Cập nhật mới

Khác Nhà Đế Vương

Nhà Đế Vương
Chương 20


Tham vọng của con người luôn không có điểm dừng.

Lê Nghi Dân là một kẻ đầy tham vọng, nhưng y không để lộ ra quá nhiều.

Bởi bên cạnh y còn một kẻ mưu mô xảo quyệt bày kế.

Kẻ đó chính là quận chúa Đại Minh – Chu Tử Y.

Hai kẻ có tham vọng lớn, hợp sức với nhau, sẽ tạo thành một thế lực hắc ám tăm tối không sao gột sạch được.

Bọn chúng hay tụ tập tại một con ngõ nhỏ trong thành Đông Kinh để bàn việc.

Trước đây, khi còn ở Lạng Sơn, trong lúc khó khăn cùng cực nhất, Lê Nghi Dân đã gặp Chu Tử Y.

Chính ả đã đưa y trở lại con đường danh vọng, từng bước bày mưu tính kế giúp y cướp lại ngai vàng lẽ ra phải thuộc về y.

Nhưng làm thế ả ta có lợi gì?

Tất nhiên là lợi cho Đại Minh rồi.

Khi các thế lực sâu xé nhau đến tan nát kiệt quệ, sẽ là lúc Đại Minh tung lưới bắt một mẻ cá lớn, thâu tóm toàn bộ Đại Việt vào trong tay.

Trong con hẻm tối tăm và ẩm thấp, một bóng dáng yêu kiều khoác áo choàng đen bước từng bước nhẹ nhàng.

Tiếng giày gõ nhè nhẹ trên mặt đường, tà váy tím không thể che dấu thướt tha như hoa bay.

Đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười trăm hoa thất sắc.

Đôi mắt sắc sảo của ả nhìn lên bầu trời trong xanh.

Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, nơi này sẽ trở thành thuộc địa của Đại Minh, dân chúng ở đây sẽ phải thần phục vương triều Bắc quốc.

Chỉ nghĩ vậy thôi cũng khiến ả cười thầm trong lòng mấy ngày.

Buổi sáng mùa hạ, trời không quá nóng bức nhưng nắng đã vàng rực chiếu lên vạn vật từ sớm.

Ra ngoài cũng cảm thấy làn da trở nên khô rát vô cùng.

Nghi Dân ngồi trong một tửu lâu nhỏ tại con ngõ khuất, hướng mắt nhìn xuống những người qua lại bên dưới.

Ngõ hẹp, xung quanh nhà nhà lớp lớp, ánh mặt trời cũng chẳng thể chiếu rọi tới nơi đây.

Chẳng mấy chốc, y thấy một thân ảnh quen thuộc đi vào tửu lâu của mình.

Tử y cởi áo choàng, ngồi xuống đối diện Nghi Dân, nở một nụ cười ngọt như mật.

– Sao, ngươi lại có việc gì với đám huynh đệ của mình à!?

Mời ta đến gấp như vậy?

Lê Nghi Dân uống cạn chén rượu, nhếch môi:

– Ta không thể chờ đợi đến ngày ngồi lên ngai vàng nữa rồi.

Lũ lão quan có vẻ coi nhẹ ta, địa vị trong hoàng thất cũng ngày một lung lay, ta cần ngươi hiến kế!

– Ngươi quả là một kẻ hợp với việc tranh cướp! – Chu Tử Y cười nhạt.

– Muốn có thiên hạ trong tay, phải loại bỏ mọi mầm họa sớm nhất có thể!

– Ngài nói đúng lắm!

Lê Nghi Dân cay độc cười:

– Kẻ nào ngáng đường ta, đều phải nhận lấy cái chết!

Chu Tử Y nhìn bộ dạng đắc ý của Nghi Dân, môi ả cũng nở một nụ cười lạnh lùng:

– Vậy làm như thế này đi!

*

Mùa hạ, những cánh đào không rụng hết nhưng đã phai màu đi rất nhiều.

Tại hậu viện của phủ Bình Nguyên Vương, hoa đào rơi lả tả như mưa.

Trên bức tường ngăn cách hậu viện với sảnh đường in bóng cả một vườn hoa.

Dưới nền đá ngập tràn cánh hoa rụng.

Lê Tư Thành đứng trong hậu viện nhìn những cánh hoa đào rơi rụng, lòng nghĩ ngợi nhiều điều.

Trong những tán hoa đào dường như xuất hiện một bóng dáng không thể lẫn đi đâu được, một tiểu cô nương có đôi mắt màu mật ong và cổ tay đeo một chiếc lắc hình ngôi sao bằng bạc.

Đột nhiên sau lưng chàng xuất hiện một người.

Đúng như tên gọi, nàng dịu dàng tha thướt, yểu điệu nhẹ nhàng, lại có tài năng đặc biệt, nàng chính là người được Lê Tư Thành coi trọng nhất trong phủ này.

Không ai khác chính là A Đào.

Từ lúc vào phủ, A Đào luôn thấy Tư Thành đứng lặng im hàng canh giờ nơi hậu viện, nhìn ngắm không biết chán cây đào cổ thụ này.

Cây đào lớn, thân cây sần sùi, cành cây vững chắc vươn bóng rất rộng, những tán hoa dập dờn đung đưa trong gió đẹp đến mê người.

Một Tư Thành cao lớn, ngọc thụ lâm phong đứng đó, khiến người ta không khỏi cảm thấy hòa hợp.

A Đào không kiềm lòng được mà dùng kí hiệu bằng tay, bày tỏ những lời mình luôn giấu kín:

– Vương gia, chàng biết không, thiếp lúc nào cũng yêu quý chàng!

Lê Tư Thành nhìn A Đào, thấy hành động của nàng, ban đầu cũng có chút ngạc nhiên,sau đó hắn cúi đầu, mỉm cười thật nhẹ:

– Cảm ơn A Đào!

Một cơn gió lớn thổi qua, đem những cánh đào tung bay trong gió, dập dờn như cánh bướm.

A Đào biết mình đã thua cuộc rồi.

Nàng dám thổ lộ, nhưng Tư Thành chỉ nói một câu cảm ơn rất đỗi bình thường.

Nàng trong lòng hắn, lại chỉ đơn giản thế thôi sao!?

Tay A Đào siết nhẹ vạt áo, trong lòng như bị ai đó đục một lỗ, trống rỗng.

Tư Thành vẫn đứng dưới gốc cây đào, quay lại nhìn nàng khẽ hỏi:

– Sao thế A Đào?

A Đào giấu vội thứ cảm xúc phức tạp trong lòng, mỉm cười đưa tay lên tiếp tục làm kí tự:

– Vương gia, đến giờ dùng bữa rồi!

Người vào thôi!

– Ta có công chuyện cần đi bây giờ! – Tư Thành có chút áy náy nói.

A Đào vô cùng thất vọng, nhưng nàng ta không để lộ cảm xúc của mình dễ dàng ra ngoài, chỉ đành xua tay:

– Chàng có công việc thì làm đi, thiếp ăn một mình cũng được!

Nàng ta phải quay lại tiền viện, sắc mặt nhợt nhạt, tâm trạng buồn bã, mấy nha hoàn trong thấy đều kì lạ nhìn A Đào.

Lê Tư Thành vừa rời phủ thì Lê Nghi Dân tới.

Y biết chắc Tư Thành không có trong phủ, vẫn một mực nói ngồi đợi.

Thấy A Đào đang buồn bã ngồi ngẩn ngơ trước đống đồ ăn, y cười nhạt, sau đó đi tới trước mặt A Đào:

– Ăn một mình buồn như vậy, ta đến thăm ngươi lại thấy duy nhất một biểu cảm buồn bã này của ngươi là sao chứ!?

Vương gia của ngươi đâu rồi!?

Thấy Nghi Dân, A Đào vội vã hành lễ, quỳ rạp xuống đất.

Lê Nghi Dân nhìn nàng nhỏ bé và hèn mọn làm sao.

Y không để ý đến nàng ta, chỉ nhạt nhẽo nói:

– Chả ai dại như Tư Thành, số hưởng như vậy lại không biết đường mà hưởng.

Bên cạnh có một tài nữ tuyệt sắc như vậy, lại chẳng bao giờ để tâm.

Ta đoán có lẽ vì Lê Minh Khuê mà vương gia của chúng ta lòng dạ không yên rồi.

Bình thường với ai đệ ấy cũng lạnh nhạt, nhưng với Minh Khuê thì hình như là một thứ tình cảm đặc biệt.

Cứ cái kiểu này e là triều đình không thể tin tưởng mà đặt trọng trách lên vai đệ ấy mất!

A Đào quỳ dưới đất bỗng ngẩng đầu:

– Ý ngài Minh Khuê là thứ cản bước tiến của vương gia!?

Lê Nghi Dân như có như không nói:

– Ngươi thấy có đúng hay không?

Nếu không ai can thiệp, sợ là Tư Thành sẽ mù quáng mất!

Y đã nhìn thấy ánh mắt của A Đào biến đổi, như chèn thêm một thứ suy nghĩ không mấy trong sáng thiện lương như chính con người nàng nữa rồi!
 
Nhà Đế Vương
Chương 21


Lê Minh Khuê tản bộ trong Rừng Thưa như thường lệ.

Nàng nhìn rặng cây mịt mùng kéo dài đến tận cuối trời, lòng bỗng cảm thấy nhẹ bẫng.

Hoàng hôn đỏ ối nhuộm cả một góc trời.

Đâu là con đường nàng chọn, nàng còn chưa biết.

Tâm trạng theo hoàng hôn mà trở lên rối bời, lộn xộn.

Con ngựa nàng cưỡi thong dong đi, Minh Khuê đủng đỉnh nhìn theo ánh hoàng hôn, có chút buồn bã.

Bỗng nhiên, nàng thấy phía trước có một bóng người.

Sống lưng cao dong dỏng, tóc đen búi cao, trường xam xanh biếc.

Cả thân hình hắn chìm trong ánh hoàng hôn màu đỏ, đẹp như một bức tranh.

Minh Khuê không khỏi ngẩn người.

– Đại ca, tại sao anh lại ở đây!?

Lê Ngân Hà đang mải mê săn đám thỏ trong rừng, nghe tiếng gọi thì quay người lại, thấy cô em gái bé nhỏ của mình.

– Tiểu Khuê, là em à!?

Minh Khuê nhảy xuống ngựa, chạy thật nhanh đến bên huynh trưởng,ánh mắt lấp lánh.

– Đại ca lâu không về phủ, cứ nghĩ là làm nhiệm vụ, hóa ra lại ở trong Rừng Thưa săn bắt thú.

Từ bao giờ đại ca trở lên tùy tiện như vậy đấy!?

Nàng vừa nói vừa cười, như thể vừa khám và một kì tích.

Hai gò má Ngân Hà vì nhuộm ánh nắng cuối chiều mà ửng đỏ, hắn vỗ vỗ đầu Minh Khuê, bảo:

– Em đúng là, ăn nói ngày càng không nể nang ai rồi.

Đúng là được chiều hư!

Minh Khuê tru môi lên bất bình.

Lê Ngân Hà lại cười:

– Muộn rồi, em không trở về không sợ cha mẹ lo lắng sao?

