Cập nhật mới

Khác Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
258122728-256-k820036.jpg

Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
Tác giả: TruyenCungDau2020
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Truyện diễn ra vào đại lễ thành hôn của Võ An Duyên, chính thất của ông hoàng Hồng Nhậm (tức vua Tự Đức), người sau này sẽ trở thành Lệ Thiên Anh Hoàng Hậu, Hoàng quý Phi đầu tiên của triều đại nhà Nguyễn.

Nhưng đó là câu chuyện của sau này, còn hiện tại, cô tiểu thư An Duyên vẫn đang suy tư và nghi hoặc về quyết định của mình.

Liệu đây có phải là cuộc sống mà cô mong muốn?

Liệu cô và Hồng Nhậm có thể cùng nắm tay nhau vượt qua bao sóng gió của Hậu Cung ác nghiệt này hay không?

Hay danh vọng và địa vị sẽ khiến họ phải xa nhau mãi mãi?

Truyện được dựa trên nhân vật và sự kiện, mốc thời gian có thật.

Nhưng nội dung và tình tiết hoàn toàn là hư cấu, nếu có trùng hợp thì chỉ là ngẫu nhiên.



wedding​
 
Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
Chương 1


Đã qua canh ba nhưng ông vẫn ngồi trầm ngâm dưới gốc cây Ngô Đồng.

Bình rượu trên tay đã vơi được hơn một nữa, nhưng sao tâm trạng của ông vẫn nặng nề như lúc chưa say?

Con gái lớn đi lấy chồng, đó là việc tốt.

Nhưng tại sao người nó lấy lại là người làm ông lo lắng nhất.

Phải chi trước đây ông đừng để nó kết thân với Diên Phúc công chúa, đừng để nàng ta đưa nó vào cung chơi thường xuyên, thì giờ đây ông đâu phải lo lắng như vậy.

Làm cha làm mẹ, ai chẳng mong con mình có thể gả vào hào môn, sống cuộc sống sung sướng, bản thân thì được hưởng phúc...nhưng đó là hào môn, còn con gái của ông, là một chân bước vào hỏa ngục.

Võ Xuân Cẩn đã làm quan trong triều đình được gần nửa đời người, nên ông biết rõ bộ mặt thật của cái vẻ ngoài hào nhoáng đó.

Ai cũng mong bản thân có thể một tay che trời, nhưng rốt cuộc ngay cả hoàng đế cũng không thể làm chủ hậu cung của ngài .

Hậu cung là một nơi đáng sợ.

Xuân Cẩn đã từng nhìn thấy những câu chuyện đáng sợ đến đau lòng, như chuyện Hiền Phi yêu dấu của tiên đế chết trong uẩn khúc khi cố gắng giành lấy ngôi vị Hoàng Thái Phi, rồi những phi tần của Thiệu Trị Đế, họ cũng đâu có ngày nào được yên ổn.

Hậu cung như một màn kịch nhiều cực điểm, ngay cả nhân vật chính cũng chưa chắc có được kết cục tốt đẹp.

Ông đã từng thề rằng sẽ không bao giờ để cho các con của mình bước vào cái nơi đầy quỷ quyệt đó, nhưng không ngờ, cô con gái út, đứa con mà ông thương yêu nhất, lại sớm phải gả đi làm thiếp cho ông hoàng Hồng Nhậm.

Ông biết Hồng Nhậm không phải là người xấu, nhưng một khi đã trao thân gửi phận cho y, cả cuộc đời của An Duyên xem như đã được định sẵn, chỉ là...sự sắp đặt này không như ông mong muốn.

Vẫn đang chìm trong men say và bao nỗi lo âu phiền muộn, Xuân Cẩn bất ngờ khi An Duyên từ xa đi tới, trên tay là một bình rượu, loại rượu mà ông thích uống nhất.

"An Duyên, sao con còn chưa ngủ?

Ngày mai là ngày trọng đại, nếu có sơ xuất gì cha sợ gia đình ta mang tội tày đình"

An Duyên nhìn ông rồi cười, nụ cười của sự hạnh phúc.

"Đêm nay là đêm cuối con được ở nhà rồi.

Bắt đầu từ ngày mai, con sẽ là con dâu của hoàng tộc, sẽ không thể thường xuyên về thăm cha mẹ.

Con muốn dành trọn đêm nay với cha"

Xuân Cẩn nhìn cô con gái.

Ánh mắt của nó toát lên sự viên mãn, cái sự viên mãn mà vợ chồng ông hằng mong mỏi.

Nhưng hiện giờ, ông chỉ nhìn thấy con đường phía trước của An Duyên ngập tràn gai nhọn.

An Duyên dường như không hề biết những lo lắng của cha.

Cô đến ngồi bên cạnh ông, rót rượu ra hai chiếc chum nhỏ, cô cầm chiếc chum lên khoé miệng, chiếc còn lại đưa về hướng của ông.

"Cha, hôm nay con gái uống với cha" cô nói

Xuân Cẩn kinh ngạc nhìn cô.

Từ trước đến giờ ông chưa hề cấm cản cô uống rượu, nhưng cô vẫn luôn tránh né nó.

Vậy mà hôm nay, chính cô lại là người muốn uống.

"Tại sao hôm nay con lại muốn uống?

Con không sợ sẽ không thể cử hành hôn lễ à?"

"Cha đừng lo lắng quá, con gái biết chừng mực, sẽ không làm cha phải thất vọng"

Ông cười lớn, "ta biết, ta biết chứ.

Con nhất định sẽ không làm cho Võ gia phải mất mặt.

Chỉ là..."

Ông dừng câu nói ở đó.

An Duyên mở to mắt nhìn, cô không biết rốt cuộc ông muốn nói gì với cô.

"...An Duyên" ông nhẹ nhàng nói

"Thưa cha..."

"

Sau này về phủ, đừng quá quan tâm chuyện hậu cung...cha biết sớm muộn gì Hồng Nhậm cũng sẽ lên làm vua, nhưng nếu chuyện đó xảy ra, con cũng đừng tranh đấu để lên Nhất Giai"

An Duyên chau mày.

Cô thật sự không hiểu Xuân Cẩn đang muốn nói điều gì.

"

Sau này Nhị Giai cũng được, Cửu Giai cũng được, đừng tranh đấu, đừng gây hiềm khích với những người khác..."

"Cha", An Duyên ngắt ngang, "lời cha nói con cũng hiểu phần nào, con biết cha sợ con gái chịu khổ, nhưng Hồng Nhậm đã từng hứa với con...chàng ấy hứa sau khi thành hôn sẽ không cưới thêm một ai nữa"

Xuân Cẩn nghe An Duyên nói vậy thì nhếch môi trong chua xót.

Làm gì có chuyện ông hoàng chịu yêu mãi một người cơ chứ.

Cả Hồng Nhậm và An Duyên đều quá ngây thơ.

