Khác Nhà Hát

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
362627556-256-k589501.jpg

Nhà Hát
Tác giả: Kimdung12e
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ai ai cũng đồn rằng,trong mỗi nhà hát đều có những câu truyện không muốn cho ai biết.

Nhà hát của gia tộc Aval là nơi chứng kiến mọi tội ác của một gia tộc lừng lẫy



cổ-điển​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Dòng chính nữ tao nhã (xuyên)
  • Nhị gia nhà ta
  • Lưu Ly Mỹ Nhân Sát Quyển 2
  • Cuộc Sống Khó Nhằn Ở Điện Biên
  • Lưu Ly Mỹ Nhân Sát Quyển 5
  • Nhà Hát
    Nhà Hát Lớn


    Paris,năm 19xx

    Ở Paris thời ấy có nhà hát rất lớn do gia tộc Aval thành lập.

    Nhà hát mang tên Eugen.

    Lượt người ra vô nhà hát này cũng không phải ít.

    Một ngày nhà hát này phải đón đến gần trăm lượt khách ra vô mỗi ngày.

    Vì vậy cuộc sống của các ca sĩ diễn viên ở nhà hát này cũng tốt hơn.

    Ai cũng có nhà có xe và được nhiều người săn đón.

    Hôm nay vẫn như thường ngày Wendy là cô diễn viên nỗi tiếng của nhà hát.

    Cô đáng đứng trên sân khấu diễn vở kịch Romeo và Juliet.

    Diễn viên đóng chung với cô là Duncan.

    Cả 2 người đều xuất sắc thực hiện xong vở kịch.

    Kết thúc buổi diễn cô và anh trở lại cánh gà để chuẩn bị cho vở hát tiếp theo.

    Vì hai người như con gà đẻ ra trứng vàng cho nhà hát.

    Cả Duncan cũng là một thành viên của gia tộc Aval.

    Cho nên mọi người rất kính trọng anh.

    Còn về Wendy, cô xinh đẹp như ánh trăng nhưng gia cảnh túng thiếu.

    Ban đầu là làm tạp vụ cho nhà hát.

    Sau quản lý nhà hát thấy cô xinh đẹp nên cho cô thử.

    Không ngờ cô lại làm vượt mong muốn.

    Nên bây giờ cả 2 nha là điều may mắn của nhà hát.

    Duncan đã chuẩn bị xong nên ra phía ngoài để nói chuyện.

    Còn Wendy do đồ có hơi cồng kềnh nên hơi lâu.

    Lúc này cô đang trang điểm.

    Bỗng phía sau cô xuất hiện một bóng trắng thoắt ẩn thoắt hiện.

    Cô tưởng đó là chị Domela.

    Nhưng không,chị ấy đang hát ở ngoài sân khấu mà.

    Tiếng hát của Domela vang vọng.

    Vậy người ở đây là ai.

    Wendy đứng dậy lại gần bóng người đó.

    Bỗng Duncan đi vào hỏi cô xong chưa.

    Thì bóng người biến mất.

    Cô vội vàng hỏi anh

    -"Duncan,anh có thấy bóng người nào không?"

    Duncan ngơ người đáp

    -"Không,tôi không có thấy ai ngoài em cả.

    Sao vậy?"

    Lúc này, Wendy nghỉ chắc do mình mệt quá nên nhìn bậy.

    Cô nói không sao rồi ngồi lại vào bàn trang điểm.

    Duncan vẫn đứng đó chờ cô.

    Sau một lúc cũng đến anh và cô ra sân khấu để hát kết thúc.

    Sau một ngày mệt mỏi cô vào lại cánh gà.

    Cô gặp Domela cô gái được nhắc ở trước.

    Wendy liền hỏi

    -"Domela,lúc nãy cô có ở trong phòng thay đồ không?"

    Domela mới ngạc nhiên trả lời

    -"Ủa, Wendy lúc đó tôi đang trình diễn mà?

    Sao vậy?"

    Câu trả lời của Domela làm cho Wendy ngớ người rồi cười cười cho qua.

    Thế là kết thúc một ngày làm mệt mỏi.
     
    Nhà Hát
    Câu Chuyện


    Ngày hôm sau,câu chuyện Wendy gặp bóng người được chia sẻ cho tất cả mọi người làm ở nhà hát.

    Lúc bấy giờ, mới có một cô gái tên Victoria kể lại câu chuyện của bản thân cô ấy trải qua.

