Vương Gia Thôn.
"Viễn nhi, lại mẫu thân vừa mới mua cho con một bộ y phục này" thiếu phụ mười phần hiền hoà ngoắt tay về phía thiếu niên đang đọc sách gần đó.
*Mẫu thân, đừng phí tiền mua y phục cho hài nhi nữa, những bộ y phục hiện tại vẫn còn sử dụng được mà" thiếu niên đang phàn nàn này tên là Lộ Viễn, hắn năm này vừa tròn 10 tuổi hiện tại cũng là sinh thần của hắn.
Thiếu phụ nghe vậy bĩu môi nói "ngươi cái tên vương bát đản, lớn rồi nên muốn cãi ta cái người mẫu thân này đúng không?
Mau lại đây".
Lộ Viễn nghe cũng đành bất đắc dĩ tiến lại thử bộ y phục mới.
"Mẫu thân, ngày mai hình như cũng là ngày tảo mộ của phụ thân, người có thể nói cho ta năm đó phụ thân là như thế nào mất không?"
Phụ thân của Lộ Viễn chết ngay sau khi hắn ra đời một ngày, suốt 10 năm kể từ khi hắn có ý thức hắn luôn hỏi mẫu thân về phụ thân của hắn, nhưng mẫn thân hắn vẫn không nói cho hắn biết là phụ thân hắn chết như thế nào.
Lúc này bên ngoài cửa có tiếng nói của một người phụ nữ.
"Vương Nhu, trưởng thôn gọi ngươi qua nói chuyện" người lên tiếng là hàng xóm của Vương Nhu, tên là Ngọc Hoa nàng cũng là goá phụ vì vậy đối với Vương Nhu cùng Lộ Viễn hết sức thật tâm.
"Được rồi Hoa tỷ, muội cho Viễn nhi thử xong y phục sẽ qua ngay"
Ngọc Hoa thấy vậy cũng không nói gì mà trực tiếp xoay người trở về nhà của mình.
Nửa khắc sau tại nhà trưởng thôn Vương Nhu tiến vào chào hỏi "trưởng thôn, ngài gọi ta có chuyện gì?"
Lão giả nghe vậy cũng quay đầu lại nói "ta nghe được gần đây ở Trần Thôn bên cạnh có ma sư nên ta cũng không chắc có thật hay không nên cũng nhắc cho ngươi trước, dù sao năm đó phu quân ngươi cũng vì thôn mà hi sinh."
Nói xong lão giả cũng tiến lại gần Vương Nhu trong người móc ra một túi vải đặt lên tay nàng, bên trong có rất nhiều tiền đồng ước chừng một bạc.
"Trưởng thôn, ngài đây là.." chưa kịp đợi Vương Nhu nói hết câu lão giả đã ngăn lại nói "ngươi mang số tiền này trước vào thành trấn ở một thời gian, ta cũng sẽ đem chuyện này thông báo cho mọi người"
Vương Nhu thấy vậy cũng đành cầm túi vải về nhà.
Về đến nhà Vương Nhu gọi Lộ Viễn lại rồi từ tốn nói" Viễn nhi con vào trong sắp xếp hành lý đi ngày mai chúng ta vào trong thành ở một thời gian"
Lộ Viễn nghe vậy cũng hơi thắc mắc nhưng nhìn thấy mẫu thân ôn nhu lạ thường nên cũng đành vào trong dọn hành lý.
Đến tối Vương Nhu và Lộ Viễn đang ăn cơm trên bàn thì nghe vài tiếng thét thất thành từ bên ngoài truyền ra.
Lúc này sắc mặt của Vương Nhu hơi tái đi vì lo lắng liên lụy đến Lộ Viễn nên đã kịp thời thu hồi lại nhưng khoản khắc ấy cũng bị câu ta thu lại.
Cậu cảm thấy sắc mặt của mẫu thân mình hơi khác nên cũng buộc miệng hỏi"mẫu thân.." lời vừa thốt ra cậu đã bị Vương Nhu ngăn lại.
"Viễn nhi, con cầm túi vải này rồi đi vào phòng ngủ nhé, mẫu thân ra xem có chuyện gì"
Nhìn thấy túi vải đặt trên bàn bên trong còn có vài tiếng keng keng nên cậu đã biết đây là tiền, còn tại sao mẫu thân lại bảo cậu cầm rồi vào phòng ngủ thì cậu hơi nghi hoặc nhưng cũng đoán ra được chuyện này có chút nghiêm trọng nên cậu đã cầm túi vải lên rồi sải bước hướng phòng ngủ đi tới.
Lộ Viễn vừa đi được vài bước thì bức tường bên trái cậu đột ngột bị nứt ra sau đó là một bóng hình toả ra hắc khí với anh mắt đỏ rực miệng còn nhỏ vài giọt máu rơi xuống, hắn thèm thuồng nhìn cậu một tay quẹt vết máu trên miệng mình sau đó đột nhiên lao đến.
Nghe thấy tiếng động Vương Nhu xoay người cũng bị cảnh tượng làm choáng ván, khi thấy hành động của hắn Vương Nhu gào lên về phía Lộ Viễn" Viễn nhi mau chạy!"
Nhưng lúc này Lộ Viễn đã bị cảnh tượng trước mắt làm cậu bất động, hai chân như không có sức mà đứng im tại chỗ, khi thấy hắn lao đến nhe hàm răng còn đỏ tươi bên trên còn dính vài miếng thịt cắn về phía cậu thì đột nhiên một bóng người nhanh chóng chắc trước mặt sau đó là tiếng kêu đau đớn van lên.
Aa..!
Vương Nhu đã dùng cánh tay mình để chặn cú cắn của hắn, lại xoẹt một tiếng, một lần nữa tiếng kêu đau đớn lại vang lên, chỉ thấy lúc này trên miệng của hắn đã gặm một cánh tay bị xé đứt, Vương Nhu đau đớn ôm cái tay mình nhưng cũng không quên nhắc Lộ Viễn.
"Mau chạy Viễn nhi, nhanh lên mau rời khỏi đây"
"Mẫu thân.."cậu yếu ớt lên tiếng khi thấy cánh tay của mẫu thân mình bị thô bạo xé đứt, ánh mắt cậu liếc qua tên vẫn còn đang gặm nhắm cánh tay của mẫu thân mình đầy phẫn nộ, cậu quay người chộp lấy một cây rìu ở gần đó sau đó lại quăng mạnh về phía hắn, nhưng sức của một đứa trẻ mới 10 tuổi làm sao có thể so sánh với một người trưởng thành nhưng mà còn quỷ dị hơn cả người trưởng thành.
Bên tay vẫn còn tiếng thúc dục mau chạy của Vương Nhu nhưng lúc này sự phẫn nộ đã bao trùm lấy Lộ Viễn, cậu vẫn không chạy mà còn lay hoay tìm kiếm đồ vật xung quanh để ném về phía tên kia.
Như bị Lộ Viễn chọc giận hắn hung hăn ném cánh tay còn đang gặm dở mà tiếp tục nhắm vào Lộ Viễn mà lao đến.
Lúc này cảnh tượng ám ảnh suốt cuộc đời của cậu đã xảy ra...