Hai đứa còn chưa đủ trưởng thành để nhận thức được bản thân sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi vòng xoay khắc nghiệt của hoàng tộc.

Rồi đây, con cháu của chúng cũng vẫn sẽ tiếp tục sống tròn sự sắp xếp, vẫn sẽ đa thê, vẫn sẽ tranh giành sủng hạnh.

Ông nắm lấy tay của An Duyên.

"Ta muốn con phải sống tốt, không thẹn với lòng...nhưng cũng nên biết thân biết phận.

Đừng gây ra phiền phức, đừng dính đến người của hoàng tộc"

"Con biết rồi, thưa cha"

An Duyên nói thế nhưng thật ra trong suy nghĩ của cô, hoàng cung là một nơi màu nhiệm.

Cô đã nghe nhiều người kể về sự tráng lệ của nó, về cuộc sống sung sướng không phải ưu tư phiền muộn.

Cô tin chắc rằng cuộc đời của cô cũng sẽ như vậy, cô đã trao tương lai và hạnh phúc của mình ở đúng chỗ.

Hai cha con cứ thế vừa uống vừa nói những chuyện của quá khứ.

"Con có nhớ lúc nhỏ con rất quậy phá không?

Đường đường là con gái mà lúc nào cũng thích nghịch ngợm với các anh"

"Thưa cha con nhớ chứ.

Con nhớ có lần, con trộm đĩa thịt bò mẹ vừa để trên bàn rồi ăn hết sạch.

Sau đó bị phạt quỳ gối cả đêm"

"Hahaha!

Con lúc nào cũng là đứa tinh quái nhất nhà!"

An Duyên nghe vậy thì phì cười, "rồi con còn hay đi hái trộm trái cây của nhà người khác, rồi bị cha đánh mấy trận nhừ tử"

"Còn hay đi gây chuyện với lũ trẻ gần nhà nữa!

Làm sao ta quên được!"

Cả hai cứ thế kể hết chuyện này đến chuyện khác, cho đến khi trời đã tờ mờ sáng.

"Trời sắp sáng rồi, con mau vào ngủ đi, kẻo ngày mai không làm tròn bổn phận trong đại lễ"

An Duyên nhìn ông, trông cô có vẻ chần chừ, tay cô dường như không muốn rời ông

"Cha...con gái sẽ rất nhớ nơi này"

Ông nhìn đôi mắt rơm rớm lệ của cô rồi thở dài.

Ông cũng đâu muốn đứa con gái này rời đi.

Phải chi ông đừng là quan đại thần, phải chi ông là một người bình thường, thì bây giờ, con gái của ông đã không cần kết thông gia với những người như thế.

An Duyên đảo mắt nhìn khung cảnh xung quanh.

Sao bỗng dưng lòng cô lại xuyến xao đến vậy?

Không phải là chỉ vài tiếng trước, cô vẫn đang háo hức về hôn lễ lắm hay sao?

Tại sao bây giờ cô lại không muốn rời đi?

Có lẽ nơi đây đã gắn bó với cô quá lâu, từng ngõ ngách, từng đồ vật, tất cả đều ở bên cạnh cô từ lúc cô còn bé xíu.

Bây giờ rời bỏ, cô thật sự không nỡ.

Xuân Cẩn biết An Duyên đang nghĩ gì, vì bản thân của ông cũng không muốn rời bỏ thứ quý giá nhất của mình.

Ông xoa đầu cô con gái nhỏ bé, cho dù con có lớn bao nhiêu thì đối với ông, nó vẫn là con bé tinh nghịch thích đi phá phách.

Giờ đây ông chỉ mong, dù cho ước mong đó có mong manh, rằng An Duyên sẽ sống một đời bình yên không buồn đau, và ông cũng không cần phải hối hận về quyết định của ngày hôm đó.
 
Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
Chương 2


An Duyên thức dậy từ khi gà còn chưa gáy, khi những hạt sương vẫn còn đọng trên những chiếc lá của chậu lưu ly bên cửa sổ.

Cô bước đến, chăm chú nhìn những bông hoa màu tím biếc, chậu hoa này, là chính tay Hồng Nhậm trồng tặng cô.

Chợt cô thấy có cánh hoa nhỏ rơi xuống khung cửa sổ, cánh hoa cứ thế nằm yên bên khung cửa sổ, phó mặc số phận cho làn gió cứ thế cuốn đi.

"Hoa lưu ly nhà ai

Tím những chiều nhung nhớ

Cho người đi người ở

Có bao giờ quên nhau"*

Hôm nay là ngày thành hôn của cô và Hồng Nhậm.

Cô vừa cảm thấy hạnh phúc vừa thấy lo lắng.

Liệu quyết định này có chính xác không?

Liệu sau này, cô có hối hận với nó không?

Như chậu lưu ly này vậy, lưu ly tượng trưng cho sự thủy chung, nhưng khi cánh hoa chợt bay mất, nó sẽ chẳng quay trở lại.

Cô biết Hồng Nhậm là hoàng tử, là người của hoàng tộc, sẽ không tránh khỏi cảnh "năm thê bảy thiếp", nhưng sao cô vẫn lo sợ.

Nếu như sau này, chàng quên đi tình nghĩa phu thê mà vui bên tình yêu mới, liệu cô có đủ bản lĩnh để chúc phúc cho chàng hay không?

"Tiểu thư, để em với tóc cho cô"

An Duyên gật đầu.

Thị Bình đã ở bên hầu hạ cô được hơn năm năm, cô xem con bé như là em gái ruột của mình, thậm chí là còn thân thiết hơn các anh trai.

Bây giờ phải về nhà chồng mà lại không thể đem Bình theo, thật sự làm cô có chút chạnh lòng.

"Thị Bình, sau này ta đi rồi, em sẽ nhớ ta chứ?"

"Sao tiểu thư lại hỏi vậy?

Em nhất định sẽ nhớ cô.

Cô đi rồi, sẽ không còn ai đọc sách cho em nghe nữa?"

Giọng của Thị Bình nghẹn lại, làm cho An Duyên cũng muốn khóc theo.

Cô nắm chặt tay của Thị Bình, căn dặn:

"

Sau này nhất định phải mạnh mẽ, đừng mau nước mắt quá.

Em nhớ phải làm việc chăm chỉ, đừng làm phật ý bà cả ... bà ấy tính tình nóng nảy lại hay bắt bẻ, ta sợ bà ấy sẽ làm khó dễ em"

Thị Bình nuốt nước mắt, "tiểu thư yên tâm, em sẽ không để bị ai bắt nạt, sẽ không làm buồn lòng lão gia và hai phu nhân"

An Duyên gật đầu rồi mỉm cười.

Trước giờ Thị Bình chưa từng làm cô phải thất vọng.

Con bé tuy có chút yếu đuối, nhưng lại rất hiểu chuyện, cô tin nó sẽ không làm cho cô phải bận tâm.