– Ca đang giấu ta điều gì à!? – Minh Khuê nghi hoặc hỏi.

– Nào có...

– Đại ca!!!

Mọi thứ mà Minh Khuê muốn biết, Ngân Hà chưa bao giờ chối từ.

Hắn đành dẫn nàng vào Bách Thảo của Thường Vân.

Lê Minh Khuê vô cùng kinh ngạc.

Sau đó, khi thấy một cô gái xinh đẹp kì lạ khác ở đây, nàng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lần đầu tiên nhìn thấy Chu Phong Nhã, Lê Minh Khuê đã đem lòng yêu thích rồi.

Hình tượng một thiếu nữ mạnh mẽ, can đảm, và phóng khoáng như vậy chính là thứ mà Minh Khuê hướng tới.

Nàng cứ quấn quýt bên cạnh Phong Nhã hỏi tới hỏi lui.

Phong Nhã ban đầu có chút do dự, nhưng sau đó bị sự nhắng nhít của nàng làm cho bật cười thành tiếng.

Thường Vân thì buồn cười, còn Ngân Hà trong lòng thầm ghen tị tại sao Minh Khuê có thể khiến nàng ta cười còn hắn thì không.

Trời đã sẩm tối, Minh Khuê cáo từ.

Trước khi đi, nàng nói rằng sẽ quay lại sớm nhất để thăm Phong Nhã.

Lê Ngân Hà đưa nàng ra khỏi bì rừng, dặn dò:

– Em đi về nhớ cẩn thận, ta ở đây còn có việc chưa hoàn thành.

Đợi vài ngày nữa ta sẽ trở về.

Đừng nói với cha mẹ, họ sẽ lo lắng!

Minh Khuê nháy mắt cười cười:

– Em biết là tâm tư của đại ca đang đặt trên người của vị cô nương kia, sao có thể về ngay chứ!

Tận dụng thời gian mà lấy lòng mỹ nhân đi nhé!

Em về đây!

Ngân Hà nói với theo:

– Còn em và Tư Thành nữa đấy!

Minh Khuê, cố lên!!!

Chỉ thấy bóng thiếu nữ khuất dần sau những rặng cây.

Bầu trời điểm vài vì sao khuya lấp lánh.

Sau lưng nàng, một bóng đen lẩn khuất giấu mình vào trong bóng tối.

Bóng đêm luôn che giấu mọi tội ác, những điều dơ bẩn, hoặc những thứ không tốt.

Minh Khuê vừa ra khỏi Rừng Thưa đã nhìn thấy kinh thành treo đầy đèn lồng.

Đông Kinh thời bình luôn phồn hoa đô hội đến ngợp lòng người.

Nàng xuống ngựa, thong thả nhìn những tửu lâu đầy khách, những quán xá nho nhỏ ven đường bán đầy đèn lồng, đồ chơi.

Những gia đình dắt nhau đi dạo trong thành, những người bán hàng rao lên những tiếng động vui tai.

Minh Khuê vốn quen với kinh thành về tối lại đông vui nhộn nhịp đến thế.

Bóng đen kia vẫn theo sát nàng.

Trên lầu cao của một tửu lâu, Lê Nghi Dân mặc trang phục thượng hạng, chân đi hài thêu kì lân, vừa uống rượu vừa nhìn xuống con đường đầy người qua lại.

Y đã quen thuộc với hành động này, như ngắm nhìn giang sơn này, thiên hạ này sắp về dưới tay y vậy.

Đối diện y, Chu quận chúa thản nhiên nương theo ánh mắt của y nhìn xuống, cũng biết trong lòng Lạng Sơn Vương nghĩ gì.

Ả ta giỏi nhất là nắm giữ lòng người.

– Liệu A Đào ngu ngốc kia có thực sự ra tay với nha đầu kia không, ngươi nói xem Tử Y!?

– Cứ chờ mà xem, ta đã nói cho ngươi bao nhiêu kế, ngươi vẫn còn nghi ngờ ta sao, ngươi đa nghi quá đó Lạng Sơn Vương à! – Chu Tử Y cười nhạt.

Minh Khuê từ ngoài con phố lớn trở về phủ, nàng cảm thấy có một ánh mắt luôn dõi theo mình.

Nhưng mấy lần quay lại nhìn, rốt cuộc đều không có phát hiện gì.

Bóng đêm tịch liêu bao phủ cả hậu viện Hộ bộ thượng thư.

Ánh trăng trong veo, bóng cây tùng bên thềm đổ dài xuống mặt sân.

Minh Khuê ngồi bó gối bên bệ sửa sổ, ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng.

Nàng nhớ lại những tháng ngày dong duổi dạo chơi nơi Rừng Thưa, nhớ đến lúc gặp Tư Thành lần đầu tiên.

Lúc đó dù sắc mặt hắn có nhợt nhạt, trên cằm hắn lún phún vài sợi râu cũng không hề mất đi vẻ tuấn tú.

Rồi nàng lại nhớ đến lúc quen biết Thường Vân, Khắc Xương, cả hoàng thượng và Đại Hoàng tử Lê Nghi Dân.

Cuộc đời nàng từ bao giờ trở nên sống động như vậy.

Tất thảy đều do định mệnh cố ý sắp xếp cho mọi người gặp gỡ.

Nàng tự hỏi cuộc đời mình liệu có mãi tiếp tục vòng lặp này không, và cảm thấy mất mát trước những điều nàng chưa từng trải nghiệm.

* * *

Sáng sớm hôm sau, khi bình minh ló rạng nơi chân trời, thái giám trong cung tới phủ Hộ bộ thượng truyền Minh Khuê vào cung.

Thượng thư đại nhân và phu nhân không còn lạ gì việc này nữa nhưng cũng không tránh khỏi bất an.

Dù biết hai người chỉ là bạn bè đơn thuần nhưng những hành động gần đây ủa hoàng thượng ngày càng đi quá giới hạn quân thần.

Trong lòng Lê thượng thư bắt đầu rấy lên nỗi lo lắng mơ hồ.

Trong Ngự thư phòng, Lê Nhân Tông vùi đầu trong đống tấu chương.

Nhưng sự mong nóng bồn chồn khiến ngài không thể tập trung được.

Những con chữ không ngừng nhảy múa trước mặt ngài.

Thái giám tổng quàn Đào Biểu tinh ý nhận ra, khẽ nói:

– Hoàng thượng, người nhớ Lê tiểu thư đến mất hết kiên nhẫn rồi!

Lê Nhân Tông cười cười:

– Phải rồi, ta thực sự không thể tập trung được.

Có lẽ cần ra ngoài hóng chút gió!

Nói rồi ngài đứng dậy, bãi giá ra bên ngoài.

Thời tiết mùa hạ vô cùng oi bức.

Những tia nắng đầu ngày chiếu xuống cũng đủ làm da thịt cảm thấy khô rát.

Lê Nhân Tông đứng trong Yên Chi các, yên lặng nhìn vườn vải trước mặt.

Những trái vải chín đỏ trông thật thích mắt.

Nắng vàng nghiêng nghiêng xuyên qua tán lá, chiếu vào mái hiên, chạm vào mũi giày thêu rồng vàng óng ánh.

Ngài đứng đó, thân hình thanh tú, dưới ánh nắng đẹp như một bức tranh hoàng kim rực rỡ cao quý.

Lê Minh Khuê đã đến phía sau ngài.

Nàng ra hiệu cho thái giám không cần bẩm báo.

Đào Biểu biết hoàng thượng luôn yêu chiều quý mến Minh Khuê, thường xuyên cho phép nàng phá vỡ quy tắc luật lệ, cho nên cũng không bẩm báo gì, bản thân tự động lùi lại phía sau, ra hiệu cho thái giám cung nữ hầu hạ lui ra hết, để lại cho hai người khoảng không gian riêng tư.

– Hoàng thượng, nắng như vậy, ngài mau vào chỗ rợp đi! – Minh Khuê cất tiếng.

Lê Nhân Tông quay người, thấy thiếu nữ xinh đẹp như sương sớm, đôi mắt màu mật ong đặc biệt và sợi tơ màu đỏ trên cổ tay nàng thật nổi bật.

Ngài ra hiệu cho Minh Khuê đứng sóng vai mình rồi cất giọng nhẹ nhàng:

– Muội nhìn kìa, vải trong vườn đang chín rộ!

Minh Khuê gật đầu, nàng nói:

– Đúng vậy, nhưng ngài không nên ăn nhiều vải quá, sẽ bị nóng trong đấy!

Lê Nhân Tông bật cười.

Ngài nhìn ra khoảng trời xanh bao la sau những tán vải, khẽ nói:

– Minh Khuê, thỉnh thoảng ta lại nghĩ nơi đây không thuộc về mình.

Nàng có bao giờ nghĩ giống ta không!?

Ánh mắt Lê Nhân Tông sâu thẳm như biển khơi khiến Minh Khuê gần như bị nhấn chìm trong đáy mắt ấy.

Nhân Tông lại nói tiếp:

– Ta đã ngồi lên ngai vàng từ lâu, nhưng chẳng thể cảm nhận một chút thực quyền.

Tất cả dường như đều quá sức với ta!

– Hoàng thượng... – Minh Khuê muốn nói gì đó nhưng chẳng biết phải nói gì.

Bỗng nhiên, Lê Nhân Tông xoay người, trực tiếp đối mặt với Minh Khuê.

Nàng giật mình, vội vã cúi đầu.

Nfang rõ ràng đang rất xấu hổ, hai vành tai đã trở nên ửng hồng.

Lê Nhân Tông đưa tay nâng khuôn mặt nàng lên, trong giọng nói mang theo sự ngại ngùng:

– Ta...ta thực sự rất yêu mến nàng, Minh Khuê!

Lê Minh Khuê bất chợt ngẩng đầu, đáy mắt long lanh như sao sáng.

Nàng vô cùng kinh ngạc.

Là... là đang tỏ tình sao?

Nàng đứng ngẩn người ra, thân thể cứng đơ như một pho tượng.

Lê Nhân Tông thấy biểu hiện kì lạ của nàng, bản thân cũng cảm thấy bối rối, bởi đây là lần đầu tiên ngài bộc lộ tình cảm với người khác.

Ngài cười:

– Ta đùa quá rồi!

Nắng to quá, mau vào trong đi!

Mất một lúc lâu, khi Lê Nhân Tông đã kéo nàng ra khỏi Yên Chi các, nàng mới bừng tỉnh.

Vừa rồi như thể trải qua một giấc mơ dài.

Minh Khuê cố gắng phá tan bầu không khí kì quái, ngước mắt hỏi Nhân Tông:

– Hôm nay ngài gọi muội vào cung làm gì thế!?

– À... – Nhân Tông có chút ngập ngừng – ... có một vài cuốn sách hay từ bên ngoại quốc gửi biếu muốn cho muội xem thôi.

Ta biết muội rất thích những điều mới lạ bên ngoài mà!

– Oa, tạ ơn hoàng thượng! – Minh Khuê hứng trí nói, đôi mắt ngời sáng.

Thực ra nàng không biết sự thật, Lê Nhân Tông nhớ nhung nàng, bản thân lại không thể ra ngoài, cho nên mới gọi nàng vào cung.
 