    Theo lời của Victoria cô đã làm trong đoàn hát hơn 15 năm,bởi mẹ cô là diễn viên kiêm ca sĩ của nhà hát.

    Mẹ cô chính là Carat Rudwick.

    Một cô đào hát nổi tiếng của những năm 70 thế kỉ trước.

    Nên Victoria cũng biết được kha khá việc ở nhà hát này.

    Nên cô nói

    -"Thật ra, nhà hát này được xây dựng trên một khu mộ tập thể,có lần anh bảo vệ Alex ở lại trực đêm.

    Lúc đó anh ấy đi xung quanh để xem nhà hát đã tắt hết đèn chưa và có còn ai ở lại nhà hát không.

    Nên ảnh đi xung quanh thì ở sân khấu, ảnh thấy sáng đèn,nhưng lạ cái là đèn sân khấu tắt rồi,công tắt nó tắt rồi mà đèn sân khấu vẫn mở.

    Trong đó còn nghe cả tiếng hát.

    Tiếng hát ma mị ngâm nga khúc "oh mon amour" nhưng mà nó ma mị lắm,làm cho Alex phải đến gần.

    Không đến thì không biết,đến rồi lại hết hồn.

    Anh ta thấy một cô gái mặt đầm màu xanh dương đính kim tuyến đứng trên sân khấu hát.

    Nhưng mà cô ấy không có đầu.

    Từ hôm đó,Alex đổ bệnh rồi chết luôn"

    Kết thúc câu chuyện, Victoria dặn dò mọi người đừng đến nhà hát vào giữa đêm vì rất dễ gặp các hồn ma lai vãn.

    Nhưng trong mỗi câu chuyện sẽ có kẻ không sợ chết,đó chính là cô nàng Anna và cậu chàng Join.

    Vì hai người là người yêu của nhau nên đã hẹn đêm nay đến nhà hát để xem mọi chuyện có như lời Victoria nói hay không.

    Đêm hôm đó,mặc kệ sự can nhăng của bác Gandhi mà bọn họ cứ thế đi vào nhà hát,họ tìm kiếm bóng hình của cô gái đầm xanh mà không thấy.

    Đứng giữa nhà hát rộng lớn,họ cười cợt Victoria rồi ra về.

    Họ không hề biết ở cánh gà có rất nhiều người đang nhìn họ với vẻ mặt tức giận,người mất đầu,người mất tay,mất chân,...

    Sáng hôm sau,trở lại nhà hát,cặp đôi Anna và Join bắt đầu cười cợt Victoria bởi cô đã đồn sai sự thật.

    Mặc kệ ai can ngăn 2 người kẻ xướng người họa làm cho Victoria cảm thấy tức giận, cô hét lớn

    -" Rồi hai người sẽ phải nhận sự trừng phạt của những người khuất mặt khuất mài ở đây."

    Ducan lúc này thấy mọi chuyện đi quá xa tầm kiểm soát nên đã vào can ngăn

    -"Thôi dù sao cũng sống chung trong nhà hát,đừng có gây nhau nữa.

    Hay các người muốn bị gia tộc Aval đuổi?

    Các người có biết hậu quả của việc này không?"

    Hội trường trở lại vẻ tĩnh lặng, dường như mọi người nhận ra tính chất nghiêm trọng của vấn đề này,lúc này có giọng nói van lên từ phía sau

    -"Nếu biết sợ thì đừng cải nhau nữa"

    Đó là cậu Leonarl Aval cậu cả của nhà Aval.
     
    Nhà Hát
    Thảm Kịch Kinh Hoàng


    Leonarl xuất hiện như vị cứu tinh của nhà hát.

    Mọi thứ đều trở lại như thường sau khi cậu rầy la Anna và Join.

    Hôm nay,Leonarl cũng đến xem hát.

    Trên sân khấu là Wendy đang giới thiệu tiết mục cho các quý tộc Pháp nghe.

    Tiết mục đầu tiên là hát mở màn cho buổi diễn hôm nay do ca sĩ Join và Anna thể hiện

    Bọn họ đang hát đến đoạn cao trào thì dàn đèn rớt xuống, bổng chóc những khách ngồi hàng đầu người đầy máu tươi bởi dàn đèn đã đè nát bét cơ thể của Join và Anna.

    Tiếng hét thất thanh của các quý tộc làm kinh động tất cả mọi người.

