Đêm khuya phủ bóng lên căn biệt thự như một tấm chăn nhung tĩnh lặng.
Từng tiếng côn trùng từ khu vườn rợp hoa vang lên khe khẽ,một bản giao hưởng âm thầm cho những ký ức đã ngủ quên.
Anya ngồi bên khung cửa sổ, tay chậm rãi rót trà từ chiếc ấm sứ trắng.
Hương trà Earl Grey lan nhẹ trong không gian – mùi lá trà mộc quyện với cam bergamot, thanh thoát như một hơi thở sâu giữa cõi tĩnh lặng bao phủ khắp căn phòng.
Mint đứng dựa lưng vào khung cửa, ánh mắt không rời khỏi người đối diện.
Ánh đèn vàng phủ xuống như một lớp mật ấm, ôm trọn từng đường nét của Anya.
Dưới ánh sáng ấy, như thể chỉ cần một cử động khẽ cũng đủ làm nứt vỡ cả sự yên bình đang hiện hữu."
Anya mặc một chiếc áo lụa màu ngà, làn da trắng nổi bật bên trong sắc ấm.
Mái tóc nâu sẫm buông nhẹ xuống bờ vai, óng ánh như tan vào ánh đèn.
Mỗi cử chỉ của cô đều trôi qua chậm rãi, tinh tế, như thể từng nhịp thở cũng được cân nhắc cẩn trọng.
Mint vẫn đứng im lặng, nhưng trong lòng, một điều gì đó đang dâng lên – lặng lẽ và bền bỉ như làn khói.
Cô không nhớ được tất cả, nhưng cảm giác này – ánh mắt kia, không khí này – thì lại thân thuộc đến kỳ lạ.
Cô khẽ cất tiếng:
"Chị vẫn giữ thói quen uống trà vào buổi tối à?"
Anya không nhìn lên ngay.
Cô đặt nắp ấm lại, tay khẽ xoay nhẹ quai tách như đang cân bằng dòng suy nghĩ.
"Là trà Bá Tước.
Chị vẫn thích mùi hương này nhất," cô nói, rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Mint, ánh mắt dịu dàng như đang ôm trọn yêu thương.
"Vì mỗi tối, lúc pha trà, chị lại thấy em như vẫn đang ngồi đâu đó gần bên."
Mint không nói gì.
Một nhịp im lặng thoáng qua, đủ để khiến lòng người khẽ chùng xuống.
Cô bước lại gần, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Anya đặt tách trà trước mặt cô, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.
Tay cô khẽ chạm vào tay Mint – một cái chạm nhẹ nhưng vững, như muốn truyền sang đó một phần yên bình đã giữ gìn suốt bao năm.
"Chị đã đúng," Anya nói, giọng nhỏ nhưng kiên định.
"Chị luôn tin... một ngày nào đó, em sẽ quay lại."
Mint nhìn cô.
Một thoáng ngần ngừ, rồi lần đầu tiên trong chuỗi ngày hỗn loạn, cô để bản thân được yếu mềm.
Được nhìn thật sâu vào đôi mắt ấy – đôi mắt từng xuất hiện trong những giấc mơ không đầu không cuối.
"Nhưng có khi... em không còn là Mint mà chị từng yêu nữa." – Mint khẽ nói.
Anya khẽ nghiêng đầu, mỉm cười – nụ cười ấy không buồn, không vui, chỉ có sự kiên định tĩnh lặng.
"Dù em có thay đổi ra sao, dù cho ký ức không còn... thì vẫn là em thôi," cô nói, giọng trầm lắng nhưng ấm áp.
"Cái cách em quan sát thế giới. cách em luôn lo cho người khác trước khi nghĩ đến mình.
Những điều đó... không lẫn đi đâu được.
Không ai giống em cả, Mint."
Mint không đáp.
Nhưng cô đặt tay lên tách trà, cảm nhận hơi ấm còn vương trên gốm.
Cô hiểu – mình không đơn độc.
Họ cùng bước lên tầng hai trong im lặng.
Hành lang dài phủ ánh đèn vàng dịu, gió đêm lùa qua khung cửa sổ mang theo mùi hương hoa cẩm tú cầu thoảng nhẹ như một lời nhắc nhở từ quá khứ.
"Phòng em ở đây," Anya nói, đẩy nhẹ cánh cửa.
Mint bước vào.
Và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cả cơ thể cô như sững lại.
Mọi thứ quen thuộc đến kỳ lạ: chiếc giường phủ linen trắng thêu viền, khung cửa sổ rộng mở nhìn ra hồ nước, nơi có cây chuông vàng đang nhẹ lay trong gió. khung ảnh đặt trên bàn là hình của cô và Anya, đang hôn nhau dưới ánh trắng.