Nhà Đế Vương
Chương 22


Nam thành Đông Kinh giữa trưa ngột ngạt và oi bức.

Con phố vốn bày biện đủ thứ mặt hàng, đông vui tấp nập giờ vắng ngắt không còn một bóng người.

Trong tửu lâu quen thuộc vô cùng thưa thớt khách.

Chu Tử Y trong bộ y phục tím nhạt, gương mặt trắng trẻo, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ vô cùng xinh đẹp, ung dung ngồi ve vuốt cánh hoa bên lan can tửu lâu.

Đối diện nàng, Lê Nghi Dân ngồi có chút mất kiên nhẫn.

Y khó chịu:

– Tử Y, tại sao A Đào còn chưa ra tay?

– Ngươi lại nóng vội rồi! – Chu Tử Y lắc đầu cười nhạt. – Ngươi không biết tình yêu chính là thứ làm con người mù quáng hay sao?

A Đào sẽ vì Tứ Vương gia mà ra tay thôi.

Lê Nhân Tông và Tứ vương gia vốn đều yêu Minh Khuê kia.

Cần phải có một vật hi sinh để Tứ vương có động cơ muốn giết nàng ta, Lê Nhân Tông nhất định không để ai làm hại người trong lòng.

Ngươi hiểu tiếp theo sẽ thế nào chứ!?

Lê Nghi Dân như hiểu ra, hai mắt sáng ngời.

Y cười thống khoái:

– Được rồi, ta mòn mỏi mong đợi!

Hahaha.

*

Rừng Thưa mùa hạ ngập tràn sắc xanh của lá, nhưng cũng chỉ giảm bớt một chút nóng bức của mùa hè.

Minh Khuê đi trong rừng một mình, thẳng bước đến Bách Thảo.

Đã từ lâu nàng không quay lại đây.

Trên tay nàng cầm một chiếc ô có vẽ hình hoa đào để che nắng, trán đã lấm tấm mồ hôi.

Nàng vừa đi vừa nghĩ đến việc chỉ một lát nữa thôi nàng sẽ lại được gặp Phong Nhã.

Từ người chị ấy luôn toát ra một khí chất kì lạ, thanh cao và nghiêm nghị, uy nghi vô cùng.

Trong lúc đang ngẫm nghĩ, ánh mắt vô tình hướng ra xa xăm.

Mặt trời nóng bỏng trên cao.

Dưới gốc cây rợp bóng, một thiếu nữ nhỏ nhắn trong bộ xiêm y màu trắng như mây, giữa mi tâm điểm một đóa hoa đào rực rỡ, khiến nàng ta càng trở nên đặc biệt xinh đẹp.

Bên cạnh nàng, một cây đàn cầm được trang trí tinh xảo nằm dựa vào gốc cây.

Đóa hoa đào trên trán kia, không là A Đào thì còn ai khác nữa!

Minh Khuê nhìn người con gái mong manh mỹ lệ như đóa hoa đào kia, ánh mắt có chút nghiêm lại.

Tại sao nàng ta lại xuất hiện ở nơi này.

A Đào, hai từ khắc sâu trong lòng nàng.

Kể từ ngày cung yến ấy, Tư Thành đối với nàng ngày càng xa cách hơn.

Trong lòng y có bao nhiêu tình cảm dường như đều dành hết cho một mình A Đào.

Lần đó, dưới những mũi tên loạn lạc, Tư Thành cũng đã chọn cứu nàng ta.

Tình cảm đối với A Đào rõ ràng như vậy, nàng còn ho vọng gì nữa!?

Lúc này, A Đào chợt tỉnh giấc.

Bàn tay trắng xinh của nàng ta đưa lên dụi mắt.

Rồi bất ngờ khi nhìn thấy Minh Khuê đang đứng đó, A Đào ngẩn người.

Ánh nắng xuyên qua tán lá lấp lóa.

Một cảm giác ngột ngạt ập thẳng vào lòng Minh Khuê.

Nàng đứng dưới bóng ô, nhìn A Đào vừa tỉnh giấc,ánh mắt sáng như sao, cằm hơi hướng lên.

Mặt trời chói chang, bóng lá lao xao, đóa hoa đào giữa mi tâm thiếu nữ xiêm y trắng muốt càng rực rỡ lóa mắt.

A Đào muốn đứng dậy, nhưng bỗng nhiên chao đảo, trước mắt tối sầm, suýt chút nữa ngã xuống.

Một bàn tay nhanh chóng đỡ lấy nàng ta.

– Nàng đừng quá vội vã đứng dậy, máu sẽ không kịp lưu thông! – Giọng nói êm ái như làn nước mát lành giữa trời trưa oi nóng.

A Đào nhất thời ngẩng lên, thấy một gương mặt vừa lạ lẫm, vừa thân quen, nàng ta chấn động:

– Lê tiểu thư...

Giữa Rừng Thưa, dưới những tán cây xanh mướt, Minh Khuê nhanh nhẹn đỡ lấy thân thể mong manh của A Đào.

Đôi mắt màu mật ong của nàng chứa chan sự lo lắng quan tâm.

Khoảng cách rất gần.

A Đào vội vàng giữ lấy khoảng cách với Minh Khuê, khẽ nói:

– Thân phận tiểu thư cao quý, xin đừng lo lắng cho tiểu nữ!

Minh Khuê cười khẽ.

– Tại sao nàng ở đây khi trời nắng gắt như vậy?

Lại không có ô dù, coi chừng bị sốt.

A Đào nhìn nàng.

Đôi mắt ngờ vực.

Minh Khuê lại cười với nàng ta.

– Nàng mau trở về đi, nhìn mặt nàng đang đỏ dần lên rồi, có lẽ là bị sốt.

Ta còn có việc, ta đi trước!

Nói rồi liền quay trở lại, tiếp tục con đường mình đã đi.

Đúng vào thời khắc nàng quay người, một lực đạo mạnh mẽ mang theo mũi dao sáng chói hướng lưng nàng mà đâm tới.

Minh Khuê không kịp phòng bị, trong khoảng khắc ấy, nàng nghe thấy giọng nói của A Đào lạnh như băng:

– Ngươi có biết sai lầm của con người chính là quay lưng lại với chính kẻ thù của mình mà không chút đề phòng hay không?

Trong khoảng khắc ngàn cân treo sợi tóc.

Minh Khuê bị một bàn tay mạnh mẽ đẩy ra ngoài rồi bổ nhào vào một khuôn ngực cứng rắn quen thuộc.

Con dao trên tay A Đào vung một đường cong trên không trung rồi rơi xuống đất một cách vô dụng.

Hoàn toàn bất ngờ.

Minh Khuê còn chưa hiểu chuyện gì thì A Đào đã ngã ngồi trên đất.

Xiêm y trắng muốt dính đầy cát bẩn.

Người ôm Minh Khuê trong ngực nắm chặt lấy bả vai của nàng, khẽ siết.

Trước mặt nàng, Chu Phong Nhã vận y phục đỏ, tay cầm kiếm chĩa thẳng về phía A Đào dưới đất kia, ánh mắt băng giá khiến người khác rùng mình sợ hãi.

Lê Ngân Hà toàn thân mặc y phục xanh lam, lo lắng nhìn Minh Khuê trong lòng.

Cái nắng trưa hè khiến người ta nhức nhối.

A Đào sắc mặt tái nhợt ngồi trên đất.

Phong Nhã cùng Ngân Hà nhìn xoáy vào nàng ta.

Im lặng.

Cuối cùng, Chu Phong Nhã cất tiếng:

– Nói, sao ngươi lại ra tay với Minh Khuê!?

A Đào bị trúng một chưởng của Phong Nhã, sắc mặt trắng bệch, bất chợt từ khóe miệng phun ra một búng máu, nhưng vẫn gắng gượng không gục xuống.

Máu đỏ như hoa nở trên xiêm y màu trắng.

Minh Khuê trong lòng đại ca ngẩn người.

Nàng đã hiểu chuyện vừa xảy ra.

Mũi kiếm của Phong Nhã nâng cằm của A Đào lên.

A Đào bất lực, móng tay cào nhẹ trên đất, nước mắt lưng tròng.

– Minh Khuê tiểu thư sinh ra đã có số phận sung sướng, được mọi người hết mực bao bọc, ta sinh ra vốn đã nghèo khổ, còn bị thất lạc cha mẹ.

Giờ đây, khi ta biết đến Tứ vương gia, thì chàng lại chỉ biết đến Minh Khuê.

Ta ước ao cố gắng thế nào cũng không được, còn Minh Khuê lại dễ dàng có được, dù nàng chẳng bao giờ chú ý đến chàng ấy.

Chẳng phải là bất công hay sao?

Minh Khuê nghe đến ngây ngốc.

Nàng chưa từng biết đến cuộc sống của A Đào đằng sau sự tài năng ấy.

Thục Giang đã nói, Tư Thành trọng người có tài, bất kể nam nữ... lẽ nào!?

Cô đã hiểu lầm A Đào rồi.

Trong lòng nhất thời áy náy cùng thương cảm.

Minh Khuê rời khỏi sự che trở của Ngân Hà, tiến về phía trước nhắc tay của Phong Nhã:

– Chị Phong Nhã, có thể để em nói chuyện với nàng ta một chút được không!?

– Nhưng... – Phong Nhã ngập ngừng nhìn về phía Ngân Hà, lại được đáp trả bằng một cái gật đầu.

Nàng đành buông kiếm, đi về phía hắn ta.

Minh Khuê ngồi xuống trước mặt A Đào, nhìn thẳng vào nàng ta.

Không còn sức lực để phòng bị, A Đào không thể né tránh, chỉ đành mặt đối mặt.

Vả lại, sau lưng Minh Khuê có hai người kia, dù có còn sức thì cũng chẳng làm gì được nàng.

Minh Khuê nắm lấy đôi tay A Đào, cảm nhận đôi tay ấy đang run rẩy.

Nàng cười nói:

– A Đào, ta nói cho nàng nghe, chẳng cần phải mơ ước được như ai, sống đơn giản là chính mình được rồi.

Còn Tứ vương gia, ta nghĩ nàng đã hiểu lầm ta và chàng ấy rồi!

A Đào bất giác mở to đôi mắt đẹp.

Minh Khuê tiếp tục nói:

– Ta và Vương gia trước giờ luôn có khoảng cách.

Chính ta cũng từng chứng kiến ngài ấy từng bảo vệ nàng nhất mực.

Ngài ấy hiểu tấm lòng của nàng hơn bất cứ ai và luôn trân trọng nàng.

A Đào bật khóc nức nở:

– Xin lỗi, ta... ta thật tệ!...

Ta vốn không hề hay biết...

Phía sau, Phong Nhã cùng Ngân Hà nhìn nhau.

Lẽ nào Minh Khuê đã từ bỏ tình cảm trong lòng đối với Tư Thành!?

Rốt cục nàng cũng đã có quyết tâm từ bỏ rồi.

Trước nay nàng chưa từng do dự đến thế.

Nàng vẫn luôn ảo tưởng một ngày Tư Thành sẽ có tình cảm với nàng.

Nhưng nàng đã hiểu lầm rồi!

Biết ơn không đồng nghĩa với tình yêu.

Minh Khuê nhẹ nhàng vỗ vai A Đào, muốn đưa nàng ta về.