    Ở sau cánh gà Wendy bàng hoàng đứng chân tại chỗ.

    Duncan và Victoria lúc này vội vàng cùng các thành viên trong nhà hát kéo dàn đèn ra để xem có cứu được người hay không.

    Nhưng quá muộn rồi.

    Cả 2 người chỉ còn là một vũng máu và đống thịt ở giữa sân khấu nhà hát.

    Wendy sau cánh gà không thể nhút nhích được nhưng cô thấy có rất nhiều người đứng ở cánh gà đối diện cười hả hê.

    Câu chuyện kinh động tới cả cảnh sát khu vực cho nên được điều tra khá kỉ.

    Thời gian này,nhà hát phải đóng cửa.

    Gia tộc Aval cũng bị ảnh hưởng khá lớn,khi kiểm tra tới dây treo đèn mọi người đều thấy dây bị lỏng.

    Nhưng rõ ràng dây treo đèn đã được buột rất chắc bởi bác Gandhi.

    Vậy tại sao nó lại bị lỏng?

    Thời gian này,Vitoria tìm đến nhà riêng của Wendy.

    Cô nói

    -"Wendy cô nghĩ giống tôi không?

    Nếu dây đèn lỏng lúc cô phát biểu tại sao không rớt?

    Mà lúc đèn rớt xuống không ai để ý cả.

    Tới lúc cả 2 người họ thành miếng thịt vụng rồi mới hốt hoảng.

    Rốt cuộc là tại sao?"

    Victoria hỏi cô.

    Lúc này Duncan đi từ bếp ra.

    À hóa ra Wendy và Duncan là một cặp.

    Chỉ là họ sợ nên chưa công khai thôi.

    Duncan cất giọng

    -"Tôi cũng nghĩ như cô,bởi họ cười cợt câu chuyện của cô và bị oán linh báo thù chăn?"

    Lúc này Wendy mới đáp lời

    -"Lúc mọi người đang xúm lại lo cho Join và Anna em thấy cánh gà đối diện có rất nhiều người,họ cười một cách hả hê lắm"

    Bỗng dưng Victoria rùng mình.

    Cô nghĩ rằng đó giống như chuyện chú bảo vệ Alex gặp phải.

    Chẳng lẻ nào...đó đã trở thành một lời nguyền?

    Mọi người thắc mắc, nhưng mà thôi,bọn họ không muốn bàn luận về chuyện này nữa.

    Thắm thoát trôi qua cũng đã 3 tháng.

    Nhà hát cũng được hoạt động trở lại.

    Nhưng lượng khách giảm đang kể.

    Nhưng rồi gia tộc Aval dùng quyền lực đè nén chuyện này xuống.

    Thêm nữa chỉ có ở nhà hát này mới có những ca sĩ diễn viên đẹp và hay.

    Cho nên lượng khách lại trở lại như trước.

    Dần dần câu chuyện được truyền khắp nơi trong nhà hát.

    Từ đó có thêm một quy luật bất thành văn đó là không ở lại nhà hát quá khuya và không đi một mình.
     
    Nhà Hát
    Hạnh Phúc Bất Ngờ


    Thắm thoát đã qua 5 năm kể từ sau sự việc ấy.

    Lượng khách ra vào vẫn vậy ngày qua ngày câu chuyện dần rơi vào quên lãng.

    Hôm nay,là ngày đặt biệt kĩ niệm 50 năm ngày thành lập nhà hát.

    Các diễn viên đều cố gắng làm cho mình trong nỗi bật và sang trọng hơn.

    Nhất là những cô gái.

    Bởi vì trong buổi tiệc này có rất nhiều quý tộc Pháp được gia tộc Aval mời đến.

    Trong đó,hôm nay có cả gia tộc lớn nhất nước Pháp đó là gia tộc Richard tham dự vào buổi tiệc.

    Wendy và Duncan cũng nhân ngày hôm nay để công khai.

    Họ mặc đồ đôi màu hồng trong rất xinh đẹp và hợp với màu chủ đạo của buổi tiệc.

    Dominic Aval là người phát biểu trước tiên.

    Ông cũng là người hiện đang nắm toàn quyền của gia tộc Aval.

    Đứng trên sân khấu ông dõng dạc tuyên bố rằng sẽ cố gắng đưa nhà hát cùng công ty của gia tộc Aval ra thế giới.