Sau khi được Thị Bình với tóc, An Duyên quyết định sẽ đi dạo thêm lần cuối trước giờ hành lễ.

Cô nhìn xung quanh, khu vườn rồi lối đi, tất cả vẫn sẽ ở đây, chỉ có người là không còn.

Cô đi đến bên hồ sen, nơi mà trước đây cô vẫn thường hay nô đùa với Thị Bình, rồi cô đến thư phòng của cha, nơi mà cô và Thị Bình vẫn hay trốn vào để đọc sách.

Những ký ức đẹp cứ thế ùa về, làm nước mắt cô rơi lúc nào không hay.

'Tại sao phải khóc chứ?

Mình đang rất hạnh phúc mà', An Duyên nhủ bụng.

Bỗng từ xa, có tiếng bước chân đi đến.

An Duyên vội lau nước mắt, ngước đầu.

Nhưng người đó lại khiến nụ cười của cô vụt tắt.

"Con thưa dì"

Bà cả nhìn An Duyên rồi khinh khỉnh cười.

"Con gái lớn lấy chồng, vui mừng còn không hết, thế mà mi lại đem cái mặt như đưa đám đó về nhà chồng.

Tính làm xấu mặt gia đình này hay gì?"

An Duyên đỏ bừng mặt, "dạ...con...con không có ý đó"

Bà cả thở dài rồi bỏ đi, trước khi đi khuất, bà còn chêm thêm một câu làm tim cô đau nhói.

"Đúng là mẹ nào con nấy.

Toàn là phường giả tạo".

An Duyên nhìn theo bóng lưng của bà ta.

Cô không quan tâm nếu bà ta nói đụng đến cô, nhưng xúc phạm đến mẹ của cô, cô không thể nào tha thứ.

An Duyên biết rõ bà cả chưa bao giờ xem mẹ con cô là người nhà họ Võ.

Mẹ của cô, là do cha cô tự cưới về, vì tình yêu, vì rung động.

Còn bà cả, cho dù sinh được quý tử cho ông, nhưng ông đối với bà ta chỉ có cái nghĩa.

Sau này cô đi khỏi rồi, liệu bà ta có làm hại đến mẹ của cô không?

Trước đây đã có nhiều lần cô nghi ngờ bà ta cố tình gây chuyện để đổ lỗi cho mẹ cô, và cả cô nữa, nhưng tất cả đều được cô giải quyết ổn thỏa.

Mẹ của cô hiền lành lại hay tin người, cô sợ không còn cô ở đây bà sẽ không sống nổi trước sự thâm hiểm của bà cả.

Thị Bình từ xa hớt hãi chạy đến.

"Tiểu thư, cô mau đi sửa soạn, người của hoàng tộc đã đến rồi"

An Duyên sững lại.

Sớm vậy sao? mới đây mà đã đến lúc cử hành hôn lễ.

Cô vẫn chưa sẵn sàng mà...không phải, cô đã sẵn sàng từ lâu rồi, nhưng cô vẫn không muốn nó đến sớm như vậy.

Tối hôm qua, lúc nói chuyện với cha, cô đã nói dối.

Cô nói dối rằng mình rất vui, rằng cô tin chắc Hồng Nhậm sẽ mang lại hạnh phúc cho cô.

Tất cả chỉ là dối trá.

Thật ra cô không muốn rời khỏi vòng tay của cha mẹ, không muốn rời khỏi cái nơi mà cô đã lớn lên.

Vui có, buồn có, nơi này đã cho cô tất cả.

Bây giờ cô đi rồi, biết khi nào mới được quay trở lại.

Xuân Cẩn đứng nhìn An Duyên từ phía xa.

Ông cũng đang cố gắng che đậy dòng nước mắt đang rơi.

Con gái đi lấy chồng, đáng lý ra phải là ngày vui, nhưng ông không thể không lo lắng cho số phận của đứa con gái bé bỏng này.

Rồi đây, nó sẽ phải đối đầu với muôn vàn thử thách.

Ông không biết liệu nó có thể vượt qua được hay không, và liệu nó có còn là cô con gái ngây thơ như hôm nay, hay sẽ sớm phải trở thành người đàn bà nhiều mưu kế, giết người không rớm tay để bảo về địa vị của bản thân.

Người duy nhất vẫn đang cười đắc chí chính là bà cả.

Bà nhìn cảnh hai cha con An Duyên và Xuân Cẩn buồn khóc mà như mở cờ trong bụng.

Hôm nay đúng là đại hỷ, cuối cùng thì cái gai lớn nhất trong mắt của bà cũng biến mất.

———————

* Bài thơ Hoa Lưu Ly của tác giả Ph@
 
Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
Chương 3


Đoàn người của triều đình đã đến đông đủ trước cửa Võ gia.

Lễ vật đã được bày sẵn trên các sơn son thếp vàng, những thứ vàng bạc châu báu sáng lấp lánh trong ánh nắng của buổi sáng đầu thu.

An Duyên cùng cha mẹ và bà cả bước đến trước hương án, vái lạy sau lời phán của quan bộ lễ, cha mẹ cô cung kính bước đến nhận lễ vật được đằng trai mang đến, còn cô đứng ở phía sau, chăm chú theo dõi ánh nhìn của các phu nhân đại thần.

Họ có vẽ rất hài lòng với cô, xem như là một chuyện tốt.

Sau một số nghi lễ khác thì cũng đến lúc làm lễ phát sách.

Quan chánh sứ bưng kim sách đặt trong tráp được trạm trỗ tinh vi, sau khi kim sách được đọc, một nữ quan bước đến nhận lấy kim sách rồi đưa cho cô dâu.

An Duyên cung kính cúi đầu nhận kim sách rồi đặt lên hương án.

Xuân Cẩn và bà hai được các vị quan đại thần tiến lại chúc mừng, còn bà cả chỉ đứng cùng những phu nhân khác mà không được đếm xỉa tới, bà ta chỉ còn biết liếc nhìn theo với ánh mắt ghen tức.

"Đường đường là chính thất của Đông Các đại học sĩ mà bị xem như khách đi ăn cưới không hơn không kém, cũng tội thật", hai vị phu nhân thì thầm to nhỏ từ phía sau, làm cho bà cả tức đến mức bỏ vào trong.

An Duyên nhìn theo, có chút khó xử vừa thấy lo sợ.

Không biết sau khi cô về phủ rồi, bà ta sẽ làm nên chuyện gì với mẹ cô đây.

Sau khi hoàn thành tất cả mọi nghi lễ chính thì An Duyên được ngồi vào ghế để các phu nhân đại thần và thị nữ đi theo vái lạy chúc mừng.

Nghi thức này có phần làm cho cô e ngại, cái cảm giác ngồi một chỗ để người khác đến vái lạy thật sự không dễ chịu chút nào, huống hồ chi cô chỉ mới là đứa con gái mười lăm tuổi.