Nhưng A Đào một mực từ chối, rồi gắng gượng dùng chút sức tàn lao về phía những lùm cây, bóng dáng khuất dần.

Chỉ còn lại ba người.

Minh Khuê cười bẽn lẽn với Phong Nhã và Ngân Hà.

Đại ca của nàng cốc mạnh vào trán nàng:

– Em thật không cẩn thận.

Nếu vừa rồi ta và Phong Nhã không đến thì giờ em sẽ thế nào rồi!?

Bực mình quá!

Minh Khuê nghe đại ca mắng một hồi, mới chợt reo lên:

– A, đại ca gọi Phong Nhã thân thiết vậy. hai người... gắn bó không rời... từ bao giờ vậy!?

Ngân Hà hắng giọng, còn Chu Phong Nhã mất tự nhiên quay mặt sang hướng khác.

Chỉ có Minh Khuê là toét miệng cười.

Trong lòng nàng cũng đã hạ quyết tâm rồi.
 
Nhà Đế Vương
Chương 23


Hoàng hôn buông dần xuống.

Ánh dương nơi cuối không còn gay gắt như ban ngày mà trở nên dịu dàng êm ả.

Con suối nhỏ trong Rừng Thưa lác đác vài chiếc lá sen nhỏ.

Không có hoa.

Nắng phản chiếu bóng nước một màu vàng óng, sóng nhỏ lăn tăn.

A Đào ngất đi dưới một gốc cây đại thụ ven hồ.

Khi nàng mở mắt ra trời đang dần tối.

Nàng phải nhanh chóng trở lại vương phủ thôi, nếu không Tư Thành sẽ lo lắng.

Chàng đã bao lần không quản hi sinh thân mình bảo vệ cho nàng, dù việc nàng xảy ra chuyện chỉ là cái bẫy của những kẻ kia, điều ấy khiến A Đào áy náy khó tả.

Mặt trời khuất bóng sau những hàng cây.

Cả một góc trời chuyển tím.

Vài ngôi sao lấp lánh trên trời cao.

A Đào dần hồi lại sức, cố gắng rời khỏi Rừng Thưa trước khi trời tối.

Nhưng...

Một bước chân dừng trước mặt A Đào.

Nàng ngẩng đầu lên, rồi bỗng cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp chặt.

Một người mặc áo giáp trụ, dáng vẻ cao lớn như thạch tượng, nhìn nàng hung dữ.

Trời mỗi lúc một tối.

Sao giăng đầy trời.

Gió lồng lộng thổi.

Thân hình A Đào khẽ run rẩy theo gió, như cánh hoa đào cuối xuân trước cơn gió mạnh mùa hạ.

– Ngươi... có chuyện gì? – Nàng nhận ra đó là Lê Đắc Ninh, chỉ huy sứ hay đi theo Nghi Dân.

– Sắp chết rồi còn hỏi nữa! – Lê Đắc Ninh cười nhat. – Nhưng thôi ta sẽ nói cho ngươi biết, Lạng Sơn Vương thấy ngươi không còn tác dụng nữa, nên để ta đi giết ngươi.

Ngươi nên cảm thấy vinh dự khi được chết dưới mũi kiếm của ta đấy!

Chả mấy ai được vinh hạnh ấy đâu!

Lê Đắc Ninh đứng đối diện với A Đào.

Nàng đứng đó, tóc và xiêm y tung bay trong gió, ngỡ như một tiên nữ.

Lưỡi kiếm sáng loáng giữa không gian tối tăm.

Bầu trời đột nhiên nổi giông bão.

Gió giật thốc những cành cây ngọn cỏ khiến chúng lay động dữ dội.

"Hự" một tiếng, A Đào phun ra một búng máu tươi.

Hôm nay nàng đã bị thương sẵn rồi, Lê Đắc Ninh lại là người tập luyện võ nghệ, cho nên một đòn đánh ra thật mạnh.

A Đào thấy người nhẹ như tơ, hô hấp như bị gió thổi át đi, ngã nhào ra đất.

Nàng luống cuống bò dậy, quay đầu chạy đi.

Lê Đắc Ninh cũng không vội đuổi theo.

Sau lưng hắn đã có thêm một người.

Ở gốc cây cổ thụ, nơi A Đào vừa ngã xuống ban nãy, một nam nhân cao lớn uy vũ vận bộ y phục lụa màu đen được thêu tơ vàng, thản nhiên nhìn theo bóng dáng vừa khuất sau những tán lá của A Đào, nhếch môi cười.

– Nàng ta không được sống.

Kế hoạch của ta mới bắt đầu thôi!

– Xin vương gia yên tâm, hạ thần sẽ không khiến người thất vọng đâu!

Lê Nghi Dân gật đầu, ra lệnh:

– Đi đi!

*

A Đào chạy mải miết trong cánh rừng tối.

Một toán lính do Lê Đắc Ninh dẫn đầu không ngừng truy đuổi nàng.

Mắt nhòa lệ, khóe môi rỉ máu, nàng muốn ngã xuống vì không còn sức lực nữa rồi.

Trong tâm trí nàng, hình ảnh Tư Thành hàng ngày quan tâm đến nàng, những ngày sống yên ổn trong vương phủ, sống với chính con người của mình.

Dẫu ban đầu chỉ là vì nhiệm vụ mà tiếp cận Tư Thành, nhưng nàng không thể dối gạt bản thân mình được.

Nàng thích Tư Thành.

Bởi vì không ngờ rằng một vương gia lẽ ra phải cao cao tại thượng lại quan tâm đến từng con người, từng sinh mệnh đến thế.

Vẻ ngoài tuy có phần lạnh lùng, nhưng thực chất lại rất tình cảm.

Chỉ có điều, bằng giác quan nhạy cảm của nữ nhân, nàng biết Tứ vương gia đã thích Minh Khuê cô nương, lại không biết cách bày tỏ ra như thế nào.

Khi thực lòng thích một người sẽ bối rối như thế, luống cuống như thế, người ngoài đều nhìn ra, chỉ có người trong cuộc là không biết, vẫn vụng về che dấu cảm xúc thật của mình.

Tiếng bước chân chạy thật gần.

Ánh đuốc sáng lòa, đoàn kị binh vụt tới trước mặt nàng.

Lê Đắc Ninh cầm theo thanh kiếm sắc, nét mặt tàn nhẫn.

A Đào biết mình không thể chạy được nữa rồi.

Kiếm đâm tới.

Máu.

Máu bắn vào thân cậy, nhuốm vào cỏ, như hoa nở.

Giông gió nổi lên ầm ầm, đất bụi cuồn cuộn, cây cối oằn mình dữ dội.

Lúc này tại Bình Nguyên Vương phủ, Tư Thành đang đứng dưới mái hiên nhìn bầu trời nổi cơn giông gió.

Hắn đứng đó, thân hình cao lớn như được phác họa, vững trãi không thể suy chuyển.

Chớp chợt lóa.

Một nỗi lo lắng mãnh liệt trào dâng.

Y thầm hỏi A Đào đi đâu cả ngày hôm nay không thấy xuất hiện, khi hắn từ cung trở về đã là chiều muộn mà không thấy nàng đâu.

Trước nay nàng chưa bao giờ rời khỏi phủ lâu như vậy.

Hắn vừa có ý định đi tìm A Đào.

Cơn giông này dường như dữ dội hơn từ trước đến nay.

Trời đổ mưa ào ào như thác đổ.

Lê Minh Khuê trong giường nhìn ra ngoài.

A Hương chạy vội ra đóng cửa sổ, cố định nó lại thật chặt, tránh cho nước mưa hắt vào phòng.

Cánh cửa rung lên bần bật.

– A Hương, người có cảm thấy có gì đó không?

A Hương khó hiểu nhìn nàng, khẽ nói:

– Tiểu thư, hình như mưa hôm nay to hơn...

– Dường như có gì đó... – Lê Minh Khuê ngập ngừng.

Nàng cảm thấy một sự thay đổi kì lạ, nhưng mụ mị không cách nào giải thích được.

Lê Tư Thành thấy trời mưa to thế này mà A Đào vẫn không có dấu hiệu xuất hiện.

Mưa lớn, hắn đi vào trong, vừa định cho người đi tìm nàng thì một gia nhân người ướt sũng nước mưa, hớt hải chạy vào sảnh, quỳ trước mặt hắn.

Đôi mắt của gia nhân bị nước mưa làm cho đỏ ngầu.

Không đúng, là nước mắt... khóe mắt của gia nhân đó đã sưng đỏ.

– Thưa vương gia, A Đào...

A Đào nàng ấy đã...

Lê Tư Thành kinh hãi...

Trước mặt Tư Thành mờ mịt, đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng.

Sân viện trắng màu mưa mờ mờ ảo ảo.

Hơi lạnh xuyên qua cửa gỗ, thấm vào trong sảnh đường.

Trời tạnh mưa dần.

Lê Tư Thành cùng rất nhiều gia nhân đứng trong rừng thưa, nơi A Đào nằm xuống.

Toàn bộ cơ thể A Đào được phủ một lớp khăn trắng, chỉ thấy bàn tay và đôi chân thò ra khỏi tấm khăn tái xanh.

Khăn không che hết được trước trán, lộ ra một đóa hoa đào nơi mi tâm.

Đóa hoa đào ấy cũng trở nên nhợt nhạt...

Những giọt nước mưa đọng trên phiến lá đua nhau chảy xuống, lạnh buốt tâm can.

Đuốc leo lét cháy.

Mấy gia nhân ở đó người thì không kìm nổi mà bật khóc, người thì đau lòng không nói lên lời, người lại cúi mặt thật thấp.

Bởi vì, ngày thường, A Đào đều đối xử rất tốt với mọi người, không ỷ sủng sinh kiêu, hoàn toàn không tỏ ra kiêu căng phách lối.

Tư Thành nhìn cảnh ấy mà run rẩy.

Lòng hắn như có ai đó cầm một chùy sắt đập thẳng vào, day vứt mà dày vò, tước ra từng miếng thịt một.

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Thục Giang đứng sau Tư Thành, khẽ an ủi:

– Vương gia, ngài đừng quá đau lòng!

Có lẽ cái duyên của A Đào với chúng ta chỉ đến đây...

Lê Tư Thành ngẩng đầu lên, đôi đồng tử đen thẫm như có một màn khói cuồng nộ bên trong.

Hắn lạnh lùng hỏi:

– Kẻ nào đã làm chuyện này với A Đào?

Tất thảy đều im lặng cúi mặt.

Không một ai dám đối đầu với cơn thịnh nộ của Tứ vương gia.

Trong đám đông chợt xuất hiện một người.

Một tên gia nhân dáng người gầy, cao dong dỏng, đôi mắt vì mưa mà híp lại như sợi chỉ, từ trong đám đông bước ra, nói:

– Nô tài, chính nô tài đã thấy kẻ sát nhân.

Một nữ nhân có sợi chỉ đỏ cùng một ngôi sao trên tay, và một đôi mắt có màu khác người bình thường.

Dù ả ta có che mặt, nô tài vẫn có thể nhận ra điều đó.

Bởi vì đôi mắt của cô ta quả thực rất đặc biệt – đôi mắt màu mật ong!

