Cập nhật mới

Khác Nhân Long

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403136986-256-k39982.jpg

Nhân Long
Tác giả: KawazakiTht
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Nhân Long
Chương 1: Ma sư


Vương Gia Thôn.

"Viễn nhi, lại mẫu thân vừa mới mua cho con một bộ y phục này" thiếu phụ mười phần hiền hoà ngoắt tay về phía thiếu niên đang đọc sách gần đó.

*Mẫu thân, đừng phí tiền mua y phục cho hài nhi nữa, những bộ y phục hiện tại vẫn còn sử dụng được mà" thiếu niên đang phàn nàn này tên là Lộ Viễn, hắn năm này vừa tròn 10 tuổi hiện tại cũng là sinh thần của hắn.

Thiếu phụ nghe vậy bĩu môi nói "ngươi cái tên vương bát đản, lớn rồi nên muốn cãi ta cái người mẫu thân này đúng không?

Mau lại đây".

Lộ Viễn nghe cũng đành bất đắc dĩ tiến lại thử bộ y phục mới.

"Mẫu thân, ngày mai hình như cũng là ngày tảo mộ của phụ thân, người có thể nói cho ta năm đó phụ thân là như thế nào mất không?"

Phụ thân của Lộ Viễn chết ngay sau khi hắn ra đời một ngày, suốt 10 năm kể từ khi hắn có ý thức hắn luôn hỏi mẫu thân về phụ thân của hắn, nhưng mẫn thân hắn vẫn không nói cho hắn biết là phụ thân hắn chết như thế nào.

Lúc này bên ngoài cửa có tiếng nói của một người phụ nữ.

"Vương Nhu, trưởng thôn gọi ngươi qua nói chuyện" người lên tiếng là hàng xóm của Vương Nhu, tên là Ngọc Hoa nàng cũng là goá phụ vì vậy đối với Vương Nhu cùng Lộ Viễn hết sức thật tâm.

"Được rồi Hoa tỷ, muội cho Viễn nhi thử xong y phục sẽ qua ngay"

Ngọc Hoa thấy vậy cũng không nói gì mà trực tiếp xoay người trở về nhà của mình.

Nửa khắc sau tại nhà trưởng thôn Vương Nhu tiến vào chào hỏi "trưởng thôn, ngài gọi ta có chuyện gì?"

Lão giả nghe vậy cũng quay đầu lại nói "ta nghe được gần đây ở Trần Thôn bên cạnh có ma sư nên ta cũng không chắc có thật hay không nên cũng nhắc cho ngươi trước, dù sao năm đó phu quân ngươi cũng vì thôn mà hi sinh."

Nói xong lão giả cũng tiến lại gần Vương Nhu trong người móc ra một túi vải đặt lên tay nàng, bên trong có rất nhiều tiền đồng ước chừng một bạc.

"Trưởng thôn, ngài đây là.." chưa kịp đợi Vương Nhu nói hết câu lão giả đã ngăn lại nói "ngươi mang số tiền này trước vào thành trấn ở một thời gian, ta cũng sẽ đem chuyện này thông báo cho mọi người"

Vương Nhu thấy vậy cũng đành cầm túi vải về nhà.

Về đến nhà Vương Nhu gọi Lộ Viễn lại rồi từ tốn nói" Viễn nhi con vào trong sắp xếp hành lý đi ngày mai chúng ta vào trong thành ở một thời gian"

Lộ Viễn nghe vậy cũng hơi thắc mắc nhưng nhìn thấy mẫu thân ôn nhu lạ thường nên cũng đành vào trong dọn hành lý.

Đến tối Vương Nhu và Lộ Viễn đang ăn cơm trên bàn thì nghe vài tiếng thét thất thành từ bên ngoài truyền ra.

Lúc này sắc mặt của Vương Nhu hơi tái đi vì lo lắng liên lụy đến Lộ Viễn nên đã kịp thời thu hồi lại nhưng khoản khắc ấy cũng bị câu ta thu lại.

Cậu cảm thấy sắc mặt của mẫu thân mình hơi khác nên cũng buộc miệng hỏi"mẫu thân.." lời vừa thốt ra cậu đã bị Vương Nhu ngăn lại.

"Viễn nhi, con cầm túi vải này rồi đi vào phòng ngủ nhé, mẫu thân ra xem có chuyện gì"

Nhìn thấy túi vải đặt trên bàn bên trong còn có vài tiếng keng keng nên cậu đã biết đây là tiền, còn tại sao mẫu thân lại bảo cậu cầm rồi vào phòng ngủ thì cậu hơi nghi hoặc nhưng cũng đoán ra được chuyện này có chút nghiêm trọng nên cậu đã cầm túi vải lên rồi sải bước hướng phòng ngủ đi tới.