Một bữa tiếc thịnh soạn được dọn ra để tiếp đãi đoàn người của triều đình.

Những món ăn được bày biện đẹp mắt, lại còn thơm ngon, quả thật khiến con người ta khó có thể cầm lòng.

An Duyên cũng vậy, nhưng cô biết bây giờ thân phận của cô đã là Nguyên Cơ của Phúc Tuy Công Hồng Nhậm, không thể hành xử bừa bãi.

Xuân Cẩn thấy con gái có phần chần chừ thì vội gắp thức ăn cho cô, rồi ghé vào tại thì thầm:

"Ăn nhiều vào, toàn là món mẹ con nấu đấy"

An Duyên cho thức ăn vào miệng mà nước mắt cứ muốn tuôn trào.

Mùi vị này, biết đến bao giờ mới có thể ăn lại nữa chứ.

Cô nhìn sang cha mẹ, cô sẽ rất nhớ, rất nhớ.

Thời gian cứ tiếp tục trôi mặc cho cô hy vọng nó sẽ ngưng đọng, rồi đây mai này, cô sẽ trở thành một người mẹ, cô sẽ tiếp tục cái vòng tuần hoàn này, phải nhìn thấy con gái đi lấy chồng, xa nhà.

Không biết lúc đó, cô sẽ khóc nhiều đến mức nào.

Cô khâm phục ông bà vì có thể bình thản đến vậy, mặc dù cô biết trong tâm họ như sóng trào.

Rồi cái gì đến cũng phải đến.

An Duyên được đưa vào trong thay Nhật Bình, đeo trang sức của triều đình mang đến rồi bước ra kiệu.

Cô cúi đầu vái lạy hương án lần cuối.

Mẹ của cô đứng bên cạnh đã không thể kìm được nước mắt nữa.

Bà oà khóc, An Duyên ôm chần lấy bà.

"Mẹ đừng khóc, sau này con vẫn có thể về thăm nhà mà"

Bà hai nhìn con gái, âu yếm vuốt má cô.

Thị Bình đứng sau cũng đã khóc từ lúc nào.

An Duyên bước lên kiệu.

Cô cố gắng ngước nhìn căn nhà thêm một lần, cô sợ rằng sẽ quên hình dáng của nó.

Kiệu đã bắt đầu đi, An Duyên vẫy tay tạm biệt, cô không biết còn có ai nhìn thấy hay không, nhưng cô hy vọng đây sẽ không phải là lần cuối cô nhún thấy họ.

Kiệu cứ thế thẳng tiến Tuy Công phủ, để lại những ký ức vui buồn của một người con gái đất Quảng Bình.
 
Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
Chương 4


An Duyên vén rèm nhìn quanh khung cảnh bên ngoài.

Phủ Tuy Công rộng lớn đã hiện ra trước mắt.

Càng đến gần lại càng thấy được sự nguy nga của nó, không thua kém gì kinh thành.

Kiệu dừng lại trước sân phủ.

Từ bên trong, Hồng Nhậm cùng một số thị nữ bước ra đón.

An Duyên được một người hầu dắt xuống kiệu, vừa nhìn thấy cô, Hồng Nhậm mừng rỡ chạy đến ôm chầm.

"Ơ kìa, ông hoàng hai, sao ông..."

"Còn ông hoàng hai gì nữa chứ, bây giờ ta đã là đức lang quân của nàng, còn nàng chính là Nguyên Cơ của ta"

Cô nghe anh nói vậy thì mỉm cười mãn nguyện, những lo lắng trước đây cũng phần nào tan biến.

Hồng Nhậm nắm tay cô dắt đi tham quan khắp phủ.

Ở đây không thiếu bất cứ thứ gì.

Từ khu vườn rộng lớn nhiều loà hoa rực rỡ khỏe sắc, hồ sen, rồi đến cả một thư phòng với hàng trăm cuốn sách.

An Duyên như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác, cô đắm chìm vào giai điệu du dương của tiếng đàn tranh, Hồng Nhậm nhìn cô say đắm rồi khẽ vuốt vài sợi tóc mai bay trong gió.

"Còn một thứ này ta muốn cho nàng xem", anh nói rồi kéo tay cô đi về phía trước.

Cả hai đi đến một khu vườn khác của phủ.

Nhưng khu vườn này thật sự rất đặc biệt, vì nó chỉ trồng mỗi hoa Lưu Ly.

An Duyên nhìn thấy những đóa lưu ly um tùm thi nhau khoe sắc thì không kìm được nước mắt.

Hồng Nhậm đã làm điều này vì cô ư?

"Vườn lưu ly này như là nói lên tình yêu của ta dành cho nàng, nhất kiến chung tình"

Cô không còn biết nói gì hơn.

Cô nhón chân hôn vào môi anh, là nụ hôn đầu tiên của hai người.

"Đi, ta cùng vào trong dùng bữa"

Bữa ăn thịnh soạn được dọn lên.

Toàn là những món ăn mà An Duyên thích.

Cô cứ ăn lấy ăn để mà quên mất Hồng Nhậm đang ngồi kế bên, còn Hồng Nhận thì vui vẻ gắp thức ăn cho cô.

Bữa ăn trải qua trong yên bình.

Nhưng chợt An Duyên thấy nghèn nghẹn trong lòng.

Giờ này chắc cha mẹ cô cũng đang dùng cơm tối.

Không biết họ ăn cô ngon miệng không?

Liệu bà cả cô tìm cách bắt bẻ gì mẹ cô trong bữa ăn hay không?

Dường như nhìn thấu được sự lo lắng của An Duyên, Hồng Nhậm nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói:

"Cô phải nàng nhớ cha mẹ nàng không?"

"Em...có chút nhớ nhà"

"Nàng đừng buồn, sau khi mọi việc ổn thỏa, ta sẽ đưa nàng về Lệ Thuỷ thăm gia đình và bạn bè"

Mắt của cô sáng rực.

"Thật chứ?

Chàng sẽ đưa em về thăm nhà sao?"

Anh gật đầu.

Cô ôm lấy anh.

Anh bế thóc cô lên rồi đưa về phòng, để lại bàn thức ăn vẫn chưa vơi đi phân nửa.

Về đến phòng, anh nhẹ nhàng đặt cô lên giường, rồi cởi bỏ xiêm y.

Cô có chút hốt hoảng.

Anh từ từ đến sát bên cô, môi anh đặt lên môi cô, cô cũng tự cởi bỏ xiêm y.

Anh mỉm cười, rồi quay sang thổi tắt ngọn đèn dầu hiu hắt.

Ngày hôm đó là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời làm dâu hoàng tộc của cô, vì sau này, mỗi ngày đều là nước mắt.

Ngay ngày hôm sau, An Duyên được kiệu của triều đình đến đón về viện Lý Thuận để diện kiến Nhất Giai Quý Phi, sinh mẫu của Hồng Nhậm.