– Minh Khuê ư?

Không... không thể nào...

Tư Thành như không tin vào tai mình nữa.

Tai hắn như ù đi.

Dù mưa tạnh nhưng không khí thật ảm đạm.

Cơn mưa lạnh lẽo lạ thường.

Những phiến lá thoắt ẩn thoắt hiện trong màn hơi nước mờ mịt.

Dáng vẻ Tư Thành ngoan cường và cô độc.

Hắn nhìn A Đào một lượt, nhớ về khoảng thời gian hai người từng ở bên nhau.

Tài đánh đàn của nàng khiến người ta bị mê hoặc.

Nàng cũng rất dịu dàng với hắn.

Bây giờ hắn nhận ra, bản thân mình thật không rõ ràng.

Tình cảm của hắn dành cho Minh Khuê là gì, với A Đào là gì, hắn chẳng để ai biết,

Song, hắn thấy có lỗi với A Đào.

Đôi môi mỏng khẽ mím, lạnh lùng nói:

– A Đào, ta thề sẽ bắt kẻ hãm hại nàng phải trả giá!

*

– Tử Y, kế hoạch của ngươi hay lắm!

Bước đầu coi như xử lí xong!

– Có lẽ bây giờ Tứ vương gia đang vô cùng đau khổ, mà đau khổ càng nhiều, thì hận càng sâu!

Trong một góc tăm tối nào đó, có hai kẻ đang vô cùng thống khoái, bởi kế hoạch của mỗi người đều đạt được gần thêm một bước đến thành công!!!
 
Nhà Đế Vương
Chương 24


Trời đã chuyển sang cuối hạ.

Những tán cây rậm rạp xanh thẫm.

Bầu trời nhiều mây và cao hơn.

Trong sân hậu viện, Minh Khuê mặc một bộ xiêm y màu xanh lá, ngồi trên ghế, ngắm nhìn Ngọc Ân đang bận rộn làm một con diều.

Ánh mặt trời nghiêng bóng soi lên bộ váy màu vàng chanh của nàng ta.

Ngọc Ân đột nhiên quay lại nói:

– Lát nữa chúng ta đi thả diều nhé.

Mấy hôm nay gió khá to, diều chắc chắn bay được cao!

Minh Khuê cười cười:

– Được!

Gần đây ta cũng không có việc gì để làm, cuộc sống rất nhàm chán!

Nàng mơn trớn cánh con diều hình cánh bướm, nhìn lên khoảng trời trong xanh trước mặt.

Mây trắng lãng đãng trôi.

Dường như tâm trí đã bay tới miền nào.

Ngọc Ân xua xua tay trước mặt nàng.

Minh Khuê vẫn không hề để ý.

– Này, này! – Ngọc Ân ra sức lay gọi.

– Hả!? – Minh Khuê giật mình.

– Làm gì mà ngây người ra như vậy?

Đi thôi, nếu không trời sẽ tối mất! – Ngọc Ân cầm lại chiếc diều, tay còn lại kéo Minh Khuê ra khỏi cửa.

Bên ngoài thành Đông Kinh có một con đê.

Chiều tối, nắng nhạt óng ánh, dịu dàng lan tỏa.

Gió lồng lộng thổi.

Mây bồng bềnh đủ màu sắc.

Minh Khuê và Ngọc Ân thả con diều, cho nó bay đến lưng trời, rồi cả hai cùng ngồi xuống một tảng đá, nhìn về phía tịch dương đỏ ối.

Ánh nắng nhẹ nhàng chiếu lên dáng hình mảnh mai của hai người.

Minh Khuê chống cằm, ngắm nhìn mặt trời đỏ rực đến mê mẩn.

– Thật đẹp!

Nàng có chút xúc động.

Ngọc Ân nhìn theo nàng, khẽ nói:

– Đó có thực sự là chân trời mà nàng hằng mơ ước!?

Minh Khuê ngẩn người.

Đã từ lâu rồi, khi nàng còn là một đứa trẻ, nàng đã ước ao được chu du khắp nơi, ngắm nhìn vạn vật bên ngoài thế gian.

Nhưng thời gian qua đi, nàng lớn lên, nàng cũng vẫn chỉ là một tiểu thư ngày ngày quanh quẩn xung quanh thành đông kinh, đôi lúc trốn phụ mẫu ra ngoài chơi.

Cuộc đời nàng nhàm chán và không hề có một điểm nhấn.

Nàng khẽ cúi đầu:

– Ta không biết nơi nào trên thế gian này là nơi ta thuộc về nữa!

Ngọc Ân vỗ vỗ lên vai nàng, giọng nói êm ái như mây bay:

– Đừng mơ mộng đâu xa, chính Đông Kinh này chính là nơi nàng thuộc về.

Ở đây nàng có cha mẹ, người thân, cả ta nữa.

Chân trời kia có biết bao điều xa lạ, nàng có thể bị lừa gạt, bị hãm hại.

Không đâu tốt bằng nhà của mình, quê hương của mình đâu Minh Khuê ạ!

Hãy trân trọng những thứ quanh mình, chúng thực sự quý giá đấy!

Minh Khuê chăm chú nhìn vào đôi mắt long lanh của Ngọc Ân, trong lòng hỗn độn nhiều cảm xúc, những hình ảnh trong quá khứ lóe lên không ngừng trong đầu nàng.

Bên gia đình, bằng hữu nàng có cả niềm vui, hạnh phúc, đôi lúc tức giận, hay buồn bã, còn có cả nước mắt và nụ cười.

Nàng khẽ mím môi.

Đột nhiên, nàng không biết phải nói gì.

Cơn gió chiều thổi vút qua, khẽ lùa tà váy áo tung bay như sóng nước.

Đang mải nhìn nhau.

Minh Khuê cảm nhận được một luồng dư chấn vô cùng mãnh liệt, trong gió có mùi sát khí.

Có ai đó quanh đây, và người đó có ý đồ không hay ho gì.

Từ sau tảng đá lớn, một thân ảnh cao lớn, mặc áo choàng đen, ánh mắt sắc lạnh như kiếm, bắn về phía nàng.

Minh Khuê đứng bên tảng đá lớn, lặng lẽ nhìn hắn.

Con ngươi khẽ lay động.

Nàng siết chặt nắm tay.

Đáy mắt vị thiếu niên dưới ánh nắng chiều muộn nhìn nàng bằng đôi mắt băng lạnh.

Giọng nói tựa như băng tuyết ngàn năm:

– Có phải là người không, Lê Minh Khuê!?

Hắn chưa từng gọi cả tên họ của nàng một cách lạnh lùng như vậy.

Nàng ngẩn người hỏi:

– Sao vậy vương gia?

– Có thật ngươi đã làm chuyện đó với A Đào hay không!? – Tư Thành lạnh như một khối băng.

– Chuyện đó...? – Minh Khuê vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Còn chưa nói hết câu, một đường kiếm đã lao tới, xé rách tay áo của nàng.

Máu tuôn ra dữ dội, bắn cả lên gương mặt thanh tú trắng ngần của nàng.

Ngọc Ân ở sau hét lên một tiếng kinh hãi, vội vã chạy đến.

– Tứ vương gia, người làm gì vậy? – Ngọc Ân nhìn cánh tay dính đầy máu của Minh Khuê rồi nghiêm mặt nhìn Lê Tư Thành chất vấn.

Không một chút sợ hãi.

Minh Khuê đứng chết lặng!

– Ngươi thật độc ác.

Sau chuyện mình gây ra mà ngươi vẫn còn muốn được tự do, mơ mộng hay sao?

Ta quả thật nhìn nhầm người rồi! – Lời hắn nói như một lưỡi dao xé toạc trái tim của Minh Khuê.

Nàng lấy tay nắm chặt cánh tay bị thương.

Vết thương khá sâu, tay nàng đang tê rần lên.

Máu từ vết thương chảy dọc cánh tay, nhỏ giọt thấm đẫm mặt đất.

Ánh chiều rực rỡ như sắc máu.

Ngọc Ân vội xé tà áo băng bó cho Minh Khuê.

– Tránh ra đi Ngọc Ân.

Ta không muốn nàng gặp nguy hiểm!

Ngọc Ân lo lắng:

– Này, nàng vẫn tỉnh táo đấy chứ?

Một mình nàng sao có thể chống lại vương gia?

Không phải mất máu nhiều mà...

– Ta cảm thấy có chút hiểu lầm thì phải... – Minh Khuê sắc mặt bình tĩnh.

Xong, thỉnh thoảng đôi mày khẽ nhăn lại vì đau.

Vết thương của nàng không ngừng rỉ máu.

Tư Thành không nói nhiều với nàng nữa.

Lòng căm hận khiến hắn không giữ được bình tĩnh.

Nhớ lại hình ảnh của A Đào, hắn một mức lao tới, từng lưỡi kiếm dứt khoát như muốn lấy mạng nàng.

Minh Khuê lộn một vòng trên đất, kịp thời né tránh.

Do mất máu, nàng có chút choáng váng, nhưng vẫn kịp đẩy Ngọc Ân sang một bên.

Ngọc Ân không biết võ công, không thể để nàng ấy ở đây chịu nguy hiểm được.

– Chạy đi, tìm người đến đây!

Đó là cách duy nhất nàng giúp ta lúc này!

Ngọc Ân hiểu chuyện, nhanh chóng đi tìm người.

Minh Khuê không hiểu tại sao Tư Thành đến tìm nàng bằng cách thức này.

Nàng đứng thẳng lưng, đối mặt với Tư Thành, ánh mắt như có ngọn lửa đang cháy.

Nàng hỏi:

– Tại sao lại như vậy?

Tại sao cả ngài và A Đào đều muốn lấy mạng ta!?

Ta đâu có xen vào chuyện hai người, cũng không hề có ý định phá hoại.

Nhưng sao hết người này rồi đến người kia đến tìm ta!?

Nàng không biết mình đã làm gì sai?

Tư Thành nghe nàng nói mà chấn động.

A Đào và Minh Khuê quả thật đã gặp nhau.

Vậy chuyện kia... chẳng phải như hắn đã được nghe hay sao?

Hắn không muốn tin vào điều này chút nào.

Tư Thành híp đôi mắt lạnh lại:

– Tại sao ngươi cứu mạng ta rồi, lại còn làm điều tàn nhẫn ấy với ta.

Tại sao phải giết chết A Đào?

Nàng ấy yếu đuối như vậy, thiếu thốn tình cảm.

Còn ngươi, có tất cả mọi thứ, ngươi vẫn chưa thỏa mãn hay sao?

Hắn tàn nhẫn cất tiếng chất vấn.

Từng lời hắn nói như cào toạc trái tim của nàng ra.

– A Đào chết rồi ư? – Minh Khuê như không tin vào tai mình.

– Còn giả bộ? – Tư Thành cười khẩy. – Ngươi giỏi lắm, ra tay tàn nhẫn như vậy, còn tỏ ra ngây thơ vô tội.

Ta mù quáng mới nghĩ ngươi là người tốt!

Minh Khuê cố gắng cầm máu, điều chỉnh lại hơi thở, khẽ giọng giải thích:

– Vương gia, chuyện này có hiểu lầm rồi thì phải!

Tư Thành không muốn dài dòng nữa.

