Cập nhật mới

Khác Nhân Gian Du Ký

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
394802812-256-k821619.jpg

Nhân Gian Du Ký
Tác giả: DuongKha645
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nguyễn Hoài Anh hành trình.



phiêu​
 
Nhân Gian Du Ký
Chương 1: Thầy Đồ


Nguyễn gia thư phòng, bên trong có hai người, người thầy đồ đang chăm chú giảng dạy cho cậu bé bên dưới họ Nguyễn tên Hoài Anh, cái tay hắn cầm bút còn chưa thạo đang khó khăn ghi vào sách mấy chữ "Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân, Quân điếu phạt trước lo trừ bạo."

Hoài Anh gương mặt khó hiểu, thắc mắc nhìn thầy đồ hỏi: "Mấy câu thầy vừa dạy có nghĩa là gì thế ạ, con thật sự chưa hiểu được bao nhiêu."

Người thầy đồ bên trên gương mặt cười cười không vội giảng giải mà hỏi ngược lại: "Con nghĩ sao?"

Cậu bé trầm ngâm, ngẫm nghĩ một hồi mới đáp: "Con chắc chỉ hiểu được câu đầu 'Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân' chính là làm yên dân, lo dân vì dân còn câu cuối con không hiểu mấy."

Thầy đồ mắt có vui vẻ, gật gù hài lòng sau đó giải thích: "Con nói đúng rồi nhưng còn thiếu nhiều lắm."

"Câu 'Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân' con tuy đã nói đúng một phần nhưng còn khá nhiều thiếu sót, 'việc nhân nghĩa' tức là việc hợp lí, có lòng thương người, 'cốt ở yên dân' tức là cốt lõi là làm cho dân được yên ổn, no ấm, tránh loạn lạc, câu này nói lên nhân dân chính là cốt lõi, lấy dân làm gốc.

"Còn câu 'Quân điếu phạt' tức là đạo quân ra tay vì nghĩa, tiêu diệt kẻ ác, 'trước lo trừ bạo' chính là trước tiên phải diệt trừ sự bạo ngược, không phải vì tư lợi mà vì đạo lý diệt trừ bạo tàn, cứu dân khỏi nạn."

"Nói chung tổng thể câu này là lấy dân làm gốc, tất cả là vì dân, không cần tư lợi chỉ một lòng hướng về nhân dân và đất nước chống lại giặc ngoại xâm."

Hoài Anh nghe xong trong lòng càng nảy sinh nhiều ý khó mà hiểu được, nhưng cậu ngại ngùng không muốn nói ra nếu phải nói Hoài An sợ bị thầy đồ bảo rằng cậu chính là nước đổ đầu vịt, chỉ có bao nhiêu kia chữ nghĩa mà không hiểu.

Thầy đồ bên trên như hiểu được trong lòng cậu nghĩ gì liền đứng lên, hai tay chấp sau lưng bước đến Hoài Anh nói: "Sao? không thấy không hiểu gì sao?"

Hoài Anh như bị bắt thóp, cười gượng gật đầu.

Thầy đồ ngữ khí bình thản, ngược lại còn không giận vì học trò không hiểu mà ngược lại càng nhu thuận hơn đứng bên người học trò nhẹ nhàng nói: "Có gì khó hiểu cứ nói thẳng ra không cần phải e ngại, vốn góc nhìn của học thức không chỉ riêng của một người, nói không thấy hợp lí liền nói ra đi?"

Hoài Anh gật gật đầu xong nói: "Tại sao là lấy dân làm gốc? không phải nên là lấy vua làm gốc ạ?"

Thầy đồ không vội đáp lời mà ngồi xuống bên cạnh Hoài Anh, ánh mắt hướng về phía đồng ruộng bên ngoài, chậm rãi chỉ: "Con nghĩ một cây lúa cần những gì để tồn tại?"

Hoài Anh cảm thấy khó hiểu vì vấn đề cậu hỏi với vấn đề mà thầy đồ vừa đề cập không có một điểm chung gì nhưng vẫn đáp: "Nước, ánh sáng và đất ạ."