An Duyên bước vào viện trước cái nhìn đầy phán xét của nhiều người, duy chỉ có những phi tần của hoàng đế là không đoái hoài gì đến cô.

Có bà phi nhan sắc đẹp như tranh, luôn nhìn theo quý phi với ánh nhìn trìu mến, còn có bà mang nét mặt nhiều ưu sầu, suốt buổi chỉ cúi đầu uống trà.

Cô cảm thấy bản thân thật lạc lõng, như bông hoa lài mờ nhạt giữa một vườn cây đa sắc đa hương.

Quý Phi thấy con dâu không lên tiếng thì cũng đành mở lời trước:

"An Duyên, con thấy phủ Tuy Công thế nào? có thoải mái không?"

"Dạ thưa Quý Phi, phủ Tuy Công rộng lớn lại thoáng mát, còn có vườn lưu ly mà con yêu thích, con không còn gì để đòi hỏi nữa ạ"

Quý Phi nghe được câu trả lời thì gật đầu hài lòng.

Từ cái lần đầu tiên gặp An Duyên đi cùng với con gái của bà, bà đã thấy con bé này rất hiền lành, lại còn khéo ăn nói, rất thích hợp để làm Nguyên Cơ của con trai bà.

Bà Phi xinh đẹp kia quay sang nhìn cô, vẻ mặt của bà cũng phúc hậu không thua gì Quý Phi.

"

Sau này con sẽ phải vất vả nhiều lắm, nếu con có khó khăn gì thì cứ nói với chúng ta"

"Dạ bẩm, con biết rồi ạ"

Chợt một bà Phi từ đâu bước tới.

Bà liếc nhìn cô rồi nhếch miệng cười.

"Tưởng là ai, thì ra là con gái của Đông Các Đại Học Sĩ"

"Phương Nhậm, con bé mới đến, em đừng làm cho nó khó xử", Quý Phi nghiêm giọng.

Bà phi tên Phương Nhậm bỉu môi.

"Trước đây Hồng Bảo từng điêu đứng vì cô, vậy mà cô nhất mực từ chối nó.

Ta còn tưởng con gái của Đại Học Sĩ không muốn dính líu đến người của hoàng tộc, ai ngờ hoá ra là mỡ chê miệng mèo"

An Duyên nghe xong thì đỏ mặt, tim của cô đập liên hồi.

Hoá ra bà phi này biết rõ quá khứ của cô đến vậy.

Bà ta biết rõ chuyện trước đây ông hoàng cả Hồng Bảo từng thầm thương trộm nhớ cô, đến mức nhờ đến Thái Hậu can thiệp.

Nhưng cô vốn dĩ không yêu y, mà nếu đã không yêu thì sao cô chấp nhận được chứ?

"Bẩm bà...chuyện trước đây đã là quá khứ.

Con đã từ chối lời dạm hỏi của ông hoàng cả, nên con cũng không muốn cả hai phải khó xử"

Bà ta tiến lại sát bên tai cô thì thầm:

"Để xem, ta nhất định sẽ không cho cô sống yên ổn"

Nói rồi bà rời đi, để lại An Duyên với muôn vàn sợ hãi.

Đêm đó sau khi trở về nhà, An Duyên cứ mãi trằn trọc.

Cô không hiểu rốt cuộc tại sao bản thân lại bị một phi tần không quen không biết đe dọa như vậy.

Bà ta chắc hẳn là người thân cận với Hồng Bảo, nhưng là ai chứ?

Không phải sinh mẫu của y đã qua đời từ rất lâu rồi sao?

Hồng Nhậm từ thư phòng trở về, thấy cô vẫn thức thì cô chút lo lắng.

"Sao nàng không ngủ đi?

Nhớ ta đến mức không ngủ được à?"

Cô bật cười.

"Em chỉ đang suy nghĩ một số chuyện"

Anh vuốt tóc cô rồi nằm xuống kế bên.

"Nếu nàng có điều phiền muộn, hãy nhớ rằng ta luôn ở đây, lắng nghe, chia sẽ với nàng"

Cô hôn anh một cái hôn thật sâu.

Bình yên là được ở bên cạnh anh, được nghe anh nói những lời dịu dàng như vậy.

"Chàng hứa với em đi.

Hứa rằng sau này, dù là ngày nắng hay ngày mưa, dù những đóa hoa lưu ly ngoài vườn đều khô héo, chàng sẽ vẫn yêu thương em, sẽ không rời bỏ em", cô thì thầm.

"Ta hứa với nàng.

Hồng Nhậm này hứa sẽ mãi mãi yêu nàng.

Trong tim của ta sẽ chỉ có mình nàng"

Cả hai nhìn nhau mỉm cười rồi chìm vào giấc ngủ.

An Duyên đêm đó nằm chiêm bao thấy bản thân già nua, cô thấy mình đang ngồi trước một vườn lưu ly thơm ngát, nhưng kiếm hoài, kiếm mãi vẫn không thấy hình bóng của anh.

Khi cô bất giác cất tiếng gọi tên anh, một giọng nói đã đáp lại rằng:

"Người đã đi rồi".
 
Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
Chương Cuối


"Thưa Trung Phi, đã quá canh ba, xin bà về viện nghỉ ngơi", cô thị nữ tên Hà Nhi nói với giọng lo lắng.

An Duyên thở dài, "ta muốn ở lại đây, ta không muốn bệ hạ xảy ra chuyện gì...nếu con mệt thì cứ ngủ trước"

"Nhưng...thưa bà...con sợ"

"Ta nói con ngủ trước thì con cứ ngủ, không ai trách phạt đâu"

Hà Nhi định cự cãi nhưng rốt cuộc cũng nghe theo.

Cô chọn một góc nhỏ của phòng, quay qua quay lại đã yên giấc.

An Duyên phì cười.

Hà Nhi năm nay mười lăm tuổi, bằng tuổi của cô năm đó.

Nhưng con bé vất vả hơn cô rất nhiều, vì ít ra cô còn là Nguyên Cơ, được ăn sung mặc sướng, có biết bao nhiều kẻ hầu người hạ, còn nó, phải thức từ sáng tinh mơ và đi ngủ khi trời đã tờ mờ sáng.

Cô thật sự rất thương Hà Nhi, cô xem nó như đứa con gái, đứa con gái mà cô chưa từng có.

An Duyên giờ đã qua tuổi ngũ tuần.

Tóc đã bạc nửa đầu, gương mặt hiện rõ dấu vết của thời gian.

Người khác nhìn vào chắc sẽ không biết được người đàn bà này trước đây đã từng xinh đẹp thế nào, đã từng khiến cả hai ông hoàng phải mê mẩn thế nào.

Bản thân cô mỗi khi nhìn mình trước gương cũng chỉ thấy toàn sự đau thương.

Nụ cười năm đó đã mất từ khi nào.