Hắn dùng võ công, lao tới phía nàng.

– Không! – Minh Khuê hét lớn.

Nàng vấp ngã.

Đôi chân run rẩy không thể nào đứng lên được nữa.

Vải áo nơi cánh tay rách tươm.

Máu dính trên vải vẫn còn chưa kịp khô.

Trên bầu trời, sắc đỏ thẫm dần.

Lê Tư Thành cầm kiếm, theo đà mà lao tới.

Mũi kiếm chĩa về phía nàng.

Minh Khuê vẫn ngồi thẫn thờ dưới đất.

– Bộ dạng ngươi như thế này, ngươi còn muốn được tự do hay sao?

Thật sự ngươi đã làm chính ước mơ của mình trở nên ô uế rồi! – Tư Thành lạnh nhạt cất lời.

Minh Khuê khẽ run rẩy.

– Người như nào thì không được quyền mơ ước?

Ta cũng chỉ là một con người bình thường.

Bao nhiêu năm qua, ta vẫn luôn tìm kiếm mục đích sống của mình.

Nhưng cuối cùng, ta vẫn không thể tìm ra điều đó.

Ta dần chấp nhận sống cuộc sống của chính bản thân, ta tập cách sống dễ chấp nhận hơn.

Nhưng sao cả ngài vẫn còn cố miệt thị ta như vậy?

Bấy nhiêu việc ngài vẫn chưa từng tin tưởng ta hay sao!?

Tư Thành dừng tay.

Bàn tay cầm kiếm của hắn siết chặt.

Hắn chăm chú nhìn Minh Khuê, nàng bị thương nặng đến mức sắc mặt đã trắng bệch.

Kiếm trên tay tư Thành bỗng nhiên rơi xuống đất một tiếng "Keeng!"

Minh Khuê ngẩng mặt lên nhìn, đã thấy ánh mắt dịu đi của Tư Thành.

Không còn sự căm phẫn, hận thù như vừa rồi nữa.

Hắn rốt cục không nhịn được mà nói:

– Muốn căm hận, muốn ghét bỏ nàng, nhưng cuối cùng ta lại không thể.

Vì... ta đã yêu nàng từ lâu rồi!

Minh Khuê ngẩng đầu.

Những chiếc lá bị gió thổi tung bay lên lưng chừng trời, khẽ xoay vòng.

Lê Tư Thành đứng nhìn Minh Khuê ngồi ngây ngẩn.

Trên lưỡi kiếm vẫn vương máu của nàng.

Giọng của Tư Thành khô khốc:

– Nhưng giờ ta không thể nữa.

Chúng ta cũng không nên gặp lại!

Hắn khẽ xoay người.

Gió trên đê thổi tung gấu áo của hắn.

Hắn rời khỏi triền đê, bóng dáng hắn dưới chiều tà cô độc lạ thường.
 
Nhà Đế Vương
Chương 25


Khi có người đến thì Minh Khuê đã ngã nằm trên đất.

Hơi thở nàng yếu ớt như tơ.

Bờ môi nhợt nhạt và gò má xanh xao.

Lê Ngân Hà bế em gái trên tay, đau lòng không thôi.

Minh Khuê chỉ có thể yếu ớt nói hãy đưa nàng tới Bách Thảo, rồi thiếp đi.

Ánh trăng sáng trên cao.

Sương đêm lơ lửng.

Một vài ngôi sao trên trời lấp lánh.

Minh Khuê nằm ngủ trên chiếc giường trúc, hơi thở êm đềm.

Đôi bàn tay thon thả của nàng được ánh trăng rọi vào, đẹp như ngọc.

Đã ba ngày trôi qua.

Minh Khuê vì mất máu quá nhiều, có thể chịu nhiều mệt mỏi, tâm lí bị tổn thương, vẫn chưa có dấu hiệu sẽ tỉnh lại.

Thường Vân ngồi bên giường nhìn gương mặt xanh xao của Minh Khuê mà đau lòng.

Mới có mấy ngày mà nhìn nàng đã gầy đi nhiều như thế.

Nến trong phòng chập chờn cháy.

Lê Ngân Hà bước vào trong phòng, đứng sau lưng Thường Vân.

– Em ấy thế nào rồi!

Thường Vân khẽ lắc đầu.

Lê Ngân Hà thở dài.

Hắn nhìn em gái, ngực nóng ran, buồn bã không nói lên lời.

Trước mắt, hắn vẫn giấu cha mẹ, nói rằng muốn đưa Minh Khuê đi đây đi đó một chút.

Trong giấc mơ.

Minh Khuê thấy mình đi trong một rừng hoa đào.

Nắng óng ánh rải trên những cánh hoa, lấp lánh chói mắt.

Dưới bóng hoa ngập đầy tầm mắt, Minh Khuê nhìn thấy một bóng người.

Một thiếu niên cao lớn, gương mặt tuấn tú rạng rỡ, mỉm cười dịu dàng.

Không gian mơ hồ.

Tư Thành dựa vào thân cây, hoa rơi cả trên tóc của hắn, bám trên vai hắn, như tô điểm cho vẻ đẹp khó cưỡng ấy.

Nàng đến gần hắn.

Nhưng hắn lại thay đổi sắc mặt, lạnh lùng vung kiếm chém nàng một đao vào cánh tay.

Nàng sợ hãi tỉnh dậy.

Trời vẫn còn tối.

Bách Thảo ngủ say trong làn gió mát đầu thu.

Lá bắt đầu chuyển vàng, sen trong hồ đã rụng gần hết cánh.

Tiếng dế kêu rả rích.

Có tiếng lịch kịch phía sau tấm mành.

– Thường Vân đấy ư?

Đỗ Thường Vân đẩy mành bước vào.

Nàng ấy đã ngồi cả đêm bên ngoài tấm mành, lặng lẽ tìm ra đơn thuốc giúp Minh Khuê mau lành nhất.

Đôi mắt Thường Vân nhuốm màu mệt mỏi.

– Nàng thấy trong người thế nào rồi? – Thường Vân bước nhanh đến bên giường, nắm lấy tay nàng bắt mạch.

– Ta không sao, chỉ hơi đói! – Minh Khuê thấp giọng, đỏ mặt.

Nàng không còn muốn nhớ đến cơn ác mộng vừa rồi nữa.

Nó cũng chính là sự thật mà nàng trải qua trước khi lâm vào tình trạng hôn mê.

Nàng cũng hiểu rằng, đoạn tình cảm của nàng và Lê Tư Thành, chưa bắt đầu đã kết thúc rồi.

Thường Vân mang cho nàng một chén cháo hạt sen nóng hổi.

Minh Khuê vui vẻ nhận lấy.

Sau đó, mỉm cười:

– Cảm ơn Thường Vân, nàng thât tốt với ta!

Thường Vân cười khổ.

Nàng ta ngồi xuống bên giường, khẽ nói:

– Chuyện nàng dành tình cảm cho Tư Thành, ta nghĩ nàng nên dừng lại.

Nếu như hắn yêu nàng, hắn đã không gây thương tổn cho nàng đến vậy!

Hắn cũng không hề tin tưởng nàng, một mực cho rằng nàng đã sát hại A Đào.

Nàng thì có lý do gì để hại nàng ta chứ!?

Minh Khuê cắn cắn môi.

– Ta biết mà, những thứ càng không có được, người ta lại càng không thể buông bỏ.

Càng đau đớn, lại càng khó quên.

Ta cứ nghĩ chỉ cần cách xa hắn ta, thì có thể sẽ quên đi được thứ tình cảm ấy.

Nhưng... – Nàng khép hờ đôi mắt. – Rốt cục ta vẫn trao trái tim cho hắn rồi tự dày vò bản thân mình.

– Nhưng mà... – Ánh mắt nàng lóe sáng như sao xa. – Bây giờ, ta sẽ sống vì chính mình, tiếp tục con đường tìm kiếm nơi bản thân thuộc về!

– Ôi, Minh Khuê! – Thường Vân không khỏi xúc động mà ôm chầm lấy nàng.

*

Mùa thu, lá vàng rụng khắp trốn.

Gần đây, Minh Khuê thường xuyên tới Bách Thảo.

Bởi vì...

Ở đây, nàng mới thấy được sự bình yên trong tâm hồn mình.

Lúc này, nàng đang ngồi dưới tán tử đằng, đưa mắt ngắm nhìn những bông thạch thảo tim tím khoe sắc xung quanh.

Chỉ tiếc hoa tử đằng vào mùa xuân mới nở, nếu không nơi này sẽ ngập tràn sắc tím, đẹp đến nao lòng mất.

Một chiếc lá đỏ rơi vào lòng bàn tay nàng.

Minh Khuê cúi đầu nhìn, tay khẽ chạm lên mép lá.

Nàng thầm nghĩ về một người thanh tú giữa hồ sen khi ấy.

Có người đến gần.

Minh Khuê quay lại nhìn.

Lê Khắc Xương mặc y phục màu xanh ngọc, ôn hòa nhẹ nhàng, điềm đạm bước tới.

Nàng đứng dậy, chạy tới bên chàng.

– Huynh vừa đến thăm Thường Vân đấy ư?

Dạo này nàng ấy hình như có thiện cảm với huynh hơn rồi!

Khắc Xương mỉm cười.

– Thường Vân không còn kì thị ta nữa rồi.

Nhưng xem ra vẫn khó khăn khi tiếp xúc với nàng ấy, nàng ấy có vẻ vẫn còn lảng tránh ta!

Minh Khuê nhoẻn miệng cười:

– Huynh cứ kiên trì đi, ông trời nhất định không phụ lòng người!

Cố lên, cố lên!

Nàng thân thiện vỗ vỗ vai Khắc Xương, ra sức ủng hộ.

Nụ cười của Khắc Xương dịu dàng như nước.

Chàng nói:

– Còn nàng, với Tư Thành, không lẽ là kết thúc rồi sao?

Minh Khuê ngừng cười.

Móng tay siết chặt vào da thịt.

Nàng lảng tránh:

– Huynh nói gì vậy chứ, ta với huynh ấy vốn chưa có bắt đầu, tại sao lại có kết thúc được chứ!

Chỉ là ta tự đa tình mà thôi!

Đám lá khô dưới đất bị gió cuốn thành từng cụm nhỏ.

Hoa thạch thảo theo gió đong đưa.

Minh Khuê mỉm cười khe khẽ:

– Ta chỉ mơ ước được nhìn ngắm thế giới rộng lớn ngoài kia và tìm ra mục đích sống của mình, tìm thấy nơi mình thuộc về.

Những thứ khác với ta... cũng không còn quá vướng bận!

Ý nàng muốn nói, nàng quá mệt mỏi với tình yêu rồi.

Lê Khắc Xương nhìn nàng.

Minh Khuê giờ đây khác xưa nhiều quá.

Cách đây hơn một tháng, nàng tỉnh dậy sau ba ngày hôn mê, khi gặp lại, Khắc Xương cảm thấy nàng đã khác trước rồi.

Nàng xinh đẹp hơn, hay cười hơn.

Nhưng nụ cười của nàng không còn đơn thuần như trước nữa.

Nụ cười ấy không sao nhìn thấu được.