Lộ Viễn vừa đi được vài bước thì bức tường bên trái cậu đột ngột bị nứt ra sau đó là một bóng hình toả ra hắc khí với anh mắt đỏ rực miệng còn nhỏ vài giọt máu rơi xuống, hắn thèm thuồng nhìn cậu một tay quẹt vết máu trên miệng mình sau đó đột nhiên lao đến.

Nghe thấy tiếng động Vương Nhu xoay người cũng bị cảnh tượng làm choáng ván, khi thấy hành động của hắn Vương Nhu gào lên về phía Lộ Viễn" Viễn nhi mau chạy!"

Nhưng lúc này Lộ Viễn đã bị cảnh tượng trước mắt làm cậu bất động, hai chân như không có sức mà đứng im tại chỗ, khi thấy hắn lao đến nhe hàm răng còn đỏ tươi bên trên còn dính vài miếng thịt cắn về phía cậu thì đột nhiên một bóng người nhanh chóng chắc trước mặt sau đó là tiếng kêu đau đớn van lên.

Aa..!

Vương Nhu đã dùng cánh tay mình để chặn cú cắn của hắn, lại xoẹt một tiếng, một lần nữa tiếng kêu đau đớn lại vang lên, chỉ thấy lúc này trên miệng của hắn đã gặm một cánh tay bị xé đứt, Vương Nhu đau đớn ôm cái tay mình nhưng cũng không quên nhắc Lộ Viễn.

"Mau chạy Viễn nhi, nhanh lên mau rời khỏi đây"

"Mẫu thân.."cậu yếu ớt lên tiếng khi thấy cánh tay của mẫu thân mình bị thô bạo xé đứt, ánh mắt cậu liếc qua tên vẫn còn đang gặm nhắm cánh tay của mẫu thân mình đầy phẫn nộ, cậu quay người chộp lấy một cây rìu ở gần đó sau đó lại quăng mạnh về phía hắn, nhưng sức của một đứa trẻ mới 10 tuổi làm sao có thể so sánh với một người trưởng thành nhưng mà còn quỷ dị hơn cả người trưởng thành.

Bên tay vẫn còn tiếng thúc dục mau chạy của Vương Nhu nhưng lúc này sự phẫn nộ đã bao trùm lấy Lộ Viễn, cậu vẫn không chạy mà còn lay hoay tìm kiếm đồ vật xung quanh để ném về phía tên kia.

Như bị Lộ Viễn chọc giận hắn hung hăn ném cánh tay còn đang gặm dở mà tiếp tục nhắm vào Lộ Viễn mà lao đến.

Lúc này cảnh tượng ám ảnh suốt cuộc đời của cậu đã xảy ra...
 
Nhân Long
Chương 2: Lao dịch(1)


Lúc này chỉ thấy Vương Nhu gắng gượng cơn đâu ở cánh tay bị xé nát mà lao đến dùng tay còn lại ôm chằm lấy hắn sau đó lại cố hết sức lực kéo hắn lại phía sau, với sức của một người bình thường làm sao có thể địch lại một tên ma sư.

"Mau chạy đi Viễn nhi" tiếng cầu xin của Vương Nhu vẫn trong trẻo vang lên, lúc này Lộ Viễn cũng không còn bị cơn phẫn nộ làm mất lý trí nhưng cậu cũng không chạy mà còn lao đến đấm đá túi bụi vào tên ma sư cứ như gãi ngứa cho hắn.

Lúc này hắn triệt để bị chọc giận dùng hết sức cắn về phía Lộ Viễn, cứ ngỡ đời cậu sẽ chấm hết tại đây, đột nhiên hàn quang loé lên tên ma sư cứng đờ giữa không trung.

Rắc...rắc, đầu hắn tách rời khỏi cơ thể.

Bên cạnh Vương Nhu cũng ngã xuống máu tuông ra ồ ạt,kéo sau đó là bức tường phía sau Lộ Viễn lung lây sắp đổ và trên đó còn in hằng một vệt cắt ngọt kéo dài khoảng 10 mét.

Lộ Viễn ngơ ngác nhìn cảnh tượng tượng trước mắt, cậu cứ như người mất hồn mà nhìn thi thể của mẫu thân mình nằm trong vũng máu.

Bên ngoài có hai tiếng bước chân cùng với tiếng cười khẽ kéo đến"sư huynh, có vẻ như huynh giết nhầm luôn người vô tội rồi"

Tên sư huynh khẽ hừ một tiếng cũng không nói gì mà tiếp tục đi về phía cái xác của tên ma sư, sau đó hắn đâm một kiếm vào tim của tên ma sư rồi moi từ trong đó ra một hạt châu màu đen tuyền xung quanh còn toả ra hắc khí, hắn trầm tư một lát sau đó ngẩn đầu nhìn Lộ Viễn.