Cũng đã gần bốn mươi năm kể từ lúc cô trở thành Nguyên Cơ của Hồng Nhậm, người bây giờ đã là hoàng đế của Đại Nam.

Cô vẫn nhớ như in, năm đó biến loạn kinh thành, hoàng tử Hồng Bảo âm mưu đoạt ngôi, hại cả vợ chồng con cái phải chịu tội chết.

Cô nhớ ánh mắt tuyệt vọng của họ, nó làm cho cô sợ hãi xen lẫn chua xót.

Đó cũng là lần đầu tiên cô nhận ra, hoàng cung không phải là một mái nhà yên ấm.

Trời đã tờ mờ sáng, chợt cô nghe tiếng anh ho sặc sụa.

Cô vội rót ít nước vào chén rồi đút cho anh.

Anh bị như vậy cũng gần ba tháng, biết bao nhiêu lang y tài giỏi đến rồi đi, không ai có thể trị khỏi.

Nhiều lúc cô cảm thấy bất lực, giá như có một phép màu nào đó, có thể khiến anh bình phục, cô sẵn sàng đánh đổi mọi thứ, kể cả mạng sống của mình.

Nhưng cô làm vậy vì cái gì cơ chứ?

Vốn dĩ anh đâu còn tình cảm gì với cô nữa.

Nếu anh còn thương, anh sẽ không vì cô chậm chạp mà giáng chức cô, từ Hoàng Quý Phi quyền lực thành Trung Phi hữu danh vô thực.

Nếu anh còn thương, anh sẽ không nạp thêm nhiều phi tần đến vậy, cũng đã từ lâu cô không còn cố gắng đếm xem hậu cung này có bao nhiêu người.

Anh đâu còn xem cô là độc nhất, cô bây giờ chỉ là một trong những phi tần của anh, không hơn không kém.

"Chị An Duyên, chị đang suy nghĩ gì vậy?"

Tiếng nói ấy phát ra từ phía cửa, là của Thiện Phi.

Thiện Phi vào phủ sau cô một năm, lúc đó nàng ta vẫn là cô tiểu thư họ Nguyễn, tên Phương Cẩm.

Hồng Nhậm cưới nàng không phải vì yêu, mà là vì An Duyên không thể hoài thai.

Ngày thành hôn của họ cũng là ngày cô biết được cha của cô bệnh nặng, nhưng vì chuẩn bị cho đại lễ mà không thể về thăm nhà.

Cô nhớ như in khi cô xin anh cho về Lệ Thủy thăm cha, anh chỉ dửng dưng nói một câu:

"Nàng là Nguyên Cơ của ta,những chuyện này là trách nhiệm của nàng"

Câu nói đó cô vĩnh viễn không thể nào quên.

Cha của cô, sau đó sống được thêm tám năm, nhưng anh nào có hiểu cái cảm giác đứa con gái duy nhất trong nhà, đứa con được cha thương yêu chiều chuộng nhất, lại không thể về chăm sóc cho ông.

Chẳng phải trước đó anh đã hứa rằng, sẽ đưa cô về thăm nhà sao?

Nhưng tại sao khi cô cầu xin anh, anh lại lạnh lùng như vậy?

Mãi đến sau này cô mới biết được.

Năm đó anh vì tức giận khi bị ép cưới Phương Cẩm nên trút hết bực tức lên người cô.

Có lẽ là do cô, vì cô không thể làm tròn bổn phận của một người vợ.

An Duyên nhìn Thiện Phi.

Phương Cẩm năm ấy cũng đã mất đi sự xinh đẹp, cũng chỉ còn bao nỗi buồn phiền.

Đã từng có lúc cô căm ghét nàng, vì nàng mà cô phải san sẻ tình yêu, vì nàng mà cô không thể về Lệ Thủy.

Nhưng dần dà, cô nhận ra nàng cũng giống như cô, cũng cô đơn trong chính cái nơi gọi là gia đình này.

Nàng sau đó cũng không thể hoài thai, anh cũng trở nên lạnh nhạt với nàng.

"Chị chỉ đang suy nghĩ chút chuyện..."

"Có phải chị đang lo lắng cho bệ hạ không?"

An Duyên gật đầu, "biết bao nhiêu lang y được mời đến, nhưng vẫn không thể trị khỏi bệnh...chị sợ..."

Thiện Phi bật khóc.

Tính của nàng ta trước giờ vẫn vậy, vẫn cứ yếu đuối và mau nước mắt.

Cô nhớ cái ngày Hồng Nhậm cưới thêm Nhược Bích, người bây giờ là Quý Nhân, Phương Cẩm đã không rời khỏi phòng, nàng đập vỡ mọi thứ, lại còn tuyệt thực ba ngày ba đêm.

Cứ tưởng sau này sẽ quen, nhưng mỗi lần thấy anh nạp thêm phi, nàng vẫn cứ như vậy.

Anh sau đó cũng không còn muốn nhân nhượng, cũng đã lâu rồi anh chưa nói chuyện với nàng.

"Ưng Chân hôm qua có gặp em, thằng bé kêu em đến khuyên chị đừng lao lực quá, kẻo lại ngã bệnh"

" Em nói với nó đừng lo lắng cho chị, nó còn nhiều thứ phải lo"

Nói như vậy nhưng An Duyên vẫn ước Ưng Chân ở đây.

Mặc dù cậu không phải con ruột của cô, nhưng cô chăm sóc dạy bảo cậu từ năm cậu tròn mười bảy tuổi, còn tự tay chăm sóc cho cả những đứa con của cậu.

Cô xem cậu như con trai lớn, xem Hà Nhi như con gái nhỏ.

Vì hai người mà cô mới cầm cự được đến tận bây giờ.

"Sao chúng ta lại khổ thế hả chị?

Con cái không có, phải đi nuôi con người khác, bây giờ bệ hạ lại như vậy.

Chắc em không sống nổi!"

An Duyên không trả lời.

Cô nắm tay Phương Cẩm, vì đó là cách duy nhất cô có thể làm để an ủy nàng.

Bây giờ cô biết nói gì nữa chứ?

Bản thân cô cũng không thể lạc quan được nữa rồi, dù không muốn chấp nhận nó...nhưng anh sắp phải rời xa cô rồi.

"Chị muốn ra vườn đi dạo một lát", cô nói.

Vườn Ngự Uyển rộng lớn, nhiều hoa thơm cỏ lạ, nhưng An Duyên chỉ lui tới độc nhất một nơi.

Đó là một góc nhỏ của khu vườn, ngập tràn màu tím biếc của lưu ly.

Đây không phải là lưu ly mà anh trồng tặng cô, mà là cô tự trồng, cô muốn níu kéo chút hy vọng vào phép màu từ những đóa lưu ly này.

Nhìn những đóa hoa cứ đung đưa trong gió, An Duyên chợt cảm thấy sao bản thân thật ngốc quá.