    Cùng lúc đó, Victoria được đưa cho nhiệm vụ giới thiệu khách mời.

    Khi đứng trên sân khấu cô cười tươi và dõng dạc nói

    -"Gia tộc Aval rất vinh hạnh khi được Công Tước Andrew Richard nghé thăm buổi tiệc ngày hôm nay.

    Cùng đó là sự có mặc của gia chủ đứng đầu gia tộc Aval là Dominic Aval.

    Song đó còn có hai vị công tử Leonarl Aval và công tử Duncan Aval.

    Kế đó còn có sự góp mặt của hơn 300 diễn viên,ca sĩ,hậu kì của chúng tôi"

    Cả một hội trường rần lên tiếng vỗ tai làm cho ông Dominic rất hãnh diện.

    Mọi người đều khen gia tộc Aval rất may mắn khi được gia tộc Richard ghé thăm.

    Ngay lúc này,Duncan và Wendy lên sân khấu để hát.

    Và rồi khi kết màn,bọn họ đã thông báo.

    Duncan mở lời trước

    -"Kính thưa các ngài quan khách đáng kính.

    Tôi là Duncan Aval.

    Tôi muốn nói rằng,tôi cùng cô Wendy

    Rachel đang yêu nhau.

    Và chúng tôi dự định sẽ cưới nhau vào khoảng năm sau"

    Mọi người đều ngạc nhiên, nhưng chúc phúc cho họ vì họ trong đẹp đôi và họ rất lịch sự.

    Lúc này Wendy mới mở lời

    -"Dạ thưa các quý ông, quý bà tôi là Wendy Rachel.

    Và tôi cùng cậu Duncan Aval đang yêu nhau.

    Như anh ấy nói chúng tôi sẽ tiến tới hôn nhân vào một ngày của năm sau.

    Cụ thể là mùa thu của năm sau"

    Các quý tộc cười tươi nhìn cặp đôi trẻ trên sân khấu rồi cười nói.

    Lúc này Andrew Richard mới tiến lên sân khấu và nói

    -"Thật vinh hạnh khi hôm nay tôi được nhìn thấy cặp trai tài gái sắc này.

    Vậy nên ngày họ đám cưới hãy gửi thiệp đến cho gia tộc Richard.

    Tôi sẽ đến để chung vui với gia tộc Aval"

    Hội trường lúc này,bàn luận ngày càn sôi nỗi.

    Kết thúc buổi tiệc hôm đó,hai người chính thức về chung nhà mà không sợ bị ai ngăn cản hay sợ bị báo chí chụp lại.

    Kể từ đó,mở ra cung trời hạnh phúc cho hai người.

    Nhưng mọi chuyện ở nhà hát vẫn chưa dừng lại ở đây.

    Mà còn đang tiếp tục.

    Có cái gì đó,đang báo hiệu cho sự việc kinh hoàng sắp tới.
     
    Nhà Hát
    Tầng Hầm Bí Ẩn


    Cũng đã 3 năm cho nên nhà hát có thêm nhiều gương mặt mới.

    Tiêu biểu trong đó là William một cậu chàng đẹp trai và năng động.

    Kế đó là Alice cô nàng xinh xắn đáng yêu trong nhà hát.

    Cả hai đều là người được hâm mộ nhất thời điểm hiện tại.

    Cho nên nhà hát không tiếc tiền đưa cho William và Alice muốn sắm gì thì sắm.

    Cả hai cũng là những đứa trẻ hiểu chuyện không tự ý vài nhà hát khi không có ai.

    Nhưng rồi lúc tưởng chừng chừng yên lại có chuyện.

    Hôm nay William trên đường về gặp Alice đang mua đồ.

    Cậu ngỏ lời mời cô cùng về chung,do cả hai sống cùng khu.

    -"Alice, cô có muốn về cùng tôi không?"

    -"Thật vinh dự khi thiếu gia William đây đưa về tận nhà."

    Cả hai tươi cười với nhau như hai đứa trẻ.

    Chợ Alice hốt hoảng

    -"Thôi xong rồi,tôi...tôi để quên chiếc vòng trị giá 38 đồng đại dương ở bàn trang điểm rồi...bây giờ phải làm sao?"

    -"Chị Wendy nói chúng ta không vào nhà hát lúc này.

    Thôi ngày mai chúng ta quay lại lấy.

    Những chuyện quỷ dị trong nhà hát ai cũng từng nghe qua rồi mà.