Hắn từ từ bước đến rồi đột nhiên bóp miệng của Lộ Viễn sau đó nhét viên châu còn toả ra hắc khí vào miệng rồi ép Lộ Viễn nuốt, trong suốt quá trình Lộ Viễn không hề phản kháng vẫn ngơ ngác hai mắt trống rỗng nhìn về phía trước.

Sau khi nuốt viên châu vào bụng một lúc sau cơ thể Lộ Viễn mới có phản ứng.

Từng mạch máu cang phòng lên như sắp vỡ tiếp sau đó là thất khiếu chảy máu, Lộ Viễn bắt đầu từng đợt từng đợt nôn ra máu rồi ngã xuống nền đất tim ngừng đập.

"Vẫn là thất bại sao" để lại câu nói sau đó tên sư huynh xoay người rời đi khỏi căn nhà tranh.

Khi kẻ đó rời đi thì căn nhà tranh cũng sụp đổ nhưng bên trong đống đổ nát cơ thể của Lộ Viễn cũng bắt đầu thay đổi, hắc khí điên cuồng hội tụ vào bên trong cơ thể của Lộ Viễn tái tạo lại kinh mạch, tim, và cả cơ thể.

Sáng hôm sau, từ trong đống đổ nát một cánh tay đột nhiên đâm lên sau đó là cả cơ thể bò ra từ bên trong.

Sau khi bò ra khỏi đống đổ nát thì Lộ Viễn cơ ngác nhìn xung quanh từng ký ức đêm qua như thác nước ùa về, để cậu ôm đầu rên rỉ, khi biết mẫu thân mình đã mất cậu như một tên điên lật tung cả đống đỗ nát lên để tìm lại thi thể của mẫu thân cậu.

Từ khúc gỗ lớn được ném ra, lúc này Lộ Viễn cũng không biết rằng sức mạnh của cậu đã được tăng cường lên đáng kể.

Nửa khắc sau cậu cũng tìm thấy lại được thi thể của mẫu thân mình nhưng vết cắt cộng thêm những cây gỗ đè lên đã khiến nó không còn hình hài bang đầu từ cây gỗ nhỏ đâm vào da thịt và cả khuôn mặt bị đè đến biến dạng khiến nó thật kinh khủng.

Lộ Viễn từ từ đi đến bên thi thể của mẫu thân mình sau đó lại nhổ đi từng cây gỗ đâm vào cơ thể rồi cậu ôm nó ra một chỗ đất trống, cậu dành cả ngày để đào mộ và chôn mẫu thân mình ở đó.

Lộ Viễn quỳ bên cạnh mộ của mẫu thân mình suốt đêm cho đến khi vài tiếng động phía sau cậu vang lên, từng tên tráng hán cao lớn đi đến bên Lộ Viễn chỉ thấy hắn dơ cao một cây gậy rồi đập mạnh vào đầu Lộ Viễn khiến cậu bất tỉnh.

Lúc tỉnh dậy Lộ Viễn đã thấy mình bị nhốt bên trong một nhà lao bên trong còn có hai ba người lớn cùng với vài đứa trẻ nhỏ, có trạc tuổi cậu có nhỏ hơn cậu.

Kể từ sau khi mất đi mẫu thân tính tình của Lộ Viễn cũng âm trầm xuống, hắn không còn thể hiện cảm xúc ra ngoài mặt nữa.

Lộ Viễn lặng lẽ quan sát và đánh giá tình hình xung quanh thì đột nhiên một bóng người đứng chắn trước mặt hắn.

"Này!

Nhóc tên gì?"người nói là một một đại thúc râu rê xồm xàm còn người đứng trước mặt hắn vẫn không nói gì chỉ đứng đó nhìn hắn.

"Lộ Viễn" Lộ Viễn trả lời với khuôn mặt không cảm xúc, đột nhiên tên đại thúc đặt một tay lên vai Lộ Viễn sau đó một tay xoa cầm rồi mỉm cười nói"Họ Lộ khá hiếm nhỉ?

Ở đây là nhà lao của lũ sơn tặc núi Hoàng Khê, nhóc là người mới nên ta sẽ cho nhóc biết một vài quy tắc ở đây, ngày mai chúng ta sẽ đi đào khoáng ở trong núi và trong một ngày mỗi người sẽ phải đào 500 cân khoáng trước khi trở về đây, nếu không đào xong thì bữa đó sẽ nhìn đói và ở đây cũng có nhiều phe phái để cướp khoáng nên tốt nhất nên tìm một phe để gia nhập vào, ta là người cầm đầu của phe này chúng ta không có tên chỉ có sô nên là phe số 3 và những người nào trong một năm có thành tích tốt sẽ được đặc cách làm lính cho sơn trại lúc đó sẽ tốt lên, nhớ nhé nhóc!"

Sau khi biết được thông tin từ tên đại thúc Lộ Viễn cũng không vội vàng làm theo mà đứng dậy tìm một góc sau đó nhắm mắt thiếp đi.
 
Back
Top Bottom