Thầy bên cạnh gương mặt vẫn giữ nét cười bổ sung: "Đúng vậy, lúa cần những thứ đó để tồn tại nhưng con có nghĩ đến để tồn tại lúa cần có những bộ phận gì không?"

"Cần có rễ, thân và lá, thiếu bất cứ thứ gì đều không thể tồn tại được, nếu thiếu đi rễ thì cây sẽ không hút được những chất dinh dưỡng bên trong đất khiến cây chết, còn nếu thiếu đi thân thì không thể nâng đỡ lá và bông được cũng như không thể mang chất dinh dưỡng lên lá, còn nếu thiếu là cây đương nhiên cũng sẽ chết vì không thể hấp thụ ánh sáng mặt trời dẫn đến cái chết."

"Hoàng triều cũng vậy, nếu thiếu đi dân hoàng triều không thể tồn tại, nếu thiếu đi quan lại và tầng lớp thượng lưu thì hoàng quyền sẽ không thể ổn định, nếu thiếu đi vua thì sẽ không thể thành một đất nước."

Hoài Anh lúc này hiểu ra, ngại ngùng xoa đầu.

Thầy đồ giải thích xong mới quay qua hỏi Hoài Anh: "Sao nào? không còn gì không hiểu nữa không?

Nếu không thì hôm nay kết thúc tại đây đi."

Hoài Anh lúc này như đã sáng tỏ cười nói: "Dạ không ạ, nhưng con muốn nghe người kể chuyện về thế giới bên ngoài nữa ạ, hôm qua thầy đã hứa với con là hôm nay sẽ tiếp tục mà."

Thầy đồ lúc này nhẹ nhàng ngồi xuống ghế bên trên gương mặt bình thản, chợt giống như vừa mới nhớ ra hỏi: "Lần trước tới đâu rồi?"

Thiếu niên trước vẫn còn một bụng nghi hoặc nhưng sau khi nghe được câu này giống như quên đi chuyện mấy cái không thông kia.

Hoài Anh cẩn thận từng câu nói như sợ nếu nói sai thì bản thân sẽ không được nghe chuyện tiếp: "Hôm qua người kể tới khúc người du vân tới nước kế bên rồi ạ."

Thầy đồ vuốt râu như vừa nhớ ra: "À phải rồi."

"Trên thế giới này không chỉ có mỗi Đại Việt mà còn có Đại Minh, Chăm Pa, An Lao, Xiêm La, Miến Điện và những nước khác nhưng ta chỉ kể với con những nước tiếp giáp với nước Đại Việt thôi, mỗi nước đều có ngôn ngữ và chữ viết, văn hóa riêng."

"Bên dưới các đất nước còn các những thế lực lớn nhỏ khác nhau phân chia phụ trách việc bảo vệ đất nước khỏi những vật âm tà cùng với trông coi vận khí của một đất nước."

Thầy đồ vuốt vuốt râu, ánh mắt hòa niệm như đang cố gắng nhớ về chuyện xưa, lục lọi rồi tìm kiếm trong trí nhớ của bản thân: "Năm xưa ta một thân trai tráng một lòng muốn ngao du khắp nơi trên thế gian, chỉ tiếc..."

Nói tới đây giọng thầy đồ có phần tiếc nuối, ngắn quãng một lúc mới ngậm ngùi nói : "Chỉ tiếc là con người phàm tục như ta với con quá nhỏ yếu, không thể đủ sức để vân du khắp nơi như ta mong muốn nhưng cũng không phải vô ích, ta cũng học được khá nhiều thứ, cũng thấy không ít qua chuyện lạ..."

Những dòng ký ức của thầy đồ nhưng những cơn sóng lớn như đang muốn bao phủ tâm trí của vị thầy đồ già, giống như ông được quay về với những năm tháng còn du ngoạn khắp nơi trên cả nước.

Hai người bên trong thư phòng say sưa kể chuyện đến khi trời gần sập tới chỉ thiếu chút nữa là mặt trời lặn xuống hoàn toàn mới tạm ngưng lại câu chuyện còn dở dang.