    Chắc không ai vào lấy đâu"

    Alice cũng yên tâm phần nào,nhưng dù sao đi nữa chiếc vòng tay đó cũng có giá trị.

    Nên đêm đó cô không tài nào ngủ được.

    Sáng hôm sau,Alice đến nhà hát khá sớm.

    Nhưng không thể tin được chiếc vòng đã biến mất dù cô có tìm như thế nào cũng không tìm thấy.

    Cô thất vọng ngồi khóc ở bàn trang điểm.

    Lúc này Wendy và Duncan đi vào hỏi chuyện mới biết chiếc vòng đã mất.

    Cả hai quy động cả nhà hát đi tìm lại vòng tay.

    William đang đi tìm vòng tay.

    Không tìm thấy vòng tay mà tìm thấy một mật thất.

    Vì tính vốn tò mò.

    Cậu đi vào bên trong xem thử.

    Ở bên trong có rất nhiều bộ hài cốt làm cậu rợn hết cả da gà.

    Cậu không muốn rút lui mà tiến sâu vào trong.

    Càng sâu càng cảm thấy sợ,rất nhiều bộ hài cốt ở đây,bỗng cậu nghe tiếng lạch cạch giống như có cái gì đó đang phía sau lưng.

    Cậu giật mình quay lại,cảnh tượng trước mắt làm cậu cứng đơ tại chỗ.

    Đó là những bộ xương đang đứng dậy.

    Tinh thần muốn sống cậu chạy đi,chạy thật nhanh thật nhanh ra khỏi tần hầm.

    Ra tới miệng hầm cậu nhanh chóng đóng cửa đường hầm lại.

    Duncan lúc này đu ngang thấy mặt cậu xanh không còn giọt máu mới hỏi thăm cậu.

    Cậu hoảng loạn trả lời

    -"Xương cốt, nhiều lắm.

    Nhiều bộ xương lắm,áaaaaaa,tôi không biết gì hết"

    Rồi cậu chạy đi,chạy ra ngoài rồi một mạch về nhà luôn.

    Đến lúc sau bác bảo vệ mới nói có lẻ tối qua,có 2 tên vào nói là dọn vệ sinh, chắc đã lấy luôn cái vòng tay của Alice.

    Cô ấy khóc rất nhiều cho nên Wendy mới tặng lại cho Alice chiếc vòng 50 đồng đại dương của mình.

    Đối với Wendy có Duncan là đủ cho nên cô sẵn sàng chịu thiệt một chút để nhà hát luôn vui vẻ.
     
    Nhà Hát
    Sự Việc Bí Ẩn


    Sau khi William rời khỏi nhà hát trên đường về nhà cậu bị một chiếc xe đâm cơ thể nát bét.

    Theo lười kể của tài xế lúc đó không thấy cậu,nhưng xe thời ấy làm gì có lực đâm đến chết một người?

    William đã chết làm cho nhà hát thêm một phen náo động

    Có những người xin nghỉ ở nhà hát,vừa bước ra khỏi cửa không biết vì lí do gì đều chết một cách bất ngờ

    Những người gắn bó với nhà hát lâu năm như Victoria đều trở nên bất thường.

    Cứ lẫm bẩm cái gì đó rồi hét to lên ngất xỉu làm cho nhà hát đã rối càng thêm rối

    Có một cô hậu kì lâu năm tên Helena, cũng dần trở nên bất thường.

    Cứ hô to -"Bọn học quay lại rồi,lại nữa rồi.

    Bọn họ muốn mạng của tất cả mọi người" lúc này Wendy mới giật mình nhìn Duncan đứng trên lầu, phía có một bóng người mờ ảo.

    Cô hét lớn tên Duncan nhưng dường như anh không nghe thấy.

    Lúc này Leonarl đi tới chỗ anh cô mới yên tâm phần nào.

    Lúc cô không chú ý Duncan đã xuống sảnh chính còn Leonarl vẫn ở đó.

    Khi mọi người dần bị cuống cuồng lên thì từ trên lầu Leonarl rơi xuống đèn sân khấu rọi vào anh như kết màn của vở kịch bi thương.

    Máu tươi lan tràn trên sân khấu làm cho cảnh tượng thêm đau thương.

    Duncan tội lỗi quỳ xuống bên thi thể của Leonarl, khóc lớn.

    Cả nhà hát nháo nhào lên vì sự ra đi của Leonarl.