Một cuốn sổ tay, bìa in chìm chữ M, nằm yên trên bàn
Cô đã từng ở đây.
Đã từng thức dậy trong ánh nắng xuyên qua rèm.
Đã từng nhìn Anya ngủ say bên cạnh.
Đã từng ngồi bên khung cửa sổ kia, nhìn hoa nở rồi tàn, nghe chuông gió leng keng như một khúc ca của những ngày tháng đã qua.
Anya ngồi xuống bên cạnh, không nói gì.
Tay cô đặt lên vai Mint – một sự hiện diện không cần lời, nhưng lại khiến Mint cảm thấy mình được tồn tại, được yêu thương.
Mint quay sang.
Trong ánh sáng dịu dàng ấy, ánh mắt Anya vẫn như xưa.
Một ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng, kiên định, và đầy nuông chiều.
Giống như cô chưa bao giờ rời đi.
Giống như mọi thứ chỉ vừa mới tạm dừng lại
Mint ngồi yên một lúc, rồi khẽ nghiêng đầu.
Chậm.
Rất chậm.Khoảng không giữa họ thu hẹp lại từng chút, từng chút một.
"Anya..." – cô khẽ gọi, giọng gần như một lời thú nhận.
Đôi môi Anya bất giác mím nhẹ – như đang giữ lại một điều gì chưa nói.
Khoảng cách giữa họ gần đến mức Mint có thể cảm nhận được từng nhịp thở chậm của cô – ấm và vững vàng như một lời mời gọi thầm lặng.
Anya không rời mắt.
Không né tránh đi.
Chỉ giữ nguyên sự tĩnh lặng dịu dàng ấy – như thể đang chờ đợi.
Mint nhắm mắt lại trong một nhịp thở.
Cô tiến gần hơn, định chạm vào môi Anya – không vội vã, không bối rối.
Một nụ hôn tưởng như lần đầu, nhưng mang theo âm vang của những điều đã từng rất thân quen.Ngay lúc hai đôi môi sắp chạm vào nhau – một tiếng gõ cửa vang lên.
Nhẹ nhưng rõ.
Cốc cốc cốc.
"Thưa cô chủ, cậu Krit đến rồi," giọng ông quản gia vọng vào, trầm ổn như mọi khi.
"Cậu ấy đang đợi ở phòng sách."
Khoảnh khắc ấy vỡ tan, nhưng không mất đi.Không ai nói gì.
Anya hơi lùi ra sau, bàn tay đặt nhẹ lên đầu gối như để giữ lại nhịp tim đang bất chợt lệch nhịp.Mint quay đầu nhìn về khung cảnh ngoài cửa sổ, nơi cây chuông vàng vẫn khẽ lay trong gió.
Một đêm dài vẫn còn chưa kết thúc.
Mint và Anya bước xuống cầu thang một cách chậm rãi, không ai nói với ai câu gì.
Không gian giữa họ dày lên bởi những điều chưa nói, nhưng cũng đầy gắn kết.
Dưới ánh đèn vàng dịu, hành lang dẫn vào phòng sách từ từ hiện ra.
Cánh cửa phòng hé mở.
Krit đang ngồi đó – trên chiếc ghế mà vừa nãy Mint đã ngồi, ánh đèn phủ lên vai anh một màu ấm áp .
Khi Anya và Mint bước vào, anh ngẩng đầu.
Đôi mắt sắc sảo ánh lên một tia bất ngờ thoáng qua rất nhanh, rồi trở lại bình thản.
Mint dừng lại ngay ngưỡng cửa.Khoảnh khắc đó kéo dài hơn bình thường – như thể cả hai cùng biết, sau tất cả những gì đã xảy ra, đây không còn là cuộc trò chuyện thông thường nữa.
Anya đặt tay nhẹ lên lưng Mint, như một lời nhắc dịu dàng.
Mint gật đầu, bước vào phòng.
"Anh nợ tôi một lời giải thích."
Mint cất tiếng
Krit không né tránh.
Anh ngồi xuống đối diện Mint, ánh mắt nghiêm túc nhưng không lạnh lùng.
"Tôi không chỉ là nhà báo.
Tôi còn là điều phối viên tình báo khu vực.
Tôi theo dõi tổ chức của Rachan đã ba năm.
Và tôi được Anya cử đi để bảo vệ em – vì em là nhân chứng duy nhất có được toàn bộ manh mối nội bộ trước khi vụ án bị ém nhẹm."
Mint nheo mắt.
"Vậy tại sao anh không tìm tôi sớm hơn?"
"Vì em sống dưới một danh tính khác.
Và..."
Krit nhìn thoáng qua Anya, "chị ấy đã yêu cầu không được làm đảo lộn cuộc sống của em."