– Minh Khuê, rốt cuộc nàng và Tư Thành, không thể tha thứ cho nhau được hay sao!? – Khắc Xương nói. – Ta rõ ràng cảm thấy, hai người vẫn còn thứ tình cảm không thể dứt bỏ được.

Nhưng tại sao cả hai lại cùng lảng tránh.

Ta cũng đã gặp Tư Thành, đệ ấy ngày càng lạnh lùng hơn, xử lí công việc quyết đoán hơn.

Nhưng khi xong việc, đệ ấy thường đứng dưới gốc đào nơi hậu viện cả canh giờ.

Đệ ấy từng nói, nàng giống như hoa đào, cốt cách khí khái vừa mạnh mẽ cứng cỏi, lại vừa dịu dàng ôn nhu.

Cái này ta nghe được từ chỗ hoàng thượng.

Ta biết, đệ ấy vẫn rất yêu nàng!

Trên đời này, cứu vãn một cuộc tình, còn rắc rối hơn là quên đi một cuộc tình!

Minh Khuê và Tư Thành chưa yêu nhau, nhưng tình cảm trong lòng của hai người vốn không thể nói quên là quên được.

– Nhảm nhí! – Một giọng nói lạnh như băng tuyết trên đỉnh núi vang lên.

Thường Vân tay cầm giỏ thuốc, nhanh chóng kéo tay Minh Khuê đẩy nàng ra sau mình.

– Lê Khắc Xương, ta nói cho chàng biết, Minh Khuê và Tứ Vương gia không có bất cứ thứ quan hệ gì cả.

Đừng có nói mấy lời khiến người khác mê muội.

Đừng có đem nữ nhân ra làm trò đùa của mấy người nữa có được không!?

Ánh mắt nàng lạnh giá.

Lê Khắc Xương cảm thấy như có một lưỡi dao đâm vào lòng mình vậy.

Chàng cố gắng giải thích.

– Thường Vân, ta chỉ là không muốn cả hai bọn họ cùng đau khổ mà bỏ qua tình cảm thật sự của mình...

Thường Vân cười nhạt nhẽo:

– Tình cảm thực sự?

Chàng nghĩ hoàng tộc của chàng có sao?

Làm ơn đừng nói đùa nữa!

– Đủ rồi!!! – Lê Minh Khuê đau đầu hét lên.

Cổ họng khô cứng, nghẹn lại. – Hai người đừng cãi nhau nữa!

Nàng bỏ chạy thục mạng rời khỏi gốc tử đằng.

Có ánh lệ nhạt nhòa.

Thường Vân và Lê Khắc Xương đứng lại đó, nhìn bóng lưng run rẩy của nàng dần biến mất.

Đột nhiên.

Bàn tay của Thường Vân bị nắm lấy.

Thường Vân kinh ngạc trừng mắt.

– Ngươi... ngươi làm trò gì vậy!?

Lê Khắc Xương hít một hơi thật sâu, quyết định can đảm một lần.

Chàng nhìn thẳng vào đôi mắt chưa hết ngạc nhiên của Thường Vân, chân thành nói:

– Thường Vân, đừng trốn tránh nữa.

Dù thế nào nàng cũng sẽ phải đối mặt thôi.

Nàng hãy nói cho ta biết, tại sao nàng cứ mãi giữ trong lòng hận thù.

Tại sao không bắt đầu một cuộc sống tốt đẹp hơn?

Đỗ thái y cùng bá mẫu chắc chắn không muốn nàng sống mãi trong đau khổ như vậy.

Họ đều muốn nàng được vui vẻ, hạnh phúc!

Còn chuyện của Minh Khuê và Tư Thành, bọn họ trong cuộc sẽ tự thấu hiểu hơn ai hết, cứ để Minh Khuê quyết định vận mệnh của nàng ấy lần này đi!

Thường Vân rơi vào trầm mặc.

Lê Khắc Xương tiếp tục nói:

– Nàng vẫn hành nghề của cha, điều đó chứng tỏ rằng dù thái hậu có ra tay ác độc, thì nàng vẫn không quay lưng lại với mọi người.

Nàng vẫn yêu mến mọi sự sống.

Ta biết nàng là một cô gái lương thiện.

Và ta, vẫn không ngừng mong một ngày sẽ được gặp lại nàng!

Khắc Xương bất ngờ kéo Thường Vân vào lòng, ôm chặt nàng.

Giỏ thuốc rơi bịch xuống đất.

Lá thuốc non văng lung tung.

Mùa thu, dưới tán tử đằng, cùng vườn thạch thảo ngập tràn sắc tím.
 
Nhà Đế Vương
Chương 26


Tùy chọn hiển thị

Minh Khuê chạy mãi cho đến khi ra khỏi Rừng Thưa.

Nàng đứng lại thở hổn hển.

Kể từ ngày bị thương, sức khỏe của nàng yếu đi nhiều.

Ngân Hà cũng không cho phép nàng tập võ nữa.

Tâm trí nàng hỗn độn.

Nàng không biết mình phải đi đâu.

Cứ như vậy cho đến khi nàng đi vào trong thành Đông Kinh.

Cư dân trong thành vô cùng đông đúc.

Mọi người tấp nập kẻ mua người sắm, những hàng quán đông khách, những mái nhà cong cong.

Nàng nhìn ngắm tất thảy, tự thấy lòng mình bình yên đến lạ.

Có lẽ cuộc sống mà nàng ao ước chỉ có vậy.

Không đấu tranh, không đao kiếm.

Nhưng Lê Nghi Dân kia đâu thấy.

Hắn còn vọng động đến ngai vàng.

Dân chúng sau này sẽ ra sao đây?

Mà bản thân nàng lại bất lực.

Dầu biết trước kế hoạch của y nhưng lại không thể ra tay ngăn cản.

Bất chợt, một bàn tay vỗ lên vai Minh Khuê khiến nàng giật mình.

– Tiểu nha đầu! – Giọng nói ngân nga vô cùng dễ chịu.

Minh Khuê quay lại.

Nàng ngạc nhiên khi thấy Phong Nhã trong trang phục đỏ chói lọi, gò má hồng hào đnag tươi cười nhìn nàng.

– Chị Phong Nhã, sao chị lại ở đây!? – Nàng thốt lên.

Mùa thu không khí rất dễ chịu, ta muốn tận hưởng xem cảm giác mùa thu ở Đại Việt như thế nào! – Phong Nhã nói.

– Vậy chúng ta cùng đi đi ạ!

Tòa lầu cao nhất của Đông Kinh.

Minh Khuê trong trang phục vàng nhạt, gấu váy điểm hoa cỏ.

Cùng Phong Nhã như ngọn lửa rực rỡ đứng trong lầu, nhìn ra bốn phía xung quanh...

Những con đường đông đúc.

Những mái ngói cao thấp phủ đầy rêu phong.

Những tán cây đã chuyển vàng.

Hay những chiếc đèn lồng đỏ tung bay trong gió.

Mùa thu ở kinh thành Đại Việt thập phần sống động.

Chu Phong Nhã nhìn những chiếc đèn lồng đổ, từ tốn nói:

– Hồi còn ở Tương Dương, ta rất thích ngắm đèn lồng.

Thích những con đường phủ đầy lá vàng, giống như hoa lửa lập lòe vậy!

Nói đoạn, nàng quay sang nhìn Minh Khuê.

Thiếu nữ này có cái gì đó thật đặc biệt.

Sự đơn thuần cũng đôi mắt trong veo tựa như ánh sao, như là tia hi vọng ánh lên giữa cuộc đời tăm tối này.

Phút chốc, Phong Nhã trở lên thất thần.

Minh Khuê nhìn ra các mái lầu cong cong màu đỏ, nhìn những chiếc lá chao liệng trong không trung.

Nàng đã nhìn thấy nhiều cảnh đẹp nơi Rừng Thưa, nhưng lại chưa từng biết rằng nơi kinh thành có khung cảnh đẹp đẽ đến vậy.

Nó ở ngay cạnh nàng bấy lâu nay, nhưng nàng chưa từng nhận ra.

Có chút nuối tiếc vương trong lòng Minh Khuê.

– Tương Dương nơi chị sống có đẹp như vậy không? – Nàng lơ đãng hỏi.

– Ta thường dành phần lớn thời gian để luyện kiếm, nhưng nếu thích vẫn có thể đi nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài.

Phong Nhã chớp mắt nhìn xa xăm.

Cũng không hiểu từ bao giờ nàng trở lên nhẹ nhàng như vậy.

Minh Khuê nhẹ nhàng cười.

– Nếu thích, mời em một chuyến đến Tương Dương! – Phong Nhã đột nhiên đề nghị.

Nụ cười trên môi Minh Khuê chợt khựng lại.

Nàng buồn bã nói:

– Cha và mẹ sẽ không cho em đi.

Dù được nuông chiều nhưng em vẫn phải sống trong một khuôn phép.

Trừ khi chết đi, hoặc không còn liên hệ với gia đình, em mới không bị giam cầm trong khuôn phép ấy nữa!

Phong Nhã điềm nhiên nói:

– Quy tắc được tạo ra là để phá vỡ.

Em muốn làm chính mình thì đừng theo một khuôn khổ người khác đã tạo ra cho em!

Cha mẹ thương em nhưng không thể hiểu em hoàn toàn.

Đôi khi lại khiến chúng ta cảm giác bị vây hãm, cầm tù trong chính cuộc đời mình vậy.

Ta cũng từng đấu tranh rất nhiều để có ngày hôm nay!

Minh Khuê bỗng thấy yếu lòng.

Nàng im lặng.

Sự im lặng của nàng khiến Phong Nhã cảm thấy kì lạ.

Nàng bỗng nhớ đến chuyện Tứ vương gia Lê Tư Thành muốn giết Minh Khuê khi chưa rõ đầu đuôi cái chết của A Đào.

Nữ sát thủ hiểu rằng, nếu không tìm ra nguyên nhân thực sự, Tư Thành và Minh Khuê sẽ mãi mãi hiểu lầm nhau.

Chẳng phải vị vương gia kia trước đây thích Minh Khuê hay sao.

Tại sao còn vì A Đào...

Tình yêu đúng là thứ kì quái nhất trên trần gian này.

Lại nhớ đến việc còn dang dở tại biệt việt, Phong Nhã vỗ nhẹ vai Minh Khuê:

– Nha đầu, em cứ sống là chính mình được rồi.

Những thứ khác, để trời cao bài.

Giờ ta có việc, gặp lại em sau!

Nói rồi phi thân đi.

Còn lại một mình Minh Khuê đứng trên lầu cao.

Nàng suy nghĩ những gì Phong Nhã vừa nói, cứ đứng ngẩn ngơ mãi.

*

Bầu trời đêm mùa đông ở Đại Việt đặc một màu đen.

Gió mùa đông bắc tràn về và ngự trị tại nơi này có lẽ sẽ là ba, bốn tháng nữa.

Lạnh như thể có lưỡi dao mỏng cứ vào da thịt vậy.

Đất Nam không có tuyết rơi như Bắc Quốc.

Trong phòng, Minh Khuê mặc váy xanh đang ngồi ngây ngẩn.

Nàng vẫn giữ thói quen ấy, vẫn mơ mộng, vẫn mải suy nghĩ vu vơ không chú ý xung quanh.