    Duncan hét lớn lên.

    Mọi chuyện dần như mất kiểm soát.

    Leonarl chết đi giống như mở màn cho sự trả thù của thế lực ngầm.

    Bên thi hài của Leonarl ông Dominic như sụp đổ, ông đặt hết kì vọng vào cậu con trai cả này nhưng bây giờ cậu đã không còn.

    Mọi chuyện dần đi vào hồi kết khi Victoria hóa điên dại trong lời nói mơ hồ của cô Wendy nhận ra rằng ở nhà hát còn một tầng hầm.

    Nhưng cô tìm mãi không ra chỉ có Alice vừa ra thì tìm được tầng hầm.

    3 người Alice, Duncan và Wendy cùng đi vào tầng hầm.

    Nhẹ nhàng nhìn dọc lối đi là hài cốt.

    Wendy dường như nhìn thấy tất cả mọi người còn sống.

    Vẫn như William, Alice và Duncan cùng thấy những bóng người.

    Duncan nắm lấy tay Wendy chạy đi.

    Alice đã chạy trước.

    Wendy vẫn chưa hiểu chuyện gì mà hai người chạy như vậy.

    Ra khỏi tầng hầm,Wendy thấy nhiều người đứng trước cửa hầm rồi cô chớp mắt cái lại không thấy nữa.

    Cô nhận ra có chuyện không ổn.

    Ra khỏi đường hầm Wendy giữ Duncan và Alice lại không cho bọn họ ra ngoài,luôn khóa bọn họ với mình.

    Đêm nay buổi diễn vẫn diễn ra bình thường.

    Alice đang diễn thì có một vị khách bị điên loạn chạy lên sân khấu cầm dao ở giữa sân khấu chặc Alice ra từng khúc,một lần nữa làm cho quan khách bỏ chạy.

    Nhưng tất cả các quan khách vừa ra đến cửa thì tất cả người thì bị xe đâm,người bị ngạt thở,người đột quỵ không còn một người sống.

    Bên trong nhà hát ngày mọi người hoảng loạn điên cuồng bỏ chạy.

    Vụ án chấn động cả một đất nước
     
    Nhà Hát
    Sự Thật Dần Hé Lộ


    Mọi người dường như chết hết.

    Vụ việc làm cho hơn nữa giới quý tộc Pháp ra đi chấn động toàn cầu thời ấy.

    Duncan hôm nay trốn Wendy đi riêng ra ngoài không rõ để làm gì.

    Lúc cậu đi đã xa Wendy mới vội vả đi tìm cậu.

    Như dự đoán Duncan bị xe tông.

    Nhưng chắc do ông bà bảo ban cậu chỉ bị thương và hôn mê sâu.

    Ông Dominic đỗ hết lỗi cho Wendy

    -"Từ khi các con tôi động chạm,liên quan đến cô đều ra đi,con cả tôi đi rồi cô định giết luôn Duncan sao?

    Vợ tôi chết sớm cô muốn gì hả?"

    Giữa bệnh viện cô chết lặng,cô suy nghĩ kĩ lại rằng có lẻ do mình thật sự do mình.

    Nhưng rồi cô nói

    -"Không,không phải con,con không làm gì hết"

    Ông Dominic khóc lóc.

    Vợ ông yểu mệnh chết sớm để lại cho ông có hai đứa con ông thật sự thương họ.

    Không ngờ người thì đã ra đi người tai nạn nên làm ông vô cùng đau đớn

    Wendy thất thần đi trên đường.

    Dòng người tấp nập nhưng không còn Duncan nắm tay cô như ngày nào.

    Cô trở lại nhà hát.

    Mọi người đang rất lo lắng cho Duncan nhưng chưa ai dám bước ra ngoài ngoại trừ Wendy.

    Cô thất thần bước vào làm mọi người hoảng sợ.

    Rồi cô mới kể cho mọi người nghe về căn hầm.

    Những sự việc gần đây hầu như đều liên quan đến căn hầm bí ẩn đó.

    Cô chở nhận ra cái gì đó chạy liền đến bệnh viện.

    Lúc này cô thấy ông Dominic đang người bên cạnh giường của Duncan vừa thấy cô ông ta quát lớn

    -"Cô quay lại đây làm gì?

    Hả?"

    Cô nhìn chằm chằm vào ông ta.

    Ông ta cảm nhận được sự uy hiếp khá lớn.