Hoài Anh có chút tiếc nuối còn chưa nghe xong câu chuyện, trong lòng luyến tiếc không thôi nhưng đành gác lại tạm để lần sau lại được nghe tiếp, hắn nhẹ cúi đầu với thầy đồ sau đó nhẹ nhàng đóng cửa, vừa đi trên đường Hoài Anh mãi chỉ nghĩ đến rồi tưởng tượng, suy diễn ra khung cảnh trong cái câu chuyện vừa được nghe kia.

Hắn trước kia không để tâm đến chuyện này mấy, chỉ tập trung học hành để thừa kế gia nghiệp mà cha hắn sẽ cho hắn nối nghiệp trong tương lai nhưng khi thầy đồ đến kể cho hắn nghe về thế giới bên ngoài cùng những món ăn, văn hóa, con người mà hắn chưa được tiếp xúc qua kia trong lòng quả thật có chút nghen nhóm lên ngọn lửa muốn nếm qua tư vị của việc du ngoạn kia là như thế nào bất quá bởi vì trọng trách trên vai hắn mãi không dám nghĩ đến việc bỏ lại cha mẹ không ai chăm bẩm, bỏ lại công sức mà cha hắn đã gầy dựng nên, nếu hỏi hắn có nuối tiếc vì không thể vân du khắp nơi không thì hắn chắc chắn sẽ gật đầu sau đó lại lắc đầu.

Mấy năm trước, thầy đồ không biết ở đâu mấy năm trước đi đến cái thành trì mà hắn đang sống bên trong, nhờ tá túc bên trong Nguyễn gia của hắn miễn phí bằng việc dạy cho hắn lễ nghĩa, cho hắn học từng con chữ, đương nhiên cha mẹ hắn cũng đã thử thăm dò qua thực lực của thầy đồ qua, kết quả phát hiện ngoài ý muốn phát hiện ra là người thầy đồ này học rộng tài cao, văn thơ như tựa dòng nước suối mát, không chút nào vẩn đục mà như mây trôi nước biếc, uyển chuyện rồi nhẹ nhàng.

Cả ba người nhà họ Nguyễn cũng không hiểu lắm vì cớ gì mà thầy đồ tá túc ở lại nhà họ, cũng càng không biết nhiều về người, lại không tiện hỏi vì tôn trọng người nho sĩ uyên bác này, chỉ biết lúc trẻ người thầy đồ đã đi không ít nơi hiếm lạ, đã kể qua cho thiếu niên tò mò này qua không ít lần, cái gì mà đã từng từng thấy qua tiên sơn, còn cái gì mà cũng đã thấy tiên nhân những lời này Hoài Anh hắn nửa tin nửa ngờ với chuyện này.

Nhưng sau đó hắn ngẫm nghĩ rồi tự ngẫm cảm thấy những chuyện này cảm giác rất chân thật giống như đã thấy qua bằng chính con mắt của bản thân, trải nghiệm qua bằng chính bằng da bằng thịt chứ không phải dùng những từ ngữ hoa mĩ rồi thiêu dệt nên những câu chuyện thường thường lưu truyền không biết qua bao nhiêu nhà, bao nhiêu người kia.

Kỳ thật hắn đối với người thầy đồ kia không biết học vận có bao nhiêu rộng, có bao nhiêu cao nhưng nói ra lại khá khó tin thầy đồ chỉ cần giảng dạy qua một hai lần hắn liền có thể dễ dàng hiểu qua thậm chí không muốn nói gần như là toàn bộ, nếu lấy một vị thầy đồ nào đó bên trong kinh thành Đại Việt này đi so sánh với nho sĩ uyên bác trong Nguyễn hắn chỉ sợ mấy người thầy đồ đó xách dép cũng không xứng.

Thiếu niên tạm thôi suy nghĩ về chuyện này, ánh mắt dần có trọng tâm không còn vô định như lúc suy nghĩ, cơ thể càng rõ rệt cảm nhận xung quanh chỉ có bước chân vẫn như trước nguyên bản trước sau đều hướng về phía nhà chính của Nguyễn gia.
 
Back
Top Bottom