A Hương bên cạnh nhẹ giọng khuyên nhủ:

– Tiểu thư, đã khuya lắm rồi, người nên đi ngủ thôi!

Vạt áo của Minh Khuê bị gió bên ngoài thổi bay bay.

Nàng cảm thấy cái lạnh se sắt của mùa đông thấm vào tận tâm can mình.

Lời nói của A Hương dường như không lọt vào tai nàng.

Minh Khuê vẫn một mình một thế giới, vẫn cứ chìm đắm trong suy nghĩ xa xôi.

Cừu hận giữa nàng và Tư Thành, có lẽ không bao giờ hóa giải được.

Hai người sẽ chẳng còn cơ hội mà quay lại với nhau.

Ánh đèn hắt lên gương mặt Minh Khuê, da thịt nàng trắng như ngọc bội.

A Hương bên cạnh cũng chìm vào im lặng.

Nàng nha hoàn này biết tình cảm của tiểu thư nhà mình dành cho Tứ vương gia.

Tiểu thư chỉ mạnh miệng nói không còn can hệ gì với Tứ vương gia, nhưng những lúc một mình, tiểu thư thường buồn bã, hoặc ngồi ngẩn người suy nghĩ.

Tiểu thư của nàng đã thay đổi rồi.

Không còn là tiểu cô nương ngày ngày dong chơi không màng sự đời.

Cũng không còn là người nhìn một cái liền biết đang nghĩ gì, mọi thứ đều lộ ra trên mặt nữa.

Giờ đây, nhìn tiểu thư, lại không thể biết nàng ấy nghĩ gì nữa rồi.

– Tiểu thư!? – A Hương gọi lại thêm lần nữa.

Lúc bấy giờ, Minh Khuê mới giật mình nhìn lên.

Đôi mắt nàng trong tựa lưu ly.

Một vài sợi tóc vương trên gương mặt nhỏ nhắn.

A Hương thấy cửa sổ hé, gió từ bên ngoài qua khe cửa thổi vào, vội vàng tiến tới đóng cửa.

– Khoan đã! – Minh Khuê ngăn A Hương lại, tự mình tiến đến bên khung cửa.

Nàng muốn xem đêm nay bên ngoài liệu có thứ gì đặc biệt không.

Trăng, sao, hay một thứ gì đó nàng cũng không rõ.

Chỉ là bỗng dưng thấy có một chút hi vọng le lói trong lòng.

Minh Khuê mở cửa sổ ra, nhìn lên bầu trời đen đặc bên ngoài.

Không có gì cả.

Minh Khuê thở dài.

Nàng đang tìm điều gì chứ!?

Đột nhiên...

Giữa màn đêm tăm tối, xuất hiện một vệt sáng dài tựa như sao băng.

Minh Khuê bỗng giật mình.

Trái tim nàng cứng lại, hơi thở cũng trở nên ngưng đọng.

Nàng đứng như trời trồng.

Nàng không biết tại sao, khi ngôi sao kia bay qua tầm mắt, nàng bỗng cảm thấy hoang mang, sợ hãi.

– Tiểu thư, có chuyện gì vậy? – Nhìn thái độ kì lạ của Minh Khuê, A Hương lo lắng hỏi.

– Không có gì.

Chỉ là đột nhiên ta cảm thấy bất an.

Hình như... sắp có gì đó!

Minh Khuê khép cánh của lạnh, trở về chiếc bàn trà.

Nàng lại thở dài.

Từ lúc ấy, nàng thường xuyên thở dài hơn.

– Tiểu thư, người làm sao thế?

Sắc mặt của người không được tốt! – A Hương tiến lại gần nàng hơn, nhíu mi quan sát. – Người nên ngủ sớm thì hơn!

Nàng nha hoàn giúp Minh Khuê cởi bỏ y phục bên ngoài.

Minh Khuê ngoan ngoãn để A Hương sắp đặt, sau đó trước khi ngủ nói với nha hoàn thân cận:

– A Hương, ta cảm giác có chuyện gì đó không ổn, nhưng lại không thể biết đó là chuyện gì.

Ta phải lafmn sao đây!?

A Hương đắp cao chăn cho chủ tử, dịu dàng trấn an:

– Tiểu thư đừng lo nghĩ quá mà ảnh hưởng đến sức khỏe.

Điều gì đến thì sẽ đến, cứ bình tĩnh mà đối mặt giải quyết.

Người lo lắng trước như vậy, cũng chẳng giải quyết được điều gì đâu!

Minh Khuê khẽ gật đầu.

Nàng kéo cao chăn thêm nữa, từ từ nhắm mắt lại trong nỗi bất an.

Đêm tháng mười lạnh thấu xương!

*

– Hoàng thượng đêm nay vẫn ở trong tẩm cung có phải không? – Một bàn tay rắn giỏi nâng chén trà lên, nhẹ nhàng thưởng thức.

Chỉ huy sứ Lê Đắc Ninh vội vàng trả lời:

– Vâng, lúc chiều tối vừa nhận được tin mật, hoàng thượng vẫn luôn ở trong tẩm điện không rời nửa bước!

Lê Nghi Dân xoay người lại, ánh mắt lãnh đạm.

Trong góc tối âm u, có một mảnh lụa tím phất phơ.

Người con gái mặc trường y màu tím, trên môi nở một nụ cười tựa như ráng chiều.

Đầu ngón tay ả nâng một góc váy thật yểu điệu.

Bốn phía đều tăm tối.

Không khí lạnh cứng như băng, ảm đạm và hắc ám.

Củi trong lò sưởi cháy bừng bừng.

Lê Nghi Dân nhìn ngọn lửa cháy, sắc mặt lạnh tanh.

Chu Tử Y đứng bên cạnh y.

– Ngươi thấy hôm nay được chứ Tử Y!? – Lê Nghi Dân hỏi.

Chu Tử Y hé môi:

– Ngươi đã đợi rất lâu rồi, giờ binh lính của ngươi từ Lạng Sơn cũng đã điều xuống đông đủ, hiện tại còn có Đắc Ninh chỉ huy sứ ở đây ủng hộ.

Một cơ hội hiếm có.

Sau đó ban chiếu rằng ngôi vị ấy lẽ ra của ngươi, là mẹ con Thái hậu nhân cơ hội cướp đi.

Chỉ là ngươi đòi lại quyền lợi đáng có của mình.

Như vậy sẽ không ai oán trách ngươi đâu!

– Ừm, nói đúng lắm! – Lê Nghi Dân gật đầu.

Đôi mắt ánh lên tia quy dị.

*

Đêm ngày hai mươi tám tháng mười năm một nghìn bốn trăm năm mươi chín, thành Đông Kinh – nơi vua Lê Nhân Tông tại vị chính thức bị bọn phản quân xâm lược.

Sau khoảng thời gian chờ đợi quân lính tập hợp đầy đủ, Lê Nghi Dân quyết định phát động tấn công thành vào ban đêm.

Hàng ngàn binh lính mặc khôi giáp, đao kiếm sáng lòa, thương giáo chọc trời, rầm rập tiến vào bắc thang trèo lên cổng thành giết chết lính gác cổng.

Đi đầu đoàn binh lính kia là Phạm Đồn, Ngô Trang...

Lê Đắc Ninh từ trong thành sai bọn phản quân mở cổng thành, cho quân địch tràn vào.

Đau đớn thay!

Giặc ngoài còn chưa thấy đâu, vậy mà chính những người trong nội bộ triều đình lại xảy ra sự việc này.

Trên đường đi của bọn phản quân, máu chảy thành sông, lửa cháy ngùn ngụt.

Cảnh tượng thật đáng sợ làm sao.

Người triều đình lúc này mới vội vàng thiết lập phòng tuyến, ngự lâm quân triệu tập vào các vị trí.

Nhưng không kịp nữa rồi.

Chẳng ai có thể ngờ lại có phản quân của chính Đại Việt tràn vào trong thành.

Binh lính lổn nhổn như bầy kiến vỡ tổ.

Người trong thành hoang mang, hoảng loạn.

Họ không biết giờ đây phải theo ai, đánh ai?

Người của Lê Nghi Dân, những kẻ phản bội lại tình yêu Tổ quốc, ùa vào chém giết lẫn lộn sau tiếng hô "Sát!" của chỉ huy sứ.

Đám phản quân không ngừng gào rú.

Sự sợ hãi, bàng hoàng của quân đội trong thành khiến chúng càng trở nên điên dại.

Bản thân Lê Nghi Dân cũng trực tiếp tham gia cuộc binh biến này.

Y mặc áo giáp, đầu đội mũ trụ, tay cầm trường thương, cưỡi con tuấn mã lao vào cuộc chiến.

Trên cây thương kia dính thêm không biết bao nhiêu máu người.

Thậm trí máu còn bắn lên bộ giáp của y, lan ra như hoa nở.

Cảnh tượng giết chóc thật hãi hùng.

Trong tẩm cung của hoàng đế, Lê Nhân Tông đã sớm nhận được tin khẩn.

– Hoàng thượng, mau chạy trốn đi, để tiểu nhân thay người chịu! – Đào Biểu biết sự chẳng lành, Lạng Sơn Vương tạo phản, vội vã đẩy Nhân Tông, chủ động mặc áo hoàng bào.

Tình thế đã cấp bách lắm rồi.

Hắn quỳ xuống dưới chân Lê Nhân Tông dập đầu đến chảy máu, vừa dập đầu vừa khóc. – Hoàng thượng, tiểu nhân xin đắc tội.

Xin người vì an nguy của bản thân và con dân Đại Việt mà bảo toàn cho thật tốt.

Kiếp sau Đào Biểu thần lại làm thân trâu ngựa cho người!

Nói rồi đẩy Lê Nhân Tộng nhanh chóng chạy trốn.

Càng sớm càng tốt!

Nhận được tin cấp báo, Lê Ngân Hà nhanh chóng xuất hiện nơi hoàng cung.

Hắn rút thanh kiếm trên lưng, chỉ huy cấm vệ quân.

– Hãy trừng phạt những kẻ làm loạn phản nghịch kia!

Bắn!!! – Ngân Hà vung tay về phía trước.

Hàng loạt mũi tên xuất hiện trên không trung rồi trút xuống phía quân lính của Lê Nghi Dân.

Y hừ lạnh một tiếng, dùng kiếm gạt tất cả các mũi tên lao về phía mình, thân thủ mau lẹ đến đáng sợ.

Lê Ngân Hà khích lệ quân lính:

– Các huynh đệ, cố lên!

Bất cứ kẻ nào tiến sâu thêm vào hoàng cung, chúng ta sẽ cho chúng chết!

Chàng vừa nói, vừa đoạt lấy cung tên của một anh lính bên cạnh, nhằm thẳng hướng một tên đứng đầu trong số những tên kia.

Là Trần Lăng.

Mũi tên bay vút một tiếng trong không trung rồi cắm phập vào mắt của Trần Lăng.

Bất thình lình bị đau, Trần Lăng vung đao chém loạn, giết mất vài binh lính đứng xung quanh mình.

Nhưng mà số lượng binh lính hiện tại không thể kiểm soát được đâu là bạn đâu là thù, lại quá bất ngờ, quân đội triều đình rơi vào thế bị động.
 
Back
Top Bottom