    Cô tiến lại gần ông ta mà chất vấn

    -"Là ông đúng không?

    Ông giết bọn họ?

    Là ông xây căn hầm đó đúng không?"

    Câu hỏi dồn dập làm ông Dominic phải hoảng hốt mà nói

    -"Tôi giết ai?

    Không tôi không biết"

    Lúc này Wendy không kiềm chế được nữa cầm lấy tay của ông Dominic tiếp tục hỏi

    -"Tôi hỏi ông căn hầm đó là ai xây?

    Ai đã giết những người vô tội?

    Tại sao?

    Ông đã biết việc này lâu rồi đúng không?

    Hả?

    Sao ông không trả lời?

    Nói mau"

    Ông Dominic lúc này mặt tái xanh,quỳ thụp xuống chấp tay lạy Wendy

    -"Tôi xin lỗi vì những điều gia tộc tôi đã làm.

    Nhưng vì sự hưng thịnh của Aval chúng tôi phải làm vậy.

    Đời chủ nào cũng biết hết.

    Chúng tôi xây lên nhà hát chỉ để che dấu sự việc này thôi.

    Xin cô,cô yêu Duncan thì đừng tiết lộ chuyện này.

    Tôi xin cô"

    Nhìn ba chồng tương lai của mình quỳ thụp xuống, Wendy cũng suy sụp.

    Bao nhiêu mạng người chết trong tay gia tộc Aval.

    Dùng mạng người để đổi lấy sự hưng thịnh.

    Nếu hôm nay không có sự việc này.

    Thì liệu,câu chuyện này có được phanh phui ra hay không?
     
    Nhà Hát
    Sự Thật Phanh Phui


    Theo lời kể của ông Dominic thì gia tộc Aval có lịch sử hơn 300 năm là một trong tứ đại gia tộc lớn nhất thời ấy,chỉ sau gia tộc Richard.

    Người thành lập gia tộc là bà Annette Saika.

    Bà không phải học Aval bởi bà là vợ của ngài Kairi Aval.

    Ngài yểu mệnh mất sớm do chiến tranh tàn phá.

    Thời ấy người nhanh nhẹn có thể một mình đánh lại 20 tên quốc tặc.

    Những rồi khi vợ sinh con đầu lòng cũng là ngày ông mất.

    Ông mấy rồi gia tộc Aval những năm ấy cũng như đi vào quên lãng.

    Và rồi chỉ còn mình bà Annette, bà vốn chung thủy nhưng góa phụ thì dễ bị dòm ngó.

    Những người đàn ông có tiền thời ấu rất muốn rước bà về làm vợ.

    Không biết ở đâu,bà đọc được một bí thuật rằng muốn chấn hưng gia tộc cần các hồn ma.

    Ban đầu bà chỉ đi chiêu dụ hồn ma ở chiến trường.

    Dù người chết thời đó không ít nhưng với gia tộc đang đà sụp đổ thì không đủ.

    Từ đó bà nghĩ ra cách dùng chính cơ thể mình để đổi lấy sự hưng thịnh về sau của gia tộc.

    Mỗi đêm bà lên giường với mỗi người đàn ông khác nhau.

    Bà dùng lời ong bướm mê hoặc khiến cho tài sản của họ đều quy về dưới tên gia tộc Aval.

    Như vậy hết ngày này sang ngày khác, một dinh thự đàn ông có vào không có ra làm cho các quý tộc nghi ngờ.

    Bà cũng phát giác ra điều này.

    Nên bà cẩn thận chia từng muốn thịt nhỏ,ban đầu là cho người hầu, về sau số lượng nhiều quá bà lại phân phát cho các nhà bán thịt với giá rẻ hơn.

    Giấy không gói được lửa.

    Có một ngày có người phụ nữ đi đến xem xét tất cả manh mối nhưng không tìm ra gì.

    Bà cẩn thận đến mức không cho người hầu thân cận biết chuyện này.

    Từ đó về sau gia tộc Aval thực sự hưng thịnh.

    Còn về gia tộc Richard, là gia tộc đứng trên đỉnh vinh quan bằng nước mắt của dân nghèo.

    Họ dùng cách gả con gái để duy trì các mối quan hệ ngoại giao.

    Thực sự họ mới chính là những con sói.

    Họ là gia tộc thuộc hoàng gia cho nên không lo sụp đổ.