Krit trầm ngâm một lúc, rồi rút từ trong áo ra một tấm ảnh đã ố màu – Mint, trong bộ blouse trắng, đứng cạnh Anya dưới ánh nắng gắt của một điểm khám lưu động.
Ánh nhìn của hai người trong ảnh không hướng về ống kính, mà hướng về nhau – một khoảnh khắc tưởng chừng vô tình, nhưng lại chứa đựng điều gì đó không nói thành lời.
Anh ngẩng đầu, giọng trầm xuống như kéo cả căn phòng theo chiều sâu của ký ức:
"Tôi từng ở trong tổ chức.
Một mắt xích lặng lẽ trong guồng máy của Rachan.
Và Mint... em là nhiệm vụ cuối cùng của tôi."
Mint nheo mắt, sống lưng khẽ căng lại.
"Nhưng tôi không hoàn thành nhiệm vụ đó," Krit nói tiếp, giọng anh trầm xuống, từng chữ như cắt thẳng vào không khí.
"Rachan giao cho tôi điều tra em – điều tra thân phận thật sự, quá khứ, và tất cả những gì em từng che giấu.
Tôi đã theo dõi em suốt nhiều tháng... nhưng kết quả vẫn là con số không."
Anh ngừng một chút, mắt tối lại như đang nhớ lại điều gì sâu xa hơn.
"Nhưng trong khi cố gắng điều tra em, tôi lại phát hiện ra những dấu hiệu bất thường từ chính tổ chức.
Những thứ tôi không nên biết, và càng không nên để lộ.
Họ bắt đầu nghi ngờ tôi.
Họ muốn trừ khử tôi để bịt đầu mối."
Anh quay sang nhìn Anya.
"Anya đã cứu tôi."
"Ngay lúc đó – em biến mất," Krit tiếp tục, giọng gấp hơn, nặng hơn.
"Không ai biết em ở đâu.
Nhưng cuối cùng, tôi lần ra dấu vết – ở Việt Nam."
Hơi thở anh khựng lại, như thể điều sắp nói ra vẫn còn để lại dư chấn trong lòng.
"Tôi tiếp tục điều tra trong im lặng... và rồi phát hiện ra – vụ tai nạn mà em gặp ở Việt Nam, nó không phải là tai nạn thông thường.
Mọi thứ được dựng lên quá hoàn hảo: vết phanh xe, nhân chứng, hồ sơ bệnh viện – tất cả đều trơn tru đến mức nếu không có nghi ngờ từ đầu, sẽ chẳng ai lần ra được."
Krit ngẩng lên, ánh mắt dằn lại một cơn giận lạnh:
"Đó là một hiện trường giả.
Một màn kịch tinh vi được dựng nên để xóa sạch mọi dấu vết về em – thân phận, quá khứ, liên hệ với tổ chức... như thể Mint chưa từng tồn tại."
Anh dừng lại một chút, như thể đang lựa chọn cẩn trọng từng chữ:
"Điều duy nhất khiến chúng tôi không hiểu nổi là... tại sao chúng lại tha mạng cho em.
Đáng lý, với cách làm việc của tổ chức, em nên bị thủ tiêu ngay khi không còn giá trị.
Nhưng không – chúng giữ em lại, sắp đặt cho em một thân phận mới, một cuộc sống mới.
Chuyện đó... không giống Rachan.
Không giống chút nào."
Mint thở khẽ, như có một mảnh ký ức mơ hồ nào đó vừa lóe lên trong tâm trí.
Mint nhìn anh, dần hiểu rõ hơn.
"Vậy... sau đó anh tiếp cận tôi, làm bạn, ở cạnh... chỉ để bảo vệ?"
"Vì sao?"
Mint hỏi, giọng vẫn thấp, nhưng có gì đó sắc hơn – như đang thử thách, như đang đòi một sự thật cuối cùng.
Krit nhìn cô.
Không né tránh.
Trong ánh mắt ấy là một thứ cảm xúc rất thật
"Vì tôi từng tin rằng, trên đời này không có công lý – chỉ có cán cân quyền lực.
Nhưng khi gặp em... tôi bắt đầu hiểu ra.
Công lý không đến từ vũ khí, hay sự trừng phạt.
Nó bắt đầu từ lòng dũng cảm của những người không chọn thù hận, mà vẫn đứng lên.
Em là người đầu tiên khiến tôi tin điều đó tồn tại ."
Mint nhìn Anya.
Không giận giữ, chỉ lặng lẽ.
Nhưng ánh mắt cô đã khác.
"Em là người duy nhất có thể phá vỡ mạng lưới đó," Anya nói chậm rãi.
"Nhưng nếu em chưa sẵn sàng, thì mọi hành động đều là liều lĩnh."
Mint siết tay.
"Giờ em đã sẵn sàng."