Tại sao cô cứ hy vọng để rồi thất vọng?

Hoa lưu ly nhà ai

Tím những chiều nhung nhớ

Cho người đi người ở

Có bao giờ quên nhau

Hoa lưu ly không chỉ tượng trung cho sự chung thủy của phu thê, mà đối với cô, nó còn là kỷ niệm, là ký ức về mảnh đất Quảng Bình, về mái nhà bình yên, có cha, có mẹ, có các anh.

Bà cả mất sau cha của cô đúng một năm.

Trước đó bà cũng sống không vui vẻ gì.

Cô cũng sớm nhận ra rằng bà đối xử với mẹ con cô như vậy là vì tình yêu của bà dành cho cha cô quá lớn.

Sau này nhìn thấy Hồng Nhậm nhiều lần ân ái với các Mỹ nhân tươi trẻ xinh đẹp, cô mới hiểu cái cảm giác phải chứng kiến người đàn ông mình yêu nhất, trân trọng nhất, đã không còn xem mình là tất cả.

Mẹ của cô hiện đang sống rất tốt.

Dù đã gần trăm tuổi nhưng bà vẫn rất minh mẫn.

Sau khi cha cô mất, bà và bà cả cũng không còn hiềm khích với nhau, cả hai tiếp tục sống dưới một mái nhà trong yên bình.

Sau khi bà cả đi theo cha, mẹ của cô dọn về ở với anh kế.

Bà dành thờ gian trông cháu, trồng hoa, sống cuộc đời an nhiên, không ràng buộc.

Đôi lúc cô ước được như bà, nhưng biết sao được, vì cô là Quý Phi, là người đứng đầu hậu cung, đâu thể ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân.

Có lần bà đến thăm cô.

Thấy cô gầy guộc, lại đau ốm, bà đã khóc, bà nói rằng nếu biết làm vợ vua sẽ khổ như vậy, nhất định năm đó bà sẽ không cho cô lấy anh.

Cô chỉ biết an ủi bà, nói dối bà rằng cô rất hạnh phúc, rằng anh yêu thương chiều chuộng cô nhiều lắm.

Bà nghe rồi vuốt tóc cô, giọng dịu dàng:

"Nếu cảm thấy khổ quá thì đừng cố nữa.

Mẹ không trách con đâu"

Cô biết lúc đó bà muốn nói gì.

Nhưng có lẽ cô không đủ bản lĩnh để kết thúc, hoặc tình yêu của cô dành cho anh quá lớn, cô sợ kiếp sau sẽ không được gặp lại anh.

Khi cô đang trầm ngâm nhìn những chậu lưu ly thì từ xa, Thái Hậu đi tới.

"Xin vấn an Thái Hậu", An Duyên và Phương Cẩm đồng thanh nói.

Thái Hậu cười buồn, bà nắm lấy tay cả hai.

An Duyên thấy bà dạo gần đây ốm đi nhiều, có lẽ một phận lo chuyện triều chính, một phần đau buồn chuyện con trai bệnh nặng.

"An Duyên, ta thấy hôm nay thần sắc của con không được tốt.

Có phải chăm sóc cho hoàng đế cực khổ lắm không?"

Cô vội lắc đầu.

"Dạ bẩm không phải!

Mấy hôm nay con ngủ không được ngon giấc, con nghĩ chỉ cần uống thêm chút trà an thần sẽ không sao"

"Con không cần phải nói dối ta.

Phương Cẩm nói cho ta biết hết rồi.

Ta rất biết ơn con vì đã chăm sóc tốt cho hoàng đế, nhưng con cũng đừng lao lực quá"

"Phải đó!", Phương Cẩm tiếp lời, "chị cứ như vậy không khéo lại ngã bệnh"

Cô nhìn hai người họ mà không biết phải nói gì.

Chợt Phương Cẩm cáo lui, để lại cô và Thái Hậu trong khu vườn rộng lớn.

An Duyên và Thái Hậu chậm rãi ngồi xuống bộ bàn ghế bằng đá, là của Hồng Nhậm ra lệnh xây cho cô, để cô có thể vừa ngắm hoa vừa thưởng thức trà ngon.

Thái Hậu chậm rãi nói:

"Ta có ba đứa con.

Uyên Ý không may yểu mệnh, Tĩnh Hảo cũng bỏ ta mà đi khi mới tròn đôi mươi.

Bây giờ đến Hồng Nhậm cũng muốn theo hai chị của nó.

Ta không biết kiếp trước ta mắc phải nghiệp chướng gì, mà kiếp này cứ phải chịu cảnh kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh"

"Thái Hậu, người đừng nói vậy!

Bệ hạ nhất định sẽ tai qua nạn khỏi, ngài ấy sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu"

Bà lắc đầu, "ta sẵn sàng đón nhận điều tồi tệ nhất rồi...ta mong con cũng sẽ như vậy"

Cô không nói gì.

"Trong các phi tần của Hồng Nhậm, con là đứa mà ta thương nhất.

Phương Cẩm quá yếu đuối, Nhược Bích thông minh tài giỏi nhưng lại không được chu toàn, chỉ có con là luôn luôn mạnh mẽ vượt qua mọi khó khăn"

Những lời nói này của Thái Hậu làm cô không ngăn được nước mắt đã chảy từ bao giờ.

Cô ôm chầm lấy bà, việc mà cô chưa từng dám làm.

"

Sau này con đường con đi sẽ còn nhiều khó khăn, hãy tiếp tục mạnh mẽ như vậy nhé"

Cô gật đầu.

Ông trời lấy của cô cái quyền được hạnh phúc, nhưng bù lại, ông đã cho cô gặp được người mẹ chồng tốt như Thái Hậu, hai đứa trẻ ngoan ngoãn Ưng Chân và Hà Nhi, và cả người chị em tốt là Phương Cẩm.

Từ phía xa, có vị cung giám hốt hoảng chạy đến.

"Trung Phi, Thái Hậu, xin hai người đến Điện Càn Thành!

Hoàng Đế gặp chuyện rồi!"

Lời nói như sét đánh ngang tai.

Cô thấy đầu óc quay cuồng, nước mắt rơi như sóng trào.

Khi vừa đến cửa điện, đã thấy Hà Nhi từ trong chạy ra nắm lấy tay của cô, mắt con bé rưng rưng lệ.

"Hà Nhi, hoàng đế đã xảy ra chuyện gì?!"

Thái Hậu hỏi.

"Bẩm Thái Hậu, lúc con rời đi người vẫn còn bình thường, nhưng khi con ra đến cửa điện, Lê Cung Giám la lớn nói người ho ra mau...con vội đi mời thái y đến...nhưng mà...nhưng mà..."

Cô chạy nhanh vào phòng.

Thái Y ngồi đó, nét mặt thất thiểu, cô ước gì bản thân đang nằm mơ, rằng đây không phải là sự thật.

