lộn, không biết là chua hay là chát.

Trường Minh lại lẩm bẩm nói: “Yên tâm, tôi rất dễ nuôi, không cần ăn, mùa đông chỉ cần ngủ, mỗi đêm em ôm tôi ngủ là được.”

Nhưng anh ấy ở đây là sao?

Sau đó, Trường Minh ôm chặt tôi, thì thầm nói: “Mùi rượu à…”

Tôi vẫn muốn nói thêm gì đó, nhưng cái miệng ngu ngốc này căn bản chưa kịp mở ra đã bị Trường Minh hôn lên.

[Hết phim]
 
Back
Top Bottom