Krit gật đầu.
Anh đặt một tập hồ sơ lên bàn.
"Tôi có tin mới về phòng khám tư nhân Hmoob."
Mint chợt giật mình.
"Luk – trung úy đồn Chiang Mai – từng nói với tôi về một phòng khám đáng nghi.
Tôi đã đột nhập vào... nhưng nó bị bỏ hoang.
Khi tôi bắt đầu kiểm tra tầng hầm thì nghe tiếng bước chân.
Tôi phải thoát ra trước khi bị phát hiện."
Anya gật đầu, giọng đều nhưng sắc như lưỡi dao cắt thẳng vào sự thật:
Nơi em từng đột nhập... chỉ là một trong những trạm trung chuyển phụ của Rachan.
Một mắt xích nhỏ trong chuỗi ngụy trang phức tạp mà tổ chức dựng lên.
Chúng dựng những địa điểm như thế để đánh lạc hướng, để những ai nghi ngờ sẽ không bao giờ tìm ra nơi thực sự chúng đang vận hành.
Cô dừng lại một nhịp, ánh mắt xoáy thẳng vào Mint.
"Phòng khám Hmoob mới là trung tâm.
Nhìn bên ngoài, nó chỉ là một phòng khám tư nhân bình thường, có giấy phép hoạt động rõ ràng, bệnh nhân ra vào mỗi ngày. nhưng bên trong là một mê cung ngầm – nơi họ vận chuyển người, nội tạng, và cả những thứ kinh khủng hơn nữa.
Một điểm nối giữa bề mặt hợp pháp và những gì mục rữa nhất."
Anya mở một bản thiết kế tòa nhà.
"Tầng trệt là khám chữa bệnh.
Tầng hai là hành chính.
Nhưng tầng hầm – nơi không có trong hồ sơ chính thức – là nơi họ giam giữ các nạn nhân.
Chanisa – người mà em từng nhắc đến – đã bị giam giữ ở đó.
Và bọn chị nghi ngờ cô ấy cũng bị sát hại tại chính nơi đó."
Chúng ta cần lên kế hoạch thật kỹ.
Và... tôi còn điều này phải nói rõ với em, Mint."
Mint lặng người, đôi bàn tay vô thức siết lại.
Mọi thứ bắt đầu xâu chuỗi – những ký ức rời rạc, những cảm giác mơ hồ về nỗi sợ hãi, tất cả như vừa bật sáng trong một khoảnh khắc.
"Vậy... nơi đó là điểm nối.
Giữa cái vỏ hợp pháp hoàn hảo... và phần lõi mục ruỗng mà chúng muốn giấu đi."
Anya gật đầu.
"Chính xác.
Và nếu muốn lật đổ tổ chức từ bên trong, đó là nơi chúng ta phải quay lại."
Mint nắm chặt tay đến trắng khớp.
"Vậy chúng ta sẽ quay lại.
Không chỉ vì bằng chứng... mà còn để cứu những người còn sống."
Một khoảng lặng bao trùm căn phòng.Không khí lặng đi một lúc.
Rồi Anya lên tiếng, như cắt qua khoảng trống đang giăng giữa họ:
" Chúng ta sẽ bắt đầu kế hoạch.
Nhưng tối nay... hãy nghỉ ngơi.
Mint cần hồi sức."
Mint nhìn cô, chậm rãi gật đầu.
"Nhưng chị không đi đâu cả, đúng không?"
"Anya khẽ lắc đầu, bàn tay đặt lên tay Mint – một sự chạm khẽ, nhưng là nơi dừng chân của rất nhiều xúc cảm chưa kịp gọi tên.
"Chị sẽ luôn ở đây, nếu em cần."
Mint bước đến gần, tay khẽ đặt lên má Anya.
Ánh mắt cô lặng lại – không phải là xúc động bộc phát, mà là một thứ gắn bó đã khắc rất sâu – như dòng nước dưới đáy hồ, tưởng tĩnh lặng, nhưng đang cuộn chảy không ngừng.
"Chúng ta sẽ chiến đấu.
Nhưng đêm nay... cho em chút yên bình.
Chỉ chút thôi," Mint nói – giọng khẽ nhưng đầy quyết liệt, như một cam kết âm thầm giữa hai người từng lạc mất nhau giữa giông bão.
Anya gật đầu.
"Chị hứa."
Đêm ấy, trong căn phòng phủ ánh trăng bạc, tiếng gió lùa qua cửa sổ vẫn khe khẽ, chuông gió khẽ ngân như lời thầm thì của một ký ức trở về.
Mint ngủ yên – Và đêm ấy, lần đầu tiên sau nhiều tháng dài, Mint ngủ yên – trong ánh trăng dịu dàng và một bàn tay ấm khẽ đặt trên tay mình.