"Bẩm Trung Phi, bệ hạ đã băng hà rồi"

"KHÔNG!!!!!"

Tiếng thét của Phương Cẩm xoá tan bầu không khí yên ắng.

Nàng lao như bay ra ngoài, trời đổ mưa to, tiếng khóc của nàng lớn hơn sấm sét, nước mắt của nàng hoà vào màn mưa.

Thái Hậu cũng ngã quỵ, duy chỉ có An Duyên là giữ một nét mặt vô cảm.

Không phải là cô không buồn, nhưng cô tức giận nhiều hơn.

Cô giận anh vẫn cứ vô tâm như vậy, đến lời từ biệt mà anh cũng không chờ cô về để nói.

Cô tiến lại bên giường, đặt lên trán anh nụ hôn cuối, rồi lấy từ trong vạt áo vài bông lưu ly mà cô hái trong vội vã, cô đặt nó lên ngực của anh.

"Chàng chờ em nhé, kiếp sau chúng ta cùng nhau trồng lưu ly"

Nói rồi cô bình thản bước đi về phía cửa điện, Hà Nhi chạy theo sau, nhưng cô không dừng lại.

Cô cứ thế đi mãi, cho đến khi gục ngã dưới cơn mưa rào.

Cô ngước lên nhìn trời, anh thật sự đã đi rồi, anh đi trong lặng lẽ, đi mà không nói với cô lời nào.

Cô vẫn đang chờ anh nói câu xin lỗi, nói với cô rằng anh sẽ bù đắp cho cô, nhưng bây giờ đã không còn cơ hội để nói nữa rồi.

Anh đi rồi, đi thật rồi.

"Em nhận ra mình chưa từng hối hận vì đã yêu chàng sâu đậm.

Nếu được lựa chọn, em vẫn sẽ chọn được ở bên chàng"

Câu nói đó cô gửi vào mưa, để mưa cuốn theo mang đến anh.

Cô ngốc lắm có phải không?

Dành cả đời để chờ đợi một người như anh.

Nhưng đau thì cũng đã đau rồi

Thương thì cũng đã thương rồi

Chỉ mong kiếp sau gặp lại

Sẽ không để lạc mất nhau lần nữa*

Cơn mưa cuốn trôi đi bao đau đớn và bất hạnh của người đàn bà đi qua nhiều sóng gió, chỉ để lại ký ức tươi đẹp của cô gái mười lăm tuổi ở đất Quảng Bình an nhiên.

Hết Truyện

——————

* Dựa trên bài hát Hẹn Em Kiếp Sau của Duy Phúc, L.A và TIB
 
Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
Phụ Lục


Mốc Thời Gian Trong Truyện

Chương 1 đến chương 4 : Năm Thiệu Trị thứ 3 (Quý Mão)

Chương 5 : Năm Tự Đức thứ 36 (Quý Mùi)

Nhân Vật Trong Truyện

Nhân Vật Chính:

Võ An Duyên

Hình Mẫu: Lệ Thiên Anh Hoàng Hậu Võ Thị Duyên (1828 - 1903)

- Người vợ đầu tiên của Tự Đức.

- Hoàng Quý Phi đầu tiên của nhà Nguyễn

Nguyễn Phúc Hồng Nhậm ( Phúc Tuy Công/ Hoàng Đế Tự Đức)

Hình Mẫu: Nguyễn Phúc Hồng Nhậm (Phúc Tuy Công/Hoàng Đế Tự Đức) (1829 - 1883)

- Hoàng Đế thứ 4 của nhà Nguyễn

- Vị vua có thời gian trị vì lâu dài nhất của nhà Nguyễn

Nhân vật phụ:

Võ Xuân Cẩn

Hình Mẫu: Đông Các Đại Học Sĩ Lệ Quốc Công Võ Xuân Cẩn (1772 - 1852)

- Đại Thần nhà Nguyễn

- Thân Phụ của Võ Thị Duyên

Bà Cả và Bà Hai

Hình Mẫu: Bạch Phu Nhân và Trần Phu Nhân

- Phu nhân của Lệ Quốc Công Võ Xuân Cẩn

- Trần phu nhân là thân mẫu của Võ Thị Duyên

Thái Hậu

Hình Mẫu: Từ Dụ Hoàng Thái Hậu (1810 - 1902)

- Quý Phi của hoàng đế Thiệu Trị

- Thân mẫu của hoàng đế Tự Đức

Nguyễn Phương Cẩm/Thiện Phi

Hình Mẫu: Nhất Giai Thiện Phi Nguyễn Thị Cẩm (không rõ năm sinh và năm mất)

- Nhất Giai Phi của hoàng đế Tự Đức

Thị Bình (Nhân vật hư cấu)

- Người hầu của An Duyên khi còn là Võ tiểu thư

Hà Nhi (Nhân vật hư cấu)

- Thị nữ của An Duyên

Nguyễn Phương Nhậm

Hình Mẫu: Nhất Giai Lệnh Phi Nguyễn Thị Nhậm (không rõ năm sinh và năm mất)

- Nhất Giai Phi của hoàng đế Thiệu Trị

- Dưỡng mẫu của An Phong Công/ông hoàng cả Hồng Bảo (tình tiết hư cấu)

Nguyễn Phúc Ưng Chân (Được nhắc đến)

Hình Mẫu: Nguyễn Phúc Ưng Chân (hoàng đế Dục Đức) (1852 - 1883)

- Vị hoàng đế thứ 5 của nhà Nguyễn

- Là hoàng đế toại vị ngắn nhất trong số 13 vị hoàng đế của nhà Nguyễn (3 ngày)

- Con nuôi của hoàng đế Tự Đức, được Võ Thị Duyên nuôi dưỡng.

Nguyễn Phúc Hồng Bảo (Được nhắc đến)

Hình Mẫu: Nguyễn Phúc Hồng Bảo (An Phong Công) (1825-1854)

- Trưởng hoàng tử của hoàng đế Thiệu Trị

- Vì mang tội danh âm mưu đoạt ngôi vua mà bị giam cầm.

Qua đời trong ngục.

- Từng theo đuổi An Duyên (tình tiết hư cấu)

Nguyễn Nhược Bích (Được nhắc đến)

Hình Mẫu: Tam Giai Lễ Tần Nguyễn Nhược Thị Bích (1830 - 1909)

- Tam Giai Tần của hoàng đế Tự Đức

Nguyễn Phúc Tĩnh Hảo và Nguyễn Phúc Uyên Ý (Được nhắc đến)

- Hình Mẫu: Diên Phúc Công Chúa (Nguyễn Phúc Tĩnh Hảo) (1824-1847)

-Hình Mẫu: Công chúa Nguyễn Phúc Uyên Ý (1826-1829)

- Trưởng công chúa và tâm công chúa của hoàng đế Thiệu Trị.
 
Back
Top Bottom