    Họ cũng nhúng tay vào việc giết người của gia tộc Aval cho nên tất cả tội ác của Aval luôn được Richard bao che.

    Còn nhà hát hiện tại chính là ngôi dinh thự cũ trước kia.

    Và những chủ nhân trẻ của Aval sẽ luôn được dạy nghi thức này.

    Mỗi đời sẽ giết từ 10-15 người.

    Nhà hát cũng chỉ mới xây dựng ở đây đâu đó 50-60 năm chỉ để che đậy tội ác này.

    Vì vậy chuyện người ở nhà hát gặp chuyện cũng là do những người đó làm.
     
    Nhà Hát
    Sự Thật Phanh Phui (p2)


    Cho nên nhà hát này xây nên không phải là để kiếm tiền,mà gia tộc Aval muốn che giấu tội ác này,tầng hầm ấy trước kia đã được một vị tu sĩ làm phép,nhưng do thời gian đã lâu,sự oán hận của các linh hồn quá lớn nên phong ấn dường như bị nức ra.

    Nhưng ông Dominic có một thắc mắc rằng tại sao mọi người đều bị những điều không mai,còn Wendy lại an toàn?

    Ông ta hỏi cô

    -"Cô là người giải phong ấn đúng không?"

    Wendy quay lại nhìn ông ta,cô quát lớn

    -"Ông điên à?

    Tôi làm gì có sức mạnh lớn như vậy?"

    Mọi người thấy không ổn liền khuyên nhủ Wendy và ông Dominic.

    Lúc này,ở phía ngoài vang lên tiếng của công tước gia tộc Richard

    -"Sao vậy?

    Sao lại lục đục gia đình rồi?"

    Một câu chế nhạo của công tước làm cho ông Dominic hiểu ra,công tước Richard nói tiếp

    -"Sao?

    Bất ngờ lắm à?

    Hm?

    Hahaha"

    Ông ta cười lớn,ông Dominic tức giận hỏi ông ta vì sao làm như vậy,ông ta liền lớn tiếng đáp lại

    -"Ông cố tôi có thể giúp các người,nhưng các người thì sao?

    Bây giờ các người vong ân,đòi soán ngôi của gia tộc Richard?"

    Ông Dominic xửng người,vì ông không có ý định đó,bà ông,cha mẹ ông dạy rằng Richard là người giúp đỡ ta,ta phải biết ơn họ,không được lấy ân báo oán.

    Vậy mà giờ đây,công tước Richard lại hiểu lầm.

    Ông Dominic nói

    -"Thưa ngài công tước đáng kính,tôi chưa từng nghĩ sẽ soán ngôi của gia tộc ngài.

    Bởi vì gia tộc của ngài là ân nhân của chúng tôi."

    Công tước như hẫng đi một nhịp,ông ta không tin bởi trong bữa vũ hội,gia tộc Aval khẳng định sẽ lớn mạnh sánh vai với Richard, nhưng ông ta không biết đó chỉ là để cho người ngoài nhìn vào.

    Ông Dominic nói tiếp

    -"Dù có như thế nào,gia tộc Aval có lớn mạnh,cũng sẽ phục tùng cho gia tộc Richard thôi thưa ngài.

    Nếu đã hiểu ra xin ngài hãy giúp chúng tôi,từ nay về sau chúng tôi sẽ không làm việc này nữa,có thể từ đây Aval sẽ lụi tàn vì sự trả thù của cá vong linh,nhưng tôi tin,gia tộc Richard vẫn như ánh sao chiếu rọi cho chúng tôi dựng lại gia tộc một lần nữa..."

    Ông Dominic quỳ xuống, công tước cũng nhìn ông với cặp mắt phán xét ngài uy nghiêm nói

    -"Ông nghĩ tôi sẽ tin lời ông nói sao?

    Haha ông sống trong thường trường bao năm rồi?

    Tôi nói cho ông biết ông đừng dở trò mèo khóc chuột cho tôi xem"

    Ông Dominic không biết nói gì hơn nên đành quỳ đó,lần đầu tiền ông ấy rơi lệ,giọt nước mắt mệt mỏi, uất ức.

    Sâu thẩm trong tâm ông,một sự hối lỗi lạ thường.

    Bỗng xung quanh rung chuyển,mọi người đều ngã xuống đất,xung quanh tròi lên những hồn ma.

    Không phải là mấy chục mà là hàng trăm ngàn hồn ma....
     
    Back
    Top Dưới